♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,780
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 19: Xem qua 1 lần mới vứt
Trời đất! Từ khi nào ông chủ có đứa con lớn đến thế rồi? Đây đúng là tin tức lớn mà! "Bác sĩ Ngô, chắc chắn là bản báo cáo này phải không? Không có lấy nhầm chứ!" Nhan Dương hỏi chi tiết.

"Không sai." Bác sĩ trả lời một tiếng.

Nhan Dương vội ôm chặt trong lòng, đôi cao gót bước đi rất nhanh, như thể không thể chờ thêm để được rời khỏi nơi này vậy. Nhan Dương ôm tài liệu đi ra cửa, đi đến bên xe cô, nhanh chóng đạp ga lái xe về hướng công ty.

Thâm tâm cô vẫn còn bàng hoàng chưa hết, phụ nữ toàn quốc đều muốn sinh con cho ông chủ, cô thật không biết mẹ của đứa trẻ này có vị trí gì mà lại có thể lén sinh một đứa con của ông chủ, lại còn lớn đến thế rồi.

Nhan Dương thực sự tò mò vô cùng, nhưng cô chuyển hướng suy nghĩ, có khi nào người phụ nữ đó vốn đã biết đứa bé là con của ông chủ rồi không? Thế nên mới cố ý cho đứa bé xuất hiện ở công ty? Còn cố ý dặn cậu bé bức tóc để kiểm tra DNA với ông chủ? Nếu là như vậy thật, vậy thì người phụ nữ này quá mưu mô rồi, sinh ra đứa con lớn đến vậy, không nghi ngờ gì đã trở thành người có cuộc sống thành công rồi. Khâm phục quá!

Sau khi xe của Nhan Dương dừng lại ở tầng hầm bãi đậu xe, cô vội vã bước về phía thang máy, trực tiếp nhấn nút đến tầng tổng văn phòng. Cô cúi đầu nhìn bản báo cáo trong tay, cô bắt đầu tò mò không biết một lát khi ông chủ biết tin này rồi sẽ có biểu hiện như thế nào, cô nghĩ, cái khuôn mặt xưa giờ không hề có biểu cảm gì ngay cả khi núi Thái Sơn sập trước mặt của sếp chắc sẽ hốt hoảng đây! Chỉ nghĩ thôi mà cô cũng có chút mong chờ rồi!

Từ thang máy đi ra, Nhan Dương gặp một người trợ lý, cô thắc mắc hỏi một tiếng, "Ông chủ bây giờ ở đâu?"

"Ông chủ họp trong phòng hội nghị."

Nhan Dương lập tức nghĩ thầm, có cấn trực tiếp qua đó báo cáo kết quả bất ngờ này, hay là chờ ông chủ ở văn phòng. Nhan Dương biết quy tắc của Cung Dạ Tiêu, cô tốt nhất vẫn cứ để bảng báo cáo trên bàn làm việc của cô, đợi Cung Dạ Tiêu họp xong vậy!

Đợi mãi! Đợi đến mười một giờ, cuối cùng cũng thấy bóng người Cung Dạ Tiêu với khí chất kinh người đi từ hành lang đến, bất cứ hành động đưa tay bước đi nào cũng hiện rõ sự cao quý, đầy uy lực.

Nhan Dương tức khắc đứng dậy, chặn trước mặt anh, "Ông chủ, chuyện hôm qua anh căn dặn, tôi đã hoàn thành xong rồi."

Chỉ thấy Cung Dạ Tiêu cau mày, như thể quên mất chuyện này rồi, giọng trầm hỏi ngược lại, "Chuyện gì?"
"Chính là... Chính là việc anh yêu cầu kiểm tra đối chiếu DNA, ông chủ, anh quên rồi sao?"

Lúc này Cung Dạ Tiêu mới nhớ ra, đôi mày sắc nhếch lên, tựa như đã sớm biết kết quả rồi, hoàn toàn không có sự chờ mong gì, "Ừ, kết quả như thế nào?"

"Tôi...không có hỏi, anh tự xem đi ạ!"

Nói xong, cô cầm hai tay đưa bản báo cáo cho Cung Dạ Tiêu.

Cung Dạ Tiêu đưa tay nhận lấy bản báo cáo, đi thẳng vào phòng làm việc của anh.

Phía sau, Nhan Dương muốn đi theo, nhưng lại chùn bước, dù cô có hiếu kỳ đến thế nào cũng không được tùy tiện nghe ngóng chuyện của ông chủ.

Lúc này, bên cạnh có một cô trợ lý hiếu kỳ hỏi, "Chị vừa đưa giấy tờ gì cho sếp vậy!"

"Không có gì, chỉ là một phần văn kiện khá khẩn thôi." Nhan Dương không dám nói sự thật.

Cung Dạ Tiêu đi vào phòng làm việc của mình, ngồi vào ghế sofa da thật, đôi chân thon dài giao nhau, đôi lông mày tuấn tú khóa chặt, nhìn tập hồ sơ này rồi nhếch môi tự cười giễu bản thân một tiếng. Thiệt không ngờ rằng anh đúng là đã làm nhiều việc dư hơi đến vậy, rõ ràng biết không thể là con trai anh, nhưng vẫn kêu người đi kiểm tra.

Báo cáo cũng đã ra rồi, vậy thì anh ít nhất cũng phải xem qua một lần trước khi đem vứt.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,780
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 20: Con của anh
Ngón tay dài của anh đặt trên lớp băng keo kéo một đường, hồ sơ bên trong lộ ra, anh rút ra một xấp giấy, nheo mắt nhìn ba tờ giấy bị kim bấm đính lại.

Anh rời khỏi vào nửa đêm, khi đi đầu đau như búa bổ, trong căn phòng tối đen ấy, anh hoàn toàn không kiểm tra gương mặt của người phụ nữ đó, chỉ biết là một cô gái say rượu, loại phụ nữ say như chết như thế trong khách sạn có rất nhiều, vệ sĩ đón anh đi, anh thì trực tiếp bỏ qua một bên việc xảy ra tối hôm đó. Chẳng lẽ đứa con này là kết tinh của đêm hôm đó?

Cung Dạ Tiêu cắn đôi môi mỏng, bất luận có phải là kết quả của đêm hôm đó hay không, còn hiện tại, một đứa trẻ xuất hiện bằng xương bằng thịt trước mặt anh, đó mới là điều đáng vui nhất. Đứa trẻ đó chỉ cần nhìn qua thôi là biết là con anh. Anh có sự tự tin tuyệt đối. Anh nheo mắt nhìn về phía tòa nhà đối diện, đôi mắt toát ra thần thái vui mừng và ánh nhìn kiên định, nếu đứa trẻ đã là con anh thì nhất định phải về bên cạnh anh để anh nuôi dưỡng. Khi này trong đầu Cung Dạ Tiêu không quan tâm đến việc gì cả, anh chỉ muốn trực tiếp đi đón con trai.

Cung Dạ Tiêu đẩy cánh cửa phòng làm việc ra, Nhan Dương đang đứng ở bên cạnh hành lang gọi điện thoại, nhìn thấy dáng người đầy khí thế của ông chủ, lại nhìn vào nét mặt hớn hở không thể kìm nén được, từ tận đáy lòng cô cũng cảm thấy vui thay cho anh, ông chủ vậy là có đứa con lớn đến thế rồi. "Nhan Dương, cùng tôi ra ngoài một chuyến." Cung Dạ Tiêu đi đến gần, gọi cô lại.

"Vâng ạ." Nhan Dương lập tức đi theo, hiếu kỳ hỏi, "Ông chủ, chúng ta đi đâu?"

"Tòa nhà đối diện."

Nhan Dương có chút kinh ngạc, tại sao ông chủ phải đến tòa nhà đối diện? Chẳng lẽ con trai anh ở tòa nhà đó?

Trước cửa chính công ty đá quý Kaman. Mấy cô tiếp tân không có việc gì làm nên nói chuyện phiếm. Một trong các cô đó chống cằm, biểu hiện như trông chờ, "Ngay cả Anna còn gặp được con nhà giàu đời thứ hai để kết hôn, đến khi nào mình mới gặp được bạch mã hoàng tử của đời mình đây!"

"Cậu muốn gặp ai?"

"Mình muốn gặp Cung Dạ Tiêu."

"Cậu nằm mơ đi nhá! Chuyện như vậy chỉ có nằm mơ mới có cơ hội, nếu không, dựa vào thân phận của cậu mà cũng muốn có dính dáng với loại đàn ông ở đỉnh đẳng cấp như Cung Dạ Tiêu sao?" Một vị tiếp tân khác không hề khách sáo, đả kích cô ta.

"Đối diện là tổng bộ công ty của anh ta, không biết chừng ngày nào tôi cũng đến trước cửa công ty anh ta ngồi chờ, lại có thể gặp được thì sao?"

"Nói cũng có lý, ai mà không muốn gặp loại đàn ông giống Cung Dạ Tiêu cơ chứ? Nếu ông trời cho mình cơ hội được gặp anh ấy một lần thì chết mình cũng cam lòng."
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,780
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 21: Ba ba tìm đến tận cửa
Lúc này, phía ngoài cửa kính lớn, ánh nắng ngay giữa trưa chiếu rọi vào, thân hình cao thẳng của người đàn ông như khoác một lớp hoàng kim, kiên định vững chãi bước vào. Khí chất bất phàm, cao ngạo tôn quý khiến người khác không dám nhìn trực diện. Con ngươi của mấy cô tiếp tân gần như sắp rơi ra khỏi hốc mắt rồi, trời ơi! Không phải nằm mơ chứ! Cung Dạ Tiêu....

Người đàn ông đi từ ngoài cửa vào đúng là Cung Dạ Tiêu, người đàn ông cao quý giữ mình nhất thế giới đang đứng trước mặt họ một cách khó tin.

"Tôi muốn tìm một người phụ nữ dẫn theo con trai đến đây làm việc." Giọng nam trầm thấp hấp dẫn lên tiếng hỏi.

Mấy cô tiếp tân sắp bị mê hoặc đến xỉu rồi, mê trai đến độ quên cả trả lời.

Cung Dạ Tiêu nhíu mắt, ngón tay thon dài có chút không hài lòng gõ mạnh lên mặt quầy, rõ ràng là rất khó chịu.

Một trong những cô tiếp tân lập tức lấy lại tinh thần, trả lời "Cung tiên sinh, người ngài muốn gặp có thể là nhà thiết kế chính Trình Ly Nguyệt của chúng tôi, chỉ có cô ấy dẫn theo con đến đây làm việc."

"Cô ấy có ở công ty không?" Cung Dạ Tiêu lại nhíu mắt, hỏi với giọng nghiêm nghiêm.

Người phụ nữ này nuôi con anh theo kiểu không có trách nhiệm đến thế à? Lại còn vừa làm việc vừa để con trai anh chạy lung tung khắp nơi? Chết tiệt mà, người phụ nữ này hoàn toàn không xứng sở hữu đứa con của anh.

"Ngài tìm Trình thiết kế gia phải không ạ? Xin lỗi, cô ấy không có ở công ty, hôm nay cô ấy đi công tác rồi."

"Vậy con trai của cô ta đâu?" Đôi mày ngài của Cung Dạ Tiêu cau lại thành một sợi dây luôn rồi.

"Nghe nói hình như ở nhà thì phải!" Một cô tiếp tân vội vàng trả lời.

"Cho tôi địa chỉ nhà cô ấy!" Đây là mệnh lệnh.

Nói ra địa chỉ nhà của nhân viên vốn dĩ là một chuyện vi phạm qui định, theo lý mà nói, tiếp tân không thể làm vậy. Nhưng ai bảo người đàn ông này là Cung Dạ Tiêu cơ chứ? Bất cứ yêu cầu nào của anh, là phụ nữ thì đều không thể chối từ, vì trên người anh có một loại mê lực mạnh mẽ khiến phụ nữ không thể cự tuyệt.

Lúc này, một cô tiếp tân nhanh chóng cúi người lấy một tờ giấy ghi chú viết ra địa chỉ khu nhà của Trình Ly Nguyệt, còn có cả số nhà.

"Đây là địa chỉ nhà của Trình thiết kế gia."
Cung Dạ Tiêu cầm lên xem qua, lễ phép trả lời một câu, "Cám ơn."

Bất ngờ, bốn cô tiếp tân ôm thành một nhóm, cảm động đến không biết phải làm gì. Bọn họ không những được gặp Cung Dạ Tiêu, còn nhận được một câu cám ơn với giọng trầm thấp hấp dẫn, có thể không cảm động được hay sao?

Cung Dạ Tiêu dẫn Nhan Dương ra khỏi công ty đá quý, anh sải bước đi thẳng đến phía chiếc xe của mình, một chiếc xe thể thao siêu xin phiên bản có hạn, Nhan Dương cũng vinh hạnh được ngồi vào ghế phụ của siêu xe.

"Ông chủ, anh thực sự muốn đi tìm đứa trẻ này sao? Cậu bé và anh có quan hệ gì à!" Nhan Dương hiếu kỳ dọ hỏi, tuy cô đã biết kết quả, nhưng mà cô không thể biểu lộ ra được.

"Nhóc con là con trai ta." Cung Dạ Tiêu không hề giấu giếm cô.

"Trời! Cậu bé là con trai anh à? Nào ngờ trông giống anh đến thế, nói cách khác là như thể đúc ra từ cùng một khuôn." Câu này, Cung Dạ Tiêu thích nghe, anh nhếch khóe môi, chân đạp ga càng mạnh hơn. Anh thực sự quá muốn đi gặp con trai, chuyện như vậy khiến anh hưng phấn đến không thể dùng lời nói hình dung.

Ở nhà Trình Ly Nguyệt, Đường Duy Duy đang chơi ghép hình với nhóc con, tội nghiệp cô hai mươi bốn tuổi đầu mà lại chơi không lại một oắt con ba tuổi, nói ra đúng là chuyện hài mà! "Xong rồi, dì Đường, tại sao dì vẫn chưa hoàn thành vậy!" Nhóc con có chút ngạc nhiên, hỏi. "Nhóc con, con nhất định là một thiên tài! Sao con có thể thông minh đến thế, thiên lý bất dung mà!" Đường Duy Duy muốn khóc.

"Dì Đường, cố lên, dì nhất định có thể hoàn thành mà, có muốn con dạy dì không!"

Đường Duy Duy lắc đầu, "Thôi bỏ đi, chúng ta chơi cờ vây."

Nhóc con phấn khởi, "Được thôi ạ! Con thích chơi cờ vây nhất đó."

Trong bãi đậu xe của tiểu khu, một chiếc siêu xe thể thao đắt giá dừng lại, trong tay Nhan Dương cầm một cái địa chỉ, năng lực cảm thụ phương hướng của cô khá tốt, đi về một phía, nói:

"Ông chủ, ở bên này"
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,780
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 22: Ba bế đi
Đôi chân dài của Cung Dạ Tiêu bước đi dứt khoát, đi đến cửa thang máy, hai người đi vào trong.

Nhà Trình Ly Nguyệt ở tầng mười lăm, vào thang máy vài giây là đến nơi, ra khỏi thang máy, Nhan Dương nhìn thấy số cửa, chỉ vào cánh cửa ở trong góc, "Chính là căn này, cần gõ cửa không ạ?"

"Gõ" Một giọng dứt khoát, không cho phép thoái lui

Nhan Dương đưa tay gõ cửa.

Trong phòng, hai người đang chơi vui vẻ quay qua nhìn nhau, Đường Duy Duy nói, "Không phải là mẹ con về rồi chứ? Nhanh thế? Di đi xem xem."

Cậu nhóc cũng nhanh chóng đi theo cô, đi đến cửa, Đường Duy Duy từ lỗ mắt mèo nhìn ra, ngoài cửa có phải là Trình Ly Nguyệt đâu?

Mà là một phụ nữ trang điểm tinh tế, hình như phía sau còn có một người đàn ông.

"Nè nhóc, ta bế con lên, con nhìn xem, có phải người con quen không." Đường Duy Duy trong lòng nghĩ, nói không chừng là bà con của nhóc con này.

Cậu nhóc bị bế lên, con mắt to của nhóc nhìn vào lỗ mắt mèo, nhìn thấy mặt Nhan Dương, nó vui mừng lên, "Di Đường, con quen biết đó."

Đường Duy Duy thả cậu ra, nhìn nó hỏi lần nữa, "Vậy bây giờ ta có thể mở cửa rồi phải không?"

"Mở đi ạ! Nhanh lên" Cậu nhóc hưng phấn lắm, cô gái ngoài cửa không phải trợ lý của Cung Dạ Tiêu sao?

Cửa mở ra

Trong ánh mắt của Đường Duy Duy, nhìn thấy, không chỉ là Nhan Dương, còn có một người đàn ông....

Mà người đàn ông này lại là...

Con mắt của Đường Duy Duy mở to gấp mấy lần, nhìn thấy người đàn ông anh tuấn không tì vết, khí chất mạnh mẽ cao ngạo, cô thiệt muốn ngất xỉu luôn mà.

Cung Dạ Tiêu?

Cái người đàn ông trong truyền thuyết này tại sao xuất hiện ở đây?

Cậu nhóc rất hưng phấn, nhìn người đàn ông cao to đứng bên ngoài cửa, ngửa khuôn mặt tươi rói nhìn lên hỏi, "Chú Cung, chú đến kiếm con phải không?"

Trong mắt Cung Dạ Tiêu tràn đầy ánh nhìn dịu dàng, anh khum cái thân hình cao quý của mình xuống để nhìn thẳng vào mắt đứa con nhỏ bé, đôi môi mỏng của anh nở nụ cười nhẹ nhàng ấm áp nhất trong đời anh, "Đúng, ta đến đây chủ yếu vì con.

"Chú Cung chú tìm con có chuyện gì sao?" Cậu bé hiếu kì hỏi.
"Không cần gọi ta là chú, ta không phải chú của con." Ai đó sửa lại.

Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt to "Vậy con nên gọi chú là gì vậy?"

"Con nên gọi ta là ba." Người đàn ông nói với giọng trầm không hề do dự.

Cậu nhóc đột nhiên trừng to đôi mắt, ánh lên niềm vui sướng nhìn anh ta, "Chú là baba của con? Chú thực sự là baba của con?"

Cung Dạ Tiêu ngồi nhìn cậu nhóc, trả lời vô cùng chắc nịch, "Đúng, ta là ba của con, con là con của ta."

Đường Duy Duy đứng bên cạnh gần như muốn chấn động ngất đi luôn rồi, trời ạ! Cậu nhóc này là con của Cung Dạ Tiêu? Hèn chi IQ lại cao đến vậy.

Cung Dạ Tiêu đưa tay vòng lấy cậu bé, ôm vào lòng, ánh mắt sắc sảo mê người của anh nhìn chằm chằm Đường Duy Duy, "Đợi mẹ của con tôi về, nói cô ta trực tiếp đến nơi làm việc của tôi tìm tôi, bây giờ tôi sẽ đem con tôi rời khỏi."

Để lại lời nói với giọng trầm thấp, không đợi Đường Duy Duy phản ứng gì, Cung Dạ Tiêu ôm lấy cậu nhóc quay người bước đi nặng nề.

Nhan Dương sợ Đường Duy Duy vì bị kinh ngạc quá đỗi mà nghe không rõ, cô cười nói, "Ý của Cung Tổng chúng tôi là, anh muốn gặp Trình Ly Nguyệt tiểu thư, đợi cô ấy về, cô nói với cô ta trực tiếp đến tập đoàn Cung Thị kiếm ông chủ tôi, tôi nghĩ, cô chắc đã biết tên của ông chủ tôi

rồi!"

" Tôi...tôi biết, ngài Cung Dạ Tiêu." Đường Duy Duy nói lắp.

"Không sai." Nhan Dương cười, nhanh chân đuổi theo Cung Dạ Tiêu.

Đường Duy Duy đứng ngay trước cửa, đầu óc đơ ra, trời ạ! Trời ạ! Tin tức lớn, tin tức siêu cấp nóng hổi! Cung Dạ Tiêu có một đứa con trên thế giới này, mà còn là con của cấp trên cô nữa chứ!

Cô nên giải thích thế nào với Trình Ly Nguyệt bây giờ?

Nhưng bây giờ cô ấy đang tiếp một vị khách lớn, cô nên gọi điện bây giờ hay không?"

Đầu óc của Đường Duy Duy có tệ đến mức nào thì cũng biết ý nghĩa của cái gì quan trọng cái gì gấp gáp, cuộc điện thoại này nhất định phải gọi rồi!

Lỡ như bị Cung Dạ Tiêu bắt cóc đi thì sao? Trời ạ. Cô suy nghĩ bậy bạ gì vậy?
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,780
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 23: Trình Ly Nguyệt bị dọa muốn phát điên
Nhưng mà nhóc con này đúng là ai gặp rồi cũng thích, hoa nào thấy rồi cũng nở, mỗi một người nhìn thấy đều muốn bắt đem về nhà.

Đường Duy Duy cầm điện thoại lên gọi cho Trình Ly Nguyệt, đầu dây bên kia, giọng của Trình Ly Nguyệt thấp như thể bị cố ý nén xuống, "Alo, Duy Duy à, xảy ra chuyện gì rồi sao?"

"Chị Ly Nguyệt, có một chuyện em nhất định phải báo chị biết, con trai chị bị một người đàn ông bế đi rồi" Giọng Đường Duy Duy vô cùng gấp gáp.

Đầu dây bên kia, giọng của Trình Ly Nguyệt lộ rõ sự bàng hoàng, "Gì cơ?"

"Chị Ly Nguyệt, chị khoan hãy lo lắng, em biết là ai bế con trai chị đi khỏi, chị xong việc chưa? Xong việc rồi thì nhanh chóng đến tập đoàn Cung Thị tìm Cung Dạ Tiêu đòi lại con trai nhé!"

Tại một quán cà phê bên cạnh tập đoàn Lục Thị, Trình Ly Nguyệt tay cầm túi xách, nhanh chóng đẩy cửa bước ra khỏi phòng, gấp rút và có hơi lớn tiếng hỏi Đường Duy Duy ở đầu dây bên kia, "Cung Dạ Tiêu là ai? Tại sao anh ta muốn bế con chị di?"

"Cung Dạ Tiêu nói con trai chị là con anh ta, anh ta muốn chị đi tìm anh ta." Đường Duy Duy có chút bấn loạn rồi.

Lúc này Trình Ly Nguyệt cầm túi xách phóng như bay ra ngoài, bất an đến muốn phát điên, "Tên Cung Dạ Tiêu đó ở đâu?"

"Công ty của anh ta chính là tòa nhà kim tự tháp vàng ở đối diện công ty chúng ta."

Não Trình Ly Nguyệt oang oang, tòa nhà đó? Cô đón một chiếc taxi dưới lầu của quán cà phê, hớt hải nói với tài xế, "Đến tòa nhà tập đoàn Cung Thị, làm ơn nhanh chút."

Vị tài xế lập tức đạp ga xe, xe lao vút về phía trước, Trình Ly Nguyệt cúp điện thoại, gọi cho Linda nói vội, "Linda, chị lên chờ Thẩm Quân Dao, em bây giờ phải rời khỏi một lúc."

"Được thôi." Linda không hỏi nhiều, chỉ trả lời một tiếng. Trình Ly Nguyệt cúp máy xong, trong đầu chỉ có hình bóng của con trai, đáng chết mà, tên Cung Dạ Tiêu này là ai cơ chứ? Tại sao lại bế con cô đi? Nhóc con từ khi nào mà đến một chút tinh thần cảnh giác này cũng không có rồi?"
Nếu như tìm thấy nhóc, không đánh đòn không được mà. Trình Ly Nguyệt đợi ở đây hơn một tiếng đồng hồ, Thẩm Quân Dao vẫn chưa xuất hiện, lại còn cho trợ lý của cô ta đến trước ứng phó với cô một hồi, cô biết, cô ta cố ý đến muộn, nhưng bây giờ, cô cũng không rảnh để hầu cô ta nữa.

Cô bắt đầu phân tích câu nói ban nãy Đường Duy Duy nói, Cung Dạ Tiêu nói con của cô là của anh ta, chết tiệt mà, ở đâu xuất hiện một người đàn ông giành con với cô thế này? Vừa hay tập đoàn Lục Thị cách tòa nhà Cung Thị không xa, hai mươi phút là đến nơi, Trình Ly Nguyệt đưa tiền cho tài xế, không chờ thối là đã đẩy cửa xuống xe rồi. Cô phóng nhanh đến phía trước tòa nhà, ngước đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời, xa vút khó mà với tới này, không suy nghĩ gì, đôi cao gót chạy hớt hải vào trong.

Cô đi vào sảnh lớn, phóng ngay đến quầy tiếp tân, khuôn mặt căng thẳng, giọng có chút nổi giận nói với tiếp tân, "Tôi là Trình Ly Nguyệt, tôi tìm Cung Dạ Tiêu."

Câu này khiến cho tám người ở quầy tiếp tân đều đứng hình, nhìn cô không chớp mắt.

Nhưng mà, trước đó tiếp tân đã nhận được thông báo, một trong số họ mỉm cười bước ra từ trong quầy, "Trình tiểu thư, mời đi theo tôi ạ."

Trình Ly Nguyệt ngơ người một chút rồi vội vàng đi theo cô ta đi về phía thang máy bên cạnh, cô tiếp tân quẹt thẻ mở cửa thang máy, hai người bước vào.

Nét mặt kinh hoàng của Trình Ly Nguyệt khó mà che đậy được, suốt quãng đường cô bức rức chỉ muốn mau chóng gặp được con trai, hoàn toàn quên mất Cung Dạ Tiêu là ai, lúc này, cô mới nhìn về phía cô tiếp tân bên cạnh hỏi, "Cho hỏi, Cung Dạ Tiêu làm việc gì thế? "

Cô tiếp tân có chút bất ngờ nhìn cô, "Cung Tổng là sếp lớn của công ty chúng tôi đấy ạ!"

Trình Ly Nguyệt lại kinh ngạc mất vài giây, Cung Dạ Tiêu là chủ nhân của tòa nhà này? Vậy lại có liên quan gì đến con trai của cô chứ?

Trong phòng tổng tài. Trước mắt cậu nhóc bày ra một đống thức ăn vặt, Cung Dạ Tiêu ngồi bên cạnh cậu, hai cha con đã giao lưu tình cảm hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, tình cảm nhanh chóng nâng bậc.
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom