Truyện dài Tình yêu của anh mãi là em.

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Nguyễn Phương Bin, 27/1/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33
    Giới thiệu: Kiều Anh là một cô gái có số phận bất hạnh. Mẹ mất từ lúc sinh cô, khi năm tuổi thì ba mất. Cô sinh ra và lớn lên cùng người bạn thân của mẹ - dì Hương. Khi lên cấp ba cô học ở ngôi trường THPT Minh Đức và quen một chàng trai lạnh lùng tên Minh Hoàng. Hãy cùng đọc truyện để biết những việc xảy ra giữa hai người nhé!
     
  2. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Chương 1: Hạnh phúc đang ở đâu?

    Mười lăm năm trước:

    Tại bệnh viện Trung ương (20h 15'):

    Trong phòng mổ, một người phụ nữ tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đã ngất lịm đi trên giường bệnh. Đây là một ca sinh khó rất ít gặp từ trước đến nay. Người mẹ có tiền sử bệnh tim lại không may bị ngã nên phải sinh non. Các bác sĩ vô cùng lo lắng bởi đây là vợ của một doanh nhân nổi tiếng, nếu vợ ông ấy có chuyện gì thì bệnh viện và các bác sĩ không thể chịu được trách nhiêm. Nhưng chẳng còn cách nào khác, biện pháp cuối cùng họ có thể làm là mổ đẻ. Do người phụ nữ quá yếu, không thẻ chịu nổi. Bà đã qua đời sau khi sinh được một bé gái kháu khỉnh.

    Ông Lâm - chồng người phụ nữ kia khi nghe được tiếng trẻ con khóc lòng vui mừng tột độ. Ông nghĩ rằng cuộc sống của ông với vợ cùng thiên thần nhỏ bé này sẽ vô cùng hạnh phúc. Nhưng đó mãi mãi chỉ là điều ông mong ước, bác sĩ bước ra trong vẻ mặt u sầu, bác sĩ nói:

    - Ông Lâm, chúng tôi thật sự xin lỗi, chúng tôi không thể cứu được bà nhà, mong ông thông cảm. Điều chúng tôi có thể làm duy nhất là giữ lại cho ông con gái của hai người, mong ông đừng quá đau buồn....

    Khuôn mặt ông từ nụ cười tươi ít phút trước chuyển sang khuôn mặt đau khổ với hai hàng nước mắt rơi trên gò má. Ông tự dằn vặt chính mình vì cái chết của người phụ nữ ông yêu thương nhất, ông có lỗi khi không thể cho con gái ông được nhận tình yêu thương của mẹ. Giá như ông hủy chuyến đi công tác, giá như ông chăm sóc cho cô tốt hơn, giá như người chết là ông... thì ông đã không phải đau khổ, thì ông đã có thể giữ lời hứa yêu thương, chăm sóc cô suốt đời.

    Năm năm sau....

    Cô bé ngày ấy bây giờ đã trở thành bé gái dễ thương và rất hiểu chuyện nhưng vẫn không hiểu rằng tại sao khi nhắc tới mẹ đôi mắt của ba cô lại buồn và mọi người xung quanh nhìn cô với ánh mắt tức nhận. Phải chăng cô đã làm sai điều gì? Chẳng phải ba bảo mẹ có việc bận không thể về thăm cô được. Mẹ nhắc cô phải ngoan ngoãn, nghe lời người lớn. Khi nào mẹ về mẹ sẽ mang cho cô nhiều đồ chơi và bánh kẹo.

    Ông Lâm giờ đây đã không còn thấy nụ cười trên môi hay chỉ cười vì muốn làm vui lòng cô con gái, mọi người chỉ thấy ông lạnh lùng, kiệm lời và rất hiếm khi cười. Vào một ngày chủ nhật đẹp trời, đứa con gái ông nói nhỏ vào tai:

    - Ba ơi, con đi mua kẹo bông hai ba con mình ăn nhé!

    Cô bé dời đi trong sự bàng hoàng của ông. Ông gọi cô bé lại nhưng đã muộn. Bỗng, từ đằng xa một chiếc xe tải lao đến trong khi con gái ông đang qua đường và không thấy chiếc xe dừng. Ông sống là vì muốn nuôi cô trưởng thành nếu cô chết ông còn sống để làm gì. Ông hét lớn trong vô vọng:
    - Kiều Anh, cẩn thận kìa...

    Kiều Anh giật mình, cô sợ hãi, hai chân cô mềm nhũn. Lúc ấy, ông vội lao ra chắn chiếc xe cho con gái và rồi ông bị xe tông. Anh mở mắt thấy lênh láng máu xung quanh mình trong khi cô không cảm thấy đau. Cô nhìn xung quanh rồi hét lớn:
    - Ba, ba ơi... hức... hức...
    Ông Lâm thều thào:
    - Kiều Anh, con phải sống thật tốt, ba xin lỗi có lẽ ba không thể chăm sóc cho con được.

    Mấy ngày sau, ông qua đời trong tiếng khóc thút thít của Kiều Anh và giọng cô vang lên:
    - Ba à, ba đừng bỏ con, con biết mẹ mất rồi ba cũng đi thì con phải làm sao? Con hứa sẽ nghe lời mà con sẽ không ăn kẹo bông nữa đâu hức... hức....

    Mọi người xung quanh đều coi Anh là đồ xui xẻo, không ai còn yêu thương cô nữa. Và cũng từ đây, Anh biết được quá khứ và cô luôn tự trách mình. Anh ít bộc lộ cảm xúc buồn ra bên ngoài, lúc nào cũng tự ngồi khóc một mình trong phòng. Không lâu sau, mọi người định mang cô đén trại trẻ mồ côi nhưng thật may cô được người bạn thân của mẹ nhận nuôi và yêu thương cô hết lòng. Nhưng gia đình dì không được khá giả nên cô không còn cuộc sống như trước nữa.
     
  3. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Cuộc gặp gỡ định mệnh

    Giới thiệu nhân vật

    Tên: Trang Nhật Minh Hoàng . Giới tính:nam

    Tuổi : 15

    Ngoại hình: Đẹp trai, ít nói, lạnh lùng, điều anh quan tâm là Kiều Anh và siêu xe. Tóc nâu, khuôn mặt thanh tú, cao 1m80. Hoàng sở hữu nụ cười làm tan chảy trái tim của hàng ngàn cô gái.

    Gia đình giàu về mọi mặt đặc biệt là các loại đá quý. Là người thừa kế của tập đoàn Tranh Nhật. Được rèn luyện từ nhỏ và thành thạo súng đặc biệt rất giỏi võ.

    __________________________________________________________

    Tên: Hoàng Bảo Nam Giới tính: Nam

    Tuổi:15

    Ngoại hình: Đẹp trai, rất ít nói chuyện với người lạ, nam tính. Tóc nâu, khuông mặt thanh tú, cao 1m80. Nam là bạn thân của Hoàng nhưng lại luôn gây sự chú ý của mọi người với hành động với các cô gái trong trường.

    Gia đình giàu có, là người thừa kế của tập đoàn họ Hoàng. Được rèn luyện với Hoàng từ nhỏ.

    ____________________________________________________________

    Tên: Đỗ Cao Minh Tuấn Giới tính:Nam

    Tuổi 15

    Ngoại hình: Đẹp trai, hòa đồng nhất trong ba người, nam tính. Tóc đen, cao 1m80. Tuấn là bạn thân của Hoàng và Nam. Cực thu hút các cô gái bởi độ mê thể thao và phong cách ăn mặc bụi bặm, thù cực giai.

    Gia đình giàu có (tập đoàn Đỗ thị), Gia đình cậu sáng lập ra trường Minh Đức. Được rèn luyện từ nhỏ cùng Hoàng và Nam.

    __________________________________________________________

    Tên:Nguyễn Nguyệt Kiều Anh- tôi Giới tính:nữ

    Tuổi:15

    Ngoại hình: xinh đẹp với vẻ cá tính. Tóc dài, đuôi xoăn nhẹ màu nâu. Là người tình trong mộng của biết bao chàng trai trong trường.

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tên:Trương Mĩ Bảo Nhi - Nữ

    Tuổi 15

    Ngoại hình: xinh đẹp với vẻ nhí nhảnh, dễ thương nhưng không nổi tiếng bằng Kiều Anh. Tóc dài, thẳng ngang vai.

    Gia đình: thuộc loại khá giả, Nhi được bố mẹ hết sức yêu thương nhưng tính tình lại không nhõng nhẽo như những cô tiểu thư khác.

    -------------------------------------------------------------------------------------------------Tên: Nguyễn Ngọc Thảo Trang - Nữ

    Tuổi 15

    Ngoại hình: xinh đẹp theo kiểu thùy mị nết na nhưng tính cách thì không như thế đâu mà rất đanh đá khi có người đá đểu mình. Nhưng đối với Anh và Nhi thì luôn quan tâm.

    Gia đình: thuộc loại khá giả, bố là trưởng phòng của công ti họ Đỗ, mẹ là hiệu trưởng trường Minh Đức- trường cô theo học.
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Nhà dì Kiều Anh:

    -Dì... dì ơi...- Tôi gọi dì Hương bằng giọng ngái ngủ.

    - Kiều Anh, con gọi dì có việc gì thế?- Dì Hương đang nấu bữa sáng nói vọng lên.

    - Dì ơi, mấy giờ rồi ạ? - Tôi tiếp tục nói.

    - Sáu giờ rồi con.- Dì Hương đáp.

    - Ồ, vẫn còn sớm chán.- Tôi nói bằng giọng thích thú.

    Bỗng ngoài cửa tiếng Thảo Trang vọng vào:
    - Kiều Anh, nhanh lên, muộn giờ rồi.
    Tôi nghe thấy Trang nói tỏ vẻ bỡ ngỡ chạy ra cửa. Tôi nói:
    - Ơ, mới sáu giờ mà, trường mình bảy giờ mới vào lớp, còn lâu.

    Trang nói bằng giọng trách móc:
    - Ôi! Con lạy mẹ, mẹ không nhớ là hôm nay chúng ta phải đến sớm à? Sáu giờ mười ...
    Trang chưa nói hết câu tôi đã chạy như tên lửa lên phòng.

    Chưa đầy năm phút sau, tôi đã xuống đến nơi. Trang trêu trọc:
    - Ồ, đúng là Kiều Anh có khác sau bao năm vẫn không thay đổi.

    Tôi cười ngượng rồi cùng Trang đi đến trường. Đến cổng, tôi chợt nhận ra hôm nay có gì đó khá lạ. Các học sinh và phóng viên tụ tập đông nghịt dưới cổng trường, còn có cả cô hiệu trưởng nữa. Tôi hỏi Trang:
    - Trang ơi, đón học sinh mới thôi mà sao mà nồng nhiệt thế?
    Trang nhìn tôi với ánh mắt khâm phục, cô nói:
    - Mày vẫn là mày Anh ạ.
    Tôi chẳng hiểu nhỏ nói gì, hỏi lại:
    - Mày làm sao thế, tao tất nhiên là Nguyễn Nguyệt Kiều Anh rồi.
    - Thôi, chẳng chấp nhặt gì với mày nữa. Hôm nay không phải đón học sinh bình thường mà là Đỗ Cao Minh Tuấn- chủ của trường này; Hoàng Bảo Nam- hotboy nổi tiếng ga lăng; và...- giọng Trang bỗng ngập ngừng, Trang nhìn tôi đầy lo lắng nói:
    - Và Trang Nhật Minh Hoàng- người đã hại mày không thể đi du học hồi đầu năm lớp chín.

    Tim tôi như ngừng đập. Ôi không, cái tên chết tiệt ấy đã làm rơi giấy nháp của tôi hại tôi không thể trả lời được câu hỏi và bị loại. Từ đó tôi ghét cay ghét đắng tên Hoàng kia, mỗi khi tôi tức giận là tôi lại đem hình của hắn ra để bắn phi tiêu hay chửi rủa. Tôi quay sang nhìn Trang với ánh mắt hình viên đạn. Trang sợ hãi, mặt tái mét lắp bắp nói:
    - Kh...ông phải mình không nói mà là Anh không muốn nghe, bà nói bà biết rồi mà.
    Quá khứ dần trở về vài ngày trước đây:
    - Kiều Anh, bà có biết tin gì mới không?- Thảo Trang và Bảo Nhi khuôn mặt hớn hở chạy vào lớp nói với tôi.

    Không thấy tôi trả lời, Trang và Nhi lại nói :
    - Kiều Anh! Bà định phớt lờ tụi này à?
    Tôi nghe những lời nói ấy mà tóc gáy cứ rựng lên, một giọt mồ hôi to tướng đang rơi trên trán.

    Tôi lắp bắp đáp:
    - À...Mình nghe rồi. Thế có chuyện gì?
    Nhi mặt hí hửng nói:
    - Thì sắp có ba bạn hot boy vào trường mình học.
    Trang liền hùa theo:
    -Trời ơi! Nghe nói họ đẹp trai lắm ớ...
    Trang chưa nói hết câu thì tôi liền chặn đứng nhỏ, tôi nói:
    - À, tôi biết rồi bà không phải kể nữa ra cho tôi học.

    Thế mà hai đứa nó tin thật liền kéo nhau ra một chỗ nói chuyện. Tôi nói thế nhưng thật ra tôi có biết gì đâu, nói đại cho chúng nó đi. Chứ để chúng nó nói thì chắc đến sáng mai cũng không xong. Thôi rồi, người ta nói đâu có sai "Gieo nhân nào gặt quả ấy".

    Cô Thủy từ trong đám đông bươc ra đưa cho tôi một bó hoa và nói:
    - Hoa đây, lát em nhớ mang ra tặng Hoàng nhé!
    Mặt tôi hiện lên một chữ "sốc" to đùng. Trời ạ, sao tôi lại không nhớ tới lần trước tôi đã nhận lời tặng hoa chứ. Sao ông trời cứ thích trêu Kiều Anh này chứ? Tôi đang nảy ra ý định đánh bài chuồn thì ba chiếc xe ô tô loại sang đã đến, đậu trước mắt tôi. Bước ra là ba chàng trai mặc đồng phục trường và trong đó có cả tên mà tôi ghét nhất Trang Nhật Minh Hoàng.

    Bọn con gái xung quanh nhìn thấy ba người họ liền hét ầm ĩ làm tôi điếc tai vô cùng, khiến tôi mới gặp đã không có thiện cảm với hai người còn lại. Thôi, đành vậy ném lao thì phải theo lao, cứ nhắm mắt ra mang bó cho hắn. Tay tôi cầm bó hoa mang ra cho hắn với gương mặt hết sức "vui mừng" có vẻ hắn cũng nhận ra tôi. Cũng phải, lúc sau tôi nói hắn như vậy cơ mà không nhớ mới lạ. Hắn nở một nụ cười nửa miệng như muốn thách thức nhưng sao có thể làm cho Kiều Anh đây tỏ vẻ giận giữ trước nhiều người được. Tôi đã học cách nhẫn nhịn nhiều năm rồi sao có thể không chịu được cái nụ cười của hắn.
     
  4. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Chương 3: Minh Hoàng là tên khốn.

    7h00',trong lớp 10A1(các học sinh trong lớp phải giỏi tất cả các môn)
    Tôi hậm hực bước và lớp, thế là xong, cuộc sống của tôi trong ngôi trường Minh Đức này sau này khốn khổ rồi. Hắn vẫn còn nhớ tôi,đúng là tên thù dai. Lát sau, cô Thủy (cô giáo chủ nhiệm lớp) bước vào và sau lưng là ba tên mới đến. Cô Thủy nhẹ nhàng nói: Cô muốn thông báo với cả lớp một tin là từ nay Minh Hoàng, Minh Tuấn và Bảo Nam sẽ học lớp chúng ta.

    Cô Thủy chưa hói hết câu thì những đứa con gái trong lớp ra sức vỗ tay, tỏ vẻ ngây thơ, trong sáng (ngoại trừ tôi). Điều họ làm càng cho tôi thấy ghét tên Hoàng hơn, mặc dù hắn cũng chẳng động chạm gì đến tôi. Khổ nỗi, hai con bạn thân nhất của tôi cũng hùa theo mới tài chứ, thật làm cho tôi thất vọng kinh khủng. Cô Thủy ra hiệu cho lũ con gái hám trai ấy trật tự rồi nói:
    - Các em hãy đi tìm chỗ của mình đi.

    Ba tên nge thấy thì ung dung đi xuống tìm chỗ trong ánh mắt "điên dại" của lũ con gái trong lớp (trừ tôi).

    Hắn đi xuống bàn tôi rồi nói:
    - Mình có thể ngồi đây được không?

    Đáp lại lời nói ngọt ngào của hắn tôi đáp lại một câu cụt ngủn:
    - Xin lỗi, bàn này hết chỗ rồi, phiền bạn tìm chỗ khác.
    Sau câu nói của tôi Bảo Nam và Minh Tuấn há hốc mồm ngạc nhiên còn lũ con gái trong lớp nhìn tôi với ánh mắt viên đạn. Tôi cũng chẳng để ý lắm ung dung ngồi đọc sách . Bỗng, hắn quay sang nói gì vào tai Bảo Nhi khiến nhỏ cười híp mắt rồi cầm cặp sách xuống bàn của Bảo Nam ngồi. Hành động của nhỏ không chỉ khiến tôi ngạc nhiên mà Nam cũng ngạc nhiên không kém nhưng chẳng nói gì.

    Hắn ung dung ngồi xuống ghế khiến tôi đơ mấy giây, tôi nói bằng giọng hăm dọa:
    - Cậu đang làm gì vậy, đây là chỗ của Nhi, mau ra đi đồ mặt dày.
    Hắn đáp lại tôi bằng giọng tỉnh bơ:
    - Nhi ngồi cùng Nam rồi, tôi hết chỗ nên ngồi đây.
    Câu nói của hắn làm tôi suýt sặc, hắn ko những ko sợ mà còn nói với giọng hách dịch. Tôi nghe mà tức điên lên. Lấy lại tinh thần tôi nói:
    -Bàn của Tuấn vẫn còn chỗ kìa, cậu xuỗng đấy mà...
    Như đọc được suy nghĩ của tôi hắn trả lời khi tôi còn chưa nói hết câu:
    - Mẹ bảo tôi mắt kém, không ngồi được bàn cuối.
    Cuối cùng, tôi cũng thua hắn, chẳng còn gì mà cãi thôi đành kệ vậy rồi tính kế đuổi hắn đi.

    Tiết một của tôi diễn ra êm đẹp, cứ tưởng hắn ko nhớ chuyện xưa thì tha cho tôi ai dè giờ ra chơi hắn lôi kéo một đống con gái từ đâu đến nói cười vui vẻ làm cho tôi ko thể nào tập chung mà học được. Tôi tức giận nghiến răng ken két Trang... Nhật... Minh... Hoàng... cậu cứ đợi đấy. Nói rồi tôi lôi hai con bạn mê trai của mình trong ánh mắt tiếc nuối hai nhỏ. Đến căng tin, sau khi mua đồ ăn chúng tôi tìm một cái bàn trong góc tránh sự chú ý của mọi người. Tôi cầm chai nước cam tu một phát gần hết nửa chai rồi quay mắt sang nhìn Bảo Nhi. Tôi hắng giọng nói: - Bảo Nhi tên Hoàng đã nói gì với cậu thế?

    Nhi hiểu được âm điệu giận giữ trong câu nói ấy liền bối rối trả lời:
    - À... à... Hoàng bảo mình xuống bàn cuối ngồi cùng Nam.
    Tôi được nước làm tới gắt lên:
    - Nhi ơi là Nhi vì 1 thằng con trai mà bà bỏ tôi hả, chẳng lẽ Nam đẹp trai đến thế sao?
    Nhi không ngần ngại hồn nhiên trả lời:
    - Trời, Anh bà bị làm sao vậy, điều đó mà cũng phải hỏi. Nam is very very handsome.
    - Nhi, tôi bó tay bó cả chân với bà. Lần sau bà mà còn như thế là tôi giận luôn đó- Tôi nói bằng giọng hăm dọa. Tuy giận thật nhưng Nhi trẻ con quá, sao giận được.
     
  5. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Chương 4: Minh Hoàng, tha cho tôi!

    Sáng, lớp 10A1:.

    Trong khi tôi đang làm bài tập toán thì hắn, Bảo Nam và Minh Tuấn bước vào lớp theo sau là mấy bạn nữ xách cặp bước vào.

    - Ê, mang cặp xuống cái bàn thứ ba dãy giữa đi- Hoàng ra lệnh cho một cô gái ăn mặc lòe loẹt, cái váy không thể ngắn hơn. Cô ta nhanh nhẹn bước xuống rồi đút cặp vào ngăn bàn và không quên nhìn tôi với ánh mắt cảnh cáo. Cô ta nói giọng nũng nịu:

    - Hoàng, anh sao vậy, sao không ngồi với anh Tuấn hay anh Nam. Con nhỏ này kinh lắm, nó mới vào trường mà ra vẻ xinh đẹp, cành cao, mấy thằng con trai lớp khác liếc mắt mà nhỏ chẳng thèm nhìn lại, ra vẻ tiểu thư trông buồn nôn lắm. Anh đừng ngồi với nhỏ nữa.

    Tôi thầm nghĩ "trời, nhỏ học lớp mười một mà, cái gì mà anh anh em em. Thấy Kiều Anh này xinh đẹp thì ghen tị sao, tôi nghĩ thầm". Hắn ta cũng chẳng kém, hắn nói:

    - Baby của anh à, em sợ gì chứ, chẳng phải em cũng mấy lần chụp hình cho tạp chí sao. Với lại anh có muốn ngồi với nhỏ đâu, tại cô giáo xếp chỗ đấy chứ.

    Nghe xong hắn nói tôi tí sặc, cái gì mà cô giáo sắp chỗ, hắn nói dối không biết ngượng mồm. Nếu là người khác thì tôi đã cãi lại ngay rồi, nhưng nhà hắn giàu, tôi sao mà cãi được nhỡ hắn thuê người giết tôi thì chết. Các cụ bảo rồi "một điều nhịn thì chín điều lành".

    Đúng lúc ấy, tiếng trống trường vang lên. Hắn tiếp tục nói bằng giọng mắc ớn:

    -Lan Ngọc, em vào lớp đi, em yên tâm, cô ta trong mắt anh chẳng có gì tốt đẹp đâu.

    Lan Ngọc hôn vào má hắn "chụt" một cái rồi nói:

    - Chào anh,hẹn gặp lại.

    Đúng là loại con gái trơ trẽn, mà cũng đúng hắn cũng trơ trẽn chẳng kém, yêu nhau là hợp. Ơ mà khoan, chẳng phải hôm trước có bài báo nói cô ta ngoan ngoãn, không yêu đương gì, chỉ chú ý chuyện học hành thôi mà. Tòa soạn này có vấn đề, sai một trăm phần trăm kìa.

    Sau khi cái chị tên là Lan Ngọc vừa rời đi thì hắn quay ngoắt một chăm tám mươi độ, từ khuôn mặt vui vẻ chuyển sang lạnh lùng. Loại người này đúng là nguy hiểm, tôi nên tránh xa càng nhanh càng tốt. Hắn về chỗ ngồi rồi lại giở trò ngứa chân ngứa tay phá không cho tôi học. May sao, cô giáo lên kịp và tôi không phải chịu những trò điên rồ mà hắn gây ra.

    Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, cô Thanh - sát thủ của trường vào lớp với khuôn mặt hằm hằm tức giận. Cô quát:

    - Các em bỏ giấy ra kiểm tra mười lăm phút.

    Ở dưới bắt đầu có tiếng xì xào rồi Hòa mạnh dạn đứng lên nói bằng giọng sợ sệt:

    - Thưa cô, tiết trước lớp mình kiểm tra rồi mà cô.

    Cô Thanh như tìm được thứ trút giận quát:

    - Các anh chị buồn cười nhỉ, kiểm tra rồi thì kiểm tra lại. Hay muốn không điểm hết lượt.

    Cô vừa nói xong cả lũ mặt mày tái mét, sợ hãi. Rồi Như- lớp trưởng nhìn cô với ánh mắt sợ sệt run run nói:

    - Cô ơi, cô có thể ... cho chúng em ôn lại ... năm phút được không ạ.

    Cô lại tiếp tục bài quát của mình:

    - Ôn iếc cái gì, bỏ giấy ra, không chép kịp đề đừng có hỏi lại. Cho.................. (đề bài ớ)

    Sau khi nghe cô đọc xong đề bài tôi sốc nặng. Nếu tôi nhớ không nhầm thì bài này chép nhanh cũng mất đến mười ba phút thế mà chúng tôi còn phải nhớ thì làm sao kịp nổi. Trong khi tôi vẫn đang lẩm nhẩm thứ còn sót lại hôm qua thì tôi thấy hắn viết nhanh như đã thuộc làu làu. Tôi dụi dụi mắt như không tin, làm sao hắn có thể nhớ mà viết như gió thế này, hơn nữa còn không có phao. Rốt cuộc đến cuối cùng tôi cũng thuộc nhóm ba phần tư học sinh của lớp không viết được chữ gì trong khi thời gian cứ trôi, cô Thanh vẫn cầm cây thước kẻ gỗ dày hơn năm cm lượn lờ khắp phòng.

    Đến nước này thì tôi đành đánh liều nói với hắn bằng ánh mắt xin xỏ:

    - Minh Hoàng! Mình xin cậu, cho mình chép một ít, rồi hôm nay mình chép bài hộ cậu.

    Hoàng vẫn tiếp tục viết lia lịa rồi nói:

    - Làm ôxin cho tôi một tuần tôi sẽ cho cậu chép bài.

    Tôi sốc nặng, có tí bài thôi mà sao hắn đòi hỏi cao thếnhưng tôi biết làm sao. Đã bốn phút trôi qua, tôi đành nhắm mắt nhận lời. Sau đó là màn chép siêu tốc của tôi. Cuối giờ, tôi chép cũng chỉ được tám mươi phần trăm nhưng ít cũng được tầm bảy điểm còn hơn con không tròn trĩnh. Tôi tưởng sẽ sống tốt đẹp trong những giờ học nhưng không như tôi nghĩ. Hắn bắt tôi lúc thì chép bài cho hắn, lúc thì chơi cờ với hắn cùng những đề nghị vô cùng ngớ ngẩn. Khiến tôi nơm nớp lo sợ cô giáo bắt được. Nếu tôi mà bị bắt thì tôi chỉ còn cách ngồi sổ đầu bài và chuẩn bị giấy bút để viết bản kiểm điểm. Khốn khổ gấp mấy lần việc chép bài cho hắn. Hoàng đúng là con người biết hành hạ người khác.

    Giờ ra chơi.....

    Nhi và Trang chạy lại chỗ tôi kéo tay tôi và nói:

    -Bọn mình đi xuống canteen mua đồ ăn đi.

    Ồ, thì ra cũng trưa rồi, bụng cũng bắt đầu réo ầm ầm tôi trả lời nhanh gọn:

    -Ừ, mình đi.

    Hắn nói bằng giọng hách dịch:

    - Mua cho tôi ba lon coca, ba lon nước khoáng, ba lon nước cam, ba bánh mì, ba khay cơm mang lên lớp, năm phút nữa tôi cần. Nếu không có trong vòng năm phút tôi sẽ lên gặp cô Thanh.

    Tôi quát lên:

    - Minh Hoàng, sao cậu bựa đời thế? Trong lớp hành hạ tôi vẫn chưa đủ sao, năm phút sao mà tôi bê được tất lên, tôi có ba đầu sáu tay đâu. Mỗi người chỉ được một suất cơm thôi tôi lấy đâu ra ba suất cho cậu, muốn ăn thì đi mà lấy.

    Hoàng vẫn vẻ mặt bình thản:

    -Làm ôxin một tuần, chính cậu đã hứa, thực hiện nhiệm vụ đi.

    Tôi đổi giọng năn nỉ:

    - Thôi mà, tôi sẽ làm nhưng cậu giảm bớt đi với lại phải cho tôi thêm mấy người phụ chứ, canteen về trưa đông lắm làm sao mà tôi ních vào mua cho cậu được. Với lại cậu đưa thẻ của cậu đây may ra người ta mới phát cho ba hộp.


    - Được rồi Bảo Nam và Minh Tuấn sẽ làm trợ lí cho cậu. Còn đây là thẻ của tôi, thẻ này mua được nhiều hơn thẻ của người khác. - Hắn vừa nói vừa đưa thẻ cho tôi.

    Sau khi nghe Hoàng nói xong Bảo Nam và Minh Tuấn không hẹn mà cùng nói:

    - Ý cậu bảo mình là thằng xách đồ?

    Hắn vẫn giữ dáng vẻ ung dung nói:

    - Hai cậu thông minh thế, đoán đúng rồi đấy.

    Bảo Nam và Minh Tuấn đồng thanh tập hai:

    - Không bao giờ.

    Bảo Nam hôm trước vào vũ trường nhà tớ còn đánh người gãy mấy cái xương tớ chưa xử lí vụ đó đâu. Minh Tuấn trong tuần này đã quen tất cả mười lăm em ở cả ba khối trong đó có mười em gia thế giàu có nhất là em Mai lớp 12A4. - Hoàng nói vẻ điềm nhiên nhưng tôi, Trang, Nhi, Nam, Tuấn há hốc mồm ngạc nhiên. Tuấn và Nam lại đồng thanh tập ba:

    - Sao cậu biết?

    Hoàng nói:

    - Thế hai cậu có đi không?

    Nam vội đáp:

    - Đi chứ.

    Tuấn vội nói thêm:

    - Nhưng cậu quyên mấy việc cậu nói đi, coi như cậu không biết.

    Hoàng đáp:

    - OK, quyết không nuốt lời.

    Thế là tôi đi trong khuôn mặt hớn hở còn Nam, Tuấn thì buồn kinh khủng và hai nàng Trang, Nhi thì ngơ ngác. Đúng như tôi nghĩ, canteen chật kín người, tôi ra lệnh:

    - Nam, Tuấn các cậu hãy dùng vẻ đẹp nghiêng thùng đổ nước của mình để dẹp đường đi và chuẩn bị tâm lí nhé.

    Nam và Tuấn vui vẻ đồng thanh đáp:

    - OK, việc nhỏ cứ để tớ lo.

    Nam và Tuấn đúng là người nổi tiếng có khác, đi đến đâu là học sinh rẽ hết ra hai bên, tôi cũng thật ganh tị. Tuấn lên tiếng:

    - Thưa tiểu thư, mời cô mua nhanh dùm.

    Tôi cười nói:

    - Mua cũng phải có thời gian, chờ tí nhé.

    Tôi quay ra nhìn chị bán hàng rồi đưa thẻ của tên hoàng ra và nói nhẹ nhàng:

    - Chị cho em hỏi có phải thẻ này mua dược nhiều mà không mất tiền đúng không ạ?

    Chị bán hàng nhìn thẻ rồi vội nói:

    - Ừ, em mua gì?

    Tôi vui vẻ đáp:

    - Chị cho em sáu khay cơm, mười lon coca, mười gói bim bim, mười lon nước cam, mười cái bánh mì, bánh bông lan với cả bánh trứng mỗi loại một hộp và thêm ba que kem, ba xúc xích loại bự...

    Nghe tôi nói xong thì Nhi và Trang lắc đầu ngán ngẩm còn Nam và Tuấn nhìn tôi chằm chằm. Nam nói:

    - Anh ơi, cậu định ăn cả tháng hả, Hoàng có bảo mua nhiều thế đâu?

    Tôi đáp:

    - Nhiều hả, tôi còn định mua nữa cơ nhưng thôi, tôi sợ các cậu xách mệt.

    Trang nói:

    - Hai ông không biết đấy thôi, nhỏ Anh này có cái dạ dày không đáy ăn thế chỉ mất một ngày thôi.

    Nghe xong câu nói ấy Nam và Tuấn nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh. Tôi vừa nói vùa đưa cho mỗi người một bọc to đùng :

    - Đừng nhìn nữa, hai ông sắp rớt quay hàm rồi kìa, cầm đồ rồi đi thôi chỉ còn hai phút thôi.

    Hai người im lặng đi về phía lớp học. Đi được một lúc thì Tuấn bắt đầu càu nhàu:

    - Chưa bao giờ tôi bị mất hình tượng như vậy, Kiều Anh! Cô giỏi lắm.

    Tôi nói:

    - Ông có phải là đàn ông không vậy xách có tí đồ đã càu nhàu, mà ông hứa xách chứ tôi đâu có ép.

    Tuấn nghe xong câu đấy thì im lìm. Vào đến lớp tôi nghĩ hắn cũng như hai tên kia nhưng không ngờ hắn chỉ hơi ngạc nhiên rồi buông một câu khiến tôi tức điên:

    - Đúng là đồ lợn.

    Tôi tức điên bẻ ngón tay răng rắc nói:

    - Cậu mới bảo cái gì? Nói lại xem.

    Hắn vẫn thản nhiên như không:

    - Tôi nói cô ăn như lợn đấy.

    Tôi nghe xong câu đấy tức điên rồi bất ngờ vung tay lên đấm hắn. Tôi đinh ninh rằng hắn không đỡ được cú đấm của tôi nhưng không, hắn kịp thời giữ tay tôi và vặn ngược tay tôi ra đằng sau khiến tôi đau kinh khủng nhưng vẫn phải cố gắng làm mặt bình thường. Hắn nói:

    - Cô định đánh tôi sao, còn non lắm. Tôi đai đen karate nè, về tu thêm mấy năm nữa nhé.

    Nói rồi hắn bỏ tay tôi ra và bây giờ tôi thấy tay đau kinh khủng. Không biết hắn luyện từ bao giờ mà sao vặn tay tôi nhanh thế, tôi càng ngày càng hận hắn. Tôi nói:

    - Bạn Hoàng à, anh cho em hỏi anh học karate được bao nhiêu năm rồi mà anh ra tay thâm độc thế?

    Hắn cười khẩy rồi nói:

    - Anh đây học từ năm ba tuổi em à. Lần sau muốn đánh thì anh chiều còn lần này anh tha.

    Tôi nghe hắn nói mà tức muốn ói máu, hắn ta dám chế diễu mình. Chẳng qua là hắn học trước mấy năm thôi mà cần gì hống hách thế.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.