♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Tửu Tiểu Thất
Thể loại
Ngôn tình- Hiện đại- Lãng mạn- Hài hước
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
99
Lượt đọc
2,919
Thùng cơm sát vách
Lam Sam
Kiều Phong
========
Cái thùng cơm sát vách kia, em ăn của anh biết bao nhiêu là cơm gạo, em định lấy cái gì để trả lại cho anh đây?
Tiền ư? Anh không lấy tiền đâu, anh chỉ cần em thôi.
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 1: Vô tình gặp gỡ
Vừa qua tiết thanh minh, bầu trời phương Bắc như vừa được một cơn mưa nhỏ làm sạch, lúc này đã trở nên vô cùng sáng sủa trong trẻo , khoác lên mình chiếc áo màu xanh thăm thẳm như nước biển trong vắt.

Thời điểm cuối tuần chính là khoảng thời gian thích hợp nhất để cùng bạn bè ra ngoài lêu lổng dạo chơi thư giãn.

Trên đường đến ga tàu điện ngầm, Lam Sam vốn định sẽ chiến đấu một trận trên xe, nhưng suy đi tính lại chút chút đã nhé. Hôm nay ở trung tâm triển lãm quốc gia nhất định là vô cùng đông đúc, dựa theo tình hình giao thông ở thành phố B hiện nay mà nói thì nhất định có thể đạt đến mức độ kêu cha gọi mẹ luôn. Ngay sau đó cô quyết định sẽ dựa vào cặp chân dài thon thả khêu gợi của mình mà bôn ba một chuyến.

Quả nhiên không ngoài tính toán của cô, vừa ra đến đường cái, ngay đường dành cho người đi bộ đã sôi sùng sục như một nồi nước dùng bánh chẻo, bành trướng, nhung nhúc ,chen chúc một chỗ với nhau, không ai cử động nổi. Thỉnh thoảng lại có vài tình huống lái xe cướp đường, khiến cho tiếng kèn vang lên ồn ào xung quanh kèm theo trận trận mắng chửi, cho dù giọng nói đầy táo bạo vẫn đầy mùi vị ai oán.

Thật thương cảm biết bao! Lam Sam đồng tình cảm thán nhưng cước bộ vẫn không hề ngừng lại.

Vài anh chàng tài xế ven đường thấy mĩ nữ ngang qua, lập tức bấm còi như điên.

Lam Sam không ngờ rằng họ đang bấm còi với cô, cô chỉ cảm thấy đám người này rỗi hơi đến nhức trứng rồi.

Một chiếc xe phi đến, gã ngồi trên xe kéo cửa kính xuống, cười hì hì nhìn Lam Sam:

- Người đẹp ơi, thích gì nào?

Lam Sam liếc mắt:

- Thích ông tổ nhà anh.

Tên bị mắng cũng không thèm tức giận, trái lại tỏ ra như vừa được nhận một vinh dự to lớn. Hắn ta cười hì hì:

- Ông tổ anh già rồi, chắc chả động đậy được nữa đâu, hay em xem thử anh xem thế nào?

Lam Sam không thèm đáp lại, cô cúi xuống nhặt một viên đá dưới gốc cây, giơ tay ném một cái.

- Ôi! – Tên nhãi ôm gáy kêu đau.

Lam Sam vỗ tay, đắc ý hất tóc, bỏ đi.

…..-----…..

Tiểu Du Thái đang đứng trước cổng trung tâm triển lãm quốc gia, mãnh liệt nhìn về dòng người phía xa xa đang cuồn cuộn tràn về.

Tiểu Du Thái là biệt danh Lam Sam đặt cho cô, Lam Sam nói rằng cô nàng quá tài năng nên không có cái tên nào thích hợp hơn là Tiểu Du Thái.

Từ đằng xa, liếc mắt một cái Tiểu Du Thái đã nhìn thấy Lam Sam. Quá dễ để nhận ra, đầu năm nay những cô gái cao trên mét bẩy cũng thật hiếm hoi mà.

Lam Sam hôm nay ăn mặc rất nhàn nhã thoải mái nhé. Phía trên diện một cái áo màu đỏ có họa tiết hoa sam vô cùng tôn da, phía dưới là một chiếc quần bò màu xanh da trời, ôm lấy đôi chân dài thon thả thẳng tắp, cùng với đôi chân màu xanh lá mạ và chiếc túi xách tay, hoàn toàn không đeo trang sức.

Nói chung là người đẹp thì vẫn cứ là người đẹp, cho dù có ăn mặc tùy tiện thế nào.

Cô nàng có mái tóc đen nhánh với những lọn xoăn lớn hờ hững trên vai. Những cơn gió mùa xuân như một tên lưu manh, cứ hờ hững thổi qua như không ngừng vén tóc nàng.

Lam Sam nghỉ chân, mắt nhìn bốn phía để tìm Tiểu Du Thái trong biển người mênh mông.

Nhiều người quá, cô không sao tìm nổi…

Thấy Lam Sam đang định móc di động ra gọi, Tiểu Du Thái không còn cách nào khác là tự đưa thân tới:

- Lam Sam, cậu lại không tìm thấy tớ rồi.

Lam Sam cất di động đi, xoa xoa đầu cô:

- Ngoan.

Ngoan cái em gái nhà ngươi ý.

Tiểu Du Thái đẩy cô ra:

- Đi thôi, chị đây đưa em đi trải đời một chút.

Trung tâm triển lãm dĩ nhiên là để triển lãm, triển lãm dĩ nhiên sẽ cung cấp thêm cho người ta kiến thức, thế nhưng cái triển lãm được tổ chức ngày hôm nay thì…. Hoàn toàn có thể gọi là: Văn hóa nghệ thuật đặc sắc của thành phố B.

Lúc đầu Lam Sam nghe Tiểu Du Thái nói còn muốn đến xem, rồi còn ngượng ngùng, sau đó chỉ còn cảm thấy thật nhàm chán. Văn hóa cái gì chứ, không phải toàn là những chuyện về XXOO kia à, có cái gì đáng để gọi là văn hóa đâu?

Tiểu Du Thái nghiêm túc chăm chú phê bình cái nhìn phiến diện của cô, mấy lần còn bày tỏ hiểu biết với trình độ văn hóa vô cùng hot này, sau cùng biểu đạt: mục đích của chúng ta vô cùng trong sáng, chỉ để mở rộng tầm mắt thôi nhé.

Được rồi, ừ thì mở rộng tầm mắt. Ngay sau đó Lam Sam đến đây.

Dạo vài vòng quanh trung tâm triển lãm, cô phát hiện ra, đúng là kiến thức ở đây thật sâu rộng, nào là các loại kiến thức về bảo vệ sức khỏe, các quảng cáo về bổ thận tráng duơng này, các loại hàng “tình thú” này, vân vân và mây mây… Ngoài ra còn có các hoạt động giao lưu với các PJ xinh đẹp, có người còn đòi hỏi vài hành động giới thiệu cụ thể với người đẹp nữa kìa.

Tại trung tâm triển lãm được chia làm vài khu riêng biệt, trong đó có khu D chuyên trưng bày các dụng cụ tình thú, rất rộng, thậm chí còn chia thành mấy phân khu. Lam Sam và Tiểu Du hăng hái đứng một bên vừa xem vừa tấm tắc hiếu kỳ, cảm thấy sức sáng tạo của con người quả thật ngày càng vô hạn. Đại JJ cái gì đó đều thua hết, có vài dụng cụ họ còn không thể nhận ra, túm tụm lại để suy đoán xem nó dùng để làm gì nữa cơ.

Đi tới đi lui, đến khu triển lãm búp bê tình dục.

Ừ, cái này trái lại họ đều biết. Thế nhưng lệnh của Lam Sam lại rất là hết ý là, búp bê tình dục có hay không chẳng được. Không có vẫn tốt hơn có nhiều nhé.

Được rồi, đây chỉ là kiến thức trong trường học thôi.

Có vài cái được ca tụng là siêu mô phỏng, quả thật vô cùng giống thật, đủ để đánh tráo giả thành thật.

Tiểu Du Thái chỉ vào một cái mẫu búp bê mô phỏng giận dữ nói:

- Lam Sam, cậu xem này, cái này mà giá 9 vạn tám nghìn tệ đấy, ai mà dở hơi thừa tiền đi mua cái này chứ?
Ặc, câu này cũng rất có lý đấy.

Lam Sam đi tới, đâm một cái khiến con búp bê kêu meo meo. Ánh mắt hơi lóe sáng , quét một cái cô thấy một cái siêu mô hình búp bê khác trong góc phòng. Tuy rằng được cất ở một chỗ khá hẻo lánh, nhưng nó lập tức thu hút cô.

Nó ngồi trên ghế, mặc áo sơ mi trắng, quần màu rám nắng, tóc ngắn, rất ngăn nắp sạch sẽ. Chính là mắt hơi rũ xuống như đang suy tư, mi thanh như họa, đôi mắt vô cùng trong sáng, sạch sẽ.

Quá giống thật. Nếu không phải vì ánh mắt nó hơi dại ra, Lam Sam còn tưởng là người thật đấy chứ. Thế nhưng khẳng định người thật chẳng có ai được đẹp như thế này đâu.

Tiểu Du Thái cũng phát hiện ra , cô nàng dắt tay Lam Sam, sung sướng không gì bằng nói:

- Là đàn ông! Ở đây còn có búp bê tình dục thế này á? Ai chà chà…

Vừa nói vừa kéo Lam Sam chạy đến xem.

Lam Sam cũng rất phấn khích.

Vừa mới nhìn thấy từ xa, cảm thấy cũng không tồi, đến gần lại càng kinh hồn vạn chúng.

Da thật là trắng, nhưng sắc trắng không hề ảm đạm mà sáng bóng như người thường. Các đường nét trên gương mặt nó tương đối ôn hóa, ngũ quan vô cùng tinh xảo nhưng không làm vơi bớt sự khôi ngô, tinh tế mà không hề tuấn lãng, như một thiếu niên anh tuấn thuộc dòng dõi quý tộc, mũi cao thẳng tắp, mi sài, đôi lông mày thanh đậm, đôi mắt đen huyền… Khi ngồi kín đáo tại vị trí này, tạo nên một trạng thái tĩnh lặng tựa như một bức chân dung do một đại họa sĩ vẽ, từng nét từng nét một, phác họa tỉ mỉ cẩn thận thừng nét, mỗi chi tiết đều vô cùng hoàn mĩ.

Nhưng dù sao, có đẹp hơn thế cũng chỉ là giả, cũng giống như những loại hàng đẹp mắt bày đầy ngoài kia. Nghĩ đến đây, Lam Sam cũng bớt hưng phấn, xoa cằm lặng lẽ thưởng thức.

- Lam Sam cậu nói xem, rốt cuộc đây có phải đàn ông hay không chứ? – Tiểu Du Thái hơi nghi ngờ, chỗ này bày toàn các búp bê gái xinh đẹp, sao tự nhiên lại thò ra một tên đẹp mắt đến thế này chứ? Chẳng lẽ vì khẩu vị của nhà thiết kế dành cho các nữ cường vương ư? Nghĩ đến đây cô nàng vỗ đét một cái, rất có khả năng nhé.

Lam Sam cũng không biết nên không dám trả lời, cô đột nhiên sờ soạng cái cằm dễ thương một cái, nở một nụ cười vô cùng tà mị háo sắc:

- Lớn lên mà đẹp trai thế này, nhất định chỉ có cái loại công tử bột thôi.

“Công tử bột” nào đó hơi động đậy, nhưng Lam Sam và Tiểu Du Thái vừa nói chuyện nên không nhận ra.

Còn Tiểu Du Thái lại nhằm trúng vị trí giữa hai chân nó mà ngắm, cố gắng tìm một bằng chứng thuyết phục để xác định đây đúng là búp bê.

Đáng tiếc cái quần hơi rộng, vạt áo lại khá dài, khi ngồi xuống che đúng vị trí quan trọng kia. Nói chung là cô không nhìn được.

Sau khi Lam Sam sờ cằm nó, lại cầm một bên mặt, xoay qua bên kia nói:

- Nghe tớ nói này Tiểu Du Thái, bây giờ khoa học kỹ thuật vô cùng phát triển, mặt mũi thế này cũng là bình thường. Hay là cậu mua một con, chơi từ đêm đến sáng luôn, thế nào?

Tiểu Du Thái vẫn đang nghiên cứu:

- Tớ nhất định phải xác định được giới tính của nó đã, không đến lúc mua phải búp bê gái lại phải đem trả lại.

Lam Sam lại nói:

- Vậy dễ thôi, cậu vạch quần ra là thấy rõ ngay thôi.

Tiểu Du Thái không phải không muốn tiến đến vạch quần, nhưng đứng trước đông người thế này mà vạch quần vạch áo thì có vẻ không được hay ho cho lắm, mặc dù đây chỉ là một búp bê tình dục, nhưng búp bê cũng có sĩ diện của búp bê chứ nhỉ… Cô ngẩng đầu lên ngó quanh, xung quanh không có nhân viên trông coi nào. Thực ra vốn là có, nhưng người đẹp quanh đây nhiều quá, các nhân viên đều chạy đi xem hết cả.

Thật chẳng chuyên nghiệp chút nào. Tiểu Du Thái khá tức giận, đang kết luận có nên vạch quần ra xem không, trên đầu chợt có giọng đàn ông vang lên:

- Sao cô lại có thể làm như vậy chứ? - Giọng nói rất gần, từ phía búp bê tình dục vọng lại.

Tiểu Du Thái vô cùng phấn khích:

- Lam Sam, cậu xem này, nó còn biết hờn dỗi nữa kìa. Ha Ha ha, không biết có thể thở gấp nữa không nhỉ….

Lam Sam kinh ngạc không nói lên lời. Tiểu Du Thái chỉ nghe được tiếng “hờn dỗi”, nhưng cô nàng rõ ràng không nhìn thấy nó cử động, đang nghiêng đầu tránh tay cô.

Còn có ánh mắt nó nữa, chớp mắt đã có thần, lúc này đang cau mày khiển trách cô.

Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển đến nỗi có khả năng đem lại những biểu cảm tinh tế đến thế này ư?

Đây rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào chứ….

Hiện tại, suy nghĩ trong đầu Lam Sam là phải chạy thôi.

Nhưng cô còn chưa kịp thực hiện chiến lược lui binh, chỉ kịp thấy nó, à không, “hắn”, hắn đột nhiên đứng dậy, vì động tác quá mạnh nên chân đập vào ghế, cái ghế bị đẩy dịch ra vài phân, tạo lên một âm thanh ma sát chói tai.

Tiểu Du Thái hoảng sợ đến mức ngã dập mông xuống đất, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt duơng mắt nhìn hắn.

Sắc mặt hắn ta có vẻ không được tốt lắm, đen xì như một đám mây xám xịt.

Lam Sam đỡ Tiểu Du Thái dậy, xin lỗi hắn:

- Xin lỗi, xin lỗi, quấy rầy ngài, ngài… Xin hãy từ từ chọn, he he, từ từ lựa chọn…”

Nói xong, cô kéo Tiểu Du Thái chạy trối chết khỏi khu D.

Mãi đến khi thoát khỏi khu D, Tiểu Du Thái vẫn cảm thấy hơi không thật, tinh thần cô nàng vẫn rất hoảng hốt:

- Lam Sam Có phải cái con búp bê đó đã thành tinh không nhỉ?

Lam Sam dở khóc dở cười, lay đầu cô nàng:

- Đó là một người thật.
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 2: Trả thù
Kiều Phong không ngờ sẽ gặp phải loại nữ lưu manh điên cuồng đến thế.

Giữa ban ngày ban mặt, càn khôn sáng tỏ, lại còn ở trung tâm triển lãm quốc gia đông người qua lại nữa chứ…

Anh nhìn một vòng chung quanh, sau đó nhận ra, hình như anh đã xông vào khu vực không có người.

… Người đâu hết rồi?

Người thật thì chả có một mống, mà người giả thì có cả đống lớn luôn. Con nào con nấy đều có dáng vẻ nóng bỏng, ăn mặc gợi cảm.

Anh vô tâm vô thức mà đến cái chỗ thế nào thế này?

Trí nhớ từ tốn đảo một vòng. Hôm nay anh đến đây xem mắt, đối phương là một cô gái theo ngành nghệ thuật, cô nàng hẹn gặp anh tại đây. Anh tới trước, cô gái đó bị tắc đườnug nên đến muộn, anh đợi một lúc, buồn chán nên đi dạo một vòng. Đi một lúc, trong đầu đột nhiên hiện ra một mệnh đề mới, vừa đi vừa tự luận, sau cùng thấy một cái ghế, không tự chủ được mà ngồi xuống.

Sau đó thì lập tức như lão hòa thượng nhập thiền.

À, quên nói, anh là một phó giáo sư, nghiên cứu về phương hướng vi lượng tử vật lý học.

Sau đó thì anh bị đùa giỡn, đối phương không chỉ sờ mặt, mà còn định vạch quần anh…

Một hành vi lưu manh như vậy thật quá mới mẻ đối với nhận thức của Kiều Phong. Cô gái đó còn nói với anh: “Từ từ lựa chọn” nữa chứ, còn về phần chọn cái gì, bây giờ thì đã rõ ràng.

Nghĩ đến đây, anh nhìn đống mô hình đồ chơi xung quanh một lần nữa, những thứ này vốn vô cùng khiêu khích người ta, anh thấy hơi mất tự nhiên, vội vã rời đi.

Khu triển lãm không phải không một bóng người, chẳng qua do anh vừa ngồi đợi ở một chỗ ít người quá. Nhân viên bán hàng ở đây chất lượng khá cao, trông khá bắt mắt, bảo sao người ta không đổ xô nhau đi xem, nhưng anh lại cảm thấy không nên nhìn hau háu vào người đẹp như thế, liệu có phải anh đã mất hứng thú với phụ nữ rồi hay không nhỉ…

Đối tượng xem mắt của anh cuối cùng cũng đến, trước tiên hai người cùng đi ăn trưa.

Trên bàn ăn, cô nàng không thể thiếu việc bày tỏ những nghi vấn của mình đối với Kiều Phong. Cha mẹ anh làm nghề gì, trong nhà có mấy anh chị em, có xe có nhà không, nhà riêng đã được thanh toán hết hay chưa?...

Kiều Phong trả lời rất ngắn gọn, hỏi gì đáp nấy: Cha mẹ anh đều là giáo sư đại học, ngoài ra anh còn có một anh trai, không xe, có nhà, vậy là hết toàn bộ các khoản.

Cô gái đó gật gật đầu, lại hỏi:

- Điều kiện của anh rất tốt như vậy, hẳn nhà riêng đã được sắm từ sớm rồi nhỉ? Có ở trung tâm thành phố không? – Điều kiện này rất quan trọng đấy.

Nhà của Kiều Phong ở khu phía Bắc, gần chỗ anh làm việc. Nhưng khu Bắc thì không được tính là gần trung tâm thành phố lắm, nên anh lập tức lắc đầu:

- Không.

A, vậy là ở ngoại thành rồi? Cô gái khá thất vọng, một lát sau lại hỏi:

- Vậy tài sản cố định trên danh nghĩa của anh là bao nhiều?

Đối với trạng thái tài sản của mình, Kiều Phong mãi mãi không có nhận thức rõ ràng chính xác như hằng số Planck, anh lại lắc đầu:

- Tôi cũng không rõ.

Cô gái tự động phiên dịch thành: về căn bản tôi đây ngoài nhà riêng thì không có tài sản cố định nào nữa.

Sau một cuộc trò chuyện không ra đâu vào đâu, đối phương trong lòng đã có đánh giá với Kiều Phong trên một số phương diện. Đa số các điều kiện đều gần như đều đạt tiêu chuẩn, quan trọng nhất là điều kiện bên ngoài của anh được đánh giá rất cao, trình độ cũng được nâng cấp trên mức bình quân.

Nói chung là có thể tiếp tục khảo sát thêm.

Sau bữa cơm trưa, hai người cùng vào xem triển lãm. Cô gái đó đưa Kiều Phong đến đây với tính toán: xem biểu hiện của anh khi đối mặt với những người mẫu ăn mặc hở hang trên sân khấu thế nào , nhờ đó có thể đưa ra phán đoán cơ bản đối với mức độ háo sắc của anh.

Về cơ bản, Kiều Phong không hề nhìn những cô nàng người mẫu kia, các cô gái này ăn mặc quá thiếu vải, nếu anh cứ nhìn chằm chằm thì thật thất lễ, vậy nên anh một mực nhìn thẳng về phía trước, hoặc nhìn xuống mặt đất, khi nói chuyện với đối phương, anh sẽ nhìn vào mắt cô.

Cô gái kia rất hài lòng với điểm này. Đôi mắt anh rất đẹp, đen trắng rõ ràng, trong sáng, khi nhìn cô chăm chú, cô dường như đang bị vây trong một biển nước trong suốt.

Họ vừa đi vừa trò chuyện. Cô gái này đang giảng giải về lý luận nghệ thuật của mình, và nói với anh về Derida. Kiều Phong yên lặng lắng nghe, cô gái đó lại cho rằng anh không hiểu, vì vậy tỏ ra khá đắc ý. Cô ngượng ngùng cười cười,quay sang bên khác, hỏi:

- Có phải những chuyện này khiến anh cảm thấy nhàm chán không?

- Không. – Kiều Phong lắc đầu. – Rất có ý nghĩa, em có thể nói tiếp một chút về Lyotard, Ham Bas, Feyerabend, tôi cũng rất muốn nghe.

… Quí ngài đẹp trai nào đó ơi, anh có thật chỉ đơn giản là giáo sư vật lý không vậy… Vẻ mặt cô gái đó khá mất bình tĩnh, cũng không dám nói chuyện mạnh dạn như vừa nãy nữa.

Kiều Phong nhận ra thái độ của cô nàng có vẻ không được tốt lắm, nghĩ rằng do mình lỡ lời, lập tức chuyển sang vấn đề khác:

- Thật ra tôi cũng không hiểu biết rõ về nghệ thuật hiện đại lắm, hay chúng ta chuyển sang tâm sự về văn hóa phục hưng đi?

Kế tiếp, cô gái đó nói ngày càng ít.

Vì không thể lý giải được bầu không khí lạnh nhạt lúc này, Kiều Phong cũng không hiểu có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng vì không khí ngày càng trùng xuống hơn, nên hiện tại anh cũng đã được rèn luyện, có thể tỏ ra thản nhiên.

Hai người cùng đi bộ đến khu sưu tầm, ở đây có đủ loại, tập trung đủ cấp độ, trình độ văn hóa, trong đó cũng có một vài bức tranh và đồ cổ giá trị.

Mấy thứ này,Kiều Phong có thể chăm chú tiếp tục ngắm nhìn, không hề có cảm giác thẹn thùng. Ngược lại, cô gái đó đi bên cạnh anh lại đỏ mặt, ánh mắt phiêu loạn.

Rời khỏi khu cất giữ đồ triển lãm, họ đến đại sảnh, Kiều Phong lơ đễnh nhìn lướt qua phía góc phòng, thấy hai bóng dáng khá quen mắt.

Lam Sam cảm thấy thật kỳ diệu, nếu trong trường hợp khác mà nhìn thấy mấy thứ ngày hôm nay, cô nhất định tương đối nể tình, nhưng sau nửa ngày ngao du trong bể hải dương khẩu vị nặng, đột nhiên lại thấy bình tĩnh đến không thể oán trách. Cẩn thận suy nghĩ thì chuyện nam nữ hoan ái vốn là chuyện hết sức bình thường, thật ra không cần phải quá cấm kỵ.

Trong đại sảnh đang quảng cáo phát miễn phí mô hình, Lam Sam và Tiểu Du Thái mỗi người đều nhận một cái đại JJ bằng chất dẻo. Bởi vì mô hình này quá dài, quả thật có thể tham gia vào hàng ngũ vũ khí trong quân đội, cũng không biết là do ai bắt đầu trước, nói chung hai cô cầm mô hình bắt đầu ẩu đả lẫn nhau.

Dù sao chất dẻo xốp có đánh vào người cũng không gây đau, hai cô chơi vui vẻ như được vào đại hội âm nhạc.

Kiều Phong dừng lại.

Đây chính là hai cô gái muốn vạch quần anh.
Cô gái đi xem mắt cũng theo tầm mắt anh mà nhìn sang, bỗng cười rộ lên, nụ cười vừa rụt rè vừa khá không đồng tình.

Mắt Kiều Phong dừng ở camera ngay trên đỉnh đầu Lam Sam. Anh lặng lẽ rút di động ra. Sau 30 giây, Kiều Phong lướt nhìn lên màn hình lớn.

Đối tượng xem mắt nhỏ giọng hỏi:

- Sao anh không để ý đến em thế?

- Hả? Xin lỗi nhé, tôi không nghe thấy, em đang nói gì vậy?

- Em nói, bọn họ thật to gan nhỉ.

Kiều Phong phụ họa:

- Đúng là rất to gan.

Trong đại sảnh đã có người phát hiện ra điểm không thích hợp, họ chỉ trỏ lên màn hình lớn, trêu chọc. Cô gái xem mắt cũng nhìn thấy, vô cùng kinh ngạc mà che miệng.

- Chuyện gì xảy ra thế, anh mau nhìn xem.

Kiều Phong cất điện thoại đi:

- Chúng ta đi thôi.

Càng ngày càng có nhiều người phát hiện ra sự thay đổi trên màn hình lớn, ban đầu chỉ là những hình ảnh quảng cáo, sau đó biến thành những hình ảnh tạp nham, bối cảnh dần như bất động, chỉ còn có hai cô gái ở đó…

Tiểu Du Thái đang chơi đùa vui vẻ, bỗng nhiên lướt mắt qua màn hình lớn, sau đó hét lên:

- Lam Sam cậu nhìn đi, trên màn hình lớn có hai kẻ điên đang cầm JJ đánh nhau kìa.

Lam Sam:

- ….

Cô quay đầu nhìn về phía màn hình lớn. Trên màn ảnh là bóng lưng hai cô gái, ăn mặc y hệt hai cô. Cô không cam tâm mà hơi dơ tay lên, cô gái trên màn hình cũng giơ tay lên.

Cô chăm chú nhìn xung quanh, ừ,, không ai vây lại xem hai người họ.

Tiểu Du Thái choáng váng, cô ngẩng đầu lên tìm kiếm xung quanh xem có camera không.

Sau đó, Lam Sam nhìn thấy mặt của Tiểu Du Thái ngay trên màn ảnh.

Không còn kịp suy nghĩ nữa, trong đầu Lam Sam giờ chỉ có một ý niệm duy nhất.

- Chạy. – Lam Sam hô một tiếng ra lệnh, sau đó ném hai mô hình đi rồi bỏ chạy.

Đi ra ngoài chừng mười bước, Lam Sam nhìn thấy một tờ rơi vứt đi, mặt tờ giấy trơn tuột nên khi tiếp xúc với mặt đất như đạp phải ván trượt.

Hai chân cô trượt giang rộng, mắt thấy đang sắp ngã đến nơi. Tiểu Du Thái lôi cô dậy, nhưng vì không kéo mạnh nên chỉ níu được có nửa người. Ngay sau đó, cô ngã xuống, vai trước chấm đất, đầu nghiêng sang một bên, sau đó, cổ cô vang lên một tiêng “Ca” nho nhỏ.



Lam Sam vẹo cổ lao ra khỏi trung tâm triển lãm quốc gia, tạo hình của cô khá khác biệt nên hấp dẫn vô số ánh mắt. Tiểu Du Thái chặn một cái taxi lại, đỡ Lam Sam vào xe. Lam Sam bị ép nghiêng đầu, mái tóc đen che khuất nửa khuôn mặt, cô lười chỉnh lại, chật vật ngồi xuống ghế.

Tài xế thấy cô cử động bất tiện, liền hỏi:

- Em gái này bị sao vậy?

Tiểu Du Thái đáp:

- Đừng nói nữa. Sư phụ phiền anh đưa chúng tôi đến bệnh viện ngay.

- Được ngay. – Tài xế lại nói: - Hiện giao thông đã khá hơn một chút rồi, sáng nay thì chắc chắn đã tắc nghẹt đường rồi.

Qua kính chiếu hậu, Tiểu Du Thái quan sát tài xế lái xe, anh ta là một thanh niên còn khá trẻ, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ, nhưng trên trán lại có một cục u trông rất kỳ quái, cô kinh ngạc:

- Sư phụ ơi, anh có thể thấy ấn đường của mình không? Đấy đấy đấy… trông rõ cực nhé. – Xanh biếc như màu lá cây luôn.

Sư phụ kia vui vẻ cười phốc một tiếng:

- Cô cứ yên tâm, tôi không phải đang bị vận đen quấn thân đâu, thực ra chỉ là gặp trúng ôn thần thôi. Hôm nay tôi gặp một cô nàng xinh đẹp trên đường, thấy người đẹp thì sáng mắt, mới trêu ghẹo cô ấy có hai câu, kết quả là cô nàng ấy nóng tính quá, nhặt một hòn đá lên chọi tôi.

Tiểu Du Thái nhếch miệng:

- Con gái nhà ai mà ra tay tuyệt tình vậy chứ?

- Ai mà biết được… Thật ra cũng chẳng sao, nhưng nhục một nỗi lại làm lỡ chuyện làm ăn. Hôm nay có vài người lên xe, vừa mở cửa đã thấy ấn đường xanh lè, quay đầu đi thẳng.

Tiểu Du Thái bị chọc đến mức trợn mắt.

Tài xế còn nói, nếu cô gái đó dám ngồi lên xe hắn, hắn nhất định sẽ chở cô ta đi thật xa, ném cô lại Vạn Lý Trường Thành rồi mặc kệ cho cô tự về.

Tiểu Du Thái lại hỏi:

- Nếu nhỡ cô ấy gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?

- Không có chuyện đấy đâu, tôi sẽ lái xe theo bên cạnh cô ấy.

Nói xong hai người đều cười ha hả.

Lam Sam một tay đỡ cổ, một tay kéo tóc, cố gắng che thật kín khuôn mặt, đồng thời trong lòng cô âm thầm đổ lệ. Ôi hôm nay đi ra ngoài chơi, chuyện gì cũng thật là…
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 3: Đại thần
Lam Sam đến được bệnh viện, kiểm tra vài cái, may là xương khớp không bị tổn thương. Bác sĩ để cô nằm thẳng xuống, dán một lá cao thuốc, rồi kê thêm vài đơn thuốc khác, cho phép cô về nhà nghỉ ngơi, mấy ngày tới không được cử động cổ mạnh.

Bị thương cũng có cái hay ví dụ như… cô có thể xin nghỉ ốm.

Lãnh đạo trực tiếp của cô gọi là lão Vương, là một người đàn ông trung niên đã li hôn. Lão Vương nghe thấy Lam Sam xin nghỉ ốm một tuần, ông ta rống lên trong điện thoại, chỉ hận không thể ném cô trở lại lò luyện đan.

Lam Sam cau mày vì bị ông ta mắng, cô kéo di động ra xa, bình tĩnh đáp:

- Được, vậy mai tôi vẫn sẽ đi làm, nhưng tôi nói trước nhé, hiện tôi đang dán cao, mùi rất kinh, cổ còn bị băng bó, nếu sếp không sợ khách hàng lo ngại về công ty chúng ta toàn là những kẻ lỗ mãng, tôi sẽ cố gắng dựng người dậy mà làm kẻ hầu người hạ chịu khó chịu khổ phục vụ sếp.

Lão Vương lại than thở vài câu, không còn cách nào khác là đành đồng ý với yêu cầu của cô.

Một tuần sau, Lam Sam đã khỏi hẳn, quang vinh anh dũng quay lại với công việc.

Đồng nghiệp và cấp dưới đều nhiệt tình chào hỏi, an ủi cô. Không thèm quan tâm là thật lòng hay giả dối, Lam Sam nhận toàn bộ các lời thăm hỏi, cười đến mức cơ mặt đông cứng lại.

Trước tiên cô đến phòng nhân sự, chuyên viên phụ trách nhân sự là Tiểu Lưu vừa thấy Lam Sam, liền cười nói:

- Ôi, vui quá, chị Lam đã đến rồi.

Lam Sam vui vẻ hơn:

- Sao, nhớ tôi đến thế cơ à?

- Nhất định rồi. – Tiểu Lưu là người Đông Bắc, lúc nói chuyện không để ý, khẩu âm sẽ vẫn khá quê, rất vui tính: - Không chỉ có em, cả công ty này ai cũng này ai cũng nhớ ngài hết. Nhìn xem, giám đốc Vương không có ngài thì dường như sắp lìa cả tay ra rồi.

Lam Sam hiểu ý Tiểu Lưu khen cô là trợ thủ đắc lực của giám đốc Vương, cô nhái giọng của Tiểu Lưu:

- Em đừng vùi dập chị thế, chị ngu dốt lắm.

Tiểu Lưu cười nói:

- Ngài cứ khiêm tốn. Ở đây có ai không biết đến sự tài giỏi của ngài đâu, đừng nói đến chỉ tiêu doanh thu, kể cả là bán hàng đa cấp cũng rất ổn nhé.

- Em giỏi thế, đáng nhẽ phải làm thầy bói chứ.

Lèo nhèo với Tiểu Lưu một lúc, cô chạy về phòng tiêu thụ. Công ty hiện cô đang làm việc tên là “Công ty buôn bán ô tô 4S”, quy mô chỉ tầm tầm hạng trung. Một tay phòng tiêu thụ đều do lão Vương quản lý, dưới ông ta có hai đội trưởng, một trong số đó là Lam Sam. Hai đội trưởng quản lý hai đội tiêu thụ biệt lập, không có ngày nghỉ lễ Tết, một đội chịu trách nhiệm tiếp đãi khách hàng, một đội có trách nhiệm khai thác khách hàng bên ngoài, trách nhiệm của hai đội này là luân phiên.

Hôm nay đến phiên Lam Sam phải đón tiếp khách hàng. Lúc Lam Sam về phòng, vài nhân viên phụ trách cố vấn tiêu thụ đang ghé tai nhau buôn chuyện phiếm, một tuần cô không đến, họ khá thoải mái nha.

Lam Sam bắt họ trở lại vị trí làm việc, nên họ không tán gẫu nữa mà có người cúi đầu chơi game trên di động.

Lam Sam cũng không phải là quản lý quá nghiêm khắc khiến cấp dưới phải oán hận. Dù sao trong giờ làm việc ngày hôm nay, hiện vẫn chưa có khách đến. Cô rót một ly cà phê, sờ sờ cổ, hết sức linh hoạt, vừa nhâm nhi vừa nghe ngóng, không tồi, không bị lưu lại mùi cao dán.

Một lúc sau, vài vị khách lục tục kéo vào. Một số nhân viên tiêu thụ đang bận rộn, nhiệt tình đón tiếp, tham khảo nhu cầu của khách rồi rẫn khách đi xem xe v.v.

Bán xe không phải như bán cải trắng, giao dịch mười vạn tệ, không thể chỉ một lần là thành. Nhân viên cố vấn tiêu thụ tiếp vài ba khách, vẫn chưa được đơn hàng nào, chỉ ghi lại thông tin để lần sau khách tiếp tục quay lại xem xe. Lam Sam sợ mất khách nên theo sau chân họ tươi cười.

Lại có người đẩy cửa bước vào, mọi người trong đại sảnh nghe thấy tiếng động đều ngẩng đầu lên nhìn, thái độ của họ đều như gặp ma hết.

Anh ta có thân hình cao lớn, mặc một bộ đồ rằn ri dành cho lao động chân tay thấp kém, nước da màu đồng lồ lộ, vừa nhìn đã biết là dân lao động. Trên mũi vẫn đeo cái kính râm to đùng, tay đang kẹp nửa điếu thuốc còn đang cháy dở. Quần áo thì bẩn thỉu, chỗ nào cũng dính vôi vữa. Một người như vậy lại bước vào một nơi sáng sủa sạch sẽ như phòng trưng bày ô tô hạng sang làm gì.

Hai nhân viên bán hàng nhìn nhau, họ đều không có ý định đón tiếp vị khách này. Bọn họ chính là kiểu bọ ngựa bắt ve, luôn nghĩ chúng ta chỉ bán xe cho kẻ có tiền, anh không có tiền, chúng tôi chẳng thừa hơi phí sức cho anh. Thậm chí có nhân viên nông cạn còn nói với anh ta rằng:

- Người anh em, chúng tôi không bán xe kéo đâu.

Anh ta cũng chẳng tức giận, nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng chỉnh tề:

- Xem cũng không được à?

Lam Sam trừng mắt lườm cấp dưới, cô đi tới, lễ phép cười với anh ta, liếc nhìn điếu thuốc trên ta anh:

- Thưa ngài, khu vực này chúng tôi cấm hút thuốc, xin ngài hãy tắt thuốc.

- Thật ngại quá. – Anh ta nói, tiện tay ném điếu thuốc vào gạt tàn ở góc phòng.

Lam Sam đưa tay ra, làm một tư thế “Mời”:

- Mời ngài qua bên này, chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện.

Anh khá bất ngờ, nhưng vẫn theo Lam Sam đến khu tiếp khách. Lam Sam hỏi anh ta muốn uống gì, anh trả lời là trà, ngay lập tức Lam Sam đích thân rót cho anh một ly trà.

Mọi người trong đại sảnh khó hiểu nhìn họ.

Vị khách này họ Ngô, đang đến xem xe cho em trai mình. Em trai anh ta là kiểu người khá nhàm chán và bướng bỉnh.

- Cứ nhất định phải đích thân quay biển số xe cơ. – Anh ta oán giận nói.

Trong lòng Lam Sam đã có phán đoán của mình. Tin tức được tiết lộ chính là nếu không đi quay biển số, anh ta sẽ có biện pháp khác. Không phải là quyền, thì chính là tiền.

Lam Sam không đổi sắc mặt, lại hỏi:

- Vậy em trai anh đã lựa chọn loại xe nào chưa? Hoặc anh ấy có thiên về kiểu dáng nào không?

- Nó hả, nó thích khiêm tốn, không quá phô trương.

Lam Sam cười, giọng vẫn nhẹ nhàng:
- Nếu ý ngài đã vậy, chúng ta sẽ xem những mẫu mã xe theo kiểu dáng khiêm tốn, nhưng nội thất sang trọng, có gu một chút.

Anh tháo kính râm xuống, gật đầu với cô, nhe răng cười:

- Rất đúng ý tôi, tôi cũng thích vậy.

Vừa thấy mặt anh ta, Lam Sam khá sững sờ. Người này rất đẹp trai. Ngũ quan cường tráng rõ nét, vô cùng khỏe khoắn, nhưng không phải cái kiểu mạnh mẽ thô lỗ.

Thói quen rèn luyện hàng ngày giúp Lam Sam nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô đề cử với anh một chiếc xe được đánh giá không tồi:

- Ngài thấy A4 thế nào? Nó sẽ giúp chúng ta tiết kiệm được một khoản kha khá đấy.

Anh ta lại hỏi:

- Người đẹp này, cô không sợ tôi vừa từ công trường tới, không mua nổi xe của cô à?

Lam Sam thầm nghĩ, chị đây mà coi ngài là thợ xây thì uổng phí mấy năm chị lăn lộn rồi. Không có mắt nhìn người sao có thể làm nghề tiêu thụ chứ. Cứ căn cứ theo cách ăn mặc để phán đoán địa vị xã hội cũng không sai, nhưng đấy không phải là khuôn vàng thước ngọc đâu. Điều phản ánh chân chính thân phận của một người chính là cách giao tiếp và khí chất của anh ta. Người này vừa vào cửa đã không hề khúm núm, khí chất tỏa ra rất mạnh mẽ, dễ dàng nhận thấy không phải là kẻ dưới, bị chế nhạo cũng không hề tự ti mặc cảm hay vội vàng xao nhãng mà phản bác, đấy là kiểu nhàn nhã mà không quá bức bách nên rất tự tin, thong thả, bị yêu cầu tắt thuốc cũng có thể xin lỗi và thuận theo, nên thấy được là được xuất thân gia giáo không tồi…

Nói chung không bao giờ có chuyện cô nhìn nhầm người đâu.

Anh nhấp một ngụm trà, đặt ly trà xuống và nói:

- Tôi không để ý dòng A bao giờ, chỗ các cô có R8 không?

Tuy biết anh ta rất có tiềm năng, nhưng khi nghe nói thế, tim Lam Sam đập nhanh một nhịp.

Một chiếc xe R8 mới coong không cũng đã hơn 200 vạn tệ đấy.

Lam Sam ôm ấp cái nhìn kính nể dẫn anh ta đi thử xe.

Sau khi xem xét thu được kết quả tương đối hài lòng, anh ta chọn màu trắng, là chiếc mới nhất vừa về hiện nay. Lam Sam định giục anh ta làm hợp đồng kiểm định, không ngờ anh đã đi trước một bước nói:

- Không tồi, lấy cái này đi, hôm nay tôi đặt trước nửa tiền, mấy ngày nữa sẽ đến lấy xe.

…. Rất hào phóng!

Theo các thông tin anh ta điền trong tư liệu , nhìn thấy ở mục số điện thoại liên lạc có viết hai số điện thoại di động.

- Một là của tôi, hai là của em trai tôi. – Anh ta giải thích.

Tiếp theo là ký hợp đồng, giao tiền đặt cọc và các quy trình tiếp theo. Lam Sam dẫn cấp dưới nhiệt tình tiễn anh ta về.

Lúc quay lại phòng, ánh mắt các thuộc cấp nhìn cô đầy ngưỡng mộ.

…..

Thẳng cho đến giờ tan tầm, khi về đến nhà, tâm trạng Lam Sam vẫn còn khá kích động. Không phải cô chưa từng bán được những chiếc xe hạng sang, nhưng hôm nay vị thổ hào này vô cùng dứt khoát, thậm chí còn không thèm liếc qua giá, thật đúng là hiếm gặp. Nghề bán ô tô vốn được phân chia thành các thang bậc. Ở mỗi showroom bán xe, các nhân viên kiếm lợi trên cùng một không gian, giá cả cụ thể đều do nhân viên bán hàng nắm rõ, nếu bán trên mức giá quy định trong bộ phận, cô sẽ nhận được 35% lợi nhuận , nếu theo quy định này, số tiền cô nhận được tương đối khả quan. Hơn nữa còn thêm tiền thưởng tháng nữa chứ… Càng nghĩ càng vui, ngay lập tức cô gọi cho Tiểu Du Thái để khoe.

Tiểu Du Thái nhận điện thoại , không ngờ cô nàng cũng đang đắc ý, lên tiếng trước:

- Lam Sam, hôm nay tớ nhìn thấy một loại gia súc!

- Là dê hay là ngựa thế? Cái gì mà chưa được gặp thế, để cậu phải phấn khích thế này?

- Là con người! Tớ muốn chết đây, cậu không biết hắn ta ghê gớm đến mức nào đâu. Người ta 15 tuổi đã lên đại học, lại còn trâu bò nhất trường đại học, đến năm 25 tuổi đã là phó giáo sư rồi đấy.

A, hóa ra là thành phần tinh anh cơ đấy, Lam Sam bình tĩnh trả lời:

- Người trâu bò cũng thật là nhiều nhỉ… Sao cậu lại biết hắn ta thế?

- Tớ không biết hắn đâu, chỉ mới được đọc tài liệu về hắn thôi. Gần đây công ty mình có một hạng mục lớn, muốn mời vài cố vấn cao cấp. Cấp trên ra trọng trách, các chị em trong phòng bất kể bán sắc hay phải cầu cha xin mẹ thế nào, nói chung là nhất định phải cướp anh ta về.

Lam Sam cảm thấy cô nàng này hơi quá lời:

- Có loại thần thánh như vậy cơ à?

- Có, thật sự có mà! Loại gia súc này cậu có biết ác nhất là gì không? Anh ta vốn là một giáo sư vật lý, đối với công việc của chúng ta chỉ thuần túy như chơi cổ phiếu vậy, ôi đâu biết người trần mắt thịt như chúng ta phải lăn lộn đến mức nào chứ.

Lam Sam hiểu cái biểu cảm này rồi, cô an ủi cô nàng:

- Cậu cũng có làm phải nghiên cứu đâu.

- May mà tớ không làm nghiên cứu, cậu không biết khi sếp tớ nghiên cứu tư liệu của lão tổ tông đó thì biểu cảm đặc sắc đến mức nào đâu, nếu không có ai ở đó, ông ấy hẳn sẽ quỳ xuống mà vái lạy mất. Tiếc là trong tư liệu thiếu ảnh chụp nên tớ chưa được diện kiến dung nhan đại thần.

Lam Sam nói:

- Chắc chắn là rất khó coi, kẻ khác người nghịch thiên đến vậy, nếu mà còn dễ nhìn thì còn để ai sống nổi nữa chứ? Chắc chắn lúc đó anh ta cũng không sống nổi mà bị bạn cùng phòng hạ độc 108 lần rồi.

Tiểu Du Thái sâu sắc đồng ý.

Luyên thuyên một hồi với Tiểu Du Thái về đại thần biến thái, Lam Sam kể cho cô nàng nghe về đơn đặt hàng lớn hôm nay mình vừa kiếm được. Tiểu Du Thái cũng rất cao hứng – làm thịt Lam Sam.

Vừa dập máy thì có tiếng chuông cửa, là người giao thức ăn do Lam Sam đặt đến, vì cô buôn điện thoại quá hăng say nên giờ vẫn chưa thấy đói, nhìn thoáng qua cơm nước lại chẳng có khẩu vị gì, nên lập tức vứt sang một bên không thèm ăn.

Đến buổi đêm, trong giấc mơ, Lam Sam thấy mình đang ngủ trên rất nhiều nhân dân tệ.
 
Last edited by a moderator:

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,181
Reaction score
290
Points
83
Chương 4: Người xa lạ
Buổi trưa, Kiều Phong vừa dọn mâm ra, anh trai anh đã về đến nhà. Anh trai anh tên là Ngô Văn, hai anh em họ, một người theo họ cha, một người theo họ mẹ.

Nhà họ có một truyền thống là bất kể bận rộn thế nào, mỗi tuần đều phải dành thời gian ăn cùng nhau một bữa cơm. Nhưng hiện tại cha mẹ họ đều không có mặt ở thành phố B.

Cha Ngô Văn hiện đang là giáo sư khoa gỗ của đại học A, là một học giả nổi tiếng được mời sang Nhật Bản diễn thuyết, dự tính sẽ ở lại Nhật Bản một thời gian. Mẹ Kiều giáo sư hiện đang giữ cương vị tại khoa văn học dân gian thuộc đại học B, hiện bà đang đưa học sinh đến Quảng Tây để sưu tập các ca khúc dân ca của dân tộc thiểu số, có thể gọi là “lên vùng cao công tác".

Không thể gặp mặt, nhưng vẫn có thể nhìn thấy nhau. Chỗ của Kiều giáo sư thông tin liên lạc bất tiện, không có điều kiện lên mạng, bởi vậy nên Kiều Phong chỉ kết nối được với Ngô giáo sư.

Múi giờ giữa Trung Quốc và Nhật Bản chỉ khác nhau có 1 giờ đồng hồ, hai bên phân chia để mỗi bên chậm nửa giờ, cùng ăn bữa cơm trưa.

Hai anh em ngồi vào bàn ăn, Kiều Phong nhấn nút điều khiển từ xa, khuôn mặt của giáo sư Ngô xuất hiện to uỳnh trên mặt đồng hồ.

Ngô giáo sư vô cùng hào hứng:

- Hai con, lâu lắm không gặp.

Kiều Phong sửa lại lời ông:

- Cha à, chúng ta vừa gặp nhau cuối tuần trước đấy.

- Con thì biết gì, đây là ngôn ngữ hiện hành… Để cha xem các con ăn gì nào?

Ngô Văn nói:

- Thưa lão đại đầu, ngài vừa mới đến Nhật Bản chưa được bao lâu mà khẩu âm đã thay đổi hết rồi.

Kiều Phong lại ấn một nút trên chiếc điều khiển từ xa khác, kéo TV đến một camera đặt dưới thấp thấp, rung đùi đắc ý, trên màn hình lập tức chiếu đến các món ăn đang bày trên bàn họ. Nộm măng tây, rau chân vịt xào trứng gà, canh tôm nõn bóc vỏ, chân giò hầm cách thủy, ngoài ra còn có một đĩa cá trích om đậu.

Ngô Văn đang gắp miếng chân giò hầm, nước thịt màu hổ phách ngập miếng thịt, vài hạt vừng rắc rải rác quanh dường như đang tỏa ra mùi hương thơm nức. Anh hỏi:

- Camera khác, mới mua à? – Nói xong liền cúi xuống cắn một miếng thịt, vị chua chua ngọt ngọt thật đậm đà, thơm mà không hề ngấy.

Ánh mắt Kiều Phong vẫn chăm chú theo dõi lên màn hình, đáp:

- Không, em tự sửa đấy.

- Em đúng là rỗi hơi đến nhức trứng.

Màn hình chiếu một lúc rồi quay về hình ảnh ban đầu.

Ngô giáo sư đang kêu la thảm thiết trên TV:

- Đều là các món cha thích. Các con thật quá dã man.

Ngô Văn lại rất vui vẻ, cố tình nhai thật khoa trương, nuốt xuống đống đồ ăn trong miệng, hỏi ông:

- Lão đại đầu, ngài đang ăn gì đấy, cho con xem nào?

Trên màn hình truyền đến một đĩa sughi, một ít hoa quả va một bát mì. Ngô Văn “xì” một tiếng cười khẽ.

Giáo sư Ngô vô cùng bi phẫn:

- Con cứ đợi đấy.

Những lời như thế làm gì có sức uy hiếp, Ngô Văn tiếp tục vô cùng khoan khoái. Ba cha con vừa nói chuyện phiếm, vừa hỏi thăm về việc đi xem mắt gần đây của họ. Ngô Văn tiết lộ với giáo sư Ngô dạo này Kiều Phong rất hay đi xem mắt.

Kiều Phong bình tĩnh thẳn thắn nói:

- Không chỉ vì bản thân, con còn muốn giúp anh trai thôi.

Ngô giáo sư lại mắng Ngô Văn, dọa mach Kiều giáo sư, lúc này Ngô Văn mới khiêm tốn hơn một chút.

- Khi nào cha về ạ? – Ngô Văn hỏi cha mình.

Giáo sư Ngô đáp:

- Nghỉ hè.

Ngô Văn gật đầu:

- Cha nhớ mua một ít đặc sản Nhật Bản về đấy nhé.

Ánh mắt giáo sư bỗng trở nên vô cùng ẩn ý, ông nhìn một cái mà chỉ có đàn ông mới hiều chăm chú qua camera, một lúc lâu sau mới đáp:

- Tốt.

- … - Ngô Văn cảm thấy nhất định ông lại hiểu lầm rồi.

Sau bữa trưa, đến lúc chào tạm biệt, Ngô giáo sư mới ngừng lảm nhảm:

- Lão đại nhớ để mắt đến lão nhị, đừng để cho nó bị bắt nạt đấy.

- Yên tâm đi.

- Lão nhị, nhớ để mắt đến lão đại, đừng để cho nó đi bắt nạt người ta đấy.

- Tốt.

Sau khi chặn lời cha, Ngô Văn gõ vào bát Kiều Phong:

- Anh để em đi xem mắt, em có ý kiến à?

- Không. – Kiều Phong nói vậy vì anh thích đi xem mắt. Gần đây anh đang phát minh một phần mềm sưu tầm và tập hợp thông tin của các đối tượng muốn hẹn hò, sau đó phần mềm này còn phân tích tự động các ưu điểm trong tính cách của họ, ngoài ra phân tích các ghép đôi. Có phần mềm này, đi xem mắt cũng không cần ra cửa, giảm rất nhiều phiền toái. Mấy ngày nay, anh đi xem mắt rất nhiều cũng vì cần khảo nghiệm lại phần mềm, thu hoạch hàng mẫu số liệu.

Kiều Phong nói cho anh trai suy nghĩ của mình, Ngô Văn tức giận cốc anh một cái, chỉ hận anh không chịu thua kém. Lúc trước, thấy Kiều Phong tích cực đi xem mắt, anh còn cho rằng tên tiểu tử thối này bắt đầu có chuyển biến chứ.

Ngô Văn chợt nhớ ra một chuyện, anh đẩy một danh thiếp lên bàn:
- Anh đã xem hộ cho em một chiếc xe rồi đấy, định mấy ngày nữa mới nói cơ, nhưng sắp tới anh dự định có một chuyến công tác. Nếu em đã rảnh đến nhức trứng thế này thì tự đi đi, còn nếu trứng vẫn chưa đau thì chờ anh trở về giúp em. Đây là danh thiếp của họ, một người rất tốt đấy.

Tầm mắt Kiều Phong hơi nghiêng trong lúc lơ đãng nhìn lướt qua dòng tên trên danh thiếp. Một dòng chữ khỏe khoắn trên giấy vàng, hai hắc sắc số ba to thêm một chữ khải cực kỳ bắt mắt: Lam Sam.

……

Lam Sam lại vừa đuổi khéo một vị khách hàng rất thần kỳ, cô hơi mệt, trốn trong góc phòng gọi cho Tiểu Du Thái.

Nhân viên tiêu thụ ô tô lại là chức nghiệp khác người. Vì cần cân nhắc tính chất đối tượng, thời điểm bán hàng ít nhiều vẫn phải nhìn mặt mà bắt hình dong, để ý đến hình tượng, khí chất của đối phương. Hậu quả mang lại là một vài cô nhân viên trẻ đẹp không biết bị khách hàng lôi đi lúc nào không biết. Xem xét một cách khách quan, những cô gái như Lam Sam luôn đánh giá thấp điều này, nếu không phải là bị những vị khách giàu xổi thích thì tình hình cũng không quá đặc biệt nghiêm trọng. Có người nào đó còn nói về salon 4S là cứ cách vài tháng lại phải thông báo tuyển dụng nhân viên tiêu thụ.

Nhưng dù sao, không nhiều không có nghĩa là không có. Hôm nay Lam Sam gặp phải một vị khách rất quá đáng. Anh ta không động chân động tay, nhưng mồm miệng liên tục trêu chọc người khác, Lam Sam không thể nổi nóng, chỉ có thể cười cười lạnh mặt, tìm biện pháp cho hắn biến đi.

Đợi hắn đi khỏi, Lam Sam không biết làm gì khác là mở ra một hình thức trào phúng qua điện thoại:

- Cậu nói xem, nếu hắn ta mà đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ, chị đây còn chấp nhận chịu thiệt một chút, coi như đang cống hiến cho hòa bình thế giới đi… Hắn còn chẳng bằng Ngô Mạnh Đạt, lại còn cộng thêm mấy chục cân, khiến người ta làm sao mà thốt ra lời được chứ? Có lòng mà chẳng có lực.

Ở đầu dây bên kia, Tiểu Du Thái an ủi Lam Sam, cùng chửi bới lão quỷ háo sắc trong truyền thuyết nào đó. Giọng Tiểu Du Thái giòn giã, tốc độ cực nhanh như đang phóng đạn bùm bùm, khiến cho tinh thần phấn chấn, rất có khả năng nâng cao công dụng giải lao nhé.

Lúc đó Lam Sam đang liên tiếp đón nhận những tiếng pháo nổ, bỗng nhiên có tiếng hừ nhẹ.

Cô rất nhanh nhẹn, che microphone và ngẩng đầu lên, đề phòng nhìn mọi phía, không có ai.

Giữa ban ngày ban mặt, làm gì có ma, chẳng lẽ vì cô quá kích động mà ù tai à?

Lam Sam lại tiếp tục thao thao bất tuyệt qua điện thoại với Tiểu Du Thái.

Đồng thời, cách vị trí Lam Sam đứng không xa có một người đàn ông , phát hiện mình lại không được trông thấy, anh ta hơi nhíu mày, sau đó ho nhẹ.

Lam Sam hết sức xác định mình không nghe lầm, cô tức giận:

- Rốt cuộc là ma quỷ phương nào, còn không lăn ra đây cho bà xem.

Anh ta hơi bất đắc dĩ:

- Tôi ở ngay sau lưng cô.

Lúc đó Lam Sam mới quay người lại, anh ta đứng quá gần, vượt qua khoảng cách an toàn giữa hai người xa lạ. Đột nhiên trước mặt xuất hiện một người sống to đùng, Lam Sam “A” lên một tiếng sợ hãi, ném văng di động ra xa.

- Ôi áy náy quá, áy náy quá! - Cô cảm thấy xấu hổ vì sự luống cuống của mình, khom lưng cúi xuống nhặt điện thoại lên. Di động bị va đập mạnh, tự động cup máy.

- Nên xin lỗi là tôi chứ, tôi không có ý định nghe trộm cuộc nói chuyện của cô.

- Ngài khách khí quá. – Lam Sam thẳng lưng đối diện anh, lúc này cô mới nhận ra người đàn ông đối diện rất anh tuấn, ngũ quan khôi ngô nhưng hơi sắc sảo một chút, thoạt nhìn thì hơi tàn nhẫn, hơn thế khí chất còn rất lạnh lùng.

Anh ta mặc một cái áo sơ mi bằng lụa đen, bên ngoài là comple đen, giá có vẻ không hề thấp, là hàng may thủ công. Ở phần eo của chiếc vest có một điểm nhấn trong thiết kế, tạo thành một đường cong nhỏ lõm vào, tôn lên đôi vai rộng, lưng thon và cặp chân dài.

Lam Sam thấy thật kỳ quái, chẳng biết dạo này cô gặp vận cứt chó gì mà gặp toàn cực phẩm đẹp mắt thế này.

Nhưng kỳ lạ hơn chính là… anh ta là ai thế?

Cô hơi băn khoăn không biết anh có nghe được nhiều không, nhỡ anh ta nghe thấy toàn bộ cuộc nói chuyện của các cô về vị khách thổ hào kia thì sao? Vòng đi vòng lại một vòng, công việc của cô hoàn toàn dựa vào việc giữ khách hàng, không thể để lại tiếng xấu được. Trong lòng nghĩ vậy, nhưng mặt vẫn không hề biến sắc, cô cất di động đi, điều chỉnh tâm tình thật tốt, mỉm cười với anh:

- Thưa ngài, ngài muốn mua ô tô ạ?

Anh bị lung lay bởi nụ cười của cô, ngây người trong chớp mắt, lập tức trả lời:

- Tôi định xem trước một chút.

Rất có ý tứ, cô đang làm việc ở hành lang thuận tiện lại bắt được một vị khách hàng nhé. Lam Sam thấy hơi bị囧, nên dẫn anh đến khu vực trưng bày và tiếp khách. Vừa đi, hai người vừa hàn huyên vài câu. Lam Sam biết được anh ta tên là Tống Tử Thành, đang định mua xe cho mình, hỏi về kiểu dáng xe anh ưa thích, anh lại đáp là dựa vào tâm tình.

… Này thế là thế nào thế hả.

Còn về vấn đề tại sao một khách hàng chất lượng cao như vậy lại không được phòng tiêu thụ tiếp đón và lạc đến khu làm việc… tạm thời vẫn còn là một ẩn số.

Lam Sam đưa Tống Tử Thành đi xem một vài chiếc xe, anh ta hỏi rất nhiều vấn đề, có một vài câu hỏi khá gian manh. Lam Sam nhất nhất kiên trì giải đáp. Nói thật thì thoạt nhìn Tống Tử Thành có phần nguy hiểm, nhưng cô thích những khách hàng như vậy. Những vấn đề anh ta hỏi rất chuyên nghiệp, nên khi đưa ra câu trả lời, cô cảm thấy rất tự hào, cảm thấy mình thật chuyên nghiệp, cực kỳ trâu bò.

Hơn thế, anh ta luôn quan tâm đến các vấn đề rất có chiều sâu, nhất định là một con người cực kỳ sâu sắc nhé. Người như vậy sẽ không bao giờ có hứng thú đi truyền bá tin tức bát quái của người khác đâu. Nên tạm thời cô có thể bảo vệ được uy tín của mình rồi.

Cô có thể nhận ra Tống Tử Thành tương đối hài lòng với đáp án của cô. Hai người họ không giống như đang bán xe hơi mà như đang tiến hành thăm hỏi qua lại.

Sau cuộc thăm hỏi, anh cũng không xác nhận rõ là mình không mua xe, Lam Sam không hề biểu hiện một chút hoảng hốt vội vã, dù sao hạn mức của cô trong tháng này đã vượt quá, hơn nữa còn ký được đơn hàng trị giá 200 vạn, hiện không cần vì năm đấu gạo mà phải khom lưng uốn gối.

Tống Tử Thành nhận danh thiếp của Lam Sam, rồi cô vui vẻ tiễn anh ta về. Anh ta đánh xe một vòng, sau đó quay về đỗ tại một vị trí ngay cạnh salon 4S.

Vừa vào trong xe, điện thoai đã vang lên. Tống Tử Thành nhận điện thoại.

- Anh yêu, em nhận được váy rồi, chân thành cảm ơn anh nhé! – Đầu bên kia là một giọng nói ôn hòa nhưng không màng danh lợi, mềm mại như lụa.

Tống Tử Thành thưởng thức tấm danh thiếp trong tay, màu vàng trên tấm thẻ nhỏ càng khiến anh không thể ngừng nhớ đến đôi tay trắng nõn nà thon dài nhanh nhẹn mà ưu nhã, nhan sắc xinh đẹp tựa như một nàng công chúa mang huyết thống cao quý, tựa như một quý bà trong hoàng tộc trầm tĩnh mà hoa lệ.

Nghe thấy âm thanh vui vẻ cảm ơn của cô gái, anh không hề biến sắc mà lên tiếng:

- Ừ.

Cô gái lại hỏi:

- Đêm nay anh có đến không?

- Không.

Cô không tiếp tục hỏi nữa, chỉ nói thêm với anh vài câu, rồi cúp máy.

Đúng là một người rất biết điều.

Nhưng ấn tượng của anh đối với cô ta, chỉ là biết điều.
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom