Full Tóm lấy anh giúp việc

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 28/2/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Văn án



    Cô là nữ tướng quân duy nhất trong cả nước, là thần tượng của quân nhân.

    Cô có địa vị và quyền lợi mà những nữ nhân bình thường khác không thể có được.

    Cô trầm ổn giỏi giang, anh khí bừng bừng, là một nữ nhân làm cho nam nhân đều cảm thấy tự ti.



    Anh là một cô nhi, lớn lên trong cô nhi viện ở khu nhà chức nghiệp, sau đó trở thành một nhân viên gia chính có thành tựu.

    Anh không có ước mơ gì lớn lao, chỉ cần một cuộc sống bình bình đạm đạm, vì thế, anh không cảm thấy xấu hổ gì với công việc hiện tại.

    Nhưng thời điểm anh gặp cô, tất cả thế giới của anh đều thay đổi.

    Yêu cô, là chuyện thuận lý thành chương, mà có được cô, lại là một giấc mơ xa vời không thể với tới …
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1+2

    Chương 1: Nam nhân ôn hòa



    Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, Long Tư Nghị mở cửa.

    “Anh là?” Long Tư Nghị có chút kỳ quái nhìn nam nhân trước cửa.

    “Xin chào, cho hỏi đây là biệt thự của Long tiểu thư phải không? Tôi là nhân viên của công ty gia chính Nhất Lưu tới nơi đây nhận việc” Ôn Thừa Tường dùng thanh âm ôn hòa biểu đạt ý tứ mình đến đây.

    Trầm mặc, hai người đều ngay tại cửa đánh giá lẫn nhau.

    Long Tư Nghị thật không ngờ tới sẽ là một nam nhân ôn hòa như vậy, trong khi Ôn Thừa Tường lại cảm khái khí chất trầm ổn cùng anh khí trên người Long Tư Nghị, cô giống như một ngọn núi kiên định không gì lay chuyển được.

    “Nhĩ hảo, tôi là Long Tư Nghị, đúng là tôi gọi gia chính phục vụ, nhưng mà tôi sống một mình, một nam nhân giúp việc có vẻ không hợp” Long Tư Nghị bình tĩnh nói ra nguyên nhân.

    “Nếu tiểu thư nguyện ý, tôi có thể giả trang nữ nhân” Trong thanh âm ôn hòa của Ôn Thừa Tường pha chút ý cười, khóe mắt cũng nhẹ cong, làm cho người ta cảm giác thật ấm áp.

    Thật không ngờ tân cố chủ của anh lại là một nữ nhân như vậy, Ôn thừa Tường có chút kinh ngạc, nhưng đối với anh mà nói, cố chủ là ai cũng không trọng yếu.

    “Tiên sinh thực hài hước, nhưng dù sao tiên sinh cũng không phải nữ nhân, thật xin lỗi, tôi không thể thuê tiên sinh như một nữ nhân” Kỳ thật, đối với việc giả trang giới tính, cô cũng không có dị nghị gì, chính là nhìn đến nam nhân ôn hòa này, không biết thế nào, Long Tư Nghị có chút xúc động muốn gây khó dễ. Thế nhưng tuy rằng cô nghĩ như vậy, nhưng là trong lời nói lại không mang chút ý tứ gây khó dễ nào, ngược lại khiến cho người khác cảm giác cô nói là sự thật.

    Ôn Thừa Tường thẹn thùng cười, anh chỉ muốn đùa đôi chút, lại không nghĩ cô sẽ cự tuyệt trực tiếp như vậy, khiến anh có chút xấu hổ.

    “Tiểu thư, ngài thực sự quyết định vậy sao? Tôi là nam nhân, tuy có chút không tiện, nhưng những việc cần thể lực có thể giao cho tôi, hơn nữa, tôi là nhân viên tốt nhất của công ty, chỉ cần ngài chịu thuê, tôi sẽ khiến cho ngài vừa lòng” Kỳ thật, đối với công việc này, anh cũng không cần nhất định phải nhận, nhưng là đối mặt với một nữ nhân cố chấp như thế, anh chính là muốn cô đáp ứng. Trông bề ngoài Ôn Thừa Tường có vẻ ôn hòa, nhưng anh cũng là một người cố chấp.

    “Anh là tốt nhất?”

    “Theo phương diện của tôi mà nói thì đúng vậy, trù nghệ cùng kỹ năng chuyên nghiệp của tôi đều là hàng đầu ở công ty Nhất Lưu, nếu tiểu thư thuê tôi, bảo đảm tiểu thư sẽ không thất vọng”

    Lời nói của Ôn Thừa Tường có chút khiêm tốn, anh ở trong công ty rất có tiếng, có khá nhiều đại gia muốn thuê anh làm quản gia chuyên trách, nhưng anh đều cự tuyệt, bởi vì Ôn Thừa Tường anh không muốn là gia nhân của riêng bất kỳ ai. Cho tới nay, anh chưa từng gặp qua gia đình nào làm cho anh nguyện ở lại phục vụ, cho nên, nguyên tắc của anh là chỉ phục vụ không quá một năm, mà anh cũng mới chỉ kết thúc một phần hợp đồng ngay ngày hôm qua.

    “Anh biết nấu nướng?”

    “Đúng vậy, đây là chứng chỉ đầu bếp của tôi” Ôn Thừa Tường từ trong xấp công văn lấy ra chứng chỉ đầu bếp.

    Đầu bếp đặc biệt! Long Tư Nghị kinh ngạc, không nghĩ tới một đầu bếp đặc biệt lại đi làm công việc này.

    “Kỹ năng chuyên nghiệp của anh là gì?” Đem chứng chỉ trả lại cho Ôn Thừa Tường, Long Tư Nghị tiếp tục hỏi.

    “Kỹ năng chuyên nghiệp của tôi có tẩy trừ, quần áo hay trang sức đều giặt rửa sạch sẽ, sáng bóng; hơn nữa, đối với bảo trì gia cụ, thích ứng với hoàn cảnh gia đình, trang trí phòng ốc, chăm sóc người già trẻ nhỏ đều đã học qua, cho nên, tiểu thư có thể yên tâm giao gia đình ngài cho tôi mà chú tâm vào công việc”

    Từ nhỏ đến lớn, Ôn Thừa Tường đều học tập những thứ này, hơn nữa vô luận ở phương diện nào đều dụng tâm mà học, cho nên, nếu không làm nghề này, anh cũng có thể làm bất cứ công việc nào tốt hơn. Nhưng anh lại chẳng đổi nghề, làm cho mọi người thực không rõ.

    “…” Im lặng, Long Tư Nghị dùng ánh mắt như gặp quỷ nhìn anh.

    Về quảng cáo

    Chương 2: Thử việc



    Cái gì cũng làm được! Đây là một nam nhân sao? Làm sao có thể? Chẳng lẽ anh được lão thiên phái xuống để đả kích nữ nhân sao?

    Hôm qua cô sở dĩ gọi điện thoại thuê một nhân viên gia chính là vì nơi này của cô thật sự không ở được nữa! Nhân viên gia chính trước của cô vì lý do gia đình đã xin nghỉ được một tuần, mà trong vòng một tuần này, vốn đang là phòng ốc sạch sẽ bị cô làm cho như một bãi chiến trường. Trọng yếu hơn nữa là, cô đã chẳng còn y phục để thay đổi, nếu cứ phải mặc quân phục để ra ngoài, đoán chừng ngay cả cửa cô cũng không bước qua được.

    Cô trong mắt thế nhân là thành thục ổn trọng, đối mặt với những nhiệm vụ cỡ nào mạo hiểm, cô đều sẽ bình tĩnh nhất nhất giải quyết, nhưng mà, cô thật sự vô phương với cái gọi là nữ công gia chánh.

    “Tiểu thư, không bằng ngài cứ trước thuê tôi một tuần, nếu sự phục vụ của tôi khiến ngài vừa lòng thì giữ tôi lại, nhược bằng không liền đổi người khác, ngài thấy sao?” Ôn Thừa Tường đưa ra một đề nghị.

    “… Được, nhưng mà, tôi cần phục vụ trên mọi phương diện, bao gồm 3 bữa sáng thời gian không cố định, giặt quần áo, quét dọn phòng ốc. Hơn nữa, tôi muốn anh một ngày 24 giờ đều ở nơi này tùy thời vì tôi mà phục vụ.

    Còn nữa, vì anh là nam nhân, tôi có yêu cầu mấy phương diện đặc thù, ví như anh không thể mang người về đây qua đêm, không trần truồng đi lại trong nhà, không đi toilet để cửa mở, không hút thuốc, không có những hành vi thiếu đứng đắn, anh làm được không?”

    Long Tư Nghị một hơi nói ra một đống điều kiện, Ôn Thừa Tường kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu như cũ mà cười đáp ứng. Cẩn thận ngẫm lại, những yêu cầu đó cũng chẳng có gì quá đáng, nhưng mà một ngày 24 giờ? Là ý gì? Cô là để anh sống ở đây sao, này cũng thực bình thường …

    Nhưng Ôn Thừa Tường về sau mới hiểu được, anh đã lầm …

    “Vậy được rồi, vấn đề cuối cùng”

    “Tiểu thư cứ nói”

    “Anh có thể bắt đầu công việc ngay không?” Long Tư Nghị hỏi, mang ý chờ mong.

    “Đương nhiên có thể!” Ôn Thừa Tường hơi nhướn mày, vấn đề cuối cùng này khiến anh kinh ngạc, cứ nghĩ là yêu cầu khó khăn nào đó, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Anh vốn muốn nói lại rằng, chính vì bị ngoại nhân ghét bỏ nên anh mới luôn ngay cả cửa phòng cũng không có bước ra.

    “Vậy mời vào, nhưng mà trước nhắc nhở anh một câu, phòng của tôi rất lộn xộn, mong anh chuẩn bị tâm lý sẵn sàng” Long Tư Nghị tránh người qua để nam nhân này tiến vào, rồi lại hảo tâm trước tiên nhắc nhở anh.

    Không nói gì, Ôn Thừa Tường chỉ kỳ quái nhìn Long Tư Nghị, sau đó bước vào, liền kinh ngạc đứng sững ngay tại cửa.

    “Tôi đã nói rồi, thực sự rất lộn xộn” Giọng nói vang lên, vẫn vững vàng như trước, nhưng nếu để ý kỹ liền thấy hai tai của Long Tư Nghị đã đỏ ửng, đây là đặc điểm rõ ràng nhất khi cô ngượng ngùng.

    Ôn Thừa Tường quay đầu lại cẩn thận nhìn Long Tư Nghị, cười thật bất đắc dĩ.

    “Long tiểu thư, ngài còn có yêu cầu đặc thù nào nữa không? Nếu không, bây giờ tôi sẽ bắt đầu công việc” Đối với đống hỗn độn trước mắt, Ôn Thừa Tường rất kinh ngạc, nhất là chủ nhân của nó lại là một nữ nhân ổn trọng như vậy. Thật là một điều mâu thuẫn! Nhưng mà, nhìn Long Tư Nghị trầm ổn, trên gương mặt tản ra khí chất anh khí như vậy, anh đột nhiên hiểu ra, mâu thuẫn này thực sự tồn tại trong người cô gái này …

    Bình tĩnh, lý trí, thực tế, lại có chút cố chấp, kiên định mâu thuẫn của bản thân …

    Về quảng cáo
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3+4

    Chương 3: Kỳ tích nho nhỏ



    “Long tiểu thư, ngài còn có yêu cầu đặc thù nào nữa không? Nếu không, bây giờ tôi sẽ bắt đầu công việc”

    “Yêu cầu cuối cùng, không có sự cho phép của tôi, anh không được bước vào thư phòng, dù như thế nào cũng không ngoại lệ” Tuy rằng cô không tin ngoại nhân có thể tìm được tài liệu cơ mật nào từ thư phòng của cô, nhưng vẫn phải dặn dò đôi câu, dù sao cướp nhà khó phòng, mặc dù cô rất có hảo cảm với người nam nhân này, nhưng vẫn không thể lơ là.

    Đứng ở vị trí của cô hôm nay, rất nhiều vấn đề đã không còn là vấn đề riêng tư nữa, mà là vấn đề của xã hội cùng quốc gia, người có địa vị càng cao, càng có nhiều chuyện bất đắc dĩ.

    “Được” Ôn Thừa Tường thận trọng gật đầu, đối với những chuyện riêng của cố chủ, nhân viên gia chính chuyên nghiệp như anh cực kỳ chú ý.

    Long Tư Nghị cũng không nói gì, xoay người trở về phòng, lucky post bây giờ cô cần phải nghỉ ngơi, tối nay còn phải tham gia hội nghị bí mật …

    Không nói gì thêm, đầu tiên Ôn Thừa Tường thích ứng với hoàn cảnh một chút, sau liền bắt tay vào công việc

    ***o0o***

    Ngủ một giấc, tinh thần thực sảng khoái, Long Tư Nghị thay một thân quân trang bình thường, ra khỏi phòng. Không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, Long Tư Nghị nghi hoặc bước đến phòng khách, nam nhân kia đâu?

    Đến phòng khách, Long Tư Nghị sáng mắt, không còn đống hỗn độn ban đầu nữa, nơi nơi đều sạch sẽ sáng bóng, tản ra một loại hương vị ấm áp nhàn nhạt … Kỳ tích! Này thực là một loại kỳ tích nho nhỏ a!

    Nam nhân này cũng không tệ, nhưng mà, người đâu? Dựa vào trực giác của mình, cô phát hiện nam nhân này hiện không có ở đây. Thêm nữa, trong phòng khách thoang thoảng có mùi thơm, là mùi của thức ăn. Theo mùi thơm mà bước, cô thấy được một bàn thức ăn!

    Đàn ông vào bếp, có thể ăn được không? Cô hơi chút nghi vấn, Long Tư Nghị liền cầm lên đôi đũa đã chuẩn bị sẵn gắp ăn một ít.

    Có hơi lạnh, hẳn là đã được một thời gian, hơi thở của anh ta trong phòng rất nhạt, có lẽ rời đi cũng khá lâu rồi. Mà cô ngủ ước chừng 4 tiếng, như vậy trong khoảng thời gian đó nam nhân này sửa sang nhà cô đến không nhiễm hạt bụi, lại làm ra một bàn thức ăn như thế, anh ta là siêu nhân sao?

    Rất ngon! Long Tư Nghị ăn rất nhanh, ải thứ nhất, nam nhân này vượt qua, bây giờ chỉ cần cho người điều tra thân phận của anh ta một chút là được!

    ***o0o***

    Thật no … Long Tư Nghị ngồi trên sofa, thật không muốn động, không biết đã ăn bao nhiêu, như thế nào lại no như vậy?

    Cái nam nhân kia đâu? Như thế nào cô dùng bữa xong mà vẫn chưa trở về? Sắp đến giờ họp, nam nhân này … Quên đi, không thèm nghĩ đến anh ta nữa, nếu không vào nhà được thì tự anh ta có thể xử lý tốt.

    Nghĩ nghĩ, Long Tư Nghị đứng lên, sửa sang lại quần áo, ra khỏi nhà, bên ngoài đã có một chiếc xe hơi quân dụng chờ ở đó, một nam tử một thân quân trang từ trên xe bước xuống.

    ” Kính chào Thủ trưởng!” Nam tử làm một cái quân lễ, thấp giọng hô.

    “Lên xe đi” Nhàn nhạt trả lời một câu, Long Tư Nghị bước lên xe, rất nhanh xe liền khuất dạng trong bóng đêm. Trên đường đi, có một vài cảnh sát giao thông khi nhìn thấy chiếc xe này cũng cung kính làm quân lễ, biểu tình sùng bái!

    ***o0o***

    Mà thời điểm Long Tư Nghị ngồi ở chủ vị chủ trì hội nghị, có một nam nhân mang khuôn mặt uể oải đứng trước cửa biệt thự của cô …

    Đã 20 phút trôi qua, Long tiểu thư thực sự không có ở nhà sao? Hay vẫn còn đang ngủ? Kia anh nên làm cái gì bây giờ? Nhìn túi hành lý trong tay, Ôn Thừa Tường bất đắc dĩ tự hỏi.

    Anh vừa mới trả phòng trọ, hiện không có nới để về, lại không nghĩ khi trở lại liền bị nhốt ngoài cửa … Anh nên rời đi hay vẫn tiếp tục chờ?

    Nếu rời đi, kia Long tiểu thư trở về mà không thấy anh, có hay không trách anh không đủ chuyên nghiệp? Rõ ràng đã đồng ý bắt đầu công việc, giờ lại rời đi, anh không thích kết quả như vậy.

    Nhưng mà, nếu không đi, anh nên làm gì đây? Chẳng lẽ tiếp tục chờ ở đây?

    Chương 4: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật



    23 giờ 15 phút

    Long Tư Nghị nhìn đồng hồ, hội nghị dài dòng rốt cuộc cũng kết thúc, T quốc gần đây thường xuyên có động tĩnh, tùy thời đều có khả năng gây chiến, đội đặc chiến cô chủ quản đang tuần tra ở biên giới T quốc, không cần có thông tin xấu gì, liền tốt; nhưng nếu có xảy ra chuyện gì mà nói, cô nhất định không để yên cho T quốc.

    Rất lâu rồi cô không có hoạt động gân cốt gì, lần này nếu có cơ hội cô nhất định phải hảo hảo hoạt động thư giãn gân cốt một chút, bằng không cả ngày ở trong nhà cô cũng muốn rỉ sét.

    Trong nhà? Bỗng nhiên cô nhớ tới, chuyện tình của nam nhân kia còn chưa có xử lý, anh ta hẳn là sẽ không ở đó đợi cô đi … (Akako: tỷ đoán xem … )

    “Cát binh lính, trực tiếp về nhà!”

    “Vâng!”

    Làm thân vệ binh của Long thủ trưởng, hắn đều hành động theo mệnh lệnh của thủ trưởng. Tuy rằng thủ trưởng không hay cười, còn rất nghiêm túc, nhưng mà có một nữ thủ trưởng xinh đẹp như vậy làm trưởng quan của hắn, hắn vẫn cảm thấy thực vinh hạnh, cũng không có bởi vì thủ trưởng là nữ nhân mà cảm thấy không thoải mái.

    Hắn nghĩ, trong toàn bộ quân đội, hẳn là không có ai vì thủ trưởng là nữ mà có ý kiến, bởi vì thủ trưởng có ngày hôm nay toàn bộ đều tự mình cố gắng, chiến tích huy hoàng của thủ trưởng làm cho tất cả mọi người vui lòng phục tùng, đương nhiên bao gồm cả hắn.

    Chính là, ngày hắn có thể theo bên cạnh thủ trưởng không còn nhiều lắm, bởi vì, còn có một tháng nữa hắn sẽ phục chức. Có chút đáng tiếc, nhưng mà làm quân nhân sự tình này đã gặp nhiều, việc hiện tại hắn có thể làm là phục vụ thủ trưởng cho tốt ở những ngày cuối này.

    ***o0o***

    “Thủ trưởng, đã đến!” Cát binh lính xuống mở cửa xe cho Long Tư Nghị, sau lại hành quân lễ.

    “Trở về đi, 8 giờ ngày mai tới đón tôi là được” Long Tư Nghị xuống xe phân phó một câu, liền hướng tiểu biệt thự của mình mà bước.

    Theo yêu cầu của quân đội, thật ra cô sẽ chẳng ở nơi này, nhưng cô thích biệt thự, cũng rất thích tiểu biệt thự này, cho nên không muốn chuyển đi, dù sao công việc của cô cũng bận rộn, cô không muốn chuốc thêm phiền toái.

    “Vâng”

    Khi xe rời đi, Long Tư Nghị cũng đã tới trước cửa biệt thự, đập vào mắt cô là một bóng người. Một người nam nhân ngồi trên thềm thạch, đầu dựa vào đầu gối, bên cạnh là một túi hành lý, tiếng xe vừa nãy cũng không khiến anh ta chú ý, xem ra là đang ngủ. Nhìn dáng người này hẳn là tên nam nhân kia, trễ thế này, không biết đã chờ ở đây bao lâu.

    “Ôn tiên sinh” Long Tư Nghị bước tới thử gọi một tiếng.

    “… Long tiểu thư? A, thực xin lỗi, không biết thế nào lại ngủ như vậy” Ôn Thừa Tường còn chút buồn ngủ, nhưng khi nhìn đến Long Tư Nghị một thân quân trang trước mặt, chút ngái ngủ còn sót lại liền tiêu tan, anh bật dậy, xấu hổ sửa sang lại quần áo.

    “Có lẽ anh đã đợi rất lâu”

    “Không có, không có lâu. Buổi chiều chưa báo cho tiểu thư đã rời đi, thực xin lỗi, do tôi trở về dọn hành lý” Ôn Thừa Tường ngượng ngùng, nhưng vẫn cười ôn nhu.

    Bỗng nhiên, Long Tư Nghị vươn tay chạm vào tóc anh.

    “Long tiểu thư?” Ôn Thừa Tường bị dọa lui về phía sau một bước.

    “Cẩn thận!” Long Tư Nghị nhanh tay lẹ mắt giữ chặt lấy cánh tay của Ôn Thừa Tường.

    Khi nãy, Ôn Thừa Tường lui về phía sau không cẩn thận trượt trên thềm thạch, mắt thấy sắp té ngã, hoàn hảo Long Tư Nghị kéo anh lại, nhưng vì ở dạng tư thế này, hơi thở của hai người liền giao hội cùng nhau, một bên trầm ổn nội liễm, một bên thành thục ngại ngùng, hài hòa đến bất ngờ.

    “Không sao chứ?” Long Tư Nghị trước buông tay, lui về phía sau một bước, mang theo ý cười yếu ớt hỏi.

    Nam nhân này vô hình trung có một cỗ lực lượng khiến người ta thấy thực nhẹ nhàng khi tiếp cận anh, không biết là vì nụ cười ôn nhu của anh hay biểu cảm ngượng ngùng này đây. Ngượng ngùng? Nam nhân hiện nay còn có thể có biểu cảm này sao?

    “Tôi không sao, cảm ơn” Bình thường anh sẽ không lỗ mãng như vậy, cũng không biết sao lại không cẩn thận như vậy, lại ở ngay trước mặt cố chủ, thực xấu hổ!

    “… Vào nhà đi”

    “Ân”

    ***o0o***

    “Khách phòng đều ở lầu hai, hẳn là khi dọn dẹp anh cũng thấy được, anh có thể lựa chọn bất kỳ căn phòng nào anh thích, đây là chìa khóa biệt thự, trời đã khuya, nghỉ ngơi đi!”

    Nụ cười của nam nhân này khiến cho cô bớt đề phòng khá nhiều, có lẽ trong tiềm thức cô đã tiếp nhận anh, nếu không sẽ chẳng tình nguyện đưa chìa khóa cho anh, không gian của bản thân, dù có thêm bất kỳ người nào, đối với nữ nhân mà nói, là chuyện phải cẩn thận suy xét.

    “Được. Long tiểu thư, tôi trước phải sắp xếp hành lý, tiểu thư cứ nghỉ ngơi trước đi, ngủ ngon”

    “… Ngủ ngon!”
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 5+6

    Chương 5: Bữa sáng



    Nằm ở trên giường, Ôn Thừa Tường mở to mắt nhìn trần nhà. Anh không phải lạ giường, cũng không có thói quen thức khuya, lại càng không phải vì chưa thích ứng với nơi ở mới, nhưng là bây giờ anh không chút buồn ngủ, cũng không biết có phải hay không vì đã ngủ lúc chờ ở cửa.

    Cầm điện thoại lên nhìn, đã là nửa đêm, như vậy trừ bỏ thời điểm anh sắp xếp hành lý, anh đã nằm gần 2 tiếng.

    Trong 2 tiến này anh đã nằm mà suy nghĩ hỗn loạn, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết bản thân mình muốn nghĩ cái gì, chỉ biết thân ảnh anh tuấn kia luôn lúc ẩn lúc hiện trong đầu anh.

    Anh tuấn, đúng a, Long tiểu thư trở về lúc tối là đang mặc quân trang, Long tiểu thư là quân nhân sao? Khó trách nhà của Long tiểu thư lại hỗn loạn như thế, bình thường quân nhân rất bận rộn, làm gì có thời gian mà để ý đến gia sự đâu, như vậy, về sau anh sẽ đầu làm tốt.

    Lại nghĩ nghĩ, có lẽ thật sự là đã quá mệt, Ôn Thừa Tường rốt cuộc cũng thiếp đi …

    ***o0o***

    7 giờ 30 phút, Long Tư Nghị đúng giờ rời giường, lại dùng 10 phút để vệ sinh cá nhân, liền một thân quân trang xuất hiện ở phòng khách.

    “Long tiểu thư, sớm an” Một nụ cười ôn hòa xuất hiện trước mặt Long Tư Nghị, chỉ thấy Ôn Thừa Tường mặc tạp dề đang bưng một cái dĩa đặt trên bàn.

    “Sớm an, Ôn tiên sinh”

    Nhìn trên bàn có cháo và một dĩa dưa cải, một bữa sáng Trung Quốc điển hình, cháo còn ngút hơi nóng, có chút thèm ăn, Long Tư Nghị liền ngồi xuống.

    Thật ngon! Ngay cả dưa cải cũng ngon như thế.

    “Anh cũng ngồi đi, ở đây chỉ có hai chúng ta, không cần khách khí” Tuy là quan hệ khách hàng, nhưng cũng không cần câu thúc như thế.

    “Long tiểu thư, ngài nếu có yêu cầu gì về ăn uống cứ việc nói, mọi loại thức ăn ta đều có thể làm, hy vọng có thể khiến tiểu thư vừa lòng”

    “Tôi rất vừa lòng, anh sở hữu một đôi tay có thể sáng tạo ra kỳ tích đấy” Đối với những việc tốt, cô sẽ chẳng keo kiệt mà ca ngợi.

    “Tiểu thư quá khen” Bày ra một nụ cười ôn hòa pha chút ngại ngùng, Ôn Thừa Tường liền cúi đầu dùng cơm, cử chỉ tao nhã an tĩnh không chút tạp âm, Long Tư nghị thấy vậy cũng không lên tiếng.

    ***o0o***

    Rất nhanh liền tới 8 giờ, nghe tiếng chuông cửa vang lên, Ôn Thừa Tường đứng dậy ra mở cửa.

    “Xin chào, cho hỏi ngài tìm ai?” Ôn Thừa Tường mở cửa, liền thấy một nam tử một thân quân trang, độ khoảng hai mươi, là một hình tượng quân nhân điển hình, là bằng hữu của Long tiểu thư sao? Hay là … ?

    “Xin chào, tôi là nhất đẳng binh Cát Kỳ, xin hỏi Long thiếu tướng đâu?” Cát Kỳ làm một cái quân lễ, tuy rằng không biết nam nhân ở cửa này là ai, nhưng đã xuất hiện trong nhà thủ trưởng, thì không phải là việc hắn nên hỏi tới. Nhưng mà hắn vẫn rất tò mò, bởi vì bên cạnh thủ trưởng chưa hề có xuất hiện nam nhân đâu, nghĩ nghĩ, Cát Kỳ không khỏi nhìn nhìn Ôn Thừa Tường vài lần.

    “Long thiếu tướng?” Kinh ngạc lặp lại, tuy rằng không làm quân nhân, nhưng với quân hàm* anh vẫn có chút hiểu biết cơ bản, này thiếu tướng …

    Quân hàm: cấp bậc địa vị trong quân đội.

    “Cát binh lính, cậu ra ngoài chờ chút, tôi sẽ ra sau” Tuy rằng không cố ý giấu diếm thân phận, cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, nhưng dù sao thân phận của bản thân cũng khiến cho người khác bất ngờ, điển hình là nam nhân ôn hòa này cũng đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình.

    “Vâng, thủ trưởng” Cát binh lính ánh mắt hồ nghi nhìn hai người, nhưng vừa chạm đến ánh mắt nghiêm nghị của Long Tư Nghị, liền lập tức thu hồi ánh mắt, hành quân lễ rồi rời khỏi.

    Thủ trưởng bình thường luôn im lặng, nhưng nếu chọc giận cô, hắn sẽ rất thảm a, còn nhớ thời điểm hắn bị phạt việt dã* chạy 50 vòng, suýt lấy luôn mạng của hắn, mà khi đó, hắn chỉ là không cẩn thận lộ ra ánh mắt kinh ngạc với nhà của thủ trưởng thôi mà, bởi vì nó thật sự rất là …

    Chạy việt dã: môn chạy bộ vượt chướng ngại vật, địa điểm thường là ngoại ô, rừng, núi, …

    Khoan! Nhà của thủ trưởng khi nãy trông rất sạch sẽ, là mời tân bảo mẫu sao? Hay là do tên nam nhân kia đến? Không không, thủ trưởng sẽ không vì tên nam nhân đó đến mà dọn dẹp đâu. Có một lần Triệu thượng tướng* đến nhà thủ trưởng làm khách, ngay dịp bảo mẫu của nhà thủ trưởng nghỉ việc, thủ trưởng còn không thèm dọn dẹp lại ngôi nhà lộn xộn của mình, làm sao sẽ vì tên nam nhân đó mà dọn dẹp đâu … Kia rốt cuộc có chuyện gì a? Lòng hiếu kỳ nho nhỏ của hắn đều bị tên nam nhân đó khơi mào, giờ mới sáng sớm nha, lại đụng phải một nam nhân ngay nhà của thủ trưởng … (Akako: Anh Kỳ, sự tò mò có thể giết chết một con mèo a~)

    Thượng tướng: cấp bậc cao nhất (3 sao vàng) trong hệ thống quân hàm Trung Hoa

    ***o0o***

    “Ôn tiên sinh, tôi là một quân nhân, giờ anh hẳn đã biết đi”

    “Đêm qua tiểu thư mặc quân trang trở về tôi đã để ý, chính là không nghĩ tới … Tiểu thư thật là thiếu tướng sao? Vốn ta cho rằng chỉ là trùng hợp, không nghĩ tới cố chủ của ta là thiếu tướng trẻ tuổi nhất cả nước, lại còn là nữ tướng duy nhất, Long tiểu thư, ta thực đã cửu ngưỡng đại danh*” Nụ cười ôn hòa của Ôn Thừa Tường không chút thay đổi, tuy có chút kinh ngạc, còn có chút cảm giác khác, nhưng đều được che giấu tốt lắm.

    Cửu ngưỡng đại danh: Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

    Về quảng cáo

    Chương 6: Chấp nhận



    Long Tư Nghị, kiêu ngạo của quân giới Trung Hoa, thần tượng của rất nhiều quân nhân, lời đồn về cô không hề ít, nhất là miêu tả trên phương diện chiến tích, thậm chí có thể làm ra cả bộ điện ảnh quân sự. Chính là đương sự lại rất ít xuất hiện trước mặt công chúng, hơn nữa vì có quân chính bảo hộ, tư liệu và hình ảnh ít đến đáng thương. Ngoại giới chỉ biết thực có một người như thế, cùng tên, giới tính và chiến tích đếm không hết kia, còn lại liền một chút cũng không biết, không nghĩ tới sẽ là một nữ tử như vậy.

    Nhưng mà, hết thảy truyền kỳ xảy ra trên người nữ tử này tựa hồ cũng không khiến cho người ta kinh ngạc lắm. Còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Long tiểu thư, cô mặc một bộ quần áo hưu nhàn*, nhưng lại tản ra anh khí bức người, khiến anh giật mình, rồi đến buổi tối trở về, nhìn cô một thân quân trang, mới giật mình cảm thán, nữ tử này mặc trên người quân phục thật hài hoà đến không tưởng.

    Hưu nhàn: đơn giản, toát ra sự nhẹ nhàng, nhàn hạ.

    Chính là, haiz … lần đầu gặp mặt, anh đã có cảm giác phải ngẩng đầu, hiện tại chênh lệch lại lớn như thế, anh nên dùng tâm tình gì đối xử với cô? Bình thường như anh, trong khi cô lại cao cao tại thượng, gặp được nhau đã là không dễ, huống chi là những chuyện khác …

    “Ôn tiên sinh, thân phận của tôi làm anh gặp rắc rối sao?”

    “Long tiểu thư, ngài lo lắng quá nhiều rồi” Ý tứ của cô anh hiểu, những cố chủ trước kia đã từng phát sinh rất nhiều, thân phận cùng địa vì đối với cá nhân đều thực chú trọng, giống như Long tiểu thư là nữ nhân vậy, hắn chỉ cần thực hiện bổn phận của mình, những thứ khác, anh hẳn là không nên quan tâm.

    “Vậy thì tốt, tôi hiện phải đi, không biết khi nào sẽ về, khi tôi trở về sẽ gọi điện thoại cho anh, trong thời gian này chỉ cần anh hoàn tất công việc liền có thể đi bất kỳ đâu, nhưng trước đưa tôi số điện thoại của anh, có chuyện gì tôi còn có thể tìm thấy anh”

    “Được, số điện thoại của tôi là … Tiểu thư đi cẩn thận!”

    ” … Ôn tiên sinh, có điều này, hy vọng không phải là yêu cầu quá đáng” Long Tư Nghị đã ra ngoài, nhưng lại xoay người vòng trở lại.

    “Tiểu thư cứ nói!” Còn có chuyện gì muốn anh giữ bí mật sao? Hay là cảnh cáo anh một chút? Hít sâu trong lòng một hơi, anh muốn để chính mình thoạt nhìn tự nhiên nhất.

    “Ôn tiên sinh, tôi gọi anh là Thừa Tường được không? Hơn nữa, anh không cần sử dụng kính ngữ với tôi, nếu anh muốn hãy gọi tôi là Tư Nghị, đây là nhà của tôi, tôi không muốn bị tôn kính như thế” Hai chữ ‘tôn kính’ Long Tư Nghị nhấn mạnh một chút, cô không thích Ôn Thừa Tường tạo ra khoảng cách kiểu đó, ‘tiểu thư, tiên sinh’ không nên xuất hiện ở nhà cô.

    “Haha, Tư Nghị, hy vọng có thể cho cô một gia đình thoải mái, cũng mong trong nhà không vì sự hiện hữu của tôi mà khiến cô có gì khó chịu”

    Nhìn Long Tư Nghị, cô luôn mang cho anh kinh ngạc, hiện cũng như vậy, một nữ nhân tản ra hơi thở trầm ổn, anh không biết dùng từ ngữ gì để hình dung, nhưng là cô nói như thế làm cho anh thả lỏng khá nhiều …

    Khoảng cách tựa hồ cũng không có xa như vậy, có lẽ anh nên tranh thủ, không không không, anh đang nghĩ gì vậy, đây quả thực chính là si tâm vọng tưởng, làm sao có thể vì cô có chút thiện ý liền suy nghĩ vớ vẩn như vậy … Trong lúc nhất thời, lòng Ôn Thừa Tường có chút mâu thuẫn.

    “Tốt lắm, như vậy, hoan nghênh anh đến nơi này công tác, cũng hy vọng anh thấy thoải mái” Này xem như cô chính thức chấp nhận sự tồn tại của anh, ngày hôm qua cô đã xem qua tự liệu, ngoài thân thế là cô nhi khiến cô ngạc nhiên đôi chút, những cái khác cô thực vừa lòng.

    “Cám ơn, cũng chúc cô công việc thuận lợi, tôi ở nhà chờ cô”

    Đây chính là hy vọng của cô, ở chung nhưng không quá thân mật cũng không quá câu thúc.

    “Ân” Gật đầu, cũng cho Ôn Thừa Tường một nụ cười nhàn nhạt, Long Tư Nghị xoay người rời đi, nắng mặt trời bên ngoài khá ấm, giống như tâm tình hiện tại của cô vậy, có lẽ, đây sẽ là một sự khởi đầu tốt, cô cũng không cần vì những việc vặt mà phiền lòng …

    Nếu là súng và kiếm, cô còn có thể sử dụng, nhưng chổi với khăn lau nhà thì quá bất khả thi với cô, có Ôn Thừa Tường ở đây, cô không cần phiền não nữa rồi, không những thế, nam nhân này không chỉ có một tay trù nghệ tuyệt hảo, còn có hơi thở thực thoải mái, làm cho cô cảm giác tương đối an tâm …
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 7+8

    Chương 7: Ở chung [1]

    Sau khi Long Tư Nghị rời đi, Ôn Thừa Tường xoay người bước vào dọn bàn, rồi lại quét tước lau sàn, nháy mắt đã là một giờ sau, nhìn thành quả của bản thân, Ôn Thừa Tường cười vừa lòng, tiến đến sofa ngồi nghỉ ngơi một chút.

    Tổng thể căn biệt thự này thiết kế làm cho người ta có cảm giác quy luật rõ ràng, mang theo một ít thời thượng, nhưng không kém phần bảo thủ, không quá hoa lệ cũng không quá giản dị, lộ ra nhàn nhạt ấm áp anh rất thích nơi này, cũng rất thích nữ chủ nhân nơi đây.

    Sống chung hai ngày, anh ngẫu nhiên cảm thấy nữ tử này có một cá tính đặc biệt, không chỉ đơn thuần ở gia sự, đôi khi còn lộ ra một sự hồn nhiên, tò mò cùng chăm chú, khiến người ta không thể rời mắt. Suy nghĩ kỹ thì sẽ thấy cô là một cô gái dễ thỏa mãn, hai tính cách trái ngược nhưng quá dung hợp, khiến anh thực mâu thuẫn.

    Nếu trước mặt là một cô gái, không có thân phận cao quý quá mức, không có sự bạo dạn quá mức, không có cảm giác khiến anh cảm thấy tự ti, có lẽ anh sẽ chẳng phải chịu đựng loại cảm giác sôi trào này.

    Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn không dời tầm mắt lên người của cô, nhẫn nhịn không để bản thân nghĩ ngơi lung tung, nhẫn nhịn không để tâm cứ thế loạn nhịp, phải nhẫn nhịn …

    Haiz, một nữ nhân như vậy, nam nhân nào sẽ xứng được đứng cạnh cô đây? Anh tuấn tiêu sái? Giàu sang quý phái? Quyền cao chức trọng? Là một nam nhân khí phách, hay ôn nhu như nước? Là thành thục ổn trọng, hay vẫn là nhiệt tình tỏa sáng? Trong lúc nhất thời, trong đầu Ôn Thừa Tường tràn ngập những mẫu nam nhân muôn hình muôn vẻ.

    Haiz, lại thở dài một tiếng, Ôn Thừa Tường vì ý nghĩ của chính mình mà cảm thấy buồn cười, anh đây là làm sao vậy, sao lại đi có những suy nghĩ kỳ quái lại dư thừa như thế?

    Ôn Thừa Tường ơi Ôn Thừa Tường, ngươi đang vớ vẩn cái gì vậy, nam nhân nào sẽ xứng với Long tiểu thư thì can hệ gì tới ngươi? Dù sao biết chắc không có ngươi là được rồi, vẫn nên làm tốt chuyện của mình là được, suy nghĩ miên man cũng chẳng được gì

    Không nghĩ không nghĩ, anh muốn đem toàn bộ cái ý nghĩ loạn thất bát tao này vất ra khỏi đầu, chỉ làm việc của mình là được.

    ***o0o***

    Làm quân nhân, cuộc sống của Long Tư Nghị có quy luật, mà cũng không có quy luật, ngày thường không có công tác gì đặc biệt sẽ đúng giờ về nhà, nhưng nếu có nhiệm vụ đặc thù gì, vài ba ngày không trở về cũng là chuyện thường tình, mà cũng thật khéo, khi Long Tư Nghị tới quân đội liền nhận được mệnh lệnh cao nhất từ chủ tịch.

    “Vâng! Tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Nói xong liền gác điện thoại, Long Tư Nghị vội vàng triệu tập vài người đi thi hành nhiệm vụ.

    ***o0o***

    Ba ngày sau.

    Kéo một thân tràn đầy mệt mỏi, Long Tư Nghị lê bước đến biệt thự của mình.

    ‘Cạnh’ một tiếng, mở cửa bước vào, cô liền thấy một bóng người đi ra.

    “Long tiểu thư?” Thanh âm có chút kinh hỷ, tựa hồ còn mang theo nồng đậm lo lắng.

    “Tên của tôi gọi lên thì khó nghe lắm sao?” Ngữ điệu miễn cưỡng, cô thật sự rất mệt, nhiệm vụ lần này quá mức đột ngột, liên tục ba ngày cô ngay cả nghỉ ngơi cũng không có, nếu không phải ý chí kiên cường, cô ngay cả bước đi cũng không thể. Ngay sau khi nhiệm vụ kết thúc, cô liền nói Cát Kỳ đưa cô về, còn cô ngủ một mạch tới nhà cũng không tỉnh.

    ” … Cô không sao chứ?” Vẫn có chút khó mở miệng, anh liền xem nhẹ vấn đề xưng hô này, cảm thấy thanh âm của Long Tư Nghị tựa hồ có chút khác, nhưng nhìn bề ngoài thì không việc gì, chẳng qua bộ dáng mệt nhọc kia quá rõ ràng, làm lòng anh có chút nhói.

    Cô đã làm gì mà ba ngày liền không trở về, khiến anh lo lắng suốt ba ngày nay, nhưng tuy rằng lo lắng, anh vẫn không thể hỏi, thứ nhất là anh không nên hỏi, thứ hai là anh không thể hỏi, vô luận là quan hệ gì, với thân phận quân nhân của Long Tư Nghị, anh không thể hỏi.

    “Không có việc gì, tôi muốn nghỉ ngơi, đừng quấy rầy tôi” Thật sự không có việc gì, chỉ cần nghỉ ngơi một chút liền ổn, trước kia những nhiệm vụ như vậy cô đã làm rất nhiều, có khi tận bảy ngày đêm cũng không có ngừng nghỉ, này chỉ xem là chuyện nhỏ.

    ” Cô không ăn cơm sao?”

    ” … Có cơm để ăn sao?” Không phải là đói bụng, mà là đói đến bụng muốn dán vào lưng rồi.

    ” 10 phút được chứ? Cô có thể trước đi tắm một chút, tôi sẽ làm liền” Hiện đã gần nữa đêm, coi như có đồ ăn cũng phải hâm nóng lại.

    “Được, 10 phút sau tôi xuống”

    Nói xong Long Tư Nghị liền xoay người lên lầu, Ôn Thừa Tường nhìn thoáng qua Long Tư Nghị, có lẽ không có vấn đề gì, sau bước vào phòng bếp hâm nóng thức ăn.



    Chương 8: Ở chung [2]



    10 phút sau, Long Tư Nghị đúng giờ giờ xuống lầu, liền nhìn thấy hai dĩa dưa cải đặt trên bàn, ngút hơi khói rất hấp dẫn. Có người trông nhà thật tốt, Long Tư Nghị trong lòng cảm thán đôi chút, sau đó không khách khí ngồi xuống ghế, cô thật sự rất đói a~.

    Trong lúc hành động toàn ăn bánh bao nhân thịt, làm cho độ soi thức ăn của cô giảm đến gần như bằng không, huống chi bây giờ Ôn Thừa Tường tay nghề tốt hết chỗ chê, khiến Long Tư Nghị tốc độ gắp có chút khủng bố.

    “Nước đây, coi chừng nghẹn” Ôn Thừa Tường đặt xuống bên tay trái Long Tư Nghị một ly nước, cô nhấp một ngụm, cảm thấy độ ấm vừa đủ, trong lòng lại cảm thán lần nữa, thật là một nam nhân cẩn thận a~.

    “Anh không ăn sao?”

    “Tôi đã ăn rồi, cô cứ ăn tiếp đi” Ôn Thừa Tường lắc đầu, ngồi một bên nhìn Long Tư Nghị ăn.

    Tuy cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng Long Tư Nghị không chút khách khí, mặc kệ có nhìn hay không, tiếp tục cúi đầu ăn liên hoàn, cái gì hình tượng này nọ, cô chưa bao giờ nghĩ cần phải chú ý khi ở nhà, cô vẫn rất rõ trình độ phá hoại của mình.

    ***o0o***

    Rốt cuộc cũng ăn no, cảm giác thật tốt, lại uống chút nước, Long Tư Nghị thư thái nheo mắt, bộ dáng thỏa mãn như một tiểu báo.

    “Ăn no?” Vẫn luôn nhìn cô, Ôn Thừa Tường tự nhiên cũng phát hiện.

    “Ân” Vừa lòng gật đầu, cô cảm thấy mình tìm được một nhân viên tốt a~ (Akako: Nên sau liền bắt người ta luôn~)

    “Tuy rằng đã khuya, nhưng vừa ăn no mà đi ngủ ngay sẽ không tốt cho thân thể, cô đến phòng khách nghỉ ngơi đi, tôi sẽ chuẩn bị một ít tạp chí” Khi anh đang dọn dẹp nhà cửa thấy bên giường cô bày khá nhiều tạp chí, nghĩ cô thích đọc liền đặt ở phòng khách.

    Ôn Thừa Tướng vừa nói vừa đứng lên dọn bàn, sạch sẽ lưu loát.

    Long Tư Nghị nhìn thoáng qua Ôn Thừa Tường liền đi ra phòng khách, quả nhiên thấy được vài cuốn tạp chí quân sự mình hay xem mỗi ngày, liền tùy ý cầm lên.

    Đọc tạp chí trước khi ngủ là một thói quen của cô, nhưng thường là nằm đọc trên giường, lúc Ôn Thừa Tường chưa đến, trong nhà cô có hai gia nhân, bình thường không có việc gì cô sẽ không ra khỏi phòng ngủ, mà hiện cảm giác ngồi chỗ này tựa hồ cũng không tồi, nhìn bóng lưng đang bận rộn trong phòng bếp, cảm giác rất có hương vị của một gia đình.

    ***o0o***

    Một lát sau, Ôn Thừa Tường bước tới, cầm theo một ly sữa nóng.

    “Muốn uống không?” Mỗi người có một thói quen khác nhau, anh cũng không biết mình làm vậy có dư thừa hay không, nhưng anh vẫn làm, mang theo chút chờ mong.

    Anh chỉ muốn cô gái này có thể thoải mái hơn chút nữa.

    Uống một ngụm, ngon quá, lại uống thêm mấy ngụm, đến khi chỉ còn lại chiếc ly trống liền trả lại cho Ôn Thừa Tường.

    “Tôi không thích thêm đường” Tuy rằng cũng không quá ngọt, nhưng là cô vẫn phải nói.

    “Cô không thích đồ ngọt?” Hoàn hảo anh không cho quá nhiều.

    “Không phải, chỉ là không thích ăn quá nhiều thực phẩm có đường”

    “Được, lần sau tôi sẽ chú ý” Lại biết thêm được một thói quen của cô, lát nhất định phải ghi vào sổ mới được …

    Đêm đó, hai người tạm biệt ở phòng khách, trở về phòng ngủ của mình, Long Tư Nghị ngã lên giường, thể lực cạn kiệt lại thêm một ly sữa nóng thoải mái, còn có tâm tình khá tốt, làm cho cô chưa kịp nghĩ nhiều, liền chìm vào mộng đẹp.

    Mà sau khi Ôn Thừa Tường trở lại phòng, kéo ra ngăn kéo thứ hai, lấy ra một cuốn vở bìa đen, (Akako: Ồ, sổ đen a~) viết thêm một dòng chữ:

    Thực phẩm không thích thêm đường.

    Sau lại lật sang trang khác, đặt bút viết.

    Ngày … tháng … năm ..

    Cuối cùng cô ấy cũng trở lại, hoàn hảo không có việc gì, bằng không thực sự mình sẽ hoảng mất.

    Trong cô khá mệt mỏi, làm lòng mình có chút quặn, nhưng thân thể cô ấy bị như vậy, chắc là đi làm nhiệm vụ hay gì đó, đây không phải là vấn đền mình có thể hỏi, mặc dù mình thực sự muốn biết cô ấy đã đi đâu, vì sao lại đem chính mình thành ra như thế, làm cho người khác muốn ôm cô vào lòng thương tiếc.

    Bộ dáng cô ấy ăn cơm thật đáng yêu, làm cho mình cảm giác cũng không có cách cô ấy quá xa.

    Hôm nay xem như là một ngày tốt.

    Ngủ ngon …