OnGoing (Tiên Hiệp)Lãng khách vô danh

Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 21: Phong vân khởi, thiên hạ thế lực
==== Trên một con đường mòn =======

- Hỏa tử đại ca, ngươi nói thế giới trong truyện có nhiều thứ hay ho như vậy sao? - Tuyết Tiên Nhan ở trong xe ngựa hỏi ra.

- Phải phải, đó thật sự là một thế giới muôn màu, đầy rẫy những điều làm ta hứng thú, khung cảnh càng là tuyệt đẹp. - Hỏa tử vừa rồi mới kể cho 2 chị em họ Tuyết nghe một vài câu chuyện "tiên hiệp", vừa giải thích, vừa cười.

- Oa, muội thật sự muốn đi qua những nơi đó quá. Huynh dẫn muội đi chơi nhé! - Cô nhỏ này tuy là nhà giàu, học giỏi, nhưng mà vẫn là thiếu nữ 17, lại ở Võ Lâm cảnh con gái đa số chỉ ngồi trong khuê phòng, nên đối với những cái mới lạ vô cùng hiếu kì và tò mò.

- Muội cũng thật là, 17 tuổi đầu rồi còn tin mấy câu truyện thần tiên này nữa. Đừng nói không người ta cho em là đứa trẻ chưa lớn, mất mặt tỷ tỷ. - Cười cười xoa đầu đứa em nhỏ.

- Haha, đại tiểu thư, cô cũng cho rằng nó không có thật?

- Đương nhiên rồi, thời nay còn ai tin vào chuyện ma quỷ nữa chứ?

- Haha, tin là có tức là có, không tin thì không có. Dù sao tại hạ cũng chỉ kể chuyện thôi mà, haha.

..... Vừa đi xe bọn họ vừa trò chuyện rất vui vẽ, Hỏa tử kia cũng khá hài hước, luôn biết pha trò, kẻ đủ những chuyện trên trời dưới đất khiến 2 chị em cảm thấy hứng thú không thôi. Đang nói chuyện vui vẽ bổng, Hỏa tử lơ đễnh hỏi vu vơ một câu:

- Tại hạ chu du tứ hải đã lâu, nghe nói nhị tiểu thư có đăng tin nhờ giang hồ đồng đạo tìm giúp một người có phải không? - Nói xong hắn liền tiếp tục nhìn về phía trước, làm như không để ý đến câu trả lời vậy.

- Tìm người? - Tuyết Tiên Trang thắc mắc.

- Tìm nhị ca muội, huynh ấy mất tích đã lâu, muội lo lắng lắm! Nhưng mà đăng tin tìm cả năm nay mà không có tung tích gì cả. - Vẽ mặt đang vui vười của Tiên Nhan bỗng xụ xuống, có vẽ hơi buồn.

- Gã nhị ca của muội bị mất tích sao? Hắn là đàn ông con trai, ở giang hồ này bỏ đi đừng nói là một năm , 10 năm mới quay về cũng không phải là vấn đề, muội lo lắng quá rồi đấy? - Cười thật tươi nhẹ nhàng mắng yêu muội muội mình.

- Huynh ấy chỉ là văn nhân, chưa bao giờ luyện võ, cũng chả quen ai, làm sao mà sống tốt ở giang hồ đầy hiểm ác này chứ? - Giọng có chút thát lạc.

- Văn nhân? Yếu đuối? - Hỏa tử ngạc nhiên.

Tuyết Tiên Trang không nói gì, còn Tuyết Tiên Nhan thì gật đầu nhẹ.

- Vậy nhị tiểu thư đã tìm được hắn chưa?

- Chưa. Sao huynh có vẽ quan tâm vấn đề này thế? - Hỏi nhiều thế cũng làm cô nàng cảm thấy nghi hoặc.

Hỏa tử ngoài mặt chỉ cười ha hả, nhưng mà trong lòng lại thầm mắng mình quá vội vàng, Hỏa tử hắn là người nào, không ngờ vẫn còn có lúc thất thố, lại nói hắn thật sự tình cờ gặp 2 người, cũng không phải là cố ý, thật là mất mặt, vội tìm cớ:

- Chỉ là hắn được miêu tả là trẻ tuổi mà tóc đã bạc trắng như thế khiến người ta không chú ý không được, haha.

Tuyết Tiên Nhan ừm ừ cũng công nhận với ý kiến này, còn Tuyết Tiên Trang thì khuôn mặt vẫn lãnh đạm như thế, chẳng biết đang nghĩ gì.

======= Ở Chỗ Lam Vũ ===========

Đối mặt với sự khiếu khích trắng trợn của Lam Vũ, không ngờ tên Hoàn Nhan Hồng Anh kia quyết định chịu nhẫn nhịn:

- Vị tiểu huynh đệ này có gì đó hiểu lầm rồi, nếu có gì không phải, mong huynh đệ hà tất để trong lòng, ta không so đo, cũng không muốn so đo với ngươi. - Rồi lắc đầu làm bộ dáng không thèm để ngươi vào mắt, quay đầu đi một chỗ khác đứng.

Lam Vũ thật không ngờ, tên này trông giống như một tên nhà giàu ăn chơi trác táng, ham danh hám lợi vậy mà có thể nhịn, không phải dạng vừa đâu, Lam Vũ cứ cho là hắn tâm tính cao siêu. Ai ngờ... thật sự trong lòng tên háo danh hám lợi Hoàn Nhan Hồng Anh này vẫn là danh lợi trên hết, bảo hắn tranh chấp với một tên vô danh tiểu tốt, thắng không võ, thua càng mất mặt, cả về danh lẫn lợi hắn đều không được gì mà còn có khi mất, tính toán như vậy nên hắn mới bỏ qua. Với lai jtrong lòng hắn cũng ôm cái suy nghĩ, tên nhà quê này nhìn là biết không phải cái hạng cao nhân gì rồi, đáp trả hắn thì có khi mình bị giang hồ đồng đạo chê cười, nói tâm mình hẹp hòi, có thù tất báo, ảnh hưởng đến danh tiếng....

Chọc bánh xe thêm vài câu vẫn thấy hắn ôm thái độ cũ, "Không chấp với ngươi", Lam Vũ cũng bó tay. Chính chủ còn ôm thái độ tránh tà, thì gã Liên công tử bất tài kia đã thay gã Hoàn Nhan mà lấy lại công đạo:

- Tên tiểu nhân ngu ngốc nhà ngươi mà cũng đòi gây chuyện với Hoàn Nhan công tử ư? Công tử đại nhân đại lượng, nhân phẩm thế nào mà lại ganh đua với ngươi, người đâu. Đánh hắn một trận cho ta. - Hung hăng lên, cố ý thể hiện.

Kim tiểu thư kia thì lắc đầu, không muốn chen ngang vào sự việc lần này, cô cho rằng tên kia là một cao nhân, ai ngờ chỉ là một hạng thất phu đầu đường xó chợ. Lam Vũ thở dài một hơi nói thật to để cho gã Hoàn Nhan Hồng Anh kia nghe:

- Lần này tính coi như ngươi thắng, haizz! Ngươi có đầu óc! Không ngu xuẩn như con chó của ngươi. Lần sau ta chơi trò khác với ngươi. - Đệ nhị Lam Vũ này không phải là một người không nói lý lẽ, không bá đạo như đệ tứ, thế nên đã đào ra một cái hố mà đối phương không nhảy vào thì tính là mình thua, thẳng thắng nhận.

Gã Liên Thanh Bình trợn mắt lên:

- Ngươi nói ai là chó? Giết hắn cho ta. - Lần này hắn nổi điên thật rồi.

Thấy đám hộ vệ 2 nhà rút kiếm xông lên. Cô bé Minh Nguyệt hoảng sợ hét:

- Đại ca, chạy mau đi! - Cố gắng đẩy Lam Vũ đi nhưng mà có gắng thế nào cũng không đẩy đi được một cm.

Lam Vũ dùng tay gãi đầu, trên tay hiện ra một cục đá, mỉm cười, ném mạnh về phía trước. *Phốc* *Phốc* *Phốc* Có 3 tên hộ vệ ngẫu nhiên đứng thành một hàng bị cục đá tán vỡ nát cả đầu, máu xịt tung tóe.

- Có ám khí, các huynh đệ cẩn thận. - Bọn họ thấy vậy liền lùi lại hét lên.

Ngay cả tên Hoàn Nhan Hồng Anh cũng không thấy rõ được cái ám khí đó là cái gì, hay đó chỉ là một chưởng nội lực, gã cũng không hoảng sợ, lũ hộ vệ như đám heo đất thế này một mình hắn cũng giải quyết hết trong chưa đến 1 phút, đang định tiến lên hỏi thăm theo cái gọi là lệ giang hồ thì hàng loạt tiếng đầu vỡ tung vang lên, tất cả hộ vệ của 2 nhà đã...bị Lam Vũ cầm đá chọi chết. Lam Vũ thầm hô thoải mái trong lòng, không hổ là cục đá cứu mạng, đến cao thủ như gã giáo chủ Huyết Nguyệt kia còn bị nó rơi nát người thì nói gì bọn heo đất này, bao nhiêu buồn bực cũng tan. Cũng không có ý đinh ở lại đây tìm phiền phức nữa, coi như cũng là phá xong chuyện này, giờ thấy gã Liên công tử như chó quẩy đuôi khi gặp chủ Hoàn Nhan thì chắc Kim tiểu thư kia đang mơ ước làm vợ Dương công tử quyền quý tài mạo vô song cũng khinh thường gã rồi.

Cả đoàn người ngẩn người ra, đa phần là sợ hãi, thì ra mấy ngày nay mình sinh hoạt với một tên đồ tể như thế. Kim tiểu thư thì hình như còn có một sự hối hận nhẹ trong lòng, biết thế này..biết thế này mình đã không tiếc giá nào cho hắn vài cái hảo cảm... để lôi kéo kết bạn với "cao nhân", còn Liên Thanh Bình thì sắc mặt tái mét, sợ hãi tột độ, sợ đối phương tiện tại chọi đá vào đầu mình. Lam Vũ làm điệu bộ "bye,bye":

- Hehe, hẹn gặp lại nhé! Hôm khác chúng ta lại chơi, haha. - Quay đầu sang một hướng khác, tiến vào trong rừng, không định đi chung một cái đường mòn với bọn chúng. Đột nhiên có giọng nói trong trẻo vang lên phía sau:

- Đại ca, muội thích huynh, mang muội theo với. - Tiếng hô của Minh Nguyệt đã bọn người đang đắm chìm trong kinh ngạc đó tỉnh lại.

Lam Vũ cũng thật bất ngờ, không ngờ thời nay con gái nó bạo dạn vậy sao, trước giờ 2 người rồi, mới gặp lần đầu đã chủ động tỏ tình rồi, mỉm cười:

- Muội thích đại ca à?

Câu hỏi ngược lại của Lam Vũ khiến cho cô bé này đỏ mặt, ngượng chết mất thôi, cố hết sức mới lấy đủ can đảm để tỏ tình, lại còn trước mặt mọi người nữa chứ, người địa ca này còn muốn cô lặp lại sao?

- Vâng! Rất thích! - Lần này không dám hô to nữa, chỉ dám cuối đầu nói nhỏ.

- Được! Nhưng mà đi theo đại ca sẽ rất khổ đấy, nay đây mai đó, không được ăn uống đầy đủ, còn có khi không có đồ mặc nữa. - Hù dọa nhóc tí xem có thật lòng không.

- Được mà! Muội có thể chịu khó được, sau này muội nấu ăn cho đại ca, muội sẽ chăm sóc đại ca thật tốt. - Lần này lại không cúi đầu nữa mà ngẫng cái mặt đỏ chét lên nói.

- Vậy đượ... - Chưa nói xong câu bỗng nhiên Lam Vũ cảm thấy hình như mình không nói được, mặc dù rất thích cô bé này nhưng mà hình như mình đã có người yêu rồi thì phải, tuy chỉ có mình lão đại yêu thôi nhưng mà tại sao mình lại bị ảnh hưởng chứ? Đúng lúc đó trong đầu vang lên âm thanh của lão đại:

- Mày tính làm trò gì vậy, tụi mình có người yêu rồi mà, không bắt cá hai tay được đâu! Từ chối đi. - Lão đại tuy mang danh lão đại nhưng trừ điều khiển hồn giới ra thì cai gì cũng kém hơn 3 người còn lại cả, không phải là vì tài không bằng, chỉ là tâm tính thanh niên 17 tuổi nhà nghèo thời hiện đại, ngày qua ngày chỉ biết chơi nét thì sao thấu đáo bằng 3 người kia.

- Biết rồi! - Lão nhị chỉ đáp lại một câu.

- Được, chăm sóc ta thì không cần, muội muốn thì ta sẽ đem muội tới sống với muội muội ta. - Không đã động đến tình cảm gì cả, vấn đề này không phải muốn là có thể giải thích và thích ứng ngay.

- Vâng! - Minh Nguyệt gật đầu, mặc dù hắn chưa hứa gì với mình nhưng mà qua sống với muội muội hắn cũng không tồi.

- Tiện tì ngươi... - Bên kia Liên công tử định mắng một câu tiện tì vô sỉ mê trai, lẳng lỡ thì nhớ tới điều gì đành sợ hãi mà ngậm mồm.

Nắm lấy tay Minh Nguyệt, Lam Vũ kéo vào trong rừng. Tên Hoàn Nhan Hồng Anh của chưa kịp hỏi tên của Lam Vũ mà đối phương đã đi mất, chưa kịp kết giao với hô danh, sau này có lợi cho hắn.

========= Bên kia =========

Lúc này, Hỏa tử nói với mọi người là đi vệ sinh, xong nhanh chóng chạy ra một góc khuất xa. Đi được một lúc rồi tự dưng khuôn mặt hiền lành nhanh nhảu, nói nhiều, thuần phác của hắn biết mất, hắn nghiêm nghị hỏi:

- Có chuyện gì?

- Thưa đại nhân, người của chúng ta đã đến đầy đủ, trừ Liệt Hỏa bị ngài diệt ra. Giờ đại nhân mau chóng tới Tuyết gia, chúng ta đoạt tiên cơ trước. - Có một giọng nói vang lên nhưng không biết hắn ở đâu.

- Ngươi ra lệnh cho ta? - Lơ đễnh hỏi lại.

- Đại nhân tha mạng, tha mạng, thuộc hạ không dám, thuộc hạ chỉ muốn ngài tới sớm một chút.

- Được rồi, cút đi! Nhớ chuẩn bị cho ta nhiều châu báu với bí tịch võ công cao giá một chút!

- Tuân lệnh! - Gã thuộc hạ này nào dám hỏi nhiều trước mặt Hỏa tử.

Sau đó Hỏa tử quay lại xe ngựa, cười thật tươi gãi đầu nói:

- Nhị vị tiểu thư thông cảm rồi! Tại hạ trong rừng phát hiện một bằng hữu, hắn muốn dẫn tại hạ đi họp mặt với các bằng hữu khác, thế nên tại hạ muốn đi trước một bước, gặp lại ở đại hội.

- Đại ca ca, ngươi phải đi rồi sao? Ngươi còn chưa kể cho ta xong truyện về Hỏa Thần Dung Thiên Nhẫn và Hư Không chúa tể Bạch Hư Không mà, đang tới khúc gây cấn.

- Nhị tiểu thư à! Ta thật sự có việc mà hay để hôm khác ta kể cho nhé. Thôi ta đi đây, đại tiểu thư bảo trọng, ta rất thích nàng. - Nói xong co giò chạy mất.

Tuyết Tiên Trang từ đầu đến cuối chỉ lắng nghe, ít khi mở miệng, cô thấy tên này có gì đó kỳ lạ, mặc dù mình đã rất chú tâm quan sát nhưng lại không phát hiện có điều gì kỳ lạ.

- Tỷ tỷ, tỷ thử đoán xem, có khi nào tên Hỏa tử này có khi nào là một tên kể truyện lang thang trong các tửu điếm không? Sao hắn lại biết nhiều câu truyện hay như thế.

- Hihi, không biết! Muội muốn biết thì lần sau hỏi hắn đi. Chúng ta mau về thôi, kẻo cha lo lắng.

- Vâng, hihi!

============= Tại một căn phòng nhỏ cách nơi đó rất xa =============

Có 2 người đang đánh cờ với nhau, một người trung niên, một lão tăng già. Vừa đánh cờ, vừa trò truyện, lão tăng hỏi:

- Thí chủ nói xem lần đại hội lần này ma giáo muốn làm gì? Thống nhất võ lâm ư?

- Bọn hắn lúc nào chả ôm dã tâm này! Không biết thực lực của gã giáo chủ mới thế nào, đừng làm chúng ta thất vọng mới phải đạo.

- Bần tăng nghe nói hắn còn rất trẻ! Không biết là học võ lâm bảo điển nào mà có thể thống nhất Huyết Nguyệt giáo và đổi tên như thế.

- Đại sư không rõ, chẳng lẽ bần đạo lại rõ sao?

- Haha, ta cũng chỉ hỏi cho có lệ thôi, hà tất thí chủ bận lòng. Cơ mà thí chủ còn nhớ lời tiên đoán của sư tổ ngươi chứ.

- Tất nhiên là nhớ, Thiên Cơ Tử tổ sư năm đó có thể tranh hùng với Thiện Ác Thiên Ma chỉ thua có một chiêu, đủ biết người mạnh mẽ thế nào, tiếc là lại sinh cùng thời với Thiên Ma.

- Phải! Song Tuyết Phi Vũ, Nhật Xuất Đông Lai, Hắc Ám Thao Thiên, Hỏa Tận Thiên Hạ, Thần Tiên Đại Chiến! Đó là những lời tiên đoán của Thiên Cơ Tử tiền bối, bần tăng cũng có nghe qua, không biết đạo trưởng giải bày thế nào?

- Bần đạo chỉ biết 2 câu đầu có thể ám chỉ Tuyết gia và Dương gia, còn 2 câu sau bần đạo lại không hiểu. Trong điển tịch môn phái có ghi lại Thiên Cơ Tử tổ sư năm đó mạnh vô địch, cỡ chúng ta không đủ nhét kẽ răng cho ngài, năm đó ngài chỉ mới 25 tuổi đã mạnh mẽ như thế, chỉ là không hiểu sao dùng Thiên Cơ Kính Tượng Thần Thông gì gì đó ngó trước tương lai đại biến thì nhanh chóng già đi, chỉ kịp nói lại 4 câu tiên đoán thì héo úa rồi tan biến trong hư không, thật là thần kỳ, không biết có thật không nữa, chết lúc 25 tuổi đang lúc đỉnh cao của cuộc đời, cũng thật là tội nghiệp.

- Thôi, nghe thí chủ nói bần tăng hại não quá, bỏ qua, bỏ qua tiên ngôn! Chúng ta đánh tiếp đi, lần này xem ra hắn muối khiêu khích lão Tuyết, chúng ta cũng nên qua xem một chút.

- Chiếu tướng, haha..

.......

============ Ở một nơi khách điếm gần Tuyết gia ===========

- Cha, lần này cha phải làm chủ cho con, con muốn cầu hôn đại tiểu thư, đã lâu lắm rồi con chưa gặp lại nàng, ngày xưa nàng ưu tú như vậy, bây giờ chắc cũng là một cao thủ nhất lưu rồi. - Một thanh niên trẻ giọng điệu khá kiêu ngạo.

- Yên tâm con trai, chỉ cần con đủ chân thành, ta tin với giao tình bao nhiêu năm qua với lão Tuyết, hẳn là lão không từ chối cha đâu. - Nam tử trung niên cười hào sảng, sau lưng hắn vác một thanh đại đao sau lưng.

============ Tại Dương gia phủ =============

- Cha! Đại hội lần này con thấy rằng ma giáo đang đánh chủ ý gì đó, làm hại tới võ lâm. Không biết ý kiến của cha thế nào. - Một thanh niên trẻ tuổi, tướng mạo tuấn tú, ăn mặc sang trong, lại ăn nói đĩnh đạc, hắn chính là Dương Khang, trưởng tử của Dương Tiễn, là một công tử được rất nhiều nữ nhi thầm thương trộm mến.

- Con cũng cảm nhận được sao? Ta cũng không rõ bọn chúng muốn gì nữa, rõ ràng biết dã tâm của chúng là nhất thống thiên hạ nhưng...nhất thống thiên hạ dễ sao? Dương gia ta 6 đời đứng đầu võ lâm còn chưa làm nổi, huống chi một ma giáo rắn mất đầu để cho một tiểu tử lên ngôi. Con nói suy nghĩ của mình xem?

Đúng vậy, Dương Gia bọn họ nhờ vào võ công gia truyền, nội công tâm pháp Thất Tinh Liên Hoa cao thâm, thêm vào võ công trấn phủ Liên Hoàn Toàn Long Thương uy mãnh bá đạo, trấn tộc tiễn pháp Xạ Nhật Tiễn Pháp mà 6 đời liên tiếp đều có một người nằm trong ngũ bá của Võ Lâm, tài lực hùng hậu, thế nhưng còn không dám thống nhất thiên hạ nha. Nguyên do? Phải nói đến sự kỳ lạ của nơi này, rộng lớn, hùng vĩ, dân cư cũng không ít, vậy tại sao không có một quốc gia nào cả? Tại sao một cái triều đình chưa bao giờ xuất hiện?

Không phải là không ai muốn làm hoàng đế, số người có tư tưởng này nhiều lắm, mà vì ngặt nổi nơi đây người người chuộng võ, sức mạnh giữa những người học võ cũng chênh lệch rất lớn, phá núi mở đường không gì không làm được, mà không phải lúc nào cũng chỉ có một người độc đại, đa số đều là 5 người cùng xưng bá, bất cứ ai có dã tâm đều sợ bọn họ cả, bọn họ hùng cứ một phương, đứng trên đỉnh thiên hạ, nào cho phép có người còn uy quyền hơn mình, nếu là một trong 5 bọn họ có ý nghĩ đó thì 4 người còn lại cũng không cho phép, thế nên Võ Lâm cảnh này không ai dám lập nước mở triều cả, chỉ có 10 ngôi thành lớn có một chút chính trị mà thôi. Cái gọi là "thống nhất thiên hạ", khó hơn cả lên trời, thực ra 30 năm trước cũng có một người mạnh hơn cả ngũ bá, là Băng Kinh Thần, Băng lão quái, một thân công phu tuyệt đỉnh, thế nhưng lại không có tâm xưng bá, chỉ thích sống an nhàn, 300 năm trước Thiện Ác Thiên Ma cũng là như vậy, thỉnh thoảng vài trăm năm cũng có người như bọn họ.

- Đúng là nhất thống thiên hạ không phải là một chuyện dễ dàng nhưng nếu có một người mạnh hơn cha, mạnh hơn cả ngũ bá hợp lại thì đây không phải là giấc mơ viễn vông nữa. Muốn nuốt voi, chỉ có thể là rồng, không thể là rắn.

- Haha, ý con là sao? Gã tân giáo chủ, hắn mạnh như thế sao? - Dương Tiễn cười to.

- Không, ý con chỉ là như thế, con sau này sẽ là rồng. - Dương Khang lóe lên ánh mắt tự tin.

Đứa con thứ 2 của Dương Tiễn nãy giờ tuy chăm chú nghe cha và đại ca mình nói chuyện nhưng cũng không hiểu gì xấc:

- Cha và đại ca nói gì vậy, nãy giờ con không hiểu gì cả? - Dương An cảm thấy nhàm chán hỏi.

- Ngươi cái nghịch tử này, chỉ biết ăn chơi, học võ thì chả ra làm sao, noi gương đại ca ngươi kìa. - Nói đến người con bất tài này thì lại làm cho Dương Tiễn muốn tức chết, sao giữa 2 đứa con trai mình lại có sự chênh lệch như thế chứ, tại sao?

- Nhị đệ, đệ không hiểu thì cũng không cần hiểu đâu! Chuyện này cũng không tới lượt đệ lo lắng. Có phải đang nôn nóng muốn xin cha cái gì không? - Dương Khang rất hiểu em trai mình.

- Đại ca hiểu đệ nhất ,hehe! Đệ..đệ rất thích Tiểu Nhan nhà Tuyết bá bá, mong phụ thân giúp con cầu hôn. - Dương An một bộ dạng cầu khẩn chân thành.

- Được, phụ thân sẽ cầu thân giúp đệ! Đại ca cũng đang có ý với đại tiểu thư Tuyết gia, haha! Mong cha giúp đỡ luôn ạ. - Dương Khang này cũng có tính toán mượn thế Tuyết gia để nhanh chóng thành đại sự của mình.

- Được, nếu Khang nhi đã nói vậy thì coi như An nhi góp vô luôn cho đủ bộ vậy.
 
Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 22: Cửu Vĩ yêu hồ xuất thế
==========Lúc đó tại Tuyết gia=========

- Lão gia! Bên ngoài ngày càng nhiều tới, chúng ta làm sao đây? - Một lão gia nhân hỏi Tuyết bá.

- Hừ, tình hình chúng ta bây giờ rất nguy hiểm, mặc dù chưa chắc bọn chúng đã làm gì được chúng ta nhưng mà không có dụ mà chỉ một lời vu vơ của lũ ma giáo có thể hiệu lệnh giang hồ tụ hợp chỗ ta như vậy, xem ra là có âm mưu lớn.

- Hay đóng thông báo lại giang hồ đồng đạo rằng chúng ta không có tổ chức đại hội gì kia?

- Vô ích, đối phương đã tính toán kỹ càng rồi, càng thông báo chỉ càng làm mất danh dự của nhà họ Tuyết chúng ta thôi, từ đời trước, aizzz, đáng ra Tuyết gia chúng ta đã có thể xưng đệ nhất thiên hạ, chỉ vì cha và đại bá mâu thuẫn.

- Vậy??? - Lão gia nhân cũng không biết cho ý kiến gì trong trường hợp này nên chỉ đành để chủ nhân trả lời.

- Tiếp, chúng ta tiếp hết, nhờ vào trận chiến 1 năm trước, công lực ta có tiến triển thêm chút ít, bọn hắn muốn toại nguyện? Không dễ dàng gì đâu, thông báo cho hạ nhân chuẩn bị chiến đấu, nếu gặp 2 vị tiểu thư thì kêu họ đi xa nơi này ra. - Tuyết Vô Song vừa đưa ra một quyết định qua trọng, tay nắm chặt đập xuống chiếc bàn.

- Vâng. - Lão nhân liền lui ra đi thông báo cho thuộc hạ.

Xem ra vụ đại hội võ lâm này Tuyết gia cũng không biết gì, mặc dù là tổ chức ở nhà mình. Tuyết bá cũng nhận ra nguy cơ lần này, giống như các cuộc chính biến trong võ lâm xưa, mồ chôn biết bao thế gia. Thế gia võ lâm chỉ có một chi, hạ nhân cũng không nhiều, chủ yếu là võ sĩ hộ vệ, nó giống một đại gia đình ở hiện tại vậy, một nhà có 3 thế hệ thôi, không còn giây mơ rễ má gì khác giống như các thế gia tu chân.

==========Ở chỗ Lam Vũ==========

Dẫn theo một cô bé đi đường rừng, nhưng rất nhanh, Lam Vũ cũng hối hận vì lỡ xúc động nhất thời mà dắt theo một người khác, anh có bao giờ biết chăm sóc để ý người khác, có lần không để ý đi một mạch, bỏ quên mất cô bé, phải mở tinh thần lực ra quay trở lại tìm, làm cô bé khóc sưng mắt, cũng may một cái là Minh Nguyệt nha đầu này từ nhỏ bị gia đình bán vào Kim gia là nha hoàn nên tự biết chăm sóc bản thân, lâu lâu còn hỏi thăm Lam Vũ. Dù là nói vậy thì dọc đường đi có thêm một cô bé để chọc cũng không tồi:

- Muội tử, một ký lụa với một ký sắt thép, cái nào nặng hơn? - Bóp mũi cô bé.

- A, huynh bỏ ra! Đương nhiên là bằng nhau rồi, lừa trẻ con chắc!! - Không ngờ con nhỏ này vậy mà thông minh phết, đen một cái là ở nơi này nha hoàn đâu được đi học, tội.

- Haha, không ngờ muội tử của ta cũng rất thông minh nha! Chán chưa? Nghe nhạc không? - Lam Vũ cứ "múa may quay cuồng" lắc lắc cái đầu, đang phiêu nhạc, lúc nào không có gì làm anh cũng nghe nhạc hết, cho thoải mái, cơ thể có 3 thằng kia niệm chú hồi phục hộ rồi.

- Nghe! Muội thích lắm. - Cô bé Minh Nguyệt này nghe 2 từ "của ta" là thích lắm.

Lam Vũ liền lấy 2 tay bịt tai nàng lại, truyền những rung động âm nhạc qua cho nàng nghe. Dọc đường đói thì bắt thú lại nướng ăn, mọi chuyện đều dễ dàng và vui vẻ. Nhưng qua đợt "khảo sát" Lam Vũ cũng nhận ra rằng, mình chỉ thấy thích cô bé này thôi, đúng là kiểu quan tâm bạn khác giới, nhưng không bao gồm yêu, chỉ muốn che chở, giúp đỡ mà không ôm tâm tư khác, nếu là ở hiện đại, tầm lớp 12 thế này mà có để ý em nào là tán rồi, còn bây giờ không hiểu sao không có cảm giác ham muốn làm động tác thân mật(ôm, hôn.v.v)! Vả lại, nếu có yêu thật thì giờ anh nghĩ mình cũng không dám, 2 người vốn không phải là cùng 1 thế giới. Thế giới ở đây là tiên phàm cách biệt, anh sống ngàn năm, vạn năm, tỷ năm cũng chưa chắc có thêm 1 nếp nhăn, mà những cô gái nơi này chỉ có cao lắm 100 năm tuổi thọ, mặc dù chưa bao giờ trải qua cảm giác mất người thân nhưng anh cũng hiểu nó chả dễ chịu gì.

Nếu là trước kia anh hoàn toàn có thể giúp những người thân của mình cùng bước lên con đường tu luyện, kéo dài tuổi thọ, như Mỹ Hương vậy. Nhưng mà sau vụ quyển sách màu đen kia nuốt sạch công pháp trong ký ức của Lam Vũ, giờ ngoài Hắc Ám Tinh Thần ra Lam Vũ chẳng còn nhớ được cái gì cả, đúng là thế giới kỳ diệu, có quá nhiều thứ mà khoa học chẳng bao giờ giải thích được, đến cả Vạn Mộc Thiên Xuân là pháp quyết đầu tiên Lam Vũ học cũng không nhớ 1 chữ nào nữa là. Hai người đang đi một lúc thì tự dưng nghe một tiếng động thật lớn "ầm", nhìn phía xa xa cây cối đổ ngã, khói bụi mập mờ, tiếng động ngày càng lớn, Lam Vũ mở tinh thần lực ra liền biết ngay phía trước có một đám người đang đánh nhau, nhưng thật lạ, bọn họ...bọn họ không phải là người. Ngay lúc đó trong đầu Lam Vũ vang lên các loại tiếng nói:

- Đúng vậy, bọn chúng là yêu thú, không phải người, không ngờ nơi này cũng có yêu thú. - Lão tam lên tiếng, anh là người ít suy nghĩ nhất trong 4 người.

- Không phải, phía trước 15km có chấn động không gian, xem ra là bọn hắn vừa mới tới nơi này thôi! - Nói về cái gì còn có thể Lam Vũ không biết nhưng về không gian thì đã quá quen thuộc rồi, anh mà không rõ thì ai rõ, mặc dù là kiến thức, quy tắc của Hư Không chi chủ Bạch Hư Không nhưng mà hắn cũng đã dung hợp cùng Lam Vũ, lão tứ là người am hiểu không gian chi đạo nhất nữa.

- Haizz, giờ tao cũng không hiểu sao trong lòng tao mang nhiều háo hức như vậy mà không muốn ra ngoài, chỉ muốn ở đây coi tụi mày "diễn" thôi. Cứ chơi thoải mái đi, tao buồn ngủ quá, càng ngày càng buồn ngủ. - Lão đại không ngờ ngồi thiền lâu như vậy cũng không có đứng lên, thở dài một câu, không hiểu mình nữa, cảm giác buồn ngủ ngày càng cao, anh cũng không hiểu thì đương nhiên bọn kia cũng không biết, hỏi bằng thừa, thôi buồn ngủ thì cứ ngủ.

Thật ra cũng không phải là buồn ngủ mà là do mọi thứ trong ký ức, kể cả sức mạnh hiện tại, tâm tình, suy nghĩ đều quá sức hấp thụ với lão đại, đã sống 17 năm rồi mà đối với những thứ này còn mới mẻ quá, toàn những thứ huyền ảo, khoa học chẳng thể nào chứng minh được. Anh không theo kịp chúng bạn được, giống như một thanh niên 15 tuổi mới vào cấp 3 vậy, do trước đó không học cấp 2 nên sẽ không thể học bằng bạn bè, cần phải có thời gian chăm chỉ bù lại, vì vậy linh hồn mới tự chủ điều chỉnh cơ chế, dành nhiều tinh thần lực hơn cho việc ôn dưỡng anh, khiến cho anh có cảm giác buồn ngủ, khi anh tỉnh dậy lần sau thì chính là thay đổi hoàn toàn, anh cũng biết 3 đứa tụi nó đều là mình nên cũng không có lo ngại điều gì. Về 3 người kia vốn là dung hợp với tàn hồn Hư Không chi chủ mà sinh ra nên không có cảm giác "ăn không tiêu" như lão đại.

- Phía trước thật náo nhiệt, phía trước toàn là cao thủ, cho tao ra đi, có thể là đối thủ. - Lão tam hưng phấn, gì chứ ở nơi này cũng tìm ra người có thể cùng đánh thoải mái không hề dễ dàng, giờ cả 4 Lam Vũ đều là Lam Vũ, nhưng không giống Lam Vũ trước kia, Lam Vũ trước kia sở học hỗn tạp, không có sở trường, cái gì cũng học một chút, không có kinh nghiệm, không có khả năng linh hoạt sử dụng kỹ năng nên tosnh ra giờ bọn họ tách ra nhưng lại mạnh hơn trước nhờ phần kỹ xảo.

- Không được, để tao đi, bọn nó không phải đối thủ của mày, mà là đang vây công bắt người! Không ai rảnh mà solo với mày, bởi vậy nên để tao, tao cũng muốn thử nghiệm một vài ý tưởng trong đầu trước.

- Tao không biết, chỉ cần biết tao có thể buông tay với bọn hắn một lần.

- Tính chất không thích hợp, lão tam! Mày đừng dành của tao nữa, lần đại hội có mấy tên cao thủ, cho mày tha hồ solo, ok? Tao không có hứng đánh nhau.

- Thôi được. Nhớ đó! - Thật ra trong lòng lão tam cũng không có quá nhiều ham muốn, đúng là có thể đánh nhau để nâng khả năng sữ dụng kỹ năng, thêm kinh nghiệm chiến đấu, nhưng mà tình hình này hợp với lão tứ hơn, không biết sao nó luôn lãnh đạm với mọi chuyện sao tự dưng hôm nay lại có hứng thú ra ngoài chơi vậy?

- Tụi mày tranh dành gì thế, hôm nay là ngày của tao mà. - Lão nhị cáu gắt bên ngoài.

- Đã là anh em thì lúc cần nên nhường nhịn cái đi! Lúc mày cần thì anh em nhường lại, có ý kiến gì không? Ai chả có lúc gấp! - Lão tứ hôm nay tự dưng nói nhiều ra một câu rất có đạo lý.

- Được rồi, được rồi! Đợi tí! - Trao đổi với 2 thằng kia xong lão nhị ới mở mắt ra nhìn Minh Nguyệt nói:

- Muội tử, qua bên gốc cây to kia núp đi, đợi ta một lúc được chứ! Ta sẽ trở lại, nhanh lắm!

Cô bé Minh Nguyệt ngyaf rất thông minh, nghe thấy âm thanh nổ to, cây cối sụp đổ và thấy đại ca ca liền muốn đi thì đoán ngay ra là qua chiến trường bên kia! Nàng ừ một tiếng:

- Vâng, muội sẽ ở đó chờ huynh trở lại!

============5 phút trước bên khu vực đang xảy ra đánh nhau kia==============

Có một đám nam nhân hùng hổ đang vây lấy một lão già và một cô gái, có điều lạ là bọn họ có móng vuốt, lông hơi rậm rạp một tí, còn có răng nanh, cơ bắp cuồn cuộn, kể cả người bị vây công lẫn vây công đều ăn mặc kỳ lạ, tất cả đều mang quần lửng(dài tới quá đầu gối một chút), đầu gối thì có đeo một miếng bảo vệ bằng kim loại có in gia huy, giày của bọn họ cũng kỳ lạ, giày mang như ủng vậy, nhưng bó sát lại, để lộ ra 5 ngón chân bên ngoài, áo bên trong mang lưới sắt, bên ngoài khoát áo màu đen có gai, hình thù kì lạ, chất liệu cũng vậy, nhìn thì mềm dẻo nhưng cực kỳ bền bỉ và chắc chắn. Không ngờ cả một đám đều là Chân Linh cảnh hết, có một trung niên cao to kia thì mới bước vào Nguyên Linh cảnh, lão già kia cũng không vừa, Chân Linh cảnh kỳ cuối, còn về cô gái thì càng không kém, là Chân Linh cảnh trung kỳ. Nguyên Linh kỳ cao thủ duy nhất kia hùng hồn lên tiếng:

- Ngao Thanh lão nhân! Hồn Bích tiểu thư! Phiền tiểu thư giao trấn tộc chi bảo Hồn Thiên Ngọc của gia tộc ra và khoanh tay chịu trói, để tại hạ dẫn về gia tộc chịu tội thì sẽ đỡ chịu đau khổ hơn đó. - Thái độ thì khiêm tốn mà lời lẽ thì đầy uy hiếp.

Đúng là một gia tộc yêu thú chính quy, đẳng cấp cực kỳ sâm nghiêm ngoại trừ con ông cháu cha của các cường giả thì tất cả đều phải "nhược nhục cường thực", kẻ yếu luôn phải nghe lời kẻ mạnh. Lúc gã Nguyên Linh cảnh cao thủ nói chuyện, thủ hạ của hắn đang bao vây 2 người cũng không dám nói thừa câu nào như những bang phái ở Võ Lâm cảnh này.

- Không giao, nói cho ông nội ta, trừ khi đáp ứng yêu cầu của ta, nếu không ta có chết cũng không giao, ta đã giấu nó ở một nơi khác rồi, đừng hòng các ngươi tìm thấy.

- Tiểu thư, không cần thỏa hiệp với bọn họ, bọn hắn đều là tay chân của Hồn Thiên đại công tử, bọn hắn chắc chắn sẽ không tha cho người.

- Ngao Thanh, ngươi có điều không rõ! Gia chủ đã chấp nhận điều kiện của tiểu thư, chỉ cần tiểu thư mang Hồn Thiên Ngọc trở về, mọi thứ đều có thể đồng ý được! - gã mỉm cười từ tốn đáp, trong rất chân thành.

- Đừng cho ta là con nít, nếu không công bố tin tức đó ra cho thiên hạ biết thì đừng hòng ta trả lại Hồn Thiên Ngọc! - Hồn Bích cắn chặt môi.

- Đương nhiên ta biết tiểu thư từ nhỏ đến giờ đều là người rất cố chấp! Đã vậy...đắc tội rồi! Giết lão già kia đi, tiểu thư thì bắt lại!

Ngay lập tức 12 tên ngay lập tức khởi động, con ngươi màu đỏ trong mắt chúng là ngày càng đậm, móng vuốt từ chân và tay dài ra, cả bọn đồng thanh:

- Tuân lệnh!

Lão nhân kia đang tính cách để đưa tiểu thư chạy đi nhưng mà bị bao vây rồi, chạy đường nào cũng không thoát, đành phải hét lên, chuẩn bị cho cái chết rồi:

- Graoooooooooooooo! - Tru lên một tiếng thật ghê rợn rồi lão già đó mọc răng nanh thật dài, lông tóc càng dài hơn trước, đôi mắt càng đỏ đậm lấn át cả tròng, móng vuốt ở tay và chân càng thêm nhọn, cơ bắp nổi lên như rồng, chiều cao cũng cao hơn gấp rưỡi.

