Full Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 415
Trình Ly Nguyệt có phần lo lắng kéo vạt áo của anh: "Dạ Tiêu, em không muốn anh vì báo thù giúp em mà phải đánh đổi thứ gì đó."

Cung Dạ Tiêu cúi người, chạm trán vào vầng trán mịn màng của cô: "Ngốc à, đừng dễ dàng tha thứ cho những người đã từng làm tổn thương em, em nhất định phải khiến họ trả giá, họ mới biết rằng làm tổn thương em là một việc làm ngu ngốc thế nào, dám làm tổn thương người phụ nữ của Cung Dạ Tiêu, anh tuyệt đối sẽ không tha thứ dễ dàng vậy đâu."

Trái tim Trình Ly Nguyệt vô cùng xao xuyến, bỗng nhiên lúc này cô rất yêu, rất yêu anh, cô ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên, môi hồng hôn lên làn môi gợi cảm của anh.

Không vì sao cả, chỉ muốn hôn anh.

Cung Dạ Tiêu nheo mắt nhìn đôi mắt to tròn của cô trở lên mơ màng, long lanh quyến rũ, đôi môi hồng đào mềm mại chạm lên môi anh lập tức khiến máu trong người anh cũng sục sôi.

Yết hầu anh lăn lên lăn xuống, trong khoảnh khắc này anh đã thực sự muốn làm việc đó ở đây với cô.

Nhưng bên ngoài còn có hai luật sư đang nghiên cứu hợp đồng, cho dù có khao khát cô thế nào đi nữa anh cũng phải kìm nén xuống, có điều bây giờ anh thực sự đã xác nhận được một điều đó là người phụ nữ này nhất định rất yêu anh.

Bởi đôi mắt cô toát lên sự tin tưởng tuyệt đối đối với anh.

Anh véo nhẹ mũi cô, mỉm cười nói: "Được rồi, đừng quyến rũ anh nữa, tối về rồi tính, chúng ta ra xem hợp đồng của em thế nào rồi đi."

Trình Ly Nguyệt mím môi gật đầu, Cung Dạ Tiêu dắt tay cô đẩy cửa bước ra, hai luật sư chuyên nghiệp đã xem xong hợp đồng đang thì thầm thảo luận.

"Thế nào rồi? Xem xong chưa, có vấn đề gì không?" Cung Dạ Tiêu hỏi hai luật sư.

"Chúng tôi nghiên cứu một lát, tài liệu hợp đồng chính thức không có điều khoản gì không hợp lệ, đều trong phạm vi tiêu chuẩn. Nhưng chúng tôi phát hiện ra có điều khoản đi kèm, trong đó có một dòng viết rõ là thời hạn hợp đồng này kéo dài ba mươi năm, tức là được định ra từ hai mươi năm trước vì thế vẫn còn mười năm hiệu lực."

"Ngoài ra, vẫn còn một điều khoản ràng buộc đó chính là cổ phần đầu tư vào tập đoàn Lục Thị, người giữ hợp đồng trong vòng mười năm không được rút vốn, một khi rút vốn sẽ phải chấp nhận toàn bổ tổn thất gây ra."

Cung Dạ Tiêu hừ một tiếng, chả trách Lục Tuấn Hiên lại dễ dàng trả lại tới vậy, thì ra anh ta trông cậy vào điều khoản này, cho dù trả lại cho Trình Ly Nguyệt thì số tiền này vẫn phải để đó cho anh ta sử dụng, hơn nữa bắt buộc phải giữ trong mười năm.

"Không có cách nào hủy bỏ điều khoản này sao?" Cung Dạ Tiêu hỏi luật sư.

Hai luật sư vừa nãy đã thảo luận vấn đề này, họ lắc đầu: "Không có cách nào cả, điều khoản đã viết chết như vậy, hơn nữa là viết từ hai mươi năm trước, căn bản không thể lật lại hoặc hủy bỏ."

Trình Ly Nguyệt cắn môi nói: "Nói như vậy tức là mặc dù tôi đã lấy lại được nhưng tiền của tôi vẫn phải để cho Lục Tuấn Hiên sử dụng?"

"Đúng vậy." Luật sư trả lời cô, "Cô chỉ có thể nhận được phần trăm hoa hồng từ công ty của tập đoàn Lục Thị trong vòng mười năm. Đương nhiên tiền đề là công ty làm ăn có lãi, nếu như công ty làm ăn thua lỗ vậy thì tiền của cô cũng bốc hơi theo."

Trình Ly Nguyệt nắm chặt tay, hơi không cam tâm, cô khẽ nói: "Tập đoàn Lục Thị thật quá đáng."

"Theo như anh biết, năm ngoái tập đoàn Lục Thị làm ăn thua lỗ." Cung Dạ Tiêu nheo mắt trả lời.

Trình Ly Nguyệt cắn môi, đây là tiền đầu tư năm xưa của ba cô, tại sao lại phải để cho Lục Tuấn Hiên sử dụng? Thật bất công.

Cung Dạ Tiêu nói với luật sư: "Được rồi, cám ơn hai vị đã nghiên cứu phân tích, có việc gì sẽ lại tìm hai vị."

"Cung tổng khách sáo rồi, có việc gì xin cứ giao phó." Hai luật sư đứng dậy ra về.

Họ vừa đi khỏi Trình Ly Nguyệt liền sa sầm sắc mặt, cô tưởng rằng lấy lại được cổ phần của ba mình cô sẽ vui vẻ, nhưng không ngờ trong đó lại có mánh khóe như vậy.

"Em thà quyên góp chỗ tiền này đi cũng không muốn để Lục Tuấn Hiên đầu tư sử dụng." Trình Ly Nguyệt giận dữ nói.

Cung Dạ Tiêu vỗ vai cô: "Được rồi, đừng giận nữa, bây giờ em cũng không mong có thể dùng được số tiền đó."

"Đúng vậy! Cho dù em không dùng em cũng không thể để người nhà họ Lục chiếm hữu, cho dù em sở hữu cổ phần thì đã sao, vẫn không thể lấy lại phần thuộc về em." Trình Ly Nguyệt vô cùng tức giận.

"Sẽ lấy về được." Giọng nói khẳng định của Cung Dạ Tiêu vang lên bên cạnh cô.

Trình Ly Nguyệt quay đầu nhìn anh: "Lấy lại thế nào."

Cung Dạ Tiêu mỉm cười đầy ẩn ý: "Dùng cách của anh để lấy lại cho em."

Mặc dù Trình Ly Nguyệt không hiểu ý anh nhưng cô có dự cảm anh sẽ lấy lại giúp cô, Trình Ly Nguyệt mỉm cười: "Vậy những cổ phẩn này em giao cho anh có được không? Có tác dụng với anh không?"

"Em muốn chuyển nhượng cho anh?" Cung Dạ Tiêu có phần ngạc nhiên, năm xưa Lục Tuấn Hiên cướp của cô, bây giờ cô lại hào phóng tặng cho anh?

Trình Ly Nguyệt mỉm cười nhìn anh: "Anh có lấy không? Dù sao thì giao cho em em cũng không biết phải làm thế nào! Em tặng cho anh, anh muốn làm gì thì làm."

Nếu Cung Dạ Tiêu nắm giữ cổ phần của tập đoàn Lục Thị đương nhiên là có tác dụng, nhưng điều khiến anh vui mừng hoàn toàn không phải vì cổ phần mà vì tâm ý của cô gái này.

Một thứ tình cảm khó nói lên lời trào dâng trong tim, khiến cả trái tim anh được lấp đầy, anh đưa tay ôm cô vào lòng, Trình Ly Nguyệt dựa sát đầu vào vòm ngực rộng rãi săn chắc của anh, cô bật cười, cười thỏa mãn, cười an tâm.

Cô không ngờ cổ phần của ba mà trước cô quan tâm bây giờ cô lại đồng ý tặng cho một người. Đúng, tặng cho anh cam tâm tình nguyện, không hề oán thán.

"Được, sau này cổ phần của em sẽ do anh xử lý, sau này không được gặp Lục Tuấn Hiên nữa, nếu như anh ta tìm em em hãy lập tức gọi bảo vệ mời anh ta ra ngoài, biết chưa?" Cung Dạ Tiêu cúi đầu hôn lên tóc cô.

"Vâng!" Trình Ly Nguyệt đương nhiên là đồng ý, cô cũng không muốn người đàn ông này tiếp tục ghen tuông vô cớ.

Nhà họ Thẩm.

Thẩm Quân Dao tâm trạng rầu rĩ thất vọng, sống ở nhà mà cảm giác một ngày bằng cả năm. Hàng ngày cô đều tưởng tượng ra Lục Tuấn Hiến lái xe tới đón mình về nhà, dỗ dành cô và muốn tái hợp.

Nhưng cô không hề đợi được, cho dù là một cuộc điện thoại cũng không có.

Trái tim Thẩm Quân Dao giống như rơi vào động không đáy, khiến cô ngày nào cũng mất ngủ, bởi khi chợp mắt cô sẽ gặp ác mộng, mơ thấy Lục Tuấn Hiên dắt tay người con gái xinh đẹp khác bước vào điện đàng hôn nhân, có lúc cũng mơ thấy Lục Tuấn Hiên nói với cô người anh yêu từ đầu chí cuối vẫn là Trình Ly Nguyệt.

Bất luận là anh kết hôn với người phụ nữ khác hay vẫn còn yêu Trình Ly Nguyệt đều là những việc khiến Thẩm Quân Dao suy sụp.

Vì Thẩm Quân Dao thực sự yêu Lục Tuấn Hiên, coi anh là tất cả, vì thế li hôn sẽ còn đau đớn hơn là giết cô.

Lữ Anh thấy con gái mình ngày đêm rửa mặt bằng nước mắt lại cảm thấy hận nhà họ Lục vô tình, bà cũng không biết phải khuyên con gái mình ra sao, cộng thêm doanh số của công ty hàng tháng đều thụt giảm, dường như đã mấp mé bờ vực phá sản.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 416
Người nhà họ Thẩm bây giờ đang phải đối mặt với vô số rắc rối.

"Mẹ, con đi tìm Tuấn Hiên, cầu xin anh ấy đừng li hôn với con, bây giờ con sẽ đi cầu xin anh ấy." Thẩm Quân Dao sau khi biệt vô âm tín một tuần đã bình tĩnh trở lại, mới nhận ra mình thực sự không thể rời xa Lục Tuấn Hiên.

"Con ngốc vậy! Lục Tuấn Hiên căn bản không yêu con, con đi cầu xin nó thì có tác dụng gì chứ? Chỉ khiến nó lại cười nhạo con thêm một lần nữa mà thôi." Lữ Anh không đồng tình với con gái mình.

"Con mặc kệ, con phải đi cầu xin anh ấy, cầu xin anh ấy tha thứ, cầu xin anh ấy tái hợp, cho dù phải quỳ xuống cầu xin con cũng đồng ý." Thẩm Quân Dao vẻ mặt kiên quyết.

"Không được, mẹ không đồng ý, mẹ không muốn con gái nhà họ Thẩm chúng ta phải hạ mình nài nỉ." Lữ Anh tức giận mắng.

Thẩm Quân Dao nước mắt giàn giụa: "Mẹ, con nhất định phải đi cầu xin anh ấy, công ty của ba sắp phá sản rồi, ba cần một khoản tiền lớn để bù vào, tới khi đó chúng ta sẽ không có tiền."

Lữ Anh sắc mặt tái nhợt, làm quý bả cả một nửa đời người, bà không muốn mất đi cuộc sống vinh hoa phú quý này.

"Chỉ cần cầu xin Lục Tuấn Hiên giúp đỡ chúng ta hoặc để con tiếp tục ở lại Lục gia, con mới có thể giúp cuộc sống của chúng ta sau này dễ dàng hơn một chút." Thẩm Quân Dao nói với mẹ mình.

Nghĩ tới đây Lữ Anh đành phải nuốt những lời khuyên nhủ lại, đúng vậy, công ty của chồng bà sắp phá sản, phải đối mặt với việc bồi thường các khoản, bà thực sự lo lắng sẽ phải bồi thường toàn bộ gia sản, tới lúc đó cuộc sống của bà sẽ khác biệt một trời một vực, bà cũng muốn dựa vào con gái một lần.

"Quân Dao, con đi gặp Lục Tuấn Hiên đi! Tuyệt đối đừng quỳ xuống xin nó tha thứ."

Thẩm Quân Dao gật đầu, việc này cô đã nghĩ rất lâu rồi, cô cầm túi và chìa khóa trên sofa đi ra khỏi nhà.

Cô lái xe tới thẳng công ty của Lục Tuấn Hiên, sau khi dừng xe liền bước vội lên bậc thềm, bước vào đại sảnh của công ty, cô vẫn cao ngạo bước vào thang máy như thường ngày.

Lúc này một nhân viên lễ tân bước tới cản cô lại: "Xin lỗi, xin lỗi Thẩm tiểu thư, cô không thể đi lên."

"Cô gọi tôi là gì?" Sắc mặt Thẩm Quân Dao lập tức sa sầm, nhân viên lễ tây này là nhân viên cũ, sao dám gọi sai cách xưng hô của cô.

Nhân viên lễ tân gượng cười nói: "Xin lỗi, Lục phu nhân, Lục tổng đã ra lệnh, cô không được phép lên gặp anh ấy."

"Cô vẫn còn biết gọi tôi một tiếng Lục phu nhân, vậy thì cô cũng biết tôi có quyền tới bất cứ nơi nào của công ty." Thẩm Quân Dao không phải dạng vừa, nhân viên lễ tân không có khả năng ngăn cản cô.

Quả nhiên nhân viên lễ tân thu tay lại, lo lắng nhìn cô: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ làm việc theo mệnh lệnh."

Thẩm Quân Dao hừ một tiếng, nhấn thang máy cá nhân bước vào, khi cánh cửa thang máy đóng lại, vẻ mặt cao ngạo ban nãy của cô dần dần trở lên hoảng loạn. Cô nghĩ nếu như hôm nay không thành công, sau này cô sẽ không thể vào công ty này diễu võ dương oai được nữa.

Tới khi đó cô sẽ trở thành trò cười của toàn bộ công ty, cứ nghĩ vậy cô lại cảm thấy sợ hãi.

Vì thế hôm nay cô nhất định phải dùng mọi cách để khiến Lục Tuấn Hiên từ bỏ ý định li hôn với cô.

Khi Thẩm Quân Dao bước ra khỏi thang máy, cô lập tức lại trở thành khí thế của Lục phu nhân, gót giày cao gót gõ mạnh xuống mặt đất, ưỡn ngực ngẩng đầu đi về phía phòng làm việc của Lục Tuấn Hiên.

"Thẩm tiểu thư, cô không được vào." Trợ lí của Lục Tuấn Hiên cản cô lại.

"Cô là người hiểu quy tắc, việc của hai vợ chồng tôi không tới lượt những người như cô xen vào ngăn cản, tránh ra." Khí thế của Lục phu nhân thường ngày, lúc này Thẩm Quân Dao vẫn có thể dùng đến.

Trợ lý lập tức trở lên lúng túng: "Để tôi đi thông báo với Lục tổng một tiếng."

"Không cần đầu, bây giờ tôi sẽ đi gặp anh ấy." Thẩm Quân Dao hừ một tiếng, gõ cửa phòng Lục Tuấn Hiên sau đó đẩy cửa vào.

Lục Tuấn Hiên đang nghe điện thoại, quay đầu lại thì thấy Thẩm Quân Dao bước vào, ánh mắt anh thoáng vẻ tức giận, anh liền ngắt điện thoại, lạnh lùng hỏi: "Cô tới đây làm gì?"

Lúc này cửa phòng cũng đã đóng lại, Thẩm Quân Dao liền rưng rưng nước mắt nhìn anh: "Tuấn Hiên, em nhớ anh, em rất nhớ anh."

Thẩm Quân Dao khóc lóc thảm thiết, tỏ ra yếu đuối để tranh thủ sự cảm thông của anh.

Lục Tuấn Hiên lạnh lùng nhìn cô khóc tới run người: "Đừng đóng kịch trước mắt tôi nữa, tôi biết cô đang đóng kịch, việc mang thai giả lần trước cô diễn cũng không tồi, cô sau này có thể đi làm diễn viên kiếm sống."

Lời nói giễu cợt mỉa mai khiến tiếng khóc của Thẩm Quân Dao im bặt, cô lúng túng lau nước mắt, cắn môi khẩn cầu: "Tuấn Hiên, em thực sự không muốn rời xa anh, chỉ cần anh không li hôn với em, việc gì em cũng nghe lời anh."

Lục Tuấn Hiên nhìn cô đâu còn dịu dàng ôn hòa nữa, ánh mắt chỉ lạnh lùng giống như nhìn một người xa lạ đáng ghét: "Thẩm Quân Dao, tốt nhất cô nên hiểu tôi, đối với tôi, người không còn giá trị lợi dụng, tôi tuyệt đối sẽ không giữ lại bên cạnh, cô cho rằng hiện giờ cô còn giá trị lợi dụng gì chứ?"

Thẩm Quân Dao run lên, lúc này trong mắt Lục Tuấn Hiên cô giống như rác rưởi trên mặt đất, ngoại trừ vướng mắt anh ra thì không đáng để anh nhìn tới.

Thẩm Quân Dao thực sự nhìn thấu con người Lục Tuấn Hiên, cô cũng không đóng kịch nữa, giận dữ quát: "Lục Tuấn Hiên, anh là tên khốn nạn, sau khi lợi dụng tôi xong liền hất cẳng, anh đúng là một tên cường đạo."

"Bốn năm qua, việc gì tôi cũng theo ý cô, cô tiêu của tôi không ít tiền, cô cũng đâu thiệt thòi gì." Lục Tuấn Hiên tính toán tất cả.

Thẩm Quân Dao mặt đỏ bừng lại tái nhợt, cô nghiến răng nói: "Đó cũng là tiền kiếm được khi năm xưa anh lấy tiền của nhà họ Thẩm chúng tôi để đầu tư cho anh, tôi tiêu anh cũng đâu có thiệt thòi gì."

"Nhưng tiền của ba cô tôi đã trả cho ông ấy từ lâu rồi, bây giờ tôi và nhà họ Thẩm các người không có quan hệ gì cả."

"Hừ, anh đừng đắc ý, anh còn nợ cổ phần của Trình Ly Nguyệt đấy! Anh không sợ cô ta sẽ bảo Cung Dạ Tiêu đối phó với anh sao?" Lúc này Thẩm Quân Dao đột nhiên phát hiện mình như thể đang cùng trận doanh với Trình Ly Nguyệt.

Lục Tuấn Hiên cười nhạt một tiếng: "Đó là lỗi của cô, tôi đã trả phần của Trình Ly Nguyệt cho cô ấy rồi, bây giờ cô ấy là cổ đông nắm giữ mười lăm phần trăm cổ phần của tập đoàn Lục Thị."

Thẩm Quân Dao lảo đảo lùi sau mấy bước: "Cái gì? Anh trả lại cho cô ta rồi? Mười lăm phần trăm cổ phần, anh có biết đó là bao nhiêu tiền không?"

"Có phải cô rất đố kị không? Bây giờ Trình Ly Nguyệt là người sở hữu hơn bảy tỉ nhân dân tệ." Lục Tuấn Hiên mỉa mai trả lời.

Thẩm Quân Dao đúng là rất đố kị, cô sắp phát điên, sắp tức chết, lúc cô sa sút nhất cũng chính là lúc Trình Ly Nguyệt trở thành phú hào sở hữu hơn bảy tỉ? Sao có thể như vậy chứ?

"Không, không... Lục Tuấn Hiên, anh không thể cho cô ta, không được..." Thẩm Quân Dao ôm đầu điên cuồng gào lên.

"Thẩm Quân Dao, bây giờ tôi mới biết người tấm lòng xấu xa sẽ bị ông trời báo ứng, người phụ nữ như cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc."

"Tôi không có được thì anh cũng đừng hòng có được." Thẩm Quân Dao đỏ mắt phản bác, "Chúng ta là cùng một loại người, sẽ có người xử lý anh thôi."

Lục Tuấn Hiên hận nhất là câu nói này, anh bỗng bước lên, tát thẳng vào mặt Thẩm Quân Dao: "Câm mồm!"

Thẩm Quân Dao ôm mặt, tuyệt vọng ngã xuống đất, đâu còn phong thái Lục phu nhân thường ngày?
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 417
Giản Vân đắc ý



Lúc Thẩm Quân Dao rời khỏi phòng làm việc của Lục Tuấn Hiên, anh ta chạy theo đe dọa, "Nếu không ký tên ly hôn, ngay bây giờ tôi sẽ làm sụp đổ công ty nhà họ Thẩm của cô, để nhà họ Thẩm các người nợ nần chồng chất."



Kiểu đe dọa này, Thẩm Quân Dao không biết rằng cách đây 4 năm Trình Li Nguyệt cũng từng được nghe. Còn lúc này, cô cũng cảm thấy sợ hãi, không dám quay đầu lại mà nhanh chân bước vội.



Cô ôm má. Lúc này cô muốn khóc nhưng cũng chẳng có nước mắt, chỉ có nỗi thù hận, nỗi thù hận vô tận



Lục Tuấn Hiên đã dồn cô vào bước đường cùng



Cứ tưởng có thể níu kéo con tim của anh ta, chẳng ngờ lại gặp phải một kẻ vô tình tuyệt nghĩa như Lục Tuấn Hiên. Thẩm Quân Dao mệt mỏi dựa vào thang máy, sắc mặt tái nhợt.



Khi bước ra khỏi thang máy, đúng lúc có người bước vào. Người này nhìn Thẩm Quân Dao, thấy vệt tay in trên má cô, lập tức cười châm chọc, “Cô Thẩm đi cẩn thận nhé.”



Bà Lục, cô còn chẳng được gọi nhữ thế nữa.



Lúc này Thẩm Quân Dao chẳng còn sức mà nhìn. Cô che mặt hồi bỏ đi.



Phía trước phát ra một tiếng cười lớn.



“Còn tự cho mình là bà Lục, cô ta cũng xứng”



“Đúng thế. Vậy mà nhìn cô ấy vẫn còn đắc ý lắm”



Buổi chiều, Linda đưa cho Trình Li Nguyệt hai tấm vé vào cửa triển lãm đá quý, bảo cô ấy 3 ngày sau tới Pháp xem triển lãm đá quý hàng đầu thế giới. Tại đó một nhà thiết kế như cô có thể tìm thấy cảm hứng mới.



Trình Li Nguyệt gọi điện thoại để hẹn Cung Muội Muội. Chiều ngày mai hai người sẽ xuất phát. Lần này họ dự tính ở đó 3 ngày. Phụ nữ bao giờ chả cần nhiều thời gian hơn.



Giản Vân trong lòng vô cùng bực bội. Tại sao Trình Li Nguyệt và Tịch Phong Hàn hẹn hò nhau mà không khiến Cung Dạ Tiêu khó chịu. Vì sao Cung Dạ Tiêu lại không ghen. Ngược lại còn thấy Trình Li Nguyệt lúc nào cũng vui vẻ trong công ty. Rõ ràng Cung Dạ Tiêu chẳng có giận dỗi gì cô ta.



Giản Vân là một người biết chịu đựng, nhưng cũng mạnh mẽ. Cho dù cô ấy có oán hận nhưng vẫn có thể nhẫn nhịn vì ý đồ của mình. Cô gọi trợ lý mang cafe tới, trong đó 1 cốc cô mang tới gõ cửa phòng Trình Li Nguyệt.



Trình Li Nguyệt đang tìm hiểu thông tin liên quan tới triển lãm. Nhìn thấy Giản Vân đi vào, cô không nói gì, đợi Giản Vân mở lời trước.



Giản Vân nhìn cô cười, “Li Nguyệt, xin lỗi cô. Là tôi nhỏ nhen quá. Cô đừng để tâm, tôi tới để nói lời xin lỗi cô.”



Trình Li Nguyệt thực ra cũng không quá tức giận, cô đáp lời một cách điềm tĩnh, “Cùng là đồng nghiệp, tôi chẳng để tâm đâu”. Nói xong, Trình Li Nguyệt cũng nói thẳng, “Hôm đó tôi gặp anh Tịch, không phải là không muốn đưa cô đi cùng, mà là do anh Tịch nói trước là chỉ gặp mình tôi.”



Khuôn mặt Giản Vân lúc này hơi đỏ, cảm thấy khó xử, “Anh ấy nói như vậy thật sao ?”



“Đúng vậy. ! Vì thế tôi đành phải nói dối cô là đi gặp bạn. Tôi với anh ta cũng chỉ là nói chuyện công việc.” Trình Li Nguyệt nói rõ sự tình.



Giản Vân cho dù đã biết nguyên nhân, nhưng trong lòng cô, Trình Li Nguyệt vẫn chưa hẳn là bạn bè. Cô giấu sự thù hận trong lòng, bên ngoài vẫn cười, “Không sao, tôi không để ý gì đâu. Tôi cũng biết người như anh Tịch quả thật quá giỏi giang. Tôi cơ bản chẳng có cơ hội giao thiệp với anh ta.”



“Giản Vân, cô đừng quá khiêm tốn như vậy. Cô rất xinh đẹp, cũng rất giỏi giang. Cô sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. ” Trình Li Nguyệt an ủi cô ta một tiếng.



Giản Vân hơi ngạc nhiên, đây có phải là lời thật lòng của Trình Li Nguyệt không?



“Thật chứ ? Cảm ơn cô.” Giản Vân cười một cách gượng gạo, “Nói thế nghĩa là chúng ta đã giảng hòa, không giận nhau nữa !”



“Tôi vốn đã không giận dỗi gì cô mà.”



“Không phải tôi cố tình nói xấu cô với Cung Dạ Tiêu. Đó chỉ là lời nói khi tôi tức giận. Tôi biết tình cảm của cô với Cung Dạ Tiêu rất tốt. Cô cũng tuyệt đối sẽ không phản bội anh ta đâu.” Giản Vân cũng ngầm có ý tìm hiểu tình cảm của cô ấy với Cung Dạ Tiêu.



Trình Li Nguyệt cười nói “Đúng, tôi sẽ không bao giờ phản bội anh ấy.”



Giản Vân cảm thấy hơi khó thở. Bây giờ cô thực sự đã hiểu rõ con người Trình Li Nguyệt. Quả thật cô ấy là một cô gái thuần khiết, lương thiện. Cô rất ngưỡng mộ vì cô ấy sống thẳng thắn, ứng xử hài hòa. Ai bảo cô ta may mắn chứ? Được người như Cung Dạ Tiêu yêu chiều. Thế nhưng, điều đó không thể thay đổi sự thực là cô ấy là tình địch của mình.



Vì thế, cố vẫn muốn đá văng Trình Li Nguyệt ra khỏi ngành đá quý này.



Chẳng mấy chốc nữa, những việc cô làm sắp bị lộ ra. Tới lúc đó, xem cô ta sống tiếp như thế nào.



“Vậy tôi tiếp tục làm việc đây.” Giản Vân nói “Cô thích cafe chứ.”



“Cảm ơn. ” Trình Li Nguyệt gật đầu. Hôm nay cô không muốn uống. Vì khi không có áp lực, thường cô sẽ ít khi uống gì đó.



Giản Vân quay lại văn phòng, gọi điện thoại cho Hoắc Yên Nhiên, hỏi vội “Cô Hoắc, bên cô khi nào sẽ ra mắt bộ đá quý đó? Tôi lo lắng bên phía hoàng gia cần gấp, chẳng mấy chốc sẽ có thành phẩm.”



“Yên tâm, ngày mai người bạn là minh tinh của tôi sẽ đi thăm chuyên đề hàng năm. Khi đó, tôi sẽ đưa bộ đá quý đó ra.”



“Nhưng mà tin tức nước ngoài làm sao có thể truyền về trong nước được ?”



“Cô yên tâm. Tôi đã lo hết mấy tờ báo giải trí trong nước. Họ sẽ đồng loạt đăng bài. Tới lúc đó người bạn minh tinh của tôi sẽ đứng đầu danh sách tìm kiếm, còn lo người của công ty cô không biết hay sao ?”



Giản Vân cười lạnh nhạt, “Thế thì để tôi phát hiện ra cho ! Tôi từng xem qua bộ đá quý này, tôi lên tiếng là tốt nhất.”



“Được, thế thì để cô lật tẩy cô ta đi! Tin tức sáng ngày mai, tới trưa sẽ được đăng trong nước.”



Giản Vân cảm thấy háo hức, đợi chờ, “Tôi sẽ chờ xem kịch hay”



“Lần này chúng ta sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt, không bao giờ thoát khỏi tiếng xấu.” Hoắc Yên Nhiên cũng rất vui.



Trình Li Nguyệt xem tin tức về triển lãm đá quý. Đúng lúc đó chuông điện thoại reo. Cô cầm lên xem. Một số máy lại. Cô do dự trong vài giây rồi nghe điện, “Alo, xin chào .”



“Alo, là tôi, Tịch Phong Hàn.” Bên kia đầu dây là một giọng nói trầm ấm, dễ nghe.



“Anh Tịch, xin hỏi có chuyện gì không vậy? ” Trình Li Nguyệt hỏi với thái độ cung kính.



“Cô Trình, tối nay cô có thời gian không? Tôi muốn gặp riêng cô. ”



“Hả? Là chuyện công việc phải không ?”



“Vâng, liên quan tới công việc.”



“Tối nay à ! Tôi e rằng tôi không có thời gian. Vì tôi còn phải trông con.” Trình Li Nguyệt từ chối, vì cô không muốn gặp riêng người đàn ông nào vào buổi tối.



“Cô có con rồi ư ?” Tịch Phong Hàn ngạc nhiên hỏi.



“Vâng ! Con trai tôi sắp 4 tuổi rồi. ” Trình Li Nguyệt cười, ai nghe cô ấy bảo có con đều tỏ ra ngạc nhiên. Thật kỳ lạ.



“Không ngờ cô đã kết hôn rồi ư?” Tịch Phong Hàn tò mò hỏi.



Trình Li Nguyệt định nói là đã kết hôn. Thế nhưng cô không có thói quen nói dối, nên đành nói thật , “Tôi chưa.”



“Vậy khi nào cô có thời gian? Tôi muốn gặp cô” Tịch Phong Hàn không từ bỏ ý định.



“Mai tôi đi nước ngoài một chuyến, chắc là phải vài ngày sau thôi.”



“Được! Bao lâu tôi cũng đợi cô”, Tịch Phong Hàn ở đầu dây bên kia cười nhẹ.



Trình Li Nguyệt lúc này bắt đầu thấy đau đầu. Trời ạ ! Chẳng lẽ cái anh Tịch Phong Hàn này thích cô thật hay sao !
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 418
Gần buổi hoàng hôn, còn lại một tia nắng cuối ngày đọng trên ngọn núi phía Tây. Cả thành phố rực sáng một góc.



Trình Li Nguyệt bước ra từ công ty. Cảm giác gió thổi chiều muộn khiến lòng cô thấy thật tuyệt vời.



Trong sắc hoàng hôn thuần túy như thế này, Trình Li Nguyệt nhìn dòng xe đi lại trên phố, rồi cúi đầu nhìn thời gian trên đồng hồ. Bây giờ đã là 5h30ph. Sao anh ấy vẫn chưa tới ?



Lúc cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người trong ánh hoàng hôn. Anh bước lại từng bước. Trình Li Nguyệt mở to mắt, xe của anh ấy đâu ?



Trình Li Nguyệt cũng bước xuống vào bước đi về phía anh.



Đây rõ ràng chỉ là một buổi hoàng hôn bình thường. Thế như trong lòng cô có một cảm giác hoàn toàn khác.



Khi cách khoảng nửa mét, cánh tay của người đàn ông vòng qua. Cô cũng muốn mình được ôm trong vòng tay ấy. Bàn tay cô đã bị anh ấy nắm chặt.



“Sao anh không lái xe tới ?”



“Trên đường đi có vụ va chạm xe nên cả đoạn đường bị tắc. Vì thế anh phải đi bộ tới ” Người đàn ông cười nói.



Trình Li Nguyệt nhìn vào ánh mắt thâm tình của anh ấy. Cái cảm giác được quan tâm, coi trọng khiến cô ấy cảm thấy ấm áp trong lòng.



“Xe bị tắc rồi. Xe của vệ sỹ cũng bị kẹt cứng. Vì thế nên anh bước tản bộ, ăn tối xong mới đi.” Cung Dạ Tiêu đưa tay ra ôm cô vào lòng. Chẳng mấy khi hai người đi bộ thế này, đi chậm rãi ngắm nhìn cảnh hoàng hôn của thành phố.



Lúc này, một cô phụ nữ ôm một bé gái xinh đẹp bước tới. Bé gái nhìn đôi nam nữ khoác tay nhau với ánh nhìn tò mò. Cung Dạ Tiêu đã nhìn thấy.



Anh bất chợt ôm chặt hơn, cúi đầu hỏi khẽ, “Khi nào sinh cho anh một thiên thần đây ?”



Trình Li Nguyệt đột nhiên cười, “Anh thật muốn lại sinh một bé gái nữa à? Nhỡ đâu sinh ra một bé trai thì sao ?”



“Gì cũng được, chỉ cần em sinh cho anh, là anh đều thích. Chẳng qua anh thích con gái hơn một chút.” Cung Dạ Tiêu cầm tay cô nói với vẻ hơi oan ức, “Lúc sinh con trai anh chẳng được chứng kiến, lần này sinh con gái, anh phải được nhìn.”



“Anh còn muốn vào phòng đẻ nữa à!” Trình Li Nguyệt cười nói



“Muốn chứ ”



“Không được, nếu em đẻ cho anh con gái thật, em mới cho anh vào xem.”



“Vì sao ?” Cung Dạ Tiêu không thể hiểu hết tâm tư của phụ nữ.



Trình Li Nguyệt không muốn nói. Đằng nào công cũng không muốn người đàn ông này sẽ bị ám ảnh về sau.



Cung Dạ Tiêu tìm một nhà hàng. Hai người lên tầng trên tìm vị trí cạnh cửa sổ. Sau khi ăn xong, vệ sĩ để lại cho họ một chiếc xe. Cung Dạ Tiêu quyết định ăn xong đưa cô đi dạo giữa những dòng xe cộ.



Kiểu như thế này, người nào đang yêu cũng đều sẽ làm. Lúc đó, Cung Dạ Tiêu cảm thấy mình như một chàng ngốc. Chỉ cần người phụ nữ bên mình hạnh phúc, cái gì anh cũng dám làm.



Về tới chung cư, lúc đó đã 10 giờ đêm. Khi Trình Li Nguyệt bước vào thang máy, cô khẽ kêu một tiếng. Thiết kế đôi giày cao gót của cô không hợp lý. Đi cả ngày, bàn chân cô có cảm giác đau vì ma sát.



Cung Dạ Tiêu vội cúi người xuống, tháo đôi giày ra khỏi chân cô. Nhìn vết thương trên đôi chân trần, anh chau mày xót ruột, “Sau này không cho em đi giày cao gót nữa.” Nói xong, anh vứt đôi giày cao gót vào trong thùng rác cạnh thang máy.



Trình Li Nguyệt xót của, “Đôi giày đó hơn 500 tệ đấy !”



Cung Dạ Tiêu cúi người xuống, bế cô trong lòng. Trình Li Nguyệt ôm chặt cổ anh. Cung Dạ Tiêu nói với vẻ hơi bực mình “Đắt nữa anh cũng quăng đi. Em có đi giày bệt, anh cũng không chê em lùn đâu.”



Trình Li Nguyệt muốn cười, “Thật không ? Em nhớ trước đây anh từng chê em đấy.”



“Trước đây là trước đây, sau này sẽ không thế nữa.” Cung Dạ Tiêu nhớ lúc mới quen cô, quả thực có hơi lăn tăn về điều này.



Nhưng sau đó đã khác, anh chỉ có một thứ tình cảm dành cho cô, đó là cưng chiều, yêu mến cô. Bất kế cô làm sai điều gì, anh đều có thể tha thứ cho cô.



Khi Cung Dạ Tiêu bế cô ra khỏi thang máy, Trình Li Nguyệt có chút tinh nghịch thay đổi tư thế được anh ấy ôm. Hai chân kẹp vào eo của anh, sự nống ấm tăng lên.



“Em đang quyến rũ anh đấy hả? Cô gái kia” Anh kề môi sát tai cô hỏi khẽ.



Trình Li Nguyệt cảm thấy hơi ngượng ngùng, “Không phải, em chỉ muốn anh ôm em thoải mái một chút.”



Khóa cửa bằng vân tay được mở, ngay thời điểm cửa đóng vào, anh đẩy nhẹ cô vào cạnh tường. Trình Li Nguyệt biết anh ấy định làm gì, hơi phản ứng một chút , “Để em đi giày vào đã.”



Thế nhưng, người đàn ông ấy không đồng ý.



Anh hôn cô đắm đuối, cắn nhẹ vào cơ thể cô.



Trình Li Nguyệt bị anh ấy bế thằng vào trong phòng. Vừa hôn cô, anh vừa thì thầm vào tai, “Ngoan nào, sinh cho anh một bé gái nhé ?”



Lúc này Trình Li Nguyệt chẳng thể suy nghĩ gì được nữa. Cô có thể nói không được sao ? Người đàn ông này đang cố tình, cố tình làm cô mất lý trí rồi mê hoặc khiến cô đồng ý.



“Vâng...” Cô nghe thấy tiếng trả lời của chính mình.



Người đàn ông cười khẽ, “Nói thế là em đồng ý rồi phải không ? Thế thì anh sẽ không khách sáo nữa.” Nói xong, anh ôm cô đi thẳng vào phòng ngủ.



Trình Li Nguyệt cũng hơi có chút căng thẳng. Lúc anh đặt cô xuống, trong đầu cô thoảng qua cảm giác đau đớn khi sinh con trai. Lập tức cô muốn dừng lại.



Thế nhưng khi cơ thế nóng ấm của người đàn ông chạm vào, đầu cô lại trở lên mơ hồ. Thế nhưng khi anh tiến tới, cô căng thẳng tới mức đẩy anh ra.



Cung Dạ Tiêu thở một tiếng. Xem ra muốn cô ấy sinh cho mình một đứa con, cần phải giao lưu nhiều hơn nữa. Không thể chỉ vì muốn sinh con mà ép cô ấy đồng ý.



Anh cố chịu, sau khi dùng biện pháp để tránh thai, đàn ông sẽ không còn như khi nãy. Trình Li Nguyệt nhận thấy điều đó, tâm trạng cô có chút phức tạp. Người đàn ông này quan tâm cô, chỉ cần cô có chút không sẵn sàng, anh ấy đều nhận ra.



Lúc đó, Trình Li Nguyệt chỉ muốn nói to với anh ấy rằng, cô sẵn sàng, sẵn sàng sinh cho anh một đứa con. Thế nhưng khi nụ hôn nồng cháy đặt lên môi cô, trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Sự cuồng nhiệt của người đàn ông khiến cô thở không ra hơi.



Cuối cùng, cả hai đẫm mồ hôi cuộn lấy nhau. Cô hoàn toàn rã rời.



Ngay đến cả việc tắm, cô cũng được anh bế vào trong nhà tắm. Anh giúp cô tắm rồi lại bế vào trong phòng, nằm nghiêng ôm cô ngủ. Cung Dạ Tiêu tiêu cảm thấy thỏa mãn, hôn nhẹ lên mái tóc cô.



Nước R



Trong một căn phòng tối tăm, một đám người xã hội đen đang ngồi. Họ lạnh lùng, ánh mắt long sòng sọc, toàn thân che phủ bởi những hình xăm đáng sợ.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 419
Lý Nhuệ mặc dù là người đàn ông phương đông duy nhất nhưng anh ta ngồi đó vẫn khiến những người đàn ông cơ bắp ngoại quốc nhìn với ánh mắt cung kính.



Trong đó có một người lên tiếng, “Anh Lý, hai người đàn ông xuất hiện cách đây hai ngày là ai? Tai sao họ tấn công chúng ta ?”



“Đúng thế ! Họ dám bắn về phía chúng ta, suýt khiến chúng ta mất mạng.”



Lý Nhuệ lim dim mắt, giết người trong thời gian dài khiến xung quanh hắn luôn có một luồng sát khí. Hắn cười lạnh lùng, “Không cần quan tâm tới chúng. Nếu chúng xuất hiện cản mũi một lần nữa, chúng mày không cần nương tay, giết ngay lập tức.”



6 năm có thể làm thay đổi 1 con người. Nếu trong xương của họ có một gien nào đó không chịu an phận, thì chỉ cần cho hắn 1 cơ hội, chắc chắn hắn sẽ trở thành loại người mà hắn muốn.



Lý Nhuệ chính là loại người này. Lúc đầu hắn được tuyển vào lực lượng đặc nhiệm. Vì hắn có một nội tâm ác độc, một dã tâm muốn vươn lên, nên trong xã hội đen, từ một tên con nhang đệ tử tay sai, hắn dần biến thành một nhân vật sừng sỏ.



Hắn biết, khi càng lún sâu vào xã hội đen, cuối cùng hắn sẽ bị tổ chức cũ để ý. Thế nhưng hắn không có ý định kết thúc sự nghiệp hiện tại. Trong tay hắn có cả đống tiến xã hội đen. Đây chính là cuộc sống mà hắn muốn.



Làm sao hắn có thể rút lui trong lúc huy hoàng này ?



Bây giờ, hắn chỉ có một suy nghĩa. Đó là sống. Bất kể là ai cầm súng chĩa vào hắn thì hắn nhất định sẽ là người đầu tiên nổ súng.



“Đại ca, nửa tháng sau chúng ta sẽ có hợp đồng lớn. Nếu bọn chúng quấy nhiễu thì hợp đồng này sẽ tiêu tan ngay.”



“Đúng thế ! Đó là mối làm ăn lớn nhất của chúng ta. Nếu thành công, chúng ta có thể kiếm được hàng tỷ. Tới lúc đó, chúng ta muốn làm gì thì sẽ làm cái đó.”



Lý Nhuệ lẽ nào lại không biết? Trong xã hội đen, tiền chính là sự phát triển của tương lai. Không có tiền, hắn sẽ chẳng có băng đảng xã hội đen nào dưới tay mình. Kẻ thù của hắn nhiều như thế, hắn chắc chắn không kho phép mình đơn độc. Hắn phải có tiền để nuôi đám thuộc hạ và những kẻ bán mình cho hắn.



“Đại ca, hai tên này rất giảo hoạt. Em đã huy động mọi mối quan hệ để tìm chúng mà không thấy. Nhưng chắc chắn bọn chúng nó chưa xuất cảnh.”



Lý Nhuệ hừ một tiếng, “Mày có biết không? Đó chính là hai tên đặc nhiệm giỏi nhất thời tao còn ở đó. Nói về bản lĩnh, chúng mày chẳng thể bằng một phần của chúng nó.”



“Nếu chúng khó đối phó như thế, thì chúng ta phải tính sao ? Không thể đợi chúng tự tới tìm được !”



Lý Nhuệ xuất thân từ lính đặc nhiệm, đương nhiên hiểu rõ cách chuyển hướng sự chú ý của kẻ địch. Trong nước, hắn đã xây dựng một thế lực xã hội đen. Bây giờ là lúc để chúng ra tay.



Hắn lấy điện thoại gọi vào số của thuộc hạ trong nước.



“Alo, anh Lý, có chuyện gì dặn dò ạ ?” đầu bên kia là giọng nói của thuộc hạ thân tín nhất.



Lý Nhuệ trực tiếp ra lệnh, “Tao muốn mày lập tức đi dò la, Dạ Lương Thành thích người phụ nữ nào. Nếu có, chúng mày chuẩn bị bắt cóc nó, đưa tới nước R cho tao.”



“Dạ Lương Thành? Đó chẳng phải là thủ trưởng của quân khu hay sao ?”



“Không sai, chính là nó. Tao cần mày bằng mọi giá lấy được thông tin về những người xung quanh nó. Nếu nó có con thì đừng động vào. Người đàn bà của nó cũng tuyệt đối không được bạc đãi, chỉ cần bắt cóc là được rồi.” Trong lúc Lý Nhuệ ra lệnh, hắn cũng còn nghĩ tới giao tình trước đây.



Hắn chỉ muốn Dạ Lương Thành dừng tay. Nếu chúng có thể rút về nước thì chúng sẽ thả người đàn bà của hắn đi. Nếu tiếp tục truy sát thì hắn sẽ không khách khí nữa.



“Vâng, bọn em sẽ đi tìm hiểu ngay”



“Cho chúng mày thời gian 1 tuần.” Nói xong Lý Nhuệ dập điện thoại.



Trong nước lúc này đã là 10 giờ trưa. Giản Vân vẫn đang tiếp tục refresh thông tin tìm kiếm trên máy tính. Cô nhìn màn hình với vẻ hơi căng thẳng, quên cả bữa sáng đặt bên cạnh. Trong lòng cô đang rắt căng thẳng. Cô tiếp tục tìm và cuối cùng đã tìm ra kết quả.



Ánh mắt cô ngạc nhiên, lập tức đưa tay mở kết quả tìm kiếm, nhìn thấy một nữ minh tinh có tầm ảnh hưởng quốc tế tham dự một buổi tiệc quy mô lớn. Ngoài việc khen ngợi vẻ ngoài trang điểm của cô, còn có một phần giới thiệu về bộ đá quý mà cô đeo. Truyền thông nước ngoài đều dùng hai từ “lộng lẫy” để đánh giá.



Nhìn thấy đánh giá này, trong lòng Giản Vân cảm thấy vô cùng đố kỵ. Chẳng ngờ, thiết kế của Trình Li Nguyệt đến đâu cùng được đánh giá cao.



Giản Vân quan sát kỹ lưỡng bộ đá quý được thiết kế, giống tới 80% so với bộ thiết kế của Trình Li Nguyệt. Ngoài màu sắc và xử lý chi tiết không giống ra thì đến kích thước cũng gần như giống hoàn toàn.



Giản Vân cười nhạt. Thế này thì Trình Li Nguyệt tiêu đời rồi. Mặc dù bộ đá quý hoàng gia chưa ra mắt, nhưng ít nhất có thể khiến thiết kế của cô ta trở thành trò cười cho toàn công ty. Hơn nữa, nếu thiết kế này không dùng được, phía hoàng gia liệu còn đòi tác phẩm khác hay không. Có phải tiếp tục do cô ta thiết kế không ?



Giản Vân ngay nhanh chóng đẩy cửa ra, bước nhanh tới gõ cửa phòng của Trình Li Nguyệt, vội nói, “Li Nguyệt, mau cùng tôi tới phòng của Linda, có chuyện cần nói với cô.”



Trình Li Nguyệt nhìn vẻ vội vàng của cô ta, liên đứng dậy cùng Giản Vân tới phòng của Linda. Giản Vân đóng cửa lại, nói với Linda, “Linda, chị xem thông tin giải trí hôm nay chưa ?”



“Chưa xem, sao thế ?” Linda hỏi



Trình Li Nguyệt cùng Giản Vân tới trước màn hình máy tính của Linda.



Giản Vân vừa gõ bàn phím vừa nói với hai người, “Hai chị tốt nhất xem cái này, bài báo mới nhất từ nước m.”



Trên màn hình là một nữ minh tinh đang bước trên thảm đỏ, hai người không nhận ra vấn đề gì.



Ngay sau đó, Giản Vân chuyển sang bức ảnh cận cảnh. Khi đó, dây chuyền, khuyên tai, còn cả vòng tay xuất hiện ở trung tâm màn hình.



Ánh mắt của Trình Li Nguyệt đầy kinh ngạc. Cô nhìn mà không dám tin vào bộ đá quý mà nữ minh tinh kia đang đeo, “Đây chẳng phải là bản thảo thiết kế tôi làm cho nhà họ Tịch hay sao? Sao có thể như vậy được? Không thể thế được.”



Giản Vân cũng tỏ vẻ nghi ngờ, “Tôi vừa lướt web, liền thấy ảnh này xuất hiện. Tôi cũng không dám tin điều này là thật. Tôi biết đây là thiết kế của Li Nguyệt mà.”



Sắc mặt của Linda trở lên nghiêm nghị. Cô nhìn Trình Li Nguyệt, “Li Nguyệt, cảm hứng cho bộ sáng tác này lấy từ đâu ? Có học hỏi thiết kế từ đâu không ?”



“Không, đây hoàn toàn là ý tưởng của em. ” Trình Li Nguyệt trả lời rất rõ ràng. Sau đó cô quan sát chi tiết bộ đá quý, ánh mắt nhìn chăm chú, “Đây chắc chắn là tác phẩm của em. Em đảm bảo đã có người đạo thiết kế của em.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom