Full Thùng cơm sát vách

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 69: Uy hiếp
Lam Sam thầm đoán , nếu chú Ngô đây đã biết một chút về cô , hẳn ông cũng đã biết chuyện cô là bạn gái Kiều Phong rồi nhỉ. Cô không ngờ rằng sẽ được gặp cha của Kiều Phong trong một tình huống như vậy, hoàn toàn không có bất kỳ sự chuẩn bị nào trước hết và cũng không hề có Kiều Phong ở bên cạnh để dẫn dắt. Cuộc gặp mặt này thật quá đột ngột nên cô ít nhiều cảm thấy mất tự nhiên.

Ông Ngô khẽ nhấp một hớp nước, cắn một miếng dưa hấu do Lam Sam tự cắt , ông thấy Lam Sam đang ngồi thẳng lưng trên ghế salon với một tư thế tiêu chuẩn giống hệt như khi đang tham gia phỏng vấn, ông cũng hiểu tâm trạng khẩn trương khó có thể tránh khỏi của một cô gái còn ít tuổi khi lần đầu tiên phải đối mặt với ông , nên ông lập tức pha trò:

- Cháu có vẻ rất quen thuộc với nơi này nhỉ, thường tới đây đúng không ?

- Khụ -Lam Sam ngượng quá đi mất. - Cháu ở ngay căn sát vách thôi ạ.

Ông Ngô đương nhiên đã biết chuyện cô ở ngay sát vách rồi , trước đó họ đã tra xét thấu đáo mọi thông tin về Lam Sam qua email. Ông lại đặt cốc nước xuống , hỏi tiếp :

- Hôm nay cháu không phải đi làm à ?

Cô lại càng ngượng hơn :

- Cháu mới vừa thất nghiệp.. còn đang tìm việc làm mới ạ.

Tất nhiên gia đình họ đã từng bát quái về một tin tức quan trọng như vậy rồi, ông Ngô thầm thở dài nhưng khuôn mặt vẫn bất động thanh sắc:

- Ừ, cháu còn trẻ tuổi, còn nhiều cơ hội để thử sức nhiều lần.

Lam Sam gật đầu. Tiếp đến ngược lại cô hỏi thăm ông về những hiểu biết của ông khi ở Nhật Bản, hai người đều là những người tương đối mau mồm mau miệng nên góp phần tạo nên một bầu không khí trò chuyện tương đối vui vẻ.

Hàn huyên một lúc, Lam Sam gọi lại cho Kiều Phong, đầu dây bên kia vẫn không thấy có trả lời, cô đành phải để lại tin nhắn cho anh.

Ông Ngô đứng dậy mở vali hành lý, bên trong đó như một của hàng tạp hóa nhỏ cất không ít thứ đồ, đồng thời cũng có một hộp quà được bọc lại hết sức đẹp đẽ, thậm chí còn có thắt nơ. Ông đưa hộp quà đó cho Lam Sam.

- Không biết cháu thích gì nên chú mua một vài món nhỏ hy vọng là cháu sẽ thích.

- Cho, cho cháu ư? - Lam Sam khá bất ngờ.

Ông cười nói:

- Đương nhiên rồi, mau nhận đi cháu.

Lam Sam nhận hộp quá bằng cả hai tay. Trong lòng cô dâng lên một niềm cảm động nho nhỏ. Cô mới ở bên Kiều Phong có vài ngày mà cha người ta trở về từ đất nước Nhật Bản xa xôi đã cố ý mua quà tặng cô rồi, không cần biết bên trong đó là món quà như thế nào , chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy rõ thành ý của người tặng. Nghĩ đến đây, cô nở nụ cười rạng rỡ:

- Cháu cám ơn chú ạ.

- Khách sáo thế làm gì. - Ông Ngô cười ha hả, ông quay lại cất đồ đạc vào vali, cùng lúc đó ông phát hiện ra trong đó có một thứ "bị đánh rơi" chính là chiếc chìa khóa.

Ông cầm chìa khóa lên thở dài:

- Ai chà, già rồi già rồi, thật đúng là già rồi.

Lam Sam cười nói:

- Cháu cũng hay vứt bừa bãi, nhiều khi cần tìm mà chẳng thấy đúng thật là phiền phức.

Ông Ngô gật đầu. Đúng lúc đó điện thoại của ông vang lên, con trai cả của ông gọi đến. Ông Ngô lúc đó mới bảo Ngô Văn lái xe đến đón mình về.

Lam Sam định mời ông Ngô đi ăn nhưng ông phất tay hẹn lần khác, cô không thể làm gì khác hơn là giúp ông mang hành lý và tiễn ông đến cổng tiểu khu. Lúc này xe của Ngô Văn đã đỗ sẵn trước cổng tiểu khu đón ông. Sau khi ông Ngô ngồi lên xe còn hạ cửa kính xuống vẫy tay chào Lam Sam.

Lam Sam đứng ngoài xe vẫy chào ông, ánh mắt cô luôn dõi theo cho đến khi xe đi khuất hẳn.

Ngô Văn vừa lái xe vừa hỏi cha mình:

- Thế nào rồi?

Ông Ngô gật đầu:

- Là một cô gái không tồi đâu.

- Cho nên mới nói mắt nhìn người của con cực kỳ chuẩn mà , cha cứ yên tâm đi. - Ngô Văn có phần đắc ý , lại nói tiếp: - Không phải con nói gì cha đâu nhưng cha cũng nóng lòng qúa rồi , sao ko để mẹ con về rồi cùng đến gặp cô ấy sau chứ.

- Em trai con 25 tuổi mới lần đầu tiên kết giao với bạn gái đấy , thế nên cha mới hiếu kỳ nhé.

- Cái gì mà lần đầu tiên chứ, cái người nó kết giao lần trước bên Mỹ thì sao?

Ông Ngô cười hừ hừ:

- Cái đó mà cũng gọi là bạn gái được à?

- Cũng đúng. - Ngô Văn gật đầu lại nghĩ đến cái phương thức chọn bạn gái khác người kia của Kiều Phong nên mới chọn ra cái thể loại bạn gái khác người như thế chứ... tên tiểu tử thối này đã dùng hành động thực tế để chứng minh cái gọi là "Không tự tìm đường thì sao phải chết".

Ngay lập tức Ngô Văn lại hỏi:

- Mà cha lại vội đi đâu mà gấp vậy? Sao không theo hai đứa nó đi ăn chực một bữa cơm?

Ông Ngô trừng mắt lườm anh:

- Cha mà là người không biết nhìn trước nhìn sau thế à? Đã đến đột ngột lại kiếm cớ ko chịu đi , dọa con gái nhà người ta sợ thì sao.

- Cha chẳng qua là sợ mẹ con biết sẽ mắng cha thôi. --Ngô Văn nói toạc luôn chân tướng .

Ông Ngô thở phì phò , mũi hướng lên trời rất chi là không thèm. Ngô Văn cũng không thèm phân cao thấp với cha mình nữa, anh đỗ xe lại ven đường , đăng nhập vào group gia đình trên email.

Ngô Văn: Tình hình mới nhất, cha nằng nặc đòi Lam Sam đưa đi ăn cơm.

Tiểu Kiều: Hả hả

Đại Ngô: Đâu có mà.

Tiểu Kiều: Chờ em về đã.

Đại Ngô: Uh

Ngô Văn cất di động đi liếc nhìn cha mình:

- Cha à cha cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ có tiền đồ đấy.

- Có ai ăn nói với người lớn như con không , lái xe đi.

Ngô Văn đưa cha mình về thẳng nhà , ông Ngô lấy từ trong vali hành lý ra một món quà ông mua cho anh. Tuy đứa con này luôn khiến ông không được thoải mái nhưng tốt xấu gì thì cũng là con ông ,cũng chẳng phải là ông nhặt được đâu chứ , nên nói chung là vẫn nên mua cho nó một món quà.

Ngô Văn mở hộp quà ra , thắc mắc:

- Cái gì thế này cha? Sushi? Có loại sushi to như thế này cơ à? Đây sao giống bánh bao nhân thịt thế...

- Đây là loại điện thoại để bàn có hình sushi. Con chả muốn đặc sản quốc thổ Nhật Bản còn gì...- Ông Ngô giải thích.

Ngô Văn thâm trầm liếc nhìn cha mình không chắc chắn mà hỏi:

- Ở trong đầu thật sự là không có gì không đấy cha?

Lão Ngô tức giận trợn cả mắt lên :

- Không phải thế thì con cho là thế nào? Nghĩ gì thế hả? Cha mà không đứng đắn như con à?

- Vậy là tốt rồi .- Ngô Văn cất cái di động để bàn đi rồi mới nói: .- Xin cảm ơn cha, người đúng là cha ruột con.

Ngay sau khi tan họp Kiều Phong liền gọi điện lại cho Lam Sam , vừa nghe cô kể anh đã hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Thế nên lúc này anh không muốn nói nhiều thêm mà chỉ hẹn địa chỉ gặp mặt với Lam Sam. Trong lúc đợi Lam Sam đến Kiều Phong gặp phải Tô Lạc. Anh định giả vờ như không nhìn thấy cô ta , cố tình quay sang chỗ khác , thật không ngờ chỉ nhìn sau lưng cô ta đã nhận ra anh , ngay lập tức tiến đến chào hỏi.

Kiều Phong không còn cách nào khác đành quay lại nói chuyện với cô ta vài câu vậy.

Tô Lạc rất thích ăn vận cái kiểu mờ mịt tiên khí , một bộ dạng lúc nào cũng như tiên nữ không nhiễm chút bụi trần nào ấy. Tất nhiên là kiểu người có gu thẩm mỹ dị dạng như Kiều Phong thật không cách nào nhận ra điểm sáng trong cái gu ăn mặc ấy của cô nàng. Nhưng dù sao lúc này cô ả đang đi một đôi giày cao gót đứng sát bên cạnh Kiều Phong vừa vặn một bộ đôi ngọc thụ lâm phong với duyên dáng yêu kiều rất đáng gây chú ý.

Kiều Phong giơ tay xem đồng hồ.

Tô Lạc hỏi:

- Đang đợi ai ạ!?

- Ừ.

- Đợi Lam Sam.

- Ừ.

Trong lòng chợt nổi lên một dự cảm chẳng lành , cô ta cẩn thận hỏi lại:

- Hai người... đang ở bên nhau?

Mỗi lần nhắc đến bạn gái là tâm trạng Kiều Phong lại tốt hẳn lên. Lúc sáng nay trong cuộc họp cũng có đồng nghiệp không cẩn thận biết được chuyện anh có bạn gái , tất cả mọi ngưỡi đều chúc mừng anh , trong lòng anh liền dấy lên một cảm giác nhân sinh tột đỉnh.

Tô Lạc hơi sầm mặt lại nhưng cảm xúc này chỉ hiện ra lờ mờ thoáng qua rồi ngay lập tức biến mất , cô nàng lại vừa nở nụ cười rực rỡ như nắng vàng vừa trêu chọc:

- Em còn nhỡ rất rõ anh cực kỳ soi mói đối với chỉ số thông minh và trình độ học vấn nhé.

Kiều Phong ngẩn người. Anh nhớ lại bộ dạng đần đần của Lam Sam anh lại cười:

- Anh cũng hết cách rồi , thích chính là thích cô ấy thôi.

Nụ cười của anh thật đẹp , vô cùng trong sáng lại rạng ngời khiến người ta liên tưởng đến những rung động choáng ngợp của tiếng sét ái tình thời niên thiếu. Ngoài miệng Tô Lạc vẫn cười nhưng trong lòng thì đau khổ:

- Em thật không ngờ cũng có ngày anh sẽ bỏ qua nguyên tắc của mình .

- Anh ngược lại nghĩ rằng trước đây anh đã sai lầm. Anh không nên dùng một phương pháp cực kỳ lý trí để tuyển chọn chuyện tình cảm. Tình yêu vốn không tuân theo một quy tắc nào và cũng không có cách nào khống chế được.
Tô Lạc đột nhiên hỏi:

- Vậy trước đây anh từng dành tình cảm cho em như vậy chưa?

Anh lắc đầu:

- Chưa từng có , em xem vấn đề nằm ở chỗ đó. Anh từng sử dụng một biện pháp sai lầm rồi , anh không thể lại áp dụng sai lầm đó một lần nữa đối với Lam Sam. - Nói đến đây anh nhận ra vẻ mặt khó khăn của Tô Lạc liền hỏi:- Em sao vậy?

Tô Lạc tức giận cao giọng:

- Anh không thể lừa dối em một chút thôi ư?

Kiều Phong ngạc nhiên:

- Tại sao lại phải lừa dối chứ?

Người đàn ông này , người này, dáng vẻ vừa đẹp trai chỉ số EQ lại vô cùng thấp - một gã ngốc lắm tiền - một người như vậy tại sao cô lại bỏ lỡ cơ chứ... Tô Lạc vô cùng hối hận ngực cô lại cứ nhói đau khôn nguôi. Tô Lạc cúi thấp đầu giọng nói lạnh lùng:

- Anh đúng là không cần phải nói dối làm gì.

- Đúng. - Kiều Phong gật đầu phụ họa.

Tô Lạc tỏ ra vô cùng buồn bã tang thương:

- Kiều Phong anh có thể ôm em một lần cuối được không?

- Anh không thể.

-... - Tô Lạc cố nhịn đôi mắt càng đẫm lệ nhìn anh:- Coi như lần từ biệt sau cùng đi anh.

- Chúng ta đã chia tay rồi.

Cuối cùng giọt nước mắt cũng tuôn rơi.

- Coi như để em thật sự chết tâm có được không?

Kiều Phong cảm thấy thật thần kỳ:

- Em vẫn chưa chết tâm sao? Thật kỳ lạ , em theo bên anh nửa năm thì có đến 4 tháng lăng nhăng với Tống Tử Thành , sao em có thể còn chưa chết tâm được chứ?

Anh vốn chỉ biểu đạt nghi vấn trong lòng mình nhưng sang tai Tô Lạc lại giống như một câu châm biếm. Cô ta lắc đầu:

- Chuyện tình cảm vốn đâu ai nói thành lời được chứ.

- Cũng đúng. - Kiều Phong cũng cảm động lây. Đúng là đến anh cũng không rõ tại sao mình lại thích Lam Sam nữa.

- Vậy có thể ôm em một lần được không?

Kiều Phong ngẫm nghĩ, nếu chỉ một cái ôm mà có thể chấm dứt được mọi phiền phức về sau thì cũng coi như anh được lợi rồi , thế nên anh lập tức trả lời:

- Anh cần phải hỏi Lam Sam trước đã.

- Vì sao chứ?

- Cô ấy là bạn gái anh. Nếu anh có bất kỳ cử chỉ thân mật nào bên ngoài với một người khác phái khác thì anh vẫn muốn nói với cô ấy trước.- Vậy là anh đã học thuộc làu làu "Sổ tay dành cho người đàn ông tốt" rồi.

Tô Lạc nghiến răng cả giận nói:

- Tại sao anh cứ muốn vâng lời cô ta như thế chứ?

Kiều Phong ngạc nhiên nhìn cô:

- Cô ấy là bạn gái anh anh không nghe lời cô ấy thì biết nghe ai bây giờ?

Một người đàn ông như vậy ấy thế mà cô lại bỏ lỡ mất. Cô làm sao có thể bỏ lỡ chứ.

Tô Lạc nhìn thấy một bóng người xuất hiện ở chếch chếch sau lưng Kiều Phong , không nghĩ ngợi nhiều cô ta ghim đầu vào lòng Kiều Phong ôm chặt lấy anh.

Cả người Kiều Phong cứng đờ , anh quả thật không ngờ con người Tô Lạc lại không biết lý lẽ đến vậy anh không nhịn nữa mà đẩy vai cô ta ra:

- Đã được chưa?

Tô Lạc lại càng ôm riết lấy anh nhất định không buông tay , mặt cô chôn trong ngực anh âm thầm rơi lệ.

Đúng lúc đó Kiều Phong nghe thấy một giọng nói lành lạnh phía sau lưng:

- Anh yêu , hình như em đến không đúng lúc nhỉ?

Lòng Kiều Phong hốt hoảng , anh vội đẩy Tô Lạc ra quay lại bước đến bên cạnh Lam Sam:

- Không phải như em thấy đâu , nghe anh giải thích đã.

Lam Sam giơ tay ngăn anh lại:

- Trước hết nghe em giải thích đã. - Nói xong cô hằm hằm tiến đến trước mặt cái ả Tô Lạc kia vần còn đang lau lau nước mắt với cái dáng vẻ của một cô bé e thẹn đáng yêu. - Nghe đây. - Lam Sam hắng giọng chỉa chỉa vào lưng Kiều Phong. - Đây là người đàn ông của tôi, cô mà còn dám tiếp cận anh ấy hừ hừ. - Nói đến đây cô nhìn lại Tô Lạc một lần nữa từ đầu đến chân.- Vậy cứ thấy một lần tôi đánh cô bảy cái.

Vai Tô Lạc run lên , thoáng nhìn sang Kiều Phong.

Bỗng nhiên Lam Sam công khai chủ quyền sở hữu , Kiều Phong dường như thấy bong bóng trái tim bay đầy trời , anh bước về phía trước kéo lấy vai cô:

- Đừng nổi nóng mà.

Lam Sam lại sầm mặt run người hất móng vuốt của anh ra , sau đó nháy mắt lườm anh.

Kiều Phong cười cười lấy lòng cô lại nắm lấy tay cô.

Cô bỏ qua anh quay người bỏ đi. Kiều Phong vội vàng đuổi theo cô , cứ nắm tay cô lại hất tay anh ra hết lần này đến lần khác. Cuối cùng anh đành dày mặt cố hết sức nắm thật chặt tay cô , cô không sao đẩy ra được đành phải để yên.

Kiều Phong dịu dàng nói:

- Lam Sam đừng nổi giận mà , chỉ là hiểu lầm thôi.

- Em biết chứ. - Lam Sam hừ lạnh - Xét theo chỉ số EQ của anh thì khó mà có chuyện bắt cá hai tay nổi.

Ừ... Cứ coi như đây là một hình thức khẳng định khác đi.

- Thế nhưng..- Cô uyển chuyển chuyển hướng.- Nhưng thấy bạn trai mình ôm ôm ấp ấp một cô gái khác thì làm sao em có thể không nổi giận chứ?

- Xin lỗi em.

- Ngày hôm nay có Tô Lạc thì ngày mai sẽ có Trương Mất Vương Quên , ở bên ngoài biết bao nhiêu là phụ nữ háo sắc lại thích nhất cái kiểu tiểu bạch kiểm ngố ngố như anh , em nói này sau này có thể vững tâm nổi không. - Mấy lời cô định nói thêm đều bị anh chặn lại.

Kiều Phong sợ cô buồn phiền nên không dám hôn lâu , chỉ một chút rồi tách ra ngay. Anh liếm miệng cười:

- Anh chỉ biết mỗi cô nàng háo sắc là em thôi.

Lam Sam lấy tay lau miệng giận dữ :

- Rốt cuộc thì ai háo sắc chứ.

Kiều Phong nắm lấy tay cô mắt đau đáu nhìn cô.

- Anh đảm bảo sau này sẽ không bao giờ xuất hiện tình huống như vậy nữa đâu , về sau anh nhất định sẽ gia tăng khả năng phòng vệ với phái nữ. Ừ Anh cũng từng luyện qua võ cận chiến rồi mà.

Lam Sam hấp háy mắt:

- Anh từng tập võ cận chiến rồi cơ á?

Thảo nào lúc anh đánh nhau với Tống Tử Thành mới uy dũng đến vậy.

- Từng tập một thời gian chỉ để phòng thân thôi.

- Ôi giỏi quá anh học ở đâu vậy?

- Học với thuộc cấp của ông nội anh.

- Ông nội anh còn có cấp dưới cơ á? Ông là trưởng thôn à? Hihihi.... - Lam Sam bỗng ngừng lời: - Anh cố tình đánh trống lảng hả? Chuyện hôm nay vẫn chưa xong đâu.

Kiều Phong vội giơ hai tay đầu hàng:

- Được rồi được rồi. Anh thật sự sai rồi mà , em muốn anh làm gì cũng được hết.

Lam Sam cong cong khóe môi:

- Anh về phải đeo bờm tai mèo cho em xem.

Kiễu Phong gật đầu:

- Được. - Anh chợt nở nụ cười vẻ mặt đầy mong đợi. Đeo bờm tai mèo lên có được ở lại nhà em không?

Lam Sam dùng ngón trỏ chọc chọc vào người anh.

- Cứ mơ đẹp đi mơ đẹp đi mơ đẹp đi.

Kiễu Phong bị chọc đến mức ngứa ngáy cả người không ngừng cười vang. Hai bóng người cãi nhau ầm ĩ dần dần khuất xa.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 70: Phân ly
Món quà ông Ngô tặng Lam Sam là một bộ sản phẩm điện tử hình Hello Kitty , bao gồm một cái loa tinh xảo , một bộ tai nghe điện thoại và một cái USB có gắn móc treo chìa khóa , tất cả đều có in hình chú mèo nhỏ trên đó. Mấy món đồ này đều vô cùng đáng yêu , theo cách nói của người Nhật Bản chính là "cute " nên Lam Sam cực kỳ thích.

Cha trước khi đi cũng tiện tay để lại quà tặng Kiều Phong nên ngay khi về nhà anh liền thấy một bàn xếp toàn bạch tuộc viên chiên. Ngàn dặm xa xôi từ quốc đảo trở về bê nguyên một bàn toàn đồ ăn , ôi đây mới chính là tình thương bao la của người cha đó nhé...

Tối hôm đó Kiều Phong lấy một cái chảo thật lớn chiên bạch tuộc viên cho Lam Sam , tuy làm lần đầu tiên nhưng đã đại thành công, anh tổng cộng rán sáu đĩa thì Lam Sam ăn hết năm , sau khi ăn xong còn không quên khen tặng:

- Bây giờ em không thể không thừa nhận anh đúng là thiên tài đấy nhé.

Đối với lời khen tặng không hề có tính khích lệ động viên này Kiều Phong vô cùng vui vẻ nhận:

- Đó là chuyện đương nhiên.

Lam Sam nhìn một bàn xếp toàn đồ ăn , cười hỏi anh:

- Sao anh không còn chia riêng thức ăn với em nữa à? Không còn ngại nước bọt của em sao?

Kiều Phong vẫn tiếp tục vuốt tóc mà không hề nhìn cô , nhỏ nhẹ đáp:

- Cũng đâu phải là chưa từng nếm thử nước bọt của em.

Lam Sam bỗng nhớ lại nụ hôn của hai người , sức mạnh lúc đó dường như anh chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống cô luôn , cô lại thấy hơi xấu hổ , vùi đầu vào bát cơm.

Buổi tối lúc chuẩn bị chia tay Kiều Phong đương nhiên lại quấn lấy Lam Sam hôn hít. Chỉ mấy ngày hôm nay thôi kỹ thuật hôn của anh đã tiến bộ vượt mức thần tốc như tên lửa và lần nào Lam Sam cũng được cảm nhận sâu sắc điều đó. Đầu tiên anh sẽ mạnh mẽ đè cô xuống ép cô hôn anh , sau đó lại nhẹ nhàng hơi tách ra , đến cuối cùng là mút nhẹ đầu lưỡi của cô. Ôi cảm giác lúc ấy đúng thật là... Lam Sam cảm thấy anh giống như một con yêu quái đang hút hết linh khí của cô , khiến cô không sao có thể đứng vững.

Là một lão xừ nam hơn hai mươi năm có lẻ , phản ứng của Kiều Phong có phần hơi quá nhạy cảm chỉ cần một chút hơi mãnh liệt cùng với một chút triền miên là có thể khiến cho cơ thể anh biến hóa thần kỳ. Mỗi khi Lam Sam cảm thấy chỗ đó cứng lên cô lập tức đẩy anh ra.

Kiều Phong lại quấn tới với hơi thở nóng bỏng và giọng nói cuốn hút gọi cô:

- Lam Sam...

Lam Sam cũng sợ chính bản thân không giữ nổi tỉnh táo nên lập tức chạy chối chết.

Tiếp đó là những ngày Lam Sam sinh hoạt như heo , chỉ khác heo duy nhất một điểm đó là cô ngoài ăn và ngủ thì có thể sẽ tự vấn bản thân một chút về nhân sinh quan. Cô nhận ra có một số việc không thể cứ dày công suy nghĩ là có thể thông suốt được , càng nghĩ càng miên man đến hiện tại chính cô cũng không biết mình nên làm gì bây giờ. Từ nhỏ đến lớn cô vốn không có chí hướng gì lớn lao, vẫn luôn sống kiểu nước chảy bèo trôi qua ngày , người ta đi học cô cũng đi học , người ta vui chơi cô cũng đi chơi, nhưng bởi tư chất có hạn nên thành tích cũng nửa vời , vì chỉ số thông minh thiếu thốn nên càng ít suy nghĩ đến vấn đề lý tưởng gì đó nhân sinh gì gì đó.. Trước đây có một khoảng thời gian cô cũng rất hoang mang ,,đó là khi vừa tốt nghiệp đại học , lúc ấy cô không biết mình nên đi theo con đường nào. Là người sống trong một bối cảnh náo nhiệt không ngừng chuyển biến sẽ cảm thấy bản thân thật vô cùng nhỏ bé không sao sánh nổi , nhưng vì thói quen nên cô vẫn lưu luyến chốn đô thị phồn hoa mà không muốn trở về quê sống một cuộc sống khô khan mà yên ả.. Sau đó cô nghe theo lựa chọn của bản thân mình ở lại và tự vượt qua những sóng gió nho nhỏ trong cuộc sống, rồi cô dần dần tìm lại trạng thái ổn định một cách hơi nửa vời. Trước khi cô thôi việc thu nhập của cô cũng tương đương với những bạn học có trình độ cao của mình , một số bạn học xuất sắc thời trung học của cô cũng chưa bao giờ kiếm được thu nhập như cô nên cô cũng thấy tương đối là đủ.

Thế nhưng hiện tại như lý luận của Kiều Phong bỏ qua vỏ bọc tiền tài kia thì trong sâu thẳm nội tâm cô khát vọng điều gì nhất?

Cô bỗng lo sợ và nghi hoặc.

Lam Sam cảm thấy mấy ngày nay cô toàn để tâm đến những chuyện vụn vặt không đâu , cô không thể làm sáng tỏ rõ ràng những vấn đề hư ảo và thần bí như thế được. Cô không tím việc làm nữa mà cả ngày chạy sang nhà Kiều Phong ca hát nhảy múa chẳng buồn làm gì. Có đôi khi cô cũng tự cảm thấy bản thân không biết xấu hổ ,nhưng sau khi hoàn tất quá trình tự kiểm thông thường cô sẽ càng không biết xấu hổ mà nghĩ rằng , anh ấy là bạn trai của cô mà , cô không dựa vào anh thì dựa vào ai chứ.. hì hì hì...

Kiều Phong đối với điều này lại vui vẻ đến thần kỳ . Anh coi chuyện nuôi bạn gái sao cho thật mập mạp xinh đẹp thành một nội dung siêu quan trọng trong "Thăm dò các quy luật của vũ trụ" rồi và coi đó chính là trọng điểm trong quy luật sinh hoạt hàng ngày của mình trong thời gian này.

Cuộc sống yên bình vừa được thông suốt cứ như vậy bị một cuộc gọi cách hai nghìn kilomet chấm dứt.

Đầu dây điện thoại bên kia giọng mẹ Kiều vô cùng phấn khởi:

- Kiều Phong ơi cuối tuần này mẹ sẽ về đến Bắc Kinh con đến đón mẹ nhé.

- Được hay con đưa Lam Sam đến cùng được không?

- Được được được. - Chỉ đợi cậu con trai nói câu này , mẹ Kiều vui mừng nên giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn : - Con trai à con đúng là tấm áo bông tri kỷ của mẹ mà.

Kiều Phong đen mặt:

- Đó là câu nói dành cho con gái mà.

- Được rồi được rồi đợi về rồi nói sau nhé.

- Câu này mẹ đã nhắc đi nhắc lại biết bao nhiêu lần rồi.

- Yên tâm đi lần này là thật vì Kiều Phong nhà ta đã có bạn gái rồi mà.

Nghe câu dỗ dành của người mẹ ruột thịt của mình như dỗ trẻ con khiến Kiều Phong cảm thấy có phần thất bại.

Lam Sam biết chuyện Kiều Phong muốn đưa mình đi đón mẹ anh , cô liền vui vẻ đồng ý , dù sao cô cũng đã được gặp cha anh , cô cảm thấy người nhà anh đều không xấu được.
Thế nhưng kế hoạch này đến cuối cùng lại bị rối loạn. Chiều hôm đó Lam Sam nhận được cuộc gọi của cha mình. Vì không để cha mẹ phải lo lắng nên Lam Sam không kể cho gia đình nghe chuyện cô đã thôi việc , ngày hôm qua nói chuyện với mẹ cô còn giả vờ như mình đang rất bận rộn.

- Lam Sam ngày kia mẹ con sẽ phẫu thuật con có thể xin nghỉ vài ngày về chăm sóc mẹ được không?- Cha Lam nói.

Lam Sam như bị búa đập vào đầu , cả đầu bỗng kêu ""Ong ong" , cô vô cùng hoảng hốt, ngay cả giọng nói cũng trở nên ngắt quãng:

- Phẫu thuật cái gì? Mẹ con có chuyện gì vậy?

- U ở tử cung , nhưng con cũng không cần phải quá lo lắng đâu , là u lành.

Sao có thể không lo được chứ! Lam Sam hỏi:

- Bây giờ mẹ thế nào rồi? Sao lúc xét nghiệm thấy khối u sao mọi người không cho con biết?

- Con cứ yên tâm hiện không có vấn đề gì lớn , đó chỉ là khối u lành thôi , cũng phát hiện kịp thời nên bác sĩ đã hẹn ngày mổ rồi. Mẹ con sợ con bỏ lỡ công việc nên không cho cha nói với con , nhưng cha thấy mẹ con thật lòng nhớ con quá nên giấu bà ấy gọi điện hỏi con , nếu công việc con quá bận thì...

- Bình tĩnh , hiện con không đi làm. Con đã xin thôi việc từ lâu nhưng sợ cả nhà lo lắng nên không dám nói. - Lam Sam hơi nghẹn ngào: - Cha à , ngày mai con sẽ về nhà , à không con sẽ về ngay hôm nay. Con đi mua vé ngay lập tức đây.

- Con sao lại không đi làm? Có đủ tiền về không?

- Công việc không tốt nên con nghỉ luôn, tiền con vẫn đủ tiêu , cha không phải không biết con gái rượu nhà cha rất biết tiết kiệm tiền chứ.

Cha Lam bị cô chọc cười rồi:

- Điểm này con gái giống cha.

Sau một hồi trao đổi với cha mình Lam Sam biết được cặn kẽ bệnh tình của mẹ cô , cô nghe qua cũng không hiểu lắm nhưng khi nghe được khối u không quá lớn cũng thấy yên tâm hơn.

Dập máy cô nhìn thấy vẻ lo lắng của Kiều Phong nhìn cô.

Lam Sam giải thích vắn tắt tình huống trong nhà rồi nói:

- Em định mua vé về nhà ngay đêm nay.

- Anh về cùng em.

- Không cần đâu. - Cô lắc đầu- Mẹ anh sắp về rồi , cả nhà lâu lắm không gặp nhau , riêng chuyện em không thể ra sân bay đón bà đã là không được rồi, sao lại còn mang cả con trai bà đi chứ.

- Vậy em về trước nhé đợi ít ngày nữa anh sẽ qua thăm em.... và cả mẹ em nữa.

Lam Sam thở dài:

- Ừ đến lúc đó rồi hãy nói.

Câu trả lời có phần lấy lệ của cô khiến ánh mắt Kiều Phong tối sầm lại. Nhưng anh liền nghĩ tâm trạng cô đang rất hoảng loạn nên vội nói thêm:

- Bây giờ anh đi đặt vé máy bay em mau về thu xếp hành lý đi.

