Tổng tài bá đạo thật trẻ con

Advertisement
Advertisement
Vietwriter

Vietwriter

Ad cute phô mai que :"))
Bài viết
1,469,806
Reaction score
15,504
Points
278

Chương 161-162

Chương 161 “Có phải cô đang lừa tôi không?”

Ôn Khanh Mộ ngẩng mạnh đầu lên, nhìn Chung Vũ Lăng Chung Vũ Lăng chỉ cảm thấy buồn cười.

Chủ tịch Ôn, anh cảm thấy tôi caàn phải lừa anh sao?

Phu nhân anh có bầu khoảng mười tuần, hơn hai tháng, gần ba tháng rồi, nếu thời gian này có làm chuyện vợ chồng, hay là dùng thuốc tránh thai, vậy cô ấy sẽ có thế sảy thai, vết thương bên ngoài của cô ấy không hề nghiêm trọng, không đủ để dẫn tới sảy thai, càng không dẫn tới mất máu quá nhiều”

Khi nghe những lời này, đôi mắt màu lam của Ôn Khanh Mộ lộ ra vẻ sửng sốt.

Hóa ra là vì anh…

Là anh tự tay giết chết đứa con của hai người!

Thời gian này, anh từng làm chuyện đó kịch liệt, sau mỗi lần như vậy, đều cho Tô Lạc Ly uống thuốc tránh thai.

Anh bổng nhớ ra, hơn một tháng trước, tình trạng nôn khan vào sáng sớm của Tô Lạc Ly.

Tính ra lúc đó đứa nhỏ đã hơn một tháng rồi.

Vì sao?

Vì sao lại như vậy?

Ôn Khanh Mộ chỉ cảm thấy trái tim mình đang bị thứ gì đó đục khoét.

Loại đau đớn không nói thành lời này đang từ từ nuốt chứng anh!

Sự không tin tưởng lúc đầu trong anh, giờ trở thành tuyệt vọng!

Không sai, đó chính là một loại tuyệt vọng!

“Gặp phải loại đàn ông như các người cũng thật đen đủi, vợ đang mang bầu thì tay đấm chân đạp, giờ đứa trẻ không còn nữa thì lại hối hận: Chung Vũ Lăng châm chọc một phen rồi bỏ đi luôn.

Lần phẫu thuật này, cô cũng mệt rồi.

Các y tá đẩy Tô Lạc Ly ra khỏi phòng phẫu thuật.

Ôn Khanh Mộ thấy khuôn mặt của Tô Lạc Ly trắng bệch như giấy.

Không có chút máu nào!

Cả người anh run lẩy bẩy.

Người phụ nữ của anh sảy thai rồi.

Bọn họ từng có một đứa con.

Trong khi anh chưa hề hay biết về sự tồn tại của nó, nó đã không còn nữa.

“Chủ tịch Ôn, ngài đừng quá buồn, phu nhân trẻ như này, sau này vẫn còn có cơ hội mang thai” Y tá không biết tình hình, an ủi anh.

“Đưa đến phòng bệnh lúc trước đi” Giọng nói của Ôn Khanh Mộ cực kỳ trầm thấp.

Các y tá đưa Tô Lạc Ly đến phòng bệnh chuyên dùng của Ôn Khanh Mộ.

Trong phòng bệnh, y tá lại tiến hành một loạt thao tác, Tô Lạc Ly vẫn nằm im như cũ.

“Chủ tịch Ôn, thuốc mê vẫn chưa tan hết, vì thế, phu nhân vẫn ở trong trạng thái hôn mê, chờ thuốc mê hết tác dụng, sau phẫu thuật phá thai sẽ rất đau đớn, chúng tôi đã thêm thuốc giảm đau rồi, chắc là sẽ đỡ hơn nhiều”

Ôn Khanh Mộ gật đầu.

“Phòng làm việc của phẫu thuật viên chính ở đâu?”

“Ngài nói bác sĩ Chung sao? Phòng làm việc của cô ấy là phòng 508” Y tá trả lời.

“Chăm sóc phu nhân giúp tôi, tôi đi một lát rồi quay lại”

“Vâng”

Ôn Khanh Mộ tỉnh táo lại, đi thẳng tới phòng 508.

Tô Lạc Ly muốn sinh con đến mức nào chứ, anh hiểu rõ nhất, nếu cô ấy vừa tỉnh lại, nói với cô ấy, đứa nhỏ trong bụng đã gần ba tháng rồi, hơn nữa đã không còn nữa.

Chắc chắn cô ấy sẽ cực kỳ đau lòng!

Tuyệt đối anh không thể cho Tô Lạc Ly biết được sự thật!

Chung Vũ Lăng ngồi trước máy tính trong phòng làm việc, đang định ghi chép chỉ tiết bệnh án.

Đây là trách nhiệm của mỗi bác sĩ, bệnh án của bệnh nhân bây giờ là nằm trên hệ thống mạng, đến lúc đó lưu một bản trong máy tính, phòng khi bệnh nhân chuyển viện, bác sĩ ở bệnh viện khác cũng có thể xem được, cũng sẽ đưa cho bệnh nhân một bản giấy.

Ôn Khanh Mộ không xông thẳng vào mà vẫn gõ cửa.

“Vào đi”

Ôn Khanh Mộ đẩy cửa đi vào.

Thấy Ôn Khanh Mộ đi vào, Chung Vũ Lăng cũng hơi ngạc nhiên.

“Chủ tịch Ôn, anh tìm tôi có chuyện gì sao?”

Ánh mắt của Ôn Khanh Mộ lướt qua màn hình máy tính.

“Sửa bệnh án”

Chung Vũ Lăng không khỏi cười lạnh một tiếng, người đàn ông này vừa tự tay giết chết cốt nhục của chính mình, giờ lại muốn che đậy tội trạng sao?

“Xin lỗi, chủ tịch Ôn, đây là trách nhiệm của bác sĩ chúng tôi, là trách nhiệm đối với bệnh nhân, tôi không làm được”

“Trách nhiệm? Vậy tôi hỏi cô, nếu người phụ nữ của tôi tỉnh dậy, cô nói với cô ấy, cô ấy sảy thai ô cảm thấy cô ấy sẽ thế nào? Cô ấy luôn rất muốn sinh một đứa con, muốn đến mức sắp phát điên rồi, là tôi không muốn sinh”

Chung Vũ Lăng sững sờ.

Đúng vậy, khi vừa biết tin, thì đã mất đi.

Đây là chuyện tàn nhãn đến mức nào với một người phụ nữ chứ?

Cô không hề nghĩ tới những chuyện này.

“Tôi không muốn nói nhảm với cô, sửa bệnh án, đừng nói với cô ấy sự thật, bằng không cô ấy sẽ suy sụp”

Chung Vũ Lăng im lặng.

Cô tiến thoái lưỡng nan.

Nói, hay là không nói đây?

“Chuyện này trái với đạo đức nghề y”

“Khiến bệnh nhân cực kỳ đau lòng thì có đạo đức nghề y sao?”

Lời của Ôn Khanh Mộ khiến Chung Vũ Lăng lại lặng im lần nữa.

Chung Vũ Lăng lắc đầu, rõ ràng thái độ đã mềm mỏng hơn.

Suy cho cùng, cô cũng là phụ nữ, thương xót người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh kia.

“Thế nhưng, chuyện này không giấu được, sau khi làm phẫu thuật vẫn còn hiện tượng chảy máu, anh có thể lừa cô ấy là đến kỳ kinh nguyệt, thế nhưng, một tháng sau phải kiểm tra lại tình trạng hồi phục của tử cung, trên người cô ấy chỉ có vết thương ngoài da, sợ là khám lại cũng không khám đến chỗ đó”

“Tự tôi có cách, cô chỉ cần sửa bệnh án là được”

Chung Vũ Lăng thở dài một hơi, đồng ý.

Ôn Khanh Mộ thấy cô đã đồng ý, xoay người chuẩn bị rời đi.

“Chủ tịch Ôn, sau này anh sẽ đối xử với cô ấy tốt hơn chứ?”

Ôn Khanh Mộ dừng bước: “Cô ấy là vợ của tôi, đương nhiên tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy”

Nói xong, Ôn Khanh Mộ liền rời đi.

Chung Vũ Lăng thầm thở dài một hơi, nếu như này có thể thức tỉnh lương tâm của một người đàn ông, vậy thì cũng đáng.

Thấy biểu cảm của Ôn Khanh Mộ, chắc là anh cũng rất buồn.

Cô vẫn làm theo ý của Ôn Khanh Mộ, sửa bệnh án, chỉ lưu lại một bản bệnh án thật trong máy tính của mình, dù sao sau này có vấn đề gì, cô còn có thể xem được, đây là trách nhiệm của cô với Tô Lạc Ly.

Hôm nay là ngày Tô Kiêm Mặc đến bệnh viện kiểm tra.

Từ khi Ôn Khanh Mộ sai người chuyển toàn bộ bệnh án của Tô Kiêm Mặc đến bệnh viện Q.M, đồng thời do Châu Lễ Thành toàn quyền phụ trách, mỗi tháng Tô Kiêm Mặc đều sẽ đến đây điểm danh một lần.

‘Vì không muốn Tô Lạc Ly lo lắng, lần nào Tô Kiêm Mặc cũng tự mình đến, hoặc là đi cùng bạn học đến.

Châu Lễ Thành tự mình kiểm tra cho cậu, tất cả không có gì đáng ngại, vì thuốc của Tô Kiêm Mặc không còn nhiều nữa, còn đến phòng thuốc lấy thuốc.

Ngay khi cậu chuẩn bị quay về, bỗng phía trước có hai y tá đi tới.

“Vừa rồi Ôn phu nhân thật thê thảm, cả người đều là máu, may là cấp cứu kịp thời, bằng không chắc chắn không sống nổi”

“Trời ạ, còn không phải sao, thế nhưng, Ôn phu nhân chính là Tô Lạc Ly đó, lần trước cô ấy đến bệnh viện, tôi còn không nhận ra, tôi rất thích vai Hạ Phi Tuyết của cô ấy”

“Tôi cũng rất thích, tiếc là đến giờ vẫn không nổi lắm”

‘Tô Kiêm Mặc nghe những lời này, lập tức túm lấy cánh tay một y tá.

“Chị y tá, chị vừa nói Tô Lạc Ly sao?”

“Đúng vậy, sao thế?” Y tá không biết Tô Kiêm Mặc.

“Giờ chị ấy đang ở đâu?”

“Ở trong phòng bệnh chuyên dùng của Chủ tịch Ôn, tầng trên cùng”

Tô Kiêm Mặc nhanh chóng chạy lên tầng.

Khi cậu bị chắn trước cửa phòng bệnh, đứng thở hồng hộc, vừa khéo Ôn Khanh Mộ cũng quay lại.

“Anh rể, chị em sao rồi?”

“Kiêm Mặc?”

“Có phải chị ấy có chuyện gì rồi không? Chị em đâu? Chị em đâu?” Tô Kiêm Mặc thở hồng hộc từng hơi, sắc mặt bỗng biến thành màu xanh tím.

Chỉ nghe “bịch” một tiếng, Tô Kiêm Mặc ngã trên mặt đất.

Chương 162

Phòng điều trị tích cực

Tình trạng của Tô Kiêm Mặc rất đặc biệt, chuyển thẳng từ phòng cấp cứu sang phòng điều trị tích cực.

Ôn Khanh Mộ cách tấm kính trong phòng điều trị tích cực , nhìn Tô Kiên Mặc bị cảm đủ các loại ống truyền dây dẫn khắp người, máy móc trong phòng hiển thị đủ các loại số liệu, phát ra tiếng kêu không theo tiết tấu.

Châu Lễ Thành đi từ trong ra.

“Nó sao rồi?”

Châu Lễ Thành đẩy gọng kính vàng trên mũi lên.

“Chủ tịch Ôn, chúng ta đến phòng làm việc của tôi nói đi”

Ôn Khanh Mộ gật đầu, cùng Châu Lễ Thành đến phòng làm việc của viện trưởng.

Châu Lễ Thành còn khóa cửa phòng làm việc lại.

“Viện trưởng Châu, có chuyện gì ông nói thẳng đi”

Giờ Tô Lạc Ly còn đang nằm trên giường bệnh chưa tỉnh lại, hiện giờ Tô Kiêm Mặc lại vào phòng điều trị tích cực, Ôn Khanh Mộ lòng như lửa đốt.

“Lần này, sợ là đứa nhỏ này không qua được”

Ôn Khanh Mộ nhíu chặt mày.

“Khoảng thời gian trước nó nói sau khi thay thuốc xong cảm thấy đỡ hơn rất nhiều, cũng không đến nỗi..”

“Thế nhưng, chủ tịch Ôn, ngài biết vì sao phải thay thuốc không?”

Ôn Khanh Mộ không nói gì.

“Thật ra, lần đầu tiên cậu ấy tới, tôi đã xem qua bệnh án của cậu ấy, lúc đó tôi đã kết luận đứa nhỏ này cùng lắm chỉ sống thêm được hơn một năm, nội tạng của cậu ấy đã bắt đầu suy kiệt rồi, đổi thuốc cho cậu ấy, đó là chuyện không làm không được, nếu không đổi, sợ là cậu ấy đã sớm..”

“Viện trưởng Châu, ông nói một lèo cho xong đi.”

“Thật ra, thuốc đó là thuốc kéo dài mạng sống cho bệnh nhân mắc bệnh tim, sau khi dùng xong sẽ cảm thấy cơ thể khỏe lên nhiều, nhưng thuốc đó chỉ trị được gốc không trị được ngọn, người bị bệnh tim ky nhất là bị xúc động mạnh, lần này sợ là cậu ấy lành ít dữ nhiều”

“Không có cách nào nữa sao? Làm phẫu thuật thì sao?

Nước ngoài có kỹ thuật tiên tiến nào không, có thể lập tức đưa vào!”

Giọng nói của Ôn Khanh Mộ hơi run run.

Nếu Tô Lạc Ly tỉnh lại, biết em trai mình không ổn nữa, vậy không phải là muốn mạng của cô sao?

Tình trạng sức khỏe của cô hiện giờ, không thể chịu được đả kích như vậy!

Châu Lễ Thành lắc đầu.

“Nếu lúc nhỏ cậu ấy chịu phẫu thuật, nói không chừng còn có thể sống tới ba bốn mươi tuổi, nhưng bây gi là cậu ấy sẽ chết trên bàn phẫu thuật, tỷ lệ phẫu thuật thành công không đến mười phần trăm, vì thế, bác sĩ phẫu thuật lúc trước của cậu ấy không làm phẫu thuật cho cậu ấy là đúng”

Đến mười phần trăm cũng không có…

Lúc trước bác sĩ đã nói, Tô Kiêm Mặc không thể sống quá mười bảy tuổi.

“Thật sự là không còn cách nào nữa sao?”

Cậu ấy có thể vượt qua đêm nay, nói không chừng còn có một tia hy vọng, thế nhưng… cho dù là cậu ấy có thể tỉnh lại, sợ là cũng chỉ có thể ở mãi trong bệnh viện, có thể sống bao lâu thì phải xem tạo hóa của cậu ấy”

Hai tay Ôn Khanh Mộ siết thành nắm.

Anh lúc này bất lực vô cùng!

Ông trời tàn nhẫn thế này sao?

Tô Kiêm Mặc là cậu bé ấm áp trong sáng như thế, cậu hiểu chuyện như thế, yên tĩnh như thế, nụ cười trên mặt luôn ấm áp như thế.

Vì sao?

Vì sao ông trời lại đối xử với Tô Lạc Ly tàn nhẫn thế này?

Từ nhỏ tới lớn, cô sống vì em trai của mình, vì em trai của mình, cô có thể chịu mọi khổ sở, chịu mọi tội nghiệt, Vì sao vào khi cô mất đi đứa con trong bụng mình, còn muốn khiến cô mất đi cả em trai của mình chứ?

Ôn Khanh Mộ nghiến chặt răng.

Lúc này, anh phát hiện bản thân mình không làm được: cái gì.

Anh tốn nhiều tâm huyết như thế, để mình ngồi lên vị trí người thường nằm mơ cũng không đạt được, dường như: anh có thể thao túng tất cả.

Nhưng duy chỉ có mạng sống của con người, anh không thể nào thao túng.

“Chủ tịch Ôn, thật ra, còn có một cách..”

Châu Lễ Thành thấy sắc mặt Ôn Khanh Mộ cực kỳ khó khăn, nói chầm chậm.

“Cách gì?” Ôn Khanh Mộ ngẩng mạnh đầu lên: “Chỉ cần có một tia hy vọng, tôi nhất định sẽ cứu nó”

“Có lẽ, máu của ngài có thể cứu cậu ấy”

“Máu của tôi?”

Ôn Khanh Mộ nhíu chặt mày, sau đó lập tức lắc đầu.

“Không được, mẹ tôi từng nói, máu của tôi tuyệt đối không thể chảy ra! Ông biết thân phận của tôi đấy, máu của tôi quý trọng y như mạng sống của mình!”

Trước kia ma cà rồng sống bằng máu của loài người, bọn họ càng hút nhiều máu của loài người, năng lực của bản thân càng thêm mạnh mẽ.

Cũng có nghĩa là lấy máu nuôi máu.

Nhưng ma cà rồng bây giờ rời xa loài người, bọn họ đã không thể chống chọi với loài người, vì thế toàn bộ ẩn cư, điều này cũng có nghĩa là, bọn họ không thể sống nhờ máu của loài người nữa.

Vì thế, bọn họ bất đầu đánh bắt, sống bằng máu của động vật, thế nhưng, máu động vật căn bản không thể so với máu của loài người, điều này cũng khiến năng lực của ma cà rồng ngày càng yếu đi.

Có vài cá thể ma cà rồng sẽ đến kho máu của bệnh viện hoặc trung tâm huyết học để trộm máu, hoặc là tích trữ, đề phòng đến lúc cần dùng.

Thế nhưng, chuyện này cũng không thể so sánh với việc trực tiếp hút máu từ cơ thể người sống, chỉ có dòng máu đang chảy, tươi mới mới là thức ăn tốt nhất cho bọn họ.

Khi ma cà rồng không hút máu người, máu của bọn họ trở nên cực kỳ quý giá.

Có thể nói, máu của ma cà rồng chính là mạng sống của bọn họ.

Máu chảy mất không chỉ khiến năng lượng trong cơ thể họ yếu đi, thậm chí còn sẽ khiến họ mất mạng.

Châu Lễ Thành đẩy gọng kính.

“Nếu muốn cứu cậu ấy, sợ là chỉ có con đường này để đi mà thôi, hơn nữa, nếu dùng máu của ngài để cứu cậu ấy, tôi cũng không thể đảm bảo có thể thành công một trăm phần trăm”

Ôn Khanh Mộ lặng lẽ cúi đầu xuống.

“Cứu thế nào? Nếu dùng máu của tôi để cứu nó?” Giọng nói của Ôn Khanh Mộ trầm thấp đến đáng sợ.

Trong đầu anh toàn là khuôn mặt tráng bệch của Tô Lạc Ly.

Vì Tô Lạc Ly, anh tuyệt đối không thể để Tô Kiêm Mặc chết!

“Trực tiếp tiêm máu của ngài vào tim của cậu ấy, máu của ngài có năng lượng mạnh mẽ, nói không chừng có thể cứu cậu ấy”

Ôn Khanh Mộ không nói gì.

“Chủ tịch Ôn, xem tạo hóa của cậu ấy đi, nói không.

chừng tối nay cậu ấy có thể tỉnh lại”

“Ừ” Ôn Khanh Mộ đứng dậy, đi ra ngoài.

Tâm trạng của anh hiện giờ cực kỳ phức tạp.

Phải biết rằng, vợ của anh lúc này đang nằm trên giường bệnh, em vợ của anh đã nguy hiểm cận kề, mà anh còn là một người bố vừa mất đi đứa con của mình.

Anh vẫn chưa kịp đau buồn, tất cả mọi thứ đã đè nặng lên người anh.

Mỗi bước đi của Ôn Khanh Mộ đều tràn đầy cảm giác bất lực.

Đôi mắt màu lam, lần đầu tiên nhuộm lên sự đau thương vô bờ.

Cửa phòng bệnh VỊP “Tôi nghe nói Tô Lạc Ly nhập viện rồi, có chuyện gì thế?”

Dạ Bân đi tới.

Anh gọi mấy cuộc điện thoại mà Ôn Khanh Mộ không nghe máy, chỉ đành gọi cho Doãn Cẩn, là Doãn Cẩn nói cho anh chuyện Tô Lạc Ly nhập viện.

“Sảy thai…”

Ôn Khanh Mộ đứng ngoài hành lang, nhìn cửa sổ.

“Sảy thai?”

Nghe được tin tức này, Dạ Bân cũng cực kỳ chấn động.

Anh biết thân phận của Ôn Khanh Mộ.

“Không phải cậu và Tô Lạc Ly không thể sinh con sao?”

Thật ra, lúc đầu Ôn Khanh Mộ cũng không chắc chắn bản thân có thể khiến Tô Lạc Ly mang thai sinh con hay.

không.

Một thể kết hợp bị phong ấn như anh, không phải loài người, cũng không phải ma cà rồng, có thể sinh con với loài người hay không cũng là một câu đố chưa giải được.

Thế nhưng, để đề phòng vạn nhất, anh vẫn để Tô Lạc Ly tránh thai.

Anh là một thể kết hợp, thứ mà thể kết hợp và loài người sinh ra, ai cũng không biết được, không cẩn thận còn là một quái vật, hoặc là bị phong ấn càng nghiêm trọng hơn anh.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Top Bottom