Full Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 155
<!-- -->

Ai, rốt cuộc là cái đồ gì! Trong giấc mơ Mạc Tiểu Hàn phiền não nhăn mày. Vừa cứng lại nóng, cây gậy gỗ này để không đúng nơi a. Khiến cô không ngủ ngon.

Cuối cùng Mạc Tiểu Hàn từ trong giấc mơ tỉnh lại. Vừa đưa tay sờ, nhất thời bị dọa đến tỉnh táo hoàn toàn!

Cái cô…, cô…, cô… Vừa sờ tới là vật kia sao?

Thân thể bị người từ phía sau ôm thật chặt, không cần đoán, Mạc Tiểu Hàn cũng biết là Sở Thiên Ngạo, trên người hắn có một mùi vị nhẹ nhàng tựa như nước hoa, bất luận tắm rửa như thế nào cũng không sạch. Thật ra thì Mạc Tiểu Hàn rất thích mùi vị này.

"Chào buổi sáng. Vật nhỏ, đã tỉnh rồi hả?" Giọng nói trầm thấp mà từ tính của Sở Thiên Ngạo từ phía sau lưng truyền đến, lại khiến sắc mặt Mạc Tiểu Hàn trong nháy mắt hồng thấu

"Hôm qua không phải nói anh nên về nhà sao?" Tư thế này quá mập mờ, Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là mạnh miệng tìm đề tài.

"Mưa lớn như vậy, em thật sự muốn anh về sao?" Sở Thiên Ngạo ôm Mạc Tiểu Hàn chặt hơn, hoàn toàn không chú ý nơi nào đó của mình đang đỉnh ở giữa hai chân Mạc Tiểu Hàn.

"Ưmh...... Tư Hàn có thể đã tỉnh, em đi ra ngoài xem một chút." Mặc dù đưa lưng về phía Sở Thiên Ngạo, mặc dù đã đã làm nhiều lần như vậy, nhưng tư thế này vẫn khiến Mạc Tiểu Hàn cảm thấy xấu hổ.

"Vật nhỏ, xấu hổ có đúng không?" Giọng nói nhẹ giống như rỉ vào tai, hơi thở nóng bỏng phun vào tai cô, Sở Thiên Ngạo chính là đang khiêu khích cô!

"Không có! Tại sao phải xấu hổ với loại người lưu manh như anh?" Mạc Tiểu Hàn cũng không vừa. Chính mình cũng không biết xấu hổ đó chứ, cô tuyệt đối không thể thua bởi Sở Thiên Ngạo.

"Thật?" Sở Thiên Ngạo chơi xấu, dùng sức vặn vẹo vùng eo, vật kia lại đỉnh đỉnh về phía trước.

Mạc Tiểu Hàn cảm thấy vùng da thịt bị đụng nóng bỏng như lửa đốt. Có chút luống cuống, nếu Sở Thiên Ngạo cứ làm như vậy, cô thật sự chống đỡ không được.

"Ách, hình như em nghe tiếng Tư Hàn gọi bên ngoài. Em đi ra ngoài xem một chút." Mạc Tiểu Hàn muốn tránh hắn.

"Em nghe lầm." Cửa khép, nhưng nếu Tư Hàn kêu, bên trong sẽ nghe rất rõ ràng.

"Này, em muốn dậy! Mau buông em ra!"

Sở Thiên Ngạo làm sao có thể buông tay! Tối hôm qua không muốn ồn ào để Mạc Tiểu Hàn nghỉ ngơi, hắn gần như khổ sở nhịn cả đêm, mong chờ trời mau sáng để tìm nơi bộc phát!

"Tiểu Hàn, em có cảm giác với anh, đúng không?"

"Ách...... Cái này sau này hãy nói được không? Anh...... Anh thả tôi ra trước......" Giọng nói bắt đầu thay đổi, hơi thở rối loạn. Vì ma trảo của Sở Thiên Ngạo đã đánh úp tới hai hạt đậu mềm mại.

Chậm rãi êm ái vuốt ve.

"Tiểu Hàn, em cũng yêu anh, đúng không?"

Giọng nói càng thêm mờ ám, hai tay không chút nào ngừng nghỉ. Bàn tay càng ngày càng càn rỡ, bắt đầu chạy khắp nơi, quạt gió thổi lửa.

"A......" Chợt bị vê đến chỗ mẫn cảm, Mạc Tiểu Hàn không khỏi nhỏ giọng rên lên một tiếng.

Nghe tiếng rên của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo biết đây là yếu điểm của Mạc Tiểu Hàn, càng thêm tỉ mỉ vỗ về chơi đùa.

Xuân Thủy róc rách chảy ra, không bao lâu, ngón tay Sở Thiên Ngạo ướt đẫm.

Hài lòng cười một tiếng, tăng thêm một ngón tay, đi vào dò xét sâu hơn.

"Đừng......" Giọng nói của Mạc Tiểu Hàn vỡ vụn không thành câu. Hắn, hắn tại sao có thể như vậy chứ! Vừa tức giận, vừa xấu hổ, vừa tự trách mình vô dụng, chỉ cần vuốt ve mấy cái, nước đã chảy nhiều như vậy.

"Người phụ nữ ăn ở hai lòng!" Sở Thiên Ngạo cười nhẹ, đôi môi cũng bắt đầu công thành đoạt đất.

Nhẹ nhàng nâng một chân trắng nõn như ngó sen non, điều chỉnh góc độ, đem đồ vật kia sớm đã bành trướng nhẹ nhàng đưa vào, một tiếng kêu giống như tiếng chân giẫm vào bùn lầy, khiến hai người nhẹ nhàng run rẩy. Âm thanh này, không thể nghi ngờ là kích thích mạnh mẽ nhất.

Nhưng Sở Thiên Ngạo cũng không gấp, hắn muốn từ từ kéo dài quá trình hưởng thụ này. Có trời mới biết, hắn mê mệt cảm giác khi ở bên trong Mạc Tiểu Hàn

Từ từ nhẹ nhàng rút ra, rồi lại nhẹ nhàng đâm vào. Đồ vật kia của Sở Thiên Ngạo giống như một con rắn, ở bên trong ma sát.

Mỗi một cái đều đụng vào nơi non mềm nhất.

Cơ thể Mạc Tiểu Hàn cong lên, vặn vẹo giãy dụa, nhột, chua, trướng, tê dại. Nhưng muốn càng nhiều hơn.

Cắn chặt môi, không để cho mình phát ra tiếng rên rỉ. Mạc Tiểu Hàn cảm thấy Sở Thiên Ngạo thực sự đang hành hạ mình.

Không được! Bất luận như thế nào cũng không thể mở miệng nói cho hắn biết, nói mình không chịu nổi, hi vọng hắn dùng lực một chút, chuyển động nhanh một chút.

Chuyển động chậm như vậy, thật sự muốn chết!

Mạc Tiểu Hàn kềm nén khiến cả người cũng run rẩy, nhưng cảm giác kia lại mãnh liệt hơn!

"Cha! Mẹ, hai người đang làm gì?" Giọng trẻ con lanh lảnh vang lên từ giường bệnh bên ngoài truyền đến.

Mạc Tiểu Hàn căng thẳng trong lòng, phía dưới cũng chợt căng thẳng. Kích thích Sở Thiên Ngạo liều mạng hút khí, thiếu chút nữa liền phóng mạnh mẽ ra ngoài.

"Ách...... Tư Hàn, con tỉnh rồi sao? Mẹ lập tức ra ngoài." Mạc Tiểu Hàn khẩn trương muốn chết. Mặc dù Tư Hàn nằm ở trên giường không thể nào đi vào, nhưng cô vẫn rất sợ đứa bé sẽ nhìn thấy.

"Được. Một lát mẹ kể chuyện cổ tích cho con nghe nha!" Tư Hàn đúng là một cậu bé rất ngoan. Một chút cũng không ồn ào.

Sở Thiên Ngạo cười nhẹ một tiếng ở bên tai Mạc Tiểu Hàn: "Sao lại cắn anh?"

"Cái gì?" Mạc Tiểu Hàn không hiểu.

"Nơi này. Mới vừa rồi cắn anh thiếu chút nữa không khống chế được." Sở Thiên Ngạo lại đem vật kia tới lui.

Mạc Tiểu Hàn lập tức hiểu ra. Mặt đỏ đến mang tai! Người đàn ông lưu manh này, nói tới nói lui thật là không biết thẹn thùng.

Định hung hăng co lại! Sở Thiên Ngạo hít mạnh một hơi, hôn lên môi Mạc Tiểu Hàn. Môi lưỡi như lửa nóng tùy ý vẫy vùng. Mạc Tiểu Hàn đầu váng mắt hoa.

"Tiểu yêu tinh!" Sở Thiên Ngạo không thể kiềm được, nâng eo lên, dùng sức mạnh mẽ vào ra.

"Mẹ! Cha đang chạy bộ sao? Tại sao lại thở mạnh như vậy?" Tiểu Tư Hàn nằm ở phía ngoài, thật sự rất tò mò chuyện gì xảy ra bên trong.

Đến cùng là cha mẹ đang làm cái quỷ gì? Giọng nói của mẹ là lạ, giống như muốn khóc. Cha thì càng kỳ quái, bên trong không có máy chạy bộ, sao cha lại thở gấp như thế?

Có phải đang chơi đấu vật hay không?

"Ách......" Mạc Tiểu Hàn bị sức mạnh của Sở Thiên Ngạo vào ra khiến nói không ra lời. Bàn chân duỗi thẳng tắp, cuộc chạy nước rút sắp đến.

"Mẹ, con cũng vậy muốn chơi đấu vật! Mẹ với cha ra đây chơi với con!" Tư Hàn kêu ở bên ngoài có chút đáng thương.

"Tư Hàn......" Vừa run rẩy kêu lên một câu Tư Hàn, Sở Thiên Ngạo đột nhiên xuyên qua thật sâu, trong nháy mắt Mạc Tiểu Hàn đạt tới Tiên cảnh.

Nơi đó của Mạc Tiểu Hàn co rút mãnh liệt khiến Sở Thiên Ngạo không thể kiềm được, gầm nhẹ một tiếng, toàn bộ phóng hết ra ngoài!

Sau chuyện sáng nay, Sở Thiên Ngạo liền ỳ lại không đi. Mỗi ngày tan sở liền trực tiếp tới đây. Thừa dịp Tư Hàn không chú ý, hôn lên miệng Mạc Tiểu Hàn một nụ hôn, hoặc là bàn tay có ý xấu dò vào quần áo của cô, tìm mọi cách trêu chọc.

Chân Tư Hàn cũng dần tốt hơn. Ban ngày Mạc Tiểu Hàn tự mình nấu cơm cho cậu, dùng xe đẩy đẩy hắn đi chơi, buổi tối lại bị Sở Thiên Ngạo quấn lấy đòi hỏi, căn bản không có thời gian dư thừa để suy nghĩ.

Có lẽ, như vậy cũng tốt. Có lẽ có duyên với Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn cảm giác mỗi một ngày rất hạnh phúc.

Nếu không bá đạo và lãnh khốc, thật ra thì, Sở Thiên Ngạo thật sự là tình nhân trên giường rất rất lãng mạn.......

Kỹ xảo cùng thể lực của hắn cũng quá tốt, hơn nữa rất hiểu phải chọc ghẹo phụ nữ thế nào. Ngón tay và đầu lưỡi của hắn, càng thêm linh hoạt không thể tưởng tượng nổi, Mạc Tiểu Hàn chưa thử qua người đàn ông khác, nhưng mỗi một lần cùng Sở Thiên Ngạo, dường như có thể khiến cô đạt tới cao trào nhất.

Sau buổi trưa, ánh nắng ấm áp chiếu vào, Tư Hàn đã ngủ rồi. Mạc Tiểu Hàn đang nằm trên ghế sa lon đọc sách giáo dục trẻ em.

Điện thoại di động chợt vang lên, là Cố Cẩm Tâm: "Tiểu Hàn! Cuối tuần là hôn lễ của tớ, cậu không được quên a!"

Trong đầu Mạc Tiểu Hàn ong lên một cái, đúng rồi! Cuối tuần là đám cưới của Cẩm Tâm! Cô là phụ đâu! Sao lại có thể quên mất chuyện này! Thời gian này luôn ở bên cạnh Tư Hàn, trí nhớ cũng biến mất, không còn nhớ chuyện gì khác nữa.

"Được. Tớ nhớ. Yên tâm đi!" Để điện thoại xuống, Mạc Tiểu Hàn bắt đầu rầu rĩ. Bây giờ Tư Hàn rất dính cô, đến lúc đó khẳng định không chịu buông cô đi tham gia hôn lễ a.

Bây giờ cậu bé đã quen kêu cô là mẹ rồi, nói thế nào cũng không thay đổi, nhất định phải kêu cô là mẹ. Nếu như dẫn cậu tới buổi hôn lễ, người khác lại nghĩ đây là con trai của mình!

Con trai của Sở Thiên Ngạo gọi mình là mẹ, loại chuyện bát quái ngày mai khẳng định sẽ lên trang đầu các báo. Ai, Mạc Tiểu Hàn thật không biết phải làm sao!

"Thiên Ngạo, cuối tuần là hôn lễ của Cẩm Tâm, anh nghĩ cách đưa Tư Hàn ra ngoài đi chơi một ngày được không?" Mạc Tiểu Hàn ôn tồn thương lượng với Sở Thiên Ngạo.

"Anh biết. Anh là phù rể cho Bùi Tuấn. Tư Hàn cùng chúng ta đến đó là được! Có gì phải lo lắng đâu!" Sở Thiên Ngạo cảm thấy Mạc Tiểu Hànlo lắng vô lý. Ánh mắt chớp động.

Hôn lễ Cố Cẩm Tâm, hắn tại sao không đi! Hắn còn có chuyện kinh ngạc muốn dành cho Mạc Tiểu Hàn! Hắn muốn đi, Tư Hàn cũng phải đi. Cả nhà bọn họ ba người, đều phải đến đông đủ!

Ngày Cố Cẩm Tâm kết hôn rốt cuộc cũng đến!

Sáng sớm, Mạc Tiểu Hàn liền mang hai bộ lễ phục cùng hộp giày đến nhà trọ của Cố Cẩm Tâm. Đây là lễ phục và giày của cô. Hôm nay cô là dâu phụ, không yêu cầu rất xinh đẹp, nhưng cũng không thể quá xấu xí. Phải thích hợp để tôn cô dâu lên.

Bộ lễ phục của dâu phụ là màu tím nhạt, chất liệu tơ tằm trước mềm mại rất mát mẻ sảng khoái, vô cùng phù hợp với làn da của Mạc Tiểu Hàn. Đi thêm đôi giày cao gót màu trắng, cài thêm đóa hoa màu tím đậm trên đầu. Khi Mạc Tiểu Hàn tới giúp Cố Cẩm Tâm sửa sang lại áo cưới thì Cố Cẩm Tâm trêu ghẹo: "Tiểu Hàn, hôm nay cậu tới để cạnh tranh xinh đẹp với tớ sao? Dâu phụ sao còn mặc đẹp hơn dâu chính thế!"

Mạc Tiểu Hàn ra vẻ uất ức: "Làm gì có! Trang phục dâu phụ không phải đều là thống nhất sao? Tớ không mặc theo ý mình." Cố Cẩm Tâm có bốn dâu phụ. Quả thật đều dùng trang phục thống nhất.

Chỉ có điều, bộ lễ phục này vô cùng phù hợp với Mạc Tiểu Hàn mà thôi. Mấy dâu phụ khác mặc vào chỉ làm động lòng người một chút, nhưng Mạc Tiểu Hàn mặc vào lại khiến bộ lễ phục này trở nên cao nhã thuần khiết hơn.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 156
<!-- -->

Nó quá đẹp! Làn váy viền ren lộng lẫy nhưng trang nhã, cổ áo và tay áo đều kết hoa văn thủ công, kiểu dáng cắt may khéo léo lộ ra vẻ tươi mát.

"Tiểu Hàn, đẹp không?" Cố Cẩm Tâm mang trên mặt nụ cười hạnh phúc, đem áo cưới ướm vào mình khoa tay múa chân.

"Quá đẹp! Cẩm Tâm, cậu nhất định sẽ là cô dâu đẹp!" Mạc Tiểu Hàn nói chân thành từ đáy lòng.

"Cám ơn!" Cố Cẩm Tâm khoácvào vai Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt ân cần nhìn cô, "Tiểu Hàn, cậu và Sở Thiên Ngạo chung sống như thế nào?"

"Chung sống cũng không tệ lắm. Sở Thiên Ngạo thật sự thay đổi rất nhiều, trước kia tôi ghét nhất sự bá đạo, ngông cuồng, và không biết tôn trọng người khác của hắn, nhưng bây giờ hắn đã thay đổi rất nhiều. Bây giờ ở cùng với hắn, thật sự thoải mái." Mạc Tiểu Hàn mỉm cười, "Chỉ có điều, trong lòng tớ vẫn có chút thấp thỏm. Không biết tại sao."

"Tiểu Hàn, chuyện trước đây lưu lại cho cậu quá nhiều ám ảnh đi, cậu phải học cách quên đi. Lần trước cùng Thiên Ngạo ăn cơm, tớ cũng cảm thấy hắn thay đổi rất nhiều. So với trước kia trầm ổn hơn nhiều. Nhìn qua đúng là một người đàn ông có tư chất. So sánh giữa Bùi Tuấn với hắn, thật sự còn ngây thơ lắm."

Mặc dù oán trách Bùi Tuấn ngây thơ, nhưng nụ cười trên mặt Cố Cẩm Tâm lại nồng đậm, ngọt ngào, thậm chí mang theo điểm cưng chiều.

Mạc Tiểu Hàn lắc đầu mỉm cười. Đàn ông, có lúc thật giống như một đứa bé chưa trưởng thành. Chỉ vì Cố Cẩm Tâm chưa thấymặt ngây thơ này của Sở Thiên Ngạo mà thôi.

"Cẩm Tâm, em có ở bên trong không?" Bên ngoài truyền tới một giọng nam trong sáng. Bùi Tuấn đến tìm Cố Cẩm Tâm.

"Em và Tiểu Hàn đều ở đây. Anh vào đi." Trên mặt Cố Cẩm Tâm tràn đầy hạnh phúc của một cô dâu.

"Bùi Tuấn, chúc mừng anh! Tôi và anh sẽ trở thành thân thuộc." Mạc Tiểu Hàn cười nhìn Bùi Tuấn.

"Cám ơn cám ơn! Vậy cô và Thiên Ngạo? Lúc nào thì kết hôn?" Bùi Tuấn hỏi.

"......" Mạc Tiểu Hàn không biết trả lời như thế nào. Trải qua khoảng thời gian chung đụng này, sâu trong nội tâm của cô thật ra thì đã tiếp nhận Sở Thiên Ngạo rồi. Thấy bộ dáng hạnh phúc của Cẩm Tâm, khiến cô cũng bắt đầu ước mơ mình được mặc áo cưới.

"Tiểu Hàn, tấm lòng của Thiên Ngạo đối với cô, cô cũng không phải không biết. Mấy năm cô rời đi này, mỗi lần gặp tôi đều là uống rượu giải sầu. Sinh nhật hàng năm của cô hắn cũng làm một chiếc bánh sinh nhật thật lớn, một mình nhìn chiếc bánh rồi thổi nến. Lễ tình nhân hàng năm sẽ mua một chiếc nhẫn, sau đó ném vào lòng biển. Tôi rất đau lòng vì hắn, những chiếc nhẫn kia đều rất giá trị a!"

"Hả?" Lời của Bùi Tuấn khiến Mạc Tiểu Hàn thất kinh. Những chuyện này, cho tới bây giờ Sở Thiên Ngạo cũng chưa từng nói với cô.

Thấy dáng vẻ giật mình của Mạc Tiểu Hàn, Bùi Tuấn sáng tỏ gật đầu: "Giật mình chứ gì? Những chuyện này Thiên Ngạo không thể nào nói được với cô. Thiên Ngạo này suy nghĩ rất sâu kín, có chuyện gì cũng chỉ thích chôn ở trong lòng. Hắn không có lời ngon tiếng ngọt, nhưng Tiểu Hàn à, cô phải tin tưởng tôi, hắn thật sự yêu cô. Tôi là bạn bè của hắn nhiều năm như vậy, tôi phải có trách nhiệm nói cho cô biết, hắn yêu cô. Hơn nữa chỉ yêu một mình cô."

Trong lòng của Mạc Tiểu Hàn, chợt như có một làn gió xuân thổi qua, ấm áp, ngọt ngào, còn có một chút đau.

Thiên Ngạo, Sở Thiên Ngạo, Thiên Ngạo...... Cô thầm gọi cái tên này, giữa môi lưỡi giữa dường như cũng tràn đầy mùi vị hạnh phúc.

Cô biết hắn yêu cô, chỉ không nghĩ tới sẽ sâu như vậy. Còn bao nhiêu chuyện mà cô không biết đây?

Ngước mắt nhìn Bùi Tuấn, hi vọng hắn nói thêm chút nữa.

Bùi Tuấn tựa như hiểu thấu tâm tư của cô, sắc mặt có chút nặng nề: "Tiểu Hàn, còn có một sự kiện, tôi cảm thấy cô cũng nên biết."

Thấy sắc mặt của Bùi Tuấn, Mạc Tiểu Hàn sợ hết hồn: "Hả? Chuyện gì?"

Cánh cửa đang mở một nửa chợt bị đẩy ra, một bóng dáng tuấn dật mạnh mẽ rắn rỏi đi vào.

Sở Thiên Ngạo mỉm cười nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái, rồi quay đầu sang Bùi Tuấn: "Tiểu tử cậu có phải lại đang nói xấu sau lưng tôi không?"

Bùi Tuấn bất mãn trừng Sở Thiên Ngạo một cái: "Tôi là người không có nghĩa khí như vậy sao? Tôi đang định nói cho Tiểu Hàn biết cậu vì cô ấy mà bị trầm cảm đấy."

Mày rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu lại, vội vàng ngăn chủ đề của Bùi Tuấn: "Sao hôm nay rảnh rỗi như vậy? Chuyện hôn lễ đã an bài tốt hết rồi sao?"

Trầm cảm? Mạc Tiểu Hàn lại không chịu buông tha đề tài này. Vội kéo Bùi Tuấn hỏi: "Thiên Ngạo bị trầm cảm?"

"Đúng! Cô đi được một năm, Thiên Ngạo bị trầm cảm rất nghiêm trọng. Phải một thời gian rất lâu mới chữa khỏi. Cô không phát hiện Thiên Ngạo gầy đi sao? Lúc đó hắn rất gầy, người cao hơn 1m 80, mà chỉ còn hơn 55 kg. Tôi nhìn còn thấy đau lòng."

"Cái gì?" Câu nói của Bùi Tuấn, khiến Mạc Tiểu Hàn chết đứng tại chỗ.

Trái tim bóp chặt lại, như có một bàn tay khổng lồ hung hăng lôi kéo, Mạc Tiểu Hàn đau đớn đến không thể hít thở được!

Nước mắt rơi xuống không hề báo trước, Thiên Ngạo ngốc! Ngu ngốc, sao anh lại trở nên như vậy?

Đôi mắt to tràn đầy nước mắt nhìn Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn khóc toàn thân run rẩy.

Thấy nước mắt Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo có chút luống cuống, kéo vai Mạc Tiểu Hàn qua, dịu dàng nói: "Đừng nghe Bùi Tuấn nói lung tung, làm gì đến nỗi dọa người như vậy."

