OnGoing Tình ca

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 5/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Nội dung: Cán bộ quân nhân cao cấp, tình duyên đô thị, tình yêu duy nhất
    Nhân vật chính: Cố Trường Tân, Bạch Lăng
    Nhân vật phụ: Điền Tiểu Tiểu, Vu Tinh
    Nhân vật khác: Cố Thừa Hiên, Ninh Mông
     
    Hoàng Hoàng thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Mở đầu

    Năm đó, lần đầu tiên Cố Trường Tân gặp Bạch Lăng thì chỉ gần mười bảy tuổi, một cậu nhóc chưa đủ lông đủ cánh lại bị một cô bé hoa nhài hấp dẫn phải dễ dàng lo lắng mấy ngày liền.

    Khi đó, Bạch Lăng chỉ có mười bốn tuổi, là bạn cùng bàn với bạn gái tin đồn Tề Giai Giai của Cố Trường Tân.

    Cả nhất trung (cấp ba) không ai không biết Cố Trường Tân xuất thân từ tòa án cấp cao Thành Tây ra ngoài, gia thế hiển hách khiến làm cho dù anh đi đến nơi nào đều phát sáng. Bạch Lăng sợ hãi đứng trước mặt anh, gương mặt đỏ bừng. Mười ngón tay trắng nõn xoáy vạt áo, cúi đầu, chỉ chừa lại một đỉnh đầu cùng hai bím tóc nhỏ nhỏ trong tầm mắt Cố Trường Tân.

    "Học trưởng. . ." Bạch Lăng thấy anh không đi nhưng cũng không mở miệng, một đôi mắt đen láy và trầm lặng, không có bất kỳ gợn sóng nhìn chằm chằm vào cô, trong lòng hơi sợ, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nói, "Đây. . . Số tiền này là Tề Giai Giai. . ."

    "Tiền của cô ấy, cô đưa cho cô ấy là được, đưa cho tôi làm gì?" Gần đây Cố Trường Tân đang có mâu thuẫn với ba của anh, tâm tình không được tốt lắm nên lúc này, giọng nói cũng hơi mất bình tĩnh.

    "Hả?" Dĩ nhiên Bạch Lăng không nghĩ rằng Cố Trường Tân sẽ trả lời như vậy, mặt càng đỏ hơn, ngẩng đầu nhanh chóng nhìn anh một cái, càng quẫn bách, đầu cúi thật thấp, không dám nhìn anh nữa, qua hai phút nói nhỏ như tiếng gió, "Cô ấy là bạn gái của anh mà."


    Cố Trường Tân hơi buồn cười nhìn cô, bất kỳ ai cũng biết, Tề Giai Giai tự ‘mặt dày mày dạn’ dính sát rồi tự khoe là bạn gái chính thức của anh, cô gái nhỏ trước mặt lại coi là thật.

    "Đây. . ." Tay trái Bạch Lăng đưa tới, năm đồng tiền xuất hiện trước mặt Cố Trường Tân, "Bút máy của em không bao nhiêu tiền ạ, anh trả lại cho Tề Giai Giai đi."

    Cố Trường Tân không nhận, ánh mắt quét qua tấm tiền giấy nhăn nhúm, cau mày nói, "Bẩn thế này. . ."

    "Hả?" Bạch Lăng kinh ngạc ngẩng đầu chống lại ánh mắt của anh, hèn nhát nói, "Em. . . Lòng bàn tay em có chút mồ hôi,. . . Học trưởng, thật xin lỗi. . ."

    Cố Trường Tân thấy cô ngượng ngùng cười, hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt khảm bên má, giống như hai đóa hoa nhài nhỏ nở rộ, làm anh không khỏi cảm thấy vui vẻ, đột nhiên có một chút suy nghĩ trêu chọc cô, mà anh cũng thật sự làm như vậy, "Có lỗi gì với tôi?"

    "Hả?" Bạch Lăng cứng miệng, không biết trả lời anh ra sao, vẻ mặt hơi khó xử, khi Cố Trường Tân thấy bộ dáng ngượng ngùng cảm thấy khó xử đó thì trong lòng nhẹ nhõm, bất tri bất giác nở nụ cười.

    Hai bím tóc của cô ấy hơi vàng dưới sự chiếu sáng của ánh mặt trời, tim của anh bị chói vì những lọn tóc với sợi tóc con, trêu chọc lòng càng thêm mãnh liệt: "Em thả đuôi sam ra đi, tôi sẽ giúp em đưa tiền cho cô ấy."

    "Hả?" Đôi mắt cô gái nhỏ mở thật to, thấy Tề Giai Giai sau lưng anh càng đi càng gần, trong lòng quýnh lên, cuống quýt nhét tiền vào trong tay anh, nhanh chóng nói một tiếng: "Cám ơn học trưởng" rồi bỏ chạy.

    Cố Trường Tân nhìn bóng dáng giống như con thỏ nhỏ cuống quýt chạy thục mạng thì trong lòng nóng lên, học muội thật là thú vị.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/2/16
    Hoàng Hoàng thích bài này.