♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nhược Ngã Túy
Thể loại
CĐ, HH, tiên - ma, cực sủng, phúc hắc, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
123
Nguồn
Hảo Nguyệt Gia Trang
Lượt đọc
965
Giới thiệu nội dung:

À, trên đường Lạc Thủy thượng thần tình cờ nhặt một con hổ màu tím to bằng bàn tay, ngay cả hình người cũng chưa tu luyện thành. Thôi, nếu nàng bị các vị tiên khác bài xích như vậy thì mình đành tạm nuôi trước.

Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, lúc sắp bế quan tu luyện thì giao hổ tím cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm.

Con hổ nhỏ kinh hãi, liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.”

Lạc Thủy thượng thần chỉ vỗ vỗ đầu của nàng nói: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.”

Đạp Vũ thượng thần kinh ngạc, khẽ nhíu đôi mày đẹp, cứ nhìn chằm chằm Lạc Thủy thượng thần tựa như ngọn núi băng kia: “Trước đây ta cảm thấy ngươi lạnh lùng quả quyết nhất, hiện giờ sao lại dong dài thế này, nếu ngươi lo lắng…”

Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!”

Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 1+2
Chương 1: Thượng thần nhặt được con hổ nhỏ



Trên Cửu Trùng Thiên, có vài vị tiên nữ đứng bên hoa viên lượn lờ tiên khí của Vương Mẫu nương nương, nhìn từ xa phong cảnh này tựa như một bức họa đặc biệt khiến cho người ta cảm thấy thoải mái vui sướng. Nhưng mà, chỉ cần tiến vào trong phạm vi ba trượng sẽ cảm thấy không khí khác hẳn. Góc vườn có một cây đào trăm triệu năm, nghe nói là vào thời Thiên Hậu, thân cây cao to mười vị tiên cũng không ôm hết, đó là một góc u ám, giống như một nơi thích hợp nhất để để trộm nghe mấy chuyện giết tiên phóng hỏa.

Lúc này, trong tán lá tầng tầng lớp lớp không nhìn thấy ngọn cây kia có một nam tử áo trắng hơn tuyết thu liễm hơi thở, ngồi ngay ngắn trên một nhánh cây tựa như ngồi ngồi trên đất bằng. Bóng lá loang lổ chiếu trên người hắn cũng không che giấu hết tiên quang khí lành tỏa ra từ người hắn, mặc dù thấy nhìn rõ gương mặt, nhưng phong thái này cũng đã làm cho người ta khi gặp qua rồi thì không quên được. Lúc này, lời nói của mấy vị tiên tử kia bay vào tai hắn không sót chữ nào, hắn nhíu đôi mày kiếm dài ẩn vào trong tóc mai, tu dưỡng cực cao khiến cho hắn muốn phong bế thính giác để ngăn cản những lời nói ấy bay vào tai. Nhưng mà. . . . . .

Tiên nữ A (nhìn bốn phía ): có ai nghe chưa, Lạc thủy thượng thần lạnh như băng nhất trong lục giới chúng ta a, trong yến tiệc Dao Trì cư nhiên dẫn theo một vị tiên đến

Tiên nữ B ( kinh ngạc ): a, người đó có là dạng người gì mà được Lạc thủy thượng thần cưng chiều dẫn đến

Tiên nữ C: . . . Hình như không phải là tiên, là một con thần thú. . . Lúc ấy ta đang mang quả bàn đào dâng lên, từ xa xa thấy trong lòng của thượng thần có một cụm lông xù màu tím

Tiên nữ B: Vậy như thế nào nói là tiên. . .

Tiên nữ A: ngươi thật ngốc, hình người của thần thú này nhất định là một vị mỹ nhân khuynh đảo lục giới.

Tiên nữ C: phỏng đoán này cũng không phải không có khả năng, nghe nói thượng thần vô cùng bảo vệ thần thú này, vẫn luôn nâng trên tay không hề buông xuống?

Tiên nữ B (ôm trái tim): a, nếu có thể nhìn thấy một phần tình yêu oanh oanh liệt liệt giữa Lạc Thủy thượng thần và vị nữ tiên vậy cũng không uổng ta sống mấy ngàn năm.

Tiên nữ A: . . . . . . Tuy là nói như vậy, nhưng vị thượng thần kia có địa vị cao quý, tu vi chí tôn trong lục giới, đừng nói một con thần thú, cho dù đó là con gái được cưng chiều nhất của Ngọc Hoàng bệ hạ cũng chưa chắc xứng với ngài ấy.

Các vị tiên nữ đều vì Lạc Thủy thượng thần địa vị tôn quý pháp lực khôn cùng kia thổn thức trong chốc lát, lại tỉ mỉ nói đến phong thái của Lạc Thủy thượng thần, cảm thấy mỹ mãn cất bước rời đi.

Lạc Thủy thượng thần đang ngồi trên cây vẫn giữ nét mặt ngàn năm không hề gợn sóng như trước, theo bản năng nhìn thoáng qua con hổ nhỏ lông xù màu tím trên tay đang gặm cắn một quả đào, khuynh đảo lục giới? Mỹ nhân? Lời này cho dù nói ra thì cũng không dùng để nói một Tiểu Tử Hổ còn chưa cai sữa. . . Tiểu Tử Hổ giống cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo của hắn, cố hết sức từ quả đào ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong mắt uất ức long lanh hai giọt lệ.

Trên gương mặt lạnh nhạt của Tức Mặc Ly lướt qua một tia bất đắc dĩ.

Lúc trước vì hắn được Bồng Lai đảo chủ mời đến Bồng Lai một chuyến, không ngờ khi trở về thì cảm thấy xung quanh Bồng Lai tiên sơn tràn ngập mùi máu tươi nên hắn đằng vân xuống dưới xem xét một phen. Kết quả phát hiện Tiểu Tử Hổ này nằm ở bên dưới hổ mẹ mà nó cũng đang hấp hối. Tử hổ chính là vua của Hổ tộc, không biết bị cừu tộc nào đuổi giết đến tận đây, xem tình hình này thì đúng là họa diệt tộc rồi.

Vốn Thần tộc và Linh Thú bộ tộc không có mối quan hệ gì với nhau, thế nhưng, Tức Mặc Ly quả thật không phải là một vị thần thấy chết mà không cứu, hơn nữa, nhìn thấy Tiểu Tử Hổ hấp hối kia mở đôi mắt màu hồ phách sáng ngời, ngân ngấn giọt lệ. Tiểu Tử Hổ này có hình dáng nhỏ như thế, cùng lắm chỉ to bằng lòng bàn tay, chỉ sợ còn chưa tu thành tiên thân. Tuy rằng Tức Mặc Ly làm một vị thượng thần sống không biết mấy vạn năm không hỏi chuyện thế sự, không tình, không dục, nhưng cũng không nhẫn tâm khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương như vậy của Tiểu Tử Hổ. Tay Tức Mặc Ly hơi nâng lên, thân hình nho nhỏ của Tiểu Tử Hổ liền bay vào trong lòng bàn tay của hắn.

Vì thế, Tức Mặc Ly bắt đầu kiếp sống bất đắc dĩ cưng chiều nuôi dưỡng một sinh mệnh khác.

Vốn định sau khi Tiểu Tử Hổ này tu thành tiên thân sẽ giao cho Thái Thượng Lão Quân làm đồ đệ, thế nhưng khi Thái Thượng Lão Quân đầu đầy mồ hôi chạy tới xem Tiểu Tử Hổ thì cằm của ông ta cũng rốt xuống.

Mấy cọng râu bạc của Thái Thượng Lão Quân khẩn trương nhếch nhếch lên, cẩn thận nói: “Thượng thần a, con Tiểu Tử Hổ này muốn tu thành hình người chỉ sợ phải mất mấy trăm năm thời gian. . .”

Chân mày đẹp như tranh thủy mặc của Tức Mặc Ly khẽ nhướng lên, trầm ngâm trong một lát, cúi đầu nhìn Tiểu Tử Hổ đang dùng bốn cái chân ôm chặt bàn tay mình, đôi mắt tựa ngọc lưu ly chuyển hướng nhìn Thái Thượng Lão Quân, lòng Thái Thượng Lão Quân chợt lạnh ngắt, liền nghe thấy giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong lổ tai mình: Vậy, con hổ này giao cho Thái Thượng Lão Quân nuôi nấng tới khi có thể hóa thành tiên thân thì ông hãy thu nhận thành đồ nhi để dạy bảo có được không?

Trái tim của Thái Thượng Lão Quân rất bất ổn, thầm nghĩ trong lục giới, tam hoang lục hải cảnh, có ai dám đối nghịch với ý muốn của vị thượng thần này. Quả thật mình cũng không phải là đám tiên tử hoa si kia, thượng thần chỉ liếc nhìn một cái không hiểu sao cũng có cảm giác như cưỡi mây đạp gió.

Thái Thượng Lão Quân cảm thấy đau khổ vô số lần cho chính mình vì sắp phải nuôi thú cưng, trên mặt vẫn cười tủm tỉm nói: Đương nhiên là được rồi, nhờ thượng thần nâng đỡ, ban thưởng linh thú cho tiểu tiên nuôi nấng, tiểu tiên sẽ cố gắng làm hết sức không phụ ủy thác của thượng thần.

Tức Mặc Ly gật gật đầu, bước đến trước mặt Thái Thượng Lão Quân, Thái Thượng Lão Quân kinh sợ run rẩy đưa tay chuẩn bị tiếp nhận Tiểu Tử Hổ kia.

Tiểu Tử Hổ cũng không chịu, ngẩng đầu, nhe hàm răng lấp lánh ánh sáng về phía Thái Thượng Lão Quân, mấy cái răng ấy chói sáng đến độ khiến cho Thái Thượng Lão Quân phải hoa mắt, lập tức Thái Thượng Lão Quân cảm thấy ngón cái đau xót, liền nhìn thấy mấy cái dấu răng nhỏ chỉnh tề của Tiểu Tử Hổ kia lưu lại trên tay mình.

Thái Thượng Lão Quân giương mắt chuẩn bị dùng ánh mắt trừng trị Tiểu Tử Hổ không biết trời cao đất rộng kia, đã thấy Tiểu Tử Hổ vừa mới tác oai tác quái đó đã nâng cái đầu nhỏ lên nhìn Lạc Thủy thượng thần, trong mắt ngấn ngấn giọt lệ, bởi vì chưa thể nói chuyện được nên chỉ nghe tiếng khóc uh uh, âm thanh này rất thê thảm đến độ nỗi u uất của Thái Thượng Lão Quân cũng chảy ngược.

Tức Mặc Ly bất đắc dĩ nhìnTiểu Tử Hổ đang ôm chặt lấy bàn tay mình, trong lòng biết Tiểu Tử Hổ này không bằng lòng nên bảoThái Thượng Lão Quân trở về. Thái Thượng Lão Quân nhẹ nhàng thở ra, lê bước chậm chạp rời khỏi vị trí ngồi ở cái nơi mà hiếm có vị tiên nào được bước chân vào, lúc miệng chuẩn bị nói lời cáo từ thì chỉ nghe thượng thần nói với tiểu tiên đồng đang đứng bên cạnh: đi mời Cẩm Ngọc Tiên Tử của Cửu Trùng Thiên đến đây. Lúc Thái Thượng Lão Quân nghe được những lời này, thân mình đang đứng trên bậc thềm lung lay một cái, sau đó nhanh chóng ổn định, vội vàng gọi mây lành gấp rút bay trở về Cửu Trùng Thiên.

Ngay sau đó, tin tức nóng hổi có tính chất bùng nổ Lạc thủy thượng thần cho mời Cẩm Ngọc Tiên Tử lên phủ đệ trên núi Lạc Thủy đã thông qua miệng của một vị nhân sĩ nào đó mà truyền khắp cả Cửu Trùng Thiên, tiếp đó là Tiên giới, sau đó là lục giới. Có một đoạn thời gian tên của Cẩm Ngọc Tiên Tử mỗi ngày đều được người ta nhắc đi nhắc lại vô số lần.

Trong lục giới đám nữ tiên, nữ yêu, nữ quỷ, nữ ma cuồng dại si mê đều hỏi thăm về cuộc đời và cuộc sống sinh hoạt nghỉ ngơi hằng ngày của Cẩm Ngọc Tiên Tử, ngay đến cả chuyện mỗi ngày nàng ta ăn bao nhiêu tiên quả cũng bị bới móc, cuối cùng có một vị Thược Dược tiên tử học thức lừng lẫy tổng kết lại: Lạc Thủy thượng thần thích một vị tiên nữ nhiệt tình dịu dàng tràn ngập tình yêu thương giống như Cẩm Ngọc Tiên Tử .

Sau đó, khoảng thời gian ấy, nữ tử các giới bất kể làm nhiều việc ác, làm mưa làm gió, chóng nạnh nhướng mày như thế nào nhưng lúc đi ngang qua phạm vi mấy ngàn dặm quanh Lạc Thủy thì mặt mày đều mỉm cười, ánh mắt dịu dàng đến tích nước, lời nói nhẹ nhàng nhỏ khẽ, đây cũng là khoảng thời gian gió xuân lay động hiếm thấy trong lục giới.

Lại kể đến chuyện Cẩm Ngọc Tiên Tử vào phủ đệ của Lạc Thủy thượng thần, cũng không phải giống như mấy lời đồn dãi vân vân ở bên ngoài. Tức Mặc Ly nghĩ conTiểu Tử Hổ này như vậy là vì không thích Thái Thượng Lão Quân, lại nghĩ đến nó mới vừa mất đi người thân trong gia tộc nên cần người yên thương nó, suy nghĩ một lúc, nhớ rõ nhiều năm trước trong yến hội Dao Trì đã nghe người nào đó bên cạnh nói Cẩm Ngọc Tiên Tử nhiệt tình dịu dàng ôn nhu nhất, nên bảo tiên đồng gọi đến, muốn đem con Tiểu Tử Hổ quấn người này phó thác cho nàng, xem như cũng có cái kết viên mãn.

Thế nhưng lần này Tiểu Tử Hổ lại phản ứng kịch liệt, còn chưa chờ Cẩm Ngọc Tiên Tử đưa tay ra thì nó đã nhảy vào lòng nàng, Tức Mặc Ly âm thầm vui trong lòng, một lát sau mới biết mình đã vui mừng quá sớm. Con Tiểu Tử Hổ kia vô cùng uy mãnh đã để lại mười dấu răng nhỏ xếp thẳng hàng trên cổ của Cẩm Ngọc Tiên Tử. Tức Mặc Ly không thể không xách Tiểu Tử Hổ trở về trong lòng bàn tay mình, lại bảo tiểu tiên đồng sau khi cho Cẩm Ngọc Tiên Tử một lọ tiên dược thì tiễn nàng ra khỏi phủ.

Cẩm Ngọc Tiên Tử cầm lọ tiên dược mà thượng thần cho đứng ở ngoài Lạc Thủy phủ khóc đến đứt gan đứt ruột, thầm nghĩ khó khăn lắm mới vào được phủ thượng thần, có được cơ hội thân cận với thượng thần, thế nhưng con Tiểu Tử Hổ hùng dũng can đảm kia không chịu phối hợp chút nào, nếu không phải như thế thì về sau khi nàng nuôi nấng Tiểu Tử Hổ có thể thường xuyên gặp thượng thần nói chuyện vài câu cũng xem như may mắn rồi. Con, con Tiểu Tử Hổ này đã hủy đi tấm lòng thiếu nữ của nàng mà!

Ngày ấy Cẩm Ngọc Tiên Tử với đôi mắt đỏ au, cúi đầu mang theo một hàng dấu răng trên cổ đằng vân trở về Cửu Trùng Thiên, sớm đã có các tiên nữ vây xem trên đường nàng về, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Cẩm Ngọc Tiên Tử như vậy, trong lòng vừa ghen tị vừa hâm mộ lại vừa bi thương, thầm than: Lạc Thủy thượng thần quả nhiên không hổ là vị thượng thần mà ta mến mộ, vẻ bên ngoài lạnh lùng, cũng không ngờ. . mỗi người đều tưởng tượng đến đỏ cả mặt.