- Được đặt chuyến sớm nhất nhé. - Lam Sam nói xong vội vàng hôn anh một cái , chưa đợi anh đáp lại cô đã đứng dậy chạy về nhà thu xếp đồ đạc.

Hôm đó cả hai ăn qua loa ở sân bay , sự việc diễn ra quá đột ngột khiến họ đều vội vàng như đang đi hành quân. Kiều Phong không kịp điều chỉnh tâm lý đã phải đối mặt với sự chia ly này , tâm trạng chua xót trong lòng là điều không sao tránh khỏi. Trước khi đăng ký ,,anh ôm chặt lấy cô không chịu buông.

Lam Sam an ủi anh:

- Được rồi được rồi đâu phải không bao giờ gặp lại chứ , anh cứ như là bé gái không bằng.

Kiều Phong chợt hỏi:

- Có phải em vẫn chưa nói với cha mẹ em về chuyện của chúng mình đúng không?

- Ừ , lần này về em sẽ nói. - Cô nói rồi vội thoát khỏi ngực anh , kéo vali vội đi , vừa đi vừa vẫy tay chào anh.

Ánh mắt Kiều Phong lưu luyến không rời, cứ mãi đuổi theo cô cho đến khi cô đi khuất. Anh vẫn không sao bỏ về được mà đứng lại ở sân bay một lúc, anh còn chạy đến đợi máy bay cất cánh , mãi đến khi máy bay đi mất anh mới chịu ra về.

Bạn gái của anh đã đi một cách vô cùng vội vã mang theo cả những hoang mang lo lắng trong lòng cô , anh cảm thấy không đành lòng , vì người nhà cô nên anh thay cô lo lắng, ngoài ra ở một nơi nào đó sâu trong lòng anh bỗng chợt dâng nên một nỗi niềm ưu thương âm thầm vô cùng nhỏ bé nhưng không sao có thể diễn tả bằng lời.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 71: Nhớ nhung
Máy bay từ thành phố B đến thành phố H mất khoảng nửa giờ đồng hồ, lúc đến nơi bầu trời từ hoàng hôn đã chuyển sang xẩm tối.

Tuy rằng trước khi lên máy bay Lam Sam đã căn dặn cả nửa ngày là không cần phải đón nhưng đến hơn 8h tối , lúc xuống máy bay , cô vẫn thấy cha mình đang đứng đợi bên ngoài.

Ông Lam Thiên vốn cũng sở hữu một chiếc xe riêng, nhưng vì tuổi tác ngày càng cao nên hiện ông cũng không hay tự lái xe nữa , nhất là thời điểm buổi tối như bây giờ, hơn nữa lại đang đi đón con gái nên ông lại càng lo sợ xảy ra sơ xuất hai người bắt taxi về nhà.

Bà Thuơng Bình Bình là mẹ thân sinh ra Lam Sam, khi biết đêm nay con gái sẽ về nhà, bà vô cùng vui mừng mà đứng trước cửa sổ ngóng ra ngoài, khi thấy hai cha con xuống xe về đến nhà , bà không kìm được ra tận cửa đón con gái mình.

Mặc dù là mùa hè nhưng sự chênh lệch nhiệt độ giữa ban ngày và ban đêm là khá lớn , đêm nay trời lại nổi gió to, ông Lam Thiên vừa ngẩng đầu lên thấy vợ mình vội hô to:

- Sao bà không mặc áo khoác vào đã ra đây.

Hai cha con nhanh chóng lên lầu. Nhà họ ở tầng ba, gồm hai căn lối liền nhau nên rất rộng rãi. Ở thành phố hạng hai như thế nay giá nhà đất cũng không phải quá đắt nên đa số các căn nhà người ta đều thích được trang hoàng rộng rãi thông thoáng. Tới lúc này, Lam Sam mới cảm thấy mình đã về đến nhà, cô ngồi trên ghế salon thở phào một cái.

Bà Thương Bình Bình ngồi sang cạnh con gái minh, ân cần hỏi han. Ông Lam Thiên đi vào nhà đóng kỹ cửa sổ, rồi cầm thêm một chiếc áo khoác đưa cho bà Thương Bình Bình.

Căn nhà của Lam Sam có kết cấu vô cùng đơn giản. Cha anh là người dân tộc Mông Cổ, sau giải phóng thì về quản lí một xưởng sản xuất. Tên dân tộc trước kia của ông vốn khác nhưng về sau chàng thanh niên người Mông Cổ này lại yêu thích một cô gái có tên là Bạch Vân nên chuyển thẳng tên thành Lam Thiên, để xứng lứa vừa đôi với người con gái ấy. Nhưng sau này lại không thể chung đôi với cô gái này, ông cưới bà Thương Binh Bình.

Bà Thương Bình Bình là một cô giáo nuôi dạy trẻ hiện đã về hưu. Tính bà khoan thai bình tĩnh trong khi ông Lam Thiên hồi trẻ lại vô cùng nóng nảy, cả hai người một nóng một lạnh, tuy đôi khi cũng có xảy ra xung đột, nhưng bà Thương Bình Bình lại vững vàng như núi, dần dần những xung đột đó đã vơi đi , qua mấy chục năm, họ lại ngày càng ăn ý hơn xưa.

Lam Sam vốn không biết đến câu chuyện tình yêu giữa cha mẹ mình , thế nhưng cuộc sống trải qua năm tháng đầy bình yên dường như lại càng sâu nặng và kiên định hơn so với tình yêu.

Vì ca phẫu thuật của mẹ sẽ tiến hành vào ngày mai nên Lam Sam khuyên mọi người nên đi ngủ sớm hơn một chút. Cô trở lại căn phòng của mình, đứng ghé bên cửa sổ ngắm quang cảnh về đêm.

Mỗi thành phố của Trung Quốc hiện nay đều như những ngọn cỏ sau mưa, phát triển với tốc độ biến hóa cực nhanh chóng đến nỗi mắt thường cũng không sao có thể lý giải nổi. Tốc độ phát triển của nó tựa như đang thay da

đổi thịt từng ngày, một người tha hương phiêu bạt trở về thường sẽ không cảm thấy " hoảng hốt khi quay lại cố huơng"

, mà đa phần họ đều mong muốn tìm kiếm ở diện mạo xa lạ ấy một chút cảm giác quen thuộc trong trí nhớ.

Lam Sam ngước nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, cô còn nhớ rất rõ, những ngày thơ bé , bất kể đang đứng ở một góc nào trong thành phố này, chỉ cần là lúc đó vẫn còn chút ánh sáng, cô đều ngẩng đầu lên và luôn thấy được một màn đêm ngập tràn những vì tinh tú lấp lánh sáng. Bây giờ, khi đứng ngay tại thành phố này đây và nhìn lên bầu trời, những đốm sáng ấy dường như cũng bắt đầu bị che mờ bớt đi sự lấp lánh.

Cô tựa cằm ngây ngươi trước khung cửa sổ. Ngoài kia không chỉ có ánh đêm rực rỡ mà còn cả ánh đèn đường mờ ảo, tất cả đều tiến sâu vào trong tầm mắt cô, tâm trạng cô vốn đang rất nặng nề trong lúc này lại thêm một chút muộn phiền và thiếu vắng, giống như đã lưu lạc một mảnh hồn nào lại nơi phương xa ấy.

Tiếng di động ngân vang ngay sau lưng Lam Sam. Cô cúi xuống nhìn, khi thấy báo tên người gọi là Kiều Phong cô bỗng nở nụ cười.

Ngay khi máy bay hạ cánh Kiều Phong đã nhận được tin nhắn báo Lam Sam đã tới nơi. Anh hiểu cô còn cần thời gian để đoàn tụ cùng cha mẹ nên cố gắng nhịn ơi là nhịn, cuối cùng để đến tận bây giờ rốt cuộc mới dám gọi điện cho cô.

Chỉ mới vài giờ không gặp, anh đã phải kìm nén cả một bầu nỗi nhớ muốn thổ lộ cùng cô, chỉ ngay khi cầm điện thoại lên anh mới chợt phát hiện ra là cái lưỡi chẳng hiểu sao cứ đảo qua đảo lại đều nói ra những lời nghẹn ngào chẳng mặn chẳng nhạt như thế này.

Lam Sam cũng không nhanh không chậm đáp lại anh, giọng cô không quá to, thật giống với âm thanh nỉ non trong đêm vắng của những đôi tình nhân. Kiều Phong bỗng cháy bỏng trong lòng, anh chợt gọi tên cô:

- Lam Sam.

- Ừ.

- Anh đang nghĩ về em.

Bốn giờ đồng hồ xa nhau, khoảng cách hơn bốn trăm ngàn kilomet, những con số này dường như hóa thành thực thể, thành những hòn đá nặng nề chèn ép trong trái tim đầy chặt những nhớ mong của anh.

Lam Sam thở dài, trong lòng cô sự ê ẩm khó chịu này cũng mỗi lúc một dâng cao.

- Em cũng rất nhớ anh mà.
Cuộc giải phẫu của bà Thương Bình Bình được tiến hành rất thuận lợi.

Mấy ngày nay Lam Sam đều ở bên giường bệnh chăm sóc mẹ. Tất cả các bệnh nhân cùng phòng bệnh và cả các y bác sĩ đều có ấn tượng sâu sắc với cô con gái vừa hiếu thuận vừa xinh đẹp này, họ rộn ràng khen ngợi bà Thương Bình Bình thật có phúc. Mặc dù biết đó chỉ là những lời khen tặng nhưng cũng đủ để khiến người làm mẹ như bà cảm thấy bội phần vui vẻ.

Mấy ngày nay, bà thấy con gái mình thường xuyên chạy ra khỏi phòng nghe điện thoại, tuy chỉ liếc mắt bà cũng biết phần lớn đều là những lời ân cần thăm hỏi từ thân bằng cố hữu. Tuy nhiên có đôi khi con gái bà trong một vài tình huống đặc biệt sẽ toát ra ý cười không sao che giấu nổi. Lam Sam vì sợ quấy rầy đến các bệnh nhân khác nên luôn ra ngoài phòng bệnh nghe điện thoại nên nội dung cuộc trò chuyện của cô và Kiều Phong thì bà Thương Bình Bình cũng không biết rõ. Nhưng dù sao ai bảo Lam Sam cũng là do bà dứt ruột đẻ ra chứ...

Nên khi bà Thương Bình Bình hỏi thẳng Lam Sam:

- Con có bạn trai rồi phải không?

Lam Sam hơi giật mình một chút, cô vội cúi đầu, khuôn mặt lập tức ửng hồng, khẽ gật đầu.

Bà Thương Bình Bình hơi buồn cười một chút, bà xoa đầu cô:

- Con còn xấu hổ cái gì nữa?Có phải chưa bao giờ yêu đương đâu.

Chuyện này đâu có giống nhau chứ. Sau khi đến với Kiều Phong, Lam Sam nhanh chóng tìm thấy trong con người cô sự hồi hộp và ngượng ngùng của một người con gái. Cô nhất quyết không dám nói chuyện này với mẹ mình chính vì cô vẫn còn ngượng ngùng không sao mở miệng để chờ mẹ mình phát hiện ra.

Bà Thương Bình Bình khi thấy con gái mình vừa nhắc đến chàng trai đó là đã biến thành một thiếu nữ e thẹn rồi, bà hiểu rằng lần này Lam Sam đã thật sự rung động. Trong mắt bà, cô con gái rượu này tính cách không giống với ông Lam Thiên. Ông Lam Thiên năm đó đã từng có một mối tình sâu nặng với bà Bạch Vân, nhưng con gái ông đối với chuyện tình cảm lại luôn luôn chậm chạp một chút, khi nói chuyện yêu đương thì bao giờ cũng chần chừ.

Bây giờ xem ra nhiều khả năng con bé đã gặp đúng người rồi.

Bà Thương Bình Bình lại có phần thắc mắc đối với người bạn trai này của Lam Sam, trong lòng bà cũng thầm cất giấu một tâm sự riêng, bởi vậy bà không sao nén nổi tra hỏi về chuyện của Kiều Phong. Rất nhanh sau đó bà rõ ràng mọi chuyện và phần nào hình dung được về chàng trai này, là thành phần trí thức, được tốt nghiệp tại một trường đại học danh tiếng, đẹp trai rực rỡ, khiêm tốn ôn hòa, có một công việc thanh cao nghe nói lại còn là một cao thủ về máy vi tính, hơn nữa còn có xuất thân xa hoa giàu có... Sau khi biết được những điều này bà lại càng thêm lo lắng hơn, cậu trai đó có điều kiện tốt hơn so với Lam Sam rất nhiều, đã thế còn ít hơn cô những ba tuổi... Nếu xét về lâu về dài, sau khi cả hai kết hôn, tuy người được lợi là Lam Sam nhưng người thiệt thòi cũng vẫn là Lam Sam.

Khi nhìn con gái mình đắm chìm trong mật ngọt tình yêu, bà Thương Bình Bình không vội nói ra hết những suy nghĩ trong lòng. Hết thảy cứ chờ được gặp tận mặt chàng trai đó rồi hãy nói sau. Bà còn một vấn đề thực tế khác cần hỏi Lam Sam:

- Khi nào con định quay lại thành phố B? Sau này con định ở đâu?

Lam Sam ngẩn người không trả lời.

Vài ngày sau cô lại càng trở nên trầm lặng.

--- ----

Đại khái vì tất cả tâm tình đều dồn cả về Lam Sam nên Kiều Phong rất nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi của Lam Sam. Cho dù sự thay đổi đó chỉ vô cùng mơ hồ nhưng anh vẫn cảm nhận được một bức tường ngăn cách vô hình giữa hai người trong khoảng thời gian này. Tuy hai người không hề bớt đi những cuộc trò chuyện, nhưng Kiều Phong vẫn nhận ra bức tường đó đang ngày một rõ rệt hơn.

Thật ra có một nguyên nhân rất rõ ràng là không chỉ dưới một lần trước mặt Kiều Phong , Lam Sam tỏ ra nhớ nhà. Ngày đó cô còn từng hỏi anh nếu cô về với gia đình và không quay trở lại nữa liệu anh có còn nhớ đến cô không.

Làm sao anh có thể không nhớ về cô được cơ chứ?

Bây giờ họ mới xa nhau có hơn mười ngày, anh đã nghĩ đến cô đến mất hết cả can đảm. Rất nhiều lần anh xúc động đến mức định mua vé máy bay, bỏ mặc hết tất cả mọi thứ mà bay thẳng đến bên cô,

thế nhưng sau cùng anh vẫn không sao đi được.

Nguyên nhân việc anh không thể mặt dày mày dạn đi đến đó vốn không giống nhau. Thật ra anh cũng hơi tức giận, anh muốn xem thử xem rốt cuộc Lam Sam có bằng lòng chủ động mời anh về thăm quê cô hay không, có tình nguyện trước mặt cha mẹ cô mà trịnh trọng giới thiệu về anh không. Điều này vốn có ý nghĩa vô cùng sâu sắc. So với sự yêu thích, việc nhận được sự tán thành một cách trịnh trọng cũng đồng nghĩa với sự chấp nhận này lại càng quan trọng hơn.

Thế nhưng cô lại không hề như vậy. Đã hai lần Kiều Phong chủ động đề cập đến việc đến thăm mẹ cô nhưng đều bị cô từ chối.

Đêm hôm đó, Kiều Phong không sao ngủ được, anh cứ như ngươi mộng du trong phòng. Anh lật tới lật lui con chuột mà ngày đó Lam Sam lưu lại. Anh điều khiển con chuột bò loạn lên khiến Schrodinger hốt hoảng chạy trốn, rất giống với lúc đầu Lam Sam dở trò đùa dai, nhưng có khác chăng lúc này không có Lam Sam ở đây để sắm vai người tốt.

Hành động cực kỳ tàn ác cứ như vậy kéo dài liên tiếp hai giờ đồng hồ. Sau cùng Kiều Phong ném cái điều khiển từ xa vào một góc, đi thẳng vào phòng đọc sách.

Lúc 6 giờ 20 phút rạng sáng ngày hôm sau, một chiếc máy bay từ thành phố B chầm chậm cất cánh bay thẳng về phía thành phố H trong ánh bình minh rực rỡ trên vai, trên đó mang theo cả những nỗi nhớ nhung và lo sợ của một chàng trai đến nơi phương xa tìm kiếm người mình yêu.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 72: Thổ lộ
Đến bữa sáng, Lam Sam nhận được điện thoại của Kiều Phong, anh nói anh đã đáp chuyến bay.

Cô vỗ trán hai cái, đến khi xác định là mình không hề nằm mơ, thì mới vứt đôi đũa chỏng gọng làm cho ông Lam Thiên và bà Thương Bình Bình bị dọa giật cả mình, vội vàng hỏi cô đi đâu làm gì đấy.

- Nhận hàng cá nhân! – Tiếng cô sót lại qua khe cửa.

Hai ông bà già đành ngồi nhìn nhau, tuy nhiên họ đều đã đoán được ít nhiều.

Nhưng mà chỉ ngay sau chốc lát, cô con gái bảo bối của ông bà lại quay về - vì cô không mang theo tiền.

Cầm chắc ví tiền, Lam Sam bắt taxi ra sân bay, ở đó quả nhiên gặp được Kiều Phong. Anh đã gầy đi một chút, sắc mặt lại vô cùng tiều tụy, giọng nói lúc này còn hơi khàn khàn.

Lam Sam thấy hơi đau lòng, hỏi:

- Đêm qua ngủ không ngon à?

- Không – Anh lắc đầu. – Đêm qua anh không ngủ.

Lam Sam xoa nhẹ khuôn mặt anh:

- Anh sao vậy? Có chuyện gì à?

Anh nhìn cô, đôi mắt anh tràn đầy sự bình tĩnh nhưng sự mệt mỏi vẫn hiện rõ trên đôi lông mày. Anh nói:

- Chuyện này phải hỏi em chứ..

Lam Sam không nói gì thêm, cô chỉ còn biết cúi đầu. Điều này thể hiện rõ là có người đang hơi bị chột dạ.

Kiều Phong cũng khôn bóc mẽ cô. Hai người bắt một cái taxi, lái xe hỏi họ định đến đâu, Lam Sam há hốc miệng vì không biết phải trả lời như thế nào.

- Đến khách sạn XX đi. – Kiều Phong đáp, rồi liếc mắt nhìn Lam Sam: - Em yên tâm, anh sẽ không để cho em phải khổ tâm đâu.

Một lần nữa, cô lại cúi đầu.

Chiếc xe bon bon lao trên đường , lúc này mặt trời đã dâng cao, những ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp cửa kính chiếu lên hai người họ khiến màu da cũng trở nên ấm áp hơn. Suốt dọc đường đi họ đều im lặng không lên tiếng, đến khi đến khách sạn Lam Sam liền tiễn anh vào phòng.

- Nếu không hay anh cứ nghỉ ngơi một chút đã nhé? – Cô nhìn đôi mắt thâm quầng của anh, đề nghị.

Kiều Phong khoanh tay đứng trước giường, lạnh nhạt nhìn cô:

- Lam Sam, chúng ta cần nói chuyện một chút.

- Ừ. – Lam Sam gật đầu.

Kiều Phong thở dài, mệt mỏi lên tiếng:

- Lam Sam, em có biết không, anh rất yêu em.

Lam Sam không ngờ anh lại bày tỏ như vậy, đôi mắt cô đỏ đục ngầu, cô cắn môi:

- Kiều Phong…

- Anh từng nghe mẹ anh nói, từng ngày từng ngày nhớ đến một ai đó thì gọi là “thích”, còn “yêu” nghĩa là trong lòng luôn tâm tâm niệm niệm tự hỏi về tương lai của mình và người ấy. Lam Sam, anh luôn không ngừng thích em, thậm chí anh còn yêu em, anh luôn chú tâm nghĩ về tương lai của anh và em. Thế nhưng anh lại rất hiếu kỳ, .. – Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi đồng tử dù đang rất tĩnh lặng nhưng lại ánh lên phơn phớt một chút gì đó mất mát, như một lưỡi dao phẫu thuật sắc bén đang sắp rạch xuống da cô, găm sâu vào lòng cô. Anh hỏi: - Lam Sam, tương lai của em, trong đó có anh không?

Vào lúc này, giữa một buổi sáng mát lành rực rỡ nắng vàng, anh đối mặt với cô, trực tiếp bộc bạch lòng mình, hỏi cô một vấn đề mà cô luôn nhất định né tránh.

Lam Sam là một người cực kỳ mâu thuẫn. Trong công việc cô luôn “lôi lệ phong hành”, làm việc như gió cuốn mây trôi, nhưng đối mặt với những lựa chọn quan trọng trong cuộc sống, cô lại luôn sợ hãi phải tiến về phía trước, không dám nghĩ đến và cũng không dám đối mặt, trong tiềm thức luôn mong muốn vấn đề đó mau mau tự biến mất.

Kiều Phong cũng là một con người mâu thuẫn. Anh vốn là một người thơ ơ lạnh nhạt, thậm chí có vài nét còn không giống với một người đàn ông, thế nhưng đối với những vấn đề cơ bản, anh lại rất thích nói thẳng, dùng phương pháp thô thiển và cũng đơn giản nhất để bắt buộc vấn đề đó phải bày ra trước mắt, để đập tan nó ngay lập tức.

Lúc này đây, đối mặt với chất vấn của anh, Lam Sam hiểu rằng, cuối cùng cô cũng không thể trốn tránh được thêm nữa, cô đành thở dài:

- Thật ra ngay từ đầu em vẫn luôn không có ý định cứ sống mãi ở thành phố B như vậy, dù sao thì trong nhà cha mẹ cũng chỉ có duy nhất mình em là con, hai người đều đã lớn tuổi, em… sau cùng thì em vẫn mong muốn được về sống bên cha mẹ mình.

Kiều Phong nắm chặt tay, truy hỏi:

- Vậy bây giờ thì sao? Bây giờ em định sẽ như thế nào?

- Em không biết. – Sắc mặt Lam Sam tối sầm, cô nhìn anh một cách rất tội nghiệp. – Anh cho rằng em không hề yêu thương anh, nhưng nếu em không thương anh, em đã sớm hiên ngang dứt khoát nói chia tay với anh rồi, sao còn phải kéo dài đến bây giờ chứ?

Khi nghe thấy hai chữ “chia tay” này, trái tim Kiều Phong bỗng chợt nhói đau, như là vừa bị một một nhát đâm sâu từ một lưỡi dao nhọn hoắt, anh tiến đến, nắm lấy vai cô:

- Anh sẽ không chia tay với em đâu.

Lam Sam lại càng hoảng sợ:

- Anh anh anh, xin anh đừng kích động, em chưa hề nói sẽ chia tay với anh mà!

Kiều Phong nắm chặt vai cô, anh ôm chặt cô vào ngực, lực tay của anh quá lớn khiến từng khớp xương của Lam Sam đều thấy đau. Anh chôn đầu vào cần cổ trắng nõn của cô, hít thật sâu mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể cô. Anh dường như biến thành một ác ma đang hút mạnh hơi thở ấy, ôm chặt cô đến chết cũng không buông ra. Lam Sam không còn biết làm gì khác hơn là ôm đáp lại anh, cô nhẹ nhàng chạm vào tấm lưng của anh, vừa vỗ vừa an ủi anh:

- Được rồi, được rồi, sẽ không chia tay đâu mà, em cũng rất lưu luyến anh mà…

- Vậy em định làm thế nào đây? – Anh quyết truy đuổi không tha, nếu không có được một đáp án rõ ràng thì làm sao có thể yên tâm được.

Nhưng Lam Sam lại chẳng thể đưa cho anh một đáp án như vậy. Tình yêu chính là như thế đó, khi đã yêu thì chẳng còn biết quan tâm đến điều gì nữa, chỉ muốn giữ ai đó làm của riêng, bỏ qua tất cả các vấn đề thực tế khác. Lam Sam chỉ muốn làm đà điểu, không muốn suy nghĩ về những vấn đề đó nữa, nhưng bây giờ bỗng nhiên anh lại xuất hiện, rồi lại đột ngột chất vấn cô, lôi tất cả các vấn đề ra ngoài ánh sáng, để cô không thể không đối mặt.

Cô không thể làm gì khác hơn là đành nói:

- Anh cho em thêm hai ngày có được không?

Kiều Phong biết, lúc này anh có bắt ép cô thêm cũng chỉ là vô dụng, có nhiều khả năng sẽ bị phản tác dụng, anh buông cô ra, cúi xuống hôn lên khóe môi cô:

- Được thôi.

Hai người đều ngồi bên cạnh nhau cùng tâm sự thêm một lát, đến cuối cùng tâm trạng mới trở nên bình phục được lại, Kiều Phong có được chứng nhận “sẽ không chia tay của Lam Sam” mới có thể yên tâm. Sau khi cô ra về, anh đi tắm, rồi ngủ một giấc thật ngon.

…..****….

Lam Sam về đến nhà, bà Thương Bình Bình hỏi cô là ai vừa tới, cô chỉ cười cười không trả lời, ấy thế nhưng hai vợ chồng ông bà lại đều đoán được, nhưng họ chỉ đoán là đôi tình nhân nhỏ bé này đang giận hờn nhau, hẳn là Kiều Phong đuổi theo để làm lành, nếu không cũng sẽ không đột ngột đến như vậy.

Trước khi đưa ra quyết định cuối cùng, Lam Sam dự định sẽ không để Kiều Phong ra mắt cha mẹ mình. Tối hôm đó, cô nói bóng nói gió với cha mẹ về ý kiến của ông bà đối với thành phố B, và nhận được đáp án đó là nơi chỉ thích hợp để đi du lịch nghỉ mát, nhưng không phù hợp để định cư lâu dài, với lý do là dân cư đông đúc chen chúc nhau mà khí hậu lại ô nhiễm. Lam Sam thầm nghĩ, cô không thể vì lợi ích riêng của bản thân mà khiến cha mẹ vứt bỏ nơi ăn chốn ở suốt mấy thập niên qua để đến thủ đô tranh đoạt chút không khí ít ỏi được.

Chạng vạng ngày thứ hai, cho đến khi Lam Sam còn chưa đưa ra được đáp án của mình, cô đang đứng bên cửa sổ thì bỗng nhìn thấy Kiều Phong.

Chạng vạng ngày thứ hai, cho đến khi Lam Sam còn chưa đưa ra được đáp án của mình, cô đang đứng bên cửa sổ thì đột nhiên phát hiện thấy Kiều Phong.

Anh đang đứng dưới sân, ngẩng đầu lên, hình như đang cố gắng tìm vị trí chính xác của cô. Ngoài trời bỗng trở nên sầm xì, đến khi Lam Sam đẩy cửa sổ ra, một cơn gió mạnh thổi vào khiến mặt cô dường như suýt biến dạng. Cô hét to với Kiều Phong:

- Anh đang làm gì thế?

Gió quá to, lời cô vừa nói bị gió cuốn trôi, anh không sao nghe thấy được, thế nhưng anh vẫn nhanh chóng nhìn thấy cô.
Đúng lúc này, một vài giọt mưa bỗng ầm ầm rơi xuống, trời đổ mưa to rất nhanh. Lam Sam vẫy Kiều Phong:

- Trời đang mưa đấy, đừng có đứng ngây ngốc nữa.

Từng hạt mưa rơi mỗi lúc một mau hơn, mưa nặng hạt hơn, làm tiếng cô càng trở nên không rõ hơn, Kiều Phong vẫn đứng yên như cũ, anh đứng ngẩn ngơ bất động, qua một màn mưa nhìn về phía Lam Sam.

- Cái đồ ngốc này. – Lam Sam than thầm, cô cầm theo ô, chạy thẳng xuống tầng một.

Cô gặp Kiều Phong, bèn lôi lôi kéo kéo anh vào. Kiều Phong cầm ngược lại tay cô, anh giải thích:

- Xin lỗi em, anh chỉ bỗng đột nhiên sáng tỏ được một điều nên lập tức tới tìm em. Anh không ngờ trời lại đổ mưa nhanh đến vậy. Anh cũng không muốn vào thăm nhà em trong tình huống như thế này. … - Ít nhất cũng nên mang một vài món quà đến biếu chứ.

Lam Sam không thèm nghe mấy lời chẳng ra đâu vào đâu của anh, cô đưa anh đến chỗ hàng hiên, gập ô rồi kéo anh vào nhà.

Ông Lam Thiên và bà Thương Bình Bình bị kinh ngạc vì thấy con gái mình dẫn theo một người đàn ông ướt sũng về nhà, hai ông bà đúng thật là dở khóc dở cười. Ai bảo thời nay không bằng thời trước, những người trẻ tuổi này quả thật dù là ở thời nào cũng vẫn sẽ có thể chơi đến cùng. Ông Lam Thiên lấy bộ quần áo sạch sẽ của mình đưa cho Kiều Phong để anh tắm rửa trước, sau đó đưa cho anh một cốc trà gừng giải cảm.

Lúc Kiều Phong tắm xong đi ra, nắm chặt cốc trà gừng do nhạc phụ tương lai đích thân đưa tới, cảm động đến mức cảm ơn không ngớt miệng. Bà Thương Bình Bình yên lặng quan sát, bà nhận ra chàng trai này quả thật là một con người khiêm tốn lễ độ. Hai ông bà khách sáo chào hỏi Kiều Phong vài câu rồi ông Lam Thiên đưa bà Thương Bình Bình vào phòng ngủ, để lại không gian phòng khách cho đôi bạn trẻ nói chuyện riêng tư.

Trên tay Kiều Phong vẫn cầm chặt cốc trà gừng nóng hổi, anh vừa thổi vừa uống, hưởng thụ cốc nước gừng như một bát súp ngon lành vậy. Lam Sam chọc chọc vào cánh tay anh:

- Sao anh lên cơn đến đây làm loạn gì chứ?

Kiều Phong đặt cốc nước gừng xuống, chăm chú nhìn cô:

- Anh muốn nói anh đã suy nghĩ thông suốt rồi.

- Nghĩ thông suốt cái gì cơ?

- Lam Sam à, anh đau lòng không muốn em phải khó xử.

Tuy rằng cô không hiểu rõ ý anh, nhưng những lời này tựa như một lời tâm tình khiến lòng Lam Sam quá đỗi ngọt ngào, cô cười cười, hỏi anh:

- Rốt cuộc là anh đã suy nghĩ thông suốt cái gì? Chẳng lẽ đồ thị hàm số của anh bị xuống dốc à?

- Không phải chuyện đó, - Anh lắc đầu. – Đầu tiên là anh muốn nói rõ, anh không chấp nhận cái kiểu yêu xa đâu, nếu chúng ta muốn ở bên nhau, một là em ở lại thành phố B, hoặc là anh ở lại thành phố H, không có lựa chọn thứ ba. Nếu em cảm thấy khó xử khi phải ở lại thành phố B thì hãy để anh ở lại đây là được rồi.

Lam Sam lại càng sợ hãi:

- Anh điên rồi à?

- Anh không điên đâu, anh đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi. Ở thành phố H này cũng có trường đại học, anh ở đây vẫn có thể tiến hành học tập và nghiên cứu thêm. Thành phố B và thành phố H cách nhau đâu có xa, chỉ mất nửa giờ bay nên chúng mình còn có thể thường xuyên bay về nhà thăm cha mẹ anh, cũng có thể chat với họ qua internet mà, khoa học kỹ thuật bây giờ có thể rút ngắn mọi khoảng cách đấy. – Anh nhìn cô bằng đôi mặt trong suốt tinh khôi.

Những lời này anh nói một cách nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, lai làm Lam Sam cảm thấy ê ẩm trong lòng, đôi mắt cô đỏ hoe, cô lắc đầu:

- Không được, trường đại học ở đây kém đại học B quá xa, em không thể vì bản thân mà hủy hoại sự nghiệp của anh được.

- Sự nghiệp của anh nằm trong tay anh, không liên quan đến chuyện ở trường đại học nào hết. Bây giờ là thời kỳ internet phát triển, anh ở đâu cũng có thể tiếp tục nghiên cứu tiếp được.

