OnGoing Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1: Bắt gian tại giường
Nóng…..

Toàn thân khó chịu như bị gắp lên lửa để nướng.

Trình Ly Nguyệt trong lúc mắt còn mơ màng, lắc lư loạng choạng nắm lấy cánh tay của một người.

Cô muốn kêu cứu, nhưng mùi hương mạnh mẽ của đàn ông tràn đầy khoang mũi, còn đôi môi khép hờ của cô bị một nụ hôn bá đạo chặn cứng.

Bản năng khiến cô muốn phản kháng, nhưng người đàn ông không cho cô một cơ hội nào, chiếc lưỡi dài luồn sâu vào, tách hai hàm răng cô, và di khắp toàn bộ khoang miệng cô.

Đáng lẽ phải cảm thấy bài xích và kháng cự lại với nụ hôn của người đàn ông xa lạ...

Nhưng mà, tại sao thân thể cô lại trở nên hưng phấn?

Một giây sau đó, thân dưới truyền đến cảm giác đau đớn như bị xé toạt......

Cái cảm giác đau mãnh liệt đó bổ vây cô….
……

Sáng tinh mơ

Ánh nắng vàng kim xuyên thấu rèm cửa sổ mang phong cách hoàng gia, chiếu rọi toàn bộ bố trí trong gian phòng hào hoa….

Trên tấm thảm trắng, áo quần ném lộn xộn trên đó, không khí thoảng mùi sau hoan lạc.

Trên giường, thân hình mảnh mai của cô gái thoắt ẩn thoắt hiện trong chiếc mền viền màu hoàng kim.

Khuôn mặt hình trái xoan nhỏ xinh, ngũ quan tinh tế xinh đẹp, làn da trắng nõn mịn màng như tuyết, nơi bờ tóc đen che ngang xương bả vai ẩn hiện thấy được những dấu đỏ hằn lại do kết quả của động tác mạnh bạo.

Như là hoa anh đào, nở ra trên toàn thân cô ấy.

Trong cơn say ngủ, đột nhiên, cô nghe thấy tiếng đẩy mạnh cửa phòng, dù rằng cô không muốn mở mắt, nhưng ý thức trong cô, vẫn ép cô phải tỉnh dậy.

Cô mở mắt.

Thì thấy phía ngoài cánh cửa của bức tường vàng huy hoàng là gương mặt nhăn nhúm đáng sợ của chồng cô - Lục Tuấn Hiên, bên cạnh anh là mẹ và cô em chồng với biểu hiện kinh hoàng ghê tởm.

"Tuấn Hiên...”Trình Ly Nguyệt dụi mắt, lúc cô nhìn xuống tấm chăn giường, cái mền, mặt sàn, toàn bộ nội thất trong phòng, não cô có một khoảng khắc trống rỗng.

Đây không phải phòng cô, đây là đâu?

" Tuấn Hiên…. đây là đâu?” cô hướng ra cửa hỏi người đàn ông sắc mặt u tối.

Lục Tuấn Hiên cười nhạt một tiếng, khuôn mặt anh tuấn quát hỏi, “Cô còn mặt mũi để hỏi tôi đây là đâu à, cô nói xem hôm qua cô với tên gian phu nào qua đêm ở đây đi!”

Gian phu?

Trình Ly Nguyệt nheo mắt, suy nghĩ kĩ lại chuyện gì xảy ra hôm qua, nhưng cô làm thế nào cũng không thể nhớ được, ký ức cuối cùng là cùng Quân Dao uống một chút rượu trong quán cà phê.

Lúc này, sau lưng Lục Tuấn Hiên, cô em chồng Lục Nhã Tình và mẹ chồng Trần Hà đi theo vào, bà nói với cô con gái ở bên cạnh , “Nhã Tình, chụp cho tốt vào, chụp cho rõ hình ảnh của chị dâu con và người đàn ôngkhác trên giường.”

Cùng với người đàn ông khác lên giường? Trình Ly Nguyệt đầu như muốn nổ tung.

"Con…. Con không có…...” Trình Ly Nguyệt lắc đầu hết sức, muốn giải thích.

