OnGoing Tình Yêu Là Cố Chấp

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Phạm Kiều Trang
Thể loại
Truyện việt,Ngôn tình,Ngược
Lượt đọc
179
Tóm tắt truyện:
Bảy năm trước, anh là cảnh sát đặc biệt được quốc gia huấn luyện đặc biệt để cài vào một bang phái xã hội đen lớn ở thành phố A. Bảy năm trước, anh là đại ca của những anh em trong bang Hồng Dã, đã từng biết bao lần cùng nhau vào sinh ra tử, cùng sống cùng chết, thương như máu như thịt. Bảy năm trước, anh khắp người đầy máu rơi từ trên đỉnh núi xuống, vốn dĩ tưởng đã hóa hết một kiếp người... thế nhưng không ngờ diêm vương lại một lần nữa từ chối anh, để anh có thể tiếp tục sống từ trong cái chết. Cũng vào bảy năm trước, anh yêu một người con gái, cô gái ấy sau này không những oán hận anh, mà còn làm tổn thương anh sâu sắc không cách nào quên được. Bảy năm sau, anh đã không còn là cảnh sát, cũng không còn là xã hội đen. Hai người tình cờ gặp nhau ở một thành phố khác trong một thân phận hoàn toàn khác, và một lần nữa duyên phận lại khiến họ phải bắt đầu lại từ đầu. Đi đến cuối cùng, sau bảy năm dài đằng đẵng anh mới hiểu ra rằng: Hóa ra con người anh vốn dĩ cực kỳ cố chấp, cố chấp đến nỗi vì một tình yêu đầy khổ đau như vậy mà trái tim vẫn mãi mãi không thay đổi. Vẫn vĩnh viễn không oán không hối, vĩnh viễn cố chấp yêu cô!!! (Ngoại truyện của Bảy năm không oán không hối viết về BẢY NĂM HAI NGƯỜI XA NHAU. Còn lúc gặp lại chính là ở trong truyện TÌNH YÊU LÀ CỐ CHẤP này.)
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 1
Hiện tại mới chỉ bốn giờ sáng.

An Nhã cùng mấy người đồng nghiệp trong công ty tổ chức sự kiện ARF đang tất bật chuẩn bị cho lễ nhậm chức của tân tổng giám đốc của công ty Hàn Thiên diễn ra vào vài tiếng sắp tới. Cô vừa dụi dụi mắt, vừa cúi người kéo phẳng lại vải bọc của mấy chiếc ghế trong sảnh hội nghị, đôi mắt vì thiếu ngủ mà xuất hiện vài sợi tơ máu đỏ thẫm.

Quản lý đang tỉ mỉ chỉnh sửa lại mấy cành hoa trong bình ở gần đó, trông thấy cảnh này liền mở miệng hỏi: "Mỗi ngày em ngủ mấy tiếng mà nhìn thảm hại thế kia?"

An Nhã liếc quản lý, hơi mỉm cười trả lời: "Đêm qua em đi làm về muộn, mới ngủ được ba tiếng"

"Em cũng giỏi thật đấy. Ngày làm hết tám tiếng ở công ty, đêm còn đi tiếp thị rượu, nếu chị cũng làm việc với tần suất như em, chắc kiệt sức lâu rồi".

Nét mặt An Nhã bất chợt phảng phất ra một nỗi cô đơn tịch mịch, cô cúi thấp đầu phủi sạch tấm vải trắng ở gần đó, cố che đi một tiếng thở dài trong lòng. Đã gần một năm đặt chân đến thành phố B phồn hoa này, cô vẫn chưa thể nào tìm được một công việc đàng hoàng dù bản thân có bằng cấp vô cùng sáng sủa. Hai mẹ con cô thuê một căn nhà nhỏ ở gần rìa thành phố để sinh sống, nơi này dù đi làm có xa một chút nhưng lại có thể tiết kiệm tiền, còn thuận tiện đến trại giam thăm ba hàng tháng. Mẹ của cô năm nay cũng đã nhiều tuổi, cuộc đời lại trải qua quá nhiều biến cố cho nên thường xuyên bệnh tật, An Nhã làm một công việc đương nhiên không thể đủ tiền để lo cho mẹ nên mới phải làm thêm cả tiếp thị rượu vào buổi đêm.

"Nhìn em vậy thôi mà em khỏe lắm đấy"
"Mau kiếm lấy anh nào tốt tốt rồi mà cưới đi. Có người nuôi cho đỡ vất vả"
"Em như thế này, không ai thèm cưới đâu"
"Em xinh xắn như thế, chịu khó đi làm mấy sự kiện lớn như thế này nhiều vào, kiểu gì cũng gặp được mấy anh soái ca con nhà giàu. Ví dụ như tổng giám đốc công ty này này".

Những ngón tay An Nhã chạm đến mấy cánh hoa hồng sweet avalanche được nhập khẩu từ nước ngoài về, ánh ngọc trai đính trên bình hoa bỗng dưng làm làm mắt cô đau nhói: "Em chỉ mong kiếm đủ tiền nuôi được mẹ là tốt lắm rồi"

Thực ra, kể từ sau khi Dương Kiến Thành ra đi, trái tim cô đã hoàn toàn nguội lạnh. Thời gian trôi đi tựa như dòng nước, chớp mắt cái mà đã bảy năm rồi... Bảy năm trôi qua thứ gì cũng đều thay đổi, chỉ có tình yêu trong cô là mãi mãi vẫn vậy, vẫn mãi mãi vì anh mà si tâm tuyệt đối, không có cách nào chấp nhận thêm được người nào!!!

"Ừ. Nghe nói tổng giám đốc công ty này cực kỳ hào phóng. Ngoài tiền tổ chức sự kiện ra còn cho thêm công ty mình một khoản tiền nữa. Chúng ta vất vả mấy ngày hôm nay rồi, cố gắng xong nốt hôm nay, kiểu gì cũng được thưởng thêm chút tiền"

An Nhã khẽ thở dài: "Công ty này giàu thật đấy"

"Còn phải hỏi à? Cả thành phố B này có ai là không biết tập đoàn Hàn Thiên, tiền nhà họ có tiêu tám đời không hết. Đây nhìn xem, toàn bộ những đồ vật này đều là đồ đặc biệt cao cấp, mà dùng xong cũng chỉ ném đi chứ có làm gì đâu. Mấy tỉ bạc đối với họ chỉ như mấy ngàn lẻ"

Ánh mắt quản lý không giấu được sự ngưỡng mộ, chị ta xoay xoay chiếc bình hoa ngọc cao cấp mấy lần: "Thế nên chị mới bảo em chăm chỉ đến mấy sự kiện lớn nhiều vào. Biết đâu người ta để ý đến mình, thức dậy sau một đêm lại đổi đời"

An Nhã chỉ cười không đáp.

Mấy người bọn họ bận rộn làm việc đến hơn sáu giờ sáng mới xong, cả một sảnh hội nghị sau khi được trang hoàng liền trở nên nguy nga tráng lệ không khác gì một cung điện thu nhỏ. Hoa hồng pink o'hara, hồng Sweet Avalanche, hồng White Avalanche, Tulip, mao lương, ngọc trai, thảm đỏ cao cấp, đến cả mấy chiếc ly uống nước đặt trên bàn cũng là loại pha lê trong veo, có nhìn thế nào cũng thấy nơi này đặc biệt lấp lánh.

Thế giới của người giàu. Thế giới này đối với cô mà nói đã rơi vào lãng quên bảy năm rồi!!!

An Nhã xoay xoay cổ tay đã mỏi nhừ mấy cái, sau đó nhân lúc quản lý đi kiểm tra lại mọi thứ một vòng liền bước tới phía sau khu hội nghị, tìm chỗ ngả lưng một lát.

Cô đi đến một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang, sau khi gõ cửa mấy tiếng không thấy ai trả lời mới rón rén mở cửa bước vào. Căn phòng này rất tối, rèm cửa dày đến nỗi ánh sáng ở bên ngoài không thể xuyên qua được, khi An Nhã vừa đặt chân vào liền ngửi thấy mùi thuốc lá thơm thơm.

"Xin lỗi, có ai ở đây không?"

Bên trong vẫn yên ắng không một tiếng động.

"Có ai ở đây không?"

Vẫn tĩnh lặng như cũ, có lẽ ở đây không có người nào.

Cô lần mò theo vách tường để tìm công tắc bật đèn nhưng không thể tìm được, rút cục sau một hồi tìm kiếm, An Nhã đành phải dò dẫm đi từng bước vào trong căn phòng kia. Đến khi chân chạm phải một vật mềm mềm giống ghế sofa, cô mới đưa tay sờ thử, sau đó chậm chạp xoay người ngồi xuống, ngả lưng nhắm mắt một lát.

Chỉ là ở đây quá tối, hoặc do An Nhã đã quá mệt... cho nên không thể phát hiện ra sự hiện diện của một người!!!

Cô vừa đặt lưng nằm xuống thì liền chìm vào giấc ngủ, không biết đã ngủ qua bao lâu, đến tận khi chuông điện thoại reo ầm ỹ, An Nhã mới mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy:

"Chị Lan"
"Nhã, em đang ở đâu?"
"Em đang ở phía sau khu hội nghị"
"Ở đây thiếu một chiếc ly pha lê, em mau xuống sảnh chờ bé Thùy chạy qua đưa rồi mang lên đây cho chị. Mau lên, sắp đến giờ tổ chức rồi"
"Vâng, em biết rồi. Em đi ngay"

Cúp điện thoại xong, An Nhã vội vàng chạy ra khỏi căn phòng tối om kia để xuống dưới sảnh mà không phát hiện ra trên người mình đã được đắp một chiếc chăn mỏng từ lúc nào. Khi cô mang chiếc ly pha lê lên đến nơi thì buổi lễ nhậm chức của vị tân tổng giám đốc kia cũng vừa mới bắt đầu.

Cả một hội trường gần một nghìn chỗ ngồi hiện tại đã trở nên chật cứng, trên khán đài, một người đàn ông trung niên đang cúi đầu đọc giấy tờ gì đó, xung quanh ông ta có cả một đám phóng viên cầm máy ảnh chụp lia lịa.

"Sau gần bốn mươi lăm năm xây dựng và phát triển, tập đoàn Hàn Thiên đã trở thành một tập đoàn đứng đầu cả nước về kinh doanh đa lĩnh vực, gặt hái được nhiều thành tựu quan trọng trên trường quốc tế. Chúng ta đều biết, tất cả những thành tựu đó có sự đóng góp vô cùng lớn lao của tổng giám đốc Dương Vũ - người đã được vinh danh rất nhiều lần trên tạp chí Fobes, niềm tự hào của công ty Hàn Thiên. Và thời khắc này, chúng ta lại có thể tiếp tục hy vọng về tương lai tốt đẹp của tập đoàn vì một con người mới, một niềm tự hào mới. Xin giới thiệu với tất cả mọi người, tân tổng giám đốc của Hàn Thiên - Dương Thành Viễn".

An Nhã không có thời gian để bận tâm đến mấy chương trình giới thiệu mà cô đã nghe đến nhàm cả lỗ tai này, ánh mắt chỉ tập trung tìm kiếm trong đám đông, rút cục một lát sau đó mới nhìn thấy quản lý đang đứng ở cánh gà bên kia, tay vẫy vẫy về phía cô.

Cô khẽ gật đầu, sau đó vừa định vòng sang khu hội nghị bên đó thì đột nhiên nghe một âm thanh vô cùng quen thuộc từ khán đài truyền tới:

"Xin chào mọi người"

Bước chân An Nhã lập tức khựng lại.

Cô vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt dừng lại trên người của một người đàn ông đang đứng trên thảm đỏ. Anh ta mặc tây trang màu đen, mái tóc ngắn cũng màu đen, ánh mắt sáng ngời như sao, từng đường nét trên khuôn mặt tuấn mỹ xuất thần khiến người khác nhìn thấy một lần đều không sao dời mắt đi được.

Gương mặt này dẫu có chết bao nhiêu lần thì cô cũng không thể nào quên được.

Dương Kiến Thành!!!

Chiếc ly pha lê trên tay An Nhã đột nhiên trượt xuống, sau đó va chạm với nền đá hoa cương cao cấp rồi vỡ tan tành, tạo ra những âm thanh vô cùng đinh tai nhức óc. Cả một vùng hội nghị đang xôn xao bởi sự xuất hiện của vị tân tổng giám đốc đẹp trai kia lập tức bị những tiếng động này thu hút, sau đó mọi ánh mắt trong phòng liền đều đổ dồn về phía An Nhã.

Mặt mày cô đột nhiên đỏ bừng bừng, sau đó vội vàng cúi xuống nhặt mấy mảnh pha lê vỡ dưới sàn, do không cẩn thận nên đầu ngón tay cứa bị đứt mấy chỗ, máu tươi nhỏ xuống tong tong.

Một người tốt bụng đứng bên cạnh nói: "Cô gái, đừng nhặt nữa, cô bị đứt tay rồi"

"Dạ không sao".

Nói xong câu này, An Nhã bỗng dưng cảm thấy da đầu tê tê, khi ngẩng đầu lên mới bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đứng trên bục cao kia đang chằm chằm hướng về phía mình.

Người ta thường nói, cuộc trùng phùng sau bao ngày xa cách thường mãnh liệt như lửa. Thế nhưng sau suốt bảy năm dài đằng đẵng, đến khi gặp lại, hai người cũng chỉ nhìn nhau không quá ba giây. Ba giây sau, Dương Thành Viễn lạnh lùng quay đi, gương mặt anh tuấn không hề biểu lộ ra cảm xúc gì, chỉ có đáy mắt phảng phất ra một vài tia chán ghét.

Bắt gặp ánh mắt nhìn mình xa cách như người lạ của anh, An Nhã lại càng luống cuống. Cô vội vàng nhặt xong đống mảnh vỡ rồi đứng dậy rồi chạy như bay ra khỏi vùng hội nghị, khi ra đến hành lang trái tim vẫn đập điên cuồng trong lồng ngực, run đến nỗi lòng bàn tay rịn ra rất nhiều mồ hôi.

Cô ôm ngực lắc đầu nguầy nguậy, bàn tay bị đứt lỗ chỗ vẫn không ngừng chảy máu mà hiện tại An Nhã chẳng còn thấy đau đớn gì cả. Đầu óc cô bây giờ chỉ ngập tràn hình ảnh người đàn ông đứng trên khán đài lúc nãy, trong lòng không khỏi tự vấn chính mình rằng: Anh ta có phải Thành không? Có phải Dương Kiến Thành không? Người đó sao giống anh quá!!!

Đúng lúc đó, bên trong phòng hội nghị truyền ra một giọng nói vô cùng dễ nghe. Giọng nói này suốt bảy năm qua cô không thể nào quên được, đây là giọng nam điềm đạm trầm ấm, từng lời nói, từng cách ngắt câu đều cực kỳ chững chạc, rất giống cách nói chuyện của Dương Kiến Thành.

"Xin chào mọi người, tôi là Dương Thành Viễn, mới từ Washington trở về"

Dương Thành Viễn? Cũng họ Dương, cũng có một chữ Thành. Nhưng mà anh ta từ Washington trở về. Kiến Thành của cô nếu còn sống nhất định sẽ đến tìm cô, nhất định sẽ không để cô một mình chịu đựng suốt bảy năm dài như vậy.

Đúng vậy, Dương Kiến Thành đã chết bảy năm rồi!!!

Một giọt nước mắt suốt thời gian dài chịu đựng cuối cùng cũng trượt ra rồi lăn vội vàng trên gò má của An Nhã, nhỏ xuống đất. Bảy năm trước đây cô vốn không tin anh đã chết, niềm tin duy nhất của cô năm đó chỉ là không tìm được xác của Kiến Thành, nghĩa là anh vẫn còn sống, anh sẽ quay lại tìm cô.

Thế nhưng... năm này qua năm khác, mùa xuân này nối tiếp mùa xuân khác, bảy năm đằng đẵng qua đi, cuộc đời cô đã thăng trầm qua rất nhiều biến cố mà vẫn không thấy anh trở về.

Bây giờ, khi cô vừa hoàn toàn hết hy vọng thì lại xuất hiện một Dương Thành Viễn.

Dương Thành Viễn - Dương Kiến Thành. Hai người họ có ngoại hình giống nhau đến nỗi ngay cả cô nhìn một lần cũng không có cách nào phân biệt được. Mắt giống, mũi giống, miệng giống, dáng người giống, thậm chí là giọng nói cũng giống. Có chăng, thứ khác biệt duy nhất mà An Nhã có thể nhận ra được chỉ là một ánh mắt của Dương Thành Viễn.

Ánh mắt của anh ta lạnh lùng xa cách vạn trượng, còn ánh mắt của Kiến Thành dù thâm trầm nhưng lại đặc biệt ôn hòa.

"Nhã, em làm sao thế?"

Nghe tiếng gọi của quản lý, An Nhã mới giật mình quay đầu lại, lắp bắp nói mấy từ: "Chị... em xin lỗi, em làm vỡ mất chiếc ly rồi"

"Băng lại tay đi đã rồi nói. Chảy máu đầy ra hành lang rồi"

Cô gật đầu, sau đó theo quản lý đi đến sau phòng hội nghị tìm mấy miếng urgo băng lại. Phương Lan nhìn cô thở dài: "Công sức mất ngày hôm nay vất vả, giờ làm vỡ ly, kiểu gì cũng bị giám đốc trừ tiền"

"Em xin lỗi chị"
"Xin lỗi cái gì. Trừ tiền của em ấy. Chỉ mong cái vị tân tổng giám đốc kia không để bụng chuyện này. Ngày nào không vỡ, giờ nào không vỡ, nhằm đúng lúc người ta vừa lên bục nhậm chức lại làm vỡ ly"

An Nhã đương nhiên hiểu chuyện làm vỡ ly vào những ngày trang trọng như thế này là điềm xui xẻo, cô không những làm vỡ ly đúng lúc Thành Viễn vừa lên phát biểu, còn làm tất cả ánh mắt trong hội nghị dồn hết cả về mình. Nếu anh ta truy cứu chuyện này, không những công ty cô bị cắt sạch khoản tiền thưởng của sự kiện mà còn bị trừ tiền. Giám đốc không nổi điên với cô mới lạ.

An Nhã mặt mày méo xệch: "Chắc anh ta không nhỏ mọn thế đâu"

"Hy vọng là vậy. Người sống lâu năm ở phương tây thường không quan niệm những chuyện như thế này lắm"
"Tổng giám đốc đó trước đây sống ở nước ngoài hả chị?"
"Ừ. Nghe nói du học bên Mỹ từ năm mười ba tuổi, đến tận năm nay mới chịu về nước tiếp quản công ty"

Cô lẩm bẩm trong đầu: mười ba tuổi? Kiến Thành mấy năm trước còn ở bên cô, anh làm cảnh sát ngầm tám năm ở thành phố A, làm sao có chuyện đã du học ở bên Mỹ từ những năm mười ba tuổi. Người đàn ông tên Dương Thành Viễn này, lẽ nào chỉ có ngoại hình giống Kiến Thành?

"Anh ta năm nay bao nhiêu tuổi hả chị?"

Quản lý vừa băng cho cô, vừa mỉm cười: "Sao? Thích rồi phải không? Chị đã nói với em mà, chăm chỉ đến những sự kiện lớn này nhiều vào, cố làm mấy đại gia chú ý đến mình, lúc đó sẽ được đổi đời"

"Em không có ý đó"
"Người ta đẹp trai, lại giàu có như vậy. Thích thì thích chứ có gì mà phải ngại. Chị cũng không rõ anh ta bao nhiêu tuổi, chỉ biết là chưa kết hôn thôi. Lát nữa chị sẽ để em dọn dẹp ở gần chỗ anh ta, lúc đó phải biết tự nắm lấy cơ hội đấy"

An Nhã khẽ thở dài không đáp.

Hai tiếng sau đó, từ bên trong khu hội nghị truyền ra mấy tràng vỗ tay lớn, sau đó buổi lễ nhậm chức của Dương Thành Viễn kết thúc.

Anh đứng giữa vòng vây của đám phóng viên, trả lời lưu loát rành mạch từng câu hỏi của họ, còn An Nhã thì lại đứng một góc lẳng lặng nhìn Thành Viễn từ xa, càng nhìn càng thấy gương mặt đó thật sự quen thuộc, quen thuộc đến nỗi cô suýt chút nữa không kìm được mà chạy lại phía anh, không cho anh rời xa cô thêm lần nào nữa.

Thế nhưng... nếu người đó là Kiến Thành, tại sao anh lại không nhận ra cô? Tại sao lại tỏ ra xa cách với cô như vậy? Kiến Thành của cô là người dù có lạnh lùng đến mấy thì cũng không bao giờ tàn nhẫn với cô như vậy. Người đàn ông này, có lẽ không phải là Dương Kiến Thành.

Cũng vì lý do đó cho nên An Nhã cứ mãi đứng chôn chân một chỗ, trái tim gào thét điên cuồng cũng không dám tiến thêm một bước, càng không dám lùi một bước. Cho đến một lát sau đó, mấy người vệ sĩ tiến đến dẹp đám phóng viên nhường đường cho Thành Viễn bước đi, cô mới hít sâu một hơi, chậm rãi nhích đôi chân nhỏ bé tiến lại phía Thành Viễn.

Có điều, khi An Nhã mới đi được nửa đường thì đột nhiên có một người con gái từ đâu chạy đến, thoải mái ôm lấy cánh tay của Thành Viễn:

"Viễn, hôm nay anh phong độ thật đấy"

Thành Viễn khẽ mỉm cười: "Em về từ khi nào?"

"Em xuống máy bay là chạy tới đây luôn. Đứng ở đây xem anh phát biểu gần một tiếng rồi"

Bước chân của An Nhã vô thức ngừng lại, mặc dù chưa thể xác định được người đàn ông kia có phải là Dương Kiến Thành hay không nhưng đáy lòng cô bỗng dưng lại thấy đau nhức dữ dội, lồng ngực như bị ai cầm dao khoét ra.

Cũng đúng lúc đó, Thành Viễn ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của An Nhã đang nhìn về phía mình. Đây là lần thứ hai hai người mặt đối mặt, mắt giao mắt như vậy, ánh mắt anh vẫn thâm trầm xa xôi vạn trượng, chỉ có khóe miệng là khẽ cong lên, để lộ ra một nụ cười nửa miệng nhàn nhạt.

"Chúng ta đi ăn trưa"

Lý Thiên Kim vui vẻ gật đầu: "Chồng tôi galang thật đấy. Đến nhà hàng Ý nhé"

"Tất cả nghe theo em"

Hai người họ khoác tay nhau đi ra khỏi sảnh hội nghị, Thành Viễn từ đầu đến cuối cũng không thèm liếc An Nhã thêm một cái, anh dửng dưng đi qua cô như hai người không quen biết, thậm chí gương mặt còn không biểu lộ ra bất kỳ cảm xúc gì, chỉ có Lý Thiên Kim đi bên cạnh là vẫn vui vẻ tươi cười với anh.

Trong khi đó, có một người mãi đứng chôn chân tại chỗ, không biết nói gì, cũng không biết phải làm gì, cô chỉ lặng lẽ cúi gằm mặt xuống đất cố che đi quầng mắt hơi sưng vì thiếu ngủ, trái tim như bị ai cầm một nhúm muối xát lên đau nhói.

Lúc Thành Viễn đi qua cô, mùi thuốc lá thơm thơm từ người anh bay qua cánh mũi của An Nhã. Mùi hương này giống hệt mùi ở trong căn phòng tối ở cuối hành lang ban nãy, tuy hơi khác với mùi hương trên người Kiến Thành khi trước, nhưng đều tỏa hương dịu nhẹ dễ mê hoặc lòng người.

An Nhã chậm chạp ngoảnh đầu nhìn bóng dáng hai người khuất sau cánh cửa, ánh mắt dừng lại ở tấm lưng người đàn ông ấy. Trước kia cô đã thấy Kiến Thành mặc vest mấy lần, cơ thể anh rất đẹp cho nên mặc đồ nào cũng đều hấp dẫn mắt người vô cùng, bây giờ Dương Thành Viễn cũng vậy, tấm lưng anh ta cũng rất có phom.

Đột nhiên sống mũi An Nhã trở nên cay cay, nỗi nhớ bị đè nén suốt bảy năm qua bỗng dưng lại ùa về bất chợt khiến cho tâm trạng của cô không thể nào chống đỡ kịp, khóe miệng còn vô thức lẩm bẩm mấy từ mà chính bản thân cô cũng không thể nào tự kiểm soát được: Dương Thành Viễn!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 2
Sau khi Dương Thành Viễn cùng Lý Thiên Kim vừa ra khỏi khu hội nghị, bước chân anh bỗng nhiên dừng lại.

"Sao vậy anh?"

Anh im lặng một lát, cố gắng duy trì hô hấp ở mức độ ổn định như bình thường, nửa phút sau mới chậm rãi trả lời: "Không sao. Đi thôi"

Trong khi đó, An Nhã đứng ngây ra rất lâu mới có thể nhúc nhích đôi chân đã tê cứng tiếp tục làm việc. Năm đầu ngón tay cô đầu được băng kín bằng Urgo, mỗi một lần cử động là máu lại tiếp tục rỉ ra, vừa đau vừa xót. Thế nhưng ... ở một nơi nào đó trong trái tim cô còn đau đớn hơn gấp vạn lần, nơi đó không thể băng lại bằng urgo, cũng không thể moi ra đem ném xuống mồ cùng Dương Kiến Thành được. Hình ảnh của người đàn ông ấy tựa như một mũi tên ghim trong tim An Nhã, hàng ngày, hàng giờ đều hành hạ cô đến chết đi sống lại nhưng lại không sao tìm ra cách để nhổ nó ra, chỉ có thể chấp nhận cắn răng chịu đau đớn mà sống tiếp.

Phương Lan thấy cô như vậy liền thở dài: "Hóa ra là đã có đối tượng kết hôn rồi. Thôi, sau này lại tìm người đàn ông khác vậy"

Có thể tìm sao? Đời này cô đã mất đi Dương Kiến Thành, bây giờ lại gặp một Dương Thành Viễn giống hệt anh, nhưng rút cục lại vẫn không phải là người mà cô cần tìm. Sau này còn có thể tìm một người khác giống Kiến Thành sao?

An Nhã khẽ gật đầu một cái, sau đó tiếp tục lẳng lặng làm việc. Giám đốc biết chuyện cô làm vỡ chiếc ly pha lê, không những trừ một nửa tiền lương tháng này của cô, còn cắt hết toàn bộ tiền thưởng của sự kiện lần này.

Mà mấy hôm nữa cô lại cần tiền để đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kỳ, mẹ của cô bị suy tim cấp độ 3, không thể làm việc nặng, lại không thể ngưng sử dụng thuốc. An Nhã làm một lúc hai công việc mới đủ tiền nuôi mẹ và nuôi chính bản thân mình, bây giờ bị cắt tiền lương như vậy, tiền khám bệnh tháng này cô cũng không biết phải làm sao...

***

Trong nhà hàng Ý ở trung tâm thành phố B, Thành Viễn nhàn nhã ngồi nghịch Smartphone, Lý Thiên Kim ở bên cạnh vui vẻ chọn món:

"Anh ăn Tortellini nhé"
"Ừ"
"Arancini, Sicily thì sao?"
"Tùy em".

Thiên Kim gập cuốn Menu trên tay, sau đó vẫy vẫy tay gọi phục vụ lại để đặt món. Cô chống tay lên cằm, mỉm cười chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp hoàn mỹ của Thành Viễn:

"Về Việt Nam có quen không anh?"
"Anh thích ở đây hơn Washington"
"Thông báo cho anh biết một tin vui: Em sắp chính thức về nước rồi"

Những ngón tay Thành Viễn chợt khựng lại, anh ngoảnh đầu lại nhìn Lý Thiên Kim: "Sao vậy? Không phải em nói hai năm nữa mới học xong chương trình tiến sĩ à?"

"Em không học nữa, về lấy chồng thôi"

Lý Thiên Kim là con gái một người bạn của Dương Vũ. Ba cô có một công ty chuyên xuất nhập khẩu hải sản rất danh tiếng ở thành phố B, hai gia đình lại có mối giao tình nhiều năm, Thành Viễn và Thiên Kim đương nhiên đã quen biết nhau từ nhỏ.

Năm anh mười ba tuổi đã phải rời xa gia đình đến một thành phố khác, trong suốt hai mươi năm sau, Lý Thiên Kim vẫn âm thầm chờ anh, im lặng đợi anh, thậm chí cả trong sáu năm anh hôn mê trên giường bệnh, cô cũng vẫn ở bên cạnh chăm sóc anh mà chưa một lần từ bỏ.

Tình yêu của Lý Thiên Kim âm thầm nhưng sâu sắc. Chỉ tiếc là trái tim anh mãi mãi rung động chỉ vì một người con gái, dẫu người ấy làm tổn thương anh bao nhiêu đi chăng nữa thì anh cũng vĩnh viễn không hối hận. Bảy năm trôi qua, vốn cứ tưởng rằng mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng, thế nhưng đến khi gặp lại người con gái ấy anh mới chợt hiểu ra rằng: dù trong lòng vẫn còn oán hận, dù không có cách nào tha thứ được cho cô thì trái tim anh vẫn hướng về cô đến vô phương cứu chữa như thế đấy!!!

"Em muốn lấy người nào, anh sẽ tìm người đó cho em"

Thiên Kim đến nghĩ cũng không cần nghĩ đã trả lời: "Lấy anh"

"Suy nghĩ kỹ chưa? Quyết định rồi là không được chọn lại đâu đấy"
"Em suy nghĩ hai mươi năm rồi. Khi nào hối hận em sẽ nói cho anh biết"

Thành Viễn cười cười, sau đó gắp một miếng cơm chiên bỏ sang đĩa của Thiên Kim: "Ăn đi rồi hối hận cũng chưa muộn".

***

Vài ngày sau đó, An Nhã đang làm việc trong quán Bar Đồng Khánh thì gặp lại một người.

Như thường lệ, cô đem theo mấy chai rượu từ công ty đến những nơi này để tiếp thị, đối tượng nhắm đến chính là mấy vị đại gia lắm tiền nhiều của trong quán bar, mà cũng chỉ có những người tiêu tiền như rác mới đồng ý mua các loại rượu ngoại được tính giá bằng nghìn đô mà cô đang cầm như vậy. Ban đầu, An Nhã không nghĩ mình có thể làm công việc bán rẻ lòng tự trọng như thế này, sau cùng, vì không thể tìm được một công việc tử tế ở thành phố B đất chật người đông, lòng tự trọng cũng không hóa thành cơm để ăn được cho nên cô mới bắt đắc dĩ chấp nhận làm nghề PR rượu.

Hôm ấy, An Nhã cầm theo một chai Hennessy đến bàn của một vị đại gia để tiếp thị thì vô tình va vào một người.

"A. Xin lỗi, cô có sao không?"

Quách Dĩ Kiên vừa mới bước ra từ một căn phòng VIP của Bar Đồng Khánh, hiện tại đã hơi ngà ngà say cho nên không cẩn thận mới va vào người An Nhã. Người cô thì không sao, chỉ có chai rượu trong tay đã rơi vỡ tan tành, màu rượu sóng sánh chảy đầy xuống sàn gạch.

An Nhã kinh ngạc nhìn mấy mẩu thủy tinh từ chai Hennessy Paradis Imperial trị giá gần hai nghìn đô nằm lăn lóc dưới đất, rồi lại nhìn Dĩ Kiên, trái tim không khỏi đông cứng lại trong lồng ngực.

Hai nghìn đô, hai nghìn đô. Nếu người đàn ông va vào cô không chịu đền cho cô thì cô có bán cả cái mạng này cũng không đủ tiền trả lại chai rượu ấy.

"Anh ơi, anh gì ơi. Anh va... va vào tôi. Tôi thì không sao... nhưng mà... chai rượu thì vỡ rồi"

An Nhã cuống đến nỗi nói năng lộn xộn, còn định cúi xuống nhặt những mảnh chai kia lên. Dĩ Kiên nhìn thấy sắc mặt tái mét của cô liền bật cười: "Vỡ rồi thì làm sao bây giờ? Tôi va vào người cô chứ có va vào chai rượu đâu?"

"Nhưng mà... nhưng mà... tôi... tôi"
"Tôi thế nào?"

Nghe xong câu này, An Nhã đột nhiên nhận ra được hình như mình đang bị người đàn ông này châm chọc. Cô cố gắng hít sâu một hơi, sau đó trả lời rành mạch mấy từ: "Tôi vì bị anh va vào nên mới làm rơi chai rượu"

"Tôi va vào cô, nhưng rượu cũng từ trên tay cô rơi xuống. Hay là thế này đi. Chúng ta chia đôi tiền, thế nào?"
"Không. Tôi không có tiền"
"Thật ngại quá, tôi cũng không đem theo nhiều tiền".

Mặt mày An Nhã lập tức méo xệch, cô cúi đầu nhìn chằm chằm màu rượu óng ánh trên sàn nhà, khóe mắt chỉ chực bật khóc. Kể từ khi gặp Dương Thành Viễn cho tới nay, cô không những bị cắt nửa tháng lương ở công ty tổ chức sự kiện, bây giờ còn làm vỡ chai rượu đắt tiền như vậy, cuộc sống ở thành phố B vốn dĩ đã rất khó khăn nay lại càng thêm cùng quẫn.

Quách Dĩ Kiên thấy An Nhã chỉ cúi đầu không nói gì, đành cười cười lên tiếng: "Sao vậy cô bé. Khóc rồi à?"

Người đàn ông đang đứng trước mặt cô ăn mặc rất bình thường, dáng vẻ cũng không giống người có tiền cho lắm. Anh ta có gương mặt vô cùng điển trai, khắp người ngoài mùi rượu ra còn tỏa ra một loại hương thơm nhàn nhạt hơi giống mùi hoa trà. An Nhã ngẩng đầu nhìn anh ta, chậm rãi trả lời:

"Nếu anh không có tiền thì tôi đồng ý chia đôi". Nói xong câu này, cô còn tự lẩm bẩm trong lòng: "Cùng lắm là làm PR không lương nửa năm, sau đó tìm thêm một công việc nữa để kiếm tiền nuôi mẹ"

Đám đông hiếu kỳ đứng xung quanh nghe thấy cô nói câu này liền tròn xoe mắt kinh ngạc. Có thể An Nhã mới đến thành phố B nên mới không biết đến Quách Dĩ Kiên, anh ta là cháu đích tôn của chủ quán Bar này, ba lại là bác sĩ nổi tiếng nhất cả nước, anh ta không có tiền thì trên đời này còn ai có tiền nữa???

Dĩ Kiên bật cười thành tiếng: "Được. Vậy đi theo tôi, chúng ta đi lấy tiền"

Nói rồi, anh xoay người đi vào dãy hành lang dành cho nhân vật VIP của quán bar Đồng Khánh, An Nhã thì vẫn đứng ngẩn tò te nhìn theo bóng lưng của Dĩ Kiên cho đến khi anh dừng lại gọi ầm lên, cô mới chợt giật mình:

"Này, cô có lấy tiền không đấy?"
"Anh đi đâu vậy?"
"Đi lấy tiền. Cô không nhanh lên là tôi trốn mất đấy"

An Nhã nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nhanh chân chạy theo Dĩ Kiên. Anh ta vừa đi vừa vui vẻ huýt sáo, một lát sau còn thuận miệng hỏi cô:

"Em tên gì?"
"Nhã ạ?"
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai mươi bảy ạ"
"Ồ. Hai mươi bảy mà nhìn trẻ nhỉ? Sao em lại đến làm ở đây?"

Hỏi xong câu này, Quách Dĩ Kiên cảm nhận được ánh mắt quái dị đang nhìn về phía mình. Anh ta biết mình hình như hỏi lỡ lời cho nên đành gãi đầu cười trừ: "Tôi không có ý gì đâu. Hỏi thăm vu vơ thôi"

Dứt lời, Dĩ Kiên thản nhiên mở cửa bước vào một căn phòng ở gần cuối dãy hàng lang, trong đó có mấy người đàn ông đang ngồi trò chuyện, khói thuốc bay nồng nặc, tuy nhiên điều khiến An Nhã chú ý nhất chính là bàn rượu của họ, trên đó được bày đầy những loại rượu đắt tiền, những chai rượu mà so với chai Hennessy Paradis Imperial gần hai nghìn đô kia của cô thì giá trị còn hơn xa rất nhiều.

"Mọi người, em mới gặp cô gái này, cũng được lắm"

An Nhã nghiến răng nghiến lợi hạ giọng nói vừa đủ để Quách Dĩ Kiên nghe thấy: "Anh nói cái gì vậy?"

"Đùa chút thôi, em căng thẳng gì chứ?". Dĩ Kiên cười cười dắt tay cô bước lại ghế sofa rồi ấn vai An Nhã ngồi xuống: "Ngồi ở đây một lát, chai rượu đó tôi mua cho em"

"Tôi còn phải đi làm"
"Hôm nay em mang theo bao nhiêu chai rượu, tôi mua tất"

Một người đàn ông ngồi ở sofa bên kia bất chợt lên tiếng: "Kiên, nhặt được ở đâu về thế. Trông được đấy"

"Cô ấy làm PR rượu. Em mới làm vỡ chai rượu của cô ấy ở ngoài kia"

Hoàng Minh Nghiên thản nhiên tựa đầu vào thành ghế mỉm cười: "PR rượu à? Sao tôi chưa thấy PR rượu nào xinh như em này nhỉ?"

Dĩ Kiên không thèm quan tâm đến Minh Nghiên, anh quay sang nhìn An Nhã: "Mặc kệ anh ấy. Anh ấy rất thích chọc ghẹo phụ nữ, nhất là phụ nữ xinh như em"

"Tôi còn phải làm việc, không có thời gian để ngồi đây nói chuyện. Anh trả tiền cho tôi đi"
"Tôi đã bảo sẽ mua chai rượu đó cho em mà. Ngồi đây nói nghỉ ngơi một chút đi, tôi thấy tay em chảy máu rồi"

Lúc này, An Nhã mới cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, phát hiện ra mấy vết đứt hôm trước lại toác miệng rỉ máu ra từ khi nào. Lẽ ra mấy vết thương này đã phải lành lại từ lâu rồi, thế nhưng do bàn tay của cô phải làm việc quá nhiều, thành ra da thịt cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi, miệng vết thương cứ liền lại một chút thì lại vì cầm vật nặng mà tiếp tục toạc ra.

Cảm giác được mấy con mắt của những người đàn ông trong căn phòng đang nhìn chằm chằm về phía mình, An Nhã vội vàng giấu đôi bàn tay bị đứt lỗ chỗ ra sau lưng, ấp úng nói: "Tôi còn có việc thật. Anh trả tiền để tôi đi đi"

"Như vậy đi, tôi rất có cảm tình với em, hay là chỗ rượu...."

Dĩ Kiên mới nói đến đó thì bên tai liền truyền tới mấy tiếng đổ vỡ đinh tai nhức óc. Lúc quay sang nhìn mới thấy mấy chai rượu cùng vài chiếc ly trên bàn đã nằm lăn lóc dưới đất, mảnh thủy tinh cùng màu rượu đỏ thẫm bắn ra tứ phía.

Cả Hoàng Minh Nghiên lẫn Dĩ Kiên đồng thời kinh ngạc kêu lên: "Anh Viễn, sao thế?"

Nghe thấy hai chữ "anh Viễn", An Nhã lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía ghế sofa đối diện. Ở đó quá tối cho nên lúc mới vào đây cô chỉ nhìn thấy một đôi chân nam dài vắt lên nhau, còn nửa trên cùng gương mặt của người đó thì chìm trong bóng tối.

Dương Thành Viễn bỏ chân xuống rồi ngồi thẳng dậy, cả khuôn mặt tuấn mỹ lập tức hiện ra ngoài ánh sáng. Vẫn mái tóc ấy, sống mũi ấy, bờ môi ấy, chỉ có ánh mắt là tỏa ra sát khí lạnh lẽo hoàn toàn khác biệt với người đàn ông trong lòng cô, ánh mắt giữa những người hoàn toàn xa lạ.

"Xin lỗi, trượt tay"

Quách Dĩ Kiên trông thấy sắc mặt của Thành Viễn liền thở dài trong lòng một tiếng. Anh cả hôm nay tâm trạng không tốt cho nên mới cùng bọn họ đến đây uống rượu, bình thường mấy cô PR ở quán Bar có đến đây tiếp thị thì Thành Viễn cũng đâu mở miệng nói gì, tại sao nhìn thấy cô gái này đột nhiên lại nổi cáu như vậy chứ.

Dĩ Kiên quay sang liếc Minh Nghiên, thấy anh ta nhún vai bày ra vẻ mặt "anh không biết gì đâu, đừng chọc vào ổ kiến lửa", Dĩ Kiên đành phải bất đắc dĩ rút ra một ví tiền, định đưa cho An Nhã.

"Chai rượu đó trị giá bao nhiêu. Chai mà tôi làm vỡ của em ấy"

Trái tim An Nhã lúc nãy vẫn vì sự xuất hiện của Thành Viễn mà đập điên cuồng trong lồng ngực, mất nửa phút sau đó cô mới định thần lại được, hơi ngượng ngập trả lời: "Dạ, bốn mươi tám triệu"

"Cả chỗ rượu em mang theo, tất cả là bao nhiêu?"

An Nhã tròn xoe mắt kinh ngạc, người có tiền đúng là tiêu xài hoang phí thật đấy. Một chai Hennessy Paradis Imperial đã bằng cả năm tiền lương làm PR của cô rồi, vậy mà anh ta còn hào phóng nói muốn mua cả số rượu mà cô mang theo.

"Lúc nãy không phải đã nói rồi sao? Chai rượu đó tôi đền một nửa, anh một nửa. Anh đưa tôi hai mươi tư triệu là được rồi"

Dĩ Kiên lôi hết số tiền trong ví ra, đếm được hơn hai mươi triệu, hôm nay anh không đem theo nhiều tiền, mà đến quán Bar này cũng không cần trả tiền, mang theo nhiều tiền mặt làm gì chứ.

"Chỗ em có quẹt thẻ không? Tôi quẹt thẻ cho em"
"Không có. Tôi tiếp thị rượu cho công ty, không được thanh toán bằng thẻ"

Quách Dĩ Kiên quay qua Minh Nghiên, nói: "Anh đem theo tiền không? Đưa cho em"

Hoàng Minh Nghiên vốn cực kỳ thông minh, anh ta chỉ cần nhìn một lần cũng đoán được Thành Viễn chắc chắn có quen biết cô gái này, cho nên đành mỉm cười nói: "Anh không đem theo nhiều tiền. Nhưng anh Viễn thì có đấy"

Nghe xong câu này, ánh mắt của An Nhã vô thức nhìn về phía Dương Thành Viễn. Anh bình thản cầm một ly rượu đưa lên miệng nhấp một ngụm, sau đó chậm rãi trả lời: "Cần bao nhiêu?"

"Anh đưa hết đây"

Quách Dĩ Kiên vừa nói dứt câu thì điện thoại của anh ta đổ chuông. Nhìn tên người gọi đến, anh ta nhíu mày chần chừ một lúc mới bấm nút nghe máy.

Sau khi cúp điện thoại xong xuôi, Dĩ Kiên vội vàng cầm áo vest đứng dậy: "Doanh trại gọi em về gấp. Anh giúp em trả tiền cho cô gái này nhé"

Nói rồi, anh ta đưa cho An Nhã một tấm danh thiếp: "Em cứ ở đây, các anh ấy đều là người tốt, sẽ không làm hại em đâu. Đây là danh thiếp của anh"

Sau khi Quách Dĩ Kiên đi rồi, An Nhã vẫn ngồi ngẩn tò te trong phòng, bây giờ rời đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong, đột nhiên cô lại lúng túng đến nỗi không biết phải làm sao mới đúng.

Hoàng Minh Nghiên nhìn thấy cô như vậy liền mỉm cười: "Cô gái, cô tính xem chỗ rượu đó bao nhiêu tiền, chúng tôi trả cho cô"

"Dạ, hai mươi tư triệu"

Thành Viễn lạnh lùng rút từ trong túi áo ra một xấp tiền đôla dày, hờ hững nói: "Lại đây"

An Nhã chần chừ một lúc rồi chậm chạp đứng dậy. Bây giờ không phải lúc để lòng tự trọng lên trên bệnh tình của mẹ, cũng không thể để danh dự lên trên cả cơm ăn. Cô không có tiền mới phải đi làm PR rượu, mà giờ giá trị nửa chai Hennessy Paradis Imperial kia cô còn không biết lấy đâu ra mà đền. Sĩ diện bây giờ còn có ích gì chứ?

Khi cô đứng trước mặt Thành Viễn, ở vị trí gần thật gần với anh như thế này, nhìn thấy đầu mày cương nghị giống hệt người đàn ông trong lòng cô suốt bảy năm nay, bất giác An Nhã lại không kìm lòng được, bỗng dưng lại muốn đưa tay vuốt ve một cái.

Dương Thành Viễn lạnh lẽo ngẩng đầu lên nhìn cô, khóe miệng nở ra một nụ cười nhàn nhạt: "Cô cố tình đúng không?"

"Dạ?"
"Vừa có thể bán được rượu, vừa có thể làm quen với Dĩ Kiên. Phải không?"

Bàn tay An Nhã nắm chặt thành quyền, cô hít thật sâu một hơi, trả lời: "Tôi không có ý đó"

"Kiểu người như cô...". Thành Viễn nâng ly rượu lên uống thêm một ngụm: "Thứ gì cũng có thể làm"

An Nhã mỉm cười cay đắng. Tại sao cô lại nghĩ người này là Kiến Thành chứ? Kiến Thành của cô sẽ không đối xử tàn nhẫn với cô thế này, càng không bao giờ sỉ nhục cô. Người đàn ông tên Dương Thành Viễn này tuyệt đối không phải là anh ấy.

"Tôi chỉ tiếp thị rượu. Bây giờ chai rượu đó vỡ rồi, các anh là người có tiền, đừng ức hiếp những người như tôi"
"Tôi đương nhiên có tiền. Nhưng tiền của tôi sử dụng đúng chỗ"
"Ý anh là sao?"
"Toàn bộ rượu của cô tôi mua, nhưng với một điều kiện"
"Anh nói đi"
"Lên giường với tôi".
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 3
Sau khi Dương Thành Viễn cùng Lý Thiên Kim vừa ra khỏi khu hội nghị, bước chân anh bỗng nhiên dừng lại.

"Sao vậy anh?"

Anh im lặng một lát, cố gắng duy trì hô hấp ở mức độ ổn định như bình thường, nửa phút sau mới chậm rãi trả lời: "Không sao. Đi thôi"

Trong khi đó, An Nhã đứng ngây ra rất lâu mới có thể nhúc nhích đôi chân đã tê cứng tiếp tục làm việc. Năm đầu ngón tay cô đầu được băng kín bằng Urgo, mỗi một lần cử động là máu lại tiếp tục rỉ ra, vừa đau vừa xót. Thế nhưng ... ở một nơi nào đó trong trái tim cô còn đau đớn hơn gấp vạn lần, nơi đó không thể băng lại bằng urgo, cũng không thể moi ra đem ném xuống mồ cùng Dương Kiến Thành được. Hình ảnh của người đàn ông ấy tựa như một mũi tên ghim trong tim An Nhã, hàng ngày, hàng giờ đều hành hạ cô đến chết đi sống lại nhưng lại không sao tìm ra cách để nhổ nó ra, chỉ có thể chấp nhận cắn răng chịu đau đớn mà sống tiếp.

Phương Lan thấy cô như vậy liền thở dài: "Hóa ra là đã có đối tượng kết hôn rồi. Thôi, sau này lại tìm người đàn ông khác vậy"

Có thể tìm sao? Đời này cô đã mất đi Dương Kiến Thành, bây giờ lại gặp một Dương Thành Viễn giống hệt anh, nhưng rút cục lại vẫn không phải là người mà cô cần tìm. Sau này còn có thể tìm một người khác giống Kiến Thành sao?

An Nhã khẽ gật đầu một cái, sau đó tiếp tục lẳng lặng làm việc. Giám đốc biết chuyện cô làm vỡ chiếc ly pha lê, không những trừ một nửa tiền lương tháng này của cô, còn cắt hết toàn bộ tiền thưởng của sự kiện lần này.

Mà mấy hôm nữa cô lại cần tiền để đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kỳ, mẹ của cô bị suy tim cấp độ 3, không thể làm việc nặng, lại không thể ngưng sử dụng thuốc. An Nhã làm một lúc hai công việc mới đủ tiền nuôi mẹ và nuôi chính bản thân mình, bây giờ bị cắt tiền lương như vậy, tiền khám bệnh tháng này cô cũng không biết phải làm sao...

***

Trong nhà hàng Ý ở trung tâm thành phố B, Thành Viễn nhàn nhã ngồi nghịch Smartphone, Lý Thiên Kim ở bên cạnh vui vẻ chọn món:

"Anh ăn Tortellini nhé"
"Ừ"
"Arancini, Sicily thì sao?"
"Tùy em".

Thiên Kim gập cuốn Menu trên tay, sau đó vẫy vẫy tay gọi phục vụ lại để đặt món. Cô chống tay lên cằm, mỉm cười chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp hoàn mỹ của Thành Viễn:

"Về Việt Nam có quen không anh?"
"Anh thích ở đây hơn Washington"
"Thông báo cho anh biết một tin vui: Em sắp chính thức về nước rồi"

Những ngón tay Thành Viễn chợt khựng lại, anh ngoảnh đầu lại nhìn Lý Thiên Kim: "Sao vậy? Không phải em nói hai năm nữa mới học xong chương trình tiến sĩ à?"

"Em không học nữa, về lấy chồng thôi"

Lý Thiên Kim là con gái một người bạn của Dương Vũ. Ba cô có một công ty chuyên xuất nhập khẩu hải sản rất danh tiếng ở thành phố B, hai gia đình lại có mối giao tình nhiều năm, Thành Viễn và Thiên Kim đương nhiên đã quen biết nhau từ nhỏ.

Năm anh mười ba tuổi đã phải rời xa gia đình đến một thành phố khác, trong suốt hai mươi năm sau, Lý Thiên Kim vẫn âm thầm chờ anh, im lặng đợi anh, thậm chí cả trong sáu năm anh hôn mê trên giường bệnh, cô cũng vẫn ở bên cạnh chăm sóc anh mà chưa một lần từ bỏ.

Tình yêu của Lý Thiên Kim âm thầm nhưng sâu sắc. Chỉ tiếc là trái tim anh mãi mãi rung động chỉ vì một người con gái, dẫu người ấy làm tổn thương anh bao nhiêu đi chăng nữa thì anh cũng vĩnh viễn không hối hận. Bảy năm trôi qua, vốn cứ tưởng rằng mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng, thế nhưng đến khi gặp lại người con gái ấy anh mới chợt hiểu ra rằng: dù trong lòng vẫn còn oán hận, dù không có cách nào tha thứ được cho cô thì trái tim anh vẫn hướng về cô đến vô phương cứu chữa như thế đấy!!!

"Em muốn lấy người nào, anh sẽ tìm người đó cho em"

Thiên Kim đến nghĩ cũng không cần nghĩ đã trả lời: "Lấy anh"

"Suy nghĩ kỹ chưa? Quyết định rồi là không được chọn lại đâu đấy"
"Em suy nghĩ hai mươi năm rồi. Khi nào hối hận em sẽ nói cho anh biết"

Thành Viễn cười cười, sau đó gắp một miếng cơm chiên bỏ sang đĩa của Thiên Kim: "Ăn đi rồi hối hận cũng chưa muộn".

***

Vài ngày sau đó, An Nhã đang làm việc trong quán Bar Đồng Khánh thì gặp lại một người.

Như thường lệ, cô đem theo mấy chai rượu từ công ty đến những nơi này để tiếp thị, đối tượng nhắm đến chính là mấy vị đại gia lắm tiền nhiều của trong quán bar, mà cũng chỉ có những người tiêu tiền như rác mới đồng ý mua các loại rượu ngoại được tính giá bằng nghìn đô mà cô đang cầm như vậy. Ban đầu, An Nhã không nghĩ mình có thể làm công việc bán rẻ lòng tự trọng như thế này, sau cùng, vì không thể tìm được một công việc tử tế ở thành phố B đất chật người đông, lòng tự trọng cũng không hóa thành cơm để ăn được cho nên cô mới bắt đắc dĩ chấp nhận làm nghề PR rượu.

Hôm ấy, An Nhã cầm theo một chai Hennessy đến bàn của một vị đại gia để tiếp thị thì vô tình va vào một người.

"A. Xin lỗi, cô có sao không?"

Quách Dĩ Kiên vừa mới bước ra từ một căn phòng VIP của Bar Đồng Khánh, hiện tại đã hơi ngà ngà say cho nên không cẩn thận mới va vào người An Nhã. Người cô thì không sao, chỉ có chai rượu trong tay đã rơi vỡ tan tành, màu rượu sóng sánh chảy đầy xuống sàn gạch.

An Nhã kinh ngạc nhìn mấy mẩu thủy tinh từ chai Hennessy Paradis Imperial trị giá gần hai nghìn đô nằm lăn lóc dưới đất, rồi lại nhìn Dĩ Kiên, trái tim không khỏi đông cứng lại trong lồng ngực.

Hai nghìn đô, hai nghìn đô. Nếu người đàn ông va vào cô không chịu đền cho cô thì cô có bán cả cái mạng này cũng không đủ tiền trả lại chai rượu ấy.

"Anh ơi, anh gì ơi. Anh va... va vào tôi. Tôi thì không sao... nhưng mà... chai rượu thì vỡ rồi"

An Nhã cuống đến nỗi nói năng lộn xộn, còn định cúi xuống nhặt những mảnh chai kia lên. Dĩ Kiên nhìn thấy sắc mặt tái mét của cô liền bật cười: "Vỡ rồi thì làm sao bây giờ? Tôi va vào người cô chứ có va vào chai rượu đâu?"

"Nhưng mà... nhưng mà... tôi... tôi"
"Tôi thế nào?"

Nghe xong câu này, An Nhã đột nhiên nhận ra được hình như mình đang bị người đàn ông này châm chọc. Cô cố gắng hít sâu một hơi, sau đó trả lời rành mạch mấy từ: "Tôi vì bị anh va vào nên mới làm rơi chai rượu"

"Tôi va vào cô, nhưng rượu cũng từ trên tay cô rơi xuống. Hay là thế này đi. Chúng ta chia đôi tiền, thế nào?"
"Không. Tôi không có tiền"
"Thật ngại quá, tôi cũng không đem theo nhiều tiền".

Mặt mày An Nhã lập tức méo xệch, cô cúi đầu nhìn chằm chằm màu rượu óng ánh trên sàn nhà, khóe mắt chỉ chực bật khóc. Kể từ khi gặp Dương Thành Viễn cho tới nay, cô không những bị cắt nửa tháng lương ở công ty tổ chức sự kiện, bây giờ còn làm vỡ chai rượu đắt tiền như vậy, cuộc sống ở thành phố B vốn dĩ đã rất khó khăn nay lại càng thêm cùng quẫn.

Quách Dĩ Kiên thấy An Nhã chỉ cúi đầu không nói gì, đành cười cười lên tiếng: "Sao vậy cô bé. Khóc rồi à?"

Người đàn ông đang đứng trước mặt cô ăn mặc rất bình thường, dáng vẻ cũng không giống người có tiền cho lắm. Anh ta có gương mặt vô cùng điển trai, khắp người ngoài mùi rượu ra còn tỏa ra một loại hương thơm nhàn nhạt hơi giống mùi hoa trà. An Nhã ngẩng đầu nhìn anh ta, chậm rãi trả lời:

"Nếu anh không có tiền thì tôi đồng ý chia đôi". Nói xong câu này, cô còn tự lẩm bẩm trong lòng: "Cùng lắm là làm PR không lương nửa năm, sau đó tìm thêm một công việc nữa để kiếm tiền nuôi mẹ"

Đám đông hiếu kỳ đứng xung quanh nghe thấy cô nói câu này liền tròn xoe mắt kinh ngạc. Có thể An Nhã mới đến thành phố B nên mới không biết đến Quách Dĩ Kiên, anh ta là cháu đích tôn của chủ quán Bar này, ba lại là bác sĩ nổi tiếng nhất cả nước, anh ta không có tiền thì trên đời này còn ai có tiền nữa???

Dĩ Kiên bật cười thành tiếng: "Được. Vậy đi theo tôi, chúng ta đi lấy tiền"

Nói rồi, anh xoay người đi vào dãy hành lang dành cho nhân vật VIP của quán bar Đồng Khánh, An Nhã thì vẫn đứng ngẩn tò te nhìn theo bóng lưng của Dĩ Kiên cho đến khi anh dừng lại gọi ầm lên, cô mới chợt giật mình:

"Này, cô có lấy tiền không đấy?"
"Anh đi đâu vậy?"
"Đi lấy tiền. Cô không nhanh lên là tôi trốn mất đấy"

An Nhã nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nhanh chân chạy theo Dĩ Kiên. Anh ta vừa đi vừa vui vẻ huýt sáo, một lát sau còn thuận miệng hỏi cô:

"Em tên gì?"
"Nhã ạ?"
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai mươi bảy ạ"
"Ồ. Hai mươi bảy mà nhìn trẻ nhỉ? Sao em lại đến làm ở đây?"

Hỏi xong câu này, Quách Dĩ Kiên cảm nhận được ánh mắt quái dị đang nhìn về phía mình. Anh ta biết mình hình như hỏi lỡ lời cho nên đành gãi đầu cười trừ: "Tôi không có ý gì đâu. Hỏi thăm vu vơ thôi"

Dứt lời, Dĩ Kiên thản nhiên mở cửa bước vào một căn phòng ở gần cuối dãy hàng lang, trong đó có mấy người đàn ông đang ngồi trò chuyện, khói thuốc bay nồng nặc, tuy nhiên điều khiến An Nhã chú ý nhất chính là bàn rượu của họ, trên đó được bày đầy những loại rượu đắt tiền, những chai rượu mà so với chai Hennessy Paradis Imperial gần hai nghìn đô kia của cô thì giá trị còn hơn xa rất nhiều.

"Mọi người, em mới gặp cô gái này, cũng được lắm"

An Nhã nghiến răng nghiến lợi hạ giọng nói vừa đủ để Quách Dĩ Kiên nghe thấy: "Anh nói cái gì vậy?"

"Đùa chút thôi, em căng thẳng gì chứ?". Dĩ Kiên cười cười dắt tay cô bước lại ghế sofa rồi ấn vai An Nhã ngồi xuống: "Ngồi ở đây một lát, chai rượu đó tôi mua cho em"

"Tôi còn phải đi làm"
"Hôm nay em mang theo bao nhiêu chai rượu, tôi mua tất"

Một người đàn ông ngồi ở sofa bên kia bất chợt lên tiếng: "Kiên, nhặt được ở đâu về thế. Trông được đấy"

"Cô ấy làm PR rượu. Em mới làm vỡ chai rượu của cô ấy ở ngoài kia"

Hoàng Minh Nghiên thản nhiên tựa đầu vào thành ghế mỉm cười: "PR rượu à? Sao tôi chưa thấy PR rượu nào xinh như em này nhỉ?"

Dĩ Kiên không thèm quan tâm đến Minh Nghiên, anh quay sang nhìn An Nhã: "Mặc kệ anh ấy. Anh ấy rất thích chọc ghẹo phụ nữ, nhất là phụ nữ xinh như em"

"Tôi còn phải làm việc, không có thời gian để ngồi đây nói chuyện. Anh trả tiền cho tôi đi"
"Tôi đã bảo sẽ mua chai rượu đó cho em mà. Ngồi đây nói nghỉ ngơi một chút đi, tôi thấy tay em chảy máu rồi"

Lúc này, An Nhã mới cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, phát hiện ra mấy vết đứt hôm trước lại toác miệng rỉ máu ra từ khi nào. Lẽ ra mấy vết thương này đã phải lành lại từ lâu rồi, thế nhưng do bàn tay của cô phải làm việc quá nhiều, thành ra da thịt cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi, miệng vết thương cứ liền lại một chút thì lại vì cầm vật nặng mà tiếp tục toạc ra.

Cảm giác được mấy con mắt của những người đàn ông trong căn phòng đang nhìn chằm chằm về phía mình, An Nhã vội vàng giấu đôi bàn tay bị đứt lỗ chỗ ra sau lưng, ấp úng nói: "Tôi còn có việc thật. Anh trả tiền để tôi đi đi"

"Như vậy đi, tôi rất có cảm tình với em, hay là chỗ rượu...."

Dĩ Kiên mới nói đến đó thì bên tai liền truyền tới mấy tiếng đổ vỡ đinh tai nhức óc. Lúc quay sang nhìn mới thấy mấy chai rượu cùng vài chiếc ly trên bàn đã nằm lăn lóc dưới đất, mảnh thủy tinh cùng màu rượu đỏ thẫm bắn ra tứ phía.

Cả Hoàng Minh Nghiên lẫn Dĩ Kiên đồng thời kinh ngạc kêu lên: "Anh Viễn, sao thế?"

Nghe thấy hai chữ "anh Viễn", An Nhã lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía ghế sofa đối diện. Ở đó quá tối cho nên lúc mới vào đây cô chỉ nhìn thấy một đôi chân nam dài vắt lên nhau, còn nửa trên cùng gương mặt của người đó thì chìm trong bóng tối.

Dương Thành Viễn bỏ chân xuống rồi ngồi thẳng dậy, cả khuôn mặt tuấn mỹ lập tức hiện ra ngoài ánh sáng. Vẫn mái tóc ấy, sống mũi ấy, bờ môi ấy, chỉ có ánh mắt là tỏa ra sát khí lạnh lẽo hoàn toàn khác biệt với người đàn ông trong lòng cô, ánh mắt giữa những người hoàn toàn xa lạ.

"Xin lỗi, trượt tay"

Quách Dĩ Kiên trông thấy sắc mặt của Thành Viễn liền thở dài trong lòng một tiếng. Anh cả hôm nay tâm trạng không tốt cho nên mới cùng bọn họ đến đây uống rượu, bình thường mấy cô PR ở quán Bar có đến đây tiếp thị thì Thành Viễn cũng đâu mở miệng nói gì, tại sao nhìn thấy cô gái này đột nhiên lại nổi cáu như vậy chứ.

Dĩ Kiên quay sang liếc Minh Nghiên, thấy anh ta nhún vai bày ra vẻ mặt "anh không biết gì đâu, đừng chọc vào ổ kiến lửa", Dĩ Kiên đành phải bất đắc dĩ rút ra một ví tiền, định đưa cho An Nhã.

"Chai rượu đó trị giá bao nhiêu. Chai mà tôi làm vỡ của em ấy"

Trái tim An Nhã lúc nãy vẫn vì sự xuất hiện của Thành Viễn mà đập điên cuồng trong lồng ngực, mất nửa phút sau đó cô mới định thần lại được, hơi ngượng ngập trả lời: "Dạ, bốn mươi tám triệu"

"Cả chỗ rượu em mang theo, tất cả là bao nhiêu?"

An Nhã tròn xoe mắt kinh ngạc, người có tiền đúng là tiêu xài hoang phí thật đấy. Một chai Hennessy Paradis Imperial đã bằng cả năm tiền lương làm PR của cô rồi, vậy mà anh ta còn hào phóng nói muốn mua cả số rượu mà cô mang theo.

"Lúc nãy không phải đã nói rồi sao? Chai rượu đó tôi đền một nửa, anh một nửa. Anh đưa tôi hai mươi tư triệu là được rồi"

Dĩ Kiên lôi hết số tiền trong ví ra, đếm được hơn hai mươi triệu, hôm nay anh không đem theo nhiều tiền, mà đến quán Bar này cũng không cần trả tiền, mang theo nhiều tiền mặt làm gì chứ.

"Chỗ em có quẹt thẻ không? Tôi quẹt thẻ cho em"
"Không có. Tôi tiếp thị rượu cho công ty, không được thanh toán bằng thẻ"

Quách Dĩ Kiên quay qua Minh Nghiên, nói: "Anh đem theo tiền không? Đưa cho em"

Hoàng Minh Nghiên vốn cực kỳ thông minh, anh ta chỉ cần nhìn một lần cũng đoán được Thành Viễn chắc chắn có quen biết cô gái này, cho nên đành mỉm cười nói: "Anh không đem theo nhiều tiền. Nhưng anh Viễn thì có đấy"

Nghe xong câu này, ánh mắt của An Nhã vô thức nhìn về phía Dương Thành Viễn. Anh bình thản cầm một ly rượu đưa lên miệng nhấp một ngụm, sau đó chậm rãi trả lời: "Cần bao nhiêu?"

"Anh đưa hết đây"

Quách Dĩ Kiên vừa nói dứt câu thì điện thoại của anh ta đổ chuông. Nhìn tên người gọi đến, anh ta nhíu mày chần chừ một lúc mới bấm nút nghe máy.

Sau khi cúp điện thoại xong xuôi, Dĩ Kiên vội vàng cầm áo vest đứng dậy: "Doanh trại gọi em về gấp. Anh giúp em trả tiền cho cô gái này nhé"

Nói rồi, anh ta đưa cho An Nhã một tấm danh thiếp: "Em cứ ở đây, các anh ấy đều là người tốt, sẽ không làm hại em đâu. Đây là danh thiếp của anh"

Sau khi Quách Dĩ Kiên đi rồi, An Nhã vẫn ngồi ngẩn tò te trong phòng, bây giờ rời đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong, đột nhiên cô lại lúng túng đến nỗi không biết phải làm sao mới đúng.

Hoàng Minh Nghiên nhìn thấy cô như vậy liền mỉm cười: "Cô gái, cô tính xem chỗ rượu đó bao nhiêu tiền, chúng tôi trả cho cô"

"Dạ, hai mươi tư triệu"

Thành Viễn lạnh lùng rút từ trong túi áo ra một xấp tiền đôla dày, hờ hững nói: "Lại đây"

An Nhã chần chừ một lúc rồi chậm chạp đứng dậy. Bây giờ không phải lúc để lòng tự trọng lên trên bệnh tình của mẹ, cũng không thể để danh dự lên trên cả cơm ăn. Cô không có tiền mới phải đi làm PR rượu, mà giờ giá trị nửa chai Hennessy Paradis Imperial kia cô còn không biết lấy đâu ra mà đền. Sĩ diện bây giờ còn có ích gì chứ?

Khi cô đứng trước mặt Thành Viễn, ở vị trí gần thật gần với anh như thế này, nhìn thấy đầu mày cương nghị giống hệt người đàn ông trong lòng cô suốt bảy năm nay, bất giác An Nhã lại không kìm lòng được, bỗng dưng lại muốn đưa tay vuốt ve một cái.

Dương Thành Viễn lạnh lẽo ngẩng đầu lên nhìn cô, khóe miệng nở ra một nụ cười nhàn nhạt: "Cô cố tình đúng không?"

"Dạ?"
"Vừa có thể bán được rượu, vừa có thể làm quen với Dĩ Kiên. Phải không?"

Bàn tay An Nhã nắm chặt thành quyền, cô hít thật sâu một hơi, trả lời: "Tôi không có ý đó"

"Kiểu người như cô...". Thành Viễn nâng ly rượu lên uống thêm một ngụm: "Thứ gì cũng có thể làm"

An Nhã mỉm cười cay đắng. Tại sao cô lại nghĩ người này là Kiến Thành chứ? Kiến Thành của cô sẽ không đối xử tàn nhẫn với cô thế này, càng không bao giờ sỉ nhục cô. Người đàn ông tên Dương Thành Viễn này tuyệt đối không phải là anh ấy.

"Tôi chỉ tiếp thị rượu. Bây giờ chai rượu đó vỡ rồi, các anh là người có tiền, đừng ức hiếp những người như tôi"
"Tôi đương nhiên có tiền. Nhưng tiền của tôi sử dụng đúng chỗ"
"Ý anh là sao?"
"Toàn bộ rượu của cô tôi mua, nhưng với một điều kiện"
"Anh nói đi"
"Lên giường với tôi".
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 4
Nhìn thấy căn biệt thự của Dương Thành Viễn, đáy lòng An Nhã bỗng xông lên một cảm giác kinh hoảng xen lẫn quái dị không thể nói nên lời.

Anh ta có ngoại hình giống Kiến Thành nhưng tính cách thì lại hoàn toàn không phải, anh ta tỏ ra không hề quen biết cô nhưng lại có một căn biệt thự giống hệt nhà cũ của cô, anh ta đã có vợ chưa cưới nhưng lại tìm mọi cách ép buộc cô lên giường cùng mình, rút cục anh ta là ai? Là ai? Tại sao lại bí ẩn như vậy?

Lồng ngực An Nhã đột nhiên có một tảng đá vô hình đè nặng, cô vô thức ngẩng đầu nhìn chằm chằm căn nhà trước mặt, sau đó rất lâu mới có thể thu hết can đảm bước tới bấm chuông. Bấm đến hồi chuông thứ ba thì cửa cổng tự động mở ra, bên trong sân không hề có một bóng người, An Nhã lại tiếp tục đi xuyên qua khoảnh sân trồng đầy những chậu dâu tây đỏ rực, đến một cánh cửa gỗ lớn mới dừng lại, đưa tay gõ gõ mấy tiếng. Lần này không chờ người bên trong trả lời, cô đã trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Dương Thành Viễn lúc này đang nhàn nhã ngồi ở sofa ngồi đọc báo, trên người mặc một bộ áo choàng lụa cao cấp màu đen, mái tóc ngắn vẫn còn hơi ẩm ướt, có lẽ là vừa mới tắm xong.

Nghe thấy tiếng động mà anh ta cũng không thèm ngẩng đầu lên nhìn, An Nhã cứ ngẩn ra đứng ở cửa hồi lâu mà không biết làm thế nào, một lát sau mới đành hạ quyết tâm đi tới trước mặt Thành Viễn:

"Chào anh"

Có người nào đó không thèm trả lời, cũng không thèm nhìn cô. An Nhã mặt mày méo xệch, mặc dù sự xấu hổ càng lúc càng tăng nhưng rút cục vẫn phải mở miệng nói tiếp:

"Nghe nói anh bị thương"

Lần này, Thành Viễn thản nhiên gập tờ báo lại, hờ hững dời tầm mắt lên người An Nhã: "Không phải do cô làm bị thương sao?"

Trông thấy gương mặt này, trái tim cô đột nhiên đập hẫng mất một nhịp, tất cả những cảm giác quái dị trong lòng ban nãy đột nhiên lại bị ngoại hình của người đàn ông này làm cho tan đi. Anh ta quả thực giống Kiến Thành y như tạc, giống đến nỗi khi anh ta ngẩng đầu lên, cô còn tưởng mình đang được quay ngược thời gian để trở về bảy năm trước. Lúc đó Kiến Thành của cô cũng thích mặc đồ đen như thế này, mái tóc ngắn sau khi tắm xong cũng hơi ẩm ướt, hàng mi dài rủ xuống đôi mắt trong veo.

An Nhã cố gắng hít sâu mấy hơi cho tâm trạng mình ổn định lại, hơi run run trả lời: "Thành thật xin lỗi anh. Tôi chỉ cố gắng tự vệ, tôi không cố ý làm anh bị thương"

"Tự vệ của cô hình như hơi quá mức"
"Tôi xin lỗi. Xin lỗi anh. Tôi thật sự không cố ý. Anh bị thương thế nào? Anh không sao chứ?"
"Có cần tôi cởi ra cho cô xem không?"

Anh ta đang mặc áo choàng đấy, cởi kiểu gì?

Mặt mày An Nhã đột nhiên đỏ bừng bừng, cô bối rối xua tay: "Dạ không cần. Tôi có nghe luật sư của anh nói anh bị thương, thương tích tới 13%. Tôi biết mình sai rồi, mong anh tha thứ cho tôi"

"Tha thứ cho cô?". Thành Viễn cười nhạt: "Vậy vết thương của tôi thì thế nào?"

"Anh điều trị hết bao nhiêu tiền, tôi sẽ tìm cách bồi thường cho anh. Xin anh đừng chấp tôi, tôi thật sự không cố ý làm anh bị thương"

"Cô thấy tôi thiếu tiền?"

An Nhã vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không ạ. Tôi không có ý đó"

Thành Viễn lấy từ bên cạnh ra một đống ảnh, vứt lên bàn: "Tôi nghĩ luật sư của tôi đã nói rõ với cô rồi"

An Nhã cúi đầu nhìn mấy bức hình chụp những mảnh thủy tinh cắm đầy vào lưng Thành Viễn, da thịt anh ta bị cứa đứt chảy nhày nhụa máu. Cảm giác giống hệt như năm xưa bọn họ ở đi tàu biển gặp bão, Kiến Thành cũng vì bảo vệ cô mà chấp nhận chịu vô số mảnh kính cắm vào lưng giống thế này.

"Cô đang còn trẻ, ngồi tù cùng lắm là năm bảy năm, đến khi ra tù làm lại cuộc đời cũng chưa muộn"

Cô biết Dương Thành Viễn muốn mình đến nơi này là có mục đích, càng hiểu rõ bản thân đã lựa chọn đến đây nghĩa là không còn đường quay đầu. Thế nhưng, cô thà bị sỉ nhục, thà bị chà đạp còn hơn là phải bỏ mặc mẹ mình, tự trọng cả đời này của cô cũng đâu còn nữa? Tự trọng rồi cũng có biến thành tiền chữa bệnh cho mẹ được không?

An Nhã mím môi im lặng hồi lâu, lòng bàn tay rịn ra rất nhiều mồ hôi, phải cố gắng lắm mới có thể nói ra hoàn chỉnh mấy chữ: "Chúng ta thương lượng được không?"

"Cô muốn thương lượng thế nào?''
"Thật ra là anh muốn như thế nào mới đúng"

Nghe xong câu này, khóe miệng Thành Viễn cong lên để lộ ra một nụ cười giễu cợt: "Cô thông minh như vậy, chắc hẳn dư sức đoán ra tôi muốn gì"

"Làm anh thất vọng rồi. Trên đường đến đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ càng không thể hiểu nổi rút cục một tổng giám đốc thứ gì cũng có như anh, có thể cần gì từ tôi"

"Không phải tự trong lòng cô đã có câu trả lời rồi sao?"
"Nếu bảo tôi bây giờ chạy ngay ra ngoài kia mua một tấm sổ xố hai trăm nghìn đồng là buổi tối có thể trúng ngay giải độc đắc, có lẽ còn dễ tin hơn việc ngoại hình của mình đủ sức để thu hút anh"

Thành Viễn hơi mỉm cười, ánh mắt sắc bén quan sát cô từ đầu đến chân một lượt. Người phụ nữ này sau bảy năm đã thay đổi nhiều thật đấy, lời nói tuy có vẻ mềm mại nhưng trong đáy mắt lại chứa đựng một sự quật cường không gì che giấu được.

"Tắt điện đi thì phụ nữ nào cũng giống như nhau cả thôi". Ánh mắt anh dời xuống đôi bàn tay không mấy đẹp đẽ của An Nhã: "Tôi thích đường cong cơ thể cô. Dù nhắm mắt dùng tay vẫn sờ thấy được"

Nếu có một ly nước ở đây, nhất định An Nhã sẽ cầm lên hất vào mặt anh ta.

Đàn ông thô bỉ cô đã gặp rất nhiều, thế nhưng một người có gương mặt đẹp trai mà có thể thản nhiên nói ra những lời này như Dương Thành Viễn, quả thực cô chưa gặp bao giờ.

"Vậy ngay từ đầu, anh cho luật sư của mình đến nói chuyện với tôi, chỉ vì mục đích này?"
"Đàn ông, ngoài dục vọng ra còn có thể có cái gì? Cô làm công việc như vậy, lẽ ra phải hiểu chuyện này hơn ai hết"

An Nhã nhìn chằm chằm Dương Thành Viễn, cố nuốt cục tức vào trong lòng: "Tôi làm PR rượu không có nghĩa là phải hiểu được đàn ông các người muốn gì"

Thành Viễn nhún vai: "Vậy tùy cô, hẹn gặp lại tại Tòa"

Anh ta nói xong liền đứng dậy định bỏ đi, An Nhã vội vội vàng vàng đuổi theo: "Này, tôi còn chưa nói xong mà"

Thành Viễn không thèm trả lời, bước chân đương nhiên cũng không dừng lại.

"Khoan đã. Không phải nói có thể thương lượng sao?"

Lần này Dương Thành Viễn đứng lại đột ngột khiến cho An Nhã đang theo đà đi tới liền đập cả người vào lưng của anh ta.

"Ngủ với tôi. Đổi lại, tôi đồng ý thương lượng"

"Có thể thương lượng chuyện khác được không?". An Nhã đưa tay xoa xoa cánh mũi, sự tủi nhục trong lòng cũng lặng lẽ nuốt xuống: "Chỉ cần không phải là chuyện đó, chuyện gì tôi cũng đồng ý"

"Đừng vờ tỏ ra thanh cao với tôi. Không phải vào tù, không cần tiếp tục làm PR không lương, còn có tiền chữa bệnh cho mẹ, thế nào?"

An Nhã kinh ngạc nhìn Thanh Viễn kêu lên: "Anh biết những gì về tôi?"

"Tôi muốn biết cái gì đều có thể biết"
"Anh...anh rút cục là ai?"

Dương Thành Viễn lạnh lùng xoay người, ánh mắt nhìn An Nhã đầy vẻ khinh miệt: "Cô nhìn xem, tôi là ai?"

Nghe xong câu này, An Nhã bỗng dưng hoảng sợ lùi dần lùi dần về phía mép tường, giọng nói liền trở nên run rẩy: "Anh, Thành... anh...anh..."

Thành Viễn chống một tay lên tường, ép cô lọt thỏm vào giữa lòng anh, lời nói sắc lạnh như dao cứa: "Muốn mẹ cô có tiền chữa bệnh, muốn ba cô sống yên ổn trong trại giam. Tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời. Cô ngoài khuôn mặt này ra...". Anh cười nhạt: "Những thứ khác, tôi đều cảm thấy dơ bẩn"

Hàm răng An Nhã cắn chặt môi dưới, cố gắng ngăn cho nước mắt không chảy ra. Anh ta không phải là Kiến Thành, không phải, tuyệt đối không phải. Kiến Thành của cô nhất định sẽ không sỉ nhục cô như thế!!!

"Dương Thành Viễn, rút cục tôi có thù oán gì với anh?"

Thành Viễn không trả lời mà trực tiếp cầm cổ tay cô lôi vào trong phòng ngủ, sau đó ném An Nhã lên giường: "Những vết thương cô gây ra cho tôi, tôi sẽ đòi cô trả lại đủ không thiếu một thứ"

An Nhã vội vàng bật dậy, mà lúc này áo choàng trên người anh cũng đã bị bung ra. Khuôn ngực nam tính của Thành Viễn quả thực không hề có những vết sẹo ngang dọc như cơ thể của Kiến Thành khi trước, mà ở đó chỉ có duy nhất một vết sẹo hình tròn màu trắng nhạt ngay gần ngực trái.

Người này... không phải Dương Kiến Thành.

Không phải Kiến Thành, vậy anh ta là ai?

"Tránh ra, anh định làm gì?"

Thành Viễn cười nhạt, sau đó xoay người, tấm lưng chằng chịt những vết thương chưa kịp khép miệng hiện ra trước mặt An Nhã: "Đếm xem bao nhiêu vết?"

Cô lẩm nhẩm đếm trong miệng, ba mươi tư vết.

Thực ra, còn một vết thương nữa mà An Nhã đã không đếm được, đó là vết thương trong tim anh suốt bảy năm nay, vết thương ấy ngày nào cũng không ngừng chảy máu, ngày nào cũng không ngừng tổn thương. Vì cô, vì cả sợi dây liên kết bảy năm trước đây giữa hai người mà cô đã nhẫn tâm từ bỏ.

"Ba mươi tư"
"Biết sẽ đi tù bao nhiêu năm không?"

An Nhã lắc đầu: "Tôi không biết"

Thành Viễn giơ tay kéo áo choàng lên phủ kín lại tấm lưng mình, sau đó bình thản nói: "Tôi không thích cưỡng ép phụ nữ. Chuyện thương lượng này, tôi cho cô ba ngày suy nghĩ"

"Tôi có thể hỏi một câu được không?"

Anh bước xuống giường, đi đến tủ rượu trong phòng, rót ra một ly rượu đưa lên miệng. Thành Viễn đứng tựa người vào bức tường phía sau, vẻ mặt thản nhiên chờ đợi cô nói tiếp.

"Anh... có anh em sinh đôi không?". An Nhã nửa quỳ nửa ngồi trên giường, ánh mắt nhìn chằm chằm gương mặt của người đàn ông đứng đối diện: "Tôi thấy anh rất giống một người"

"Sao? Lên giường với nhiều người quá, không nhớ nổi nữa à?"

An Nhã thầm chửi thề trong lòng hai chữ "mẹ kiếp", sau đó hùng hùng hổ hổ bước xuống giường: "Tôi có lên giường với tất cả đàn ông trên thế giới này cũng không ngủ với anh. Khỏi cần ba ngày suy nghĩ"

Nói xong, cô cúi người nhặt túi xách rơi dưới nền nhà, sau đó mở cửa rời khỏi căn biệt thự của Dương Thành Viễn.

Anh nhìn theo bóng dáng An Nhã cho đến khi khuất hẳn mới đưa ly rượu lên miệng, uống một hơi cạn sạch, khóe môi nở ra một nụ cười cô đơn: "Người con gái này, tại sao tôi cứ mãi yêu em, yêu em không ngừng được như vậy!!!"

***

Sau khi cơn giận qua đi rồi, An Nhã mới thực sự cảm thấy hối hận.

Cô vốn định đến đây để thương lượng với Thành Viễn, vốn định nhịn nhục một chút để anh ta không đâm đơn kiện mình. Thế nhưng bây giờ thì hay rồi, không những xin lỗi không xong, còn chọc tức người ta.

An Nhã thở dài một tiếng, sau đó đi bộ đến trạm chờ xe bus, lên một chuyến xe quay trở về công ty tiếp thị rượu. Hai ngày nữa bình thường qua đi, đến ngày thứ ba thì liên tiếp chuyện không hay xảy đến.

Chuyện không hay đầu tiên chính là cô nhận được giấy triệu tập của Tòa án, còn chuyện thứ hai là công ty tổ chức sự kiện đột ngột cho cô thôi việc không lý do.

Có dùng ngón chân để nghĩ cũng đủ hiểu người đứng sau việc này là Dương Thành Viễn.

Phương Lan sau khi biết An Nhã bị cho thôi việc liền đi khắp công ty tìm cô, sau cùng nhìn thấy An Nhã ngồi ngây ra ở phòng thay đồ, trên tay cầm khư khư một phong bì thư màu trắng.

"Nhã"

Cô ngẩng đầu lên, hai mắt sưng húp đầy vẻ mệ mỏi: "Chị Lan"

"Em đã gây ra chuyện gì, đắc tội với ai mà đến mức này"
"Chị Lan, em không cố ý"
"Rút cục mọi chuyện là như thế nào? Người đó là ai mà có thế lực lớn như thế. Kể cho chị nghe"

An Nhã chậm chạp kể lại chuyện giữa cô và Dương Thành Viễn. Sau khi nghe xong, Phương Lan kinh ngạc kêu lên: "Em có biết thế lực gia đình anh ta khủng khiếp thế nào không? Nếu còn muốn sống yên ổn thì mau đi xin lỗi người ta. Tại sao lại ngốc vậy hả? Em không muốn chữa bệnh cho mẹ nữa à?"

"Em muốn, nhưng mà không biết phải làm sao anh ta mới chịu buông tha cho em"
"Ba em đã ở trong tù, không lẽ em cũng muốn vào đó nữa sao? Ngủ với người ta mà đổi lại được tự do thì tại sao lại không làm? Chúng ta cần tiền, cần cơm ăn, sĩ diện và danh dự có nuôi sống được bản thân không?"
"Anh ta nhiều tiền như vậy, thiếu gì phụ nữ, tại sao nhất định phải ép em vào đường cùng như vậy?"

Phương Lan nhìn cô thở dài: "Bao nhiêu người muốn trèo lên giường của anh ta còn không được. Nếu anh ta thực sự thích em, chị nghĩ, em cũng nên dẹp lòng tự trọng sang một bên. Có tiền nuôi mẹ mới là quan trọng nhất"

An Nhã gật gật đầu, im lặng thở dài.

Sau khi rời khỏi công ty, cô lang thang trên đường mà không biết đi đâu về đâu. Chiếc phong bì lúc nãy chính là tiền lương nửa tháng này của cô, mà số tiền ấy cũng chỉ tạm đủ cho mẹ con cô sinh hoạt thêm nửa tháng, tiền mua thuốc cũng chưa biết lấy đâu ra.

An Nhã ngồi ở trạm xe bus, nhìn từng chiếc xe tới bến rồi rời bến, ngồi hết ba tiếng thì điện thoại trong túi đột nhiên đổ chuông. Cúi đầu nhìn màn hình, thấy số của Nam gọi đến.

Cô chần chừ hồi lâu rồi bấm nút kết nối, còn chưa kịp mở miệng nói gì, đầu dây bên kia đã lên tiếng trước:

"Thành phố B có mưa không em, sao ở đây mưa quá trời quá đất"
"Gửi cho anh chút nắng này, chỗ em trời cao nắng đẹp"
"Sắp tới anh đến thành phố B công tác, em có muốn ăn đồ gì không, anh đem tới cho em"
"Được gặp anh là vui rồi. Không cần mang gì cho em đâu"

Kể từ khi cô tới thành phố B đến nay, hai người vẫn giữ liên lạc, mỗi lần Nam tới đây công tác cũng đều dành thời gian đến thăm mẹ Tâm. Người đàn ông ấy vẫn kiên trì từng chút từng chút tiến vào trái tim An Nhã, thế nhưng ngày qua ngày trôi đi, cô vẫn chưa có cách nào chấp nhận anh được.

Hai người vui vẻ trò chuyện một lúc lâu, sau cùng khi Nam vừa định ngắt máy thì An Nhã lại khẽ nói:

"Anh này"
"Ừ. Sao thế em?"
"Anh có quen vị luật sư nào không?"
"Nhã, đã xảy ra chuyện gì à?"
"Em vô tình làm người ta bị thương. Bây giờ người ta muốn kiện"
"Thương tích thế nào? Có nặng không?"
"Nghe nói tỉ lệ thương tật 13%"

Đầu dây bên kia im lặng một lát, chừng nửa phút sau mới chậm rãi nói tiếp: "Đợi anh. Ngày mai anh lập tức đến thành phố B"
 

Bình luận facebook

Top Bottom