phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,979
Reaction score
301
Points
83
Chương 5:Cúi đầu mà sống
  Lương Phi Phàm nghe câu nói ấy lại nheo mắt nhìn cô như có suy nghĩ gì đó, dáng vẻ cao thâm khó đoán của anh thật sự khiến người đối diện không thể biết được anh đang nghĩ gì.

  Cuối cùng, anh khẽ nhướn mày rồi chỉ tay về phía phím bấm thang máy, “Muốn lên tầng mấy?”

  Quản lí ở bên cạnh đã không còn chút nóng giận nào nữa, lúc này đang đứng trong góc thang máy dò xét suy đoán mối quan hệ của hai người.

  Thì ra Bạch Lộ có quen với tổng tài mới đến này sao?

  Quan sát lời nói và thái độ của Lương tổng thì dường như không hề có ý muốn trách mắng gì cả, anh ta khẽ vỗ vào đầu, vừa rồi suýt chút nữa đã gây họa rồi!

  “Lương tổng, tôi đi thang máy dành cho nhân viên là được rồi, hôm nay thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi hơi thất thần nên không nhìn rõ thang máy, tôi xin lỗi.” Bạch Lộ khẽ gật đầu với Lương Phi Phàm rồi vội vàng bước sang thang máy bên cạnh.

  Cô là một người thông minh, tốt nghiệp đại học xong thì vào làm ở EC này, đương nhiên hiểu rõ muốn sống sót trong công ty thì quy tắc đầu tiên chính là phải biết cúi đầu.

  Lương Phi Phàm có sức sát thương rất lớn, đã thế quan hệ giữa cô và Lương Tịnh Tiêu lúc này lại không tốt đẹp gì, thế nên cô cũng không muốn có quan hệ dây dưa gì với người nhà họ Lương nữa.

  Đây gọi là mắt không thấy tim không đau, cô thậm chí còn nghĩ hay là mình nên tìm một công việc mới?

  Cô được vào làm ở EC cũng là nhờ Tịnh Tiêu đã giới thiệu, cô ta là thiên kim nhà họ Lương, thế nên muốn giúp cô vào làm trong công ty này thì chỉ cần một câu nói là xong, nhưng Bạch Lộ hiểu rõ, mấy năm nay cô hoàn toàn đi lên bằng năng lực của chính mình, chỉ là tình hình hiện giờ...

  Cô đau đầu cau mày, đưa tay ôm trán, khẽ thở dài một tiếng, quyết định để một khoảng thời gian nữa rồi hẵng tính tiếp vậy, ít ra nếu muốn đổi việc thì cũng phải tìm được việc mới đã.

  “Bạch Lộ? Sao giờ cô mới đến? Mau chuẩn bị đi, tổng tài mới đến rồi, hai giờ sẽ có một cuộc họp, anh ấy muốn xem qua bảng số liệu của quý trước.” Cô vừa ngồi xuống thì đã nhận được một cuộc điện thoại gấp rút của giám đốc.

  “Sao chứ? Số liệu của quý trước sao?” Bạch Lộ có hơi khó xử nói: “Giám đốc Hạng, lúc trước tôi đã nói với anh rồi mà, do có một tháng bị lỗi số liệu nên hiện giờ tạm thời chưa thống kê được, có lẽ phải đến mai mới có báo cáo. Hai giờ chắc chắn là không kịp.”

  Cô vừa nói vừa nhìn đồng hồ trên tay, bây giờ đã là một giờ ba mươi, chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa.

  Nhưng giám đốc lại nói bằng giọng không hề thông cảm: “Chuyện này tôi không quan tâm, tóm lại trước hai giờ cô phải giao bảng báo cáo thành tích ra đây, bây giờ không phải là tôi đang ra lệnh cho cô mà là Lương tổng, cô phải hiểu rõ tác phong làm việc của anh ấy.”

  “Giám đốc, đây không phải lỗi của tôi, có thể nói giúp với Lương tổng một tiếng không? Chỉ một ngày thôi mà...”

  “Cô đang đùa với tôi đấy à? Cô có biết điều mà Lương tổng ghét nhất là gì không? Chính là những nhân viên làm việc năng lực kém, tôi không muốn phải nghỉ hưu sớm đâu, cô mau đi làm đi, trước hai giờ phải xong đấy!”

  Bạch Lộ còn định nói thêm, nhưng đầu dây bên kia đã cúp một cách lạnh lùng, cô chỉ nghe được một tràng tút dài, tức đến mức muốn đập cả cái điện thoại.

  Gần đây đúng là liên tục gặp chuyện, chuyện tình cảm đã chẳng ra sao, lẽ nào ngay cả công việc cũng không giữ được sao?

  Giờ này vốn đang là giờ nghỉ trưa, thế nên hành lang rất vắng vẻ, ánh mặt trời rọi qua khung cửa kính, chiếu lên mặt đất càng sáng rực rỡ, nhưng tâm trạng của Bạch Lộ bước đi trên đường thì lại không hề vui vẻ chút nào.

  Tiểu Lý làm việc bên phòng kinh doanh vốn có chút xích mích với cô, lí do cụ thể là gì thì ngay cả Bạch Lộ cũng không rõ, có lẽ là do thời gian trước đây, có người tung tin đồn rằng cái chức thư kí tổng giám đốc ban đầu vốn là dành cho cô ta, nhưng sau đó lại bị Bạch Lộ giành mất, thế nên cô ta vẫn ghi hận đến tận bây giờ.

  Sau đó lại hay tin cô ta chuẩn bị kết hôn, tháng sau sẽ nghỉ làm, thế nên công việc báo cáo tháng này, cô ta cứ liên tục trì hoãn, Bạch Lộ biết rõ, cô ta làm thế là cố tình muốn chống đối với cô.

  “Tiểu Lý.” Vì đang muốn nhờ vả nên Bạch Lộ đành phải dẹp bỏ cảm xúc, cố gắng tỏ thái độ thân thiện nhất có thể.

  Thấy Tiểu Lý đang tập trung xem tài liệu, Bạch Lộ bèn lịch sự gõ nhẹ lên bàn, mỉm cười nói: “Bảng báo cáo lúc trước có thể làm nhanh giúp tôi không? Lát nữa họp sẽ cần dùng đến.”

  Tiểu Lý ngẩng đầu lên ồ một tiếng, tỏ rõ vẻ khinh ghét Bạch Lộ, nở nụ cười thâm hiểm nói: “Ngọn gió nào thổi đến thế này? Thư kí Bạch đích thân đến tìm tôi cơ đấy, bảng báo cáo ấy gấp đến thế sao?”

  Bạch Lộ hiểu rõ mình gặp ổ kiến lửa rồi, nhưng cô vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lí, vẫn cứ nở nụ cười thân thiện, “Đúng thế, thật sự rất gấp, Tiểu Lý, cô giúp tôi đi, trước hai giờ OK không?”

  “Thư kí Bạch, chuyện này tôi thật sự không thể giúp cô được, lúc trước tôi đã nói với cô rồi, ngày mai mới giao cho cô được, cô nhìn trên bàn tôi này.”

  Cô ta đưa tay chỉ mớ tài liệu trên bàn mình, nói một chút không thành ý: “Nếu có thể dành ra được một chút thời gian thì tôi chắc chắn sẽ làm giúp cô, nhưng bây giờ tôi còn bận phải xử lí mớ tài liệu này.”

  Bạch Lộ hít một hơi thật sâu rồi nói: “Tiểu Lý, tổng tài mới đến rồi, giờ anh ấy cần xem bảng báo cáo này của cô.”
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,979
Reaction score
301
Points
83
Chương 6:Chĩa mũi nhọn
  “Hóa ra là tổng tài mới đã đến?” Tiểu Lý cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên, rồi lại bày ra bộ dạng khó xử như cũ, “như này đi, Thư kí Bạch, cũng đừng nói là tôi không giúp cô, số liệu trong báo cáo tôi sẽ gửi qua hòm thư của cô, cô tự mình làm nốt giúp tôi, chỗ tôi thực sự là còn rất nhiều tài liệu cần phải xử lý, cô cũng biết tôi sắp không làm ở đây nữa rồi, có rất nhiều công việc cần phải được bàn giao lại”.

  Thật ra việc này cũng chỉ là đem dữ liệu nhập lại một chút, sau đó in ra là được, nếu cái này Tiểu Lý thật sự muốn giúp cô, chỉ cần nửa tiếng chắc chắn có thể hoàn thành.

  Nhưng bây giờ cô ta nói như vậy, Bạch Lộ cũng hiểu rõ, bản thân cô có nói nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng gì, trái lại cô cũng không phải chưa từng làm qua báo cáo, cô lười tiếp tục so đo với cô ta, “Vậy phiền cô mau chóng gửi tới hòm thư giúp tôi nhé, cảm ơn”.

 Cô cố gắng giữ vẻ khiêm tốn nhã nhặn, lúc xoay người rời đi không có phát hiện sự mưu tính chợt lóe lên trong đáy mắt của Tiểu Lý.

  Bạch Lộ, trước đây cô không chút do dự cướp mất vị trí thư kí của tôi, bây giờ là tự cô đem mình dâng tới cửa, thì đừng trách tôi hạ thủ vô tình!

  Nửa tiếng sau.

  Bạch Lộ đem báo cáo vừa làm xong sửa lại một chút rồi mới đứng dậy đi tới phòng họp.

  Tập đoàn EC tuy chỉ là một trong các công ty con của Lương Thị, nhưng sự phát triển trong những năm gần đây lại rất tốt, tương lai phía trước con rất rộng mở, trước đây mọi chuyện đều do Lương Chủ tịch đích thân xử lý, bây giờ đoán chừng cũng có tuổi rồi, liền giao toàn bộ quyền hành lại cho con trai mình là Lương Phi Phàm.

 Với vị thái tử gia này, trưởng các bộ phận đều không dám có bất cứ khinh suất nào, cái gọi là vừa mời nhậm chức đã tiến hành cải cách lại toàn bộ mọi thứ khiến mọi người tâm phục khẩu phục, Lương Phi Phàm có được như ngày hôm nay đều khiến cho người ta biết rằng đây tuyệt đối không phải người đơn giản.

  Cuộc họp lúc hai giờ, Bạch Lộ tuy vào phòng họp trước vài phút, nhưng bên trong mọi người đều đã đến đông đủ.

  Bạch Lộ đưa mắt nhìn một lượt, chỉ thấy Lương Phi Phàm lúc này đã ngồi yên trên chiếc ghế chủ trì ở phía trên, tay của anh ta để trên bàn, những ngón tay thon dài mảnh khảnh gõ lên tập văn kiện, âm thanh rất khẽ, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực rất lớn.

  Thực ra Lương Phi Phàm thuộc tuýp người đàn ông vào những lúc im lặng như này dễ khiến người khác cảm thấy đây là một người nho nhã dịu dàng, khí thái thong dong điềm tĩnh, nhưng Bạch Lộ rất rõ, càng là người đàn phong thái trầm ổn thì lại càng là một người khiến người khác khó lòng mà nhìn thấu được suy nghĩ thật sự của anh ta.

  Chỉ là mối quan hệ giữa những người trong Lương thị vô cùng phức tạp, Bạch Lộ trước đó cũng nghe được một chút ít từ phía Lương Tịnh Tiêu, nói đến người anh này, quả thật Lương Tịnh Tiêu vẫn rất kiêng kị, cho nên cô càng chắc chắn rằng, Lương Phi Phàm con người này phất lên như vậy tuyệt đối không hề đơn giản.

  “Lương Tổng, mọi người đều đến cả rồi, bây giờ có thể bắt đầu được chưa?” Bạch Lộ vừa ngồi xuống, tổng giám đốc ngồi bên cạnh đã đứng lên, cũng kính hỏi Lương Phi Phàm.

  Anh ta “ừ” một tiếng “bắt đầu đi”.

  Trước hết, trưởng các bộ phận lần lượt báo cáo tiến độ công việc trong tay mình lúc này, đại khái mọi người sớm đã biết lần này Lương Phi Phàm đến, cho nên ai cũng đều đã chuẩn bị tốt tâm lý, lúc báo cáo vô cùng nghiêm túc. Bạch Lộ nghĩ tới thái độ nước đến chân mới nhảy này của mình, cả người không khỏi toát mồ hôi lạnh.

 Cuối cùng cũng vẫn tới lượt Bạch Lộ, cô đứng lên, đem báo cáo quý trước mà mình vừa xử lý xong tóm tắt lại một chút. Kỳ thực, cũng chỉ là những con số ảo, những năm gần đây, Tập đoàn EC luôn trong xu thế phát triển không ngừng, cho nên thành tích cũng tốt vô cùng, Bạch Lộ thực sự cho rằng sẽ không có bất cứ sai sót nào. Thậm chí, trước khi Lương Phi Phàm mở miệng, cô vẫn tràn đầy tự tin.

  “Báo cáo lại một lần nữa” Lương Phi Phàm dựa lưng vào ghế, hai tay chống cằm, giọng điệu bình thường, nhưng dáng vẻ lại vô cùng nghiêm túc .

  Bạch Lộ hơi bất ngờ, tất cả mọi người trong phòng họp lúc này đồng loạt dồn chú ý về phía cô. Sau khi khôi phục lại trạng thái ban đầu, cô khẽ nhăn mày, trong lòng có chút bất an.

  Nhìn kĩ lại báo cáo của mình, cô không nhìn ra bản báo cáo này có vấn đề chỗ nào, nhưng Lương Phi Phàm lại bảo cô báo cáo lại một lần nữa.

  Cô nuốt nước bọt, không để bản thân có cơ hội nghĩ quá nhiều, nhanh chóng báo cáo lại một lần nữa.

  Lần này, cô còn chưa báo cáo xong, người đàn ông vốn dĩ vẫn đang quay lưng lại với mọi người chân khẽ dùng lực, chiếc ghế liền xoay một vòng. Khuôn mặt anh tuấn cao thâm bí hiểm của anh ta đã nhìn thẳng vào Bạch Lộ, giọng nam trầm thấp nói: “Cô là Thư kí của tổng giám đốc sao? Bình thường lúc họp, báo cáo thành tích mỗi quý đều do cô tự mình báo cáo sao?”.

  Lương Phi Phàm ánh mắt nhìn có vẻ như rất tùy ý, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực vô cùng, Bạch Lộ bị anh ta nhìn như vậy, sống lưng cứng đờ: “Lương Tổng, tôi là thư kí của Tổng giám đốc, nhưng những báo cáo này bình thường không phải do tôi làm”.

  Ánh mắt dò xét của người đàn ông này rời khỏi khuôn mặt của cô, sau đó nhướn mày nói: “Đây quả thật không phải là công việc của cô, vậy bình thường lúc cô báo cáo những thành tích này trong các cuộc họp, có kiểm tra kĩ lại những lỗi sai ở trong đó không?”

  Mỗi một vấn đề của anh ta dường như đều nhắm vào cô, Bạch Lộ hoàn toàn không hiểu, thậm chí cũng không rõ có phải mình làm sai chỗ nào hay không, nhưng lúc cô làm báo cáo rõ ràng có tranh thủ thời gian để kiểm tra lại rồi, theo số liệu mà Tiểu Lý đưa cho cô đều không có bất cứ sai sót nào cả.

  Nhưng lúc này, từng câu từng chữ của Lương Phi Phàm hắn tại sao lại đều chĩa vào cô?
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,979
Reaction score
301
Points
83
Chương 7:Cô thật sự không kiềm chế được
  Cô khẽ hít một hơi thật sâu, mím môi, nói: “Lương tổng, trước khi họp tôi đã kiểm tra kỹ rồi, những số liệu này….”.

  “Cô chắc chắn?” đôi mày lưỡi kiếm nhàn nhạt của Lương Phi Phàm nhăn lại.

  Trong lòng Bạch Lộ trầm xuống, bỗng chốc không nói không lên lời.

  Cô ở công ty làm bao nhiêu năm như vậy, tuy đây là lần đầu tiên nói chuyện với Lương Phi Phàm, nhưng bây giờ cô dường như có thể chắc chắn rằng, người đàn ông cao cao tại thượng vẫn luôn giằng co với cô vấn đề này, như vậy khẳng định là số liệu bản báo cáo vừa rồi của cô có vấn đề.

  “Xin lỗi, Lương tổng” cô vội vàng nghĩ một lúc, nói: “Tôi vẫn không rõ dốt cuộc là có vấn đề chỗ nào, bởi vì những số liệu này tôi đều là dựa theo số liệu bên phòng kế toán nộp lên mà báo cáo”.

  “Số liệu thứ hai của quý xuân bị sai nghiêm trọng, cô không thấy rằng nó bị cao hơn 20% so với quý hè sao? Cô ở EC bao nhiêu năm rồi? Những lỗi sai cơ bản như vậy mà cô cũng có thể phạm phải sao?”.

  Lương Phi Phàm con ngươi sắc bén, thân hình cao lớn ngồi vững trên chiếc ghế điều hành, tay chống lên bàn, ánh mắt lúc này đang quét qua toàn bộ những người đang ngồi trong phòng họp, “Tôi không quan tâm các người trước đây làm việc như nào, kể từ ngày hôm nay, tất cả đều phải làm theo quy định của tôi. Nếu còn ai mắc phải những lỗi sai cơ bản như vậy nữa, EC sẽ không cần những nhân viên như vậy”.

  Mọi người trong phòng họp chết lặng, ánh mắt của một số người còn nhìn Bạch Lộ dường như còn đem theo vài phần oán hận.

  Rõ ràng vừa rồi mọi chuyện còn đang rất thuận lợi, nhưng vì lỗi của cô mà toàn bộ mọi người trong phòng họp đều bị mắng!

  “Thư kí Bạch!”.

  Cuối cùng, ánh mắt sắc bén vẫn là dừng lại trên mặt của Bạch Lộ, Bạch Lộ lúc này đương nhiên đã nhận ra lỗi sai mà mình mắc phải.

  Lúc nãy cô chỉ chú tâm vào đối chiếu lại số liệu, nhưng căn bản là không nghĩ tới việc đối chiếu số liệu bên trên, bây giờ cô cũng biết rõ, việc đến nước này, chắc chắc chính là do Tiểu Lý kia dở trò, nhưng bản thân cô lại không chú ý mà nhảy vào bẫy của cô ta, cũng không thể đổ lỗi cho bất cứ ai được.

  Bây giờ bị Lương Phi Phàm gọi như vậy, sắc mặt cô trắng bệch ngẩng đầu lên, đối diện với cái nhìn của anh ta, tim cô đập nhanh hơn vài nhịp, trong mắt không giấu nổi sự thất vọng, mang theo một chút dè dặt, cuối cùng không nhịn được liền giải thích.

  “Lương tổng, tôi rất xin lỗi ngài, tôi đã phạm phải lỗi sai cơ bản như vậy, kỳ thực mỗi một nhân viên của EC đều rất chăm chỉ làm việc, hôm nay là lỗi của tôi, bất luận Lương tổng xử lý như nào, tôi đều bằng lòng chịu phạt”.

  Lương Phi Phàm để ngoài tai, híp con ngươi đen lại, giọng nói mỉa mai nói: “Cái tôi muốn là hiệu quả công việc, chứ không phải là nhận lỗi, tôi hy vọng mỗi một người đang ngồi ở đây phải nhớ cho kỹ lời của tôi. Đừng cho rằng bản thân vào được công ty rồi thì có thể muốn làm gì thì làm coi trời bằng vung, Lương Phi Phàm tôi ghét nhất chính là những người như vậy, mọi người nhớ kĩ rồi chứ?”.

 Những lời này của Lương Phi Phàm nói ra chính là muốn chỉ Bạch Lộ, cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên nghe ra ý đằng sau đó.

  Anh ta cho rằng Bạch Lộ cô là dựa vào quan hệ với Lương Tịnh Tiêu mới có thể vào EC, ngồi vào vị trí thư kí của Tổng giám đốc.

  Cô trước giờ đều là một người không dễ dàng chịu nhận thua, đặc biệt là lúc này, trước mặt bao nhiêu người như vậy, những lời vừa rồi của anh ta giống như một cái bạt tai vừa mạnh vừa đau, không chút nể nang đánh lên mặt của cô. Đau, cô có thể nhịn, nhưng cô không thể chịu được nỗ lực bao nhiêu năm qua của cô chỉ vì mấy lời này của hắn mà đổ xuống sông xuống bể!

  Bạch Lộ nắm chặt hay bàn tay, ngẩng cổ lên, độ cong của cằm lộ ra vẻ không chịu khuất phục, nói: “Lương tổng, tôi thừa nhận là tôi sai, nhưng không ai là hoàn hảo cả, là con ngươi chắc chắn cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, không phải tôi đang cố biện minh cho mình, tôi chỉ là không đồng tình với cách nói mà Lương tổng vừa nói, giống như sai một lần rồi thì toàn bộ những nỗ lực trước đó đều bị phủ nhận hoàn toàn vậy!”.

  Lương Phi Phàm vốn dĩ dã muốn đứng dậy rời khỏi phòng họp, nhưng không nghĩ tới, cô gái đối diện mình trên mặt hiện ra vẻ không chịu khuất phục đang phản bác lại những gì mình vừa nói.

  Anh ta híp con ngươi đen lại, động tác muốn đứng dậy cũng đột ngột mà dừng lại.

  Cả phòng họp sáng như ban ngày, trong không khí lại mang theo một vài khí lạnh khiến người ta không khỏi rùng mình, những người đang ngồi bên dưới đều là trưởng các bộ phận trong công ty, lúc này ngay cả thở cũng không dám thở mạnh….

 Cái cô Bạch Lộ này không muốn làm nữa hay sao?

  Thật ra vừa rồi bị mắng cũng không có gì sai, nhưng cô ta phản bác lại lời của Lương Phi Phàm như vậy, không phải là tự đào huyệt chôn mình thì còn là cái gì?

  Bạch Lộ lúc này mới cảm thấy bản thân vừa rồi có chút kích động, nhưng cô không hề hối hận vì sự xúc động này của mình, nỗ lực của cô tại sao chỉ vì một lỗi sai mà tất cả đều bị gạt bỏ? Bất cứ ai cũng có thể chất vấn cô nhưng Lương Phi Phàm thì không được!

  Lương Tịnh Tiêu cướp bạn trai của cô, dựa vào cái gì mà Lương Phi Phàm cũng muốn phủ định bản thân cô như vậy?

  Cô thừa nhận bản thân có xen chút tình cảm cá nhân, nhưng cô không phải thánh nhân, cô thật sự không thể kiềm chế được!

  “Cố gắng của cô?” im lặng một lúc lâu, Lương Phi Phàm cuối cùng cũng mở miệng, trong giọng nói lạnh lùng đó, mỗi một từ vẫn mang theo sự sắc bén như cũ: “Thư kí Bạch, tôi hy vọng là cô biết, những nỗ lực của cô không phải chỉ dựa vào những gì cô nói mà được, chúng ta không phải là nhân viên chuyên chạy thị trường, mà chúng ta phải dựa vào những số liệu trong tay của cô, hiểu không?”.

  Bạch Lộ nuốt nước bọt, lực cầm tập văn kiện càng thêm chặt hơn.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,979
Reaction score
301
Points
83
Chương 8:Cô muốn tôi trừng phạt cô như thế nào
 Trong con người trắng đen rõ ràng của người đàn ông trước mặt nổi lên những cơn sóng ngầm, ánh sáng của đèn chân không phía trên đỉnh đầu của anh ta, khiến ánh sáng nơi đáy mắt anh ta cũng trở lên lúc sáng lúc tối, khiến cho người khác khó mà đoán được nhưng cũng sẽ khiến trong lòng sinh ra cảm giác sợ sệt.

  Cô có thể nhìn ra, Lương Phi Phàm đã thiếu kiên nhẫn rồi.

  Cũng phải thôi, người cao cao tại thượng giống như anh ta sao có thể tha thứ cho sự khiêu khích của cấp dưới đối với uy quyền của anh ta được chứ?

  Nhưng cô đã đem lời nói ra tới mức này rồi, không có lý do gì để rút lui được bây giờ!

  Bạch Lộ cắn chặt môi, cuối cùng vẫn nói: “Lương tổng, tôi không có ý gì khác, tôi nói rồi, tôi thừa nhận là tôi phạm lỗi sai, nếu Lương tổng cảm thấy EC không cần những nhân viên như tôi nữa, vậy tôi sẵn sàng từ chức. Nhưng, tôi tuyệt đối không có dựa vào quan hệ để có thể đi được tới vị trí như ngày hôm nay! Tôi chỉ là muốn Lương tổng hiểu rõ, con người không thể chỉ vì một lỗi sai mà phủ nhận toàn bộ nỗ lực của cô ấy. Lương tổng lẽ nào ngài trước giờ chưa từng phạm lỗi? Lẽ nào lúc ngài phạm lỗi, ngài sẽ phủ quyết chính mình?”.

  Bạch Lộ nói một tràng xong, một giây sau, toàn bộ người có mặt ở trong phòng họp lúc này chết lặng!

  Đại khái không ai ngờ rằng, cô lại to gan như vậy, trực tiếp khiêu khích Lương Phi Phàm!

  Nói cách khác chính là tự đào huyệt chôn mình!

  Có một số người mang theo sự đồng tình mà nhìn cô, có một số người lại ôm theo thái độ chờ xem kịch hay.

  Bạch Lộ thẳng lưng, quả thực cô biết những lời vừa rồi mà cô nói cũng mang theo một chút tình cảm cá nhân quá khích, nhưng ngay sau đó, cô không hề hối hận!

  Cô không có nói gì sai, cô cũng không cần phải chột dạ!

  Lương Phi Phàm cũng không ngờ rằng, lá gan của cô gái này lại to đến như vậy, thực ra anh ta cũng không phải là bạo quân, đương nhiên cũng không thể vì một lần sai mà phủ quyết toàn bộ nỗ lực của cô.

  Chỉ là, cô gái này, đây thực sự là những gì cô ấy muốn nói? Hay đơn giản chỉ là đang dựa vào mồm mép của mình?

  Con ngươi sâu khẽ híp lại, con sóng ngầm trong ánh mắt dần dần trở lên phức tạp hơn.

  Trước đó, Lương Phi Phàm quả thật có chút tức giận, số liệu đơn giản như vậy cũng xử lý không xong, hiệu quả công việc thấp như vậy đương nhiên không thể lọt vào mắt anh ta được. Nhưng sau khi nghe xong những lời cô gái này vừa nói, anh ta ngược lại lại cảm thấy cô gái này có chút thú vị.

  “Tôi chưa hề phủ nhận nỗ lực của bất cứ người nào”. Cảm giác trong phòng họp lúc này khiến người ta không thể chịu được nữa thì người đàn ông cao cao tại thượng đột nhiên mở miệng: “Nhưng quan trọng là, người đó cô ấy thực sự có năng lực hay không?”.

 Ánh mắt của Lương Phi Phàm rất đặc biệt, Bạch Lộ thực sự không dám nhìn vào đôi mắt của anh ta.

  Trong ánh mắt sắc bén kia còn mang theo chút mê hoặc, vẻ quyến rũ này chỉ thuộc về người đàn ông, khiến người ta nhìn nhiều hơn một chút đều sẽ cảm thấy tim đập nhanh hơn và đắm chìm trong không thể nào thoát ra được.

  Chỉ là bây giờ, cô lại không thể không lấy hết dũng khí nhìn trực tiếp vào ánh mắt của anh ta, để thể hiện rõ mình không hổ thẹn với lương tâm: “Tôi không dám nói là bản thân có năng lực hay không, nhưng tôi đã rất cố gắng làm việc vì EC, về điểm này, tôi có thể lấy nhân cách của tôi ra đảm bảo. Đương nhiên hôm nay là do lỗi sai của tôi, tôi chấp nhận chịu phạt”.

  “Vậy cô cảm thấy, cô mắc lỗi sai cơ bản như vậy, tôi nên xử phạt cô thế nào mới được?” Lương Phi Phàm nhướn mày, giọng điệu không nhanh không chậm, giọng nói dường như còn mang theo chút lạnh lùng.

  Bạch Lộ hạ tầm mắt xuống, suy nghĩ một lúc, nói: “Bất luận Lương tổng ngài đưa ra quyết định như nào, tôi đều sẽ không có bất cứ ý kiến gì”.

  Vốn dĩ cô cũng không muốn tiếp tục ở lại EC nữa, cô và Lương Tịnh Tiêu từng là chị em tốt của nhau, nhưng cô ta lại cướp mất bạn trai của cô, bọn họ bây giờ con cũng có luôn rồi…Cô thừa nhận bản thân cô ở phương diện này rất là nhu nhược, bởi vì cô biết còn ở EC thì cô sẽ còn gặp Lương Tịnh Tiêu, cô không phải thánh nhân, cô thực sự không thể coi như không có chuyện gì được!

  Nhưng những lời vừa rồi của Lương Phi Phàm, lại khiến cô trong lòng không phục, trái lại cô không định rời khỏi đây nữa, bởi vì cô muốn dùng chính hành động thực tế của mình để nói cho tên đàn ông ngông cuồng tự cao tự đại kia rằng, Bạch Lộ cô không phải dựa vào cô em gái đó của hắn, mà cô dựa vào chính thực lực của mình!

  “Tan họp”.

  Tất cả mọi người ở trong phòng họp đều đang chờ đợi “sự trừng phạt” của Lương Phi Phàm, nhưng không ngờ cuối cùng anh ta không chỉ đứng lên, còn tùy ý đóng lại cúc tay áo, nhìn cũng không thèm nhìn Bạch Lộ một cái, trực tiếp đi rời khỏi phòng họp, lúc đi ra tới của, anh ta mới nói một câu: “Thư kí Bạch tới văn phòng của tôi”.

  Bạch Lộ đứng như trời chồng, dốt cuộc vẫn là nhịn không được mà cảm thấy lo sợ bất an.

  Thật ra cô cũng không hiểu Lương Phi Phàm dốt cuộc là có ý gì, bởi vì chính cô đã khiêu khích sự uy nghiêm của anh ta, cho nên bây giờ anh ta chuẩn bị sa thải cô sao? Nhưng muốn sa thải cô thì chỉ cần ở phòng họp trực tiếp nói một câu là được rồi, cần gì phải bảo cô tới văn phòng làm gì?

  Cái tên đàn ông bí hiểm này dốt cuộc đang nghĩ gì vậy, Bạch Lộ thật sự đoán không ra. Nhưng việc đến nước này, cô âm thầm nói với bản thân, cũng không có gì phải lo lắng, lời đã nói ra rồi, vậy bây giờ những gì cô có thể làm chỉ có thể là binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn mà thôi!

  Cùng lắm thì là không làm nữa.

  Hít một hơi thật sâu, cô cuối cùng cũng giơ tay ra, gõ nhẹ lên cánh cửa phòng làm việc, một lúc sau có giọng nam trầm thấp cách một cánh cửa truyền tới: “Mời vào”.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,979
Reaction score
301
Points
83
Chương 9:Làm thư kí riêng của tôi
  Tuy trước khi đẩy cửa vào cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng thực sự lúc nhìn thấy Lương Phi Phàm, cô vẫn có chút áy náy. Một lúc lâu sau, cô mới nhớ ra mình chưa đóng cửa, liền xoay người khép cửa lại.

  Thực ra, ngũ quan của Lương Phi Phàm và Lương Tịnh Tiêu có phần giống nhau, dẫu sao họ cũng là anh em ruột thịt. Lương Tịnh Tiêu lúc còn đi học chính là hoa khôi của trường, có rất nhiều đàn ông theo đuổi cô ta, chỉ là mắt cô ta cao hơn đầu, không bao giờ để ý tới ai, nhưng không ngờ cuối cùng cô ta lại nhìn trúng bạn trai của cô…

  Nhưng Lương Phi Phàm hiển nhiên còn xuất sắc hơn cả Lương Tịnh Tiêu.

  Người đàn ông này khắp người đều toát lên vẻ cao quý khiến người ta không thể nào bì kịp, phong thái nho nhã cũng mang dáng vẻ của bậc vương giả cao cao tại thượng, đó là sự cao ngạo vốn có, cho nên những kẻ phàm phu tục tử như các cô khi nhìn thấy anh ta, mới có cảm thấy áp lực lớn như vậy.

  “Thư kí Bạch, mời ngồi”.

  Không ngờ Lương Phi Phàm lại còn lịch sự như vậy, cơ thể cao lớn đứng dậy khỏi ghế làm việc, trực tiếp đi qua người cô tới chiếc ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống. Bạch Lộ thấy anh ta ngồi xuống rồi, bản thân cũng không ngập ngừng nữa, liền ngồi đối diện với anh ta.

  “Thư kí Bạch, cô có biết tại sao tôi gọi cô tới văn phòng của tôi hay không?” hai chân anh ta vắt chéo nhau vô cùng tao nhã, cả người nhìn ra vẻ rất là nhàn nhã, cùng với dáng vẻ hung hăng dọa người trong phòng họp trước đó dường như là hai người khác nhau, mang theo một chút hơi thở dịu dàng, rõ ràng là vô cùng nho nhã và tinh tế.

  Bạch Lộ nuốt nước bọt, sau đó mới mở miệng: “Lương tổng, nếu ngài có điều gì muốn nói với tôi, thì cứ trực tiếp nói, tôi biết trong phòng họp, những lời tôi nói….”

 “Làm sao? Trước đó không phải cô còn rất hung hăng hùng hổ lắm cơ mà, đến phòng làm việc của tôi rồi đột nhiên mất hết dũng khí rồi sao?” Lương Phi Phàm không chút do dự chặt đứt lời của cô, ngữ khí đột nhiên trở lên sắc bén “Hay là khí thế hùng hổ ban nãy của thư kí Bạch cô lúc nói những lời như thế, chẳng qua nhất thời chỉ nói cho vui mồm mà thôi?”.

  “Không phải?” Bạch Lộ bị những lời nói này của anh ta kích động một lúc liền ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh nhìn anh ta, “Những gì tôi nói đều là sự thật, tôi không hề hối hận vì điều đó”.

  “Vậy cô sợ cái gì?”.

  “Tôi không…”

  “Nhưng cô đang lo lắng”, lời này của Lương Phi Phàm dùng ngữ khí khẳng định mà nói, Bạch Lộ định nói gì đó đều bị chặn lại trong cổ họng, không thể nào phản bác lại được.

  Đúng vậy, quả thật cô đang rất lo lắng, nhưng lo lắng không có nghĩa là cô chột dạ “Tôi lo lắng vì không biết Lương tổng dốt cuộc là có ý gì, tôi biết những lời tôi nói vừa rồi khiến ngài tức giận, cho nên tôi cũng không dám chắc ngài sẽ xử phạt tôi như nào. Tôi lo lắng như vậy không liên quan tới việc tôi chột dạ”.

  Lương Phi Phàm đột nhiên mỉm cười, híp con ngươi đen lại nhìn cô, giọng nói trầm thấp bỗng chốc trở lên nhẹ nhàng hơn “Ai nói vừa rồi tôi tức giận?”.

  Bạch Lộ không ngờ việc này lại biến chuyển như vậy, ngạc nhiên nhìn Lương Phi Phàm biểu cảm trên khuôn mặt lúc này đã trở lên dịu dàng vô cùng.

  “Sao vậy? Biểu cảm như vậy của Thư kí Bạch cô rất mong tôi tức giận?”.

  Bạch Lộ vội vàng xua tay: “Không phải Lương tổng, tôi… tôi chỉ là không ngờ rằng vừa nãy tôi nói những lời như vậy, ngài lại không hề tức giận”.

  Lương Phi Phàm nhíu mắt lại, mười ngón tay thon dài vắt lên chân, cả người thoải mái dựa vào ghế xô pha bằng da, tư thế lười biếng, khiến cả người anh ta nhìn có vẻ tùy ý: “Tôi thích những người nói thật, đương nhiên về phương diện công việc phải dựa vào bản lĩnh. Có rất nhiều người a dua nịnh hót tôi, cô hôm nay có thể nói ra những lời như vậy, tôi liền biết rằng cô tuyệt đối không phải là người phụ nữ chỉ dựa vào cái miệng mà có thể leo lên vị trí đó”.

  Những lời này của anh ta, càng khiến Bạch Lộ thêm phần tự tin, cô hoàn toàn không nghĩ tới, cái tên Lương Phi Phàm ngông cuồng tự cao tự đại này, đường đường là thái tử gia của Tập đoàn EC, lại có thể đứng ở góc độ như vậy mà đánh giá bản thân, nói không vui là giả, cô siết chặt những ngón tay của mình lại, hít một hơi thật sâu nói: “Cảm ơn sự thông cảm của Lương tổng, vừa nãy tôi nói có chút kích động, thật ra tôi….”.

  “Thực ra tôi vừa mới tới EC, tôi cũng cần một thư ký, cho nên tôi muốn cô trực tiếp qua đây làm thư kí riêng cho tôi, ý cô thế nào?”.

  Bạch Lộ há hốc mồm, kinh ngạc nhìn Lương Phi Phàm.

  Anh ra vừa nói gì?

  Hôm nay gọi cô tới đây, không những không trách cô, còn biểu dương thái độ trực tiếp của cô, bây giờ còn muốn thăng chức cho cô?.

  Cô không có nằm mơ, anh ta cũng không uống lộn thuốc đó chứ?

  “Lương tổng, ngài vừa nói….bảo tôi làm thư kí riêng cho ngài?” cô có chút không được tự nhiên đứng lên, hỏi lại một câu.

  Lương Phi Phàm vẫn dựa vào ghế xô pha như cũ, lúc này vô cũng thoải mái mà cười, Bạch Lộ phát hiện ra lúc anh ta cười xuất hiện một núm đồng tiền nhìn không rõ lắm, trong đầu cô bỗng hiện lên một khuôn mặt xinh đẹp khác, lúc người đó cười cũng có một núm đồng tiền như vậy. Nhưng núm đồng tiền của Lương Phi Phàm không rõ như Lương Tịnh Tiêu. Bởi vì, anh ta chỉ cười mỉm. như có như không, giống như làn gió trên mặt biển, bỗng chốc biến mất, khiến người ta không khỏi nghi ngờ mình nhìn lầm.

  “Cô không có nghe nhầm, tôi muốn cô làm thư kí cho tôi” anh ta khẽ nhướn mày “Cô không đồng ý?”.

  Bạch Lộ mím môi, cẩn thận suy nghĩ một lúc, sau đó mới kiên quyết nói: “Lương tổng, cảm ơn sự cân nhắc của ngài, tôi không ngờ hôm nay mình lại có thể may mắn như vậy. Thật ra lúc tôi mới vào đây đã ôm suy nghĩ khó mà sống sót trở ra, nhưng… bây giờ mọi thứ lại thay đổi, nhưng ngài lai đích thân nói với tôi những lời như vậy, như vậy tôi có quyền lựa chọn của mình rồi”.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom