Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
706,608
Reaction score
6,746
Points
278

Chương 31

<!-- --> Đêm hè ở thành phố C có vẻ vô cùng xinh đẹp. Những cao ốc nối tiếp nhau san sát, phố lớn ngõ nhỏ đông đúc sầm uất, đèn hoa rực rỡ, tất cả đều lộ ra vẻ thanh thản bình yên.

Làn gió đêm ẩm ướt nhưng ấm áp mang theo hương thơm của hoa dành dành thổi vào cửa sổ xe. Chiếc xe Lamborghini ngang ngược đang lao nhanh về khu nhà ổ chuột nơi Mạc Tiểu Hàn ở.

"Mạc Tiểu Hàn, tôi chỉ cho cô thời gian 10 phút, cô nên từ giã mẹ ghẻ và chị cô đi rồi lập tức đi ra ngoài!" Giọng nói của Sở Thiên Ngạo cương quyết khiến người ta không thể cự tuyệt.

"Mười phút? Tôi còn phải sắp xếp đồ đạc của mình chứ?" Mạc Tiểu Hàn bất mãn nhìn Sở Thiên Ngạo. Khóe mắt còn tím bầm, nhìn qua cực kỳ đáng thương.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo mềm nhũn nhưng ngoài miệng lại vẫn lãnh khốc như băng: "Mười lăm phút. Nếu như vượt qua thời gian này, tôi không thể bảo đảm sẽ xảy ra chuyện gì."

Cái tên bạo quân, ác ma, bệnh thần kinh, tự đại tự cuồng này! Mạc Tiểu Hàn âm thầm nguyền rủa trong lòng, lén lút nguýt Sở Thiên Ngạo vẻ xem thường.

"Mạc Tiểu Hàn, không nên quên thân phận của mình!" Sở Thiên Ngạo từ kính chiếu hậu thấy động tác của Mạc Tiểu Hàn, lạnh lùng nhắc nhở.

Mạc Tiểu Hàn thở dài. Thôi, nói chuyện với kẻ không hiểu đạo lý này, thà lấy trứng chọi với đá còn hay hơn.

Thấy Mạc Tiểu Hàn không nói câu nào nữa, khóe miệng Sở Thiên Ngạo kéo ra một đường cong hài lòng: "Cô bé, ngoan một chút sẽ đáng yêu hơn."

Đến cửa nhà Mạc Tiểu Hàn. Sở Thiên Ngạo nhíu nhíu mi: "Mạc Tiểu Hàn, cô ở đây sao?"

Mặc dù Dư Phong đã báo cáo với hắn từ lâu, Mạc Tiểu Hàn ở tại khu ổ chuột rách nát, nhưng Sở Thiên Ngạo thật sự không nghĩ tới, khu ổ chuột nay lại tệ hại đến như vậy. Nước bùn đen ngập khắp nơi, rác rến chất thành đống, ruồi bay tới bay lui thành từng đàn, đây đâu phải là nơi ở của người!

Mạc Tiểu Hàn nhìn thấy ánh mắt quan sát khu ổ chuột bẩn thỉu của Sở Thiên Ngạo, nhún nhún vai, khẽ mỉm cười: "Sở đại Tổng giám đốc nghĩ rằng tôi nên ở đâu? Khách sạn năm sao? Hay biệt thự sang trọng bên bờ biển?"

Bộ dáng cao lớn cường tráng của Sở Thiên Ngạo đứng ở khu dân cư nghèo có vẻ cực kỳ nổi bật, chiếc xe Lamborghini cũng khiến người đi đường nhìn rất kinh ngạc.

"Dì Lâm, con gái dì dẫn theo một người có tiền về kìa!" bà chủ nhà mập mạp đứng ngoài cửa kêu mẹ ghẻ của Tiểu Hàn.

Sở Thiên Ngạo nhíu nhíu mi, mùi hôi thối của rác rến xông vào mũi hắn, hắn sắp bị ngộp chết rồi.

"Mạc Tiểu Hàn, chào tạm biệt nhanh lên. Tôi cho cô mười lăm phút."

Lời nói chưa dứt, Lâm Thiến và Lâm Vũ Yên đã xuất hiện trước cửa. Lâm Vũ Yên rất ít khi về nhà, hôm nay cũng vừa mới về đến, nghe nói Mạc Tiểu Hàn dẫn theo người có tiền trở về, vội vàng ra cửa xem sao.

Thấy chiếc xe Lamborghini trước cửa, ánh mắt Lâm Vũ Yên sáng lên. Bên cạnh chiếc Lamborghini, một người đàn ông dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn đang đứng, gương mặt đẹp trai mê đảo cả chúng sinh, những đường cong sắc nét, mỗi một nét đều lộ ra vẻ vương giả cao cao tại thượng. Này —không phải đó là Sở Thiên Ngạo sao?

Trong lòng Lâm Vũ Yên ganh ghét đến phát điên, mình tính toán bao lâu, vậy mà cuối cùng người đàn ông này vẫn bị Mạc Tiểu Hàn câu được!

Không đúng, Sở Thiên Ngạo đã từng gặp mình, có thể nhận ra mình hay không? Nếu như nhận ra, có lẽ chuyện đêm hôm đó sẽ lòi ra! Sở Thiên Ngạo mà điều tra, cũng không khó khăn để biết được người lên giường với hắn đêm đó chính là Mạc Tiểu Hàn!

Lâm Vũ Yên khẩn trương nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo.

Thấy mẹ ghẻ và chị đều đi ra ngoài, Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là giới thiệu với họ: "Dì Lâm, chị, vị này là Sở Thiên Ngạo. Tiền viện phí của ba, chính là ngài ấy cho mượn."

Mượn sao? Lâm Vũ Yên cười lạnh trong lòng, là bán mình mà có chứ? Con bé xấu xí này, sao vận số lại tốt như vậy chứ?

Sở Thiên Ngạo thật không có mắt mà, mình có gì không bằng nó, ngày đó lại đuổi mình ra khỏi phòng làm việc, nhưng lại coi trọng con bé ngu xuẩn này!

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo không thèm liếc qua Lâm Thiến và Lâm Vũ Yên một lần, hắn không có hứng thú để ý tới loại phụ nữ ở xóm nghèo này!

Lạnh lùng gật đầu một cái, đôi chân dài của Sở Thiên Ngạo bước tới một bước, quay trở lại xe, mùi hôi từ những đống rác xông vào mũi khiến hắn không thể hít thở được!
 

Bình luận facebook

Top Bottom