Lúc này, mẹ chồng cô Trần Hà lại đến đầu giường, nắm lấy mái tóc dài của cô kéo lên, cô đau đến nổi nghẹn ở cổ, lộ ra phần ngực, cổ dưới mái tóc dài, mười mấy dấu hôn hiện ra rõ mồn một.

"Chụp, đều chụp cho rõ vào.” Trần Hà nói với con gái.

Lục Nhã Tình một bên hí hửng chụp hình, một bên cười lạnh nhạt nói, “Chị dâu à, đêm qua chắc vui lắm ha!”

Trình Ly Nguyệt đau đớn cúi đầu, nhìn những vết tích không biết từ lúc nào xuất hiện ở bờ ngực, trong đầu mơ màng xuất hiện một số cảnh tượng đáng xấu hổ, cô tưởng đó là mơ...

Hiển nhiên là không phải.

Cô kinh hoàng nhìn sang khuôn mặt anh tuấn của Lục Tuấn Hiên, chỉ thấy nét mặt anh đáng sợ lạnh như băng, ánh mắt gai góc lạnh giá nhìn cô, như thể đang nhìn một đống rác rưởi, “Rất tốt, Trình Ly Nguyệt, mới kết hôn có nửa năm, cô đã dám đi ngoại tình rồi, tôi không cần biết tối qua cô ngủ với ai… chuẩn bị sẵn tâm lý ly hôn đi!”

Để lại câu nói đó, thêm một ánh nhìn anh ta cũng cảm thấy ghê tởm, đẩy cửa bước nhanh rời đi.

Sắc mặt của Trình Ly Nguyệt phút chốc trở nên trắng bệt vô sắc.

Ly hôn?

"Không, Tuấn Hiên, anh nghe em nói….không phải như thế này đâu….” Trình Ly Nguyệt toàn thân trần truồng, cô nhanh lấy tấm chăn che lại cơ thể của mình, định chạy theo ra ngoài.

Thân thể cô bị một lực mạnh đẩy rớt xuống giường, mẹ chồng cô -Trần Hà, cô bàng hoàng nhìn bà, “Mẹ...”

"Cô không có tư cách gọi ta là mẹ, cô đúng là con hồ ly tinh không biết xấu hổ, dám ở sau lưng con trai ta vụng trộm với đàn ông khác, thật mất mặt gia đình chúng ta mà, ta cho cô biết, nhà họ Lục ta tuyệt đối không chứa loại phụ nữ dâm loàn như cô.”
 
Last edited by a moderator:
Chương 2: Tay trắng ra đi
Tay trắng ra đi

"Mẹ, chụp xong rồi." Lục Nhã Tình đắc ý cầm điện thoại nói.

"Trình Ly Nguyệt, trong điện thoại của Nhã Tình có chứng cứ ngoại tình của cô, biết điều thì mau chóng ly hôn với Tuấn Hiên nhà ta, không biết điều thì ta sẽ đưa những tấm hình này cho luật sư khởi tố ly hôn.”

Lục Tuấn Hiên mở cửa chiếc Porsche vượt địa hình của mình, chỉ thấy trên ghế phụ là một thân hình phong trần gợi cảm ngồi đó, thấy anh đến, đôi môi đỏ nhếch lên một nụ cười, “Anh Tuấn Hiên? Kế hoạch thành công rồi chứ?”

Lục Tuấn Hiên vươn tay, ôm cô ta vào lòng, khâu chặt phía sau đầu cô gái, hôn một cách mãnh liệt, cô gái hai tay ôm lấy cổ của anh, lập tức đáp lại nụ hôn đó đến nỗi không nỡ rời nhau.

Sau một trận hôn nồng cháy, Lục Tuấn Hiên áp đầu vào vầng trán tinh tế của cô cười.

"Dao Dao, rất nhanh thôi là anh có thể lấy em rồi.”

"Uhm, em đợi câu này của anh lâu rồi đó.”

Nói xong, Thẩm Quân Dao dùng hai tay giữ lấy khuôn mặt anh tú , chủ động hôn vào đôi môi mỏng.

Trên giường, khuôn mặt tàn tạ trắng bệt của Trình Ly Nguyệt cùng đôi mắt đẫm nước cảm thấy vô cùng sợ hãi bất an khi thấy vết hôn trên người, cùng cảm giác đau như bị xé toạc mỗi khi cử động dù rất nhẹ, đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, một chút kí ức cũng không có.

Nhặt quần áo trên mặt đất, cô xông vào nhà tắm, vừa khóc đau khổ vừa cọ rửa mùi hương của người đàn ông khác trên cơ thể.

Buổi trưa, Trình Ly Nguyệt thất thần về đến phòng tân hôn trong biệt thự, trong sảnh lớn sáng chưng, Lục Tuấn Hiên như thể ác ma ngồi đó với đôi mắt đen, dấu hiệu của một trận phong ba bão táp, nhìn trừng cô, như thể một giây là có thể xé xác cô ra vậy.

Tất thảy mọi chuyện gặp phải sáng nay, đối với Trình Ly Nguyệt mà nói là sự đả kích chí mạng và nặng nề, cô biết, bất cứ lời giải thích nào cũng vô dụng.

Trình Ly Nguyệt nhìn chồng ngồi trên ghế sofa, hít một hơi dài nói, “Tuấn Hiên, tôi đồng ý ly hôn, nhưng mà, tôi muốn lấy về mười phần trăm cổ phần của cha tôi, còn năm phần trăm, xem như là tôi bồi thường cho anh.”

Lục Tuấn Hiên vừa nghe, mặt mày biến sắc, anh chỉ mới ngồi vững cái ghế tổng tài tập đoàn Lục Thị, nếu như cô ta rút ra mười phần trăm vốn cổ phần, như vậy, uy tín và địa vị của anh sẽ bị lung lay, thậm chí phải bỏ cả cái ghế tổng tài.

Anh lạnh lùng tiến đến, cười lạnh lùng nói, “Trình Ly Nguyệt, cô còn có tư cách gì mà đòi cổ phần? Cô phản bội tôi, cho tôi đội cái mũ xanh thật là to, năm phần trăm cổ phần là muốn đẩy tôi đi?”

"Năm phần trăm cổ phần, qui ra tiền, cũng hơn năm trăm triệu tệ, không lẽ dùng số tiền năm trăm triệu tệ đó bồi thường anh, anh còn chê không đủ sao?” Trình Ly Nguyệt ra sức tranh luận, đó là cổ phần lúc còn sống ba cô để lại trong tập đoàn Lục Thị, cô không thể mất trắng về tay nhà họ Lục được.

Lục Tuấn Hiên ánh mắt thâm hiểm, anh tiến lên phía trước, nắm chặt cổ cô, “ Trình Ly Nguyệt, cô nghe cho rõ, cổ phần một phần cô cũng đừng mơ lấy lại được, cuộc hôn nhân này không ly thì cũng phải ly, nếu cô quậy lên tòa án, tôi nói cô nghe, cô chỉ chết càng khó coi hơn thôi.”

Trình Ly Nguyệt mở to mắt, hơi thở khó khăn, nhưng cô càng đau khổ hơn khi nhìn khuôn mặt trước mắt mình, sự hiền lành lịch thiệp ngày trước không còn nữa, chỉ còn sự xấu xa độc ác mưu cầu lợi ích, nhưng còn cổ phần của ba….

"Lục Tuấn Hiên …..đó là của ba tôi….. anh trả lại cho tôi.”Cô khóc nghẹn khản giọng nói.

"Bây giờ là của tôi, cô đừng mơ lấy khỏi tay tôi, Trình Ly Nguyệt, hoặc là biết điều ký tên rồi cút, hoặc là….tôi sẽ cho cô biến mất khỏi thế gian này.” Lục Tuấn Hiên mạnh bạo đẩy cô ngã xuống sàn, khuôn mặt lạnh tanh, ném xuống một phần đơn thỏa thuận ly hôn, “Ký tên!”

"Tôi không ký...."Trình Ly Nguyệt cắn môi, không muốn tay trắng rời đi.

"Nếu như cô không ký, tổn thất không chỉ mười lăm phần trăm cổ phần, còn có danh tiếng của cô, thậm chí mạng của cô."

Trình Ly Nguyệt sợ đến cả người run rẩy, ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đã từng thề thốt yêu cô, giờ đây, chỉ có vô tình, thâm hiểm, đáng sợ.

Cô gần như ngạt thở rồi.

Trái tim Trình Ly Nguyệt tuyệt vọng cùng cực, cô nhìn người đàn ông vì lợi ích mà bị ác ma điều khiển, cô biết, muốn lấy lại cổ phần của ba thật sự có khả năng phải trả giá bằng cả tính mạng.

"Được, tôi ký."Cô dùng sức cắn chặt môi, tại mục chữ ký ký lên tên của cô.
 
Last edited by a moderator:
Chương 3: Biết được sự thật
Biết được sự thật

Lục Tuấn Hiên cầm trên tay giấy thỏa thuận ly hôn như thể lấy được tài sản cả đời của anh ta vậy, anh lạnh lùng tuyên bố, “Trên tờ thỏa thuận có nói rõ, cô không mang theo bất cứ thứ gì khi ly hôn, ngày mai dọn đi ngay, ngoài đồ vật của bản thân cô, không được đụng đến bất cứ thứ gì khác.”
Từng giọt nước mắt của Trình Ly Nguyệt tuôn xuống, máu huyết khắp cơ thể đều đông cứng lại.
Đêm đó, cô dọn dẹp đồ vật của mình rời khỏi phòng tân hôn, vào khách sạn ở, cô liên lạc người dì ở nước R, người dì này khuyên cô qua đấy sinh sống cùng dì.
Trình Ly Nguyệt cũng ghê tởm người và vật nơi đây, nhưng cô phát hiện hộ chiếu vẫn để quên ở nhà họ Lục.
Cô không còn cách nào khác phải đón xe về căn nhà đó một chuyến, khi vừa đi qua vườn hoa, thì nghe thấy tiếng nói chuyện trong lùm cây, nghe giọng chính là của mẹ chồng cô-Trần Hà, bà ta không biết cười tủm tỉm với ai, “Lần này hài lòng rồi phải không? Tuấn Hiên nhà chúng ta phục hồi thân phận độc thân rồi, con cũng không cần phải chịu thiệt thòi nữa.”
Trình Ly Nguyệt như bị nện một cú thật mạnh vào tim, cô vô thức đi đến gần lùm cây, chỉ thấy rằng cô gái mà mẹ chồng đang đứng đối mặt hóa ra là Thẩm Quân Dao, cô ta đang ngại ngùng gật đầu một cách mãn nguyện, “Dạ, bác gái ạ, ba con đã quyết định gia nhập cổ đông tập đoàn Lục Thị rồi.”
“Vậy thì tốt quá rồi, có sự gia nhập của ba con thì Tuấn Hiên nhà ta như hổ thêm cánh, còn con cũng sẽ là cô con dâu mà ta yêu thích nhất.”
“Cám ơn bác gái đã tác hợp.”
“Còn kêu bác gái à?”
“Mẹ….” Thẩm Quân Dao ngọt ngào gọi.
“Ai da! Đúng là con dâu ngoan của ta, ta thực sự thích con từ tận sâu tâm can.”
Khuôn mặt Trình Ly Nguyệt trắng bệt như giấy trong phút chốc, tim cô như bị dao cứa nát, sự phẫn nộ gần như muốn làm cô nổ tung.

Rất nhiều sự kiện liên kết lại với nhau, cô bị Thẩm Quân Dao kéo đi quán cà phê! Chưa uống đến hai ly thì thần trí cô đã không tỉnh táo, khi tỉnh lại thì đã là cảnh tượng trong khách sạn sáng hôm đó.
Tất cả những điều này…..chung quy cũng là một trong những quỷ kế của Thẩm Quân Dao và mẹ chồng, mục đích là sắp đặt cho cô và Lục Tuấn Hiên ly hôn.
Hóa ra ba của Thẩm Quân Dao dự định gia nhập cổ đông vào nhà họ Lục, mẹ chồng muốn tống cổ cô để nhường chỗ cho Thẩm Quân Dao.
Gương mặt đầy uất hận của Trình Ly Nguyệt bất ngờ xuất hiện trước mặt hai người bọn họ.
Trần Hà giật bắn người, Thẩm Quân Dao cũng giật mình, tuy nhiên khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệt của Trình Ly Nguyệt, đoán biết cô đã nghe hết cả nên hai người cũng lộ ra bản chất thật.
“Cô còn vác mặt về đây làm gì nữa?” Trần Hà nhìn cô ghê tởm.
“Các người….là các người hãm hại tôi, tại sao các người phải làm như vậy?” Trình Ly Nguyệt mắt đỏ hoe khản cả giọng chất vấn.
Trần Hà nhìn cô không hề có chút hổ thẹn, “Trình Ly Nguyệt, đừng có phát rồ ở đây nữa.”
Thẩm Quân Dao khoanh tay cười mỉa, “Trình Ly Nguyệt, cô đúng là ngốc đến đáng thương mà, cô tưởng anh Tuấn Hiên thích cô thật à? Cô còn không nhìn vào hiện thực đi, cô chẳng qua chỉ là bước đệm giúp anh Tuấn Hiên ngồi lên vị trí tổng tài tập đoàn Lục Thị mà thôi, người anh ấy yêu là tôi.”
“Trình Ly Nguyệt, cô cũng đã ly hôn rồi, chữ cũng ký rồi, nhà họ Lục chúng tôi không chào đón cô, đi ra ngay.” Trần Hà đuổi người.
“Tôi về đây lấy hộ chiếu, bà trả hộ chiếu lại cho tôi.” Trình Ly Nguyệt nhìn bà mẹ chồng trước độc ác một cách thù địch.
Trần Hà cũng nhớ ra hộ chiếu của cô ở đây, bà hắng giọng một tiếng, “Đợi đó, giờ ta sẽ đi lấy cho cô, có bao xa thì cô cút đi bấy nhiêu xa dùm!”

Bà ta tất nhiên sẽ không làm ảnh hưởng đến việc xuất cảnh của cô, hiện tại, Trình Ly Nguyệt là người mà nhà họ Lục không muốn thấy mặt nhất, dĩ nhiên là đi đâu càng xa càng tốt.
Trần Hà vừa đi khỏi, Thẩm Quân Dao nheo mắt đi đến trước mặt Trình Ly Nguyệt, “Anh Tuấn Hiên sở dĩ đồng ý kết hôn với cô là bởi vì trong tay ba cô nắm giữ cổ phần của tập đoàn Lục Thị, nói thật, cô hoàn toàn không xứng với anh ấy.”
Trình Ly Nguyệt nhìn vào gương mặt của người đã từng là bạn thân nhất của cô, bây giờ, chỉ toàn là sự ngụy tạo, ghê tởm, gớm ghiết, cô đưa tay lên muốn cho cô ta một bạt tay, không ngờ Thẩm Quân Dao phản ứng nhanh, nắm lấy tay cô, “Cô không có tư cách đánh tôi, bây giờ tôi chỉ lấy lại hạnh phúc và vị trí vốn dĩ là của tôi thôi, thân phận Lục phu nhân định sẵn là của tôi.”
“Thế nên tối hôm qua…tối hôm qua là cái bẫy mà các người cùng nhau sắp đặt sao? Tất thảy các người…. bao gồm cả Lục Tuấn Hiên?” Trình Ly Nguyệt nước mắt tuôn trào, tim cô lần nữa lại bị đâm đến rướm máu.
 
Last edited by a moderator:
Chương 4: Dẫn con quay về
Dẫn con quay về
“Không sai, tôi và anh Tuấn Hiên từ lâu đã tình đầu ý hợp rồi, cũng âm thầm ở bên nhau từ lâu, tai nạn xe của anh ấy là giả, người hằng ngày thỏa mãn nhu cầu của anh ấy là tôi, nhưng mà cô cũng đã ký tên rồi, cho là bây giờ có biết thì làm gì được nào?”
Trình Ly Nguyệt loạng choạng lùi về sau hai bước, mặc dù sắc mặt cô chỉ là tái nhợt, nhưng mà trong người cô lại là máu chảy thành sông, chồng cô mỗi đêm đều ngủ ở chỗ cô ta? Nguyên nhân của những ngày Lục Tuấn Hiên đi công tác, những ngày anh ta viện đủ cớ để không về nhà đều là vì người phụ nữ này sao? Nỗi đau kịch liệt bao trùm lấy cô, cô cảm thấy mình như thể sắp nghẹt thở.
“Người đàn ông đó là ai? Kẻ xấu xa mà tối hôm qua các người sắp xếp là ai?” Trình Ly Nguyệt như người điên dại trừng to đôi mắt đầy nước nhìn cô ta, thấp giọng hét.
Thẩm Quân Dao có chút hết nhẫn nại nhìn cô ta, “Người đàn ông ngày hôm qua là ai không quan trọng, quan trọng là tối qua cô thực sự bị đàn ông ngủ mất rồi.”
“Nói cho tôi biết là ai! Mau nói cho tôi biết là ai…” Trình Ly Nguyệt như phát điên to tiếng hỏi.
Thẩm Quân Dao tỏ vẻ khó chịu quay mặt đi, “Tối hôm qua chúng ta sắp xếp một tên trai bao cho cô, nhưng sau này tên đó bảo có một tên con trai khác đi vào phòng trước hắn, mà hắn thì lại không muốn làm chuyện ba người nên kẻ ngủ với cô là già là trẻ, là tròn hay dẹp, không ai biết cả.”
“Tôi không tin, tôi có thể đi tra máy quay camera.” Trình Ly Nguyệt giận đến cả người run lên.
“Thật không may, hôm qua hệ thống máy quay camera của khách sạn đó bị hư rồi.” Thẩm Quân Dao cười đắc ý, vì khách sạn này thuộc quyền sở hữu của nhà họ Lục.
Khuôn mặt Trình Ly Nguyệt tái nhợt, cái bẫy này của bọn họ không có kẽ hở sai phạm nào.
Lúc này, Trần Hà cầm hộ chiếu đi đến, ném về phía trước mặt cô, “Cầm lấy, mau chóng biến cho khuất mắt.”
Trình Ly Nguyệt nắm chặt hộ chiếu, cô liếc nhìn mặt mũi của những con người này, cho dù cô có không cam tâm và đau khổ thế nào thì cô chỉ cảm thấy ghê tởm, ghê tởm đến mức nhìn nhiều thêm một chút, ở lại lâu thêm một chút thôi cô cũng cơ thể ngạt thở đến chết.
“Ta hận các người, hận toàn bộ các người.” Nước mắt Trình Ly Nguyệt rơi như mưa, thân hình mảnh mai tuyệt vọng quay lưng rời đi.
Đứng nhìn dáng người rời khỏi của Trình Ly Nguyệt, Trần Hà và Thẩm Quân Dao nhìn nhau, cuối cùng thì cũng có thể rũ bỏ con người dư thừa này rồi,

……

Bốn năm sau, tại sân bay.
Một cô gái trẻ đứng ở sân bay, tay giơ cao bảng chào đón.
Trên bảng ghi dòng chữ “nhà thiết kế chính Trình Ly Nguyệt.” to đùng, ánh mắt cô gái sốt ruột tìm kiếm người mà cô phải đón trong đám đông.
Ánh mắt cô tập trung vào những người phụ nữ ăn mặt sang trọng khí chất.
Còn lúc này đây, trong đám đông, có một người ăn mặc thoải mái tự nhiên đang đẩy xe vali đi ra, trên xe đẩy chất hai chiếc vali to, trên vali là một cậu bé mặc chiếc áo jeans màu xanh, quần ngắn màu xám, mang đôi giày thể thao màu be.
Trong đám đông, thân hình cô gái mảnh mai mỹ miều, qua loa búi thành đầu củ tỏi, khuôn mặt đơn giản lanh lẹ sạch sẽ, ngũ quan tinh tế, làn da trắng tựa phấn son thượng hạng, thật khiến người ta phải ganh tị mà.
Lại nhìn sang cậu bé đang ngồi trên vali, tuy chỉ tầm ba bốn tuổi nhưng lại có dáng vẻ của một họa thủy rồi.
Một mái đầu ngắn đen nháy, lớp mái lưa thưa che lại chiếc trán căng đầy, phía dưới đôi mày sắc nét là đôi mắt tinh ranh hơn người tựa đá quý đen, đôi môi mỏng hồng nõn nà bên dưới chiếc mũi nhỏ cao thẳng cùng với làn da trắng khỏe, hoàn toàn là người mẫu nhí bước ra từ trang bìa tạp chí mà.
Các cô gái đi ngang nhìn thấy cậu bé này đều kinh ngạc cảm thán, quá đẹp mà.
Muốn bắt cóc đem đi.
“Mami, dì đó đến đón mình kìa.”
Trình Ly nguyệt mím môi cười, tuy con cô còn bé nhưng lại nhận được nhiều mặt chữ.
Cô khẽ hít một hơi sâu, thật không ngờ, một đi là bốn năm, giờ cô lại quay về cái thành phố này.
Năm đó, cô rời khỏi với tâm trạng đầy oán hận, bây giờ, cô lại quay về với tâm thái bình thản.
Trong bốn năm nay, cô đã trải qua những gì, những khó khan gian khổ đó chỉ có mình cô biết, với thời gian bốn năm, cô lột xác, kiên cường, đồng thời trở thành bà mẹ đơn thân.
 
Last edited by a moderator:
Chương 5: Oán hận lần nữa
May mắn hơn nữa, thiên phú hội họa từ nhỏ giúp cô kiếm được công việc yêu thích, qua nỗ lực không ngừng, một bước nhảy thẳng lên vị trí nhà thiết kế chính.

Ba năm trước, khi mới sinh con xong, cô đã trở thành một nhà thiết kế đá quý, thiết kế của cô nhiều lần giành được phần thưởng tại nước ngoài, nhưng tổng bộ công ty di dời nên công việc của cô cũng điều động theo.

Cô tính toán cỡ nào cũng không ngờ địa điểm cuối cùng mà công ty quyết định chọn lại là cái thành phố đã làm cô thương tích đầy mình.

Cô vốn định từ chức không làm nữa, tìm công việc mới, nhưng mà, bốn năm rồi, oán hận của cô cũng đã tiêu tan rồi, cô ngẫm nghĩ, tại sao phải vì cái đống rác năm xưa từ bỏ công việc mà cô đã phấn đấu ba năm nay? Cô đã vì bọn chúng mà mất trắng rồi, cô không thể vì bọn chúng mà bắt đầu lại từ đầu được.

Thế nên, cô về rồi đây.

"Đại thiết kế sư họ Trình ở đâu rồi? Không lẽ không có trên chuyến bay này?" nữ trợ lý tự lẩm bẩm.

Ngay lúc đó, một âm thanh mỹ miều từ bên cạnh cô truyền đến "Tôi chính là người cô cần đón".

Cô gái quay đầu, thì thấy một người cỡ tuổi như cô, cô lập tức ngạc nhiên thốt không ra lời nhìn cô ấy "Cô là tiểu thư Trình Ly Nguyệt?"

"Sao vậy? Không giống sao?" Trình Ly Nguyệt cười, cô ở vào tuổi hai mươi bốn trở thành nhà thiết kế chính, thực sự làm người khác khó tin, tuy nhiên, công việc của cô, thật không phải càng lớn tuổi là càng có giá, mà phải dựa vào thực lực thực sự.

"Thất lễ quá thất lễ quá, tôi tên là Đường Duy Duy, tôi là người đến đón cô." Nói xong cô bị hấp dẫn bởi một đôi mắt to trong sáng nhất thế giới này, cô kinh ngạc vài giây rồi cười lên "Trình thiết kế sư, chắc đây là em trai cô! Thật dễ thương!"

Cậu bé lập tức chu môi phản bác lại "Con không phải em trai của mami đâu. Con là bảo bối của mami."

Mami?

Đường Duy Duy lại bị bất ngờ lần nữa, tuổi tác của Trình Ly Nguyệt và cô không cách nhau bao nhiêu đã làm cô kinh ngạc rồi, bây giờ, cô ấy còn lòi ra một đứa trẻ cỡ ba bốn tuổi là con của cô ấy? Đường Duy Duy thật sự sắp phát đờ rồi.

"Đây là con tôi - Tiểu Trạch"

"Con tên Trình Vũ Trạch" Cậu bé tự mình giới thiệu.

"Cái tên rất hay" Đường Duy Duy cười mỉm tán thưởng.
Khi xe trên đường về khu nhà ở của công ty, Đường Duy Duy không ngừng trêu Tiểu Trạch, vì cậu bé quá đáng yêu đi, làm cho người khác không cưỡng lại được việc muốn trêu đùa cậu nhóc.

Trình Ly Nguyệt nhìn phong cảnh vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm ngoài cửa sổ, kí ức của bốn năm trước hiện ra rõ mồn một trong đầu,ở chỗ này, cô yêu qua, đã hận qua, trong bốn năm nay, cô chưa từng nghe ngóng một tin tức nào trong nước, bởi vậy, đối với tình hình hiện tại của tập đoàn Lục Thị, cô không hề biết gì.

Đương nhiên, cô cũng không muốn biết.

Năm ấy sinh ra cậu con trai cũng rất trắc trở và ly kì, lúc đó cô sơ ý đến nỗi có thai năm tháng rồi mà cũng không biết, lúc cô cảm thấy cái thai động, cô đi bệnh viện, muốn làm phẫu thuật để lấy nó ra.

Bác sĩ trong bệnh viện không chịu phẫu thuật cho cô, cô cầu xin qua nhiều bệnh viện, đều không có nơi nào đồng ý phẫu thuật cho cô, vì đứa bé rất khỏe mạnh vả lại nó đã thành hình người rồi.

Cô từ cảm giác ác cảm phẫn nộ ban đầu, đến sau này, đứa bé trong bụng từ từ lớn lên, mỗi ngày đạp bụng mẹ cứ như đứa nhóc quậy phá, làm oán khí của cô từ từ tiêu tan đi.

Khi cô dốc toàn lực sinh hạ đứa trẻ, trong lúc mơ màng cô nghe thấy cô y tá nói nhỏ bên tai "Đứa trẻ rất khỏe mạnh, rất dễ thương!"

Cô không tin, đợi y tá tắm đứa nhỏ sạch sẽ và đưa nó vào lòng cô, thời khắc đó tim cô như được ánh sáng chiếu rọi, giống như có một thiên sứ bé nhỏ đột nhiên bay tới bên cạnh cô.

Cô không ngờ người đàn ông đoạt lấy cơ thể cô lại để lại cho cô một đứa trẻ đẹp đẽ đáng yêu đến vậy.

Từ đó, sinh hoạt của cô thay đổi chóng mặt, cô đi ra từ trong những ngày mụ mị không lối thoát, quên đi ân oán với nhà họ Lục, cô bắt đầu nỗ lực kiếm tiền nuôi con, đến khi gặp được cơ hội nộp bản thảo thành công, trở thành nhà thiết kế đá quý và phát triển đến ngày hôm nay.

Cô thành công rồi, con của cô trở thành tất cả sinh mạng của cô.

Khi chiếc xe chạy ngang qua một con đường phồn hoa, Trình Ly Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy bảng hiệu với dòng chữ vàng kim của tập đoàn Lục Thị dưới sự chiếu sáng của ánh nắng ban trưa huy hoàng sáng lạng, to lớn hùng vĩ, tim Trình Ly Nguyệt vẫn thấy nhói đau khó chịu.
 

Đính kèm

Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom