Full Tổng tài lầu 2 (LẦU 2 TỔNG TÀI)

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Kim Huyên
Thể loại
HĐ, Sủng, ngọt, HE
Số chương
18
Lượt đọc
640
Truyện nằm trong Hệ liệt Chung Cư Hạnh Phúc
Tổng tài lầu 2: https://vietwriter.com/threads/tong-tai-lau-2-lau-2-tong-tai.1900/
Trùm lầu 3: https://vietwriter.com/threads/trum-lau-ba.1850/
Hãn tướng lầu 4: https://vietwriter.com/threads/han-tuong-lau-bon.1855/
Satan lầu 5: https://vietwriter.com/threads/satan-lau-nam.1854/
Mãnh nam lầu 6: https://vietwriter.com/threads/manh-nam-lau-sau.1849/
Phú hào lầu 7: https://vietwriter.com/threads/phu-hao-lau-7.1899/
Kim chủ lầu 8: https://vietwriter.com/threads/bat-lau-kim-chu.1859/
Bỗng nhiên có khối tài sản to đùng từ trời rơi xuống, đập trúng đầu cô, thế là cô tự nhiên trở thành đại tú bà, à không là đại phú bà
À không phải là tiền mặt đâu, còn ghê gớm hơn kia, là bất động sản đó nha
Ở khu Đài Bắc này mà sở hữu nguyên căn chung cư tám tầng hoành tráng lệ như vậy, oa ha ha, chỉ cần cho thuê là thu tiền sướng tay rồi nha
Ôi
Cô cuối cùng cũng có ngày được hưởng vinh hoa phú quý saoooo
Nhưng mà vị khách trọ này, sao lại là thằng cha Tổng giám đốc từng bị nàng mắng vậy
Khổ thật, chết thật, lỡ hắn không thuê thì nàng mất một khoản thu nhập lớn lắm đó nha
Ớ...hắn muốn làm cu li cho nàng à?
Bất cứ lúc nào cũng sẽ ra tay giúp đỡ?
Lại còn tích cực muốn tìm việc làm cho nàng?
Thật là...
Còn tốt bụng đến mức giúp nàng khỏi ế -.-
Thôi nha, cô nãi nãi bị dọa sợ rồi đó, tự nhiên cầu hôn người ta vậy.
Nể tình hắn còn có lòng tốt tương trợ, cô cũng báo đáp hắn một chút, chăm sóc hắn bị mất ngủ vì công việc
Thế quái nào mà cảm thấy có gì đó sai sai nha...
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1-1
Bên ngoài, mặt trời lên cao, trong phòng hoàn toàn trái ngượckhông khí mát lạnh, khiến người ta có cảm giác buồn ngủ.

Lưu Dư tay chân gọn gàng làm xong hết công việc, ngồi tại cỗ làm việc vụng trộm ngủ dật. Đồng nghiệp trong phòng rì rầm nói chuyện phiếm cũng lại là bài hát ru con tuyệt vời.

Khò…..

Rầm!!!

Vừa mới ngủ, bỗng một vật nặng đánh mạnh vào mặt bàn khiến nàng thiếu chút nữa rơi từ trên ghế xuống. Nàng sợ run cả người, tim đập thình thịch, nàng nhìn lên.

Nghiêm Thục Mĩ. Đương nhên là nàng.

” Thục Mĩ tỉ, có việc gì sao?”Nàng cố nở nụ cười.

” Mau đi pha 6 phần cafe, sắp có khách” Nghiêm Thục Mĩ mệnh lệnh.

Theo bản năng, nàng quay đầu nhìn lại các đồng sự thuộc căn phòng Hành chính tổng hợp, chỉ thấy các nàng cầm điện thoại cùng người khác chuyện phiếm. Đã vậy, còn có người cúi đầu lén xem truyện, có người đang đùa. Nhìn rõ mọi người đều đang rất nhàn, vì sao việc pha cafe này lại giao cho nàng?

Kỳ thật đáp án chỉ có một, đấy là Nghiêm Thục Mĩ rất ghét nàng, khó chịu vì nàng có khả năng giao tiếp tốt, mà Thục Mĩ ít có bằng hữu, ngoài công việc ra, hầu hết chẳn có ai chịu tiếp cận nàng.

Ai, cho dù nàng có được mọi người hoan nghênh thì có gì sai chứ? Thục Mĩ sao không chịu khó suy nghĩ lại xem vì sao cô ta không được lòng mọi người mà lại hay gây khó dễ với nàng? Thật không thể hiểu được!

” Thục Mĩ tỉ, đây là công việc thuộc phòng Hành chính tổng hợp?” Nàng khách khí mở miệng.

” Có thời gian ngủ gật như vậy, chỉ gọi đi pha cafe mà đã kêu ca?” Nghiêm Thục Mĩ cao giọng, chua ngoa hỏi.

” Nhưng mà……”

” Hôm nay, Trưởng phòng không có mặt, tôi tạm thay chức, cô có ý kiến gì sao?”

Bị nàng nói như vậy, Lưu Dư cũng chỉ im lặng.

Nàng nén giận, từ hỗ ngồi đi đến trà thất. (trong văn phòng thường có mộ phòng nhỏ, hay một góc khuất để chứa nước cho nhân viên)

Nàng thật sự ghét cay, ghét đắng cô nàng Nghiêm Thục Mĩ! Nàng rõ ràng chưa bao giờ chọc giận cô ta, vì sao cô ta suốt ngày chõ mũi dùi vào nàng, cố làm nàng khó xử?

Nàng thật sự không muốn cùng người khác đối mặt, chỉ duy nhất với Thục Mĩ là nàng không có biện pháp để thân thiện cho được. Thậm chí có lúc giận quá mà nguyền cả đời nàng mãi mãi cô độc, chẳng có nổi bạn trai.

Lưu Dư than nhẹ, cảm thấy mình không nên có ý nghĩ như thế, nhưng……

Ai, nghe nói Trưởng phòng từ chức, mà người có khả năng tiếp nhận chức vụ đó là Phó trưởng phòng Nghiêm Thục Mĩ. Nếu nhưng lời đồn đãi này là thật, nàng thực hoài nghitrong tương lai còn có thể ở lại ‘Bảo Á’ mà tiếp tục đi làm không nữa. Nhưng thực sự là nàng rất cần việc làm, phần tiền lương này là tất cả chi tiêu cùng tiền thuê nhà cả tháng!

Ai, thực hâm mộ những gia đình có sản nghiệp từ cha ông để lại.

Dùng sức hít thở mạnh, bỗng cảm thấy buồn bực. nafg đổ cafe ra chén, lập tức xoay người ra trà thất.

Bởi vì nỗi uất ức không thể xoa dịu, động tác của nàng có chút phóng túng, không cẩn thận. Kết quả…..

” A!’ Nàng đụng phải một người, cafe thấm hết vào người đó.

” Cafe của tôi!”

Lưu Dư sợ hãi, chỉ chú ý tới việc công lao bỏ ra nửa tiếng tại trà thất bỗng tan thành mây khói. Nàng trừng mắt nhìn chỗ cafe bị đổ, hơn nữa sẵn vì đang buồn bực, nỗi tức giận bùng phát.

” Anh đang làm cái quái gì vậy? Không có mắt ak!” Nàng ngẩng đầu, giận dữ hét.

Đứng trước mặt nàng là một thanh niên diện mạo thành thục ổn trọng, hơn nữa thể diện cao thẳng. Hắn mặc áo sơmi trắng, trên cổ áo thắt cavat hoa văn nhẹ nhàng đơn giản. Trên trán hắn chảy ít mồ hôi, quần áo vì nước cafe mà nhìn có vẻ chật vật.

Lưu Dư cũng không có gặp qua người. Nhưng hắn không có vẻ giống như khách hàng đến công ty có việc, hay nhân viên công ty.

” Anh là người của công ty nào? Vì sao đụng vào người khác mà không xin lỗi? Xem anh đã làm chuyện tốt ì đây, anh nói xem phải làm thế nào?”

Nàng nổi giận đùng đùng, chất vấn đối phương, sao biết tên kia lại không có nói một lời nào, chỉ cau mày nhìn nàng, làm người ta có cảm giác muốn bóp cổ hắn chết.

” Uy, anh bị câm điếc? Sẽ không nói gì?” Nàng đi lại gần hắn, nâng cằm nhìn gã đàn ông cao hơn nàng khoảng 20 cm, kêu lên.

Nam nhân vẫn như cũ, trầm mặc không nói trừng mắt nàng.

” Uy!”

Lưu Dư tức giận, lấy tay đẩy hắn, nàng đang phát giận. Bỗng một loạt tiếng chân chạy đến gần hai người họ.

Nàng quay đầu, liền nhìn thấy ba người đứng đầu trong công ty: Tổng giám đốc, Phó tổng, cùng hướng đến chỗ nàng.

Có chuyện gì sao?

Nghi vấn mớihình thành, chỉ thấy kia bốn trưởng quan đến trước mặt nàng, sau đó cung kính khom người:

” Tổng giám đốc”

Nháy mắt, Lưu Dư trợn to hai mắt. Nàng cúi đầu, chỉ thấy dưới bàn chân hạ đột nhiên hiện ra một cái động thật lớn, nàng thậm chí còn không kịp mở miệng kêu cứu, cả người liền rơi xuống……

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

“A!”

Một tiếng hét sợ hãi, Lưu Dư bứng tỉnh ác mộng.Trời ạ, thật đáng sợ, thật đáng sợ, nàng đã từ chức được một tháng rồi, nhưng không nghĩ lại nằm mơ đến chuyện xảy ra một tháng trước. Ác mộng!

Nàng vẫn còn sợ hãi, nghĩ đến khuôn Nghiêm Thục Mĩ đứng đó xem kịch, nàng lại tức đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng lại nhớ chuyện tuần trước, tâm trí nàng lại bừng bừng hưng phấn. Nàng mang đồ ăn vặt đến khu xưởng thăm đồng sự cũ, biết về tình hình nàng gần đây sau, Nghiêm Thục Mĩ không thể tin được, khiếp sợ, mặt trở nên xám trắng, Lưu Dư lại cảm thấy khoan khoái vô cùng.

Đột nhiên lại được hưởng một tầng chung cư xa hoa tại Đài Bắc khiến người ta nhất thời khó có thể tin, nhưng sự thật chính là sự thật, giờ phút này nàng thật là chủ nhân của khu chung cư tám tầng này.

“A!”

Lưu Dư đột nhiên ôm chặt chăn bông,thét chói tai lăn qua lăn lại trên giường, vô cùng hưng phấn.

Tuy rằng nàng đã muốn chuyển tới sống tại khu chung cư này được nửa tháng, nhưng mỗi lần nhìn thấy căn phòng rộng lớn được thiết kế trang hoàng mà chỉ có trên tạp chí này, nàng sẽ không tự chủ được tưởng thét chói tai.

Nàng thật hạnh phúc, quá hạnh phúc, rất rất hạnh phúc nha!

Mẹ, cám ơn người đã sinh ra con.

Ba, cám ơn người không gây gổ với gia gia, tình nguyện buông tha cho cuộc sống giàu sang, mà cũng không phụ bạc mẹ.

Gia gia, tuy rằng chúng ta chưa từng gặp mặt, kiếp này cũng đã không cơ hội, nhưng cháu vẫn cảm tạ người, mặc dù đứa cháu này vẫn chưa từng gọi người một tiếng ‘Gia gia’. Cám ơn gia gia vì đã tha thứ cho ba cháu vì tội bất hiếu, cảm ơn người cũng đã chịu nhận mẹ làm con dâu Lưu gia, cảm ơn người đã để lại toàn bộ gia sản, cho cháu một cuộc sống mới.

Lưu Dư vừa thầm cảm ơn, lại lăn qua lăn lại trên giường. Đột nhiên, nàng xoay người ngồi dậy, chộp lấy đồng hồ báo thức bên giường, trợn mắt.

” Xong rồi, thế mà đã hơn mười giờ!” Trợn to hai mắt, nàng thì thào thốt lên, liền hoả tốc nhảy xuống giường, rửa mặt chải đầu, mặc quần áo chỉ trong vòng có năm phút, với tốc độ gió cuốn bão táp, lập tức ra khỏi nhà.

Đột nhiên có được một gian phòng rộng 50m2 mang chính tên mình, đối với những người chỉ quen sống tại nhà trọ thuê 7m2 mà nói, thì đây là chuyện hạnh phúc cỡ nào. Nhưng quả thật cũng có cảm giác cô đơn, hơn nữa nàng cũng không cần phải bận rộn đi làm nữa nên cảm giác ấy càng mãnh liệt.

Cho nên, đắn đo suy nghĩ mãi, nàng quyết định tự mình tìm bạn cùng phòng. Chỉ có điều nàng nghĩ đi tìm một người bạn, không ngờ cuối cùng lại biến thành hai người, cùng với một đứa trẻ nhỏ. Tổng cộng có ba người.

Người chủ động liên lạc với nàng tên là Vu Hàn, hiện nay hai mươi tám tuổi, hơn nàng hai tuổi, thoạt nhìn còn trẻ hơn nàng.

Mặt nàng trắng nõn xinh, cùng là nữ nhân mà nhìn đều thất hồn. Nàng tóc vừa thẳng lại đen bóng, mềm mại làm người ta không nhịn được mà vuốt ve.

Nàng nói năng năng nhỏ nhẹ, cảm giác giống nàng xuất thân từ danh môn thế gia, là thiên kim tiểu thư. Nhưng không kiêu ngạo, có cảm giác điềm tĩnh ôn nhu.

Đây cũng chính là lý do vì sao Lưu Du sao khi trò chuyện với nàng, lại không thể từ chối, khiến cho chị em nàng, cùng đứa con đến ở.

Có câu nói như vậy “Nồi nào úp vung nấy” (Không hẳn là câu này,nhưng nó có ý là người vô cùng hợp nhau. Ai có câu nào tương đương không T^T). Lưu Dư gặp Vu Hàn cùng chị Khúc Thiến mới cảm giác được người xưa dạy thật đúng.

Khúc Thiến, năm nay hai mươi chín tuổi, khí chất cùng diện mạo cơ hồ cùng Vu Hàn giống nhau, động lòng người. Khác biệt ở chỗ, ở nàng làm người ta có cảm giác mẫu tính, một vẻ đẹp khó hình dung mà sầu bi.

Con trai của nàng chỉ mới tròn ba tuổi, ở cái tuổi này vốn dĩ có thể vui đùa nghịch ngợm nhưng vì bệnh tim bẩm sinh mà có vẻ gầy yếu tái nhợt, thân mình cũng bé nhỏ hơn so với đứa trẻ cùng tuổi.

Nàng đoán đây có lẽ là nguyên nhân khiến nụ cười Khúc Thiến đượm buồn như vậy đi.

Trừ cái đó ra, điều làm nàng ngạc nhiên, khó hiểu thì chính là hai nàng mở quán ăn nhỏ để duy trì cuộc sống……

Không tin nổi! Hai mỹ nữ như hoa như ngọc, khí chất cao nhã lại làm loại công việc dính đầy mỡ ngấy, mồ hôi chảy ròng ròng. (Ý là công việc lao động tay chân cực nhọc)

Nam nhân trên thế giới này bị làm sao vậy? Mắt mù? Không biết thương hương tiếc ngọc, khiến hai đại mỹ nữ làm công việc vất vả.

Tóm lại, nàng không chỉ vừa gặp Hàn đã nhất kiến như cố, đối Khúc Thiến cũng có cảm giác như vậy. Cho nên cùng hai chị em họ ở chung chưa đến ba ngày, nàng liền có hai chị nuôi, cũng có thêm một đứa con nuôi, từ nay về sau thoát khỏi vân mệnh cô độc.

Ha ha ha, thật sự là quá tốt, nàng có người nhà, có thân nhân!

Lưu Dư mở cửa xe, đến cửa chung cư nơi ở hiện tại của Khúc Thiến và Vu Hàn, chuẩn bị giúp các nàng chuyển nhà.

” Thực xin lỗi, em ngủ quên, để các chị chờ lâu đi!” Lưu Dư vừa bước lên lầu, đã nhanh miệng giải thích. Nguyên bản các nàng hẹn nhau khoảng chín giờ, kết quả Lưu Dư tới trễ một tiếng rưỡi.

” Hoàn hảo, chỉ là bọn chị đang lo không biết em có gặp chuyện gì không. Di động cũng không nghe, bọn chị không liên lạc được.” Vu Hàn nói.

” Thực xin lỗi.”Lưu Dư lại giải thích. ” Bởi vì vội ra ngoài, em lái xe đươcnửa đường mới phát hiện bỏ quên điện thoại, xin lỗi các chị.”

” Muốn chuộc lỗi cũng có thể, chỉ cần em giảm giá thuê nhà một nửa là được”Khúc Thiến mỉm cười, nói giỡn.

” KHông thành kia vấn đề, một lời đã định.” Lưu Dư lập tức gật đầu.

Trên thực tế, lúc trước khi quen với các nàng,Lưu Dư đã định không lấy tiền thuê nhà, ba chị em cùng ở một chỗ bầu bạn nhưng hai chị em không chịu. Hiện tại, nghe thấy chị Khúc Thiến nói như vậy, nàng sao lại không lập tức đồng ý?

” Chị nói giỡn.” Thấy Lưu Dư nói vậy, Khúc Thiến vội vàng nói.

” Em mặc kệ, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.” LƯu Dư nhếch miệng nói.

” Tiểu Dư……”

” Chị, nhận ý tốt của Tiểu Dư đi, dù sao thiếu mấy ngàn tệ thu nhập, đối Tiểu Dư mà nói căn bản không quan hệ.” Vu Hàn đột nhiên mở miệng nói. ” Nhưng thật ra hàng tháng bớt đượcmấy ngàn tệ chi tiêu, là có thể càng sớm chữa bệnh cho Tiểu Cương, không phải sao?”

Lưu Dư mãnh liệt gật đầu.

” Chị Vu Hàn nói rất đúng, cho nên chị cũng đừng tiếp tục tranh cãi về vấn đề tiền thuê nhà này, được không?” Nàng nói.

” Không được, chị không đồng ý.”Khúc Thiến kiên trì, hai tròng mắt thủy linh ôn nhã có chút khinh sầu:” Thiên hạ không có bữa ăn không phải trả tiền.” Nàng nhẹ giọng nói.

Lưu Dư trừng mắt nhìn về phía Vu Hàn, không biết Khúc Thiến có ý tứ gì khi nói câu này. Nàng giống như từng có vết xe đổ, nếm qua những lời này.

Vu Hàn lắc đầu. Kỳ thật nàng thời gian nàng quen biết Khúc Thiến thời gian, cũng chỉ sớm hơn Lưu Dư không đến một tháng mà thôi, về phần các nàng vì sao gặp nhau, cunbgx giống tình cảnh hiện tại bảy, tám phân.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1-2
Đơn giản mà nói thì Vu Hàn rời nhà trốn đi, nhưng lại không có chỗ ở, may mắn gặp Khúc Thiến thu lưu nàng. Từ đó về sau nàng liền lại ở chung với Khúc Thiến, nàng ở phía sau quán, cũng là m việc để sinh sống.

Khúc Thiến là một người tốt, nhưng rất khi nói chuyện về bản thân. Cùng ở chung với nàng hơn một tháng đến nay, Vu Hàn chỉ biết Khúc Thiến kết hôn khi còn rất trẻ, nhưng rồi lại ly hôn. Tiểu Cương cũng không phải là con ruột nàng, mà là con của một cặp vợ chồng giả làm chủ cho thuê nhà bỏ lại.

Đó là một đôi vợ chồng trẻ, nhưng thực tế là người yêu, bọn họ ôm Tiểu Cương, diễn kịch trước mặt Khúc Thiến, nói vì muốn ở cùng với cha mẹ, nên mới đem phòng cho thuê.

Bọn họ thu nửa năm tiền đặt cọc, cùng với ba tháng tiền thuê nhà, liền lấy cớ đem đứa nhỏ tạm bỏ lại cho Khúc Thiến, liền biến mất.

” Tốt lắm, chúng ta mau làm việc thôi.” Khúc Thiếnđột nhiên vỗ tay, nói. ” Tiểu Dư, xe ở dưới lầu sao?”

” Tao!” Lưu Dư đột nhiên nhảy dựng. ” Em cũng quên mất, mau chuyển thôi!”

Ba người lập tức hành động.

Cuốc sống tại Đài Bắc quả không dễ dàng, dù chỉ là muốn tìm một chỗ dừng xe cũng là một việc khó, thật may là khu chung cư của Lưu Dư có bãi đỗ xe ngầm, để công bằng, mỗi tầng đều có hai chỗ đỗ xe. Đây cũng là lý do vì sao giá cho thuê lại cao đến vậy, 10 vạn tệ. (*Tính toán*, 1 tệ=2k Má ui)

Vừa nghe thấy cái giá trên trời này, quả thực Lưu Dư bị dọa choáng váng, bởi vì người bình thường một tháng làm sao có thể kiếm được 10 vạn tệ nha? Cho dù có thể thì còn những chi tiêu khác? Chẳng lẽ ăn sống Tây bắc mà sống sao? (Ý tỷ ấy là ăn khi khống mà sống =.:]

Nhưng là Trần luật sư lại khiến nàng đại khai nhãn giới, sau khi biết ý định muốn cho thuê của nàng, mà không phải muốn bán đi, chỉ trong một tuần mà đã cho thuê oàn bộ. ở xác định của nàng ý nguyện là muốn đem phòng ở thuê, mà không phải bán đi sau, ngắn ngủn một tuần nội hắn liền đem chung cư cho thuê hết. Hơn nữa là ký hợp đồng 1 năm liền, hay nhất là tiền bộ số tiền thuê đều đã bay vào túi nàng.

Một tháng 10 vạn, một năm 120 vạn, có đến tận 6 tầng, tổng cộng kiếm được 720 vạn tệ nha! (Chỗ này không phải là tác giả viết sai đâu, để mai ta sẽ giải thích cho các nàng >_<)

Có quá khoa trương không?

Bất quá khi nàng xem số xe của người thuê nhà, nàng thấy chẳng xa xỉ chút nào. BMV, LEXUS, đều là những dòng xe có tiếng, giá hơn 100 vạn. Khó trách bọn họ chịu bỏ ra hơn trăm vạn tiền thê nhà.

” Đồ đạc rất nhiều, chúng ta nên mang hết mộ lần hay phải chia nhỏ ra?” Vu Hàn nhìn đống đồ đạc nhồi nhét trong chiếc March, hỏi. (March, hay Nissan March, hay Mirca là một loại xe nhỏ dành cho phái nữ. *bạn thích xe này, giá bình thường nhiều màu đẹp*)

” Nên mang theo một lần thôi. Để em ấn thang máy.” Lưu Dư nói xong, ôm lấy một túi đồ, xoay người đi đến cửa.

Nàng vừa mới bước đến trước thang máy, còn không kịp vươn tay ấn nút, thì cửa đã mở ra. Thao bản năng, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đang đứng phía trong, Lưu Dư ngạc nhiên, hai tròng mắt mở lớn.

Nghe tiếng thang máy mở cửa, ánh mắt Khương Khắc rời khỏi bản báo cáo trên tay, ngẩng đầu lên. Khi anh đang chuẩn bước ra thang máy thì lại nhìn thấy một nữ nhân quen mắt đứng ở trước cửa. Anh nhớ lại một chút, ốn là người có trí nhớ tuyệt vời, chỉ cần thấy qua là không thể quên, anh liền nhận ra nữ nhân đang nhìn anh trân trối nghẹn họng là ai.

“……”

Anh định mở miệng hỏi nàng, nhưng không hiểu sao nữ nhân kia bỗng thét lên, còn lấy đống giấy tờ ném đi.

“A!”

Ở tình huống chỉ mành treo chuông, Khương Khắc cố hết sức né công kích, mày túc khởi, trừng mắt nhìn nàng.

” Làm gì?” Anh hỏi.

” Tôi……” Lưu Dư biết đã làm sai, không biết phải nói gì nữa.

” Đã xảy ra chuyện gì?” Ôm một đống đồ khác, Vu Hàn đi lên hỏi.

Lưu Dư lập tức xoay người, trốn sau lưng nàng.

Vu Hàn tò mò quay đầu liếc nhìn Lưu Dư, lại nhìn về nam tử xa lạ trong thang máy. không biết nói gì. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Khương Khắc nhíu mày lại, đủ biết chính anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Anh định nói tiếng xin lỗi Lưu Dư, muốn biết nàng đã tìm được công việc mới hay chưa? Vạn vạn không thể ngờ chỉ vì nàng vô ý đổ nước cafe lên người anh mà bị mất việc. Loại khiển trách này cũng quá mức rồi, nếu như nàng đồng ý, anh sẽ giúp tìm cho nàng một công việc thích hợp.

Nhưng anh chưa kịp mở lời, nàng đã lấy giấy ném hắn. Nữ nhân này rốt cuộc làm sao vậy?

Đợi sau một lúc lâu, vẫn không có người nguyện ý mở miệng. Nếu hai đương sự không muốn mở miệng trước, Vu Hàn thầm nghĩ nhanh chút buông đống đồ nặng này ra.

” Thật xin lỗi, chúng tôi có thể sử dụng?” Vu Hàn hỏi nam tử, vì anh đứng chặn ở lối vào.
Khương Khắc sửng sốt, lúc này mới chú ý tới người phụ nữ trước mắt cũng đang ôm mộ đống đồ, hơn nữa xem bàn tay trắng bệch, đủ biết nó không nhẹ chút nào.

” Thật có lỗi.” Anh lập tức tránh ra, nhường chỗ cho nàng.

” Cám ơn.” Vu Hàn mỉm cười cảm tạ.

Nàng mang bao giấy để lại trong thang máy, thở mạnh ra. Rồi cũng đem đống giấy Lưu Dư cầm lúc nãy đặt gọn vào, mới xoayngười, đẩy ngã Lưu Dư.

” Tiểu Dư!” Nàng kêu lên, đỡ lấy Lưu Dư. ” Làm chi?” Lưu Dư khó hiểu hỏi.

Thực tế Lưu Dư cũng không biết nàng đang làm sao, nàng đã bị đuổi việc, không cần phải sợ Tổng giám đốc nữa. Cho dù anh ta có thể một cước làm cả công ty chấn động, (Khắc ca là Tổng giám đốc-CEO, hay Tổng giám đốc, trong khi Dư tỷ làm ở công ty chi nhánh. Mà thường thì nếu như chi nhánh làm ăn không tốt thì rất dễ bị công ty mẹ giải thể) là Tổng giám đốc đại nhân mà bất kỳ ai trong công ty cũng phải nể sợ, cao cao tại thượng, là người có thể khiến cho các bậc đáng tuổi làm cha làm mẹ hắn (Để như vậy là trong suy nghĩ của Dư tỷ không có hảo cảm lắm với Khắc ca, ai bỉu làm tỷ ấy mất việc) cũng phải cúi đầu. Nhưng bây giờ, mấy chuyện này cũng chẳng quan trọng với nàng, nàng đâu còn là nhân viên của hắn nữa, cũng đâu thèm tiền lương hắn trao mà sống.

Nàng căn bản không việc gì phải sợ hắn.

” Không có việc gì.” Nàng hít sâu một hơi, lắc đầu nói.

Vu Hàn hoài nghi nhìn nàng. ” Thật vậy chăng?”

Như là muốn củng cố tin tưởng vào bản thân, nàng lại hít sâu một hơi, sau đó kiên định nói:” Thật sự.”

Vu Hàn lại nhìn nàng một lần nữa. ” Chúng ta mau chuyển đồ thôi!” Khúc Thiến còn đang ởbên kia chờ hai người trở về chuyển đợt thứ hai.

Lưu Dư gật đầu, cùng Vu Hàn trở về xe March tiếp tục công việc.

Xe của Khương Khắc vừa lúc đúng đỗ trước xe March, nguyên bản đã khởi động máy chuẩn bị đi, thì thấy hai nữ nhân gầy yếu vừa nãy khuân một chiesc thùng lớn từ phía thùng xe đi xuống. Vừa chuyển, đôi mắt hạnh viên sanh (*Mở lớn, nghĩa đen. Hem bik có từ tương tự T^T), thở hổn hển không ngớt. Nhất là nữ nhân chẳng hiểu vì lý do gì mà lấy giấy ném anh, mà còn kinh ngạc ở chỗ, cho dù là hai người cùng chau khuân thùng thì nữa nhân kia có vẻ ít tốn sức hơn, nàng mới là người cố bê cái hùng ấy.

Đủ! Anh thật sự không thể đứng nhìn được nữa.

Anh đem tắt máy, xuống xe đi đến chỗ các nàng.

” Cần hỗ trợ không?” Anh hỏi.

Nghe thấy vậy, các nàng đồng thời quay đầu lại.

Dọa! Vừa thấy anh, biểu tình Lưu Dư lại là chấn kinh.

Làm cái quỷ gì? (Thậ ra đây là một câu ch** thề) Bộ dạng anh khủng bố đến như vậy sao? Khương Khắc cảm giác thập phần khó chịu.

” Cần hỗ trợ không?” Anh hỏi Vu Hàn.

Vu Hàn nhanh chóng gật đầu, lập tức lại ngượng ngùng hỏi:” Có phiền không? Sẽ không làmchậm trễ công việc của ngài chứ?” (Lúc đầu ta định để là anh, nhưng mấy ngwofi này mới quen nhau, gọi anh hơi kỳ) Vu Hàn nghĩ, người đàn ông này cũng không đơn giản, khí chất khác hẳn với người bình thường.

” Nếu phiền thì ôi sẽ không chủ động” Khương Khắc trả lời đơn giản, xắn áo lên, lộ rõ bắp tay cuồn cuộn (*Dãi* Mãnh nam ak~), sau đó nhấc chiếc thùng lên.

Lưu Dư lập tức lui về phía sau, thấy hắn chỉ hơi cử động thắt lưng, tay duỗi ra là nhấc được chiếc thùng mà hai nàng dùng sức ‘Chín trâu hai hổ’ mà vẫn không thể nhấc nổi xuống thùng xe.

Nàng kìm lòng không được lập tức dùng sức vỗ tay, mặt kích động phiếm hồng. Thật là lợi hại! Thật là lợi hại!

Khương Khắc ngạc nhiên quay đầu nhìn nàng.

” Ách…… Tôi chỉ là cảm thấy ngài rất lợi hại, cho nên mới……” Nàng nói nhát gừng, ngắt quãng, chân tay luống cuống nói.

” Cám ơn.” Miệng khẽ nhếch, đột nhiên cảm thấy mặt nàng hồng hồng rất đáng yêu. ” Cái này cũng chuyển đến thang máy lý sao?” Anh hỏi Vu Hàn.

” Đúng vậy, phiền ngài. Cám ơn.” Vu Hàn vội vàng gật đầu.

Có anh hỗ trợ, mọi thứ bên trong xe ddethoasg chốc được chuyển đến thang máy.

” Cám ơn.” Vu Hàn lại nói lời cảm tạ.” Tôi tên Vu Hàn, nàng kêu Lưu Dư, chúng tôi ở tại tầng tám. Nếu có chuyện mà chúng tôi có thể giúp đỡ, xin đừng khách khí, cứ việc mở miệng.”

Khương Khắc gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Gần nhất, thế giới có xu thế trẻ hóa tầng lớp lãnh đạo, những năm gần đây, những người đứng đầu các tập đoàn hầu hết đều khá trẻ, đều ở độ tuổi từ 40, 50. Mà những vị chủ tịch, tổng giám đốc khoảng 30 cũng là có khối người, Khương Khắc là một trong số đó.

Năm nay Khương Khắc 33 tuổi, 5 năm trước, anh được cha cùng các bạn hùn vốn, mở ‘Bảo Á công nghiệp’ chuyên sản xuất các linh kiện ô tô làm mục tiêu phát triển. Chỉ trong vòng 5 năm ngắn ngủi, số tiền thu nhập chỉ từ mấy trăm vạn tệ đã lên đến hơn 10 triệu tệ.

Cách kinh doanh mạnh mẽ làm cho những nhân viên cao tuổi cũng cảm thấy có áp lực, mà những nhân viên trẻ tuổi có năng lực lại có ‘vũ đài’ để phát huy.

Hiện nay từ Đài Loan đến đại lục, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, thậm chí cả Mỹ, nếu đã nhắc đến những sản phẩm ô tô cơ hồ đều phải nhắc đến ‘Bảo Á’ khiến cho mọi người hoài nghi anh làm thế nào mà có được năng lực như thế?

Anh ta cũng đã từng trả lời vấn đề này, anh đã nói:

” Muốn trở thành người lãnh đạo, thì phải tự mình mài dũa năng lực, độc lập bên ngoài thì mới nhận rõ được công ty của bản thân ra sao, tìm kiếm những nhân tài có thực lực và sở trường mà mình không có.”

Đây là câu nói của Warren Bennis (Tại đây), đây cũng là bí quyết thành công của anh.

Bất quá những người đàn ông như vậy đều có một khuyết điểm: Quá nhiều công việc.

Việc nhiều đến mức không thời gian ngủ, cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi, giải trí, thậm chí có nổi bạn gái.

Thân là người đàn ông độc thân của công ty quốc nội nổi tiếng, anh luôn được nữ giới hâm mộ, nhưng bận đến mức quen bạn gái cũng không ra kết cục gì. Thật không thể tin được.

Cũng bởi vậy, một năm gần đây, đối với việc quen bạn gái, anh cũng không cảm thấy hứng thú nữa, tình nguyện đem thời gian rảnh dùng để làm việc, ngồi chơi, ngủ.

Nhưng hiện tại, ngay giây phút này, mở ra tài liệu nghiên cứu sản phẩm, anh vẫn không thể tập trung được. Trí óc anh tràn ngập hình ảnh người con gái vỗ tay hưng phấn, khuôn mặt đỏ bừng, hết sức đáng yêu.

Lưu Dư, đó là tên em.

Mai tóc em cắt ngắn, kiểu tóc có chút phóng khoáng. Nhớ đến hình ảnh lúc em bị anh dọa đến mức cứng đờ, thật khac xa với bản tính to gan thường ngày. Nhưng chính vì thế lại càng hợp với khuôn mặt em.

Gương mặt nho nhỏ, mi không chỉ cong mà dày, môi không son magf đỏ mọng, thiên sinh lệ chất, vô cùng đáng yêu.

Nói thật, nếu như so sánh em không đẹp bằng người bạn sống cùng phòng Vu Hàn, cũng không cao nhã giống Vu Hàn, cũng không biết cách tiến thối. (Cách xã giao)

Nhưng ánh mắt anh không thể tự chủ mà luôn nhìn đến bóng hình em, thậm chí ngay cả lúc họp cũng không quên được.

Khương Khắc khẽ thở dài, không biết anh đang bị làm sao vậy. Chỉ mới gặp một người có hai lần mà không thể nào quên.

Anhn không tin được, lắc đầu.

” Tổng giám đốc, ngài cảm thấy sản phẩm mới này có vấn đề sao?” Giang Sâm cộng sự của anh, ngạc nhiên mở miệng hỏi.

” Cái gì?” Anh ngẩng đầu.

” Tôi muốn hỏi Tổng giám đốc có phải phát hiện sản phẩm mới này xuất hiện vấn đề sao?”

Khương Khắc khó hiểu nhìn lão Giang:” Vì sao cậu lại hỏi vậy?”

” Bởi vì Tổng giám đốc vừa lắc đầu.”

” Phải không?” Anh sửng sốt:” Thật có lỗi, tôi có việc cần phải suy nghĩ.”

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

” Thật sự là rất ngạc nhiên, tôi rất ít khi thấy trong lúc họp mà Tổng giám đốc lại phân tâm như vậy. Không biết Tổng giám đốc đang suy nghĩ về cái gì?” Giang Sâm nhíu mi, tò mò hỏi.

Khương Khắc mỉm cười, nhẹ nhàng nói bâng quơ:” Không có gì.”

” Học Tân?” Giang Sâm quay đầu nhìn trợ lý Tổng giám đốc, nhíu mày hỏi.

Bọn họ hợp tác đã năm năm, tuy rằng ở bên ngoài là quan hệ thủ trưởng và cấp dưới. Nhưng nếu nói về tình cảm riêng thì họ là là bạn bè tốt.

” Mình cái gì cũng không biết, cậu đừng hỏi nha.” Uông Học Tân vô tội lắc đầu, quay đầu nhìn Thủ trưởng, trên mặt đồng dạng viết chữ ‘Tò mò’.

” Mình chẳng có gì để nói cả. Cho nên tốt nhất là hai người không cần quan tâm, nếu đưowcj thì chú ý vào công việc đi.” Khương Khắc liếc mắt nhìn hai người họ một lần, họ lập tức cúi đầu nhìn chăm chú bản báo cáo trên tay.

” Nhưng thật sự không có gì?” Giang Sâm không buông tay, thử hỏi.

” Nếu còn muốn biết thì chuẩn bị viết đơn xin từ chức đi.” Anh cũng không ngẩng đầu lên, nói.

” A?” Nháy mắt, Giang Sâm mở lớn hai mắt, sau đó lại gượng cười:” Mình không hỏi nữa, mình chẳng tò mò chút nào cả.”

Khóe miệng Khương Khắc run rẩy liếc nhìn Giang Sâm, rồi lại nhìn bản báo cáo trong tay. Vẻ mặt có chút đăm chiêu.

” Xem ra, chờ một thời gian nữa thì sản phẩm mới này sẽ có thành tựu lớn.Anh ngẩng đầu, vừa lòng mỉm cười.

Giang Sâm tin tưởng mười phần, gật đầu phụ họa:” Đúng vậy, nếu như thí nghiệm sản phẩm mới đạt thuận lợi tốt, mình cá khoảng nửa năm thôi, thì chúng ta có thể sản xuất một lượng hàng lớn, và… Chờ đếm tiền.”

” Xem ra, thời gian kế tiếp chúng ta sẽ bận bù đầu rồi.” Uông Học Tân mỉm cười nói.

” Giang Sâm, năm nay cậu bao nhiêu?” Khương Khắc nhìn hai người trợ thủ đắc lực, thình lìnhmở miệng hỏi.
” Mình?” Anh sửng sốt:” Ba mươi sáu tuổi. Tại sao lại đột ngột hỏi?”

” Còn cậu, Học Tân?” Khương Khắc lại hỏi.

” Tôi kém Tổng giám đốc một tuổi.” Uông Học Tân trả lời.

” Nói như vậy, hai người đều đã đến tuổi lập gia đình, nhưng là vì sao vẫn độc thân? Tại vì cộng việc?”Khương Khắc hỏi.

Giang Sâm cùng Uông Học Tân nghe vậy, nhịn không được liếc mắt nhìn nhau.

” Tổng giám đốc, tại sao lại đột ngột hỏi n hư vậy?” Uông Học Tân kỳ quái hỏi.

” Mình chỉ nghĩ đến mấy năm gần đây, thấy hình như đã giao cho hai người quá nhiều việc, cũng đòi hỏi khắt khe khiến hai người đã tới tuổi lập gia đình rồi mà vẫn ‘Cô đơn chiếc bóng’.” (Chém, chém. Nguyên văn là: Vẫn chưa lấy vợ.)

” Tổng giám đốc?” Uông Học Tân kinh ngạc.

” Giang Sâm, mình tính năm tới nếu như kế hoạch phát triển sản phẩm này hành công, thì có lẽ sẽ để hai người thư thái đầu óc một chút. Không cần gấp gáp như vậy, nếu như có thời gian thì đi làm quen. Học Tân, cậu cũng vậy.”

Giang Sâm cùng Uông Học Tân lại nhìn nhau chằm chằm, không biết mở lời như thế nào.

Tổng giám đốc@_@, cậu làm sao vậy?

” Được rồi, hội nghị đến đây là chấm dứt. Giang Sâm, vất vả.” Khương Khắc mỉm cười đứng dậy, đi ra phòng họp.

” Gần đây đã xảy ra chuyện gì?” Giang Sâm mờ mịt quay đầu hỏi Uông Học Tân.

Uông Học Tân lắc đầu.

” Tổng giám đốc lại là lạ như thế nào ấy?”

Uông Học Tân ngóng nhìn Khương Khắc, lại mở miệng:” Không biết, nhưng mình sẽ đi tìm hiểu.”

Vì để chúc mừng việc ba người lớn, cùng đứa bé chính thức ở chung, Lưu Dư dùng March chở Vu Hàn, Khúc Thiến cùng Tiểu Cương đi ăn nhà hàng.

Căn cứ vào các yếu tố: Phục vụ tốt, đồ ăn ngon, vệ sinh sạch sẽ, ba người cùng chọn một nhà hàng ẩm thực có tiếng. Các nàng vui vẻ thưởng thức, còn về phần Tiểu Cương thì ăn được một nửa đã ngủ say trong lòng Khúc Thiến.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, bất tri bất giác từ6 giờ chiều, mà đến hơn 9 giờ tối rồi, ăn suốt ba giờ.

” Thật không để ý tới, thời gian trôi qua nhanh quá!” Lưu Dư vừa nói, vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ.

” Đúng vậy, nếu như không phải chị vô tình liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thì có khi chị em mình có thể ngồi ở đây cho tới khi nhà hàng đóng cửa ấy chứ!” Vu Hàn cười nói.

” Ăn đến khi nhà hàng đóng cửa cũng không sao, chỉ là vì Tiểu Cương đã ngủ.” Khúc Thiến cúi đầu nhìn tâm can bảo bối (Báu vật trân quý) trong lòng, nhẹ giọng nói.

” Nói thật, em cứ nghĩ Tiểu Cương sẽ ngủ không quen, ai ngờ thằng bé lại ngủ gật trong nhà hàng.” Vu Hàn quay đầu nhìn thoáng qua ở Khúc Thiến trong lòng ngủ say Tiểu Cương.

” Vốn chị cũng rất lo về việc này, nhưng giờ thì yên tâm rồi.” Khúc Thiến mỉm cười nói.

” Chị Thiến, lúc trước chị có đưa Tiểu Cương đi chơi xa không? Bằng không sao lại biết Tiểu Cương khó ngủ?” Lưu Dư tò mò hỏi.

” Bở vì Tiểu Cương bị bệnh tim bẩm sinh nên phải ở bệnh viện vài lần.”

” A.” Lưu Dư sửng sốt, sau đó xin lỗi:” Thực xin lỗi.”

“Không cần như vậy.” Khúc Thiến mỉm cười, lắc đầu.

Lưu Dư nhìn Khúc Thiến ngồi phía sau qua chiếc gương chiếu hậu (Phải hông ta, là cái gương ở trước mặt ak),muốn mở miệng nói cái gì thì Vu Hàn ngồi bên cạnh, bỗng hét lên.

” Cẩn thận!”

Để trái vật ở đằng trước xe, Lưu Dư lập tức đạp chân thắng, vội vã tránh chướng ngại phía trước. Một âm thanh bén nhọn vang lên, nhưng làm ba người phụ nữ bên trong xe trợn mắt kinh ngạc lại là thanh âm phát ra từ phía sau.

” Phanh!”

Đột nhiên, từ phía sau có một vật nào đó chắn lại, làm ba người trong xe đổ về phía trước. Khúc Thiến vì bảo vệ Tiểu Cương, đập mạnh vào lưng ghế trước.

Việc này rốt cuộc tại sao lại xảy ra? Mặt Lưu Dư trắng bệch, không một chút máu, đầu óc trống rỗng.

” Uy, xuống xe.” Ngoài của xe, một gã đàn ông trung niên nổi giận đùng đùng, gõ mạnh vào cửa kính, hét lên.

” Tiểu Dư……” Vu Hàn không biết phải làm sao. Gương mặt nàng cũng trắng bệch, không có chút máu.

” Không có việc gì, để em xuống xe xem sao.” Lưu Dư miễn cưỡng tỉnh táo lại, mỉm cười, an ủi nàng.

” Chị em mình cùng xuống xe.” Vu Hàn không chút do dự nói. Tuy rằng nàng chưa bao giờ chạm qua loại này sự, hơn nữa bên ngoài cái kia tên thoạt nhìn thực đáng sợ, nhưng là ngay cả như vậy, nàng cũng không thể làm cho Lưu Dư một người xuống xe nơi đi để ý chuyện này.

Lưu Dư mỉm cười, nhìn nàng, không cự tuyệt. Sự thực là bảo nàng một mình đối mặt với lão giả vẻ mặt ‘Lai giả bất thiện’ kia, nàng cũng không có can đảm.

Hai người đồng thời đẩy cửa, xuống xe.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2-2
“Khốn kiếp!” Gã đàn ông hung hãn kia vừa mở miệng đã chửi thề. ” Đàn bà các cô lái xe kiều gì thế hả? Có thật là có bằng lái không vậy? Xem các cô đã làm chuyện tốt gì đây? Mẹ kiếp! Nói đi, định bồi thường tao như thế nào?” Hắn chỉ vào đầu chiếc xe đã bị bóp méo, phẫn nộ hét to.

” Tiên sinh, xin hãy ăn nói lịch sự một chút!” Vu Hàn nhịn không được mở miệng nói, thật sự chị không được mấy người miệng lưỡi thô tục.

” Mày nói cái gì?” Gã đàn ông trừng mắt giận dữ hét, bộ dạng hung thần ác sát.

Vu Hàn không nhịn được, bất giác lùi về phía sau.

” Là…… Là ông đâm vào chúng ta, vì sao muốn chúng ta bồi thường?” Lưu Dư hít một hơi, cố lấy dũng khí, mở miệng.

Gương mặt gã đàn ông trung niên càng hung hãn, quay sang nhìn nàng:” Mày nói cái gì?”

Cô không tự chủ được, rụt cổ, nuốt nước miếng:” Không có, ông muốn bồi thường bao nhiêu tiền?” Cô sửa miệng.

” 10 vạn tệ.” Gã dùng công phu sư tử ngoạm hò hét.

” Cái gì?! 10 vạn tệ?!” Lưu Dư trợn to mắt. Đầu xe lão ta tuy bị đâm đến bẹp rúm, nhưng nếu có đem đi sửa cùng lắm chỉ mất khoảng 1 vạn, nhiều nhất dùng 2 vạn tệ là giải quyết được rồi. Nhưng lão ta lại đòi tận 10 vạn tệ?! Đây chắc chắn là ăn cướp mà!

” Như thế nào? Có ý kiến gì?”

” 10 vạn tệ là quá nhiều, đây chính là ăn cướp!!!” Vu Hàn không nhịn được, mở miệng.

” Nói cái gì?” Lão phun hỏa, chuyển hướng Vu Hàn. Chị sợ tới mức nhất thời câm như hến.

” Đã xảy ra chuyện gì?”

Một tiếng động thình lình xen vào cuộc nói chuyện giữa ba người, Lưu Dư nhanh chóng quay đầu. Cô nhận ra không biết từ lúc nào Tổng giám đốc đã đứng bên cạnh chiếc xe March.

” Tổng giám đốc……” Cô lấy vẻ mặt được cứu rỗi nhìn anh, thẳng đến giờ khắc này, cô mới xấu hổ phát hiện ra bản thân không biết tên họ anh là gì. Thế mà cô đã làm tại ‘Bảo Á’ ba năm.

Khương Khắc đi đến chỗ cô, chen giữa Lưu Dư cùng gã đàn ông nọ, kiểm tra tình trạng hư tổn của hai bên. ([T] Chuyện, nghề của chàng mà lại =.:]

” Có gọi cảnh sát không?” Anh mở miệng hỏi Lưu Dư.

” A?” Nàng sửng sốt, sau đó lắc đầu:” Tôi nghĩ nên tự hòa giải là tốt nhất.” Cô liếc mắt nhìn gã.

” Cho nên, cô muốn đòi bao nhiều tiền?” Khương Khắc lại hỏi.

” A?” Lưu Dư ngơ ngác nhìn anh, nghĩ cô đã nghe lầm.

” Xe đằng sau đâm phải xe phía trước, vậy thì sai lầm chính là xe phía sau. Nếu như cảnh sát tới thì họ cũng sẽ nói như vậy thôi. Đương nhiên là bây giờ nên đòi người gây tai nạn phải bồi thường, đúng không nào?”Khương Khắc chọn mi, ôn hòa mà thong thả nói.

Sau, anh quay đầu nhìn gã đàn ông dữ tợn kia, đôi mắt ôn nhu đột nhiên trở nên sắc bén, làm cho đối phương không tự chủ được rùng mình, không dám đối diện anh.

” Vị tiên sinh này, ngài là muốn giải hòa, hay là muốn gọi cảnh sát đến?” Không nhanh không chậm, anh mở miệng hỏi.

” Tôi……” Gã vô ý thức, nuốt một ngụm nước miếng, giác quan thứ sáu đang nói cho gã biết, người đàn ông trước mặt không phải là kẻ dễ chọc:” Tôi đương nhiên là muốn giảng hòa rồi, nhưng phải là mấy cô kia bồi thường tôi mới đúng!” Gã kiên trì, nhưng giọng điệu cũng không dám hung ác như vừa nãy.

” Nha? Vì sao?” Mày Khương Khắc lại nhíu cao hơn một chút.

” Bởi vì nếu không phải mấy cô kia đột nhiên thắng gấp thì tôi làm sao đâm phải? Tất cả là lỗi củabọn họ.” Gã không muốn buông tha cho cơ hội ăn vạ này.

” Ý của ngài là ngài đã thực hiện đúng khoảng cách an toàn?”

Gã cứng họng:” Tôi….. Đương nhiên là có!”

” Cho nên mới không chịu nhận là đã làm sai?”

” Đúng vậy.”

” Được rồi, một khi đã muốn như vậy thì gọi cảnh sát tới đây!” Khương Khắc nhẹ nhàng bâng quơ, sau đó trực tiếp lấy di động.

Vừa thấy anh lấy di động ra, gã đàn ông kia vội vàng mở lớn hai mắt.

” Chờ một chút.” Gã đột nhiên kêu lên.

Khương Khắc thong thả, ngẩng đầu lên nhìn gã.

” Chỉ là vết trầy nhỏ mà thôi, không cần phải gọi cảnh sát.” Gã đột nhiên hào phóng, cười cười. ” Chẳng lẽ ngài không biết, việc cảnh sát sẽ làm chính là viết hóa đơn phạt đi?”

” Cho nên?” Khương Khắc khí định thần nhàn, nhìn gã.

Miệng gã run rẩy, không thể trả lời.

Con mẹ nó, nếu không phải tại vì lúc trước ở nhà bạn, gã đã uống một ít rượu, mà dạo này cảnh sát thường mang thiết bị kiểm tra nồng độ cồn, nếu không gã cũng chẳng ngại gọi.

” Quên đi, quên đi, tại Lão Tử là được.” Gã xoay người, trong chốc lát liền lái xe rời đi.
Lưu Dư cùng Vu Hàn đồng thời, thở dài nhẹ nhõm.

” Cám ơn ngài đã lại giúp chúng tôi một lần.” Vu Hàn lòng đầy cảm kích, tiến lên nói với Khương Khắc.

” Tiểu thư lái xe?” Anh hỏi.

Vu Hàn sửng sốt một chút, lắc đầu:” Không, lái xe là Tiểu Dư.”

” Cô?” Anh đột nhiên nhìn Lưu Dư.

Trên mặt hiện rõ nghiêm khắc cùng tức giận, sợ tới mức Lưu Dư lùi nhanh về phía sau.

Hắn ta làm chi mà tức giận như vậy? Sao lại dọa người như thế? Cô nhớ là mình bây giờ không có đổ cafe lên áo hắn, cũng không lấy đồ quăng hắn, hắn làm chi mà tìm nàng tính toán sổ sách? Dọa chết người.

” Tôi…… Tôi……” Cả người cô co rúm lại, đột nhiên không biết muốn nói gì. ” Thực xin lỗi!” Cô đột nhiên cúi đầu giải thích.

” Chỉ xin lỗi là đủ?” Khương Khắc không ngăn được lửa giận bốc lên, giữ chặt hai vai cô,cắn răng thốt ra.

” A?” Lưu Dư sợ hãi, kêu lên. Cô không rõ, giờ phút này mình đang sợ hay là mù mờ, khó hiểu nữa.

Rốt cuộc là cô đã làm gì chọc hắn? Trừ bỏ có hai lần ngoài ý muốn, cô thật sự không nghĩ ra được.

Xe cô lái có vấn đề sao? Nếu không, chẳng lẽ lúc nãy vô tình đụng phải xe hắn cho nên hắn mới tức giận như vậy?

” Cô lái xe như thế nào vậy? Cô có bằng lái hay không, có đầu để nghĩ hay không? Chẳng lẽ cô không biết khi lái xe phải tập trung tinh thần, lấy an toàn làm đầu?” Khương Khắc phẫn nộ, quát.

” Tôi lái xe rất tốt……” Lưu Dư miễn cưỡng mở miệng biện giải, lại bị đánh gãy.

” Cẩn thận? Nếu quả thực là vậy thì sẽ xảy ra chuyện vừa rồi sao? Nếu cô không muốn sống thì cũng đừng có kéo người ta chết cùng! Nếu như vừa rồi, lực va đập mạnh một chút, thì cái xe March này đã sớm trở thành đống sắt vụn rồi! Mà người trong xe cũng mất mạng luôn!!!” Hắn quát lớn, không dám nghĩ đến hình ảnh đáng sợ này nữa. ([T] Và ca đã động lòng =.:]

Vừa nhìn thấy cô đứng bên cạnh hiện trường tai nạ, đầu óc anh liền trống rỗng.

Khi anh phát hiện mình đang làm cái gì thì xe đã đỗ cạnh ven đường. Anh lập tức đi vào, thay cô xử lý.

Bề ngoài thoạt nhìn anh rất bình tĩnh tự nhiên, xử lý thành thạo, nhưng khi nhìn rõ tình trạng hư hỏng của chiếc xe, nội tâm đã sớm tam đào mãnh liệt.

Đầu xe kia bị co rúm vào khoảng 50cm, lõm xuống chưa đầy 5 cm. Nhưng mà chiếc March thì khác, mui xe đều bị bóp nát, ấn sâu vào trong khoang.

Chỉ cần lực va đập mạnh hơn một chút, là toàn bộ người bên trong sẽ bị thương……

Càng nghĩ anh càng cảm thấy sợ hãi.

Những người cũng nghề nói không khó khăn nào có thể làm khó anh, nhưng hiện tại bây giờ, rõ ràng có thể nghe rõ tiếng tim đập trong lồng ngực.

Cô khiến anh sợ chết khiếp!

” Tôi…… Nhưng tôi không sao nha, một vết thương cũng không có.” Lưu Dư rụt cổ. Hắn dữ quá. Khó trách mấy người Tổng giám đốc, hay Phó Tổng giám đốc đều phải nể hắn ba phần.

Khương Khắc trừng mắt nhìn cô đang ra sức hít thở, cố ép bản thân tỉnh táo lại, thậm chí còn chưa khiến cô yêu anh, nhưng chắc anh đã bị cô làm tức chết rồi!

Yêu cô?

Đúng vậy, anh luôn hoài nghi không hiểu vì sao luôn nhớ tới người con gái chỉ mới gặp mặt có hai lần này, mà mỗi lần gặp trái tim luôn đập rộn ràng thì câu trả lời chính là: Anh đã yêu cô mất rồi. ([T] Đến đoạn sến súa rồi =.:]

Tuy rằng cô không bằng những người phụ nữ trước anh từng quen, không đẹp, không cao, không gầy, dáng người cũng không kiều diễm thu hút người khác, nhưng dáng vẻ lôi thôi kia lại thu hút anh hoàn toàn.

” Anh (Nào, đổi xưng hô ^.^)…… Anh có thể buông ra được không?” Anh trầm mặc không nói, khiến Lưu Dư cảm thấy không được tự nhiên.

” Đưa giấy tờ xe cho anh.” Khương Khắc đột nhiên mở miệng nói.

” A?”

” Xe hỏng nặng như vậy, phải gọi người đến sửa.”

” Đúng rồi, đợi ngày mai.”

” Bây giờ gọi luôn đi, các cô lên xe để tôi đưa về.” Anh ngắt lời.

” Nhưng……”

” Điện thoại.”

Ngữ khí bá đạo, cùng ánh mắt làm cho Lưu Dư không dám lại từ chối, ngoan ngoãn chạy vào xe, gọi điện cho công ty bảo dưỡng, rồi lại ngoan ngoãn để anh lái xe đưa về.

Mà từ đầu đến cuối, cô vẫn không thể hiểu được mình đã chọc giận anh chuyện gì nữa.

Thật là không thể hiểu được.
 

Bình luận facebook

Top Bottom