Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
605,869
Reaction score
1,586
Points
278

Chương 84: Thẩm Quân Dao lập mưu

Sáu rưỡi, tới giờ ăn cơm, Trình Ly Nguyệt ngồi cạnh con trai ăn cơm tối cùng ba mẹ Cung Dạ Tiêu, Cung Dạ Tiêu ở trước mặt người nhà rất trầm tĩnh ít nói, phần lớn thời gian đều chỉ nhìn đối phương, miệng mỉm cười.
Ăn được nửa chừng, điện thoại của Trình Ly Nguyệt đổ chuông, cô rời bàn ăn, lấy điện thoại trong túi ra nghe: "Alo!"
"Ly Nguyệt, là tôi, Thẩm Quần Dao." Đầu bên kia là tiếng của Thẩm Quân Dao.
Trình Ly Nguyệt bất giác đi xuống lầu, tới vườn hoa nghe điện thoại, cô lạnh nhạt hỏi: "Có chuyện gì?"
"Trình Ly Nguyệt, chiếc nhẫn kim cương cô thiết kế có chút vấn đề, cô có thể tới đây một chuyến được không?"
"Bây giờ? Tôi không có thời gian." Trình Ly Nguyệt không tin, Thẩm Quân Dao chắc lại đang nghĩ cách hại cô.
"Trình Ly Nguyệt, bây giờ cô không tới xem giúp tôi, có có tin là tôi sẽ không kí tên thanh toán khoản tiền đợt cuối của công ty cô không?" Thẩm Quân Dao lên tiếng uy hiếp.
"Đó là việc của cô và công ty tôi." Trình Ly Nguyệt cười nhạt, Thẩm Quân Dao lại định dùng điều này để uy hiếp cô, cô đâu có lấy của cô ta bao nhiêu tiền đâu.
Thẩm Quân Dao cười nhạt một tiếng: "Trình Ly Nguyệt, cô đừng không tin, tôi còn có thể kiện cô, nhẫn kim cương mà cô thiết kế cho tôi sai toàn bộ, cô lãng phí viên kim cương mà tôi dùng hơn bốn triệu để mua, tôi còn có thể kiện cô bồi thường phí tổn thất cho tôi."
"Rốt cuộc cô muốn gì?" Trình Ly Nguyệt nói lâu vậy, vẫn không biết cô ta muốn gì.
"Tôi muốn cô lập tức tới đây một chuyến, cầm bản thảo thiết kế của cô tới, tôi cần sửa vài chỗ, thời gian cấp bách, tôi buộc phải gửi bản thảo đi trong tối nay." Thẩm Quân Dao ra lệnh.
Trình Ly Nguyệt giận dữ nghiến răng, Thẩm Quân Dao ban đầu không nên sửa bừa bản thảo thiết kế của cô, bây giờ xảy ra chuyện lại muốn cô chịu trách nhiệm? "Bây giờ cô ở đâu?" Trình Ly Nguyệt bực bội hỏi.
"Tôi ở khách sạn Bảo Huy, tầng mười, cô cứ lên thẳng đó đi! Có người dẫn cô tới gặp tôi." Thẩm Quân Dao nói xong liền uy hiếp một tiếng: "Đây là việc rất gấp, tôi cần hoàn tất để tham gia kỷ niệm đám cưới của tôi, cô đừng tới muộn."
Trình Ly Nguyệt đương nhiên không biết hôm nay là ngày kỷ niệm đám cưới của cô ta. Công ty vô cùng coi trọng đơn hàng của Thẩm Quân Dao, hơn nữa, khoản tiền cuối quá hạn vẫn chưa thanh toán, lãnh đạo công ty rất có ý kiến, cô trầm giọng: "Có phải là tối nay không sửa xong cô sẽ thanh toán nốt khoản tiền cuối cùng không?"
"Được thôi! Cô tới đi, làm xong, mai tôi sẽ thanh toán." Thẩm Quân Dao nói.
Trình Ly Nguyệt nghiến răng nói: "Được, tôi sẽ tới."
Ngắt điện thoại, Trình Ly Nguyệt bước vào đại sảnh, cô nhìn Cung Dạ Tiêu, bước tới bên anh: "Tôi có việc gấp cần ra ngoài một chuyến, anh có thể bảo vệ sĩ của anh đưa tôi đi không?"
"Bây giờ sao?" Cung Dạ Tiêu nhướng mày.
"Đúng vậy, bây giờ, rất gấp."
"Tôi đưa em đi."
"Không cần đâu, tôi anh dẫn Tiểu Trạch về nhà! Tôi làm xong việc sẽ về thẳng nhà." Trình Ly Nguyệt nói với anh.
Cung Dạ Tiêu có thể nghe ra cô không thích cho Tiểu Trạch ở lại dinh thự, thái độ đề phòng của người phụ nữ này vẫn nặng nề vậy sao? Cung Dạ Tiêu không nói gì, gọi điện thoại cho vệ sĩ ở gần, bảo họ tới đón người.
Mười phút sau, xe của vệ sĩ lái vào, Trình Ly Nguyệt xin lỗi người nhà họ Cung sau đó bước tới trước mặt con nói nhỏ: "Tối con về nhà cùng ba có được không?"
"Vâng! Được ạ, mami, lát gặp lại!" Cậu bé vẫy tay.


Trình Ly Nguyệt ngồi vào xe của vệ sĩ để đi, cô tới công ty lấy bản thiết kế trước, công ty buổi tối có bảo vệ, cô có thể tới lấy bản thiết kế nhưng cô quên mất lần trước Dường Duy Duy giúp cô cất ở chỗ nào rồi. Giữa chừng cô gọi điện cho Đường Duy Duy, trong lúc vội vàng, cô để điện thoại xuống, bị đè giữa đống bản thảo cô vừa lục tìm. Cuối cùng Trình Ly Nguyệt cũng tìm được bản thảo đó, cô cầm trong tay, xách túi bước ra. Nhưng cô không biết điện thoại đã bị bỏ lại trong phòng làm việc.
Trình Ly Nguyệt xuống lầu, ngồi trong xe của vệ sĩ đi tới khách sạn mà Thẩm Quân Dao nói, sau mười mấy phút thì tới nơi. Cô bảo vệ sĩ đi về, chốc cổ xe bắt taxi về, vì cô không biết Thẩm Quân Dao sẽ quấy rầy mình tới mấy giờ.
Cô xuống xe, điện thoại của vệ sĩ liền đổ chuông, anh ta đưa mắt nhìn, là Cung Dạ Tiêu: "Alo, ông chủ."
"Trình Ly Nguyệt vẫn ở trên xe sao?" Giọng Cung Dạ Tiêu vang lên, ngữ khí gấp gáp, vì vừa nãy anh gọi điện cho cô mà không có ai nghe máy.
Vệ sĩ lập tức trả lời: "Cô ấy vừa xuống xe."
"Cô ấy đi đâu?"
"Khách sạn Bảo Hoàng."
Vừa nghe thấy tên khách sạn, sắc mặt Cung Dạ Tiêu ở đâu bên kia lập tức sa sầm, đang yên đang lành cô chạy tới khách sạn làm gì? Hẹn hò với đàn ông sao?
"Ông chủ, có việc gì nữa không?"
"Không có gì." Cung Dạ Tiêu lạnh lùng nói rồi tắt máy.
Trong vườn hoa của dinh thự, sắc mặt Cung Dạ Tiêu giống như bị mây đen bao phủ, anh vừa chỉ muốn hỏi cô mấy giờ về, anh có thể lái xe đi đón cô, nào ngờ điện thoại của cô không có ai nghe. Có điều, sao cô lại không nghe điện thoại?
Điểm đến của cô là khách sạn, Bảo Hoàng là khách sạn năm sao, người thường không vào được, trừ khi là người giàu có. Lẽ nào là đi gặp Lục Tuấn Hiên?
Ánh mắt Cung Dạ Tiêu sắc lạnh, anh bước nhanh ra đại sảnh, nói với con: "Tiểu Trạch, ba ra ngoài một lát, con chơi với cô và ông bà nội nhé? Tối ba sẽ tới đón con."
"Vâng! Baba! Ba đi đi!" Cậu bé rất hiểu chuyện.
Cung Dạ Tiêu nhìn Cung Muội Muội: "Trông bé nhé!"
Nói xong, anh bước nhanh ra khỏi dinh thự, tới bên chiếc xe thể thao của mình. Xe thể thao màu đen, lao vút trên đường rừng giống như một ngôi sao băng.
Khi Trình Ly Nguyệt vào tới khách sạn, cô hơi kinh ngạc, Thẩm Quân Dao là người có gia đình, sao lại hẹn gặp mặt ở khách san?
"Cho hỏi là Trình tiểu thư có phải không? Tôi là trợ lý của Lục phu nhân, cô ấy đang đợi cô, hãy đi theo tôi." Một cô gái trẻ tuổi bước tới đón cô.
Trình Ly Nguyệt nhíu mày, gật đầu: "Xin dẫn đường."
Đường đi rộng thênh thang, một chiếc xe đua màu đen lao đi như một cơn lốc, len lỏi trong các dòng xe đi về phía khách sạn Bảo Hoàng, người đàn ông trong xe, hai mắt lạnh lùng, giống như mắt dã thú.
Cung Dạ Tiêu có thể khẳng định, cuộc điện thoại mà Trình Ly Nguyệt nghe lúc ở nhà là của Lục Tuấn Hiên gọi tới, cô vội vàng đi như vậy, không cần biết là đi hẹn hò với Lục Tuấn Hiện hay là vì việc gì, nói chung hôm nay cô đi gặp tình cũ là không có gì phải bàn cãi.
Bàn đạp ga dưới chân lại một lần nữa đạp tới mức tối đa, cũng may đoạn đường này không có quá nhiều xe, khiến xe của anh có thể phát huy được tốc độ vốn có, dưới ánh đèn lướt qua, gương mặt tuấn tú của anh tỏa ra khí thế lạnh lùng, sắc bén.
Trình Ly Nguyệt nghĩ tới việc gặp Thẩm Quân Dao ở đây, trong lòng rất khó chịu, cô sa sầm mặt đi theo trợ lý vào trong thang máy.
=====
 

Bình luận facebook

Top Bottom