Lam Sam vẫn lắc đầu:

- Không được, anh cứ như em là đồ ngốc í, nói thật là thành phố B luôn tốt hơn thành phố H, anh ngơ ngác ở đó quen rồi, làm sao có thể vì em mà anh phải đi xa xứ đến vậy?

Kiều Phong bỗng mỉm cười, anh đỡ lấy đầu cô, nhìn thẳng vào cô, anh hi vọng có thể nhìn sâu vào đôi mắt cô. Sau đó anh cười, nói:

- Vậy phải làm sao bây giờ? Anh chỉ yêu em, anh đau lòng khi thấy em khổ tâm lắm, anh tình nguyện đuổi theo em, bất kể đó là chuyện gì anh đều sẽ nhường nhịn em hết.

Lam Sam há hốc miệng, những giọt nước mắt vốn đã ngừng ở lưng tròng nay rốt cuộc cũng rơi xuống, cô nức nở nói:

- Sao anh lại có thể ngốc nghếch đến vậy chứ? Em chưa bao giờ thấy một ai ngu ngốc như anh hết đó!

Ngón tay anh từ tốn nhẹ nhàng lau những giọt lệ vừa rơi, anh đáp:

- Anh đâu có ngốc nghếch đâu, anh là thiên tài đấy.

Lam Sam cắn môi, nước mắt lại rơi xuống như mưa, cả khoảng không trước mắt cô bị che mờ bởi một mảng hơi nước trước mặt. Kiều Phong đứng bên cạnh, vừa lau nước mắt vừa nói:

- Anh nghĩ chắc là em đang khóc vì cảm động, nhưng nhìn em rơi nước mắt anh cảm thấy khó chịu lắm, Lam Sam à, em đừng khóc nữa em…

- Khụ,… - Một tiếng ho nhẹ cắt đứt câu chuyện của họ, ông Lam Thiên nhìn đôi bạn trẻ một cách ái ngại, ông nói: - Thật ngại quá, bác bởi vì bận tâm nên vừa nghe cuộc nói chuyện của các con. – Nói đến đây, ông vẫy tay về phía Lam Sam: - Sam Sam, con tới đây, cha và mẹ con có vài lời muốn nói với con.

Lam Sam theo cha vào phòng ngủ, để lại mình Kiều Phong ngồi trên ghế salon tiếp tục nâng ly trà lên uống.

Bà Thương Bình Bình nhìn thấy cô con gái với đôi mắt đỏ hồng đang đi tới ngồi bên cạnh bà, bà nắm tay Lam Sam, cười nói:

- Mẹ và cha con đều đã nghe hết rồi. Thật ra lúc đầu mẹ có hơi lo lắng, thế nhưng sau khi nghe xong những lời này, mẹ tin tưởng cậu ấy thật sự đặt con trong lòng, cho nên con nhất định không được bỏ qua chàng trai này đâu nhé.

Lam Sam gật đầu.

Bà Thương Bình Bình lại nói:

- Nhưng mà Lam Sam ạ, cha và mẹ đều có chút không đồng ý với cách suy nghĩ của con.

Lam Sam bất ngờ nhìn cha mẹ mình:

- Gì cơ ạ?

Ông Lam Thiên giải thích:

- Năm đó cha ra trường rồi làm việc ở bên ngoài, con có biết ông nội con nói với cha như thế nào không? Ông nói: “Đại bàng con muốn trưởng thành phải bay về phía khát vọng của mình, sao ta có thể nhốt nó mãi bên mình chứ.” Bây giờ, cha lại tặng lại những lời này cho con, con muốn trưởng thành thì hãy đến nơi mình muốn đến.

Bà Thương Bình Bình lại nói:

- Lúc đầu mẹ cứ tưởng là con và Kiều Phong đang giận dỗi nhau chuyện gì cơ, nếu sớm biết là chuyện này thì mẹ đã nói chuyện với con từ trước rồi. Sam Sam à, cha và mẹ đương nhiên đều không phản đối chuyện con muốn ở lại thành phố H nhưng trước tiên đó phải là lựa chọn thực sự xuất phát từ mong muốn của con. Cha mẹ yêu thương con, bởi vì yêu thương con nên sẽ không bao giờ rằng buộc con, con nên bay về nơi mình muốn đi con.

Lam Sam nghe thấy những lời bộc bạch của cha mẹ mình, nước mắt vừa mới ngừng lại tuôn rơi:

- Nhưng con đi rồi ai sẽ ở đây chăm sóc cha mẹ chứ?

- Con bé ngốc nghếch này, - bà Thương Bình Bình lắc đầu: - Cha mẹ sẽ tự biết chăm sóc bản thân, đến khi phải nằm một chỗ không thể tự chăm sóc được nữa, cha mẹ cũng sẽ gọi con về chăm sóc. Nhưng mà ai biết được lúc nào mới đến lúc đó chứ? Mẹ sao có thể vì một chuyện không có khả năng này mà giữ con lại được.

- Nhưng mà…

Ông Lam Thiên xua tay ngắt lời cô:

- Không có nhưng nhị gì hết, hành trình đi lại giữa hai thành phố chỉ mất có nửa giờ, con nếu thấy nhớ cha mẹ liền quay về thăm cha mẹ, còn có thể chat webcam nữa. Ừ, năm nay cha và mẹ con đang chuẩn bị mua máy tính rồi, đến lúc đó con cứ dạy cha mẹ sử dụng là được rồi.

Lam Sam còn muốn nói chuyện thêm, bà Thương Bình BÌnh đành nói:

- Nếu sự tồn tại của chúng ta mà khiến con phải làm những việc không xuất phát từ mong muốn của bản thân, cha mẹ cũng sẽ chẳng thấy vui đâu.

Lam Sam cúi xuống lau nước mắt. Cô đã sống 28 năm, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy mình có được nhiều như lúc này.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
719
Reaction score
277
Points
63
Chương 73: Sinh nhật
Kiều Phong uống cạn sạch cốc nước gừng do ông Lam Thiên đưa cho, sau đó mọi người trong nhà họ Lam giữ anh lại ăn cơm tối, đến khi trời tạnh mưa, anh mới chào tạm biệt mọi người để quay về khách sạn.

Lúc Lam Sam tiễn anh xuống dưới lầu, cô giải thích với anh một chút về quyết định của cha mẹ mình, Kiều Phong ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng an ủi cô.

Hai hôm sau, Kiều Phong mang theo quà cáp đến chính thức chào hỏi cha mẹ Lam Sam. Lam Sam lúi húi giúp cha nấu cơm trong bếp, thật ra khả năng bếp núc của cả hai người đều không giỏi lắm, nhưng hiện mẹ cô vừa mới phẫu thuật xong nên bây giờ làm sao bà có thể tự tay nấu nướng được, vậy nên ông Lam Thiên định gọi điện gọi vài món bên ngoài, còn bản thân ông cũng làm thêm vài món để thể hiện thành ý, cuối cùng Kiều Phong không nhịn được đành chui vào bếp để giúp ông, kết quả là anh vô cùng kinh hãi.

Nói thật là, ngay từ đầu ông Lam Thiên vốn không hề coi trọng Kiều Phong, anh chàng này sao mà da dẻ cứ trắng nõn, lại còn không hề cường tráng chút nào, như vậy sao có thể gọi là đàn ông con trai được chứ. Thế nhưng bây giờ….

Được rồi, ừ thì đàn ông cũng có thể thể hiện mặt hiền thục tảo tần cũng được chứ…

Ăn cơm xong, Kiều Phong đang định chào tạm biệt ra về, bà Thương Bình Bình lại đuổi Lam Sam ra ngoài, để cô đưa Kiều Phong đi vài nơi thăm thú phong cảnh một chút.

Sau đấy gần như ngày nào Lam Sam cũng bị cha mẹ đuổi ra ngoài để đưa Kiều Phong đi chơi hết.

Phong cảnh ở thành phố H chủ yếu là núi và thảo nguyên, có một vài công trình văn hóa như là bảo tàng lưu giữ vài di tích cổ. Thỉnh thoảng có khi Lam Sam đưa anh đi thăm một vài công trình văn hóa như thế, anh sẽ kéo tay để giải thích cho cô một vài nơi mà ngay đến một người địa phương như cô cũng không hiểu rõ được, anh giải thích cho đến khi thấy ánh mắt Lam Sam trở nên thông suốt mới đưa mặt ra đòi cô thưởng, đến lúc này Lam Sam cũng chỉ khẽ thơm lên má anh một cái, cô thật không đủ khả năng ân ân ái ái giữa ban ngày ban mặt trước bàn dân thiên hạ như vậy.

Cái gì là tri thức biến đổi số phận, chính là cái này đây.

Ngày hôm đó, sau một ngày du ngoạn hai người trở về, Lam Sam đưa Kiều Phong đi mua một chai rượu rồi cùng theo anh về khách sạn. Cô không chỉ tiễn anh ở dưới đại sảnh mà còn theo anh lên tận phòng.

Trong lòng Kiều Phong thoáng kinh ngạc, dựa vào những khát vọng đang gào thét điên cuồng trong lòng, anh càng không ngừng suy đoán, rốt cuộc là Lam Sam định làm gì với anh đây…

Cứ suy nghĩ miên man như vậy cho đến khi Lam Sam dừng bước , cười hì hì với anh.

Kiều Phong ngơ ngẩn đứng đối diện với cô, khuôn mặt anh thẹn đến đỏ bừng.

Lam Sam chọc chọc vào cửa:

- Sao anh còn không mở cửa chứ?

- Á? À! – Anh móc lấy thẻ từ, cúi đầu quét mở, vừa mở cửa xong, anh phát hiện thấy một khối nho nhỏ cồm cộm trên mặt thảm.

Lam Sam ngạc nhiên che miệng:

- A, cái gì đây nhỉ? – Hành động của cô có chút gì đó khá khoa trương.

Kiều Phong ngồi xổm xuống kiểm tra, anh lục từ trong đống thảm được một hộp quà đã gói ghém cầu kỳ bằng giấy bọc màu đen lại còn thắt nơ, tuy rằng vì bị chôn dưới đất nên chiếc nơ hơi bị xộc xệch nhưng trông vẫn rất đẹp. Kiều Phong cầm chiếc hộp lên, ngạc nhiên nhìn cô.

Lam Sam nhấp nháy mắt:

- Mở ra xem đi chứ?

Kiều Phong liền mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc ví LV màu đen. Anh mở ví tiền, đầu tiên đạp vào mắt anh là một tấm ảnh, trong ảnh là anh và Lam Sam đang ngồi bên nhau, cả hai đều nhìn thẳng vào màn hình cười rạng rỡ. Trong lòng bỗng ấm lên, anh ngước nhìn Lam Sam.

Lam Sam vẫn tiếp tục cổ vũ anh:

- Xem tiếp xem tiếp đi.

Kiều Phong ngay lập tức lật sau ví, trong ví xếp rất nhiều tờ tiền giấy với mệnh giá khác nhau, mỗi tờ đều được xếp thành hình trái tim to có nhỏ có, khiến cho chiếc ví chật cứng.

Kiều Phong nhìn theo, anh im lặng mỉm cười, vừa cười, anh vừa ngắm cô với ánh mắt rạng ngời.

Lam Sam bị anh ngắm đến ngượng quá, cô gãi đầu gãi tai, cười nói:

- EM không biết phải dấu đâu mới được, nên liền nhờ nhân viên khách sạn để ở đây, thế nào, có ngạc nhiên sung sướng không?

- Ừ, - anh lên tiếng, nhưng vẫn nhìn cô đắm đuối.

Lam Sam cất cao khóe miệng:

- Kiều Phong, sinh nhật vui vẻ.

- Cảm ơn em.

Anh cầm chặt chiếc ví, ngoài một lời cảm ơn thì không hề có thêm phản ứng nào khác mà chỉ một mực chăm chú nhìn cô, ánh mắt anh mỗi lúc lại càng sáng hơn.

Lam Sam cầm lấy cổ tay đang đeo đồng hồ của anh để xem giờ.

- Chúng mình đi ăn tối thôi nào? Anh muốn ăn bánh kem hay mì trường thọ?

Kiều Phong vẫn không trả lời, anh cầm ngược lại cánh tay cô, bất chợt hướng vào trong, cô bỗng thình lình lao vào ngực anh, sống mũi cao đụng trúng khuôn ngực vững chắc ấy bỗng chốc suýt vẹo luôn.

Lam Sam dở khóc dở cười, cô ngẩng lên nhìn anh:

- Anh làm gì thế?

Kiều Phong cúi xuống hôn cô, anh khá kích động nên vội vàng hôn, đầu lưỡi anh tiến vào cạy hàm răng của cô, tiến quân thần tốc vào trong. Lam Sam bị anh giữ chặt thắt lưng, cô bị động mà hưởng thụ nụ hôn này, cô bị anh hôn đến nỗi trái tim nhảy loạn xạ, đôi môi tê dại, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Cuối cùng mãi đến khi sắp ngạt thở, cô mới giãy giụa đẩy anh ra.

Kiều Phong tạm buông tha chiếc miệng của cô, nhưng tay anh vẫn giữ chặt trên hông cô. Lam Sam thở phì phò nói:

- Em còn tưởng anh không thích món quà em tặng anh chứ. Hóa ra chỉ là cung phản xạ tương đối dài thôi…. ối..

Anh lại hôn cô. Lần này anh còn đùa nghịch với đầu lưỡi của cô, anh đẩy cô vào phòng. Sức anh quá mạnh khiến Lam Sam may mắn mới vào được, cô hơi hoảng hốt, mơ hồ nhận ra có chuyện sắp xảy ra, nhưng cô lại bị anh hôn đến mức mất tỉnh táo, không đủ sức để suy nghĩ thêm.

Sau khi vào trong phòng, Kiều Phong dán cô vào cửa hôn một trận mãnh liệt. Lam Sam có cảm giác quả thực bây giờ cô giống như một phiến lá đang bị cuồng phong cuốn lấy, đúng là thân bất do kỷ mà. Tới khi anh hôn cô đến mức hai chân nhũn ra, anh lại ôm ngang lấy hông cô, đi thẳng về phía chiếc giường lớn.

Đến lúc này Lam Sam vẫn còn không biết anh muốn gì nữa, cô quá choáng váng rồi, tay chân cô loạn xạ vì hoảng hốt.

- Kiều Phong, đừng như vậy mà…

Kiều Phong ôm cô lao lên giường, anh đè lên người cô, một cánh tay anh chống lấy cơ thể đã bao phủ hoàn toàn cơ thể cô.

Lam Sam nằm thẳng cẳng trên giường, nhìn người đàn ông đang nằm trên người cô, trái tim cô giờ phút này đây như muốn nhảy ra ngoài, cô hoảng hốt đến nỗi cứ túm chặt lấy ga giường.

- Kiều Phong, đừng mà..

Anh cẩn thận nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt ấy giờ đây vừa tối tăm vừa cháy bỏng như là hai ngọn đuốc đang thiêu đốt giữa đêm khuya tĩnh lặng, anh nói:

- Lam Sam, anh cũng yêu em.

- Em có thể đứng dưới đất để yêu anh không?

- Hửm?

Khôn từ chối nghĩa là đồng ý, Kiều Phong coi sự căng thẳng lúc này của cô là sự chấp thuận, sau đó anh không để cho cơ một cơ hội nào để phản đối nữa, anh vội vàng chặn lên chiếc miệng cô, bắt đầu phát khởi thế công.

Lam Sam bị anh hôn đến không còn đường nào mà lần, cô nắm lấy bàn tay anh đang không ngừng lùng sục trong quần áo cô, rốt cuộc cô đã có thể hiểu rõ thế nào là "Xâm nhập để yêu” rồi…

Hai người đến bây giờ, tuy cũng đã có xảy ra một vài chuyện nên cô không thể già mồm cãi cố được nữa, lý do cô vẫn còn từ chối anh một phần là vì cô quá xấu hổ cho nên chỉ biết trốn tránh theo bản năng. Bây giờ thì, dù sao cái gì cần đến cũng phải đến rồi…

Sau đó Lam Sam không còn đẩy anh ra nữa, mà cô ôm chặt lấy anh, bàn tay khoát ra phía sau lưng anh vuốt nhè nhẹ lên lưng anh.

Hành động này không thể nghi ngờ gì nữa, đó là sự cổ vũ lớn lao đối với Kiều Phong, anh nhanh chóng lột sạch quần áo hai người, để tiếp xúc với làn da của cô. Cả cơ thể anh từng giọt máu thớ thịt đều đã sôi trào lên rồi, mỗi một tế bào đều đang gào thét để được dung hòa vào cơ thể cô, anh hôn lên cơ thể ấy theo một quy trình chuẩn mực như từ sách giáo khoa.

Thế nhưng Lam Sam vẫn bị anh khiến cho phải đau đớn.

- Anh đi ra đi! – Đôi mắt cô đẫm lệ, cô nhấc chân lên đá anh.

Kiều Phong nắm ngay lấy mắt cá chân cô, tránh cho mặt mình khỏi một trận tai ương, anh kinh ngạc nhìn cô như thể không tin được sự thật này:

- Em, em là lần đầu tiến ư?

- Vớ vẩn! – Lam Sam trả lời có phần tức giận hỏi tiếp: - Anh có ý gì hả?

- Anh không có ý gì khác đâu, anh anh anh, anh thật sung sướng… - Anh nói xong vội vàng xóa tan ý nghĩ trong đầu cô – anh hôn cô tràn đầy âu yếm rồi an ủi cô: - Anh cũng là lần đầu tiên mà.

Lam Sam liếc mắt:

- Em biết.

- Ừ. – Động tác tay anh lại tiếp tục.

Lam Sam bị anh xoa nắn, cô rên lên hừ hừ, gương mặt đã sớm đỏ rực như mặt trời chiều, đến khi cô quay sang phía khác mới hừ mũi nói:

- Nên anh phải biểu hiện cho tốt vào.

- Ừ! – Anh trịnh trọng gật đầu.

- Không được làm em đau. – Cô cảnh cáo thêm một lần nữa.

- Ừ.

Kiều Phong cố nhớ lại một chút kiến thức anh đã tích cóp trước đây, cũng may là trong đó có một số kinh nghiệm đáng để anh học tập về cách làm thế nào đối với lần đầu tiên của phụ nữ, phải chú ý nhẹ nhàng như thế nào. Bản thân là một thiên tài nên năng lực học tập của anh vô cùng mạnh mẽ rồi, nên ngay lập tức Lam Sam được anh hầu hạ rất thoải mái, nếu phải nói có chỗ nào không được vừa ý thì đó chính là tiểu huynh đệ của người nào đó có phần lớn nên khi tiến vào cô hơi bị trúc trắc.

Cũng may anh đủ sức để…

Sau một hiệp, cả hai đều đổ không ít mồ hôi, Lam Sam chôn đầu trong ngực anh, thẹn thùng nhìn anh. Kiều Phong cũng lưu luyến mà quấn quýt lấy cô, anh cúi đầu xuốn hôn lên bóng lưng xinh đẹp duyên dáng của cô, anh hôn rất âu yếm đến động tình, hôn tới hôn lui, anh lại thấy hứng.

Lam Sam cảm nhận được sự biến hóa của anh, cô lấy gối đạp vào đầu anh một phát:

- Đi ra, quên đi.

Kiều Phong né cái gối rồi nhào tới dính vào cô. Cằm anh nhè nhẹ dụi sau tai cô để làm nũng:

- Cho anh yêu thêm một lần nữa, được không em?

Lam Sam thầm nghĩ, anh có thể sĩ diện một chút được không!

Cuối cùng thì Lam Sam vẫn không thể từ chối yêu cầu của một kẻ nào đó đã đánh rơi mất sĩ diện, thế nên lại để anh “yêu” thêm một lần nữa, đương nhiên người bỏ ra nhiều sức vẫn là anh..

Cô bị anh đùa nghịch đến mức cổ họng dường như nghẹn lại, chỉ biết rên rỉ, về sau, cô nằm lỳ trên giường quay lưng về phía anh, vừa ghét bỏ vừa oán trách:

- Xong chưa nào, sao lần này anh lại chậm thế chứ, không phải lần trước ra rất nhanh à..

Kiểu Phong đỏ mặt, ấm ức không thèm lên tiếng, anh vùi đầu vào lao động hăng say, hưởng thụ sự sung sướng kỳ diệu mà 25 năm qua anh chưa bao giờ được hưởng thụ.

Đợi đến khi rốt cuộc mây dừng mưa tạnh, trời từ sáng rỡ đã chuyển hẳn sang tối mịt rồi, cả người Lam Sam giờ mềm như cây bông, chỉ có thể nằm liệt trên giường. Kiều Phong vừa được chiến đấu rất sảng khoái, bây giờ thì tâm hồn anh “không còn gì là không thoải mái” nữa, anh ôm đầu cô vào lòng, hơi cúi xuống hôn nhẹ nhàng lên môi cô, rồi hôn lên mái tóc cô, gáy, vai.. Lam Sam thì sợ anh hôn tới hôn lui lại thêm lần nữa, cô nhanh chóng chuyển hướng:

- Kiều Phong, em đói rồi.

Kiều Phong hơi sửng sốt, sau đó buồn bực cười:

- Ôi thế mà vẫn chưa thể làm em no được à. – Vừa nói tay anh lại bắt đầu di chuyển trên ngực cô.

- Này này này.

- Được rồi, em yên tâm, lần này anh sẽ để em được no say.

Lam Sam lấy toàn bộ sức lực còn lại, một đá đạp anh thẳng xuống giường.

Sau đó Kiều Phong bị cô đánh đuổi ra ngoài kiếm ăn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom