phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 938
19938.
Hạ An Ninh cũng quyết định ở lại bên cạnh ông ngoại, cố gắng sống nốt cùng ông trong phần đời còn lại của ông, đồng thời cô cũng rất tò mò về chuyện của mẹ, chẳng qua bây giờ cô không dám nhắc tới vì sợ ông ngoại đau lòng, điều cô có thể làm chính là cố gắng ở cùng ông ngoại, tìm hiểu tất cả về mẹ.

Quý Sâm Dương sửa lại họ cho cô từ Hạ An Ninh biến thành Quý An Ninh.

Quý An Ninh thoáng cái đã sống ở chỗ này được một tuần, Quý Sâm Dương đi lại không tiện, trước đây ông mắc bệnh nên hai chân bị tê liệt, ông vẫn luôn phải dùng xe lăn, ở đây mỗi ngày đều có người chăm sóc chu đáo cho ông.

Quý An Ninh kinh ngạc không biết ông ngoại làm cái gì, bởi vì mỗi ngày cô đều chỉ thấy ông chìm đắm ở trong cầm kỳ thư họa, cuộc sống rất thoải mái.

Nếu như ông ngoại có tiền, vậy tiền là của ông từ đâu ra? Ai đang kiếm tiền thay ông? Quý An Ninh có chút hoang mang, bởi vì cô nhìn thấy ông ngoại quả thật rất giàu có, khi cô ở cùng với ông ngoại, tất cả mọi chuyện của cô đều được sắp xếp thỏa mãn, cô có một gian phòng công chúa, có các đồ trang phục cao cấp mặc không hết, có một gian phòng sách lớn, có một gian phòng chuyên để quần áo giày dép, phía trên còn có trang sức châu báu và đồng hồ nổi tiếng, còn có một chiếc xe thể thao.

Đối mặt với cuộc sống đột nhiên giàu có, Quý An Ninh lại không có tự mãn, cũng không cảm thấy nở mặt nở mày, cô cảm nhận được ông ngoại đang yêu chiều và bồi thường cho cô, điều cô cần chính là mỗi ngày ở chung với ông ngoại.

Nhưng cô rất ít khi hỏi ông ngoại về chuyện trước kia.

Sau hai tuần, Quý An Ninh dậy sớm, cô đánh răng rửa mặt xong lại đi tới trong phòng ông ngoại, tìm ông để cùng ăn sáng.

Cô vừa tới cửa đã nhìn thấy quản gia Louis đang ra hiệu cô yên lặng, cô chớp mắt, không rõ tại sao ông lại muốn làm như thế.

Cô tới gần thì nhìn thấy trong phòng có người đang nói chuyện với ông ngoại, nghe âm thanh thì hẳn là một người đàn ông, hơn nữa còn rất trẻ tuổi.

"Anh ta là ai vậy ạ?" Quý An Ninh nhìn Louis khẽ hỏi.

Louis cười, xem ra người này không phải là người xấu, ông chẳng qua chỉ khẽ nói: “Cậu ấy là người được lão gia tin tưởng nhất."

Quý An Ninh ồ một tiếng, sau đó nhìn thấy cánh cửa được mở ra từ bên trong, một người đàn ông mặc bộ vest màu xám đẩy xe lăn của Quý Sâm Dương đi ra, người đàn ông này có một gương mặt ôn hòa đầy quyến rũ, anh ta dường như đã sớm biết về sự tồn tại của Quý An Ninh, cho nên khi nhìn thấy Quý An Ninh đứng ở cửa, anh ta cũng không có vẻ gì kinh ngạc, trái lại nhìn cô khẽ mỉm cười.

Quý An Ninh chớp mắt, cô không hiểu nổi khi nhìn thấy người đàn ông xa lạ này mỉm cười.

"An Ninh, cháu tới đây làm quen một chút, đây là Thiên Tứ, xem như là anh trai của cháu."

Quý An Ninh thấy bối rối khi đột ngột có một người anh trai, lẽ nào ông ngoại còn có một người con gái khác, sinh ra anh trai sao?

"An Ninh, chào em! Anh là Quý Thiên Tứ." Người đàn ông trẻ tuổi đi tới, anh ta cao ít nhất hơn 1m85, khi đứng ở trước mặt Quý An Ninh, cô chỉ có thể ngước đầu nhìn lên.

Hơn nữa anh ta không chỉ cao, dáng vẻ còn rất dễ nhìn, chắc khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi!

Quý An Ninh suy đoán như thế vì trông anh ta rất trẻ tuổi, nhưng nhìn lại có vẻ thận trọng vững vàng, đây là khí chất hiếm thấy ở những người đàn ông hai mươi mấy tuổi.

Quý An Ninh vẫn không gọi anh là anh khiến Quý Thiên Tứ có chút thất vọng, anh đưa tay xoa đầu cô, trong ánh mắt lại có vẻ yêu chiều: “Anh đã sớm nghe ông cụ nhắc tới em, vẫn muốn trở về gặp em, bây giờ cuối cùng cũng nhìn thấy."

"Vì sao anh gọi ông ngoại em là ông cụ? Anh không phải cũng nên gọi là ông ngoại sao?" Quý An Ninh không hiểu hỏi.

Quý Sâm Dương ở bên cạnh mỉm cười giải thích: “An Ninh, Thiên Tứ không phải là cháu ngoại của ông, nó là cháu nuôi, nó vẫn gọi quen gọi ông là ông cụ rồi, cho nên không gọi là ông."

