Full Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 420
Giản Vân nhìn về phía Trình Ly Nguyệt, thấy sự tức giận và lo âu trong đáy mắt cô, cô ta cũng trở nên căng thẳng, nhìn về phía Linda: “Linda, gặp phải chuyện như này, chúng ta nên xử lý thế nào đây?”

Linda nhìn bộ trang sức hiện ra trên màn hình, quả thực giống đến tám mươi phần trăm so với bộ trang sức mà Trình Ly Nguyệt thiết kế cho hoàng gia, ánh mắt cô trở nên nặng nề: “Cũng không biết bên phía hoàng thất có phát hiện ra chuyện này hay không?”

“Dù có phát hiện ra hay không thì tôi tin sớm muộn gì họ cũng biết, hơn nữa nhà thiết kế của hoàng gia nhạy bén hơn chúng ta, chẳng phải bản thiết kế của Ly Nguyệt bị bọn họ lấy đi rồi sao?”

“Dựa theo thời gian nữ minh tinh này đeo, cộng với quá trình tạo ra bộ trang sức này, tuyệt đối không thể nào là nhà thiết kế bên phía hoàng gia đã bán đứng tác phẩm, chúng ta tuyệt đối không thể đổ hết trách nhiệm lên người bọn họ.” Linda nghiêm túc nói.

Trình Ly Nguyệt ghét nhất là loại chuyện này, cô nắm chặt đôi tay thành nắm đấm: “Sao có thể chứ? Đây rõ ràng là tác phẩm thiết kế của tôi, ai là nhà thiết kế của tác phẩm này?”

Giản Vân nhìn thấy vẻ kích động của Trình Ly Nguyệt, cô ta có thể giúp đỡ Trình Ly Nguyệt, vừa hay cô ta cũng muốn làm to chuyện này lên. Bởi vì thời gian tác phẩm này được thiết kế còn sớm hơn thời gian Trình Ly Nguyệt nộp bản thiết kế, cho nên, đối phương hoàn toàn có thể đến chất vấn Trình Ly Nguyệt.

“Tôi có quen vài người bạn phía bên kia, tôi có thể nhờ bọn họ giúp tìm ra nhà thiết kế đó, xem xem rốt cuộc là chuyện gì?” Giản Vân nói với Trình Ly Nguyệt: “Ly Nguyệt, cô đừng lo lắng, chúng ta cứ điều tra rõ ràng rồi hãy nói.”

“Được, làm phiền cô rồi.” Trình Ly Nguyệt gật đầu với Giản Vân.

Sau khi Giản Vân đi, Linda nhìn thẳng vào Trình Ly Nguyệt vài giây, Linda nói với cô: “Ly Nguyệt, em có thể chắc chắn đây là tác phẩm của em không?”

“Em đương nhiên chắc chắn.” Trình Ly Nguyệt nói xong, chỉ vào một chỗ thiết kế của dây chuyền: “Em nhớ rất rõ, lúc đó em đang cân nhắc dùng hoa văn hình nón, nhưng em lo nó quá sắc nhọn, em liền đổi thành hình bán nguyệt, mà bản thiết kế này lại giống hệt bản của em.”

“Chỗ chị có bản thiết kế của em, chị lấy ra xem xem.” Linda ngày nào cũng phải xem rất nhiều bản thiết kế, không nhìn kỹ chi tiết.

Cô cầm bản thiết kế của Trình Ly Nguyệt ra xem, quả thực giống hệt chiếc dây chuyền trên màn hình, ngay cả cách xử lý chi tiết nhỏ cũng giống hệt.

“Linda, đây là tác phẩm của em, em có thể bảo đảm em là người đầu tiên thiết kế ra.” Trình Ly Nguyệt nói xong, cô cũng đã bình tĩnh trở lại, cô có thể xác định đây là tác phẩm của cô, có người sao chép tác phẩm của cô.

Cô nhìn về phía Linda: “Linda, chị nhìn thấy có ai mà ngay cả linh cảm cũng giống hệt nhau chưa?”

Linda lắc đầu: “Linh cảm là thứ vô cùng mờ ảo, dù có cùng một chủ đề thiết kế, nhưng thứ mọi người thiết kế ra đều không giống nhau, huống chi là hai bản thiết kế này hoàn toàn giống nhau, đây chính là sao chép.”

“Nhưng em cũng không biết vì sao bản vẽ của em lại bị một nhà thiết kế nước ngoài sao chép, chuyện này sao có thể chứ?” Trình Ly Nguyệt cắn răng, lẽ nào cũng giống như lần trước, có người trộm bản thiết kế của cô sao?

Linda nhìn cô, có một dự cảm bất thường: “Ly Nguyệt, chị không thể nói rõ, nhưng chị biết nhất định chuyện này sẽ gây bất lợi cho em. Vì vậy chúng ta nhất định phải điều tra rõ ràng.”

“Em lo nhất là bên phía nhà họ Tịch, nếu biết bản thiết kế của em đã bị người khác ăn cắp, mà người ta còn ra mắt trước chúng ta, nhà họ Tịch có nổi giận, hoặc là trả lại bản thảo hay không.”

“Trả lại bản thảo là chuyện nhỏ, chuyện quan trọng là danh dự của công ty chúng ta bị ảnh hưởng, nhà họ Tịch là người trong hoàng thất, nghĩa là chúng ta rất khó lấy lại sự tin tưởng của họ.”

“Em chủ động gọi điện thoại cho Tịch thiếu gia, nói thật cho hắn chuyện này, chị thấy được không?” Trình Ly Nguyệt nói với Linda.

Linda nghĩ ngợi nói: “Chuyển từ bị động thành chủ động chịu trách nhiệm, đúng là một cách giải quyết, để Tịch thiếu gia biết đây là bản thiết kế gốc của em, chỉ là đã bị ăn cắp thôi.”

“Được, bây giờ em gọi điện hẹn gặp hắn, nói rõ cho hắn biết.”

“Trước tiên cứ đợi tin tức bên phía Giản Vân đã, xem rốt cuộc ai đã trộm thiết kế của em.”

Trình Ly Nguyệt quay về phòng làm việc, nghĩ mãi vẫn không hiểu, bản thảo của cô lại bị nhà thiết kế nước ngoài ăn cắp, cô nghĩ kỹ lại, người từng nhìn thấy bản thiết kế của cô không nhiều lắm, ngoài người nhà họ Tịch ra, trong công ty chỉ có cô, Giản Vân, Duy Duy là những người vẫn hay vào phòng làm việc của cô, còn có cả Linda nữa.

Trình Ly Nguyệt cắn răng, không thể nào là Duy Duy được, bởi vì cô ấy lương thiện như vậy. Linda càng không thể nào, chị ấy là chủ của công ty, chị ấy sẽ sẽ bảo vệ hình tượng công ty bằng bất cứ giá nào.

Chẳng lẽ là Giản Vân? Trong đầu Trình Ly Nguyệt không thể không nghĩ đến Giản Vân.

Thế nhưng, Giản Vân có thể ngốc đến mức rõ ràng nhìn thấy bản thiết kế của cô rồi, mà vẫn còn bán rẻ cho người khác sao? Nếu là đúng là như vậy thì cô ta quá ngốc rồi.

Lúc Trình Ly Nguyệt đang đau đầu, Giản Vân gõ cửa đi vào: “Ly Nguyệt, điều tra ra rồi, là nhà thiết kế hàng đầu của một công ty lớn ở nước M tên là Karen, cô ta rất nổi tiếng trong giới thiết kế trang sức quốc tế.”

Trình Ly Nguyệt kinh ngạc, nhà thiết kế nổi danh trên trường quốc tế lại sao chép bản thiết kế của một nhà thiết kế không mấy tên tuổi như cô sao?

Không phải Trình Ly Nguyệt tự đáng giá thấp bản thân, mà là, cô vẫn chưa có buổi ra mắt trang sức, hay tổ chức đánh giá trang sức nào giống như vậy. Vì vậy cô chỉ được coi là một nhân viên, không thể được liệt vào hàng ngũ những người có tiếng tăm.

Linda đi vào, vừa nãy Giản Vân đã thông báo cho cô trước, cô an ủi Trình Ly Nguyệt: “Đừng lo lắng, chuyện này, chúng ta từ từ bàn bạc với đối phương.”

“Ly Nguyệt, không phải tôi đả kích cô, nhưng đối phương là nhà thiết kế nổi tiếng, lại là người trên trường quốc tế, cộng với việc cô ta ra mắt tác phẩm sớm hơn cô, cho dù tác phẩm là của cô thì dường như đối phương đã chiếm hết ưu thế.”

“Vậy cô có ý cách gì?”

“Tôi có thể bảo nhà họ Tịch thu hồi tác phẩm của Ly Nguyệt, sau đó chúng ta bù lại một tác phẩm khác, như vậy không phải đã tránh khỏi khó khăn rồi sao? Vừa hay, trong tay tôi có mấy bản thiết kế không tệ.” Giản Vân lúc này, bất kỳ lợi ích gì cô cũng đều nghĩ cho bản thân mình trước.

Trình Ly Nguyệt vướng phải chuyện này, chắc chắn Linda không để cô ta nhúng tay vào những việc liên quan đến nhà họ Tịch nữa. Vậy chỉ có thể giao vào tay cô, cô chỉ cần liên lạc với nhà họ Tịch, thường xuyên qua lại, cô sẽ có cơ hội tiếp xúc với Tịch Phong Hàn.

“Không được, nếu đây đã là bản thiết kế của tôi, dù phải trả giá gì, tôi cũng muốn đối phương thu hồi tác phẩm của họ, đây là quyền lợi cơ bản của tôi.” Trình Ly Nguyệt tức giận nói, cô không thể sợ hãi rút lui vì đối phương là người có danh tiếng!

Giản Vân thầm kinh ngạc, không ngờ lập trường của Trình Ly Nguyệt lại kiên định như vậy.

“Được rồi, Giản Vân, cô cứ về làm việc đi để tôi khuyên bảo Ly Nguyệt.” Linda nói với Giản Vân.

Đáy mắt Giản Vân hiện lên vẻ đề phòng phức tạp, vì sao cô lại cảm thấy Linda đang có ý tách riêng cô ra?
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 421
Cô chỉ đành quay về phòng làm việc, cô vừa quay về, liền nhận được điện thoại của Hoắc Yên Nhiên, cô vội vàng bước đến trước cửa sổ, nhận điện thoại: “Alo! Hoắc tiểu thư.”

“Thế nào rồi? Trình Ly Nguyệt có tức giận không?”

“Cô ta không những tức giận, mà nhìn dáng vẻ, cô ta còn định giữ gìn quyền lợi nữa.”

“Hừ! Vậy thì cứ để cô ta làm đi! Tôi sẽ để cô ta biến thành trò cười trên trường quốc tế.”

“Hoắc tiểu thư, sao cô lại chắc chắn là Karen sẽ thắng? Ngộ nhỡ thua thì sao? Vậy tôi phải làm thế nào?”

“Cô yên tâm, nhất định sẽ thắng, lần này mọi người trong công ty và đoàn thể đều đứng về phía cô ấy, Trình Ly Nguyệt không thể thắng nổi vụ kiện này đâu.”

“Vậy được, Hoắc tiểu thư.”

“Cô âm thầm để ý đến Trình Ly Nguyệt, xem cô ta có đối sách gì, cô phải nói cho tôi trước, vụ kiện sao chép ý tưởng này, chúng ta thắng chắc rồi.” Hoắc Yên Nhiên ở đầu dây bên kia rất tự tin, nói xong liền cúp máy.

Giản Vân thở phào một hơi, vụ kiện thắng là tốt rồi, cô muốn chống mắt lên xem Hoắc Yên Nhiên đối phó Trình Ly Nguyệt thế nào.

Trong phòng làm việc của Trình Ly Nguyệt, Linda chỉ cho cô hai con đường, thứ nhất, thẳng thắn nói chuyện này cho nhà họ Tịch, xem ý của nhà họ Tịch thế nào. Nếu có thể chấp nhận bản thiết kế đã bị người khác lợi dụng thì công ty sẽ không khởi tố, nhẫn nhịn chuyện này. Thứ hai, trực tiếp khởi kiện Karen và đoàn thể công ty thiết kế sau lưng cô ta, tiến hành một vụ kiện cáo quốc tế.

Bây giờ, Trình Ly Nguyệt thật sự rất tức giận, mỗi một tác phẩm thiết kế đều giống đứa con đẻ của mình, mà bỗng nhiên đứa con này bị người khác cướp đi mất, cảm giác ấy thật sự rất đau đớn.

“Ly Nguyệt, em cũng đừng lo lắng, nếu thật sự phải khởi kiện, công ty sẽ ủng hộ em đến cùng.” Linda kiên định nói, đây vốn dĩ là công ty của Cung Dạ Tiêu, nhất định hắn sẽ đứng ra vì Trình Ly Nguyệt.

Có câu này của Linda, Trình Ly Nguyệt cũng yên tâm hơn nhiều, cô nói với Linda: “Cơ hội ra mắt trang sức chị dành cho người khác đi! Có lẽ em phải ở lại xử lý chuyện này.”

“Được.”

Trình Ly Nguyệt cũng gọi điện thoại cho Cung Muội Muội, quyết định hủy cuộc hẹn đi xem buổi ra mắt trang sức, Cung Muội Muội đương nhiên muốn ở cùng cô, có điều, cô có kỳ nghỉ, cô muốn nghỉ ngơi vài ngày.

Trình Ly Nguyệt không muốn chuyện gì cũng gọi điện tố khổ với Cung Dạ Tiêu, nhưng cô vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho hắn.

“Alo!” Giọng nói trầm khàn chỉ thuộc về hắn vang lên.

“Bây giờ em có chút rắc rối, em có thể đến tìm anh không?” Trình Ly Nguyệt hỏi.

“Sao vậy em?”

“Em tìm anh rồi nói sau.” Trình Ly Nguyệt cũng biết trong điện thoại không thể nói rõ ràng được.

“Anh đến đón em.”

“Không cần, em tự đến chỗ anh.” Trình Ly Nguyệt không muốn làm phiền hắn.

Sau khi Trình Ly Nguyệt rời khỏi, Giản Vân đi ra từ trong phòng làm việc, nhìn vị trí bên cạnh phòng làm việc của Trình Ly Nguyệt, cô trợ lý cái gì cũng không biết kia còn đang cười ngốc nghếch.

Nếu thật sự gặp phải chuyện gì, thì để cô trợ lý đó gánh chịu đi!

Làm việc ở công ty kiểu này, người ngu ngốc sẽ bị lợi dụng, đây là chuyện không thể tránh khỏi.

Trình Ly Nguyệt đến phòng làm việc của Cung Dạ Tiêu, thấy hắn đang ngồi ở ghế làm việc, gõ máy tính, dáng vẻ quyến rũ khiến người khác muốn bổ nhào đến. Nhưng cô còn chưa nhào đến thì Cung Dạ Tiêu đã đứng lên đi về phía cô.

Ánh mắt nhìn cô đầy cưng chiều, bàn tay to duỗi ra xoa đầu cô, khiến cơn giận trong lòng cô lập tức được dập tắt, một luồng điện xẹt qua tâm trí đánh thẳng vào tâm hồn cô.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Nói đi!” Cung Dạ Tiêu nheo mắt lại, nghiêm túc nhìn bộ dạng đang tức giận của cô.

Trình Ly Nguyệt dẫn hắn đến sô pha, kể lại chuyện vừa mới xảy ra, Cung Dạ Tiêu nghe thấy vậy liền nhíu chặt lông mày, hắn biết bản thiết kế này do cô tự mình hoàn thành, bởi vì có thể nói bản thiết kế này là hắn tận mắt nhìn thấy cô hoàn thành.

Mà tác phẩm cô vất vả thiết kế ra, lại bị người khác tung ra thị trường trước? Đến hắn cũng cảm thấy tức giận.

“Yên tâm, chuyện này cứ giao cho anh, ai cũng đừng hòng ăn cắp tác phẩm của em.”

Cung Dạ Tiêu ôm vai cô, giọng điệu mạnh mẽ khí phách.

Trình Ly Nguyệt dựa vào hắn, nhìn dáng vẻ tức giận thay cô của hắn, cô vươn tay vỗ cánh tay hắn: “Được rồi, em đến đây không phải để anh thay em ra mặt, em chỉ là thấy phiền muộn, muốn đến đây thôi.”

“Chuyện này để Linda đi điều tra, nhất định phải điều tra rõ ràng.” Cung Dạ Tiêu lên tiếng.

Trình Ly Nguyệt lại không nghe ra khí thế ông chủ của hắn, cô gật đầu nói: “Chuyện này em nhất định sẽ điều tra rõ ràng, em sẽ không để cho kẻ hãm hại em được đắc ý đâu.”

“Em nghi ngờ ai?”

“Người đã tiếp xúc với em trong lúc em sáng tác, ngoài anh, Linda, Duy Duy, là những người thường xuyên đi vào phòng làm việc của em thì chỉ còn có cô đồng nghiệp Giản Vân của em. Nhưng mà, em không có chứng cứ, em không thể trực tiếp tìm cô ta chất vấn.”

“Nếu đúng là cô ta, vậy thì cô ta sẽ phải trả cái giá cực đắt.” Đáy mắt Cung Dạ Tiêu xẹt qua một tia sát khí lạnh lẽo, dám động vào người phụ nữ của hắn, to gan vậy sao?

Trong công ty Thế Tước, Linda gọi một cuộc điện thoại đến công ty của Karen, dù sao thì đối phương công khai dùng bản thiết kế của nhân viên cô, cô nhất định phải đòi công ty này một câu trả lời thích đáng.

“Tôi không biết các người đang nói cái gì, nếu các người muốn kiện tôi, trực tiếp tiến hành thủ tục pháp luật đi! Dù sao thì tôi cũng không sợ các người.” Ở đầu dây bên kia, Karen vừa tự tin vừa ngạo mạn nói.

“Chúng ta có thể thương lượng giải quyết, chỉ cần bên phía cô thu hồi tác phẩm lại, chúng tôi có thể bảo lưu quyền truy tố, bằng không, chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng.” Linda bày tỏ thái độ.

Karen cười lạnh một tiếng: “Có bản lĩnh thì kiện đi, tôi không sợ đâu.”

Lúc Linda đặt điện thoại xuống, cũng tức giận đến đập bàn, nhưng nghe giọng điệu ngạo mạn như vậy của Karen, khẳng định cô ta đã có chuẩn bị, lẽ nào cô ta thật sự có chứng cứ thoát khỏi diện tình nghi?

Loại kiện cáo này khá nhạy cảm, cũng rất khó định nghĩa, dù sao thời gian của của bản thiết kế ban đầu, cũng không thể nói rõ quyền sở hữu gì cả, hay dùng thời gian được ghi lại trong CCTV, Trình Ly Nguyệt vẫn luôn một mình hoàn thành.

Mà Karen dựa vào thời gian ra mắt bản thiết kế của cô ta, cộng thêm quá trình thiết kế trang sức, có thể thấy bản thiết kế của cô ta được hoàn thành nửa tháng trước, mà lúc đó, Trình Ly Nguyệt mới hoàn thành bản phác thảo.

Vừa vặn lúc cô ấy hoàn thành bản phác thảo, Karen cũng sở hữu một bản phác thảo giống hệt, mà bây giờ, cô ta lại tung ra thị trường trước một bước, có thể nói, cô ta là người sở hữu đầu tiên của bản thiết kế này.

Mà những tác phẩm tung ra thị trường sau, đều bị coi là sao chép, điều này quả thực khiến Linda khó mà tin nổi.

Đây đúng là hành vi phạm tội tinh vi, cướp mất tác phẩm khiến người ta không kịp đề phòng.

Linda bắt đầu nghi ngờ, ai đã trộm bản thiết kế từ tay Trình Ly Nguyệt? Hơn nữa, còn có thể tiếp xúc với người nước ngoài? Điều này khiến cô nghĩ đến Giản Vân, trong công ty mỗi ngày đều xảy ra những cuộc cạnh tranh không thể đoán được, nếu nói cô ta đang loại bỏ đối thủ, thì cách làm này của Giản Vân quả thực không tồi.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 422
Trên đường quay về từ phòng làm việc của Cung Dạ Tiêu, Trình Ly Nguyệt đúng lúc nhận được điện thoại của Linda, cô ấy bảo cô đến tiệm cà phê gần đó nói chuyện.

Trình Ly Nguyệt thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn đến tiệm cà phê mà Linda chọn, trong tiệm cà phê, Linda mang vẻ mặt nghiêm trọng đợi cô.

“Linda.” Trình Ly Nguyệt ngồi xuống.

Linda nhìn Trình Ly Nguyệt, mím môi cười: “Chị biết em thấy rất kỳ lạ, vì sao chị không gặp em ở trong phòng làm việc, mà một mình hẹn em ra đây đúng không!”

“Là vì chuyện bản thiết kế bị trộm của em sao?” Trình Ly Nguyệt phỏng đoán.

“Không sai, chị gọi điện cho phía Karen, cô ta ngạo mạn nói không ăn cắp thiết kế, hơn nữa, cô ta còn vô cùng tự tin nói không sợ chúng ta khởi kiện cô ta.” Linda nói xong, nhìn Trình Ly Nguyệt: “Chúng ta đều biết đó là bản thiết kế của em, nhưng nó lại xuất hiện trước mặt người khác, nếu chỉ là linh cảm giống nhau, cũng không thể trùng hợp như vậy. Ít ra tương tự còn có thể hiểu được, nhưng đến cả chi tiết cũng giống nhau như đúc thì không thể nói là linh cảm giống nhau được.”

Trình Ly Nguyệt thở dài: “Có điều chỉ là một bản thiết kế, sao lại có thể chuyển ra nước ngoài? Nếu Karen quả thật có năng lực, cô ta cũng sẽ không ăn cắp bản thiết kế của chúng ta một cách trắng trợn.”

“Nhưng em quên mất rằng, đây là bản thiết kế em chuẩn bị cho hoàng thất, em phải biết rằng điều này có nghĩa là năng lực của em sẽ được khẳng định, có được sự công nhận. Mà em như vậy, rất dễ khơi dậy sự đố kỵ của người khác.”

“Linda, chị muốn nói gì?” Trình Ly Nguyệt chớp mắt, lờ mờ có thể ý thức được Linda đang muốn nói điều gì.

“Người ăn cắp bản thiết kế của em, ở trong công ty chúng ta, hơn nữa, cô ta còn có mánh khóe giao thiệp với quốc tế, em nên biết người chị đang ám chỉ là ai.”

“Giản Vân.” Trình Ly Nguyệt xác định.

“Không sai, chính là cô ta, ban đầu lúc chị tuyển dụng cô ta, chị tưởng rằng cô ta chỉ là một người có hứng thú với công việc thiết kế, không ngờ, cô ta còn không từ thủ đoạn loại bỏ đồng nghiệp ở trong công ty.”

Trình Ly Nguyệt cũng không giấu Linda: “Em cũng đinh ninh là cô ta, bởi vì em nhớ mang máng, lúc em thiết kế ra bản thảo ban đầu, cô ta đến mượn bảng màu của em, bây giờ em nghĩ lại, mỗi năm kiểu dáng mới ra của bảng màu không nhiều, cô ta lại nói bảng màu của em mới, nên đến mượn bảng màu của em mấy lần.”

“Mà lúc đó, có phải bản vẽ của em đang bày trên bàn không?”

“Đúng, lúc đó, em vừa mới bắt đầu vẽ phác hình dáng, em không đề phòng cô ta, chưa bao giờ đề phòng cô ta.” Trình Ly Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, nếu đúng là Giản Vân, cô thấy rất tiếc nuối.

“Nhất định là cô ta, ở trong công ty, em cũng được coi là nhà thiết kế xuất sắc nhất, mà cô ta thì tốt nghiệp trường danh tiếng, nhất định không cam lòng đứng sau em, nên cô ta nghĩ ra cách này để hủy hoại danh tiếng của người khác.”

“Có lẽ cũng liên quan đến chuyện lần trước của Tịch thiếu gia! Cô ta muốn gặp hắn, nhưng chị không phái cô ta đến đó, nên cô ta sinh lòng thù hận.”

Linda và Trình Ly Nguyệt đều xác định là Giản Vân làm, nhưng bây giờ không có chứng cứ chứng minh là cô ta, nên hai người họ tạm thời không biết giải quyết chuyện này như thế nào.

“Chị có một kế hoạch có thể vạch trần Giản Vân.”

“Kế hoạch gì?”`

“Rất đơn giản, chị sẽ nói với em và Giản Vân rằng chị đã thu thập được đầy đủ chứng cứ để khởi kiện Karen, chứng cứ được cất ở trong phòng làm việc của chị, sau đó xem ai sẽ nhân cơ hội đến lấy trộm chứng cứ của chị.”

Trình Ly Nguyệt mỉm cười: “Linda, cách này không tồi, chỉ đợi cá cắn câu thôi.”

Hai người quay về công ty.

Giản Vân nhìn thấy hai người cùng quay về, không khỏi giật mình, cười hỏi: “Chị Linda, Ly Nguyệt, hai người đi đâu đấy?”

Linda cầm một túi tài liệu nói: “Tôi và Ly Nguyệt đi thu thập chứng cứ, chúng tôi đã nắm được chứng cứ đanh thép có thể tiến hành khởi kiện Karen.”

Giọng điệu của Linda vô cùng kiên định, giống như trong tay thật sự có chứng cứ vậy.

Sắc mặt Giản Vân nhanh chóng thay đổi, cô ta lập tức ra vẻ tò mò hỏi: “Chứng cứ gì vậy?”

“Tạm thời giữ bí mật! Hai người đi vào cùng tôi, tôi bàn bạc kế hoạch tiếp theo.”

Linda dẫn Giản Vân và Trình Ly Nguyệt vào trong phòng làm việc của cô, sau đó cô cố ý kéo ngăn kéo ở bên tay trái ra, để túi tài liệu vào trong đó.

Trình Ly Nguyệt thầm liếc Giản Vân, quả nhiên cô ta đang nhìn chằm chằm động tác của Linda với ánh mắt suy tư.

“Ly Nguyệt, các cô nắm được chứng cứ gì vậy? Hữu hiệu không?” Giản Vân quay sang dò hỏi Trình Ly Nguyệt.

“Linda nói trước tiên cứ giữ bí mật, thì tôi liền làm theo như vậy! Quả thực, tôi có chứng cứ khởi kiện Karen ăn cắp thiết kế của tôi.” Trình Ly Nguyệt trả lời vô cùng tự tin.

Giản Vân giật mình, mới một thời gian ngắn sao Trình Ly Nguyệt và Linda lại trở nên tự tin như vậy?

“Hơn nữa, chỉ cần có chứng cứ này, chúng ta có thể khiến bên phía Karen phải bồi thường một khoản tiền lớn.” Linda nói úp mở.

Trong lòng Giản Vân rất sợ hãi, cô ta lại nhìn chằm chằm ngăn kéo chứa túi tài liệu, chỉ thấy Linda đã khóa lại, nhưng lại ném chìa khóa vào trong ống đựng bút, hoàn toàn không có vẻ đề phòng nào.

Lúc này, Giản Vân vẫn cảm thấy rất nhẹ nhõm, vì cô ta cảm thấy Linda và Trình Ly Nguyệt vẫn không coi cô ta là người ngoài, điều này có nghĩa là bọn họ không nghi ngờ cô ta.

Thế nhưng, bọn họ đã nắm được chứng cứ gì? Giản Vân thật sự rất tò mò, muốn xem một chút. Không, cô ta nhất định phải lấy trộm về xem, cô phải bảo phía Hoắc Yên Nhiên chuẩn bị sẵn sằng, vụ kiện này, Trình Ly Nguyệt nhất định không thể thắng.

“Ly Nguyệt, Giản Vân, tan làm rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm! Tôi mời hai người.” Linda nói với hai người.

“Được ạ! Em biết một nhà hàng không tệ, nhưng phải đi hơi xa, đi về cũng mất hơn một tiếng!” Trình Ly Nguyệt cười nói.

“Không sao, lái xe đến đó đi! Hơn nữa, thời gian tan ca chẳng phải chính là lúc giải trí sao!”

Giản Vân lập tức chớp mắt, nói với Linda: “Có lẽ tôi không đi được, tôi vẫn còn phải chính sửa hai bản thiết kế cho khách hàng, tối nay có lẽ tôi phải tăng ca.”

Trình Ly Nguyệt và Linda nhìn nhau một cái, Linda đành ra vẻ tiếc nuối: “Nếu đã như thế thì để hôm khác vậy! Nhưng tôi và Ly Nguyệt vẫn muốn đi.”

“Vậy hai người đi đi! Đừng lo lắng cho tôi, làm xong việc này, tôi sẽ mời hai người ăn cơm.” Bây giờ, Giản Vân rất mong hai người họ rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt.

Tan ca, Linda và Trình Ly Nguyệt giả bộ muốn rời khỏi công ty, Giản Vân đứng trong phòng làm việc nhìn họ đi khỏi, cô ta lập tức trở nên căng thẳng.

Cô ta vẫn luôn nghĩ đến túi tài liệu kia! Lát nữa, cô ta chỉ cần lấy cớ đưa bản thảo vào trong trong phòng Linda, như vậy thì cô ta có thể lấy trộm được tập tài liệu kia để xem rồi.

Còn ở cửa chính của văn phòng, Trình Ly Nguyệt và Linda nhìn nhau cười, xem ra kế hoạch đã thành công, chưa được bao lâu, cá đã cắn câu rồi.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 423
Nhân viên của công ty thiết kế trang sức Thế Tước lần lượt rời khỏi văn phòng, trợ lý của Giản Vân nhìn thấy cô ta chưa về, nên định ở lại, Giản Vân cố ý ra hỏi một tiếng.

“Chị Giản, em tăng ca với chị.”

“Không cần đâu, một lúc nữa tôi cũng về, cô mau về đi!” Giản Vân không muốn trợ lý ở lại.

Trợ lý liền vui vẻ: “Vậy được, chị Giản, em về trước đây, tạm biệt.”

Trong văn phòng, cuối cùng chỉ còn lại một mình Giản Vân, lúc này đã gần sáu rưỡi, Giản Vân vẫn chưa yên tâm, sợ có nhân viên nào để quên đồ đột nhiên xông vào, cho nên, cô ta ngồi ở trong văn phòng từ từ chờ đợi.

Đợi một mạch đến gần bảy giờ, cuối cùng Giản Vân lấy hết can đảm, cô ta cầm một bản thiết kế đi đến cửa phòng làm việc của Linda, bình thường Linda đều khóa cửa, nhưng lúc này, khi Giản Vân mở cửa ra, cô ta mới nhận ra rằng hôm nay Linda không khóa cửa phòng.

Đúng là ông trời giúp cô ta, có lẽ hôm nay trợ lý của Linda vội về nên quên khóa cửa.

Giản Vân cảm thấy ông trời cũng đang giúp cô ta thoát khỏi cảnh khốn cùng!

Cô ta khẽ đi đến trước bàn làm việc của Linda, sau đó cầm ống đựng bút của Linda lên lắc lắc, quả nhiên bên trong có chìa khóa, cô ta vui mừng lấy chìa khóa ra, nhẹ nhàng mở ngăn kéo của Linda ra, lấy túi văn kiện đựng chứng cứ ở bên trong, cô ta muốn xem ngay lập tức.

Cô ta mở túi ra, rút giấy tờ bên trong ra, nhưng nào có phải chứng cứ, cô ta lật qua lật lại, chỉ là hai tờ giấy trắng, Giản Vân biến sắc, đột nhiên cô ta vội vàng thu tập tài liệu lại, sau đó, lại bỏ túi tài liệu vào trong ngăn kéo, rồi hoảng hốt lao ra khỏi phòng làm việc của Linda.

Cô ta quay về phòng làm việc của mình, chuẩn bị cầm túi nhanh chóng ra về, lúc cô ta lao ra cửa chính của văn phòng, liền nghe thấy tiếng bước chân, khi vẫn chưa kịp nhận ra ai đang đến thì cô ta liền trợn tròn mắt.
Chỉ thấy Trình Ly Nguyệt và Linda đang đi đến trước mặt, mà sau lưng hai người, Cung Dạ Tiêu mang theo hai vệ sĩ vẻ mặt u ám đi đến, mọi ánh mắt đang đổ dồn lên người cô, nhìn cô như nhìn một tên trộm vậy.

“Các người... chị Linda, Ly Nguyệt, sao hai người lại quay lại? Ăn cơm xong rồi sao?” Giản Vân lập tức giả vờ bình thản hỏi, sau đó, lại chỉ văn phòng ở phía sau: “Linda, tôi đặt bản thiết kế trên bàn của chị rồi, tôi về trước đây.”

Linda nghiêm mặt gọi cô ta: “Đứng lại, Giản Vân, mời cô giải thích một chút, vì sao vừa rồi cô lại đi vào trong phòng làm việc của tôi?”

“Tôi đến đưa bản thảo mà!” Giản Vân cười nói.

“Ngoài đưa bản thảo ra, cô có động vào ngăn kéo của tôi không?” Linda quát một tiếng.

Sắc mặt Giản Vân lập tức trắng bệch, cô ta trợn tròn mắt, quả nhiên mọi thứ xảy ra đúng như những gì cô ta lo sợ, hóa ra túi tài liệu kia là giả, là Linda muốn dụ cô ta đến xem.

Trình Ly Nguyệt nhìn cô ta chằm chằm, lạnh lùng nói: “Giản Vân, tôi coi cô là đồng nghiệp, không giấu giếm cô điều gì, không ngờ, cô lại làm ra chuyện này để hại tôi.”

“Ly Nguyệt, Linda, hai người nghe tôi giải thích, tôi không làm gì hết, chỉ là hôm nay nghe thấy hai người nói đến chứng cứ, tôi tò mò nên đi xem một chút, tôi không có ý gì khác.” Giản Vân lập tức bao biện cho mình.

Linda tức giận lườm cô ta: “Cô dám còn chối cãi?”

“Tôi không làm chuyện gì cả, tại sao tôi phải thừa nhận, sao các người có thể nghi ngờ tôi chỉ vì tôi lục lọi ngăn kéo chứ?” Giản Vân tức giận nói.

“Giản Vân, đừng ép tôi phải kiểm tra điện thoại và máy tính của cô, cô đã làm những gì, trong lòng cô biết rõ.” Linda cảnh cáo.

Giản vân lập tức ôm chặt túi: “Các người muốn làm gì? Tôi có quyền tự do cá nhân đấy.”

Đúng lúc này, sau lưng truyền đên tiếng bước chân, ngay sau đó, có hai cảnh sát đi vào, Giản Vân sợ hãi vô cùng: “Các người dựa vào đâu mà bắt tôi.”

“Xem ra trước mặt chúng tôi cô không muốn nói thật, vậy thì đến đồn cảnh sát nói đi!”

“Không, chị Linda, đừng để bọn họ bắt tôi, tôi không hãm hại Trình Ly Nguyệt.” Giản Vân muốn cầu xin Linda giúp đỡ.

Linda lạnh lùng nói: “Tôi không giúp được cô, cô đang phạm tội, chúng tôi quyết định khởi kiện Karen, sau đó cô có thể ra tòa làm chứng, tốt nhất cô nên nói thật, nếu còn dám lừa gạt nữa, có lẽ cô sẽ phải ngồi tù một hai năm đấy, hoặc có thể lâu hơn nữa.”

Giản Vân lập tức biến sắc, ngồi tù? Cô ta hoàn toàn không ngờ, chỉ tùy tiện làm giúp người khác một việc lại khiến cô ta phải ngồi tù.

“Giản tiểu thư, cô có liên quan đến hành vi xâm phạm quyền lợi người khác, mời cô đi theo chúng tôi.”

Giản Vân mặt trắng bệch đi theo cảnh sát, Linda quay đầu nhìn Trình Ly Nguyệt, an ủi: “Ly Nguyệt, chuyện này chúng ta sẽ truy cứu đến cùng, em có thể yên tâm quay về nghỉ ngơi rồi.”

“Cảm ơn chị.”

“Không có gì.” Linda nói xong, cười với Cung Dạ Tiêu rồi rời khỏi đó.

Ngồi vào trong xe, Trình Ly Nguyệt cũng thở phào một hơi, bắt được Giản Vân, vậy thì chuyện này cũng có manh mối rồi.

“Ly Nguyệt, bảo Linda cho em nghỉ phép một tuần, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Cung Dạ Tiêu ôm vai cô nói.

“Đợi xử lý xong chuyện này rồi em sẽ nghỉ ngơi.” Trình Ly Nguyệt khẽ thở dài.

Cung Dạ Tiêu đau lòng hôn lên tóc cô: “Đừng để bản thân mệt mỏi quá, anh không muốn em mệt đâu, anh chỉ muốn em đi làm thật vui vẻ, hơn nữa, không phải anh không nuôi nổi em.”

Vốn dĩ cô có chút mệt mỏi, nghe thấy những lời ấm lòng này, Trình Ly Nguyệt mỉm cười: “Em biết anh có thể nuôi em, dựa vào khả năng của anh, nuôi một trăm người như em cũng không thành vấn đề.”

Cung Dạ Tiêu vuốt tóc cô: “Quả thực anh nên để em sinh cho anh một cô con gái, có như vậy em mới có thể yên tâm ở nhà.”

Trình Ly Nguyệt bật cười: “Được, em đồng ý với anh, tháng sau em sẽ có em bé.”

“Thật sao?” Cung Dạ Tiêu nói như đứa trẻ: “Em hứa đi.”

“Được! Em hứa, sẽ sinh con cho anh.” Trình Ly Nguyệt giơ ngón tay lên thề.

Cung Dạ Tiêu lúc này mới hài lòng: “Được, anh đợi.”

Trong ký túc xá của bộ ngoại giao, Cung Muội Muội thu dọn đồ đạc để chuẩn bị quay về lâu đài ở ba ngày, bởi vì cô vốn định xin nghỉ để đi xem buổi ra mắt trang sức, nhưng bây giờ Trình Ly Nguyệt gặp chuyện, cô đành quay về thăm ba mẹ.

Mặc một bộ quần áo bình thường và xách một chiếc túi, Cung Muội Muội đi đến bãi đỗ xe, lái chiếc xe việt dã màu trắng của cô ra khỏi cổng chính của bộ ngoại giao, đi trên con đường rộng lớn.

Cơn gió đêm vào tiết xuân rất mát mẻ, Cung Muội Muội nghĩ, nếu Dạ Lương Thành có thể ở đây thì lúc này cô sẽ lái xe đến biệt thự của hắn, sống cuộc sống chỉ thuộc về hai người, như vậy thì sẽ ấm áp thú vị biết bao, kể từ lần trước, cô đã rất muốn được ở cùng hắn.

Thế nhưng, hắn đang ở đâu? Lúc này hắn đang làm gì?

Cô thật sự rất nhớ rất nhớ hắn, nhớ đến sắp mất ngủ rồi, cô thật sự rất muốn nhìn thấy hắn ngay lúc này.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 424
Cung Muội Muội chìm trong dòng suy tư. Lúc đầu, con đường rộng lớn không có chiếc xe nào, đột nhiên, một chiếc xe việt dã màu đen lao từ trong ngõ ra, với tốc độ của xe cô rất khó để tránh, nên cô chỉ đành bấm còi, để chiếc xe việt dã nhường đường, nhưng chiếc xe việt dã kia chẳng những không nhường đường mà còn dừng lại chắn ngang đường.

“A...” Dù Cung Muội Muội đã cố gắng đạp phanh, nhưng vẫn không tránh được mà đâm vào cửa của chiếc xe trước mặt, may mà xe cô cũng không đi nhanh lắm, “rầm” một tiếng hai chiếc xe va chạm với nhau.

Cung Muội Muội có chút nhức đầu, hơn nữa, lúc xảy ra va chạm, đầu cô bị va đập có chút choáng váng.

Lúc này, có một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống từ chiếc xe việt dã màu đen, hắn bước đến gõ cửa xe, để lộ ra khuôn mặt trẻ trung cười với cô: “Tiểu thư, xuống xe, chúng ta bàn bạc vấn đề bồi thường.”

Cung Muội Muội nhìn người đàn ông còn đang tươi cười, cô không khỏi tức giận, cô mở cửa ra nói với hắn: “Vì sao anh không nhường đường?”

Nụ cười của người đàn ông đột nhiên trở nên kỳ quái, Cung Muội Muội vừa xuống xe, liền cảm thấy sau gáy đau nhói, cô chợt mất ý thức.

Người đàn ông kia bế cô lên rồi đi về phía chiếc xe việt dã màu đen, còn xe của Cung Muội Muội cũng bị một người đàn ông khác lái đi mất. Vụ án bắt cóc do một vụ tai nạn giao thông gây ra cứ thế diễn ra một cách nhanh chóng.

Mà trong lâu đài lúc này, Hạ Hầu Lâm đã nấu xong một bàn thức ăn, nhưng đợi mãi mà không thấy Cung Muội Muội về, rõ ràng một tiếng đồng hồ trước nó gọi điện về nhà bảo đang đi trên đường rồi, làm sao đến bây giờ vẫn chưa về nhà?

“Bà ơi, cô vẫn chưa về ạ?” Nhóc con Trình Vũ Trạch vừa thi chạy với Shiba, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi.

“Tiểu Trạch, con mau đi tắm đi, sắp ăn cơm rồi.”

“Dạ! Được ạ.” Dù nhóc con mới hơn bốn tuổi nhưng rất ra dáng người lớn, biết tự làm những việc của mình.

Như chuyện tắm rửa, nó vẫn luôn tự mình hoàn thành.

Hạ Hầu Lâm chờ Cung Muội Muội về, bà cầm điện thoại lên gọi cho Cung Muội Muội, nhưng lại thấy tắt máy, bà nhíu mày, sao lại tắt điện thoại? Làm một người mẹ, bà hết sức cảnh giác với an nguy của con, bà vội vàng gọi điện cho con trai.

“Dạ Tiêu, em gái con bảo về lâu đài ăn cơm, đến bây giờ vẫn chưa thấy về, con nhanh chóng phái người đi tìm xem, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Cung Dạ Tiêu vừa về nhà liền nhận được điện thoại, hắn vội vàng an ủi: “Mẹ, đừng lo lắng, con lập tức phái người đi điều tra, Muội Muội từ bộ ngoại giao về nhà sao?”

“Đúng, một tiếng trước nó lái xe rời khỏi ký túc xá của bộ ngoại giao, nhưng bây giờ đã qua một tiếng rồi vẫn chưa thấy về, gọi điện cho nó thì tắt máy.”

“Được, mẹ, mọi người ăn cơm trước đi, con đi tìm nó.” Cung Dạ Tiêu an ủi bà.

Trình Ly Nguyệt đứng bên cạnh nghe thấy vậy, cũng lo lắng: “Muội Muội xảy ra chuyện gì vậy?”

Vẻ mặt Cung Dạ Tiêu căng thẳng, hắn lắc đầu: “Vẫn chưa rõ, tối nay em ngủ trước đi, đừng đợi anh.”

“Cẩn thận chút.” Trái tim Trình Ly Nguyệt thắt chặt lại, những chuyện như vậy cô vô cùng lo lắng.

Cung Dạ Tiêu gọi điện cho vệ sĩ, bảo bọn họ cùng hắn đi tìm người.

Cung Dạ Tiêu đến đồn cảnh sát giao thông trước, nếu xe của Cung Muội Muội đi trên đường, cách tìm kiếm tốt nhất chỉ có camera giám sát giao thông.

Quả nhiên xe của Cung Muội Muội xuất hiện trong camera, khi đi được gần hai cây số, ở chỗ rơi vào điểm mù của camera, chiếc xe của Cung Muội Muội vốn dĩ phải xuất hiện lại mãi không thấy đâu, Cung Dạ Tiêu đứng trước màn hình, đã tức giận đến nắm chặt nắm đấm.

“Còn có góc quay nào khác không?”

“Anh đợi một chút.” Cảnh sát nhanh chóng điều chỉnh góc độ camera, cuối cùng quay được một đoạn xa hơn, mặc dù tầm nhìn không rõ lắm, nhưng có thể nhìn thấy xe của Cung Muội Muội đâm vào một chiếc xe việt dã cồng kềnh màu đen. Sau đó, loáng thoáng có người xuống xe rồi đi về phía xe của Cung Muội Muội, cảnh sát lập tức truy lùng hai chiếc xe này.

Vị cảnh sát cũng vô cùng kính cẩn nói: “Cung tiên sinh, chúng tôi lập tức thành lập một tiểu đội, đặc biệt phụ trách vụ án của em gái anh.”

Cung Dạ Tiêu gật đầu, nhíu mày nói: “Tôi phải lập tức lần theo dấu vết của chiếc xe việt dã màu đen kia, tôi phải biết tung tích của em gái tôi.”

Cảnh sát theo dấu chiếc xe việt dã màu đen một giờ đồng hồ, đến một khu rừng ở ngoại ô thành phố liền mất dấu. Khi Cung Dạ Tiêu biết đường, hắn tự mình dẫn vệ sĩ đi tìm, khu vực đó toàn là rừng cây, nếu Cung Muội Muội bị bắt cóc, chắc hẳn sẽ ở trong rừng.

Nghĩ đến an nguy của em gái, Cung Dạ Tiêu lo lắng đến sắp phát điên, rất nhiều chuyện, hắn không dám tưởng tượng xa hơn, hắn chỉ muốn đạp chân ga thật nhanh, đi cứu người trong thời gian nhanh nhất.

Sau nửa tiếng Cung Dạ Tiêu đến lối vào khu rừng, nơi đây không chịu sự giám sát nên đã trở thành nơi hoang vu, đến cảnh sát cũng nói nơi này khá bí mật, dù có dùng bản đồ vệ tinh cũng chẳng thăm dò được gì.

Cung Dạ Tiêu lái xe dọc theo con đường, lúc này trời đã tối, mặc dù con đường mòn trong rừng rất ngoằn nghoèo, hắn cũng không thể không tăng tốc, xung quanh không có một ngã rẽ nào, nếu có thì chiếc xe cũng không đi qua được.

Cung Dạ Tiêu vô cùng căng thẳng, nếu muốn tiền, sao mấy người kia vì vẫn chưa gọi điện thoại cho hắn? Nhiều tiền hơn thì hắn cũng có thể chi ra ngay lập tức, chỉ mong em gái được bình yên vô sự.

Cung Dạ Tiêu phóng xe như bay, đột nhiên lao ra một bãi đất trống giữa sườn núi, đây cũng coi như là điểm cuối cùng rồi, Cung Dạ Tiêu nhìn bãi đất tăm tối này, hắn bình tĩnh bước xuống, còn đám vệ sĩ cũng lần lượt chia ra bảo vệ hắn.

Cung Dạ Tiêu giẫm lên mặt đất, chỉ thấy trên đó có chút dấu vết, lúc hắn nhìn kỹ liền biết dấu vết trên mặt đất là do cái gì gây ra, là dấu vết của máy bay trực thăng.

“Ông chủ, bên cạnh là chân núi rồi, hình như có dấu vết chiếc xe bị đẩy cuống dưới.”

Cung Dạ Tiêu thót tim, hắn lạnh lùng nói: “Lập tức đi điều tra, thông báo cho tôi mọi chuyện khả nghi.”
Hai mươi phút sau, vệ sĩ tìm được chiếc xe việt dã màu đen và chiếc xe màu trắng của Cung Muội Muội, bên trong không có người, cũng không có bất cứ vết máu nào, chỉ đơn thuần là chiếc xe bị tiêu hủy.

Cung Dạ Tiêu gọi điện thoại cho cảnh sát, bảo bọn họ lập tức điều tra thông tin giám sát trên không, bởi vì em gái hắn có thể đã bị máy bay trực thăng mang đi.

Giám sát trên không vẫn luôn là một lĩnh vực rất khó khăn, bởi vì chuyện này cần điều động camera vệ tinh. Mà tính từ lúc Cung Muội Muội biến mất, cộng thêm tốc độ của máy bay trực thăng, lúc này, cô ấy đã bị mang đến một nơi nào đó từ lâu rồi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom