Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
597,136
Reaction score
1,552
Points
278

Chương 82: Bị anh gài hàng

Đưa con đi học xong, Trình Ly Nguyệt ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: "Anh muốn đi đâu ăn sáng?"
Cô không quên việc mời anh ăn sáng một tháng.
"Tới nhà hàng hôm qua." Cung Dạ Tiêu ánh mắt phức tạp.
Trình Ly Nguyệt ôm chặt túi xách, nhà hàng hôm qua? Đắt chết mất.
"Được thôi! Đi nào!"
Trình Ly Nguyệt cười không được tự nhiên cho lắm. Tốt nhất anh chỉ ăn bữa sáng hôm nay, sau này cô sẽ chọn nhà hàng khác! Nếu không sớm muộn gì cô cũng nhẵn túi.
Trong nhà hàng ăn sáng cao cấp. Nơi này cho dù chỉ là bữa sáng cũng đưa ra các loại món ăn dinh dưỡng, giá cả đắt hơn các cửa tiệm nhỏ ở bên ngoài hơn hai mươi lần, nơi này chỉ người giàu mới có thể tới ăn, rất sạch sẽ, dinh dưỡng và ngon miệng. Cho dù chỉ có bốn cục tôm viên cũng hơn một trăm tệ.
Khi xem thực đơn, Trình Ly Nguyệt không khỏi giật mình, nghĩ thầm người đàn ông này hôm nay đừng ăn quá nhiều.
Trình Ly Nguyệt gọi phần của mình, đưa thực đơn sang cho người đàn ông ngồi đối diện, Cung Dạ Tiêu nhận lấy, nheo mắt chọn lựa.
Nhân viên đứng bên phục vụ chu đáo, ngón tay Cung Dạ Tiêu chỉ tới đâu cô ta lập tức ghi nhớ, Trình Ly Nguyệt căn bản không biết Cung Dạ Tiêu gọi gì, cho tới khi nhân viên phục vụ lấy lại thực đơn.
"Gọi xong chưa?"
"Rồi!" Trình Ly Nguyệt cầm ly ngắm cảnh tòa nhà đối diện, đột nhiên phát hiện ra rằng nhìn từ hướng này, có thể nhìn thấy tập đoàn Lục Thị, đôi mắt cô lập tức ánh lên vẻ oán hận.
Ánh mắt Cung Dạ Tiêu sắc như dao, đương nhiên nhận ra thái độ của cô, xem ra, cô hận Lục Tuấn Hiên tới tận xương cốt. Nhưng, hận thù càng sâu sắc chứng tỏ năm xưa tình yêu của họ cũng rất sâu đậm, nếu không với tính cách của cô sẽ không thể dễ dàng chọn một người đàn ông để kết hôn, nghĩ tới đây, ánh mắt Cung Dạ Tiêu trùng xuống vài phần. Nghĩ tới việc cô và Lục Tuấn Hiên từng chung sống nửa năm sau hôn nhân, chắc họ cũng rất lãng mạn và quấn quýt, thể hiện hạnh phúc các kiểu!
Điều này khiến anh có cảm giác bực bội muốn giết người biết rõ quá khứ của cô anh không thể tham gia, nhưng vẫn thấy bức bối muốn phá hoại gì đó.
Trình Ly Nguyệt kìm nén những oán hận trong lòng, nhấc chén trà đẹp đẽ lên uống một hớp, lúc này bữa sáng cũng lần lượt được dọn ra, khi một bát tổ yến đặt trước mặt cô, cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Tôi không gọi món này."
"Là vị tiên sinh này gọi." Nhân viên phục vụ mỉm cười ngọt ngào.
Trình Ly Nguyệt nhìn Cung Dạ Tiêu: "Sao anh lại gọi cái này?" "Tôi thấy hôm qua em thích ăn nên gọi, sao vậy?" Cung Dạ Tiêu nhướng mày cười hỏi.
Trình Ly Nguyệt phồng má, nuốt khổ vào bụng: "Tôi thích ăn!"
Tiếp theo đó lại có rất nhiều món ăn được mang lên, vô cùng phong phú đa dạng, hơn nữa đều là những món Trình Ly Nguyệt chưa thấy bao giờ, tinh tế, nhưng khá nhỏ. Trứng cá muối? Lẽ nào chính là món trứng cá muối Caviar mắc nhất?
Trình Ly Nguyệt không biết nhiều vì thế không thể gọi tên hết các món ăn, nhưng cô có một dự cảm chẳng lành, bữa ăn này giá thành vô cùng đắt đỏ.
"Tiên sinh, cà phê của ngài đây." Nhân viên phục vụ đưa cho anh một tách cà phê đen thơm nồng vừa miệng.
Lúc này bữa sáng mới hoàn chỉnh.
Nhưng bất luận thế nào đi nữa, đã gọi rồi thì phải ăn hết, nếu không thì thật lãng phí.
Người đàn ông ngồi đối diện, ánh mắt ánh lên nụ cười ranh mãnh, tướng ăn của anh rất nho nhã, giống như quý tộc vương thất, Trình Ly Nguyệt cũng cố gắng ăn chậm rãi, thưởng thức bữa sáng ở đây, đúng là ngon tuyệt vời.
Ăn bữa sáng một tiếng đồng hồ, Trình Ly Nguyệt cuối cùng cũng ăn xong, cô đặt đũa xuống, gọi nhân viên phục vụ tới: "Tính tiền giúp!"
Cung Dạ Tiêu dùng khăn ăn nho nhã lau đôi môi gợi cảm của anh, dưới lớp khăn ướt, khóe môi anh nở một nụ cười chờ xem trò vui.
"Xin chào tiểu thư, của cô tổng cộng hết hai trăm bảy mươi chín nghìn tệ."


Trình Ly Nguyệt đã chuẩn bị quẹt thẻ, khi nghe thấy mức giá này đầu cô muốn nổ tung, động tác cầm thẻ chững lại, cô tròn mắt: "Cái gì? Cô... cô hãy nói lại một lần nữa?"
Nhân viên phục vụ vẫn kiên nhẫn mỉm cười với cô: "Tiểu thư, bàn của cô tổng cộng hết hai trăm bảy mươi chín nghìn tệ."
Nụ cười trên môi Cung Dạ Tiêu đã không thể che giấu, nhưng anh vẫn bình tĩnh ngắm nhìn biểu cảm phong phú của cô.
"Sao đắt vậy?" Cuối cùng Trình Ly Nguyệt cũng lên tiếng hỏi, bữa sáng có vàng sao? Vàng cũng không đắt vậy!
"Tiểu thư, việc này... đúng là mức giá này, nếu như cô có thắc mắc..."
"Trình Ly Nguyệt, không tính sai đâu, đúng là mức giá này." Giọng trầm nam tính của Cung Dạ Tiêu vang lên.
Trình Ly Nguyệt quay đầu nhìn anh, sắp sửa ngất xỉu: "Sao lại đắt vậy?"
"Vì tôi gọi những món đắt nhất của nhà hàng này, vì thế giá cả có đắt một chút." Cung Dạ Tiêu thản nhiên giải thích.
Trình Ly Nguyệt nghe xong, đầu óc trống rỗng vài giây, sau đó có cảm giác bị gã này gài hàng rồi.

Cần phải biết là trên thế gian này không phải ai ai cũng giàu có! Cô chỉ là người dân bình thường, mấy tệ cũng có thể xong bữa sáng, chuyển qua anh liền biến thành hơn hai trăm nghìn tệ.
"Tôi nên nhắc em một câu, nhớ mang đủ tiền." Anh bình tĩnh lên tiếng như thế không nhắc cô là lỗi của anh.
Trình Ly Nguyệt cảm thấy mình thật ngốc, hôm qua nhờ vả anh ta, cô nên nghĩ tới việc anh ta đâu phải là một nhân vật dễ dàng thỏa hiệp tới vậy.
"Tiểu thư, cho hỏi bây giờ cô quẹt thẻ có phải không?" Nhân viên phục vụ nếu như không nể mặt Cung Dạ Tiêu, tuyệt đối sẽ không nhẫn nại hỏi han cô như vậy. Phải biết rằng, người dám tới đây dùng bữa, đâu có ai không giàu có?
Trình Ly Nguyệt lần này mất mặt thật rồi, tiền mặt của cô không đủ, thẻ cũng không đủ! Cho dù cô có một thẻ năm trăm nghìn thì cũng để nhà, không mang ra ngoài.
"Tôi..." Trình Ly Nguyệt mặt đỏ như gấc.
Cung Dạ Tiêu cho tay vào túi lấy ví ra, rút một chiếc thẻ: "Quẹt thẻ của tôi."
"Vậy sao được chứ, đã nói là tôi mời." Trình Ly Nguyệt vô cùng mất mặt.
"Thôi được rồi, chúng ta đổi hình thức báo đáp khác được không?"
"A, thật sao? Anh nói đi, tôi còn có thể làm gì để báo đáp anh."
Trình Ly Nguyệt nghĩ thầm, nếu như ngày nào anh cũng ăn thế này, cô sao mà ứng phó nổi? Một bữa cũng đã rất khó khăn rồi.
"Vậy hãy đổi bữa sáng của một tháng này thành hôn buổi sáng, hôn buổi tối một tháng được không?" Cung Dạ Tiêu khẽ mở miệng.
Trình Ly Nguyệt đang định uống trà để lấy lại bình tĩnh, phụt một tiếng, trà phun ra đĩa đã ăn xong, còn có mấy giọt bay lên gương mặt anh tuấn của Cung Dạ Tiêu.
Cung Dạ Tiêu nhíu mày, lấy khăn lau khô, nheo mắt nhìn cô gái đang luống cuống lau miệng ở đối diện: "Sao phải phản ứng dữ dội tới vậy?"
"Không được, tôi không đồng ý." Trình Ly Nguyệt lắc đầu.
"Tôi còn chưa nói xong." Cung Dạ Tiêu mỉm cười: "Tôi nói không phải là hôn má, là hôn môi."
======
 

Bình luận facebook

Top Bottom