root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 943
19943.txt

Ăn cơm xong, Quý An Ninh liền ở nhà đọc sách, nghe nhạc, làm tất cả những việc mà cô cảm thấy thú vị. Sau 12 giờ, cô thấy rất buồn ngủ, ngủ một giấc đến hơn bốn giờ chiều.

Lúc cô mở cửa đi xuống lầu, đã nhìn thấy ở giữa phòng khách có đặt một con ma-nơ-canh, mà trên người con ma-nơ-canh còn mặc một chiếc váy dạ hội màu hồng phấn, bên cạnh có một đôi giầy cao gót rất xinh đẹp, trên bàn có một bộ trang sức rất nổi tiếng và quý giá.

Quý Thiên Tứ ngồi trên ghế sô pha ở bên cạnh, như là chỉ chờ cô tỉnh dậy.

Quý An Ninh không cần đoán cũng biết, tất cả chỗ này đều là hắn chuẩn bị cho cô để đêm nay đi tham dự yến tiệc.

"Đẹp quá." Hạ An Ninh đi tới trước mặt con ma-nơ-canh, sờ chất liệu vải, lại lộ ra vẻ đẹp của từng lớp váy, chất liệu thoải mái, ngực xẻ kết hợp với tà trước lệch một bên. Đây nhất định là trang phục dạ hội sẽ khiến mọi cô gái đều phải tan chảy.

"Đi mặc thử đi, nếu không thích, chúng ta vẫn còn thời gian đi đổi cái khác." Quý Thiên Tứ nói với cô.

Quý An Ninh cũng rất muốn thử xem mặc lên sẽ như thế nào, cô kéo khóa ở phía sau xuống, cởi chiếc váy trên người ma-nơ-canh ra, cô cầm lấy đôi giày cao gót trên sàn, tung tăng tăng đi lên trên tầng.

Quý Thiên Tứ nhìn dáng vẻ mừng rỡ của cô như một đứa trẻ, hắn khẽ cười, trong ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

Quý An Ninh thử rất nhanh rồi đi xuống. Chiếc váy dạ hội là Quý Thiên Tứ tự mình chọn, rất phù hợp với phong cách của cô. Bộ váy màu hồng phấn đã làm tôn lên nước da trắng như tuyết của cô, mịn màng nhẵn bóng, lại khoe được những đường cong cơ thể của một người thiếu nữ.

"Đẹp không?" Quý An Ninh nhẹ nhàng xoay một vòng trong phòng khách, từng lớp váy xòe ra rất tự nhiên, vừa đẹp vừa cuốn hút.

Quý Thiên Tứ đỡ cằm, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô từ trên xuống dưới, nghĩ đến cái gì đó, hắn đứng lên, mở hộp trang sức trên bàn ra, là một bộ trang sức có đính viên kim cương màu xanh trong, hắn đứng ở phía sau Quý An Ninh.

Quý An Ninh biết hắn muốn làm gì, lập tức đứng im không động đậy, Quý Thiên Tứ vén mái tóc dài của cô sang một bên, tháo sợi dây chuyền trên cổ cô ra, sau đó, hắn tự tay lấy sợi dây chuyền có đính kim cương đeo lên cổ cô.

Quý An Ninh chớp mắt, Quý Thiên Tứ đeo xong, lại cầm lấy chiếc nhẫn kim cương đeo vào ngón giữa tay trái của cô, còn có một chiếc lắc tay, kết hợp lại thành bộ trang sức, vẻ đẹp thuần khiết trên người từ trên xuống dưới của Quý An Ninh lại nâng lên một tầm cao mới.

"Biết trang điểm không? Đi trang điểm nhẹ nhàng một chút." Ánh mắt của Quý Thiên Tứ dừng lại trên khuôn mặt cô, đáy mắt đang bộc lộ cảm tình và cũng có sự kiềm chế của hắn.

Quý An Ninh ừ một tiếng, hỏi hắn: "Mấy giờ đi ạ?"

"Năm giờ rưỡi xuất phát."

Quý An Ninh cũng rất muốn đi dự yến tiếc để được mở mang tầm mắt, khó mà có được cơ hội như thế này, cô cũng không hy vọng mất đi chừng mực trong dáng vẻ của mình.

Quý An Ninh về phòng, trang điểm nhẹ một chút, tóc dài tự nhiên xõa xuống phía sau, cô thích kiểu vén tóc sang một bên, để lộ ra khuôn mặt trắng muốt như ngọc, lúc cười lên, môi hồng răng trắng, tỏa sáng như ánh trăng.

Năm giờ rưỡi, Quý An Ninh ngồi trong chiếc xe Bugatti của Quý Thiên Tứ, xuất phát đi đến yến tiệc.

Yến tiệc đêm nay, là yến tiệc lớn của cả giới thương nhân trong nước M mà chủ yếu là các doanh nhân lớn, ngoài việc lựa chọn thân thế, trong lịch sử gia tộc, cũng có những trường hợp ngoại lệ, như là đột nhiên giàu có sau một đêm, hoặc là những người giàu có nhờ sự rối loạn của gia tộc, là những người không có tư cách được mời.

Một khu biệt thự nằm ở trung tâm thành phố M, một ngôi biệt thự được xây dựng nên bởi 80% là kính màu lam đậm, có một phong cách riêng hiện lên ở đó, lúc này, trên ghế sô pha ở trước cửa kính sát mặt đất, hình ảnh của một người đẹp trai khôi ngô tuấn tú ngồi dài ra trên ghế.

Điện thoại anh đặt trên bàn, bỗng chốc vang lên, anh nhìn thoáng qua, những ngón tay xinh đẹp cầm lấy điện thoại, để lên một bên tai.

"Alo." Giọng một người đàn ông vừa trầm vừa từ tính vang lên.

"Cung thiếu gia, anh vẫn chưa đi sao?" Người ở đầu dây bên kia là trợ lý mới của anh Diệp Sâm đang thúc giục.

"Đã đi rồi."

"Tôi đã mời cho anh một partner rồi, cô ấy ở ngoài đợi anh rồi cùng nhau vào."

"Ừ." Người đàn ông lạnh nhạt trả lời một tiếng, cũng không từ chối.

"Cô ấy tên là Mạn Lệ, là con lai và là người mẫu vô cùng xinh đẹp, rất biết cách ăn nói, sẽ giúp ích cho anh trong việc nói chuyện với khách khứa."

Cung Vũ Trạch ấn tắt điện thoại, cầm chiếc chìa khóa xe ở bên cạnh đứng dậy đi ra ngoài. Anh cũng không thích những buổi tiệc như vậy, nhưng, những yến tiệc có thể từ chối được, anh sẽ cố gắng hết sức để từ chối, bữa tiệc tối nay, là dó gia tộc có sức ảnh hưởng lớn trong thương giới tổ chức, anh không thể không nể mặt được.

Chỉ trong ba năm, công ty anh đã chiếm một nửa số định mức thị trường trên toàn quốc, dựa vào thân thế của mình anh không tới tham gia, cũng không thể nào nói nổi.

Siêu xe màu đen như một linh hồn chạy trong chiều hoàng hôn chạng vạng tối.

Trước cửa đi vào buổi yến tiệc, trợ lý Diệp Sâm của anh dẫn theo một cô gái trẻ cao ráo xinh đẹp, cô mặc một bộ trang phục dạ hội rất sang trọng, khuôn mặt có nét Châu Á, sắc xảo xinh đẹp, body rất chuẩn, cô gái xinh đẹp hoàn mỹ như một thiên thần.

"Hi, Cung thiếu gia, rất vinh hạnh có thể trở thành partner của anh đêm nay." Cô gái chầm chậm bước tới bên anh, khoác tay Cung Vũ Trạch một cách tự nhiên.

Diệp Sâm lập tức phá lên cười: "Cung thiếu gia, vậy tôi sẽ ở đây đợi anh. Có chuyện gì anh cứ gọi cho tôi."

Cung Vũ Trạch rút tay ra khỏi tay Mạn Lệ như chưa hề có gì xảy ra, anh sửa sang lại vest: "Sau 30 phút nữa lái xe của tôi tới đây. Tôi muốn rời khỏi đây."

"Vâng thưa anh." Diệp Sâm lập tức lên tiếng trả lời.

Anh ta biết quy tắc của Cung Vũ Trạch, mỗi lần anh chỉ đến tham dự nửa buổi đầu rồi rời đi.

Cung Vũ Trạch hai tay cho vào túi quần, ở phía sau, Mạn Lệ vô cùng nhạy bén biết được người đàn ông này không thích cô có những hành động thân thiết. Cô cũng chầm chậm đi bên cạnh anh, trong thâm tâm đã tính toán, đêm nay bất luận như thế nào, cô cũng phải tóm bằng được thiếu gia giàu có này.

Vì cô biết, giữ chặt được người đàn ông này, tiền đồ và phú quý của cô, cũng sẽ dễ như trở bàn tay.

Vì vậy, tại sao cô lại bỏ qua cơ hội này chứ?

Khi Cung Vũ Trạch vào trong yến tiệc, những vệ sĩ ở đó không cần phải kiểm tra thư mời của anh, liền chào hỏi môt cách nhiệt tình và kính trọng: "Xin chào Cung tiên sinh. Mời vào."

Cung Vũ Trạch hơi cúi đầu, dẫn Mạn Lệ đi vào.

Mạn Lệ trên khóe miệng luôn nở nụ cười ngọt ngào cuốn hút, đi theo anh vào hội trường yến tiệc xa hoa tráng lệ.

Cung Vũ Trạch vừa mới vào được một lúc, lại một chiếc xe màu lam đậm dừng ở trước cửa, Quý Thiên Tứ và Quý An Ninh bước xuống xe.

Quý An Ninh trong tay cầm một chiếc túi nhỏ đẹp tinh tế, bên trong có đựng điện thoại của cô và một thỏi son, Quý Thiên Tứ giao chìa khóa xe cho người cất xe, liền quay sang nói với Quý An Ninh: "Chúng ta vào thôi."

Quý An Ninh đứng ở bên cạnh hắn, Quý Thiên Tứ dừng lại, nói với cô: "Khoác tay anh đi."

Quý An Ninh có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn khoác lấy tay hắn, ánh mắt Quý Thiên Tứ nhìn về phía cửa đi vào yến tiệc, sâu trong đôi mắt hiện lên điều gì đó rất phức tạp, mục đích của hắn tối nay, không chỉ là tới gặp mặt giao lưu với khách mời ở đây, mà còn có một điều hắn vẫn luôn hoài nghi ở trong lòng, rất muốn gỡ bỏ nó thật nhanh.

Rốt cuộc Cung Vũ Trạch là như thế nào trong lòng An Ninh?
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 944
19944.txt

Một bữa tiệc rất thịnh soạn, tổ chức ở hai tầng trong một khách sạn xa hoa, đèn treo lung linh, rất nhiều tác phẩm nổi tiếng vô giá, những bích đẹp vô cùng, các quan khách trong những bộ trang phục lộng lẫy đến dự tiệc, chuyện trò vui vẻ, cụng ly uống rượu với nhau.

Bước vào nơi đây, như hòa nhập vào một thế giới khác vậy, tất cả mọi thứ ở đây đều thanh nhã văn minh.

Quý An Ninh khoác tay Quý Thiên Tứ, ánh mắt cô hờ hững nhìn khắp mọi phía, cũng không để lộ ra biểu cảm vô cùng kích động, mà thân phận của cô cũng đủ để cô có thể ung dung tự nhiên đứng ở chỗ này.

Ánh mắt Quý Thiên Tứ nhìn lướt khắp mọi nơi, muốn tìm kiếm bóng dáng của Cung Vũ Trạch, nhân lúc nhân viên phục vụ đi tới, hắn vẫn không quên lấy cho Quý An Ninh một ly nước ép nho, Quý An Ninh cầm lấy ly nước, vừa uống, vừa được hắn nắm tay đi dạo giữa rất nhiều khách mời.

Cuối cùng, Quý Thiên Tứ đã nhìn thấy hình dáng của một người phương Đông khôi ngô tuấn tú, hôm nay tới đây, đa phần đều là khách người phương Tây, nhưng cũng rất dễ nhận ra, lúc này Cung Vũ Trạch, đang đứng cùng với những doanh nhân giàu có trên thế giới, lúc này đẹp như ánh trăng vậy.

Từ những vị khách mà anh tiếp kiến, liền khiến Quý Thiên Tứ cảm thấy có chút áp lực.

Sản nghiệp của Quý gia chỉ có thể ổn định đi lên từng năm, chỉ có thể coi là có tiền, nhưng không đạt đến mức có thể địch với các nước lớn mạnh như Cung gia, cũng phải, nhìn chung các gia tộc trên toàn thế giới, có thể so sánh được với Cung gia, cũng tìm không ra mấy gia tộc.

Đương nhiên, hiện tại khẳng định không ai có thể tính toán chi tiết số tài sản của Cung gia, bởi vì sợ phải sử dụng không ít các đoàn đội mới tạm có thể kiểm kê được một góc của tập đoàn Cung thị.

Vì vậy ngay cả truyền thông cũng không dám đưa ra con số định mức cụ thể, chỉ sợ đưa tin xong, cũng sẽ rước lấy sự bất mãn và chê cười của Cung gia.

Quý An Ninh vốn dĩ cũng không biết Quý Thiên Tứ đưa cô tới đây, còn che giấu một mục đích khác.

Quý Thiên Tứ vừa nhìn thấy một một người bạn trong giới kinh doanh đứng ở gần Cung Vũ Trạch đang nói chuyện cùng với mấy người bạn khác, Quý Thiên Tứ suy tư một lúc, liền nói với Quý An Ninh: "An Ninh, đi với anh qua kia làm quen với bạn anh."

"Vâng. Được ạ." Quý An Ninh mím môi cười, cô đi theo Quý Thiên Tứ đến trước mặt người bạn đó, lúc này Cung Vũ Trạch đang quay lưng về phía cô, mà cô, cũng đang quay lưng về phía hắn, chỉ cách nhau có nửa mét.

Quý Thiên Tứ chào hỏi người bạn mình rất tự nhiên: "Hi, Lỗ Khắc, gần đây thế nào rồi?"

Lỗ Khắc lập tức kích động tiến lên ôm lấy hắn, Quý Thiên Tứ cũng ôm lấy bạn, Lỗ Khắc nhìn cô gái đi bên cạnh hắn, lập tức cũng muốn nhân cơ hội dang tay ra ôm lấy cô.

Quý An Ninh không khỏi giật mình, vội vàng lùi về phía sau, Quý Thiên Tứ muốn ngăn cản bạn mình không được làm bừa, lưng Quý An Ninh đã đụng phải người nào. . .

Cô luống cuống một chút, định nhìn xem người mình đụng phải là ai, mà người bị đụng phải, cũng vừa quay đầu lại muốn xem, ai mà hấp tấp vô lễ như vậy.

Cung Vũ Trạch quay đầu lại, Quý An Ninh cũng vừa đầu qua, bởi vì lúc đầu đã đứng rất gần, Quý An Ninh trong lúc hốt hoảng, ly nước ép nho trong tay cô cứ như vậy đổ vào chiếc áo sơ mi trắng chất liệu tơ tằm của người đàn ông đó.

Hai người, hai ánh mắt, một ánh mắt trừng trừng nhìn qua, lạnh lùng tức giận, một ánh mắt ngước lên, vô cùng hoảng loạn.

Nhưng, khi hai người nhìn rõ khuôn mặt của đối phương. . .

Dường như toàn bộ âm thanh trong buổi yến tiệc trong nháy mắt đều biến mất, duy chỉ có hình ảnh của người đứng trước mắt, đã lâu không gặp, thực sự không dám tin là gặp nhau. . .

Trong lồng ngực Quý An Ninh như bị sét đánh, tất cả mọi phản ứng của cô đều dừng lại, ngay cả những hình ảnh hỗn loạn trong tầm mắt cũng đều dừng lại trong đôi mắt cô, cô tuyệt đối không ngờ tới, người mình đụng vào lại là anh.

Mà sao Cung Vũ Trạch lại không kinh ngạc chút nào vậy? Ở một nơi như vậy, trong trường hợp như vậy, ba năm về trước nhìn thấy cô gái của anh bị đâm bị thương, cứ như vậy hoàn toàn không đề phòng bị đẩy đến trước mặt anh, phá bỏ lời thề anh sẽ không gặp lại cô nữa.

Ánh mắt Quý Thiên Tứ bình tĩnh đứng ở một bên, nhưng lúc Lỗ Khắc muốn qua xin lỗi thì bị hắn ké lại.

Lỗ Khắc không biết ý nghĩ đùa giỡn của mình, lại khiến một cô gái xinh đẹp vướng phải phiền phức như vậy.

Mà Cung Vũ Trạch căn bản cũng không kịp bận tâm đến chiếc áo sơmi và bộ vest bị làm bẩn, anh cứ như vậy mặt không cảm xúc nhìn cô gái va vào mình và đổ cả ly nước nho lên người mình nữa, thực ra, dưới lớp mặt nạ bình tĩnh đó là một loại cảm xúc lồng lộn cuộn trào.

Viền mắt của Quý An Ninh bằng mắt thường có thể thấy được, bắt đầu ửng đỏ, nước mắt trào ra, cô chẳng khác nào như bị điểm huyệt, trong ánh mắt đang nhìn chằm chằm lạnh lùng của Cung Vũ Trạch, như một người không có áo giáp bị đâm máu chay thành sông vậy, thảm hại không chịu được.

Lúc mà nước mắt của cô sắp rơi xuống, Quý Thiên Tứ đưa tay ra, kéo cô vào lòng hắn, sớm đã chuẩn bị khăn giấy lau nước mắt trên gò má cho cô, lúc này, sâu trong trái tim Quý Thiên Tứ cũng thấy khó chịu và đau lòng.

Hắn không ngờ rằng, lần thử này, lại khiến cô đau lòng đến như vậy, ngay cả một câu cũng không nói ra được, nước mắtlập tức tràn đầy mi.

Hiện tại, tất cả đáp án đã bày ra trước mắt hắn. Họ quen nhau, đã từng bên nhau, nói không chừng cô còn yêu sâu đậm người đó.

Trong mắt Cung Vũ Trạch là một màu lạnh lẽo. Lúc Quý Thiên Tứ đưa Quý An Ninh đi, ánh mắt anh thoáng hiện lên một chút vẻ lo lắng. Anh lạnh lùng nhìn sang, Quý Thiên Tứ có chút áy náy nói với anh rất lịch sự: "Xin lỗi, bạn tôi đã mạo phạm đến anh, quần áo của anh tôi sẽ bồi thường."

Khuôn mặt Quý An Ninh nhẹ nhàng dựa trước ngưc Quý Thiên Tứ. Đột nhiên gặp mặt như vậy khiến trái tim cô rất hoảng loạn, sợ hãi, cô không biết phải làm sao.

Ánh mắt Cung Vũ Trạch nhìn lướt qua cô gái Quý Thiên Tứ đang ôm vào lòng, anh lãnh đạm nói: "Không cần." Nói xong, anh cất bước đi về phía cửa ra vào.

"Vũ Trạch, anh chờ em với." Mạn Lệ đuổi theo sau anh.

Quý An Ninh vội ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy tay của Cung Vũ Trạch, một cô gái khoác tay anh vô cùng thân mật và quan tâm.

Hóa ra là bên cạnh anh cũng có cô gái khác rồi, anh muốn đi rồi sao?

Nơi mà Cung Vũ Trạch đang đi tới, không phải là cửa rời khỏi yến tiệc, mà là hướng đi đến nhà vệ sinh, anh nói với Mạn Lệ ở phía sau: "Gọi cho trợ lý của tôi, bảo anh ta lập tức mang đến cho tôi một bộ quần áo sạch sẽ."

"Cung thiếu gia, anh vẫn muốn ở lại yến tiệc sao?" Mạn Lệ ngạc nhiên hỏi, cô còn tưởng rằng anh muốn về luôn chứ.

Cung Vũ Trạch không trả lời cô ta, mà đi vào phòng vệ sinh. Mạn Lệ lập tức móc điện thoại của cô ra, gọi cho Diệp Sâm kể hết mọi chuyện vừa xảy ra, Diệp Sâm nhận được lệnh, liền lập tức thực hiện.

Phòng vệ sinh nam yên tĩnh không có một ai, thân hình cao lớn của Cung Vũ Trạch đứng trước bồn rửa tay, trên chiếc gương hiện ra biểu cảm của anh lúc này, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú như điêu khắc, lúc này vì cảm xúc nào đó, mà tràn đầy sự hung ác nham hiểm, tay anh nắm nắm chặt lại, dưới đôi môi mỏng ấy, xương gò má hơi nhô lên, có thể thấy anh đang cắn răng rất chặt.

Tại sao cô lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Tại sao cô lại xuất hiện bên cạnh một người đàn ông khác?
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 945
19945.txt

Là cô cố ý tiếp cận anh? Hay đó chỉ là sự trùng hợp?

Người đàn ông vừa rồi có quan hệ gì với cô? Là chồng hiện tại? Hay là ông chủ của cô?

Ba năm nay gương mặt cô vẫn chẳng hề thay đổi, nhưng cách ăn mặc của cô đã khác xưa, biến thành tiểu thư giàu có, bên người chẳng thiếu gì tiền.

Khóe miệng câu dẫn của Cung Vũ Trạch nhếch lên nụ cười trào phúng lạnh lùng, cô của ba năm trước đứng núi này trông núi nọ, một chân đạp hai thuyền, thủ đoạn bày ra để thu hút đàn ông nhiều không đếm xuể, ba năm rồi, đàn ông bên người cô xem ra cũng thay đổi không ít!

Một người đàn ông để có thể được mời đến yến hội tối nay, thì tài năng và kinh tế của anh ta nhất định không thuộc dạng tầm thường, khả năng quyến rũ đàn ông của cô xem ra cũng cao siêu hơn trước nhiều.

"Chết tiệt!" Cung Vũ Trạch nhìn chiếc áo sơ mi bị vấy đầy những vệt ố màu tím, vô cớ nổi giận đùng đùng, anh đưa tay kéo vạt váo lên, những vết ố bẩn do bị nước ép nho vấy lên này, cũng giống như Quý An Ninh vậy, dính lên da làm anh cảm thấy khó chịu.

"**. . ." Cung Vũ Trạch định cởi áo khoác ngoài ra, nhưng không tài nào tháo chiếc nơ trên cổ ra được, anh bực mình thấp giọng nguyền rủa.
Khiến cho một vị khác nam đang chuẩn đến làm quen giật nảy mình sợ hãi.

Người Quý An Ninh khẽ run, Quý Thiên Tứ đưa cô đến một căn phòng yên tĩnh để nghỉ ngơi, đau lòng nhìn cô đang ôm chặt cánh tay, sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt. Anh nhẹ nhàng hỏi: "An Ninh, làm sao thế? Em sợ người đàn ông kia sao?"

Quý An Ninh ôm mặt, lắc lắc đầu.

"Hắn đã từng làm em tổn thương?" trong giọng nói Quý Thiên Tứ mang theo sự tức giận.

Chẳng lẽ hắn nói sai? Cung Vũ Trạch đã làm cho cô ấy tổn thương ư?

Quý An Ninh càng lắc đầu mạnh hơn, cô không thể làm gì khác ngoài việc gái thích với hắn, "Không phải… Anh ấy không làm tổn thương em… mà là em làm tổn thương anh ấy!"

Quý Thiên Tứ ngẩn người, "Nói cho anh biết, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?"

"Anh, chuyện qua rồi, em không muốn nhắc lại nữa, mà sao anh ấy lại có mặt ở đây?" Quý An Ninh hơi mơ hồ hỏi.

Là do Quý Thiên Tứ cố tình đưa cô đến đây, nên tất nhiên hắn chẳng thể nói ra, chỉ đành thở dài, "Người tổ chức yến hội này, là người rất có tầm ảnh hưởng, có lẽ anh ta cũng là một trong số những người được mời đến."

Quý An Ninh cũng không suy nghĩ gì thêm, trong đầu hiện ra đôi mắt lạnh lùng không vương chút tình cảm nào của Cung Vũ Trạch ban nãy, trái tim cô giống như bị dội một gáo nước lạnh, ba năm rồi, anh càng ngày càng trở thành một người đàn ông trưởng thành quyến rũ, phân định ân oán cũng rạch ròi hơn xưa.

Cô không thể nhìn ra một chút tình cảm dành cho những năm tháng xưa cũ nào trong đôi mắt anh, ánh mắt đó tĩnh lặng không một gợn sóng, tựa như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Trong chuyện này, không thể nào trách anh được, nhưng trái tim cô giống như đang bị đốt cháy, âm ỉ đau.

"An Ninh, có cần đi ra khỏi đây không?" Quý Thiên Tứ ân cần hỏi cô, bởi sự xuất hiện của Cung Vũ Trạch khiến cho cô đau khổ như vậy, chẳng thà đi khỏi nơi đây còn hơn!

Quý An Ninh lắc lắc đầu, "Không cần đâu, anh ấy đi rồi."

Anh đi rồi, vậy thì cô không đi nữa, giữa họ chẳng có bất cứ quan hệ gì, cô nói với Quý Thiên Tứ, "Anh, em có thể ở đây để bình tâm một lúc được không? Anh cứ đi làm việc của mình đi, lát sau em sẽ đi tìm anh."

Lần này Quý Thiên Tứ đến đây, cũng chính là muốn nói chuyện làm ăn với mấy vị trong ngành. Anh giơ tay vỗ vỗ bả vai cô: "Được! Anh đi một lúc rồi quay lại tìm em, em cứ nghỉ ngơi một lát đi nhé!"

Quý Thiên Tứ đi rồi, những cảm xúc đè nén trong lòng Quý An Ninh từ đầu đến giờ lặng lẽ trào dâng trong căn phòng yên tĩnh, cô lấy khăn giấy trên bàn, che đi mắt mình, bật khóc trong lặng lẽ.

Ba năm. Chớp mắt đã ba năm rồi.

Gặp lại người lạ đã từng quen.

Những đau thương trong lòng Quý An Ninh ngập tràn gian phòng, còn bên ngoài song cửa sổ kia, là cảnh nói cười nhộn nhịp, đối lập hoàn toàn với những tổn thương trong lòng cô.

Y phục của Cung Vũ Trạch được Diệp Sâm mang tới. Anh đem đến một căn phòng nghỉ khác để thay, cởi chiếc áo sơ mi dính đầy vết bẩn ở phần ngực ra, lạnh lùng vứt xuống đất, Diệp Sâm đem khăn mặt lại, Cung Vũ Trạch lau sạch sẽ những vết dơ trên người mình, mặc lại một chiếc áo sơ mi trắng tinh khác.

Anh cài hàng cúc một cách vô cùng tao nhã, sau đó chỉnh đốn lại chiếc cúc được đính kim cương ở tay áo, người đàn ông này tức thì liền khôi phục lại vẻ tôn quý chết người vốn có của mình.

"Cung thiếu, thiếu gia định tìm cái người bất cẩn kia để tính sổ sao?" Hiệp Sâm đứng bên cạnh hỏi, bởi trong lúc anh thay quần áo, gương mặt lộ ra sát khí bức người.

Xem ra lần này ông chủ của hắn không nuốt trôi được cơn tức rồi.

Cung Vũ Trạch nhẹ nhàng hếch cằm, Hiệp Sâm nhanh chóng đi đến, giúp anh sửa sang lại vạt áo, đeo một chiếc cà vạt mới sậm màu lên, đôi mắt hơi rủ xuống của Cung Vũ Trạch phát ra ánh nhìn lạnh lùng.

"Cung thiếu, nửa tiếng trôi qua rồi, có cần tôi mười phút nữa lấy xe đi đến cửa không?" Hiệp Sâm liến thoắng hỏi.

"Không cần." Cung Vũ Trạch tiếc lời như tiếc vàng ngọc, Hiệp Sâm sửa sang xong rồi, anh mới quay gót mở cửa đi ra ngoài.

Mạn Lệ đứng chờ ở ngoài xem ra đã tốn công vô ích. Cô ta cứ nghĩ lúc Cung Vũ Trạch thay quần áo nhất định sẽ cần đến sự giúp đỡ của cô, nhân tiện đó cô cũng có cơ hội nhìn thân hình anh một chút, nào có biết rằng anh lại chỉ cần trợ lý giúp đỡ, điều này khiến cô ta cảm thấy vô cùng nuối tiếc.

Có điều, thân hình của Cung Vũ Trạch, thì chẳng cần phải bàn đến nữa, đó tuyệt đối là một thân hình cường tráng vạm vỡ, bởi cô có thể nhìn thấy vòm ngực vạm vỡ của anh đang phập phồng dưới lớp áo sơ mi kia.

"Vũ Trạch." Mạn Lệ tức thì tươi cười đi tới.

Cung Vũ Trạch hơi cúi đầu, một tay đút vào túi quần, thân hình quyến rũ chết người quay lại yến hội.

Ánh mắt không đổi quét qua từng ngóc ngách trong yến hội, tìm người con gái đã ba năm không gặp lại kia. Cho dù anh đã cố gắng gạt đi suy nghĩ như thế này, nhưng trong thân tâm anh vẫn có chút không cam lòng , giống như sự việc của ba năm về trước, anh vẫn có thể đi tìm cô để hỏi cho ra nhẽ.

Sự phản bội của ba năm trước, anh đã bỏ qua quá dễ dàng, nên bây muốn giải quyết lại.

Không, anh càng nghĩ càng muốn biết, người con gái này đang suy tính chuyện gì trong lòng, chẳng phải đã nói sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa sao? Thế tại sao vẫn vô duyên vô cớ xuất hiện trở lại? Là vì lý do gì?

Cung Vũ Trạch nhìn thấy Quý Thiên Tứ đang đứng trò chuyện cùng mấy vị khách nam, nhưng lại không thấy Quý An Ninh ở bên cạnh hắn, anh híp mắt, người đàn ông này là ai?

Quý Thiên Tứ cứ nghĩ áo của Cung Vũ Trạch bị vấy bẩn nên đã rời đi, nên không để ý rằng anh đã quay trở lại.

CungVũ Trạch lập tức nghĩ, bên cạnh nơi này có rất nhiều phòng để cho khách mời nghỉ ngơi, nói chuyện và dùng bữa, liệu có phải cô đang ở một chỗ nào đó để nghỉ ngơi hay không?

Cung Vũ Trạch chỉ vừa mới suy đoán thôi, đã bắt đầu đi về phía có phòng nghỉ ở bên cạnh, định đến từng phòng một để tìm người

Quý An Ninh khóc xong một hồi, đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cô đã không còn là cô gái hay khóc của ba năm trước nữa, ba năm nay, trải qua rất nhiều đau thương chia lìa, trái tim cô đã kiên định hơn, cả con người cô cũng trưởng thành hơn.

Đúng vậy, vừa mới gặp Cung Vũ Trạch, cô đã không khống chế được cảm xúc của mình, hơn nữa còn làm mất thể diện trước mặt Quý Thiên Tứ.

Cô của bây giờ, ngồi trong căn phòng này, hai tay tự nhiên đan chặt trước ngực. Mặc dù đã khóc một trận nhưng gương mặt thanh tú với những đường nét tinh xảo vẫn diễm lệ như cũ, trang sức vốn cũng có kiểu dáng trang nhã, dù không trang điểm cũng chẳng hề kém sắc.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 946
19946.
Nếu sau này có thể cô sẽ gặp anh trong những dịp như thế này, thì chắc cô nên học được cách kiểm soát tình cảm của mình. Hơn nữa, nếu đã có cơ hội gặp lại, vậy những nợ nần mà cô nợ anh, cô cũng có thể trả lại rồi.

Quý An Ninh khẽ thở dài một tiếng, định quay người đi tìm Quý Thiên Tứ thì đột nhiên, bên ngoài có người mở cửa vào. Quý An Ninh tưởng Quý Thiên Tứ về tìm cô, nhưng khi ngẩng đầu lên thì bất ngờ chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.

Hai người họ chỉ cách có mười mấy phút lại gặp nhau lần nữa.

Hô hấp của Quý An Ninh dường như trở nên khó khăn, anh ấy chưa rời đi ư?

Cung Vũ Trạch cũng không ngờ sẽ tìm được cô, hơn nữa, vẻ mặt của cô lại bình tĩnh hơn anh tưởng rất nhiều. Quả nhiên, qua ba năm, tất cả đã thay đổi rồi.

“Vũ Trạch...” Quý An Ninh ấp úng gọi tên anh, miễn cưỡng nở nụ cười gượng gạo: “Đã lâu không gặp rồi.”

Cung Vũ Trạch đứng ở cửa vào, ánh mắt phức tạp, lạnh nhạt nhìn cô chăm chú, sửa lại cách gọi của cô: “Gọi tôi là Cung tiên sinh hoặc là Cung thiếu gia thì có vẻ hợp hơn.”

Tim Quý An Ninh thắt lại, cắn cắn môi, vẻ mặt thoáng bối rối, sau đó cô hít sâu một hơi, gọi anh lần nữa: “Cung tiên sinh, lâu rồi mới gặp.”

Cung Vũ Trạch không nói gì nữa, cứ đứng đó nhìn cô.

Bầu không khí trầm thấp làm Quý An Ninh không thở nổi, trước kia cô không biết nên bù đắp những tổn thương mà anh phải chịu như thế nào. Nhưng bây giờ, ít ra có một thứ cô có thể làm được, đó chính là tiền, cô có thể trả lại tiền cho anh.

“Cung tiên sinh, có thể cho tôi số tài khoản ngân hàng của anh không? Số nợ trước kia còn nợ tôi sẽ tính cả vốn lẫn lãi trả cho anh.” Quý An Ninh ngước mắt lên, bình tĩnh nói với anh.

Vẻ mặt Cung Vũ Trạch hơi trầm xuống, khóe miệng giật giật, lạnh lùng nói: “Cô còn muốn thanh toán rõ ràng sao?”

Quý An Ninh biết anh đang ám chỉ cái gì, cô mím môi cười nhạt: “Tôi biết những gì nợ anh không thể thanh toán rõ ràng hết được, nhưng tôi sẽ cố gắng trả lại những gì tôi đã nợ.”

“Không cần đâu, cứ cho là cô trả cho tôi, thì tôi cũng không cần.” Cung Vũ Trạch hừ lạnh, dụ ý rằng bất kỳ thứ gì của cô cũng đều làm anh chán ghét vậy.

Ngực Quý An Ninh như bị đâm một nhát, cô cắn môi. Vừa rồi cô cũng đã nghĩ, sau này có cơ hội gặp lại anh, nếu cứ dây dưa, vướng mắc với quá khứ mãi thì cũng chỉ làm cô thêm đau khổ mà thôi.

Cho nên, nếu đã gặp nhau thì cũng nên thản nhiên đối mặt, chứ không phải chỉ biết trốn tránh nữa. Ba năm trước, cô sai thì cũng đã sai rồi, Cung Vũ Trạch muốn cô bù đắp thế nào thì cô sẽ làm như thế.

“Vậy tôi xin lỗi anh lần nữa, thật sự xin lỗi, chuyện ba năm trước, tôi rất xin lỗi vì đã làm tổn thương anh.” Ánh mắt Quý An Ninh trong suốt nhìn anh, tràn đầy thành ý.

Cung Vũ Trạch cắn răng, hừ lạnh: “Cô cảm thất bây giờ nói xin lỗi còn có tác dụng nữa không?”

Quý An Ninh thoáng bối rối, cô rũ mắt xuống, không biết làm sao, vô lực nói: “Vậy anh muốn tôi làm thế nào?”

“Cô không cần làm gì cả, mong cô sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa là được.” Nói xong, Cung Vũ Trạch xoay người định đi.

Ở phía sau, Quý An Ninh nghe được câu nói vô tình này xong thì sắc mặt trắng bệch, cắn môi, không biết nói gì. Cung Vũ Trạch bỗng dừng lại, quay đầu nhìn cô chằm chằm:

“Chuyện của ba năm trước, tôi không muốn tính toán với cô, nhưng vừa rồi cô làm bẩn quần áo của tôi, cô phải bồi thường tiền cho tôi.”

Quý An Ninh ngẩn ra, rồi lập tức trản lời: “Được, anh đưa số tài khỏan cho tôi, hết bao nhiêu tôi sẽ trả cho anh.”

“Khẩu khí thật lớn, bây giờ cô có rất nhiều tiền thì phải?” Cung Vũ Trạch cười có vẻ khinh thường.

Quý An Ninh bị chặn, im lặng không nói gì. Anh đã ghét cô như vậy, thì cô cần gì phải nói chuyện xảy ra ba năm trước cho anh nghe chứ, không chừng có nói ra thì anh cũng không muốn nghe.

Cô đã biết rõ một điều, giữa cô và anh sẽ không thể có bất cứ sự thân mật nào nữa, bọn họ sẽ trở về như người xa lạ, không, người xa lạ còn có thể trở thành bạn bè, nhưng
bọn họ thì ngay cả bạn bè cũng không thể làm được.

“Quần áo của anh bao nhiêu tiền?’ Quý An Ninh không thể trả lời anh, hỏi lại.

“Cô đã có tiền như thế thì được rồi, cứ đưa một trăm bộ đến nhà tôi đi, tôi tự mình chọn, nếu tôi hài lòng thì chuyện này cho qua.” Cung Vũ Trạch nói xong, lại nghĩ đến cái gì, anh đi lại chỗ cô, nói: “Điện thoại.”

Chuyện này rõ ràng là muốn làm khó người khác mà! Quý An Ninh nhìn anh, trong mắt có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn mở khóa di động đưa cho anh.

Cung Vũ Trạch nhập vào một dãy số, nói: “Tôi sẽ gửi địa chỉ đến cho cô.”

“Có cần thiết phải lãng phí như thế không? Anh cứ nói cho tôi biết bộ đồ anh mặc do ai thiết kế, tôi sẽ trực tiếp làm một bộ cho anh là được mà.” Quý An Ninh không muốn nhận chuyện khó khăn này.

Cung Vũ Trạch quay đầu nhìn cô: “Cô không định bồi thường cho tôi ư?”

“Không phải.. chỉ là tôi cảm thấy như thế rất lãng phí thôi.” Quý An Ninh không biết nói gì, không ngờ vừa gặp lại anh thì đã cãi nhau với anh rồi.

“Không phải cô rất có tiền à?”

“Tôi... tôi không có tiền, nhưng mà, vẫn có tiền có thể làm một bộ đồ cho anh.” Quý An Ninh tuy hơi ngốc, nhưng cô cũng hiểu được yêu cầu của anh là làm khó người ta.

Một trăm bộ vest, anh muốn mở tiệm quần áo à? Hơn nữa, chưa nói vừa tốn tiền thuê người làm, còn là một việc không có ý nghĩa gì nữa.

Cung Vũ Trạch không ngờ rằng, ba năm không gặp, cô đã không còn là cô gái mềm yếu, dễ dàng bắt nạt như trước kia nữa, cô bây giờ cũng biết cò kè mặc cả, miệng lưỡi lại còn bén nhọn nữa. Lúc trước là anh nhìn nhầm rồi à? Sao lại cảm thấy cô nhu nhược, yếu đuối, cần người bảo vệ chứ?

Vậy cho nên, anh mới ngu ngốc trở thành một người đàn ông bảo vệ cô sao? Anh đã bị coi thường một lần, thì sẽ không để nó xảy ra lần thứ hai nữa.

“Chuyện này không có cờ kè mặc cả gì nữa, cô cứ thế mà làm đi, nếu không tôi sẽ kiện cô đấy.”

“Vậy anh cứ kiện tôi đi! Để pháp luật phán xét xem tôi có phải bồi thường anh một trăm bộ không đồ không?” Quý An Ninh không sợ chết nói.

Cung Vũ Trạch tức giận, vẻ mặt âm trầm, hung hăng trừng mắt nhìn cô: “Có phải cô ỷ vào có chỗ dựa nên dám lớn lối, kiêu ngạo như vậy không?

Quý An Ninh chớp chớp mắt, bị anh dọa sợ: “Tôi lớn lối thế nào chứ? Tôi vẫn đang nói lý với anh đấy.”

“Con người tôi không nói đạo lý. Trước kia vì tôi quá hiền lành, nên mới có thể bị một người phụ nữ lừa gạt.” Cung Vũ Trạch cắn răng, ánh mắt có vẻ oán hận.

Quý An Ninh biết người anh đang nói đến là cô, ánh mắt cô hiện vẻ khổ sở, đau đớn. Cô gật đầu, nói với anh: “Cung tiên sinh, tôi nghĩ sau này có thể chúng ta sẽ ngẫu nhiên gặp nhau, cho nên, có lời nào muốn nói cứ nói hết ra đi! Bộ vest tôi sẽ bồi thường cho anh, giá gấp mười lần cũng được. Nhưng tôi không muốn làm cái gì mà một trăm bộ mang đến cho anh chọn. Thứ hai là, ba năm trước tôi đã có lỗi với anh, nếu anh vẫn còn tức giận, thì cứ nói với tôi, tôi sẽ làm tất cả những gì để anh bớt giận, chỉ cần là việc tôi làm được, tôi sẽ làm. Thứ ba, chúng ta không thể làm bạn được nữa, thì cũng không đến mức phải trở thành kẻ thù chứ!”

Cung Vũ Trạch hơi ngạc nhiên nhìn cô, nhưng vài giây sau anh đã khôi phục vẻ lạnh lùng của mình. Anh cũng không muốn ở đây nhường tới nhường lui về chuyện bộ đồ mãi nữa. Lẽ nào cứ gặp cô thì anh phải thỏa hiệp với cô ư?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 947
19947.
Điều thứ nhất, anh không làm được. Điều thứ hai, người phụ nữ nói chuyện ung dung như vậy, nhưng chuyện của ba năm trước anh không bao giờ có thể quên. Điều thứ ba, anh chính muốn làm kẻ địch của cô.

“ Hạ An Ninh, cô bản lĩnh lắm. Cô lấy ở đâu dũng khí cùng tôi nói những lời như vậy?” Cung Vũ Trạch cười lạnh nhạt.
Quý An Ninh mỉm cười, “ Tôi đổi tên rồi, tôi không phải là Hạ An Ninh, tôi là Quý An Ninh.”

“Lập gia đình rồi?” Trong đầu Cung Vũ Trạch bỗng chốc bùng nổ rồi lại trống rỗng vài giây.

Lấy họ theo họ chồng sao?

Quý An Ninh hơi nhíu mày: “ Không phải!”

“ Người đàn ông ban nãy là gì của cô?” Cung Vũ Trạch hỏi xong liền có chút hối hận, anh vì sao phải đi hỏi thăm về chuyện của cô để bị coi thường cơ chứ?

Quý An Ninh đang muốn nói gì đó, phía sau lưng một câu nói hồi khẩn trương mà gọi ôn nhu: “An Ninh!”

Quý Thiên Tứ từng bước đi đến, theo bản năng đi đến bên cạnh cô, như một cách bảo vệ. Anh ngước mắt nhìn liền chạm ngay ánh mắt lạnh lùng của Cung Vũ Trạch.

Giữa hai người đàn ông này,dường như đang có một trận chiến vô hình, giao chiến trong vài giây.

“ Anh, em giới thiệu chút với anh, đây là Cung Vũ Trạch.” Quý An Ninh lễ phép giới thiệu anh.

“Anh ta là anh trai em?” Cung Vũ Trạch híp mắt, có chút khó tin Quý An Ninh có anh trai?

“ Giữa chúng tôi không có quan hệ huyết thống.” Quý Thiên Tứ không ngại nói với anh.

Lượng thông tin rất lớn, Cung Vũ Trạch vừa nghe đã hiểu, đặc biệt là từ việc Quý Thiên Tứ bảo vệ Quý An Ninh đủ cho thấy được, không chỉ là tình cảm anh em.

“Anh ấy là ...” Quý An Ninh định quay sang giải thích một chút.

Thì bị tiếng hừm lạnh cắt ngang: “Tôi không có hứng thú biết hiểu về chuyện của cô, việc bộ âu phục, cô nhớ bồi thường là được.” Nói xong, đi được vài bước, anh liền bổ sung: “ Làm theo lời tôi nói.”

Nói xong, bóng hình Cung Vũ Trạch biến mất bên ngoài cửa.

Quý An Ninh nhìn theo bóng lưng anh, trong ánh mắt rõ ràng đang lóe lên một chút nuối tiếc. Mà lúc này Quý Thiên Tứ bên cạnh đã nhìn thấy ánh mắt đó của cô.

Cung Vũ Trạch vừa mới đi, Quý An Ninh giống như vừa đánh trận xong, đầu óc cô có chút hoảng loạn mệt mỏi, cô vỗ vài cái lên trán.

“ Làm sao vậy? Anh ta nói những lời làm tổn thương em sao?” Quý Thiên Tứ đau lòng nhìn cô.

Quý An Ninh lắc đầu: “ Không có, em chỉ là không đám đối mặt với anh ấy thôi.”

“ Trước kia hai người yêu nhau sao?” Quý Thiên Nhiên suy đoán.

Đáy mắt Quý An Ninh hiện lên vẻ cười khổ. “ Đúng vậy, bọn em từng qua lại nửa năm. Sau đó, bởi vì em đã làm chuyện làm tổn thương anh ấy, cho nên em cảm thấy rất có lỗi với anh ấy.”

Quý Thiên Tứ nhíu mày. Anh cũng không bất ngờ khi nghe những lời như vậy, bởi vì quyển tạp trí trong tay cô đã nói lên tất cả. Người đàn ông này trong lòng cô vẫn chiếm vị trí vô cùng quan trọng.

“ An Ninh, em vẫn muốn quay lại với anh ta phải không?” Quý Thiên Tứ thấp giọng hỏi.

Quý An Ninh giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía anh, cười đau khổ: “ Anh... anh đang nói gì vậy! Em và anh ấy đã là quá khứ rồi, làm sao có thể?”

Quý Thiên Tứ cũng không dễ dàng tin những lời cô nói. Cùng là đàn ông, anh có thể cảm giác được Cung Vũ Trạch vẫn có ý muốn dây dưa với cô. Mà cô, trong ánh mắt nhìn theo bóng lưng Cung Vũ Trạch, lại có một loại lưu luyến khó mà vứt bỏ được. Giữa hai người họ, vẫn có thể phát sinh tình tiết mới.

Đáy mắt Quý Thiên Tứ thoáng qua vẻ cười đau khổ nhàn nhạt. Anh đã đồng ý với ông nhất định sẽ làm cho cô sống vui vẻ đến hết đời, cho dù trong bất cứ chuyện gì anh cũng không gò ép cô. Cuộc sống riêng của cô anh cũng sẽ không can thiệp quá nhiều, để cô được giống như con bướm tự do, nếu muốn đậu lại bất kỳ đâu, anh chỉ có trách nhiệm bảo vệ thật tốt thôi.

“ Anh, anh hết bận chưa?

“Ừm xong rồi, chúng ta về thôi! Anh thấy em cũng mệt rồi.”

“ Vâng!” Quý An Ninh gật đầu, lúc này cô cầm lấy điện thoại di động rồi đột nhiên ngẩn người ra. Cô lật thử xem, quả nhiên vừa nãy Cung Vũ Trạch đã lấy được số điện thoại của cô, cũng có thể nói là, anh đã có số điện thoại của cô.

Mà cô cũng có số của anh.

Giữa bọn họ lại có cách để liên lạc lại với nhau.

Điều này là tốt hay không tốt?

Lúc Quý thiên Tứ và Quý An Ninh đi đến cửa chính, trong nhóm người cách đó không xa, Cung Vũ Trạch đang cầm ly rượu vang, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ.

Quý An Ninh ngồi trong xe, hình như vẫn có chút cảm giác giống như nằm mơ. Trong ba năm nay, đến nằm mơ cô cũng không dám tinbản thân vẫn còn có thể gặp lại anh.

Vì vậy khi đột nhiên nhìn thấy anh, cô liền hoảng loạn như một đứa trẻ, đau buồn hứng thú gì đều bộc lộ hết trên khuôn mặt. Thhậm chí trong đầu cô nảy sinh suy nghĩ tầm thường rằng chỉ cần anh bỏ qua ý niệm hận thù của ba năm trước, cô sẽ nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.

Nhưng mà, nghĩ đến lúc bồi thường quần áo cho anh, dáng vẻ có phần bá đạo không nói lý của anh, khóe miệng Quý An Ninh cong lên cười châm biếm. Anh của trước đây dịu dàng như gió xuân, thật không biết rằng, anh vẫn còn có bộ mặt khác.

Cô nghĩ, thời gian qua đi, con người cũng sẽ thay đổi. Anh không có thể mãi là người đàn ông dịu dàng, quan tâm giống như người yêu. Mà cô cũng dần thay đổi, trở nên kiên cường mạnh mẽ hơn.

Trên đường đi về, Quý Thiên Tứ không nhắc đến chuyện trước kia, trái lại cùng với cô nói về mục đích lần này đến đây của anh là vì liên quan vài hạng mục công ty, còn có chú ý những việc trên thương trường, bản lĩnh của người trí thức.

Lần đầu tiên Quý An Ninh cảm giác không yên lòng, trong tay cô, đặt túi xách xuống, nhẹ nhàng cấm lấy điện thoại di động. Dường như chiếc điện thoại này đối với cô, ý nghĩa đột nhiên thay đổi.

“ An Ninh, em đang nghe không vậy?” Quý Thiên Tứ nói cả nửa ngày, vậy mà cô một câu cũng không nói, chỉ đáp ừm ừm ừm ừm, lúc anh hỏi về một vấn đề, cô vẫn trong thời gian “ừm”, anh có chút buồn cười.

“ Ách! Gì vậy?” Quý An Ninh quả nhiên không chú ý nghe.

Quý Thiên Tứ cười lắc đầu: “ Bỏ đi, xem ra tối nay em không thích hợp để nghe anh giảng về kinh doanh rồi, để sau này nói tiếp. Em xem lại bộ dạng ngây ngốc của mình đi!”

Quý An Ninh cười ngượng ngùng, thật đúng là lại tiếp tục ngây người ra rồi.

Quý Thiên Tứ thầm nghĩ , sau này khi Quý An Ninh tiếp quản công ty của gia đình, nói không chừng sẽ thành đối thủ cạnh tranh của Cung Vũ Trạch. Không biết tại sao, Quý Thiên Tứ vô cùng đánh giá cao Cung Vũ Trạch, nhưng lại không thích bộ mặt cao thượng của hắn khi đối diện với Quý An Ninh.

“ An Ninh, đồng ý với anh. Sau này không được để chuyện tình cảm làm tổn thương bản thân.” Quý Thiên Tứ nói với cô.

Quý An Ninh không hỏi lý do: “ Anh, em sao lại để bản thân tổn thương được?”

“Tình cảm không có lí trí sẽ có thể.”

“ Anh muốn chỉ em và Cung Vũ Trạch sao? Anh, anh hiểm lầm rồi, em và anh đã không có khả năng.”

“ Em làm sao có thể chắc chắn như vậy?” Quý Thiên Tứ nhíu mày.

Quý An Ninh nghĩ tới những việc mình làm trước kia, cô nghĩ, một người đàn ông dù thiếu phụ nữ thế nào đi nữa cũng sẽ không yêu lại người phụ nữ đã làm tổn thương mình. Huống hồ, xung quanh anh không ít bóng hồng.

Cô để ý rằng bạn gái tối qua của anh cũng vô cùng xinh đẹp.

Ba năm rồi, bên cạnh anh có bao nhiên cô gái? Lam Doanh và anh còn ở bên nhau không? Cô hi vọng anh yêu bất kỳ cô gái nào cũng được, nhưng không phải là Lam Doanh.

Lam Doanh thật sự xứng với anh, tâm tư của cô ta quá độc ác.
 

Bình luận facebook

Top Bottom