Tổng Giám Đốc Ăn Trước Yêu Sau

Phong Lưu

Catch Me If You Can
Messages
780,810
Reaction score
9,027
Points
278

Chương 1

Màn đêm buông xuống, thành phố B bắt đầu lên đèn nhộn nhịp, nổi bật là tòa nhà chọc trời đứng sừng sững mang phong cách khác lạ, hiện ra có phần hùng dũng khó có thể chạm được.
Buổi trưa hè oi bức, dòng người đi lại đông đúc, thời tiết khắc nghiệt làm cho con người cảm thấy nghẹt thở trước cuộc sống hỗn tạp này, vừa có cảm giác vội vã vừa có phần mệt mỏi.
Hạ Ngưng Âm đứng ở cửa xe buýt chờ xuống trạm, cô thông thạo bấm một dãy số quen thuộc, "Alo, Hàm Niệm, cậu đang ở đâu?"
Mái tóc được Hạ Ngưng Âm nhuộm màu vàng sáng xỏa ngang vai, lộ ra khuôn mặt trắng noãn động lòng người, ẩn giấu là chiếc cổ thon dài gợi cảm, cô mặc chiếc áo sơ mi phối với chiếc quần jean xanh, đi cùng đôi giày Cavans, thêm chiếc thắt lưng ngang hông làm nổi bật lên đường cong hấp dẫn của Hạ Ngưng Âm.
Hạ Ngưng Âm xuống xe buýt, đứng trước cánh cổng to lớn của thành phố B, lớn tiếng hét thỏa thích để thông qua đầu dây điện thoại, nhưng bên kia cũng toàn là âm thanh đinh tai như óc cũng vì thế mà một chữ cô cũng không nghe lọt từ người bạn đó.
Phong Hàm Niệm là bạn cùng phòng với cô trước nay, vốn đang ca hát, hiện bị cô làm phiền, tỏ vẻ khó chịu, nhẹ nhàng cau mày, khi điện thoại cứ đổ chuông miết, không nhịn được đành đi ra khỏi phòng nhận điện thoại, vừa đi tới vệ sinh đã bất mãn nói: "Này, Ngưng Âm, sao tới trễ như vậy? Tớ chờ cậu rất lâu."
Hạ Ngưng Âm nhận ra âm thanh quen thuộc, vội vàng cười mỉa, lấy lòng cô bạn: "Ôi? Thật xin lỗi mà..., tớ có một phần tài liệu cần đánh máy, cậu cũng biết, tớ vội muốn chết, nào được phúc phần như ai kia, lương cao việc nhẹ, nhàn rỗi suốt ngày."
Nghe những lời nịnh nọt chân thành của Hạ Ngưng Âm khiến Phong Hàm Niệm cảm thấy mát lòng, dien dan le quy don dù sao có người hâm mộ ai không thích chứ? Hơn nữa cô ấy nói đều là sự thật, vì vậy vui vẻ bật cười, vội vàng nói: "Được, được, đừng lấy lời ngon tiếng ngọt dụ người ta, cậu đang ở đâu? Tớ đi đón."
Bởi vì đứng trước cổng, người tới lui tương đối nhiều, mỗi người đi ngang đều vô tình đưa mắt nhìn Hạ Ngưng Âm, có vài người đàn ông còn huýt sáo trêu ghẹo, làm cô nổi hết da gà, hơi mất tự nhiên, đối với thành phố phức tạp này cảm thấy hơi chán ghét.
Hạ Ngưng Âm lập tức làm nũng: "Tốt, tớ đang đứng trước cổng, cậu nhanh đến đây, tớ xấu hổ muốn độn thổ rồi nè."
"Tốt, cậu cứ đứng yên đó, tớ tới ngay.”
"Ừ, tớ chờ cậu."
"Biết rồi, bye bye."
Phong Hàm Niệm là bạn thời đại học với cô, tình cảm giữa hai người rất tốt, sau khi tốt nghiệp dù khác bộ phận làm việc, nhưng cùng một thành phố nên cả hai quyết tâm sống cùng nhau.
Hôm nay Hạ Ngưng Âm nhận điện thoại của Phong Hàm Niệm bảo cô đi ca hát, nhằm ôn lại chuyện cũ, ban le quy don tuy cô rất bận nhưng Hàm Niệm hứng thú như thế, không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa họ đã lâu không gặp mặt, sẵn dịp họp mặt nên cô đã đồng ý.
Thật ra thì có lúc cô rất hâm mộ Phong Hàm Niệm, người phụ nữ khiến bao người mong muốn. Chẳng những gia đình giàu có, mà lớn lên rất xinh đẹp, còn có thêm bạn trai là Phú Nhị Gia.
Mặc dù dáng dấp cô không tồi, nhưng so với Hàm Niệm thì cứ như đôi đũa lệch, tuy nhiên cô chưa bao giờ đố kị hay ghen ghét, bởi vì mỗi người có một khí chất, số phận riêng.
 

Bình luận facebook

Top Bottom