Trạng thái cuồng hóa(hóa điên) của yêu thú, hóa điên lên, lực lượng và thể chất tăng lên một mảng lớn, tất nhiên có tác dụng phụ cực lớn, sức mạnh tăng lên càng nhiều tác dụng phụ càng khủng khiếp, giờ đây lão già đã dùng hết sinh mệnh của mình để kích hoạt cuồng hóa, bởi vậy sau khi hiệu lực qua đi lão sẽ chết, giống như sài chất kích thích vậy, chỉ tiếc một điều là không hiểu sao yêu thú bọn họ qua tới Võ Lâm Cảnh này thì không thể hóa nguyên yêu hình được, tối đa cũng chỉ là bán yêu, nửa người nửa thú, vì thế nên thực lực của bọn họ trong này giảm khá nhiều. Lão dùng những lý trí cuối cùng để gào lên:

- Lão đây sẽ liều mạng, tiểu thư thấy cơ hội ngay lập tức bỏ chạy! Cơ hội chỉ còn lần cuối này thôi!

Gào xong lão lao lên phía trước đánh bọn người vây công. Một tay gạt ngang làm cả một hàng cây to lớn phía trước mặt sụp đổ, trên mặt đất cũng xuất hiện hàng loạt vết cào khủng khiếp, tốc độ cực nhanh xuất hiện trước mặt 1 trong 12 tên bao vây một tay đâm xuyên tim đối thủ móc một quả tim nóng còn đập ra bỏ vào miệng cắn nuốt, rồi lại gào lên:

- Gruuu!

Nguyên Linh cao thủ kia thấy vậy liền trầm xuống, hô lên:

- Các ngươi cẩn thận, hắn đã tận sinh cuông hóa rồi(hao hết sinh lực để rơi vào trạng thái phát điên), không còn sống được bao lâu nữa đâu! Bao vây cẩn thận, đừng cho hắn thoát được rồi, còn lại để ta. - Hắn vội nhắc nhở thuộc hạ, cũng không có đau buồn hay thương tiếc cho tên thuộc hạ chết oan vừa rồi.

- Graooo! - Lão sói già ngửa mặt lên trời há cái mồm đầy máu tươi vừa nhai tim ra.

- Hừ, tưởng cuồng hóa là có thể chạy thoát sao. Tụi bây mau canh chừng kỹ con ả kia đi, tránh ả chạy thoát. Ta và các ngươi không gánh nổi tội này đâu.

Gã đội trường nắm chặt nắm tay lại, thoát cái xuất hiện trước mặt lão già vung đấm ra, lão già đã phát điên nhưng còn bản năng chiến đấu đó, cũng kịp phản ứng đưa 2 tay ra đỡ nhưng vẫn nghe 2 tiếng rắng rắc, xương tay liền bị gãy. Nhưng mà họ là yêu thú, không phải người, hồi phục cũng rất nhanh, nên mặc kệ thế nào, cứ đánh tiếp, gã đội trưởng tiếp tục đưa chân lên sút một cước ngay đùi lão già làm lão bay thẳng xuống đất như một cái sao băng, *uỳnh* mặt đất xung quanh lão nứt như mạng nhện. Hồn Bích mặc dù thấy vậy, tỏ ra khá lo lắng nhưng lại không dám hành động gì, dùng mắt quan sát xung quanh, quả nhiên vòng bao vây đã mất một người, nhưng mà nó hiện giờ lại rộng hơn lúc trước, tuy thưa nhưng mà cũng không có sơ hở nào cho cô chạy cả, tuy là người lạc quan, đến phút cuối cùng cũng không bỏ cuộc nhưng mà cô vẫn dần cảm thấy tuyệt vọng, trong đầu luôn hiện ra một suy nghĩ:"Vì cái gì, vì cái gì mà người một nhà phải chém giết lẫn nhau". Đám truy đuổi đến đây đều là thủ hạ của anh họ nàng, anh họ nàng ra tay mà cha nàng là gia chủ của một yêu thú gia tộc cũng không can thiệp tức là ông ta đã ngầm đồng ý với hành động của đứa cháu mà không quan tâm đến sống chết của đứa con gái này, vì quyền lợi tài nguyên, vì một viên ngọc sao?

*rầm* *rầm* âm thanh chiến đấu kinh khủng như trời sập, động đất núi lửa vang lên, làm cho xung quanh bán kính 30km đều nghe rõ đến điếc tai, đúng lúc này Lam Vũ và Minh Nguyệt mới nghe thấy tiếng đánh nhau. Đất đá sụp đổ, cây cối gãy rạp, những người đều ít nhất mạnh bằng ngũ bá ở nơi này, trong đó lão già hóa điên kia mạnh gấp mấy lần Tuyết bá năm ngoái đại chiến với Lam Vũ, còn gã đội trưởng thì khó nói rồi, gấp trăm lần là ít, cũng may thế giới này không biết tại sao lại khiến bất cứ yêu thú dù mạnh nhất hay yếu nhất không thể hóa yêu hoàn toàn nếu không sẽ khủng khiếp hơn nữa...nhưng mà Lam Vũ lại có thể hóa yêu được...

Vì bị hạn chế sức mạnh cộng thêm 90% yêu thú lại không học được pháp thuật mà chỉ cậy vào cơ thể cứng rắn cùng sức hồi phục bền bỉ của mình mà chiến, nên giờ 2 con yêu thú cứ như lưu manh mà ngươi đấm ta đá qua lại, tất nhiên là lợi thế nghiên hẳn qua một bên, lão già có ngẫu nhiên đánh trúng cũng chỉ gây bầm tím nhẹ cho gã đội trưởng mà thôi, còn tên kia gõ lão một phát thì lão phụt cả lít máu ra. So sánh với người Võ Lâm đánh nhau cũng không khác là mấy, không giống như tu chân giả pháp thuật phi kiếm pháp bảo bay đầy trời, ngoài ưu thế để yêu thú có thể chiến với tu chân giả là cơ thể biến thái thì còn ưu thế tốc độ nữa, tốc độ yêu thú cực nhanh, bây giờ có gọi Tuyết bá đến đây đua marathon 10km, chấp chạy trước 5km cũng không chạy lại mấy tên đàn em của tên đội trưởng chứ đừng nói lão già kia hay gã đội trưởng. Cũng không phải bất công hay do buff mà là ưu thế tuyệt đối của yêu thú với con người, đừng nói đám phàm nhân ở Võ Lâm cảnh, ngay cả tu chân giả cùng cảnh giới cũng không thể thắng được yêu thú ấy chứ. Đồng dạng tu chân giả cũng có ưu thế tuyệt đối trước phàm nhân, có học võ "lv max" tới đâu cũng không đánh lại tu chân giả đồng cảnh giới, ngoài đánh lộn bọn họ còn hàng tá các thủ đoạn huyền ảo khác, như lửa, như sét, như động đất, như băng, chỉ nội lực của phàm nhân sao so sánh.

Năm ngoái do Lam Vũ còn đang mê man, cũng chả biết mình đang có cái gì nên mới đánh loạn như lưu manh với Tuyết bá chứ nếu bây giờ 10 ngũ bá cũng đánh không lại Lam Vũ, <> đâu phải ăn chay, đâu chỉ có mỗi tinh thần lực, mà còn cách vận dụng tinh thần lực nửa, còn có các pháp môn, hiệu ứng khống chế kèm theo tinh thần lực nữa, coi như năm ngoái Lam Vũ ngu ngơ không biết sài, tính ra chỉ toàn đánh chay, tuy có tưởng tượng ra đủ hình dáng để tấn công đấy, nhưng vẫn là đánh chay, không tính là sài kỹ năng hay chiêu thức gì.

Tên đội trưởng kia rõ ràng có thể dễ dàng giết lão già, nhưng hắn không làm vậy, hắn muốn đánh nhừ lão già ra để hù dọa cô nàng Hồn Bích, đánh đòn tâm lý trước để dễ dàng moi ra Hồn Thiên Ngọc, trấn tộc chi bảo của tộc đàn yêu thú Dạ Nguyệt Lang(sói đêm trăng), tộc Dạ Nguyệt Lang này là một tộc đàn yêu thú lớn trong thế giới 7 màu kia, là tộc đàn phụ thuộc vào Thông Thiên Đại Thánh Kim Bằng Vương một trong 7 vị đại thánh che trời ở Thiên Yêu giới, nếu không lấy được nó về thì hắn sợ mình sẽ thành thức ăn trong miệng những người cầm đầu kia mất, có câu trong tay hoàng đế không có phế vật, vua không cần những tên bất tài, tuy hắn chỉ là tôm tép đội trưởng trong mắt vua của Dạ Nguyệt Lang tức Dạ Nguyệt Lang Vương, cũng là tộc trưởng của tộc Dạ Nguyệt Lang, Hồn Quân cha của Hồn Bích. Lão tộc trưởng đến con gái cũng không ngại xuống tay, một tên đội trưởng có là gì.

- Haha, lão già này cũng ương ngạnh thật, đúng là khi cuồng hóa, cơ thể yêu tộc chúng ta hồi phục nhanh hơn bình thường nhiều, nhưng như vậy cũng không đủ, rõ là điên rồi giờ có hỏi cũng không được gì, haizz! - Nói xong hắn biết mất tại chỗ rồi xuất hiện ngay phía sau lưng lão già há mồm thật to ra cắn mạnh vào cổ lão *phập*, rồi rứt thịt ra làm lão già cực kỳ đau đớn gào thét lên "Graooooo", tay hắn nhanh chóng đâm xuyên ngực lão, móc tim ra bỏ vào mồm nhai, sau đó lại chùi miệng mỉm cười:"Không tệ, không tệ". Rồi quăng xác lão già xuống đất, lão chết rồi dần dần hóa lại thành bản thể là một con sói màu nâu cực lớn, to cũng phải 10m.

Nhìn Hồn Bích đang thất thần, cô nàng đã tuyệt vọng hết mức rồi, trong lòng cũng không quan tâm sống chết gì nữa, không để ý lão già kia, nếu bây giờ thỏa hiệp mà mang Hồn Thiên Ngọc về nhà thì gã anh họ Hồn Thiên kia nhất định làm cho nàng sống không bằng chết, chi bằng giờ chết luôn để cho gã không có được Hồn Thiên Ngọc, thực lực sẽ gia tăng chậm hơn nhiều, coi như là báo thù. Nàng thả lỏng toàn thân, đôi mắt vô thần, bây giờ nàng đang hối tiếc về cuộc đời mình, sinh ra trong danh gia vọng tộc, từ nhở được thiên hạ ngưỡng mộ nhưng mà cuộc sống phải nói là như "quần què", chả tự mình làm chủ được cái gì hết, cái gì cha nàng cũng tính sẳn hết, cả sở thích của nàng cha nàng cũng cấp cho nàng luôn, chỉ tiếc nhỏ giờ nàng quá nhu nhược, cái gì cũng nghe lời cha, sống một cuộc đời như con rối, không có chính kiến, nếu trời cho nàng một cơ hội làm lại cuộc đời, nếu một lần được làm lại...

Cầu được thì ước..thấy, gã đội trưởng đang bay lại chỗ Hồn Bích, tính bắt nàng đi, và bọn thủ hạ đúng là quân chính quy có khác, rất nghiêm minh, không có lệnh thì tuyệt đối không hành động, đều vây thành một vòng lớn không hề di động.

- Hồn Bích tiểu thư, suy nghĩ thế nào rồi! Hồn Thiên Ngọc ở đâu?

- Giết ta đi, đừng hòng ta cho ngươi biết Hồn Thiên Ngọc ở đâu! Không giết ta thì ta thề sẽ không tha cho các người đâu, một người cũng không tha! Cả tên bỉ ổi Hồn Thiên kia nữa! - Nàng biết nàng nếu bị bắt về thì sẽ thảm lắm, nên giờ ráng cứng giọng đe dọa để được chết nhanh, nàng cũng nghĩ đến tự sát, nhưng mà yêu tộc sức sống dồi dào lại không có khả năng tự bạo chân nguyên như tu chân giả, trước mặt một cao thủ cao hơn 1 một cảnh giới, tự sát còn khó hơn lên trời.

- Haha, ta nào lại dám giết tiểu thư, vậy mời tiểu thư theo ta về gặp gia chủ và công tử đại nhâ...- Chưa nói hết câu thì đâu ra một cục đá bay thật nhanh vào đầu hắn, quá nhanh, hắn không kịp đề phòng đành đưa 2 tay ra đỡ.

*Đùng* va chạm gây ra lực cực mạnh, hất văng gã đội trưởng bay xa, hung hăng đập trên nền đất. Hắn gào lên:

- (Là đứa nào, đứa nào ném đá tao.[đùa thôi, hehe!]) Ai, là ai đánh lén sau lưng ta?

Trước mặt hắn xuất hiện một thanh niên tóc trắng xóa như tuyết, khuôn mặt anh tuấn khác thường, mang một bộ áo bào cũng trắng, trên lưng thắt 2 cái dây lưng bằng bông(2 cái đuôi đấy), phong đạm vân khinh đáp xuống, lạnh lùng nhìn hắn. Lão tứ vốn là như vậy lười nói nhảm với người khác(trừ chính mình), bá khí xung thiên, áp gã đội trưởng đến đổ mồ hôi, còn 12 tên kia thì cảm giác khó thở. Hồn Bích thì 2 mắt sáng ra, si mê nhìn thanh niên trước mặt, mị lực của Cửu Vĩ Thiên Hồ chưa bao giờ yếu thế, trước kia Lam Vũ còn hỗn loạn chưa thể phát ra, nay bá khí của một vị chúa tể và mị lực của một yêu hồ hiện càng rõ.

---------------Lời tác giả--------------
Kai đang học quân sự nha, ngẫu nhiên 1 tuần ra 1-2 chương thôi, các bạn cứ nhận xét cốt truyện và bàn luận nhiệt tình thì Kai mới có động lực được, chứ cứ vào page toàn thấy câu hỏi :"Khi nào có chap mới?" Nản luôn à. http://fb.com/kai2552.ms/
 
Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 23: Đụng độ yêu thú
Nhìn kỹ lại thanh niên trước mặt gã đội trưởng có chút sửng sốt, không thể nào chứ...không cảm nhận được yêu khí hay linh lực của tu linh giả trên người hắn!!! Lẽ nào hắn là phàm nhân sao? Phàm nhân sao có thể chọi đá khiến bản thân bị đau đây? Đương nhiên Lam Vũ nói là mang bản thể Cửu Vĩ Yêu Hồ nhưng thực chất đã không còn là yêu loại nữa, càng không phải nhân loại. Năm xưa Hư Không chi chủ Bạch Hư Không đã tu luyện tới đỉnh đất trời, vượt qua ranh giới cuối cùng của giống loài để trở thành duy nhất chân thần, bất cứ duy nhất chân thần nào cũng đều là duy nhất cả, bọn họ không có chủng tộc, nếu mà nó có chủng tộc thì chủng tộc đó cũng chỉ có mình bọn họ thôi, Hỏa Hoàng chi chủ, Thủy Hàn chi chủ, Duệ Kim chi chủ, Thanh Mộc chi chủ, Cuồng Phong chi chủ hay Diệt Lôi chi chủ đều là duy nhất chân thần, nhưng có điều ngoài Hỏa Hoàng còn sống thì bọn họ chết cả rồi, Hư Không cũng chết và coi như là cống hiến hết cho Lam Vũ, à mà còn Thời Gian chi chủ chưa sinh ra nữa! Gã đứng thẳng dậy, lăng không đứng giữa hư không, hiện ra sát khí kinh khủng, gằn giọng:

- Ngươi... là ai? - Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nút sống Lam Vũ.

Lam Vũ nhìn hắn, cũng không đáp, rồi nhìn xung quanh có 11 tên đang bao quanh mình, mở bàn tay ra, trên tay tự dưng xuất hiện một cục đá, ngay lập tức ném thẳng mặt tên 1 tên đàn em đang đứng ở phía xa gã đội trưởng nhất.

- To gan!!! Dám động thủ trước mặt ta. - Gã đội trưởng thấy đối phương bơ mình, đã tức giận lắm rồi, nay đối phương còn công kích thuộc hạ mình, quả thật là không để mình trong mắt mà, hắn gào lên lao về phía tên thuộc hạ bị chọi đá tính phá vỡ đòn này.

Thế nhưng hắn vẫn chậm một bước, là cục đá bay nhanh hơn, tên thủ hạ kia mặc dù là yêu thú cấp bậc ngang với Chân Linh của tu linh giả rồi nhưng vẫn không kịp phản ứng tốc độ này. *Đùng* Cục đá ném toát đầu gã ra, máu phụt lên tung tóe, gã rơi từ không trung xuống dưới đất. Lam Vũ nhíu mày, tên yêu thú này nát đầu rồi sao tim vẫn còn đập nhỉ, hình như là chưa chết, sức sống cũng dai thật. Mặc dù biết sau khi nát đầu khoảng chừng vài phút thì tim có thể vẫn còn đập, mà do thấy hình như da thịt hắn đang cố gắng hồi phục thì phải.

Gã đội trưởng nổi điên thật sự rồi, lần này không thể nương tay nữa, lần này gã sẽ biến thân. Lông tóc mọc loạn khắp người, răng nanh sắc nhọn mọc ra, đôi tai cũng nhọn hơn, móng vuốt dài ra, cơ bắp cuồn cuộn, thoắt cái hắn biến mất tại chỗ, rồi lại xuất hiện ngay chỗ Lam Vũ đứng tung ra một trảo định móc tim Lam Vũ ra. Vuốt của hắn xuyên qua người Lam Vũ, hắn cười lạnh, xem ra đây chỉ mới là một thiếu niên còn trẻ chưa có kinh nghiệm chiến đấu gì, dễ dàng quá, thế mà ta còn lo lắng gặp cường địch! Thế nhưng ngay lập tức gã biến sắc, tay gã xuyên qua Lam Vũ nhưng lại không cảm thấy lực cản gì, gã chỉ chạm trúng tàn ảnh thôi, quay qua bên kia thấy Lam Vũ đang cầm trái tim đầy máu của thuộc hạ mình mới bị nát đầu ra, bóp một cái vỡ luôn, hắn triệt để chết.

Cảm nhận được có một thứ gì đó chảy vào mình, làm mình hồi phục thêm được một tí, Lam Vũ cũng khá bất ngờ, vốn định test skill "Cổng Hư Không" ai ngờ lòi ra cái khả năng hấp công này, coi như niềm vui ngoài ý muốn. Lam Vũ chẳng biết nguyên nhân là do đâu, nhưng giờ không quan trọng, quan trọng là gã chó điên trước mặt, Lam Vũ theo tiêu chuẩn của gã áo đen thì biết tên này là cấp bậc Nguyên Linh cảnh rồi, mà cấp mình xêm xêm Chân Linh, chênh lệch đâu phải 100 lần, không biết có đánh lại không đây, nhưng vẫn rất tự tin vào "Cổng Hư Không", đánh không lại thì chạy không thành vấn đề, đây là lần đầu Lam Vũ đụng chạm tới đối thủ không phải người nên không biết thế nào, còn vệ vụ đụng tên áo đen ở trái đất cũng bỏ đi, hắn là Địa Linh cảnh ấy, mạnh gấp Lam Vũ lúc đó cả tỷ tỷ tỷ tỷ lần, làm sao mà gọi là đụng độ được, còn nếu so với bây giờ hắn cũng mạnh hơn Lam Vũ cả trăm ngàn lần, nhưng mà mạnh thì mạnh, chui vào Hồn Giới của Lam Vũ thì có là tiên cũng chết.

Trong lòng đối với cái năng lực mới này thập phần thích thú, nên giờ cũng khá vui vẻ. Thực ra cái này là do năng lực của <>, <> có 3 thuộc tính là: Thời gian, không gian và bóng tối(Hắc Ám), hiện tại Lam Vũ chỉ nắm được một chút Không gian do Hư Không chủ để lại và hắc ám thôi, về thuộc tính thời gian thì một nữa chữ cũng nhìn không ra! Thời gian và không gian thì chính là có năng lực khống chế thời gian và không gian, còn hắc ám ngoài tối tăm quỷ dị ra thì còn có một năng lực nữa đó chính là thôn phệ, cắn nuốt, hấp thụ. Đối nghịch với nửa quyền màu đen của Lam Vũ thì Hỏa Hoàng chủ tức Kimura Toraka(cái tên này có vài chục năm trước khi hắn đoạt xá 1 người ở trái đất, tên thật là Dung Thiên Nhẫn nhưng nay hắn không công nhận tên này nữa) hay tên giả là Hỏa tử giữ <> có 7 thuộc tính: Kim, mộc, hỏa, thủy, thổ, phong(gió), lôi(sấm sét)!

Lam Vũ nhìn xung quanh thì thấy mấy tên đàn em của thằng đội trưởng kia đang bao vây mình nhưng mỗi tên đều lấy ra một tấm khiên sắt che bên mình, xem ra bọn hắn cũng biết co đầu phòng thủ rồi, để cho đội trưởng ra tay, trong lòng bọn hắn cũng không có một chút hoảng sợ nào cả vì...bọn hắn là tử sĩ mà Hồn Thiên đào tạo ra, chỉ biết tuân lệnh chủ đến chết cũng không nhờn, không có lệnh của đội trưởng thì bọn hắn cũng không xông lên! Còn cô gái Hồn Bích kia thì không biết vì sao đã ngất rồi, chắc do căng thẳng tuyệt vọng quá độ mà một phút thảnh thơi có người cứu tinh thần có chút chịu không nổi mà ngất. Gã đội trưởng biết lần này đụng đối thủ rồi, nên cũng không có ý định thể hiện sức mạnh nữa, hắn sờ lên ngón giữa đeo nhẫn của mình, tự dưng đâu đâu rút ra một thanh đao có khảm một viên ngọc màu xanh tím ở giữa, hít một hơi thật sâu, nhìn đàn em của mình hơi thở có chút loạn, hơi run, nhưng không phải là hoảng sợ, lẽ nào là huyết mạch uy áp giữa yêu tộc với nhau, sao mình không cảm thấy được chút yêu khí nào trong người hắn, cố gắng cảm ứng đâu phải là một lần đâu. Sau khi quan sát suy nghĩ trong vài giây hắn đã đưa ra một kết luận những tên đàn em này đánh không được, thế thì đành phải tự mình dốc lực rồi, hắn lấy ra thêm một viên đan dược, đây là Vô Giai Đan, nó là do yêu giới Thủy Linh Đại Thánh Kim Ngư Vương sáng tạo, sau đó truyền bá cho các luyện đan sư yêu giới cùng nhau phát triển.

Tác dụng của nó là giảm bớt sự áp chế cũng các thế giới có áp chế với yêu tộc, có rất nhiều nguyên nhân để một thế giới áp chế một chủng tộc, đa số là do một cường giả nào đó ghét chủng tộc đó, rồi dùng thân mình hay là một loại đại trận nào đó để áp chế chủng tộc đó, nhưng mà thế giớ này lại không phải như thế! Hình như thế giới này do vị tiên hiền đã sáng tạo ra <> tạo ra, mục đích thì không rõ nhưng mà không những yêu tộc mà đến cả tu linh giả cũng bị áp chế nặng khi bước vào nơi này, chỉ có Lam Vũ và Kimura kia là ngoại lệ, không gì áp chế được họ! Bởi vì bị áp chế vả lại thế giới này cũng chẳng có tài nguyên gì đáng giá nên tu linh giả cũng yêu tộc, tu ma giả cũng chả ai rảnh mà đi vào cái nơi khỉ ho cò gáy này, chứ không đâu đến lượt mấy phàm nhân luyện võ công xưng bá chứ!!!

Loại đan của hắn cũng là hàng tồn kho cùi bắp thôi, ăn vào không ngờ chỉ có một chút tác dụng như móng tay, cũng một phần vì vị tiên hiền dùng thân mình áp chế thế giới này quá mạnh mẽ, trừ khi mấy vị đại thánh trong tín ngưỡng của hắn ra đây không thì đều nhận áp chế không gỡ, mà đại thánh tới nơi này làm gì, vung tay cái sập mịe luôn cả thế giới. Thôi vậy, hắn lấy ra luôn 1 chai Vô Giai đan tầm 20 viên nuốt sạch, khí thế của hắn mạnh hơn một chút, cầm thanh chiến đao yêu dị thét lên:

- Nhận lấy cái chết!!!!!

Lam Vũ định dùng <> (đáng ra theo hán việt nên gọi là Hư Không chi môn nhưng mà tớ thích kiểu này hơn!!
) thì trong đầu lại vang lên âm thanh của lão tam:

- Này, lần này là đối thủ, để tao! Anh em có phúc cùng hưởng chứ!

- Được, đợi tao một chút!

Trả lời lão tam có chưa được 0,76s mà đã ăn một đao của gã đội trưởng, Lam Vũ bay thẳng tắp 200m, đụng ngã vô số cây cối, may mắn không bay hướng Minh Nguyệt đang núp. Một vết đao cực sâu ngay ngực Lam Vũ, chém rách một phần lá phổi, ruột cũng bị chặt ra 2 khúc, máu xịt tung tóe, đau đớn chết mất, Lam Vũ nghiến răng nhịn đau, không ngờ hắn nhanh tay như vậy, biết thế nên Lam Vũ không dám chần chừ nửa giây nào nữa vận dụngngay lập tức dịch chuyển sang nơi cách đó 15m, may mắn tính toán kỹ lưỡng! Gã đội trưởng này không ít kinh nghiệm chiến đâu nên hắn không muốn cho Lam Vũ một cơ hội thở dốc nào cả, vừa đánh xong hắn liền tiếp tục vung đao về phía Lam Vũ nhưng mà Lam Vũ đã thoắt cái ở phía sau 15m rồi, hắn cũng không tiếp tục suy nghĩ mà biến mất ngay tại chỗ tiến tới chỗ Lam Vũ chém, nhưng vẫn hụt, Lam Vũ đã ở chỗ khác rồi. Hắn thấy vậy liền không tiếp tục tấn công nữa, mà dùng vài giây ra để suy nghĩ, Lam Vũ cũng không động mà lặng lẽ để cho vết thương không phục, thở dốc, đúng là tốc độ tên này nhanh hơn mình xa. Gã nhận ra vấn đề hình như là do mình ra đòn quá chậm khiến đối phương cảm nhận được thì phải, nhận ra lỗi lầm là phải sửa, hắn lại tiến tới chỗ Lam Vũ lần này hắn không dùng vũ khí mà dùng chân đá cho lẹ, dùng vũ khí khiến động tác của hắn chậm đi 0,07s làm Lam Vũ có thời gian phản ứng. Đúng như hắn nghĩ nhưng cũng không phải như thế, Lam Vũ có tinh thần lực, việc phát hiện hướng đi của hắn rất dễ dàng, nhưng ngay khi hắn biến mất đã phát hiện rồi, chỉ có điều phản ứng không kịp thôi, thêm vào một điều nữa là anh chưa kịp tung toàn lực đã bị hắn chơi trên cơ chém 1 nhát tới giữa bụng, chưa kịp phục hồi thì bị tấn công liên tục không kịp thở sao phản công, qua trò hôm nay, Lam Vũ mới biết được cái gì là "Tiên phát chế nhân, tiên hạ thủ vi cường".

Do chưa thích ứng kịp thời với nhịp độ chiến đấu nên Lam Vũ bị đánh đập thảm, tuy nhiên anh cũng không nóng vội, cố gắng làm suy nghĩ tĩnh lặng lại, không được nổi điên, tích lũy chút kinh nghiệm. Hiện tại anh chỉ thiếu kinh nghiệm chiến đấu để điều khiển 1 thân võ nghệ này thôi... Sau vài phút ăn hành no nê, tên kia bóp lấy cổ Lam Vũ nhấc lên:

- Tưởng thế nào...thì ra ngươi chỉ là một tên Chân Linh cảnh nho nhỏ mà dám làm càn trước mặt ta. Mau khai ra công pháp ẩn khí của ngươi để được chết một cách thoải mái. - Hắn không cảm nhận được Lam Vũ là tộc gì, cũng như sức mạnh bao nhiêu nên cho rằng Lam Vũ có công pháp ẩn khí gì đó tuyệt diệu, cao cấp, đương nhiên muốn moi ra rồi.

Thấy Lam Vũ vẫn nhắm mắt lại, cố hít thở thật sâu và liên tục, hắn cười ha hả:

- Thế nào! Sợ rồi chứ, kiếp sau chớ làm anh hùng cứu mỹ nhân nghe chưa? Chết rất thảm đó, hahahah..

Tiếng cười của hắn bỗng dưng chậm lại rồi tắt hẳn, hắn trợn mắt bóp chặt cổ Lam Vũ hơn nữa:

- Mày..mày là yêu tộc? - Thấy vết thương ghê rợn mình chém đối phương lúc đầu đã không thấy đâu nữa, máu vẫn còn đó nhưng da dẻ thì không có một vết xước nào cả, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, đến cả đánh đập hành hạ lúc nãy bầm tím mà sao mới vài phút đã hoàn hảo lại rồi? Cho dù yêu tộc cũng không thể nào biến thái như vậy chứ, chẳng lẽ là yêu tộc huyết mạch cao quý của các vị Đại Thánh?

Làm Vu vẫn thở dốc nhưng lại nở ra một nụ cười gằn tàn nhẫn, phun ra một ngụm máu trên tay đối phương khó khăn nói(do bị bóp cổ):

- Haha, tao không phải yêu tộc gì đó! Nhưng tao cũng không phải người, haha! Cảm ơn mày vì ngày hôm nay, cho tao thấy được một cách dùng khác củavà cái gọi là tiên phát chế nhân, haha. - Nói xong lại phun ra một ngụm máu.

*Phốc* Máu bắn đỏ cả người Lam Vũ, gã đội trưởng trố mắt ra, vừa không cam lòng, vừa hối hận, hối hận vì sao lúc nãy mình không giết hắn luôn đi, hối hận vì mình ham công pháp của hắn mà trả giá, không cam lòng vì chết lãng xẹt, vùng trái tim của hắn đã bị cái cục bông quấn quanh thắt lưng Lam Vũ đâm xuyên qua, trái tim của hắn cũng đã nát bét. Đúng vậy, hắn trong lúc bất cẩn, tự tin đã nắm được Lam Vũ trong tay, không đề phòng mà bị 2 chiếc đuôi của Lam Vũ đâm xuyên tim và bụng, tốc độ của nó quá nhanh, thêm vào hắn không để ý lo cười nên mới thế, nếu không phải lúc nãy giết tên đàn em của hắn đập vỡ đầu mà vẫn còn sống, móc tim ra mới chết thì Lam Vũ bình thường là tấn công vào đầu đối phương rồi. Cười tươi trong thắng lợi:

- Cảm ơn mày đã dạy tao một điều nữa, chưa đến lúc chiến thắng không được phép thả lỏng bản thân, haha! 30 chưa phải là tết, haha! Mày không thắc mắc tại sao lúc nãy chém tao tại sao chỉ gây ra một đường đao dài mà không thể chém xuống phía dưới sao? Do nó đó, nó là đuôi của tao, thứ đao cùi bắp của mày sao tổn thương được nó, làm vũ khí không tệ, haha! - Lão tứ rất hiếm khi nói nhảm với người khác, vì đang hứng phấn nên tiện miệng cho đối phương vài lời để chết minh bạch. - Rút chiếc đuôi trắng tuyết đã nhuộm đỏ ra nhìn bọn thủ hạ của người đã chết mỉm cười, ho ra một chút máu.

Tên thủ lĩnh không cam lòng nhưng cũng chả thể thay đổi được điều gì nữa, cái chết lãng xẹt là cái chết ngu ngốc nhất, rõ ràng mạnh hơn đối phương, rõ ràng già đời hơn đối phương, rõ ràng kinh nghiệm phong phú hơn đối phương, cái gì cũng hơn mà chỉ một giây cười đắc ý thôi cũng phải trả giá bằng cả tính mạng, tình thế nghịch chuyển quá nhanh, bởi vậy có câu sư tử vồ thỏ cũng phải vồ toàn lực.... Hắn... đã trở thành người thiên cổ rồi.

Bọn đàn em nói trắng ra tử sĩ đều là người bị tẩy não, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, bởi vậy chưa có lệnh của đội trưởng, bọn hắn cũng không nhiều lời, không hành động lung tung, nhưng đang tình thế có lợi bỗng dưng thủ lĩnh chết cái rẹt, nên giờ bọn hắn không cần tuân lệnh đứng bao quanh ở bên nữa mà tất cả liều chết lao lên tấn công Lam Vũ, báo thù cho thủ lĩnh! Cũng không phải nói bọn chúng có cảm tình thâm hậu gì với thủ lĩnh mà do bọn hắn là tử sĩ(người sẳn sàng chết, thuộc hạ sẳn sàng chết để hoàn thành nguyện vọng của chủ nhân), bọn hắn chỉ có ý nghĩ là giết người đã giết thủ lĩnh thôi, chỉ cần người mà bọn chúng phải nghe lệnh chết thì bọn chúng sẽ điên cuồng trả thù như một bản năng. Bởi vậy nên rất nhiều quyền quý thế gia đều rất thích loại tử sĩ không có tư duy cá nhân này.

Lam Vũ nhếch mép, giờ lúc sử dụng cách mới củarồi, nó không chỉ dùng để bỏ chạy, tiến công mà còn dùng để... chơi trò thay đổi vị trí. Một tên hộ vệ cầm kiếm lao lên đâm Lam Vũ, Lam Vũ dùng tinh thần lực tạo ra mộtvào ngay trước mặt mình, chỉ có điều là cổng mở ở phía đối phương, một cổng ra ngay ở phía đối diện đồng đội của hắn, thế là tên này lao vào Lam Vũ mà lại đi xuyên qua cổng vào tới cổng ra, tự dưng đâm xuyên tim bạn mình, còn tên khác thì Lam Vũ dùng cổng vào ở chỗ tên định xông vào chém mình, cổng ra lại ngay ở trước mặt mình, tức thì tên kia lao ra lại bị đồng đội của mình đang lao lên chém Lam Vũ chém chết.

- Haha, sảng khoái! - Đang cười, cũng mặc kệ nãy giờ lão tam đang mắng anh không chịu hợp tác, giết mất đối thủ mạnh để hắn luyện tay. Bỗng dưng lão nhị hưng phấn hét:

- Để tao, trò này vui đó, để tao ra! Không cho là tao hờn mày! - Thấy trò lấy địch chế địch của lão tứ mà làm lão nhị phát ham, đòi ra, còn đe dọa sẽ giận nữa.

Lão tứ cũng biết đủ, mình đã giết đủ rồi, để cho huynh đệ chơi. Lão tam thì cũng mặc kệ đi, mà lão nhị hắn hơi con nít, sẽ giận thật đấy, anh em gây chuyện là không nên! Thế là đổi cho lão nhị lại ra sân. Lần này Lam Vũ thích thú hơn nhiều, cười ha hả, sau khi lặp lại trò vừa rồi thì lại nghĩ ra trò khác, lão nhị tinh ranh hơn 3 người còn lại nhiều, anh lấy vũ khí WOW-Đá Cục của mình ra chọi xuyên tim một gã tử sĩ hộ vệ, sau đó lại tạo cổng vào ngay sau lưng hắn, cổng ra lại ngay tim tên khác, lặp thêm một lần nữa, thế là tạo thành thế "một hòn đá ném chết 3 con sói", cười tủm tỉm rất vui. Tên ác nhân này nghỉ ra trò quái đản nên giải quyết 11 tên này trong có vài phút. Sau đó lại thấy thương thế của mình tự dưng lành hẳn rồi, tinh thần lực không những hồi phục mà cũng đã đột phá tới tầng 4, ngang cấp Nguyên Linh cảnh rồi, Lam Vũ vỗ đùi cười to:

- Cái này không phải là farm quái lên Level trong truyền thuyết sao, hahaha! Sau này phải tích cực đi farm một chút mới được, heh... - Bỗng dưng cảm nhận được bầu trời có chút tối lại, mây đen đang tụ tập trên đầu mình thì phải.

Mọe ơi, thiên kiếp a! Ta làm gì nên tội chứ, chưa từng tàn sát qua người tốt mà, cũng chưa làm chuyện ác bao giờ! Theo tên áo đen thì làm chuyện ác tận cùng lúc đột phá lv mới dính thiên kiếp hoặc là một yêu nghiệt muốn đột phá Thiên Linh trở nên mới có thiên kiếp mà, mình còn chưa tới mà! Chém vậy chứ Lam Vũ cũng không phải lần đầu đụng thiên kiếp đâu, nhớ hồi mới bị dung hợp linh hồn thì có lúc tên Bạch Hư Không đang hấp hối kia định tỉnh lại, mọc tới 9 cái đuôi mà bị sét ở trên trời đánh chết ở quảng trường thị trấn! May mắn đấy, không thì chúng ta đã đổi main từ chap đó rồi! (Đùa thôi!)! *Rẹt rẹt*, đủ thứ âm thanh kinh khủng phát ra, mây đã xạc đủ điện thì phải...

=============== Ở Tuyết gia, quần hùng tụ tập đầy đủ =======================

Mọi người đã tập trung đông đủ ở luyện võ trường Tuyết gia, bên phải là Hoa Sơn ngũ nhạc, Không Động, bên trái là Nga Mi, Cái Bang, Thiếu Lâm, à nhầm, không phải(Thi cử tốt lành nên kai troll tí thôi nhé
)! Bên trái theo thứ tự là Tuyết Sơn kiếm phái, Linh Sơn tự, Phiêu Linh phái, Ngũ Độc giáo(mình cuồng kim dung lắm nhưng những môn phái như cái bang đồ không dám đem vô, chỉ dám đem cái phái này!), Thiên Thành! Nói đên Thiên Thành, đó là ngôi thành duy nhất độc lập với các thế lực giang hồ, hay nói cách khác nó cũng chính là một thế lực giang hồ. Bên phải là Vô Không sơn, Tiêu Dao phái, Võ Thánh Đường. Còn ở giữa là ngũ bá cùng gia thuộc và Đại Nhật giáo. Một thiên vương của Đại Nhật giáo là Kình Hỏa Thiên Vương tới trước mặt Tuyết Vô Song ôm quyền cười tươi:

- Tuyết gia chủ, đại hội bắt đầu được rồi chứ!

- Giáo chủ các người đâu! Hắn sợ quá co đầu rụt cổ không dám tới sao? - Tuyết Vô Song không yếu thế, cũng không hỏi bọn hắn tại sao lại mở trò ở trước nhà mình.

- Haha, cái này gia chủ không cần lo lắng! Giáo chủ đại nhân sẽ sớm đến thôi, ngài nói chúng ta cứ tổ chức trước đi, không cần chờ, ngài sẽ cho gia chủ một kinh hỉ, chúng ta rồi cũng sẽ là người một nhà mà.

- Người một nhà, ngươi... ! - Tuyết Vô Song tức giận vỗ bàn, nhưng cũng không manh động, 2 trong 4 ngũ bá còn lại sẽ rất vui nếu mình gây chuyện với Đại Nhật giáo đó.

Không đợi Tuyết Vô Song đồng ý, gã Kình Hỏa Thiên Vương cao giọng dùng nội lực làm âm thanh mình như sài micro nói lên:

- Đa tạ chư vị võ lâm đồng đạo đến tham gia đại hội võ lâm do Đại Nhật giáo chúng ta tổ chức, ta Kình Hỏa Thiên Vương dưới quyền Đại Nhật giáo chủ tuyên bố đại hội bắt đầu!

Ngay khi hắn thông báo xong thì ở dưới võ lâm nổi lên một cuộc tranh luận:

- Không thể nào, đại hội này do ma giáo mở ra sao! Sao chúng ta có thể tham gia một cái tà hội thế này được.

- Không phải Tuyết bá phát thiệp mời sao, sao lại như thế.

- Bỏ về đi, không thể tham gia tà hội của đám ma nhân được.

- Người không thấy cả ngũ bá ở trên sao, dám về trước ư?

..............
 

Bình luận facebook

Top Bottom