Full Thượng tiên, ngươi thật hư

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Cơ Tiểu Giáp
Thể loại
CĐ, Huyền huyễn, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
155
Nguồn
Sưu tầm
Lượt đọc
4,571
Văn án

Bốn vạn năm trước gặp hắn, ôn nhuận như ngọc

Bốn vạn năm sau thấy rõ hắn, vô liêm sỉ

A Sơ rống to: Có ai đá nam nhân này ra ngoài không? Đá ra ngoài ah!!!

* * *
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 1: A SƠ
Khi A Sơ vừa mới tu thành tiên đã bị Mộ Khanh đưa ra khỏi Dao Trì.

“Tiên tôn…” A Sơ lui lại, khẩn trương nhìn nam tử tuấn mỹ trước mắt, theo bản năng dùng tay che bộ ngực trần trụi trắng nõn của mình lại, hai má phiếm hồng. Đây là lần đầu tiên sau khi tu thành tiên, A Sơ có cảm giác như vậy, có chút kỳ diệu lại xấu hổ.

Mộ Khanh nhìn chằm chằm A Sơ một hồi, ngón tay nhẹ nhàng phất qua ngũ quan của nàng, mái tóc ướt át của nàng “theo về Đông Lăng điện đi, sau này…ngươi gọi là A Sơ”

A Sơ không hiểu, kinh ngạc há hốc mồm, chưa kịp lên tiếng đã thấy Mộ Khánh bắt đầu cởi quần áo, trong lòng căng thẳng, lui từng bước, cuối cùng là rơi vào Dao Trì. Nàng tuy mới hóa thành hình người nhưng vẫn ở trong Dao Trì nghe Thất tiên nữ đọc tình thi, cũng hiểu được nam nữ có khác. Mộ Khanh liền lao xuống Dao Trì vớt nàng lên, thân mình bị hắn ôm vào ngực làm A Sơ khẩn trương đến phát run nhưng vẫn không quên liếc trộm xương quai xanh để lộ của hắn do quần áo đã cởi xuống một nửa, liếm liếm môi nói “lần đầu gặp mặt, Tiên tôn..Tiên tôn quá sốt ruột”

Mộ Khanh ngẩn người, đau đầu thở dài “A Sơ hiểu lầm”

Nghe vậy, A Sơ nhếch miệng, bên hông chợt cảm thấy căng thẳng, lại bị hắn ôm lên khỏi Dao Trì. Lên bờ, Mộ Khanh dùng pháp thuật hong khô áo bào ẩm ướt trên người, tiếp tục cởi bỏ ngoại bào đã cởi được một nửa, sau đó phủ lên người A Sơ, thở phào nhẹ nhõm.

Mộ Khanh mang A Sơ bước lên tường vân. Nàng từ trước giờ đều ở trong Dao Trì, không khỏi có chút sợ hãi, vì thế trốn trong lòng Mộ Khanh, nhìn những đám mây phiêu đãng cung quanh, lại nhìn Mộ Khanh. Hắn vỗ vỗ đầu nàng, không lên tiếng. A Sơ lại cúi đầu nhìn đám mây, nhịn không được đưa tay bắt lấy, cảm giác tay áo có chút ướt át. Đột nhiên mềm mại dưới chân trở nên cứng rắn, mây trắng chung quanh cũng dần tan biết, trước mắt nàng xuất hiện một tòa đại điện.

Vì không có giày nên Mộ Khanh ôm nàng đến trước cửa điện. Lúc này, từ trong đi ra một nam tử mặc bạch y màu bạc, tay áo rông thùng thình có thêu hoa văn, mái tóc dài được cố định bởi một chiếc trâm màu tím, hai tay chắp lại thi lễ nói “Mộ Khanh thượng tiên”

Hắn nhìn thiếu nữ trong lòng Mộ Khanh, nàng cũng liếc nhìn hắn một cái rồi vùi đầu trong lòng Mộ Khanh.

Mộ Khanh thân mình cứng đờ, thanh âm có chút run run “Thương Thuật, giúp ta nhìn xem thân thể nàng có khỏe hay không”

Nam tử tên Thương Thuật gật đầu ‘được, trước tiên để nàng nằm xuống đã”

Mộ Khanh vỗ vỗ lưng A Sơ, đặt nàng nằm lên tháp. A Sơ nằm xuống, dần dần trầm tĩnh lại, thấy mình đang ở trong một gian phòng bài trí hết sức thanh lịch, còn có mùi dược thoang thoảng, làm cho người ta tĩnh tâm hơn.

Thương Thuật và Mộ Khanh ngồi hai bên. Đôi mắt hẹp dài của Mộ Khanh chăm chú nhìn nàng, A Sơ nhìn lại hắn, ngượng ngùng cười một cái, lúc này mới cảm giác cổ tay đang bị nắm giữ, thì ra Thương Thuật đang xem mạch cho nàng.

A Sơ vô cùng thán phục năng lực dụ hoặc của Mộ Khanh. Thằng nhãi này đẹp thật, có đôi khi làm người ta muốn đui mù nha.

Trong lúc A Sơ đang nhìn mặt Mộ Khanh mà cảm khái, đột nhiên đầu bị người ta xoay sang bên kia, đập vào mắt là một gương mặt hết sức chuyên chú. Nam nhân tên Thương Thuật này bộ dáng cũng không tệ, trên người còn mang theo mùi thuốc dễ ngửi, hắn nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên mấy ngón tay động đậy, đầu tiên là mí mắt của A Sơ bị hắn sờ qua, tiếp theo mắt, tai, mũi, miệng…toàn bộ đều bị ánh mắt và ngón tay của hắn chà đạp một lần.

Kiểu kiểm tra này thật không thích chút nào. A Sơ oán hận trừng mắt nhìn Thương Thuật, chỉ thấy hắn mỉm cười, giơ cái tay đáng ghét đè xuống bụng nàng. A Sơ theo bản năng cong hai chân lên, tính ngồi dậy nhưng Mộ Khanh ở bên cạnh đã ngăn nàng lại, khuôn mặt âm trầm, A Sơ không đấu lại hắn, đành phải ngoan ngoãn nằm im trên tháp. Tuy nhiên nàng vẫn không cam lòng, nhóm mông lên tính ngồi dậy, lại bị Mộ Khanh ra tay trước, đè hai tay hai chân nàng lại. A Sơ thấy Thương Thuật nhìn theo kinh ngạc rồi tươi cười hài lòng, trong lòng càng muốn nổi da gà, hai mắt đáng thương nhìn Mộ Khanh. Thế nhưng hắn chẳng thèm liếc mắt để ý tới nàng, ngược lại còn nháy mắt ra hiệu cho Thương Thuật.

Bụng cảm giác hơi ngứa, lại bị Thương Thuật xoa xoa cách một lớp áo choàng, hết sờ lại ấn, A Sơ ủy khuất tới mức quyết định xoay người, không thèm để ý tới hai nam nhân này nữa.

“Ngươi có cảm giác thế nào?” Thương Thuật ôn nhu hỏi, thấy A Sơ tức giận không thèm để ý liền nói tiếp “dù là người, là tiên hay là yêu, kiểm tra thân thể vẫn rất quan trọng. Sức khỏe là gốc rễ của sinh mệnh, mà ta là người kiểm tra sinh mệnh của ngươi, nếu ngươi không nói cho ta biết cảm giác hiện tại của ngươi, chẳng khác nào từ bỏ sinh mệnh của mình”

Hắn nói như vậy, A Sơ lại cho rằng đó là mưu kế ôn nhu của hắn nên không muốn trả lời nhưng ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng của ai đó làm nàng dù không muốn cũng phải nghiêm trang trả lời “ta cảm giác có người đang ấn bụng của ta”

Thương Thuật sửng sốt rồi bật cười thành tiếng, hồi lâu mới bìn tĩnh lại “thân thể của nàng coi như là khỏe mạnh. Vừa mới hóa thành hình người, làn da và tóc đều thập phần tốt, nếu muốn bảo trì dáng người thì đề nghị không nên ăn những món quá nhiều dầu mỡ, tuy nhiên thỉnh thoảng ăn một chút cũng tốt. Dù sao ngươi hiện vẫn chưa tới giai đoạn chỉ cần hấp thu tinh hoa nhật nguyệt là có thể duy trì sinh mệnh, đạm bạc quá ngược lại không tốt. Còn nữa, móng tay của ngươi…”

Thương Thuật còn chưa nói xong, A Sơ đã bị người khiêng lên vai. Nàng cảm thấy Thương Thuật này nói chuyện rất thú vị nên ra sức đá hai chân, tỏ vẻ muốn xuống dưới, mà Mộ Khanh đã nói lời từ biệt với Thương Thuật “một khi đã vậy, ta đi trước đây”

Thượng Thuật chỉ có thể nói ‘đi đường bình an”

Mộ Khanh lại mang A Sơ ngồi lên mây trắng, A Sơ vẫn còn nhớ những lời Thương Thuật vừa nói, thầm nghĩ sau này sẽ lén đến thỉnh giáo. Bay được một đoạn, mây trắng chậm rãi hạ xuống, ba chữ Đông Lăng điện cũng hiện ra trước mắt. Tòa cung điện này xa hoa, rộng lớn vô cùng, A Sơ nhìn Mộ Khanh ý muốn hỏi hắn, hắn liền kéo tay nàng chỉ “sau này ngươi sẽ sống ở đây”

Rời khỏi Dao Trì, A Sơ nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, không ngờ lại được ở trong cung điện cho nên cực kỳ cao hứng. Lần này Mộ Khanh không có ôm nàng đi mà nắm tay nàng đi vào đại điện, lúc này nàng mới phát hiện bên trong Đông Lăng điện được quét dọn sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạ bụi, bước đi còn có chút ấm áp.

Giống như mọi chuyện đã được an bài trước, Mộ Khanh mang nàng đến một gian phòng nhã nhặn, lịch sự, để nàng ngồi xuống, ôn nhu vuốt tóc nàng nói “A Sơ, ngươi hãy cố gắng tu luyện, ta sẽ giúp ngươi đứng vào hàng thượng tiên”

Mộ Khanh nói chuyện quả nhiên giữ lời.

Từ lúc mang A Sơ về Đông Lăng điện, hắn ra sức đốc thúc nàng tu luyện. Bốn vạn năm sau, A Sơ đã đứng vào hàng ngũ thượng tiên. Tuy nhiên lần tấn chức này có tới mười người mà chỉ có tám cung điện để phân phối, Thiên giớ không biết chọn lựa thế nào, để các vị thượng tiên tự dàn xếp, sau đó Thượng đế quyết định cho hai vị còn lại ở tạm trong điện lúc trước. A Sơ chính là một trong hai người. Thượng đế đã theo lý cho nàng ở lại Đông Lăng điện cho đến khi tiên điện xây xong, A Sơ nhất thời cảm thấy như rơi vào hầm băng, chỉ vì thái độ Mộ Khanh đối với nàng đã khác hẳn bốn vạn năm trước.

A Sơ nghiêng ngả, lảo đảo rời khỏi Linh Tiêu điện, may nhờ có Ngọc Cẩm tiên tử đỡ nàng, nếu không đã rời khỏi Cửu trùng thiên.

Ngọc Cẩm hỏi nàng: “A Sơ, ngươi rất cao hứng phải không ?”

A Sơ mí mắt co rút, gian nan gật đầu.

Bốn vạn năm nay, A Sơ sớm chiều ở chung trong Đông Lăng điện cùng Mộ Khanh làm các tiên tử ở thiên giới hâm một không thôi, trong đó có cả người đẹp số một số hai của Thiên giới là Ngọc Cẩm. Chỉ có mình nàng biết, Mộ Khanh ôn nhu, siêu phàm thoát tục trong mắt các tiên tử, là quân sư nghiêm trang của Thiên giới thật ra…kỳ thật là…
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 2: NAM TỬ NHU NHƯỢC
Ngọc Cẩm đẩy nàng một cái, lúc này A Sơ mới phát hiện đã tới Đông Lăng điện. Ngọc Cẩm lắc lắc tay với nàng, cực kỳ hâm mộ nhìn đại môn Đông Lăng điện

A Sơ xấu hổ nói “vào trong uống ly trà nha”

Ngọc Cẩm vui mừng ra mặt “được, được”

A Sơ ngơ ngác nhìn nàng, khóe miệng co rút, vừa rồi hỏi nàng cũng chẳng qua là nói mấy lời khách sáo thôi. Đông Lăng điện là của Mộ Khanh, tuy nàng ở đây bốn vạn năm cũng không có quyền mời ai tới. Ngọc Cẩm dường như cũng nhận ra ý của nàng, thất vọng rũ mắt, bước lên mây mà đi.

Đi vào Đông Lăng điện, Mộ Khanh đã đứng đó mỉm cười nhìn nàng ‘Dao Liên tiên tử đã trở lại”

Dao Liên là phong hào Thượng đế ban cho nàng, ở trong miệng Mộ Khanh liền nghe có vẻ giễu cợt.

A Sơ mỉm cười tìm cớ “ta có chút mệt mỏi, ta về phòng trước đây”

Nàng vội vã bước đi, đột nhiên thoáng nhìn thấy gì đó liền quay trở lại liền thấy hộp trang sức của mình đang đoan đoan chín chính ở trên đầu gối của Mộ Khanh. Nàng lại phát hiện chung quanh hắn có rất nhiều cái bao, trong lòng khó hiểu liền tiến lên nhìn, vừa nhìn thấy lại đau lòng không thôi.

A Sơ đau lòng ôm từng kiện quần áo, trên đầu vang lên thanh âm của Mộ Khanh “nay ngươi đã đứng vào hàng tiên ban, bản tiên lấy làm vui mừng. Vật dụng cũng đã giúp ngươi thu xếp, ngươi có thể lập tức khởi hành đến phủ điện của ngươi, tối nay bản tiên sẽ đến chúc mừng ngươi”

A Sơ ngẩng đầu nhìn Mộ Khanh, cố nở nụ cười “nhưng mà..Thượng đế chưa phân phủ điện cho ta”

Mộ Khanh nhíu mày, ra vẻ khó xử “ý của Dao Liên tiên tử là..muốn ở chỗ bản tiên ăn uống không trả tiền sao?”

Cảm thấy Mộ Khanh cho rằng nàng chướng mắt, muốn đuổi nàng đi, A Sơ liền một tay ôm quần áo, một tay túm lấy chân hắn, ra sức khẩn cầu “tiểu tiên là do thượng tiên mang về nuôi dưỡng nha”

Mộ Khanh làm như giật mình “mang ngươi về bồi dưỡng, để ngươi trở thành thượng tiên cũng là tiện cho bản tiên làm việc. Hiện giờ ngươi đã là thượng tiên, cũng đã qua bốn vạn năm rồi, cứ ở mãi bên cạnh bản tiên, e rằng sẽ bị người ta chê cười”. Hắn híp mắt, cao thấp liếc nàng một cái “nếu thanh danh trong sạch của ngươi bị hủy, chẳng lẽ muốn bản tiên phụ trách?”

A Sơ ai oán nói “thượng tiên đúng là không thông tình đạt lý, thượng tiên tội gì làm khó tiểu tiên như vậy. Bốn ngàn năm qua, tiểu tiên ngày ngày làm bạn với người cũng không phải không có tình. Thượng tiên bạc tình như vậy, thật làm tiểu tiên thấy khổ sở quá đi”

Mộ Khanh thản nhiên nói “vậy ngươi muốn sao?”

Hai tay nàng giống như móng vuốt tiểu miêu ôm lấy đùi hắn, xung phong nhận việc “thu lưu ta một khoảng thời gian. Hơn nữa có nhiều quần áo trang sức như vậy, nếu muốn chuyển đi chỗ khác chưa biết có được căn phòng lớn hay không, lại phải tiêu hao pháp lực cực nhọc chuyển qua”

Mộ Khanh chụp lấy tay nàng “có lợi gì?”

A Sơ bị đau liền rụt tay lại, đảo mắt nhìn qua tiên tỳ vừa chạy ngang qua cửa “có thể giúp ngươi trông coi Đông Lăng điện”

Lông mày Mộ Khanh lập tức giãn ra, làm cho A Sơ có cảm giác nàng bị tính kế. Hắn mỉm cười hòa ai nhìn nàng, ngón tay còn sờ sờ lên khuôn mặt mịn màng của nàng, nhếch môi nói “được, từ hôm nay trở đi, ngươi là tỳ nữ của Đông Lăng điện, từ trên xuống dưới đều phải quét dọn sạch sẽ”

“A? Tỳ… Tỳ nữ? !” A Sơ hoảng sợ! trông coi theo ý của nàng chính là như quản gia nha, đâu có phải như hắn nói

“Ngươi cho là thế nào?’ Mộ Khanh bĩu môi, quăng hộp trang sức cho nàng, đứng dậy sửa sang xiêm y “kêu là ngươi phải lập tức có mặ, đừng để bản tiên phải chờ”

A Sơ kéo góc áo trắng như tuyết của hắn, cố vớt vát “nhưng mà…tiểu tiên vừa mới thăng chức, bên ngoài…”

“Ân…” Hắn suy nghĩ chốc lát rồi nói ‘bên ngoài ngươi vẫn là Dao Liên tiên tử, ta sẽ không vạch trần thân phận tỳ nữ của ngươi”

A Sơ nhăn tít lông mày, nghiến răng nghiến lợi tán dương hắn “oa, thượng tiên thật chu đáo” rồi sững sờ ôm đống quần áo nhìn hắn nghênh ngang biến mất ngoài cửa.

Nguyễn Nguyễn là bạn tốt nhất của A Sơ ở Đông Lăng điện, trước giờ vẫn chiếu cố cho nàng. Khi A Sơ trở về phòng đã thấy nàng và mấy tiên tỳ đang lau nhuyễn tháp của nàng. Nguyễn Nguyễn thấy nàng đi vào, trên tay còn cầm một đống xiêm y liền chỉ vào chiếc ghế bên cạnh “đặt mấy thứ đó lên đây trước đi. Hôm nay là ngày ngươi thụ phong, thượng tiên nghe nói ngươi chưa có phủ đệ, vì thế phân phó lau dọn sạch sẽ nơi này, coi như cho ngươi bắt đầu”

Nghe vậy, lại nhìn thấy Nguyễn Nguyễn cùng các tiên tỳ bận rộn, A Sơ cuối cùng cũng hiểu vừa rồi là hồ ly Mộ Khanh đào bẫy để chờ nàng rơi vào.

Đặt mọi thứ xuống, A Sơ đi đến bên Nguyễn Nguyễn, cẩn thận không để bụi rơi xuống đất “Nguyễn Nguyễn, có việc gì cần giúp không?” Nàng ngượng ngùng hỏi, thật ra thì bốn vạn năm qua đều do Nguyễn Nguyễn chiếu cố cho nàng, nàng chưa từng phải động tay động chân.

Nguyễn Nguyễn vẫn chăm chỉ lau chùi, không ngẩng đầu lên đáp “sáng sớm đã bắt đầu quét dọn rồi, lau xong chỗ này nữa là ổn”

“Nga.” Giúp không được thì đứng sang một bên cậy. Tiên tỳ đem nước bẩn đi đổ, nhìn thấy trong nước có nhiều lân quang, A Sơ không tự chủ được mà cảm thán “nước tắm rửa của thượng tiên nếu phải thay cũng thật phiền toái nha, cái ao lớn như vậy”

Nguyễn Nguyễn nhanh nhẹn nhúng khăn vào trong nước, miệng nói “nước tắm rửa của thượng tiên cho tới giờ không có đổi”

A Sơ âm thầm mắng Mộ Khanh trong lòng, Nguyễn Nguyễn vẫn không biết gì mà nói tiếp “suối Thanh Hành là nước tiên cho nên không cần thay, nó có thể loại bỏ dơ bẩn trên người, có lợi cho việc củng cố tu vi. Thượng tiên đã đến trình độ hiện nay, chỉ cần niệm chú là có thể rũ bỏ tro bụi trên người, hắn mỗi ngày ngâm suối Thanh Hành là vì muốn củng cố tu vi của mình. Đây là thói quen của hắn suốt năm vạn năm qua”

A Sơ đỏ mặt “sao ngươi không nói sớm, hại ta hiểu lầm”

Nguyễn Nguyễn nói: “Toàn phủ mọi người đều biết, ta đâu ngờ ngươi ở đây đã bốn vạn năm rồi mà lại không nói”

Nhờ có Nguyễn Nguyễn nói, A Sơ mới hiểu ra suối Thanh Hành không chỉ là nơi để tắm thông thường mà nó còn giúp củng cố tu vi. Mạch, khí, minh điểm, trung mạch chi mệnh…đều cần có tu vi căn bản, tu vi cao thấp ảnh hưởng tới tinh, khí thần. Bốn vạn năm qua không biết vì sao mà tu vi của Mộ Khanh bị hao tổn, giảm đến mức kinh người, phải dùng suối Thanh Hành để áp chế.

Thì ra, Mộ Khanh thật sự là một nam tử nhu nhược cần được bảo hộ.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 3: TỰ KỶ
Nếu Thanh Hành tuyền có thể giúp củng cố tu vi, nàng cũng muốn ngâm mình một chút nha.

Nghĩ chắc Mộ Khanh phải hai can giờ nữa mới về, A Sơ lập tức chạy tới điện của hắn để tắm rửa. Nào ngờ vừa mới đi vào, còn chưa chạm được tới nước đã nghe ngoài phòng có tiếng bước chân dồn dập hướng về nơi này mà tới.

Vì hành động lén lút nên A Sơ có chút chột dạ, lập tức trốn sau cột điện. Cửa điện bị đẩy ra, người đi vào cước bộ vẫn không dừng còn hô hấp dồn dập. A Sơ sợ tới mức đổ mồ hôi hột, không biết có phải Mộ Khanh đã trở lại hay không, đang tính trốn đi thì từ dưới ao quăng lên hai kiện quần áo ướt đẫm, bọt nước bắn tung tóe làm ướt váy nàng. A Sơ cúi đầu nhìn thì thấy đó đúng là quần áo của Mộ Khanh.

Tiếp theo là áo lót, tiết khố cũng bị quăng lên. A Sơ hai má đỏ bừng, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh Mộ Khanh khỏa thân ở dưới nước, làn da trắng noãn, xương quai xanh gợi cảm, lồng ngực rắn chắn, tưởng tượng xuống chút nữa…A Sơ kích động cắn môi đến mức đau mà kêu thành tiếng

Trong ao vang lên thanh âm kinh ngạc “A Sơ?”

Bị phát hiện cũng không tiện né tránh, A Sơ đành nắm vạt áo, cúi đầu đi ra, không dám nhìn thẳng vào trong ao

“Ngươi hôm nay… Trở về thực sớm.” Nàng nói lung tung một câu, vụng trộm liếc nhìn một cái.

Sắc mặt Mộ Khanh hơi trắng, nhưng khi đối diện với nàng lại hơi ửng đỏ, vẻ kinh ngạc trong mắt hắn dần tan biến, thay vào đó biểu tình cười khẽ, vẻ ửng đỏ làm cho người ta có chút ý loạn tình mê “Dao Liên tiên tử làm gì ở đây? Nếu bản tiên về muộn một chút, có phải ngươi muốn dùng Thanh Hành tuyền hay không?”

A Sơ tìm cách chống chế “bên ngoài trời quá nóng, tìm nơi mát mẻ để nghỉ ngơi nên mới tới đây. Thượng tiên ngâm lâu như thế, cảm thấy Thanh Hành tuyền thế nào? Chắc là rất mát mẻ đúng không?’ trong lòng thầm mắng, Mộ Khanh đã biết còn cố tình hỏi, sao không để nàng đi cho rồi. Hừ, hừ.

“Đúng là rất mát” Mộ Khanh cười khẽ, vẻ mặt kiêu ngạo đáp “nhất là ở chỗ hỏa lò của Thái Thượng Lão Quân về, ngâm trong này thực rất sảng khoái”

Thái Thượng Lão Quân luyện tiên đan, thỉnh thoảng sẽ làm rơi tro than ra ngoài. Tro than đó là tam vị chân hỏa, được đưa đến Thiên hà, nhờ nước Thiên hà tẩy rửa tạp chất, tro than đọng lại thành những vật thể trôi nổi mà nhân gian nhìn thấy lại khen đẹp rối rít. Khi tro than kia đổ ra ngoài sẽ làm Thiên giới nóng bức không chịu nổi, phải mất năm, sáu ngày mới dần dần tan biến. Hiện tại đang là thời điểm Thiên giới nóng bức. Mấy ngày nay, Thái Thượng Lão Quân đổ tro than từ hỏa lò. Nhìn mỹ nam thoải mái ngâm mình trong nước, A Sơ nhất thời không tìm được lý do gì, càng không thể nói là đến nhìn hắn tắm rửa.

A Sơ lấy khăn tay lau mồ hôi, không dám nhìn thẳng Mộ Khan “đúng vậy, cho nên ngẫu nhiên phát hiện nơi này mát mẻ vô cùng, nhất thời không nhịn được mà vào hóng mát, tiếc là lần này không mang theo trà, nếu không chúng ta có thể uống trà làm thơ”

Không nghe Mộ Khanh lên tiếng nhưng A Sơ có thể cảm nhận được tiếng nước chậm rãi hướng về bên này, mở mắt ra liền thấy Mộ Khanh đang nằm úp sấp bên cạnh nàng, mái tóc dài dính nước dính vào người hắn, bọt nước từ lồng ngực ướt át nhỏ từng giọt xuống dục tuyền, giống như nói “đến chà đạp ta đi, đến chà đạp ta đi”

A Sơ nuốt nước miếng, ngẩng đầu

Mộ Khanh hỏi: “Đỉnh thù là du mộc ngàn năm, ngươi thấy tỉ lệ thế nào?’

A Sơ đáp: “Rất tốt.”

Mộ Khanh lại túm tay áo nàng hỏi “ngươi muốn Thanh Hành tuyền để làm gì?”

A Sơ trong lòng chợt động, thối lui vài bước, hoảng hốt thấy hắn đang dùng đôi mắt che kín sương mù nhìn nàng, miệng cười khẽ. Đã bị nhìn thấu, do dự chốc lát liền cúi người, thẳng thắn nói “nghe nói ngâm mình trong Thanh Hành tuyền người sẽ thấy nhẹ nhàng, khoan khoái cho nên tiểu tiên đến..nhìn thử. Nếu thượng tiên đồng ý, tiểu tiên cũng muốn xin một ít mang về”

Trước kia, khi tu luyện, nàng muốn cái gì, nếu hợp lý, Mộ Khanh đều cho nàng nên lần này nàng cũng tràn đầy chờ mong nhìn hắn

Mộ Khanh lắc đầu, vuốt vuốt mái tóc dài ẩm ướt của mình “Thanh Hành tuyền này phải ở trong thạch trì được tạo từ hỏa ngọc trúc mới phát huy được hiệu quả, nếu ngươi mang đi thì chẳng khác gì nước bình thường”, hắn lại cười cười nói “cho nên nếu ngươi muốn, chi bằng tắm ở đây luôn đi?”

A Sơ còn chưa kịp có phản ứng, Mộ Khanh đã nhỏm nữa người dậy túm lấy tay nàng kéo mạnh một cái, A Sơ lập tức rơi vào trong ao. Nàng ra sức giãy dụa, quên mất mình tu luyện từ trong Dao trì, hoàn toàn không sợ bị chết đuối. Nàng uống mấy ngụm nước mới được người nắm lấy thắt lưng ấn lên vách ao.

A Sơ lau bọt nước dính ở mắt, vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt tuấn lãng vô sỉ của Mộ Khan, rống lên “Mộ Khanh, vân ti bách vũ nguyệt hoa sam này ta mất ba tháng mới làm thành, vân ti trên mặt cũng là nhờ Phu Lăng tiên nhân vất vả thu thập được nha”

A Sơ thực hận bản thân chỉ mãi lo chuyện quần áo mà không nghĩ tới thân thể mình, cho nên lúc này nàng mới ý thức được hai tay Mộ Khanh đang để ở chỗ nào. Có thể do vừa rồi bối rối nên một tay hắn đặt lên lưng nàng, tay khác lại đặt ngay gần ngực nàng.

Có lẽ ngay cả Mộ Khanh cũng chưa ý thức được chuyện này, cũng không biết là thật hay giả mà chỉ thấy hắn cúi người nhìn xiêm y ướt đẫm của nàng, bĩu môi ghét bỏ nói “cái gì mà vân, cái gì mà vũ, thời tiết oi bức như vậy, mặc lông chim làm gì. Còn Phu Lăng gì đó, bỏ ra vân ti thật rất khó coi, nếu ngươi thích, bản tiên lấy cho ngươi cả một phòng, có điều bản tiên không thích lấy cho ngươi”

A Sơ tức giận đẩy hắn ra, bước ra khỏi ao, cởi giày đổ nước đọng bên trong ra, chỉ tay vào hắn, nghiến răng nói “pháp thuật cũng vô dụng, xiêm y này gặp nước sẽ biến hình. Còn nữa, cái này là vân ti bách vũ nguyệt hoa sam”

Mộ Khanh nhíu mày, hừ một tiếng như không để ý. A Sơ bận rộn sửa sang xiêm y, đột nhiên thấy trong ao yên tĩn liền đưa mắt nhìn qua, bắt gặp mắt phượng hẹp dài đang chằm chằm đánh giá nàng, thấy nàng nhìn sang liền quay đầu đi.

Nhìn ra hắn đang nghĩ cái gì, A Sơ không khách khí mắng “hỗn đản, lưu manh”

Mộ Khanh quay lưng về phía nàng, đúng lý hợp tình nói “người nên mắng là bản tiên mới phải, ngươi mới là hỗn đản, lưu manh. Bản tiên thấy ngươi là cố ý lúc bản tiên tắm rửa mà tới, ý muốn bản tiên hảo yêu yêu…Ah”

Hắn còn chưa nói xong, A Sơ liền nắm lấy quần áo ướt của hắn ở trên bờ quăng vào hắn, hòng ngăn chặn hắn nói tiếp những lời khó nghe, rồi nói ra một câu nàng đã cất giữ nhiều năm trong lòng “ngươi tự kỷ quá mức”

Đúng vậy, hắn bề ngoài ôn nhu nho nhã nhưng thực tế bản chất lại vô sỉ, kiêu ngạo, hoàn toàn bất đồng với Thương Thuật. Vô sỉ diễn tả rất đúng bản chất của Mộ Khanh, nhất là lúc này.

A Sơ cũng rất thức thời, mắng xong một câu liền vọt nhanh ra ngoài, phía sau truyền đến tiếng rống giận của Mộ Khanh “uy, ai cho ngươi nói bản tiên tự kỷ? còn nữa, ngươi đóng cửa lại cho ta?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 4: AI KHẨU VỊ NẶNG
A Sơ chạy về chỗ của mình thì đụng phải Nguyễn Nguyễn. Nguyễn Nguyễn thấy nàng toàn thân ướt đẫm liền hỏi “ngươi đã đi đâu?”

Lấy trộm nước không thành, A Sơ cũng không dám nhiều lời liền nói dối “vừa rồi đến ao xem ca, không cẩn thận bị đuôi cá quét trúng”

Nguyễn Nguyễn cũng không hỏi tiếp, còn dặn dò “vừa rồi Thương Thuật đại nhân có tới, nói thượng tiên thân thể không được thoải mái, Thương Thuật đại nhân còn dặn chúng ta trong khoảng thời gian này đừng chọc cho thượng tiên kích động”

A Sơ ngẩn người. Thì ra Mộ Khanh về sớm như vậy là do không thoải mái, vừa rồi khi hắn vào Thanh Hành tuyền tình huống có chút không thích hợp, nàng lại không để ý sau vì căng thẳng nên cũng không hỏi tới. Thanh Hành tuyền là để củng cố tu vi, cũng không biết hôm nay hắn ra ngoài làm chuyện gì.

Nàng hỏi Nguyễn Nguyễn, Nguyễn Nguyễn chỉ lắc đầu nói: “Không rõ lắm, Thương Thuật đại nhân cũng không nói gì.”

Một trận gió thổi tới, cảm thấy hơi lạnh nên A Sơ cáo biệt Nguyễn Nguyễn, vào phòng thay đổi xiêm y, kiện vân ti bách vũ nguyệt hoa sam này coi như là bỏ rồi.

Mấy ngày sau chính là đại hội quần tiên mỗi năm một lần của Thiên giới.

Cứ tới tháng mười hàng năm, Thượng đế lại mở tiệc chiêu đãi thượng tiên khắp nơi. Khi đó, không chỉ thượng tiên ở Cửu trọng thiên, nhân gian, Thanh Khâu hay thượng tiên tu luyện ở những nơi hoang vắng đều đến Thiên giới dự tiệc.

Trước kia, Mộ Khanh đi dự tiệc đều không mang theo ai khác nên A Sơ không có cơ hội, lần này thì hay rồi, nàng đã được thăng làm thượng tiên, cuối cùng cũng có cơ hội thưởng thức quỳnh tương ngọc lộ, đào tiên trăm năm, tiên chi thủy linh…

Sáng sớm, nàng đã hưng trí bừng bừng chuẩn bị. Váy quyên sa ha tử màu xanh nhạt, trên ngực còn thêu một đóa hoa sen đang nở trông rất sống động. Khoác bộ xiêm y này trên người nhìn nàng cũng có tám, chín phần khí chất tiên tử cao quý có điều cử chỉ tùy ý vẫn làm cho người ta cảm thấy có chút phóng khoáng.

A Sơ cùng Mộ Khanh rời khỏi Đông Lăng điện, khi tới nơi thì đã thấy hơn phân nửa tiên hữu tề tựu. Ngọc Cẩm nhìn thấy hai người, vội vàng chạy tới, ngượng ngùng nhìn Mộ Khanh chào hỏi. Mộ Khanh nhàn nhạt đáp lễ. Lúc này chúng tiên hữu đã đứng lên, xếp thành hai hàng, thi lễ nói “bái kiến Thượng đế”

Mộ Khanh và Ngọc Cẩm cũng thôi không nói chuyện nữa, cung kính thi lễ với Thượng đế. Thượng đế mặt đầy hồng quang, vui vẻ bảo chúng tiên hữu không cần đa lễ, nhìn thấy có nhiều thượng tiên chưa tới cũng không tức giận, chỉ nói vừa ăn vừa chờ.

Mộ Khanh mang theo A Sơ ngồi vào vị trí, Ngọc Cẩm bị Bách Hợp tiên tử kéo đến chỗ ngồi, thỉnh thoảng ai oán liếc mắt về phía bên này. A Sơ cũng muốn để Ngọc Cẩm ngồi cùng nhưng sợ Bách Hợp tiên tử hiểu lầm cho nên cũng không tiện mở miệng.

Tiên tỳ bưng rượu và trái cây tới, A Sơ nghĩ Mộ Khanh đã chiếu cố mình suốt bốn vạn năm, đang tính châm rượu lấy lòng hắn đã thấy tiên tỳ cầm một cái bình khác đưa cho hắn nói “Mộ Khanh thượng tiên, đây là rượu ủ riêng cho ngài, ngài cứ yên tâm dùng”

Mộ Khanh ôn hòa cười, cầm lấy bầu rượu, tiên tỳ đỏ mặt lui xuống

A Sơ tò mò hỏi “vì sao ngươi có rượu ủ riêng mà những người khác không có?”

Mộ Khanh chỉ nhìn nàng, không lên tiếng

A Sơ nhìn nhìn, thừa dịp hắn không chú ý liền uống trộm một ly, phát hiện rượu này nhạt như nước, mùi vị nhẹ nhàng. Nàng khó hiểu nhìn Mộ Khanh, hắn mỉm cười giải thích “ta không thể uống rượu”

Không thể uống rượu. Nàng nghĩ tới một chuyện liền nhướng mày hỏi “ngươi nói quỳnh tương ngọc lộ uống rất ngon?”

Mộ Khanh nói: “Nếu không lấy cớ dụ dỗ ngươi, chỉ sợ lúc này ngươi còn là một tiểu tiên cô, làm gì được ngồi chỗ này?”

Nói cũng phải, nghĩ Mộ Khanh cũng là có ý tốt nên nàng mới không so đo chuyện hắn lừa gạt mình.

Lần đầu tham gia yến tiệc, A Sơ được uống quỳnh tương, cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Lơ đãng nhìn qua liền thấy người ngồi đối diện là một nam nhân mặc áo lông màu trắng đang cầm ly rượu đưa lên môi, nhìn nàng và Mộ Khanh. Nhìn kỹ, trên đầu nam tử này còn lộ ra hai lỗ tai xù lông, phía sau còn có một cai đuôi lắc lư qua lại. Hình như là một con hồ ly?

Bắt gặp tầm mắt của nàng, hồ ly chớp chớp cặp mắt xinh đẹp nhìn nàng, khiến A Sơ vui vẻ. Mộ Khanh dường như nhìn ra ý đồ của nàng, nhẹ giọng giới thiệu “đó là hồ ly công tử ở Thanh Khâu, cũng là Thanh Khâu chi vương. Mị thuật của tộc hồ ly rất lợi hại, A Sơ đã bị mê hoặc rồi sao?”

A Sơ cầm ly rượu, chếnh choáng hơi men, cười nói “đúng là có chút tư sắc”

Mộ Khanh cười lạnh một tiếng, tự hái một trái nho, đợi hắn lộ vỏ xong, A Sơ liền mặt dày há mỏ đưa qua. Mộ Khanh thản nhiên nhìn nàng một cái rồi bỏ trái nho vào miệng mình. A Sơ thất vọng, kéo đĩa nho lại gần chỗ mình, cũng lười lột vỏ mà bỏ thẳng vào miệng. Vị chua ngọt của nho hòa với hương rượu quẩn quanh đầu lưỡi, có cảm giác phiêu phiêu dục tiên.

Ăn một lát, cảm giác hơi no, A Sơ thoải mái vỗ vỗ bụng, đang tính nghỉ ngơi bỗng nhiên nhìn thấy một tiểu bạch hồ đang ngồi ngoài cửa đại điện đưa mắt nhìn về bên này. A Sơ thấy tiểu hồ ly bộ dáng đáng yêu, vì thế nhìn chằm chằm lỗ tai lông xù trên đầu nó, rất muốn đưa tay sờ thử. Đang tính đứng dậy đi tới thì hồ ly kia đã nhấc chân bỏ chạy.

A Sơ rất thích tiểu bạch hồ, vì thế tính đuổi theo nhưng Mộ Khanh đã ngăn nàng lại “ngươi muốn đi đâu?”

Nàng hất tay hắn ra “hít thở không khí”

Đi ra ngoài, không nhìn thấy tiểu bạch hồ đâu mà lại thấy mỹ nam tử vừa rồi ngồi đối diện nàng.

Nhìn thấy hắn, A Sơ không biết nên nói cái gì, vì thế hỏi hắn: “Ngươi có thấy một tiểu bạch hồ chạy ngang qua đây không?”

Hắn vuốt vuốt lông tơ màu trắng trên tay áo, khóe miệng cong lên, lộ ra hai lúm đồng tiền nhợt nhạt “chính là ta. Ta tên là Yêu Hoa”

Hắn nói ra, A Sơ mới nhớ Mộ Khanh đã nói với nàng hắn là hồ ly.

A Sơ cười gượng hai tiếng, bị ánh mắt bén nhọn của hắn làm cho tỉnh rượu vài phần “ta cứ tưởng tiểu bạch hồ kia chưa thể hóa thành hình người, muốn bắt làm sủng vật, không ngờ lại là hồ ly công tử ngươi. Thật sự là hiểu lầm, hiểu lầm mà thôi”

Hắn tiến tới vài bước hỏi “ngươi muốn ta làm sủng vật của ngươi?”

Ngón tay trắng nõn tinh tế sờ sờ mu bàn tay nàng, thủ pháp cực kỳ mềm nhẹ lại mang theo chút ái muội. A Sơ trong lòng vừa động, né tránh hắn hơn mười bước mới phát hiện cùng được, thật làm người ta phát sầu. Ở Đông Lăng điện bao lâu nay, tuy Mộ Khanh thỉnh thoảng cũng đùa giỡn một chút nhưng nàng biết hắn cũng chỉ là đùa giỡn, hoàn toàn không giống hồ ly này, ánh mắt thâm thúy yêu mị như thế.

Hồ ly công tử nghĩ A Sơ thẹn thùng, càng cười đến quyến rũ, phe phẩy chiết phiến đi tới chỗ nàng, ánh mắt ái muội chậm rãi lướt qua cơ thể nàng.

Nghe nói hồ ly hút nguyên khí nội đan để tu tiên, không biết hồ ly Thanh Khâu có vậy không? A Sơ có bốn vạn năm đạo hạnh lúc này lại khẩn trương đến đổ mồ hôi, chút hảo cảm với hắn cũng biến mất, lúc này chỉ có sợ hãi mà thôi.

“Đang làm gì vậy?’ phía sau vang lên thanh âm quen thuộc, A Sơ không nói hai lời, lập tức quay đầu bỏ chạy.

“Hắn muốn phi lễ ta” A Sơ trốn sau lưng Mộ Khanh, chỉ tay vào Yêu Hoa nói.

Mộ Khanh nghe vậy hoảng hốt, ưỡn ngực che chở cho A Sơ, nghiêm túc nói với Yêu Hoa “khẩu vị của ngươi thật nặng”

Yêu Hoa thu quạt, ý cười trên mặ cũng giảm bớt, phản bác “ngươi còn nặng hơn ta”
 

Bình luận facebook

Top Bottom