Lúc này Hạ An Ninh mới hiểu ra, hóa ra anh ta là được nhận về nuôi, tuy nhiên, trong ánh mắt cô hoàn toàn không hề xem thường, trái lại nhìn Quý Thiên Tứ cười ngọt ngào gọi một tiếng: “Anh trai."

Quý Thiên Tứ nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô, anh cảm thấy mình dường như không thở nổi, ánh mắt càng lộ rõ sự vui mừng, có một cô em gái đáng yêu ngọt ngào như vậy thì tuyệt đối là một chuyện tốt.

"Được rồi, hai đứa đã gặp mặt, chúng ta cùng nhau ăn sáng thôi! Lát nữa bảo Thiên Tứ dẫn cháu đi dạo xung quanh, cháu tới đây gần nửa tháng cũng không có đi ra khỏi cửa, chắc hẳn buồn chán lắm rồi." Quý Sâm Dương nói.

Quý An Ninh thật ra không thấy buồn chán, bởi vì từ sau khi mẹ qua đời, cô vẫn luôn sống lưu lạc ở bên ngoài, cô từng khiếp sợ, cô càng thích cuộc sống gia đình bình yên như vậy hơn.

Trên bàn cơm, Quý Sâm Dương nhìn hai đứa cháu, trong lòng rất vui mừng, cuối cùng thì cái nhà này cũng giống như một cái nhà.

Nếu như năm đó ông không cứng rắn ép con gái thì tất cả buồn bã sợ hãi trước đó đều sẽ không phát sinh, cháu gái cũng sẽ không phải sống ở bên ngoài, chịu nhiều khổ sở như vậy, thiếu thốn tình thương như vậy, cho dù con bé được người hiền lành nhận nuôi nhưng vẫn phải sống cuộc sống của những người bình thường.

Nếu như có thể nuôi ở bên cạnh, ông sẽ hết sức nuông chiều cô.

Sau khi ăn sáng xong, Quý Thiên Tứ lái xe đưa cô đi mua sắm, lúc này Quý An Ninh mới biết được hóa ra tất cả công ty của ông ngoại đều do anh ta giải quyết, cho nên, ông ngoại mới có thể sống thoải mái như vậy. Cô ngược lại rất cảm kích tất cả những việc người đàn ông này đã làm, anh ta có thể để ông ngoại có thể an tâm dưỡng già.

"An Ninh, ông ngoại em vẫn luôn chờ mong hai người trở về, bây giờ em đã trở về, sau này hãy cố gắng ở cùng với ông!" Quý Thiên Tứ vừa lái xe, vừa quay đầu nhìn cô nói.

Quý An Ninh gật đầu: “Em biết rồi, em sẽ trở thành thay mẹ, làm bạn với ông đến già, ông nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."

Ánh mắt Quý Thiên Tứ thoáng hiện vẻ không đành lòng, ông cụ khó mà sống được tới trăm tuổi, ông vẫn luôn bị tật bệnh hành hạ, sợ rằng không thể sống quá hai năm. Xem ra ông cụ không có nói cho cô biết, bản thân cũng không thể nói cho cô biết được.

Quý Thiên Tứ hình như rất thích hợp làm một người anh, Quý An Ninh và anh ở chung một ngày lại xem anh như anh cả, bởi vì anh luôn săn sóc cô chu đáo.

Với cuộc sống như thế, Quý An Ninh đang dần dần dung nhập vào trong gia đình này, đồng thời thỉnh thoảng cô lại nhớ lại chuyện cũ, thoáng cái cô và Cung Vũ Trạch đã xa nhau hơn một năm rưỡi, trước đây cô cảm thấy mình không có cơ hội được nhìn thấy anh.

Nhưng bây giờ ông ngoại có khả năng kinh tế lớn như vậy khiến cô có thể làm chuyện mà mình muốn làm.

Chẳng qua là có một số việc, không phải là không làm được, mà là không thể làm.

Thậm chí ngay cả tư cách hỏi thăm anh, quan tâm tới anh cũng không có.

Quý An Ninh quyết định vừa ở lại bên cạnh ông ngoại vừa học tập! Cô theo học một trường đại học ở đây, đổi chuyên ngành sang quản lý thương nghiệp vì Quý Thiên Tứ bảo cô học.

Quý An Ninh không biết vì sao mình lại nghe anh ta mà chọn môn ngành này. Quý Thiên Tứ không tạo áp lực với cô, cô có thể học được bao nhiêu thì học, dựa vào tài sản của Quý gia, cho dù cả đời này cô không cần làm việc, cũng không lo không có tiền tiêu.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 939
19939.
Quý An Ninh cần phải học thêm một ít năng lực để tương lai có thể một mình chống đỡ một phương, Quý Thiên Tứ muốn bồi dưỡng cô gia nhập vào trong tập đoàn của công ty của nhà họ Quý, để cho cô trở thành người lãnh đạo xuất sắc, cách làm của Quý Thiên Tứ là như thế.

Như đã nói rõ, làm cháu nuôi, anh ta không có ý định chiếm lấy công ty của Quý gia. Nếu có một ngày anh có thể buông tay, anh sẽ giao lại toàn bộ tập đoàn Quý thị về trong tay của Quý An Ninh, để cho cô trở thành người chịu trách nhiệm về công ty này.

Nhưng điều này đối với một cô gái vừa mới bắt đầu liên quan đến quản lý thương nghiệp thì vẫn là chuyện không thể thực hiện được.

Cuộc sống của Quý An Ninh dường như chuyển sang một đường quỹ đạo khác, thoát khỏi sự bình thường và câu nệ ban đầu của cô, mở ra một tương lai mới tốt hơn.

Thời gian đảo mắt đã qua hơn một năm, Quý An Ninh hai mươi hai tuổi, vào lúc sinh nhật cô, Quý Thiên Tứ tặng cho cô chiếc xe thứ hai, cô biết lái cũng dám lái rồi. Bởi vì có người thân ở bên cạnh, bệnh tình của Quý Sâm Dương đã ổn định và có chuyển biến tốt đẹp, ngay cả bác sĩ cũng thấy đây là kỳ tích.

Một năm này, Quý Thiên Tứ lựa chọn cho tập đoàn Quý thị một trụ sở mới, đó chính là nhà họ Quý ở trong nước, chính là thành phố A đang phát triển kia.

Tòa nhà Quý thị hiện đang được xây dựng.

Quý An Ninh vừa học tập vừa chăm sóc ông ngoại. Quý Thiên Tứ thường xuyên sẽ tới thăm bọn họ, cuộc sống của Quý Thiên Tứ dường như cũng chỉ có bọn họ, trái tim anh đều chú ý tới trên người bọn họ.

Quý An Ninh ngồi ở trong thư viện, cô cầm tuần san thương mại mới nhất, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào đó. Người đàn ông trên trang bìa không ngờ chính là Cung Vũ Trạch hai năm không gặp, gần đây anh trả lời phỏng vấn, được trở thành tin tức đầu đề cho tuần san lần này.

Tim của Quý An Ninh đập như tiếng trống, thình thịch, thình thịch. Cô nhớ người đàn ông này đã quá lâu, quá nhiều, khi nhìn thấy anh, tim cô cảm giác đập càng mạnh hơn, cũng càng trở nên sợ hãi.

Quý An Ninh không dám nhìn thẳng ánh mắt anh trong hình, bởi vì ánh mắt của anh thay đổi, không còn ấm áp như trong trí nhớ của cô nữa. Thay vào đó là một sự bình tĩnh sắc bén khiến cô có chút hoang mang. Hình của anh chắc là mới chụp gần đây, không phải là hình ghép.

Anh ngồi thoải mái ở trong một phòng studio, chẳng qua bối cảnh đã được chỉnh sửa lại, nhưng đường nét góc cạnh trên gương mặt của anh không cần chỉnh sửa, đã hoàn mỹ đến không thể hoàn mỹ hơn được nữa.

Quý An Ninh bình tĩnh lại, trong lòng cảm thấy cay đắng, anh đã càng thêm thành thục, toàn thân tản ra khí tức khó gần, không còn bình dị gần gũi như trước nữa. Cô nghĩ anh từng này tuổi cũng sẽ không thể có thiện cảm với một cô gái xa lạ!

Cô chẳng qua may mắn đã gặp được anh khi anh còn trẻ, cho nên mới có thể có được một thời gian hạnh phúc bên cạnh anh. Nếu như bây giờ gặp anh, cô còn có may mắn như vậy sao?

Quý An Ninh cẩn thận nhìn những câu phỏng vấn về anh, tất cả đều mang tính thương nghiệp, người đàn ông này trả lời rất tốt, chỗ nào cần lẩn tránh đều sẽ tránh được câu hỏi của người chủ trì một cách hoàn mỹ khéo léo, đoạn cuối cùng là hỏi về chuyện tình cảm của anh gần đây.

Quý An Ninh chỉ nhìn thấy anh trả lời một câu: “Tạm thời không có ý nghĩ này."

Không hiểu sao, từ trong lời này Quý An Ninh nghe được sự thất vọng của anh, hoặc hờ hững không để ý tới tình cảm nữa. Quý An Ninh thở dài, tiếp tục lật qua, nhưng tất cả lại không thể tiến vào trong đầu cô.

Thời gian như thoi đưa, áp lực học tập của Quý An Ninh có hơi nặng, do nửa đường lại bắt đầu học, cô chỉ có thể cố gắng đi học, cứ cách một thời gian Quý Thiên Tứ sẽ tranh thủ kiểm tra, Quý An Ninh không hiểu có thể hỏi anh, anh rất có kiên nhẫn dạy cô.

Có nhiều khi không để ý, hai người còn ngồi đến khuya. Louis sẽ chuẩn bị thức ăn khuya cho bọn họ. Quý An Ninh hỏi mua tạp chí phỏng vấn về Cung Vũ Trạch, cô ăn khuya xong thì cho rằng Quý Thiên Tứ sẽ quay về phòng ngủ, cô ở lại đầy khẩn trương và áp lực, lấy tạp chí có phỏng vấn về Cung Vũ Trạch ra xem.

Rõ ràng cô đã thuộc lòng những nội dung trong các tạp chí này, nhưng mỗi lần mở ra xem, dường như đầu óc cô lại trống rỗng, mỗi một câu nói của anh, cô đều có thể nghiên cứu rất lâu, cô muốn suy đoán biểu tình của anh khi nói những lời này, rất lâu cô lại nhìn tới câu nói cuối cùng của anh.

Tạm thời không có ý nghĩ này.

Vậy có phải là anh còn chưa có bạn gái hay không?

Quý An Ninh không khỏi cười giễu cợt mình. Cô có tư cách gì mà suy nghĩ về vấn đề này nữa chứ? Không quan tâm anh có bạn gái hay không, người đó đều không phải là cô, hoặc, cô chỉ có thể nhìn thấy anh đứng ở bên người những cô gái ưu tú hơn.

