Full Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 150
<!-- -->

Giọng nói trẻ con mềm mại non nớt, khiến trong lòng Mạc Tiểu Hàn xông lên một tình cảm dịu dàng, nhưng thỉnh cầu của Tư Hàn quả thật có chút thái quá, Mạc Tiểu Hàn liếc mắt nhìn Sở Thiên Ngạo, cặp mắt lấp lánh có hồn của hắn đang nhìn cô, bên môi hàm chứa một nụ cười, tựa hồ rất hài lòng với những lời thỉnh cầu của Tư Hàn.

Mạc Tiểu Hàn không khỏi đỏ mặt lên. Đưa tay siết chặt khuôn mặt nhỏ bé của Tư Hàn: "Ngoan, chúng ta ăn bánh sinh nhật tiếp có được hay không?"

Thấy Mạc Tiểu Hàn không đáp ứng mình, Tư Hàn có phần buồn bã, hai hàng mi thật dài rũ xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn một nụ cười cũng không có.

Dùng ngón tay trắng như tuyết xẹt qua xẹt lại trên khăn trải bàn, dáng người mỏng manh, nhìn qua có vẻ sầu muộn.

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn đau nhói, ôm Tiểu Tư Hàn hôn một cái: "Tư Hàn, miếng này lớn nhất cho con ăn."

Mạc Tiểu Hàn cắt cho Tư Hàn một miếng bánh lớn nhất đưa tới trước mặt cậu.

Nhưng Tư Hàn không thèm nhìn tới, ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong suốt như hai viên thủy tinh nhìn Mạc Tiểu Hàn, trong mắt tràn đầy uất ức: "Cô Mạc, là Tiểu Hàn không ngoan, cho nên Cô Mạc không chịu làm mẹ con sao?"

Thấy dáng vẻ uất ức của Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn đau lòng, không biết vì sao, đứa bé này đặc biệt khiến cô động lòng.

Vươn tay nhẹ nhàng vuốt đầu Tư Hàn: "Tư Hàn thật ngoan, cô Mạc rất thích Tư Hàn. Cô Mạc không thể làm mẹ con, nhưng về sau cô Mạc có thể thường xuyên mang Tư Hàn đi chơi."

Nói tới chỗ này, Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu nhìn Sở Thiên Ngạo ra vẻ khẩn cầu, cô muốn mang Tư Hàn đi ra ngoài, cũng phải xem Sở Thiên Ngạo có đồng ý hay không nha.

Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn mỉm cười gật đầu một cái.

Nhìn thấy dáng vẻ Mạc Tiểu Hàn và Tư Hàn đi chung với nhau, cảm giác giống như hai mẹ con. Tất cả đều tự nhiên như vậy, ấm áp như vậy. Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy đã rất lâu hắn không được hưởng thụ không khí gia đình yên tĩnh và ấm áp rồi.

Khóe mắt, chợt có chút ươn ướt.

Tư Hàn ở bên cạnh, Tiểu Hàn cũng ở bên cạnh, hai người, hắn yêu quý nhất kiếp này đều ở bên cạnh, Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy trời xanh thật rất ưu ái hắn.

Cho hắn những ngày tốt đẹp như vậy.

Nghe Mạc Tiểu Hàn nói, Tư Hàn cao hứng dang tay, nhào đầu vào trong ngực Mạc Tiểu Hàn: "Chủ nhật này dẫn con đi chơi có được không? Con muốn đi xem triển lãm cảnh biển!"

Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo nhìn thẳng vào mắt nhau rồi cười một tiếng, cậu bé này, thật đúng là gặp khe hở liền đâm kim vào ngay.

"Được. Chủ nhật cô tới đón con."

Trong phòng khách nhà họ Thân, đang diễn ra một cuộc hỗn loạn.

"Thân Hạo Khiêm! Con trai của anh bị người ta đánh thành thương tíchnhư vậy! Anh không có ý kiến gì sao?" Lương Noãn Noãn mặc dù hai tay không chống nạnh giống những người đàn bà chanh chua khác, nhưng giọng nói lại hung dữ vô cùng.

Con trai của Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn — Thân Á Viêm, đang ngồi khóc thút tha thút thít trên ghế sa lon, Thân Hạo Khiêm vỗ vỗ lưng của cậu bé: "Á Viêm, phải kiên cường một chút. Con trai không thể mềm yếu như vậy a!"

Quay đầu lại nhìn Lương Noãn Noãn nhàn nhạt nói: "Trẻ con đùa giỡn với nhau, xây xát chút da là bình thường. Cũng tại Á Viêm cười nhạo người ta không có mẹ trước. Nó cũng phải gánh chịu một phần trách nhiệm. Chuyện lần này chính là bài học."

Thân Hạo Khiêm nói chưa dứt lời, Lương Noãn Noãn càng tức giận hơn, kéo tay Thân Á Viêm lên, lớn tiếng nói: " Á Viêm, để cho cha con nhìn mặt con xem, cái này gọi là chỉ xây xát một chút da thôi sao?"

Thân Á Viêm thật sự rất mềm yếu nhu nhược, nghe Lương Noãn Noãn nói, trong lòng không đồng ý cũng không dám cãi lời, ngẩng mặt lên cho Thân Hạo Khiêm nhìn.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn có hai vết móng tay sưng đỏ, có một chỗ trầy chút da, rướm máu đã khô, tạo thành một lớp vảy.

" Á Viêm mặt mày hốc hác anh có biết hay không! Anhlàm cha như thế sao! Những người cha khác luôn bảo vệ con của mình, chỉ có anh là khác người!"

Thân Hạo Khiêm bất đắc dĩ thở dài.

Á Viêm mềm yếu nhu nhược như vậy, đều do Lương Noãn Noãn, từ nhỏ thường xuyên cho Á Viêm váy, đánh phấn bôi son, ăn mặc giống bé gái.

Kết quả bây giờ đã đi nhà trẻ rồi, đánh nhau với bạn cũng không dám đánh lại, trên mặt mới bị thương." Noãn Noãn, giáo dục con trẻ phải có phương pháp, không thể lúc nào cũng cưng chiều! Rốt cuộc em có hiểu hay không!"

Lương Noãn Noãn tức giận toàn thân phát run, dậm mạnh chân một cái: "Được! Anh không quan tâm thì tôi quan tâm! Tôi cũng không tin mình không làm gì được cái thằng bé Lu¬cas đó!"

Thân Hạo Khiêm không nhẫn nại được được ngẩng đầu nhìn Lương Noãn Noãn: "Thằng bé Lu¬cas đó chỉ là đứa bé ba tuổi hồn nhiên mà thôi, em trừng phạt thế nào? Chẳng lẽ đi giết người ta à?"

Lương Noãn Noãn vốn cũng chưa nghĩ ra phải làm thế nào, Thân Hạo Khiêm vừa nói như thế, hai mắt nhất thời sáng lên, lóe ra những tia sáng lạnh lẽo và tàn nhẫn.

Đáng tiếc Thân Hạo Khiêm đã cúi đầu lau nước mắt cho Á Viêm, nếu không, hắn nhất định sẽ thấy những tia sáng ác độc trong mắt Lương Noãn Noãn.

Cuối cùng chủ nhật cũng đã tới.

Sáng sớm, Tư Hàn tới gõ cửa phòng Sở Thiên Ngạo: "Cha, mau rời giường a! Hôm nay chúng ta đi xem triển lãm cảnh biển cùng Cô giáo Mạc! Mau dậy đi a!"

Sở Thiên Ngạo đã dậy từ rất sớm, sáng nay sẽ cùng Mạc Tiểu Hàn đi biển, nên từ tối hôm qua hắn hưng phấn gần như cả đêm không ngủ.

Cũng may, buổi sáng, tinh thần vẫn phấn chấn. Quả nhiên người gặp chuyện tốt tinh thần bao giờ cũng thoải mái!

Đang đứng ở trong phòng tắm soi gương cạo râu, đã nghe tiếng kêu của Tư Hàn, đáp một tiếng: "Cha dậy rồi! Tư Hàn vào đi!"

Sở Tư Hàn mặc đồ ngủ sôi nổi đi vào. Thấy Sở Thiên Ngạo đang soi gương bôi keo định hình tóc, ngoẹo đầu tò mò hỏi: "Cha, cha bôi cái gì trên đầu thế?"

"Gel bôi tóc." Sở Thiên Ngạo vừa trả lời vừa nhìn vào gương. Áh, sao má trái lại có một cái mụn? Chẳng lẽ do tối hôm qua hưng phấn quá ngủ không ngon?

"Gel bôi tóc là cái gì? Tư Hàn cũng bôi!"

"Gel bôi tóc để giúp đàn ông đẹp trai hơn, trẻ con không thể dùng!" Sở Thiên Ngạo khom lưng nhéo nhéo mặt của Tư Hàn, "Con trai, cha hôm nay có đẹp trai không?"

Tư Hàn bộ mặt phớt tỉnh nhìn Sở Thiên Ngạo, nghiêm túc nói: "Dĩ nhiên rất tuấn tú! Nhưng mà vẫn là không đẹp trai bằng con!"

"Ha ha, tiểu bại hoại!" Cha con hai người chơi đùa thành một đoàn.

Mạc Tiểu Hàn ở một mình trong ký túc xá. Điện thoại di động vang lên.

"Tiểu Hàn, cậu nhất định phải đi xem triển lãm cảnh biển với Sở Thiên Ngạo và con trai hắn sao?" Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói của Cố Cẩm Tâm, "Nếu cậu cứ tiếp tục lui tới với Sở Thiên Ngạo, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"

"Cẩm Tâm, thật ra thì tớ cũng không muốn lui tới với Sở Thiên Ngạo, nhưng tớ thật sự rất thích con trai hắn. Nhìn thấy cậu bé thì rất vui, rất thỏa mãn, rất hạnh phúc."

"Tiểu Hàn, cậu nên tìm một người để kết hôn thôi! Chứ bây giờ tình mẫu tử của cậu đã tràn lan rồi!"

"Có lẽ...!, Tớ chưa đến nỗi có cảm giác đó, mặc dù cũng thích, nhưng không phải loại không nhìn thấy sẽ nhớ. Chỉ là cảm thấy đáng yêu, chỉ là gặn nhau vậy thôi, không có ý nghĩ ngày ngày kích động với hắn."

"Ai! Tiểu Hàn, cậu nhanh tìm người gả đi, sinh cho mình một bảo bảo đáng yêu! Đúng rồi, tớ và Bùi Tuấn cuối tuần sẽ kết hôn, cậu đã đồng ý làm dâu phụ rồi đấy, lễ phục cậu chuẩn bị xong chưa?"

Mạc Tiểu Hàn mỉm cười, cảm thấy cao hứng: "Dĩ nhiên chuẩn bị xong rồi! Đến lúc đó nhất định sẽ không làm mất mặt cậu, cũng sẽ không nổi trội hơn cậu!"

Cúp điện thoại, Mạc Tiểu Hàn cột mái tóc dài đơn giản thành cái đuôi ngựa, thay một cái áo sọc đơn giản và một cái quần màu tím rồi ra cửa.

Khi vào thang máy, trong thang máy có hai cô gái không ngừng liếc mắt nhìn cô.

Mạc Tiểu Hàn nhìn vào gương trong thang máy quan sát mình, thật kinh ngạc, sao mình lại khởi sắc thế này. Mặt của cô hồng nhuận, không phủ chút phấn trang điểm nào nhưng lại mịn màng kiều diễm.

Nghĩ đến chuyện sắp được ôm Tư Hàn, có thể trêu chọc đùa giỡn với cậu bé, Mạc Tiểu Hàn nhoẻn miệng cười, trên nét mặt hiện lên ánh niềm hạnh phúc..

Trước cửa khu triển lãm cảnh biển rất đông người, đều là cha mẹ đưa con mình tới đây vui chơi.

Tiểu Tư Hàn đang nhón chân lên chạy khắp nơi nhìn quanh, vừa nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn, lập tức rút tay ra khỏi tay Sở Thiên Ngạo chạy tới.

Mạc Tiểu Hàn vừa cúi người xuống giang hai cánh tay, Tư Hàn đã lao vào lòng cô, ôm cổ cô thật chặt, giọng nói trẻ con mềm mại mang theo điểm uất ức: "Cô Mạc, sao cô tới trễ thế, Tư Hàn rất nhớ cô."

Mạc Tiểu Hàn có chút áy náy hôn lên khuôn mặt nhỏ bé mềm mại của cậu: "Trên đường đi bị kẹt xe nên trễ. Thật xin lỗi, một lát cô Mạc mua kem cho Tư Hàn ăn, đền cho Tư Hàn. Có được hay không?"

Sở Thiên Ngạo cũng đi tới, nghe câu nói của Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt rơi vào đôi giày dưới chân cô, trên giầy còn in dấu giày của người khác, xem ra ở tàu điện ngầm đã bị người ta giẫm vào.

Hắn vốn muốn đi đón Tiểu Hàn, nhưng bị cô cự tuyệt. Trong lòng Sở Thiên Ngạo có chút chua xót, có lẽ Tiểu Hàn không muốn hắn biết địa chỉ nhà cô? Nên mới đề phòng hắn như vậy.

"Cô Mạc, cô xem cha con có đẹp trai không?" Tư Hàn kéo Sở Thiên Ngạo, chỉ cho Mạc Tiểu Hàn nhìn.

Câu hỏi ngây thơ, lại khiến Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo lúng túng.

"Cô Mạc, con bật mí cho cô biết nha, sáng nay cha con ở phòng tắm trang điểm! Trên đầu còn bôi bánh xốp!"

Tiểu nhân nhi tố cáo.

Sở Thiên Ngạo quá luống cuống, đưa tay vỗ một cái vào mông nhỏ của cậu: "Cái gì bánh xốp! Là Gel xịt tóc á!"

"A a, gel xịt tóc, cha con bôi gel xịt tóc, trang điểm rất lâu!" Nội gian nhỏ vẫn còn tố cáo.

Mạc Tiểu Hàn ôm bụng cười lăn lộn, Sở Thiên Ngạo vẻ mặt quẫn bách.

Này con trai, không được rồi! Bí mật của cha đều bị con bật mí hết rồi!

Nhìn trộm xem phản ứng của Mạc Tiểu Hàn, cô cười vô cùng vui vẻ, vô cùng rạng rỡ, ôm Tư Hàn không ngừng hôn.

Sở Thiên Ngạo yên lòng. Mình hy sinh một chút hình tượng, có thể khiến Tiểu Hàn vui vẻ như vậy. Cũng đáng!

Ai! Tư Hàn tiểu tử thúi này! Cha dùng gel xịt tóc, lại bị tiểu tử thúi này nói là trang điểm!

Sở Thiên Ngạo sâu sắc cảm thấy con lớn hơn cha.

Sở Thiên Ngạo ôm Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn đi theo bên cạnh, cùng vào cửa kiểm soát vé.

Trên đường đều là cha mẹ mang theo con của mình, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười, khiến cho lòng người ấm áp. Ánh mặt trời vàng rực chiếu xuống quảng trường trước khu triển lãm, lá cây bạch quả bắt đầu nhuốm màu màu vàng kim, trong không khí có hương thơm của bánh kem ngọt ngào.

Tư Hàn ở trong ngực Sở Thiên Ngạo, tự mình làm mặt quỷ, cười một tiếng liền lộ ra hai cái răng cửa nhỏ xíu như răng mèo, đáng yêu như một thiên sứ bé nhỏ.

Ba năm không gặp, Sở Thiên Ngạo vẫn anh tuấn như cũ, nhưng cũng trở nên trầm ổn hơn. Sự bá đạo năm đó biến thành uy nghiêm kín kẽ, khiến người khác cảm thấy kính nể, không dám khinh thường.

Tất cả đều tốt đẹp như vậy. Mạc Tiểu Hàn chợt hi vọng cuộc sống như thế có thể kéo dài thêm một chút nữa, lâu hơn một chút nữa......
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 151
<!-- -->

Trước khu triển lãm, tiểu nhân nhi hạnh phúc tay trái lôi kéo Sở Thiên Ngạo, tay phải lôi kéo Mạc Tiểu Hàn, xem cá cảnh nhiệt đới, xem chim cánh cụt, vô cùng cao hứng.

Trong phòng trưng bày mô hình của hội quán Biển, nhân viên chào hàng nhìn Tư Hàn mỉm cười: "Người bạn nhỏ, cùng ba mẹ chụp một pô ảnh có được hay không đây?"

Tư Hàn sửng sốt, vừa định nói cho cô nhân viên biết, đó là giáo viên của cậu chứ không phải mẹ cậu, suy nghĩ một chút, đôi mắt tròn xoe như quả bồ đào lại thoáng qua một tia sáng nghịch ngợm.

Vẫy tay về phía Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn ở phía sau mình: "Cha, mẹ, mau tới đây chụp hình với con!"

Nghe Tư Hàn kêu như vậy, nụ cười nở trên gương mặt Sở Thiên Ngạo không kềm chế được, Mạc Tiểu Hàn nhìn hắn trách cứ, nhìn người đàn ông này, bộ dáng đắc ý giống con mèo nhỏ vừa ăn vụng được cá.

"Tư Hàn ngoan, Cô Mạc không phải mẹ con! Không cần kêu loạn như vậy” Mạc Tiểu Hàn cúi đầu vuốt đầu của Tư Hàn.

Cô nhân viên đứng bên cạnh chờ chụp hình cho họ giật mình hỏi: "Thưa cô, đứa bé này không phải con của cô hả?"

Tiểu Hàn có chút ngượng ngùng cười cười: "Ừ. Tôi là giáo viên của bé."

Cô nhân viên chắc lưỡi hít hà: "Nhưng cậu bé lại rất giống cô! Mẹ con thật sự chưa chắc đã giống như thế!"

Vậy sao? Bên cạnh vừa lúc có một tủ kính thủy tinh, cũng đúng lúc phản chiếu hình ảnh của ba người. Mạc Tiểu Hàn, Tư Hàn, Sở Thiên Ngạo, cô nhân viên cũng chỉ vào tủ kính.

Mạc Tiểu Hàn lấy làm kinh hãi, trong tủ kính phản chiếu gương mặt của cô và Tư Hàn, ngũ quan đúng thật rất giống!

Nhân viên công tác chỉ vào hình ảnh trong tủ kính, ngạc nhiên nói: "Cô xem cô xem! Lỗ mũi này, giống ba cậu, miệng giống cô, lông mi giống ba, mắt giống cô......Cô quan sát kỹ đi, đúng là người một nhà mà!"

Sở Thiên Ngạo rất vui. Khom lưng ôm Tư Hàn lên, một tay kia không tự chủ được ôm eo Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn chỉ lo nhìn trong kiếng tìm nét giống nhau giữa cô và Tư Hàn, căn bản không để ý mình đã bị Sở Thiên Ngạo ăn đậu hũ.

Nhân viên công tác nhìn thấy bộ dáng một nhà ba người thân mật, vội cầm máy chụp hình lên.

Cha cao lớn anh tuấn, mẹ nhỏ nhắn xinh đẹp, còn cậu con trai hoạt bát xinh đẹp giống như thiên sứ. Thật là gia đình hạnh phúc hoàn mỹ.

Nhân viên công tác nhanh chóng ấn phím chụp, tiếng máy cách cách cách vang lên vài lần.

Tiếng máy chụp hình rốt cuộc lại khiến Mạc Tiểu Hàn phản ứng kịp, đẩy tay Sở Thiên Ngạo ra, quay đầu trừng mắt nhìn hắn. Đáng tiếc cái nhìn này, một điểm tức giận cũng không có.

"Cô Mạc, con gọi cô là mẹ có được không?" Tư Hàn từ trong ngực Sở Thiên Ngạo ló đầu qua, kề sát tai Mạc Tiểu Hàn hỏi.

"......" Nhìn ánh mắt mong đợi của Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn thật sự không đành lòng cự tuyệt, nhưng lại không muốn đáp ứng yêu cầu có chút thái quá của cậu. Không thể làm gì khác hơn là nói lảng sang chuyện khác.

"Tư Hàn, con nhìn xem bên kia kìa, có một con cá lớn màu đỏ! Chúng ta qua đó xem một chút được không?"

Mạc Tiểu Hàn nhận Tư Hàn từ tay Sở Thiên Ngạo, ôm Tiểu nhân nhiđến chỗ có cá lớn.

Sở Thiên Ngạo móc bóp ra, chỉ cần 200 đồng, mà có tới vài tấm hình, hắn bèn lấy mấy ngàn còn trong bóp đưa hết cho cô nhân viên kia.

Tiểu Hàn ôm tiểu nhân nhixem cá. Sở Thiên Ngạo lẳng lặng nhìn những tấm hình vừa mới ra lò đang cầm trong tay.

Từ nghiêng, vẻ mặt Tư Hàn giống Tiểu Hàn như đúc! Một nhà ba người rất hạnh phúc, trên mặt mỗi người đều mang nụ cười hạnh phúc. Sở Thiên Ngạo đã lâu không nhìn thấy ụ cười ngọt ngào như vậy của Tiểu Hàn. Ở chung với Tư Hàn, cô đã cười rất nhiều.

Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng hôn lên tấm ảnh một cái, đặt tấm hình vào túi áo của mình, nơi sát với trái tim nhất.

"Mẹ, con cũng muốn nuôi một con cá như vậy, có thể không?" Tư Hàn thân thiết ôm cổ Mạc Tiểu Hàn, nói lên yêu cầu.

"Tiểu bại hoại, không được kêu cô bằng mẹ a!"

"Mẹ, con muốn nuôi một con cá như vậy, mẹ giúp con nói với cha, được không?"

"Tiểu bại hoại, cô nhắc lại lần nữa, không được kêu cô bằng mẹ a!"

"Mẹ, cha tới rồi, cha cười rất vui vẻ! Có phải ăn vụng kem sau lưng con rồi không?"

câu nhắc nhở liên tục "Không cho kêu cô bằng mẹ" đã mất đi hiệu lực, Mạc Tiểu Hàn cũng định không nhắc lại nữa. Cái từ mẹ này, khi Tư Hàn gọi ra, thật đúng là dễ nghe, dễ chịu đến độ mỗi lỗ chân lông trên người cô cũng rất thoải mái, cảm giác thật là ấm áp, thật hạnh phúc.

"Cha! Sao cha cười vui vẻ như vậy! Có phải ăn vụng kem rồi không?" Tiểu nhân nhi hoài nghi nhìn Sở Thiên Ngạo đang đi tới, mắt chăm chú nhìn miệng của hắn.

Mạc Tiểu Hàn buồn cười, khều nhẹ vào mũi Tiểu nhân nhi một cái: "Đồ tham ăn, vẫn nhớ đến kem sao?"

Tư Hàn nghiêng đầu, cái đầu nhỏ ở trên cổ cô cọ xát lung tung: "Mẹ, Tư Hàn muốn ăn kem!"

"Đi, cha dẫn con và mẹ đi mua." Sở Thiên Ngạo đón Tư Hàn từ trong ngực Mạc Tiểu Hàn, cho ngồi trên vai mình. Hướng khu thực phẩm đi tới.

Mạc Tiểu Hàn cũng đi theo phía sau.

"Cha dẫn con và mẹ đi mua." Những lời này của Sở Thiên Ngạo, cô nghe thấy rất rõ ràng, trong lòng rung động.

Phiêu bạt ở nước ngoài ba năm, gần như mỗi đêm cô đều mơ một giấc mộng giống nhau.

Trong mộng, cô kêu gào muốn đuổi theo một người đàn ông áo đen trước mặt, nhưng người đàn ông kia cố tình đi rất nhanh, cô chạy hết sức, rốt cuộc vượt qua hắn, người đàn ông kia quay đầu lại, chính là Sở Thiên Ngạo!

Mỗi khi tới lúc này, cô đều tỉnh lại.

Đây là một cơn ác mộng! Cô tự nhủ như vậy. Nhưng sau khi tỉnh mộng lại rất khổ sở, cô lại hi vọng cơn ác mộng này lâu hơn chút. Kéo dài hơn một chút.

Với cô, Sở Thiên Ngạo đã biến thành cái gai, giống như vết sẹo trên cổ tay cô kia. Không nhớ, nhưng cũng khó quên......

Cơ thể của cô, đã bị hắn khắc lên một dấu ấn thật sâu.

ở nước ngoài ba năm, cô trưởng thành hơn, cũng độc lập hơn. Kiểm nghiệm lại mình, trước kia cũng quả thật có rất nhiều điều chưa làm tốt, chứ không chỉ có một mình Sở Thiên Ngạo sai lầm.

Cho nên, bây giờ cô mới có thể ổn định tâm trạng đồng ý tiếp tục lui tới với Sở Thiên Ngạo, thậm chí còn cho phép hắn đưa mình và Tư Hàn đi xem triển lãm sinh vật biển.

Chỉ có điều, Mạc Tiểu Hàn không biết sự bình tĩnh này còn có thể duy trì được bao lâu.

Sở Thiên Ngạo bây giờ, trưởng thành hơn so với trước kia, nhưng cũng lãnh đạm hơn, không còn sức hấp dẫn hào hoáng như trước nữa, mà biến thành một ly rượu đỏ đậm đà, đến gần, mới có thể cảm nhận được lực hút trí mạng của hắn.

Sở Thiên Ngạo như vậy, chính là mẫu người đàn ông mà Mạc Tiểu Hàn thích.

"Mẹ, mau tới đây!" Tư Hàn hướng Mạc Tiểu Hàn ngoắc ngoắc. Tiểu gia hỏa kia, bây giờ kêu mẹ rất thuận miệng.

Mạc Tiểu Hàn lắc đầu vẻ cưng chiều, đi về phía Sở Thiên Ngạo và Tư Hàn.

cặp mắt Sở Thiên Ngạo nhìn dính vào người Mạc Tiểu Hàn, đoạn đường chỉ ngắn ngủn có mười mấy mét, mà Mạc Tiểu Hàn cảm thấy rất dài. Bị Sở Thiên Ngạo nhìn như vậy, cô cảm thấy hai chân trở nên cứng ngắc. Động tác đi bộ không được tự nhiên!

"Anh nhìn cái gì?" Trừng Sở Thiên Ngạo một cái, uống một hớp nước chanh đá Tư Hàn đút cho cô, thật là thoải mái!

“ Nhìn em rất đẹp." Giọng của Sở Thiên Ngạo vô cùng trầm thấp mà từ tính, cũng rất chân thành.

"Sở Thiên Ngạo......" Mạc Tiểu Hàn vừa muốn nói chuyện. Tư Hàn đã cướp lời: "Cha, tối nay con muốn ngủ chung với mẹ."

"Cái gì?" Mạc Tiểu Hàn kêu thầm không ổn, để Tư Hàn ngủ ở nhà cô cũng không vấn đề gì, nhưng cô không muốn đi Sở Thiên Ngạo qua đềm ở nhà mình. Quá nguy hiểm!

"Mẹ, tối nay con muốn ngủ với mẹ và cha, có được không vậy?" Tư Hàn tay trái lôi kéo Mạc Tiểu Hàn, tay phải lôi kéo Sở Thiên Ngạo, làm nũng: "Mẹ, mẹ ngủ bên trái con. Cha, cah ngủ bên phải con. Có được không?"

Thái quá quá rồi...... Mạc Tiểu Hàn có thương yêu Tư Hàn như thế nào đi nữa cũng không thể đáp ứng yêu cầu thái quá như vậy.

"Tư Hàn, Cô Mạc và cha con...... Là người lớn, hơn nữa không có kết hôn, không thể ngủ trên cùng một giường được!" Mạc Tiểu Hàn vừa nói xong, đã nghe Sở Thiên Ngạo nói thầm một câu: trước kia cũng không phải là chưa từng ngủ qua. Sắc mặt Mạc Tiểu Hàn trở nên lúc trắng lúc xanh. Mặc dù chân đi giày đế bằng, cũng ở dưới gầm bàn hung hăng đạp Sở Thiên Ngạo một cái!

Sở Thiên Ngạo bị đau chỉ cau mày. Nhưng thái độ lại rất hạnh phúc.

"Vậy cô kết hôn với cha con đi! Được không vậy! Mẹ, con muốn được hưởng cảm giác ngủ cùng với cha mẹ." Tư Hàn cầu khẩn nói.

"Ách...... Không được.... Chuyện này, cô Mạc thật sự không thể đáp ứng được con." Mạc Tiểu Hàn là người rất có nguyên tắc.

"Nếu như có mẹ và cha ngủ chung, Tư Hàn sẽ không sợ. Sẽ không gặp ác mộng...... Tư Hàn ngủ một mình rất sợ, các bạn ở nhà trẻ đều nói buổi tối sẽ có quỷ, móng tay dài thật dài, đặc biệt chuyên móc mắt của trẻ con để ăn. Tư Hàn rất sợ......"

Giọng càng nói càng nhỏ, càng nói càng tủi thân, đến cuối cùng, trên hàng mi dài đã ngập đầy nước mắt!

Buổi tối ngủ Tư Hàn rất sợ? Mạc Tiểu Hàn nhìn Sở Thiên Ngạo một cái, trong lòng đối với người cha này vô cùng bất mãn. Buổi tối cậu bé ngủ một mình rất sợ, bề trên không dỗ dành sao? Thật là quá không có trách nhiệm mà!

Thừa dịp Mạc Tiểu Hàn ôm Tư Hàn vừa hôn vừa an ủi, Sở Thiên Ngạo và Tư Hàn cùng trao đổi ánh mắt rah mãnh.

Sở Thiên Ngạo ở sau lưng Mạc Tiểu Hàn rất nhanh giơ một ngón tay cái lên đối với Tư Hàn! Con trai quá tuyệt vời! Lại có thể biết giúp cha lừa gạt con gái qua đêm trong nhà. Đúng là đứa bé lanh lợi nha!

Thấy hành động của mình lấy được cha ủng hộ, Tư Hàn càng giả bộ đáng thương.

Thấy nước mắt và bộ dáng tủi thân của Tiểu Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn rất đau lòng!

"Được rồi, Tư Hàn, Cô Mạc đồng ý với con. Nhưng cô Mạc chỉ ngủ với một mình con. Cha con không thể ngủ cùng một giường với chúng ta!"

"Được. Đồng ý!" Trên mặt Tư Hàn lộ ra nụ cười vô cùng vui vẻ!

Từ triển lãm biển trở về, trời đã tối. Mạc Tiểu Hàn tắm cho Tư Hàn xong, cầm truyện tranh đến trên giường chuẩn bị dỗ cậu ngủ.

"Cô bé quàng khăn đỏ đi trong rừng rậm......" Mạc Tiểu Hàn nhẹ giọng kể chuyện cô bé quàng khăn đỏ cho Tư Hàn nghe. Nhưng dáng vẻ Tư Hàn có chút không yên.

"Tư Hàn, sao thế? Không thích chuyện này sao?"

"Mẹ, cha con sao còn chưa vào?"

"Tối nay hai chúng ta ngủ, cha ngủ phòng của mình." Mạc Tiểu Hàn có chút bất đắc dĩ siết chặt cái mũi nhỏ của Tư Hàn.

Đang chuẩn bị tiếp tục kể chuyện, lại nghe tiếng gõ vào cửa phòng thật nhẹ nhàng.

Mạc Tiểu Hàn đoán nhất định là Sở Thiên Ngạo. Ngồi ở trên giường kêu: "Chúng tôi đã ngủ rồi. Có chuyện gì ngày mai hãy nói!"

Vừa mới dứt lời, Tư Hàn đã nhảy xuống giường, quẹt quẹt quẹt chạy đi mở cửa: "Cha! Con còn chưa ngủ"
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 152
<!-- -->

Mạc Tiểu Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, tiểu gia hỏa này, thật đúng biết che chở cho cha mình nha!

Sở Thiên Ngạo dùng ánh mắt thăm dò nhìn Mạc Tiểu Hàn một cái: "Tôi có thể vào không?"

Thấy Sở Thiên Ngạo đã được Tư Hàn mở cửa cho vào. Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là gật đầu. Cũng may còn có Tư Hàn ở đây, hắn cũng không thể làm được chuyện gì.

Nhưng Sở Thiên Ngạo đã biết hỏi ý kiến cô, không còn bá đạo nói đi vào liền đi vào như trước nữa. Khiến Mạc Tiểu Hàn có chút giật mình nhưng cũng có chút vui mừng.

Sở Thiên Ngạo, đã chính chắn hơn.

"Có chuyện gì không?" Mạc Tiểu Hàn vẫn còn có chút phòng bị.

"A, không có gì, buổi tối trước khi đi ngủ Tư Hàn đều uống sữa tươi. Tôi sợ em không biết nó có thói quen này."

Lúc này, Mạc Tiểu Hàn mới chú ý thấy trong tay Sở Thiên Ngạo bưng ly sữa tươi.

"Tư Hàn ngoan, cha đút sữa tươi cho Tư Hàn uống." Sở Thiên Ngạo ngồi trên ghế sa lon cạnh giường, ôm Tư Hàn ngồi trên đầu gối, dịu dàng đút sữa tươi cho Tư Hàn uống.

Cảm ơn trời đất. Tư Hàn cũng rất ngoan, uống được một nửa liền cầm ly, tự mình uống.

Ngọn đèn bàn chiếu ánh sáng vào trên người cha con họ, hình ảnh vô cùng ấm áp. Trái tim của Mạc Tiểu Hàn như được một luồng hơi ấm áp bao vây.

Cảm giác thân tình trong gia đình như thế này chính là khát vọng đã lâu của cô. Hốc mắt đã có chút ẩm ướt. Sở Thiên Ngạo, thật sự đã thay đổi. Khoảng thời gian ba năm, thật sự có thể đem một người đàn ông bá đạo không biết tôn trọng người khác, biến thành một người đàn ông thành thục chững chạc, biết quan tâm và có trách nhiệm với người khác.

Trên mặt là mỉm cười, nhưng trong mắt lại trào lên một giọt nước mắt trong suốt. Tư Hàn vừa quay đầu lại đã nhìn thấy. Chui ra khỏi ngực Sở Thiên Ngạo, ôm lấy chân Mạc Tiểu Hàn, ngửa đầu nhìn cô: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"

"Mẹ thấy con và cha bên nhau hạnh phúc, nên mẹ cảm thấy rất cảm động." Lời Mạc Tiểu Hàn vừa ra khỏi miệng, mới phát hiện mình đã rất tự nhiên theo Tư Hàn, tự xưng mẹ!

Mặt nhanh chóng đỏ bừng, lúng túng giương mắt nhìn Sở Thiên Ngạo, lại một lần nữa chạm vào ánh mắt thâm tình như nước của hắn. Ánh mắt hắn thâm thúy, nóng bỏng, so với trước kia càng thêm dịu dàng và thương tiếc. Không còn là ánh mắt bá đạo mãnh liệt muốn đoạt lấy, mà là dịu dàng săn sóc cùng bao dung.

"Tiểu Hàn, làm mẹ Tư Hàn được không?" Sở Thiên Ngạo giống như làm ảo thuật từ trong người lấy ra một cái hộp nhỏ bằng nhung. Đi tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, quỳ một chân xuống, mở hộp ra, giơ lên trước mắt Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, hãy gả cho anh. Anh sẽ dùng cả đời mình để che chở em."

Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng kiên định, biểu hiện của một người đàn ông có ý thức trách nhiệm.

Trong hộp, lại là viên Hải Dương Chi Tâm kia! Mạc Tiểu Hàn có chút kinh ngạc, hắn tìm được chiếc nhẫn này về hay sao?

"Mẹ! Mau trả lời đồng ý với cha đi!" Tư Hàn vội vàng cướp cái hộp trong tay Sở Thiên Ngạo, nhét vào tay Mạc Tiểu Hàn.

"Cha, con thay mẹ đồng ý với cha!" Tiểu Nhân Nhân nói tràn đầy khí phách. Dáng vẻ vô cùng buồn cười.

Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo bị hành động đáng yêu của Tiểu Tư Hàn chọc cười, liếc mắt nhìn nhau. Đều thấy trong mắt đối phương sự cưng chiều cùng thương yêu đối với Tiểu Tư Hàn.

"Thật xin lỗi, chuyện này quá đột ngột. Xin lỗi, tôi không thể đồng ý với anh." Mạc Tiểu Hàn lạnh nhạt nói. Cố ý coi thường sự thất vọng thật sâu trong mắt Sở Thiên Ngạo.

Cô không dám nhìn vào mắt Sở Thiên Ngạo nữa, Ánh mắt kia quá mức hấp dẫn, nhìn lâu, cô sợ mình sẽ bị chìm đắm trong đó.

Sở Thiên Ngạo thấy thái độ kiên quyết của Mạc Tiểu Hàn, cũng không miễn cưỡng nữa. Đứng lên cười cười: "Tiểu Hàn, anh sẽ chờ tới ngày em chấp nhận."

"Mẹ, mẹ không chấp nhận lời cầu hôn của cha, vậy tối nay mẹ nhất định để cha ngủ với chúng ta nha! Nếu không cha sẽ khóc cả một đêm đấy!" Tiểu Tư Hàn nói như thật. Khiến Mạc Tiểu Hàn cười đau cả bụng.

"Tiểu gia hỏa này! Biết suy nghĩ của cha cậu sao!" Mạc Tiểu Hàn cười siết chặt mặt của Tư Hàn. Đứa nhỏ này, quả nhiên là con trai của Sở Thiên Ngạo, còn nhỏ tuổi nhưng cực kỳ thông minh.

"Vậy mẹ có đồng ý không?" Tiểu Tư Hàn lại bắt đầu nhõng nhẽo, cậu biết Mạc Tiểu Hàn nhất định sẽ thua bộ dáng này của cậu.

"Được. Đồng ý." Khó có được cơ hội ở chung với Tiểu Tư Hàn, đối với một chút yêu cầu của cậu nếu có thể đồng ý được thì nên đồng ý.

Một lát nữa dỗ cậu ngủ xong, sẽ đuổi Sở Thiên Ngạo đi! Mạc Tiểu Hàn tôi không phải kẻ ngốc! Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng mình một cái, cảm giác mình rất thông minh, mà không biết trong chốc lát nữa đây sẽ bị người ta ăn đến cặn bã cũng không còn sót lại!

"Sau đó thì sao, cô bé quàng khăn đỏ liền bắt đầu hái hoa, hái…hái......" Vì muốn tạo cảm giác buồn ngủ, nên giọng nói của Mạc Tiểu Hàn vô cùng nhỏ, rất dịu dàng, rất thôi miên.

Nói nói một hồi, mí mắt của mình cũng càng ngày càng nặng. Nhìn lông mi Tư Hàn hình như vẫn vẫn còn rung rung, Tư Hàn lo lắng cậu ngủ chưa sâu, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ tiếp tục kể chuyện.

Liếc mắt nhìn Sở Thiên Ngạo đang nằm bên cạnh Tư Hàn, đang lẳng lặng trợn tròn mắt chơi điện thoại di động. Mạc Tiểu Hàn yên lòng. Một lát nữa đợi Tư Hàn ngủ, sẽ đuổi Sở Thiên Ngạo đi.Lạnh quá, sao lại lạnh như thế...... Mơ mơ hồ hồ, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy bên cạnh dường như có một vật gì đó rất ấm áp, theo bản năng rúc vào đó. Quả nhiên vô cùng ấm áp, có cảm giác rất an toàn, thật ấm áp, thật thoải mái.

