taidracula

Lucifer
Staff member
Messages
160
Reaction score
131
Points
43
Tác giả
vo_tonq_danh_meo
Thể loại
truyện hài
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
vo_tonq_danh_meo (facebook)
Lượt đọc
3,515
KHÓ LẤY VỢ
Nàng là con gái Hà Nội, sống trong nhung lụa, an nhàn từ bé, còn hắn chỉ là một thằng trai nghèo, nhà quê, tỉnh lẻ, lên Hà Nội học đại học rồi ra trường ở lại đó làm thuê lập nghiệp. Ấy vậy mà nàng vẫn yêu hắn, và muốn lấy hắn làm chồng. Có lần hắn hỏi nàng:
- Anh không mua được nhà ở Hà Nội thì sẽ phải về quê sống đấy! Em vẫn muốn làm vợ anh sao?
- Quê có nét đẹp riêng của quê chứ! Hồi phổ thông, em đã mê mẩn bởi vẻ đẹp thanh bình của vùng nông thôn Đồng Bằng Bắc Bộ khi được học chùm thơ thu của cụ Nguyễn Khuyến đấy!
- Vậy thì tốt rồi! Mà trong chùm thơ thu ấy, em thích nhất bài nào?
- “Thu Đéo” anh ạ!
- Anh nhớ cụ Nguyễn Khuyến chỉ có bài “Thu Điếu” thôi mà?!
- Điếu hay đéo gì cũng được! Miễn là đẹp! Em yêu sự bình yên của làng quê với con sông êm đềm soi bóng da trời xanh ngắt; yêu những buổi chiều hoàng hôn nhuộm vàng triền đê với lũ trẻ chăn trâu chân đất, mải mê với những cánh diều chao lượn, với tiếng sáo vi vu, mênh mang trên cánh đồng bát ngát, thênh thang…
Thấy nàng yêu phong cảnh nông thôn quá nên hắn quyết định mời nàng về quê hắn chơi, cũng coi như là giới thiệu nàng với gia đình hắn luôn. Nhà hắn khá đông người. Bố mẹ và các anh chị hắn thì hắn không ngại, vì họ rất thoải mái, dễ tính, nhưng hắn lo nhất là ông nội, bởi ông già rồi, cổ hủ, hay để ý, và khó tính, còn nàng thì lại tiểu thư, vô tư, quen được nuông chiều. Thế nên lúc tối, khi chỉ có hắn và nàng lúi húi dưới bếp dọn cơm, thấy nàng định đổ đĩa thịt thiu cho con chó ăn, hắn đã phải lập tức ngăn lại:
- Đừng em! Không được đổ!
- Nhưng thịt này chắc cũng phải để mấy ngày rồi, sắp hỏng rồi! Không cho chó ăn thì còn ai ăn được nữa?
- Ông nội ăn! Thịt để cả tuần ông vẫn ăn được! Ông mà biết em cho chó ăn thì ông sẽ chửi em, chửi cả con chó!
Suốt bữa cơm tối, ông nội hắn nhìn nàng với ánh mắt gườm gườm, soi mói, nhưng may sao cuối cùng cũng không có sự cố gì xảy ra. Ăn cơm xong, đang ngồi uống nước với cả nhà thì hắn thấy nàng thập thò sau cửa, tay vẫy vẫy ý muốn gọi hắn ra ngoài. Hắn lẳng lặng lẻn ra…
- Gì vậy em?
- Nhà vệ sinh đâu anh? Em đau bụng quá!
- Ở góc vườn ý! Em đi ra chỗ đống rơm, rồi cắt qua vườn mía, men dọc theo bờ ao, đi qua chuồng trâu, đến khóm dâu um tùm là tới!
- Trời tối quá! Em sợ ma! Anh đưa em đi!
Thấy nàng có vẻ sợ thật sự, hắn thương hại và đành tặc lưỡi chiều theo ý nàng. Nhưng vừa toan bước thì hắn và nàng bỗng giật nảy mình khi thấy ông nội hắn đã đứng bên cạnh từ lúc nào…
- Đàn bà về làm dâu nhà này thì phải tháo vát, đảm đang, biết làm mọi việc, chứ đến việc đi ỉa cũng phải người đưa đi thì vứt! Vứt luôn!
Đương nhiên là hắn không dám đưa nàng đi nữa mà lầm lũi theo ông vào nhà, còn nàng thì một mình lặng lẽ đi ra chỗ đống rơm, rồi âm thầm cắt qua vườn mía, theo đúng những gì hắn vừa chỉ dẫn…
Hôm sau, khi bữa sáng đã dọn ra sẵn sàng, đúng lúc cả nhà chuẩn bị đưa bát lên mồm thì ông nội hắn cất giọng đầy nghiêm trọng:
- Đứa nào ỉa bậy ở vườn mía vậy?
Cả nhà nhìn nhau ngơ ngác, còn nàng thì tái mặt cúi gằm. Hắn thấy vậy thì phải lên tiếng đỡ cho nàng:
- Chắc là con chó thôi ông ạ! Chứ có người nào lại vô ý vô tứ ỉa bậy ở vườn bao giờ!
- Tại sao trước giờ con chó nó vẫn ỉa đúng chỗ quy định mà đúng hôm nhà mình có khách thì nó lại ỉa bậy?
- Thôi ông ơi! Ai ỉa thì cũng đã ỉa rồi, cả nhà mình mau ăn nhanh cho nóng kẻo thức ăn nguội hết bây giờ!
Suốt cả bữa cơm nàng không nói câu gì, chỉ đến khi hắn và nàng rửa bát ở ngoài giếng, nàng mới cất giọng nửa thắc mắc, nửa phân bua:
- Ông nội anh ăn uống thì dễ dãi, thịt để vài ngày vẫn ăn, sao cái chuyện ỉa bậy ông lại khắt khe thế anh nhỉ?
- Cuộc đời mà, có ai hoàn hảo đâu em! Mà này, ông nội thích uống chè xanh lắm! Lát em ra vườn hái mấy nắm về nấu cho ông uống, có thể ông sẽ hết giận em vụ ỉa bậy đấy!
Nàng nghe lời hắn và ngoan ngoãn mang rổ ra vườn hái chè. Hái xong, nàng mang chè ra cầu ao để rửa. Đang rửa thì có một thằng con nít nhà hàng xóm khoảng ba bốn tuổi tự nhiên chạy lại, ngồi ngay cạnh nàng rồi tụt quần ra ỉa thẳng xuống ao. Nàng điên tiết quá túm tóc thằng ranh đó lôi lên rồi phát đen đét vào đít nó. Thằng cu khóc the thé rồi bỏ chạy vào nhà mách với ông. Thật đen đủi cho nàng, thằng bé đó không phải là con hàng xóm, mà là con của một bà, bà này là em út của ông nội hắn, tức là thằng con nít này dù mới ba bốn tuổi nhưng lại có vai vế ngang bằng với bố hắn, và hắn phải gọi thằng con nít đó là chú, nếu sau này nàng lấy hắn, nàng cũng sẽ phải gọi thằng bé đó là chú.
Bởi thế, chẳng có gì ngạc nhiên khi trong bữa cơm trưa, ông nội hắn lại bóng gió:
- Chưa về làm dâu nhà này mà nó đã dám tụt quần chú nó ra rồi vỗ mông ten tét! Đến khi nó về làm dâu thật thì rồi cũng đến lượt tôi bị nó làm nhục như vậy thôi! Loạn thật rồi!
Nàng chắc đã biết mình sai nên chỉ cúi đầu ăn lặng lẽ. Đến cuối bữa, như để làm lành, khi thấy ông nội ăn xong, nàng nhanh nhảu lấy tăm rồi lễ phép cúi đầu, đưa bằng hai tay ra trước mặt ông:
- Dạ! Con mời ông dùng tăm!
- Khỏi cần! Tôi thích để thức ăn giắt ở răng, lúc nào đói lại cho móng tay vào cạy ra ăn tiếp, chứ dùng tăm lãng phí lắm!
Mặt nàng sầm lại! Có vẻ như sự chịu đựng và nhẫn nhịn của nàng đã đến giới hạn. Hắn thấy nàng cầm cái ấm chè xanh, rót tồ tồ vào cái cốc thủy tinh rồi đẩy về phía ông nội hắn:
- Mời ông ạ!
Lần này, ông nội hắn không từ chối nữa mà cầm cái cốc nước chè xanh lên nhấp một ngụm, rồi gật gù:
- Ừm! Chè hôm nay thơm, vị rất đượm!
- Dạ vâng! Thơm và đượm là phải! Vì con rửa chè ở ngay cạnh chỗ mà chú gì con bà út ỉa xuống đấy, ông ạ!
Sau lần về thăm quê hắn thì nàng có vẻ lạnh nhạt hẳn, không muốn gặp hắn, và càng không muốn nhắc đến chuyện cưới xin. Rồi cái điều hắn tiên liệu trước đã tới: nàng đòi chia tay. Lý do là bởi nàng không hợp với cuộc sống ở quê hắn. Hắn nghe vậy thì thảng thốt lắm:
- Sao em bảo em yêu vẻ đẹp nông thôn vùng Đồng Bằng Bắc Bộ mà?
- Phải! Nhưng quê anh xấu hơn quê cụ Nguyễn Khuyến, em không thích!
Hắn nghe xong thì mỉm cười, bởi cái lý do này nghe quen lắm! Nếu hắn nhớ không nhầm thì ít ra cũng phải bảy tám cô nói với hắn như thế rồi!
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
 

taidracula

Lucifer
Staff member
Messages
160
Reaction score
131
Points
43
Tâm sự chiếc Laptop
Hồi ấy, tôi cùng với hàng ngàn những bạn laptop vừa mới xuất xưởng khác, tất cả đều còn mới cứng, bóng nhoáng, nguyên tem nguyên mác, và đứa nào cũng hồi hộp không biết ai sẽ mua mình, ai sẽ là chủ nhân của mình đây? Bởi người đời có câu:
Thân em như hạt mưa rào
Hạt vô biệt thự, hạt vào Quất Lâm.
Câu này ý nói số phận người phụ nữ nó giống như đánh bạc, như trò may rủi, chẳng ai biết trước điều gì. Và với laptop bọn tôi cũng thế! Khi được bày lên kệ thì đứa nào cũng giống nhau, cũng đẹp và bóng bẩy, nhưng chẳng đứa nào biết mình sẽ là của ai? Sẽ đi đâu? Sẽ ở lại thủ đô hay về miền cao nguyên nắng gió? Sẽ xuống đồng bằng hay lên vùng núi cao bốn mùa sương phủ? Nơi ấy liệu WiFi có khỏe hay chỉ một hai vạch phập phù? Nhà đó liệu có cài cho mình phần mềm diệt virus tử tế hay để mặc mình cho bọn Trojan, bọn Worm nó tha hồ gặm nhấm, xâm hại?
Bao nhiêu là băn khoăn, trăn trở hiện lên trong đầu chúng tôi. Thế nhưng khi biết tin rằng lô hàng của bọn tôi lần này sẽ được dùng cho chương trình “Laptop giá rẻ mừng sinh viên tựu trường” thì chúng tôi vui và yên tâm lắm!
Vui là phải, bởi như thế nghĩa là chúng tôi sẽ được bán cho các anh chị sinh viên năm thứ nhất; sẽ được là công cụ giúp đỡ, hỗ trợ các anh chị ấy trong việc học tập như tra cứu thông tin, tham gia các chương trình giảng dạy tiếng Anh trực tuyến, nghe các bài hội thoại song ngữ trên Youtube; nghĩa là chúng tôi sẽ được sống một cách có ích! Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy ấm lòng rồi! Ấm lòng là phải, bởi giả sử, người sẽ mua tôi không phải là sinh viên mà lại là chủ một cửa hàng chuyên in sao băng đĩa lậu, hắn bắt tôi cả ngày quần quật làm cái công việc phạm pháp là in đĩa giả với nội dung bậy bạ rồi bán cho người đời, hoặc tôi rơi vào tay một tên bệnh hoạn, suốt ngày vào mấy cái websex down phim đồi trụy thì trước sau gì cũng nhiễm virus mà chết!
Quả đúng như vậy! Cậu chủ của tôi là một sinh viên mặt non choẹt, mặc bộ quần áo quê kệch. Cái này là đương nhiên, cậu ấy từ quê mới lên nhập học mà còn không quê thì ai quê nữa? Cậu chủ đi mua tôi cùng với mẹ cậu ấy, và đương nhiên, mẹ cậu ấy cũng quê kệch, bởi hiếm có đứa con nào chịu tiếng quê kệch nếu mẹ của nó là một quý bà sành điệu giàu sang. Tôi dám khẳng định là mẹ cậu chủ quê kệch bởi đôi bàn tay của bà ấy đen đúa, gầy guộc với những vết nứt nẻ chằng chịt, với những móng tay ố vàng (cái này là vàng bởi đồng chua nước mặn chứ không phải bởi mấy lọ sơn móng tay ở mấy tiệm nail đâu). Thế rồi đôi bàn tay xấu xí, chai sần, lam lũ và thô ráp ấy cầm vào lớp vỏ bóng loáng, đẹp đẽ của tôi và nâng tôi lên, đặt tôi vào tay cậu chủ, kèm theo lời dặn dò:
- Con cứ yên tâm mà học tập thật tốt nhé! Bố mẹ dù nghèo nhưng vẫn có thể vay chạy để mua cho con được, con đừng lo! Cuối năm bán đàn lợn mẹ sẽ trả trước cho họ một nửa, rồi vụ chiêm năm sau mẹ lại bán thóc, trả nốt cho họ là xong thôi!
Cậu chủ không nói gì, nghẹn ngào, hân hoan đón tôi vào lòng! Còn tôi, tôi cũng vô cùng xúc động, bởi tôi biết, để mua được tôi, mẹ cậu chủ đã phải vay nặng lãi, phải bán heo, bán lúa. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ dốc hết sức lực để hỗ trợ cậu chủ trong quá trình học tập, tích lũy và trau dồi tri thức.
Cậu chủ mang tôi về phòng ký túc xá, ở đó, toàn những sinh viên năm thứ nhất giống cậu, và tôi được gặp lại rất nhiều bạn của tôi: đó là những chiếc laptop giống tôi, cùng hãng sản xuất, cùng nhà phân phối, và tất nhiên, cùng được bán ra theo chương trình “Laptop giá rẻ mừng sinh viên tựu trường”.
Cậu chủ và các bạn cùng phòng học tập rất hăng say! Nhưng họ ít khi học riêng rẽ mà thường dùng laptop nối mạng lại rồi học cùng nhau. Hình như cậu chủ học trường quân sự thì phải, bởi môn mà cậu chủ và các bạn của cậu ấy chăm học nhất đó là môn Half Life – tức môn bắn súng. Họ lập team, chia làm hai phe rồi xách súng ra chợ bắn nhau ùm ùm! Học chán môn Half Life thì cậu chủ chuyển sang môn Đế chế, rồi Liên minh huyền thoại. Tóm lại là cậu chủ và các bạn học rất hăng say: học từ lúc gà lên chuồng cho đến khi gà gáy cậu mới chịu lên giường; có hôm còn không thèm lên giường mà học luôn đến 7h sáng rồi cầm sách bút lên giảng đường học tiếp. Tất nhiên là học trên giảng đường thì cũng chỉ gà gật thôi chứ học đêm nhiều rồi, ngày làm gì còn sức mà học?! Rồi đến đợt cao điểm, tôi thấy cậu chủ và các bạn cả tuần không thèm lên lớp luôn, chỉ học ở phòng, học quên ăn, quên ngủ!
Mới hôm nào tôi còn mới coong, bóng bẩy, vậy mà qua một thời gian đi theo phục vụ cậu chủ, giờ trông tôi bụi bặm, cũ kỹ và xấu đi nhiều lắm! Cậu chủ có vẻ đã nhận thấy điều ấy nên đôi khi cậu ấy cũng cầm cái lọ xóc xóc rồi xịt cái dung dịch làm sạch lên màn hình để lau cho tôi trông sạch sẽ hơn. Tôi nghĩ đó là việc tốt, việc hay, thế nhưng không hiểu sao cậu chủ lại có vẻ xấu hổ mỗi khi làm việc ấy. Bởi cậu chủ chỉ xịt dung dịch và lau màn hình cho tôi khi mà trong phòng vắng vẻ, không có ai, còn lúc đông người thì tuyệt nhiên không. Đặc biệt là mỗi lần lau cho tôi cậu ấy đều mở mấy cái phim bậy bạ, xem một lát rồi cậu mới xịt, và cái lọ nước lau màn hình lúc nào cũng được cậu ấy mang theo, gắn chặt luôn trên thân mình.
Thế rồi có đợt phải đến vài ngày liền cậu chủ tôi không động đến tôi, cũng không ham học cùng các bạn nữa, chỉ ngồi thở dài, vò đầu bứt tai, mặt mũi bơ phờ, hốc hác. Tôi rất lo cho cậu chủ, bởi người ta chỉ có thể từ bỏ cái đam mê mãnh liệt của mình khi mà đang có một điều gì đó thật ghê gớm xảy ra. Và tôi đã vô tình biết được điều ghê gớm đó là gì sau khi nghe lỏm được câu chuyện giữa cậu chủ và người bạn cùng phòng:
- Mày xoay được tiền học lại chưa?
- Chưa! Thế tao mới điên đầu mấy hôm nay!
- Hay bán con laptop của mày đi?
Cậu chủ tôi không nói gì, chỉ thở dài. Rồi đến chiều, cậu gấp tôi lại, cho vào trong túi, kéo khóa kín mít. Từ đó, tôi không biết cậu chủ mang tôi đi đâu, và làm gì nữa, chỉ biết rằng, lúc cái khóa mở, tôi được lôi ra bởi một bàn tay con gái mềm mại: đó chính là cô chủ mới của tôi! Cô chủ dịu dàng đặt tôi lên bàn ngắm nghía, âu yếm. Tôi đoán chắc cô chủ tôi cũng là sinh viên, bởi trên bàn cô bày nhiều sách vở, có cả thời khóa biểu ghi rõ lịch học các môn. Tôi thở phào! Vậy là tôi vẫn may mắn không bị rơi vào tay kẻ xấu, tôi vẫn được đem sức lực của mình ra để hỗ trợ, giúp đỡ cô chủ của mình trong quá trình học tập, tích lũy và trau dồi tri thức.
Cô chủ mới của tôi chăm học không kém gì cậu chủ. Nhưng cô chủ sống một mình nên đương nhiên cô chủ chỉ học một mình. Thỉnh thoảng có bạn trai cô ghé phòng cô chủ chơi, nhưng lúc ấy họ thường không học mà chủ yếu là thực hành.
Cô chủ tôi học ngành điện ảnh thì phải, bởi tôi thấy cô suốt ngày xem phim. Chủ yếu là phim Hàn Quốc. Chắc cô xem để học tập khả năng diễn xuất, bởi khi diễn viên trong phim khóc thì tôi thấy cô cũng sụt sịt khóc theo. Thế cũng có nghĩa là cô khóc suốt ngày, bởi phim Hàn Quốc thì thật hiếm có lúc nào không khóc.
Xem chán phim Hàn Quốc thì cô chủ chuyển qua xem phim Nhật, loại phim mà thường chỉ có độc hai diễn viên: một nam, một nữ (thỉnh thoảng là 2 nam, 2 nữ), không cần lời thoại, không quan trọng phục trang, không đầu tư ngoại cảnh; loại phim mà chưa xem đã biết được nội dung và kết cục. Thực ra thể loại phim này thì nhiều nước có chứ không phải độc quyền của Nhật, nhưng nhắc đến Nhật thì người ta chỉ nghĩ đến loại phim này bởi Nhật có đội ngũ diễn viên hùng hậu, yêu nghề, biết đầu tư kỹ lưỡng vào âm thanh và tư thế.
Phim Nhật khác với phim Hàn Quốc đó là diễn viên Nhật không khóc mà chủ yếu rên la và uốn éo. Đương nhiên, cô chủ tôi xem để học tập nên cô cũng phải rên la và uốn éo theo. Tất nhiên, khi có bạn trai cô chủ đến thăm thì việc học tập sẽ dễ hơn, bởi có đủ nam chính, nữ chính giống như trên phim. Còn những hôm bạn trai cô không đến thì cô chủ phải tập diễn một mình. Khi ấy, cô chủ thường dùng một vật gì đó để tượng trưng, thay thế cho vai nam chính bị thiếu hụt: có hôm cô diễn với cái vòi hoa sen, hôm thì tiện tay vơ luôn cái lọ lăn nách Rexona để trên bàn, có hôm chả cần gì, chỉ tay không mà diễn.
Khác với cậu chủ cũ của tôi chỉ tập trung vào học rồi nhăm nhăm chờ tiền hàng tháng bố mẹ gửi từ quê lên thì cô chủ mới của tôi lại rất năng động: cô có thể tự kiếm tiền để lo cho bản thân, để đóng học, tiêu xài. Và thật tự hào khi tôi đã hỗ trợ và giúp đỡ được cô rất nhiều trong việc kiếm tiền ấy.
Cô chủ tôi kiếm tiền bằng cách lên mạng, lên Phây trò chuyện với mọi người. Tôi cũng không hiểu cô chủ nói chuyện kiểu gì mà những người đó sẵn lòng gửi tiền, gửi mã thẻ điện thoại cho cô ấy. Một điều lạ nữa là hình như việc nói chuyện với những người đó khiến cô chủ rất nóng thì phải, bởi lần nào tôi cũng thấy cô ấy cởi hết quần áo ra, và tất nhiên là có bật webcam.
Sau những lần nói chuyện thì thỉnh thoảng có người sẽ xin số điện thoại của cô chủ, rồi họ trả giá gì đó, rồi hẹn ở đâu đó, rồi cô chủ vội vã phóng xe đi ngay, vài tiếng sau mới quay về, có hôm đi cả đêm không về.
Tôi rất ngưỡng mộ tinh thần hiếu học và tính tự lập của cô chủ, nên ngày ngày vẫn gắng hết sức lực để hỗ trợ cô trong việc học và kiếm tiền. Nhưng rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến, đó là ngày bạn trai cô chủ ghé phòng cô ấy chơi. Sau khi thực hành theo phim như thường lệ, cô chủ vào phòng tắm rửa ráy, còn người yêu cô chủ ngồi bàn nghịch máy (tức là nghịch tôi). Xui xẻo một cái là cô chủ quên chưa thoát nick Phây, thế nên những cuộc trao đổi, hẹn hò, trả giá, mua bán của cô chủ với khách đều bị người yêu cô chủ đọc được hết. Người yêu cô chủ gầm lên như một con báo, rồi lôi cô chủ xềnh xệch từ nhà tắm ra, rồi đánh đập, chửi bới, rồi cuối cùng anh ta vồ lấy tôi và ném tôi qua cửa sổ. Tôi bị rơi từ tầng cao nhất của tòa nhà chung cư xuống đất, óc, à nhầm, mảnh kính và bàn phím vỡ bắn tung tóe. Chưa hết, một chiếc xe buýt từ đâu nhào tới và cán tôi nát bét.
Tôi đã chết như thế đó, oan uổng và tức tưởi! Nhưng không sao! Cuộc đời đâu có quan trọng là ngắn hay dài, quan trọng là ta đã làm được gì cho đời! Nếu xét trên phương diện này, tôi thấy mình chết không có gì hối tiếc, bởi tôi đã hoàn thành sứ mệnh của đời mình, ấy là giúp đỡ, hỗ trợ cho những cậu chủ, cô chủ của tôi trong quá trình học tập, tích lũy và trau dồi tri thức, đồng thời hoàn thành mục tiêu của chương trình “Laptop giá rẻ mừng sinh viên tựu trường”.
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
 

taidracula

Lucifer
Staff member
Messages
160
Reaction score
131
Points
43
Cụ Sen
Cuộc bầu chọn gương mặt thanh niên tiêu biểu của làng đang đến hồi gay cấn và căng thẳng.
Người đầu tiên trong danh sách đề cử là anh Đụt, còn gọi là Đụt linh tinh. Đụt mồ côi cha mẹ từ bé (mồ côi từ lúc mấy tuổi thì không ai nhớ, chỉ biết rằng khi cha mẹ Đụt qua đời thì cũng là lúc Đụt chính thức mồ côi). Từ một đứa trẻ lang thang, đầu đường xó chợ, thế nhưng bằng ý chí phấn đấu vươn lên và quyết tâm làm giàu chân chính, hiện Đụt đã là chủ của một quán thịt chó đông khách và nổi tiếng nhất làng. Ngoài bảy món cầy tơ lưu truyền trong dân gian, Đụt còn tự mày mò, nghiên cứu, và chế tạo ra một món rất đặc biệt có tên gọi là món chay chó. Món chay chó có nguyên liệu hoàn toàn bằng thịt chó, nhưng lại được Đụt nhào nặn và tạo thành hình các rau củ quả giống y như thật. Đụt bảo món này giúp khách hàng vừa thỏa mãn đam mê ăn thịt chó, vừa có được cảm giác thanh thản, an tịnh trong tâm hồn giống như ăn chay.
Khách thì đông mà nguồn cung thịt chó ngày càng khan hiếm, thành ra Đụt đã tuyển dụng cả chục thanh niên trong làng, trả lương cao, chia họ thành từng nhóm, ngày ngày lượn lờ, lùng sục khắp các ngả đường để đánh trộm chó. Mới đây, cơ hội việc làm tốt cho thanh niên làng lại được mở ra khi mà Đụt chuẩn bị tuyển thêm lứa nhân viên mới – vì đội ngũ nhân viên trộm chó cũ đã bị đánh chết gần hết, chỉ còn vài người.
Ứng viên thứ hai trong danh sách đề cử - thật trùng hợp lại là em trai ruột của Đụt linh tinh, tên là Địc, còn gọi là Địc lung tung. Một điều trùng hợp nữa là Địc cũng giống hệt anh trai mình: mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé. Dẫu vậy, Địc đã chọn cho mình con đường lập nghiệp riêng, đó là mở cửa hiệu cầm đồ và cho vay nặng lãi. Mô hình kinh doanh này không mới mẻ, và Địc chỉ là người đi sau, nhưng Địc lại nhanh chóng vươn lên dẫn đầu nhờ óc kinh doanh nhạy bén cùng với chiến lược marketing hoàn hảo.
Người thứ 3 trong danh sách đề cử là Hải, còn gọi là Hải Dóng. Hải Dóng khác với anh em nhà Đụt, Địc, hắn có cha mẹ đầy đủ, và được học hành đầy đủ. Sau khi tốt nghiệp đại học trên thành phố, Hải được nhận về làm giáo viên ở trường quốc tế Marie Curie, rồi lại chuyển sang làm hiệu trưởng trường quốc tế Maria Ozawa. Thế mà đùng một cái, Hải bỏ việc, về quê lập nghiệp bằng con đường đóng gạch.
Ở làng này, đóng gạch không còn là một nghề mới, thậm chí, có người đã mua máy đóng gạch về lập thành một xưởng sản xuất gạch công nghiệp. Nhưng Hải đi theo con đường khác. Hải coi đóng gạch là một nghệ thuật, mà đã là nghệ thuật thì tuyệt nhiên không thể áp dụng máy móc. Và Hải chọn phương pháp đóng gạch thủ công. Thay vì đóng liên tục như một cái máy để chạy theo số lượng và giá trị kinh tế thì Hải lại đóng gạch bằng tay, nâng niu và đầy xúc cảm. Hải không coi đóng gạch là nghề, là công việc kiếm tiền, mà Hải xem đó là đam mê, là sự hưởng thụ. Bởi vậy, những đêm khuya thanh vắng, khi dân làng đã chìm vào giấc ngủ, thì ở ven sông, người ta vẫn nghe thấy tiếng Hải đóng gạch uỳnh uỵch đầy cần mẫn, say mê.
Ứng viên cuối cùng trong danh sách đề cử đó là cô Thắm. Trước đây, Thắm nổi tiếng khắp làng vì tội ở bẩn và lười tắm, nên người rất khắm, đứng xa cũng có thể ngửi thấy mùi hăng hắc như mùi mắm, còn đến gần thì lại thành mùi thum thủm như mùi rắm. Thế mà chỉ sau hơn một năm lên Hà Nội làm cho một cửa hàng cắt tóc gội đầu thì Thắm đã lột xác thần kỳ, trở thành một lây-đi cực kỳ sành điệu và sexy.
Làm việc cho cửa hàng ấy khoảng một năm với thu nhập khá cao (chủ yếu là nhờ tiền bo của khách), Thắm đã tích cóp được số vốn kha khá. Cô quyết định từ giã kiếp làm thuê, trở về quê lập nghiệp, mở một cửa hàng cắt tóc gội đầu của riêng mình, và chính thức lên làm bà chủ.
Cửa hàng cắt tóc gội đầu của Thắm đông khách lắm. Đông đến nỗi Thắm đã phải tuyển thêm liền lúc 5 nữ nhân viên trẻ trung xinh tươi, tuổi từ mười sáu đến đôi mươi, mà nhiều khi vẫn phục vụ không xuể. Thắm cũng rất chịu đầu tư, ngoài việc chi tiền ngăn vách cách âm, lắp điều hòa hai chiều, đệm ga chăn gối, Thắm còn sắm cả đồng phục cho nhân viên của mình nữa. Ở nhà, ra đường muốn mặc sao thì mặc, nhưng đã đến chỗ làm thì tất cả đều phải đồng phục áo hai dây trắng, quần xanh, coóc-sê hồng.
Bốn ứng viên trên đều xuất sắc, ngang tài ngang sức, vậy nên các thành viên trong ban xét duyệt không biết phải chọn ai. Sau quá nhiều thảo luận và tranh cãi, cuối cùng, ban xét duyệt quyết định đến hỏi và xin ý kiến của cụ Sen.
Cụ Sen - tên đầy đủ là Kangny Sen, năm nay 80 tuổi, là người được trọng vọng nhất làng nhờ tài cao học rộng, kiến thức uyên thâm, và đặc biệt là cái đức, cái tâm thì luôn lấp lánh như sao Khuê, vằng vặc tựa trăng rằm. Thời của cụ, khi mà người người, nhà nhà còn chịu cảnh đói ăn, nhọc nhằn, vất vả, ngày ngày cắm mặt xuống đồng, chổng mông ven sông tìm cái cua con cáy nhét vào mồm, thì cụ Sen lại được đi du học. Cụ du học tận bên Lào, chuyên ngành thư pháp. Cụ bảo cụ quyết định học ở Lào vì thấy rằng chữ thư pháp và chữ Lào đều có những nét loằng ngoằng khá tương đồng nhau. Sau khi hoàn thành xuất sắc khóa học bên Lào với tấm bằng Trung Bình Khá, cụ trở về làng tiếp tục theo đuổi đam mê thư pháp, ngày ngày đọc sách thánh hiền, rèn tâm, bồi tri, luyện trí.
Vì đã hẹn trước, nên lúc tới nhà, các thành viên trong tổ xét duyệt thấy cụ Sen đang ngồi trầm ngâm trên ghế trường kỉ uống trà, đăm chiêu đọc sách. Thấy khách, cụ niềm nở mời ngồi rồi khoan thai rót trà…
- Dạ! Cụ đang đọc sách gì vậy ạ? – Một người trong tổ xét duyệt tò mò hỏi.
- Ta bây giờ, ngoài sách thánh hiền tu đức dưỡng tâm ra thì còn đọc gì được nữa!
- Đưa con xem nào…
Dứt lời, anh ta vồ lấy cuốn sách trên tay cụ Sen, lầm rầm đọc:
- “Bí quyết cùng nhau lên đỉnh”. Đây là sách thánh hiền hả cụ?
- Con đừng đem cái đầu bậy bạ mà áp đặt cho những thứ thanh cao! Đỉnh ở đây tức là đỉnh cao của tri thức, của trí tuệ, văn hóa, hiểu chửa? Mà hôm nay, các con đến đây gặp ta, hẳn là có chuyện muốn thỉnh?
- Dạ vâng thưa cụ! Chúng con đến là muốn xin ý kiến cụ về việc xét duyệt và bầu chọn gương mặt tiêu biểu của làng ạ!
Cụ Sen không nói gì, chỉ âm thầm lấy bút lông, chấm mực, đưa tay múa những nét thuần thục trên giấy thư pháp. Xong, cụ giơ tờ giấy đó ra trước mặt mọi người rồi bảo:
- Ta là người học sâu hiểu rộng, bởi vậy ta không thích nói dài. Ta chỉ có một chữ này tặng các con thôi.
Mọi người chăm chú, căng mắt nhìn vào tờ giấy…
- Chữ “Dâm”! Sao cụ lại tặng chúng con chữ này?
- Dâm đâu mà dâm, đây là chữ “Dân”! Có lẽ tại chữ “N” ta viết thừa thêm một nét, thành ra các con mới đọc ra cái từ bậy bạ ấy! Nhưng thư pháp thì kiểu nó phải loằng ngoằng thế, chứ nhìn phát đọc được ngay thì gọi gì là thư pháp, thì cần gì ta phải đi du học!
- Dạ! Nhưng chúng con chưa hiểu, thầy cho chữ “Dân” là muốn chỉ dạy điều gì ạ?
- Ý ta là khi các con làm gì, quyết định việc gì cũng phải lấy dân làm gốc, phải nghĩ đến dân, phải hợp lòng dân, hiểu chửa? Ví như đợt trước, hàng xà cừ hai bên đường làng ta đẹp là thế, xanh tốt là thế, đột nhiên bị chặt hết. Ai cũng đau đớn, xót xa, nhưng vì nó hợp lòng dân, được hầu hết nhân dân ủng hộ, nên cứ chặt thôi. Giờ, việc xét duyệt gương mặt thanh niên tiêu biểu của làng cũng vậy. Cứ ai hợp lòng dân, vì dân, có lợi cho dân thì ta chọn!
- Dạ! Vậy có chọn anh Đụt được không ạ?
Cụ Sen không nói gì, lẳng lặng mở ngăn kéo lôi ra một bịch thuốc tây…
- Đây là thuốc ỉa chảy, ta mua hết nửa triệu bạc, tất cả là vì đã xơi phải thịt chó thiu ở quán thằng Đụt! Thằng đó hại dân chứ vì dân bao giờ?
- Thế còn anh Địc?
Cụ Sen lại lẳng lặng tụt quần, chỉ vào vết sẹo to vài dài như cái tông hằn lên ở mông…
- Đây là vết sẹo mà đàn em của thằng Địc đã chém ta chỉ vì ta trả lãi chúng chậm đúng một ngày. Thằng đó chém dân chứ vì dân bao giờ?
- Còn anh Hải?
Cụ Sen đưa ngón tay run run, chỉ vào đôi mắt thâm quầng:
- Nhìn đi! Bao đêm ta không ngủ được vì tiếng đóng gạch của thằng Hải uỳnh uỵch vọng về từ ven sông. Thằng đó làm khổ dân chứ vì dân bao giờ?
- Vậy chỉ còn mỗi cô Thắm thôi! Nhưng cô Thắm bị dị nghị, phàn nàn nhiều lắm ạ!
- Phàn nàn gì?
- Rằng gội đầu lành mạnh mà sao phải đóng kín mít cửa; rằng gội đầu mà không thấy ướt tóc, chỉ ướt quần…
- Nực cười! Gội đầu không đóng kín cửa để cho gió độc lùa vào làm khách đột tử hay sao? Gội đầu không ướt tóc bởi tóc đã được chăm sóc, sấy khô cẩn thận; khách bị ướt quần là bởi những giọt mồ hôi vất vả, tận tình của nhân viên chảy xuống. Đó không phải là vì dân sao? Ngay như ta đây, hôm trước làm ở quán con Thắm đó, thấy đứa cháu gái phục vụ nhẹ nhàng, chu đáo quá, ta móc tiền ra bo, nhưng trong ví chỉ còn mấy chục lẻ, con bé thấy vậy cũng vui vẻ nhận, rồi bảo lần sau cụ bù cho con cũng được. Nghĩ cũng may, chứ hôm ấy mà ở những quán khác là nó gọi đồng bọn đến chém chết bà mình rồi. Đó không phải là vì dân thì vì ai? Bởi thế, các con phải nhớ: cứ cái gì có lợi cho dân, hợp với lòng dân thì ta chọn, ta làm!
Vậy là nhờ sự chỉ dạy, khai sáng của cụ Sen, làng đã chọn ra được gương mặt thanh niên tiêu biểu đầy xứng đáng. Từ khi nhận được danh hiệu cao quý ấy, quán của Thắm đã đông lại càng thêm đông…
Nhưng bỗng một ngày, có tin trời giáng lan đi khắp làng rằng: hơn một nửa số nhân viên trong quán của Thắm bị phát hiện nhiễm HIV. Một không khí u ám và tang tóc bao trùm lên cả làng, sự hoang mang, sợ hãi lộ rõ trên mặt các nam thanh niên, trung niên, dù là khách quen hay mới chỉ một đôi lần lui tới quán. Không khí thê lương này gợi cho người ta nhớ lại thời điểm cách đây vài năm, khi dịch lở mồm long móng bùng phát làm lợn của dân làng chết hàng loạt. Tất nhiên, hồi đó là lợn, còn bây giờ là người, nhưng sự đau thương thì vẫn giống nhau như thế. Quá sốt ruột và không muốn tình trạng hoảng loạn, lo lắng này kéo dài thêm, người làng đã quyết định lấy xe tải chở đám đàn ông lên tỉnh làm xét nghiệm để những ai may mắn chưa bị nhiễm bệnh thì có thể thở phào mà sống, ai xui xẻo bị rồi thì về lo ăn tiêu, hưởng thụ chờ chết. Dự tính ban đầu chỉ khoảng 3 xe tải là đủ (đều là xe chở lợn của làng), nhưng sáng hôm tập kết, số lượng đông quá, nên phải thuê thêm mấy xe nữa ở làng bên.
Sau khi đã nhét người chật cứng trên thùng, đoàn xe nổ máy, chầm chậm lăn bánh. Bỗng từ trong ngõ, bóng một ông cụ lụ khụ chống gậy cồng cộc, vừa chạy theo xe hồng hộc vừa gọi bằng giọng khó nhọc:
- Từ từ! Đợi ta! Cho ta đi với!
Mọi người đều nhận ra đó là cụ Sen. Anh tài xế thấy vậy thì đành cho xe dừng lại, rồi chạy xuống đỡ cụ:
- Cụ ơi! Cái bệnh Sida này phải vài năm mới chết, cụ thì già rồi, biết có sống được một hai năm nữa không mà đi làm gì cho khổ?
- Sống chết không quan trọng! Chỉ là cái việc đi xét nghiệm này nó hợp với lòng dân, có lợi cho dân. Mà ta thì cứ cái gì vì dân, được hầu hết nhân dân ủng hộ là ta làm! Nào! Ta đi thôi kẻo muộn!
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
 

Bình luận facebook

Top Bottom