OnGoing Tình Về Nơi Anh

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 5
Vẫn là những buổi chiều lang thang trên còn đường về nhà. Bên anh là cô bé ngây thơ và biết nghe lời.
-chào nội con đi học về.
-rửa tay rồi qua nấu cơm cho bà nội nhé- ông nội đang đọc sách
-ơ….nhăn nhó
-giờ con học nấu cơm đi. Lớn hơn bà nội rồi kìa. Sau này đi lấy chồng còn biết đường ăn nói
-con còn nhỏ mà tính chi ch lấy chồng
Ghé sát nội và níu vai. Chuẩn bị tung chiêu
-con toàn bị cắt vào tay. Đau lắm ý.- giơ ngón tay có vết sẹo
-con gái phải biết nội trợ . chứ ko chỉ biết mỗi càm đao mà khua múa đâu. Nói là giỏi. kiếm thằng nào cho nó trị
- con ở nhà với nội. ko đi đâu hết
-thôi con ạ. Đi học thì phá như ranh. Về nhà thì suốt ngày xem ti vi với đọc truyện. nhà nội ko chứa nổi con đâu. Mẹ con đang kêu nội chiều con quá đấy. bây giờ phải rèn. Đứng lên ngay- nội quát

Có tí tủi thân. Nó lặng lẽ xuông bếp . với tay lấy cái tạp zề. đeo lên cổ. hic. Hôm nay mình sẽ thành cô tấm vậy. đừng tưởng vân đây ko biết nấu ăn. Cao thủ võ lâm mà lại chịu thua mấy cái nồi niêu xoong chảo này ư.

Nhưng thật tình thì mỗi lần xuống bếp là một lần bị thương. Hết đứt tay lại đến bắn mỡ. ui trời. mọi thứ cứ rối tung lên chứ ko đơn giản như việc tiếp chiêu mấy thằng đệ. Cho dù chúng nó có đông hơn nhưng chi 5-10 cước là hạ gục rồi. còn đây mấy con gà mấy con vịt này cứng đâù thật đấy.- hazzz- thở dài ngao ngán. Giá như nội cũng dễ tính như bà nội, phong và sơn. Cái gì luộc cug khen ngon. Mà có muốn chê thì bị lườm rồi cũng chả dám nói.

Hôm nay mẹ đưa nó lên Hạ Nội chơi với Anh phong. Tan học anh đi đá bóng. Đá bóng xong kéo bạn bè về nhà ăn uống. Anh Phong nó rất hiền. Nhưng từ khi lên đây nghe có vẻ cũng chơi bời ra phết . Mọi người cứ ăn uống cười nói. Nó ăn rất nhanh rồi chửi vào trong phòng xem truyện.
-em gái phong đấy à? -nó nghe ai đó hỏi
-bụ bẫm nhỉ. Chả bù cho ông- mấy anh cười.
-nó là con mà truyện đấy . Nghiện nặng.- Phong quảng cáo
-thế hả. Em ơi. Có đọc truyện ko? Anh nhiều lắm hôm nào anh cho mượn.
Mấy anh lại cười ồ lên. Vân quay lại nhìn . Tên vừa nói có nụ cười rất cợt nhả. Cô chả thèm trả lời
-đố mày làm nó mở mồm đc.
-ít nói thế à?
-nó ko thik ng lạ
Xinh thế kiêu là phải thôi. Hắn cười.

5 đứa đang đạp xe đi chơi thì có cái gì đó- bộp- vút qua qua mặt rất nhanh sau đó là – bốp-
-aaaaaaaaaa. – tiếng la thất thanh cùng tiếng ngã nhào. 3 cái xe đạp chỏng trơ. 5 đứa con gái đè lên nhau. Choáng váng chưa kịp định thần. đã có tiếng gào

-mẹ kiếp . mày tránh cứt chó hay sao kiểu gì thế- thìn nó thế đấy tính khí bốc lửa
Bốp- sau tiếng gào nó ôm đầu. 5 đứa nó đang bị tấn công. Cái vật rơi xuống đất là quả ổi non.

Vân nhặt vật chứng lên. Óc phân tích rất nhanh. tay đội mũ lên đầu để tranh bị đau.Nó quan sát. Mím môi chặt chạy thật nhanh về hướng nó phán đoán. có động nên bọn kia chạy hết. bỏ lại thằng toàn nhách, người nó bé tí, yếu ớt nhưng đc cái học khá nên vân rất nể nó

-đứa nào- nó cầm cổ áo thắng bé trợn mắt.
-em ko…ko…ném….chúng..nó…nó…- nhìn bộ dạng nó sợ vãi cả tè ý chứ. Ko chết trong tay đại ca thì cũng nhừ xương. Mặt mũi tái mét
-khai- nhấc cổ nó lên
-đại ca ….em …chúng nó giết em…
-thế thì mày chết luôn tại đây đi. – vân giơ nắm đấm lên cao
-em.. khai…- thôi thì bị chúng nó đánh chửi còn vui vẻ . chứ nội công của bà chị thâm hậu lắm. chỉ vài cước là đời nó tàn cmr

Nghe xong bà chị chẳng có tí gì là tức tối cả. đã thế còn xoa đầu thằng em cười cười khen nó ngoan, nó thật thà chị thương nên chị tha. Tay chị đút túi quần đi thong thả ra dắt xe.

Thấy vân xuất hiện 4 con yêu tinh tranh nhau hỏi.
-đứa nào…đứa nào dám- thìn bốc khói
-mày nói ngay đi. Để ta còn cho chúng nó 1 trận- hằng cũng ko kém
-ta đau…
-rơi hết sách ra rồi
Nghe chúng nó nói vân cũng chỉ cười cười. 4 đứa kia nhìn nó càng tức
-con sâu béo kia hôm nay dở như thị nở thế-
-Về thôi. Về nhà ta rồi ta sẽ nói với các đệ- nó vẫn tủm tỉm
Định chơi với bà ư? Chúng mày tuổi gì hả.

Mấy hôm sau vào 1 buổi chiều được nghỉ học sớm. có 4 thằng bạn thân rủ nhau đi hái xoài chơi. Cây xoài gần nhà ông tư chánh nhiều quả lắm ý. Quả lại ngon nữa. mà ông tư chánh này ghê lắm cứ thấy chúng nó là chửi và đuổi. nghe nói hôm nay ông ý đi lên hà nội. nhà chả có ai. nên chúng nó sẽ vào càn quét cho hả dạ.

Trước khi trèo lên cây cũng kịp đạp đổ mấy , bẻ ít cành. sau đó Cả bọn trèo lên cây vui vẻ vừa ăn vừa ném nhau.
-công nhận xoài nhà ông già này xanh mà ngọt nhỉ.
-này lấy về ít cho mấy đứa con gái. Ko có nó éo cho quay bài đâu
-ăn đi đã chưa chi đã tính
-đm cái lão này trông thấy chỉ muốn đấm, hôm nay mói có dịp trả thù ,vặt mẹ hết đi.

Đang vui vẻ thì nghe thấy có tiếng cạch cạch rất lạ. lần đầu ko để ý. Lần sau thì to hơn. Lần sau nữa thì gần như rung cả cây. 4 thằng dồn sự chú ý xuống gốc cây. Miếng xoài vừa cắn rơi khỏi mồm 1 cách vô thức. bộ não có lẽ chỉ còn nói đc câu –chết mẹ rồi

Dưới gốc cây ngoài ông tư chánh còn có 3 thằng thanh niên cầm đòn gánh. Mắt ông ta nhìn lên đầy tức giận. 4 người ở dưới nhìn lên cây. 4 thằng ở trên ko dám xuống. có ai đó khoanh tay đứng cổng vui vẻ cười.

-mi giỏi quá. Chúng ta chả cần bẩn tay.- thìn hả dạ
-mà mấy thằng này cũng ngu cơ. Bị bán đứng còn ko biết.
-này ông ý mà đánh nó bằng cái đòn gánh đó thì nó chết mất- tâm thương thương
-tao thấy sợ sợ ý, hay mình xin cho nó-ngọc
Nó bị ấn đầu
-thế mới trị được nó. Mày đau bao lần chưa chừa à
-mày mê nó thế à con kia.
-thì chúng mày bị thế tao sẽ nhảy ra binh luôn ý chứ

Nó thấy 4 con này sắp thành chợ đành lên tiếng.

-thôi đi mấy đệ, về nhà ta thôi. Việc ở đây để ông chánh lo.
Rồi cười và quay đi. Mấy thằng đấy chả biết là nó đã mua chuộc thằng toàn nhách. Việc ông chánh đi hà nội cũng là do nó bầy ra. Ông chánh là người làm nhà nó nói 1 câu được ngay. Và giờ thì chúc mấy đứa vui vẻ nhé.

Mấy hôm sau mới thấy chúng nó đi học mà mặt bí xị ra. Nó ngồi 1 góc cuối lớp cười thầm

Hình như càng lớn vân càng ít nói hơn. 5 đứa nó 5 tính cách khác nhau
Thìn nóng tính đến bốc lửa. nó ko thể kiểm soát nổi bản thân mà sẽ bộc phát cảm xúc ngay. Nhưng nó rất dễ tha thứ. Nhanh quên
Ngọc đẹp. dịu dàng. Điệu nữa. cũng ko phải quá hiền khi có người động vào nó thì sẽ biết
Hằng cũng nóng tính. Nhưng nó sẽ suy nghĩ sau đó mới hành động.
Tâm thì hiền. thật sự quá hiền. nó đúng là phiên bản cô tấm của thế kỉ 20. Biết quan tâm người khác
Còn vân có lẽ là tong hợp của cả 4. Nó ít nói và ít ai hiểu nó đang nghĩ gì. Nó đẹp. biết quan tâm. Biết suy nghũ cho người khác. Và hơn hẳn 4 đứa kia ở điểm nó thông minh.

Đang dòng suy nghĩ anh chợt giật mình. Có đôi bàn tay bit mắt a. vẫn mùi hương đó mùi mộc lan. Anh cười. gỡ tay nó ra.
-hôm nay ko học bài à.
-học ko vào.- nó ngồi cạnh anh nhìn ra cánh đồng. lâu lắm mới ra đây. Lúc qua có chào mẹ anh. Mẹ anh bảo anh ở ngoài này.

Nhà anh nghèo. Ngôi nhà ngói cũ trong nhà có 2 cái giường và 1 bộ ghế cũ của ông nội cho. Ít ra cũng có chỗ che mưa che nắng. mẹ anh yêú. Ko làm được nhiều chỉ ở nhà quanh quẩn cơm nước trồng rau . mọi chuyện dồn cả lên vai anh.

Nhà anh cuối xóm. Ngay cánh đồng nên nhiều đom đóm lắm. ngay lúc này nó thấy 1 đàn đom đóm lấp lánh nó cười. lấy tay đỡ con đom đóm ấy trong long bàn tay. Một nụ cười chum chím tạo cho người bên cạnh cảm giác ấm áp. Có người thu toàn bộ biểu cảm của nó vào mắt, trái tim, …sao nó lại đập mạnh đến vậy. đôi mắt ấy phản phất ánh đèn. Tuy mơ ảo nhưng nó đẹp. anh ngây người.

Có ai đó đang vui tự nhiên bắt gặp ánh mắt ấy lại thẹn thùng. Khuôn mặt tự nhiên nóng nóng. Dạo này khi gần anh nó cứ thấy anh nhìn nó lạ lắm. chẳng giống anh trước kia tí nào.

-anh sao thế..- nó phá tan ko khí
-à. Ko sao. Bé hôm nay mang gì sang vậy.
-em mang ít quần áo. Anh phong mua trên hà nội nhưng anh ấy ko mặc vừa- nó nói dối là nó nhờ anh phong mua- còn quần áo của bác gái thì bà nội cho. Bà nội gửi tiền cho anh, với 1 ít cá khô.
- sao chiều bà ko đưa anh luôn. – nó quay lại lườm tỏ vẻ ko hài long
- thế vậy thì em về- nó giận
- ơ. Sao thế. Giận à.- anh níu tay nó ngồi xuống
Ko sai. Bà có định đưa nhưng nó chặn lại. bởi vì chỗ tiền bà đưa chỉ bằng 1 nửa chỗ nó đưa thôi. Cá cũng chỉ bằng 1 nửa thôi. Quần áo cũng là nó bỏ tiền mua.

Mẹ anh càng ngày càng tốn tiền mua thuốc. hôm qua nhà thấy bà ăn cơm mỗi rau với muối . quần áo bà vá nhiều. chắc tiền mua xà phòng còn chẳng có. Còn nó ăn sung mặc sướng. bố cho nó tiền bằng lương anh làm cả tháng. Hết tiền thì xin ông xin bà, xin bố mẹ, xin các chú- chẳng lo. Còn anh….

Tự nhiên nó rơi nước mắt. vân rất ít khi khóc. Kể cả khi tập võ chúng nó đánh đến tím tay chân cũng ko hề gì. Nhưng khi nhìn thấy cảnh ấy nó đã khóc suốt đêm.

Nó khóc trong vô thức. lúc đầu chỉ là những giọt nước mắt long lanh. Nhưng khi anh lấy tay lau những giọt nước mắt ấy thì nó như vỡ òa. Nó gục đầu vào vai anh khóc như hồi nó trẻ con. Nhưng ngày đó anh cho nó ngồi long dỗ dành còn giờ thì đưa bờ vai cho nó dựa. và cứ thế nó để mọi thứ trôi theo cảm xúc.

Nó không hiểu. Ko hiểu cảm xúc này là gì. Chết tiệt thật tai sao nước mắt lại ko thể ngừng rơi. Tại sao nó muốn ở mãi trong vòng tay anh thế này. Ông nội muốn nó học cấp 3 trên hà nội và sống luôn trên ấy. Hà nội đẹp, vui thì vui thật, nhưng nơi đó ko có anh. Vì thế nó ko muốn.

Anh bây giờ cũng là thanh niên rồi. có hôm nó còn thấy anh kể chuyện đi tìm hiểu cùng ai đó. Lúc ấy nó đã giận anh lắm. nhưng anh nói anh chỉ là chân gỗ thôi. Chân gỗ là gì chả hiểu. anh còn nói là khi nào chờ nó lớn hơn chút nữa anh sẽ nói cho nó hiểu. còn giờ đừng lo anh chỉ muốn chơi vơi mình nó thôi. Nó tin ngay. Thật thà dễ sợ
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 6
Vẫn là những buổi chiều lang thang trên còn đường về nhà. Bên anh là cô bé ngây thơ và biết nghe lời.
-chào nội con đi học về.
-rửa tay rồi qua nấu cơm cho bà nội nhé- ông nội đang đọc sách
-ơ….nhăn nhó
-giờ con học nấu cơm đi. Lớn hơn bà nội rồi kìa. Sau này đi lấy chồng còn biết đường ăn nói
-con còn nhỏ mà tính chi ch lấy chồng
Ghé sát nội và níu vai. Chuẩn bị tung chiêu
-con toàn bị cắt vào tay. Đau lắm ý.- giơ ngón tay có vết sẹo
-con gái phải biết nội trợ . chứ ko chỉ biết mỗi càm đao mà khua múa đâu. Nói là giỏi. kiếm thằng nào cho nó trị
- con ở nhà với nội. ko đi đâu hết
-thôi con ạ. Đi học thì phá như ranh. Về nhà thì suốt ngày xem ti vi với đọc truyện. nhà nội ko chứa nổi con đâu. Mẹ con đang kêu nội chiều con quá đấy. bây giờ phải rèn. Đứng lên ngay- nội quát

Có tí tủi thân. Nó lặng lẽ xuông bếp . với tay lấy cái tạp zề. đeo lên cổ. hic. Hôm nay mình sẽ thành cô tấm vậy. đừng tưởng vân đây ko biết nấu ăn. Cao thủ võ lâm mà lại chịu thua mấy cái nồi niêu xoong chảo này ư.

Nhưng thật tình thì mỗi lần xuống bếp là một lần bị thương. Hết đứt tay lại đến bắn mỡ. ui trời. mọi thứ cứ rối tung lên chứ ko đơn giản như việc tiếp chiêu mấy thằng đệ. Cho dù chúng nó có đông hơn nhưng chi 5-10 cước là hạ gục rồi. còn đây mấy con gà mấy con vịt này cứng đâù thật đấy.- hazzz- thở dài ngao ngán. Giá như nội cũng dễ tính như bà nội, phong và sơn. Cái gì luộc cug khen ngon. Mà có muốn chê thì bị lườm rồi cũng chả dám nói.

Hôm nay mẹ đưa nó lên Hạ Nội chơi với Anh phong. Tan học anh đi đá bóng. Đá bóng xong kéo bạn bè về nhà ăn uống. Anh Phong nó rất hiền. Nhưng từ khi lên đây nghe có vẻ cũng chơi bời ra phết . Mọi người cứ ăn uống cười nói. Nó ăn rất nhanh rồi chửi vào trong phòng xem truyện.
-em gái phong đấy à? -nó nghe ai đó hỏi
-bụ bẫm nhỉ. Chả bù cho ông- mấy anh cười.
-nó là con mà truyện đấy . Nghiện nặng.- Phong quảng cáo
-thế hả. Em ơi. Có đọc truyện ko? Anh nhiều lắm hôm nào anh cho mượn.
Mấy anh lại cười ồ lên. Vân quay lại nhìn . Tên vừa nói có nụ cười rất cợt nhả. Cô chả thèm trả lời
-đố mày làm nó mở mồm đc.
-ít nói thế à?
-nó ko thik ng lạ
Xinh thế kiêu là phải thôi. Hắn cười.

5 đứa đang đạp xe đi chơi thì có cái gì đó- bộp- vút qua qua mặt rất nhanh sau đó là – bốp-
-aaaaaaaaaa. – tiếng la thất thanh cùng tiếng ngã nhào. 3 cái xe đạp chỏng trơ. 5 đứa con gái đè lên nhau. Choáng váng chưa kịp định thần. đã có tiếng gào

-mẹ kiếp . mày tránh cứt chó hay sao kiểu gì thế- thìn nó thế đấy tính khí bốc lửa
Bốp- sau tiếng gào nó ôm đầu. 5 đứa nó đang bị tấn công. Cái vật rơi xuống đất là quả ổi non.

Vân nhặt vật chứng lên. Óc phân tích rất nhanh. tay đội mũ lên đầu để tranh bị đau.Nó quan sát. Mím môi chặt chạy thật nhanh về hướng nó phán đoán. có động nên bọn kia chạy hết. bỏ lại thằng toàn nhách, người nó bé tí, yếu ớt nhưng đc cái học khá nên vân rất nể nó

-đứa nào- nó cầm cổ áo thắng bé trợn mắt.
-em ko…ko…ném….chúng..nó…nó…- nhìn bộ dạng nó sợ vãi cả tè ý chứ. Ko chết trong tay đại ca thì cũng nhừ xương. Mặt mũi tái mét
-khai- nhấc cổ nó lên
-đại ca ….em …chúng nó giết em…
-thế thì mày chết luôn tại đây đi. – vân giơ nắm đấm lên cao
-em.. khai…- thôi thì bị chúng nó đánh chửi còn vui vẻ . chứ nội công của bà chị thâm hậu lắm. chỉ vài cước là đời nó tàn cmr

Nghe xong bà chị chẳng có tí gì là tức tối cả. đã thế còn xoa đầu thằng em cười cười khen nó ngoan, nó thật thà chị thương nên chị tha. Tay chị đút túi quần đi thong thả ra dắt xe.

Thấy vân xuất hiện 4 con yêu tinh tranh nhau hỏi.
-đứa nào…đứa nào dám- thìn bốc khói
-mày nói ngay đi. Để ta còn cho chúng nó 1 trận- hằng cũng ko kém
-ta đau…
-rơi hết sách ra rồi
Nghe chúng nó nói vân cũng chỉ cười cười. 4 đứa kia nhìn nó càng tức
-con sâu béo kia hôm nay dở như thị nở thế-
-Về thôi. Về nhà ta rồi ta sẽ nói với các đệ- nó vẫn tủm tỉm
Định chơi với bà ư? Chúng mày tuổi gì hả.

Mấy hôm sau vào 1 buổi chiều được nghỉ học sớm. có 4 thằng bạn thân rủ nhau đi hái xoài chơi. Cây xoài gần nhà ông tư chánh nhiều quả lắm ý. Quả lại ngon nữa. mà ông tư chánh này ghê lắm cứ thấy chúng nó là chửi và đuổi. nghe nói hôm nay ông ý đi lên hà nội. nhà chả có ai. nên chúng nó sẽ vào càn quét cho hả dạ.

Trước khi trèo lên cây cũng kịp đạp đổ mấy , bẻ ít cành. sau đó Cả bọn trèo lên cây vui vẻ vừa ăn vừa ném nhau.
-công nhận xoài nhà ông già này xanh mà ngọt nhỉ.
-này lấy về ít cho mấy đứa con gái. Ko có nó éo cho quay bài đâu
-ăn đi đã chưa chi đã tính
-đm cái lão này trông thấy chỉ muốn đấm, hôm nay mói có dịp trả thù ,vặt mẹ hết đi.

Đang vui vẻ thì nghe thấy có tiếng cạch cạch rất lạ. lần đầu ko để ý. Lần sau thì to hơn. Lần sau nữa thì gần như rung cả cây. 4 thằng dồn sự chú ý xuống gốc cây. Miếng xoài vừa cắn rơi khỏi mồm 1 cách vô thức. bộ não có lẽ chỉ còn nói đc câu –chết mẹ rồi

Dưới gốc cây ngoài ông tư chánh còn có 3 thằng thanh niên cầm đòn gánh. Mắt ông ta nhìn lên đầy tức giận. 4 người ở dưới nhìn lên cây. 4 thằng ở trên ko dám xuống. có ai đó khoanh tay đứng cổng vui vẻ cười.

-mi giỏi quá. Chúng ta chả cần bẩn tay.- thìn hả dạ
-mà mấy thằng này cũng ngu cơ. Bị bán đứng còn ko biết.
-này ông ý mà đánh nó bằng cái đòn gánh đó thì nó chết mất- tâm thương thương
-tao thấy sợ sợ ý, hay mình xin cho nó-ngọc
Nó bị ấn đầu
-thế mới trị được nó. Mày đau bao lần chưa chừa à
-mày mê nó thế à con kia.
-thì chúng mày bị thế tao sẽ nhảy ra binh luôn ý chứ

Nó thấy 4 con này sắp thành chợ đành lên tiếng.

-thôi đi mấy đệ, về nhà ta thôi. Việc ở đây để ông chánh lo.
Rồi cười và quay đi. Mấy thằng đấy chả biết là nó đã mua chuộc thằng toàn nhách. Việc ông chánh đi hà nội cũng là do nó bầy ra. Ông chánh là người làm nhà nó nói 1 câu được ngay. Và giờ thì chúc mấy đứa vui vẻ nhé.

Mấy hôm sau mới thấy chúng nó đi học mà mặt bí xị ra. Nó ngồi 1 góc cuối lớp cười thầm

Hình như càng lớn vân càng ít nói hơn. 5 đứa nó 5 tính cách khác nhau
Thìn nóng tính đến bốc lửa. nó ko thể kiểm soát nổi bản thân mà sẽ bộc phát cảm xúc ngay. Nhưng nó rất dễ tha thứ. Nhanh quên
Ngọc đẹp. dịu dàng. Điệu nữa. cũng ko phải quá hiền khi có người động vào nó thì sẽ biết
Hằng cũng nóng tính. Nhưng nó sẽ suy nghĩ sau đó mới hành động.
Tâm thì hiền. thật sự quá hiền. nó đúng là phiên bản cô tấm của thế kỉ 20. Biết quan tâm người khác
Còn vân có lẽ là tong hợp của cả 4. Nó ít nói và ít ai hiểu nó đang nghĩ gì. Nó đẹp. biết quan tâm. Biết suy nghũ cho người khác. Và hơn hẳn 4 đứa kia ở điểm nó thông minh.

Đang dòng suy nghĩ anh chợt giật mình. Có đôi bàn tay bit mắt a. vẫn mùi hương đó mùi mộc lan. Anh cười. gỡ tay nó ra.
-hôm nay ko học bài à.
-học ko vào.- nó ngồi cạnh anh nhìn ra cánh đồng. lâu lắm mới ra đây. Lúc qua có chào mẹ anh. Mẹ anh bảo anh ở ngoài này.

Nhà anh nghèo. Ngôi nhà ngói cũ trong nhà có 2 cái giường và 1 bộ ghế cũ của ông nội cho. Ít ra cũng có chỗ che mưa che nắng. mẹ anh yêú. Ko làm được nhiều chỉ ở nhà quanh quẩn cơm nước trồng rau . mọi chuyện dồn cả lên vai anh.

Nhà anh cuối xóm. Ngay cánh đồng nên nhiều đom đóm lắm. ngay lúc này nó thấy 1 đàn đom đóm lấp lánh nó cười. lấy tay đỡ con đom đóm ấy trong long bàn tay. Một nụ cười chum chím tạo cho người bên cạnh cảm giác ấm áp. Có người thu toàn bộ biểu cảm của nó vào mắt, trái tim, …sao nó lại đập mạnh đến vậy. đôi mắt ấy phản phất ánh đèn. Tuy mơ ảo nhưng nó đẹp. anh ngây người.

Có ai đó đang vui tự nhiên bắt gặp ánh mắt ấy lại thẹn thùng. Khuôn mặt tự nhiên nóng nóng. Dạo này khi gần anh nó cứ thấy anh nhìn nó lạ lắm. chẳng giống anh trước kia tí nào.

-anh sao thế..- nó phá tan ko khí
-à. Ko sao. Bé hôm nay mang gì sang vậy.
-em mang ít quần áo. Anh phong mua trên hà nội nhưng anh ấy ko mặc vừa- nó nói dối là nó nhờ anh phong mua- còn quần áo của bác gái thì bà nội cho. Bà nội gửi tiền cho anh, với 1 ít cá khô.
- sao chiều bà ko đưa anh luôn. – nó quay lại lườm tỏ vẻ ko hài long
- thế vậy thì em về- nó giận
- ơ. Sao thế. Giận à.- anh níu tay nó ngồi xuống
Ko sai. Bà có định đưa nhưng nó chặn lại. bởi vì chỗ tiền bà đưa chỉ bằng 1 nửa chỗ nó đưa thôi. Cá cũng chỉ bằng 1 nửa thôi. Quần áo cũng là nó bỏ tiền mua.

Mẹ anh càng ngày càng tốn tiền mua thuốc. hôm qua nhà thấy bà ăn cơm mỗi rau với muối . quần áo bà vá nhiều. chắc tiền mua xà phòng còn chẳng có. Còn nó ăn sung mặc sướng. bố cho nó tiền bằng lương anh làm cả tháng. Hết tiền thì xin ông xin bà, xin bố mẹ, xin các chú- chẳng lo. Còn anh….

Tự nhiên nó rơi nước mắt. vân rất ít khi khóc. Kể cả khi tập võ chúng nó đánh đến tím tay chân cũng ko hề gì. Nhưng khi nhìn thấy cảnh ấy nó đã khóc suốt đêm.

Nó khóc trong vô thức. lúc đầu chỉ là những giọt nước mắt long lanh. Nhưng khi anh lấy tay lau những giọt nước mắt ấy thì nó như vỡ òa. Nó gục đầu vào vai anh khóc như hồi nó trẻ con. Nhưng ngày đó anh cho nó ngồi long dỗ dành còn giờ thì đưa bờ vai cho nó dựa. và cứ thế nó để mọi thứ trôi theo cảm xúc.

Nó không hiểu. Ko hiểu cảm xúc này là gì. Chết tiệt thật tai sao nước mắt lại ko thể ngừng rơi. Tại sao nó muốn ở mãi trong vòng tay anh thế này. Ông nội muốn nó học cấp 3 trên hà nội và sống luôn trên ấy. Hà nội đẹp, vui thì vui thật, nhưng nơi đó ko có anh. Vì thế nó ko muốn.

Anh bây giờ cũng là thanh niên rồi. có hôm nó còn thấy anh kể chuyện đi tìm hiểu cùng ai đó. Lúc ấy nó đã giận anh lắm. nhưng anh nói anh chỉ là chân gỗ thôi. Chân gỗ là gì chả hiểu. anh còn nói là khi nào chờ nó lớn hơn chút nữa anh sẽ nói cho nó hiểu. còn giờ đừng lo anh chỉ muốn chơi vơi mình nó thôi. Nó tin ngay. Thật thà dễ sợ
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 7
Đặt chân đến vùng đất mới sau khi đã hoàn thành tốt kì thi. Nó quẳng cơ thể xuống giường. nhìn lên trần nhà hồi tưởng
-con đi- nó nắm tay bà rất chặt – bà nhớ uống thuốc vào nhé. Dạo này bà hay ho lắm
-nhớ học cho tốt. rồi cuối tuần về với bà.

Bà nó khóc. Mấy con yêu nghiệt kia cũng khóc. Nó thì xúc động lắm nhưng ko cho phép mình khóc.
-bộ. ta sắp đi vào chỗ chết hay sao mà các đệ khóc lóc kinh vậy.
Nó chả nỡ xa nơi này. Nhưng thôi thì vì cái món lai chấm tương ấy cũng đành nhắm mắt đưa chân.

Nghĩ sến quá tự nhiên nó bật cười. nó biết giờ đây mọi thứ đã thay đổi.
-Vân- nó ko quay lại- HÀ QUỲNH VÂN
Chả quan tâm . lung vẫn đeo cặp. tay vẫn ôm sách.chân vẫn Tiến về lớp.
Gần đến cửa lớp thì nó bị chặn lại bởi hội vừa gọi tên nó.
-điếc hả con kia. Con nhà quê.

Đây có phải là 1 ngôi trường nổi tiếng nhất nhì hà nội ko vậy? tự nhiên móc đâu ra lũ sâu mọt này. – nó chỉ nghĩ thôi rồi nhếc miệng cười
-con nhà quê này hình như còn câm nữa đấy- cái con to béo nhất hội khoanh tay trước mặt ra về hung dữ lắm ý
-nhìn nó kìa. Quần áo đầu tóc chẳng hợp mốt- hic quá quê mùa

1 tháng đúng 1 tháng nó vào trường này rồi. nó ko hề gây sự chú ý vậy mà mấy con ranh này cũng ko tha. Ma cũ bắt nạt ma mới ư. Bắt nạt được ai. có thể cả trường này sợ nhưng quỳnh vân đây là ai cơ chứ
-các cậu muốn gì- rất nhỏ nhẹ.
-haaaaa- cảm đám đó cười ồ lên- con câm này cũng biết mở miệng đấy.
-chả muốn gì. Chỉ thấy cặp hơi nặng thì nhờ bạn xách hộ thôi
Vân nghiêm mặt
-cô giáo kìa. – bọn chúng rút
Vào lớp mọi người nhìn nó e ngại. từ lúc vào đến giờ nó mới chơi với mấy đứa cùng bàn.
-này. Cậu đắc tội gì bọn chúng đấy- hồng bạn mới
-ko. mình chưa làm gì cả
-bọn này ko nể ai đâu. Chúng nó đánh nhau ác lắm. cậu cẩn thận
-uh
-đấy tôi đã bảo cậu rồi. xinh thì phải xinh vừa vừa thôi chứ- Bảo trêu nó
Tất cả cười. rồi đứng lên chào cô.
-hôm nay lớp chúng ta có thêm thành viên mới. – vừa nói cô giáo vừa vẫy tay
- chào các bạn mình tên cường
nó thì ko để ý. Đang cắm đầu đọc nốt cuốn truyện.

-oa đẹp trai quá.- con hồng thốt lên. Vỗ vào tay nó- nhìn đi. Đẹp trai ko?
-đồ mê trai- lầm bầm
-thật mà.- nó bẻ cổ vân như bẻ cổ con búp bê vậy. nhưng cái mắt thì ko bẻ đc. vẫn ko nhìn lên
-cường ngồi đây nhé- cố xếp chỗ cho nó ngồi trước con hồng

nó giật mình mới gập sách lại và ngẩng lên. 4 mắt nhìn nhau.- gì cơ- nó chỉ có thể thốt ra đc câu đó. Mắt tròn xoe ngơ ngác.
-giao cường cho Bảo với lớp phó vân hướng dẫn cho bạn kịp chương trình nhé- nó méo cả mặt

Mẹ kiếp hôm nay là ngày chó chết gì vậy. sang sớm thì đụng phải cái bang, bây giờ thì gặp phải cứt gà. Cái đời bà bị mày ám ảnh nhiều quá đó con ạ.

Có người chửi thầm còn có người tỏ ra rất vui vẻ. biết sẽ cho đối phương bị bất ngờ mà.
đúng thật đó. Cái thằng này la chuyên gia của rắc rối. vân cứ vờ như ko quen nó nhưng nó có tha đâu.
-vân cho tớ mượn vở
-vân giảng lại cho tớ chỗ này.
-vân ơi toán, vân ơi anh, vân ơi hóa………
Trơì ơi là trời
-mày điên hả. sao ko hỏi bảo này. Nó tổ trưởng đấy. - cáu
-nhưng cậu là lớp phó học tập
-chuyện đó mắc gì tới mày. Sao mày cứ ám tao mãi thế hả. – nói to
-vân nói gì thế em- cô giáo xuất hiện- ôi cô đúng là ông bụt trong tấm cám. Xuất hiện đúng lúc gớm
-bạn đến lớp có gì ko hiểu em là lớp phó có trách nhiệm hướng dẫn. tiếp theo là ko nên xưng mày tao như vậy. quỳnh vân hiểu chưa em.
-vâng- nạng như chì

Cô giáo binh nó. ngay cả cái con hồng này cũng mê trai lắm cơ. Nó giả bộ rơi đồ cho thằng cha đấy nhặt chả nhẽ lại ko biết. mỗi lần đưa đồ thằng cha này ko quên cười với nó 1 cái. Và mỗi lần đấy theo phản ứng dây chuyền cái con mê trai này lại nắm cánh tay nó tựa đầu vào cười như được mùa.
-mê trai có cập độ- nó lẩm bẩm
-kệ tôi- đây mới là cấp độ 1 thôi
-ặc- sốc nặng nó lắc đầu

Chẳng phải mình con hồng mà con gái trong khối này hình như mù hết lượt rồi. hay chúng nó đeo kính viển vông. Ko biết chúng nó thấy cái thằng cứt gà này đẹp ở điểm nào mà sao lũ lượt gửi thư làm quen. Thấy ơn quá.

đợt này anh cũng theo mẹ nó lên kho giáp bát bốc hang, rồi theo xe đi giao hang. Nên nó vẫn gặp anh trên này được.
bà nội nó nằm viện. bà gày đi nhiều quá. Yếu hơn trước. ko biết bà bị bệnh gì. Nên mỗi chiều đi học về anh phong đèo nó ra viện. nó cũng lo lắng cho bà lắm. ra thăm bà lúc rồi laị về đi học
đến lớp thấy ngọc lạ lạ.
-mi sao thế
-ta…ta.. nhìn ngơ ngác ra chiều khó nói
-đi ra đây- nó lôi ra cửa
-ta bị tụi nó dọa, tụi nó bảo đứa nào thik cường thì tụi nó ko để yên- nó cười nhếch môi
-cái con dại trai, chết chưa- vân hỏi thêm- chúng nó cũng thik nó à
Nó gật. đm cái thằng. đi đến đâu cũng biết gây sự chú ý đến đấy
-thế thì để chúng nó đánh đi. Ai bảo dại trai
-mi thật độc ác
-tình yêu cũng có cái giá của nó, sao mi ko bỏ đi thế đỡ ăn đòn ko?
-nhưng ta ko làm đc. Ăn đòn cũng ko làm đc
-mê trai cấp độ 2
Chết … chết… đúng là yêu là chết ở tronglòng 1 đống

Tất nhiên ngồi cạnh người nổi tiếng cũng có nhiều vấn đề lắm. nó bất đắc dĩ trở thành kẻ đưa thư. Hầu như sáng nào cũng có đứa đứng nép ở góc cầu thang. Ngượng ngùng nhờ nó chuyển giấy hộ. nó cầm. tất nhiên phải cầm rồi.
-Ta nghĩ ko phải mình mi mắc bệnh mê trai đâu.
-Sao thế. -Nó đưa cả nắm giấy ra ngọc trố mắt – gửi …gửi cho ai
-còn ai vào đây. Đưa hay ko đưa cho mi quyết.
Ngọc ấp úng- sao lại hỏi ta
-mi ngu vậy. nhờ vả thì phải có công chứ. Ta là kẻ hầu người hạ cho chúng nó chắc.
-sao mi lại cầm
-nó dúi tay ta. Với lại ta thấy…..- ngọc chờ đợi…..- ta sợ mi ko đấu lại bọn chúng , chúng nó như thiên nga còn mi như dạ xoa ý .haaaaaaaaaa

1 đứa cứ đánh 1 đứa cứ cười còn 2 đứa bàn trên chỉ nhìn chả hiểu gì cả.
-nè. Quẳng nắm giấy xuống trước mặt- cậu nổi tiếng quá nhể.
-thì sao. Ghen à.- nghinh mặt.
- thừa hơi.
-vậy tại sao cầm
-còn hỏi. đứa nào bảo chúng nó là đưa cho tôi cầm hộ. - ức chế.

Cường cười. đúng chính nó gửi thư trả lời các em ấy là có viết lại thì nhờ bạn quỳnh vân đưa giúp.
-cũng hay. Thêm việc thêm vui mà. Bạn nhỉ
-nhỉ cái con khỉ . tôi là ô sin cho cậu chắc. còn thế nữa. đừng trách.
Dọa rõ ràng rồi vậy mà kết quả chả khả quan hơn là mấy. hại ai đó ức chế vô cùng. Cái gì chứ động phải lũ con gái này chúng nó dai lắm ý. Ko cầm ko vào lớp nổi. thôi được rồi. dù sao chị cũng thương tình các cô. Ai bảo các cô dại trai cơ. Đừng trách chị
Đã thế thì chị đọc. haha.có cả con Nhung béo. Cái con lần trước chặn đầu dằn mặt nó. con này trông vậy cũng dại trai gớm nha. Được được. để chị giúp nhé
Từ lúc ấy riêng thư nhung béo là chị ưu tiên nhất. nhận cũng nhanh mà hồi đáp cũng nhiệt tình
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 8
Có người nào đó ngày ngày chăm chỉ nhận rồi lại đấp trả rất ngọt ngào. Đại loại là quan tâm. Để ý từng cử chỉ của ng ta. Chỉ nhẹ thôi ấy mà làm ai đó xao xuyến .

con gái ý. Trí tưởng tượng của bọn nó phong phú lắm.
Vân đây chỉ làm bồ câu thôi. Ấy vậy mà đc cưng những lắm ý.
- Gửi giúp Nhung nha
- Thế nào. 2 ng đến đâu rồi- giả ngơ tí
- Cậu ấy ko kể với vân à. Chơi thân thế cơ mà
- Uh. Nhưng có lẽ đây là lần đầu nó có tình cảm nên chắc vẫn ngại- khuôn mặt đầy vẻ cảm thông
Có ai đó sướng mê người
-tớ là.....tớ là
-Uh.- gật đầu- cậu là ng đầu tiên đấy
Nhìn đôi mắt sáng như sao này vân hiểu nhá. Há há. Mắt Nai cha cha ơi. "Thằng bạn thân thiết ơi" vân tác thành cho đôi uyên ương đấy.
L
Cái cô béo này
Noel ấy .Trên bàn cường có chiếc hộp màu xanh lá. Tết nơ dễ thương. Chắc chắn là của fan nào đó muốn gây sự chú ý.
Hắn cũng chẳng bận tâm. Để ra 1 góc. Làm hại các cô gái trong lớp đc 1 phen tò mò. Đến ra chơi tiết 3 mới cầm cái hộp ấy đi ra khỏi lớp . 39 cái máy quay đang dõi theo hắn. Còn 1 cái. Dù cũng tò mò. Nhưng vẫn bình thản đọc truyện, vì nó biết
-này. Mi biết ch gì ko? Cường cậu ấy sang lớp D2 trả quà đấy. Ko biết nói gì mà con bé đó vừa khóc vừa chạy ra khỏi lớp.-Ngọc hứng khởi kể nể
-thế hả.- có chút gì đó cũng thấy vui vui. Nhưng rồi nó khựng lại. Thế còn cái hộp của Nhung béo. Nhỡ nó ko nhận thì hỏng hết kế hoạch hay của mình.

Vân đưa cho C cái hộp màu xanh in hình những con khủng long nhỏ.
-quà của tôi hả?- hơi bất ngờ
-Uh
-sao thế hôm nay mặt trời mọc đằng đông à
-ko phải.... Là là... tặng cậu
hình như cái hộp này C từng thấy vân cầm. Nhưng khác cái vỏ ngoài. Chắc cậu muốn tặng tôi Nh ko dám mới bóc ra bóc vào đúng ko? Trí tưởng tượng rất chi là phong phú. Nó quá tự tin.
-ko sao tôi biết- trả lời rất dứt khoát
-biết gì?
-thì...thì...thì cậu thik tôi
-ặc....phì cười -cường- khuôn mặt rất rất là nghiêm túc luôn
-sao? - vừa ngẩng lên đã bị bàn tay xinh đẹp sờ lên trán. Cảm giác tim đập rất nhanh
, hồi hộp quá
-cậu sốt rồi- bác si kết luận 1 câu xanh rờn. Tiện thể cắt thuốc- ra hiệu Bảo bán cho thuốc hạ sốt, với ít thuốc tâm thần mà uống

Đoạn nói xong quay về chỗ. ai đó tan cơn mơ, Từng dòng chữ chạy qua trong đầu. Chợt bừng tỉnh. Mẹ kiếp nó dám bảo mình sốt, mình điên. cũng hơi tức, nhưng vì món quà nên tha lần này nhé.

Sáng hôm sau có người đeo chiếc khăn màu xanh đi học. Lại tưng tửng cầm 1 đầu múa may rồi ngửi ngửi . Tưởng chừng như cả thế giới chỉ có mình hắn đc quàng khăn

Hại ai đó hạnh phúc đến mức lấy tay giữ lên ngực.
-chàng thật sự thik em đến vậy sao.
Còn có ng ko thể tin nổi . Có lẽ hôm qua hắn uống thuốc nhầm. Phát bệnh rồi sao. trông hắn nhảy nhót có giống thằng động dại lên rừng ko?
thôi cứ cố gắng mà vui cười đi. cố mà hạnh phúc đi.

-cảm ơn vân nhiều nhé- tay nhung cầm hộp quà đưa cho nó.
thôi thì công sức bỏ ra thì quà ta cứ nhận.
-có gì mà khách sáo. mình thấy cường nó quý cái khăn đó lắm. dù sao cũng là chỗ bạn thân. thế bao giờ hai ng định công khai?
-mình ...cũng ko biết nữa
-mình nghĩ cậu nên chủ động chứ thằng cường này trông vậy mà nhát chết à. với lại nó cũng nhiều người thik lắm. cậu ko khẳng định chủ quyền thì mất như chơi.
-thế phải làm sao?- nhung béo lo lắng
có cô bạn tốt bụng bầy cho cách. hại ai đó nghe mà cứ hỏi được ko liên tục. chốt cái rụp.
- cậu cứ yên tâm. tớ đảm bảo ko có đứa nào trong trường dám động vào cường của cậu

kế hoạch bắt đầu
thế là từ đó. cường cứ có cái vệ tinh bám theo liên tục. vào lớp, ra chơi, đi học về, ngay cả giờ chào cờ. nó thật tình ko hiểu cô ta bị sao. nhưng thôi lờ đi. dây dưa mệt lắm

thỉnh thoảng cứ thấy cái con sâu béo nhìn nó cười rồi nhìn ra cửa. hại nó cũng cười theo và cũng nhìn ra cửa làm ai đo tưởng cậu ta đánh tín hiệu cho mình. lúc đó sao mà hạnh phúc.
-cường chơi tú lơ khơ ko? - vân rủ rê
-chán đọc truyện rồi à?
- hôm nọ thấy mấy cậu chơi vui quá nên cũng muốn thử.
-đua đòi vừa thôi - nói rất khinh người.
- này. đừng tưởng cậu ngon- khích bác- chắc gì đã bằng người khác mà lên mặt
- đậy éo cần phải lên mặt. thik thì chiến sợ éo gì.
- được.
được rồi để hôm nay ông trị mày. con sâu cứng đầu này phải cho nố tâm phục khẩu phục.
- nhưng từ từ. - vân cắt đứt dòng cảm xúc.của nó.- chơi phải có thưởng có phạt rõ ràng.
- muốn gì?
-thì bên nào muốn gì bên kia phải đáp ứng
-đừng có giở trò.
-này ko có đâu nhé- hay sợ thua nên định chuồn. nhát gan quá đấy.
-sợ éo gì. chấp nhận luôn. chơi. - cường rất tự tin vào bản thân

cuộc chơi này có cường và bảo, vân và Ngọc chéo cánh.
do tính chất ko biết khi thua đối thủ sẽ giở trò gì cho nên ván bài thật sự rất căng thẳng.

chẳng khác một cuộc chọi gà. mọi người bên ngoài cổ vũ hò hét loạn xạ. tranh cãi nhau tới bến. giành giật từng điểm số. cái con sâu béo này cũng ko phải dạng vừa đâu. rốt cuộc hòa 5 đều. đánh ván phụ duy nhất. lần này ko còn tiếng hò hét. tất cả hồi hộp dõi theo. nín thở.....nín thở. cuối cùng...
- đôi 2 ... đôi 2 ....về rồi - vân hô to lắm. rồi cùng ngọc ôm nhau cười diên loạn. lâu lắm nó mới vui thế này.
nhìn nó vui mà làm ai đó cũng thấy vui theo. rõ ràng là thua mà.
- nào. bây giờ muốn gì đây?- chấp nhận thua
-ko có gì to tát đâu.- vân trấn an
- muốn ăn gì?
-à thôi. hôm nay mệt rồi. để mai. - câu giờ tí chứ. cho hồi hộp

sáng sớm hôm sau. cả trường được chiêm ngượng một chàng đẹp trai trên tay cầm 1 bó hoa hồng ở giữa sân trường. trước mặt cậu ta là 1 cái bảng. viết gì đó mà chính cậu ta cũng chưa được đọc. và cậu ta đang rất hồi hộp
- tôi muốn cậu tỏ tình với tôi- đó là câu hôm qua vân đã nói
và giờ cậu đứng đây. hồi hộp nhưng lại có cảm giác vui. có phải.....có phải vân thích nó.

sao ko nói ra đi lại phải bày ra trước trường thế này ngại chết. nhưng dù sao cũng cho bọn con gái kia biết để chúng nó ko làm phiền . cũng hay.

nhân vật chính cũng đã đến. nó tủm tỉm cố nén cười. ánh mắt ấy hôm nay ko còn là cường mọi khi. dịu dàng quá khiến nó cảm thấy ấm áp. 1 chút xúc động xen lẫn. nếu đây là thật có lẽ nó sẽ khóc vì hạnh phúc mất.

nhưng rất tiếc người rơi nước mắt ko phải vân.
-tôi... thích ...cậu- tiếng nói rất nhỏ
dường như đôi phương quá xúc động lên ko nghe thấy nó cố nói to hơn chút.
-TÔI THÍCH CẬU
cảm giác tim đập rất nhanh. mặt đỏ dần. ánh mắt ấy như tha thiết. ko phải 1 hay 2 mà là 3 người . tiếng vỗ tay. tiếng hồ reo cổ vũ.

vân nghe thấy tiếng nước mắt phía sau. nó đưa tay bám lấy bàn tay đó. đắn đo 1 chút. tại sao lúc đầu thì hùng hổ lắm. sao bây giờ nó lại sợ. mọi thứ đang hỗn độn trong đầu thì đột nhiên vai nó rung lên.

nhung...nó..chạy về phía trước. ôm lấy cậu ta. nức nở vì xúc động. mọi ng reo hò vỗ tay tán thưởng. và cũng có tiếng xì xầm.
cường đang hết sức bàng hoàng. ánh mắt vẫn hướng về phía Vân. chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Vân mím môi. quay lưng bỏ về lớp. cuộc chơi đã kết thúc. thực ra cũng chẳng vui như nó nghĩ.
-HÀ QUỲNH VÂN - Tiếng quát rất to. kèm theo đó là cái bảng vỡ tan trước mặt nó. dòng chữ NGUYỄN HỒNG NHUNG B2 cùng trái tim đang tan vỡ ra từng mảnh. vụn vỡ như trái tim của người nào đó đang ném cả bó hoa xuống các cánh hoa bắn tung lên.
vân ngồi im ko ngẩng lên nhìn. ko cảm xúc.
còn ai đó sau khi đập phá xong vội vàng gạt nước mắt rồi cũng vội vàng bỏ đi. biến mắt đến 3 hôm sau mới gặp lại.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 9
Có người nào đó ngày ngày chăm chỉ nhận rồi lại đấp trả rất ngọt ngào. Đại loại là quan tâm. Để ý từng cử chỉ của ng ta. Chỉ nhẹ thôi ấy mà làm ai đó xao xuyến .

con gái ý. Trí tưởng tượng của bọn nó phong phú lắm.
Vân đây chỉ làm bồ câu thôi. Ấy vậy mà đc cưng những lắm ý.
- Gửi giúp Nhung nha
- Thế nào. 2 ng đến đâu rồi- giả ngơ tí
- Cậu ấy ko kể với vân à. Chơi thân thế cơ mà
- Uh. Nhưng có lẽ đây là lần đầu nó có tình cảm nên chắc vẫn ngại- khuôn mặt đầy vẻ cảm thông
Có ai đó sướng mê người
-tớ là.....tớ là
-Uh.- gật đầu- cậu là ng đầu tiên đấy
Nhìn đôi mắt sáng như sao này vân hiểu nhá. Há há. Mắt Nai cha cha ơi. "Thằng bạn thân thiết ơi" vân tác thành cho đôi uyên ương đấy.
L
Cái cô béo này
Noel ấy .Trên bàn cường có chiếc hộp màu xanh lá. Tết nơ dễ thương. Chắc chắn là của fan nào đó muốn gây sự chú ý.
Hắn cũng chẳng bận tâm. Để ra 1 góc. Làm hại các cô gái trong lớp đc 1 phen tò mò. Đến ra chơi tiết 3 mới cầm cái hộp ấy đi ra khỏi lớp . 39 cái máy quay đang dõi theo hắn. Còn 1 cái. Dù cũng tò mò. Nhưng vẫn bình thản đọc truyện, vì nó biết
-này. Mi biết ch gì ko? Cường cậu ấy sang lớp D2 trả quà đấy. Ko biết nói gì mà con bé đó vừa khóc vừa chạy ra khỏi lớp.-Ngọc hứng khởi kể nể
-thế hả.- có chút gì đó cũng thấy vui vui. Nhưng rồi nó khựng lại. Thế còn cái hộp của Nhung béo. Nhỡ nó ko nhận thì hỏng hết kế hoạch hay của mình.

Vân đưa cho C cái hộp màu xanh in hình những con khủng long nhỏ.
-quà của tôi hả?- hơi bất ngờ
-Uh
-sao thế hôm nay mặt trời mọc đằng đông à
-ko phải.... Là là... tặng cậu
hình như cái hộp này C từng thấy vân cầm. Nhưng khác cái vỏ ngoài. Chắc cậu muốn tặng tôi Nh ko dám mới bóc ra bóc vào đúng ko? Trí tưởng tượng rất chi là phong phú. Nó quá tự tin.
-ko sao tôi biết- trả lời rất dứt khoát
-biết gì?
-thì...thì...thì cậu thik tôi
-ặc....phì cười -cường- khuôn mặt rất rất là nghiêm túc luôn
-sao? - vừa ngẩng lên đã bị bàn tay xinh đẹp sờ lên trán. Cảm giác tim đập rất nhanh
, hồi hộp quá
-cậu sốt rồi- bác si kết luận 1 câu xanh rờn. Tiện thể cắt thuốc- ra hiệu Bảo bán cho thuốc hạ sốt, với ít thuốc tâm thần mà uống

Đoạn nói xong quay về chỗ. ai đó tan cơn mơ, Từng dòng chữ chạy qua trong đầu. Chợt bừng tỉnh. Mẹ kiếp nó dám bảo mình sốt, mình điên. cũng hơi tức, nhưng vì món quà nên tha lần này nhé.

Sáng hôm sau có người đeo chiếc khăn màu xanh đi học. Lại tưng tửng cầm 1 đầu múa may rồi ngửi ngửi . Tưởng chừng như cả thế giới chỉ có mình hắn đc quàng khăn

Hại ai đó hạnh phúc đến mức lấy tay giữ lên ngực.
-chàng thật sự thik em đến vậy sao.
Còn có ng ko thể tin nổi . Có lẽ hôm qua hắn uống thuốc nhầm. Phát bệnh rồi sao. trông hắn nhảy nhót có giống thằng động dại lên rừng ko?
thôi cứ cố gắng mà vui cười đi. cố mà hạnh phúc đi.

-cảm ơn vân nhiều nhé- tay nhung cầm hộp quà đưa cho nó.
thôi thì công sức bỏ ra thì quà ta cứ nhận.
-có gì mà khách sáo. mình thấy cường nó quý cái khăn đó lắm. dù sao cũng là chỗ bạn thân. thế bao giờ hai ng định công khai?
-mình ...cũng ko biết nữa
-mình nghĩ cậu nên chủ động chứ thằng cường này trông vậy mà nhát chết à. với lại nó cũng nhiều người thik lắm. cậu ko khẳng định chủ quyền thì mất như chơi.
-thế phải làm sao?- nhung béo lo lắng
có cô bạn tốt bụng bầy cho cách. hại ai đó nghe mà cứ hỏi được ko liên tục. chốt cái rụp.
- cậu cứ yên tâm. tớ đảm bảo ko có đứa nào trong trường dám động vào cường của cậu

kế hoạch bắt đầu
thế là từ đó. cường cứ có cái vệ tinh bám theo liên tục. vào lớp, ra chơi, đi học về, ngay cả giờ chào cờ. nó thật tình ko hiểu cô ta bị sao. nhưng thôi lờ đi. dây dưa mệt lắm

thỉnh thoảng cứ thấy cái con sâu béo nhìn nó cười rồi nhìn ra cửa. hại nó cũng cười theo và cũng nhìn ra cửa làm ai đo tưởng cậu ta đánh tín hiệu cho mình. lúc đó sao mà hạnh phúc.
-cường chơi tú lơ khơ ko? - vân rủ rê
-chán đọc truyện rồi à?
- hôm nọ thấy mấy cậu chơi vui quá nên cũng muốn thử.
-đua đòi vừa thôi - nói rất khinh người.
- này. đừng tưởng cậu ngon- khích bác- chắc gì đã bằng người khác mà lên mặt
- đậy éo cần phải lên mặt. thik thì chiến sợ éo gì.
- được.
được rồi để hôm nay ông trị mày. con sâu cứng đầu này phải cho nố tâm phục khẩu phục.
- nhưng từ từ. - vân cắt đứt dòng cảm xúc.của nó.- chơi phải có thưởng có phạt rõ ràng.
- muốn gì?
-thì bên nào muốn gì bên kia phải đáp ứng
-đừng có giở trò.
-này ko có đâu nhé- hay sợ thua nên định chuồn. nhát gan quá đấy.
-sợ éo gì. chấp nhận luôn. chơi. - cường rất tự tin vào bản thân

cuộc chơi này có cường và bảo, vân và Ngọc chéo cánh.
do tính chất ko biết khi thua đối thủ sẽ giở trò gì cho nên ván bài thật sự rất căng thẳng.

chẳng khác một cuộc chọi gà. mọi người bên ngoài cổ vũ hò hét loạn xạ. tranh cãi nhau tới bến. giành giật từng điểm số. cái con sâu béo này cũng ko phải dạng vừa đâu. rốt cuộc hòa 5 đều. đánh ván phụ duy nhất. lần này ko còn tiếng hò hét. tất cả hồi hộp dõi theo. nín thở.....nín thở. cuối cùng...
- đôi 2 ... đôi 2 ....về rồi - vân hô to lắm. rồi cùng ngọc ôm nhau cười diên loạn. lâu lắm nó mới vui thế này.
nhìn nó vui mà làm ai đó cũng thấy vui theo. rõ ràng là thua mà.
- nào. bây giờ muốn gì đây?- chấp nhận thua
-ko có gì to tát đâu.- vân trấn an
- muốn ăn gì?
-à thôi. hôm nay mệt rồi. để mai. - câu giờ tí chứ. cho hồi hộp

sáng sớm hôm sau. cả trường được chiêm ngượng một chàng đẹp trai trên tay cầm 1 bó hoa hồng ở giữa sân trường. trước mặt cậu ta là 1 cái bảng. viết gì đó mà chính cậu ta cũng chưa được đọc. và cậu ta đang rất hồi hộp
- tôi muốn cậu tỏ tình với tôi- đó là câu hôm qua vân đã nói
và giờ cậu đứng đây. hồi hộp nhưng lại có cảm giác vui. có phải.....có phải vân thích nó.

sao ko nói ra đi lại phải bày ra trước trường thế này ngại chết. nhưng dù sao cũng cho bọn con gái kia biết để chúng nó ko làm phiền . cũng hay.

nhân vật chính cũng đã đến. nó tủm tỉm cố nén cười. ánh mắt ấy hôm nay ko còn là cường mọi khi. dịu dàng quá khiến nó cảm thấy ấm áp. 1 chút xúc động xen lẫn. nếu đây là thật có lẽ nó sẽ khóc vì hạnh phúc mất.

nhưng rất tiếc người rơi nước mắt ko phải vân.
-tôi... thích ...cậu- tiếng nói rất nhỏ
dường như đôi phương quá xúc động lên ko nghe thấy nó cố nói to hơn chút.
-TÔI THÍCH CẬU
cảm giác tim đập rất nhanh. mặt đỏ dần. ánh mắt ấy như tha thiết. ko phải 1 hay 2 mà là 3 người . tiếng vỗ tay. tiếng hồ reo cổ vũ.

vân nghe thấy tiếng nước mắt phía sau. nó đưa tay bám lấy bàn tay đó. đắn đo 1 chút. tại sao lúc đầu thì hùng hổ lắm. sao bây giờ nó lại sợ. mọi thứ đang hỗn độn trong đầu thì đột nhiên vai nó rung lên.

nhung...nó..chạy về phía trước. ôm lấy cậu ta. nức nở vì xúc động. mọi ng reo hò vỗ tay tán thưởng. và cũng có tiếng xì xầm.
cường đang hết sức bàng hoàng. ánh mắt vẫn hướng về phía Vân. chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Vân mím môi. quay lưng bỏ về lớp. cuộc chơi đã kết thúc. thực ra cũng chẳng vui như nó nghĩ.
-HÀ QUỲNH VÂN - Tiếng quát rất to. kèm theo đó là cái bảng vỡ tan trước mặt nó. dòng chữ NGUYỄN HỒNG NHUNG B2 cùng trái tim đang tan vỡ ra từng mảnh. vụn vỡ như trái tim của người nào đó đang ném cả bó hoa xuống các cánh hoa bắn tung lên.
vân ngồi im ko ngẩng lên nhìn. ko cảm xúc.
còn ai đó sau khi đập phá xong vội vàng gạt nước mắt rồi cũng vội vàng bỏ đi. biến mắt đến 3 hôm sau mới gặp lại.
 

Bình luận facebook

Top Bottom