Full Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Tinna My, 25/3/16.

  1. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83
    Giới thiệu:
    Truyện Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương của tác giả Lan Rùa thuộc thể loại truyện tình yêu đặc sắc đang được rất nhiều người ủng hộ và theo dõi. Vẫn là chủ đề về tình yêu đôi lứa,một câu chuyện tình yêu giữa 2 người sẽ đi về đâu,là lương duyên hay là nghiệt duyên thì mời các bạn cùng tìm hiểu nhé.

    Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp.

    Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ.

    Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ.
     
  2. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chap 1: Tiểu Hồ Ly xuống núi

    Tiếng suối trong vắt, róc rách vui nhộn chảy qua từng khe đá. Trăng cũng lên cao lắm, sáng lắm.

    Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp.

    Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ.

    Con cáo đó thuộc giống cáo Tiên Tộc, là giống cáo cao quý nhất.

    Cáo nhỏ ngồi ngay ngắn trên phiến đá cẩm thạch lớn, nó đang tu luyện.

    Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm bảy tư, của năm thứ chín ngàn chín trăm lẻ chín.

    Chỉ còn gần một trăm ngày nữa, là tròn một ngàn năm, nó sẽ thành công.

    Con cáo nhỏ hí hửng lắm, nó hăng say rèn luyện.

    -"A Ngân, A Ngân..."

    Tiếng gọi từ đằng xa, A Ngân mở mắt, là A Linh tỷ tỷ, tỷ ấy là loài sóc quý, A Linh tu được hai ngàn năm, nhưng tỷ ấy không giống nó, để được thành tinh, A Linh phải ăn thịt người.

    -"A Ngân, đi chơi đi..."

    -"A Linh ơi muội phải tu luyện...muội còn ít ngày nữa thôi, rồi chúng ta tha hồ đi chơi..."

    A Linh bất mãn nói.

    -"Chẳng phải chín trăm chín chín năm là hóa phép thành người được rồi hay sao?"

    -"Nhưng bà nói phải đủ một ngàn năm thì thân thể mới khỏe mạnh, nếu đi bây giờ sẽ rất nguy hiểm..."

    A Ngân phân vân.

    -"A Ngân ơi là A Ngân, bà A Ngân cẩn thận quá đó, không nguy hiểm gì cả đâu, A Linh sẽ bảo vệ A Ngân, hôm nay Nguyệt quốc mở lễ hội pháo hoa, mười năm mới có một lần, A Ngân không đi thì phí lắm..."

    A Linh tiếp tục khơi gợi.

    -"Có đồ ăn ngon lắm, A Ngân ăn bao giờ chưa? Có thịt cừu, thịt lợn nhé, có cả bánh trung thu nhân lạp xưởng..."

    -"Muội ăn chay mà A Linh!"

    -"Ừ, còn có múa rối đó, còn có rất nhiều công tử đẹp trai, đi cùng A Linh đi, không có A Ngân mất vui...năn nỉ đấy...đi về luyện tiếp, chỉ một đêm thôi mà..."

    -"Bà A Ngân đi công chuyện rồi mà...đi đi...bà không biết đâu..."

    A Linh lèo nhèo mãi, A Ngân đành tặc lưỡi rời phiến đá cẩm thạch, để ngón trỏ lên trán, dịu dàng xoay người.
    Trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng.

    Chẳng thấy con cáo trắng nào nữa, chỉ thấy một tiên nữ thướt tha xuất hiện.

    -"A Ngân, A Ngân đẹp quá!"

    A Linh thốt lên, đây là lần đầu tiên A Ngân dùng phép thuật, trước đây nó cứ định để tới một ngàn năm cơ, nó tiến tới dòng suối gần đó, tự ngắm mình, rồi lại đỏ bừng thẹn thùng.

    -"Bà cũng nói A Ngân sẽ đẹp..."

    A Linh cũng biến thành một thiếu nữ, hai người vui vẻ dắt nhau đi chơi.

    Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ.

    Hai tỷ muội háo hức lắm, lần đầu tiên A Ngân nhìn thấy đường phố, thấy con người, thấy xe ngựa, cái gì cũng mới mẻ cả.

    -"A Ngân thích không?"

    -"Thích lắm A Linh ạ! Cảm ơn tỷ..."

    -"Nhanh lên, sẽ bắn pháo hoa đó!"

    -"Dạ..."

    Những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo bước chân của hai cô gái, họ đẹp quá, chưa bao giờ thấy ai đẹp như họ.
     
  3. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chap 2: Quốc Vương Long quốc

    Long quốc là quốc gia lớn, và giàu mạnh nhất. Tất cả các quốc gia nhỏ đều sợ bị Long quốc thôn tính.

    Tuy nhiên quốc vương của Long quốc nhiều đời nổi tiếng thương dân, sẽ không bao giờ phát động chiến tranh ăn hiếp các nước nhỏ. Các nước tất nhiên cũng muốn thân cận với Long quốc để làm chỗ dựa, vì vậy từ bao đời, luôn tìm cách liên minh.

    Cứ cách mười năm, quốc vương Long quốc sẽ có chuyến đi thăm các nước láng giềng, đây cũng là dịp tốt để các nước nhỏ tranh thủ liên hôn, củng cố sức mạnh hoàng tộc.

    Hoàng Hậu của tiên đế trước là người của Nguyệt quốc, nay đã là Hoàng Thái Hậu, vì vậy đợt này Quốc Vương của Nguyệt quốc nuôi hi vọng có thể gả công chúa trưởng cho Quốc Vương Long quốc, có sự ủng hộ của Long quốc, việc thao túng các nước xung quanh là điều rất dễ dàng, cứ nghĩ tới ông ta lại cười thầm.

    Kế hoạch có vẻ rất thuận lợi, chỉ có điều Liên Hoa công chúa nghe đồn Quốc Vương Long quốc xấu xí vô cùng, vì vậy nhất mực từ chối. Quốc vương Nguyệt quốc phải đe dọa mãi, công chúa mới chịu diện kiến.

    Nàng không ngờ rằng, Quốc Vương Long quốc hai mươi tuổi, không những không xấu, ngược lại cơ thể rất rắn chắn, khuôn mặt điển trai, cả người toát lên hào quang ngút trời.

    Cả buổi, nàng e thẹn mãi không thôi.

    Tiếc là khác với tiên đế, vừa nhìn thấy Hoàng Hậu đã si mê, ép nàng về cung thì Tân Quốc Vương có vẻ hờ hững với nữ giới, thậm chí khi nghe gợi ý liên hôn, hắn liền từ chối.

    Liên Hoa công chúa vì thế mà thấy ấm ức, nàng xinh đẹp ngời ngời, bao nhiêu nam nhân muốn nàng, cớ sao Quốc Vương Long quốc có thể làm nàng bẽ mặt?

    Nhưng cũng vì thế, nàng càng cảm thấy hắn quyến rũ.

    Tiệc tan, Quốc Vương Long quốc tặng Nguyệt quốc một chiếc cung ngọc lớn, rồi lịch thiệp từ biệt.

    Liên Hoa không nỡ, vì thế nàng bám theo hắn.

    Quốc Vương Long quốc vào xe ngựa một hồi, lúc sau đi ra, không còn thấy người đàn ông mặc áo cẩm bào uy tuấn nữa, mà chỉ đơn giản là một người nông dân trong trang phục rách rưới bình thường. Liên Hoa nghe người hầu gọi hắn là A Long, nàng há hốc, hắn định đi đâu? Vi hành ư?

    Quả đúng là hắn vi hành.

    Đôi mắt A Long sáng ngời, đi tới đâu, gặp cảnh ấm no, hắn mỉm cười.

    Gặp người hành khất khổ sở, hắn lắc đầu nao lòng, bố thí cho họ chút chút, dặn dò giữ ấm, dặn dò tìm vị quan này quan kia, xin chỉ điểm cách lập nghiệp, hoặc có thể qua Long quốc, xin đi lính.

    Gặp trẻ con, hắn hỏi han tình hình học vấn.

    Gặp người già, hắn lễ phép chào hỏi.

    Nguyệt quốc là quê ngoại của hắn, hắn cũng thương con dân Nguyệt quốc như Long quốc vậy.

    Hắn mua một cái bánh dày, ăn ngon lành như chưa được ăn.

    Rồi hắn dừng lại trước một đám đông lớn, bên trên có hai vũ nữ đang múa hăng say, cả hai người đều rất đẹp, đặc biệt là người mặc áo trắng, trông nàng như tiên nữ vậy, cả đời hắn, chưa bao giờ gặp nữ nhân đẹp đến thế.

    Ánh mắt của mỹ nữ đó, thực sự rất quen, cứ như là hắn gặp ở đâu rồi?

    Hắn bần thần hồi lâu, cũng giống như bao nam nhân ở đây.

    Liên Hoa đằng sau, lộ rõ vẻ mặt khó chịu. Cũng chỉ là vũ nữ, có gì mà sánh được với nàng, nếu nàng múa, chắc chắn sẽ tuyệt hơn nhiều.

    A Long dù sao cũng là Quốc Vương, hắn không như nam tử khác, sau đó vẫn bình tĩnh rời khỏi đám đông, tiếp tục nhiệm vụ của mình.

    Đến xẩm tối, A Long mới trở lại xe ngựa đi sang Hòa quốc, đây là quốc gia cuối cùng trong chuyến vi hành của hắn.

    Đường đi, nếu đi vòng sẽ mất hai ngày, còn nếu qua rừng phía Nam sẽ nhanh hơn nhiều, chỉ một đêm nhưng người ta đồn rừng đó có yêu ma, chưa ai dám đi.

    Quốc Vương Long quốc vốn không tin chuyện ma quỷ, vì vậy hắn lệnh cho lính đi đường rừng.

    Họ đi một canh giờ rất thuận lợi, tiếc là tới canh giờ thứ hai, có tiếng hú vang trời, một con sói xám to lớn chặn xe ngựa, rồi xuất hiện cả bầy sói.

    Chẳng mấy chốc, cả đàn sói xông tới, bọn chúng thi nhau hú thành một dàn đồng ca chói tai.

    Ở lễ hội thả đèn hoa đăng, A Linh nghe thấy, sốt ruột không thôi, vội vã kéo A Ngân đứng dậy.

    -“A Ngân, đi thôi muội…”

    -“Sao vậy tỷ?”

    -“Có lẽ A Mạnh có mồi rồi, ta phải tới đó kiếm chút đỉnh…công lực của ta sẽ mạnh hơn rất nhiều…”

    -“Tỷ, đừng làm hại con người.”

    -“Muội thuộc Tiên Tộc, muội không hiểu nỗi khổ của chúng ta đâu, mà A Mạnh chỉ gây khó dễ cho những người đi vào rừng tối thôi, những người trốn vào đó ắt là không quang minh chính đại, là người xấu đó A Ngân à…”

    A Ngân chịu thua, hai người trốn vào một góc vắng người rồi bay về chỗ A Mạnh.

    Lúc họ tới thì một khoảng rừng đã nhuốm đầy máu tươi.

    Duy chỉ có một người duy nhất, đối diện với cả đàn sói xám mà hắn ta không hề sợ hãi, vẫn dùng kiếm chiến đấu tới cùng.

    Nhưng sức người đâu thể bì lại sức sói?

    Huống chi lại là cả đàn sói.

    Kiếm của hắn rơi.

    Người đàn ông đó yếu dần, yếu dần rồi bất tỉnh, ngay giờ phút A Mạnh định xông tới cắn vào cổ anh ta thì A Ngân lại nhìn thấy vầng hào quang sáng chói, nàng run lẩy bẩy.

    Không được rồi.

    A Mạnh, không được rồi.

    Người đó là Quốc Vương, tam giới có luật, yêu ma dám động vào Quốc Vương, vĩnh viễn đừng mong thành tinh.

    Thời điểm cấp bách, A Ngân chỉ kịp dùng thân mình che chắn cho người kia, cả hàm răng sắc nhọn của A Mạnh phập lên chiếc cổ trắng ngà của A Ngân, máu đỏ rỉ ra từng giọt, từng giọt.

    -“A Ngân, sao muội làm vậy…A Ngân…”

    A Mạnh thét lên đau đớn.

    -“Người đó…người đó…là Quốc Vương, đừng động vào hắn ta…”

    A Ngân nói xong thì ngất lịm. A Mạnh hiểu ra vấn đề, lập tức ôm A Ngân quay trở về hang đá, A Linh đang mải hút máu mấy tên cận vệ, nhìn A Ngân cũng phát hoảng, vội vã chạy theo A Mạnh.

    Liên Hoa công chúa cùng người hầu nấp cạnh hang đá, chứng kiến một màn, cả hai run lẩy bẩy, lúc trước vài tên lính trên xe ngựa của nàng đã sợ hãi mà tháo chạy về trước, chỉ có nàng vẫn liều mình cùng tỳ nữ ở lại, vì nàng tin hắn có đủ sức mạnh, nhưng giờ mới biết, con người không thể đối đầu với yêu ma, quả thật là kinh động. Mãi một lúc sau hoàng hồn, nàng mới thì thầm với tỳ nữ.

    Lấy hết sức can đảm, Liên Hoa ra lệnh tỳ nữ dùng dao đâm vào lưng mình một nhát rồi chạy tới ôm Quốc Vương Long quốc.

    Nửa canh giờ sau, Quốc Vương Long quốc tỉnh, trước mặt hắn là người con gái yếu ớt, khuôn mặt tái mét, tỳ nữ bên cạnh thì khóc lóc không ngừng.

    -“Chàng tỉnh?”

    -“Là nàng cứu ta?”

    Hắn hỏi nghi hoặc.

    -“Đừng bận tâm…”

    -“Công chúa còn nói không bận tâm, người suýt bị con sói đó ăn thịt mà…người xem lưng người ra nhiều máu quá…”

    Tỳ nữ khóc lóc lo lắng.

    Liên Hoa chỉ mỉm cười, hắn nhìn lưng nàng, mặc dù đã được băng bó nhưng máu vẫn thấm qua rất nhiều, chắc chắn vết thương của nàng rất nặng.

    Hắn xé áo mình, bao bọc nàng, thì thầm.

    -“A Hoa, cả đời ta sẽ không phụ nàng!”
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.
  4. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chap 3: Quốc Vương Long Quốc

    Chuyện xảy ra, bà bà rất tức giận, A Mạnh và A Linh bị phạt xuống dưới chân núi trồng củ cải năm trăm ngày.

    Nhìn tiểu bảo bối yêu quý, bà chỉ biết lắc đầu. Con bé này, đúng là có trái tim mềm như nước, gặp ai cũng giúp được. Hồ ly có chín mạng, bà bà mấy trăm vạn tuổi còn chưa mất mạng nào, nó mới hơn một ngàn, đã mất hai mạng.

    Cũng may mà đưa về kịp thời, nếu không chắc cũng chẳng kịp truyền lực, bà bà thở dài lắc đầu, tập trung chữa trị cho tiểu bảo bối.

    A Ngân sau ba ngày thì hồi sinh, mang vẻ mặt vô cùng ăn năn hối lỗi, cũng may bà bà thương, lần này chuyển cho cháu gái công lực khá mạnh, qua ba trăm ngày, tiểu hồ ly tu luyện thành tinh.

    Bà bà nói.

    -“A Ngân, bây giờ đã thành tinh rồi, cùng lên chỗ Sư Tổ với bà bà, chúng ta sẽ học hóa phép…”

    A Ngân phụng phịu.

    -“Bà bà, chẳng phải bà bà nói khi luyện thành tinh sẽ cho con xuống núi, làm bạn với loài người sao?”

    -“A Ngân ơi là A Ngân, hai lần xuống núi, đều gặp nạn cả hai, A Ngân chưa chán xuống núi à?”

    Tiểu hồ ly không nói gì, nhưng đôi mắt tím lại mọng nước.

    Bà bà đành chịu thua, đưa cho bảo bối một chiếc hộp ngọc, dặn dò.

    -“Thôi được, trong đây là sách về thế giới loài người, A Ngân phải đọc kĩ, mười ngày sau ta quay lại kiểm tra, nếu nắm chắc, ta sẽ cho con xuống núi…”

    Ánh mắt nhỏ sáng rực rỡ hứng khởi.

    Nàng háo hức lắm, đọc rất nhanh, chỉ sau ba ngày, đã bảo bà bà chất vấn. A Ngân tư chất thông minh, bà bà cũng rất hãnh diện. Bà bà cho cháu gái cưng một chiếc chuông nhỏ, dặn dò.

    -“Công lực của con hiện tại có thể đánh được sáu bảy trai tráng không thành vấn đề, nhưng con lại không biết phép thuật…”

    Bà bà thở dài.

    -“A Ngân, chi bằng cứ luyện được biến hình, nghe trăm dặm, thân thể kháng độc đi, rồi xuống núi vẫn chưa muộn.”

    -“Nhưng con không đợi được, con muốn đi chơi quá à, đi chơi về rồi luyện sau được không bà bà, với lại cái chuông này, có phải con lắc thì bà bà sẽ tới giải cứu con không? Con vẫn có khả năng di chuyển nhanh mà, chỉ cần gặp nguy hiểm, con hứa sẽ ngay lập tức ẩn về động…”

    A Ngân năn nhỉ mãi, cuối cùng bà bà đành phải chịu thua, bà hóa phép cho tiểu hồ ly một chiếc xe ngựa, váy áo đẹp và thật nhiều vàng bạc châu báu, dặn dò đủ thứ chuyện, sau đó mới yên tâm bay về Tiên Tộc.

    …..

    A Ngân đọc trong sách, nói Long quốc là quốc gia hưng thịnh nhất, vì vậy nàng muốn tới Long quốc trước.

    Năm ngoái tới Nguyệt quốc, đã thấy rất đẹp. Năm nay tới Long quốc, quả thật mới biết, Nguyệt quốc chưa là gì.

    Đường xá của Long quốc rất rộng rãi, người dân cũng đông đúc, bán rất nhiều đồ nhé. Nàng thích cái quạt hình con bướm, nàng thích xiên kẹo hồ lô, nàng thích bánh bao nhân rau cải, nàng thích khăn voan đỏ thắm…nàng thích, nàng thích, cái gì nàng cũng thích…

    A Ngân rất đẹp, chủ quán thường mải ngắm nàng mà quên cả tính tiền, cũng vì nàng đẹp, nên chỗ nào nàng mua là có rất nhiều người vây lại mua cùng, hàng hóa trở nên đắt khách.

    Vì vậy, chẳng mấy chốc, cả kinh thành truyền tai, nháo nhác đồn đại có vị tiểu thư đẹp như tiên nữ, phố xá vì thế mà đông vui nhộn nhịp hơn thường.

    Thế giới loài người khác với Tiên Tộc, có người tốt, ắt sẽ có người xấu, thấy A Ngân có tiền, có hai kẻ đi theo nàng mãi, lúc đầu chúng chỉ định trêu hoa ghẹo nguyệt, sau để ý A Ngân có rất nhiều bạc, lại chỉ là cô gái mỏng manh yếu đuối, nên càng ham, hai đứa cười với nhau gian xảo, hôm nay nhất định được mẻ lớn.

    Tiểu hồ ly biết, nhưng nàng vẫn thản nhiên chơi đùa.

    Đến xẩm tối, nàng mới rẽ vào một ngõ vắng, định bụng hành động. Hai tên này, nếu thực sự là người xấu, nàng nhất định bắt về cho A Linh tẩm bổ. A Linh nhất định sẽ thích lắm đây.

    Hai người kia mắc mưu, tưởng kế hoạch thành công, bắt đầu đi lên trêu chọc A Ngân. Nàng thử van xin, cho chúng cơ hội hối lỗi, mà chúng lại quá to gan, một tên đã dám giật dải lụa trắng.

    Mặt nàng biến sắc, bàn tay nắm chạy, những móng vuốt sắc lạnh dần dần nhú ra, chỉ một giây thôi, cũng sẽ đủ làm bọn chúng tan xác.

    Tiếc thay, có người còn nhanh hơn cả A Ngân.

    Một nhát kiếm vung lên, cùng một lúc giải quyết cả hai tên. Người đó bịt mặt, tuy rằng đội chiếc nón rách, nhưng không thể nào che giấu được thân thể phi phàm của hắn.

    Và, nàng lại nhìn thấy vầng hào quang sáng chói…là Quốc Vương.

    Chẳng thể nào? Là Quốc Vương sao lại ăn vận như vậy?

    Nàng nhanh nhẹn vượt lên phía trước, giật lấy chiếc nón, đồng thời nhìn thật sâu vào mắt hắn.

    Hắn là ai, sao lại quen tới vậy?

    Hắn và vị Quốc Vương một năm trước bị A Mạnh tấn công, có phải cùng một người?

    Nàng không dám chắc, cũng có thể nàng nghĩ nhiều, có bao nhiêu quốc gia, có bao nhiêu Quốc Vương, sao có thể trùng hợp?

    Hắn mạnh mẽ giật lấy chiếc nón từ tay nàng, nhưng nàng không chịu buông, hắn nghiêm giọng.

    -“Cô nương, thỉnh tự trọng!”

    Giọng nói của hắn, trầm ổn mê người, khiến tim nàng đập loạn, nhân lúc nào còn ngây người, hắn đã giật lại được đồ của mình. Hắn toan bỏ đi thì nàng gọi với.

    -“Chàng là người phương nào?”

    -“Tại hạ thuộc Long quốc.”

    Nói rồi, hắn nhanh như cắt biến mất.

    Nàng thẫn thờ hồi lâu, sau đó tim nàng ngày một loạn, là nàng thích hắn sao? Giống như A Linh thích A Mạnh? A Linh nói tim A Linh cũng như vậy khi ở bên A Mạnh mà?

    A Ngân chưa bao giờ trải qua cảm giác khó chịu, khó thở, vấn vương như vậy. Nàng quyết định bám theo hắn, cũng may cáo là loài có chiếc mũi cực thính, chẳng mấy chốc nàng đã thấy dấu tích của hắn. Nhưng A Ngân sợ làm phiền người ta, nàng chỉ dám âm thầm theo sau.

    -“Cô nương, xin dừng chân!”

    -“Làm sao chàng biết?”

    A Ngân giật mình, quả là Quốc Vương, thân thủ cũng phi phàm hơn người thường, nàng di chuyển nhẹ như mây bay, vậy mà hắn vẫn nhận ra.

    -“Cô nương muốn gì?”

    -“Ta…ta…muốn theo chàng…nơi này rất nguy hiểm, ta, ta sẽ bảo vệ chàng…”

    Hắn cười khẩy, má nàng hây hây đỏ, ngượng ngùng.

    Bỗng nhanh như cắt, châm kim nhỏ từ phía hắn lao về trúng con rắn xanh đang bám trên tà áo nàng.

    -“Cô nương mau quay về, vừa rồi nếu tại hạ không ra tay thì tính mạng của cô nương e sẽ gặp nguy kịch…”

    ‘Tính mạng của con rắn đó gặp nguy kịch mới đúng!’ A Ngân nghĩ thầm, máu của cáo Tiên Tộc,ngoài không có tác dụng với Quốc Vương, còn ai mà không biết, là loại độc dược mạnh nhất!

    -“Nếu công tử đã cho là vậy, thì giờ nếu ta về một mình, e là mạng cũng không còn…”

    Nàng lém lỉnh nói vặn lại.

    -“Nhà cô nương ở đâu, ta sẽ đưa cô nương về…”

    -“Nhà ta ở xa lắm, nhà cũng chỉ có ta và bà bà, mà bà bà đi vắng rồi, rất lâu mới về, ta không muốn ở một mình!”

    -“Vậy ta sẽ đưa cô nương vào kinh thành, nơi đó không sợ nguy hiểm!”

    Nàng biết, nếu dùng khinh công, chẳng mấy chốc sẽ tới nơi, rồi nàng sẽ không được gặp hắn nữa. A Ngân xịu mặt, thẳng thắn nói.

    -“Ta…ta thích chàng…cho ta đi theo đi…”

    Người trước mặt ngẩn một lát, đoạn, hắn nghiêm nghị nói.

    -“Cô nương thích ta? Cô nương biết gì về ta? Cô nương còn nhỏ, có lẽ chưa hiểu sự đời, con người có thể thích rất nhiều người, nhưng tuyệt đối chỉ nên ở cùng người họ yêu, giờ ta còn rất nhiều việc cần giải quyết, mong cô nương thông cảm…”

    A Ngân nghĩ ngợi ngẩn ngơ, nàng rút một chiếc trâm, tùy ý đút vào tay hắn, giọng nói nhẹ nhàng.

    -“Cái gọi là thích, là yêu đó, có lẽ ta không biết thật…thế này đi, cây trâm này, làm bằng đá tím thượng hạng, ta rất thích, chàng giữ lấy, chớ quên ta, khi nào nghĩ thấu, ta sẽ tìm chàng…”

    Nói đoạn, nàng nhanh chóng quay người, không phiền hắn thêm một khắc.
     
  5. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chap 4: Tiến cung

    -“Tiểu thư, xin người suy nghĩ lại, tiểu thư…”

    -“Tiểu thư, đừng dọa bọn nô tỳ.”

    -“Các người đừng lại đây, ta đã bị dồn tới đường cùng rồi…không thể nào…tướng quân, kiếp sau gặp lại chàng…”

    Nữ tử khép mắt, gieo mình xuống núi. Cả đời này, nàng chỉ yêu tướng quân, có chết, nàng cũng muốn là người của chàng.

    Một bóng áo trắng thướt tha bay qua, dải lụa dài tuyệt đẹp cuộn tròn lấy nữ tử, kéo nàng trở lại thực tại, bọn nô tì nhìn thấy, lau nước mắt thở phào, riêng nàng, ánh mắt ai oán hờn giận.

    -“Ai cho ngươi cứu ta?”

    -“Cô nương xinh đẹp như vậy, cớ sao phải chết?”

    -“Người thì biết cái gì…”

    Nữ tử toan chạy, mà dải lụa kia vẫn cứ quấn chặt quanh mình. Nàng nhìn chăm chăm vào người trước mặt, nàng ta quả là đẹp, một vẻ yêu kiều thoát tục mê hồn. Trước đây nàng vẫn luôn nghĩ mình là người đẹp nhất chốn này, thì ra đúng là núi cao còn có núi cao hơn.

    Nàng đứng với nàng ấy, chỉ là cóc so với thiên nga.

    -“Tiểu thư nhà chúng tôi bị Thái Hoàng Thái Hậu chỉ định làm Mỹ Nhân, tiến cung phục vụ Quốc Vương Long Quốc…”

    A Ngân ngạc nhiên, hắn phong độ như vậy, nàng vừa thấy tim đã run, thiết nghĩ vạn người mơ ước tới vị trí đó, cớ sao vị tiểu thư này lại u sầu tới mức muốn kết liễu.

    -“Làm Mỹ Nhân của Quốc Vương có gì là không xấu, ta nghĩ hắn là một người tốt, ngươi xem, con dân Long Quốc giàu có no đủ như vậy…”

    -“Nhưng tiểu thư của chúng ta đã có thâm tình với tướng quân.”

    Một nô tỳ nói.

    -“Với lại, Quốc Vương nổi tiếng chỉ độc sủng Quý Phi, nghe nói Quý Phi rất độc ác, cậy có Quốc Vương thương yêu, trước giờ Mỹ Nhân đưa vào cung nếu quá đẹp đều không sống quá nửa năm…”

    Tiểu thư khóc, nô tỳ khóc, A Ngân suy nghĩ hồi lâu, bất chợt hỏi.

    -“Người tên gì, người trong cung đã ai biết mặt ngươi chưa?”

    -“Ta tên Yến Ngân, chưa ai biết mặt…”

    Thì ra cùng tên với nàng, âu cũng là duyên phận.

    -“Ở đây có ít bạc, ngươi hãy đi tìm tướng quân của mình, ta sẽ thay ngươi vào cung…”

    -“Cô nương, người như vậy là đi vào chỗ chết…người đẹp như thế…”

    -“Đừng lo cho ta…”

    …..

    A Ngân quá đỗi xinh đẹp, Thái Hoàng Thái Hậu không một chút nghi ngờ nàng là giả.

    Tới bây giờ, nàng vẫn chưa bao giờ hối hận về quyết định thay nữ tử kia vào cung.

    Ngày đó, nàng quyết định suy nghĩ, mà càng nghĩ càng rối, càng nghĩ tim càng thổn thức.

    Hàng đêm nàng mơ thấy khuôn mặt cương nghị tuyệt đẹp của hắn, ban ngày nàng mơ hồ làm việc gì đều nghĩ tới hắn.

    Nàng chẳng biết là thích, hay là yêu. Nàng chỉ biết, nàng muốn gặp lại hắn!

    Ở trên đại điện, Quốc Vương chưa một lần để ý tới nàng, nàng không so đo, chỉ cần nàng được nhìn thấy hắn, vậy là quá đủ.

    Trong ánh mắt hắn, sủng hạnh yêu thương, chỉ dành cho một mình công chúa, nàng lại càng cảm thấy hắn nhất kiến chung tình, trái tim nàng, lại càng vì hắn mà thổn thức.

    Năm Mĩ Nhân tiến cung, đã có bốn người vào hầu hạ hắn.

    Cả bốn người ra khỏi đại điện, vẫn giữ được tấm thân trong trắng, chuyện này, quá là nực cười.

    Liên Hoa công chúa cùng Thái Hậu che cả Hậu Cung, không coi Thái Hoàng Thái Hậu ra gì, tung hoành ngang dọc. Bà vì vậy mà cực kì phẫn nộ, mãi mới có dịp tuyển người, tiếc là Quốc Vương lại không hề động tình.

    Chỉ còn một cơ hội cuối cùng, Thái Hoàng Thái Hậu liều mình ra lệnh, nếu qua đêm nay Yến Mỹ Nhân vẫn còn tấm thân xử nữ, ngay mai lập tức trảm nàng.

    Nô tì A Bích báo tin, chân run cầm cập.

    Riêng Yến Ngân vẫn lặng thinh. Nàng hớp một ngụm trà thuốc, sau đó bình tĩnh điểm lông mày.

    -“Mỹ Nhân, mùi hương trên người Mỹ Nhân thơm như vậy, sẽ là một lợi thế…vì sao lại uống thuốc để kìm hãm?”

    A Bích tò mò.

    A Ngân khẽ cười, tiểu hồ ly của Tiên Tộc, sau khi thành tinh đều có mùi hương đặc trưng, có thể khiến người ta ngửi một lần nhớ mãi, nam nhân thường khó kháng cự.

    Trước khi xuống núi, nàng mang rất nhiều trà thuốc, hàng ngày đều nhớ uống, tuy nhiên có lần quên, bởi vậy A Bích mới biết, mấy tháng nay A Bích đều tận tình chu đáo, hai người trò chuyện rất vui, nàng xem nàng ấy như tỷ muội vậy, nên không giấu chuyện nàng có hương.

    -“Ta là muốn trái tim của chàng…”

    A Bích lắc đầu, Yến Mỹ Nhân, thực sự là rất đẹp, tiếc là nàng tới quá muộn, trong lòng Quốc Vương giờ chỉ có công chúa mà thôi, phen này xem ra nàng khó mà bảo toàn tính mạng. Nghĩ tới đây, nước mắt A Bích lại lưng tròng.

    -“Đừng khóc, ta sẽ không sao!”

    Giờ lành tới, có hai ma ma giúp A Ngân tắm giặt, sau đó, họ đặt nàng lên một chiếc chăm gấm đỏ cuộn tròn, rồi mang tới đại điện của Quốc Vương.

    Nằm trên chiếc giường lớn, nàng thực sự hồi hộp, liệu hắn có động tâm?

    Nàng đợi, đợi, thực sự là đợi rất lâu…

    Cáo Tiên Tộc, nếu luyện lâu dài, có thể nghe thấy âm thanh cách đó cả dặm, nhưng kể cả khi chưa đạt trình cao, mới chỉ non nớt như A Ngân, bản năng cũng vẫn rất nhạy bén, việc nghe tiếng bàn tán trong vòng bán kính mười mét không thành vấn đề.

    Nàng đã từng tự hào về khả năng đó.

    Nhưng giờ đây, chính điều đó, lại khiến nàng phiền lòng. Ngoài kia, thái giám và cung nữ xì xào, Quốc Vương đang ở cùng Hoa Quý Phi.

    Quốc Vương yêu chiều nàng ấy tới mức nào?

    Ngoài cửa sổ, gió mát từng đợt thổi, ánh trăng sáng lung linh, trong đêm khuya đẹp tới động lòng người như này, họ sẽ tâm sự với nhau những gì?

    Giá kể, nàng nghe lời bà bà luyện thêm, có phải giờ đây đã không tò mò tới thế?

    Trời tờ mờ sáng, hắn mới về đại điện. Một cái liếc dành cho nàng, cũng không có.

    A Ngân trở mình, khẽ quấn lại chiếc chăn, nàng liều mình tới gần hắn.

    -“Mỹ Nhân, xin dừng bước!”

    Tổng Thái Giám nhắc nhở, nhưng nàng không hề lo sợ, ánh mắt vẫn nhìn về phía hắn, đôi chân vẫn kiên định bước tới.

    Quốc Vương nhíu mày, bàn tay khẽ giơ lên, toàn bộ cung nữ cùng thái giám tự động lui xuống.

    A Ngân mái tóc dài thướt tha bồng bềnh trên bờ vai nõn nà, đôi môi đỏ như nhung, lông mì dài khẽ chớp.

    -“Chàng có hay không nhận ra ta?”

    Hắn lặng thinh, đôi mắt sâu thẳm chiếu toàn bộ lên nàng.

    -“Chàng không nhận ra ta…”

    Nàng buồn rầu kết luận, bàn tay rút lấy thanh kiếm phía thắt lưng hắn.

    -“Ngươi làm gì?”

    Hắn lạnh giọng.

    -“Chắc chàng cũng biết, thiếp là muốn chết trước mặt chàng, còn hơn là bị Thái Hoàng Thái Hậu lôi ra pháp trường…”

    Nàng tất nhiên chưa muốn chết, nhưng nàng lại muốn thử.

    Bà bà nói, nàng xinh như tiên tử, nam nhân gặp nàng, mười người thì mười người yêu mến, mười người thì mười người thương xót.

    Vậy hắn thì sao?

    Liệu hắn có thương hoa tiếc ngọc?

    -“Ngươi chết hay không, là việc của ngươi, chỉ có điều, đừng làm bẩn kiếm của ta…”

    Hắn nhanh chóng thu lại kiếm, nàng tự cười chính mình, nàng ảo tưởng quá nhiều.

    Một giọt nước khẽ lăn từ khóe mi dài, nàng quả thật, rất quan tâm tới hắn. Nàng quả thật, có chút hi vọng nhỏ nhoi, hắn sẽ để ý tới mình.

    Đôi tay nhỏ bé khẽ run rẩy, tấm chăn gấm nới rộng một khúc, nơi xuân đầy đặn ngọc ngà vô ý hững hờ, hắn nhìn nàng, lạnh giọng.

    -“Tiện nữ!”

    Nàng giật mình nhìn lại chính mình, vội vàng kéo lại chăn, rè rụt giải thích.

    -“Thiếp…thiếp không cố ý…”

    -“Cố ý hay không, ngươi nghĩ rằng ta không nhìn ra?”

    -“Thiếp…thiếp…”

    -“Ngươi khác gì loại gái lầu xanh lẳng lơ, đúng như A Hoa nói…”

    A Hoa? Hoa Quý Phi?

    Ánh mắt hắn nóng ấm khi nhắc tới cái tên đó. Chắc hẳn hắn yêu nàng ấy nhiều lắm. Nhưng mà, nàng ấy chưa từng gặp nàng, làm sao biết nàng là ai? Nàng như nào?

    -“Chiếc giường này bẩn, mau đổi cho ta!”

    Lời hắn nói như bóp vụn trái tim nàng, tỳ nữ của hắn nhìn nàng khinh bỉ, nàng chẳng để tâm. Ma ma vừa lườm nàng, vừa hối mặc y phục nhanh, nàng chẳng để tâm. Thái Hoàng Thái Hậu triệu kiến, A Bích đuổi theo đoàn người khóc nức nở, nàng cũng chẳng để tâm.

    -“Mang Yến Mỹ Nhân ra ngoài trảm đầu!”

    Tới khi Thái Hoàng Thái Hậu ra lệnh, A Ngân mới bừng tỉnh.

    A Bích đứng ngoài gào khóc cầu xin, Yến Mỹ Nhân thật ngốc, nàng cứ thế đi theo lính ra ngoài pháp trường, khuôn mặt thẫn thờ không chút biểu cảm.
     
    ♚Hoàng Ngọc♔ thích bài này.