Full Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 145
<!-- -->

Mạc Tiểu Hàn bất động, cũng không nói chuyện. Đối với khay thức ăn phong phú, cũng không thèm ngó một cái.

Vú Trương gấp đến độ trên trán toát ra mồ hôi: "Cô Mạc, ăn chút đi! Cô xem cô gầy thành ra như vậy rồi. Dù là không muốn ăn, cô cũng phải ăn nha!"

"Không ăn. Bưng đi thôi. Vú Trương, vất vả cho bà rồi." Giọng của Mạc Tiểu Hàn vô cùng kiên định.

"Phanh!" Cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đá văng ra!

Thân hình cao lớn của Sở Thiên Ngạo mang theo khí thế kinh người đi vào. Mái tóc đen xốc xếch không chịu nổi, hung ác nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn. Trên trán còn dán một miếng băng gạc màu trắng.

Mạc Tiểu Hàn bị tiếng đá ở cửa phòng khiến sợ hết hồn. Ngẩng đầu nhìn Sở Thiên Ngạo.

Sao trên trán lại dán băng? Đang giở trò quỷ gì vậy? Ngày hôm qua đánh nhau với Thân Hạo Khiêm sao?

Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng, kềm chế tò mò không mở miệng hỏi Sở Thiên Ngạo.

Vú Trương vừa nhìn thấy Sở Thiên Ngạo, tựa như thấy cứu tinh: "Cậu chủ, Cô Mạc không chịu ăn cơm, ngài giúp tôi khuyên nhủ cô ấy đi!"

Sở Thiên Ngạo đi tới đột ngột kéo cằm Mạc Tiểu Hàn lên, một tay múc một muỗng canh đổ vào trong miệng Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn cắn chặt hàm răng, chết cũng không chịu nuốt vào.

Nước canh theo cằm nhỏ xuống trước ngực, làm ướt vạt áo trước một mảng lớn. Quần áo ngày hôm qua đã bị xé nát, nước canh thấm vào, nhất thời lộ ra đường cong mê người trước ngực.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo tối sầm lại, bàn tay trực tiếp đưa vào váy Mạc Tiểu Hàn, hung hăng dùng sức vuốt ve!

Mạc Tiểu Hàn đau hét rầm lên: "Sở Thiên Ngạo, tên cầm thú này!" Đôi tay kéo tay Sở Thiên Ngạo, liều mạng muốn gạt tay hắn ra khỏi người mình!

Vú Trương vẫn còn đứng bên cạnh! Vậy mà tên lợn giống này lại vũ nhục cô như vậy!

"Mạc Tiểu Hàn cô giả bộ thanh cao cái gì!" Ánh mắt tàn nhẫn của Sở Thiên Ngạo hung hăng nguýt cô: "Không phải đã bị ngủ qua rất nhiều lần rồi sao? Nói cho tôi biết, Thân Hạo Khiêm ngủ với cô mấy lần? Có khiến cho cô thoải mái không?"

Vú Trương thật sự nghe không nổi nữa. Vội đi ra ngoài cửa, giúp bọn hắn đóng kỹ cửa phòng lại.

Vú Trương vừa đi, Sở Thiên Ngạo càng thêm không sợ hãi, bàn tay hung hăng vặn cằm Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt đã trở nên điên cuồng: " Lúc cùng tôi làm, tất cả đều ảo tưởng chính là Thân Hạo Khiêm, phải không?"

Tên điên này! Mạc Tiểu Hàn khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Sở Thiên Ngạo, chính mình không thể tin được. Người đàn ông này, vì cái gì mà ác tâm nghĩ người khác như vậy?

Trong suy nghĩ của hắn, đàn ông và i phụ nữ, chỉ có chuyện lên giường này thôi sao?

Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn mất đi hứng thú cùng hắn gây gổ. Đôi mắt rũ xuống, trực tiếp đem Sở Thiên Ngạo trở thành không khí.

"Nói chuyện!" Sở Thiên Ngạo hung hăng nắm tóc Mạc Tiểu Hàn kéo lên, ánh sáng trong mắt vô cùng kinh người.

Mạc Tiểu Hàn bị kéo tóc đau, nhưng cô lại không cầu xin. Lạnh lùng nhìn Sở Thiên Ngạo, châm chọc cười một tiếng: "Nói gì? Nói tôi cùng Thân Hạo Khiêm trải qua mấy lần lên giường sao? Anh xác định anh muốn nghe?"

Giọng cô giễu cợt khiến Sở Thiên Ngạo tức giận càng sâu, ánh mắt thâm thúy cơ hồ muốn bốc cháy, ghen ghét đánh úp tới mỗi một dây thần kinh nhạy cảm, điên cuồng xâm thực hết tất cả suy nghĩ của hắn!

"Mạc Tiểu Hàn! Cô cùng Thân Hạo Khiêm trải qua mấy lần lên giường! Nói!" Giọng nói gần như điên cuồng!

"Sở Thiên Ngạo! Anh khiến tôi ghê tởm!" Sắc mặt Mạc Tiểu Hàn trắng bệch, quát lên! Cả người không ngừng run rẩy.

Đây chính là người đàn ông cô gần như muốn nghiêm túc yêu sao? Không! Cô không thể nào yêu người đàn ông tệ hại như vậy!

Là mắt cô bị mù, cho rằng hắn thật sự yêu cô!

"Ghê tởm? Tôi muốn cho cô xem cái gì gọi là ghê tởm!" Sở Thiên Ngạo hung hăng kéo tóc Mạc Tiểu Hàn, quăng cô lên giường.

Nhấn chuông gọi bên cạnh bàn "Vú Trương, kêu chú Vương ra đường gọi cho tôi một tên côn đồ."

Một lát sau, một tên côn đồ trên người xăm đầy những hình kỳ quái đi vào.

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức lùi vào góc tường. Cặp mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: "Sở Thiên Ngạo! Anh muốn làm gì!"

"Làm gì? Cô không phải trời sinh dâm đãng sao! Một mình tôi không thỏa mãn được cô! Tôi giúp cô tìm thêm mấy tên gian phu!" Ghen ghét đã khiến đầu óc Sở Thiên Ngạo mê muội, nói không lựa lời, chỉ hy vọng lời nói càng đả thương người càng tốt.

"Sở Thiên Ngạo! Anh là cầm thú! Anh là khốn kiếp!" Mạc Tiểu Hàn chợt hiểu ra dụng ý của Sở Thiên Ngạo, sợ tới mức liều mạng quát to lên!

Sở Thiên Ngạo, lại muốn đưa người đàn ông khác tới cưỡng gian cô!

Sở Thiên Ngạo nhìn tên côn đồ kia tàn nhẫn nói: "Hôm nay nếu không chơi nát người phụ nữ này, tôi bảo đảm ngày mai các người không thấy được mặt trời!"

Thấy Mạc Tiểu Hàn trốn trong góc lệ rơi đầy mặt, tên côn đồ hồi hộp trong lòng, mặc dù cô gái này có vẻ gầy, nhưng vừa nhìn chính là mỹ nhân.

Hôm nay hắn thật là có diễm phúc nha!

Có chút lo lắng nhìn Sở Thiên Ngạo bên cạnh, lại nhìn cô gái co rút thành một cục ở góc tường, tên côn đồ nuốt nước miếng: "Tôi, tôi có thể bắt đầu sao?"

"Tùy tiện!" Sở Thiên Ngạo nói xong, đi ra ngoài cửa, hung hăng đóng mạnh cửa, “Ầm!" Một tiếng vang thật lớn.

Thấy Sở Thiên Ngạo đi ra, tên côn đồ càng thêm thoải mái.

Đắm đuối nhìn Mạc Tiểu Hàn, ánh mắ tkhông ngừng quét qua bộ vị nhạy cảm của Mạc Tiểu Hàn, trong miệng còn cảm thán: "Hôm nay thật là vận khí tốt a! Không nghĩ tới có cô gái thanh thuần như cô để cho tôi cưỡi!"

Mạc Tiểu Hàn ra sức rúc vào góc tường, dùng cánh tay bảo vệ thân thể của mình, hoảng sợ trợn to hai mắt: "Anh muốn làm gì! Đừng tới đây!"

"Lm g? Đơng nhin l lm chuyện Sở tổng mun ti lm! Tnh yu nam nữ, em thích khng sao!" Tn cn đồ ni năng ngọt xt, đi mt chuột gian xảo đảo loạn xạ.

Mạc Tiu Hn thuận tay cầm ln ci bnh hoa bn cạnh gi sch, giơ trc ngời của mnh: "Anh đừng ti đy! Anh m ti đy, ti đập chết anh!"

Tn cn đồ lm sao c th bị một bnh hoa uy hiếp được?

Cười dâm đãng, từng bước một ép tới Mạc Tiểu Hàn.

"Bốp!" Mạc Tiểu Hàn giơ bình hoa hung hăng đập tới! Tên côn đồ nhanh nhẹn né, bình hoa rớt xuống thảm trải sàn nhưng không bể. lăn tròn ra bên cạnh bàn.

"Xem đi, tiểu cô nương, bình hoa cũng không giúp được em! Em cam chịu số phận đi!" tên côn đồ chạy tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, vươn tay ra.

Mạc Tiểu Hàn thét lên nhảy ra chỗ khác, trợn to hai mắt cắn răng nghiến lợi nói: "Anh dám đụng tới tôi, Sở Thiên Ngạo sẽ không tha cho anh!"

Sở Thiên Ngạo luôn luôn bao che, chính hắn đánh có thể mắng, có thể đánh Mạc Tiểu Hàn, nhưng lại không được phép những người khác đối với Mạc Tiểu Hàn có nửa điểm không tốt.

"Ha ha...... Tiểu cô nương, có phải đầu em bị hồ đồ không? Anh chính là do Sở tổng đặc biệt tìm đến phục vụ em! Nếu anh nhanh phục vụ em, Sở tổng không những không phạt anh, còn có thể thưởng cho anh!"

Tên côn đồ đã sắp không nhịn được. Người phụ nữ này, nhìn qua nhu nhược, không ngờ lại rất mạnh mẽ!

Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn tối sầm lại. Sao cô ngây thơ thế! Còn tưởng rằng Sở Thiên Ngạo có thể bảo vệ cô, sao cô lại quên mất, tên côn đồ này vốn chính là Sở Thiên Ngạo gọi tới!

Tên côn đồ đắm đuối nhìn khắp nơi trên người Mạc Tiểu Hàn, từng bước một tiến tới gần Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức liên tiếp thét chói tai, ở trong phòng chạy tới chạy lui, muốn trốn tránh ma trảo của tên côn đồ.

Trò chơi truy đuổi và chinh phục này lại làm cho tên côn đồ càng thêm kích động, trên mặt nở nụ cười dâm đãng, nhanh chóng tiến tới Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn liều mạng chạy từ đầu phòng đến cuối phòng, có thể nhặt được thứ gì đều toàn bộ nện vào đầu tên côn đồ!

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, khẩn trương không còn một chút huyết sắc.

Đôi môi là màu xám trắng tuyệt vọng.

Sở Thiên Ngạo đứng đưa lưng về phía cửa phòng. Nghe tiếng kêu gào cùng tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn trong phòng, trên mặt là một mảnh lạnh lùng.

Tên côn đồ rốt cuộc chộp được Mạc Tiểu Hàn. Hai cánh tay đen đủi xăm đầy ác thú, giam Mạc Tiểu Hàn thật chặt trên ghế salon!

Mạc Tiểu Hàn biết không thể cứu vãn, lúc này, trừ Sở Thiên Ngạo, không ai có thể giúp cô!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng nghe tiếng động trong phòng, gương mặt anh tuấn không có bất kỳ cảm xúc gì.

Đây là Mạc Tiểu Hàn thiếu hắn, cho hắn đội nón xanh, phải trả giá thật lớn! Sở Thiên Ngạo hắn, sao có thể bị người trêu chọc trong lòng bàn tay!

Nếu cô chưa thỏa mãn dục vọng, dưới người hắn còn nghĩ đến người đàn ông khác, vậy hắn sẽ thành toàn cho cô!

Người phụ nữ bẩn thỉu như vậy, hắn cũng không muốn......

Tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn càng ngày càng thảm thiết, Sở Thiên Ngạo ở bên ngoài nghe, quả đấm dần dần nắm chặt.

Không biết, bên trong rốt cuộc tiến hành tới đâu rồi...... Hiện tại hắn phải vui vẻ mới đúng chứ? Người phụ nữ phản bội của hắn, trước mắt đang bị một người đàn ông hạ đẳng vũ nhục và hành hạ. Hắn nên cao hứng mới đúng.

Nhưng, tại sao trong lòng không có khoái cảm báo thù như dự đoán? Tim của hắn, tại sao lại co bóp mạnh mẽ như thế?

"Sở Thiên Ngạo! Tên cầm thú này! Khốn kiếp! Tôi hận anh! Tôi hận anh cả đời! Anh là tên khốn kiếp!" Trong phòng truyền đến tiếng gào thét đến khản cả giọng của Mạc Tiểu Hàn. Giọng nói tràn đầy bi phẫn, đau thấu tâm can.

Chân của Sở Thiên Ngạo không tự chủ được đi tới cửa một bước, rồi lại cứng rắn dừng lại!

Người phụ nữ này, cho là kêu gào mấy tiếng thì có thể khiến hắn hồi tâm chuyển ý sao? Thật là nằm mơ!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng đứng ở trước cửa phòng, lưng thẳng tắp, nhưng chút cứng ngắc. Nghe tiếng Mạc Tiểu Hàn keo gào trong phòng, tay gắt gao nắm chặt lan can cầu thang, càng nắm càng chặt, khiến lan can cơ hồ sắp bị hắn bóp nát! "Được rồi, đừng khóc, Sở tổng không xót em đâu, anh sẽ yêu em! Tiểu mỹ nhân, mau tới đây đi!" Tư thế tên côn dang ra như chim ưng chuẩn bị bắt con gà con, ôm Mạc Tiểu Hàn thật chặt trong ngực mình.

Trên người hắn bốc ra mùi thúi, khiến Mạc Tiểu Hàn nhảy mũi.

Tên côn đồ lại hoàn toàn không nhận thấy, không ngừng lấy tay xoa bóp cơ thể Mạc Tiểu Hàn. Đổi lấy từng tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn!

Mạc Tiểu Hàn giơ tay, hung hăng cào vào mặt tên côn đồ! Trên gương mặt đen đúa của tên côn đồ, lập tức hiện lên năm vết máu!

Đưa tay sờ, trong lòng bàn tay có máu, tên côn đồ hiểu ra mặt của mình bị người phụ nữ cào nát rồi!

Trong lòng tức giận bộc phát, đột ngột vặn tóc Mạc Tiểu Hàn nâng lên, đập lên trên tường: " Con tiện nhân này! Thật đúng là coi trọng chính mình!"

Tên côn đồ nắm tóc Mạc Tiểu Hàn, không ngừng đập đầu cô vào tường!

"Rầm rầm rầm" Tiếng đập không gặp trở ngại nào nghe vào rõ rang như vậy, Sở Thiên Ngạo siết tay thành quả đấm, đốt ngón tay bởi vì nắm quá chặt trở nên trắng bệch.

Tiếng la khóc của Mạc Tiểu Hàn, nghe rõ ràng như vậy...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 146
<!-- -->

Trên trán đã đầm đìa máu tươi, tay của tên côn đồ, đã duỗi đến trước ngực Mạc Tiểu Hàn tùy ý vuốt ve!

Mạc Tiểu Hàn liều mạng kêu gào, nỗi hận ngập trời khiến hai mắt cô gần như muốn đầy máu. Đột nhiên, cô phát hiện mình sao vô dụng như thế!

Tự đưa mình vào tay ma quỷ, đó là Sở Thiên Ngạo —— người đàn ông đã từng luôn miệng nói "Yêu cô"!.

"Sở Thiên Ngạo! Anh chết không được tử tế! Anh không phải là người! Tôi hận anh! Tôi hận anh!" Mạc Tiểu Hàn bị tên côn đồ ép chặt lên vách tường lạnh như băng, máu tươi trên đầu lẫn vào nước mắt cùng nhau chảy xuống, làm mờ tầm mắt của cô.

Giọng nói giống như con thú nhỏ tuyệt vọng, nghe vào tê tâm liệt phế!

Sở Thiên Ngạo đứng ở ngoài cửa, cắn chặt hàm răng. Tay vịn lan can cầu thang bằng kim loại, thân thể khẽ run.

Chợt, hắn giơ quả đấm hung hăng nện trên lan can kim loại! sắt thép cứng rắn gặp gỡ quả đấm, khớp xương ở tay đã rỉ máu!

Sự lăng nhục bên trong vẫn còn đang tiến hành. Mạc Tiểu Hàn đã hoàn toàn mất đi hơi sức để kháng cự. Cô bị tên côn đồ hung hăng đẩy ngã trên mặt đất, áo bị xé nát bấy, thân thể tuyết trắng bại lộ trong không khí......

Thấy Mạc Tiểu Hàn không phản kháng nữa, tên côn đồ cho rằng cô đã chấp nhận.

Đắc ý cười gằn: "Cùng lão tử đấu sao, em còn non lắm!" Nói xong miệng thúi ghé sát vào mặt Mạc Tiểu Hàn, cố gắng hôn lên cánh môi tái nhợt không có chút huyết sắc nào.

Mạc Tiểu Hàn chán ghét nghiêng đầu đi, đôi môi tên côn đồ rơi vào cổ của cô, Mạc Tiểu Hàn hé miệng, hung hăng cắn vào tai tên côn đồ!

Dùng hết hơi sức, không buông lỏng chút nào, cắn chặt lỗ tai tên côn đồ! Một phần ba lỗ tai nhất thời bị cắn rớt! Máu tươi chảy xối xả!

Tên côn đồ bị đau phát ra một tiếng kêu thảm thiết, trở tay một cái hung hăng quất vào mặt Mạc Tiểu Hàn!

"Con mẹ nó người phụ nữ xấu xa này! Tiện nhân! Lão tử hôm nay không khiến mày chết không phải họ Vương!" Tên côn đồ kéo tóc Mạc Tiểu Hàn, tát liên tiếp vào mặt của cô. Đầu Mạc Tiểu Hànkêu lên ong ong, mới đầu còn có thể nghe tiếng chửi rủa của tên côn đồ. Sau đó, không còn biết gì nữa.

"Ba ba" tiếng tát tai vang dội truyền tới tai Sở Thiên Ngạo. Trong ánh mắt của hắn hằn những tia máu đỏ! Dùng sức vểnh tai, lại không nghe thấy bất kỳ tiếng thét nào của Mạc Tiểu Hàn!

"Phanh!" Cửa phòng bị Sở Thiên Ngạo một cước đá văng!

"Tổng giám đốc Sở......" Tên côn đồ cắc ké vừa định nói chuyện, liền bị Sở Thiên Ngạo một cước đạp bay! Hung hăng một quả đấm nện vào mặt tên côn đồ, đập hắn không bò dậy nổi khỏi mặt đất!

Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn, cặp mắt lại trừng lớn, Mạc Tiểu Hàn vô hồn nhìn trần nhà, trái tim lập tức co rút thật chặt!

"Lão Lý! Đến phòng tôi!" Sở Thiên Ngạo hét lớn một tiếng, dội vào vách tường kêu ong ong.

Lão Lý vừa xông tới nhìn, đã hít một hơi khí lạnh, trong phòng khắp nơi đều là máu! Sợ tới mức giọng nói cũng run lên: "Cậu chủ, ngài tìm tôi?"

"Giết chết hắn! Thi thể xé nát ném cho chó ăn!" Sở Thiên Ngạo chỉ vào góc tường gào lên, giọng nói tàn nhẫn giống như ma quỷ tới từ địa ngục.

Sở Thiên Ngạo đảo mắt nhìn về phía Mạc Tiểu Hàn, trong thoáng chốc đau đớn không cách nào thở được!

Trên trán, trên người, khắp nơi đều là máu, người lõa lồ phơi bày bên ngoài, không chút nào che giấu, giống như một con búp bê rách nát không có bất kỳ tức giận, bất luận là sống, hay là chết, bây giờ đối với cô mà nói đều như nhau.

Mặt đã sưng đỏ một mảng lớn, hoàn toàn không nhìn ra gương mặt thanh tú của cô. Cặp mắt vô hồn nhìn chằm chằm trần nhà, mất đi tất cả sắc màu!

Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, hốc mắt cay cay đau đớn, một giọt lệ, rơi vào mặt Mạc Tiểu Hàn trên mặt.

Vội vàng ôm cơ thể lạnh như băng của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo rốt cuộc không nhịn được khóc ra thành tiếng: "Tiểu Hàn, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Là anh không tốt, anh là cầm thú! Anh không phải là người! Em đánh anh đi! Mắng anh đi! Tiểu Hàn, thật xin lỗi...... Do anh quá ghen tỵ! Anh ghen tỵ với Thân Hạo Khiêm! Anh ghen tỵ với hắn! Anh ghen tỵ em yêu hắn nhiều năm như vậy! Anh ghen tỵ đến sắp điên rồi! Anh thật sự không thể tiếp nhận chuyện em cùng người đàn ông khác lên giường! Tiểu Hàn...... Là anh không tốt! Em đánh anh đi!"

Sở Thiên Ngạo giơ tay còn đang chảy máu hung hăng đập lên đầu mình, dùng hết toàn lực đập!

Vú Trương nghe gọi chạy tới ngơ ngác đứng ở cửa phòng, nhìn hai người trong phòng, há to mồm nói không ra lời.

Qua nhiều năm như vậy, đây là lần thứ hai bà thấy cậu chủ khóc. Lần đầu tiên là lúc hắn bảy tuổi, thời điểm phu nhân qua đời.

"Tiểu Hàn! Nói chuyện với anh! Nói chuyện với anh a! Em đừng làm anh sợ!" Tiếng khóc đè nén của Sở Thiên Ngạo nghe vào thống khổ như vậy, người có tâm địa sắt đá nghe cũng sẽ rơi lệ.

Nhưng Mạc Tiểu Hàn lại vẫn không có bất kỳ phản ứng gì. Mặc cho Sở Thiên Ngạo ôm cô vào lòng, mặc cho Sở Thiên Ngạo hôn như mưa rơi rơi vào gương mặt cô sưng đỏ, bị máu dính vào be bét.

Cô vẫn trợn to hai mắt, nhìn trần nhà. Giống như một xác chết.

"Cậu chủ, trước tiên cho Cô Mạc tắm một cái, băng bó vết thương đi!" Vú Trương lau nước mắt, không đành lòng bỏ đi.

Cậu chủ do một tay bà nuôi lớn, coi cậu như con trai ruột của mình, thấy cậu chủ và Mạc Tiểu Hàn biến thành bộ dáng này, trong lòng bà cũng không chịu nổi.

Giống như một giấc mộng rất dài rất dài, đường đi cực xa, khi Mạc Tiểu Hàn tỉnh lại, đột nhiên cảm thấy chính mình như già đi mười tuổi.

Đầu giường là một chiếc đèn bàn tỏa ánh sáng vàng. Sở Thiên Ngạo nằm bên cạnh cô, cũng ngủ thiếp đi.

Trên tay quấn băng dày đặc. Chân mày nhíu lại rất chặt, dường như trong giấc mộng xảy ra chuyện gì khiến hắn thống khổ.

Trán Mạc Tiểu Hàn cũng quấn băng dày đặc, ngủ rất không thoải mái. Cô lật người, muốn quay mặt về phía cửa sổ, cô không muốn nhìn thấy mặt Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn nghiêng người, Sở Thiên Ngạo lập tức tỉnh.

"Tiểu Hàn, em đã tỉnh? Rốt cuộc em đã tỉnh rồi sao?" Sở Thiên Ngạo kích động kéo tay Mạc Tiểu Hàn tay: "Em đã ngủ một ngày một đêm rồi."

Mạc Tiểu Hàn muốn tránh thoát cánh tay Sở Thiên Ngạo, lại phát hiện có gì không đúng!

Cô nhìn thấy miệng Sở Thiên Ngạo mở ra khép vào, hình như đang nói chuyện với cô. Nhưng! Cô lại hoàn toàn không nghe được rốt cuộc hắn đang nói cái gì!

Cảm giác sợ hãi thật lớn bao phủ Mạc Tiểu Hàn. Cô cuộn người lại, liều mạng lui vào góc giường, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo cho rằng Mạc Tiểu Hàn vẫn còn sợ hắn, động tác nhẹ hơn, kéo tay Mạc Tiểu Hàn đưa sát vào mặt mình, trong ánh mắt đầy tia máu tràn đầy đau lòng cùng hối hận: "Tiểu Hàn, thật xin lỗi! Anh không phải là người! Em đánh anh đi!" Giơ tay Mạc Tiểu Hàn lên, hung hăng tát vào mặt mình!

Mạc Tiểu Hàn lại hét lên một tiếng rút tay của mình về! Cô phát hiện —— mình điếc! Cô không nghe được bất kỳ tiếng gì!

Cho rằng Mạc Tiểu Hàn sợ hắn, Sở Thiên Ngạo đem Mạc Tiểu Hàn ôm vào trong lòng ngực mình, mạnh mẽ ôm: "Tiểu Hàn, là anh không tốt...... Không sao...... Về sau anh vĩnh viễn sẽ không đối xử với em như vậy nữa...... Không cần phải sợ."

Mạc Tiểu Hàn biết Sở Thiên Ngạo đang nói chuyện với cô, hơi thở của hắn phun vào cổ của cô. Sở Thiên Ngạo ôm cô quá chặt, cô có thể cảm thấy thanh âm vang động trong cổ họng của hắn, nhưng cô lại không nghe được bất kỳ tiếng nào!

Như vậy...... Cũng tốt. Chỉ cần cô nhắm mắt lại, cô có thể mất liên lạc với thế giới này. Chỉ cần nhắm mắt lại, Sở Thiên Ngạo liền biến mất......

Mạc Tiểu Hàn cuộn tại chặt hơn trong chăn. Nhắm hai mắt, không nói lời nào, cũng không cử động. Giống như một cọc gỗ.

......

Phòng khách, chất đầy tàn thuốc.

Trong đôi mắt của Sở Thiên Ngạo hiện đầy tia máu, ngồi ở trên ghế sa lon hung hăng hút thuốc. Một lát, hai cái gạt tàn thuốc cũng tràn đầy.

Vú Trương bưng khay đi tới. Trên khay, thức ăn vẫn tràn đầy, một chút cũng vẫn không nhúc nhích.

Thấy sắc mặt âm trầm của Sở Thiên Ngạo, Vú Trương run rẩy: "Cậu chủ, Cô Mạc không chịu ăn cái gì."

Sở Thiên Ngạo gắt gao nhìn Vú Trương, ánh mắt như muốn trừng mặc bà: "Cô ấy không ăn bà cũng không nghĩ ra cách nào sao!"

"Cậu chủ, biện pháp nào tôi cũng dùng rồi, tôi một mực khuyên Cô Mạc, nhưng là, đều không hữu dụng...... Cô Mạc đã hai ngày nay chưa ăn cái gì......" Vú Trương sợ hãi nói. Chỉ sợ Sở Thiên Ngạo lại phát giận.

Buổi sáng Cô Mạc chưa ăn, Sở Thiên Ngạo cơ hồ đập nát tất cả các đồ cổ trong phòng khách......

"Nếu như bữa tối Mạc Tiểu Hàn còn chưa ăn, mọi người trong phòng bếp toàn bộ cút đi cho tôi!" Sở Thiên Ngạo hung hăng dập tắt tàn thuốc, hướng phòng của Mạc Tiểu Hàn đi tới.

"Cậu chủ!" Vú Trương thấy Sở Thiên Ngạo đi tới phòng của Mạc Tiểu Hàn, vội vàng gọi hắn lại. Người hiện tại Mạc Tiểu Hàn không muốn nhìn thấy nhất, phải là Sở Thiên Ngạo chứ?

"Hả?" Sở Thiên Ngạo xoay người nhìn Vú Trương.

Vú Trương cũng không thể nói Cô Mạc chán ghét cậu, cậu đừng đi vào kích thích cô ấy? Nhưng khi Sở Thiên Ngạo xoay người, không thể làm gì khác hơn là mở miệng lắp bắp: "Cậu chủ, lỗ tai Cô Mạc...... Giống như......"

"Lỗ tai Mạc Tiểu Hàn thế nào?" Sở Thiên Ngạo trợn to hai mắt, sợ hãi và lo lắng chợt lan tràn trong lòng.

Vú Trương hít một hơi, thận trọng nói: "Lỗ tai Cô Mạc, giống như không nghe được. Vừa rồi khi tôi đến cạnh cô ấy, cô sợ hết hồn. Trước đó tôi đóng cửa rất mạnh, cô ấy vốn phải biết tôi vào phòng chứ."

"Bà nói cái gì? Bà lặp lại lần nữa?" Sở Thiên Ngạo vọt tới bên cạnh Vú Trương, níu áo bà. Vú Trương là bà vú của Sở Thiên Ngạo, Sở Thiên Ngạo đối với bà vẫn luôn tương đối khách khí. Hôm nay cư nhiên lại có động tác như thế, Vú Trương biết Sở Thiên Ngạo đang thật sự luống cuống!

Tất cả bác sĩ chuyên khoa Tai – Mũi – Họng của Thành phố C đều bị Sở Thiên Ngạo gọi tới.

Tất cả chuyên gia, sau khi chẩn đoán bệnh, cũng lắc đầu nói với Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn đúng là điếc.

Khi Sở Thiên Ngạo hỏi có thể chữa khỏi hay không thì tất cả chuyên gia cúi đầu không nói lời nào.

Chỉ có một bác sĩ trẻ tuổi chậm rãi mở miệng: "Tai của cô ấy điếc, tất nhiên là do có ngoại lực tác động, khiến thần kinh bắt chéo bị tổn thương, nhưng nguyên nhân chủ yếu hơn, là suy nghĩ trong lòng. Cô ấy nghĩ tai điếc để trốn tránh một số chuyện. Tai điếc, là phản ứng tự bảo vệ của cô ấy."

Sở Thiên Ngạo không có kiên nhẫn nghe hắn nói những chuyện liên quan đến y học gì đó, trực tiếp cắt đứt lời của hắn: "Vậy có thể chữa khỏi không?"

Bác sĩ trẻ tuổi có chút do dự: "Thần kinh bị tổn thương có thể trị hết, nhưng vấn đề tâm lý không nói trước được. Muốn chữa phải biết nguyên nhân sâu xa khiến cô ấy tự phong bế tai mình, lúc đó may ra có thể chữa trị được.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 147
<!-- -->

Chuyện của công ty Sở Thiên Ngạo giao toàn bộ cho Phó tổng. Toàn tâm toàn ýchăm sóc bên cạnh giường của Mạc Tiểu Hàn.

"Cô Mạc, ăn một chút đi!" Vú Trương bưng khay thức ăn đứng ở bên giường Mạc Tiểu Hàn, biết rõ Mạc Tiểu Hàn không nghe được, nhưng vẫn muốn mở miệng khuyên cô.

Đôi mắt trong sáng linh động của Mạc Tiểu Hàn đã hoàn toàn mất đi sáng rỡ, ngơ ngác nhìn Vú Trương, không có bất kỳ phản ứng nào.

Mạc Tiểu Hàn gầy, cả người giống như một cái bóng.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, tuy nhiên không biết phải làm gì để chuộc lại tội lỗi của mình.

Nếu như hắn chết mà Mạc Tiểu Hàn có thể vui vẻ trở lại, hắn thật sự nguyện ý đi tìm chết.

"Tiểu Hàn, ăn chút đồ đi! Chờ em khỏe lại một chút, anh sẽ để em rời đi. Được không? Anh thề đời này sẽ không bao giờ quấy rầy em nữa. Được không?" Sở Thiên Ngạo ăn nói khép nép. Chỉ tiếc Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không nghe được.

Mạc Tiểu Hàn vẫn từ chối ăn cơm, đôi môi đã khô tróc cả da, nhưng ngay cả một ngụm nước cũng không uống. Nếu như không phải bác sĩ truyền dịch tiếp dinh dưỡng, cô không bị đói chết cũng bị khát mà chết rồi!

Sở Thiên Ngạo gấp đến độ gần như dập đầu lạy cô. Bưng chén nước lên, tự mình uống một hớp lớn, rồi áp môi vào môi Mạc Tiểu.

Theo bản năng Mạc Tiểu Hàn muốn quay đầu đi chỗ khác, nhưng lại Sở Thiên Ngạo cố trụ một chỗ, không thể động đậy.

Đầu lưỡi Sở Thiên Ngạo cạy đôi môi khép chặt của Mạc Tiểu Hàn ra, đem nước mát rót vào trong miệng của cô. Mạc Tiểu Hàn muốn nhổ ra, lại bị miệng Sở Thiên Ngạo chận lại thật thật.

Nhìn thấy phương pháp này có thể khiến Mạc Tiểu Hàn uống nước, Sở Thiên Ngạo không khỏi mừng rỡ!

Từ đó, thức ăn của Mạc Tiểu Hàn toàn bộ biến thành chất lỏng. Sữa đậu nành, sữa tươi, nước rau, cháo ngũ cốc dinh dưỡng cũng bị xay thành chất lỏng.

Sở Thiên Ngạo ngậm chất lỏng trong miệng tự mình đút cho Mạc Tiểu Hàn. Lúc mới bắt đầu Mạc Tiểu Hàn còn cố gắng phản kháng, không chịu uống đồ Sở Thiên Ngạo dùng miệng đút. Sau lại phát hiện phản kháng không được, liền định giả bộ làm cọc gỗ, giả bộ làm xác chết, tùy tiện Sở Thiên Ngạo giày vò.

Trái tim cô đã hoàn toàn rét lạnh. Sở Thiên Ngạo này, đã khiến trái tim cô tổn thương sâu tới đáy rồi. Không còn có bất kỳ cơ hội nào quay đầu lại.

Khí trời dần dần ấm áp. Mùa xuân sắp tới.

Ông cụ Sở gọi điện thoại từ Mĩ qua, thúc giục Sở Thiên Ngạo phải lập tức lập tức đi làm. Nếu không đi làm, đừng mong gặp con trai.

Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ đi làm, giao Mạc Tiểu Hàn cho Vú Trương: "Vú Trương, bà nhất định phải chăm sóc Tiểu Hàn cho tốt. Nếu Tiểu Hàn xảy ra điều gì không may, tôi hỏi tội bà."

Điện thoại của Sở Thiên Ngạo vang lên. Một dãy số điện thoại lạ lẫm. Số điện thoại di động này chỉ có bạn bè thân mới biết, Sở Thiên Ngạo nhận điện thoại.

"Sở Thiên Ngạo! Anh rốt cuộc giấu Tiểu Hàn đi đâu! Tại sao gọi điện thoại di động cho cô ấy không gọi được? Tại sao anh không chịu nhận điện thoại của tôi? Nếu không phải tôi dùng điện thoại di động người khác gọi cho anh, có phải cả đời này anh không nhận điện thoại của tôi phải không?"

Lời nói của Cố Cẩm Tâm ậptới, nghe giọng nói cũng biết cô tức giận không nhẹ.

Sở Thiên Ngạo muốn nói chút gì đó, lại không biết mở miệng thế nào. Trận bệnh này của Mạc Tiểu Hàn, đã hoàn toàn đục khoét ngạo khí cùng khí phách của hắn.

"Sở Thiên Ngạo! Anh giả bộ chết sao! Tôi biết là anh! Anh rốt cuộc đem Tiểu Hàn đi đâu!" Sở Thiên Ngạo không nói lời nào, Cố Cẩm Tâm càng cảm thấy có cái gì không đúng.

Thật ra thì cô vẫn cảm thấy Sở Thiên Ngạo không thích hợp với Tiểu Hàn, nhưng nếu Tiểu Hàn nói muốn thử, cô vẫn ủng hộ quyết định của Mạc Tiểu Hàn.

Kết quả, chân trước mới vừa cùng Sở Thiên Ngạo đi, chân sau Mạc Tiểu Hàn liền mất tích! Gọi điện thoại căn bản không gọi được, khiến người ta hoàn toàn không biết rõ tình trạng của cô.

Yên lặng hồi lâu, rồi trầm thấp mở miệng, giọng nói bi ai khiến Cố Cẩm Tâm cũng lấy làm kinh hãi: "Cẩm Tâm, cô tới gặp Tiểu Hàn một chút. Tiểu Hàn cô ấy, cô ấy điếc rồi."

Khó khăn nói ra những lời này, Sở Thiên Ngạo lập tức cúp điện thoại.

Hắn hoàn toàn không muốn thừa nhận, cô gái hạt tiêu quật cường, bướng bỉnh năm đó, bây giờ đã biến thành một người điếc tái nhợt gầy gò, mỗi ngày nằm thoi thóp trên giường, hoàn toàn mất đi sự sống.

Hắn không muốn thừa nhận, đây đều là do mình tạo nghiệt.

————————————

Thấy bạn tốt Cố Cẩm Tâm, ánh mắt thẫn thờ của Mạc Tiểu Hàn mới có chút sáng rỡ.

"Tiểu Hàn! Sao cậu lại thành bộ dáng này!" Cố Cẩm Tâm vừa nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn, nước mắt lập tức rớt xuống.

Nước mắt Mạc Tiểu Hàn khô cạn từ lâu, cũng lập tức trào ra. Hai người ôm nhau khóc rống.

"Tiểu Hàn, đi, tớ dẫn cậu về!" Cố Cẩm Tâm vén chăn Mạc Tiểu Hàn ra, muốn ôm Mạc Tiểu Hàn lên.

"Cô Cố, cô không thể như vậy! Cô cứ như vậy đem Cô Mạc đi, cậu chủ trở lại tôi không có biện pháp giao phó!" Vú Trương sợ tới mức vội vàng ngăn trở. Cậu chủ muốn bà chăm sóc Mạc Tiểu Hàn thật tốt, nếu Cố Cẩm Tâm mang Mạc Tiểu Hàn đi, cô thật là không biết phải lm sao!

"Ti gọi điện thoại cho Sở Thin Ngạo!" C Cẩm Tm cầm điện thoại gọi Sở Thin Ngạo: "Sở Thin Ngạo, ti mun mang Mạc Tiu Hn v nh. Ni vi anh một tiếng, trnh cho anh lm kh ngời giúp việc." C Cẩm Tm ni chuyện khng chút khch khí. Sở Thin Ngạo hại Mạc Tiu Hn thnh ra nh vậy, c còn c th giết chết hn.

Yn lặng, bên đầu kia điện thoại yên lặng.

Trong lúc Cố Cẩm Tâm hết kiên nhẫn chuẩn bị cúp điện thoại, Sở Thiên Ngạo rốt cuộc mở miệng, nhẹ giọng nói ra: "Được. Cẩm Tâm, thay tôi chăm sóc Tiểu Hàn thật tốt. Là tôi không tốt, tôi thật xin lỗi cô......"

"Anh biết anh có lỗi với cô ấy là tốt rồi! Sở Thiên Ngạo, anh đúng là người điên!"

"Cẩm Tâm, tôi có một tấm thẻ vàng cho Tiểu Hàn. Trong ngăn kéo cạnh cửa sổ. Cô giúp tôi giữ cho cô ấy. Số tiền kia, đủ cho cô ấy không một đời không cần lo cơm áo gạo tiền. Tiểu Hàn, phải cầu xin cô rồi!" Giọng nói Sở Thiên Ngạo có vẻ nghẹn ngào. Dường như đang cố nén run rẩy.

"Đừng cho là tôi sẽ không nhận! Anh thiếu Tiểu Hàn quá nhiều! đừng nói là một cái thẻ vàng, chứ mười cái thẻ vàng cũng không đủ!" Cố Cẩm Tâm mở ngăn kéo cầm cái thẻ vàng bỏ vào trong túi xách. Ra lệnh cho Vú Trương giúp cô gọi xe, rồi cùng đỡ Mạc Tiểu Hàn dậy.

Cơ thể Mạc Tiểu Hàn vô cùng suy nhược, Cố Cẩm Tâm giúp cô tắm rửa, lại đút cho cô một chút thức ăn dễ dàng tiêu hóa, mình vừa mới chuẩn bị tắm rồi ngủ. Điện thoại vang lên.

Tim Cố Cẩm Tâm đập lộp bộp. Là điện thoại của Bùi Tuấn.

"Cẩm Tâm, anh ở dưới nhà em. Có đồng ý xuống găp mặt không?"

Sau lần đi suối nước nóng, Bùi Tuấn lại đi công tác liên miên, mỗi ngày đầu óc đều bận đến choáng váng, căn bản không có thời gian suy đến chuyện của hắn và Cố Cẩm Tâm.

Khi hắn ngồi máy bay trở về Thành phố C, mới chợt ý thức được, mình nhớ Cố Cẩm Tâm như thế nào. Máy bay vừa hạ cánh liền kêu tài xế đưa hắn đến nhà Cố Cẩm Tâm.

Cố Cẩm Tâm do dự một lát. Sau đó đổi dưới quần áo đi xuống.

"Cẩm Tâm......" Bùi Tuấn chợt không biết nói gì, gương mặt lnah4 như băng của Cố Cẩm Tâm khiến hắn không biết phải làm sao.

"Bùi Tổng, ngài lại tới chọc ghẹo tôi hả? Sao, bên ngoài nhiều cô nàng như vậy cũng không đủ cho anh chơi đùa? Còn cần phải tìm tôi tình một đêm một lần nữa sao?" Cố Cẩm Tâm nói chuyện từ trước tới giờ không hề khoan dung cho ai, vừa lên tiếng chính là sặc mùi tổn thương người.

"Cẩm Tâm, em tức giận." Bùi Tuấn biết Cố Cẩm Tâm đang tức giận cái gì. Lâu như vậy không liên lạc với cô, cô nhất định cho rằng mình chỉ vui đùa một chút mà thôi, căn bản là không nghiêm túc.

"Không có, tôi không cần thiết phải giận anh. Chúng ta vốn cũng không có giao tình gì. Chỉ là giao tình một đêm mà thôi, trời sáng lại ai đi đường nấy, đây là chuyện rất bình thường. Anh suy nghĩ nhiều quá."

"Tình một đêm?" Bùi Tuấn nhíu mày, sao, cô gái này xác định quan hệ giữa bọn họ như thế sao?

"Chẳng lẽ không đúng là tình một đêm? Chẳng lẽ anh còn muốn phát triển tình nhiều đêm? Thật ngại a, tôi không rảnh." Cố Cẩm Tâm nói xong xoay người chuẩn bị lên lầu. Cuối cùng cũng đem hết tức giận trong lòng phát tiết ra ngoài, thoải mái hơn nhiều.

Cánh tay bị Bùi Tuấn kéo từ phía sau.

"Cố Cẩm Tâm, em nói cho rõ ràng." Sắc mặt của Bùi Tuấn không thấy rõ, nhưng từ ngữ điệu hắn nói chuyện cũng biết tâm trạng của hắn không tốt lắm.

"Nói rõ ràng cái gì? Tôi mới vừa nói rất rõ ràng. Một đêm kia, chính là tình một đêm. Anh chỉ là vui đùa một chút, tôi cũng chỉ vui đùa một chút mà thôi. Chúng ta nên quên chuyện đêm hôm đó đi! Coi như uống nhiều quá, say rượu làm càn, đừng coi là thật!"

"Vui đùa một chút? Cố Cẩm Tâm, em chỉ là vui đùa một chút mà thôi?" Sắc mặt của Bùi Tuấn âm trầm đáng sợ.

"Đúng. Vui đùa một chút mà thôi. Sao, anh còn muốn tôi trả tiền cho anh sao? Thật ngại, tôi không mang theo ví tiền, anh trừ vào tiền lương của tôi cũng được." Tính khí của Cố Cẩm Tâm lúc nóng lên không có gì hay.

"Cố Cẩm Tâm, nếu như anh nói cho em biết là anh nghiêm túc, anh chưa hề đem đêm đó làm thành tình một đêm?"

"Không có tình một đêm? Vậy sáng hôm sau anh mặt lạnh không muốn quan tâm tới tôi là có ý gì? Sau đó anh nhặt được dây chuyền của tôi trên giường, không đích thân giao cho tôi, còn sai phục vụ viên giao là có ý gì? Đừng nói với tôi, anh là vờ tha để bắt thật đấy!"

"Cẩm Tâm, em hiểu lầm rồi. Sáng hôm đó anh có công việc gấp. Thời điểm em đi vào tổng giám Tạ đang báo cáocông việc, em cũng thấy đấy. Nhặt được dây chuyền của em, kêu phục vụ viên trả lại cho em, vì tôi cho rằng tâm trạng em không tốt, không quan tâm đến anh. Vì thế anh không muốn tình yêu của mình biến thành trò đùa." Bùi Tuấn nói thành khẩn.

Nhưng Cố Cẩm Tâm căn bản không tin: "Bùi Tuấn, anh không nói nữa. Coi như giải thích của anh đều là thật, cũng đã chậm rồi. Tôi đối với anh đã không có cảm giác rồi!"

"Không có cảm giác rồi sao?" Bùi Tuấn lặp lại lời nói của Cố Cẩm Tâm một lần nữa.

Cố Cẩm Tâm vừa tính gật đầu. Cơ thể đã bị hai cánh tay cường tráng ôm vào lòng. Lồng ngực nóng bỏng, khiến Cố Cẩm Tâm run lên một cái.

Vừa định đẩy Bùi Tuấn ra, môi của hắn đã hôn tới. Giọng nói trầm thấp ở bên tai cô tố cáo: "Cẩm Tâm, đừng làm rộn, anh biết là em yêu anh. Là anh không tốt, thời gian trước quá bận rộn mà lạnh nhạt em. Đừng nóng giận được không?"

Hơi thở nóng hổi phả vào cổ Cố Cẩm Tâm, trên người Bùi Tuấn nhàn nhạt mùi nước hoa nam tính bao phủ Cố Cẩm Tâm. Cô muốn đẩy hắn ra nhưng quả đấm đã biến thành vô lực: "Tôi phải tức giận, sẽ phải tức giận! Có người như anh vậy sao? Đem người ta dụ dỗ lên giường, tới ngày hôm sau liền mặt lạnh! Tôi hận anh! Hận anh!"

Cố Cẩm Tâm càng nói càng uất ức, nước mắt không ngừng rơi xuống. Giọng nói cũng nghẹn ngào không rõ lắm.

Ôm chặt Cố Cẩm Tâm, đau lòng thay cô lau đi nước mắt trên mặt: "Cẩm Tâm, đừng khóc, khóc khiến lòng anh đau. Là anh không tốt. Về sau sẽ không bao giờ như thế nữa."

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trên môi Cố Cẩm Tâm, đầu lưỡi đẩy đôi môi đang cố tình mím chặt của Cố Cẩm Tâm ra, chui vào trong cái miệng nhỏ nhắn đầy hương thơm của cô, đầu lưỡi Cố Cẩm Tâm né tránh vài lần, rốt cuộc tiến lên đầu lưỡi Bùi Tuấn, cuốn thật sâu, ngọt ngào quấn lấy...

****
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 148
<!-- -->

Ba năm sau. Thành phố C. Nhà trẻ tư nhân cao cấp.

Người bạn nhỏ Sở Tư hàn ngày đầu tiên đi nhà trẻ, một thân đồng phục học sinh màu xanh dương đậm, mang theo nón an toàn màu vàng của trẻ em, đang đứng ở cửa hết nhìn đông tới nhìn tây. Sauk hi thấy người tới đón mình là Sở Thiên Ngạo, gương mặt trắng nõn lộ ra nụ cười hưng phấn, lao vào trong ngực Sở Thiên Ngạo.

"Cha! Cô giáo của con thật xinh đẹp a! Con rất thích cô! Cô hát nghe rất hay a! Cha, ngày mai con vẫn muốn đi nhà trẻ!".

Trên mặt Sở Thiên Ngạo lộ ra nụ cười cưng chiều: "Ha ha, được. Ngày mai cha đưa con đi nhà trẻ." Lấy tay khều khều cái mũi nhỏ của Tư Hàn, "Hôm nay ở nhà trẻ có ngoan không? Cô giáo có phê bình con hay không?"

"Tư Hàn rất ngoan! Cô giáo Mạc vẫn khen con thật đáng yêu! Con rất thích cô giáo của chúng con!" Trên mặt Tư Hàn lộ ra nụ cười ngây thơ.

Cô giáo Mạc...... trái tim Sở Thiên Ngạo lòng chợt đập rất nhanh. Đã từng, hắn đã từng biết một cô gái họ Mạc......

Không biết, cô hiện tại sống có khỏe không.

Có lẽ đã kết hôn rồi. Nghe Bùi Tuấn hỏi rất nhiều lần rồi, nhưng Cố Cẩm Tâm một chút thông tin cũng đều không tiết lộ.

Hôm sau rời giường sớm, sau khi đưa Tư Hàn đến nhà trẻ, Sở Thiên Ngạo trở về công ty tiếp tục công việc.

Sở Thiên Ngạo hiện tại điềm tĩnh không ít, công ty Sở thị được hắn quan tâm rất ngăn nắp, tài sản đã gấp trước kia mấy lần. không hổ là người đứng đầu thương giới.

Điện thoại trên bàn vang lên.

"Tổng giám đốc, nhà trẻ gọi điện thoại tới đây, nói...... Mời ngài đi tới nhà trẻ." Giọng nói Thư ký thận trọng.

Nhà trẻ thông báo phụ huynh tới, khẳng định không có chuyện tốt. Cậu chủ nhỏ nhất định ở nhà trẻ đánh nhau.

Xe chạy nhanh như chớp đến nhà trẻ. Sở Thiên Ngạo hướng phòng làm việc của hiệu trưởng đi tới.

Vừa đi tới góc tường, xa xa liền nhìn thấy Tư Hàn đang đứng ở bên ngoài phòng học khóc nhè. Mặt trời tháng Chín vẫn còn rất nóng, bộ mặt cậu bé đầy mồ hôi, bóng dáng nhỏ nhoi có vẻ gầy yếu như vậy.

Sở Thiên Ngạo giận dữ, đè nén giận dữ trong lòng đi về bên đó. Mắt chăm chú nhìn bóng dáng nho nhỏ Tư Hàn.

