OnGoing (Tiên Hiệp)Lãng khách vô danh

Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 13: Vô Danh vs Tuyết bá
- Vị bằng hữu này, ngươi muốn làm gì vậy? Chúng ta chỉ muốn đưa cô gái này về nhà mà thôi, không hề có ác ý đâu. - Một tên đưa kiếm ra phía trước chất vấn.

Bọn phía sau thì biết điều, lui một bước, im lặng. Lam Vũ đã quá quen với thể loại ngụy quân tử này, dù là truyện hay đời thường anh cũng gặp qua rồi với lục mục đích hôm nay là vui chơi, không phải là nói chuyện đạo nghĩa giang hồ với lũ này, săn ống tay áo lên đưa nắm đấm ra trước mặt bọn chúng:

- Các vị, vui chơi tận hứng nào, tới đi. Các vị có 10s để lên, không lên ta sẽ lên, nhưng mà...chủ động thì vẫn có tinh thần hơn đúng không? - Lam Vũ nghĩ rằng đây là một bữa thử nghiệm xem mình có bị mất kiểm soát nữa hay không, nên muốn dùng lời lẽ kiểu khinh bỉ để chọc giận bọn chúng ra tay giết mình, như vậy lỡ có mất kiểm soát cũng không trách mình được, vấn đề là vẫn không hiểu tại sao mình lại mất kiểm soát, lúc mất kiểm soát mình cũng không có cảm giác gì lạ, đến khi bình tĩnh rồi mới nhận ra mình vừa hành động kỳ quặc.

- Ngươi...ngươi tưởng bọn ta sợ ngươi? - Vâng, cá liền cắn câu, à mà cũng không phải nói là bọn chúng cắn câu, cũng giống Lam Vũ, bọn ngụy quân tử này cần lý do mới có thể xuất thủ đánh người trước mặt người khác được, vậy nên bọn hắn đang chờ câu nói "bất kính" với người khác của Lam Vũ, vừa hay Lam Vũ thõa mãn chúng.

Bọn chúng có hai người rút kiếm xông lên, Lam Vũ không muốn giết bọn chúng nên anh không sử dụng năng lực của tu tiên giả, anh chỉ thủ thế theo kiểu võ karate truyền thống. Gã cầm kiếm mỏng như tờ giấy lao lên định chém ngang người, Lam Vũ chỉ lui một bước, vừa đúng vượt qua tầm quét của kiếm, sau đó ngay lập tức trả cho đối phương 1 đấm ngay bụng, vừa đấm trả thì kẻ còn lại đã vung thanh kiếm khá dài của hắn. Bàn tay Lam Vũ nắm chặt lại, để lộ ra ngón giữa tạo thành hình cái giống khi cốc đầu người khác, anh cốc mạnh vào sống kiếm của hắn, làm hắn đánh rơi thanh kiếm, đá một cước ngay chân làm hắn ngã lăn ra đất.

Bọn hắn cùng lắm chỉ bị đánh gãy xương, có thể khôi phục lại, cảm thấy bọn này chẳng có chút thú vị gì, Lam Vũ đành phải chủ động, trái một đá, phải một đấm, ở giữa một chưởng. Ba người như 3 con cừu non không có lực chống trả đã nằm gọn dưới đất, anh cũng không thấy mình hành động kỳ lạ, cũng không thấy cảm giác hưng phấn hay kích thích tí nào. Chẳng lẽ ngẫu nhiên nó mới hiện ra nhỉ? .....

========Cùng lúc đó ở nhà===========

- Đại ca, ngươi có nghĩ bọn họ có chuyện gì không? Đêm khuya rồi mà chưa về. Nhất là Thiên Thiên tỷ trước giờ chưa bao giờ rời khỏi nhà lúc trời tối cả. - Tuyết Tiên Nhan lo lắng đi qua đi lại hỏi.

- Không có chuyện gì đâu, muội đừng lo lắng quá, nếu tới nửa đêm mà họ chưa về, ta sẽ đi tìm, bọn họ là người bình thường, chạy đâu xa được chứ. Đừng lo lắng. - Tuy nói vậy nhưng Vô Ưu cũng lo lắng cho hai người kia lắm, nhưng không hiểu sao trong lòng anh lại nghĩ rằng nhị đệ nhất định không có chuyện gì xảy ra.

- Dạ! Bọn họ ra ngoài cả ngày rồi chắc đói lắm, để muội kêu người nấu thức ăn trước đã. - Con gái lúc nào cũng nghĩ chu đáo hơn con trai về khoản chăm sóc mà.

Đúng lúc đó có một gia nhân Tuyết phủ chạy vào quỳ xuống báo:

- Tiểu thư!

Tuyết Tiên Nhan khôi phục lại bộ dáng chủ tử, không còn lo lắng nữa:

- Chuyện gì?

- Lão gia dặn tiểu thư ngày mai có Tây Hoa đại hiệp giá lâm, có dẫn theo một vị công tử, người muốn tiểu thư sáng sớm mai hồi phủ. Ngài có dặn thêm là ngài có nghe nói tiểu thư có 2 vì ca ca kết nghĩa, ngài rất muốn gặp, hi vọng tiểu thư có thể dẫn theo 2 vị công tử cùng về.

- Cha ta à? Được, về báo lại với cha ta mai ta sẽ dẫn 2 vị ca ca tới.

Tuyết Tiên Nhan suy nghĩ một chút rồi nói với Quỳnh Vô Ưu:

- Đại ca! Ngày mai ngươi đi với ta chứ?

- Hm? Không phải mai nhà muội tiếp đại hiệp nào đó sao. Ta tới thì làm gì?

- Chắc chắc tên tiểu tử con lão muốn tới đây đánh chủ ý tới muội, muội không thích những tên bất tài như thế, cái gì cũng nhờ trưởng bối, huynh đi nhé? Muội rủ thêm nhị ca nữa. Cha muội cũng muốn gặp hai người nữa.. - Vẻ mặt tội nghiệp cầu xin.

Trầm ngâm một lúc rồi Quỳnh Vô Ưu cũng gật đầu:

- Ừm, vậy mai đi thì báo ta. - Anh không thích giang hồ ồn ào thị phi một chút nào nhưng mà vì tam muội đành phải ráng vậy.

==================Bên khu rừng tăm tối=================

- Chán phèo! Chẳng có gì thách thức cả, các ngươi cú... - Mặc dù anh đã không sử dụng bất cứ năng lực đặc biệt nào rồi nhưng mà vẫn còn khả năng quan sát phán đoán nhạy cảm của người tu thần mà không thể ẩn được, nên mặc dù anh chỉ sử dụng võ đường phố hiện đại cũng đánh vỡ mồm bọn kia ra rồi, đang nói thì bị cắt ngang.

- Mày..mày cút xa ra cho ta! Nếu không..nếu không ta sẽ giết con ả này. - Đăng sau Lam Vũ đã có kẻ không chiến mà lén lút bắt Thiên Thiên với thanh kiếm đang kề cổ cô ấy.

Không giống như tưởng tượng của gã, hoặc là tên kia là kẻ vô nhân tính vô tình đi ngang qua đây, gã sẽ chọc giận hắn, hắn bất chấp tính mạng của cô gái kia tiễn 2 người lên bảng một lúc luôn(die). Hoặc nếu may mắn thì tên kia có thể là người quen của con ả này hoặc ít nhất hắn cũng là một người hiệp nghĩa, mình sẽ lợi dụng được cơ hội này chạy thoát. Hắn chỉ thấy Lam Vũ từ từ quay đầu lại, hắn không biết rõ đằng sau chiếc mặt nạ đen tối kia là cảm xúc gì, nhưng hắn có cảm giác hình như mình đã chọc vào một tổ ong rồi thì phải. Đúng như hắn cảm nhận, lúc này Lam Vũ đang rất tức giận, anh ghét nhất là những kẻ dùng người khác để uy hiếp mình, dù có quen hay không.

Có lẽ là anh ảnh hưởng trong các bộ phim truyện hiện đại mà mình hay coi trước kia, khi nhân vật chính sắp hoàn thành một cái gì đó quan trọng của đời mình thì chắc chắn có đối thủ của anh ta xuất hiện và lấy người thân(bạn bè, vợ, con chẳng hạn) của anh ta ra đe dọa để anh ta phải từ bỏ việc mình sắp hoàn thành, rồi cuối cùng anh ta đã mất đi thứ mình cố gắng làm bấy lâu nay nhwung bù lại anh ta nhận được tình cảm sâu sắc hơn từ người mình cứu được, âu đó cũng là quy luật bù trừ, thể hiện được sự gay cấn của bộ phim truyện mà còn thể hiện rằng đời không có chuyện gì là hoàn hảo. Nhưng mà những lúc như thế Lam Vũ ức chế lắm, ức thay nhân vật chính cơ, đôi khi anh còn nguyền rủa lũ phản diện nữa. Thế nên giờ anh cực kỳ ghét bị những thứ thế này.

- Mày vừa từ chối quyền được sống rồi đấy. - Anh tự dưng nói bằng một câu tiếng việt, khiến tên kia không hiểu gì hết nên vẫn tiếp tục đe dọa.

- Nếu ngươi không chịu thì... - Hắn vừa nói vừa đưa thanh kiếm gần cổ Thiên Thiên hơn, cô gái thì sợ quá nhắm tịt mắt rồi, nước mắt dàn dụa nhưng không khóc nên lời. Chưa kịp buông hết lời đe dọa thì Thiên Thiên ngã xuống đất, còn hắn nhận ra hắn đang bay trên không, à không phải, là bị người túm cổ lên mới đúng.

Nhìn xuống mặt đất cách mình 30m, hắn phát hoảng:

- Á aaaaaaaaaaaaaaaaa.

- Sợ không? - Lam Vũ hỏi hắn.

Do bị bóp chặt cổ nên hắn không nói được một lời chỉ có thể gật đầu, Lam Vũ lại tiếp:

- Vậy ngươi có có biết cô gái dưới kia lúc nãy cũng sợ không? Lần sau có sống lại kiếp khác thì nên nhớ hãy nghĩ về cảm nhận của những người yếu đuối trước khi ngươi bắt nạt nhé.

Nói xong Lam Vũ dùng cả lực tinh thần của mình đánh ra một chưởng làm tên kia biến thành tro bụi ngay lập tức. Nhẹ nhàng không vương lại chút máu bẩn nào. Móng tay anh mọc dài ra 10cm, phất tay một cái lực tinh thần của <> trào ra tạo ra một đường rãnh dài 3km dẫn tới Hoàng Thành. Rồi nói to:

- Cô gái, đi theo rãnh này cô sẽ về lại được nhà.

Xong lại dùng tinh thần cảm ứng phụ cận bán kính 50km xung quanh, rồi nắm chặt tay thở dài:

- Trong tầm nhìn lại không có đối thủ, toàn là những kẻ yếu kém, thật đáng tiếc! Ta cần đối thủ để có thể thăng tầng 4. - Biến mất giữa khoảng trời.

Sau khi Lam Vũ biến mất 15 phút thì Thiên Thiên mới hoàn hồn, nín khóc. Cô đang đắn đo không biết có nên nghe theo lời của gã đeo mặt nạ kia không? Nhưng mình đâu còn lựa chọn nào khác, cô đành lủi thủi đi theo con đường mà Lam Vũ đã vẽ ra, 5 người đang ngất thì vẫn ngất, khi tỉnh dậy chúng vẫn không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì. Đi được nửa đoạn đường thì Thiên Thiên gặp Quỳnh Vô Ưu, anh ta hỏi:

- Cô nương, cô có sao không? Nhị đệ ta đâu?

- Ta không biết, ta không có gặp hắn. - Rồi vô thức tiến về phía trước, trong ngực vẫn đang ôm con thỏ, chuyện tối đả kích rất lớn đến tinh thần của Thiên Thiên, y như con nít vừa nhìn thấy quái vật vậy.

Quỳnh Vô Ưu thấy vậy liền biết trong rừng đã xảy ra chuyện rồi, có thể bây giờ tinh thần cô gái chưa ổn định nên anh có hỏi cũng không hỏi được gì, đành về đợi tam muội hỏi vậy, không biết nhị đệ đã đi đâu rồi. Đi tới hết vết rãnh tức là dừng ở cổng thành thì Thiên Thiên dừng lại, không đi tiếp nữa, nãy giờ cô chỉ là hành động vô thức thôi, nên lúc vết rãnh vừa hết cơ thể không biết có nên đi tiếp hay không. Quỳnh Vô Ưu chờ 5 phút vẫn thấy cô nương kia đứng im không nhúc nhích, dường như không có ý định đi vào thành thì mới mạnh dạn hỏi:

- Thiên Thiên cô nương, chúng ta vào thành thôi, tam muội của ta rất lo lắng cho ngươi đấy. Thiên Thiên cô nương. - gọi mà thấy hình như đối phương không để ý tới mình.

Anh mới bắt đầu tiến sát lại tai Thiên Thiên, gào:

- Thiên Thiên cô nươnggggggggggggggggggggggg.

Quả nhiên Thiên Thiên giật mình tỉnh lại:

- Hả? Ngươi là đại ca của tiểu Tuyết phải không? Sao ngươi hét trước mặt ta thế?

- Hả? Cái gì? Cô gọi nhị đệ ta là Cửu ca mà sao lại gọi ta như thế. Mà sao cô không đi tiếp, về nhà thôi, tiểu tam lo cho cô lắm đấy.

- À..ừ. - Rồi ôm con thỏ trắng đi vào thành, Quỳnh Vô Ưu đi theo.

Trong lúc đó thì Lam Vũ vẫn bay lượn trên bầu trời tìm kiếm đối thủ............

================Trở về căn nhà của 3 anh em===================

Quỳnh Vô Ưu sau khi đưa Thiên Thiên về nhà của mình thì kiếm một chiếc ghế ngồi bên cạnh, quyết không tham gia vào cuộc nói chuyện của các cô gái, anh ta vẫn có cảm giác Lam Vũ không vấn đề gì nên không đi tìm. Tuyết Tiên Nhan thì được giao nhiệm vụ chăm sóc cho bà chị vừa mới hoàn hồn, cùng hỏi về tung tích của nhị ca:

- Thiên Thiên tỷ tỷ, tỷ thật sự không sao chứ? Sao lại lạc trong rừng thế? - Sau khi bảo hạ nhân mang thức ăn lên thì mới bắt đầu hỏi.

- Ta..ta không sao, cũng không biết gì cả, ta mãi chạy, lạc lúc nào không biết. - Đang đói nên cô gái Thiên Thiên này ăn rất nhanh.

- Thế..thế tỷ có thấy nhị ca của ta đâu không? Huynh ấy chạy theo tỷ mà?

- Không, ta không thấy hắn đâu cả, có lẽ hắn lạc rồi cũng nên, hoặc đi chơi rồi, hắn lớn rồi, lại là nam tử, muội sợ cái gì.

- Muội không lo về điều ấy, nhưng mà giang hồ hiểm ác, ai biết được chuyện gì xảy ra. - Nghe vậy thì Tuyết Tiên Nhan bắt đầu hơi lo.

- Ưm..ưm..ngoàm. - Thiên Thiên vẫn cố nhai bánh bao, dù sao đây cũng là nhà của chị em thân thiết nên cô nàng không ngại gì cả, không cần giữ hình tượng thục nữ...mà quên có một anh chàng đang ngồi bên cạnh.

- Ôi! - Tuyết Tiên Nhan lau mồ hôi trán, bó tay rồi, thôi đợi bả ăn xong rồi mình với đại ca đi tìm vậy.

Cuối cùng cũng ăn xong, Thiên Thiên thổi một hơi:

- No rồi! Tí nữa lúc nãy ta đói chết mất.

- Thiên Thiên cô nương, vậy lúc nãy trong rừng ngươi gặp những gì? - Chờ Thiên Thiên ăn xong Quỳnh Vô Ưu mới hỏi.

- À đúng rồi, sao quần áo tỷ bị rách vậy, người cũng rất bẩn. - Giờ Tuyết Tiên Nhan mới để ý.

- Hihi! Nói ra thì ngại, ta chính là bị bé con này đuổi chạy mà té đây. - Thiên Thiên đưa con thỏ ra trước mặt.

- Trời ạ! Tưởng gì. - Tuyến Tiên nhan cảm thán.

- Chỉ vậy thôi sao! Ta thấy bộ dạng của cô lúc ta gặp được rất sợ hãi, vừa mới khóc xong, vì sao thế? Chẳng lẽ vì con thỏ nhỏ này? - Anh vẫn không tin một cô gái vì con thỏ cô ta đang ôm mà sợ hãi đến như vậy.

- À không phải, ta có gặp một nhóm người. Ta nhờ bọn chúng đưa ta về thành.

- Hm? Người? Bọn chúng có làm gì tỷ không?

- Không có! Chúng nhận lời giúp ta về nhà với 1000 lượng vàng. Thế nhưng chưa kịp dẫn ta đi bọn hắn gặp một gã quái đản, hình như gã giết hết bọn chúng rồi.

- Gã quái đản? - Không ngờ Tuyết Tiên Nhan và Quỳnh Vô Ưu cùng đồng thanh.

- Ừm! Gã đó cả người mang áo choàng màu đen, đeo mặt nạ. À mà không biết đó có phải là người không nữa.

- Không phải người? - Cả 2 người lại đồng thanh.

- Ừ, gã ta có thể bay. Gã có thể lơ lững giữa không trung nữa nên ta mới nói có thể không phải người, người làm sao có thể bay chứ, ta có nghe nói người trong giang hồ biết khinh công, có thể nhảy cao, xa cũng có thể làm mình rơi xuống chậm hơn, có thể đứng trên đầu ngọn cỏ nhưng hắn ta hoàn toàn lơ lững giữa không trung.

- Hả? Vậy gã dùng vũ khí gì? - Lần này cả 2 người vẫn đồng thanh.

- À nhắc tới vũ khí ta mới khẳng định hắn chắc chắn không phải là người rồi, có thể là yêu quái hoặc thần tiên đấy. Hắn dùng tay và chân của mình thôi, nhưng..nhưng cái đường rãnh như kiếm chém kéo từ rừng vào thành là do một..một cái phất tay của hắn, hắn bảo ta đi theo đường rãnh hắn tạo ra thì sẽ về đến nhà. Hai người đừng tìm hiểu nhiều nhé. Có khi hắn vẫn ở đâu đây quan sát chúng ta, nếu như làm hắn không vừa lòng thì không xong đâu.

Lần này thì Quỳnh Vô Ưu và Tuyết Tiên Nhan lại nói 2 câu khác nhau:

- Không thể nào!!!! - Quỳnh Vô Ưu bật mình đứng dậy.

- Vô Danh ma đầu? - Còn Tuyết Tiên Nhan thì há mồm ra.

Thiên Thiên thì không hiểu hai người kia đang nói cái gì cả. Dù sao cô cũng không phải là người giang hồ nên không biết nhiều lắm, cô cũng sợ gã kia nữa.

- Thiên hạ còn có cao thủ như vậy sao? - Quỳnh Vô Ưu thì thẫn thờ.

- Vô Danh ma đầu vốn là cao thủ tuyệt thế mà, chỉ sau ngũ bá thôi. - Tuyết Tiên Nhan thì cho là hiển nhiên.

- Muội chưa thấy vết rãnh mà hắn tạo ra đâu, dài tới tận 3km, sâu 1m. Ta đã xem kỹ, tưởng là do ai đó dùng nội lực chưởng phá liên tục, ai ngờ là do một cái phất tay nhẹ. Muội còn nghĩ hắn yếu hơn ngũ bá sao?

- Hả? Chuyện này...để mai muội hỏi cha muội xem ông ấy có thể làm được như vậy không?

- Ta mệt rồi, muốn đi nghỉ. - Thần sắc của Quỳnh Vô Ưu không tốt tí nào.

- Tỷ tỷ cũng đi nghỉ đi. Muội đi phân phó hạ nhân chuẩn bị cho ngày mai đã. - Tuyết Tiên Nhan là tiểu thư của một thế gia giang hồ, thế nên cô rất quan tâm đến các cao thủ xuất hiện trên giang hồ.

Tự dưng một vấn đề gây chú ý xuất hiện thế là họ quên mất Lam Vũ luôn. Anh hiện vẫn còn lang thang khắp nơi, cố tìm ra đối thủ đủ mạnh để đánh một trận, trạng thái này của Lam Vũ không được bình thường tí nào, trong ý thức chỉ còn có đánh lộn mà thôi.

Sáng sớm hôm sau, có sẳn chiếc xe ngựa lớn 4 con chờ bọn họ trước của, Tuyết Tiên Nhan vẫn đi qua đi lại:

- Sao nhị ca vẫn chưa về nhỉ?

- Có lẽ nhị đệ gặp cảnh nào đó hữu tình rồi ngồi luôn ở đó viết nhạc của nên, chắc là vậy? - Tuy rằng vẫn còn cảm giác kia nhưng anh ta bắt đầu lo lắng.

- À, cũng có thể! Nhị ca có lẽ cũng không phải là người bình thường đâu. Chúng ta đi thôi, không thể chờ nữa, cha muội rất ghét sự trễ nãi, ông ấy sẽ mắng muội mất. - Cô nàng chợt nhớ tới lời đánh giá của 2 vị hộ vệ cao thủ của mình trước kia về Lam Vũ nên đành tự trấn an mình rồi vội đi, cô vẫn rất kính sợ cha mình.

Hai người đành bước lên xe ngựa, xe ngựa bắt đầu chạy. Chạy 2 tiếng sau cũng tới được Hàn Tuyết sơn trang của Tuyết gia, xe của Tuyết Tiên Nhan dừng trước cửa, phía trước bọn họ đã có xe ngựa khác đậu rồi. Trong xe có 2 người một gìà một trẻ bước ra, già chắc cỡ 50 đạo mạo hiền lành tướng đại hiệp quân tử, trẻ thì 17 anh tuấn dắt kiếm bên hông rất có khí thế. Quỳnh Vô Ưu bước xuống trước, Tuyết Tiên Nhan xuống sau, hai người kia liền thấy bọn họ, lão già thì nhẹ nhàng gật đầu chào, còn trẻ thì tiến lên chào hỏi:

- Tiểu Nhan! Ngươi còn nhớ ta không, Tạ Yên Minh đây! Hồi 8 tuổi, chúng ta đã chơi cùng nhau đấy! - Hắn hoàn toàn quên mất Quỳnh Vô Ưu, sau đó thấy Tuyết Tiên Nhan không trả lời mới nhận ra mình thất thố:

- À, ta thật có lỗi! Xin chào vị huynh đệ này, ngươi tên gì?

- Ta tên Quỳnh Vô Ưu, chúng ta cũng không quen biết, ngươi không cần chào hỏi đâu, k...- Đang nói thì vô ý nhìn qua lão già khiến Quỳnh Vô Ưu giật mình trong thoáng chốt, rồi lại trở về bình thường.

- Thì ra là Quỳnh thiếu hiệp, ngưỡng mộ đã lâu.

- Hahaha, toàn những lời sáo rỗng ngốc nghếch, huynh ấy là văn nhân thì thiếu hiệp với ngưỡng mộ gì chứ, ngươi bị ngu à? - Không thích hắn chút nào nên Tuyết Tiên Nhan sẽ không bỏ qua cơ hội đả kích đối phương.

Ặc..gã Yên Minh ngậm mồm lại ngay, không ngờ Hàn Tuyết sơn trang cũng có văn nhân ngoại tộc tiến vào, chẳng lẽ, Tiểu Nhan thích gã thư sinh này? Trong nháy mắt hắn hiện ra địch ý với Quỳnh Vô Ưu. Quỳnh Vô Ưu chợt nói:

- Tiểu Nhan, gần đây có một nơi mà lúc trước ta với Cửu hay tới, có lẽ giờ đệ ấy đang ở đó, ta đi tới đó đây, nếu gặp ta sẽ dẫn hắn về đây. Muội vào nhà trước đi. - Quỳnh Vô Ưu đương nhiên biết gã kia đang định tấn công tam muội mình, thế nên anh mới gọi tam muội là Tiểu Nhan thay vì tam muội hay tiểu tam.

- Dạ! Vậy huynh mau đi đi! Muội ở nhà chờ! - Cô nàng cũng thông minh nên phối hợp diễn xuất ngay.

Quỳnh Vô Ưu chạy đi mất, Tuyết Tiên Nhan dẫn đường cho 2 vị khách vào nhà. Dẫn họ đi dạo xung quanh sơn trang rồi một tiếng sau mới dẫn vào đại sảnh, cha của Tuyết Tiên Nhan, gia chủ Tuyết gia, Tuyết Vô Song, một trong ngũ bá trong võ lâm, chiếm giữ vị trí phía Đông, ngoại hiệu Băng Thiên Tuyết Địa. Hai người khác kia bước vào đại sảnh, việc đầu tiên bọn họ làm là vái chào lão:

- Bái kiến Tuyết gia chủ, hôm nay cha con tại hạ mạo muội làm phiền một phen, mong ngài thứ lỗi.

- Không ngại..không phiền, haha. Tây Hoa đại hiệp nổi danh một phương đến đây thăm Tuyết gia nghèo nàn đây mới là vinh hạnh của ta. - Đương nhiên Tuyết Vô Song thật sự xem gã Tây Hoa này không ra gì cả, chỉ nói những lời khách sáo thôi.

- Ta xin được giới thiệu, đây là Tạ Yên Minh, khuyển tử của tại hạ. Còn không mau chào Tuyết lão gia. - Lão cũng không phải dạng vừa, chưa gì đã bảo con mình gọi Tuyết Vô Song là lão gia rồi, ý nói như người trong nhà vậy.

- Bái kiến Tuyết lão gia.

- Ngoan ngoan, haha! Đại hiệp thật sự là có phước, không như ta, nhà chỉ có một đứa con gái, mà nó chỉ thích đèn sách, haha.

- Lão gia quá khen. - Hắn ôm quyền vái một cái nữa.

- Tiểu Nhan, mau ngồi họ ngồi.

- Dạ! - Tuyết Tiên Nhan nghe cuộc đối thoại của họ mà bĩu môi khinh bỉ, toàn những gã dối trá, kể cả cha cô nữa.

Bỗng dưng một bóng người xuất hiện phía sau lưng 2 người kia. Một người mặc áo choàng đen che khắp người, đeo mặt nạ quỷ, hắn lơ lững ở giữa căn nhà. Tuyết Vô Song phản ứng rất nhanh:

- Vị bằng hữu này có phải là Vô Danh không? Tiểu Nhan, lấy ghế cho Vô Danh tiền bối luôn. Mời ngồi. - Ông ta không hổ là bá chủ một phương, khí độ cũng rất tốt khi đối xử với một người vô cớ vào lãnh địa của mình như vậy.

- Đa tạ, Tuyết gia chủ khoản đãi, thật có lỗi quá. Ta tới nơi này giết người, vì thế nên không thể ngồi xuống rồi, mong ngài thứ tội, ngày khác ta sẽ đến đây tạ tội. Tạ Yên Khánh, một kẻ vô sỉ, lòng lang dạ sói, bán đứng bằng hữu cầu vinh, chuyên đánh lén sau lưng, ném đá dấu tay, phán quyết cái chết. - Nói xong cả người hắn bốc ra từng làn khói màu đen quỷ dị, vung chưởng về phía Tây Hoa đại hiệp kia.

- Khoan đã, không được động thủ ở Tuyết gia. - Không hổ danh là ngũ bá, Tuyết Vô Song rất nhanh lao tới đánh một chưởng vào gã Vô Danh kia.

Nhanh đến nổi gã Vô Danh phải thu lại chưởng của mình mà né người sang một bên, sau đó trả lại Tuyết Vô Song một chưởng ngay lưng. Nhưng nhờ vào nội lực thâm hậu mà Tuyết Vô Song không hề hấn gì, chỉ lùi một bước, đúng là Tuyết Vô Song mạnh hơn Vô Danh nhiều nhưng mà đây là nhà ông ta nên ông ta không dám đánh quá mạnh, lại Vô Danh có thân pháp quỷ dị, lơ lững lạng lách giữa không trung nên cục diện tự dưng trở thành dằng co. Cứ như một con cá heo đánh nhau với một con sư tử vậy, chả bao giờ chạm được nhau.

Vừa trùng hợp lúc đó *Lam Vũ* đang mãi bay ở cách đó 30km, anh hú lên:

- Yaaaaaaaaaa! Có đánh nhau, có kẻ mạnh, có đôi thủ,hahaha. - Gào xong tăng tốc lên thật nhanh bay về phía Hàn Tuyết sơn trang.
 
Last edited by a moderator:
Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chương 14: Hàng Long Thập Bát Chưởng vs Tuyết Sơn Đại Thế
=============Ở Tuyết gia=============

Tuyết Vô Song biết ở trong không gian chật hẹp này, đối thủ thì linh hoạt, mình thì không dám đánh mạnh sợ vỡ nhà, lan tới người khác, thật ra ông ta chỉ quan tâm cón gái mình, còn 2 thằng khách viếng thăm kia có chết cũng được, không vấn đề gì cả, cũng không ai dám hó hé gì với ông ta, cũng không có thằng "công an" nào dám tới nhà hỏi tội. Thế là ông ta bắt đầu chèn ép Vô Danh ma đầu, tìm cách đẩy hắn ra sân lớn, càng lúc xung quanh ông ta càng lạnh, khí màu xanh nhạt tỏa ra liên tục, ông ta tăng tần xuất tấn công lên. Vô Danh vừa lui về phía sau vừa tìm cơ hội đánh trả nhưng dường như chẳng hề hấn gì với lão, cuối cùng cũng thất thế bay ra ngoài.

Tiên Nhanh chạy ra ngoài theo để coi, còn 2 cha con kia run bần bật, tìm đường chạy ra cửa chính. Tuyết Vô Song càng đánh càng hăng, quyền cước càng nhanh, nội lực cùng dồn lên tới đỉnh, xung quanh ông ta đất đá bay loạn cả lên. Mục tiêu của mình đã bỏ chạy, Vô Danh cảm thấy không kiên nhẫn được nữa, hắn bắt đầu gấp gáp, nội lực hóa khí, làn khói đen quỷ dị lượn lờ xung quanh Vô Danh ngày càng nhiều, tụ thành hình một con rắn lớn màu đen, hắn chắp hai tay trước ngực, sau đó vung chưởng về phái trước:

- Xin lỗi ngài rồi, ta có việc quan trọng hơn! - Con rắn to màu đen do nội lực diễn hóa thành ngay lập tức lao về phía Tuyết Vô Song, mọi thứ đều tàn phá trên đường nó đi qua.

Tuyết Vô Song không hổ là một trong thiên hạ ngũ bá, ngay lập tức ông ta ngưng tụ nội lức diễn hóa thành một con tuyết điêu to đánh về phía con rắn đen, 2 con vật do nội lực ngưng tụ thành lao vào nhau tạo thành một vụ nổ lớn, nền đất quảng trường luyện võ của Tuyết Gia đã nát bấy. Nhanh chóng Tuyết Vô Song lao theo Vô Danh đã đuổi theo 2 tên họ Tạ đang chạy trốn, ông ta không thể lượn trên không như Vô Danh nhưng tầm nhảy và lực bật của ông ta rất cao, mạnh, chẳng mấy chốc đã vượt qua Vô Danh, hắn đã bị ông ta bọc đầu. Vô Danh hét lên:

- Chuyện này không liên quan đến ngài, bọn hắn cũng đã chạy ra khỏi phủ đệ của ngài rồi còn gì? - Vừa đánh một lát Vô Danh đã nhận ra mình chưa phải đối thủ của ngũ bá, thế nên hắn không muốn dây dưa nữa, mục tiêu chỉ là giết người, không phải là so tài đánh đấm.

- Ta không cần biết, nhưng nếu giang hồ biết có người đã vào Tuyết gia ta đập phá một phen rồi ung dung rời đi, vậy không phải ta trở thành trò cười sao? Đánh với ta một trận, thắng ta cho ngươi đi, thua thì tháo mặt nạ ra, ở Tuyết gia ta làm khách 1 năm, thế nào. - Vừa rồi khi Vô Danh vừa xuất một chưởng ông ta đã nhận ra một điều thú vị, nên muốn bắt hắn lại để hỏi chuyện, mọi thứ đều chỉ là lý do trên danh nghĩa thôi.

- Ta không hứng thú! Ta hiện tại rất là tôn trọng ngài, nếu hôm nay ngài quyết tâm cản ta thì tương lai đừng trách ta độc ác. Ta chỉ cảnh cáo một lần thôi. - Vô Danh cũng không yếu thế, hắn ta biết mình có ưu thế thời gian, đa số ngũ bá đều đã 50 trở lên cả rồi.

- Hừ! Vậy ta để xem ngươi độc ác với ta thế nào. - Tuyết Vô Song đã nổi giận thực sự, trước giờ chưa ai dám nói chuyện với ông ta với giọng điệu như thế, cho dù là 4 bá chủ còn lại cũng không dám.

Nói xong ông ta lại tung người về phía Vô Danh, Vô Danh không hiểu sao ông ta lại không dùng nội lực để xuất chiêu mà luôn tiếp cận mình để cận chiến quyền cước, vì thế nên hắn quyết định đi về hướng ngược lại. Vô Danh bay lùi về phía sau, người như u linh địa ngục, nội lực không ngừng hóa thành những đợt khí màu đen tỏa ra quanh mình, trong một khoảnh khắc hắn chưởng ra 5 con rắn màu đen, nói là con rắn chứ nó chỉ có hình thù là một con rắn to lớn gấp đôi con người, dài 15m, nhưng khoogn có mắt mũi lưỡi gì cả, chỉ có cái miệng mở rộng thôi, người trong võ lâm cố gắng mô phỏng chiêu thức của mình để diễn hóa nội lực của mình thành hình thù mà họ cho là mạnh nhất, hoàn hảo nhất, nên thực chất đây không phải là con rắn, mà chỉ là nội lực tụ thành hình một con rắn thôi.

Tuyết Vô Song thấy 5 chưởng của đối phương bay về phía mình, ông ta dồn nội lực vào tay phải, không diễn hóa nội lực thành hình thù con tuyết điêu (chim ưng tuyết) nữa, mà là cách dùng nội lực thô sơ nhất, trực tiếp dồn nội lực vào một bộ phận mà phát ra bên ngoài luôn. Nắm chặt bàn tay lại, ông ta tung một quyền về phía 5 con rắn, với nội lực thâm hậu một quyền mang theo nội lực tuyết băng giá đã chấn động không khí, tạo ra một sức phá hủy mạnh mẽ trực tiếp phá tan 5 con rắn đang lao về phía Tuyết Vô Song. Khi 5 con rắn vừa tan thì ông ta thấy Vô Danh đang đuổi theo 2 người kia mà lại không chiến với mình, ông ta bực mình đuổi theo, phía sau Tuyết Tiên Nhan cưỡi ngựa đuổi theo, cô nàng mang theo sau lưng là một chiếc hộp, trước giờ nàng hứng thú nhất là vẽ và xem cao thủ đánh nhau, giống như thích xem phim vậy, nhưng cô nàng lại không thích học võ, không ham danh tiếng gì cả, bình thường thì những người võ công kém không nên đi theo coi cao thủ cấp top thiên hạ đánh nhau, dễ bị "tên bay đạn lạc" mà chết oan, nhưng mà cô nàng ỷ vào cha mình võ công cao cường nên không sợ gì cả, dù biết cha mình thắng chắc nhưng vẫn đi coi.

Vô Danh thấy đối phương chưa gì đã tiếp cận mình liền biết hôm nay không có khả năng giết 2 người kia nếu không loại bỏ hoặc qua được cái "chướng ngại vật" này. Hắn liền dừng lại, cất lên tiếng nói:

- Ngài vẫn không chịu buông tha sao? Thắng ta thì ngài được cái gì?

- Haha, ta chỉ cần ngươi bỏ mặt nạ ra, làm khách ở nhà ta một năm thôi, không được sao? - Tuyết Vô Song mỉm cười.

- Vậy hôm nay ta phải phá bỏ xiềng xích để đánh với ngài một trận rồi, thật không muốn gặp hắn một chút nào, haizzz. Mong ngài chỉ giáo "Giáng Long Thập Bát Chưởng" của ta. - Nói xong Vô Danh đáp xuống mặt đất, dựa người vào gốc cây rồi gục người.

Tự dưng đang nói chuyện đối phương lảm nhảm vài câu gì đó mà Tuyết Vô Song không hiểu, rồi gục người dưới gốc cây. Hắn sợ quá nên bất tỉnh rồi à, hay là sợ mình ra tay bắt sẽ mất mặt nên giả vờ ngất để mình mang đi cho tiện rồi khi người khác cười sẽ bảo là lúc đấy phát bệnh, còn mình lợi dụng lúc người khác khó khăn để hạ độc thủ? Ông ta thử hỏi:

- Này, ngươi làm sao đó? Đừng giả vờ chết với ta, nếu không đứng dậy ta cho ngươi một chưởng chết thật đ...- Chưa nói hết câu thì bỗng nhiên Vô Danh bật dậy thật nhanh khoảng cách 15m mà chưa đến 1 giây đã vung chưởng trước mặt Tuyết Vô Song.

Quá bất ngờ nên Tuyết Vô Song chỉ kịp vung chưởng lên đối lại mà không kịp gồng chuẩn bị, kết quả đương nhiên là nghiên về 1 bên, giống như 2 mũi tên chạm nhau vậy, mũi tên được kéo căng hơn sẽ có lực mạnh hơn mũi tên chưa kịp kéo đã thả. Tuyết Vô Song bị lực chấn văng về phía sau 15m, vừa lúc Tuyết Tiên Nhan phi ngựa tới thấy cha mình bị đánh bay thì lo lắng hét lên:

- Cha!!!!

- Im lặng! Đứng xa ra một chút. - Đứng lên phủi quần áo, Tuyết Vô Song từ từ lột bỏ đi vẻ hiền lành của một vị trưởng bối.

- Dạ!! Kiếm của cha.. - Tuyết Tiên Nhan định đưa cái hộp sau lưng cho cha mình.

- Không cần!! Lùi ra xa 50m. - Tuyết Vô Song khoát tay.

- Dạ! - Tuyết Tiên Nhân chợt cảm thấy yên tâm hơn, chỉ cần cha không dùng thanh kiếm này thì trận này không có gì nguy hiểm cả, có lẽ gã kia cũng không phải đối thủ của cha.

Vô Danh thấy một đòn bất ngờ của mình không có hiệu quả cũng không có biểu hiện chút phản ứng nào, cũng không nhìn ra hắn biểu cảm cái gì cả vì hắn đeo mặt nạ rồi, chỉ nghe một tiếng than nhẹ:

- "Thiên Ma Chí Dị Thánh Nhân Kinh" thật sự rắc rối, tên kia cứ lúc nào gặp khó khăn là quăng hết cho mình, haizz. - Than thở xong một câu thì khí chất quanh người hắn thay đổi hẳn, nội lực dâng cao, Vô Danh lại lao lên.

Thấy đối thủ lao lên, không kịp suy nghĩ nhiều Tuyết Vô Song cũng vận nội lực tung ra một quyền về phía đối phương, hai bên lại bất đầu quần ẩu, đánh lộn như lưu manh đường phố, tuy nhiên trong mỗi quyền cước đều mang nội lực hủy diệt. Cuối cùng thì Tuyết Vô Song vẫn mạnh hơn một bậc, tuy nhiên thân pháp của Vô Danh lại linh hoạt hơn, không trực diện đỡ đòn mà dùng kỹ xảo đả lực tá lực cộng né tránh để giao tranh. Đang đánh nhau hăng thì vô Danh bỗng dưng hô lớn:

- Phi Long Tại Thiên. - Nội lực dồn ép tới cực độ tạo thành hình một con rồng đen bay từ dưới đất bay lên trời tấn công Tuyết Vô Song (tư thế giống đấm móc trong boxing ấy).

Tuyết Vô Song phản ứng rất nhanh dùng khinh công nhảy lên cao, rồi đưa tay lên trời dồn nội lực đánh ra một quyền tạo hình một con tuyết điêu lớn đối chọn với con rồng đen, quyền chưởng giao nhau trời đất đảo lộn, xung quanh hai người tạo thành một sự phá hủy không hề nhẹ chút nào, chân Vô Danh bị lún xuống đất 30cm, mặt đất và cây cối xung quanh 15m sụp ngã nứt nẻ cả.

- Kiến Long Tại Điền! - Vô Danh bay lên trên cao dùng tiếp tục ra chiêu, một con rồng đen nữa xuất hiện bay theo hình xoắn ốc lao về phía Tuyết Vô Song.

- Đây là môn võ công gì, sao ta chưa từng biết? Tuyết Sơn Đại Thế Quyền! Nhất Quyền Bài Vân. - Rơi xuống đất, Tuyết Vô Song đứng tấn, nắm đấm phải lùi về phía sau lấy đà, nắm đấm trái để ngang ngực.

Một quyền đánh trả lại chiêu Kiến Long Tại Điền của Vô Danh, Tuyết Sơn Đại Thế Quyền là một môn quyền pháp chậm chạp nhưng mạnh mẽ, mang ý cảnh vững chãi như núi của Tuyết gia, dùng được cả trong tấn cong lẫn phòng thủ, tấn công thì mạnh như núi đè, phòng chủ thì chắc như núi, không thể lung lay. *Uỳnh* Một tiếng nổ vang lên theo sự va chạm của hai chiêu thức, địa hình đã trở nên nát bấy. Bên ngoài Tuyết Tiên Nhan vẫn say mê coi đánh nhau, cha cô có sở trường kiếm pháp vô địch thiên hạ, chưa dùng kiếm tức là ông chưa dùng toàn lực, nên không cần lo lắng.

....Tiềm Long Vật Dụng-Nhị Quyền Băng Sơn... Ban đầu lực đạo hơi yếu sau đó bất chượt con rồng trở nên hung hãn lao tới-Vẫn một quyền y đúc như ban đầu nhưng Tuyết Vô Song lại gọi bằng tên khác, uy lực cũng mạnh hơn quyền đầu tiên.

....Dực Long Tại Uyên-Tam Quyền Đảo Hải.... Rồng đen này có cánh, dùng vuốt lượn lờ chờ cơ hội tấn công-vẫn một quyền y đúc như 2 quyền đầu nhưng lại mang tên khác, uy lực cũng mạnh hơn 2 quyền kia.

....Thần Long Bái Vĩ-Tứ Quyền Chấn Địa..... Rồng đen xuất hiện tấn công như bình thường xong rồi lại dùng đuôi của mình càn quét một lần nữa-vẫn một quyền, nhưng uy lực lại lớn thêm một lần nữa.

....................... Sau một hồi đối chiến vẫn chưa phân thắng bại, tuy rằng Vô Danh càng ngày tấn công càng hung ác nhưng cũng không làm gì được một Tuyết Vô Song vững chải như núi, hắn đã thấm mệt, bị thương nhẹ, còn Tuyết Vô Song tuy rằng cũng mệt nhưng không bị thương, càng không bị tiêu hao bao nhiêu nội lực cả, tuy chưa phân thắng bại những nếu có khán giả thì chắc ai cũng biết người chiến thắng. Tuyết Tiên Nhan được cha che chở sau lưng, lúc nào ông của để nàng ở sau lưng mình nên mặc dù xung quanh hơn tàn nhưng nàng vẫn không bị gì cả, nàng xem đến không dời nổi mắt. Tuyết Vô Song cười khà khà:

- Không hiểu sao ngươi lại mạnh hơn lúc ban đầu nhưng chỉ như vậy thì chưa đủ, làm khách nhà ta thôi.

- Ngài cũng không cần phải làm một chuyện ngu xuẩn như vậy, ngài biết rõ ràng chuyện hôm nay nếu để ta thoát thì hậu quả thế nào rồi sao vẫn cứ tự làm khổ mình như vậy, khà khà. - Đằng sau chiếc mặt nạ quỷ đầy ám ảnh là một giọng nói khá ghê rợn.

- Bởi vậy ta đâu có ý định để cho ngươi chạy thoát, ngươi nghĩ rằng nãy giờ ta đã dùng hết toàn lực sao? À mà ta cũng thắc mắc môn võ công nhìn thập phần tà ác như "Hàng Long Thập Bát Chưởng" mà người gọi không biết lấy từ đâu ra? Có thể đánh ngang với ngũ quyền đầu của Tuyết Sơn Đại Thế Quyền thì quả thật không đơn giản, trong điều kiện nội lực ngươi yếu hơn ta nữa. - Tuyết Vô Song có sự tự tin của kẻ chiến thắng, nhưng ông ta cũng có một thắc mắc không hề nhỏ, trên giang hồ lúc nào xuất hiện một môn võ công bá đạo như thế, phải biết rằng Tuyết Sơn Đại Thế Quyền của mình là do tổ tiên Tuyết gia nhiều đời nghiên cứu, sáng tạo, tuy nhìn đơn giản nhwung lực đạo lại vô song, quyền sau mượn thế của quyền trước để tăng lực đạo của mình lên nnee môn quyền pháp này của ông quyền sau càng mạnh hơn quyền trước nhiều, tuy nhiên ông không thích quyền pháp gia truyền này vì nó phải tụ thế, phải mượn thế, phải đánh quyền theo thứ tự để nhận được đại thế, rườm rà phức tạp nên ông đã sáng tạo ra một môn kiếm pháp cho riêng mình.

- Ta không biết, không cần phải nói nhảm nữa, ta đặt cược một chiêu cuối cùng của mình đây, chỉ cần thắng chiêu này thì ngài sẽ thắng, lúc đó ta sẽ đi, Kháng Long Hữu Hối..... - Giọng của Vô Danh lớn dần, 4 chữ cuối của chiêu thức thì hét lên, tung người lên không trung một con rồng đen gào thét điên cuồng lao về phía đối thủ.

Tuyết Vô Song không hiểu sao Vô Danh nghe nói đặc cược vào chiêu cuối cùng mà ông ta lại thấy nó có phần hơi ngang ngang thập chí có thua một chút so với mấy chiêu ban đầu, lẽ nào hắn ta trêu mình. Nghĩ vậy chứ ông ta không khinh thường một chút nào, vì để cho chắc chắn ông ta lần này quyết định dồn một lần Lục Quyền Khuynh Thế toàn lực để đón đỡ. Vẫn đứng tấn, thận trọng tung ra một quyền nhìn thì đơn giản như lần này uy lực mạnh mẽ vô cùng, mạnh gấp 12 lần quyền đầu tiên, đây chính là đại thế thứ 6 trong 7 đại thế của Tuyết Sơn Đại Thế Quyền, không khí xung quanh bị xoắn tới khủng khiếp, nếu như có một con chim nào lỡ bay vào khu vực xoắn quanh lục quyền này nhất định sẽ bị xoắn mất xác. Bất ngờ Kháng Long Hữu Hối của Vô Danh nữa đường to lên gấp 5 lần, đây chính là một đòn dùng hết 9 phần nội lực của hắn rồi, hai thứ nội lực khủng bố chuẩn bị va chạ với nhau, nhất định có một người sẽ bị trọng thương, Tuyết Tiên Nhan lần này cũng nhìn ra uy thế của hắc long, nên cô nàng khá lo lắng cho cha mình, đồng thời chạy lui ra xa thêm 20m nữa.

Tưởng chừng như hai luồng nội lực sắp giao nhau thì bỗng dưng trên trời có một người rơi xuống đưa hai tay ra đỡ cả 2 luồng nội lực. Một giây, rồi 2 giây..1 phút trôi qua, không có bất kỳ âm thanh nào vang ra cả, quyền chưởng kinh thiên kia cũng bị người ở giữa hóa giải mất, một người cũng mặc áo trùm màu đen, lơ lững giữa không trung, đeo mặt nạ hoàn toàn che cả mặt, không hở một khe nào cả dù là mắt hay mũi miệng, tất nhiên đây chính là *Lam Vũ*. Tuyết Vô Song và Vô Danh đều nhìn chằm chằm vào người mới xuất hiện, Lam Vũ liếc nhìn qua Vô Danh rồi nở một nụ cười, sau đó bơ luôn hắn ta, Lam Vũ chỉ chú ý Tuyết Vô Song, anh nói:

- Ngươi là người mạnh nhất mà ta từng gặp ở nơi này, đấu với ta một ván thế nào? - Đúng là Tuyết Vô Song là người mạnh nhất mà Lam Vũ từng gặp từ lúc đến Võ Lâm cảnh này, gã áo đen thì không tính.

Tuyết Vô Song bắt đầu nghiêm trọng, không còn tư thái ung dung tươi cười nói chuyện như lúc nãy nữa:

- Ngươi là ai? - Ông ta cũng nhận ra người trước mặt ít nhất nhất là cùng cấp bậc với mình, không thể đùa giỡn được.

- Ta là ai sao? Đánh xong rồi hỏi sau, dù ngươi thắng hay thua ta cũng sẽ cho ngươi biết tên ta, haha. - *Lam Vũ* cười khẩy.

- Tiểu Nhan, đưa ta kiếm, con mau rời khỏi nơi này đi. - Ông biết đối thủ cấp bậc này ông không thể yên tâm để con gái ở phía sau được.

- Dạ! - Tuyết Tiên Nhan rất biết nghe lời cha, nên nghe cha nói vậy liền biết gã này không đơn giản, đã có thể ép cha dùng kiếm rồi thì chắc hắn cũng cùng một cấp với ngũ bá, chắc hẳn Thiên Nhai đỉnh năm nay sẽ phân chia lại ngôi vị ngũ đại cao thủ rồi.

Tuyết Tiên Nhan ném cho cha mình hộm kiếm rồi nhanh chóng rút khỏi hiện trường, tuy vâng lời nhưng lệnh cha không thể ngăn được hiếu kỳ của nàng, nàng chỉ chạy ra xa hơn mà thôi vẫn tiếp tục đứng ngóng. Đột nhiên lúc đó Vô Danh lên tiếng:

- Xem ra lần này Tuyết gia chủ gặp phiền toái rồi, ta xin cáo từ! Hãy nhớ tên ta Ma Dị cư sĩ, chính Ma Dị cư sĩ ta sẽ trả thù, Thiên Chí và Thánh Nhân sẽ không ra tay, haha, vị huynh đệ này thật là hợp mắt ta, hi vọng lần sau chúng ta gặp lại. - Lần này Vô Danh đến đây là có mục đích, không phải là để chiến với người khác nên hắn ta thấy có cơ hội là chạy đi ngay.

Tuyết Vô Song thấy chuyện đã dần trở nên nghiêm trọng hơn, cái gì chứ lúc nào minh thương cũng dễ tránh hơn ám tiễn rất nhiều, gã Vô Danh này tìm mình báo thù thì không sao, nhưng lỡ hắn tìm con gái mình thì mình sẽ hối hận mất. Thế nên ông ta không thể để Vô Danh chạy mất được:

- Đứng lại đó! Ngươi nghĩ Tuyết Vô Song ta là ai mà ngươi có thể khiêu khích rồi bỏ đi dễ dàng như vậy. - Ông ta phóng người về phía trước tính chặn đường.

Tuy nhiên chưa được 10m ông ta đã bị *Lam Vũ* chặn lại:

- Ngươi phải đánh thắng ta hoặc thua, ta sẽ để cho ngươi đi, hoặc cho ta thấy ngươi không có năng lực làm đối thủ của ta, ta sẽ đi. - Một lúc sau Lam Vũ "tỉnh lại" thì chính anh cũng không biết tại sao mình làm những việc kỳ cục thế này, ông ta là cha của Tiên Nhan, không phải thuộc hàng chú bác mình sao?

- Cút! - Lần này ông ta phát bực thật sự, vung một kiếm cực nhanh xoẹt ngang người Lam Vũ, rồi ông ta không để tâm đối phương nữa, tính đuổi theo Vô Danh nhung vừa khinh công được có 1m5 thì không nhúc nhích được nữa, à không phải mà là thanh kiếm của ông ta không chịu đi, nó đã bị Lam Vũ dùng 2 ngón tay nắm lấy sống kiếm.

- Này! Hành động như vậy là không tôn trọng đối thủ đấy, haha.
 
Last edited by a moderator:
Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 15: Mất ý thức
Tuyết Vô Song lúc này nổi điên thật rồi, tự dưng đang một ngày nắng đẹp rạng ngời có người đến bái phỏng mình, còn chưa kịp uống chén trà đã có người lao vào muốn giết khách mình, buộc mình phải ra tay ngăn cản, tuy nhiên người này không phải đối thủ của mình thì thôi đi, mình chỉ muốn chơi đùa với hắn một chút mòi hắn về làm khách hỏi một vài chuyện, đang ngon lành thì ở đâu nhảy ra một tên thần bí tương tự, mời người cũng không được mà còn kết thêm một mối thù với cao thủ khác, mình thì không sợ, còn mong hắn tới báo thù nhưng người nhà mình thì sao? Nên giờ điều Tuyết Vô Song muốn làm nhất chính là đập tên cản đường này một trận. *Lam Vũ* cười cười:

- Này, ngươi có thể đánh với ta một trận không, mặc kệ thắng thua ta sẽ không giết ngươi, yên tâm, đó là quy tắc của ta.

Bị đối phương khinh thường, tức thì Tuyết Vô Song không còn giữ lại lực lượng nữa, hận không thể giết ngay cái tên này. Cả người hàn khí tỏa ra mãnh liệt, trên đầu kiếm tỏa ra duệ khí cực bén, đây chính là truyện nội lực vào binh khí, khiến độ sắc bén và cứng cáp tăng lên rất nhiều lần, chỉ có cao thủ mới làm được. Ngay lúc dồn nội lực vào thanh kiếm, Tuyết Vô Song vung kiếm thật mạnh, cắt rời 4 ngón tay của *Lam Vũ*. *Lam Vũ* do quá bất ngờ, không chuẩn bị mà bị thương, liền nhanh chóng lùi về phía sau 15m, đưa bàn tay phải chỉ còn 1 ngón lên cái, máu đang chảy đầm đìa:

- Haha, đối thủ tốt, vậy mà lúc nãy ta còn coi thường ngươi, xin lỗi nhé! Nghiêm túc một chút nào! - *Lam Vũ* lúc này giống như độc thoại, chả quan tâm đối phương có thể trả lời hay không.

- Hahaha, đời ta xông pha giang hồ 30 năm chưa thấy kẻ nào cuồng vọng như ngươi, mất 4 ngón tay chỉ vì cuồng vọng, ngươi thấy có hối hận không? Haha. - Tuyết Vô Song cười to mang theo nội lực hùng hậu xông về phía *Lam Vũ*, ý mỉa mai, vừa công kích tinh thần vừa công kích vật lý.

Núp phía sau một cái cây cách đó 50m, Tuyết Tiên Nhan cũng phì cười, xem ra đây lại là một tên vừa điên vừa ngu, chưa gì đã mất 4 ngón tay, vậy mà còn dám khiêu chiến cha mình. *Lam Vũ* chỉ mỉm cười, không đáp, 4 ngón tay đầy máu nằm dưới đất đột nhiên phiêu hốt, hóa thành một làn khói đen bay về phía anh, tụ lại thành 4 ngón tay mới, giờ *Lam Vũ* đã hoàn hảo như lúc đầu, thật kỳ diệu. Đây chính là năng lực biến thái của trường phái Hư Tiên trong thế giới của Hư Không chủ, hư hóa cơ thể, bất cứ thương tích vật lý nào cũng có thể hồi phục lại rất nhanh, khác với trường phía Chân Thần, cơ thể cứng cáp không gì thương tổn nổi, đương nhiên là chỉ áp dụng với những thương tổn thuộc thương tổn vật lý cùi bắp của những người không có pháp lực hay thần lực, cứ như con nít đánh người lớn, khó mà gây thương tích được, chứ nếu như là đối thủ cùng cảnh giới hoặc là mạnh hơn thì một đòn chính là một đòn, rất khó khôi phục.

Thấy tràng cảnh như vậy, 2 cha con Tuyết Tiên Nhan trố mắt ra, đây còn là người nữa sao, Tuyết Tiên Nhan thì thầm nghi vấn lẽ nào hắn là ác quỷ trốn địa ngục lên nhân gian, còn Tuyết Vô Song thì hung hăng lên:

- Ngươi..ngươi là dị nhân giả thần giả quỷ phương tây. Vậy hôm nay ta không giết ngươi không được rồi. - Tức thì nội lực đẩy lên 3 thành nữa, xung quanh Tuyết Vô Song bây giờ áp lực rật mạnh, không khí cũng rất lạnh.

- Haha, nói bao giờ cũng dễ hơn làm, thắng ta đi rồi ta trả lời cho ngươi. - Thái độ *Lam Vũ* là không quan tâm, hắc ám tinh thần lực tuôn ra như mưa, sau đó cẩn thận bọc lấy cơ thể anh, tạo thành một tầng chiến giáp mỏng manh mờ mịt.

Nắm chặt đầu quyền, Lam Vũ chủ động lao lên trước, tốc độ cực nhanh, Tuyết Vô Song cũng không kém thế, hàn khí liền hóa thành kiếm khí lạnh lẽo, loạn trảm xung quanh, cũng lao lên chém giết. Bàn tay được bọc bởi tinh thần lực va chạm với kiếm khí tạo nên những âm thanh chói tai, một lượt kiếm khí thì không sao, 2 đợt thì làm tinh thần lực bị bào đi một ít, 3 đợt thì xuyên qua được tinh thần lực, 4 lượt chồng nhau thì sẽ gây tổn thương đối với *Lam Vũ*, thế nhưng anh rất ít khi để kiếm khí chém trúng cùng một vị trí 3 lần trở lên, một khi chỗ này hỏng thì đổi chỗ khác, vài giây sau chỗ kia lại lành thì đánh tiếp. Nhìn thấy thấy giống như Tuyết vô Song đang đánh với một con quái vật bất tử, vô pháp gây tổn thương nhưng mà Hư Tiên không phải bất tử bất diệt, hay bất bại, nếu không hồi phục mãi thì trường phái Chân Thần không phải là không có chỗ đứng hay sao? Hư Tiên hùng mạnh bao nhiêu cũng có chân khí giới hạn, chỉ cần hao hết thì chịu, không thể khôi phục được nữa, cũng có thể một đòn thổi bay hư tiên thì hư tiên đó cũng không có khả năng phục hồi nữa. Tuy nhiên thế này đối với Tuyết Vô Song cũng là bất công rồi, người ta là tu tiên giả, trong khi ông ta chỉ là người phám tập võ, nếu biết sự thật trên đời còn có tiên thì chắc có lẽ ông ta cũng tự hào về mình.

Kiếm khí xung thiên, liên hoàn cước, kiếm ảnh như tuyết vũ, quyền chưởng khai sơn, giao đấu nửa tiếng trôi qua, xung quanh đó 70m đã trở nên nát bét rồi, cây cối thì như gỗ mục, tan như bụi phấn, đất đai nứt gãy như vừa động đất vậy, cũng may hai người bọn họ kiểm soát lực lượng tốt, nếu như họ muốn thì cả 500m xung quanh đều không còn cái gì nguyên vẹn, đặc biệt là *Lam Vũ* tầm phá hoại còn xa hơn kiếm của Tuyết Vô Song. Tuyết Tiên Nhan sau khi quan chiến một hồi thì biết mình lùi càng xa ra cách chiến trường 100m, cũng may nơi chiến trường mọi thú đều tan nát cả rồi nên không có gì che tầm nhìn cô nàng cả, cô nàng vừa hưng phấn vì đã lâu lắm rồi chưa gặp tràng cảnh đánh nhau hay thế này, vừa lo lắng cho cha vì đối thủ cũng mạnh không kém. Đánh nhau một hồi trên người Tuyết Vô Song cũng có ít nhiều những vết bầm tím, khóe miệng cũng phụt cả máu ra, do lực chấn của đối phương quá mạnh mẽ, còn *Lam Vũ* nhìn bề ngoài cả một vết xước cũng không có nhưng mà Tinh Thần lực đã hao hơn nửa. *Lam Vũ* gào lên hưng phấn:

- Hahahaha, lần đầu tiên mà có người đánh được với ta lâu như vậy! Thật sảng khoái, tuy nhiên không thả tay được, đúng là một điều đáng tiếc, tiếc rằng nơi này không có tiên, cũng chẳng có thần, chỉ có võ phu! Ngươi rất mạnh, rất có tư cách làm một tu thần giả! - Nói gần hết câu thì tâm trạng *Lam Vũ* cũng trở nên buồn bã, câu cuối cùng cũng chỉ là để tiếc nuối một đối thủ tốt thôi, không phải khen ngợi gì cả.

Cũng rất lâu rồi Tuyết Vô Song mới có một trận đánh mà toàn lực ra tay vẫn không thể áp chế đối phương như thế, thấy đối phương lảm nhảm gì đó không hiểu, nhưng mà nghe thần thần tiên tiên gì đó làm ông ta càng khẳng định đối phương là một tên giả thần giả quỷ của bọn tây phương, ông cũng muốn hỏi điều mình muốn biết:

- Ngươi cũng là một dị nhân rất mạnh, chưa bao giờ ta thấy một kẻ biến thái như ngươi, lẽ nào ngươi là tân thủ lĩnh của GodW, nắm giữ Hắc Ám Dị Châu? - Tuyết Tiên Nhan một bên nghe cũng không hiểu cha mình đang nói cái gì nữa, dị nhân là cái gì. Còn Tuyết Vô Song thì lại nghĩ đối phương có thể là một dị nhân của cái tổ chức phương tây chết tiệt gì đó cứ vài chục năm là tìm cách đánh qua bên mình, tuy bọn chúng nhân số ít nhưng mà kẻ nào kẻ nấy đều kỳ dị, tự xưng mình là phương tây gì gì đó, cả ngàn năm qua rất nhiều tiền bối đã đi về phía tây để tìm kiếm bọn chúng nhưng không ra(ra được cũng tài, bọn hắn có ở thế giới này đâu), có tên toàn thân là lửa, có tên toàn thân là băng, có tên thì khỏe như voi, có tên biết bay, có tên toàn là điện, nhưng mà trước giờ thủ lĩnh của bọn chúng luôn luôn đan xen giữa ánh sáng và bóng tối(Quang Minh và Hắc Ám). Các nhân sĩ võ lâm bình thường không phải đối thủ của bọn họ, thế nhưng tầng lớp ngũ bá và tiếp cận ngũ bá lại áp đảo bọn họ, cho dù là thủ lĩnh lần trước của bọn chúng là Mirror, nắm giữ quả cầu nguyên tố ánh sáng(Quang Minh Dị Châu) cũng bị một chưởng của Khổ Hạnh đại sư đánh trọng thương từ đó mai danh ẩn tích (thật ra lão cũng không biết là bọn kia rút thế giới khác chứ không phải là mai danh ẩn tích).

- À, cái này ta có biết một chút, bọn GodW ta từng có nghe một người bạn kể qua, nhưng mà ta không phải là bọn chúng, bọn chúng xách dép cho ta cũng không xứng, lúc trước ta cũng là người như các ngươi, nhưng bây giờ có lẽ không phải, còn tại sao ngươi nghĩ ta nắm giữ Hắc Ám Dị Châu? - Tư dưng *Lam Vũ* có hứng thú với "người bạn" ngày xưa kia, chợt hỏi lan man một số vấn đề.

Tuyết Vô Song ngạc nhiên, đang chiến ngươi sống ta chết sao lại đi hỏi mấy vấn đề này nhỉ? Hay là hắn muốn rút lui, tuy nghĩ nhiều nhưng Tuyết Vô Song cũng trả lời, xem như là tôn trọng cường giả:

- Bọn dị nhân các ngươi có khả năng hồi phục rất tốt, đã vậy còn nắm giữ các nguyên tố, Hắc Ám dị châu cho phép người sở hữu có năng lực của bóng tối, chính là những luồng khí đen xì giống như ngươi. - Trước kia người của thế giới này không biết nguyên tố là cái gì cả, cũng không quan niệm bóng tối hay ánh sáng, họ chỉ biết mặt trời lặn chính là bóng tối thôi, nhưng vài ngàn năm xâm lược của lũ "dị nhân" GodW gì đó, bọn họ cũng bắt được tù binh, cũng ép hỏi đối phương rồi tổng kết được một vài từ ngữ mới. Đối phương có những người có trí tuệ rất cao, học tập và nghiên cứu ngôn ngữ của bọn họ cũng nhanh, nên rất nhiều dị nhân biết ngôn ngữ của nơi này, còn bọn họ cổ hủ, không thèm học ngôn ngữ của bọn "dị nhân"(thực chất là tiếng anh đấy).

- Hả? Haha, vậy là người bạn của ta nắm giữ Hắc Ám dị châu rồi, vậy mà hắn không phải người phương tây, thú vị! Hắn cũng là người nơi này, haha. Cảm ơn tin tức của ngươi, chúng ta kết thúc thôi, khi ngươi thua nhất định phải liệt kê cho ta những kẻ mạnh hơn ngươi, được chứ? Ta muốn tìm một đối thủ, haha. - *Lam Vũ* tự cho mình đã thắng rồi.

- Ngươi.. - Nghe đối phương nói như ăn chắc mình, Tuyết Vô Song chợt nổi giận.

Sự tức giận khiến ông không kiềm chế được mà buông tay mình ra sử dụng tuyệt chiêu mà ông bình thường không dám sử dụng, vì sức phá hoại và tiêu hao nội lực của nó làm ông ta cũng phải cân nhắc kỹ càng khi sử dụng. Tung mình một cái nhảy lên cao 30m, quát to:

- Tuyết Phủ Nhân Gian.... - Nội lực huy động đến cực hạn truyền vào thanh kiếm, xung quanh ông ta xuất hiện hàng trăm đạo kiếm khí lạnh lẽo, ngay trên người ông ta tạo thành một thanh kiếm màu xanh trắng khổng lồ, cao tới 15m. Rồi cả người lẫn thanh kiếm to bự, thêm vào hàng trăm đạo kiếm khí nhỏ lao về phía *Lam Vũ*. *Lam Vũ* liền biết lần này chơi lớn rồi, nếu còn không dốc toàn lực thì không khéo bị thương thật đấy, *Lam Vũ* bật lùi về phía sau, trong đầu liền tưởng tượng một chút, tinh thần lực ngay lập tức tuông trào hình thành một bàn tay cực lớn bắt lấy thanh kiếm bé bự của đối phương. Lực đạo của thanh kiếm mạnh đến nổi kéo *Lam Vũ* về phía sau tới 30m mới dừng lại được, nắm được thanh kiếm to nhưng hàng trăm đạo kiếm khí nhỏ sắc khác vẫn lao về phía *Lam Vũ*, tinh thần lực liền trào ra tạo thành một lá chắn 360 độ bảo bọc *Lam Vũ* bên trong, tinh thần lực tiêu hao không phanh, vừa phải bảo vệ Lam Vũ vừa phải bổ sung tiêu hao bàn tay lớn kia đang nắm lấy thanh kiếm. Chưa kịp làm gì đã bị đối phương áp chế khiến *Lam Vũ* tức giận hét lớn:

- Hắc Thủ...... - Trên không trung xuất hiện một bàn tay khác lớn hơn gấp rưỡi, ập xuống người Tuyết Vô Song.

Đánh nhau thì cao thủ luôn bảo toàn 2, 3 phần nội lực để đề phòng lúc đánh không lại thì bỏ chạy hoặc đề phòng trường hợp gặp chuyện ngoài ý như có người khác đánh lén.v.v, lúc này Tuyết Vô Song cũng vậy, tuy nhiên tự dưng có một bàn tay khác mạnh hơn đánh ập vào mình, Tuyết Vô Song biết nếu mình không đỡ được đòn này có khi mình phải mất mạng, kinh nghiệm 30 năm giang hồ ngay lập tức phản ứng, đem nốt phần nội lực cuối cùng của mình dồn vào thanh kiếm lớn, chỉ chừa lại một ít để dùng khinh công bỏ chạy khi thất thế. Lập tức thanh kiếm lớn như một cái đèn pin, dài thật nhanh, trong khi đó Lam Vũ vốn không có kinh nghiệm đánh lộn gì cả, chỉ hoàn toàn cậy mạnh không ngờ tự dưng phút này mà thanh kiếm còn dài ra đâm thẳng vào thân mình, phá vỡ cái vòng bảo vệ hất *Lam Vũ* bay mất hút, còn phun ra một búng máu lớn. Sau khi *Lam Vũ* bị đánh bay đi thì bàn tay nắm lấy thanh kiếm cũng biến mất, kể thì dài chứ quá trình từ lúc Hắc Thủ ập xuống cho tới Lam Vũ bị đánh bay, bàn tay bằng Hắc Ám Tinh Thần lực hóa ra nắm lấy thanh kiếm lớn biến mất chỉ có 1s, Tuyết Vô Song vung thanh kiếm lên trên đầu mình đón đỡ "Hắc Thủ". *Ầm* Mặc dù có thanh kiếm chắn nhưng Hắc Thủ vẫn ập xuống, tạo nên một vùng phá hoại sụp đổ lớn hình một bàn tay, khói bụi thì mịt mù.

Lam Vũ sau khi bị đánh hộc máu bay đi xa thì ngay lập tức tỉnh táo, thầm mắng mình đang làm gì thế này, không có việc gì làm hay sao đi trêu chọc người ta, bị người ta đánh cho phụt máu thế này, giờ thì hay rồi, không nằm nghỉ dưỡng 1 tháng thì đừng mong Tinh Thần lực khôi phục, giờ bán kính hoạt động của tinh thần lực chỉ còn có 1km... Đủ biết là giờ anh yếu đến mức nào, giờ tới gặp Vô Danh cũng đánh không lại. Lam Vũ lập tức dùng tinh thần lực dò xét xung quanh xem có gì nguy hiểm không...

Vẫn là câu trước, kể thì dài nhưng mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Lam Vũ suy nghĩ cũng chỉ trong 2s! Tuyết Tiên Nhan thấy cha mình bị dính một chưởng khủng bố như thế thì vô cùng lo lắng, chạy lên gọi:

- Chaaaaaa!

- Không! Né mau. - Nghe tiếng hét lớn của Tuyết Vô Song từ trong hố gào ra.

Từ trong màn khói bụi một thanh kiếm mang theo hàn khí sắc bén đang xoay mòng mòng bay về phía Tuyết Tiên Nhan, đúng vậy, đây là thanh kiếm của Tuyết Vô Song, do thanh kiếm lúc nãy bị nội lực quán chú vào quá nhiều, lại thêm lực lượng khủng bố của Hắc Thủ ập từ trên trời xuống tạo thành một trò đánh khay to bự, thanh kiếm bị đập mạnh xuống đất, dư lực khiến nó tiếp tục văng đi nơi khác, trùng hợp thế nào mà bay về phía Tuyết Tiên Nhan mang theo nội lực còn thừa lại của Tuyết Vô Song. Thấy thanh kiếm của cha bay về phía mình thì Tuyết Tiên Nhan sợ hết hồn, không kịp phản ứng gì cả, dù sao cô nàng cũng là một cô gái nhỏ, tuy có học chút võ nhưng cũng chưa từng trải (mà chỉ xem cho đã mắt thôi) qua chém giết cấp bậc cao thế này, tự dưng một thanh kiếm ập về phía mình khiến cô không phản ứng kịp, mà cho dù có kịp phản ứng thì chỉ sợ tốc độ của cô nàng cũng chưa chắc bằng tốc độ của cây kiếm, nàng khụy người xuống vì sợ hãi. Trong đầu chỉ còn hiện lên vài dòng suy nghĩ:

- Thôi, xong rồi! Mình còn chưa kịp nói gì với đại ca rằng mình thích huynh ấy, mình vẫn còn chưa kịp học hết tài vẽ của nhị ca, mình còn chưa được gặp lại tỷ tỷ... - Nàng cắn răng nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị cam chịu.

*Phập**Phập*, hai tiếng động vang lên, trong lòng Tuyết Tiên Nhan nghĩ:"Xong rồi sao! Nhanh đến nổi mình còn kịp nhận ra nỗi đau!". Tới tận 5s sau thì vẫn không cảm nhận được cơn đau thì Tuyết Tiên Nhan mới mở mắt ra, liền thấy có người đang chắn trước mặt mình, đó là cha mình, Tuyết Vô Song bắt đầu đứng không vững, nàng đúng dậy đỡ cha mình rồi hét to:

- Cha!! - Nhưng vừa đứng dậy đỡ thì nàng nhìn thấy còn có một người nữa đang chắn trước mặt cha mình, hắn bị thanh kiếm đâm xuyên qua người, mà cha nàng cũng chỉ bị thanh kiếm đâm sâu 5cm mà thôi. Tuyết Vô Song té xuống đất, lần này ông ta kiệt lực thật rồi, bị thương nặng nữa, giờ đến cả học sinh cấp 2 ở Trái Đất cũng đủ đánh ông ta chết, ho khụ khụ, phun ra một ngụm máu:

- Ngươi!! Tại..tại sao? - Ông không tin vào mắt mình nữa, kẻ địch vừa rồi sống chết đánh nhau với mình mà lại đi đỡ kiếm cho con gái mình? Tuyết Tiên Nhan cũng khó hiểu nhìn kẻ đeo mặt nạ trước mặt mình, tại sao hắn cứu mình? Nhưng mà biểu hiện đánh nhau hung ác lúc nãy cô nàng thấy sợ nên không dám lên tiếng hỏi như cha mình.

Người đó chính xác là Lam Vũ, ngay khi dùng tinh thần lực quét tới chỗ 2 cha con họ Tuyêt thì Lam Vũ thấy thanh kiếm kia chuẩn bị bay về phía Tuyết Tiên Nhan rồi, không kịp nghĩ nhiều, đó là tam muội của mình, mình phải cứu, mà cho dù mình có trúng đòn cũng chưa chắc bị gì, còn tam muội trúng chắc hẳn phải chết, so ra liền biết cái nào lợi hại hơn nên ngay lúc đó anh đã vận dụng hết lực lượng còn lại của mình mà lao tới. Giờ anh mới biết mình đã lầm, lúc nãy chiến đấu đã tổn thương nặng nề, giờ lại ăn một kiếm còn chứa nội lực của cao thủ ngang cấp đâm xuyên tim, dù mình là trường phía hư tiên cũng ăn không tiêu, giờ đến cái mặt nạ và áo choàng rách bên ngoài cũng duy trì không nổi nữa rồi, chúng tan biết trong hư vô, giờ anh có chút vô lực, đứng cũng không vững, có lẽ mình sắp mất ý thức rồi, không được phải đi nhanh thôi.

Ngay khi chiếc mạ nạ cũng áo choàng biến mất, 2 cha con không thể tin vào mắt mình, một thanh niên trẻ tuổi nhìn thì non nớt như Tuyết Tiên Nhan, thoạt nhìn không có gì nổi bật, chỉ có một mái tóc ngắn là hơi đặc biệt thôi, vậy mà lại là một cao thủ tuyệt đỉnh thiên hạ(Lam Vũ chỉ là người con trai bình thường ở Trái Đất nên tóc ngắn tầm 15 tuổi thì nhìn có vẽ non nớt hơn là hình thái Hạ Cửu Vĩ), có phần mạnh hơn cả Tuyết Vô Song, mà quan trọng là Tuyết Tiên Nhan cũng không quen người thanh niên kia, vậy vì cái gì hắn cứu cô, đó là suy nghĩ trong lòng hai người. Cố hết sức rút thanh kiếm đã đâm xuyên tim mình, quăng xuống đất, lần đầu tim Lam Vũ có cảm giác đau buốt đến như vậy, gió lùa qua vết thương càng làm anh cảm thấy tê dại, nhưng may mắn thanh kiếm vừa rút ra thì chút tinh thần lực cuối cùng cũng đã tu bổ thành công trái tim, anh lại nhìn như không có việc gì. Tuy rằng đã gặp qua một lần nhưng mà cha con Tuyết Tiên Nhan vẫn trợn mắt há mồm với tình cảnh trước mặt, một người bị đâm xuyên tim còn không chết, khôi phục lại như thường, nếu không phải thấy vùng áo chỗ trái tim còn rách nát và nhuộm máu thì 2 người sẽ cho rằng mình gặp ảo giác. Lam Vũ không còn sức lực để mở miệng, anh biết mình sắp mất ý thức rồi, vì thế nên chuồn gấp thì hơn, Lam Vũ cố gắng kéo mình lên không trung, bình thường bay lên 1000m cũng không vấn đề gì mà giờ cố hết sức cũng chỉ bay cao hơn có 3m, bay đi mất trong tầm mắt kinh ngạc của Tuyết Tiên Nhan và cha. Khi Lam Vũ khuất bóng, thì Tuyết Tiên Nhan mới òa khóc:

- Huhu! Cha không sao chứ? - Ôm cha vào lòng.

- Khụ...khụ, tiểu nha đầu này! Ta không sao, chỉ bị thương nặng thôi, tĩnh dưỡng và tẩm bổ chừng 1 năm là khỏi. Giờ mau đỡ cha về nhà, nơi đây là rừng rậm, ở lâu không tốt. - Đúng vậy, ở rừng rậm mà 2 người bây giờ như là hai đứa con nít, hoàn toàn không có bất kỳ sức phản kháng nào cả, không sợ gặp thú, chỉ sợ gặp người bất lương vả lại vừa rồi chiến đấu quá khủng khiếp, chỉ sợ có người để ý, nhất là gã Vô Danh gì đó có thù hận với mình.

- Dạ! - Cũng biết bây giờ không phải là lúc hỏi nhiều nên Tuyết Tiên Nhan đỡ cha mình lên con ngựa đã cột sẳn ở cách đó 200m, rồi về nhà.

Tình hình Lam Vũ còn tệ hơn Tuyết Vô Song, bay được 3km thì Lam Vũ chợt cảm thấy không còn bất kỳ sức lực nào nữa, mắt dần nhắm lại và chính thức mất ý thức, anh ngã từ trên cao 3m xuống, đen đuổi lại đang ở ngay một cái sườn núi, thế là lăn một mạch xuống....
 
Last edited by a moderator:
Messages
436
Reaction score
132
Points
43
Chap 16: Thế sự vô thường
Trên một con đường độc đạo, nhìn có vẻ giống như là một con đèo, có một thanh niên đang nằm bất tỉnh, quần áo bẩn thiểu, có phần rách nát, đầu tóc còn dính ít nhiều những cành, lá nhỏ. Cũng ở con đường đó, có một đội người ngựa đang đi qua, có 2 người con gái, còn lại 15 người đàn ông, đang đánh xe ngựa thì xa phu nhìn thấy có người nằm gục ở đằng trước liền dừng ngựa lại hỏi người bên trong chiếc xe ngựa:

- Tứ gia, phía trước có xác người nằm. - Vì thấy kẻ nằm dưới đất hình như có nhiều vết thương, lá cây còn dính trên người, liền đoán là hắn rơi từ trên núi xuống, như vậy chắc có lẽ chết rồi.

Bên trong một người trung niên có tướng người khá khỏe mạnh, ăn mặc phú quý kéo màng ra hỏi:

- Xác chết?

- Vâng! - Trả lời rất cung kính, xem ra địa vị của người trung niên có vẽ cao quý.

- Bảo hộ vệ ra kiểm tra thử? Là người phương nào? - Đây là một điều cơ bản trong giang hồ, bởi vì giang hồ rất loạn, không có quan phủ, không có triều đình càng không có công an, ai mạnh thì người đó có đạo lý, à thêm cả lợi thế đông người nữa. Tuy rằng trên giang hồ cũng có 1 ít môn phái tự xưng là hành hiệp trượng nghĩa, công tư liêm minh, thưởng thiện phạt ác, nhưng mà cho dù có thật như vậy đi chăng nữa thì họ không thể quản cả giang hồ được. Thế nên trên đường đi mà gặp người chết thì theo bản năng người ta thường kiểm tra coi người kia thuộc thế lực nào, vừa để trả gốc gác của người kia vừa có thể suy đoán cừu địch của người ta luôn, nếu là gốc gác đủ tốt thì họ sẽ không ngại mà đem xác người ta về cho người thân để nhận được lợi ích, còn nếu cừu địch mạnh thì họ thường sẽ đưa ra lựa chọn bơ luôn, hoặc đi một con đường khác, vì có một số môn phái ma đạo tàn ác, gặp người không vừa ý là giết, còn nếu chỉ là người bình thường, hoặc không biết thì thôi.

- Vâng! - Đáp một lời rồi gã xa phu hô lên cho đoàn người mang kiếm đao phía sau: - Phía trước có xác chết, tứ gia bảo các người tiến lên kiểm tra một chút.

Ngay lập tức đoàn người phía sau cử lên 2 tên trung niên, trông có vẻ phong trần, trải qua nhiều cuộc chém giết đi lên kiểm tra. Trên xe ngựa, cô gái ngồi chính giữa thấy xe dừng thì liền hỏi người đàn ông được gọi là "Tứ gia":

- Tứ thúc, có chuyện gì vậy? - Cô nàng ăn mặc rất quý phái, cũng khá xinh đẹp, xem ra là một tiểu thư nhà giàu.

- Không có chuyện gì đâu, chỉ là một xác chết thôi! - Hắn chỉ cười cười giải thích cho cháu mình với một thái độ rất ôn hòa, xem ra hắn rất thương đứa cháu gái này.

- A, xác chết? - Cô gái nghe vậy thì tỏ ra hơi sợ hãi, vuốt ngực.

- Tiểu thư đừng sợ, có tứ gia ở đây! - Cô gái ngồi bên góc trái cầm quạt, quạt cho cô gái ngồi giữa, xem thái độ của cô nàng thì cô nàng chỉ là một người hầu thôi.

- Ta không hề sợ! - Trừng mắt nhìn cô nha đầu, làm cô nàng sợ hãi cúi đầu.

- Được rồi, Tiểu Loan! Cháu đừng có bắt nạt thị nữ nữa, làm người nên biết rõ bản thân mình, không cần giả dối trước mặt người khác, nhất là với người trong nhà có biết không? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, người của Danh Y sơn trang chúng ta chưa bao giờ cần phải che dấu cái gì trước mặt giang hồ đồng đạo. - Từ nhỏ "tứ gia" này đã được môn quy trong sơn trang dạy rất nghiêm, cái gì trung thực, cái gì liêm chính, cái gì nhân nghĩa đều được khắc sâu vào tim rồi, nên trước giờ rất không thích những hành động đổ lỗi hay trốn tránh, ông ta cho rằng chỉ có dũng cảm đối mặt mới có thể khắc phục, đa số người trong Danh Y sơn trang đều là như thế, nhưng mà cái cô tiểu thư kia thì do là con gái nên từ nhỏ cha mẹ cưng chiều, lại xinh đẹp được người trong nhà yêu thích nên cũng không quản kỹ lắm, cuối cùng làm cho nàng không có trái tim dám đối mặt mọi thứ như người trong trang, đôi lúc hay đổ lỗi cho người khác, mình xấu chỗ nào cũng không dám thừa nhận, lúc phát hiện được đã muộn, ngày nào vi phạm cũng mắng yêu vài cái nhưng có lẽ cũng không thay đổi được gì.

Danh Y sơn trang, nghĩa như là tên, là một gia tộc chuyên về y học, cứu người, đôi khi còn có luyện chế độc dược nữa, nhưng mà chưa từng tham gia vào phân tranh giang hồ bao giờ, chính vì điều này cộng thêm Danh Y sơn trang có thể cứu người nên mặc dù người Danh Y sơn trang đều trung thực như thế mà chưa bị người gian đánh chủ ý. Cô tiểu thư kia nghe tứ thúc dạy dỗ một câu thì tỏ ra ngoan ngoãn:

- Vâng, tứ thúc! Điệt nhi nhớ rồi. - Nhưng trong lòng cũng không có để ý điều này, tất nhiên tứ thúc kia nghe câu "con nhớ rồi" của nha đầu này không biết bao nhiêu lần rồi nên cũng bó tay, biết nó không thèm quan tâm cũng không thể làm gì hơn, đánh nó? Không được, chưa nói nó là con độc nhất của đại ca, mà nó còn là con gái nữa, mắng cũng vô dụng..aizzz.

Bên kia 2 người đã tiếp cận "cái xác", hít một hơi vào, không thấy có mùi hôi của xác chết, liền cúi người xuống kiểm tra tim, phổi, thở, mạch.v.v. Rồi quay lại xe báo cao:

- Thưa tứ gia, người kia còn chưa chết! Hẳn là chỉ hôn mê bất tỉnh thôi, thuộc hạ bất tài, không thấy trên người hắn ta có thương tích nào cả. - Sau khi báo cáo xong thì vẫn đứng nghiêm đó, chờ lệnh tiếp theo.

- Cái gì? Chưa chết!! - Tứ gia nhảy từ xe ngựa xuống, ông ta là một danh y, nghe nói người kia chưa chết, lại còn hôn mê thì lòng nghĩa hiệp với lòng y tâm nổi lên, muốn tới cứu.

- Vâng!

- Để ta tới coi sao! - Ông ta chạy tới chỗ người thanh niên đang hôn mê.

Ông ta đầu tiên là sờ vào cổ, rồi bắt mạch tay, đo nhịp tim, cùng lúc đó cô tiểu thư trong xe vì hiếu kỳ nên cũng xuống xe, đi tới chỗ tứ gia kia coi thử, cô thị nữ cũng đi theo, nhưng mà nhìn bộ dạng thấp thỏm, che mắt nhắm mắt bước tới rồi hở dần dần khiến những người xung quanh cảm thấy buồn cười, cô đã sợ thì mò xuống xem làm gì. Bước tới nơi chỉ thấy tứ gia đang trầm ngâm, thất thần, biết là "tứ thúc" mình đang suy nghĩ nên cô ta cũng không dám làm phiền. Rồi tự dưng tứ gia thốt lên:

- Không thể nào, không có tổn thương, không có trúng độc, sao lại hôn mê chứ?

- Hả? Hắn không chết? - Cô tiểu thư này nghe vậy mới bớt sợ, vô ý thức hỏi một câu.

Tứ gia kia cũng không trả lời nàng mà phân phó với gia nhân, hộ vệ:

- Mau đem hắn lên xe, ta muốn đem hắn về trang chữa trị. Tiểu Loan, ta ra ghế trước ngồi với xa phu, hắn vào trong xe nằm nhé!

- Hả? Hắn sao? - Nàng ta giật mình, bảo cái tên dơ dáy bẩn thỉu này ngồi cạnh mình sao?

- Phải? Có vấn đề gì không?

Nàng định trả lời có mà thấy vẻ kiên định của "tứ thúc" thì nuốt lại, nhìn ra ngoài trời thì thấy trời nắng gắt, nàng bỏ luôn ý định ra phía sau cưỡi ngựa với gia nhân, đành phải ở trong xe vậy. Nàng hỏi lại một câu:

- Tứ thúc, dù sao hắn cũng là người lạ, không quen không biết, lỡ đâu hắn là người xấu thì sao? Ta lại là nữ nhi chân yếu tay mềm nữa, hay là thúc cho hắn ngồi ghế trước với xa phu đi! - Nàng cố gắng làm bộ dạng yếu đuối, đáng yêu để lay động tứ gia.

- Hừ! Ta bảo con bao nhiêu lần rồi, cứu người như cứu hỏa, cứ bo bo giữ mình mãi thì sao thành nhân, cha cháu mà nghe điều này chắc sẽ không vui đâu. Nhớ lấy một câu, muốn người tin mình trước hãy tin người. Nếu con không muốn thì thôi, tứ thúc mang hắn cưỡi ngựa phía sau. - Tuy lần này lại không hài lòng với đứa cháu gái duy nhất của mình, nhưng cũng không thể làm gì được.

Thấy tứ thúc mất hứng, cô nàng biết ngay kết quả này từ đầu rồi, đành phải chịu ủy khuất:

- Con biết rồi! Nếu hắn là người bệnh thì cho hắn ngồi trong cũng được, con không có ý kiến đâu! Vừa rồi chỉ là con sơ ý quên mất điều này thôi, xin lỗi thúc. - Thế nhưng trong lòng lại đem hận ghi lên đầu thanh niên đang hôn mê kia.

- Ừm! - Không để ý tới cô cháu gái cũng mình nữa. Kêu gia nhân mang thanh niên hôn mê vào xe, còn mình thì ngồi ghế trước với xa phu, hành động này của ông lại trở nên cao thượng trong mắt đám gia nhân, khiến một đám người trở nên long lanh hẳn, thầm may mắn mình có một người chủ tốt. Đoàn người cứ thế tiếp tục hành trình của mình.....

Vừa lúc này, Lam Vũ lờ mờ tỉnh dậy, mở mắt ra, thấy mọi thứ xung quanh huyền ảo vô cùng, hằng hà sa số những đốm sáng mê ly bao quanh mình, nhìn cứ như một cái vũ trụ vậy, mình còn lơ lững giữa vũ trụ này. Bây giờ ý thức mới tỉnh dậy nên Lam Vũ không thể suy nghĩ nhiều, đôi mắt đờ đờ cố mở ra, thì thào được một câu:

- Mình đang ở Hồn Giới của mình sao? - Sau đó lại bất tỉnh tiếp.

Lúc này đã một tuần từ lúc *Lam Vũ* đánh nhau với Tuyết Vô Song rồi, trên giang hồ vang lên đủ thứ tin đồn về cái chết của cha con Tây Hoa đại hiệp, theo dấu hiệu để lại ở hiện trường thì do Vô Danh ma đầu hạ thủ, còn Tuyết Tiên Nhan vẫn ở nhà bận rộn hằng ngày sai người đi thu mua nhân sâm, thuôc bổ .v.v cho cha, rồi còn tự tay sắc thuốc nên cũng không suy nghĩ quá nhiều. Thương thế của Tuyết Vô Song rất nặng, giờ ông không thể rời giường được, đến cầm nắm chén thuốc cũng không nổi, Tuyết Tiên Nhan đau lòng vô cùng, giờ trong đầu vẫn còn hiện lên hình ảnh ngãy đó gã kia và cha đỡ kiếm cho mình. Hắn là ai? Ánh mắt có chút quen thuộc nhưng lại không biết là ai, vì cái gì lại cứu mình, không phỉa hắn là đối thủ của cha à? Nếu không có hắn đỡ nhát kiếm đó thì cha mình và mình đã chết rồi, nàng cứ chiềm trong một vòng suy nghĩ luẩn quẩn "Hắn->Cha->Mình->Hắn->Cha->...", quên luôn cả 2 người nghĩa huynh.

Trong lúc đó thì Quỳnh Vô Ưu đi tìm Lam Vũ mãi mà không có kết quả gì, tìm Thiên Thiên hỏi vài lần cũng không biết được gì thêm, càng làm anh ta thêm lo lắng.

- Muội có thấy nhị đệ nhà ta không?

- Không hề, hôm đó muội chạy thẳng một mạch cũng không thấy.

.v.v. Rồi Thiên Thiên cùng Quỳnh Vô Ưu, đăng thông báo tìm người khắp cả Hoàng Thành, hi vọng có ai đó nhìn thấy Lam Vũ(giống tìm trẻ lạc), Quỳnh Vô Ưu cũng biết Lam Vũ lớn rồi, đi đâu cũng được, nhưng mà dưới tình huống hôm đó anh ta bảo Lam Vũ đuổi theo Thiên Thiên chứ không phải đi luôn, thế nên anh ta mới lo lắng, giang hồ hiểm ác mà! Lỡ đâu Lam Vũ bị gặp chuyện gì đó thì sao?

Lại thêm một tuần nữa, trong thời gian này Lam Vũ tỉnh lại 5 lần, nhưng lần nào cũng được vài giây rồi lại bất tỉnh. Quay trở lại Danh Y sơn trang, người thanh niên được tứ gia cứu được đem vào dược phòng, cho ngâm thuốc, rồi ngày nào tứ gia và một vài danh y khác cũng luân phiên, châm cứu, đốc thuốc với hi vọng có thể cứu được hắn ta mà không ngại tốn bao nhiêu tiền thuốc, cũng không phải bọn họ thương người như thể thương thân mà bọn họ chính là những tên danh y, cuồng y học, luôn bị cuốn hút bởi những căn bệnh mà mình không biết, mình chưa chữa được, đối với bọn hắn là một cái trò chơi mà thôi, nhưng bọn họ cũng là những người có y tâm, hơn xa mấy tay bác sĩ hám tiền ở Trái Đất. Thường ngày cô tiểu thư kia không có gì chơi cũng hay lang thang để tìm dược phòng người thanh niên đang hôn mê kia nằm, vừa là để dày vò cho sướng vừa kiếm trò vui và để thỏa mãn hiếu kỳ của mình nữa, cô ta hay lén lút tát người thanh niên kia một cái, lâu lại mắng một cái.

===================1 tháng sau==================

Dưới sự tìm kiếm muốn lật tung Hoàng Thành của Thiên Thiên và Quỳnh Vô Ưu vẫn không có tung tích gì cả, để cả cái bóng cũng không ai nhìn thấy. Anh ta bắt đầu lo lắng và đến Hàn Tuyết sơn trang gặp Tuyết Tiên Nhan để nói chuyện, sau khi nói là bạn của nhị tiểu thư thì mấy người gác cổng liền vào thông báo, Tuyết Tiên Nhan gật đầu thì bọn gác cổng không làm khó Quỳnh Vô Ưu và Thiên Thiên, cũng nhân tiện hỏi nàng sao hơn một tháng này không về Hoàng Thành. Vô phòng khách thì Quỳnh Vô Ưu và Thiên Thiên mới kinh ngạc không thôi, trông Tuyết Tiên Nhan giờ vẫn xinh đẹp như trước nhưng mà trông tìu tụy đi nhiều, đầu tóc còn không gọn gàng, có cái gì buồn buồn, Quỳnh Vô Ưu và Thiên Thiên đồng thanh hỏi:

- Tam muội(Tiên Nhan), muội sao vậy?

Vuốt lại mái tóc cho gọn gàng rồi Tuyết Tiên Nhan mới nở ra một nụ cười, tuy nhiên trong lòng cũng có chút khó chịu, đã một tháng rồi mình không liên lạc gì mà sao đại ca, nhị ca, Thiên Thiên tỷ không thăm mình:

- Thật là xấu hổ quá! Chỉ là cha muội gặp chuyện nên muội mới không về đi được.

- Cha muội gặp chuyện? - Quỳnh Vô Ưu là người đầu tiên không tin được, anh ta cũng làn người trong giang hồ nên hiểu rõ 2 chữ "ngũ bá" này có bao nhiêu cân lượng, vậy mà xảy ra chuyện.

- Là hơn 1 tháng trước cha muội cũng một gã áo đen đeo mặt nạ đánh một trận, kết quả cha muội giờ vẫn còn nằm liệt giường, cầm một chén thuốc cũng khó! haizz... - Thở dài một hơi, cô biết chuyện này không thể cho người ngoài biết, vì cha cô có rất nhiều địch nhân, nếu họ biết Tuyết bá giờ yếu hơn cả con nít thì họ nhất định không bỏ qua cơ hội, tuy nhiên cô tin tưởng đại ca và Thiên Thiên tỷ nên nói ra cũng không sao.

- Cái gì? - Hai người kia cùng kinh ngạc. Trong mắt của Thiên Thiên là không thể nào, còn Quỳnh Vô Ưu chỉ là khó tin.

- Đúng vậy, hắn vậy mà sau trận chiến còn lăng không bay đi mất, trên người không bị lấy một vết thương. - Giọng có hơi chua xót, nàng từ nhỏ lấy cha nàng làm thần tượng, cha không gì không làm được vậy mà chính mắt hôm đó nàng thấy người kia..à mà không phải, tên yêu quái kia đánh xong cha nàng rồi im lặng bay đi, à vẫn còn câu hỏi mà nàng tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần là tại sao hắn cứu mình? Đương nhiên nàng cũng không nhìn ra sau trận chiến đó Lam Vũ thảm đến cỡ nào, ít nhất cha nàng còn tỉnh được, còn nói chuyện được... Đáng lẽ ra anh chỉ cần hồi phục 1 tháng là trở lại như cũ, nhưng mà lúc tinh thần lực cạn kiệt mà đỡ một kiếm xuyên tim được bọc bởi hàn khí lạnh lẽo hùng hậu kia liền làm Lam Vũ đến mấy tháng sau còn chưa tỉnh hẳn, chứ đừng nói chữa thương với lành.

- Có phải người đó đeo mặt nạ cười màu đen, áo choàng đen không? - Đột nhiên Thiên Thiên hỏi.

- Phải!! Sao tỷ biê..A, có phải là tỷ đã gặp hắn trong rừng đêm mà nhị ca ta đuổi theo không?

Lúc này tự dưng Quỳnh Vô Ưu cũng chăm chú nghe hai cô nàng nói chuyện mà không hề xen vào. Thiên Thiên đáp:

- Vậy đúng là hắn rồi, hắn không phải là người...a. Tiên Nhan, muội đừng buồn, cha muội thua hắn cũng không phải là vấn đề gì đâu, hắn có thể là ma quỷ hoặc thần tiên đấy. - Cô nàng do hay đọc sách, ký nên lậm những truyền thuyết quỷ thần ở thế giới này rồi, nhưng mà bậy bạ thế nào lại trúng.

- Sao tỷ biết hắn không phải con người? Tỷ thấy hắn bị thương? - Tiên Nhan cho rằng có thể Thiên Thiên tỷ thấy hắn lành vết thương nên mới có suy nghĩ như vậy.

- Không có a, hắn biết bay, làm sao có thể là con người được, ta cũng thấy Tuyết bá bá dùng khinh công rồi, không thể nào là bay giống người kia được. - Nàng kiên quyết khẳng định, Tuyết Tiên Nhan cũng đồng ý gật đầu, nghĩ cũng có lý, với lại thêm cái khả năng khôi phục vết thương như thế, sao là người được.

- Hai muội cứ từ từ bàn chuyện này sau, nhị đệ đã mất tích hơn một tháng rồi! Từ ngày chúng ta bảo hắn đuổi theo Thiên Thiên thì không thấy xuất hiện nữa, ta sợ hắn xảy ra chuyện gì rồi.

- Hả? Nhị ca xảy ra chuyện? Sao huynh không báo cho ta biết? - Tuyết Tiên Nhan lo lắng.

- Ta tưởng muội về thăm cha vài hôm ai ngờ cả tháng chưa về, ta thì bận đi khắp nơi tìm nhị đệ, lấy gì thông báo, mãi hôm nay tìm không ra mới nhờ muội cùng Tuyết gia hỗ trợ. - Quỳnh Vô Ưu giải thích.

Ba người suy nghĩ, bàn luận một chút cũng không biết dùng cách gì hữu hiệu cả, đành mượn dùng thế lực Tuyết gia để đi tìm. Đột nhiên Tuyết Tiên Nhan hỏi Thiên Thiên:

- Tỷ! Tỷ có thấy gã đeo mặt nạ quen quen không? Hình như chúng ta gặp ở đâu rồi ấy? - Nàng đem nghi vấn trong lòng hỏi một người từng gặp xem có được đáp án hay không.

- Quen? Sao muội lại hỏi vậy. - Quỳnh Vô Ưu thấy câu hỏi lạ nên hỏi ngược lại, trước giờ nhóm mình có bao giờ quen biết một cao thủ mạnh như thế đâu.

- Hắn..hắn.... - Tuyết Tiên Nhan hơi ngập ngừng, chuyện này không biết có nên nói không, vì thấy nó không liên quan gì cả, dù sao mình cũng nhìn thấy mặt tên kia rồi, mình cũng khẳng định khuôn mặt này hoàn toàn lạ, làm sao mà quen được.

- Hắn làm sao? - Thiên Thiên quan tâm hỏi, tưởng hắn làm gì Tiên Nhan.

Chờ tầm 1 phút, Tuyết Tiên Nhan mới kể ra sự việc xảy ra hôm đó, mọi người liền biến sắc, họ đều có thể nghĩ đến một khả năng, Thiên Thiên chèn vào một câu:

- Hôm đó, có lẽ tên đeo mặt nạ đen kia xuất hiện là để giúp ta ra khỏi khu rừng.

- Có lẽ hắn là nhị đệ! Nghe muội nói hắn bị thanh kiếm của cha muội đâm xuyên tim sao? - Quỳnh Vô Ưu hỏi với một tâm trạng khá lo lắng.

- Không thể nào! Mọi người nhầm cả rồi! Lúc hắn bị đâm thì mặt nạ hắn cũng biến mất, ta thấy rõ mặt hắn, không thể nào là nhị ca, tóc hắn màu đen nữa, mặt cũng không có đẹp như nhị ca. Hắn hoàn toàn lạ hoắc, nhưng mà nhãn thần của hắn trông quen lắm, không biết đã gặp ở đâu rồi.

- Thế vậy tại sao hắn đỡ cho muội một kiếm?

- Muội không biết.

======Cuộc bàn luận cuối cùng cũng không đi đến đâu cả, họ quyết định dùng thế lực của Tuyết gia để tìm trên giang hồ=========

Một tuần lễ sau đó, ý thức Lam Vũ dần dần mạnh hơn một chút, cuối cùng cũng có thể suy nghĩ rồi, tuy hơi trì độn một chút. Thanh niên hôn mê đang nằm ở Danh Y sơn trang kia chính là Lam Vũ, tối ngày hôm nay như thường lệ đám danh y sau khi thử hàng loạt thuốc không thấy hiệu quả bèn về nghỉ, còn tới lượt tiểu thư đanh đá kia vào tìm Lam Vũ trút buồn, trút giận, mắng đã một hồi thì cô nàng chuẩn bị lại véo tai, bóp mũi(do cả nhà toàn là người theo kỷ luật, theo đạo đức, nên trước mặt mọi người nàng phải cố gắng diễn mình là một người giống bọn họ, lúc không người thì tâm lý có trở nên chút biến thái). Ngay lúc tay nàng vừa vươn tới thì tay Lam Vũ đã bắt lấy tay nàng, nàng ta hết hồn nhưng không dám hét lên vì nàng hiện tại đang lén lút vào đây để "gây án", nàng rất sợ cha nàng phát hiện. Nàng thất thanh:

- Ngươi...ngươi tỉnh rồi? Buông..buông..buông ta ra. Nếu không..nếu không ta hô lên ngươi sàm sỡ.

Thế nhưng đáp lại nàng chỉ là một ánh mắt ngây ngô mở ra, cái đầu lắc qua lắc lại nhìn nàng thật kỹ, miệng kêu:

- Ô..ô..a..a.ô. - Như một đứa trẻ con mới sinh vậy, người thanh niên kia vậy mà vuốt ve tay nàng rồi cười rất thích thú.

Trong lúc đó Lam Vũ thật sự vẫn còn đang ngồi xếp bằng trong Hồn Giới, mắt vẫn mở nhưng chưa suy nghĩ được nhiều...
 
Last edited by a moderator:

♝BomMaker»

๖ۣۜMr♫๖ۣۜSimple♫๖ۣۜ๖ۣۜBom♈๖ۣۜMaker♕
Messages
380
Reaction score
60
Points
205
Rặn đi chú em
 

Bình luận facebook

Top Bottom