Đầu của Mạc Tiểu Hàn gối lên vật ấm áp đó, hai chân cũng quắp thật chặt vào vật ấm áp này, tìm một tư thế thoải mái nhất để ngủ.

Vật này sờ vào lại trơn nhẵn, rất ấm áp, cũng rất thoải mái......

A!! Mạc Tiểu Hàn đột nhiên từ trong giấc ngủ mở lớn mắt ra! Thứ gì trơn nhẵn, lại ấm áp, lại thích sờ?

Thì ra vật này, chính là Sở Thiên Ngạo!

Sở Thiên Ngạo cởi trần, đang nằm trên giường vô tội nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Tiểu Tư Hàn đã bị hắn chuyển vào phía trong. Ngực của hắn nhốt Mạc Tiểu Hàn thật chặt.

"Này, buông tay! Vừa rồi anh đã đồng ý với tôi, Tư Hàn ngủ thì anh sẽ ra! Mau đi ra!" Mạc Tiểu Hàn vươn tay đẩy hắn, lại đụng tới lồng ngực tinh tráng bóng loáng, mặt đỏ lên, vội rút tay về.

"Tiểu Hàn, anh biết em có cảm giác với anh. Đáp ứng anh, gả cho anh được không? Làm mẹ Tư Hàn, cùng nhau chăm sóc Tư Hàn. Được không?"

Hơi thở ấm áp phun vào trên cổ Mạc Tiểu Hàn, khiến cả người cô có chút run rẩy. Có thể quá lâu không ôm ấp một người đàn ông nào, cô vì sự nhạy cảm tìm được một lý do hợp lý.

Cảm nhận được sự run rẩy của Tiểu Hàn, khóe miệng Sở Thiên Ngạo khơi lên một nụ cười xấu xa, giọng nói càng thêm trầm thấp mập mờ: "Tiểu Hàn, trước kia quả thật anh làm sai rất nhiều chuyện. Em cho anh cơ hội sửa đổi, có được không?"

"Sở Thiên Ngạo, bây giờ không phải là lúc nói mấy chuyện này, anh về ngủ trước đi. Ngày mai nói tiếp." Mạc Tiểu Hàn muốn sử dụng kế hoãn binh.

Bị một người đàn ông trần trụi ôm vào lòng như vậy, người đàn ông kia còn dùng giọng nói dịu dàng như vậy với cô, còn hướng vào tai cô thổi hơi, người phụ nữ nào cũng không chịu được sự trêu đùa như vậy a!

"Vật nhỏ, có phải muốn kéo dài thời gian hay không?" Sở Thiên Ngạo nhìn thấu dụng ý của Mạc Tiểu Hàn.

Một nụ hôn nóng bỏng, đã ùn ùn kéo tới.

Mạc Tiểu Hàn sợ làm Tư Hàn thức giấc, chỉ có thể giãy giụa nhẹ nhàng.

"Sở Thiên Ngạo, đừng như vậy, con trai anh còn ngủ ở bên cạnh! Nếu bị nó nhìn thấy thì sao! Này, anh mau dừng lại ngay! A......" Sau cùng, giọng nói đã biến thành khàn khàn rên rỉ.

Ba năm trước đây, Mạc Tiểu Hàn đã không có sức chống cự với nụ hôn của Sở Thiên Ngạo, sau ba năm, cô phát hiện một chút mình cũng cũng không tiến bộ. Đối với nụ hôn của Sở Thiên Ngạo, cô vẫn không có bất kỳ lực kháng cự nào!

Đầu đã bắt đầu choáng váng, hai hạt đậu nho nhỏ màu đỏ dưới bàn tay xoa bóp đã nhếch lên. Biến thành cứng rắn.

"Tiểu Hàn, em xem, thân thể của em có phản ứng với anh." Sở Thiên Ngạo phát hiện ra bí mật của Mạc Tiểu Hàn, những thấp thỏm lo lắng trong nháy mắt trở nên thỏa mãn.

"Này...... Ưmh...... Đây chỉ là phản ứng sinh lý...... A...... Phản ứng sinh lý mà thôi...... Mau buông tay!" Mạc Tiểu Hàn ra sức ngăn cản bàn tay và đôi môi Sở Thiên Ngạo trên dưới tiến công, nhưng giọng nói lại như tiếng mèo nỉ non, căn bản không có bất kỳ lực sát thương nào. Càng làm tăng thêm niềm vui thú cho Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo dẫn dắt tay cô nắm lấy vật của mình, đôi môi nóng bỏng dán lên gương mặt của cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn mà từ tính: "Tiểu Hàn, em vuốt thử một chút. Nó đã không nhịn được, muốn đi vào rồi."

"Ah! Sở Thiên Ngạo!" khi Mạc Tiểu Hàn chạm vào vật kia mới kịp phản ứng. mặt nóng bừng như sắp nổ tung! Vật kia dường như to hơn mấy phần, Mạc Tiểu Hàn không muốn đụng phải nó, nhưng Sở Thiên Ngạo lại có ý xấu cố ý dùng nó mài tới cọ lui khắp nơi trên người cô.

Khiến cho nhiệt độ trên người Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng lên cao!

Sở Thiên Ngạo hôn từ trán Mạc Tiểu Hàn, đến sóng mũi, rồi đến đôi môi đỏ thắm, sau đó là cổ, trước ngực, hai hạt đậu màu đỏ nhỏ bé này, bị hắn tận tình vuốt ve. Khiến cổ họng Mạc Tiểu Hàn phát ra tiếng rên rỉ không ngừng.

Sau đó là cái bụng phẳng của cô, cuối cùng đi tới vùng đất âm u xinh đẹp kia.

Sở Thiên Ngạo đặc biệt thích làm chuyện đó với Mạc Tiểu Hàn, hắn luôn nói nơi đó của Mạc Tiểu Hàn luôn tươi mới nhiều nước. Hắn rất thích màu sắc và mùi vị nơi đó.

Khi hơi thở nóng hổi của Sở Thiên Ngạo phun lên chỗ đó, Mạc Tiểu Hàn nhất thời hít một hơi lãnh khí, cô biết, cảm giác thoải mái như thăng thiên quen thuộc này lại tới.

Đầu lưỡi linh hoạt của Sở Thiên Ngạo đẩy nơi kia đang còn khép chặt lại, giống như con rắn nhỏ nhẹ nhàng linh hoạt đâm vào. Kích thích người nằm phía dưới từng trận từng trận phát ra tiếng rên rỉ đè nén!

"Ưmh......" Trong giấc mộng, Tư Hàn chợt phát ra một tiếng mê sảng.

Hai người Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo sợ tới mức ngưng hẳn động tác, cùng nhau quay đầu nhìn Tiểu Tư Hàn.

Cũng may, ánh mắt bé con vẫn đang nhắm chặt, xem ra chỉ là nói mơ mà thôi.

"Đừng...... Anh mau về phòng đi!" Mạc Tiểu Hàn lại bắt đầu đẩy Sở Thiên Ngạo.

Điều này sao có thể? Thức ăn ngon đến miệng, Sở Thiên Ngạo làm sao có thể chịu buông tha?

Đột ngột bế Mạc Tiểu Hàn từ trên giường lên, đi tới phòng tắm. Mạc Tiểu Hàn không còn một chút hơi sức, không thể làm gì khác hơn là bị động quấn ở bên hông của hắn. Ma sát giữa đi lại càng khiến cho hai người khó nhịn!

Cửa vừa mới đóng, những nụ hôn của Sở Thiên Ngạo ập tới như cơn giông. Ở trong phòng tắm, thoải mái hơn bên ngoài. Nhưng hắn cũng sợ Tư Hàn chợt tỉnh lại.

Phòng tắm ba mặt đền dán gương, mặt gương sáng loáng, phản chiếu rõ rang cơ thể của hai người.

Kích thích càng thêm mãnh liệt! Mạc Tiểu Hàn rất thẹn thùng, không thể làm gì khác hơn là vùi đầu vào cô Sở Thiên Ngạo.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 153
<!-- -->

Trong ánh sáng mờ, tưởng là Mạc Tiểu Hàn, Tư Hàn lập tức lật người ngồi dậy, ôm cổ Vú Trương: "Mẹ......"

Vú Trương sửng sốt, cưng chiều vuốt vuốt đầu Tư Hàn: "Bà không phải Cô Mạc, Cô Mạc ngủ trong phòng cha con."

Tư Hàn lập tức tỉnh táo lại. ánh mắt trong veo tủi thân nhìn Vú Trương: "Mẹ và cha nói ngủ cùng con, sao lại lén chạy đi? Con muốn đi tìm bọn họ!"

Vú Trương cười có mấy phần quỷ dị: "Tư Hàn, không nên đi, mẹ và cha tối hôm qua mệt chết đi, để cho bọn họ nghỉ ngơi thêm một lát đi! Một lát nữa chú Vương sẽ đưa cậu đi nhà trẻ."

"Không! Con muốn đi tìm bọn họ!"

"Cha và mẹ con hiện giờ rất ân ái a, con mà đi tìm họ, về sau cô Mạc sẽ không ở lại nữa." Thấy Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn hòa thuận như lúc ban đầu, Vú Trương cũng rất vui mừng. Có thể thấy được, Tiểu Hàn thật rất thương Tư Hàn. Mẹ ruột chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi. Đây chính là duyên phận nha.

Nghe Vú Trương nói như thế, Tư Hàn nhất thời hiểu chuyện gật đầu một cái: "Được, con sẽ không phá họ nữa. Tự con đi nhà trẻ."

Chiếc xe màu đen chở Tư Hàn trên đường đi nhà trẻ.

Thời tiết rất tốt, tâm trạng chú Vương cũng rất tốt. Nghe Vú Trương nói, Tư Hàn rất nhanh sẽ có mẹ. Hơn nữa người mẹ này còn rất thương yêu cậu chủ nhỏ.

Tư Hàn bộ dạng xinh đẹp, lại hồn nhiên đáng yêu, Nhà họ Sở trên dưới không có một người nào không thương yêu cậu. Cậu có thể hạnh phúc, đương nhiên tất cả mọi người đầu vui vẻ.

Chú Vương đang suy nghĩ. Chợt, một tiếng va chạm chói tai! Một chiếc xe thể thao màu đen đột nhiên từ bên cạnh vượt qua, đâm thẳng tới!

Chú Vương liều mạng đánh tay lái, trong lòng một mảnh tuyệt vọng! Cậu chủ nhỏ ngồi ở phía sau chơi, không có ngồi ghế em bé, cũng không có đeo dây nịt an toàn! Đều do ông buổi sáng sơ sót!

Có gắng đánh tay lái, dùng tòan bộ sức lực tránh chiếc xe thể thao đụng vào, chú Vương dù chết cũng muốn bảo vệ Tư Hàn.

Tiếng va chạm vang lên bén nhọn..... Sau một cảm giác đau nhói, chú Vương liền mất đi tri giác......

Nhà họ Sở, trong phòng ngủ của Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn đang vội vàng đứng trước gương trong phòng tắm mặc quần áo. Tối hôm qua không biết Sở Thiên Ngạo bị cái gì, làm tới rạng sáng mới ngưng chiến, thể lực của cô đã hoàn toàn tiêu hao! Hôm nay là ngày nhà trẻ đi học, không đến nhanh một chút, thì sẽ trễ!

Ai! Cũng không biết buổi sáng Tư Hàn tỉnh lại không có mình bên cạnh có phải rất đau lòng hay không......

Lười biếng nằm ở trên giường, Sở Thiên Ngạo mang theo nụ cười thỏa mãn nhìn Tiểu Hàn ở trong phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Ba năm, hắn chưa từng thỏa mãn như vậy. Những người phụ nữ kia tới tới lui lui, không có một người nào có thể làm cho hắn để ý. Có lúc mặc dù cùng các cô làm chuyện đó rất mãnh liệt, nhưng trong lòng chỉ nghĩ đến Mạc Tiểu Hàn.

Điện thoại nội bộ bên giường vang lên, Sở Thiên Ngạo miễn cưỡng cầm điện thoại lên.

"Alo......"

Đầu kia truyền tới một giọng nói hoang mang sợ hãi: "Cậu chủ! cậu chủ nhỏ xảy ra tai nạn xe! Bây giờ đang ở bệnh viện Nhâm An! Cậu chủ mau tới đây!"

"Cái gì! Tư Hàn xảy ra tai nạn xe?" Sở Thiên Ngạo hét lớn một tiếng, gương mặt anh tuấn trở nên trắng bệch!

"Thiên Ngạo! Anh nói cái gì!" Mới vừa rửa mặt xong Mạc Tiểu Hàn lập tức từ phòng tắm vọt ra, trợn to đôi mắt khiếp sợ nhìn Sở Thiên Ngạo, chỉ mong là mình nghe lầm.

Sở Thiên Ngạo mặc quần áo thật nhanh.

"Tiểu Hàn, Tư Hàn bị tai nạn xe, chúng ta tới bệnh viện Nhâm An!"

Sở Thiên Ngạo chạy xe trên đường như điên, cáo xe khác trên đường bị chiếc xe này làm cho sợ hãi nên rối rít né tránh.

Kéo tay Mạc Tiểu Hàn chạy như bay, rốt cuộc chạy tới trước giường bệnh của Tư Hàn.

Vừa nhìn thấy mặt của Tư Hàn, nước mắt Mạc Tiểu Hàn liền chảy xuống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt băng bó dày đặc, đùi cũng bó thạch cao dầy cộm, cả người nhìn qua vô cùng đáng thương.

"Tư Hàn, là mẹ không tốt, mẹ thực xin lỗi con......" Mạc Tiểu Hàn khóc không thành tiếng, đau đến tê tâm liệt phế.

Là cô không tốt, tối hôm qua nếu như cô không bị Sở Thiên Ngạo trêu chọc, tối hôm qua nếu như cô ở bên cạnh Tư Hàn, buổi sáng tự mình đưa cậu đến trường học. Có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này!

Mạc Tiểu Hàn hối hận vô cùng!

"Bác sĩ! Sao rồi!" Trong lòng Sở Thiên Ngạo cũng đau đớn vô cùng, nhưng vẫn duy trì được bình tĩnh, nhìn bác sĩ mặc đồ trắng bên cạnh hỏi thăm tình hình.

"Bây giờ đang chờ lấy máu! Máu của bạn nhỏ này là nhóm Rh âm tính, loại máu này quá hiếm, ngân hàng máu chúng tôi không đủ, chỉ có thể nhờ bệnh viện khác giúp đỡ."

Ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn sáng lên, từ bên giường Tư Hàn nhào tới đụng ngã cả bác sĩ bên này, kéo tay áo của mình lên: "Bác sĩ, tôi là máu Rh âm tính, lấy máu tôi đi!"

Cánh tay Mạc Tiểu Hàn mảnh khảnh, trắng nõn, nhưng trên cổ tay lại có một vết sẹo thật sâu.

Vết sẹo kia đập vào mắt Sở Thiên Ngạo đau nhói. Trong lòng đau đớn không dứt.

"Cô là nhóm máu Rh âm tính? Vậy thì tốt quá! Lập tức chuẩn bị truyền máu!"

Ngoài phòng phẫu thuật, Sở Thiên Ngạo vô cùng lo lắng ngồi ở khu chờ. Mặc dù bác sĩ nói Tư Hàn chỉ bị ngoại thương, tình trạng xương đùi gãy cũng không nghiêm trọng, không bị nát bấy, xương trẻ con mau lành, mấy tháng sau sẽ khỏi. Chỉ cần có máu, Tư Hàn sẽ không gặp vấn đề gì quá lớn.

Nhưng Sở Thiên Ngạo vẫn rất lo lắng. Tư Hàn từ nhỏ đã không có mẹ, sự quan tâm so với những đứa trẻ khác thiếu đi một nửa, bây giờ lại......

Vừa rồi nghe bác sĩ nói, lúc chú Vương được đưa tới bệnh viện có tỉnh lại một lúc. Ông ấy nói là có người cố tình đụng vào xe Tư Hàn! Rốt cuộc là ai mà tàn nhẫn như thế! Sở Thiên Ngạo siết chặt tay thành quả đấm, trong ánh mắt thâm thúy nồng đậm sát khí, giờ phút này, hắn còn đáng sợ hơn so với Ma vương đến từ địa ngục!

Hai bác sĩ đi qua bên cạnh. Giọng nói lọt vào tai Sở Thiên Ngạo.

"Dám nói không phải hai mẹ con! Thật trùng hợp! Hai người đều là loại máu hiếm thấy như vậy, hơn nữa dáng vẻ cũng rất giống, tôi còn tưởng rằng là hai mẹ con!"

"Đúng! Đứa bé đó có phải là con trai thất lạc của người phụ nữ kia không? Chứ sao lại trùng hợp như thế! Trên thế giới làm gì có chuyện trùng hợp như thế được!"

"Nếu muốn biết có đúng không, làm xét nghiệm DNA là ra ngay. Bệnh viện chúng ta cũng làm được."

Giọng nói càng lúc càng xa, đầu óc của Sở Thiên Ngạo như bị cái gì đó đụng vào chợt sáng lên!

Lời của bác sĩ rất có lý! Có lẽ Tiểu Hàn thật sự là mẹ của Tư Hàn? Nếu sự thật là như vậy, cũng không khó để giải thích tại sao Tiểu Hàn lại thương yêu Tư Hàn như vậy. Tư Hàn đối với Tiểu Hàn có tình cảm thân mật trời sinh, từ ánh mắt của Tiểu Hàn là có thể nhìn ra.

Đó chính là ánh mắt đứa bé nhìn thấy mẹ mình. Hoàn toàn phụ thuộc và vô cùng yêu thích.

Tiểu Hàn nói chị cô báo cho cô biết cô sinh con gái, vừa mới sinh xong là chết. nhưng nếu chết rồi, trước khi vứt bỏ cũng phải để cho Tiểu Hàn nhìn một cái chứ! Cách làm của chị cô quá không hợp với lẽ thường!

Đứa bé được người phụ nữ kia đưa tới cũng có mấy phần kỳ lạ, nói là vừa mới sinh xong, nhưng dáng người hoàn toàn không giống như mới sinh!

Trước kia không cẩn thận suy xét, bây giờ những nghi vấn này từng chuyện một hiện lên trong đầu Sở Thiên Ngạo! Hắn càng nghĩ càng kích động, hướng phòng làm việc bác sĩ đi tới!

***

Trong phòng làm việc của Thân Hạo Khiêm, Thân Hạo Khiêm đang giận dữ.

"Lương Noãn Noãn! Sao em có thể làm như vậy, thật là quá đáng! Là tội phạm! Là mưu sát! Em biết không!!"

Lương Noãn Noãn ôm cánh tay, trong lòng hơi sợ, nhưng ngoài miệng vẫn còn nguỵ biện: "Tôi chỉ là tìm mấy người dạy dỗ thằng bé Lucas đó, không ngờ lại lớn chuyện như vậy! Điều này sao có thể trách tôi được!"

Thân Hạo Khiêm chỉ tay về phía cô, bị cô chọc tức nói không ra lời! Đến lúc này mà cô còn chối bỏ trách nhiệm.

Ánh mắt Lương Noãn Noãn đảo lòng vòng: "Hạo Khiêm, anh biết thằng bé Lucas đó là ai không? Tên tiếng Trung của nó là Sở Tư Hàn, con trai của Sở Thiên Ngạo!"

Con trai của Sở Thiên Ngạo? Thân Hạo Khiêm khiếp sợ.

"Anh và Sở Thiên Ngạo không phải kẻ thù không đội trời chung sao? Đụng bị thương con hắn, anh nên vui vẻ mới phải chứ!" Lương Noãn Noãn đi tới, khoác vào cánh tay Thân Hạo Khiêm: "Chuyện này em làm rất bí mật, sẽ không có ai biết!"

"Làm rất bí mật? Em biết Sở Thiên Ngạo là hạng người nào chứ! Tai mắt của hắn ở thành phố C tràn ngập! Hắn muốn điều tra cái gì mà không được!"

"Còn có cha em! Yên tâm đi!" Lương Noãn Noãn ỷ vào địa vị của Thị trưởng Lương, hoàn toàn không sợ. Lại nói đã xử lý mấy người gây án. Sở Thiên Ngạo có là Gia Cát Lượng cũng không điều tra ra cái gì.

Trong bệnh viện Nhâm An. Tóc Mạc Tiểu Hàn và Sở Tư hàn đã đưa vào phòng xét nghiệm.

Sau khi Tư Hàn truyền máu, bệnh tình ổn định trở lại, ở trên giường bệnh ngủ rất an tĩnh.

Trên giường bệnh bên cạnh, Mạc Tiểu Hàn vô cùng mệt mỏi đang ngủ. Sắc mặt cô trắng bệch, sau khi biết Tư Hàn đã chuyển nguy thành an, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Sở Thiên Ngạo đem tất cả mọi chuyện đều nhìn vào trong mắt, trong lòng càng thêm khẳng định suy đoán táo bạo vừa rồi.

Mặc dù hai mẹ con cùng nằm ở trên giường bệnh, nhưng trong lòng Sở Thiên Ngạo, lại chưa bao giờ yên bình đến như vậy.

Đi tới bên giường cầm tay Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, khiến em chịu khổ rồi......" Bàn tay êm ái vuốt ve mái tóc của cô.

"Không sao. Chỉ biết là có người cần truyền máu, em cũng sẽ làm như thế, huống chi đó còn là Tư Hàn." Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Sở Thiên Ngạo, thấy trong mắt hắn sự dịu dàng cùng thương xót, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc.

Nhẹ nhàng hôn lên vầng trán tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn một cái, Sở Thiên Ngạo thề kiếp này dù có chuyện gì xảy ra cũng phài đối xử tử tế với người phụ nữ này.

Trước kia là tuổi trẻ ngông cuồng, đã làm rất nhiều việc gây tổn thương cho cô. Từ nay về sau, hắn sẽ bồi thường gấp trăm ngàn lần.

Giữa trưa, Tư Hàn cuối cùng cũng tỉnh lại. Trẻ con không biết giả bệnh, chỉ cần cơ thể hơi thoải mái một chút thì không nghịch ngợm cũng ồn ào, vừa mở mắt nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo đều ở bên giường, trên mặt lập tức hiện ra một nụ cười thật tươi.

"Mẹ, cha!" Tư Hàn vô cùng vui vẻ. Đây là lần đầu tiên, hắn vừa mở mắt là có thể nhìn thấy người mình thương yêu nhất.

Một nhà ba người cùng ôm nhau. Nước mắt Mạc Tiểu Hàn đã chảy xuống. Viền mắt Sở Thiên Ngạo cũng đã hơi ướt.

Hai người dụ dỗ Tư Hàn ăn cơm trưa xong, kết quả xét nghiệm đã có.

Sở Thiên Ngạo đưa ra tay run rẩy, không dám nhận.

"Thiên Ngạo, lấy tóc để làm gì?" Mạc Tiểu Hàn chỉ biết là Sở Thiên Ngạo muốn lấy của cô một sợi tóc, chứ không biết là dùng làm gì.

Sở Thiên Ngạo hít một hơi thật sâu, trấn định lại tâm trạng đang căng thẳng. Rồi quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn mỉm cười, lấy tay vuốt ve mái tóc của cô: "Không có gì, hóa đơn viện phí."

Nói xong đi ra ngoài, hắn không muốn xem trước mặt Mạc Tiểu Hàn, hắn sợ tất cả chỉ là do mình suy đoán mà thôi!

Hắn sợ mình không tiếp nhận nổi đả kích đó. Cũng không muốn làm cho Mạc Tiểu Hàn phiền não thêm.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 154
<!-- -->

Đi tới khúc quanh hành lang bệnh viện, tay Sở Thiên Ngạo run rẩy vuốt lên tờ kết quả giám định đã bị hắn bóp nhăn nhó.

Ánh mắt thâm thúy bình thường luôn trầm ổn, thế nhưng lúc này hiện lên vẻ rất căng thẳng, cuối cùng quyết định đọc, ánh mắt quét vào dòng chữ: Tỉ lệ CRP xác nhận quan hệ ruột thịt, sau đó không dám nhìn dòng chữ phía dưới. Hít sâu một hơi, lấy hết toàn bộ dũng khí, giương mắt nhìn.

99.9%! Mấy con số này khiến trái tim Sở Thiên Ngạo vì quá vui mừng mà đập điên cuồng! Đôi tay cầm chặt kết quả giám định, muốn hét to, muốn lớn tiếng nói cho toàn thế giới biết hạnh phúc của mình!

Sở Thiên Ngạo siết chặt tờ kết quả, nhấc chân chạy nhanh về phòng bệnh! Hắn muốn nói cho Tiểu Hàn biết, Tư Hàn chính là con trai của cô, là con trai của cô và mình! Tư Hàn, là con trai của Mạc Tiểu Hàn và Sở Thiên Ngạo!

Nhưng, khi bước chân đặt tới cửa phòng bệnh đột nhiên dừng lại! Không nên nói.

Có lẽ, hắn nên thiết kế một phương thức lãng mạn để nói cho Tiểu Hàn biết chân tướng này. Biết đâu đó là cơ hội duy nhất của hắn!

Lặng lẽ bỏ tờ kết quả giám định vào trong túi. Sở Thiên Ngạo cố gắng đè nén kích động, đưa tay sửa sang lại đầu tóc của mình vì chạy như điên mà trở nên rối bời, rồi chậm rãi đi vào phòng bệnh.

Tư Hàn đã tỉnh rồi, Mạc Tiểu Hàn đang kể chuyện cổ tích cho Tư Hàn nghe.

"Cha!" Giọng nói ngọt ngào của Tư Hàn mềm mại vang lên. Cha và Cô Mạc đều ở bên cạnh mình, Tư Hàn cảm thấy rất hạnh phúc. Dù là gãy chân, cũng cảm thấy rất hạnh phúc!

"Tư Hàn rất ngoan, gãy chân cũng không khóc. Thật đúng là một nam tử hán đại trượng phu!" Sở Thiên Ngạo vuốt ve đầu Tư Hàn, khích lệ hắn.

"Đó là đương nhiên!" Tư Hàn đắc ý chớp chớp đôi mắt to trong veo như nước, rồi quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn: "Mẹ, mẹ ở đây cùng với Tư Hàn có được không?"

Mạc Tiểu Hàn có chút khó khăn. Nếu như ở cùng với Tư Hàn, cô không thể đi làm. Vậy, công việc của cô sẽ mất. Cô mới từ nước ngoài trở về, lại vừa mới mướn phòng trọ ở, nếu không có công việc, thì ngay cả tiền tiền mướn phòng cô cũng không trả nổi.

"Mẹ, có được không vậy! Mẹ đồng ý với Tư Hàn đi!" Tư Hàn tiếp tục làm nũng.

"Tiểu Hàn, đồng ý với Tư Hàn đi. Chân của con bị gãy, không thể đi lại, một mình ở đây nhất định rất nhàm chán. Công việc của anh lại gấp, không có nhiều thời gian ở bên con." Trong ánh mắt Sở Thiên Ngạo có một tia sáng khác thường, khi Mạc Tiểu Hàn liếc mắt nhìn, tim liền đập thình thịch, vội chuyển ánh mắt đi không nhìn hắn nữa.

Sau khi Sở Thiên Ngạo ra ngoài rồi trở lại, sắc mặt liền thay đổi hoàn toàn, vì Tư Hàn bị thương, nên trên mặt của hắn luôn u ám, nhưng bây giờ từ chân mi đến khóe mắt đều không che giấu được vẻ vui mừng. Tựa như hắn gặp chuyện gì đó vô cùng vui vẻ.

Là chuyện gì chứ? Mạc Tiểu Hàn suy nghĩ nát óc cũng không đoán ra. Có lẽ bác sĩ nói với hắn là tình trạng thương tích của Tư Hàn không có gì đáng ngại sao Mạc Tiểu Hàn chỉ có thể nghĩ như vậy.

"Mẹ, Tư Hàn thật đáng thương a! Không có ai chăm sóc! Từ nhỏ đều chỉ có một mình con chơi......" Tiểu quỷ thấy trên mặt Mạc Tiểu Hàn là vẻ không đành lòng, lại bắt đầu giở chiêu bài "Đáng thương".

Thấy vẻ mặt tủi thân của Tư Hàn, Mạc Tiểu Hàn quả nhiên đau lòng. Nắm chặt hai tay nhỏ bé của Tư Hàn, hôn lên khuôn mặt tái nhợt của cậu một cái: "Được. Cô Mạc đồng ý với con! Chờ chân con khỏe hơn một chút Cô Mạc sẽ đi làm."

"Mẹ thật tốt!" Tư Hàn cố gắng đứng dậy muốn ôm cổ Mạc Tiểu Hàn, Mạc Tiểu Hàn không nỡ, chỉ sợ cậu lộn xộn sẽ đụng phải vết thương, vội cúi xuống ôm cậu. Nhưng cô không chú ý tới, Sở Tư Hàn và Sở Thiên Ngạo sau lưng đang liếc mắt nhìn nhau, hiện ra nụ cười thông đồng.

"Cha! Cha cũng phải ở đây với con!" Tư Hàn lại bắt đầu ra lệnh.

Phòng bệnh này là phòng đặc biệt, vô cùng rộng rãi, có phòng ngủ, phòng tắm, còn có phòng bếp chuyên dụng, các loại gia dụng đồ điện cùng đồ dùng nhà bếp đều đầy đủ, không khác biệt gì so với ở nhà.

Buổi tốt, sau khi Mạc Tiểu Hàn kể rất nhiều chuyện cổ tích, cuối cùng Tư Hàn cũng ngủ.

Mạc Tiểu Hàn vào phòng bên trong chuẩn bị ngủ. Phát hiện Sở Thiên Ngạo vẫn còn vùi đầu ở ghế sa lon đọc sách, không có một chút ý tứ muốn rời đi.

"Sở Thiên Ngạo, có phải anh nên về nhà rồi không?" Trong phòng ngủ này chỉ có một cái giường lớn. Phòng bên ngoài là Tư Hàn, cô thật sự không muốn xảy ra chuyện gì với Sở Thiên Ngạo nữa, lần trước nếu không phải vì bị Sở Thiên Ngạo quấn quít hoan ái, Tư Hàn cũng sẽ không xảy ra tai nạn xe, bị thương đau đớn như vậy. Mạc Tiểu Hàn nghĩ đến đây lại cảm thấy rất đau lòng.

"Tiểu Hàn, bên ngoài đang mưa! Em nhất định đuổi anh đi sao? Cho anh ở lại một đêm đi!" Chiêu giả bộ đáng thương này là Sở Thiên Ngạo học được từ Sở Tư Hàn. Trước kia luôn đối xử bá đạo với Mạc Tiểu Hàn, vì vậy cô luôn đối chọi gay gắt với hắn, hn pht hiện Mạc Tiu Hn thích mm khng thích cứng.

"Ách......" Mạc Tiu Hn ngẩng đầu nhn ra ngoi cửa sổ, quả nhin cơn ma nhỏ buổi chiu đã trở nn rt to. Ma còn kèm theo gi ln cùng sm chp, nhn qua quả thật c chút dọa ngời.

Thy Mạc Tiu Hn đã c vẻ mm lòng, Sở Thin Ngạo cng thm đợc voi đòi tin. Đi ti bn cạnh Mạc Tiu Hàn, nhẹ nhàng ôm eo cô: "Tiểu Hàn, hôm nay em mệt muốn chết rồi, đến ghế salon ngồi một lát, anh xoa bóp giúp em."

"Hả?" Mạc Tiểu Hàn cho rằng lỗ tai mình xảy ra vấn đề nên nghe lầm. Mở to hai mắt nhìn Sở Thiên Ngạo. Đây là câu nói của Sở Thiên Ngạo sao?

Quen biết Sở Thiên Ngạo thời gian lâu như vậy, hắn chưa từng cư xử dịu dàng chăm sóc như vậy đối với mình.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cũng không muốn giải thích. Nhẹ nhàng đẩy cô đến ghế salon ngồi xuống, hai tay bắt đầu nhẹ nhàng nhưng có tiết tấu xoa bóp bờ vai của cô.

Mạc Tiểu Hàn vẫn đang đắm chìm trong trạng thái kinh ngạc, Sở Thiên Ngạo thật sự thay đổi triệt để thế này sao? Cô quả thật phát hiện hắn rất điềm tĩnh, những bá đạo phách lối năm đó dần dần bị sự điềm tĩnh kín kẽ thay thế, nhưng biến hóa này của hắn cũng quá nhanh đi? Lại còn giúp cô xoa bóp bả vai?

Lực xoa bóp của Sở Thiên Ngạo vừa phải, bắp thịt đau nhức được hắn vuốt ve vô cùng thoải mái. Mạc Tiểu Hàn cũng không muốn suy nghĩ nhiều thêm nữa, an tâm hưởng thụ xoa bóp của hắn.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, nhưng trong phòng lại một mảnh ấm áp.

Sở Thiên Ngạo giúp Mạc Tiểu Hàn xoa bóp bả vai, trong lòng một lần nữa dâng lên sự cảm kích. Con trai đáng yêu, bà xã mỹ lệ, buổi tối yên tĩnh, cảm giác ấm áp và hạnh phúc biết nhường nào!

Hắn nhất định phải nắm chắc hạnh phúc này. Hắn không thể mất đi bất cứ một ai trong hai người!

Tối hôm qua gần như cùng Sở Thiên Ngạo làm cả đêm, Mạc Tiểu Hàn vốn đã vô cùng mệt mỏi, rồi Tư Hàn bị tai nạn xe, thể lực của cô đã tiêu hao đến cực hạn. Được Sở Thiên Ngạo xoa bóp nhẹ nhàng như vậy, cô từ từ buồn ngủ.

Cơ thể mảnh mai từ từ tựa vào thành ghế, mắt cũng từ từ nhắm lại.

Thấy động thái của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo dừng xoa bóp, nhẹ nhàng đi vòng qua trước mặt Mạc Tiểu Hàn.

Hàng mi rất dài đen nhánh rũ xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, không thấy được một dấu vết tang thương nào của năm tháng, bộ dạng vẫn giống như lần đầu tiên gặp mặt trong sáng ngây thơ, theo năm tháng, càng tăng thêm mấy phần trầm tĩnh, chứ không làm giảm đi vẻ đẹp của cô.

Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng bế Mạc Tiểu Hàn lên, sợ đánh thức cô, vật nhỏ quá mệt mỏi, sẽ để cho cô ngủ một giấc thật ngon.

Giúp cô cởi giày, sau đó là áo khoác, váy. Khi Mạc Tiểu Hàn chỉ còn mặc áo lót, cơ thể loã lồ ở trước mặt Sở Thiên Ngạo thì cổ họng của hắn bỗng nhiên căng thẳng!

Đỉnh núi Everest cao vút, cái bụng bằng phẳng, làn da trắng nõn trơn mịn, cả người tản mát ra mùi thơm nhẹ nhàng, tất cả đều có lực hút trí mạng!

Nơi nào đó trên người bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, càng lúc càng lớn, càng ngày càng thô, càng ngày càng cứng hơn. Ánh mắt Sở Thiên Ngạo sáng quắc nhìn cơ thể trần trụi của Mạc Tiểu Hàn. Kềm chế ham muốn được vuốt ve.

Có vẻ hơi lạnh. Mạc Tiểu Hàn đang ngủ say đột nhiên phát ra tiếng nói thật nhỏ "Umh...... Thiên Ngạo......"

Sự mừng rỡ như điên trong nháy mắt đánh trúng trái tim Sở Thiên Ngạo, hắn vạn vạn không nghĩ rằng, Mạc Tiểu Hàn đang ngủ nhưng lại gọi tên hắn! Người phụ nữ nhỏ bé này, động thái đó của cô là đang dụ dỗ hắn, không phải sao?

Sợ cô bị cảm lạnh, Sở Thiên Ngạo vội dùng chăn đắp lên người Mạc Tiểu Hàn, cũng cố gắng khiến khát vọng đang sôi trào của mình bình thường một chút. Cứ nhìn như vậy, hắn không thể bảo đảm mình sẽ không làm ra chuyện gì.

Cái chăn mềm mại ấm áp bao lấy Mạc Tiểu Hàn, cô hài lòng nở ra một nụ cười nhẹ, đầu cọ cọ trên gối, tìm một tư thế thoải mái hơn để ngủ.

Nơi nào đó trên người thật lâu cũng không chịu mềm đi, Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là phải vào phòng tắm dội nước lạnh. Nước lạnh tưới nửa ngày, cuối cùng cũng khiến tiểu tử nghịch ngợm đó mềm nhũn.

Đang chuẩn bị ra khỏi phòng tắm, Sở Thiên Ngạo suy nghĩ một chút, lại mở nước nóng dội lên người mình một lần. Khiến thân thể trở nên ấm áp. Mới quấn tấm khăn tắm đi ra ngoài.

Trên giường lớn, Mạc Tiểu Hàn đang ngủ rất ngon. Khóe miệng vẫn treo một nụ cười nhẹ, tựa như đang mơ một giấc mơ rất đẹp.

Sở Thiên Ngạo đi ra phòng bệnh bên ngoài, Tiểu Tư Hàn cũng đang ngủ say. Trên mặt là ý cười nhẹ nhàng, giống Mạc Tiểu Hàn như đúc.

Trên mặt Sở Thiên Ngạo cũng không khỏi lộ ra một nụ cười ấm áp, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, Tựa như trong ba mươi năm, đây mới là thời khắc ấm áp nhất, hạnh phúc nhất của hắn!

Hôn nhẹ vào trán Tư Hàn một cái, Sở Thiên Ngạo rón rén trở về phòng ngủ.

Cởi chiếc khăn tắm trên người, toàn thân trần trụi chui vào chăn, ôm chặt Mạc Tiểu Hàn từ phía sau. Trên người Mạc Tiểu Hàn vẫn còn mặc áo lót, Sở Thiên Ngạo đưa tay cởi áo ngực giúp cô, ban đêm, phụ nữ mặc cái này ngủ sẽ không tốt, sẽ dễ bị viêm tuyến sữa. Sở Thiên Ngạo đã nghe trên truyền hình.

Bàn tay cố gắng nhẫn nhịn kích động muốn xoa bóp nơi mượt mà kia, Sở Thiên Ngạo vòng tay ôm hông Mạc Tiểu Hàn, nhấc đầu cô gối lên cánh tay mình, hạnh phúc nhắm chặt hai mắt.

Cả người Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo ôm trong ngực, trong mơ cũng cảm thấy có cảm giác an toàn không gì sánh kịp.

Cơ thể dán chặt hơn vào người Sở Thiên Ngạo, trong giấc mơ dường như Mạc Tiểu Hàn trở lại thời tuổi thơ, khi đó, cô còn là một vui tiểu công chúa vô ưu vô lo, công ty của ba chưa bị phá sản, ba đưa cô và mẹ tham gia đám tiệc, cô mặc chiếc váy công chúa xinh đẹp, là cô gái xinh đẹp nhất trong bữa tiệc.

Nghe Mạc Tiểu Hàn thở đều, khóe mắt Sở Thiên Ngạo chợt có chút ướt át. Dục niệm như lửa nóng bỏng trong dục niệm cũng dần dần biến mất. Giờ phút này, hắn chỉ muốnlặng lẽ ôm Mạc Tiểu Hàn như vậy.

Nghe hơi thở của cô, biết cô nằm trong lòng của hắn, biết cô đã thuộc về hắn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom