Full Tiên Sinh Xã Hội Đen, Ở Riêng Đi

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Toán Miêu Nhi
Thể loại
Hiện Đại, Sủng, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
58 Chương
Nguồn
https://www.facebook.com/starishnoigiaitringontinh/
Lượt đọc
3,661
Giới thiệu:

Đây là một câu chuyện về sự chiến đấu hăng hái trong tình yêu từ “Mất trí nhớ” đến “Khôi phục trí nhớ” của thủ lĩnh hắc đạo và cô gái kì quặc.

"Ly hôn? Được a, làm bảy ngày bảy đêm, nếu em thắng anh liền ký tên!" Người đàn ông gian trá nắm cằm cô gái nói.

"Được!"

Kết quả là, đóng cửa sổ lại, chiến đấu trên giường.

Năm ngày sau, cửa phòng mở ra cả người cô gái run lên, giọng run run nói: "Mẹ nó, biến thái!"

So sánh thì người đàn ông lại tự nhiên vênh váo, hả hê trêu ghẹo: "Còn ly hôn nữa không? Hay là làm lại lần nữa!"

Cô gái nghe vậy sắc mặt trắng bệch: "Đừng!" Cùng lắm thì nhịn một bậc, nghiêng đầu cắn răng nói: "Ở riêng!"

Đoạn ngắn một:

Bên trong phòng làm việc tản ra không khí nghiêm nghị, Lạc Vân Hải vẫn duy trì dáng ngồi tao nhã, nghiêm túc mở miệng nói: "Người nào có biện pháp khiến chị dâu trở về ở chung với tôi, liền được thăng 3 cấp!"

Chín thuộc hạ trong nháy mắt sáng tỏ, nhưng nếu anh Hải hỏi họ, thì sợ rằng thật sự là hết cách rồi.

Thủ hạ Giáp bí hiểm lắc đầu một cái: "Đến nay chị dâu chưa từng ép buộc muốn ly hôn, liền nói rõ trong lòng còn có người, biện pháp duy nhất trước mắt là kích thích sự đồng cảm của chị dâu, như trúng đạn. . . . . ."

Thủ hạ Ất lập tức cắt đứt: "Hải ca, ngài chặt chân của mình được rồi!"

Thủ hạ Bính: "Chân nào?"

Thủ hạ Đinh: "Dĩ nhiên không phải chân quan trọng nhất rồi, nếu không chị dâu sẽ phải làm quả phụ!"

"Hừ!" Lạc Vân Hải hừ lạnh một tiếng, tràn đầy khinh bỉ nói: "Tôi là loại người vì phụ nữ mà hại chính mình sao?"

Ngày hôm sau, mọi người nhìn thấy đại ca vĩ đại của bọn họ chống gậy bước vào phòng họp.

Đoạn ngắn hai:

"Ba, năm đó rốt cuộc người đã làm chuyện gì với mẹ hả? Tại sao đến bây giờ mẹ vẫn không chịu tha thứ cho người?"

Người đàn ông không trả lời, vuốt cằm trầm tư một lát, nhàn nhạt hỏi "Con còn muốn tiếp tục ăn mỳ ăn liền không?"

Cục cưng thành thực lắc đầu: "Không muốn!"

Lạc Vân Hải suy tính kỹ càng, ra lệnh: "Không muốn ăn thì nghe theo cha, cho con một nhiệm vụ khó khăn, đợi đến nhà bà ngoại, nhìn thấy mẹ con liền ôm chân của mẹ khóc, mẹ con không theo chúng ta về nhà, con cũng đừng buông ra. . . . . ."

* * *
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1: Cháo trắng rau dưa

‘Vèo vèo vèo!’

Trong một căn nhà nằm trên sườn núi, một con dao đang xoay tròn 360 độ giữa không trung, rồi sau đó là một tiếng ‘rắc rắc’.

Một người đàn ông đầu húi cua, đoán chừng đã hơn bốn mươi tuổi, đang cúi đầu vì chưa kịp hoàn hồn, thật tuyệt, ngay giữa chân, dưới đôi giày vải màu đen, rất nhiều máu tươi chảy ra..... Hai mắt cứng đờ, sau đó hôn mê bất tỉnh.

"Ôi trời, ôi trời ơi! Thúy Hoa, bà ra tay thật đó à?Nhanh.....nhanh.....nhanh lên, ông Hạ đã ngất rồi, người đâu mau đến đây, mau gọi xe cấp cứu tới đây!" Người hàng xóm vội vã bỏ công việc đang làm qua một bên, xông lên cõng người đàn ông đã xỉu chạy ra ngoài.

Người phụ nữ tên là Thúy Hoa đứng đó chóng nạnh, trên mặt thì là vẻ khinh thường, hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu đi vào nhà, giống như sự sống chết của người đàn ông kia không hề liên quan đến bà



Núi Phổ Đà là ngọn núi nổi tiếng trong nước; còn được người ta gọi là ‘Hải Thiên Phật Quốc’. Bao năm qua, bất luận là ngày nghỉ lễ, hay ba trăm sáu lăm ngày trong năm đều có rất đông du khách đến tham quan, nó không giống như biển Thương Long, càng không giống như đạo tràng
mà Quan Thế Âm Bồ Tát dùng để giáo hóa chúng sinh, mà đây là thắng cảnh Nam Hải, các du khách bước ra bến tàu, lập tức có thể nhìn thấy một pho tượng to lớn và hùng vĩ như tượng Quan Âm, bất luận mưa gió vùi dập như thế nào thì pho tượng vẫn trụ vững tại nơi đó.

*(Đạo tràng: là nơi hội tụ của những người con Phật có cùng một ý hướng chuyên tu theo một pháp môn mà mình đã chọn.)

Lúc này, ở bến tàu tấp nập người đi kẻ về, vì đây là tháng giêng, mùa đón tiếp nhiều khách du lịch nhất trong năm, nên các khách sạn nơi đây thường xuyên sử dụng những tấm bảng quảng cáo hấp dẫn để dụ khách.

Nhưng tấm bảng quảng cáo của ‘Khách sạn Bồng Lai’ lại không được thu hút cho lắm, người đang giơ bảng hiệu là cô gái gương mặt thanh tú, tóc đuôi ngựa dài đến eo, áo T shirt ngắn tay, cánh tay trắng noãn thỉnh thoảng đưa lên lau mồ hôi hột trên trán, áo khoác cột dưới hông, quần cao bồi màu xanh biển, giày thể thao màu trắng, đúng tiêu chuẩn của một em gái nhỏ.

"Chào ba anh, các anh muốn tìm phòng trọ sao? Không gian của khách sạn chúng tôi rất tao nhã, trong sân vườn có chim hót và hoa thơm, còn có phòng nhìn thẳng ra biển!" Hạ Mộng Lộ tinh mắt nhìn ra ba người đàn ông này đang suy nghĩ đến chuyện tìm nhà nghỉ, nên lên tiếng giới thiệu.

Trong đó có một người không thèm nhìn đến tấm bảng quảng cáo, mà nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt lộ ra tia bỉ ổi.

Hạ Mộng Lộ vẫn chưa phát hiện, cứ mãi huơ tay múa chân, huyên thuyên giới thiệu: "Tiên sinh, hiện tại là mùa du lịch, muốn tìm được khách sạn giá cả hợp lý chẳng dễ tí nào, phòng óc của chúng tôi rất đẹp nhưng giá chỉ năm trăm đồng, những nhà nghỉ khác giá toàn hơn một ngàn, hay là như vầy đi, các anh đưa chúng tôi thêm một trăm đồng nữa, chúng tôi sẽ bao ăn luôn, được không?" Nếu không phải khách sạn của cô nằm trên sườn núi, cô cũng sẽ như những người khác, không cần phải lo lắng hay lôi kéo khách, cứ ngồi một chỗ, chẳng lo việc không có người thuê.

Người đàn ông nhìn cô hồi lâu, hình như rất hài lòng, vuốt cằm nhỏ giọng hỏi: "Có phục vụ đặc biệt không?"

Phục vụ đặc biệt? Cô trầm mặc, chớp mắt một cái, sau đó như đã hiểu ra, mặt mày hớn hở: "Đương nhiên là có rồi ạ!"

"Vậy còn chờ gì nữa? Đi thôi!" Không ngờ rằng đến thánh địa Phật Giáo này lại được hưởng đãi ngộ như thế, ba gã đàn ông khoái chí, xem như chuyến đi này không uổng công rồi.

Thật ra thì cô đã sớm tính toán, vì thế vẻ mặt vô cùng tự nhiên, bắt đầu dẫn đường cho các vị khách. Trong lòng thầm nghĩ giàu rồi… giàu rồi, năm trăm đồng, cũng không trả giá, phải chuẩn bị cho mấy người khách này những món ăn chay ngon hơn một chút.

Đường đi đến khách sạn khá xa, nên vừa đi đến cửa khách sạn mọi người đã kiệt sức, ba người đàn ông thở hồng hộc; ngồi xuống ghế làm thủ tục nhận phòng và giao tiền. Khi tất cả hoàn tất họ liền hỏi: "Người đâu?"

Hạ Mộng Lộ ngơ ngác hỏi lại: "Người nào?"

"Phục vụ đặc biệt?" Giống như ý thức được có cái gì đó không đúng, mặt ba người đàn ông trở nên vặn vẹo vô cùng khó coi.

Cô gái lập tức lộ ra nụ cười động lòng người: "Ồ! Để tỏ lòng chân thành, tôi sẽ đích thân phục vụ cả ba anh,các anh thấy như thế nào? Có phải vô cùng bất ngờ hay không? Trong tương lai tôi cũng chính là người chủ của khách sạn này!" Cô vỗ ngực một cái, vẻ mặt đầu kêu ngạo, nói một cách đầy vui vẻ.

Một mình cô? Ba người đàn ông ngơ ngác nhìn nhau, nghĩ thầm, chẳng lẽ cái cô muốn chơi 4P với bọn họ? Nhưng tiền đã vào túi người ta, tuy cô gái này không phải rất xinh đẹp, nhưng thể lực dồi dào, coi như bọn họ không quá thua thiệt, chỉ lo lắng rằng cô sẽ chịu đựng không nổi.....

Vò đầu suy nghĩ, khóe môi người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm nổi lên vẻ dâm tà, nói nhỏ với hai bạn thân của mình: "Ăn sơn hào hải vị nhiều rồi, thỉnh thoảng thử cháo trắng rau dưa cũng tốt!"

"Đúng vậy, đúng vậy, cháo trắng rau dưa tốt cho dạ dày!" Hạ Mộng Lộ gật đầu như bằm tỏi, rất sợ khách yêu cầu trả phòng, mẹ cô mà biết chắc sẽ giết cô mất? Cô nghiêng người, tỏ ra vô cùng thần bí sau đó cười hề hề: "Đi ngay bây giờ được không?" Mày chau lại đầy ngụ ý.

"Đi nơi nào?" Nghe vậy ba người đàn ông nuốt nước miếng, tiểu nha đầu này, còn gấp hơn cả bọn hắn, thú vị lắm nha!

"Chùa chiền a!" Cái này còn phải hỏi sao?

Chùa chiền..... Chẳng lẽ cô ta sợ không đáp ứng nổi, cho nên quyết định tìm người chia sẻ? Nhưng vì sao phải đi chùa chiền? Oh, MyGod! Chẳng lẽ những ni cô trong chùa ..... Càng nghĩ lòng càng cồn cào, tuy nói bọn họ đã chơi đùa với vô số người phụ nữ, nhưng này ni cô, thật đúng là chưa từng thử qua. Vì thế cả nhóm im lặng, người đàn ông lớn tuổi nhất đem hai ngàn đồng nhét vào tay cô, thèm thuồng nói: "Chỉ cần vài người phục vụ tốt, sẽ còn thưởng thêm!"

Như nghĩ đến cái gì đó, liền cợt nhã đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ bé của cô, sau đó nói: "Dĩ nhiên, cũng sẽ không lạnh nhạt với em!"

Hạ Mộng Lộ đã sớm bị tiền làm cho mờ mắt, đem tờ tiền màu hồng cất vào, sau đó đưa tay ra ngoài, nói: "Xin mời!"

Trên bàn ăn không dính một hạt bụi, ba chén cháo trắng, một chút thức ăn màu xanh lá, thêm vào đó là một bát canh không dầu mỡ, ba người đàn đồng thời ngẩng đầu lên, mắt không thèm chớp, hỏi cô: "Cô là khờ thật hay giả ngu với chúng tôi?"

Cô gái vô tội chớp mắt một cái rồi trả lời: "Cháo trắng, chút thức ăn chay, không phải các ông yêu cầu như thế sao? Thế nào? Chẳng lẽ ở nơi cửa Phật này mà các ông muốn ăn thịt cá? Sẽ bị trời đánh đó! Nơi này chính là dưới chân Phật A Di Đà, tôi khuyên các ông chớ gây ra các loại chuyện làm ô nhục danh dự của đại sĩ và Quan Âm, nếu không nhất định sẽ bị người ta hợp sức đánh chết!" Cô khẩn trương khuyên nhủ.

"Chúng tôi muốn trả phòng!" Người đàn ông nghiến lợi gõ vài cái lên mặt bàn, hạ thấp giọng uy hiếp.

Hạ Mộng Lộ sờ sờ cằm nhỏ, cố làm bộ dạng không hiểu hỏi ngược lại: "Tại sao? Ký tên rồi, không thể trả lại phòng, trừ phi các ông có lý do hợp lý!"

Cái con nhỏ này, ba người biết mình đã bị lừa, nếu như nói lý do là không có ‘phục vụ đặc biệt’ mà đòi tiền phòng lại, chắc chắn sẽ bị lôi vào cục cảnh sát? Thậm chí sẽ bị cô ta làm cho mất mặt, cô gái này phục vụ chu đáo, nhiệt tình đón khách, làm cắt đứt đường lui của bọn họ, mẹ nó! Dám lừa gạt khách hàng à? Thật không biết nên làm như thế nào nữa.

Trong lòng cô gái cười lạnh, khờ? Đùa gì thế, sinh sống ở đây lâu thế rồi, loại khách nào cô cũng đã thấy quá? Đám đàn ông háo sắc này chạy tới đây chơi gái, quả thật làm bẩn thế giới Bồ Tát, không thể không gài bẫy bọn họ.

Paris, Nước Pháp.

Ba mươi chiếc xe Rolls-Royce xa hoa chạy thẳng về phía trước hộ tống một chiếc Ferrari màu bạc vô cùng sang trọng đang chạy ở giữa, họ chạy thẳng đến giáo đường Thánh Tâm, đường sớm đã bị phong kín, tất cả những chiếc xe khác bị buộc phải ngừng lại ở hai bên đường, những người dân của nước Pháp tò mò nhìn chung quanh.

Người nào kiêu ngạo như thế? Lại có thể chặn đường đi của bọn họ, chỉ đến tiến đến giáo đường, nhìn sơ là biết người kia đi đến lễ đường để cử hành hôn lễ.

Hai bên đường rộng trở nên rộng thênh thang, dòng người bắt đầu bàn tán, hơn phân nữa là xem cuộc vui.

"Nghe nói là Hắc Diêm Vương Long Hổ kết hôn, hình như tên anh ta là Lạc Vân Hải thì phải?" một ông lão tóc vàng nói lưu loát bằng tiếng Pháp.

Đoàn người nghe thế thì gật gù, vì đây chẳng phải ai xa lạ.

Ở một nơi gần đó, một ông lão cười tà mị, vứt tàn thuốc qua một bên, ngoắc ngoắc tay, khiến một nhóm người đang xem náo nhiệt chậm rãi đến gần, ông lão ra lệnh: "Làm việc một cách cẩn thận, thà giết lầm ba ngàn người cũng không bỏ qua một người, người nào có thể giết được Lạc Vân Hải, tôi bảo đảm ba đời nhà người đó đều không cần lo cái ăn cái mặc!"

Lời bảo đảm này còn thực tế hơn lời hứa sẽ trao tặng mấy chục tỉ, biết vì sao Bill Gates không đem tiền để lại cho con trai ngược lại quyên góp không? Tiền, một ngày nào đó sẽ hết, duy chỉ có tự làm, thì mới tồn tại được!

"Tới rồi.....tới rồi, đẹp quá đi!"

"Không hổ là nhà họ Lạc cưới vợ, nhìn cực kỳ giống Tổng Thống quốc gia lấy vợ!"

Ngoài giáo đường Thánh Tâm, những chiếc xe liên tiếp chạy đến, tiếng reo hò đinh tai nhức óc ùn ùn kéo đến, cô dâu bên trong xe cũng lấy làm cảm động, kéo tay chú rễ cười ngọt ngào nói: "Vân Hải, đây không phải đại biểu tất cả mọi người đều chúc phúc chúng ta sao?"
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2 : Cô dâu bị trúng đạn

Lạc Vân Hải, đại đương gia Long Hổ, cái tên bang hội nghe có vẻ cũ rích nhưng bên trong lại có rất nhiều nhân tài, dạo này, bạch đạo không thể kiếm được nhiều tiền bằng hắc đạo, một thế lực xã hội đen muốn đứng vững trên toàn thế giới là một chuyện không dễ, mà nhà họ Lạc lại làm được, năm đó Lạc Viêm Hành dựa vào bản lĩnh của mình để tiếp nhận Long Hổ, khiến cho con đường của bang hội vững chắc như bàn thạch.

Lạc Vân Hải có thể ngồi cố định được cho đến bây giờ không phải do cha truyền lại, mà từ nhỏ anh đã lăn lộn trong giới hắc đạo, bên cạnh có chín thuộc hạ được anh tự tay đào tạo, ai cũng là con rồng hùng mạnh, luôn trung thành, tuyệt không có ý chiếm đoạt vị trí của anh, từ khi Lạc Vân Hải nhậm chức, bang hội càng thêm mạnh mẽ, không phải ai cũng có thể làm được như vậy.

Sự nghiệp kinh doanh của Lạc Viêm Hành cũng có nhiều bất ổn, bởi vì bệnh đa nghi của ông quá nặng, nên thân tín thật sự bên cạnh cũng không nhiều, từ khi thu phục được mẹ bảy, tưởng sẽ dễ dàng thu phục thêm bang Phi Vân của mẹ, nhưng nhiều lần đều lấy giỏ trúc múc nước, đến khi anh lên chức, trực tiếp đem hai bang hội lớn hợp làm một.

Anh là người dám làm dám chịu, những người theo anh từ nhỏ đều biết anh là kẻ có thể khống chế mọi chuyện trong lòng bàn tay, hôm nay mọi chuyện đã sẵn sàng, gió đông tới, Long Hổ trở thành của nhà họ Lạc, chỉ cần anh muốn, nghi thức chuyển quyền thừa kế cũng không phải là không thể làm được!

Nghe vợ yêu nói như thế, người đàn ông hí mắt phượng, nhìn ra phía ngoài, chú rễ đẹp trai không mang theo dáng vẻ hạnh phúc của người làm chú rễ, một thân âu phục đen, nó mâu thuẫn với làn da trắng như tuyết được thừa hưởng từ mẹ, vô cùng mịn màng, râu cằm cũng được cạo sạch bóng, chân mày chia ba bảy khéo léo, bất luận là mắt mở to, hay là mắt sáng như sao, mũi cao đến có thể treo lên, môi như thanh đao sắc bén, tất cả đều làm lộ ra vẻ lãnh lùng và phong nhã, trong vạn người chỉ duy nhất có một người.

Cô dâu là người lớn lên bên cạnh anh, lúc này có hơi đỏ mặt, mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, Vân Hải là người đàn ông đẹp nhất mà cô từng gặp.

Hấp dẫn, phong cách ưu nhã, chín chắn, kín kẽ, lễ độ, tất cả đều khiến cho phụ nữ chẳng thể kháng cự nổi, cô thật có phúc ba đời, trong lòng của anh chỉ có mình cô mà thôi! Hôm nay là ngày Thái Bảo Nhi hạnh phúc nhất trên đời.

"Bảo Bảo hôm nay rất vui sao?" Lạc Vân Hải dời tầm mắt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, áo cưới trắng như tuyết hợp với khuôn mặt đang đỏ, nhìn thật đẹp mắt, không tự chủ giơ tay lên phác hoạ cánh môi vợ mình.

Hơi thở phái nam xông vào mũi làm mặt Thái Bảo Nhi đỏ tới mang tai, hận không có chỗ nào để chui xuống. Vân Hải này, không nghiêm chỉnh tí nào: "Dĩ nhiên là vui rồi!" Đây chính là chuyện cô muốn làm, mục tiêu phấn đấu lớn nhất của đời cô, cô không thể khoác lác nói yêu anh nhất trên trời này, nhưng nếu để nói thật, thì cô thương anh, yêu anh hơn chính bản thân mình.

Anh thấy cô gái nhỏ thẹn thùng như thế, càng thêm quá đáng, tiếp cận môi mỏng, khi chỉ cách cái miệng nhỏ nhắn của cô một centimets thì mắt hẹp khóa chặt lấy cái miệng nhỏ nhắn vì khẩn trương mà ngọa nguậy, hỏi: "Mới vừa rồi sao em giống như người đang nói dối vậy? Vân Hải? Em chắc chắn chứ?" Tay phải nâng cằm nhỏ lên, đáy mắt nổi lên tia tức giận.

"Anh..... Anh đừng.....đứng quá gần..... được rồi.....được rồi, em đầu hàng, ông xã, ông xã được chưa? Anh mau ngồi đàng hoàng, Nguyên Phượng còn ở đây!" Rồi cô lại liếc nhìn Khâu Nguyên Phượng đang lái xe, mỗi lần gọi cái tên này, cô liền không nhịn được mà nở một nụ cười, dì Toa Toa thật là đáng yêu, đúng, từ nhỏ dì Toa Toa luôn hy vọng có một cô con gái, cho nên đem một đấng mày râu chân chính như Nguyên Phượng nuôi như một đứa bé gái.

Khâu Nguyên Phượng mặc quần áo của chú rể phụ, thấy vô duyên vô cớ bị trúng chiêu, vội vàng giơ tay: "Tôi không nhìn thấy cái gì cả, hơn nữa hai người các người không sợ sao? Còn chưa bái đường đã muốn động phòng rồi. Cũng không phải là không có làm qua!" Đã mang thai ba tháng, còn xấu hổ cái gì nữa!

Lúc này Lạc Vân Hải mới hài lòng, kê miệng thì thầm vào lỗ tai cô: "Hôm nay ngoan ngoãn làm cô dâu của anh, nếu không. . . . . ." Những lời còn sót lại không thể nghe thấy.

Thái Bảo Nhi càng nghe càng không được tự nhiên: "Ai nha, sao hôm nay anh buồn nôn như thế" Thẹn thùng chết rồi.

"Ha ha!"

Tiếng cười trầm thấp vang lên, Thái Bảo Nhi giận giơ chân, Vân Hải đáng chết, dám trêu chọc cô, nhưng mà ở trong lòng lại nói ‘em yêu anh, đến chết cũng không đổi, cho dù có một ngày anh vĩnh viễn biến mất, hoặc là em biến mất, tâm này, vĩnh viễn đều chỉ thuộc về anh!’

Khâu Nguyên Phượng xoa xoa cánh tay, cũng không thèm kiêng dè.

Giờ phút này Lạc Vân Hải toát ra dịu dàng chưa từng có, người đời đều nói anh lãnh khốc vô tình, giết người quyết đoán, chưa bao giờ có người gặp qua nụ cười thật lòng của anh, có ai biết, thật ra anh cũng rất hay cười.

"Đại ca, đến rồi!" Khâu Nguyên Phượng xuống xe, cùng người anh em tốt Khúc Tư Du chào hỏi, sau đó cung kính mở cửa xe, đưa tay chống lên cửa xe: "Xuống xe đi!"

Quả thật, sau khi xuống xe, Lạc Vân Hải liền thu hồi tất cả nụ cười, giờ phút này, anh đã trở thành khối băng không độ C, trên đầu như có ghi chữ ‘người lạ chớ gần’, con ngươi cũng bắn ra sự sắc bén đến kinh người, khom lưng dắt tay của cô dâu đi ra, theo tiếng vỗ tay của mọi người mà đi đến giáo đường, nơi đó, cha mẹ đã sớm đứng chờ.

Thái Bảo Nhi cũng không đùa nghịch nữa, cao quý kéo cánh tay chú rể, ngẩng đầu ưỡn ngực bước trên thảm đỏ đi về phía trước, cô thật sự nhịn không được muốn xem ánh mắt mọi người xung quanh thì vô tình thấy một người què đang vứt tàn thuốc xuống, mặc dù cô sinh ra trong giới kinh doanh, nhưng cùng Lạc Vân Hải trải qua rất nhiều sóng gió, những ám hiệu kiểu như thế cô rất am hiểu, nên cô hoảng sợ, thét to: "Cẩn thận!" Không suy tính gì, lập tức xoay người, ôm lấy bả vai chú rể.

"Bằng!"

Những tiếng chúc mừng cực kỳ náo nhiệt cũng không thu hút bằng tiếng súng nổ. Làm cho mọi người vô ý hoảng sợ, Thái Bảo Nhi đần độn nhìn Lạc Vân Hải, mà Lạc Vân Hải cũng đang vặn lông mày cúi đầu nhìn cô dâu của mình.

Mười giây sau, mọi người xung quanh giống như ngửi thấy mùi khói súng, bắt đầu như chim sợ ná, liên tục lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch, một cô gái nhỏ che miệng thét to: "Chảy máu a a a a chảy máu....."

Hô hấp của Thái Bảo Nhi bắt đầu trở nên gấp rút, tay phải run rẩy sờ bên eo, áo cưới trắng như tuyết đã sớm trở thành một mảng đỏ tươi, cô biết mình đã bị trúng đạn, chỉ là muốn xác định một chút xem nó có thật không.....có tổn thương đến đứa bé trong bụng không, nước mắt tuyệt vọng theo khóe mắt lăn xuống: "Đứa bé.....Cứu đứa bé....." Vừa nói xong cô liền ngất xỉu.

"***, có người đánh lén!" Khâu Nguyên Phượng tức giận mắng to, ngại nơi đây không phải Trung Quốc, không dám tùy tiện mang súng theo bên người, vả lại địch ở trong tối, bọn họ cũng không có bản lãnh liều mạng khi tay không vũ khí, chỉ có thể ra lệnh cho thuộc hạ ra sức bảo vệ Lạc Vân Hải: "Đại ca mau rút lui!"

"Giết người rồi, a a a giết người rồi!"

Mọi người lập tức rối loạn, chạy trối chết làm xáo động cả cục diện.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3: Mưa đạn

Lạc Vân Hải nghiêng đầu, đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía người bắn lúc nãy, mặt âm trầm ôm cô dâu đi ra khỏi giáo đường.

"Bằng, bằng, bằng!"

Trong giáo đường vang lên tiếng súng, trước có sói sau có hổ, kẻ địch không dưới ngàn người.

"Con mẹ nó, người nào *** to gan như vậy? Con dâu của lão nương mà cũng dám đánh?" Một người phụ nữ trung niên ban nãy vẫn còn thùy mị nhưng bây giờ lại tức giận, quơ tay nhặt chiếc ghế bên cạnh lên đáng vào đám người phía xa: "Vân Hải,tất cả bọn họ đều nhắm vào con, con giao Bảo Nhi cho chúng ta. Con yên tâm, mẹ và cha con sẽ chăm sóc cho nó, con hãy dẫn Nguyên Phượng rời khỏi đây đi!" Trình Thất ôm lấy Thái Bảo Nhi đang hôn mê bất tỉnh, sau đó trừng mắt về phía đám người bên ngoài, những người này là loại người nào thế? Bà đã nói không cần phải làm những chuyện lãng mạn này rồi, cử hành hôn lễ ở Trung Quốc nhất định cũng lãng mạn, hiện tại thì tốt rồi? Muốn lãng mạn mà lại cược luôn cả tính mạng mình.

Lạc Vân Hải nhìn lồng ngực trống rỗng, sau đó nhìn cô gái trong ngực mẹ, lắc đầu một cái: "Không được, con không thể bỏ các người ở lại đây!"

"Bọn họ đến đây là muốn giết con, con đi rồi, bọn họ tự nhiên sẽ đi theo con, còn không mau đi?" Một người đàn ông trung niên khỏe mạnh mang giày tây đi ra, số tuổi rất khó đoán, kì thực ông đã gần sáu mươi, thế nhưng tóc vẫn đen huyền, trên mặt cũng rất ít nếp nhăn, bộ dáng vô cùng lịch lãm, đúng như câu ngạn ngữ của người Châu Á, trẻ như búp bê.

"Cha, con....." Lạc Vân Hải thấy những người đi theo anh lần lượt bị trúng đạn mà ngã xuống đất, cuối cùng liếc mắt nhìn cô dâu nằm trong vũng máu, chỉ có thể cắn răng cùng những người anh em của mình chạy ra xe, sau đó nhấn ga, hai mắt đỏ ngầu hét lớn: "Rút lui!"

Trình Thất ôm chặt lấy con dâu, nhìn chồng mình rồi nói: "Lão già, phải làm sao bây giờ? Chảy rất nhiều máu, cháu của em..... Cháu của em sẽ không sao phải không?" Nếu không có chuyện gì vì sao lại chảy rất nhiều máu? Bà đã mong có cháu từ rất lâu rồi đến nay mới có được.....thế mà.....

Lạc Viêm Hành lạnh nhạt nhìn đám người hỗn loạn kia rồi nói: "Bọn họ đã đi, cảnh sát cũng tới rồi, trước tiên đừng lo lắng gì cả, gọi A Nam tới đây, nói không chừng sẽ giữ được đứa bé, đi!"

"Đứa bé đáng thương, hôm nay là ngày kết hôn của nó, sao lại xảy ra chuyện như vậy? Bảo Nhi, con yên tâm đi, chờ Vân Hải trở lại, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới hoành tráng hơn cho tụi con!" Vì con trai bà, ngay cả mạng cũng không cần, đứa nhỏ ngốc, thật làm người khác đau lòng.

Mà bà không biết, có một số việc đã được quyết định từ lâu, người đời vĩnh viễn đều không có cách nào thay đổi.

Trên đường đến sân bay, xuất hiện cảnh ngàn năm khó gặp, hơn mười chiếc xe đua sang trọng đang chạy bạc mạng trên đường lớn, xe của Lạc Vân Hải dẫn đầu, nhìn kỹ thuật lái xe, mọi người đều muốn rớt mắt kiếng, mặc kệ là vì lý do nào, tuổi trẻ cũng không được bóc đồng như thế, đôi mắt sắc bén thỉnh thoảng lại nhìn về kính chiếu hậu, một tay để trên vô lăng, một tay với xuống dưới gầm xe. Lát sau, một cây súng lục đã ở trong tay anh,khẽ liếc thấy có một chiếc Lamborghini đang cố ý bám sát bọn họ, anh nhếch môi khinh thường.

Đối phương một lòng nghĩ muốn vượt qua xe anh thì anh đột nhiên đưa súng ra ngoài, bắn thẳng vào cửa kính chiếc xe đang đuổi theo.

‘Bằng!’

Đúng một phút sau, tại khúc quanh lớn, chỉ thấy chiếc Lamborghini mất khống chế xông thẳng xuống vách đá, tiếp theo là một tiếng nổ vang trời, người đàn ông mới tiếp tục đạp chân ga.

Chạy theo phía sau chiếc xe không dưới một trăm chiếc xe khác nhau, trong đó có mô-tô cả những chiếc xe vô cùng đắc tiền, quả thật là một nhóm người muốn tiền mà không cần mạng, xã hội bây giờ loạn hết rồi, người tài giỏi mà bị đồng tiền điều khiển, chỉ có thể là ‘sát thủ’, có thể lập tức triệu tập nhiều sát thủ đến như thế thì bản lĩnh của người chủ mưu cũng rất cao.

Mục đích của bọn họ không phải là muốn bắt anh, mà là lấy mạng của anh, đại khái anh đã nhận ra mấy người, bây giờ không phải là lúc điều tra việc này, bảo vệ tánh mạng mới là quan trọng nhất.

Đám người Khâu Nguyên Phượng ở phía sau giận đến ói ra máu, bởi vì một chiếc xe mô tô tự nhiên vượt qua Ferrari của bọn họ,nghe nói này người anh em, anh cũng quá trâu rồi?

Dĩ nhiên, con kiến hôi có lợi hại hơn nữa, cũng không đấu lại sự áp chế của loài người, Lạc Vân Hải nhìn chiếc xe gắn máy rơi xuống vách đá, hừ lạnh một tiếng, chỉ cần nửa tiếng là đã có thể đến sân bay rồi, đến nơi đó, đại biểu cho việc bọn họ đã an toàn,nhưng không lâu sau đó, những người kia sẽ xâm nhập vào đám khách mà đuổi theo.

Khâu Nguyên Phượng lấy một giấy tờ chứng nhận ra và nói: "Phiền toái!"

"Mời qua bên này!" Nữ nhân viên phục vụ cúi đầu khom lưng, dẫn các quý khách chạy qua khu VIP.

"Các người đến rồi? Cấp trên có gọi điện thoại nói, máy bay đã chuẩn bị xong, nhưng lượng người đi quá nhiều lại rất gấp, cho nên chỉ có thể vận dụng máy bay chuyên chở hành khách mà thôi.Mong mọi người thông cảm, trong thời gian ngắn như vậy không cách nào điều động nhiều máy bay tư....." Người đàn ông vừa giới thiệu vừa bước nhanh dẫn mọi người chạy về phía phòng chờ.

Giờ phút này Lạc Vân Hải chẳng nghe lọt được một chữ nào cả, trong đầu đều là hình ảnh lúc cô dâu ngã xuống, đáy mắt anh chứa đầy sát khí: "Nhìn dáng dấp những những người Trung Quốc bên kia, nói cách khác bên kia có thể đã có người mai phục, máy bay chở hành khách thì không cách nào sửa đổi tuyến đường, chúng ta sẽ đến nơi nào?" Tốt nhất là Bắc Kinh, dưới chân thiên tử, thách bọn họ cũng không dám làm liều.

Khâu Nguyên Phượng thở dài nói: "Chiếc máy bay này không phải đến Bắc Kinh, mà là Chiết Giang, những năm gần đây, không ít thương nhân Ôn Châu, Đài Châu, Kim Hoa đều đến đấy, đi máy bay chở hành khách xem như bọn họ đã tài trợ cho chúng ta, bây giờ phải đi Ôn Châu!"

"Ôn châu? Đó là nơi nào?" Lạc Vân Hải vừa đi vừa quay đầu lại hỏi, nghĩ gì đó rồi gật đầu một cái: "Lập tức cho người đến Ôn Châu chờ!" Đến Trung Quốc, đây mới là địa bàn mà anh có thể ra tay.

"Vậy tôi lập tức gọi người....."

Lạc Vân Hải đưa tay đè lại: "Không thể, lái xe tới đó ít nhất cũng phải một ngày một đêm, giờ liên lạc với thế lực đen bên kia cũng không kịp, còn phải nhận thêm phiền toái, bây giờ hãy gọi người chuẩn bị một chiếc du thuyền, đi đường thủy trở về Thành phố F!"

Khâu Nguyên Phượng gật đầu, sau khi lên máy bay rồi gọi điện thoại di động điều động: "A Hoàng, bảo Đông Phương Minh thông báo cho chính phủ ở Ôn Châu gần Hải Vực chuẩn bị một chiếc du thuyền, lập tức đi đến, bên này xảy ra chút chuyện.....Đừng hỏi nhiều như vậy, nhanh!"

Quả nhiên, những người thuộc bang Long Hổ vừa lên máy bay, thì có một đám người áo đen chạy theo phía sau, nhìn máy bay đã bắt đầu hoạt động ; vô cùng tức giận, chỉ là trời không tuyệt đường người, đối phương đi bằng máy bay chở hành khách thì họ còn có cơ hội, người đàn ông què cầm điện thoại di động lên ra lệnh: "Hắn đã lên máy bay, các người chuẩn bị hành động, tôi biết.....Bọn họ chỉ có hai loại lựa chọn, đường bộ và đường thủy, đường bộ chỉ sợ bọn họ không kịp gọi người, chính phủ cũng không dám điều động người đến cứu bọn họ, cho nên bọn họ chỉ có thể đi bằng đường thủy mà thôi, Ôn Châu có đường tắt thông qua thành phố F, ta nghĩ chắc chắn sẽ là đường thủy.....ừ.....Không đúng, là hướng Đào Hoa Đảo kia, ở núi Phổ Đà du khách quá nhiều, dưới chân Bồ Tát, không muốn chết, tôi khuyên các người nên nghe lời tôi!"

Mặc dù đều là một đám người tội ác tày trời, thế nhưng dù sao nơi đó cũng là nhà Nam Hải Quan Âm, ở đó muốn giết người, không phải là hành động sáng suốt, đất Phật sống, có tin hay không là một chuyện, nhưng có thể trêu chọc không lại là một chuyện khác!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4: Đứa bé không còn

"A.....Bác gái.....Bụng con rất đau oa oa oa đứa bé.....Cứu đứa bé....."

Trên hành lang bệnh viện, giờ phút này chỉ toàn nghe tiếng khóc thê lương của cô gái, cô ấy tựa như đã biết chuyện gì sẽ xảy ra, hai tay nắm chặt váy dính đầy máu tươi, khuôn mặt nhỏ nhắn yếu ớt hiện lên vẻ tuyệt vọng, dù chưa chính thức lập gia đình nhưng người trở thành mẹ nào cũng sẽ vô cùng đau đớn khi mất con? Ngoài rahiện giờ vẫn chưa rõ người chồng còn sống hay đã chết, cái loại đau đớn đến kiệt cùng này có ai hiểu được chứ.

Trình Thất đau lòng cực độ, ôm con dâu xông vào phòng cấp cứu khóc nức nở nói: "Sẽ không có chuyện gì đâu, chú A Nam của con rất lợi hại, ông ấy nhất định sẽ cứu được con và đứa bé!" Sau khi đặt con dâu lên bàn mỗ, bà cuống quýt kéo tay người đàn ông trung niên cỡ tuổi mình và khẩn cầu: "Tôi tin tưởng ông!"

"A Nam, cố gắng cứu cả hai mẹ con họ!" Lạc Viêm Hành nặng nề vỗ vỗ bả vai người đàn ông kia.

Thấy ai cũng đặt hy vọng vào ông, A Nam khổ não vặn lông mày, nhìn về phía mấy người bác sĩ đang thực hiện việc cầm máu cho cô dâu, thở dài nói: "Tôi sẽ cố gắng hết sức! Đại ca, đại tẩu, các người đi ra ngoài trước đi!"

"Nếu như chỉ có thể lựa chọn một trong hai, thì hãy cứu người lớn, cần thêm máu không? Tôi cùng nhóm máu với con bé....." Trình Thất còn chưa nói xong đã bị chồng mình mạnh mẽ kéo đi, ra đến bên ngoài cửa mới chắp tay trước ngực cầu khẩn: "Ông trời, van xin ông cứu đứa nhỏ này, van cầu ngài! Ta nguyện giảm thọ mười năm!"

Trước khi Thái Bảo Nhi hôn mê, cô mở mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm ông bác sĩ, trên mặt hiện vẽ van xin, hi vọng, nếu như bắt buộc, cô hi vọng sẽ cứu đứa bé, vì đó là đứa bé của cô và Vân Hải.

"Bác trai, người yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho anh Hải!"

Hai người đàn ông tài trí bất phàm nói xong liền lui lại ba bước, sau đó xoay người xông ra ngoài phía hành lang.

Mắt ông sáng như đuốc vì dù sao ông cũng đã quen với những loại sóng to gió lớn như thế này, có lẽ bởi vì tai nạn giáng xuống con trai mình, cho nên tinh thần của ông cảm thấy hoảng hốt khác thường, ôm lấy vợ mình nhẹ giọng an ủi: "Con mình có phúc con mình, có lẽ đây chính là số mạng bọn chúng, em cũng đừng quá đau khổ!"

"Em có thể không đau khổ được sao? Cái gì gọi là số mạng bọn chúng? Có cái gì bất mãn có thể nhằm vào em!" Mặt Trình Thất vùi vào ngực chồng mình, đột nhiên nghiến lợi nói: "Mặc kệ là ai, em đều muốn đem bọn họ nghiền xương thành tro!"

Người đứng đầu của bang phái hắc đạo lớn nhất bị tập kích, làm cả thế giới bị dao động, tất cả những người đứng đầu hắc bang ở các nước đều tiến về Trung Quốc, có thể thấy được chuyện này không phải chuyện nhỏ.

Đường thủy chạy thẳng đến thành phố F, những chiếc du thuyền của họ lại bị địch bao vây cả bốn phía, hơn hai trăm chiếc du thuyền làm họ không cách nào đánh lui hết, kẻ địch hiển nhiên đã sớm chuẩn bị.

"Đáng chết, bọn họ giống như biết chúng ta sẽ đi đường thủy, anh Hải, mục tiêu của bọn họ chỉ có mình anh, nên anh hãy lên du thuyền đi trước đi, nơi này đã có tôi đối phó!" Khâu Nguyên Phượng ném súng máy xuống, bên trong bánh xe phụ có chiếc du thuyền nhỏ.

Khúc Tư Du buông ống dòm xuống cau mày lắc đầu nói: "Những người này là ai? Có thể điều động nhiều du thuyền như vậy, thế lực sẽ không nhỏ!" Thấy Lạc Vân Hải không hề muốn đi liền thúc giục: "Hải ca, tiếp tục như vậy, chúng ta đều nguy hiểm, mục tiêu của bọn họ là ngài, đợi không nhìn thấy ngài, có cơ hội chúng tôi sẽ cố gắng đi đường vòng"

"Không được!"

Lạc Vân Hải quả quyết cự tuyệt, con ngươi lạnh lùng bắn ra tia rét lạnh, đứng thẳng trên mũi thuyền, rất có uy phong, môi mỏng kiên cường lạnh lẽo mở ra: "Hừ, tôi ngược lại rất muốn nhìn xem có phải bọn họ có ba đầu sáu tay hay không!"

"Hải ca, không được ah.....ngài phải đi, Long Hổ thật vất vả mới vững chắc, ngài tuyệt không thể có điều sơ xuất!" Khâu Nguyên Phượng không ngờ người đàn ông này lại quan tâm đến bọn họ như vậy, nhưng bây giờ không phải là lúc hành động theo cảm tình, mạnh mẽ đem cái chìa khóa nhét vào trong tay anh, hung hăng đẩy một cái.

Lạc Vân Hải rất nhanh cầm chìa khóa, đau xót nhìn về các em cùng nhau lớn lên: "Tôi không thể bỏ lại các cậu!"

Khúc Tư Du cười cười: "Chúng tôi không dễ dàng chết như vậy, còn chưa có uống rượu mừng của ngài đâu, đi thôi!" Xoay người, thu lại nụ cười, hốc mắt bắt đầu ửng hồng, như vậy mới là anh em tốt, mẹ đáng thương còn chưa ôm được con trai, đột nhiên phát hiện mình rất đáng giận, nếu như lúc trước anh nghe lời mẹ chịu kết hôn thì tốt biết mấy? Anh tin tưởng mẹ sẽ không trách anh.

Khâu Nguyên Phượng khổ sở lắc đầu một cái, nhịn kích động muốn khóc: "Nếu như, tôi nói nếu như, nói cho bà ấy không cần phải đau khổ, con trai vĩnh viễn yêu bà!"

Mắt thấy du thuyền càng đến gần, Lạc Vân Hải cuối cùng nhìn hai anh em một cái, đưa tay làm động tác chúc phúc, sau đó xoay người lái du thuyền đến ngay khe hẹp không có một ai, sau cuộc sóng lớn khoảngnữa canh giờ, lại không nghĩ rằng kẻ địch đang phía trước đợi mình, thật đúng là chu đáo đấy.

Mặt không lộ ra tia sợ hãi nằm sấp xuống rút khẩu súng bắn tỉa ra, lấy ống nhòm nhắm ngay những người trên chiếc du thuyền đằng kia, híp mắt lạnh lùng, sau đó thói quen khát máu trối dậy liền bắn ra ba phát đạn.

‘Bằng bằng bằng!’

Tất cả đều bị anh bắn trúng, ba người lần lượt rơi xuống biển, điều naỳ cũng có nghĩa là anh đã gây bứt dây động rừng , trong nháy mắt tiếng súng như mưa bay về phía anh, khi cận kề cái chết, cảm giác thích giết chóc trong anh đã hoàn toàn bị khơi dậy, anh liều mình đánh với kẻ địch.

Khâu Nguyên Phượng bên này cũng nguy hiểm không kém, lửa đạn chiến đấu cả ngày, dần dần khẩu súng không còn lực sát thương như trước, gió lớn đi qua, làm cản trở tốc độ đạn bay ra, sau khi cánh tay chống lại những viên đạn thô ráp xong, nhìn du thuyền liên tiếp nổ tung, anh không đồng tình chút nào.



"Ưmh!"

"Tư Du!" Khâu Nguyên Phượng kinh hãi, nhìn anh em che ngực ngã xuống đất, máu chảy rất nhiều, nhất thời điên cuồng, thét to lên: "Giết cho tôi!"

Những người trốn ở các góc bắt đầu càn quét điên cuồng, Nhìn nhóm anh em vào sinh ra tử của mình ngã xuống, khiến cho trong lòng anh vào lúc này chỉ muốn báo thù mà thôi, muốn đến phát điên.

Khúc Tư Du thở hổn hển muốn bò dậy, nhưng lại không có sức, anh móc bóp da trong ngực ra, nhìn tấm ảnh gia đình cười, dáng mẹ ngồi nghiêm chỉnh, mặc dù bề ngoài bình thường, trên mặt hiện đầy vết nhám, nhưng ở trong lòng anh, bà vĩnh viễn là đẹp nhất, anh biết bà quan tâm nhất là gia đình ba người họ, Đúng vậy, vì bà, anh không thể chết được, nhanh chóng đè lại lỗ máu đang phun, anh không thể chết được.

"Khâu Nguyên Phượng, giao Lạc Vân Hải ra đây, nếu không tôi sẽ cho nổ thuyền của các ngươi!"

Trên mặt nước biển chỉ còn hơn trăm chiếc thuyền, một người phụ nữ xinh đẹp như hoa, dáng vẽ lạnh lùng hô to, những người này đúng là điên rồi, chẳng lẽ muốn chết cùng sao?

Người này vừa nói xong, đoàn người nhất thời hiểu được địch ở nơi nào, Khâu Nguyên Phượng cười khinh bỉ, đàn ông của bang Long Hổ là loại người sợ chết sao?

Tình thế hiện giờ như là muốn cùng nhau chết, hai bên cũng không thối lui, chém giết càng diễn ra mãnh liệt.

Lạc Vân Hải đè cánh tay bị đạn xuyên phá da thịt, nhìn con thuyền nổ tung trong nước, nước biển trong xanh giờ bị màu đỏ của máu làm nổi bật, khom lưng thở gấp nhặt lên vũ khí của kẻ địch làm của riêng, hoàn toàn thoát khỏi khu vực truyền tin, nhưng lại không biết nên đi hướng nơi nào, la bàn thì bị hư, nhìn mặt trời lặn ở phía hòn đảo xa kia, mặc dù sức cùng lực kiệt, nhưng nơi này cũng không nên ở lâu, chỉ đành phải hướng phía đảo kia chạy đi.

Thật đúng nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, khe rất sâu, anh lần nữa lâm vào hiểm cảnh, khóe miệng co giật một hồi, con ngươi nhìn chung quanh tra xét, gần hơn hai mươi chiếc du thuyền đang ở trên mặt biển chạy qua, vả lại phía trên khe hẹp vẫn còn truyền ra âm thanh của đạn, cánh tay phải bị tổn thương, liều mạng sẽ không đấu lại bọn họ, đường sống duy nhất chính là mặc cho số phận, nhìn thấy một bè gỗ đang trôi trên mặt biển phiêu lưu, không nói một lời, đem du thuyền điều hướng đến kẻ địch, tung người nhảy xuống nước.

"Đại ca, người xem, đó là du thuyền của Lạc Vân Hải!"

"Lục soát cho tôi, sống phải thấy người chết phải thấy xác!"

"Đại ca, phía trên kia không có ai!" Người đàn ông lấy ống nhòm dòm xuống, cười nhạo nói: "Sợ rằng bị các anh em của mình giết chết rồi, nghe nói ở nơi này có cá mập, rơi xuống nước chắc chắn sẽ bị cá mập ăn!"

"Ha ha ha, người nào ở giữa khe hở, đi, đi khe sâu vớt người! Tìm được sẽ có thưởng!"

Mặt trời lặn xuống phía tây, mặt biển cũng dần an tĩnh, người đàn ông rơi vào hôn mê, mà đôi tay vẫn còn nắm thật chặt cây cỏ như muốn cứu mạng, không người nào biết anh trôi tới đâu, chỉ biết là nếu ai rơi xuống đại dương bao la này liền khó sống sót.

Trong bệnh viện, A Nam đi ra phòng giải phẫu, vẻ mặt cực kỳ nặng nề, nhìn Lạc Viêm Hành lắc đầu một cái: "Tôi đã cố gắng hết sức!"

Trình Thất không còn kích động như trước, giờ chỉ còn nghe tiếng khóc của Thái Bảo Nhi ở bên trong, cũng đã biết kết quả, cháu bà đã không còn, không còn, chẳng lẽ là cuộc đời này bà làm nhiều việc ác, giết hại vô số người, cho nên bị ông trời trừng phạt? Đáng thương cho đứa bé kia còn chưa có thành hình.....

Lạc Viêm Hành trong nháy mắt giống như già thêm mười mấy tuổi, đưa tay xoa thái dương, sau gượng ép cười nói: "Người lớn không có việc gì là tốt rồi, A Nam, tôi lại nợ ông một lần, sự tình đã qua, ông muốn cái gì cứ nói?"

"Đại ca, đây là chức trách của tôi, huống chi bây giờ tôi đã không cần cầu xin, đúng rồi, tiểu Hải bên kia như thế nào?"

"Còn chưa có tin tức, chuẩn bị, lập tức về nước!"

Dưới màn đêm núi Phổ Đà không nhộn nhịp như ban ngày, dân đảo có thời gian làm việc và nghỉ ngơi, các du khách đi đến đây một ngày, giờ cũng đã say giấc, từng nhà cũng bắt đầu đóng cửa lại, chỉ có vài top du khách đi dạo dọc bờ biển, nghe sóng lớn, hưởng thụ gió biển thổi lất phất, Hạ Mộng Lộ cũng là một người trong số đó.
 

Bình luận facebook

Top Bottom