Truyện ngắn Tình bạn hay tình yêu?

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Nguyễn Phương Bin, 27/12/15.

  1. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33
    Không có.
     
  2. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Chap 1: Bạn thân.

    - Ngọc Huyền! Chờ mình với. - Vy từ đâu chạy ra thở hổn hển nói với tôi. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng nói với Vy:

    - Vy ơi, nhanh lên sắp vào lớp rồi!

    Tôi và Vy là bạn thân từ nhỏ, hai người cùng nhau tíu tít đi chơi khi còn nhỏ, cùng nhau cắp cặp sách đến trường và cùng nhau thi vào ngôi trường "Đại học y Hà Nội" cũng đã được bốn năm. Tuy là thân nhưng tính cách chúng tôi có đôi chút khác nhau.

    Tôi là người hơi trầm tính nhưng có suy nghĩ chín chắn còn Vy thì khác, Vy tính tình hòa đồng có đôi chút trẻ con và dễ khóc trước những khó khăn nên từ lâu tôi đã coi Vy như em gái. Vào một ngày nọ, một bạn nam du học sinh từ Pháp trở về học cùng lớp với tôi và Vy tên là Dương Khánh Huy. Anh tiến lại phía bàn của tôi và Vy nở một nụ cười tươi nói:

    - Chào hai bạn, cho mình làm quen được không?

    Vy cười tươi nói giọng vui vẻ:

    - Chào Huy, mình là Tường Vy rất vui khi được làm quen với bạn.

    Tôi nhẹ nhàng đặt quyển sách trên tay xuống nói:

    - Mình là Ngọc Huyền rất vui khi được làm quen với bạn.

    Anh cười nhẹ nói:

    - Từ nay chúng ta sẽ là bạn tốt nhé!
    Tôi nhìn anh vui vẻ đáp:

    - Ừ.

    Vy nói:

    - Rất mong sau này bạn sẽ giúp đỡ thêm cho tụi mình.

    Huy là một chàng trai có ngoại hình đẹp trai lại học giỏi và hòa đồng nên chẳng bao lâu anh đã trở thành hot boy của trường. Với tôi lúc ấy Huy cũng chỉ như một người bạn. Anh rất tốt, anh thường giảng giúp tôi và Vy những bài tập khó, những chỗ chưa hiểu hay những gì anh có thể làm.

    Thời gian cứ trôi dần, sự quan tâm của anh với tôi cũng lớn dần và nó cũng làm trái tim tôi rung động đôi lần. Tình cảm lớn dần, chúng tôi cùng nhau đi chơi, xem phim, học bài hay vào thư viện. Cái sự thân thiết của ba người chúng tôi một vài lần thì chẳng ai chú ý nhưng lâu dần mọi người rộ lên tin đồn rằng Khánh Huy bắt cá hai tay yêu cả hai hot girl Tường Vy và Ngọc Huyền.

    Mỗi lần gặp các học sinh khác lớp là họ lại chỉ trỏ, bình luận sau lưng đã khiến tôi rất khó chịu nhưng khó chịu hơn nữa là khi họ hỏi những câu hỏi dạng: " Cậu hay Vy là bạn gái của Huy vậy?" hay " Huyền là bạn gái Huy hả?"... Những rắc rối ấy theo tôi đã đành nhưng việc Vy có vẻ lảng tránh tôi mới là cái khổ tâm nhất. Từ nhỏ, tôi đã coi Vy như em gái, chúng tôi cùng nhau chơi, vui đùa, tâm sự và đôi khi là khóc chỉ do một bộ phim. Tôi nhớ những thứ đó quá, đã hai tuần rồi Vy lảng tránh tôi mà không rõ nguyên do. Vy không giận dỗi cũng không tâm sự vì sao nhỏ buồn nhưng cái sự thờ ơ, né tránh của nhỏ còn làm cho tôi khó xử hơn. Tôi thấy nhiều lần Vy ngồi khóc, ánh mắt thẫn thờ, khuôn mặt mệt mỏi ở trong phòng nhưng tôi cứ hỏi Vy lại không nói gì hay lại nói do thương cảm với nhân vật trong tiểu thuyết. Tôi đoán chắc rằng Vy có chuyện buồn nhưng nhỏ không nói cho tôi, nhỏ giữ một mình. Hình như khoảng cách của chúng tôi ngày càng xa, tôi sợ lắm, sợ đến một ngày không còn là bạn của Vy. Tôi không muốn ngày ấy đến. Tôi phải tìm hiểu tại sao Vy buồn, nhất định phải giúp được đứa em gái này. Tôi cầm giấy, đi ra bàn học ghi những dòng chứ ngay ngắn trên tờ giấy:
    "Vy à! Huyền không biết vì sao Vy buồn, Vy có thể nói với Huyền được không? Có lẽ việc này khó nói nhưng cứ nói với Huyền nhé vì hai chúng ta là bạn, bạn bè nên chia sẻ nỗi buồn với nhau như thế sẽ dễ giải quyết hơn. Huyền chờ một ngày không xa Vy nói.
    Huyền - bạn của Vy."
    Cầm tờ giấy trên tay vào phòng Vy tôi đặt ở bàn học rồi trở về phòng lấy cặp sách trong vẻ mệt mỏi đi nhanh đến thư viện trường.

    Thư viện:
    - Huyền, Huy ở đây. - Huy khuôn mặt vui vẻ gọi.

    Tôi mệt mỏi lê bước ra bàn Huy ngồi nói:
    - Hôm nay tớ mệt lắm, chỉ mượn sách rồi về luôn cậu ở lại một mình nhé!

    Nói rồi tôi cười nhẹ đi đến giá tìm sách. Nhìn nhìn, ngắm ngắm một lúc tôi cũng tia được quyển sách với tiêu đề khá hấp dẫn " Con người và những cảm xúc". Tôi với tay lấy nhưng không được vì nó ở cao quá mà tôi lại lùn, loay hoay một tý thì Huy hỏi rồi chỉ vào quyển sách trên tay:

    - Huyền cần quyển sách này à? Mình đọc xong rồi, Huyền cứ lấy mà đọc.

    Nói rồi anh cầm quyển sách đặt lên tay tôi rồi mỉn cười. Tôi vui vẻ đón lấy quyển sách từ tay anh nói:
    - Cảm ơn Huy nhé!

    Tôi cùng anh vừa đi vừa nói chuyện khiến tôi phần nào đỡ lo lắng hơn cho Vy. Lúc nói chuyện với anh tôi cảm giác như thời gian trôi qua quá nhanh và tôi chẳng còn biết buồn nữa, hình như tôi bắt đầu yêu anh rồi. Cái cảm giác ở bên anh khó diễn tả bằng lời nhưng tôi muốn mãi như vậy thôi, thật yên bình. Thoáng cái, tôi và anh đã về đến cửa nhà trọ. Tôi vui vẻ nói với anh:
    - Huy về nhé, hôm nay cảm ơn Huy rất nhiều nhờ Huy mà Huyền đỡ buồn hơn, tạm biệt.

    Anh cười tươi nói:
    - Tạm biệt, Huy về.

    Nói rồi anh quay xe đi. Tôi nhìn theo bóng anh mà miệng cứ mỉm cười, thật khó hiểu tôi cũng không hiểu vì sao mình cười chỉ biết rằng ở cùng anh, nhìn anh vui tôi cũng cảm thấy hạnh phúc trong lòng. Anh đi rồi cũng chỉ còn mình tôi trong ngôi nhà lạnh lẽo này. Nhìn khắp nơi rồi nhớ lại trước đây chúng tôi cũng vui lắm mà. Tháng trước còn rủ nhau đi xem phim, mua sắm, lúc ấy xem bộ phim nam chính chết mà hai đứa cứ ngồi khóc hu hu nước mắt nước mũi lau mãi không hết. Xa hơn một chút là cái ngày Vy phải về nhà có việc gấp không được gặp nhau mấy ngày thế mà nói chuyện điện thoại hết gần hai trăm nghìn. Còn nhớ lúc lâu hơn nữa là khi mới đến căn phòng này bụi mù, hai đứa phải lau rọn và trang trí lại cả một ngày trời nhưng tiếng cười nói cứ vang khắp phòng. Nhớ lại mà nước mắt cứ rơi, có phải tôi làm gì sai không? Tôi lau nước mắt đi vào phòng và nhớ lại lời hứa với mẹ rằng mình là đứa con gái mạnh mẽ, không phải đứa con gái cứ buồn là khóc.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/2/16
  3. Nguyễn Phương Bin

    Nguyễn Phương Bin ღ Kim Nguyệt Dạ, bin yêu anh ღ

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    33

    Chap 2: Không! Nó không phải sự thật.

    Hôm nay là một ngày thật mệt mỏi với tôi và cũng là ngày rất đặc biệt bởi tôi nhận ra rằng mình yêu anh, yêu anh từ lúc nào cũng chẳng biết nhưng từ bao giờ không quan trọng mà quan trọng là anh có yêu tôi không? Anh là một người tốt, là người rất tuyệt vời. Anh giúp tôi làm những bài tập khó, giúp những việc tôi không làm được và giúp tôi đỡ buồn. Những suy nghĩ hiện tại của tôi thật nực cười. Trước kia khi Vy kể cho tôi nghe những đoạn như thế trong tiểu thuyết ngôn tình thì tôi sẽ cười và nói rằng tác giả phóng đại, những việc như thế ai mà chả làm được cứ gì người mình yêu nhưng giờ đây tôi hiểu người khác cũng làm được nhưng anh làm thì khác anh làm mọi việc đều rất hoàn hảo trong mắt tôi. Tình yêu nó thật thú vị nhưng đó không phải là tất cả, tôi đã chứng kiến nhiều việc của nó. Tôi yêu anh nhiều nếu lỡ anh không yêu tôi thì sao nhỉ? Chắc rằng tôi sẽ buồn lắm, sẽ khóc rất nhiều. Nếu lỡ anh và người yêu cũ quay lại thì tôi có đủ dũng khí để mỉm cười nhìn họ trong đám cưới không, tôi có nói được câu "Chúc hai người hạnh phúc!" và rằng mình có thể quên anh, xóa hình ảnh trong kí ức... Tôi đặt ra nhiều giả thiết và rồi tự mình ngẫm nghĩ rồi trả lới nó nghĩ nhiều đến nỗi tôi mệt mỏi ngủ lúc nào không hay, chỉ biết đêm đó tôi mơ hai chúng tôi dắt tay nhau vào lễ cưới thật vui vẻ.

    Sáng hôm sau, những ánh nắng vàng nhạt chiếu rọi vào cửa sổ trông thật đẹp mắt. Tôi uể oải dụi mắt lê bước ra khỏi chiếc giường ấm. Vào phòng vệ sinh đánh răng, chải lại tóc rồi bước ra ngoài. Tôi bước đi về phía phòng Vy. Căn phòng lan tỏa một mùi thơm dịu nhẹ của hoa hồng nhưng Vy không có trong phòng, nhỏ ra ngoài từ sớm và nấu sẵn bữa sáng cho tôi. Bữa sáng cũng không quá cầu kì chỉ là mì với chút nước sốt cà chua nhưng tôi vui lắm vì tôi biết nhỏ vẫn quan tâm tôi còn nấu cả bữa sáng cho tôi nữa. Ngồi ăn trong tâm trạng vui vẻ tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc.

    Đi vào phòng, tôi nhìn lịch học chợt nhớ ra Vy mượn tôi quyển sách nhưng chưa giả mà mai phải trả thư viện rồi trong khi tôi chưa đọc được trang nào. Nhớ ra, tôi đi vào phòng Vy tìm quyển sách. Sau một hồi hì hục tìm kiếm tôi cũng chẳng tìm ra nó. "Bực mình thật, căn phòng nhỏ, mà sách vở lại gọn gàng thì nó ở đâu cơ chứ!" - Tôi nghĩ thầm trong đầu. Nói thì vậy nhưng cũng cực lắm vì phòng để sách vở gọn gàng nhưng quá trời sách đặc biệt là mấy quyển ngôn tình. Vy rất mê mấy quyển ngôn tình nên quyển nào hay nhỏ đều mua hết thành ra quá trời ngôn tình. Sau một hồi đảo lộn hai con mắt tôi cũng nhìn thấy nó ở chồng sách trên bàn. Tôi vội chạy qua chỗ cái bàn rồi vô tình làm rơi quyển vở có bìa hồng khá đẹp đang khép hờ.

    Cầm quyển sách trên tay, đang định cúi xuống nhặt quyển vở thì tôi đơ vài giây khi nhìn thấy tờ giấy nhỏ rơi ra từ quyển vở ghi dòng chữ " Khánh Huy! Vy thích Huy từ lâu, làm bạn trai Vy nhé!". "Bịch..." - Quyển sách trên tay rơi xuống, tôi nhìn như thôi miên vào dòng chữ, nước mắt lưng tròng từ lúc nào không hay. Tôi cúi người nhặn quyển vở và tờ giấy cố nắn cho ra một suy nghĩ rằng người yêu Vy không phải là anh ấy - Dương Khánh Huy. Quyển sách hồng được mở ra và nó là nhật kí của Vy. Tôi cũng muốn để quyển sách và tờ giấy lại chỗ cũ lắm nhưng tôi không làm được, điều ấy quá khó và tôi muốn biết sự thật, muốn biết Vy không yêu anh.
    Cầm tờ giấy tay run run mở trang kẹp nó.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------
    " Ngày... tháng... năm.
    Hôm nay thật là một ngày đẹp trời, lớp chúng tôi có đón một bạn học sinh nam mới tên là Dương Khánh Huy. Tên cậu ấy thật đẹp và cậu ấy cũng đẹp trai nữa, rất rất đẹp trai. Nếu không phải tôi tỉnh táo thì có kẽ tôi còn tưởng cậu ấy là soái ca nữa, thật sự rất giống soái ca. Huy khá thận thiện, cậu ấy còn chủ động làm quen với tôi nữa và lúc ấy tôi thấy tim lệch nhịp tình yêu. Nếu có một điều ước tôi sẽ ước rằng Huy là bạn trai tôi, điều ấy thật tuyệt. Nhưng hình như tôi lại mơ mộng quá nhiều rồi vì cậu ấy có bạn gái rồi thì sao. Nếu lỡ Huy có bạn gái thật thì quả là một điều tồi tệ, tôi không muốn như vậy."
    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    " Ngày... tháng... năm.
    Đúng như tôi mong, Huy chưa có bạn gái và cậu ấy vẫn đang tìm một cô gái trong ngôi trường "Đại học Y Hà Nội" này. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng để có thể trở thành người yêu của Khánh Huy, nhất định vậy."
    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    " Ngày... tháng... năm.
    Hôm nay là một ngày thật buồn, là một ngày u ám của tôi. Ba chúng tôi thân nhau thì có gì mà nói chứ sao mọi người cứ thích nói sau lưng vậy. Tôi thừa nhận rằng tôi thích Huy hay nói đúng hơn là yêu cậu ấy nhưng cũng đâu điên rồ đến nỗi tranh giành Huy với Huyền. Tôi yêu cậu xuất phát từ con tim và tôi cũng chưa nói cho ai hết chứ đừng nói đến chuyện loan tin ra khắp trường mà nếu tôi là người loan tin thì sẽ chỉ nói rằng tôi và cậu yêu nhau chứ lôi Huyền vào làm gì? Huyền tội nghiệp quá! Huyền không thích những tin đồn này nọ đâu hay nói cách khác là rất ghét nó. Buổi sáng tôi có nhìn thấy có người hỏi Huyền rằng " Huyền và Huy yêu nhau được bao lâu rồi?" và Huyền buồn lắm nhưng cũng cố nặn ra nụ cười để trả lời. Phải chăng họ không biết suy nghĩ khi hỏi người khác hay họ thích hỏi vậy mặc dù biết cũng chẳng làm để làm gì. Thật lòng mà nói thì hai chúng tôi là bạn nhưng tôi luôn coi Huyền là chị gái và Huyền cũng coi tôi là em. Chị buồn em làm sao vui được nên tôi đã an ủi Huyền rồi nhưng đâu đó trong đôi mắt nhỏ vẫn mang một chút buồn.
    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    " Ngày... tháng... năm.
    Tôi thật sự kém cỏi vậy sao? Tôi trong lòng cậu không gì hơn ngoài từ em gái sao? Tôi chưa đủ tốt hay chưa đủ dịu dàng với cậu? Nói đi, cho tôi câu trả lời rằng tại sao người cậu yêu là Huyền, không phải là Vy. Tôi thật ngu ngốc! Tôi không nên yêu cậu, không nên gặp cậu và không nên nghe cậu nói câu " Người tôi yêu là Huyền còn Vy chỉ coi như em gái.". Cậu có biết lúc đó tôi như thế nào không? Tôi cảm thấy tim mình đau lắm, nó bị một lời nói của cậu làm tổn thương. Nước mắt ở đâu cứ rơi ra mà tôi lau hoài không hết. Tôi chỉ muốn chạy, chạy thật nhanh đi nơi khác - một nơi không có người mang tên Dương Khánh Huy. Tôi sai rồi, sai khi yêu cậu, sai khi tin tưởng cậu yêu mình và sai khi chờ đợi tình yêu từ cậu. Cậu yêu Huyền, tôi yêu cậu vậy tôi phải làm sao? Tôi sẽ ghét bỏ Huyền sao, tôi không làm được. Tôi sẽ giết cậu sao, tôi không đủ dũng khí ấy. Có lẽ điều tốt nhất tôi nên làm là quên cậu - Dương Khánh Huy.
    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Last edited by a moderator: 27/12/15
  4. Tĩnh Hạ

    Tĩnh Hạ

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    153
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 1 quá rối nhá ^^ cách dòng ra nha bin iu
     
    Nguyễn Phương Bin thích bài này.
  5. Tĩnh Hạ

    Tĩnh Hạ

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    153
    Điểm thành tích:
    43
    Không phải như vậy. Em phải cách dòng các thoại, lời dẫn và nội tâm ra.