Mà Tức Mặc Ly, không biết làm thế nào với Tiểu Tử Hổ đang nằm trên tay mình. Suốt ngày, lúc tu hành cũng phải đặt nó trên tay. Tiểu tiên đồng A Đồng cũng đau buồn nói với Tức Mặc Ly: thượng thần, con Tiểu Tử Hổ này không phải là nữ chứ, xem nó coi trọng người thế kia. . . Khuôn mặt lạnh như băng của Tức Mặc Ly cuối cùng cũng tan biến.

Tiểu tiên đồng vội vàng lui xuống, từ ngày đó trở đi thì nhìn thấy Tức Mặc Ly dọn phân lau nước tiểu, à, không, là ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng con Tiểu Tử Hổ này.

Nhân gian có một câu châm ngôn: Một bước sa chân hận thành muôn thuở, ngoái đầu nhìn lại thân đã trăm năm. Đôi mắt sáng ngời của Tức Mặc Ly nhìn con Tiểu Tử Hổ này, Tiểu Tử Hổ vẫn ngấn ngân hai giọt lệ, hai chân còn ôm nửa quả đào mà nó vừa gậm dỡ, yên lặng nhìn hắn.

Hắn than nhẹ một tiếng, vung tay lên đám mây lành bảy mày nhẹ nhàng xuyên qua nhánh cây bay đến, lúc bước lên mây muốn quay về núi Lạc thủy sơn thì tay áo lại bị kéo kéo, Tức Mặc Ly nhìn về phía Tiểu Tử Hổ, chỉ thấy cái đầu nhỏ của nó hất hất hướng về phía quả đào vừa đỏ vừa lớn, Tức Mặc Ly im lặng, hái quả đào xuống, mang theo Tiểu Tử Hổ và quả đào đặt vào trong tay áo gấm rộng rãi.

Xem tiếp chư

Chương 2 Con hổ nhỏ tên là Duyệt Nhi

Edit: Nguyệt Viên



Có một ngày, Lạc thủy thượng thần rỗi rãnh mang theo Tiểu Tử Hổ vân du đến một ngọn núi tiên không biết tên, Tiểu Tử Hổ kéo kéo ống tay áo của hắn ý bảo hắn ngừng lại ở một gốc cây đào ngàn năm, liền nhảy khỏi lòng bàn tay của hắn mà đáp xuống một nhánh cây tìm quả đào, khó khăn lắm mới tìm được một quả đào xanh nho nhỏ, ngàm ngạp vội vàng cắn một cái, lập tức vị chua kia khiến cho con hổ nhỏ phải co rúm, đôi mày đẹp của Tức Mặc Ly chau lại, gọi nó: lại đây.

Như vậy trong nháy mắt, Lạc Thủy thượng thần cường đại tôn quý của chúng ta đột nhiên phát giác một cái vấn đề nhỏ, Tiểu Tử Hổ hình như chưa có tên.

Mấy ngày sau, thượng thần mang theo Tiểu Tử Hổ lên Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình trên núi Lạc Thủy ngắm trăng, núi Lạc Thủy có từ lúc các thần tạo ra vạn vật, cả tòa núi cũng không như chủ nhân của nó, tuyến trắng quanh năm không thay đổi, sương mù quanh quẩn, là một tòa thượng cổ thần sơn rất có hương vị thần thánh, ở giữa dãy núi Lạc Thủy chính là phủ đệ của Tức Mặc Ly, kỳ lạ chính là bốn mùa đều như mùa xuân, hoa nở không tàn, năm năm tháng tháng đều có hương hoa vương vấn.

Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình tọa lạc ở trên vách núi cao nhất trong dãy núi Lạc Thủy, nhìn lên là ánh trăng sáng vằng vặc, nhìn xuống là vực sâu vạn trượng, phong cảnh nơi đây kết hợp giữa hai phong cách mâu thuẫn nhau một bên tràn đầy hùng khí một bên lại tinh tế tao nhã, được xưng là nơi có phong cảnh đẹp nhất Tiên giới.

Lúc này Tiểu Tử Hổ đang nằm trên tay thượng thần, mắt mở to nhìn cảnh vật trước mặt. Phóng tầm mắt ra xa, băng tuyết bao phủ dãy núi Lạc Thủy dưới ánh trăng phát ra những tia sáng chiết xạ màu trắng, trải dài mấy ngàn dặm đều mà một mảnh trắng thê lương. Chẳng biết vì sao Tiểu Tử Hổ đột nhiên có cảm giác buồn bã, trong trí nhớ tựa hồ có cái gì đó rất quan trọng đã đánh mất, tuy rằng độ ấm trên tay thượng thần rất thích hợp, nhưng trong trí nhớ, đã có rất nhiều khuôn mặt tươi cười và bàn tay ấm áp, tiếng cười không ngừng quanh bên tai nàng. Những người đó, đều đi đâu rồi?

Tức Mặc Ly một thân áo trắng ánh mắt nhìn xa xôi, lẳng lặng đứng ở trên đỉnh Lạc Thủy, nét mặt đẹp như tranh mờ nhạt trong làn sương mù.

Tiểu Tử Hổ không vui , thượng thần có thể cứ như vậy mà bay đi hay không ? Hoặc đột nhiên không thấy nữa. Vậy nó sau này làm sao bây giờ ?

Vì thế, nó dùng cái chân nhỏ đầy thịt kéo lấy tay áo mây rộng rãi của Tức Mặc Ly, trong miệng ô ô kêu hai tiếng. Đôi mắt Tức Mặc Ly vừa chuyển, tầm mắt dừng lại trên người Tiểu Tử Hổ. Lúc này dường như hắn chưa phục hồi lại tinh thần, đôi đồng tử đen như mực tựa bầu trời đêm bị sương mù che phủ, lại giống như biển sâu mênh mông vô bờ kia, ở trong ban đêm lấp lánh khác hẳn màu đen của ngọc lưu ly, giống như có thể hút vào trong ấy tất cả mọi chuyện thế gian, Tiểu Tử Hổ cứ như vậy nhìn Tức Mặc Ly. Sau đó, ngây người, tiếp đó không biết ngày mấy tháng mấy, quên mất cả quá khứ và hiện tại.

Mây mù trong đôi đồng tử của Tức Mặc Ly dần dần tiêu tán, bàn tay giống như được tạo ra do tuyết trên dãy núi Lạc Thủy tỉ mỉ kết thành vuốt vuốt đầu của Tiểu Tử Hổ, nhìn nó: “Tiểu Tử Hổ?”

Tiểu Tử Hổ phục hồi lại tinh thần, dùng đầu cọ cọ vào bàn tay trước mặt, nhanh chóng thi triển sở trường làm nũng. Lúc Tức Mặc Ly nhặt được của nó, với tu vi của hắn, thật dễ dàng biết được lúc ấy Tiểu Tử Hổ đã xảy ra chuyện gì, trong lòng thầm than một tiếng, nói: “Duyệt, lòng vui vẻ thì mọi chuyện tích tụ đều có thể giải tỏa hết, cõi lòng cởi mở. Gọi ngươi là Duyệt Nhi có được không?”

Đôi mắt tựa ngọc lưu ly của Tiểu Tử Hổ chớp chớp, trong đấy tràn đầy vui vẻ, nó mở miệng, theo bản năng nói ra tiếng người: “U, phụ vương họ U” . Giọng nói mềm mại non nớt, hơn nữa với thân hình chỉ to bằng bàn tay, còn nhỏ như thế, đáng yêu như thế.

Tâm trạng của Tức Mặc Ly bỗng nhiên rất thoải mái, nói: “Ừ, U Duyệt Nhi, Duyệt Nhi.”

Lúc này đây, Tức Mặc Ly trầm tu gần nửa tháng mới tỉnh lại. Lúc mở mắt ra, cảm thấy có gì đó là lạ. Liền cúi đầu nhìn về phía bàn tay mình, thật bất ngờ không thấy conTiểu Tử Hổ kia dùng ánh mắt ngập nước nhìn hắn. Hắn vươn bàn tay tựa bạch ngọc ra sờ đầu nó, không có phản ứng, sờ lần nữa, vẫn không có phản ứng.

Lạc thủy thượng thần ngẩn người, bàn tay vội vàng độ linh lực. Cuối cùng Duyệt Nhi cũng mở mắt ra, nhìn thấy Tức Mặc Ly, đôi mắt to màu hổ phách ánh lên ánh sáng màu xanh biếc, giọng nói mềm mại vô lực bay ra: “Đói, đói” .

Tay Tức Mặc Ly khẽ dừng lại, lòng hơi chùng xuống, cư nhiên đã quên mất nó và mình khác nhau, tiên thân chưa thành, tuy là thần thú khó lường nhưng vẫn cần phải ăn cơm.

Vội vàng phất tay đưa đến một quả bàn đào trước mặt Duyệt Nhi, vốn tưởng rằng nàng sẽ như lúc bình thường vươn hai chân ra ôm lấy quả đào rồi dùng sức cắn, không ngờ cái đầu nhỏ của Duyệt lại nghiêng sang một bên tỏ vẻ không cần. Lạc thủy thượng thần bỏ quả đào đi, bất đắc dĩ nói: “Muốn ăn cái gì?” Đầu nhỏ của Duyệt Nhi nhanh chóng quay lại, đôi mắt ánh sắc xanh lục ngân ngấn nước, kiên quyết nói: “Thịt.”

Vì thế, trong phủ đệ thượng thần xuất hiện phòng ăn, xuất hiện dầu muối, vì sao không cần dùng củi gạo, ừ, có thượng thần pháp lực khôn cùng, không cần dùng củi chỉ cần dùng vài pháp quyết muốn chín mấy phần thì chín mấy phần, về phần gạo, ừ, sủng vật nhà thượng thần không thích ăn chay, chỉ ăn thịt.

Từ đó về sau, đám tiên nữ ma nữ “vô tình” hay “lạc đường” đi ngang qua bên ngoài phủ đệ thượng thần trên núi Lạc thủy, khi đến gần góc ngoài phòng ăn thì lưu luyến quên đường về, a, mùi thơm này thật tiêu hồn. Từ đây phòng ăn nhà Lạc Thủy thượng thần đã được mang danh hiệu “tiên cảnh nhân gian” trong lục giới.

Từ ngày đó, cách một đoạn thời gian Tức Mặc Ly sẽ độ cho Duyệt Nhi độ từ vài chục đến hơn trăm năm linh lực, giúp nàng sớm ngày tu thành tiên thân, muốn hỏi vì sao không trực tiếp độ linh lực cho Duyệt Nhi có thể hóa thành tiên thân, thân thể của Duyệt Nhi còn chưa sẵn sàng để lập tức nhận được linh lực cao như vậy. Nếu làm vậy, chỉ sợ hoàn toàn ngược lại, trái lại hại linh căn của Duyệt Nhi.

Vì thế, Lạc thủy thượng thần và Tiểu Tử Hổ liền bắt đầu kiếp sống vô công rỗi nghề ở trên núi Lạc Thủy. Dần dà, tất cả mọi người phát hiện rằng tỉ lệ thượng thần xuất hiện trong các yến hội của tiên gia tăng cao hơn trước, hơn nữa mỗi lần đều mang theo Tiểu Tử Hổ đi cùng. Người trong lục giới đều không có cách nào lý giải được, yến hội và con Tiểu Tử Hổ kia có liên quan gì với nhau?

Lại là Thược Dược tiên tử được xưng là người có tuệ tâm nhất trong lục giới tổng kết nói: “Có lẽ là vì con Tiểu Tử Hổ kia thích tham gia yến hội, thích ăn thịt ” . Mọi người liên tưởng đến phòng ăn trong phủ đệ thượng thần nơi được xưng là ‘tiên cảnh nhân gian’ kia thì đã hoàn toàn hiểu thấu.

Trong ba trăm năm sau, không ít nữ tiên nữ ma nữ yêu nữ quỷ trong lục giới buổi tối mỗi ngày đều nằm mơ cùng một giấc mộng. Mộng chính mình trở thành Tiểu Tử Hổ tên là Duyệt Nhi trong nhà thượng thần. Mỗi ngày ngủ trên tay thượng thần, đói bụng còn có thượng thần dùng tiên pháp chế biến thịt thành thức ăn, mệt mỏi còn có thượng thần độ cho linh lực vô hạn.

Vì thế trong lục giới truyền lưu ra một câu như vầy: ngàn vạn năm tu thành tiên thân, còn không bằng một con Tiểu Tử Hổ. Ai hồng nhan dung mạo tuyệt đẹp cũng không tốt bằng Tiểu Tử Hổ trên tay thượng thần. Thanh danh Tiểu Tử Hổ truyền xa, cũng trở thành thần thú đứng đầu trong các đề tài đàm luận trong suốt ba trăm năm, liên tục giữ vị trí quán quân suốt ba đợt trăm năm giải thần sủng được quan tâm chăm sóc nhất.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
49,671
Reaction score
395
Points
278
Chương 3
Ba trăm năm trôi qua rất nhanh. Trong ban trăm năm này Duyệt Nhi ăn ngon ngủ yên, nằm trong bàn tay Lạc Thủy thượng thần vui đến quên cả trời đất, tham gia vô số yến tiếc của Tiên giới, cứ mơ mơ màng màng trong giấc mộng đẹp.

Ban đầu Tức Mặc Ly đối với con Tiểu Tử Hổ vốn là bất đắc dĩ sau dần thành thói quen. Mỗi ngày đều phải dùng tiên pháp làm vài món thịt cho nàng, đến bây giờ, mấy tiểu tiên đồng trong quý phủ Lạc Thủy mỗi là nhìn thấy hắn ánh mắt đều phát ra ánh sáng màu lục. Có một lần một tiên đồng can đảm từ vùng đất băng bên ngoài núi Lạc Thủy xách về một cái sọt cá, đưa ra trước mặt hắn, học theo ánh mắt của Tiểu Tử Hổ mà nhìn hắn: thượng thần, tiểu tiên, đói bụng.

Gương mặt vốn không có biểu cảm gì của Tức Mặc Ly có chút thay đổi, đôi mắt còn sáng hơn ngọc lưu ly, đôi đồng tử còn lạnh hơn cả tuyết trên núi Lạc Thủy lẵng lặng nhìn tiểu tiên đồng, tiên đồng kia lập tức bằng tốc độ nhanh nhất mang sọt cá đi, bị dọa đến mềm nhũng trên mặt tuyết. Từ đó về sau, mỗi lần trước khi đám tiên đồng trong phủ của Tức Mặc Ly ăn tiên quả luôn biến mấy thứ quả đó thành hình dạng món thịt mà thượng thần làm, mới ai oán nuốt xuống, ăn xong lại yên lặng hồi tưởng chút hương vị, ưu thương nhìn góc ‘Tiên cảnh nhân gia’ trong phủ đệ Lạc Thủy.

Ngày hôm đó, Tức Mặc Ly ngồi cây đào tiên bên cạnh Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình tiến nhập vào trầm tu. Duyệt Nhi nằm trong bàn tay của hắn mà ngẩn người, cái đầu lắc qua lắc lại nhìn lén Tức Mặc Ly, lại đánh một giấc, lúc thức dậy nhìn thấy dáng vẻ của Tức Mặc Ly đoán chừng chưa đến năm, sáu ngày thì chưa tỉnh đâu. Liền nhảy khỏi bàn tay của Tức Mặc Ly, chuẩn bị đi dạo một chút.

Dãy núi Lạc Thủy rất lớn, trong đó chỉ có tòa Lạc Thủy phủ đệ, phủ Lạc thủy kiến trúc tinh tế phức tạp, thường xây dựng ở những nơi đẹp nhất trong dãy núi Lạc Thủy hoặc là dựa vào vách núi hoặc là xây bên cạnh mặt hồ. Bởi vì dãy núi Lạc Thủy này kéo dài mấy ngàn dặm mà quanh năm đều bao phủ trong tuyết lạnh, lại vì Lạc Thủy thượng thần ở chỗ này nên bình thường ít có yêu ma quỷ quái xuất hiện, ngay cả tiên, có đi ngang qua nơi này cũng lựa đường vòng mà đi để bày tỏ sự tôn trọng. Bởi vậy xung quanh dãy núi Lạc Thủy cũng không có kết giới giống như các tiên sơn khác, hoặc nói, dãy núi Lạc Thủy chưa bao giờ cần kết giới để bảo vệ mọi thứ trên núi.

Duyệt Nhi còn chưa tu thành hình người, chỉ có thể dùng bốn cái chân nhỏ từ từ đi trên mặt tuyết. Tuy rằng dãy núi Lạc Thủy quanh năm tuyết đọng, nhưng phàm những nơi có đình, lầu các đều là trăm hoa đua nở, gió xuân nhè nhẹ lướt qua mặt. Duyệt Nhi càng chạy càng xa, nếu dãy núi Lạc Thủy là núi thần thì cây cối sinh trưởng trên núi thần kia cũng không giống như bình thường. Thân cây cao lớn dường như nhìn không tới ngọn, mấy cây tiên thụ nếu cùng mọc chung ở một nơi, trên cơ bản có thể hình thành một rừng rậm to lớn mà nhân gian thường hay nhắc đến.

Xa xa trên một cây tiên thụ có một quả tiên gì đó màu đỏ rực, Duyệt Nhi nhìn trong chốc lát, chắc là thèm ăn rồi, chống bốn cái chân mềm yếu đi đến dưới cây tiên thụ. Thật rõ ràng, trái cây cao cao treo ở trên đỉnh đầu của mình, hoàn toàn không có ý muốn rơi xuống.

Duyệt Nhi nhìn nhìn thân cây xù xì trước mặt, ừ, mấy cây tiên thụ này còn xù xì thô ráp hơn cây cột to nhất trong thiên cung, liếc trông vỏ cây xù xì loang lổ kia, ngẩn ngơ. Chậm rãi đi vào quanh thân cây, lúc này, Duyệt Nhi có bao nhiêu hy vọng rằng nàng là một con khỉ nhỏ chứ không phải là một con hổ. Nàng ngơ ngác đi vòng quanh, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trái cây đỏ rực, mau rơi xuống đi, mau rơi xuống đi, trái tim hổ nho nhỏ của nàng đều đem hết mấy vị phật tổ mà mình đã gặp trong ba trăm năm qua ân cần thăm hỏi một lần.

Không ngờ lúc đi đến mặt khuất bóng phía sau tiên thụ, Duyệt Nhi ngẩng đầu lên nhìn xem trái cây kia có nghe thấy tiếng gọi trong lòng nàng mà rơi xuống hay không, đột nhiên phát giác trên cây còn có một thứ khác.

Duyệt Nhi tinh tế đánh giá một chút, phát hiện hình dạng của nó rất giống với thứ mà Tức Mặc Ly thường cho nàng ăn, nghe nói là thịt gà gì đó, chẳng qua lông nó dài hơn, toàn thân đỏ rực, đôi cánh thật to.

Duyệt Nhi ngơ ngác nhìn, khối thịt trên cây kia phát ra âm thanh: “Này, con hổ nhỏ, nhìn đủ chưa?”

Duyệt Nhi kinh ngạc, vội vàng thu hồi tầm mắt, lắc lắc cái đầu hổ, lại gạt gật cái đầu, tựa hồ đắn đo trong chốc lát. Mở miệng phát ra giọng nói mềm mại: “Ừ, trái cây chưa nhìn đủ, ngươi thì nhìn đủ rồi.”

Khối thịt trên nhánh cây kia yên lặng rồi lại yên lặng. Ngay sau đó mơ hồ truyền đến giọng nói mang theo ý cười: “Ngươi muốn ăn Hư Linh Quả này?”

Duyệt Nhi gật gật đầu, thì ra loại trái cây này tên là Hư Linh Quả.

Khối thịt trên nhánh cây suy nghĩ, nói: “Ta tên là Sở Từ, mấy ngày trước bị kẻ thù ám toán ở dãy núi Lạc Thủy, mất nhiều sức lực mới tìm được Hư Linh Quả này. Trái cây kia có công dụng chữa thương đặc biệt hơn là có thể nâng cao linh lực. Nếu ngươi chịu giúp ta trị thương, ta liền giúp ngươi hái xuống.”

Khối thịt này muốn mình giúp hắn chữa thương? Linh lực hiện tại của nàng còn chưa đủ, tu vi thấp đến đáng thương, làm sao giúp hắn chữa thương. Duyệt Nhi do dự lại buồn bực đi qua đi lại hai bước.

Sở Từ nhìn dáng vẻ do dự của nàng, nghĩ là con Tiểu Tử Hổ này ghét Hư Linh Quả, không định trao đổi với hắn, lập tức nói: “Hư Linh Quả này ta nếm qua rồi là loại trái cây có hương vị ngọt nhất đó.”

Duyệt Nhi nghe vậy lập tức nhanh chóng gật đầu, “Được. Ngươi cho ta Hư Linh Quả trước.” Nói xong đôi mắt tựa hổ phách nhìn Sở Từ, rõ ràng có ý trước giao hàng sau giao tiền.

Sở Từ mang thương tích đầy người, sao lại có cảm giác lừa gạt trẻ con thế chứ? Nghĩ như thế, hắn dùng nhẹ nhàng vỗ cánh, trên cây liền rớt xuống mười mấy trái cây. Duyệt Nhi tránh không kịp, bị quả rơi trúng người nhiều lần, nhe răng trợn mắt “tức giận trừng” Sở Từ vài lần, sau đó chuyên tâm nhặt quả ăn.

Sở Từ buồn cười nhìn con Tiểu Tử Hổ này ăn xong Hư Linh Quả, dùng bàn chân múp míp thịt dụi dụi cái miệng nhỏ. Lúc chuẩn bị tao nhã từ trên cây bay xuống, bởi vì bị nội thương ngoại thương đều nghiêm trọng cho nên cảnh Duyệt Nhi nhìn thấy chính là một khối thịt từ trên cây rơi xuống trước mặt nàng, chật vật quỳ rạp trên mặt đất.

Sau nửa nén nhang.

Duyệt Nhi lấy tay chọc chọc vào đôi cánh đỏ rực của Sở Từ, phát hiện lông chim màu đỏ của hắn tựa như ngọn lựa đang bùng cháy hừng hừng ngay cả khi dưới bóng râm cũng thật chói mắt. Rất là đẹp, ừ, cảm giác tiếp xúc cũng không tệ, rất trơn láng.

Lúc này nếu Sở Từ đang mang dáng vẻ con người thì nhất định khóe miệng sẽ co rút. Con hổ nhỏ này đang trêu ghẹo hắn sao? Cái chân nhỏ kia còn không rời khỏi bộ lông cao quý rực rỡ của hắn!

Sở Từ uất ức động đậy, Duyệt Nhi nhanh chóng thu hồi cái chân mập mạp kia, nghiêng đầu đánh giá hắn.

Sở Từ nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, đôi mắt tựa hổ phách nhìn một cái đã hiểu thấu, trong suốt tựa nước. Đột nhiên nghĩ con hổ nhỏ kia chắc là không có ý trêu ghẹo mình.”Con hổ nhỏ, chữa thương.”

Duyệt Nhi nhúc nhích, cúi đầu. Làm sao chữa thương đây, nhìn vết thương của Sở Từ cũng không nhẹ, ngoại thương thì có thể được, quan trọng là nhìn hắn cố gắng hết sức từ trên cây nhảy xuống như vậy, nhất định nội thương rất nghiêm trọng. Làm sao bây giờ? Có nên chạy không, mình ăn cắp trái cây của hắn, lại không giúp hắn chữa thương, nhưng bỏ một mình hắn ở chỗ này, hình như cũng không đúng.

Sở Từ nhìn bộ dạng nàng cúi đầu tự hỏi, rất là đáng yêu, liền lấy tay, à, là cánh đè lên cái đầu hổ của nàng, trong ánh mắt tràn đầy nguy hiểm, hung ác uy hiếp nàng: “Con hổ nhỏ, không chữa thương cho ta, ta nướng chính ngươi để ăn đó.” Nói xong cánh hơi dùng sức đè lên nàng.

Duyệt Nhi vừa nghe lời này, phản ứng dù có chậm chạp cũng biết nướng chín ăn là có ý gì, tựa như thượng thần thịt mà cho nàng ăn. Nàng sợ ngây người, chưa từng có người nào nói với nàng như vậy, còn nói lời kinh khủng như thế nữa chứ.

Duyệt Nhi lập tức giãy giụa khỏi cánh của hắn, lúc chuẩn bị sắp chạy, nhưng còn chưa chạy kịp lại bị cánh ngăn chặn. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, cho dù nàng một con hổ sống mấy trăm năm, nhưng chung quy vẫn luôn nằm trong tay thượng thần, chưa từng có gặp tình huống nguy hiểm như hiện giờ.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
49,671
Reaction score
395
Points
278
Chương 4
Duyệt Nhi vừa hoảng vừa sợ, trong lòng thầm gọi Tức Mặc Ly đến cứu nàng. Trong lúc hoảng loạn, đôi mắt to tròn màu hổ phách đã bắt đầu ầng ậng nước.

Sở Từ ngẩn người, không nghĩ chỉ một câu nói của mình đã dọa nàng sợ đến vậy, thấy nàng rất nhanh sẽ bật khóc, vừa nghĩ liền thả tay ra.

“Bịch” một tiếng, con hổ nhỏ màu tím bên dưới cánh đã chẳng thấy đâu. Dưới tay hắn là một tiểu cô nương, dáng vẻ tầm mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt trắng tuyết như trẻ sơ sinh, đôi mắt to tròn màu hổ phách, chiếc mũi và miệng xinh xắn. Lúc này trong đôi mắt đã long lanh lệ, giọng nói căng thẳng cầu xin: “Ta, ta hóa thành người rồi, không phải là một con hổ nhỏ nữa, ngươi cũng không thể nướng lên ăn.”

Trong ấn tượng của nàng, Tức Mặc Ly chưa từng đút loại thịt nào giống như người cho nàng ăn, vì vậy trong lúc cấp bách chợt nhanh trí, lập tức hóa thành hình người.

Sở Từ nhìn dáng vẻ của con hổ nhỏ màu tím này, trong lòng thật sự muốn cười lớn vài tiếng, con hổ nhỏ này dễ thương quá đi! Không nghĩ Tiên giới thế nhưng vẫn còn sinh vật đáng yêu thế này. Tiếc là, hiện giờ hắn bị thương, không dễ gì hóa về hình người để cười lớn mấy tiếng.

Sở Từ nâng cánh, kế đó quan sát thân thể tuyết trắng hiển lộ dưới ánh nắng của buổi hoàng hôn, da thịt trắng nõn vô cùng mịn màng, thân hình mảnh khảnh bị dọa sợ đến độ khe khẽ run run. Ánh mắt Sở Từ sau khi nhìn đến nơi nào đó cơ hồ lập tức dời đi, hướng sang nơi khác, con hổ nhỏ này, cơ thể cũng đã không còn là một đứa trẻ rồi…

Đáng tiếc Sở Từ hiện đang trong hình dạng một con chim, chỉ có thể cảm nhận được gương mặt bản thân đang nóng bừng bừng, một thứ cảm giác không tự nhiên chưa từng có trong khoảnh khắc tràn ngập toàn thân, loại cảm giác được gọi là ngượng ngùng trong truyền thuyết, Sở Từ càng không biết làm sao, lông vũ đỏ rực đã nhanh chóng đỏ đến độ muốn rỏ máu. Cẩn thận ngẫm nghĩ, biết đây là lần đầu tiên con hổ nhỏ này biến hình, ai, bản thân tung hoành lục giới ngao du sơn thủy, lần đầu gặp con hổ ngốc nghếch thế này!

Sở Từ ngắt một sợi lông vũ trơn bóng, ngừng một lát, biến thành một bộ vũ y lộng lẫy đỏ rực như lửa, ném về phía con hổ nhỏ: “Mặc vào.”

Duyệt Nhi nhận lấy bộ vũ y, sau khi cảm thấy không nguy hiểm đến tính mạng, lặng lẽ mặc lên người. Một chút cũng không thấy có điểm gì không ổn, mặc vũ y vào, nhất thời nhớ đến trên người Tức Mặc Ly cũng mặc một bộ bạch y đơn giản, liền ngoan ngoãn nghe lời Sở Từ.

Khi mặc y phục vào, phát hiện trên người mình thế nhưng còn có chiếc túi càn khôn. Duyệt Nhi mừng rỡ, sao lại quên mất Tức Mặc Ly đã cho nàng chiếc túi càn khôn này a, khi y đưa cho mình chính là buộc trên cổ, ài, mặc dù hiện giờ hóa thành hình người cũng vẫn cứ buộc trên cổ đi. Cớ gì lại quản nhiều như vậy.

Duyệt Nhi đem mấy thứ bên trong túi càn khôn lấy ra.

Mấy con gà quay, vài quả bàn đào, lại thêm mấy trái tiên quả không biết tên…Sở Từ khắp lông đều chảy xuống mấy đường hắc tuyến chăm chú quan sát con hổ nhỏ lần lượt móc từng thứ ra từ trong túi càn khôn, cảm giác vô lực từ trong tim lần nữa lại xuất hiện. Duyệt Nhi “A” một tiếng ngẩng đầu lên, đưa mấy viên đan dược đến trước mặt Sở Từ.

Sở Từ uể oải liếc mắt, hai cánh đập đập, không thèm nhận thuốc. Hắn nào biết mấy viên đan dược này đều do Lạc Thủy Thượng Thần trong truyền thuyết chuẩn bị cho con hổ nhỏ nhà mình, trong mắt người khác chính là cực phẩm tiên đan khả ngộ bất khả cầu, có thể khiến cho người chết sống lại xương trắng sinh ra thịt gì đó tất cả đều nhỏ nhoi với nó.

Duyệt Nhi thấy dáng vẻ yếu ớt của Sở Từ, nghĩ thấy hẳn là hắn bị thương khá nặng, vì vậy quan tâm lẩm bẩm đưa mấy viên đan dược sang, đôi tay nhỏ bé nâng lên, đưa đến trước mặt Sở Từ.

“Pháp lực ta thấp kém, không thể trị thương, ngươi, nuốt thuốc.” Nói rồi cũng mặc kệ Sở Từ vui hay không vui, giống như không cần đòi tiền nhét thuốc vào miệng hắn.

Sở Từ chỉ có thể lặng lẽ nuốt vào. Mới được một lát, Sở Từ đã kinh ngạc nhìn Duyệt Nhi: “Thuốc này của ngươi cũng rất công hiệu.” Nếu như Thái Thượng Lão Quân ở đây, nhất định sẽ phun máu đầy mặt hắn, lão tử tân tân khổ khổ quên ăn quên ngủ ngày đêm khó nhọc luyện được mấy viên tiên đan dâng cho Lạc Thủy Thượng Thần, e rằng trên trời dưới đất cũng là cực phẩm khó tìm, công hiệu thế nào còn cần con chim nhà ngươi cho ý kiến sao!

Chỉ tiếc là, Thái Thượng Lão Quân không có ở đây, còn con hổ tím nhỏ chẳng hiểu chuyện gì kia của chúng ta cũng không giải thích, đút thuốc xong cảm thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh vừa cặm cụi ăn gà quay, vừa giải quyết mấy món ăn ngon, dọn dẹp túi càn khôn. Lúc còn quả đào cuối cùng, do dự một lát, hiên ngang lẫm liệt đưa qua cho Sở Từ.

“Thịt là người đưa ta, không chia cho ngươi, ngươi, ăn đào.”

Thân mình Sở Từ run run, bay trở lại cành cây, đậu trên đó tựa như thể cố duy trì dáng vẻ công tử nho nhã của mình, so với nàng còn oai phong lẫm liệt hơn, nói: “Bổn đại gia không ăn mấy thứ trái cây dại này.” Ánh mắt thấy con hổ nhỏ màu tím lập tức nhét quả đào tiên vào trong túi càn khôn, tức thì cột chặt miệng túi, lại đeo vào cổ. Hắn gục đầu ngủ, không có khí lực thốt nên lời.

Khi đan dược trong người phát huy tác dụng phải vận dụng rất nhiều linh lực. Sở Từ chỉ có thể yên lặng tiến vào trạng thái trầm tu. Lần này thật sự bị con xà yêu mắc chứng tự luyến, bản thân xấu như quỷ mà tự xưng là mỹ mạo nhất đả thương, chỉ trách hắn không cẩn thận bị mắc bẫy. Hừ, đợi thương thế hắn khỏi hẳn, nhất định phải lật tung hết ổ của bọn chúng.

Duyệt Nhi thấy Sở Từ không phát ra tiếng động, hẳn là đang trầm tu rồi. Nghĩ thấy hắn bị thương nặng như thế, đưa trái cây cho mình ăn, còn đưa cả y phục cho mình, mà bản thân chỉ một con gà quay cũng tiếc không cho y, có hơi quá đáng. Nhưng đồ Tức Mặc Ly cho, lại không muốn chia sẻ với người khác. Vì vậy nàng nhẹ nhàng chạy đến chỗ không xa phá băng trên đó, bắt vài con cá nhỏ dễ thương hãy còn treo trên dây câu, rồi mới quay về bên dưới tàng cây Hư Linh.

Sở Từ hãy còn chưa tỉnh, nàng liền đặt cá sang một bên, cũng tựa vào thân cây nhắm mắt ngủ.

Lúc mở mắt phát hiện con chim trên cây ấy đang nhìn nàng. Nàng vội vàng chỉ vào mấy con cá nhỏ bên cạnh: “Ta tìm cá cho ngươi ăn, ngươi ăn, vết thương sẽ nhanh khỏi.”

Sở Từ liếc mắt về phía mấy con cá, thì ra Tiên giới thật sự có sinh vật ngốc nghếch một ngày hãy còn phải dùng ba bữa. Có điều thấy gương mặt nhỏ nhắn chân thành của con hổ nhỏ, đôi mắt màu hổ phách lấp la lấp lánh, cũng không nói lời ra mấy lời ghét bỏ.

Duyệt Nhi thử nhìn tuyết trắng mười dặm bên ngoài gốc cây. Nhớ đến bàn tay trắng tuyết tinh xảo và đôi mắt tựa tranh thủy mặc của Tức Mặc Ly, đột nhiên rất muốn quay về nằm trên tay Tức Mặc Ly, bản thân chạy ra ngoài loạn lên cũng đã mấy ngày rồi a. Không biết Tức Mặc Ly đã tỉnh lại hay chưa.

Nàng đứng dậy, phủi phủi tuyết bám trên người. Nhìn con chim đỏ rực như lửa trên cây: “Ta phải đi rồi, chim nhỏ.”

“Sở Từ.”

“À, Sở Từ, ta phải đi rồi.”

“Ừ. Tên của ngươi.”

“Ta gọi là Duyệt Nhi, U Duyệt Nhi.”

“Ta đã niệm pháp quyết trên y phục, sau này muốn tìm ta, quay về phía nó gọi tên ta ba lần.”

“Ừ, được.”

Sở Từ ngẩng đầu, vỗ vỗ lông vũ sáng rực đỏ lửa, nhìn U Duyệt Nhi chậm rãi biến mất giữa tuyết trắng mênh mông, lại nhìn con cá nhỏ hãy còn treo trên dây câu, trong lòng khe khẽ ấm áp.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
49,671
Reaction score
395
Points
278
Chương 5
Duyệt Nhi mới chạy đến gần Cúc Thủy Toái Nguyệt đình liền gặp tiên đồng gọi là A Đồng thường xuyên lượn lờ ở thiện phòng đang vội vội vàng vàng lướt qua mình. Đi được một đoạn, lại quay đầu, nghi hoặc quan sát Duyệt Nhi. Thấy trên đỉnh đầu đen nhánh lộ ra hai lỗ tai màu tím thì ngạc nhiên một lúc. Liền vội vàng hành lễ: “Có phải U Duyệt Nhi tiên tử?”

Kỳ thực y gọi Duyệt Nhi là tiên tử cũng không đúng. Duyệt Nhi chỉ là tu thành hình người, còn chưa thành tiên. Muốn thành tiên còn phải tu luyện đạt mức tối cao của Đại Thừa, so với phàm nhân tu tiên thì phải trải qua nhiều giai đoạn như Ngưng Khí ~ Trúc Cơ ~ Kim Đan ~ Nguyên Anh ~ Xuất Khiếu ~ Phân Thần ~ Hóa Thần ~ Hợp Thể ~ Đại Thừa ~ Độ Kiếp ~ Thăng Thiên, thông thường Độ Kiếp cũng không có một quy định rõ rệt, khi đạt mức tối cao Đại Thừa, nếu như đủ năng lực, trực tiếp độ kiếp phi thăng.

Nhưng linh thú lại không giống như vậy, khi tu luyện thành người, sự thực cũng giống giai đoạn Đại Thừa của phàm nhân, chỉ cần đạt mức tối cao của Đại Thừa liền có thể độ kiếp thành tiên. Tuy nhiên, rất nhiều linh thú khi độ kiếp không thành công liền trực tiếp thành yêu hoặc nhập ma. Yêu nếu như lại thành tiên trái lại chính là chuyện hiếm hoi. Mặc dù tiên có khả năng nhập ma, nhưng một khi nhập ma, cũng không thể thành tiên.

Nói đến Duyệt Nhi hiện vẫn chưa thành tiên, cho dù nàng đã tu luyện hàng trăm năm, trên người còn có tiên lực thâm hậu Tức Mặc Ly độ cho, nhưng cũng chỉ đủ để hóa thành hình người, mới ở mức Đại Thừa sơ cấp mà thôi. Mặc dù sau khi Duyệt Nhi được Tức Mặc Ly cứu giúp thì luôn ở bên cạnh hắn, chưa từng tiếp túc với nhiều sự việc bên ngoài, nhưng vì nàng luôn theo Tức Mặc Ly tu luyện nên những tin đồn thú vị của lục giới cùng với thư tịch bí mật kỳ lạ xem cũng không ít. Vì vậy với cách xưng hô tôn kính của A Đồng cũng không giải thích, chỉ gật gật đầu: “A Đồng tìm ta?”

Mặc dù A Đồng có dáng vẻ của một tiểu tiên đồng rỗi rãi đáng yêu, kỳ thực cũng đã mấy nghìn tuổi, bị nàng gọi là A Đồng nhưng cũng không hề tức giận, cười cười nói: “Thượng thần tu luyện tỉnh dậy không thấy cô, lệnh cho ta đi tìm cô.”

Duyệt Nhi gật gật đầu, thế nhưng sực nhớ bản thân hiện giờ đã hóa thành hình người, Tức Mặc Ly hẳn là chưa từng gặp qua, liền hỏi A Đồng: “Ngươi cảm thấy dáng vẻ ta có kỳ lạ không?” A Đồng vội vàng đáp: “Không kỳ lạ, U Duyệt Nhi tiên tử thanh thủy phù dung, điềm mỹ khả ái, thiên chân tự nhiên, phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng…”

Duyệt Nhi đầu đầy hắc tuyến nhìn A Đồng: “Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng, nên dùng để hình dung thượng thần nhà chúng ta.”

A Đồng không tự nhiên cười gượng hai tiếng, Duyệt Nhi cũng không bám riết lấy vấn đề này. Quay người chạy về hướng Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình, cước bộ có chút vội vàng, kỳ thực cũng muốn gặp Tức Mặc Ly rồi.

Tức Mặc Ly đang đứng trên Vân Tưởng Thạch, bên trái là một thác nước kết bằng băng treo lên trên vách núi cao nghìn trượng bên phải lại là một hồ nước xanh biếc uyển chuyển uốn lượn. Mái tóc dài đen tuyền của hắn thả trên bạch y, giống như nét mực cong chấm phá bên trên màu trắng sáng của loại giấy Tuyên Thành thượng hạng. Chẳng qua chỉ là một bóng lưng, thế nhưng đã khiến người khác phải nín thở, dáng đứng như vậy của hắn, đã khiến người ta cảm giác thấy phong cảnh xung quanh cũng đều nối gót theo hắn mà tạo thành một bức họa.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Duyệt Nhi truyền tới, Tức Mặc Ly quay đầu lại. Đôi mắt đen nhánh ấy mang theo ánh sáng rực rỡ vô ngần rọi đến, dung nhan bạch ngọc, rạng rỡ đến độ khó có thể hình dung. Duyệt Nhi khẽ híp mắt, nàng từng nghe người khác nói rằng, người được đôi mắt ấy của Lạc Thủy Thần Quân liếc nhìn qua, đời này sẽ thấy khắc cốt ghi tâm, không chút hối tiếc.

Vốn dĩ chúng tiên trên trời, người trẻ tuổi nào không phải phong tư trác việt, người cao tuổi nào lại không tiên phong đạo cốt, tư thái xuất trần. Nhưng Tức Mặc Ly dung mạo thế này, phong thái thế này, khí chất thế này, thật khiến chúng tiên kinh hoảng vì làm tiên nhân, nữ tiên thì ôm tim thở dài, nam tiên thì cũng hết sức hổ thẹn.

Chạy đến gần Tức Mặc Ly, Duyệt Nhi căng thẳng cúi đầu, cũng không dám giống như thường ngày bày ra bộ dạng một con hổ nhỏ trực tiếp chạy đến trên tay hắn, bám riết không chịu xuống. Nàng thấp thỏm đứng trước mặt Tức Mặc Ly, đôi mi dài che lấp đôi mắt màu hổ phách, cúi đầu vân vê vũ y, trong lòng cũng không biết khẩn trương vì điều gì.

Tức Mặc Ly quan sát đứa nhỏ trước mắt, hai lỗ tai be bé màu tím dựng đứng cong cong giữa mái tóc đen bóng óng ả, mặt mày ủ rũ. Còn chưa ý thức được, hắn đã đưa tay sờ sờ lỗ tai nhỏ đó. Mềm mại, hãy còn vài sợi lông tơ be bé cọ vào ngón tay.

“Tại sao lại chưa biến hình?”

Đầu Duyệt Nhi lại càng cúi thấp: “Nhất thời khẩn trương, cho nên…” Trong lòng Duyệt Nhi bồn chồn, ngón tay Tức Mặc Ly hãy còn vân vê lỗ tai nàng, có trời mới biết nàng hiện giờ càng lúc càng căng thẳng, huống chi vuốt ve dịu dàng như thế, đích thực rất thoải mái.

Tức Mặc Ly yên lặng, sau đó lập tức cất tiếng cười ha ha.

Duyệt Nhi ngẩng đầu lên liền trông thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt hoàn mỹ ấy, lúc này khóe mắt đen nhánh ấy cong lên, giống như dung hòa thành một với mặt hồ băng vụ, bên trong ấy là sóng nước bồng bền dập dờn. Trái tim Duyệt Nhi đập thình thịch, so với lúc thổ địa công công chạy trốn còn nhanh hơn, ngay đến hô hấp cũng trở nên khó khăn, a, nàng như thế này thật hỏng rồi mà. Sau này trong mớ tin đồn bát quái ở lục giới sẽ lại ghi một đoạn: Ngày ấy năm ấy, tiểu thần thú của nhà Lạc Thủy Thượng Thần, bị vẻ mỹ mạo của Lạc Thủy Thượng Thần khiến ngạt thở đến chết. Các sinh vật nghiên cứu bí văn đời sau dưới ánh đèn bập bùng xem xong sẽ thở dài mà nói: “Từ xưa mỹ sắc hại người a.”

Tức Mặc Ly khi đó không biết trong cái đầu nhỏ của Duyệt Nhi hiện giờ đang nghĩ gì, chỉ phát hiện lỗ tai be bé của nàng phấn chấn dựng lên, ngờ vực nhìn nàng, kế đó thả tai nàng ra, tháo túi càn khôn đang treo trên cổ nàng. Bất đắc dĩ nói: “Cũng hóa thành người rồi, sao còn giống như lúc còn là một con hổ nhỏ mà đeo trên cổ.” Dứt lời liền nhẹ nhàng cúi người, đem chiếc túi càn khôn tinh xảo kết bên hông Duyệt Nhi.

Duyệt Nhi chỉ ngây ngẩn nhìn, trước đây khi cả người nàng nằm bò trên sách đọc mấy chuyện thoại bản chốn nhân gian, mỗi khi xem đến cảnh thâm tình kích động dâng trào, diễn viên chính chung quy sẽ phải nói một câu: “Nếu như thời gian dừng tại thời khắc này” hoặc là “chỉ mong thời gian dừng ở thời khắc này” đại loại vậy, khi ấy móng vuốt nhỏ của nàng liền lật trang, thầm cười phàm nhân ngu dốt, nếu như lão tiên cai quản thời gian dừng lại tầm nửa nén hương, chỉ sợ Mão Nhật Tinh Quân và Tất Nhật Tinh Quân sẽ phải chạy đến trước mặt Thiên Đế nói lão tiên cai quản thời gian thiên vị rồi.

Nhưng mà giờ phút này, thời khắc này nàng lại nghĩ đến mấy lời thoại đó cũng như hi vọng bước chân của Thời Gian Lão tiên thật sự bị trẹo, ngơi nghỉ một chút, Duyệt Nhi trầm mặc thở dài một hơi: “Phàm nhân cũng không có gạt ta.”

Tức Mặc Ly an ổn buộc túi càn khôn cho nàng xong, phát hiện trên người Duyệt Nhi mặc một bộ vũ y đỏ rực như lửa.

“Vũ y này ở đâu mà có?”

“ Là một con chim nhỏ cho.”

“… …” Tức Mặc Ly không biết nói sao, đồ mà con chim nhỏ không biết ở đâu ra cho kia, chính là vũ y của Thần thú Hỏa Phượng hiếm thấy!

“Mấy ngày nữa là hội bàn đào của Vương Mẫu, đến lúc đó ngươi theo ta đi.”

Duyệt Nhi gật gật đầu, trong lòng mừng rỡ, lại có đồ ăn rồi.

Lại qua mấy ngày. Rất nhanh đã đến giữa trưa nhưng vẫn không thấy bóng dáng Duyệt Nhi. Thần thức Tức Mặc Ly dò tìm một vòng khắp dãy núi Lạc Thủy mới tìm thấy nàng đang nằm bò trên Vân Tưởng Thạch. Nghĩ thấy lúc bình minh ngắm mặt trời mọc mệt mỏi, giờ phút này đang say ngủ.

Tức Mặc Ly nhìn đứa nhỏ ấy, bỗng dưng nhớ đến một chuyện, thật ra bên cạnh nàng ngoại trừ mình và A Đồng, cơ hồ không có bạn bè nào khác, niên kỷ tu vi nàng còn nhỏ, lúc đó nhặt được nàng cũng chỉ hơn trăm tuổi. Hiện giờ, ở Thiên giới chúng tiểu tiên tử cỡ tuổi như nàng đều có một vài người bạn tốt hoặc dăm ba người lui tới. Duyệt Nhi cả ngày đều theo bên cạnh mình, hắn thỉnh thoảng rời khỏi núi Lạc Thủy, đại khái cũng sẽ dẫn nàng đi theo tìm vài món ăn ngon.

Nàng chưa từng nói gì, nhưng có vài lần lúc hắn ở bên ngoài xử lý công việc đều có thể dùng thần thức nhìn thấy nàng xem sách một mình, bắt kiến, hái hoa dại, tự tìm trò tiêu khiển tự mình vui vẻ. Nàng hẳn là rất cô đơn ấy chứ.

Bản thân rất nhanh sẽ phải nhập thần trầm tu, lần này vì để lịch kiếp nên cần chuẩn bị, một khi ngủ cũng không biết sẽ mất bao lâu. Khi ấy nàng chỉ có một mình ở núi Lạc Thủy, làm thế nào đây?

Trong lòng Tức Mặc Ly bỗng dưng có đôi chút buồn phiền, hắn xưa nay vô dục vô cầu, rất mực lạnh nhạt, nên tâm cũng giống như nước. Từ khi nhặt con hổ nhỏ này thì thường xuyên phải tốn chút tâm sức cho nàng. Sự thay đổi ấy khiến hắn có chút phiền muộn cùng khó xử.

Chi bằng, thường xuyên dẫn nàng đi tiếp xúc với sự vật bên ngoài cũng tốt đấy chứ. Quyết định xong, Tức Mặc Ly liền đánh thức Duyệt Nhi, đưa cho nàng một bộ y phục bằng gấm màu hồng phấn, dẫn con hổ nhỏ đi về hướng hội bàn đào của Vương Mẫu Nương Nương.
 

Bình luận facebook

Top Bottom