Tình yêu khi quýt chín

♚Yu❀Vietwriter♥

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Smod
Editor
Tác giả VW
Bài viết
151,271
Reaction score
5,542
Points
14,914

CHƯƠNG 5: KHÔNG CHO PHÉP CÔ ĐI

Nửa tiếng sau, Lâm Khiếu Ba dẫn theo anh em trong đội hình sự chạy tới dưới lầu tòa nhà.

Ninh Trừng dẫn đường, Lâm Khiếu Ba cùng hơn mười cảnh sát đặc nhiệm được trang bị đầy đủ vũ trang vây quanh tầng lầu.

Lần này chuông cửa reo hai lần thì có người mở cửa.

“Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích!” Lâm Khiếu Ba tay cầm súng, chĩa thẳng vào người đàn ông đứng ở cửa, hét lớn.

Toàn bộ hành lang vang lên những tiếng lên nòng răng rắc, cực kỳ chói tai. Tất cả cảnh sát giơ súng, chĩa về phía Lục Mang, đợi lệnh.

Kết quả chuyển biến 180 độ.

Lâm Khiếu Ba nhanh chóng nhận ra người đàn ông mở cửa là Lục Mang, anh ta lập tức bỏ súng xuống, vẻ mặt nghi hoặc: “Giáo sư Lục? Tại sao là anh?” Rồi quay sang Ninh Trừng: “Ninh Trừng, người cô nói chính là anh ấy sao?”

Ninh Trừng: “Đúng, chính là người này. Tôi xác định trong nhà của anh ta có xương người chưa được xử lý, trong tủ lạnh có xương sọ, những cái này tôi không hề nhìn nhầm. Còn nữa … anh ta …” Cô không dám dùng từ người đàn ông này không bình thường, lo lắng sẽ khiến hắn tức giận.

Vấn đề là tại sao mọi người lại biểu hiện bình tĩnh như vậy?

Chờ chút, vừa rồi Lâm Khiếu Ba gọi người đàn ông này là gì? Giáo sư Lục? Ninh Trừng ngay tức khắc lúng túng, làm sao có thể trùng hợp như thế được chứ?

“Giáo sư Lục, nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể dựa theo quy định làm việc. Xin hãy cho chúng tôi vào trong lục soát. Do thời gian cấp bách nên chưa xin được lệnh khám xét nhưng đã nói qua với Cục Trưởng.”

Lâm Khiếu Ba vô cùng bất ngờ vì Lục Mang cực kỳ phối hợp. Anh đẩy cửa, không nói tiếng nào, xoay người trở vào bên trong. Vẻ mặt không biến sắc, tựa như đang chuẩn bị coi một vở kịch hay.

Nét mặt thờ ơ, phản ứng không giống người thường ấy của Lục Mang khiến Ninh Trừng kinh sợ, và càng không thể tưởng tượng nổi chính là, khi Lâm Khiếu Ba cho người vào luc soát, anh vẫn ngồi trước bàn ăn, chẳng coi ai ra gì, tiếp tục dùng bữa, không hề chịu ảnh hưởng bởi những người xung quanh.

Trên chiếc bàn ăn cực lớn, trống trải, chỉ bày trước mắt Lục Mang một phần mì Ý. Trong tay anh đang cầm một quả chanh.

Ninh Trừng hay làm thí nghiệm, quen tư duy, thầm liệt kê toàn bộ hành động của Lục Mang và quả chanh thành từng bước.

Bước một, anh dùng lòng bàn tay đè lên quả chanh, lăn nhẹ lên mặt bàn, mục đích giúp khi vắt nước sẽ thu được nhiều nước hơn;

Bước thứ hai, có lẽ cảm giác được đã đủ, anh dùng dao cắt một lát khoảng ba centimet, dầy một centimet. Điều này, Ninh Trừng dựa vào kinh nghiệm giải phẫu để đoán.

Bước thứ ba, anh dùng ống hút, cắt một đầu nhọn, đâm vào ruột quả chanh;

Bước thứ tư, sau khi đâm ống hút vào quả chanh, anh dùng tay vắt lấy nước, nước theo đường ống hút rơi gọn gàng trên dĩa mì Ý.

Khi anh làm đến bước này, Ninh Trừng phát hiện không chỉ có cô mà mấy cảnh viên đứng bên cạnh cũng nhìn không chớp mắt.

Sau khi vắt lượng nước chanh đủ dùng, anh cầm quả chanh vào nhà bếp, lấy màng bọc thực phẩm bao lại rồi cho vào tủ lạnh. Bước này có thể giúp anh thuận tiện sử dụng lần kế tiếp.

Lần đầu tiên trong cuộc đời Ninh Trừng trông thấy một người dùng phương pháp này vắt chanh. Quá cẩn thận và tỉ mỉ.

Chỗ cô đang đứng có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình. Khi anh mở tủ lạnh, ba bộ xương sọ vẫn còn, cô lập tức nhìn Lâm Khiếu Ba.

Lâm Khiếu Ba rời khỏi gian phòng trắng xóa tựa nhà xác, lấy ra một túi du lịch, đi đến phòng khách, đặt túi lên bàn ăn, mở ra, nhìn về phía Lục Mang: “Giáo sư Lục, Ninh Trừng nói không sai, phần xương và ba bộ xương sọ trong tủ lạnh chính là chứng cớ. Tuy nhiên, tôi hi vọng Giáo sư có thể giải thích cho chúng tôi một chút rốt cục chuyện này là như thế nào?”

Lục Mang vẫn chăm chú ăn mì, điện thoại di động vang lên, anh liếc màn hình, ngước lên nhìn Lâm Khiếu Ba, chỉ vào điện thoại của mình: “Hỏi anh ta!”

Lâm Khiếu Ba đứng dậy, cầm điện thoại của Lục Mang, màn hình hiển thị tên của Thường Tử Dương, anh ta lập tức nhận cuộc gọi, mở loa ngoài.

“Giáo sư Lục! Phòng thí nghiệm bên này đã làm xong mô hình cho những mảnh xương anh đem từ Mỹ về đây theo tỉ lệ 1:1. Nguyên bản ngày hôm qua tôi đã gởi trả về căn hộ của anh, đối diện nhà anh có một người tên Thiệu Hàm Hề mở cửa cho tôi, anh ta nói mình là anh trai của anh. Đây là một chuyện, còn có chuyện khác. Giáo sư Lục, tôi muốn nói chuyện với anh một chút về việc của Ninh Trừng.”

Đầu óc Ninh Trừng bỗng vù một tiếng, tựa như tổ ong vò vẽ bị chọc thủng, vỡ tan tành. Cô bối rối, là cô hiểu lầm anh ư? Lại còn làm ra một vở kịch lớn thế này?!!!

Âm thanh trong điện thoại ngừng lại một chút, rồi tiếp tục. Ninh Trừng tỉnh táo lại, vừa rồi Thường Tử Dương vừa nhắc đến tên cô, cô căng thẳng nhìn sang người đàn ông đang ăn mì. Vẻ mặt của anh vẫn vậy, không hề có chút biểu cảm.

Ngữ khí của Thường Tử Dương rất lễ phép, càng ngày càng trịnh trọng, còn mang theo chút nịnh nọt.

“Giáo sư Lục, kỳ thực không biết giải thích sao về việc Ninh Trừng có thể phân biệt được oxy già và cồn, phương pháp của cô ấy có chút khác biệt với bình thường. Nhưng cô ấy tuyệt đối không hề lén lén lút lút, không làm chuyện gì xấu. Gốc gác của cô cũng vô cùng trong sạch. Ba là chuyên gia khảo cổ học, mẹ là bác sĩ, đáng tiếc cả hai đều đã qua đời. Hiện nay chỉ còn ông nội. Hai ông cháu mở một cửa hàng bán trái cây nhỏ. Ninh Trừng rất thích công việc pháp y, về trình độ chuyên môn rất vững. Quan trọng nhất chính là thái độ của cô ấy vô cùng tốt, cực kỳ tốt. Đội phó Lâm cũng có ấn tượng tốt về cô ấy, cũng muốn cô ấy được vào làm việc. Vì lẽ đó, tôi cho rằng không biết Giáo sư có thể suy nghĩ thêm một chút hay không?”

Người đàn ông ngồi ở bàn ăn vẫn không nhúc nhích. Gương mặt trắng nõn không có biểu hiện dù là nhỏ nhất, sắc mặt trước sau như một.

Lâm Khiếu Ba liếc mắt nhìn Ninh Trừng, cầm điện thoại tính trả lời, nhưng Thường Tử Dương chủ động lên tiếng kết thúc cuộc nói chuyện: “Giáo sư Lục, chắc bây giờ đang là giờ anh dùng bữa. Tôi đã làm phiền anh, thật ngại quá. Mong Giáo sư cân nhắc những lời vừa rồi của tôi, tôi gọi lại cho Giáo sư sau. Tạm biệt!”

Cuộc gọi kết thúc, Lâm Khiếu Ba trả điện thoại lên bàn: “Giáo sư Lục! Chuyện này chỉ là hiểu lầm. Vậy chúng tôi cũng không phiền Giáo sư. Anh tiếp tục dùng bữa, chúng tôi về!”

Lâm Khiếu Ba phất tay ra hiệu cho các cảnh viên đang lục soát dừng tay, tập hợp tại phòng khách, dẫn dắt đội rời đi. Ninh Trừng cúi đầu, theo sau bọn họ, tính lặng lẽ bỏ trốn.

“Không cho phép cô đi!” Phía sau truyền đến một thanh âm lành lạnh, mang đến cho người nghe cảm giác trầm lắng.

Bước chân Ninh Trừng khựng lại, Lâm Khiếu Ba ra đến cửa cũng nghe thấy, anh ta xoay người trở lại phòng khách.

Hai người đối diện nhau, Lâm Khiếu Ba mở miệng: “Giáo sư Lục, chuyện này không liên quan đến Ninh Trừng, cô ấy cũng chỉ thực hiện nghĩa vụ cơ bản của một công dân.”

Lục Mang tựa người về phía sau, nhìn Ninh Trừng: “Cầm túi xương này trở vào phòng kia, xếp lại!”

Yêu cầu bất ngờ khiến Ninh Trừng quay phắt đầu lại nhìn Lục Mang trừng trừng, ánh mắt sắc bén của anh chiếu thẳng vào cô. Ninh Trừng thầm hỏi: Là anh ấy đang khảo nghiệm mình ư? Đây là chuyện không thể nào. Anh ấy không để ý đến chuyện mình hiểu lầm anh ấy là sát thủ biến thái à?

Lục Mang đưa mắt nhìn tay của cô: “Cô đeo găng tay!”

Lâm Khiếu Ba lập tức đi tới, giải thích: “À! Tôi nghe chủ nhiệm Thường nói Giáo sư Lục bị dị ứng với găng tay cao su, để tôi đến giúp!” Vừa nói anh ta nhanh chân đến chiếc túi du lịch.

Ninh Trừng đoạt lại chiếc túi du lịch trong tay anh ta: “Không cần, Đội phó Lâm, hôm nay tôi đã gây rắc rối lớn cho anh. Bốn người bị hại này tôi sẽ dựng lại rất nhanh thôi!”

Cô vừa nói xong, Lục Mang lập tức ngẩng đầu, một lần nữa nhìn Ninh Trừng, tay bưng mâm cơm: “Mấy người bị hại?”

“Bốn người!”

“Ba người!”

Ninh Trừng và Lâm Khiếu Ba lên tiếng cùng một lúc, nhưng đáp án không giống nhau.

Lâm Khiếu Ba lau mồ hôi, giải thích: “Ninh Trừng! Khẳng định cô đã nhìn nhầm, các chuyên viên trong phòng thí nghiệm và ngay cả Thường Tử Dương cũng khẳng định chỉ có ba người!”

Anh ta lo lắng Ninh Trừng lại sai, nếu vậy cô hoàn toàn mất hết khả năng thông qua cửa ải của vị Giáo sư Lục tính tình quái dị này.

Ninh Trừng mở túi du lịch, xác nhận lần nữa: “Không sai! Là bốn người. Chủ nhiệm thường là chuyên gia trong lĩnh vực độc học, sai lầm cũng rất bình thường. Đội phó Lâm, anh về trước đi, nhà tôi ở gần đây thôi. Xong việc tôi sẽ về sau.”

Lâm Khiếu Ba nhìn Lục Mang, anh đã bưng mâm cơm trở vào nhà bếp. Từ lời Lục Mang nói, Lâm Khiếu Ba có thể biết được Lục Mang đang cho Ninh Trừng thêm một cơ hội, anh ta cũng hiểu vị Giáo sư này khi làm việc không thích có người quầy rầy. Tuy trong lòng anh ta rất lo lắng nhưng vẫn phải ra về trước.

Sau một hồi náo loạn, căn hộ lại một lần nữa yên tĩnh trở lại.

Lục Mang từ trong bếp đi ra, liếc mắt nhìn vào gian phòng thí nghiệm, trước mắt anh là bóng lưng thon gầy, hai tay chống trên chiếc bàn dài, ắt hẳn đang nghiên cứu làm sao có thể sắp xếp được những mảnh xương không nhìn rõ hình dạng kia.

Anh cầm điện thoại trên bàn ăn, vào nhà bếp, gọi một cuộc. Đầu dây bên kia nhận máy, anh đi thẳng vào vấn đề: “Cho cô ấy vào Viện Nghiên Cứu làm việc càng sớm càng tốt!”

“Hả? Tại sao?” Trong điện thoại truyền đến ngữ khí cực kỳ ngạc nhiên của Thường Tử Dương, “Đúng rồi, Giáo sư Lục, trong túi du lịch không có xương sọ, những mảnh xương vỡ có hơn hai ngàn mảnh, người bình thường khẳng định khó có thể lập tức nhìn ra được có tất cả bao nhiêu người bị hại. Vừa rồi đội phó Lâm có gọi cho tôi, Ninh Trừng nói có bốn người. Mong anh đừng tính toán, cô ấy mới tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm trong công tác.”

“Hừ! Vì vậy, chính anh cũng cho rằng chỉ có ba người bị hại?” Lục Mang mang theo vẻ mặt trào phúng. Anh mở tủ lạnh, nhìn ba bộ xương sọ, lên tiếng: “Hiện nay chỉ có mình cô ấy nhìn ra có bốn người bị hại, trong đó có một phụ nữ đang mang thai, là thai nhi đã thành hình, coi như là một người bị hại.”

“… Nói như vậy, anh cho rằng Ninh Trừng có năng lực? Vậy … Giáo sư Lục, anh xác định cô ấy có thể ở lại sao?” Ngữ khí đầu dây bên kia xem ra rất hưng phấn.

“Được ở lại hay không phải dựa vào bản lãnh của cô ấy. Ba tháng, vụ án này không phá được, cô ấy sẽ phải rời đi.” Trước khi cúp điện thoại, anh bổ sung thêm, “Tôi cũng phải đi!”

Lục Mang đặt điện thoại trên tủ lạnh, dùng hai tay bưng một bộ xương sọ, quay lại phòng khách.

Cửa phòng khách đột nhiên mở ra, hai người bước vào, một nam một nữ. Người phụ nữ lớn tuổi hơn người đàn ông một chút. Hai người đồng thời trông thấy cảnh tượng Lục Mang ôm bộ xương sọ, người phụ nữ trung niên lập tức rít gào: “Á! Á! Có người chết, có quỷ …” Bà ta tông cửa, xông ra ngoài, chớp mắt không thấy bóng dáng.

Thiệu Hàm Hề tuy không phản ứng mạnh như vậy nhưng cũng kinh ngạc ngây người.

Lục Mang liếc nhìn người đàn ông đang chết sững ở cửa: “Đây chính là người giúp việc anh tìm được sao? Lá gan còn nhỏ hơn chuột thì làm sao làm việc?”

“Đổi!” Dứt lời anh ôm bộ xương vào phòng của Ninh Trừng, đặt xương sọ lên bàn dài, rồi lại ra bếp. Chuyển toàn bộ ba bộ xương sọ trong tủ lạnh vào phòng thí nghiệm.

Anh đi qua đi lại, cô gái ở trong phòng chăm chú quan sát những mảnh vụn xương, nghiên cứu làm cách nào để đặt vào những vị trí thích hợp trên bàn dài, nên không hề nhận ra trong phòng có người đi ra đi vào.

Cũng khó trách, Lục Mang bước đi không một tiếng động.

Một lúc sau, Ninh Trừng phát hiện trên bàn đột nhiên có ba bộ xương sọ. Còn đang kinh ngạc không hiểu tại sao chúng nó lại có thể từ trong tủ lạnh chạy vào đây? Quay đầu nhìn mới nhận ra trong phòng có người đứng đó từ bao giờ.

“Tại sao anh đặt xương sọ trong tủ lạnh? Phá hủy hết thì làm sao bây giờ?” Ninh Trừng vừa nói vừa nhanh chân đến chiếc bàn dài khác, cẩn thận quan sát ba bộ xương sọ.

“Còn hỏi, dùng để dọa mấy bà giúp việc nấu không hợp khẩu vị chạy mất dép chứ còn gì!” Thiệu Hàm Hề đứng ở cửa, giật mình khi thấy trong phòng thí nghiệm có phụ nữ.

Nghe câu hỏi của cô, nhìn cách cô phản ứng vô cùng bình tĩnh khi trông thấy bộ xương sọ thì càng không thể tin nổi.

Nơi này có một người đàn ông nào đó không bình thường, thì phụ nữ xuất hiện ở đây liệu có bình thường được chăng?
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom