Full Thượng tiên, ngươi thật hư

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 149: Chân ngọc
Uyển Uyển rảnh rỗi liền đi tìm Tròn Vo, phần lớn là vì nhớ nhung.

Hôm sau, Uyển Uyển gặp được Tròn Vo ở Thanh Hành điện.

Tròn Vo vừa nghịch nước vừa hưng phấn nói “cha ta vừa đặt tên cho ta, sau này ngươi gọi ta là Mộ An, đừng gọi là Tròn Vo nữa. Nam tử hán đại trượng phu cũng không thể gọi cái tên như vậy mãi. Tròn Vo là nhũ danh của ta, khi có mặt người ngoài thì đừng có gọi nha”

Uyển Uyển âm thầm lặp lại cái tên Mộ An vài lần trong lòng, mỉm cười ngồi xuống cạnh hắn “Mộ An, hôm qua ngươi đã đi đâu?”

Đã sớm đoán được Uyển Uyển sẽ hỏi này hỏi nọ, Mộ An có chút không kiên nhẫn đáp “ đi gặp một bằng hữu, nàng nói muốn mừng sinh nhật với ta”

Uyển Uyển cong môi cầm lấy hà bao thêu hoa bên hông hắn “đây là nàng tặng cho ngươi phải không? Tay nghề thật tốt nha”

Nghe nàng khích lệ, Mộ An cao hứng đưa tay nhéo nhéo cái mũi của nàng “đừng nói lung tung, ngươi kế thừa sự khéo tay của mẫu thân ngươi, tay nghề của ngươi mới là giỏi nhất Thiên giới ah”

Uyển Uyển buông hà bao xuống “nhưng dù thế ngươi vẫn không thích, cho nên mới không mang cung thao xanh lá cây ta tặng ngươi theo bên người”

Cung thao xanh lá cây là tháng trước Uyển Uyển tặng cho hắn, Mộ An quẫn bách, lại có chút lo sợ nói “cung thao đẹp lắm, xứng ngọc bên trên ta cũng rất thích nhưng nó hơi dài, đi đường không tiện cho nên ta mới không mang theo. Ta vẫn luôn giấu nó trong hộp ngũ sắc, chỉ có một mình ta mở ra được”

Uyển Uyển nghe vậy mới tươi cười, chỉ vào chân hắn đang ngâm trong nước hỏi “sao ngươi cho chân vào ao?”

Nói tới đây, Mộ An thở dài, quẫy quẫy hai chân trong ao nói “hôm nay là ngày Thái Thượng Lão Quân đổ xỉ than, thời tiết nóng nực, thanh hành tuyền rất lạnh, ngâm chân vào đây cảm giác rất mát mẻ. Nếu ngươi không đến, ta còn muốn tắm rửa một lát ah”. Uyển Uyển toát mồ hôi trán, Mộ An vỗ vỗ vị trí bên người “đầu ngươi toàn mồ hôi, có muốn cùng ngâm chân không?”

Nam nữ thụ thụ bất thân, ngoại trừ trượng phu, nữ tử càng không thể để cho nam tử nhìn thấy hai chân của mình. Nhưng Uyển Uyển thích Mộ An nên đâu thể nói lời cự tuyệ, vì thế bị hắn mè nheo vài lần, nàng xấu hổ quay lưng cởi hài, nhẹ nhàng đặt đôi chân ngọc vào nước.

Bàn chân trắng nộn tinh tế ở trong nước khiến Mộ An nìn không chớp mắt, vô cùng hứng thú với những ngón chân như ngọc mài, móng chân hồng nhạt giống như cánh hoa đào mới nở sau cơn mưa đầu xuân. Mộ An nhìn đến thất thần, mãi đến khi đôi chân của nàng lay động trong nước mới khiến hắn hoàn hồn, cảm thán nói “Uyển Uyển, chân của ngươi thật đẹp, tinh xảo như điêu khắc, lại trắng mềm” nói xong còn đưa chân mình đến gần, ghét bỏ nói “ngươi xem, chân của ta nhìn thật xấu”

Uyển Uyển che miệng cười “nam nhân với nữ nhân đâu có giống nhau”

Ánh mắt di chuyển từ đôi chân nhỏ trắng nõn như bạch ngọc đến toàn thân Uyển Uyển, không ngừng đán giá “ngươi còn có chỗ nào không giống ta nữ không?”

Nghe hắn nói vậy lại nhìn thấy ánh mắt Mộ An quét dọc toàn thân, Uyển Uyển vừa tức vừa thẹn, rút chân lại, tính rời đi. Mộ An liền duỗi chân ra, giữ chân nàng lại, Uyển Uyển kinh hãi, luống cuống rơi xuống nước. Mộ An thấy Uyển Uyển bị ướt sũng, chẳng những không thương hương tiếc ngọc mà còn cười ha ha. Uyển Uyển ngây người trong ao một lát mới dựa vào thành ao, vẻ mặt căm giận.

Thấy Uyển Uyển bình thường tính tình ôn hòa bây giờ lại tức giận, Mộ An nín cười, duỗi tay kéo nàng lên. Uyển Uyển toàn thân ướt đẫm, búi tóc tán loạn, hai mắt đẫm lệ. Nhìn xiêm y dính nước dán sát vào cơ thể nàng, ánh mắt Mộ An run lên, sau đó thẫn thờ nhìn sang mặt nàng, trong đầu như có gì đó lưu chuyển, cố gắng trấn định nói “ta không cố ý, đừng có giận dỗi như trẻ con vậy, cùng lắm thì cho ngươi đá ta xuống dưới lại”

Uyển Uyển tức giận trừng mắt nhìn hắn, nước mắt như ngọc trai từng giọt, từng giọt rơi xuống. Mộ Khanh vội đưa tay muốn lau nước mắt cho nàng “ôi, ngươi đừng khóc, có chút chuyện nhỏ như vậy, ngươi khóc làm gì, chơi không vui chút nào”

Uyển Uyển phẫn nộ quay đầu, lớn tiếng nói “Tròn Vo, ngươi ngoại trừ trêu chọc ta thì còn gì nữa không? Hôm nay ta có chuyện muốn hỏi rõ ngươi”

Mộ An sửng sốt ‘tức giận thật sao?” đưa tay lau nước mắt cho nàng, thề thốt “Uyển Uyển đừng giận, ta sai rồi. Ngươi muốn ta nói gì, ngươi cứ hỏi, ta cam đoan sẽ nói thật”

Uyển Uyển đẩy tay hắn, liên tục chất vấn “ngươi nói đi, có phải hôm qua ngươi ở cùng một chỗ với Ngọc Thố hay không? Cho nên trước lúc ăn cơm mới vội vã ra ngoài như vậy, cho nên mới không muốn thành thân với ta?”

Mộ An bất đắc dĩ nói “ta đúng là muốn đi tìm Ngọc Thố, ta đã hẹn với nàng. Ta tới trễ một chút bị nàng mắng té tát. Còn chuyện thành thân mà ngươi nói, ta thực sự còn muốn tự do thêm vài năm, nghe nói thành thân rất phiền toái, còn phải sinh con đẻ cái, rất phiền nha”

“Nếu ngươi không muốn cưới ta, có thể từ hôn. Mẹ ta nói, chúng ta đính hôn lúc nhỏ, lớn lên nếu không có tình cảm với nhau thì có thể từ hôn, tùy ý cưới gả”

Mộ An đột nhiên thấy tim trầm xuống, khi cha mẹ ép hắn thành hôn, hắn không ngừng tìm cách từ chối, thậm chí còn cảm thấy Uyển Uyển trói buộc mình. Nhưng giờ nàng yêu cầu từ hôn, hắn lại thấy do dự “cái này…từ hôn hình như không tốt cho ngươi lắm đâu?”

Lọt vào tai Uyển Uyển lại là: hắn thực sự muốn từ hôn.

Uyển Uyển càng thêm thương tâm “nếu ngươi đã nghĩ như vậy thì để ta từ hôn đi, dù sao ngươi đã không cần ta trước nên ta cũng không cần khách khí với ngươi. Có điều sau khi từ hôn, ngươi đừng tới tìm ta, ta cũng sẽ không dây dưa ngươi nữa. Chúng ta không thể ở cùng một chỗ thì tốt nhất không nên gặp mặt”. Càng nói, Uyển Uyển khóc càng dữ, trong lòng nàng thầm nghĩ: không gặp thì sẽ không thương tâm

Mộ An vừa nghe vậy, ảo não cau mày, khoát tay nói “quên đi, quên đi. Chuyện này hôm khác lại nói, không cần nóng vội”. Lại thấy nàng thân mình ẩm ướt liền niệm pháp quyết “đừng giận nữa để ta giúp ngươi hong khô quần áo”

Uyển Uyển nghiêm mặt, không thèm nói với hắn.

Hong khô tóc và quần áo xong, Uyển Uyển trừng mắt nhìn hắn, muốn mang giày rời đi. Mộ An trong lòng vẫn nhớm mãi không quên đôi chân ngọc kia, nhịn không được đưa tay bắt lấy, xoa xoa nắn nắn đôi chân nhỏ, xúc cảm mềm mại tinh tế. Mộ An trong lòng vừa động, lại có chút khẩn trương khó hiểu “Uyển Uyển, chân của ngươi thật đẹp”

Hắn không chỉ nhìn hai chân mình, bây giờ còn xoa xoa nắn nắn, Uyển Uyển hoảng sợ, theo bản năng vung chân đá hắn. Đôi chân nhỏ nhắn trắng muốt ngọ ngoạy trong tay hắn, đá vào ngực, lực đạo không nặng. Mộ An bất giác thở hắt một hơi, tâm đột nhiên đập mạnh khó hiểu. Uyển Uyển thấy thần sắc Mộ An thay đổi, ý thức được mình vừa rồi đã thất lễ liền thu chân, cuống quít mang giày rời đi.

Mộ An lẳng lặng nhìn theo thanh mai trúc mã này, cảm giác nàng không giống như trước đây, nhớ tới bộ dáng của nàng khi vừa khỏi nước, còn có thân thể lung linh uyển chuyển…nam nhân với nữ nhân quả thực không giống nhau.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 150: Ước định
Một ngày, Uyển Uyển cùng Liên Hoa tiên tử cùng nhau đi du ngoạn, đang trên đường về thì phía sau có người gọi nàng.

Quay đầu nhìn, dù không thường gặp mặt nhưng Uyển Uyển vẫn nhận ra đôi mắt hồng xinh đẹp kia.

Ngọc Thố đi tới, lấy từ trong giỏ ra một cái túi gấm màu lam đưa cho nàng “Uyển Uyển, đây là điểm tâm do chính tay Quảng Hàn tiên tử làm, đặc biệt tặng cho các tiên nữ trên Thiên giới thưởng thức, cái này là cho ngươi”

Uyển Uyển nhận lấy, mở ra, hương hoa quế thơm ngào ngạt lập tức xông ra. Điểm tâm chế biến tinh xảo, khéo léo, bên trong còn có mấy đóa hoa quế vàng nhạt, chính là nguyệt quế ở Quảng Hàn cung. Quảng Hàn tiên tử dùng hoa quế làm nguyên liệu nấu ăn, càng làm cho món điểm tâm trở nên khéo léo, xinh đẹp. Uyển Uyển cảm thán “điểm tâm này thật tinh xảo”

Ngọc Thố cười nói “nương ngươi làm điểm tâm mới là tuyệt hảo nha, Quảng Hàn tiên tử căn dặn ta, hi vọng các ngươi không ghét bỏ”

Uyển Uyển nói “không đâu, tay nghề của Quảng Hàn tiên tử nhất định không tệ”

Ngọc Thố cười nói “ta còn phải đi nhiều nơi, hôm nay không tiện nói nhiều, ngày khác lại gặp” nói xong xoay người đi về phía tây.

Trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý niệm, Uyển Uyển gọi nàng lại “ngươi muốn đến Đông Lăng điện sao?” Ngọc Thố gật đầu.

Quả là như thế.

Uyển Uyển giục mây đến gần nàng “vừa lúc ta cũng đi hướng đó, chi bằng ta giúp ngươi mang đi” nói xong đưa tay cầm lấy cái giỏ.

Ngọc Thố cả kinh, vội né tránh, giấu cái giỏ sau lưng, khó xử nói “không cần, đưa đến Đông Lăng điện là cuối cùng rồi, ta cũng đang muốn tìm Mộ An”. Nói tới đây, Ngọc Thố nghĩ mình đưa điểm tâm là mang theo tâm ý của Quảng Hàn tiên tử nhưng lại không trực tiếp đến nhà Uyển Uyển, có chút thiếu lễ nghĩa, vì thế nói “hay là ta cùng ngươi về chỗ ngươi trước đi, vừa lúc ta có thể hỏi thăm Ngọc Cẩm tiên tử và Y tiên Thương Thuật”

Uyển Uyển không muốn Mộ An gặp Ngọc Thố nhưng Ngọc Thố đã đưa ra đề nghị như vậy, cũng không tiện từ chối. Hai người liền cùng nhau đến Thương Thuật điện. Nghe nói Quảng Hàn tiên tử sai Ngọc Thố mang điểm tâm cho các tiên gia, Ngọc Cẩm và Thương Thuật đều cùng cảm tạ. Nhận lấy túi điểm tâm tỏa ra mùi hoa quế, Ngọc Cẩm mỉm cười nói “đa tạ tâm ý của Quảng Hàn tiên tử, Thiên giới lại có lộc ăn rồi”

Ngọc Thố khiêm tốn cười đáp “tiên tử khách khí. Thường nghe Mộ An nói điểm tâm do Ngọc Cẩm tiên tử làm vừa tinh xảo vừa ngon, ăn xong miệng vẫn còn lưu hương, Quảng Hàn tiên tử hi vọng Ngọc Cẩm tiên tử sẽ chỉ giáo thêm cho nàng, truyền thụ ít bít quyết làm điểm tâm”

Có người tán thành tay nghề của mình, Ngọc Cẩm cao hứng không thôi “đâu có, hôm nào có dịp gặp Quảng Hàn tiên tử, nhất định sẽ nói chuyện”

Thương Thuật lại nghe được chút tin tức từ Ngọc Thố liền hỏi “ngươi và Mộ An thường xuyên gặp mặt?”

Ngọc Thố gật đầu “đúng vậy, Mộ An là bằng hữu tốt nhất của Ngọc Thố”

Thương Thuật nhìn lướt qua nàng một cái, cười nói “vậy thì tốt rồi. Tiểu tử Mộ An cũng không nói với chúng ta về ngươi, chờ sau khi hắn và Uyển Uyển thành thân, ngươi nhất định phải tới chung vui nha”. Nghe vậy, tươi cười trên mặt Ngọc Thố liền cứng ngắc. Thương Thuật lại hỏi “sao vậy? ngươi không biết Mộ An và Uyển Uyển đã đính hôn sao?”

Uyển Uyển càng cảm thấy lời của Thương Thuật ý vị thâm trường, nói với Ngọc Thố “Ngọc Thố, chúng ta đưa điểm tâm đến Đông Lăng điện đi”

Ngọc Thố và Uyển Uyển vội vàng rời đi, đi được một quãng xa, Ngọc Thố mới lấy lại tinh thần, chăm chú nhìn Uyển Uyển, mất mát hỏi “Mộ An sẽ thành thân với ngươi sao? tới giờ hắn chưa từng nói với ta chuyện này, là khi nào vậy?”

“Là đính hôn từ nhỏ, cho nên vẫn chưa có sự đồng ý của ta và Mộ An”

Sắc mặt Ngọc Thố hòa hoãn lại, thẳng thắn nói với Uyển Uyển “Uyển Uyển, ta thích Mộ An, cho dù các ngươi đính hôn từ nhỏ thì ta vẫn thích hắn. Mặc kệ người ngoài thấy thế nào thì ta và Mộ An vẫn thích nhau”

Uyển Uyển trong lòng trầm xuống “vậy sao? Mộ An cũng thích ngươi?”

Ngọc Thố nghĩ nghĩ, gật đầu “tuy hắn không nói ra nhưng ta cảm giác được. Có đôi khi chúng ta vài ngày không gặp mặt, khi gặp lại hắn luôn nói rất nhớ ta, đó không phải là thích sao? ta muốn cái gì, hắn đều đáp ứng, đó không phải là thích sao?Ngày sinh nhất hắn, ta đã hôn hắn, hắn không có cự tuyệt, ta biết đó chính là thích”. Nàng tiến lên, cầm lấy hai tay Uyển Uyển, ánh mắt kiên định “Uyển Uyển, ta không tin Mộ An là kẻ ăn trong chén còn nhìn trong nồi, ngươi cũng không tin phải không?”

Uyển Uyển rút tay lại, Ngọc Thố nhếch môi, tựa tiếu phi tiếu nói “Uyển Uyển, ta không có ý đối nghịch với ngươi, ta chỉ nói sự thật miễn cho ngươi đến lúc đó cảng thêm đau lòng mà thôi, thậm chí là hủy đi hạnh phúc của mình. Với tính của Mộ An, nếu hắn không thích ngươi sẽ không dễ dàng chịu cưới ngươi cho dù là vâng lời cha mẹ thì hai người các ngươi cũng giống như bị trói trên cùng một cây cột, vĩnh viễn không có cảm giác tự do và thoải mái”

Uyển Uyển biết Mộ An thích ở cùng một chỗ với Ngọc Thố hơn nàng nhưng nàng vẫn không cam lòng, cân nhắc một hồi nói “Ngọc Thố, ngươi là bằng hữu của Mộ An còn ta là vị hôn thê của hắn, hợp tình hợp lý thì những lời này phải do ta nói mới phải. Ta và Mộ An rốt cuộc thế nào, không ai có thể kết luận được. Ta thích Mộ An cho nên sẽ không dễ dàng buông tay”

Ánh mắt như hồng ngọc lẳng lặng chăm chú nhìn nàng hồi lâu, Ngọc Thố đột nhiên tươi cười thoải mái “Uyển Uyển, hai chúng ta đều là người thẳng thắng. Nếu ngươi vì những lời của ta mà từ bỏ Mộ An, làm mình đau khổ, ta sẽ rất áy náy. Nếu chúng ta đều không lui bước, vậy chúng ta đánh cuộc đi, xem cuối cùng Mộ An muốn kết hôn với ai. Nếu ta thua, ta cam tâm tình nguyện rời khỏi Mộ An”

Không ngờ Ngọc Thố lại thẳng thắng như vậy, Uyển Uyển cũng thấy thoải mái hơn, nhu hòa mà kiên định mỉm cười, đáp ứng “được, nếu ta thua, ta sẽ thành tâm chúc phúc cho các ngươi, cam tâm rời đi”

Hai người đưa ra ước định xong, tâm bình khí hòa đi đến Đông Lăng điện.

Mộ An vô cùng cao hứng nhận lấy điểm tâm từ Ngọc Thố, còn ăn ngay hai miếng, luôn miệng khen ngon. Ngọc Thố đã ra ngoài khá lâu, cho dù không muốn cũng không thích Mộ An và Uyển Uyển ở chung với nhau nhưng cũng đã đến lúc trở về cung Quảng Hàn.

Mộ An lưu luyến không rời tiễn nàng, còn hẹn lần sau gặp mặt. Uyển Uyển có chút không vui, nhân lúc Ngọc Thố đã đi ra ngoài, khẽ nói với Mộ An “hay ha, ngươi chưa từng hẹn hò với ta nha”

Mộ An không chút suy nghĩ, vừa đi vừa nói: “Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ ta ở nơi nào đang làm cái gì, ngươi đều có thể không nói một tiếng đã xuất hiện bên cạnh, cần gì hẹn giờ với ngươi nữa?” nói xong tiễn Ngọc Thố ra ngoài.

Uyển Uyển đi theo Mộ An tiễn Ngọc Thố về, dọc đường hai người luôn cười đùa với nhau. Khi ra đến cửa, Ngọc Thố đột nhiên kêu lên, thân hình lảo đảo. Mộ An vội tiến lên, nhanh chóng đỡ lấy nàng, quan tâm hỏi “không có việc gì chứ? Váy quá dài sao?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 151: Chuyện ba người
Ngọc Thố lắc đầu”không phải, là cái này”. Nàng vén ngoại bào lên, bên trong là váy lụa màu vàng, trên lưng quấn cung thao màu xanh, màu sắc phối hợp ăn ý, làm tăng thêm vẻ đẹp cho y phục. Uyển Uyển vừa nhìn thấy đã nhận ra cung thao kia là nàng đã tặng cho Mộ An.

Mộ An bắt gặp ánh mắt âm trầm của Uyển Uyển, vội thu cái tay giúp Ngọc Thố lại, giấu ở sau lưng, rụt rè nhìn nàng. Ngọc Thố vừa cởi cung thao xuống, vừa bất đắc dĩ nói “chiều dài của cung thao này quả nhiên chỉ thích hợp với ngươi, với ta thì quá dài, cứ hay bị vướng, xem ra chỉ có thể để nhìn”

Mộ An xấu hổ cười cười, đưa Ngọc Thố ra cửa, Ngọc Thố còn đứng ở ngoài cửa nói chuyện một hồi rồi mới lưu luyến không rời về Quảng Hàn cung. Mộ An quay lại, thấy Uyể Uyển bình tĩnh ngồi chờ bên đường, không khỏi hoảng hồn, tính bỏ chạy đường vòng.

“Quay lại”

Vừa đi được hai bước, phía sau đã vang lên tiếng rống giận.

Mộ An chậm rãi xoay người, đi

Mộ An chậm quá xoay người, đi đến Uyển Uyển một thước ở ngoài, ngón tay giảo góc áo không biết làm sao, tự động giải thích: “Ta sợ ngươi tức giận, không dám cùng ngươi nói. Nhưng là cung thao đã muốn đưa cho thỏ ngọc , tổng không thể lại hướng nàng phải về đến đây đi?”

Uyển Uyển tức giận nói “mặc kệ ngươi có bao nhiêu lý do nhưng quà ta tặng người, ngươi lại tùy tiện đưa cho người khác là sao?”

Mộ An gãi đầu “ngày đó ta mang theo, nàng nói thích nên ta cho”. Ngày đó nóng đầu, cảm thấy mình không thể cự tuyệt Ngọc Thố, liền đem cung thao tặng cho nàng. Sau này nghĩ lại, đó là tâm ý của Uyển Uyển, mình làm vậy là không đúng nhưng lại không thể đòi Ngọc Thố trả lại. Bay giờ bị Uyển Uyển phát hiện, trong lòng vừa khẩn trương vừa hoảng, chỉ sợ nàng khóc.

Không ngờ, Uyển Uyển chẳng những không khóc mà còn tâm bình khí hòa nói “lần này bỏ qua, lần sau không được vậy nữa. Còn nữa, không cho phép sau này lại tìm cớ gạt ta, ta không làm bằng hữu với một kẻ lừa đảo”

Mộ An nhẹ nhàng thở ra, đứng thẳng thân mình: “Tuân mệnh!”

Uyển Uyển hỏi “vừa rồi ngươi hẹn với nàng chuyện gì?”

“Đi du hồ, hay là ngươi cũng cùng đi đi. Ta sẽ nướng khoai cho ta ăn, cha ta truyền thụ bí quyết độc môn, đảm bảo ngươi ăn xong sẽ còn muốn ăn nữa, coi như ta bồi tội”

Uyển Uyển vui mừng, lại ngạc nhiên hỏi “ngươi bảo ta đi, không sợ quấy rầy cơ hội ở chung một chỗ của các ngươi sao?”

Mộ An lắc đầu, cực lực thuyết phục Uyển Uyển “không, Ngọc Thố tốt lắm, hiểu ý lại ôn nhu, các ngươi sẽ trở thành bằng hữu tốt của nhau, sau này ba người chúng ta có thể chơi cùng nhau”

Tâm tình của Uyển Uyển thoải mái hẳn, mỉm cười gật đầu. Mộ An nhẹ nhàng thở ra, cùng Uyển Uyển ăn điểm tâm, uống trà.

Đến ngày du hồ, Mộ An đề nghị cùng chèo thuyền. Uyển Uyển lại sợ ngồi thuyền nhưng thấy hắn thích cũng chìu theo. Thuyền nhỏ lắc lư, Uyển Uyển say sóng nhưng cố chịu đựng cho đến lúc sang bờ bên kia. Mộ An bước lên bờ, nào ngờ không chịu cột dây thuyền lại nên chiếc thuyề nhỏ lại trôi ra giữa hồ. Uyển Uyển ngồi trên thuyền không biết làm thế nào, khẩn trương nhìn Mộ An.

Mộ An lên tiếng chỉ huy “ngươi dùng mái chèo khuấy xuống nước là có thể chèo qua đây”

Uyển Uyển sợ hãi nhưng vẫn cắn môi làm theo lời hắn, lảo đảo đi vào trong khoang thuyền, lấy mái chèo, khua lung tung. Hồ không sâu, mái chèo lại dài nên rất dễ để chống. Uyển Uyển hai chân mềm nhũn, bụng lại khó chịu, lo lắng nói “ngươi nhìn cho kỹ nha, nếu cập bờ phải nói với ta một tiếng để ta chuẩn bị”

Mộ An vỗ ngực cam đoan “có ta ở đây, ngươi yên tâm đi”

Thuyền nhỏ chậm chậm trôi về bờ, Uyển Uyển đang muốn quay đầu thì đột nhiên dưới chân bị chấn động, thuyền nhỏ lay động kịch liệt.

Cập vào bờ rồi.

“Ha, tốt, đã cập bời” trên bờ, Mộ An cao giọng thét lên

Đã bảo phải nói trước với ta một tiếng mà.

Uyển Uyển ngồi vững trên thuyền xong, tức giận trừng mắt nhìn hắn. Mộ An đã xoay người cầm lấy mũi thuyền, mỉm cười với nàng cũng vươn tay ra. Tức giận trong lòng lập tức tan biến, Uyển Uyển vươn tay để Mộ An đưa nàng lên bờ, hắn còn vịn thắt lưng nàng để nàng đứng vững.

Uyển Uyển lắc lắc đầu, cảm giác choáng váng vẫn chua hết, đành phải dựa vào Mộ An. Mộ An vừa đỡ nàng, vừa đưa tay chậm rãi vuốt mái tóc dài bị gió thổi rối tung của nàng.

Ngay lúc đó Ngọc Thố cũng đến, nhìn thấy Uyển Uyển sắc mặt nhợt nhạt. Mộ An thấy nàng tới thì vui mừng hớn hở, để Uyển Uyển dựa vào thân cây rồi giải thích với Ngọc Thố “sau này Uyển Uyển có thể cùng chơi với chúng ta, nhiều người sẽ không nhàm chán”

Ngọc Thố hỏi “chỉ đi cùng ta, ngươi thấy nhàm chán sao?”

Mộ An nghe vậy liền nói “ngươi đừng xuyên tạc ý của ta”

Ngọc Thố trừng mắt nhìn hắn, đến cạnh Uyển Uyển, kéo tay nàng, cười nói “ta và Uyển Uyển đều là nữ hài tử, hiểu ý nhau, có thể cùng nhau du ngoạn, Mộ An, ngươi đừng xen vô giúp vui nha”

Mộ An nóng nảy “Các ngươi qua sông đoạn cầu!”

Ngọc Thố cười nói “nếu cho ngươi chọn một người thì ngươi chọn ai?”

Mộ An rối rắm, khó xử “vì sao phải chọn? mọi người cùng một chỗ không tốt hơn sao?”

Uyển Uyển thấy vậy nói với Ngọc Thố “Mộ An có ý tốt, Ngọc Thố đừng làm khó dễ hắn”

Ngọc Thố trợn mắt nhìn Mộ An, quăng cho hắn một túi đồ. Mộ An mở ra, quả nhiên là Ngọc Thố mang theo khoai lang. Quảng Hàn tiên tử sủng ái Ngọc Thố từ nhỏ, không chỉ có tiên thảo mà còn cho thêm cải trắng, khoai tây, khoai lang…để nàng thay đổi khẩu vị. Vậy mà lúc trước ở Đông Lăng điện bảo nàng mang theo, nàng còn không chịu.

Mộ An đưa ra chủ ý du hồ và nướng khoai lang lại vô tình đắc tội với cả Uyển Uyển và Ngọc Thố vì thế toàn bộ quá trình nướng khoai đều do hắn phụ trách, đầu đầy mồ hôi, còn chưa được ăn miếng nào thì bốn củ khoai đã bị hai người kia xử hết. Hắn ủ rũ, cởi ngoại bào vắt lên bên đình, bỗng nhiên có người đẩy đẩy hắn.

“Nửa này là ta bẻ ra trước khi ăn, ngươi không chê thì cầm lấy đi” đầu ngón tay của Uyển Uyển dính than đen ngòm còn khoai lang trong tay đã được lột vỏ, lộ ra thịt màu vàng ươm, thơm lừng.

Nghe mùi,Mộ An nhịn không được cầm lấy, há miệng cắn một miếng to, ngồm ngoàm nói “vẫn là Uyển Uyển nhớ tới bằng hữu như ta, cho dù ngươi đã cắn qua, ta vẫn ăn”

Uyển Uyển cong môi cười, dựa vào cột đình, lấy khăn ra lau tay.

Ngọc Thố từ xa nhìn hai người, cảm thấy chua xót lại không cam lòng, biến thành thân thỏ nhảy lên đùi Mộ An “Mộ An, ta mệt mỏi, ta muốn ngủ”

Mộ An vuốt vuốt bộ lông trắng như tuyết, lại dùng sức xoa xoa, kết quả càng xoa càng đen nhưng Ngọc Thố vẫn không phát hiện, liếm liếm móng vuốt, híp mắt hưởng thụ.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 152: Giấu sách hay
Buổi sáng, Uyển Uyển bị tiếng ồn ào thanh đánh thức, dụi mắt tỉnh lại thì thấy bên ngoài có rất nhiều nam tiên và nữ tiên, nhớ lại hình như hôm nay là ngày tiên hữu tụ hội uống trà làm thơ. Uyển Uyển nhớ tới Mộ An và Ngọc Thố lại chỉ thấy Mộ An đang nằm ngủ say bên cạnh mình còn Ngọc Thố không thấy bóng dáng đâu.

Dù Uyển Uyển đã tỉnh lại, chúng tiên vẫn không thu hồi án mắt nghi hoặc nhìn nàng, còn thì thầm với nhau “tuy bọn họ đã đính hôn nhưng còn chưa thành thân đã ngủ cùng một chỗ, không ổn chút nào”

Một nam tiên còn tiến tới nâng cằm Mộ An lên “tính tình công tử nhà quân sư giống y chang quân sư trước kia”

Một nữ tiên khác lại nói “Ngọc Cẩm tiên tử luôn đúng mực sao lại không quản nữ nhi của mình, để nàng ra ngoài cả đêm như vậy”

Một nam tiên áo trắng bộ dáng nho nhã, cười khin khỉnh nói “dù sao bọn họ cũng sẽ lấy nhau, làm chuyện vợ chồng trước cũng đâu có sao”

Uyển Uyển càng nghe càng đỏ mặt, lớn tiếng nói với bọn họ “các ngươi đừng nói bậy, ta và Mộ An không làm gì cả” nói xong, xoay người lay Mộ An “Mộ An, ngươi mau tỉnh lại đi”

Mộ An đã nghe được thanh âm ồn ào nhưng không muốn tỉnh lại, lúc này bị Uyển Uyển lay người, nhíu mày, không kiên nhẫn xoay người nói “đừng ầm ỹ, ta mệt chết đi được”

Các tiên nhân nghe vậy, tự hiểu “chà chà, quả nhiên là vậy”

“Y tiên đến đây!” bên ngoài có người la lên, cùng lúc đó chúng tiên cũng giãn ra, không biết ai đã đi kêu Thương Thuật đến.

Tối bên ngoài một vòng có người kêu, cùng lúc đó, đám người từ giữa gian làm cho ra một cái nói. Không biết là ai kêu đến đây Thương Thuật.

Thương Thuật thấy nữ nhi nhà mình quả nhiên qua đêm ngoài đình cùng nam nhân, chuyện này đều bị rất nhiều tiên nhân nhìn thấy, truyền đi sẽ làm hỏng thanh danh của Uyển Uyển mà hắn và Ngọc Cẩm còn mang tiếng dạy con không nghiêm. Nghĩ nghĩ, trong lòng cảm thấy tức giận lại chán nản nhưng không tiện phát tác trước mặt mọi người, uy nghiêm đi đến cạnh Uyển Uyển, kéo nàng đứng lên, lại đưa mắt nhìn lướt qua nàng một cái, ánh mắt càng thêm ảm đạm.

“Hôm qua không thấy bóng dáng ngươi, còn tưởng ngươi đã ngủ sớm, thì ra là ra ngoài cùng nam nhân khác một chỗ, ngươi là nữ nhân đã có hôn ước ah” Thương Thuật nghiến răng nghiếng lợi, thấp giọng trách mắng

Uyển Uyển giải thích “phụ thân, thực ra hắn là…”

Thương Thuậ cắt ngang lời nàng “ta không muốn nghe ngươi giải thích cho hắn. Ta đánh gãy chân tên tiểu súc sinh dám quyến rũ nữ nhi của ta” lập tức tiến lên, túm lấy Mộ An, vẻ mặt dữ tợn liền ngưng trệ.

Mộ An chớp chớp mắt, nhìn rõ người trước mặt, nhíu mày hỏi “Thương Thuật bá bá, ngươi sao vậy?”

Thương Thuật buông tay “Tròn Vo, sao lại là ngươi?”

Mộ An ngã mạnh một cái, hoàn toàn tỉnh ngủ “nhiều người như vậy, đừng gọi nhũ danh của ta”

Thương Thuật tựa tiếu phi tiếu, đưa tay nắm lấy cổ áo hắn “ngươi cũng biết nhiều người? vậy còn nằm đây làm gì? Các ngươi muốn phô diễn cái gì?”

Mộ An nhìn thấy chúng tiên bu quanh, sắc mặt đỏ ửng nhưng vẫn mạnh miệng cãi “có gì đâu chứ, khi ta câu cá cũng hay ngủ quên trên tảng đá, bọn họ thích nhìn thì cứ để bọn họ nhìn thôi”

Thương Thuật chỉ tiếc rèn sắt không thành thép “còn giả ngu, Uyển Uyển bị ngươi liên lụy rồi. Ngươi, trước tiên nói cho ta biết tối qua ngủ có cởi hết quần áo không?’

Mộ An gãi đầu, liếc mắt nhìn Uyển Uyển một cái “vốn chỉ tính chợp mắt một lát rồi về, nào ngờ ngủ đến sáng, trên người ta có mặc quần áo hay không, bá bá không thấy sao? bá ba, ta và Uyển Uyển cũng không phải lần đầu tiên ngủ cùng nhau, ngươi khẩn trương như vậy làm gì chứ?”

“Ngươi! Ngươi ngươi!” Thương Thuật hoảng hốt “cha ngươi không nói gì với ngươi sao?”

“Nói cái gì?”

“chuyện nam nữ.”

Thương Thuật ngớ người, hắn đã quên Mộ An có chỉ số thông minh của Mộ Khanh nhưng trong chuyện tình cảm lại giống y A Sơ. Hắn nhỏ giọng nói với Mộ An “đến thư phòng của cha ngươi, tìm cuốn sách cất trong cái hòm ở chỗ khuất nhất là sẽ hiểu được”

Thì ra phụ thân mình còn giữ sách hay, Mộ An lập tức nhớ kỹ.

Lúc này, chúng tiên lại tản ra, Mộ An đưa mắt nhìn, toàn thân lạnh run.

Mộ Khanh vẻ mặt hung thần ác sát đi tới,nhìn Mộ An chằm chằm. Mộ An lảo đảo đứng lên, xoa eo tố khổ “phụ thân, toàn thân ta đau nhức, không có khí lực ah”

Lời vừa ra, chung quanh lại bàn tán xôn xao

“Xem ra thực kịch liệt.”

“Huyết khí phương cương, lại là lần đầu tiên, khó tránh khỏi không có kỹ xảo, làm nhiều lần sẽ quen thôi”

“Nhưng sao nữ nhi của Y tiên lại như không có việc gì? Nghe nói nữ nhi lần đầu tiên đều rất đau”

“Nữ nhi nhà Y tiên luôn có cách với mấy việc đau nhức nhỏ này”

Hai ánh mắt đồng thời bắn về phía chúng tiên, mọi người lập tức im miệng, tản ra nhưng mắt vẫn nhìn về phía bên này.

Mộ Khanh quay đầu hỏi Mộ An ‘ngươi đã làm gì mà bộ dạng nửa sống nửa chết thế kia” tuy vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong lòng rất hiếu kỳ. Không như đám người kia nói chứ? Nếu vậy thì quá tốt, vô sự tự thông, hehe…

Mộ An ủy khuất nói: “Chèo thuyền nha! Lấy củi nè, nhóm lửa nướng khoai lang nữa nè. Uyển Uyển và Ngọc Thố chỉ lo ăn, một mình ta làm muốn chết”

Thương Thuật sửng sốt, đưa mắt nhìn chung quanh “Ngọc Thố cũng ở đây? Sao không thấy nàng?”

Mộ An lắc đầu. Hỏi Uyển Uyển, Uyển Uyển cũng cúi đầu không nói.

Tóm lại, mặc kệ tối hôm qua có xảy ra chuyện gì hay không, tiệc cưới nhất định là phải có.

Mộ Khanh dẫn Mộ An, Thương Thuật dẫn Uyển Uyển đi vào Thương Thuật điện, Ngọc Cẩm nghe nói việc này, không biết nên buồn hay vui, không thể trì hoãn, lập tức sai tiên tỳ đi mời A Sơ đến.

Nhóm người lớn vô cùng cao hứng xem lịch chọn ngày.

Mộ An cùng Uyển Uyển ngồi trong sân, xấu hổ không lên tiếng. Mộ An vẫn nghĩ tới cuốn sách Thương Thuật đã nhắc tới nên rất nôn nóng. Cuối cùng, sau khi biết bốn người kia đã định xong hôn kỳ của hắn, vội vàng đứng dậy. Mộ Khanh lôi kéo hắn về Đông Lăng điện nói “chúng tiên đều thấy ngươi và Uyển Uyển một mình qua đêm, không thể không thành thân. Thư phòng có mấy cuốn bí quyết, ta tặng cho ngươi, mắc công sau này ngươi lại bị nghẹn khuất”

A Sơ nghe vậy liền hỏi “thành thân với ta ngươi cảm thấy thực nghẹn khuất sao?”

Mộ Anh dùng miệng cướp lấy anh đào trên tay nàng, ngượng ngùng nhìn nàng cười cười rồi vươn tay kéo Mộ An đi tới thư phòng.

Mới đầu Mộ An không chịu, muốn bỏ chạy nhưng thấy phụ thân lục lọi gì đó ở góc thư phòng, nhớ tới những lời Thương Thuật nói, nhịn không được lại chờ mong hỏi “phụ thân, ngươi cho ta xem sách liên quan đến tình yêu nam nữ sao?’

Mộ Khanh dừng tay, quay đầu hỏi “ai nói với ngươi?”

“Thương Thuật bá bá nói, ngươi giấu rất nhiều sách hay, có điều sao tới lúc ta thành thân mới cho ta xem?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 153: Thành thân ngoài ý muốn
Mộ Khanh rất là bất đắc dĩ, cẩn thận nhìn nhìn ngoài cửa sổ và đường hành lang, xác định không có người ai mới giải thích với Mộ An ‘ta cũng muốn sớm nói với ngươi nhưng mẫu thân ngươi vẫn xem ngươi là hài tử, không chịu cho ngươi tìm hiểu một số chuyện, khiến ngươi giống y như nàng trước kia”

Mộ An nhận sách, lật giở vài trang, tuy không có chút giải nhưng xem một hồi lại thấy thâm mình không thoải mái. Lúc này có tiên tỳ ở ngoài bẩm báo, nói Ngọc Thố đến tìm Mộ An.

Nghe vậy, Mộ An nhét sách vào lòng, cáo biệt Mộ Khanh, mừng rỡ chạy ra ngoài. Ngọc Thố đứng ngoài cửa Đông Lăng điện, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Quảng Hàn điện, nhìn thấy Mộ An tới thì vội tiến lên, mỉm cười xin lỗi hắn ‘Mộ An, thật xin lỗi ngươi, ngày đó ta vội vã trở về, không tạm biệt ngươi”

Mộ An thấy nàng đi lại không giống như trước kia, quan tâm hỏi “chân ngươi sao vậy?”

Ngọc Thố cười cười nhưng ánh mắt hàm chứa lệ quang, ủy khuất nói ‘ta cả đêm không về, sáng sớm vừa về tới thì bị tiên tử phát hiện, phạt ta quỳ một ngày cũng bắt ta hứa sau này không được tùy tiện ra ngoài. Lần này là ta lén ra ngoài, phải lập tức quay về”

Thì ra là bị Quảng Hàn tiên tử trách phạt

Mộ An thở dài, an ủi ‘sau này ngươi không ra ngoài được thì ta tìm ngươi là được rồi”

Tìm nàng?

Ngọc Thố cười giễu, chăm chú nhìn vào mắt hắn “Mộ An, ngươi sắp thành thân, ngươi có…luyến tiếc ta không?”

Mộ An đương nhiên nói ‘ta thành thân vẫn có thể tìm ngươi, có thể cùng Uyển Uyển đến tìm ngươi nha”

Ngọc Thố đưa tay nắm lấy tay hắn, chua sót nói “sau khi ngươi thành thân, có lẽ chúng ta sẽ không có cơ hội gặp mặt nữa. Ta không dám bảo ngươi từ hôn hay đào hôn, nhưng nếu ngươi thực sự luyến tiếc ta thì có thể cưới luôn cả ta, như vậy mỗi ngày chúng ta đều có thể gặp mặt, không ai chia rẻ chúng ta được nữa”

Nghe vậy, Mộ An giật mình, khó xử nói “cùng cưới ngươi? Chuyện này…có thể sao? Uyển Uyển là nương tử của ta, giống như cha ta chỉ có một mình mẹ ta là nương tử”

Ngọc Thố nắm hai chặt hai tay hắn để trước ngực ‘nam nhân có thể ba vợ bốn nàng hầu, ngươi cưới nhiều nương tử có thể giúp ngươi khai chi tán diệp, là chuyện tốt mà, được không Mộ An?”

Tuy Mộ An thấy yêu cầu của Ngọc Thố không ổn nhưng vì nàng cứ liên tục khẩn cầu và thuyết phục, cuối cùng hắn cũng gật đầu.

Mộ An và A Sơ ngồi ở đại sảnh uống trà, thấy hắn uống liên tục ba chén còn chưa muống ngừng, cảm giác khác lạ, A Sơ liền hỏi “Mộ An, ngươi có chuyện gì vậy?”

Mộ An lau mồ hôi trán, chần chừ nói “nương, ta..ta muốn cùng cưới Ngọc Thố”

A Sơ giật mình làm rơi quả táo trên tay, kinh ngạc nhìn hắn.

Mấy ngày nay Thái Thượng Lão Quân đổ xỉ than nên rất nóng nực, Mộ Khanh đứng dậy quạt cho A Sơ, nhỏ giọng than thở “nếu ngươi không cho ta cưới Ngọc Thố, ta sẽ không cưới Uyển Uyển, mặc kệ người bên ngoài nói thế nào”

A Sơ lúc này mới có phản úng, trong lòng chấn động không thôi. Nàng đứng lên, gấp đến độ đi qua đi lại buồn bực nói “Tròn Vo, lời này không thể để cho cả nhà Thương Thuật nghe được, ta cũng xem như ngươi nói giỡn, sau này không được nghĩ vậy nữa, nếu không ngươi sẽ làm Uyển Uyển thất vọng”

Mộ An kiên trì nói “nương, ta không nói giỡn. Ta muốn cưới Ngọc Thố, nếu không ai ta cũng không cưới”

A Sơ tức giận “ nếu ngươi thực sự thích Ngọc Thố thì cưới Uyển Uyển xong rồi tính, quyết không thể cùng Uyển Uyển tiến vào Đông Lăng điện”

Hai mắt Mộ An sáng lên, chờ mong hỏi “nương, ý của ngươi là..ngươi đồng ý cho ta cưới Ngọc Thố? Chỉ là trước sau mà thôi, đúng không?”

A Sơ hiểu rõ tính Mộ An nhất, y như tảng đá kê hầm cầu vừa thối vừa cứng, đã quyết định là không thay đổi. Vì để hắn chịu cưới Uyển Uyển, A Sơ bất đắc dĩ gật đầu “dù sao ngươi không thể cưới cùng lúc hai người, chuyện lấy tiểu thiếp đợi ngươi thành thân xong hãy nói sau” dứt lời phất tay áo rời đi.

Chuyện cưới hai nương tử, được A Sơ đồng ý, Mộ An vội vàng nói cho Ngọc Thố nghe nhưng nàng lại mặt co mày cáu. Mộ An lâm vào khó xử, vội vàng an ủi, cuối cùng Ngọc Thố lau nước mắt, ghé vào tai hắn đưa ra chủ ý.

Ngày đại hôn, hai điện vô cùng náo nhiệt, chúng tiên đều đến chúc mừng chia vui. Kim kỳ lân mang hỉ kiệu từ Thương Thuật điện đi thẳng tới Đông Lăng điện, trên không hơn một ngàn cát điểu cùng bay lượn, giống như đem tất cả may mắn trút xuống người tân nương, theo nàng về nhà chồng, từ nay về sau mọi sự thuận lợi, con cái đầy nhà.

Mộ An một thân hồng y đá văng cửa kiệu, một bàn tay nhỏ bé trắng như bạch ngọc nhẹ vươn ra, chờ phu quân nắm lấy. Mộ An nhìn bàn tay nhỏ bé, tâm bị chấn động, cứ nhìn chằm chằm, đầu lại nhớ đến cặp chân nhỏ nhắn trong suốt khiến người ta khó quên. Hắn đưa tay nhẹ nhàng dìu nàng từ trong kiệu ra, gió thổi nhẹ khẽ cuốn một góc khăn voan, để lộ kiều nhan ngượng ngùng hồng nhuận của tân nương. Hắn đưa tay nắm chặt, chậm ra đưa nàng vào đại môn Đông Lăng điện.

Cát điểu tung cánh bay lượn, tiếng ca thánh thót vang lên không ngớt, cũng làm rơi xuống không ít vật thể màu trắng. Mộ An nhìn cánh tay bị dính mấy thứ từ trời rơi xuống, vô cùng ghét bỏ, tìm khăn lau, phát hiện hồng y của Uyển Uyển cũng bị dính không ít. Mọi người phát hiện chuyện không vui, vội tiến lên nắm lấy Điểu Quân “điểu của ngươi không khống chế được rồi, mau bảo chúng rời đi đi”

Điểu Quân nhìn phân chim đầy đất, khó hiểu nói “bình thường không như vậy, nhất định là chúng đang rất cao hứng, cho nên kích động…điều này chứng tỏ đây là mối lương duyên vô cùng tốt đẹp ah”

Mọi người không để hắn nhiều lời, bắt hắn mau ra lệnh cho bầy chim bay đi.

Hỉ bà thấy tân nương bị dính phân chim, gấp đến độ dậm chân, vội kêu người đón tiếp “trên người toàn là phân chim, điềm xấu ah, cũng may còn chút thời gian, mau vào phòng dùng nước lau qua, không thể mang theo phân chim mà bái đường được”

Nước là linh khí thiên địa tụ tập thành, nếu bình thường có thể dùng nước thường để lau sạch phân chim nhưng hôm nay là đại hỉ sự, nhất định phải dùng thủy linh khí như vậy mới xua hết dơ bẩn, đem lại may mắn.

Tiên tỳ nhanh chóng đưa Mộ An và Uyển Uyển vào hai căn phòng gần nhất. Tiên tỳ nhanh chóng cởi hỉ bào của Mộ An, dùng cành liễu đập đập cho phân chim rơi ra trong nước, sau đó đem xiêm y hong khô rồi mặc lại cho hắn.

Mộ An vội chạy vào phòng Uyển Uyển, không ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn hai mắt bừng sáng, lỗ mũi chảy máu, tinh thần hoảng hốt.

Lúc này Uyển Uyển vẫn chưa lấy khăn hồng xuống, từ nhà mẹ đẻ đến nhà chồng, khăn hồng chỉ có thể do phu quân lấy xuống lúc động phòng, cho nên tiên tỳ chà lau phân chim rất cực, lúc này mới rửa sạch. Mà Uyển Uyển đưa lưng ra phía ngoài, để lộ cái lưng trắng noãn với đường cong huyền mỹ, làn da như bạch ngọc tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trước
 

Bình luận facebook

Top Bottom