"Sở Thiên Ngạo, anh là tên ngốc!" Mạc Tiểu Hàn đột nhiên xoay người, nhào vào lòng Sở Thiên Ngạo, ôm chặt lấy hắn. khuôn mặt nhỏ tràn đầy nước mắt dính sát vào mặt hắn, cọ sát, như muốn chính mình hòa nhập với sinh mệnh của hắn.

"Anh làm gì thế...... Sao phải làm như vậy? Em...... tốt đến như vậy sao...... Sao anh ngốc như vậy...... Ngu ngốc!" Mạc Tiểu Hàn khóc đến nỗi nói không thành câu.

Cô thật sự không ngờ, tình cảm của Sở Thiên Ngạo đối với cô, lại sâu đậm đến thế. Bây giờ, cô hoàn toàn có thể tha thứ cho tất cả sai lầm trước kia của Sở Thiên Ngạo. Hắn bá đạo, cũng vì hắn yêu cô, không phải sao?

"Ngoan, đừng khóc, em xem anh bây giờ không phải rất khỏe sao?" Thấy Mạc Tiểu Hàn khóc đau lòng như vậy, Sở Thiên Ngạo càng đau lòng hơn, vụng về giúp cô lau sạch nước mắt, nhưng nước mắt càng ngày càng nhiều, lau cách nào cũng không hết.

Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là dùng đôi môi nóng bỏng hôn lên mặt của Mạc Tiểu Hàn, muốn hôn khô nước mắt trên mặt cô.

Bùi Tuấn và Cố Cẩm Tâm liếc mắt nhìn nhau, cũng bị hai người đang ôm nhau khóc kia làm cho cảm động, yên lặng thối lui ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại, để cho có không gian riêng tư.

"Tiểu Hàn, tha thứ cho những sai lầm trước kia của anh được không? Trước kia, anh chưa bao giờ yêu ai, nên không biết phải yêu làm sao. Cho anh thêm thời gian, được không?" Giọng nói dịu dàng của Sở Thiên Ngạo vang lên bên tai Mạc Tiểu Hàn. Mang theo cưng chiều nồng đậm.

Mạc Tiểu Hàn khóc căn bản không nói ra lời, chỉ là ra sức gật đầu.

Khóe mắt của Sở Thiên Ngạo cũng đã ươn ướt. Nhẹ nhàng nâng cằm Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt thâm tình nhìn sâu vào mắt cô.

Trong mắt Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn thấy được bóng dáng của mình, tràn đầy nước mắt, nhưng vẻ mặt lại hạnh phúc, thỏa mãn. Lần đầu tiên, không trốn tránh mà nhìn thẳng vào mắt Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn nhẹ nhàng hỏi: "Thiên Ngạo, anh có yêu em không?"

"Yêu. Rất yêu." Sở Thiên Ngạo có chút giật mình, nhưng hơn thế là cảm động và mừng rỡ, "Tiểu Hàn, anh yêu em, rất rất rất yêu em."

Mạc Tiểu Hàn hài lòng mỉm cười, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ mỉm cười giống như thiên sứ: "Thiên Ngạo, em cũng yêu anh!"

"Tiểu Hàn, em mới nói cái gì? Em lặp lại lần nữa đi?" Sở Thiên Ngạo không thể tin được vào lỗ tai của mình, kinh ngạc nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn có chút xấu hổ, vùi mặt vào ngực Sở Thiên Ngạo: "Không nói, lời hay không nói lần thứ hai."

"Tiểu Hàn, bảo bối, lặp lại lần nữa được không? Cầu xin em......" Sở Thiên Ngạo tha thiết hôn lên mặt Mạc Tiểu Hàn, từ trán đến mắt, đến mũi, không buông tha bất cứ chỗ ngọt ngào nào.

"Không nói không nói......" Mạc Tiểu Hàn bị hắn hôn làm cho khó chịu, cười duyên đánh nhẹ vào lưng Sở Thiên Ngạo.

"Tiểu Hàn, em biết không? Những lời này, anh chờ đợi bốn năm nay rồi." Sở Thiên Ngạo đột nhiên ôm chặt Mạc Tiểu Hàn, rất chặt, tựa như muốn đem cô khảm vào trong ngực mình: "Không, anh chờ 30 năm rồi."

"30 năm?" Mạc Tiểu Hàn không hiểu hỏi.

"Anh chờ ba mươi năm, chờ một người phụ nữ anh yêu nói với anh, em yêu anh." Giọng nói Sở Thiên Ngạo mang theo hạnh phúc nồng đậm, nụ cười ở khóe miệng khiến hắn càng thêm anh tuấn.

"Ai yêu anh? Em mới không yêu anh! Người em yêu là Tiểu Tư Hàn!" Mạc Tiểu Hàn thấy bộ dạng Sở Thiên Ngạo, bắt đầu đùa ác.

"Không yêu anh? Vậy anh sẽ trừng phạt em!" Sở Thiên Ngạo ôm eo Mạc Tiểu Hàn, bế cô lên, bước vào phòng thay quần áo.

Mạc Tiểu Hàn cảm thấy có chút không ổn, vội đẩy ngực Sở Thiên Ngạo: "Này! Này! Đừng làm loạn! Đây là phòng để áo cưới của Cẩm Tâm và Bùi Tuấn. Là nơi nhạy cảm, anh đừng làm loạn a!"

"Yên tâm, anh sẽ không làm loạn. Chỉ làm một chút chuyện yêu thôi." Sở Thiên Ngạo cười tà mị, ánh mắt lóe lên những tia sáng nóng rực.

Mạc Tiểu Hàn đối với tia sáng này rất quen thuộc, trong lòng thật sự có chút nóng nảy. Bây giờ Cẩm Tâm và Bùi Tuấn nói không chừng còn ở bên ngoài chờ họ, Sở Thiên Ngạo sao có thể vào thời điểm này làm loại chuyện đó chứ!

"Yên tâm đi, bọn họ sẽ không vào. Bọn họ rất thông minh, làm gì giống tiểu ngu ngốc em chứ! Chạy trốn ba năm, hôm nay bị anh bắt lại được rồi!"

Nụ hôn kích tình của Sở Thiên Ngạo rơi xuống. Đôi môi chạy trên chiếc cổ thon dài của Mạc Tiểu Hàn, nhẹ nhàng liếm láp từng chỗ mẫn cảm của cô. Mạc Tiểu Hàn rên nhẹ giống Tiểu Miêu yêu kiều.

"Vật nhỏ, tiểu yêu tinh! Vừa nghe em rên anh đã không chịu nổi! Em nói đi, Sao em chỉ như vậy mà lại câu dẫn được đàn ông?" Sở Thiên Ngạo ôm Mạc Tiểu Hàn vào phòng thay đồ. Trực tiếp đặt cô trên bàn trang điểm.

Bốn phía bàn trang điểm đều là gương lớn. Mạc Tiểu Hàn nhìn thấy vô số hình bóng của mình trong gương, đang bị Sở Thiên Ngạo hôn mãnh liệt. Cả người nóng bỏng không nói nên lời.

Cởi váy Mạc Tiểu Hàn, đầu lưỡi Sở Thiên Ngạo bắt đầu du hành trên người cô.

"A...... Không cần...... Không cần liếm nơi đó......" Sở Thiên Ngạo hiểu rất rõ cơ thể Mạc Tiểu Hàn, biết yếu điểm của cô là ở đâu. Trực tiếp liếm lên đó, khiến Mạc Tiểu Hàn run rẩy!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 157
<!-- -->

Đột nhiên, Cố Cẩm Tâm lén lút chỉ chỉ cửa, nhìn Bùi Tuấn lộ ra một nụ cười xấu xa, "Anh nghe xem....."

Bên trong phòng mơ hồ truyền đến tiếng rên rỉ thật nhỏ, cẩn thận mới nghe thấy, nếu không sẽ không nghe được.

Khóe miệng Bùi Tuấn cong lên, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Cố Cẩm Tâm: "Sao, em cũng muốn rồi hả?"

"Phi! Đừng nói lung tung!" Cố Cẩm Tâm bị Bùi Tuấn nhìn có chút không được tự nhiên. Mặc dù sắp kết hôn, nhưng mỗi lần bị Bùi Tuấn nhìn như vậy, nhịp tim của Cố Cẩm Tâm đều tăng tốc. Có lẽ, đây chính là cảm giác yêu đi.

"Chẳng lẽ em không muốn?" Bùi Tuấn tiến tới bên cạnh Cố Cẩm Tâm. Trong khoảng thời gian này, vì chuẩn bị hôn lễ, bọn họ bị mệt muốn chết, hai người quả thật đã lâu không làm chuyện kia.

"Em mới không muốn! Làm sao giống như anh, cả ngày cũng......" Cố Cẩm Tâm mới nói được phân nửa, lại thấy Bùi Tuấn cười như không cười nhìn cô, mặt nhất thời đỏ bừng.

"Anh cả ngày cũng thế nào?" Bùi Tuấn cố ý trêu đùa Cố Cẩm Tâm, cười híp mắt nhìn cô.

Dời tầm mắt xuống dưới, nhìn vào ngực cô. Nơi này của Cố Cẩm Tâm luôn luôn đầy đặn, đội cao lên khiến bụng dưới Bùi Tuấn nhất thời căng thẳng.

Nhận thấy ánh mắt của Bùi Tuấn, Cố Cẩm Tâm nhanh tay che ngực của mình, đứng lên muốn cách Bùi Tuấn xa một chút.

Hoa trong hôn lễ còn chưa chọn xong, còn rất nhiều chuyện phải làm, cô không thời gian ở chỗ này làm chuyện như vậy.

"Đừng chạy" Bùi Tuấn kéo Cố Cẩm Tâm vào lòng mình, Cố Cẩm Tâm nhất thời ngã vào người Bùi Tuấn, bị Bùi Tuấn dang hai cánh tay vững vàng nhốt chặt.

"Đừng! Một lát Tiểu Hàn và Thiên Ngạo ra ngoài thấy được rất ngại."

"Hắc hắc, người nên ngại là bọn họ! Lại nói, Thiên Ngạo không thể kết thúc cuộc chiến đấu nhanh như vậy đâu." Bùi Tuấn nói xong, kéo Cố Cẩm Tâm vào một phòng nghỉ khác.

"Đừng......" Cố Cẩm Tâm vẫn muốn kháng cự.

Bùi Tuấn ôm lấy cô từ phía sau, đẩy Cố Cẩm Tâm về phía trước. Đôi tay trực tiếp dò vào quần của cô, vuốt ve nhụy hoa nho nhỏ yêu kiều.

"Ai...... Buông tay!" Cố Cẩm Tâm mặc dù vẫn đang cự tuyệt, nhưng giọng nói lại yếu đi rất nhiều. Dù sao rất lâu đã không làm, lại bị Bùi Tuấn trêu chọc như vậy, cô không muốn cũng không chịu được.

Bùi Tuấn cảm giác nơi nhạy cảm của Cố Cẩm Tâm có biến hóa, bàn tay càng thêm càn rỡ.

Trong phòng nghỉ có một chiếc ghế sa lon lớn, Bùi Tuấn không kịp chờ đợi đem Cố Cẩm Tâm nằm trên ghế, vật kia của hắn đã sớm trở nên bành trướng và cứng hơn đá, phía trên còn chảy ra một chút nước trong suốt lóng lánh, dưới ánh sáng ban ngày, nhìn qua khiến người ta sục sôi máu nóng.

Cố Cẩm Tâm cũng không còn dè dặt nữa. Chủ động dạng chân to ra, nghênh đón Bùi Tuấn.

Ánh sáng sáng ngời, chiếu vào trên ghế sa lon, tư thế đầy đặn mượt mà bày ra mê người như vậy. Đôi mắt Bùi Tuấn bịt kín tia máu, hung hăng đi vào.....

Trong phòng trang điểm, động tác của Sở Thiên Ngạo chợt ngừng lại.

"Ừ......" Đang thoải mái thì Mạc Tiểu Hàn có chút bất mãn phát ra một tiếng hừ nhẹ.

"Tiểu Hàn, em nghe sát vách xem. Bùi Tuấn và Cẩm Tâm hình như cũng đang làm đấy." Sở Thiên Ngạo nghe thấy tiếng rên ở phòng bên cạnh, càng thêm hưng phấn. Vật kia nằm sâu trong cơ thể Mạc Tiểu Hàn càng thêm to ra.

"Cái gì, nói chuyện thật thô tục a!" Mạc Tiểu Hàn bị những lời nói trần trụi của Sở Thiên Ngạo làm cho đỏ bừng cả mặt.

"Vốn chính là như thế nha, hắc hắc, chẳng lẽ anh nói sai?" trong khi nói chuyện, càng thêm ra sức vận động vùng eo. Kích thích Mạc Tiểu Hàn rất sảng khoái.

Cuối cùng đã tới ngày hôn lễ.

Thời tiết trong lành, gió nhẹ mơn man, quả nhiên là ngày tốt để cử hành hôn lễ. Mạc Tiểu Hàn mặc đồng phục dâu phụ màu tím, trong đám người tìm bóng dáng của Sở Thiên Ngạo. Sở Thiên Ngạo mặc bộ âu phục màu đen, đeo nơ màu trắng, khiến hắn càng lộ ra vẻ anh tuấn.

"Các người có nghe nói gì không? Tin bát quái đây! Con gái thị trưởng Lương, tên Lương Noãn Noãn hay gì đó, cùng với chồng cô ta, không biết đắc tội người nào, mà bị phá sản! Nghe nói bây giờ tất cả bất động sản đều phải bán sạch, chuẩn bị di dân ra nước ngoài!"

"Không thể nào? Ba cô ta không phải là thị trưởng sao? Đắc tội với ai thì cũng còn có ba cô bao che chứ?"

"Vậy là không hiểu chuyện rồi. Ở thành phố C này, người có tiền có thế hơn thị trưởng Lương quá nhiều đi!" Người phụ nữ hất hất cằm, chỉ chỉ Sở Thiên Ngạo đang đứng trong đám phù rể, "Giống như Tổng giám đốc của công ty Sở thị đó, nghe nói nhân vật này một tay che trời. Nếu đắc tội hắn, đoán chừng cả đời này cũng không còn ngày nào sống tốt."

"Oa! Đẹp trai quá! Đây mới chính cống là soái ca giàu có a! Kết hôn chưa?"

"Chưa kết hôn đâu, phụ nữ toàn bộ thành phố C này đều muốn gả cho hắn! Ai, không biết người phụ nữ may mắn nào, cuối cùng khiến hắn buông giáp đầu hàng, cam tâm lấy về nhà."

Những người phụ nữ xung quanh xôn xao cảm thán. Mạc Tiểu Hàn nhìn sang Sở Thiên Ngạo, cao lớn tuấn dật, trầm ổn kín kẽ, người đàn ông của cô, quả nhiên là trong trăm người mới chọn được một, đứng giữa đám nam nhân lại lóa mắt đến như vậy.

Sở Thiên Ngạo, là người đàn ông của cô. Mạc Tiểu Hàn thầm mỉm cười.

Nghĩ đến câu chuyện của người phụ nữ vừa rồi, lại cảm thấy thương cảm, chồng của Lương Noãn Noãn, không phải là học trưởng Hạo sao? Học trưởng Hạo và Lương Noãn Noãn, lại muốn di dân? Có nghĩa là, sau này sẽ không còn được gặp lại hắn...... Không biết bọn họ đắc tội ai, mà họ lại ra tay độc ác như vậy.

Ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn dừng lại trên người Sở Thiên Ngạo, nhìn hắn xã giao với những người xung quanh, trên mặt là nụ cười trầm lắng khiến người ta nhìn vào vô cùng thoải mái, sao trước kia cô không phát hiện ra Sở Thiên Ngạo lại đẹp trai như thế này nhỉ!

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo xoay đầu lại, nhìn về phía cô.

Ánh mắt hai người gặp nhau, trên mặt cũng hiện lên nụ cười. Của Mạc Tiểu Hàn là ngọt ngào, còn Sở Thiên Ngạo lại là cưng chiều.

Hôn lễ của Cố Cẩm Tâm và Bùi Tuấn vô cùng long trọng. Toàn hôn trường phủ đầy hoa Bách Hợp và hoa hồng. Bình cắm hoa đều làm bằng thủy tinh, phía trên thì cắm hoa, phía dưới thả những chú cá vàng nhỏ rất đẹp, hoa hồng nhập khẩu rất đắt giá rải đầy mặt đất, khi bị khách giẫm hư, lập tức thay hoa mới. Cực kỳ xa hoa.

Âm nhạc vang lên, từ cuối thảm đỏ, Cố Cẩm Tâm chậm rãi đi tới. Áo cưới trên người như một tầng sương mờ bao phủ cô, toàn thân xinh đẹp vô cùng.

Cuối cùng, khi Cố Cẩm Tâm và Bùi Tuấn trao đổi nhẫn xong, khi hai người hôn nhau thì Mạc Tiểu Hàn cảm động đến chảy nước mắt.

Thầm chúc phúc cho Cẩm Tâm, cô thật lòng rất mừng cho Cẩm Tâm.

Chỉ trong chớp mắt, cảm nhận được ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, đang mỉm cười nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều thấy được tình yêu nồng đậm trong mắt đối phương.

Hôn lễ kết thúc, Mạc Tiểu Hàn cùng Cẩm Tâm đi ra phòng nghỉ ngơi phía sau đổi lễ phục.

Đi tới nửa đường, chợt bị Sở Thiên Ngạo ngăn lại.

"Tiểu Hàn, dành cho anh mấy phút được không?" Ánh mắt của Sở Thiên Ngạo có điểm kỳ lạ, có một tia sáng khó hiểu hiện lên trong đáy mắt.

"Thiên Ngạo, bây giờ em phải giúp Cẩm Tâm thay đổi lễ phục! Tí xíu còn phải đọc diễn văn, chờ hết bận rồi gặp được không?" Mạc Tiểu Hàn có chút kỳ quái, Bây giờ đang rất bận, Sở Thiên Ngạo tìm cô làm gì?

Chẳng lẽ Tư Hàn có chuyện gì sao? Nhưng rõ ràng cô mới nhìn thấy Tư Hàn chơi cùng mấy em nhỏ khác mà, còn chơi rất vui vẻ.

"Tiểu Hàn, mau đi đi! Một mình tớ thay quần áo cũng được. Hơn nữa, bên cạnh cũng có người phụ!" Cố Cẩm Tâm đẩy đẩy Mạc Tiểu Hàn, trong mắt lóe lên nụ cười. Mạc Tiểu Hàn cảm thấy Cố Cẩm Tâm hình như giấu mình chuyện gì đó.

"Ừ. Được rồi. Vậy cậu đi một mình nha. Cẩn thận đừng làm đạp phải váy đấy." Mạc Tiểu Hàn tỉ mỉ dặn dò.

Sở Thiên Ngạo dắt tay Mạc Tiểu Hàn ra sân vườn.

"Thiên Ngạo, có chuyện gì? Rốt cuộc là chuyện gì thế?" Mạc Tiểu Hàn cảm thấy có điểm là lạ, sao Sở Thiên Ngạo lại đưa cô về hướng lễ đài nơi Cẩm Tâm và Bùi Tuấn vừa cử hành hôn lễ xong?

"Ngoan, một chút nữa em sẽ biết." Hôn nhẹ vào môi Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo dắt tay cô, kéo cô lên lễ đài.

Đám người phía dưới, thấy Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn tự nhiên đi lên lễ đài, cũng có chút kinh ngạc vây quanh.

"Thiên Ngạo, đừng làm rộn." Bị nhiều người xem như vậy, Mạc Tiểu Hàn có chút hoảng hốt.

"Tiểu Hàn, em đồng ý gả cho anh chứ?" Sở Thiên Ngạo đột nhiên quỳ một gối xuống, nắm tay của cô, một tay khác lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy đặt trước mắt Mạc Tiểu Hàn.

Những người xung quanh vừa nghe thấy lời cầu hôn của Sở Thiên Ngạo, nhất thời như bị bom oanh tạc, bắt đầu nhao nhao bàn luận.

"Ách......" Mạc Tiểu Hàn bị những tiếng hét chói tai của những người đó làm sợ hết hồn. Còn chưa kịp mở lời, Sở Thiên Ngạo đã mở tờ giấy kia giơ trước mắt cô.

"Tiểu Hàn, đây là kết quả giám định DNA lần trước làm ở bệnh viện, em và Tư Hàn, là mẹ con. Con của em không chết, con em vẫn còn sống! Tư Hàn là con trai ruột của em!"

Giọng nói Sở Thiên Ngạo dịu dàng nhưng kiên định. "A!" Mạc Tiểu Hàn không dám tin tưởng vào lỗ tai mình. Tay run rẩy cầm tờ giấy kết quả trong tay Sở Thiên Ngạo, mắt hốt hoảng tìm kiếm.

Khi thấy con số 99.9% thì nước mắt Mạc Tiểu Hàn tuôn ra như thác lũ!

Thì ra Tư Hàn thật sự là con trai của cô! Khó trách cô có cảm giác khác lạ với Tư Hàn! Khó trách khi cô vừa nhìn thấy Tư Hàn liền thích! Thì ra chị cô hoàn toàn nói dối! Không phải cô sinh con gái, mà là con trai, con của cô chưa chết!

Vui mừng đột ngột khiến cả người Mạc Tiểu Hàn run rẩy. Hạnh phúc ập tới mãnh liệt như thế! Hai chân của cô cũng bắt đầu run rẩy! gần như đứng không vững!

Sở Thiên Ngạo vẫn quỳ một gối trước mặt Mạc Tiểu Hàn, cánh tay vững chắc đỡ lấy cơ thể lảo đảo như muốn ngã của Mạc Tiểu Hàn.

Ánh mắt sâu như nước nhìn cô chăm chú, nhìn thấu tận đáy lòng cô.

"Tiểu Hàn, em đồng ý lấy anh, một nhà ba người sum họp không?"

"Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!" Những người phụ nữ vừa rồi bát quái bên cạnh Mạc Tiểu Hàn bây giờ lại nhao nhao hét rầm lên!

Thật lãng mạn! Họ cũng cảm động nhòe cả nước mắt. Rối rít móc máy chụp hình chụp liên tiếp. Một màn lãng mạn như vậy, nhất định phải đăng tải lên Microblogging [*], chia sẻ với bạn bè.

[*]Microblogging: Ra đời năm 2006, Twitter là dịch vụ tiên phong đồng thời là dịch vụ phổ biến nhất hiện nay của trào lưu microblogging. Ban đầu, người ta sử dụng microblogging để chia sẻ những thông tin đời thường hằng ngày. Nhưng rồi người sử dụng dần đưa thêm nhiều loại thông điệp khác, bao gồm những thông tin liên quan đến công việc. Do bản chất công khai của những thông điệp trên Twitter, sự xuất hiện ngày càng nhiều của những nội dung mang tính công việc giúp cho trang web này trở thành nơi kết nối hữu hiệu.

Đôi mắt Mạc Tiểu Hàn chứa đầy nước mắt, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười hạnh phúc. Chậm rãi cúi xuống, kéo Sở Thiên Ngạo đứng lên, rồi ôm hắn thật chặt.

"Em đồng ý."
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 158: Hôn lễ lãng mạn nhất
Hôn lễ của Sở Thiên Ngạo, tổng giám đốc tập đoàn Sở thị, là hôn lẽ lớn nhất và sang trọng nhất trong lịch sử của thành phố C, hàng vạn người tới chúc mừng hôn lễ. Thảm đỏ trải dài gần như từ Thành Đông đến Thành Tây, hai bên thảm đỏ dân chúng đứng xem chật kín.

Không ngồi xe hơi, Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn ngồi trên một cỗ xe ngựa màu vàng do tám con ngựa kéo, đi kèm theo là dàn nhạc vi-ô-lông đàn suốt hành trình tới hôn trường, áo cưới viền ren phất phơ trong gió, làm nổi bật dáng người trong xe kiều diễm xinh đẹp như hoa.

"Cha, mẹ, thật là nhiều người nhìn chúng ta!" Ngồi giữa Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn là Sở Tư hàn, mở to hai mắt tò mò.

"Hôm nay là ngày cha mẹ kết hôn. Mọi người đều tới để chúc phúc chúng ta." Tâm trạng Sở Thiên Ngạo vô cùng tốt, trên gương mặt anh tuấn tràn đầy nụ cười, trong đáy mắt không còn những ưu tư lo lắng trước đây nữa, toàn thân tràn đầy ánh sáng rực rỡ.

Trên gương mặt thanh lệ của Mạc Tiểu Hàn cũng tràn ngập hạnh phúc. Mặc dù bị nhiều người vây xem như vậy khiến cô có chút ngượng ngùng, nhưng thấy người khác chứng kiến hạnh phúc của mình, cũng là chuyện rất hạnh phúc.

"Oa! Mẹ, mẹ nhìn lên trời xem!" Tư Hàn đột nhiên ngẩng đầu, ngón tay chỉ lên bầu trời nói với Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu, hàng ngàn bong bóng đang bay lượn trên bầu trời thành phố, đỏ vàng xanh tím, đủ loại màu sắc, tràn ngập nền trời, bầu trời gần như bị bao phủ bởi bong bóng.

"Mẹ, bầu trời biến thành màu sắc rực rỡ rồi!" Tư Hàn vui vẻ vỗ tay.

Mạc Tiểu Hàn ngạc nhiên. Chẳng lẽ công ty làm bóng bóng bị hư cái gì hay sao? Sao nhiều bong bóng như vậy?

Đột nhiên, giữa những quả bong bóng, hiện lên một hàng chữ sáng lấp lánh, nhìn rất rõ ràng: Tiểu Hàn, anh yêu em! Anh sẽ luôn yêu thương và quý trọng em!

Là..... Sở Thiên Ngạo thả bong bóng?

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc trợn to hai mắt, trong lòng tràn đầy hạnh phúc và cảm động.

"Tiểu Hàn, thích không?" Sở Thiên Ngạo cầm tay Mạc Tiểu Hàn, trong ánh mắt sâu như biển tràn ngập nụ cười.

"Thích! Thật thích!" Giọng nói Mạc Tiểu Hàn có chút nghẹn ngào.

"Mẹ, mẹ khóc sao?" Tư Hàn đưa bàn tay nhỏ bé muốn giúp Mạc Tiểu Hàn lau nước mắt.

Bàn tay nhỏ bé bị Sở Thiên Ngạo ngăn lại: "Tư Hàn, hôm nay mẹ trang điểm, con không lộn xộn trên mặt mẹ a! Để cha."

Sở Thiên Ngạo lấy chiếc nơ trên cổ mình, muốn giúp Mạc Tiểu Hàn lau nước mắt.

Mạc Tiểu Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, trừng mắt nhìn hắn: "Hôn lễ còn chưa bắt đầu! Anh đã xé nơ!"

Vốn nước mắt sắp chảy xuống, lại vì hành động của Sở Thiên Ngạo mà rút về.

Sở Thiên Ngạo cười khúc khích nhìn Mạc Tiểu Hàn: "Không mang nơ em cũng gả cho anh."

——————————————

Hôn lễ sắp bắt đầu, Mạc Tiểu Hàn đang trang điểm lại lần cuối cùng.

Trợ lý công ty tổ chức hôn lễ đột nhiên cầm điện thoại di động đi vào, "Cô Mạc, có điện thoại của cô."

Mạc Tiểu Hàn có chút kỳ lạ, là ai chứ? Bạn bè của cô ở Thành phố C không nhiều lắm, hôm nay đến đầy đủ hết rồi. Ai lại gọi điện thoại cho cô vào lúc này?

"Tiểu Hàn...... Là chị..... Chị, chị đọc trên báo thấy em sắp kết hôn......"

Một giọng nói xa lạ nhưng có chút quen thuộc từ trong điện thoại truyền ra. Mạc Tiểu Hàn nhất thời không nhớ ra được là ai.

"Xin hỏi chị là?"

"Chị là chị của em! Giọng nói của chị mà em cũng không nhận ra sao?"

Lâm Vũ Yên! Đầu Mạc Tiểu Hàn kêu ong một tiếng. Một cỗ tức giận dâng lên trong lòng. Nhớ tới chuyện ba đã chết, chuyện chị ta nói với cô con cô đã chết khiến cô khóc nhiều như vậy, nhớ tới chuyện Tư Hàn còn nhỏ lại không có mẹ ở bên, Mạc Tiểu Hàn tức giận đến toàn thân phát run.

"Lâm Vũ Yên, chị còn có thể gọi điện thoại cho tôi sao?" Mạc Tiểu Hàn từng chữ từng chữ nói ra, giọng nói lạnh như băng kèm theo tức giận nồng đậm.

Lâm Vũ Yên vừa nghe giọng nói của Mạc Tiểu Hàn, biết rằng những chuyện xấu cô làm trước kia đã bị bại lộ. Không thể làm gì khác hơn là chỉ biết năn nỉ: "Tiểu Hàn, chị biết trước kia chị làm sai rất nhiều việc, nhưng chị có nỗi khổ tâm riêng! Em nhất định phải tha thứ cho chị!"

"Thật xin lỗi, bất kể chị có nỗi khổ tâm gì, cũng không cần thiết nói cho tôi biết. Tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chị!" Mạc Tiểu Hàn nói xong, muốn cúp điện thoại.

"Tiểu Hàn, chờ một chút!" Lâm Vũ Yên sợ hãi lớn tiếng cầu xin, "Tiểu Hàn, dù sao chúng ta cũng đã sống chung dưới một mái nhà lâu như vậy, cho chị mượn một chút tiền đi! Bây giờ chị đang bị người trong giới xã hội đen đuổi giết khắp nơi, em không giúp chị, chị chỉ còn đường chết thôi!"

"Chị hại chết ba tôi, lại bắt cóc con tôi, tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ phải giúp chị!" Mạc Tiểu Hàn cương quyết nói.

"Tiểu Hàn, vậy cho chị gặp mặt em một lần, gặp em một lần có thể chứ! Bây giờ chị đang đứng trước cửa phòng trang điểm, họ ngăn không cho chị vào. Cho nên chị chỉ biết gọi điện thoại cho em."

Lâm Vũ Yên đang ở ngoài cửa phòng cô? Mạc Tiểu Hàn có chút tò mò, muốn xem người phụ nữ xấu xa này còn muốn giở trò gì.

Nhìn người phụ tá bên cạnh gật đầu một cái, người phụ tá đi tới mở cửa.

Một người phụ nữ hình dáng tiều tụy, gầy đến chỉ còn da bọc xương đi vào.

Vừa nhìn thấy Lâm Vũ Yên, Mạc Tiểu Hàn hít vào một hơi, đây là Lâm Vũ Yên sao? Đây thật sự là Lâm Vũ Yên sao? Đã từng là một mỹ nữ xinh đẹp nhưng giờ lại biến thành bộ dạng như thế này.

Tóc rối bời như cỏ khô, bù xù trên đầu, trên vóc người khô gầy khẳng khiu khoác một chiếc váy đen, lộ ra làn da vừa đen vừa thô, viền mắt thâm quầng, hình dáng hoàn toàn thay đổi.

Mạc Tiểu Hàn nhíu nhíu mày. Có chút hối hận vì đã để Lâm Vũ Yên đi vào.

Lâm Vũ Yên vừa đi vào, liền quỳ sụp trước mặt Mạc Tiểu Hàn, bắt đầu khóc khản cả giọng: "Tiểu Hàn, dù chị mắc nhiều sai lầm, nhưng dù sao em cũng đã từng kêu chị là chị! Em nhất định phải cứu chị, em không cứu chị, chị chỉ còn một con đường chết mà thôi!"

Bàn tay khô gầy kéo làn váy trắng như tuyết của Mạc Tiểu Hàn, người phụ tá bên cạnh vội kéo tay Lâm Vũ Yên ra: "Áo cưới này giá vài chục vạn đồng, đụng vào làm dơ chị thường nổi sao!"

Lâm Vũ Yên liều mạng dập đầu: "Tiểu Hàn, van cầu em, em cho chị mượn ít tiền để chị trả tiền lãi đi! Nếu không bọn họ sẽ đem chị bán làm gái mại dâm. Van cầu em!"

Thấy bộ dáng khóc đến thương tâm của Lâm Vũ Yên, Mạc Tiểu Hàn có chút mềm lòng. Thứ cô chịu không được là nước mắt.

Lâm Vũ Yên thật sự rất đáng hận, nhưng bây giờ cô ta cũng đã gặp phải báo ứng, không phải sao?

Mạc Tiểu Hàn đang tính nói chuyện. Cửa phịch một tiếng bị đá ra. Cơ thể cao lớn rắn rỏi của Sở Thiên Ngạo đi vào.

Trong mắt tràn đầy lạnh lẽo, khi nhìn thấy Lâm Vũ Yên đang quỳ trên đất càng thêm lạnh lẽo.

"Tiểu Hàn, cô phụ tá nói chị em tới tìm em?" Sở Thiên Ngạo không nhận ra người phụ nữ đang quỳ trên đất. Hắn vốn thật sự không có ấn tượng gì với Lâm Vũ Yên.

"Ừ. Chị ấy mượn tiền lãi suất cao, gặp em để vay tiền." Mạc Tiểu Hàn chỉ chỉ Lâm Vũ Yên đang ra sức dập đầu trên mặt đất.

"Cút!" Sở Thiên Ngạo vừa nghe nói chị Mạc Tiểu Hàn thật sự đến tìm cô, trực tiếp đá lên chân Lâm Vũ Yên.

Người phụ nữ lòng dạ rắn rết này, bị người ta đánh chết là đáng đời! Nếu không phải do cô ta, giữa hắn và Tiểu Hàn sẽ không có nhiều hiểu lầm như vậy, Tiểu Hàn cũng sẽ không trải qua nhiều thống khổ như vậy.

Kích động muốn giết chết người phụ nữ này. Trong mắt Sở Thiên Ngạo tràn đầy khát máu.

"Thiên Ngạo, đừng." Mạc Tiểu Hàn nhìn thấu sát ý của Sở Thiên Ngạo, lắc đầu ngăn hắn lại.

"Tiểu Hàn, em vẫn còn thương cảm người phụ nữ này sao?" Sở Thiên Ngạo cảm thấy Mạc Tiểu Hàn quá mềm lòng, quá thiện lương.

"Không phải đồng tình, là em muốn tích đức cho con của chúng ta." Mạc Tiểu Hàn đưa tay vuốt ve bụng của mình, trên mặt lộ ra một nụ cười ngượng ngùng.

"Tiểu Hàn?" Sở Thiên Ngạo mơ hồ biết ý tứ của Mạc Tiểu Hàn, giương mắt vui mừng nhìn cô, "Em mang thai?"

Mạc Tiểu Hàn ngượng ngùng gật đầu: "Ừ, hôm qua em lén đi bệnh viện kiểm tra, đã xác định. Tính để hôn lễ kết thúc mới nói cho anh biết."

"A, Giỏi quá! Cô vợ bé nhỏ của tôi thật giỏi!" Sở Thiên Ngạo mừng như điên, ôm lấy Mạc Tiểu Hàn xoay tròn.

Lâm Vũ Yên ngẩng đầu nhìn hai người hạnh phúc, trong ánh mắt vừa có oán độc vừa có hâm mộ.

"Này, có người kìa! Mau buông em xuống." Mạc Tiểu Hàn giãy giụa.

"Ừ, đúng. Không thể làm thương tổn bảo bối của chúng ta." Sở Thiên Ngạo thận trọng đặt Mạc Tiểu Hàn xuống. Liếc mắt nhìn Lâm Vũ Yên đang nằm xoài trên đất ra vẻ rất đáng thương lần nữa, lấy ra một tờ chi phiếu soàn soạt soàn soạt viết một chuỗi con số: "Cút! Đời này đừng để cho tôi gặp lại cô!"

Sở Thiên Ngạo không muốn làm cho Mạc Tiểu Hàn mất hứng, nên viết tấm chi phiếu đuổi Lâm Vũ Yên đi. Nhưng hắn dám đoán chắc, chỉ cần Lâm Vũ Yên cầm tấm chi phiếu kia tới ngân hàng, ngày hôm sau cô sẽ phơi thây đầu đường.

Chỉ có điều, chuyện này Mạc Tiểu Hàn mãi sẽ không bao giờ biết. Công chúa nhỏ của hắn, chỉ cần sống hạnh phúc trong cung điện của cô là tốt rồi. Những mưa gió bên ngoài, hắn sẽ vì cô mà chống đỡ.

Cuối cùng, hôn lễ cũng cử hành xong.

Đêm đã khuya, Tư Hàn cũng bị dỗ đi ngủ.

Nằm trên giường lớn mềm mại, tay Sở Thiên Ngạo lại bắt đầu không thành thật trên dưới ngao du.

"Ah! Đừng, hôm nay mệt quá." Mạc Tiểu Hàn nắm chặt tay Sở Thiên Ngạo, không cho hắn di chuyển.

"Đêm nay là đêm tân hôn, không phải chú rể cùng cô dâu nên động phòng sao!" Sở Thiên Ngạo bắt đầu chai mặt rồi.

Trên người Mạc Tiểu Hàn có một mùi thơm rất dễ chịu, hắn ngửi hoài cũng không chán. Đêm tân hôn, hắn không muốn nhịn ăn.

"Đừng, không tốt cho bảo bối trong bụng." Mạc Tiểu Hàn rốt cuộc cũng kiếm được một cái cớ hợp lý.

Quả nhiên, mặt Sở Thiên Ngạo nhanh chóng gục xuống. Tay cũng đàng hoàng trở lại.

Ôm Mạc Tiểu Hàn vào trong ngực mình, cằm dán lên trán cô: "Vợ ngốc, rốt cuộc em cũng là của anh. Không phải anh đang nằm mơ chứ?"

Mạc Tiểu Hàn nghe thấy lời nói mắc cười của Sở Thiên Ngạo, âm thầm cười, đưa tay chợt nhéo vào cánh tay Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo không đề phòng, bị nhéo đau kêu lên: "Đau! Mạc Tiểu Hàn, em bại hoại, muốn mưu sát chồng sao?"

Mạc Tiểu Hàn cười hì hì: "Biết đau? Vậy chứng tỏ không phải anh đang mơ!"

Lúc này Sở Thiên Ngạo mới biết Mạc Tiểu Hàn đang trêu đùa hắn. Lật người đè lên Mạc Tiểu Hàn, bờ môi nóng bỏng không hề báo trước đánh úp tới đôi môi anh đào của cô, đầu lưỡi linh hoạt dò xét vào trong khoang miệng cô, tràn ngập sự trêu đùa. "Ưmh...... Đừng...... Sẽ làm bị thương bảo bối......"

"Anh sẽ cẩn thận, anh sẽ rất nhẹ rất nhẹ...... Tiểu Hàn...... Cho anh đi! Anh thật sự nhớ em, muốn em...... Bên trong em nóng bỏng, ẩm ướt, khiến anh thật thoải mái......"

Lời nói nóng bỏng mang đầy ham muốn dục vọng khiến vầng trăng trên bầu trời cũng xấu hổ, len lén trốn vào những đám mây.

Đêm đang nồng, tình cũng đang nồng.

-----Toàn văn hoàn------
 

Bình luận facebook

Top Bottom