Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 405
Giản Vân từ phòng làm việc của Trình Ly Nguyệt bước ra, ánh mắt có chút giận hờn, cô dường như có thể khẳng định, cái điện thoại mà Trình Ly Nguyệt cúp vội đó, chính là điện thoại của nhà họ Tịch.
Cô ấy có ý gì đây? Chẳng lẽ cô ấy muốn một mình hưởng hết? Không muốn cô tham dự vào cuộc nói chuyện với nhà họ Tịch nữa sao? Cô đã nhấn mạnh nhiều lần là muốn đi cùng rồi mà.
Xem ra, Cô ấy đúng là chẳng xem cô ra gì!
Giản Vân về phòng làm việc, tức đến trắng cả mặt, đây là cơ hội duy nhất để cô tiếp xúc với Tịch thiếu gia, lại bị Trình Ly Nguyệt cấm cản sao.
Trình Ly Nguyệt từ phòng làm việc đi ra, trực tiếp đi tìm Linda, nói với cô ấy về việc Tịch Phong Hàn gọi điện thoại cho cô, Linda vô cùng bất ngờ, sao người liên lạc với cô ấy lại là Tịch Phong Hàn? Không phải Tịch phu nhân sao?
“Giản Vân rất muốn cùng tôi đến gặp vị Tịch thiếu gia này, nhưng trong điện thoại Tịch thiếu gia lại nói rất rõ, anh ấy chỉ muốn gặp tôi.” Trình Ly Nguyệt có chút bất lực nói.
“Nếu là yêu cầu của Tịch thiếu gia, chúng ta chỉ có thể làm theo, hay tại Tịch thiếu gia đã thấy rõ ý đồ của Giản Vân, không muốn tiếp xúc nhiều với cô ấy! Với lại với thân thế của anh ấy, muốn có người phụ nữ thế nào mà không có? Giản Vân không đủ tiêu chuẩn cũng như khồn đạt yêu cầu của anh ấy đâu.”
Trình Ly Nguyệt cười, “Linda, nói như chị, đàn ông có địa vị, thì yêu cầu về phụ nữ sẽ cao hơn sao?”
“Cũng không thể nói vậy, nhưng trong mắt vị đại gia như Cung Dạ Tiêu, em là ngoại lệ.” Linda cười .
Trình Ly Nguyệt cũng cười, cười xong, cô ấy lại lo lắng nói, “Nếu như Giản Vân biết thì sao, em phải nói thế nào với cô ấy, em không muốn có mâu thuẫn gì với cô ấy.”
“Nếu như cô ấy biết, chị sẽ giải thích với cô ấy, nói đó là ý của chị, cô ấy chắc không có ý kiến đâu, với lại, cô ấy cũng phải biết thực lực của mình chứ !” Linda thở dài, cô ấy nghĩ, có lẽ Tịch thiếu gia rất đẹp trai, nhưng thân thế hoàng gia bí ẩn của anh, càng cuốn hút phụ nữ hơn!
Linda nhìn Trình Ly Nguyệt, “Nghe Giản Vân khen vị Tịch thiếu gia này đẹp trai cuốn hút vậy, em kiềm chế được đó.”
Trình Ly Nguyệt cười, “Yên tâm! Có đẹp trai đến mức nào cũng không cuốn hút được em đâu, trong lòng em chỉ có hai người dàn ông, con em và ba của con em.”
“Xem ra em là thật lòng với Cung Dạ Tiêu! Nói vậy, chị sắp được ăn cưới rồi?”
“Tạm thời thì vẫn chưa tính đến việc đó, thực ra thì em và anh ấy có kết hôn hay không cũng vậy, nếu anh ấy phản bội em, thì em cũng đỡ phải đi ly dị.” Trình Ly Nguyệt nói một cách nhẹ nhàng.
Linda bị chộc cười, “Ly Nguyệt, em không chú trọng tình cảm đến mức vậy sao ! Cung Dạ Tiêu sao có thể phản bộ em chứ?”
“Đương nhiên, không có thì càng tốt!” Trình Ly Nguyệt hơi ngừng ngại, hi vọng việc mình nghĩ đừng bao giờ xảy ra.
“Chị thấy tại cuộc hôn nhân trước đã làm em sợ, hãy yên tâm mà yêu đi!” Linda vỗ vai cô, cổ vũ nói.
“Linda còn chị thì sao? Chị không phải cũng nên kiếm cho mình một niềm hạnh phúc khác sao?” Trình Ly Nguyệt quan tâm hỏi.
Linda bậm môi cười, “Chị bốn mươi tám rồi, còn kiếm gì? Chị chỉ muốn kiếm được một mớ tiền dưỡng lão, để cuộc sống về già không phải lo ngại gì.”
“Chị còn trẻ mà! Nhìn cứ như mới ngoài ba mươi!” Trình Ly Nguyệt khen nói.
Linda lập tức vui lên, “Miệng em dẻo thật.”
Trình Ly Nguyệt cười như một đứa trẻ, lúc bấy giờ, điện thoại trong túi áo cô reo lên, cô nhìn một cái, nói với Linda, “Là Tịch thiếu gia.”
“Bắt máy nhanh đi, xem anh ấy hẹn em gặp ở đâu.”
Trình Ly Nguyệt bắt máy trước mặt Linda, “A lô! Chào Tịch thiếu gia.”
“Hai giờ rưỡi chiều, xe của tôi sẽ đón cô tại dưới công ty cô, cô xuống là được.” Đầu dây bên kia, giọng Tịch Phong Hàn vang lên.
Tim Trình Ly Nguyệt đập mạnh, miệng vẫn trả lời, “Vâng! Tôi sẽ xuống lầu đúng giờ.”
“Ừa! Lúc đó gặp.” Tịch Phong Hàn nói xong , lại cúp máy.
Trình Ly Nguyệt thở phào, nhìn Linda nói, “Chị đoán xem vị Tịch thiếu gia này muốn làm gì?”
Linda lắc đầu, “Chị không hiểu thành viên hoàng gia trong nước cho lắm, nhưng có vẻ sẽ là một nhân vật lớn trong tương lai.”
“Linda, em nói thật nhé! Em cảm thấy vị Tịch thiếu gia này có chút để ý em.” Trình Ly Nguyệt nói thẳng với cô ấy, tuy nói vậy, cô có vẻ hơi bị tự tin.
Nhưng hôm ấy ở Tịch phủ, Tịch Phong Hàn đã nhìn chằm chằm cô vài lần, lại là sự thật.
Linda nhìn cô, ngập ngừng vài giây, bèn cười nói, “Đó là việc tốt mà! Đó nói lên em rất có sức hút với đàn ông.”
“Thôi đi, làm xong đơn hàng này, thì em và bọn họ cũng không còn quan hệ gì.” Trình Ly Nguyệt lắc đầu nói, cô không hề muốn có sức hút gì với đàn ông, cô chỉ muốn cùng con và Cung Dạ Tiêu trải qua những tháng ngày bình yên.
Bộ ngoại giao, hôm nay là ngày công bố và trao thưởng cho nhân viên ưu tú của quý này, tại một phòng họp lớn, tất cả thành viên bộ ngoài giao đang ngồi, không khí rất nghiêm khắc và trang trọng.
Cung Muội Muội nhìn về chỗ của Nhiệm San San, cô ấy nghĩ thầm, Nhiệm San San biết mình đã khôi phục lại giải nhân viên ưu tú chưa ta? Vì sau khi gạch tên lại được thêm lại vào.
Cô đã đoán đúng, Nhiệm San San không hề biết Cung Muội Muội đã khôi phục lại giải nhân viên ưu tú, vì sau khi cô ấy đã nghe lời bình xấu của phu nhân Emily, cô ấy nghĩ, Cung Muội Muội sẽ không có duyên với việc bình chọn nhân viên ưu tú.
Nhưng cuộc điện thoại trước lúc phu nhân Emily lên máy bay, lại không nói lại cho cô ấy biết.
Lúc này, tổng bộ trưởng đã phát biểu xong, mọi người đang vỗ tay hoan nghênh ông, tiếp theo, là trưởng phòng nhân sự, bước đầu ông nói những điều động viên mọi người, tiếp theo là phần quan trọng của ngày hôm nay.
“Hôm nay, chúng tôi đã tổng kết thành tích của quý một, chúng tôi sẽ khen thưởng cho những nhân viên ưu tú, thực ra, việc bình chọn lần này gồm mười thành viên ưu tú, tiếp theo, sẽ nêu tên của họ, hoan nghênh họ lên đây nhận thưởng.”
Nhiệm San San nhếch môi, Cung Muội Muội làm việc chăm chỉ, nhưng cuối cùng chỉ cần cô giở trò một chút, cô ấy cũng thất bại mà thôi.
Sau khi đọc xong tên những người trước, trưởng phòng nhân sự cố tình ngừng một chút, mới nói lên “Cung Muội Muội”.
Nhiệm San San đang uống nước, xém chút bị sặc, cô ấy quay đầu, không dám tin nhìn về phía cô gái đứng dậy đi lên bục, sao có thể vậy được?
Cung Muội Muội sao có thể đạt được danh hiệu nhân viên ưu tú?
Cung Muội Muội với bộ trang phục công sỡ tao nhã bước lên bục, khi cô ấy bước đến lên bục, cô ấy cảm thấy Nhiệm San San đang nhìn chằm chằm cô, cô vờ như không thấy.
Ánh mắt của Nhiệm San San thể hiện sự tức giận, chẳng lẻ Cung Muội Muội đã nhờ vã vào mối quan hệ? Chỉ vì cô là bạn gái của Dạ Lương Thành? Nên đã cố tình bình chọn cô ?
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 406
Cuộc hẹn của Tịch Phong Hàn



Trong tâm trí của Nhiệm San San, cũng chỉ có cách này thôi. Dạ Lương Thành có quan hệ rất rộng trong quân khu, cộng thêm gia thế của nhà họ Dạ, dù chẳng cần họ ra tay, những người muốn lấy lòng nhà họ Dạ cũng sẽ ra sức nịnh nọt.



Khoảng 11 giờ, hội nghị kết thúc. Cung Muội Muội cầm bằng khen bước vào nhà vệ sinh, Nhiệm San San gọi từ phía sau, "Cung Muội Muội, cô giỏi thật đấy!"



Cung Muội Muội đương nhiên hiểu rõ ý của cô ta. Lúc này mọi người đều đã đi hết, trong hành lang chỉ còn hai người bọn họ.



"Bộ trưởng Nhiệm, không ngờ cô lại hứng thú với việc mờ ám sau lưng người khác. Hẳn là cô rất ngạc nhiên sao tôi lại được bình cho là nhân viên xuất sắc rồi!"



"Chẳng phải là nhờ quan hệ của Dạ Lương Thành hay sao? Người như cô thì làm sao xứng đáng", Nhiệm San San cười lạnh nhạt.



Cung Muội Muội quả thật muốn khóc. Cô cười khẩy một tiếng "Cô cho rằng cô nhờ vả Ái Mễ Lệ gây khó dễ cho tôi, đánh giá thấp tôi là loại bỏ được tôi sao? May mà trên thế giới này còn có nhiều người biết phân biệt thị phi, người biết đạo lý cũng rất nhiều. Chỉ có Ái Mễ Lệ mới bị cô lừa thôi."



"Cô nói cái gì ?", Nhiệm San San thay đổi sắc mặt



"Tôi muốn nói, tôi được bình chọn là nhân viên xuất sắc chẳng cần dựa vào ai, mà dựa vào chính tôi. Chắc cô chẳng ngờ rằng, bà Ái Mễ Lệ cuối cùng đích thân gọi điện cho Tổng Bộ Trưởng, khen thái độ làm việc của tôi hết lời nhỉ !" Cung Muội Muội lúc này nhìn cô ấy với ánh mắt điềm tĩnh.



Nhiệm San San thở nhẹ một tiếng, "Sao có thể như vậy được? Rõ ràng bà ấy đã đánh giá cô rất kém mà"



"Đó là vì bà Ái Mễ Lệ cuối cùng đã hiểu được hành vi của cô. Cô cố tình bôi nhọ tôi, nói tôi xen vào chuyện tình cảm của cô. Tất cả đều là lừa dối. Tôi tin rằng, từ nay về sau bà Ái Mễ Lệ sẽ nhìn thấu bộ mặt thật của cô." Nói xong Cung Muội Muội quay lưng bỏ đi.



Phía sau, Nhiệm San San nắm chặt tay. Cô không ngờ rằng, chẳng những không hạ bệ được Cung Muội Muội, mà ngược lại hình ảnh bản thân còn bị làm xấu đi trong mắt bà Ái Mễ Lệ.



Cô đã ngấm ngầm ra tay nên sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Sau này nhất định sẽ có cơ hội để đẩy Cung Muội Muội ra khỏi bộ ngoại giao.



Tập đoàn Cung Thị.



Cung Dạ Tiêu lúc này ngồi trong phòng làm việc, đang phê duyệt bảng chi phân chia lợi nhuận cho cổ đông. Anh bổ sung thêm hai cái tên ở cuối danh sách. Đó là hai người chú Cung Nghiêm và Cung Húc, tăng thêm 3% phân chia cho họ so với năm ngoái.



Nhan Dương bước vào, trong lúc cầm tài liệu, cô liếc xuống hai cái tên được bổ sung và biết mình phải làm như thế nào.



Cung Dạ Tiêu nằm ngả trên ghế tựa. Anh không muốn gây lên sự tranh giành lợi ích trong gia đình. Anh cũng đồng ý với ông nội, mỗi năm sẽ phân chia một phần tiền cho hai người chú, để họ không phải sống trong cảnh khó khăn. Nhưng đồng thời, ý của ông cũng là không nên cho quá nhiều, chỉ cần đủ cho họ sống sung túc là được.



Vì thế năm nay, anh chia cho hai người chú mỗi người 50 triệu để chi tiêu sinh hoạt. Đối với sinh hoạt của cả gia đình, khoản này là đủ cho cả năm.



Đương nhiên, họ vốn vẫn có nguồn tài chính sẵn có.



Cung Dạ Tiêu có điều không biết hiện nay hai người chú có tham vọng như thế nào. Trước đây còn ông nội, họ chẳng dám có ý kiến. Nhưng năm nay, thì anh không dám chắc điều gì.



Thiết kế đá quý Spyker



Giản Vân ngồi trong phòng làm việc, sắc mặt rất khó coi. Cô luôn nghi ngờ Trình Li Nguyệt giấu cô ta liên lạc với người nhà họ Tịch. Có thể là vào chiều nay !



Giản Vân có chút không cam tâm nên đứng dây, bước tới cửa phòng của Trình Li Nguyệt, gõ cửa.



“Mời vào.” Trình Li Nguyệt đang dọn dẹp đồ đạc trên mặt bàn.



Giản Vân đẩy cửa bước vào, thấy cô đang dọn dẹp đồ trên bàn, có chút ngạc nhiên hỏi “Sao thế ? Cố định đi đâu chiều nay à?”



“Ừ, đúng thế. Tôi có hẹn với bạn. Chiều nay ra ngoài một chút”



“Bạn nào thế !” Giản Vân giả vờ tò mò hỏi.



Trình Li Nguyệt vốn muốn giấu cô ta, nên đành giấu luôn! Cô cười trả lời “Bạn mới từ nước ngoài về”



“Ồ, thế thì đi chơi vui vẻ. Không làm phiền cô nữa”. Giản Vân nói xong liền bước ra ngoài.



Tim cô như đang bị đè nén nặng nề. Trình Li Nguyệt lừa cô, cô ta dám lừa cô. Giản Vân cầm túi xách lên, bước xuống dưới tầng. Cô ấy muốn biết, Trình Li Nguyệt rốt cuộc chiều nay đi làm cái gì.



Đúng 2h30, Trình Li Nguyệt đứng ở phía dưới công ty. Một chiếc xe sang trọng màu đen đỗ tại đó. Khi cô bước tới, đã có một vệ sĩ bước tới, “Tiểu thư Trình phải không”



“Đúng, là tôi”. Trình Li Nguyệt gật đầu.



“Mời cô lên xe”. Người vệ sĩ khách sáo mở cửa cho cô lên xe.



Trình Li Nguyệt ngồi vào trong xe. Tịch Phong Hàn không có trong xe. Cô hơi tò mò liệu anh ấy sẽ đưa mình đi đâu.



Ngay khi chiếc xe của người vệ sỹ lăn bánh, cạnh đó chiếc xe màu đỏ cũng bám sát theo sau. Bên trong xe là Giản Vân với bộ dạng hết sức tức giận. Nhìn chiếc xe khi nãy tới đón Trình Li Nguyệt, rõ ràng đó là xe của người giàu có

Cô nghĩ, chắc chắn đó là tài xế của nhà họ Tịch !



Trình Li Nguyệt muốn tới một quá cafe rộng rãi, thoáng đãng để gặp mặt Tịch Phong Hàn. Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã tới trước cửa một trung tâm thương mại. Cạnh đó chẳng thiếu những quán cafe cao cấp.



“Cô Trình, mời theo tôi”, người vệ sỹ lễ phép nói.



Trình Li Nguyệt mỉm cười bước theo. Trong khi đó, Giản Vân vẫn bước theo đằng sau và đôi mắt đang bám sát theo cô.



Trình Li Nguyệt không thể ngờ rằng đang có người bám theo nên không quay đầu lại nhìn, tiếp tục đi thẳng vào thang máy lên tầng 6.



Giản Vân đứng trước thang máy, thấy thang máy lên thẳng tầng 6. Cô hiểu rằng Trình Li Nguyệt nhất định đã lên tầng 6 nên tiếp tục bám theo.



Trong đầu cô đang nghĩ, Trình Li Nguyệt vừa qua lại với Cung Dạ Tiêu, vừa hẹn hò với một người quyền thế như Tịch Phong Hàn. Xem ra, cô phải tìm cách khiến cho cô gái kia trắng tay mới được.



Cô phải chụp lại ảnh cô ta bí mật hẹn hò với người đàn ông khác cho Cung Dạ Tiêu xem, để Cung Dạ Tiêu nhận ra người mà anh ta đang yêu rốt cuộc là kẻ như thế nào.



Vì thích Tịch Phong Hàn, nên Giản Vân rất ghen ghét và đố kị với Trình Li Nguyệt.



Trình Li Nguyệt bước vào quán cafe. Thời điểm này mọi người đều đang làm việc nên quán cafe khá vắng khách. Vừa bước vào trong quán, Trình Li Nguyệt đã nhìn thấy Tịch Phong Hàn mặc bộ âu phục lịch lãm ngồi ở bàn cạnh cửa sổ đợi cô.



Đứng bên ngoài cửa sổ kính, Giản Vân nhìn thấy người đàn ông. Tim cô bỗng đập nhanh hơn. Đáng tiếc là dù cô tới đây rồi cũng chẳng có cơ hội gặp người đàn ông ấy. Giản Vân cắn răng, Trình Li Nguyệt quá nham hiểm, không gọi cô tới cùng.



Giản Vân nghĩ ra một ý hay. Cô ấy có thể chụp vài bức ảnh thân mật của họ, sau đó giả vờ tình cờ bước vào. Như thế chẳng phải sẽ giống như vô tình bắt gặp họ hay sao? Như thế, cô sẽ có cơ hội được gặp Tịch Phong Hàn.



Thế nhưng cô tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ thời cơ chụp lén vài bức ảnh. Cô tin rằng nếu chụp được những bức ảnh này, chẳng cần cô phải ra tay, chỉ cần gửi cho Hoắc Yên Nhàn là được rồi. Chẳng phải cô ấy căm thù chuyện Trình Li Nguyệt và Cung Dạ Tiêu ở bên nhau hay sao ?
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 407
Lần gặp gỡ khó xử



Trình Li Nguyệt nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cửa sổ. Tịch Phong Hàn quả thật là một người xuất sắt, bất kể là khí chất bên ngoài đều mang vẻ hoàng gia cao quý.



“Anh Tịch, chào anh.” Trình Li Nguyệt ngồi xuống trước mặt anh ta.



Ánh mắt Tịch Phong Hàn nhìn vào đôi mắt sâu và vẻ cuốn hút của cô, “Chào em”



Điều Trình Li Nguyệt quan tâm nhất là vấn đề bản thảo của cô. Cô đi thẳng vào vấn đề và hỏi, “Anh Tịch, không biết mẹ của anh có đánh giá như thế nào về bản thảo của tôi”



“Cô Trình có vẻ rất bận nhỉ?” Tịch Phong Hàn hơi nhắm mắt, mỉm cười nhìn cô.



Trình Li Nguyệt nhìn đôi mắt của người đàn ông, nhất thời không biết nói dối ra sao bèn cười lắc đầu nói, “cũng không phải bận lắm”



Tịch Phong Hàn cười “Nếu đã không bận gì, vậy chúng ta có thể vừa uống cafe vừa nói chuyện chứ?”



“Được ạ” Trình Li Nguyệt đành cười và nhận lời.



Nhân viên phục vụ đem menu tới. Trình Li Nguyệt không gọi cafe mà gọi 1 cốc trà. Bình thường lúc rảnh rỗi cô thường không thích uống cafe.



Trong lúc đợi Tịch Phong Hàn lựa chọn đồ uống, nhân viên phục vụ hơi đỏ mặt, có chút căng thẳng.



Sau khi chọn xong, Trình Li Nguyệt ngước mắt lên, lại bắt gặp đôi mắt đang nhìn cô phía trước. Tịch Phong Hàn vẫn đang nhìn cô.



Điều đó khiến cô có chút ngại ngùng, đánh mắt nhìn xuống. Cô bắt đầu nghĩ, có phải hôm nay mình mặc nhầm quần áo hay sao ? Hoặc là có gì đó dính trên mặt mình thì phải ?



Tịch Phong Hàn cười nói “Cô Trình, xin thứ lỗi cho tôi hơi bất lịch sự”



Trình Li Nguyệt lại cảm thấy xấu hổ. Cô đành nhìn đáp lại đôi mắt đang nhìn vào mình kia. Cô tò mò hỏi “Anh Tịch, có phải tôi có gì không đúng không, khiến anh cứ nhìn mãi như vậy ?”.



“Không, là vì tôi thấy chúng ta có một duyên phận đặc biệt.” Tịch Phong Hàn khẽ cười.



Trình Li Nguyệt nhấp nháy mắt “Duyên phận đặc biệt gì vậy ?”



Cô không phải là cô gái thích đùa giỡn, không chấp nhập bất cứ người đàn ông nào chêu ghẹo mình.



“Một loại duyên phận mà tôi không biết nói thế nào. Nói chung luôn cảm thấy như thể chúng ta từng gặp nhau trước đây hoặc kiếp trước từng gặp nhau”. Tịch Phong Hàn nói vài câu có vẻ khó hiểu.



Trình Li Nguyệt càng cảm thấy kỳ lạ. Cô chớp mắt, “Tôi hình như chưa từng gặp anh, vì với một người xuất sắc như anh, tôi chắc chắn sẽ không thể quên được.”



Tịch Phong Hàn đánh lông mày, cảm giác như được khen nên thấy vui “Trong mắt cô, tôi thuộc loại xuất sắc ư?”



Trình Li Nguyệt nói thật, đương nhiên, anh ta là khách hàng, còn biết nói làm sao nữa? Phải chú ý tới cảm xúc của khách hàng là điều đương nhiên thôi!



“Đương nhiên ! Anh Tịch trẻ trung, tài giỏi, là mẫu người xuất sắc”



Tịch Phong Hàn cười, ánh mắt ánh lên vẻ ấm áp lạ thường. Rõ ràng nhìn bề ngoài anh ta có một phong thái uy nghiêm quý phái không dễ gần. Thế nhưng ánh mắt anh ta nhìn Trình Li Nguyệt lại vô cùng dịu dàng.



Trình Li Nguyệt bị ánh mắt ấy làm cho cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cô nói với Tịch Phong Hàn, “Anh Tịch, anh hãy nói trước xem, mẹ anh đánh giá bản thảo của tôi ra sao! Để tiện cho tôi sửa đổi.”



“Không cần sửa đâu. Mẹ tôi rất hài lòng với thiết kế của cô. Bà ấy khen thiết kế của cô rất lộng lẫy”



“Thật không ?”. Trình Li Nguyệt nhìn anh ta, đôi mắt lộ rõ niềm vui. Cái cảm giác được khách hàng đánh giá cao thật là vui sướng.



Tịch Phong Hàn gật đầu “Thật ! Tôi không lừa cô.”



Trình Li Nguyệt thấy vui hơn nhiều, nhìn anh ta nói, “Lần này tôi mời”



“Không, sao có thể để cô mời được? Là tôi hẹn gặp cơ mà.”



“Không, anh là khách của tôi, nên là tôi mời mới phải.”



“Cô đã nói thế, nghĩa là cô muốn về ?” Tịch Phong Hàn hỏi với ý hơi hụt hẫng.



Trình Li Nguyệt hơi bất ngờ. Quả thật cô đang muốn rời đi.



Phía sau cánh cửa kính, Giản Vân đã chụp mưới mấy bức ảnh, còn ghi lại một đoạn video. Từ video có thể thấy Tịch Phong Hàn và Trình Li Nguyệt nói chuyện rất vui vẻ.



Giản Vân thấy rằng đã đến lúc xuất hiện. Cô cất điện thoại, sau đó giả vờ bước vào quán như một vị khách. Khi từ ngoài cửa bước vào, cô đi thẳng tới trước quầy gọi đồ uống.



Lúc cô bước vào, Trình Li Nguyệt đã nhìn thấy bóng dáng của cô. Cô cười ngạc nhiên , “Đồng nghiệp của tôi”



Tịch Phong Hàn quay sang nhìn Giản Vân, “Có phải người lần trước tới cùng cô phải không ?”



“Đúng thế !” Trình Li Nguyệt cắn môi, tự nhủ thế là xong rồi. Không ngờ bị Giản Vân bắt gặp ở đây. Chỉ cần cô ấy quay người lại là sẽ bắt gặp họ.



Quả nhiên Giản Vân quay đầu lại. Cô nhìn thấy Trình Li Nguyệt và đồng thời nhìn thấy cả Tịch Phong Hàn.



Cô làm ra vẻ ngạc nhiên, vừa cười vừa bước tới, “Li Nguyệt, sao cô lại ở đây ?”



Ánh mắt sắc bén của Tịch Phong Hàn hướng về biểu cảm của Giản Vân. Không hiểu sao, anh thấy biểu cảm của Giản Vân lúc này trông thật giả tạo.



“Anh Tịch ! Hóa ra anh cũng ở đây ! Còn nhớ tôi không ?” Giản Vân lập tức tự giới thiệu mình, “Tôi là Giản Vân, lần trước chúng ta từng gặp nhau. ”



Tịch Phong Hàn gật đầu cười nói , “Đương nhiên là nhớ”



“Tôi thích một loại cafe ở đây. Lúc rảnh tôi đều tới đây mua về, không ngờ lại gặp hai người. Thật là trùng hợp quá. Tôi ngồi cùng được không ?” Giản Vân nhìn về phía Tịch Phong Hàn.



Tịch Phong Hàn gật đầu, bày tỏ ý không có vấn đề gì.



Trình Li Nguyệt cảm thấy hơi khó xử. Cô nghĩ lúc này chắc chắn Giản Vân đang rất căm giận mình.



“Anh Tịch, không biết anh có ý kiến gì về thiết kế của công ty chúng tôi không ?” Giản Vân ngồi xuống và bắt đầu nói chuyện.



“Tôi đã nói với Cô Trình rồi. Chúng tôi rất hài lòng với thiết kế của công ty bên cô”. Tịch Phong Hàn nói xong, biểu cảm có vẻ chuyển sang hơi lạnh lùng, không còn vẻ ấm áp, dịu dàng như khi nãy nói chuyện cùng Trình Li Nguyệt.



Lúc này, vệ sĩ phía sau Tịch Phong Hàn cầm điện thoại mang tới, “Thiếu gia, có điện thoại”



Tịch Phong Hàn lập tức ra hiệu, “Tôi đi nghe điện thoại một chút”



“Vâng, anh cứ tự nhiên” Trình Li Nguyệt cười nói.



Tịch Phong Hàn đứng rời ra khỏi chỗ ngồi, Trình Li Nguyệt lập tức quay sang giải thích với Giản Vân, “Giản Vân, tôi xin lỗi. Cô đừng hiểu nhầm, không phải tôi cố tình giấu cô đi gặp Anh Tịch đâu.”



Sắc mặt của Giản Vân có chút phức tạp, “Tôi sẽ không trách cô, rốt cuộc thì cô mới là nhà thiết kế của anh ấy”



“Cảm ơn cô đã hiểu cho. ” Trình Li Nguyệt thấy nhẹ nhõm hơn một chút.



Thế nhưng Giản Vân có thực sự tha thứ hay không. Chắc chắn là không, vì cô ta đố kỵ. Tại sao Tịch Phong Hàn chỉ hẹn cô ta? Ngoài việc là nhà thiết kế ra, phải chăng cô ta đã ngấm ngầm tìm cách quyến rũ Tịch Phong Hàn hay không ?



Rốt cuộc, cái cách mà cô ta quyến rũ, đôi khi chỉ là một cái nhìn, một nụ cười là đủ để mê hoặc.



Có thể, Trình Li Nguyệt đã quyến rũ Tịch Phong Hàn trong lúc cô không chú ý. Giống như khi này, tại sao không khí giữa họ lại gần gũi như vậy, Tịch Phong Hàn tại sao cười với cô ta một cách dịu dàng như thế ?



Giản Vân hỏi một câu với ý trách cứ , “Li Nguyệt, cô hẹn gặp riêng khách hàng nam giới như thế này có vẻ không đúng lắm ! Cô không sợ Cung Dạ Tiêu ghen hay sao ? ”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 408
Tịch Phong Hàn nghe xong điện thoại quay lại. Anh ta cũng chuẩn bị phải đi. Ánh mắt anh nhìn vào khuôn mặt của Trình Li Nguyệt, nhoẻn miệng cười, “Tôi phải đi trước. Bản thảo thiết kế tôi nhận rồi, sẽ gửi tới phòng thiết kế hoàng gia để chế tác. Chi phí cho bên công ty sẽ không thiếu một đồng.”



Trình Li Nguyệt khẽ cười gật đầu, “Vâng !”



“Anh Tịch, có thể cho chúng tôi xin số điện thoại được không ? Sau này có việc gì chúng tôi có thể liên lạc với anh.” Giản Vân mặc dù biết vậy là khá thất lễ. Thế nhưng cô không muốn đánh mất cơ hội cuối cùng của mình.



Cô nghĩ, có số điện thoại rồi sẽ có thể phát triển mối quan hệ hơn nữa.



Trình Li Nguyệt cũng thấy Giản Vân làm như vậy đường đột quá. Đồng thời, cô cũng lo lắng Tịch Phong Hàn có thể từ chối, khiến cô ấy khó xử.



Tịch Phong Hàn bất ngờ trong vài giây, cười nói, “Không cần đâu, có vấn đề gì, tôi sẽ trực tiếp liên hệ với cô Trình”



Đây là cách từ chối lịch thiếp nhất nhưng cũng đủ khiến Giản Vân đỏ mặt. Cô nhìn Tịch Phong Hàn rời đi với cái nhìn vô cùng bối rối, không trấn tĩnh nổi.



Lúc đó Trình Li Nguyệt thực sự không biết khuyên cô thế nào, chỉ nhẹ nhàng nói, “Giản Vân, chúng ta về thôi!”



Giản Vân đột nhiên cười lạnh lùng, ngoảnh đầu nhìn cô, “Trình Li Nguyệt, rốt cuộc cô dùng cách gì để mê hoặc anh Tịch vậy ?”



Trình Li Nguyệt kinh ngạc trong giây lát nhìn cô ta, “Giản Vân, cô đang nói cái gì vậy ?”



“Hai chúng ta gặp anh ta cùng lúc, tại sao trong mắt anh ta chỉ có một mình cô? Tại sao anh ta chẳng thèm nhìn tôi ? ” Giản Vân tiếp tục chất vấn.



Trình Li Nguyệt nhìn cô ấy, Giản Vân nghĩ quá nhiều. Cô nhìn Giản Vân với ánh mắt điềm tĩnh, “Giản Vân, tôi và anh Tịch chỉ là quan hệ công việc. Cô đừng nghĩ quá nhiều như thế. ”



“Quan hệ công việc. Tôi thấy cô chê Cung Dạ Tiêu không đáp ứng nổi cô thì có! Vì thế, cô còn muốn mê hoặc thành viên hoàng gia? Ai biết được liệu anh Tịch sau này có trở thành ứng viên tổng thống hay không ” Giọng của Giản Vân đẩy ý mỉa mai.



Sắc mặt của Trình Li Nguyệt chuyển sang màu đỏ. Cô cắn môi, nhắc nhở Giản Vân, “Cô đã biết thân phận tôn quý của anh Tịch, vậy cũng đừng hoang tưởng về việc có cơ hội cùng anh ta. Ít nhất thì tôi chưa bao giờ ảo tưởng gì với anh ta cả. Còn lại thì tùy cô nghĩ. ”



Nói xong, Trình Li Nguyệt cầm túi xách lên và bỏ đi.



Quả thật cô ấy cảm thấy tức giận vô cùng. Giản Vân hoàn toàn phát điên rồi. Đối diện với người đàn ông chỉ mới gặp gỡ mà cảm xúc đã rối loạn như vậy, cô chẳng hiểu phải nói gì nữa.



Cho dù Tịch Phong Hàn thật sự rất ưu tú, nhưng tình cảm là thứ không thể chỉ nói tới duyên phận, mà còn phải nói tới sự tự nguyện.



Trình Li Nguyệt vừa bước đi, Giản Vân ngồi đó bắt đầu bình tĩnh trở lại. Cô nhìn vào chỗ khi nãy Tịch Phong Hàn ngồi, nghĩ tới cảnh hai người họ cười vui khi nãy, cô ước người đối diện là mình thì tốt biết bao ?



“Thưa cô, cafe của cô đã xong rồi” nhân viên phục vụ khi nãy không dám bước tới. Lúc này, nhân viên phục vụ vẫn đặt cafe bên cạnh cô ấy.



Giản Vân thở một tiếng, cắn môi rồi cầm điện thoại quay số của Hoắc Yên Nhàn.



“Alo” giọng uể oải của Hoắc Yên Nhàn giống như cô ta đang hưởng thụ kỳ nghỉ của mình.



“Cô Hoắc, tôi có món quà cho cô, đó là mấy bức ảnh và đoạn video Trình Li Nguyệt bí mật hèn hò người đàn ông khác, cô có muốn không ?” Giản Vân hỏi thẳng.





“Cái gì? Trình Li Nguyệt dám đi gặp người đàn ông khác sua lưng Cung Dạ Tiêu sao ? Đương nhiên là tôi muốn, mau gửi cho tôi.” Hoắc Yên Nhàn khi đó rất ngạc nhiên khi nhận được mòn quà này.



Giản Vân còn chẳng buồn ngắt cuộc gọi mà chuyển ngay ảnh và đoạn video cho cô ta.



Sau khi xem ảnh và video xong, Hoắc Yên Nhàn ngạc nhiên hỏi, “Người hẹn Trình Li Nguyệt là ai vậy? Xem ảnh thì người này trông khá đấy chứ.”



“Đó là thành viên hoàng gia. Tóm lại, thân phận không hề thấp, hoàn toàn có thể trở thành tình địch của Cung Dạ Tiêu.” Giản Vân cười lạnh lùng.



“Sao Trình Li Nguyệt may thế nhỉ? Gặp người đàn ông nào cũng xuất sắc? Chả công bằng tý nào.” Hoắc Yên Nhàn nói đầy ẩn ý.



“Thế cô dự tính làm gì? ” Giản Vân hỏi một cách tò mò.



“Còn thế nào nữa? Gửi cho Cung Dạ Tiêu, Cung Dạ Tiêu là người không chấp nhận bị lừa dối đấu. Chả cần tôi nói nhiều, chắc chắn anh ta sẽ ghen đến phát điên.”



“Vậy tôi chờ kịch hay để xem”



“Kịch hay của Trình Li Nguyệt không chỉ có thể này đâu thôi. Bên tôi đã thiết kế xong rồi, bản thiết kế không tệ. Tôi trực tiếp gửi cho một người bạn là minh tinh cỡ lớn. Chẳng mấy chốc cô ấy sẽ khoe trên nhóm bạn bè, khi đó đến cả các tờ báo quốc tế cũng sẽ đưa tin.”



Giản Vân không ngờ rằng Hoắc Yên Nhàn lại hào phóng như vậy, dùng cách này để khoe cả dây chuyền. Tuy nhiên cách này còn tốt hơn. Khi đó, xem Trình Li Nguyệt còn mặt mũi nào nữa. Đến lúc đó, chắc chắn Tịch Phong Hàn sẽ cực kỳ tức giận.



Trình Li Nguyệt rời quán cafe trở về phòng làm việc. Linda đúng lúc đó đang tìm cô để bàn bạc. Nhìn vẻ mặt u sầu của cô, liền hỏi “Sao thế? Đàm phán với anh Tịch không thuận lợi hả ”



“Rất thuận lợi, mẹ của anh ta rất thích thiết kế của tôi, nhưng tôi không biết tại sao Giản Vân lại đột nhiên xuất hiện tại đó ! Khó xử quá.” Trình Li Nguyệt có chút bối rối không lên lời.



Linda ngạc nhiên, “Giản Vân đột nhiên xuất hiện ư ?”



“Đúng thế! Cô ta nói thích cafe ở quán đó, còn mua mang về. Xung quanh đây thiếu gì quán cafe, lẽ nào trùng hợp thế ?” Trình Li Nguyệt rất nghi ngờ, có phải Giản Vân đã bám theo cô tới đó hay không.



Sắc mặt của Linda cũng trở lên hơi khó coi, “Quả thật nếu cô ấy theo dõi thì thật thú vị đấy. ”



“Tôi còn cãi nhau với cô ta. Cô ta nói tôi cố tình không cho cô ta gặp anh Tịch”



“Cái gì ? Chuyện này để tôi đi hỏi cô ta mới được”



“Thôi được rồi, Linda, tôi không muốn chị dính vào chuyện này. Cãi nhau thì cãi nhau luôn đi !” Trình Li Nguyệt cảm thấy sự hiểu lầm với Giản Vân sẽ không thể hóa giải một sớm, một chiều.



Hơn nữa, cô cũng cho rằng bản thân mình chẳng làm gì sai. Kết thúc đơn hàng với nhà họ Tịch, cô vào Tịch Phong Hàn sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhau, khi đó đục trong rõ ràng. Cô chẳng cần phải chứng minh bản thân làm gì, nói chiều cũng vô ích.



“Thế thì oan ức cho cô quá. ” Linda thở dài một tiếng, sau đó cô ấy chợt nghĩ tới 1 chuyện, “Ồ, khi nãy tôi mới nhận được một giấy mời tham dự triển lãm đá quý ở nước ngoài. Tôi không đi được nên cử cô đi. Cô cứ đi cho nó khuây khỏa.”



Trình Li Nguyệt rất thích triển lãm đá quý, cười nói , “Thật không ?”



“Ừ, năm nào tôi cũng tham gia, giờ thì chẳng còn hứng thú, để đám trẻ các cô đi mà học tập. Cô có thể bàn với Cung Dạ Tiêu, xem anh ta có thể đi cùng cô không. ”



“Anh ấy thì không biết, để tối hỏi anh ấy xem sao.” Trình Li Nguyệt cười nói.



Sau khi Linda rời đi, Trình Li Nguyệt thở phù một tiếng. Những lời nói của Giản Vân khiến cô có chút phiền lòng.



Hội trường tập đoàn Cung Thị



Một hội nghị đang diễn ra.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
258,125
Reaction score
645
Points
278
chương 409
Cung Dạ Tiêu thảnh thơi ngồi ở vị trí đầu tiên nheo mắt nhìn cấp dưới thảo luận, bỗng nhiên màn hình điện thoại đặt trước mặt của anh lóe sáng, là tin nhắn. Cung Dạ Tiêu bình thường rất ít đọc tin nhắn nhưng lúc này anh vẫn cầm điện thoại lên đọc tin nhắn vừa được gửi tới.

Trong điện thoại của anh thông thường đều là tin nhắn cá nhân, đã cài đặt chức năng chặn quảng cáo, anh nhấn vào tin nhắn mới nhất, là tên của Hoắc Yên Nhiên. Khi ông anh còn sống, họ từng trao đổi số điện thoại, sau này anh cũng quên chưa xóa.

Anh nhấn vào đọc, một loạt hình ảnh xuất hiện trước mắt, anh nheo mắt nhìn người trong hình, lập tức ngồi thẳng người dậy, anh đưa tay phóng to hình ra xem, trong hình là Trình Ly Nguyệt và một người đàn ông đang uống cà phê.

Cung Dạ Tiêu mở tiếp bức hình thứ hai, thứ ba, cảnh vẫn vậy chỉ có sắc mặt của họ là thay đổi, mười tấm hình, chín tấm đều là hai người nhìn nhau cười nói, điều đó có nghĩa là bầu không khí rất vui vẻ.

Lúc này lại có tin nhắn nữa được gửi tới, anh vội vàng nhấn mở tin nhắn mới. Trong phòng họp yên tĩnh lập tức vang lên tiếng ồn ào, còn có tiếng cười nói.

Khi toàn bộ quản lý cao cấp phát hiện ra sắc mặt của boss không được ổn liền lập tức dừng thảo luận, lúc này họ đều thấy boss nhìn chằm chặp vào điện thoại, sắc mặt sa sầm, họ đang đoán trong điện thoại của boss có tin nhắn gì?

Đôi mắt hẹp dài của Cung Dạ Tiêu nhìn xoáy vào clip mười mấy giây trong điện thoại, trong clip, Trình Ly Nguyệt và người đàn ông kia cười nói vui vẻ, tướng mạo, cách ăn vận và cử chỉ đều chứng tỏ thân phận bất phàm của anh ta.

Chết tiệt, anh còn phát hiện ra rằng trang phục của Trình Ly Nguyệt chính là đồ cô mặc hôm nay, sáng nay anh còn khen cô một tiếng, vì cô mặc một chiếc áo ren màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest vô cùng gợi cảm.

"Tan họp." Giọng nói lạnh lùng vang lên, Cung Dạ Tiêu dáng người cao lớn đã bước vội ra ngoài.

Cung Dạ Tiêu vừa đi khỏi, Nhan Dương liền cầm một bản báo cáo vào: "Cung tổng, chỗ này có tài liệu cần anh kí tên."

Cung Dạ Tiêu sắc mặt sa sầm không quan tâm điều cô nói cứ thế bước vào thang máy.

"Cung tổng..." Nhan Dương sững sờ, Cung tổng sao vậy? Lẽ nào cuộc họp khiến tâm trạng anh không vui sao?

Lúc này có người bước ra từ phòng họp, Nhan Dương tìm một người quen trong số đó hỏi: "Cung tổng sao vậy?"

"Không rõ nữa, thấy anh ấy đọc hai tin nhắn trong đó còn có một clip, sau đó thì sắc mặt không được vui."

Nhan Dương chớp mắt, lập tức nghĩ lẽ nào là clip liên quan tới Trình tiểu thư? Thái độ ban nãy của Cung tổng rõ ràng là đang ghen.

Người phụ nữ có thể khiến anh ghen hiện tại chỉ có một người.

Một chiếc xe màu đen lao nhanh ra khỏi gara dưới tầng hầm, ánh mắt Cung Dạ Tiêu nhìn thẳng về phía trước, trong đầu toàn là hình ảnh Trình Ly Nguyệt hẹn hò với người đàn ông khác, người đàn ông đó là ai? Tại sao cô lại cười với anh ta rạng rỡ như vậy?

Khi Trình Ly Nguyệt ra ngoài gửi tài liệu liền gặp Giản Vân đi trên hành lang, hai người nhìn nhau, ánh mắt Giản Vân vẫn ẩn chứa oán hận đối với cô, Trình Ly Nguyệt cũng có phần bực bội bởi vậy ai về phòng làm việc của người nấy.

Năm phút sau, trước cửa công ty Thế Tước, một bóng hình cao lớn mạnh mẽ bước vào, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy nguy hiểm.

Giản Vân về tới phòng làm việc, nhìn qua cửa kính thấy bóng Cung Dạ Tiêu đi qua cửa, cô ta cười nhạt, Hoắc Yên Nhiên hành động thật nhanh, chưa bao lâu đã khiến Cung Dạ Tiêu tới rồi.

Trình Ly Nguyệt đang bực bội ngồi trong phòng uống trà, bất ngờ cửa bị đẩy mạnh, cô giật mình ngẩng đầu lên thì bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm, đen nhánh ánh lên vẻ không vui.

"Anh... sao anh lại tới đây?" Trình Ly Nguyệt đứng dậy nhìn người đàn ông không mời mà tới kia.

"Hôm nay có phải em đã hẹn gặp người đàn ông nào đó không?" Cung Dạ Tiêu tức giận nhìn cô, lời nói chất vấn.

Trình Ly Nguyệt chớp mắt, nghĩ tới việc cô và Tịch Phong Hàn gặp mặt, cô liền gật đầu: "Em gặp mặt một khách hàng nam, sao vậy?"

"Người đàn ông đó vừa tuấn tú vừa đẹp trai, hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ có phải không?" Cung Dạ Tiêu tiếp tục dùng hình thức chất vấn để hỏi.

Đôi mắt long lanh của Trình Ly Nguyệt mở tròn, sau đó cô không hiểu hỏi anh: "Sao anh lại biết rõ vậy? Khi đó anh cũng ở gần đấy sao?"

Cung Dạ Tiêu nghiến răng hỏi dồn: "Anh ta là ai?"

"Anh ta là Tịch Phong Hàn, là con trai của vị khách hàng hoàng gia mà em đã từng nói với anh." Trình Ly Nguyệt không định giấu anh.

"Tại sao không phải mẹ anh ta tới gặp em mà lại là anh ta? Anh ta có ý đồ gì với em không vậy?" Hai tay Cung Dạ Tiêu chống xuống bàn của cô, nửa người tỏa ra khí thế áp lực, hai mắt nhìn chằm chặp vào cô gái đang ngồi trên ghế, không bỏ qua bất cứ thái độ chột dạ nào của cô.

Chỉ có điều Trình Ly Nguyệt không hề chột dạ, vẻ mặt vô tội nhìn anh: "Có phải anh hiểu lầm gì không? Em và anh ta chỉ nói chuyện công việc mà thôi."

"Thật sao?" Cung Dạ Tiêu nheo mắt hỏi xác nhận.

Trình Ly nguyệt đứng dậy khỏi chỗ ngồi bước tới trước mặt anh, trừng mắt nhìn anh: "Vậy bây giờ anh có thể nói cho em biết, tại sao anh lại biết việc em gặp gỡ khách hàng hồi chiều rồi chứ!"

Cung Dạ Tiêu khẽ hắng giọng: "Không có gì, chỉ là một người bạn vô tình đi ngang qua bắt gặp em ở trong tiệm cà phê mà thôi."

Sao anh có thể nói là Hoắc Yên Nhiên báo tin? Nhỡ bị cô trách cứ tại sao anh và Hoắc Yên Nhiên vẫn còn liên hệ thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Trình Ly Nguyệt tay chống hông, vẻ mặt chất vấn nói: "Bạn nào? Em có biết không?"

Cung Dạ Tiêu mỉm cười, đưa tay ôm cô: "Em không quen biết."

"Vậy anh ta biết em sao? Ngoài Dạ Lương Thành ra hình như em chưa từng gặp bất cứ người bạn nào khác của anh?" Trình Ly Nguyệt nghi ngờ, nếu như bạn anh bắt gặp chắc chắn sẽ gọi điện ngay cho anh, nhưng bây giờ anh và Tịch Phong Hàn đã gặp mặt được hơn nửa tiếng đồng hồ rồi.

"Sau này không được hẹn gặp riêng khách hàng, đặc biệt là những khách hàng nam trẻ tuổi." Cung Dạ Tiêu có phần bá đạo ra lệnh.

Trình Ly Nguyệt đẩy anh ra, cả giận nói: "Hừm, em không thèm quan tâm tới nah nữa, em thành thật với anh nhưng anh không thành thật với em."

Rõ ràng là Cung Dạ Tiêu tới đây hỏi tội tại sao lại đột nhiên biến thành cô giận dỗi? Cung Dạ Tiêu không biết nên nói sao.

"Vậy đơn hàng bản thảo của em đã hoàn thành rồi sao?" Cung Dạ Tiêu đánh trống lảng sang vấn đề khác.

Trình Ly Nguyệt gật đầu: "Khách hàng rất hài lòng." Dứt lời, cô nhướng mày nói: "Đừng đánh trống lảng, anh phải nói cho em biết là ai nói với anh em hẹn hò với người khác?"

Cung Dạ Tiêu đành phải mang điện thoại ra, mở tin nhắn của Hoắc Yên Nhiên gửi tới đưa cho cô xem: "Em tự xem đi."

Trình Ly Nguyệt nhìn thấy tên lưu trong điện thoại của anh, mặt hơi biến sắc: "Là Hoắc Yên Nhiên gửi cho anh?"

"Trong điện thoại của cô ta có lưu số máy cá nhân của anh." Cung Dạ Tiêu giải thích.

Trình Ly Nguyệt nheo mắt nghiên cứu góc độ hình chụp lén, ngẩng đầu nói: "Anh nghĩ có phải là chính Hoắc Yên Nhiên chụp hình gửi cho anh không?"

"Cô ta chắc không ở trong nước." Cung Dạ Tiêu nheo mắt nói.

Trình Ly Nguyệt liền liếc nhìn anh: "Anh biết rõ hành tung của cô ta gớm nhỉ!"

Cung Dạ Tiêu nghẹn lời, anh nói như vậy là vì trước đây anh có gây rắc rối cho công ty của cô ta, cô ta chắc đang ở nước ngoài, không ngờ tâm tư của cô gái này cũng nhạy cảm tới vậy.

"Đoán thôi." Cung Dạ Tiêu nhướng mày mỉm cười, khẽ nghiêng người về phía cô: "Tối nay chúng ta về nhà sớm, anh sẽ nấu món bít tết cho em ăn."
 

Bình luận facebook

Top Bottom