Sẽ là Lam Doanh kia sao? Bây giờ Quý An Ninh nghĩ đến Lam Doanh, trong lòng đều sẽ cảm thấy phẫn nộ. Cách làm của cô ta năm đó thật đáng ghét, cũng quá vô sỉ. Trước đây cô không thể phản kháng, nếu như năm đó cô tìm được ông ngoại, có lẽ cô sẽ không gặp phải kết quả này.

Cô sẽ không vì một cô gái uy hiếp mà khiến người đàn ông cô yêu bị tổn thương.

Quý An Ninh thở dài, tất cả những điều này đều là số mệnh! Số mệnh đã định sẵn cô không chiếm được thì chính là không chiếm được. Viền mắt Hạ An Ninh hơi ướt, trong lòng vô cùng chua xót.

Cô ngồi ở trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào tạp chí hồi lâu. Cô không biết Quý Thiên Tứ cầm một cốc sữa đứng sau lưng cô được một lúc rồi.

Quý Thiên Tứ cao nên vừa lúc có thể nhìn thấy người đàn ông trên tấm bìa kia. Anh đứng bao lâu, cô lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông này bấy lâu.

"An Ninh!" Quý Thiên Tứ khẽ gọi cô.

Cho dù anh gọi rất khẽ nhưng vẫn khiến cho Quý An Ninh giật mình, cô hốt hoảng đóng quyển tạp chí lại, giấu qua bên cạnh, bộ dạng như đang cố gắng che giấu điều gì đó.

Quý Thiên Tứ không khỏi cảm thấy buồn cười nhìn cô: “Anh làm em giật mình à?"

"Anh, anh đến đây lúc nào, anh vẫn chưa ngủ sao?"

"Ngày hôm nay anh thấy em có áp lực hơi lớn, sợ em ngủ không được nên anh tính lấy cho em một cốc sữa. Uống nó sẽ giúp em ngủ ngon hơn." Quý Thiên Tứ đặt cốc sữa ở bên cạnh của cô, anh suy nghĩ một lát, vẫn không nhịn được hỏi: “Vì sao vừa rồi em nhìn quyển tạp chí lâu như vậy?"

"Em... em không có!"

"Đây là Cung Vũ Trạch, tổng giám đốc của tập đoàn Cung thị hiện nay! Anh cũng gặp qua rồi."

"Anh biết anh ấy sao?" Quý An Ninh kinh ngạc nhìn anh.

"Cùng làm việc trong thương trường cũng khó tránh khỏi sẽ gặp mặt vài lần, đương nhiên có biết, chẳng qua là không quen." Quý Thiên Tứ gật đầu.

Tim Quý An Ninh không khỏi chững lại. Nói như vậy, sau đó cô vẫn có thể gặp được anh sao? Nhưng anh không phải nói cả đời này cũng sẽ không gặp lại cô sao? Cho dù có cơ hội, cô cũng không thể xuất hiện ở trước mắt anh!

Cho dù xuất hiện, anh cũng sẽ không để ý tới cô!

"Hai người quen nhau sao?" Quý Thiên Tứ hỏi ngược.

Quý An Ninh vội vàng lắc đầu rất nhanh: “Không quen, em chỉ muốn biết một chút về anh ta thôi."

"Hắn cũng thật đẹp trai!" Quý Thiên Tứ mỉm cười.

Gương mặt Quý An Ninh đỏ lên, anh lại bắt đầu trêu cô rồi. Cô cắn môi nói: “Cái đó không liên quan tới việc anh ta có đẹp trai hay không!"

"Các cô gái trẻ tuổi không phải thích nhìn người đàn ông đẹp trai sao? Cho dù không quen, chỉ cần dáng vẻ anh tuấn cũng đều khiến cho bọn em chú ý còn gì?"

"Anh à, anh rõ ràng lớn hơn em tám tuổi mà nói chuyện giống như anh già lắm vậy, ngày hôm qua ông ngoại còn hỏi em là anh có bạn gái hay chưa đấy!" Quý An Ninh nói anh.

Quý Thiên Tứ mỉm cười: “Còn chưa!"
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 940
19940.
Bây giờ tất cả sản nghiệp Quý gia đều giao cho Quý Thiên Tứ xử lý, cho nên anh bận rộn nhiều việc, đến cuối tuần vẫn còn bận rộn lo cho sản nghiệp của Quý gia, phần lớn thời gian, Quý An Ninh đều ở cùng với ông ngoại. Quý An Ninh đã sống ở nơi đây hơn một năm, hiện tại cô ăn mặc, cử chỉ thần thái đều có phong thái của tiểu thư nhà giàu, tính trẻ con năm đó chẳng qua chỉ thỉnh thoảng lộ ra khi cô ở cùng ông ngoại, bình thường khi cô đi lại đều lộ ra một vẻ bình tĩnh ung dung.

Quý An Ninh sống ở nơi này, trong lòng cô vẫn có rất nhiều câu hỏi, chuyện liên quan tới cha cô, cô cho rằng ông ngoại sẽ nhắc tới, nhưng cô đợi gần một năm rưỡi mà từ trước tới nay ông ngoại lại chưa từng chủ động nhắc tới chuyện này.

Ông ngoại không nói, Quý An Ninh cũng không dám hỏi, cô rất sợ làm ông ngoại thương tâm, cô nghĩ năm đó mẹ để cô ở lại trên thế giới, lại một mình rời đi, có phải năm đó đã có chuyện gì xảy ra hay không?

Có phải cha cô thành một đề tài cấm kỵ nên ông ngoại không muốn người nào nhắc tới?

Quý An Ninh chỉ đành phải tiếp tục chịu đựng không hỏi tới, Quý Thiên Tứ cũng không có nhắc tới, nhưng thân phận người cha này trước sau vẫn luôn ở trong lòng Quý An Ninh, cô rất mong có một ngày biết được người đàn ông đã cùng mẹ đưa cô tới trên thế giới này có hình dạng thế nào.

Khi Quý An Ninh kết thúc khóa học mùa xuân, kỳ nghỉ đến, sáng sớm cô sẽ đi luyện đàn dương cầm ở trong phòng, buổi chiều, cô sẽ đi luyện cưỡi ngựa ở một trang trại ngựa gần đó, ngoài ra cô còn học bắn súng, hoặc là chơi golf tao nhã.

Truyện được dịch và phát hành bởi vietwriter.com

Cô thông minh cũng hiếu học, hơn một năm, cô cơ bản học có chút thành tựu.

Ông cụ Quý vẫn luôn giấu bệnh tật của mình, cho dù Quý An Ninh trở về khiến ông vui sướng, nhưng chuyện con gái năm đó qua đời vẫn có ảnh hưởng lớn tới ông.

Bệnh tới như núi đổ, một khi tật bệnh xuất hiện, rất nhiều biến chứng cũng sẽ theo đến.
 
Last edited by a moderator:

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 941
19941.txt

"Đúng rồi! Con bé nhất định rất muốn biết cha nó là ai đúng không? Chuyện này, mong cháu giấu nó thay ông, ông không muốn để cho An Ninh qua lại với người nhà đó, hơn nữa, quá khứ của An Ninh cũng chỉ là một thân phận xấu hổ." Quý Sâm Dương nói xong lại nghĩ đến cái gì, sắc mặt đầy phẫn nộ.

"Khụ..." Tâm tình như vậy làm ông ho một trận.

Quý Thiên Tứ lập tức qua vỗ nhẹ vào lưng ông: “Ông đừng nghĩ tới chuyện lúc trước nữa, chuyện ông căn dặn, cháu nhất định sẽ nghe theo."

Quý lão gia tử nhìn anh đầy tin tưởng: “An Ninh là một đứa trẻ đáng thương, sau này cháu đừng làm cho con bé phải chịu khổ, để cho nó sống vui sướng cả đời đi!"

Ông cụ nói chuyện hoàn toàn là đang căn dặn hậu sự.

Quý Thiên Tứ trầm tĩnh trả lời. "Được!"

"Còn nữa, về phía công ty, cháu có ý định để cho An Ninh đi học cách quản lý thì cháu xem thử nó muốn cái gì, cháu thỏa mãn nó là được."

"Vâng! Cháu biết rồi." Trong giọng nói của Quý Thiên Tứ cũng lộ ra sự nuông chiều đối với Quý An Ninh.

Quý Sâm Dương thở dài: “Ông không còn nhiều thời gian nữa, không biết có thể ở bên cạnh con bé mấy ngày, nhưng ông không biết xuống dưới ấy thì phải làm sao đối mặt với con gái. Là do ông tự tay giết chết nó, ông không còn mặt mũi nào gặp nó nữa."

"Cái này cũng không thể trách ông được." Quý Thiên Tứ không biết rõ ràng về chuyện này, mười mấy năm sau anh mới được nhận nuôi.

Lúc này lại nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, Quý Sâm Dương mới không lên tiếng nữa. Quý An Ninh cầm một cái khay tiến vào, phía trên là một chén trà do cô tự pha.

Quý An Ninh cầm đến bên cạnh ông ngoại, khẽ nói: “Ông ngoại, cẩn thận kẻo bị bỏng."

Quý Sâm Dương uống một ngụm, rất thỏa mãn nhìn cháu ngoại của mình. So với khi cô vừa đến bên cạnh ông, bây giờ cô càng thành thục xinh đẹp hơn, ông rất vui mừng.

Quý Thiên Tứ đứng ở bên cạnh hai ông cháu bọn họ hồi lâu, anh cũng chỉ nhìn chăm chú mà không nói nhiều.

Quý Thiên Tứ có một gương mặt nho nhã quý phái. Nhiều năm quản lý tập đoàn Quý thị khiến trên người anh lộ ra khí thế thành thục quyến rũ của người lãnh đạo. Bất luận là bề ngoài hay là phẩm chất tính cách, hoặc là năng lực, anh tuyệt đối là người đàn ông xuất sắc.

Một tuần tiếp theo Quý An Ninh đều ở bên cạnh Quý lão gia, Quý Thiên Tứ cũng ở đó, bệnh tình của ông cụ lúc tốt lúc kém, bác sĩ đã nhiều lần nhắc tới bọn họ phải chuẩn bị tâm lý trước.

Qua mười ngày sau, cuối cùng vào lúc rạng sáng Quý lão gia tử đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

Ngày đó, Quý An Ninh ở trong lòng Quý Thiên Tứ khóc lớn. Quý Thiên Tứ vừa ôm Quý An Ninh đang đau buồn khóc ngất đi, vừa đau xót ở bên cạnh Quý Sâm Dương vừa qua đời. Louis và mấy người hầu cũng rất đau buồn.

Ở bên trong sơn trang sang trọng này, một đêm này dài đằng đẵng, đây cũng là một giờ phút đau buồn.

Sau khi Quý An Ninh mất đi ông ngoại, cô sa sút tinh thần trong thời gian dài. Cô gần như không đi ra ngoài. Quý Thiên Tứ bỏ lại công việc ở bên cạnh cô, cùng cô vượt qua khoảng thời gian khó khăn này.

Ba tháng sau, Quý An Ninh đón sinh nhật hai mươi ba tuổi, Quý Thiên Tứ quyết định dẫn cô rời khỏi nơi này. Anh sẽ giữ lại tòa trang viên này, nhưng ở đây tuyệt đối không thích hợp để bọn họ sống nữa. Không có Quý Sâm Dương trang viên trở nên vô cùng yên tĩnh, sẽ khiến người ta thấy vật nhớ người. Quý Thiên Tứ mua một biệt thự ở trung tâm thành phố để cho Quý An Ninh hoàn thành khóa học. Cho dù cô không tốt nghiệp bằng xuất sắc, nhưng bản thân cô là người thừa kế Quý gia sau này, cô cũng không cần một bằng tốt nghiệp để chứng minh sự ưu tú của mình.

Cho nên, Quý An Ninh sẽ kết thúc khóa học vào năm nay.

Khi tốt nghiệp, Quý Thiên Tứ chuẩn bị một chuyến du lịch mừng tốt nghiệp cho cô, dẫn cô đi tới đất nước mà Quý An Ninh muốn đi tới trong vòng một tháng. Đó là nước M - một đất nước phát triển thịnh vượng.

Chẳng qua Quý An Ninh cũng không biết, cô lựa chọn chính là chỗ đất nước của Cung Vũ Trạch.

Có vài người sẽ không quên, chỉ biết theo thời gian trôi qua chôn thật sâu ở trong lòng, ngoài mặt Quý An Ninh đã khôi phục lại vẻ tươi cười, cô muốn chứng minh bản thân, cũng muốn sống thật tốt để cho ông ngoại sống ở trên thiên đường nhìn thấy, để cho ông được an tâm.

Quý An Ninh kéo va li, lưng đeo túi vải nhỏ, đứng ở cửa của một biệt thự sơ hai màu trắng và xanh mang phong cách Bắc Âu giản dị.

Mái tóc dài màu nâu để xõa phía sau, gương mặt thanh thuần được trang điểm nhẹ, áo phông trắng, quần jean, dáng vẻ thon thả giống như cô em gái nhà bên.

Cô đứng ở cửa một hồi thoả mãn cười.

Cô rất thích ở đây, như vậy một tháng tiếp theo cô sẽ sống ở chỗ này. Hai năm với áp lực về học tập khiến cô cũng mong mỏi có được một cuộc sống tự do tự tại.

Cuối cùng cô cũng có cơ hội sống một cuộc sống biếng lười như thế này.

Cô để ảnh chụp của cô ở trước giường, một cái ảnh là ông ngoại, một cái ảnh là mẹ cô. Mặc dù không có ký ức gì với người phụ nữ xinh đẹp thời trang trong hình cười tươi như hoa kia, nhưng Hạ An Ninh và bà vô cùng giống nhau, một tấm hình khác là Hạ Thục Hoa, đó là tấm hình bà thích nhất khi còn sống, là cảnh bà ở bên một bờ biển, đội mũ viền hoa, cười rất có khí chất.

Sau khi bày xong, Quý An Ninh lại đứng ở trên ban công thưởng thức phong cảnh xung quanh, một gốc mai bò tới trên tường, dưới tầng là vườn hoa xinh đẹp được chủ nhân trước đây bỏ công sức chăm sóc.

Điện thoại di động của cô đổ chuông, cô cầm lấy xem rồi nhận nghe: “Alo! Anh Thiên Tứ."

"Em có thích biệt thự đấy không? Em nói không cần lớn nên anh lại chọn cái nhỏ một chút." Giọng nói trầm lắng của Quý Thiên Tứ truyền đến.

"Vâng! Em rất thích, cái này cũng rất tốt ạ." Quý An Ninh ngồi ở trên ghế sô pha khẽ nói.

"Em nghỉ ngơi một ngày đi, tối mai anh sẽ dẫn em đi tham dự một bữa tiệc để cho em được thả lỏng một chút. Tối nay anh sẽ qua đó."

"Được! Anh qua đây đi. em sắp xếp phòng ngủ cho anh."

"Anh ngủ ở phòng khách là được rồi."

"Phòng ngủ sẽ để cho anh! Anh lớn, em nhỏ, em ngủ phòng khách."

Quý Thiên Tứ cười lên: “Được! Em nhường cho anh thì anh lại ngủ phòng ngủ vậy!"

Buổi tối, Quý Thiên Tứ qua đón cô tới nhà hàng cơm tây gần đó dùng bữa, sau đó lại trở về trong biệt thự giản dị này. Quý An Ninh ngồi ở trên xích đu trong vườn hoa nghe nhạc, hưởng thụ từng làn gió đêm mát rượi, ngắm nhìn những chấm nhỏ trên bầu trời.

Quý Thiên Tứ đang ở trên ban công của phòng ngủ chính, trong tay của anh cầm một ly rượu đỏ, cánh tay chống vào lan can, ánh mắt rơi vào bóng dáng nhỏ nhắn trong vườn hoa kia. Trong ánh mắt anh có phần phức tạp.

Sau một thời gian ở chung với Quý An Ninh, anh phát hiện ra một việc. Quý An Ninh có vài lần không giấu kỹ quyển tạp chí kia, cô thậm chí bắt đầu thu thập tin tức về người đàn ông đó. Anh nghĩ, không phải quyển tạp chí kia có gì hay ho để nhìn, mà chính là vì người đàn ông trên trang bìa tạp chí đó.

Người đó và cô có quan hệ như thế nào? Bọn họ quen biết với nhau sao?

Quý Thiên Tứ không muốn làm chuyện ép buộc người khác, cho nên từ đầu đến cuối anh đều không có mở miệng nhắc tới chuyện tình cảm. Anh chỉ sợ trong lòng Quý An Ninh có một người đàn ông khác, mà tình cảm của anh dành cho cô sẽ làm cô cảm thấy áp lực.


Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cô sẽ gặp Cung Vũ Trạch ở trong bữa tiệc ngày mai.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 942
19942.txt

Trên bãi cỏ xanh mênh mông bát ngát, gió thổi khiến những bông hoa dại khẽ đong đưa trong gió, những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời xanh, ánh nắng dù chói chang, nhưng lại không gắt như lửa đốt, chiếu xuống khắp bãi cỏ, tỏa ra một vùng ánh sáng màu vàng rực rỡ.

Quý An Ninh đi trên một con đường nhỏ, cô ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hái một bông cúc dại, ngắm nhìn một chút, rồi cắm vào bên tai giống như một đứa trẻ, cô mỉm cười, tiếp tục bước đi về phía trước.

Đi mãi đi mãi, cũng không biết mình đã đi khá xa, đột nhiên, cô nghe thấy phía sau có tiếng chó sủa, hình như đang chạy rất nhanh về phía cô. Quý An Ninh dừng bước, đột nhiên quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy trên bãi cỏ mà cô vừa đi qua, có một con chó Dober rất lớn từ phía xa chạy tới, thân hình rất nhanh nhạy, đôi mắt to màu đen rất có thần thái, cô gần như hét to lên theo bản năng: "Tiểu Kha. . ."

Mà Tiểu Kha cũng lập tức chạy đến bên cô, ngồi xuống cạnh chân cô, lè lưỡi, nhìn về phía cô và quẫy cái đuôi ngắn ngắn hết sức có thể, Quý An Ninh nở nụ cười, cũng ngồi xổm xuống theo, cô vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu lớn chắc của nó.

"Tiểu Kha, tại sao mày lại ở đây?" Nói xong, Quý An Ninh nhẹ nhàng cười: "Lâu lắm không gặp mày rồi."

Nói xong, thấy có một dáng người mờ nhạt đang đi về phía cô, Quý An Ninh bỗng thấy tim nghẹn lại. Cô ngẩng đầu lên, hình ảnh Cung Vũ Trạch bất ngờ đập vào mắt cô. Anh mặc một bộ vest màu xám, bên trong mặc một chiếc áo sơ mi màu đen và mặc một chiếc quần âu màu đen trông rất sạch sẽ gọn gàng. Dưới đôi lông mày ấy, một đôi mắt sâu giống như những nhân vật trong tranh vẽ vậy, ánh mắt ôn nhu, khóe miệng như đang mỉm cười.

Quý An Ninh như ngừng thở, cô cứ ngừng thở như vậy mà nhìn người đàn ông đang bước từng bước đến bên cạnh cô, cô rơm rớm nước mắt.
"Vũ Trạch. . . là anh thật sao?" Quý An Ninh khẽ hỏi.

"Tiểu Kha, ai cho mày chạy đi lung tung? Mày tới đây làm gì? Chẳng lẽ mày không chờ cô chủ của mày sao?" Tiểu Kha lập tức từ chỗ Quý An Ninh bỏ đi, sau đó, nó chạy về phía sau Cung Vũ Trạch, sủa gâu gâu rất phấn khích, trong lòng Quý An Ninh có một dự cảm không hay.

Theo đó, cô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy hình ảnh một cô gái đang cười bước đến từ phía xa. Chờ cho đến khi người con gái kia đến gần, khuôn mặt Quý An Ninh biến sắc, chính là Lam Doanh.

Lam Doanh mặc một chiếc váy rất thời thượng. Lúc cô ta đi tới, Cung Vũ Trạch đưa tay ra cười, Lam Doanh lập tức như những chú bướm chạy đến bên anh, nắm lấy tay anh, ánh mắt Cung Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lướt qua.

Quý An Ninh bỗng nhiên thấy tim mình rất đau, cô thở hổn hển đứng lên như một người bị bệnh nặng, từng bước từng bước lui về phía sau.

Lam Doanh cũng đột nhiên quay đầu lại nhìn cô, nói với cô một cách giễu cợt: "Anh Vũ Trạch là của tôi, cô tránh xa anh ấy ra một chút."

Cung Vũ Trạch nắm tay cô ta, dắt theo Tiểu Kha và đi về phía bãi cỏ xa xa. Cô đứng im tại chỗ, nhìn họ đi đến dưới một chiếc ô lớn, ở đó, có đầu bếp đang bận rộn chuẩn bị một bữa trưa lãng mạn cho bọn họ, mà từ đầu đến cuối ánh mắt Cung Vũ Trạch cũng không nhìn sang đây.

Hình như cô đã trở thành một người khiến anh vô cùng chán ghét.

"Vũ Trạch. . . Xin lỗi. . ." Quý An Ninh trong phút chốc nước mắt trào ra, trời đất quay cuồng.

"Gâu gâuuu. . ." Đột nhiên Quý An Ninh nghe thấy rất rõ tiếng chó sủa vang bên tai, cô cố mở mắt ra, thấy chiếc đèn treo trên trần nhà, mà ngoài cửa sổ còn có tiếng chó sủa vang lên.

Quý An Ninh hít thở một hơi thật sâu, khóe mắt đẫm lệ ướt nhẹp hết cả gối, vẫn còn cảm giác tan nát cõi long. Hóa ra tất cả chỉ là mơ.

Cô đã rất lâu rồi không gặp một giấc mơ như vậy, nhưng lần này, cô lại mơ thấy anh.

Quý An Ninh cười đau khổ. Giấc mơ này, mỗi lần mơ thấy, tim cô vẫn đau như lần đầu vậy, đau đến mức không thở nổi, tim cô giống như được ghép lại từ những mảnh vỡ vậy, chỉ cần gõ nhẹ một cái là lại bị vỡ vụn ra.

Cô bước tới trước cửa sổ, nhẹ nhàng kéo một bên rèm cửa sổ, là tiếng chó sủa ở biệt thự đối diện, là một con chó màu vàng, Quý An Ninh cũng không trách mắng nó, mà ngược lại vì tiếng chó sủa này vô cùng thân thiết.

Lúc này, một cậu bé đi xe đạp về nhà, con chó vàng ấy lập tức chạy ra, nó chào đón tiểu chủ nhân rất nhiệt tình.

Quý An Ninh nghĩ tới Tiểu Kha, tuy đã một thời gian dài rồi, nhưng, tiếng của Tiểu Kha đáng yêu vẫn có thể vang lên bất cứ lúc nào, rõ ràng là một chú chó hung hãn nhưng lại vui vẻ niềm nở như vậy.

Cô rửa mặt rồi đi ra ngoài, nhìn đồng hồ đã bảy giờ rưỡi, cô không muốn ngủ thêm nữa, thay bộ đồ ngủ rồi đi xuống dưới lầu.

Ở cầu thang, cô nghe thấy tiếng ở nhà bếp vọng lại. Cô ngây ra một lát, rồi đi vào nhà bếp, liền nhìn thấy Quý Thiên Tứ đeo một chiếc tạp giề màu xám, đang làm bữa sáng theo kiểu phương Tây, Quý An Ninh dựa ở cửa, khóe miệng cong lên cười ấm áp.

Quý Thiên Tứ cảm giác được cô đang đứng ở cửa, hắn quay đầu cười: "Một lát nữa là được ăn rồi."

"Ừm! Em cũng không vội, chỉ cần ăn ngon là được." Quý An Ninh cười.

"Chắc là cũng không tệ lắm." Quý Thiên Tứ dường như rất tự tin về tài nấu nướng của mình.

Quý An Ninh đẩy cửa đi ra, bên cạnh có dụng cụ tưới hoa, cô cầm lên, bắt đầu tưới nước xung quanh, cô bỗng nghĩ đến cảnh trong giấc mơ sao lại chân thực đến như vậy, có thể là do hương hoa ở bên ngoài cửa sổ chăng.

Lại thêm tiếng chó sủa nữa, vì vậy mà cảnh trong mơ kết hợp với thực tại, giấc mơ hồi sáng sớm của cô, mới hiện ra chân thực đến vậy.

Cho dù có thế nào, cô cũng không thể gặp lại giấc mơ như thế, bất kể nỗi đau nào ở trong quá khứ co cũng phải bỏ vào quên lãng.

Dù sao thì cuộc đời này cũng sẽ không gặp lại anh, Quý An Ninh cười trong đau khổ, bình nước trên tay đột nhiên vãi nước xuống bên cạnh chân, cô mới nhân ra, bản thân mình tưới nước cũng có thể đờ ra.

Cô rửa tay quay lại phòng khách, Quý Thiên Tứ đã chuẩn bị xong bữa sáng, cô ngồi xuống, cầm cốc sữa ấm lên uống, ở đối diện, Quý Thiên Tứ nhìn săc mặt cô có chút tái nhợt, hơi ngạc nhiên nói: "Tối hôm qua không ngủ được à?"

Quý An Ninh cười: "Chắc là lạ giường nên ngủ không được sâu giấc."

"Buổi chiều nghỉ ngơi cho khỏe, buổi tối anh dẫn em đi tham dự một buổi tiệc để giải khuây một chút."

"Tiệc sao? Em lấy tư cách gì mà đi chứ." Quý An Ninh tò mò hỏi một câu.

"Thân phận của em ở tập đoàn Quý thị vẫn chưa công khai, vì vậy tạm thời cứ chịu thiệt chút đi với tư cách là bạn gái của anh, An Ninh, em cần phải tham dự những bữa tiệc như vậy nhiều hơn." Quý Thiên Tứ chăm chú nhìn cô nói.

Quý An Ninh cười gật đầu: "Được, em ở bên cạnh anh, anh sẽ không có cách nào để mà nhìn ngắm những cô gái khác nữa, như vậy anh sẽ mất đi nhiều cơ hội a."

Trong ánh mắt Quý Thiên Tứ hiện lên sự dịu dàng: "Không sao. Có em ở bên cạnh anh là đủ rồi."

Quý An Ninh cười rồi xé một miếng bánh mì bỏ vào miệng, cô khen một cách dí dỏm: "Ừm, tài nghệ nấu nướng của anh tốt thật, ngay cả bánh mì cũng rất ngon."

"Thích thì ăn nhiều một chút, sau này, chỉ cần anh ở bên cạnh em, anh sẽ lo chuyện ăn uống của em."

"Dạ. Được."
 

Bình luận facebook

Top Bottom