♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 14: Cuối cùng cũng gặp nhau
Nhóc con không ngờ lại gặp phải người cản đường, cậu lập tức nheo mắt cười, "Đúng vậy! Chú của con tên Cung Dạ Tiêu, dì à, dì có thể dẫn con đi gặp chú ấy không?"

"Tôi nhớ nhà họ Cung hình như không có trẻ em ở tuổi này, con có phải nhận lầm người không?" Trợ lý Nhan ngồi xổm xuống, đối diện với cậu nhóc.

Nhóc con chớp chớp đôi mắt to, nói lớn tiếng một cách kiên định, "Con không nhận lầm người, chú của con chính là Cung Dạ Tiêu, dì không tin, vậy dì có thể dẫn con đi gặp chú ấy."

"Trong balo này của con có gì vậy?" Trợ lý Nhan vẫn có tinh thần cảnh giác.

"Không có gì ạ! Chỉ là đồ ăn vặt của con, dì có muốn coi không?"

Nói xong, nhóc con vô cùng tự giác lấy ra balo của mình, sau đó đưa cho cô ấy xem, trợ lý Nhan đưa tay vào lấy ra được hai cái bánh kem, một gói khăn giấy, một chai xịt chống muỗi nhỏ.

Cô tiếp tân đứng kế bên che miệng cười, đứa trẻ này dễ thương quá!

Cậu nhóc thông minh lắm, cậu xếp tờ sơ yếu lý lịch vào lớp túi kẹp ở phía trong rồi.

Trợ lý Nhan cẩn thận kiểm tra hết balo của cậu rồi vẫn tiếp tục nhìn cậu với ánh nhìn đầy hoài nghi, "Nhưng dì nhớ nhà họ Cung rõ ràng không có trẻ em tầm tuổi con!"

"Con muốn gặp chú của con, con muốn gặp chú của con, dì không biết con, vậy thì dẫn con đi gặp chú con...." Nhóc con bĩu môi, khuôn mặt giận dỗi.

Trợ lý Nhan tỉ mỉ quan sát khuôn mặt nhỏ này, trong lòng rất sốc, tại sao khuôn mặt nhỏ này lại giống Cung Tổng đến thế? Sự giống nhau này không đơn giản ở mức ngũ quan giống nhau nữa, mà ngay cả đến thái độ cao ngạo khi nhìn người khác cũng giống, đúng là thật giống nhau mà!

"Con...con chắc chắn mình là con cháu nhà họ Cung không?" Trợ lý Nhan vẫn không dám tùy tiện dẫn cậu đi gặp ông chủ.

"Dì này, dì còn không dẫn con đi gặp chủ con, con sẽ nổi giận đấy! Hậu quả khi con nổi giận thì rất nghiêm trọng đấy nhé!" Nhóc con bắt đầu uy hiếp, động tác nhếch mày đó khiến cho trợ lý Nhan vô cùng ngạc nhiên, cô đi theo ông chủ ba năm, đã sớm ảnh hưởng sâu đậm những biểucảm của anh, cái động tác nhếch mày này, rõ ràng là giống như đúc ông chủ.
"Được thôi, dì dẫn con đi gặp chú ấy." Trợ lý Nhan cũng không thể khẳng định được cậu có phải con cháu nhà họ Cung hay không. Nhưng mà, có phải hay không, ông chủ chắc chắn biết, hơn nữa ban nãy cô có cẩn thận kiểm tra balo nhỏ của cậu nhóc, bên trong cũng không có đồ vật nguy hiểm gì.

Cô tiếp tân cảm thấy tiếc nuối, cuối cùng thì cô cũng không có cơ hội cùng vào trong gặp Cung Tổng.

Nhóc con tiếp tục biểu diễn thành công, chỉ cách mục tiêu của cậu một cánh cửa nữa thôi, đôi mắt to hưng phấn của cậu sáng lên, chớp chớp giống như sao sáng trên trời.

Nhìn cánh cửa càng ngày càng gần, cậu không biết căng thẳng là gì nữa rồi, cậu chỉ biết là cậu phải gặp cho bằng được Cung Dạ Tiêu, và giới thiệu mami làm bạn gái của chú ấy.

Trợ lý Nhan gõ cửa, theo đó, cô đẩy cửa bước vào.

Nhóc con vừa nhìn thấy phòng làm việc bên trong, thầm ồ lên một tiếng, hòa hoa quá đỗi mà!

Cậu theo sau trợ lý Nhan, không phát hiện ghế sofa bên cạnh có một dáng người thon dài đang ngồi ở đó.

Chỉ thấy người đàn ông trên ghế sofa mặc một bộ đồ vest màu đen, thân hình cao thẳng hấp dẫn, khí chất phi phàm, bộ tóc đen tuyền chải ra phía sau đầu không hề lộn xộn, để lộ ra ngũ quan lập thể hoàn mỹ, bên dưới hai hàng mày sắc nét là ánh nhìn phức tạp khó đoán, biểu lộ nét quý phái, nguy hiểm và hấp dẫn khó hình dung bằng ngôn từ.

Tuy anh ta chỉ ngồi yên lặng trên ghế sofa, nhưng cái bá khí ung dung, cao quý phi phàm kia tựa như đế vương thời cổ đại, lại khiến người khác ngột ngạt.

Anh ta nheo mắt nhìn người trợ lý đang đi vào, tiếp theo đó, anh thấy một thân hình nhỏ xíu theo sau cô ta, đôi mày rậm của anh khóa chặt lại.

"Cung Tổng, cháu trai của ngài đến gặp ngài à." Trợ lý Nhan vẫn coi cậu nhóc như cháu của anh ta.
 
Last edited:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 15: Nhận baba
Trình Vũ Trạch lập tức dừng lại ánh mắt dò xét lung tung, quay đầu thì nhìn thấy người đàn ông cao to khí chất kinh người đang ngồi ở ghế sofa kia, theo lẽ mà nói, tuổi nhỏ như thế mà nhìn thấy người như Cung Dạ Tiêu vậy thì tuyệt đối sẽ sợ hãi run rẩy, hoặc sẽ bị cái khí lạnh toát ra từ người anh làm cho đứng hình.

Thế nhưng, với cậu nhóc thì người đàn ông này lại có cảm giác thân thiết vô cùng, chú ấy chính là hình tượng baba trong mắt cậu, nên bàn tay nhỏ của cậu ngắc một cái, để lộ ra nụ cười tự cho là đáng yêu nhất.

Đôi ngươi anh bình tĩnh không hề ngạc nhiên, khi nhìn thấy ngoại hình của đứa trẻ thì tức khắc bị sốc, cái ngoại hình giống như của bản thân, nói đúng hơn là bản thân khi còn nhỏ, như một khuôn.

Khuôn mặt nhỏ hồng hào trắng trẻo, xương quai hàm bo lượn rõ nét, tuy vẫn còn tròn trịa nhưng thần thái ngũ quan đều khiến anh có cảm giác đang nhìn thấy bản thân khi còn nhỏ.

Anh đang ở trong trạng thái bất ngờ, thì nhóc con hướng về phía trợ lý Nhan nghiêm mặt nói, "Dì này, dì có thể đi ra ngoài trước hay không, con muốn nói chuyện cá nhân với chú con." Trợ lý Nhan ngơ người, cô ngước đầu nhìn về mắt ông chủ, muốn xác nhận rằng đây có phải cháu của anh hay không. Chỉ thấy Cung Dạ Tiêu lập tức vẫy tay ngầm bảo cô rời khỏi.

Trợ lý Nhan lén giật mình, vậy đứa trẻ đúng thật là cháu của ông chủ?

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Trình Vũ Trạch dùng đôi mắt to nhìn chăm chăm người đàn ông trước mặt, thành khẩn xin lỗi, "Xin lỗi Cung tiên sinh, con muốn gặp chú nên mới nói dối là cháu trai của chú, chú không trách con chứ nhỉ!"

"Tại sao con phải gặp ta?" Khuôn mặt anh tuấn của Cung Dạ Tiêu đanh lại, giọng nói trầm khàn có chút gấp gáp.

"Con đến gặp chú, là vì muốn thay mami con đưa một bản sơ yếu lý lịch." Nói xong, nhóc con lấy balo ra, từ bên trong lấy ra một tờ sơ yếu lý lịch đã bị gấp lại nhỏ xíu đưa cho anh.

Cung Dạ Tiêu cũng không biết bản thân lấy đâu ra sự nhẫn nại, anh cũng đưa tay ra đón lấy, khi anh nhìn thấy tờ sơ yếu lý lịch không thể được xem là sơ yếu lý lịch này, trên đó còn dán hình của một người phụ nữ, đôi mày sắc của anh lập tức khóa chặt, "Mami con muốn đến công ty ta ứng tuyển?"

Cậu bé lập tức nhếch mày, khuôn mặt nghiêm túc gật đầu nói, "Đúng vậy ạ! Mami con muốn ứng tuyển làm bạn gái của chú."

"Mami con?" Cung Dạ Tiêu nén cơn cười lại trong lòng, nhìn đứa nhóc gan to hơn trời này, anh cảm thấy thật khó tin, nét chữ trên tờ giấy này có lẽ là của nhóc, cũng tính là khá ngay ngắn.
"Nhóc con, ta không có hứng thú với mami con, tuy nhiên, ta lại có hứng thú với con, nói ta nghe, con tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Cung Dạ Tiêu bất giác có cảm giác muốn thân cận hơn với đứa trẻ này. Sống đến từng tuổi này, đây là lần đầu tiên trong đời anh mới có cảm giác hiếu kỳ một vấn đề, đứa trẻ này chui ra từ đâu vậy?

Trình Vũ Trạch chu chu cái miệng nhỏ, lộ rõ sự thất vọng nhìn anh, "Tại sao chú không có hứng thú với mami con, mami con đẹp lắm đó."

"Con đến gặp ta chỉ vì muốn đưa bản lý lịch này? Cung Dạ Tiêu nhếch mày cười.

"Đúng ạ!" Nhóc con nghiêm túc gật đầu, "Mami con tội nghiệp lắm, ngày nào mami cũng tăng ca, còn phải chăm sóc con, con muốn tìm cho mami một người bạn trai ưu tú, con cảm thấy chú là người rất thích hợp làm bạn trai mami."

Trong lòng Cung Dạ Tiêu cười nhạt, phụ nữ bây giờ vì muốn tiếp cận anh thật là không có gì không dám làm cả, chỉ vì đứa trẻ này có khuôn mặt na ná anh thì bắt đầu nảy ý định lợi dụng sao?

"Bạn nhỏ, ta không có hứng thú làm bạn trai mami con, con về nhà nói với mami, lần sau đừng lợi dụng con đến tiếp cận ta nữa, vô dụng thôi." Cung Dạ Tiêu nhẫn nại nói lời cảnh cáo.

Trình Vũ Trạch chớp chớp mắt, chề môi nói, "Không phải mami kêu con đến đâu! Là con tự muốn đến đây, con muốn gặp chú."

Cung Dạ Tiêu lại tò mò nhếch mày, "Tại sao muốn gặp chú?"

"Vì con cảm thấy chú giống baba con!" Nhóc con mếu, đôi mắt ngân ngấn nước, nhìn anh một cách đáng thương, như thể sắp khóc đến nơi.

Đôi mắt Cung Dạ Tiêu bàng hoàng, anh cố gắng dịu dàng hỏi, "Con không có baba sao?"
 
Last edited:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 16: Cung Dạ Tiêu quan tâm
"Trong nhà chỉ có con và mami,hai người thôi, mami con nói cũng không biết baba con trông như thế nào, còn một người dì con nói con rất giống chú, nên con nghĩ chú có khi nào là baba con không?"

Nhóc con dùng đôi mắt ngây thơ trong sáng nhìn anh, qua đó cũng do thám. Trên thế gian này, sạch sẽ nhất chính là đôi mắt thuần khiết của trẻ em.

Bức tường thành trong lòng Cung Dạ Tiêu khi bị đôi mắt này nhìn chăm chú thì bắt đầu nứt ra từng chút một, anh không ngờ mình lại có cảm giác mãnh liệt rằng đứa trẻ này là của anh thì tốt biết bao.

Trình Vũ Trạch cắn môi dưới, hơi thất vọng, hiển nhiên là mục đích cậu đưa lý lịch của mami thất bại rồi. Tuy nhiên, cậu có chút không cam tâm, chỉ thấy đôi tay nhỏ của cậu đột nhiên giựt lấy tóc mình, một lúc sau, vài sợi tóc đen ngắn bị cậu nắm trong tay, và cậu đặt chúng phía trên tờ sơ yếu lý lịch, "Chú à, đây là tóc của con, trên tóc này có DNA của con, nếu chú có thời gian thì có thể kiểm tra không? Nói không chừng chúng ta thực sự là cha con đó! Con phải về rồi, nếu không mami tìm không thấy con sẽ lo lắng lắm."

"Nhà con ở đâu? Ta kêu người đưa con về."

"Kia kìa, tòa nhà đối diện chính là nơi mami con làm việc, rất gần, không cần đâu ạ"

Trình Vũ Trạch nói xong, lại nhìn tờ sơ yếu lý lịch của mami nói, "Chú à, chú có thể suy nghĩ lại, mami của con thực sự rất xinh đẹp đấy, lại tháo vát nữa! Không lấy mami chú sẽ hối hận đấy."

Nói xong, không đợi Cung Dạ Tiêu đang bất ngờ kịp phản ứng gì thì cậu nhóc đã chạy về phía cửa, nhón đôi chân nhỏ mở cửa đi ra.

Đôi mày dài của Cung Dạ Tiêu xoắn thành một sợi dây, nhìn mấy sợi tóc ngắn màu đen trên tờ giấy A4, anh rơi vào trạng thái suy tư. Xưa giờ anh chưa bao giờ lãng phí thời gian vào việc vô nghĩa, ví dụ như, anh gần như có thể khẳng định không hề có quan hệ gì với đứa trẻ này. Vì thế, nhìn mấy sợi tóc ngắn này, anh đang nghĩ là đem chúng cùng với tờ sơ yếu lý lịch ném vào sọt rác, hay là thật tình lãng phí chút thời gian đi kiểm tra DNA đối chiếu.

Đúng vào lúc này, trợ lý Nhan gõ cửa, đẩy cửa bước vào, trong tay cô ôm một xấp tài liệu. "Cung Tổng, đây là một số giấy tờ khá gấp, phiền anh ký tên." Nói xong, trợ lý Nhan vô cùng tự giác chuẩn bị rời khỏi.

"Đợi một chút." Phía sau, giọng nói trầm ấm gọi cô.
Trợ lý Nhan lập tức quay người nhìn anh ta, "Cung Tổng còn gì căn dặn không?"

Chỉ thấy Cung Dạ Tiêu đưa tay nắm lấy mấy sợi tóc mai của mình, ra sức giựt lấy bốn năm sợi, anh lấy khăn giấy trên bàn lần lượt gói riêng tóc của anh và của Trình Vũ Trạch lại, đưa cho cô, "Đem đi bệnh viện tiến hành kiểm tra DNA, đưa cho tôi báo cáo chi tiết."

Trợ lý Nhan lập tức kinh ngạc đón lấy, nhưng vẫn gật đầu nói, "Vâng ạ, tôi bây giờ đi ngay."

Anh bạn nhỏ Trình Vũ Trạch chay về công ty mami với tốc độ nhanh nhất, khi cậu đẩy cửa thì nghe thấy tiếng người nghị luận rì rầm. "Con trai của Trình thiết kế gia không thấy rồi, cậu có thấy không? Vừa nãy cô ấy vô cùng lo lắng tìm khắp quanh một lượt

rồi!"

"Tôi không thấy! Đứa trẻ nhỏ như thế thì đi đâu được chứ? Chắc chắn rất nguy hiểm rồi!"

Trình Vũ Trạch nghe vậy lập tức chạy đến trước mặt hai cô nhân viên, "Dì ơi, mami con đang tìm con sao?"

"Trời đất! Bé ngoan, tại sao con lại ở đây! Mau đi tìm mami con đi, mami con lo lắng đến sắp mắc bệnh tim luôn rồi." Cô nhân viên tức khắc nắm tay cậu dẫn về phía phòng làm việc của Trình Ly Nguyệt.

Trình Ly Nguyệt đang lo lắng đến độ muốn báo cảnh sát, thì nghe thấy một giọng trẻ con hân hoan kêu cô, "Mami, con ở đây, con ở đây."

Trình Ly Nguyệt quay đầu nhìn cậu nhóc, nét mặt bị dọa đến trắng bệt, lập tức nghiêm khắc, "Tiểu Trạch, con đi đâu rồi? Mami không phải đã dặn con là không được chạy lung tung sao? Con muốn dọa mami chết khiếp à?" Nói xong, nước mắt cô cũng có vẻ sắp chảy ra.

"Mami, con xin lỗi, con xin lỗi, lần sau con không dám chạy lung tung nữa đâu." Nước mắt xót ruột của cậu nhóc chảy ra rồi.
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 17: Bị dọa chết khiếp
Trình Ly Nguyệt ôm cứng ngắt cậu nhóc, trời mới biết vừa rồi cô bị dọa thảm hại đến mức nào, Linda ở bên cạnh thở dài một hơi nói, "Một mình chăm con đúng là không dễ dàng chút nào, Tiểu Trạch, con xem con dọa mami sợ đến độ sắp báo cảnh sát rồi, lần sau không được chạy lung tung nữa nghe chưa."

"Mami à, con xin lỗi, con xin lỗi, con tuyệt đối không chạy lung tung nữa đâu." Cậu nhóc cũng bị dọa cho hết hồn, không ngờ rằng lại khiến mami lo lắng đến thế. Linda bước lên phía trước vỗ vỗ Trình Ly Nguyệt, "Được rồi, thả lòng người đi, con cũng đã về rồi."

Trình Ly Nguyệt mất mấy giây mới thoát khỏi sự hoang mang lo lắng, mới lấy tay đẩy khuôn mặt đang nép vào vai cô của nhóc con ra, nghiêm khắc nhìn vào mắt cậu nhóc. "Con đi đâu rồi?"

"Mami, con.... con không đi đâu cả! Con chỉ đi sang tòa nhà đối diện tham quan thôi."

Nói xong, chỉ tay về phía tòa nhà kim tự tháp cao to sừng sững ở phía đối diện.

Trình Ly Nguyệt lại bị dọa đến độ máu huyết trong người cũng đông cứng lại, cô khá tức giận, nói "Con sao lại có thể tùy tiện chạy đến nơi xa như thế? Con có biết trên đường xe nhiều người nhiều, lỡ như người ta bắt cóc con đi thì sao?"

Nhóc con tuy có lý do mới đi, nhưng cậu không dám nói ra, sợ mami lại giận thêm nữa, cậu giơ ngón tay lên đảm bảo, "Sau này con không dám đi nữa, mami ơi."

Trình Ly Nguyệt thở một hơi dài, nhưng vẫn ôm cậu nhóc thật chặt vào lòng, đây là thứ còn quý hơn cả sinh mệnh của cô, nếu đánh cậu bé mắng cậu bé thật, tim cô sẽ càng đau hơn. Lần bị dọa này khiến cho cả mấy tiếng đồng hồ sau, Trình Ly Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại được. Cô không cho phép nhóc con chạy đi đâu cả, chỉ có thể ở trong phòng làm việc của cô vẽ tranh viết chữ, còn cậu nhóc thì vô cùng ngoan ngoãn, yên lặng ngồi vẽ, có vẻ là di truyền từ thiên phú này của mẹ nên dù tuổi còn nhỏ nhưng hình thù vẽ ra không hề nghuệch ngoạc vô nghĩa.

Ngày trước Trình Ly Nguyệt có rất nhiều bản thảo cũ, đều chưa từng dùng đến, hơn nữa đều thiết kế vô cùng ý nghĩa, thế nên cô lục ra vài bản, tỉ mỉ chỉnh sửa lại cũng ra được một tác phẩm hoàn hảo, tối hôm đó cô đưa bản thảo cho Linda xem qua. Linda xem xong vô cùng hài lòng, bây giờ chỉ cần Thẩm Quân Dao kiểm tra nữa thôi.

Buổi tối, Trình Ly Nguyệt dẫn con trai về nhà, lại thêm một trận dạy bảo nghiêm khắc, nhóc con cảm thấy rất ấm ức, nhưng ấm ức cũng không dám nói ra sự thật. Trình Ly Nguyệt cũng không nỡ dạy bảo con trai nghiêm khắc lắm, sau khi nói vài câu thì đi nấu mì cho cậu nhóc ăn, sau khi ăn xong, cậu nhóc mệt đến nỗi ngủ ngay trong lòng của cô.

Trình Ly Nguyệt ôm cậu nhóc lên giường ngủ, đắp chăn cho cậu, nhìn gương mặt hồng hào xinh đẹp này, mặt cô hiện rõ sự mãn nguyện.
Về đến phòng khách, cô nhất thời cũng chưa thấy buồn ngủ, ngồi trên ghế sofa, nghĩ về bản thảo thiết kế, không chừng Thẩm Quân Dao lại muốn lấy cớ gì làm khó cô đây. Thực ra bất luận thiết kế của cô hoàn hảo thế nào, nếu Thẩm Quân Dao không vừa ý thì cô ta vẫn sẽ tìm ra được rất nhiều lý do, nói không chừng mục đích của cô ta là khiến cô mất đi công việc này.

Trình Ly Nguyệt đúng là có chút lo lắng, cô không thể mất công việc này, cô còn có con trai phải nuôi, tuy hai năm nay có chút tích cóp rồi nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều, cô muốn cho con trai cuộc sống vật chất tốt nhất có thể.

Tại bệnh viện, Trợ lý Nhan vào chiều hôm đó đem số tóc mà Cung Dạ Tiêu giao cho gửi đến bệnh viện, khi đó cô lại bị một công việc khẩn cấp khác đeo lấy nên phải vội vã về công ty xử lý. Đợi đến khi cô quay lại bệnh viện lấy kết quả thì được biết bác sĩ đã tan làm, bản kết quả đó bị khóa lại rồi.

Cô chỉ có thể đợi sáng mai quay lại lấy thôi.

~~~

Sáng sớm.

Đồng hồ sinh học của Trình Ly Nguyệt dậy đúng giờ, sau khi cô thức dậy thì vội vàng đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị bữa sáng cho con trai, mấy năm nay, cô từ một tiểu thư không cần động ngón tay vào bất cứ việc gì biến thành một đầu bếp nhỏ có tài nấu nướng không tệ, vì muốn chuẩn bị món ăn dinh dưỡng cho con trai, cô còn tham gia lớp đào tạo tại nước ngoài, học được không ít kiến thức.

Cậu nhóc cũng tự mình thức giấc, mặc đồ rửa mặt đánh răng, hoàn toàn không cần Trình Ly Nguyệt bận tâm. "Oa, thơm quá mami ơi!"

"Vậy phải ăn hết tất cả, không được lãng phí nhé." Trình Ly Nguyệt vừa cười vừa hôn lên tóc con trai.
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 18: Có kết quả báo cáo
"Dạ, con nhất định ăn sạch đồ ăn sáng yêu thương mami làm cho." Cậu nhóc cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn.

Trình Ly Nguyệt nhận được điện thoại của Linda, hóa ra là Thẩm Quân Dao yêu cầu cô cầm bản phác thảo đến tập đoàn Lục Thị cho cô ta xem, mà còn nhất định phải đích thân cô đi.

Trình Ly Nguyệt có chút nổi giận, Thẩm Quân Dao thật sự rất quá đáng, cô ta cố ý làm khó cô mà.

"Không còn cách nào khác, chị đã nói chuyện với cô ta rồi, cô ta không hề nhượng bộ, nhất định phải em đi, nếu không, cô ta sẽ hủy bỏ đơn hàng này, nên biết rằng, nếu đơn hàng này thành công, cô ta sẽ chi mấy triệu tệ phí thiết kế, công ty rất coi trọng."

Trình Ly Nguyệt hít thở một hơi dài, thở nỗi oán hận trong người ra ngoài, cô cắn môi nói, "Tốt thôi, em đi."

"Em cứ để con ở nhà đi! Chị sẽ kêu Đường Duy Duy đến nhà em giúp trông coi cậu nhóc, cô ấy là cô gái tốt, nhất định sẽ trông coi tốt Tiểu Trạch thôi."

"Dạ được." Trình Ly Nguyệt nghĩ trong lòng, trông coi ở nhà vẫn tốt hơn đem đến công ty trông coi nhiều.

"Ly Nguyệt, em cố gắng lên! Nếu như thực sự không xử lý nổi đơn hàng của Thẩm Quân Dao, chị sẽ giúp em gánh cho."

"Cám ơn chị Linda." Trình Ly Nguyệt từ đáy lòng cảm thấy ấm áp.

Trình Ly Nguyệt, vì con, có ấm ức gì mà không chịu được nữa?

Nửa tiếng đồng hồ sau, Đường Duy Duy qua đến, cô còn mua không ít đồ chơi đem qua, Trình Ly Nguyệt rất thích cô trợ lý này, mặc dù cô chỉ lớn hơn cô ấy có ba tháng.

"Chị Ly Nguyệt, chị yên tâm giao Tiểu Trạch cho em!" Đường Duy Duy rất yêu quý cậu nhóc này.

"Được, vậy giao lại cho em, chị bây giờ phải đi công ty một chuyến, hôm nay chắc về hơi tối, nếu như tối chưa quay về được, em làm cho nó chút mì là được." Trình Ly Nguyệt chuẩn bị xong xuôi.

"Chị yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc tốt nhóc con mà." Đường Duy Duy bảo đảm.

"Mami, mẹ yên tâm đi làm đi! Con tuyệt đối không gây chuyện đâu, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời dì Đường."Cậu nhóc cũng bảo đảm.
Trình Ly Nguyệt cười bước đến bên con trai, hôn lên đầu tóc cậu nhóc, "Đợi mami về nhé."

"Dạ! Tạm biệt mami."

Trình Ly Nguyệt đóng cửa phòng rồi xuống lầu, Linda đang đợi cô, bọn họ về phòng làm việc trong công ty trước, một chút nữa, Linda sẽ đi cùng cô đến tập đoàn Lục Thị.

Trong bệnh viện, Nhan Dương mặc trên người bộ âu phục vừa người màu xám đang đi trên hành lang của bệnh viện, cái khí chất tinh anh chuyên nghiệp toát ra từ cô thu hút không ít sự quay đầu ngắm nhìn của đàn ông.

Cô đi đến phòng làm việc của vị bác sĩ mà ngày hôm qua cô giao tóc cho, cười nói, "Bác sĩ Ngô, phần báo cáo DNA đối chiếu của tôi có rồi chứ?"

Bác sĩ từ trong ngăn kéo lấy ra một phần dữ liệu được đựng trong túi hồ sơ đưa cho cô, "Có rồi."

"Xin hỏi kết quả là như thế nào?" Nhan Dương hiếu kì hỏi, cô đại khái dự đoán được, một mẫu tóc là của ông chủ, còn mẫu tóc còn lại, chắc là của cậu nhóc hôm qua xuất hiện trong phòng làm việc của ông chủ.

Cô thật sự có chút hiếu kì mối quan hệ của bọn họ.

"Hai mẫu tóc cô đem đến này, có quan hệ gì với cô vậy?"

"À! Là bạn của tôi." Nhan Dương nói dối, cô đương nhiên không thể nói là của ông chủ, cô cần phải bảo mật.

"À! Kết quả đối chiếu DNA của hai người, chứng minh hai người là quan hệ cha con." Bác sĩ sẵn miệng nói.

Nhưng lại khiến cho đôi mắt ở phía sau cặp kiếng viền hoàng kim của Nhan Dương mở to lên mấy lần, cái gì? Cậu bé hôm qua với ông chủ là....

Là quan hệ cha con?
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom