Phong Lưu

Catch Me If You Can
Messages
780,810
Reaction score
9,027
Points
278

Chương 202

Sở Úy Dạ đứng dậy, cầm áo khoác của mình lên vắt qua cổ tay, nhìn xuống Bạch Lộ đang ngồi vẫn còn chưa kịp phản ứng với những lời của anh, nói: “Bữa cơm hôn nay, nói trước rồi, em mời khách. Còn có, chuyện Hướng Long Cẩm tôi sẽ giúp em giải quyết. Mỗi chuyện tôi làm vì em em đều phải ghi tạc trong lòng, nếu như có một ngày tôi tới tìm em, bất kể em ở nơi nào cũng phải nhớ mời tôi ăn một bữa cơm. Được rồi, tôi phải đi, ở nước Anh nhớ chăm sóc mình thật tốt.”

“Sở Úy Dạ!”

Bạch Lộ vội vàng đứng dậy, Sở Úy Dạ đã rời khỏi chỗ ngồi, cô vòng qua bàn đuổi theo đứng trước mặt anh, không thể hiểu được những gì anh vừa nói. Rốt cuộc là có ý gì?

“Có phải anh nên nói rõ ràng không?”

“Sao?”

“Cái gì hèn nhát… Anh nói rõ có được không? Tôi không hiểu lắm, hơn nữa bữa cơm này anh cũng chưa ăn được bao nhiêu.” Bạch Lộ chỉ chỉ sau lưng vào vị trí anh ngồi, thở dài một cái: “Anh thật xa tới, từ thành phố A tới nước Anh chẳng lẽ chính là vì nói mấy lời đó sao? Nhưng tôi lắng nghe đều mơ mơ màng màng.”

“Đừng cản tôi, Bạch Lộ.”

Giọng Sở Úy Dạ trầm thấp, ánh mắt nhìn Bạch Lộ mang theo mấy phần nóng bỏng khó nhịn, từng câu từng chữ nói: “Thật ra thì em không cần hiểu, nghe vào không nhớ cũng được, nhớ lời của tôi cũng được. Nhưng là, đừng cản tôi, nếu không tôi sẽ không nhịn được, sẽ không từ thủ đoạn nào với em.”

“…”

Đại khái bị ánh mắt nóng bỏng của anh khiến cô hết hồn, trong sâu nội tâm của cô vẫn có mấy phần kiêng kỵ với Sở Úy Dạ, cho nên theo bản năng cô rụt cổ một cái, thật nhanh đứng sang bên cạnh.

Sở Úy Dạ thấy vậy cười hừ một tiếng, tiến lên một bước, bỗng đưa tay nhưng chần chờ một giây trong không trung, sau đó mới nhẹ nhàng đặt lên bả vai Bạch Lộ.

“Sau này bất kể chuyện gì xảy ra em phải nhớ kỹ thời điểm gặp tôi hôm nay, sự cố chấp đó đối với người đàn ông ở thành phố A xa xôi kia đừng nên dao động. Tôi sẽ chúc phúc cho em.”

Sở Úy Dạ đi ra khỏi phòng ăn, tiến tới xe đang đậu ven đường, rất nhanh có tài xế xuống mở cửa xe giúp anh. Trước khi lên xe Sở Úy Dạ lại lấy từ trong túi áo ra một điếu thuốc, hít hai hơi, sau đó mới khom người ngồi vào.

Lúc xe chậm rãi chạy đi, anh lấy điện thoại ra nhẫn một dãy số.

“Nói cho Diệp Tử Kiệt, ngày mai tôi có thời gian, muốn gặp tôi thì hẹn ngày.”

Lúc Bạch Lộ rời quan ăn, nhìn đồng hồ, ước chừng lớp học bên SGA đã tan cô liền đạp xe trở về nhà trọ.

***
Hai ngày không đi học cũng không sợ sẽ bị mất bao nhiêu kiến thức, thật ra bên SGA đều có tài liệu chuẩn bị, cho nên mỗi ngày nội dung học đại khái đều đã có trong sách. Bạch Lộ lấy cho mình ít đồ ăn, lật vài tờ sách, xem xong hết, điện thoại di động vang lên.

Nhìn dãy số gọi tới, Bạch Lộ có chút do dự có nên nghe hay không. Là Demon gọi tới, buổi sáng không nói tiếng nào chạy mất, vào lúc này lại gọi, Bạch Lộ có chút nhức đầu, anh ta sẽ nói gì?

Nhưng tiếng chuông vang lên rất lâu, Bạch Lộ cho dù muốn cũng không thể tránh Demon hết mấy tháng đi. Cô còn phải lên lớp đi học, nhất định sẽ chạm mặt nhau. Hơn nữa thanh niên phương Tây không phải là loại níu kéo không buông…

Tự an ủi mình một chút, rốt cuộc lần thứ hai điện thoại đổ chuông cô liền ấn nút nghe.

Demon vừa thấy cô nhận cuộc gọi liền không chờ đợi, nói: “Lộ, sao hôm nay lại không đến lớp, là vì anh sao?”

Bạch Lộ: “…”

“Sorry, có phải anh khiến em có áp lực hay không? Nếu là như vậy anh nguyện ý xin lỗi em, trước đây thật sự anh không biết em có chồng… Anh cũng rất khổ não, Lộ, anh…”

“Không phải, demon, anh đừng suy nghĩ nhiều như vậy. Tôi không đến học là bởi vì hôm nay tôi có chút chuyện riêng, ngày mai tôi sẽ đi học.”

“Thật?”

“Trăm phần trăm.”

“Vậy… em sẽ không ghét anh chứ?”

Bạch Lộ xì cười một tiếng: “Ghét anh làm gì? Tôi rất thích anh…” Ý thức được lời nói của mình có chút sai lệch, Bạch Lộ vội vàng nói thêm một câu: “Ý tôi nói là, tôi cảm thấy anh là một người bạn thân, nếu như anh không ngại, chúng ta vĩnh viễn sẽ là bạn tốt.”

Người đàn ông bên kia rõ ràng có chút mất mát, có điều cũng không nói nhiều, hai người tùy tiện trao đổi mấy câu, cũng coi như đã giải quyết xong. Bạch Lộ nghĩ, suy đoán của mình về người nước ngoài thật chính xác, tương đối phóng khoáng.”

Cúp điện, cô cảm thấy mình cũng coi như giải quyết được một việc đau đầu, sau này đối mặt với Demon cô cũng không cần lúng túng. Đọc truyện nhanh hơn tại Gác Sách

Cầm điện thoại, nhìn màn hình đang đen, Bạch Lộ suy nghĩ trong đầu, không tự chủ nghĩ tới cuộc gọi buổi sáng Lương Phi Phàm gọi cho cô. Lúc cô ngắt điện thoại trước hình như có nói, buổi tối sẽ gọi cho anh.



Có muốn gọi hay không?
 

Bình luận facebook

Top Bottom