Chợt, từ trong phòng học đi ra hai giáo viên, đưa lưng về phía Sở Thiên Ngạo, không thấy rõ mặt của các cô. Một người dường như tuổi trung niên, một người là cô gái trẻ tuổi.

Người phụ nữ trung niên chỉ vào Tư Hàn lớn tiếng trách cứ cái gì đó, cô gái trẻ tuổi lại cúi người ngồi xuống, ôm lấy Tư Hàn, nhẹ nhàng vuốt đầu của hắn, giống như đang an ủi hắn.

Sở Thiên Ngạo càng đi tới gần, thì giọng nói của người phụ nữ trung niên nghe vào càng vô cùng chói tai: "Đừng tưởng rằng ba cậu có tiền thì ngon! Cậu có biết người cậu làm bị thương là ai không! Là cháu ngoại của Thị trưởng Lương đó! Cô giáo Mạc, mặc kệ nó! Để nó chịu phạt ở chỗ này! Nếu không nó không biết đúng sai!"

Giọng nữ nhẹ nhàng nghe có mấy phần quen thuộc: "Chủ nhiệm Vương, dùng cách xử phạt về thể xác như vậy không tốt đâu? Lucas còn nhỏ như vậy, thời tiết lại nóng như vậy, say nắng rồi làm thế nào? Cho dù Lucas có lỗi, cũng không thể dùng cách xử phạt về thể xác như vậy với cậu bé nha!"

Dùng cách xử phạt về thể xác! Sở Thiên Ngạo vừa nghe đến những chữ này, ánh mắt thâm thúy lập tức híp lại nguy hiểm.

Sải dài bước chân đi tới, trên gương mặt lạnh lùng tràn đầy tức giận như muốn giết người.

Tư Hàn thấy Sở Thiên Ngạo, uất ức hô to một tiếng: "Cha!" Liền từ trong lòng cô gái trẻ tuổi chạy ra, hướng Sở Thiên Ngạo bên cạnh xông tới.

Sở Thiên Ngạo giang hai cánh tay ôm Tư Hàn, nhanh chóng bế cậu bé lên.

"Nghe nói các người dùng cách xử phạt về thể xác với con trai của tôi?" Bình tĩnh mở miệng, giọng nói lạnh lẽo lại khiến người ta không khỏi run rẩy.

Hai vị giáo viên đồng thời xoay người lại.

Ánh mắt lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo quét qua hai người, khi chạm tới gương mặt của nữ giáo viên trẻ tuổi nhất thời hoàn toàn hóa đá.

Mạc Tiểu Hàn. Là Mạc Tiểu Hàn mà ba năm nay hắn ngày thương đêm nhớ. Vốn hắn cho rằng đã đem hình ảnh của cô vùi sâu vào đáy lòng rồi. Nhưng khi gặp lại được cô, hắn mới biết, mình vẫn thật sự rất yêu cô!

Mạc Tiểu Hàn cũng kinh ngạc đến ngây người tại chỗ. Ba Lucas, lại là Sở Thiên Ngạo!

Ở trường học Quý tộc này, học sinh lấy tên tiếng Anh tương xứng, cô không biết, thì ra Lu¬cas là Tiểu Tư Hàn mà ba năm trước đây đã bú sữa của cô!

"Anh chính là ba của Lu¬cas sao? Anh giáo dục con trai như thế nào vậy? Lu¬cas đánh bạn nhỏ khác bị thương đầy mặt, vừa đưa đến bệnh viện! Thật may là chỉ ở trên mặt, nếu là ở mắt thì làm thế nào!" Chủ nhiệm Vương mập mạp thấy Sở Thiên Ngạo, lập tức mở miệng dạy dỗ.

Mặc dù bà chỉ là một chủ nhiệm nho nhỏ ở trường học tư nhân này thôi, nhưng sau lưng bà có Thị trưởng Lương làm chỗ dựa. Lần này hay rồi, con trai của tổng giám đốc gì đó, mà dám đánh bị thương cháu ngoại của Thị trưởng Lương! Sinh chuyện rồi!

Sở Thiên Ngạo căn bản không hề chú ý bà nói những gì, chỉ ngơ ngác nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Ba năm không gặp, cô xinh đẹp hơn. Bộ dáng ngây ngô ngày xưa không còn. Mái tóc đen nhánh thẳng dài, uốn lên rất quyến rũ, vẫn thả xuống hai vai, so với trước kia mập hơn, vóc người cng thm c lồi c lõm rồi.

C, vẫn đẹp nh thế. Khng, đẹp hơn so vi trc kia!

Sau vi giy kinh ngạc, Mạc Tiu Hn nhanh chng phản ứng. C chút xu hổ vut vut mi tc của mnh.

Tiu nhn nhiLu¬cas, ở trong ngực cha đã dừng khc, nh mt liếc qua Sở Thin Ngạo một chút, rồi lại liếc qua Mạc Tiu Hn một chút, đc ý ni: "Cha, cha nhn xem, Cô giáo Mạc của chúng con có phải là rất đẹp không? So với cô giáo Vương xinh đẹp hơn! Con rất thích Cô giáo Mạc, con ghét cô gáo Vương!"

Nói xong, vẫn không quên nhìn cô giáo Vương đang không ngừng liến thoắng khiển trách Sở Thiên Ngạo làm mặt quỷ.

Sở Thiên Ngạo lúc này mới phản ứng được. Dời ánh mắt từ trên người Mạc Tiểu Hàn chuyển qua chủ nhiệm Vương: "Câm miệng! Tiền thuốc cho đứa bé bị thương hết bao nhiêu? Tôi trả gấp 1000 lần cho họ."

Nghe câu nói của Sở Thiên Ngạo, chủ nhiệm Vương kinh ngạc không ngậm miệng lại được, không phải nói ba Lu¬cas chỉ làm ăn nhỏ thôi sao? Sao lại trở thành giàu có như thế này? Thật là thất sách, nếu sớm biết thì vừa rồi chỉ cần giảng hòa thôi, vốn cho rằng nhà đứa bé này không có tiền cũng không có thế lực, không ngờ tới lại là một nhân vật càng khó chọc hơn!

Nhanh chóng biến đổi khuôn mặt, hiện lên một nụ cười chuyên nghiệp: "Thật ra thì tiền không phải là vấn đề, chủ yếu là......"

Sở Thiên Ngạo không đợi bà nói xong, trực tiếp cắt ngang: "Tiền thuốc thang tôi bỏ ra. Chỉ có điều chuyện bà dùng cách xử phạt về thể xác với Lu¬cas, bà cũng cần phải cho tôi một cái công đạo!"

Chủ nhiệm Vương mặt xám như tro tàn, đang muốn biện bạch thì một người đàn ông trung niên đi tới: "Sở tổng, anh đã đến rồi!" Nhiệt tình bắt tay Sở Thiên Ngạo.

Người tới là hiệu trưởng nhà trẻ. Chủ nhiệm Vương sắc mặt càng trắng hơn.

"Chủ nhiệm Vương, đây chính là Đại Cổ Đông của nhà trẻ chúng ta, tổng giám đốc công ty Sở thị.....!" Hiệu trưởng nghe được tin tức chạy tới. Trong lòng hận không thể đem chủ nhiệm Vương chém 100 đao để giải hận.

Bà chọc ai không chọc, lại chọc phải Sở Thiên Ngạo! Ai! Hôm nay chuyện này nếu không xử lý tốt, ngày mai nhà trẻ chỉ có thể đóng cửa! Cũng trách chính mình, trước đó không có nói với ban giáo viên, Lu¬cas chính là con độc nhất của Tổng giám đốc Sở thị.

Mạc Tiểu Hàn khoanh tay, đứng bên cạnh nhìn. Sở Thiên Ngạo khí thế cường đại, khiến cô biết cho dù không có cô che chở, Sở Tư Hàn cũng sẽ không phải chịu uất ức gì nữa.

Từ từ chuyển bước, muốn biến mất trước mặt mọi người.

"Cô giáo Mạc, đây là cha con. Cha con cũng họ Sở." Gi5ng trẻ con lanh lảnh gọi cô lại. Tư Hàn đang giới thiệu cô với Sở Thiên Ngạo đấy.

Tư Hàn hồn nhiên khiến Mạc Tiểu Hàn nở nụ cười, để thỏa mãn Tư Hàn, cô hào phóng vươn tay hướng Sở Thiên Ngạo: "Chào anh. Tôi là giáo viên của Lu¬cas, Mạc Tiểu Hàn."

Sở Thiên Ngạo một tay ôm Tư Hàn, một tay đưa ra, nắm tay Mạc Tiểu Hàn.

Hắn cầm chặt như vậy, giống như có ngàn vạn ngôn ngữ cần nói. Một giây đồng hồ đã qua, hai giây đã qua, tay Sở Thiên Ngạo vẫn không buông ra. Mặt của Mạc Tiểu Hàn nhất thời đỏ, ánh mắt liếc qua hiệu trưởng và chủ nhiệm, rồi dùng sức rút tay ra.

Thấy Mạc Tiểu Hàn luống cuống, Sở Thiên Ngạo mới buông tay ra. Nếu như không phải sợ cô tức giận, hắn thật muốn cả đời cầm không buông.

Hiệu trưởng nhỏ giọng khiển trách chủ nhiệm Vương. Chủ nhiệm Vương giải thích: "Dùng cách xử phạt về thể xác tất nhiên là không đúng, nhưng cũng vì Lu¬cas quào trầy bạn nhỏ khác a!"

"Tư Hàn, tại sao con lại cào bị thương bạn nhỏ khác?" Sở Thiên Ngạo uy nghiêm hỏi, đối với chuyện dạy dỗ con trẻ, hắn luôn rất coi trọng.

"Thân Á Viêm nói con không có mẹ...... Cậu ấy...... Cậu ấy nói mẹ con chết rồi......"

Giọng nói của Tư Hàn càng ngày càng nhỏ, trong đôi mắt to chứa đầy nước mắt uất ức.

Lòng của Sở Thiên Ngạo hung hăng đau. Ôm chặt Tư Hàn, giọng nói tràn đầy thương yêu: "Ai nói Tư Hàn chúng ta không có mẹ? Mẹ của Tư Hàn chúng ta vừa dịu dàng vừa đẹp. Chỉ có điều mẹ bây giờ đang ở nước ngoài, chờ Tư Hàn lớn lên mới có thể trở lại."

"Không! Con không muốn mẹ ở nước ngoài! Con muốn Cô giáo Mạc làm mẹ con!" Tư Hàn đột nhiên níu chặt áo Mạc Tiểu Hàn đứng ở bên cạnh. Nhìn Sở Thiên Ngạo Cầu khẩn.

Ba con so với con càng hy vọng Cô giáo Mạc có thể làm mẹ con —— Sở Thiên Ngạo rất muốn nói câu nói này, nhưng chỉ có thể nói thầm trong lòng.

Hiệu trưởng, chủ nhiệm, còn có Mạc Tiểu Hàn, cũng bị những lời này của Tiểu Tư Hàn làm cho ngây ngẩn cả người.

Hai mắt hiệu trưởng hai mắt tỏa sáng. Vừa rồi nhìn Sở tổng và cô giáo Mạc bắt tay, vẻ mặt rất không tự nhiên, hơn nữa thời gian cầm tay dường như cũng có vẻ quá dài. Chẳng lẽ? Sở tổng vừa thấy Cô giáo Mạc đã yêu rồi sao?

Quả thực là trời cũng giúp mình! Chỉ cần nói Mạc Tiểu Hàn xử lý chuyện này, Sở Thiên Ngạo nói không chừng không truy cứu chuyện dùng cách xử phạt về thể xác với Lu¬cas nữa, nguy cơ này không phải hoàn toàn được hóa giải sao

Trên mặt tươi cười, cười híp mắt nhìn Sở Thiên Ngạo: "Sở tổng, nếu Lu-cas thích Cô giáo Mạc như vậy, vậy chuyện hôm nay sẽ để Cô giáo Mạc xử lý đi! Tôi và chủ nhiệm Vương vào bệnh viện xem đứa bé bị thương kia một chút."

Có thể được một mình ở cùng Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo đương nhiên cầu còn không được. Lập tức gật đầu đồng ý.

Trong sân chỉ còn lại Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cùng Tiểu Tư Hàn.

"Tiểu Hàn, em khỏe không? Quay về Thành phố C lúc nào? Nghe Cẩm Tâm nói mấy năm trước em ra nước ngoài."

"Ừ. Tôi ra nước ngoài học tập, lấy học vị giao1 viên mầm non." Mạc Tiểu Hàn lạnh nhạt nói.

Một lần nữa đối mặt với người đàn ông này, trong lòng cô vẫn có những rung động nhẹ nhàng.

"Em..... Kết hôn chưa?" Sở Thiên Ngạo do dự một lát, rồi vẫn thận trọng hỏi những lời này.

Nói xong, lo lắng đến ngừng thở, cặp mắt chăm chú nhìn Mạc Tiểu Hàn, sợ Mạc Tiểu Hàn nói ra đáp án hắn không muốn nghe.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 149
<!-- -->

"Cái này có quan hệ gì đến anh chứ?" Mạc Tiểu Hàn lạnh nhạt nói, cố tình tránh ánh mắt của Sở Thiên Ngạo.

"Cha! Cô giáo Mạc chưa có kết hôn! Chú của Vi Vi lớp con muốn theo đuổi cô giáo Mạc! Vi Vi nói cho con biết!" Tiểu Tư Hàn rất nghịch ngợm, bộ dáng ra vẻ rất hiểu nội tình.

"Đứa bé nghịch ngợm!" Mạc Tiểu Hàn bị Tư Hàn chọc cho nở nụ cười, đưa tay siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

Sau khi biết Lu¬cas chính là Tư Hàn, ánh mắt Mạc Tiểu Hàn nhìn cậu bé không giống trước nữa, dù sao năm đó đã bú sữa cô, bất luận như thế nào cũng sẽ có chút yêu mến. Khó trách ban đầu vừa vào lớp liền thích cậu bé nghịch ngợm này rồi.

"Tiểu Hàn, tôi có thể mời em ăn cơm không?" Sở Thiên Ngạo giơ cổ tay nhìn đồng hồ một chút, vừa đúng đến giờ ăn bữa trưa.

"Thật xin lỗi, tôi không có thời gian." Mạc Tiểu Hàn lễ phép khước từ.

Sở Tư Hàn từ trên người Sở Thiên Ngạo trượt xuống, giống như kẹo kéo ôm lấy chân Mạc Tiểu Hàn, ngửa cái đầu nhỏ lên, nhìn Mạc Tiểu Hàn ra sức làm nũng: "Cô giáo Mạc, đi đi, đi đi! Ba con có rất nhiều tiền! Chúng ta có thể ăn Tôm hùm rất lớn!" Cậu bé giang hai cánh tay, ra sức khoa tay múa chân tả một con tôm hùm dài hơn 20cm.

Biểu hiện của con trẻ khiến Mạc Tiểu Hàn không khỏi cười ra tiếng: "Được rồi, để cha mang Tư Hàn đi ăn có được hay không? Hôm nay cô thật không có rảnh!"

Thấy biểu hiện của Sở Tư hàn, trong lòng Sở Thiên Ngạo quả thật muốn giơ ngón cái khen thưởng con trai: quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử, đứa con trai này, quá thông minh! Còn nhỏ tuổi như thế mà cũng biết giúp cha lo lắng rồi!

"Tiểu Hàn, đi đi. Hôm nay là sinh nhật Tư Hàn." Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn mong đợi.

Mạc Tiểu Hàn trừng lớn mắt, a, đúng là như vậy, trước kia Sở Thiên Ngạo có nói qua với cô, Tư Hàn ra đời vào tháng chín.

"Phải ha! Cô giáo Mạc, hôm nay là sinh nhật con, Cô đi ăn sinh nhật cùng con có được hay không? Trước kia đều là cha và Ông nội đi với con. Con thật sự chỉ muốn mẹ đi cùng a, nhưng mẹ con luôn không có ở đây......" Giọng nói càng ngày càng nhỏ, sau khi nói xong, trên hàng mi dài đã ứa nước mắt.

Lỗ mũi Mạc Tiểu Hàn đau xót, lòng lập tức mềm nhũn.

Không biết vì sao, đối với đứa bé này, cô đặc biệt rất mềm lòng, cứ nhìn đến cậu bé, là trong lòng lại thương yêu.

"Được rồi. Tói nay cô giáo Mạc xin nghỉ việc để cùng Tư Hàn và cha ăn cơm có được hay không? Ăn mừng sinh nhật của Tiểu Tư Hàn của chúng ta. Được không?" Mạc Tiểu Hàn sờ sờ đầu Tư Hàn, nụ cười trên mặt dịu dàng giống như thiên sứ.

Sở Thiên Ngạo nhìn thấy cảnh này, trong lòng vừa chua xót vừa cảm động.

Bên cạnh hắn tới tới lui lui nhiều người phụ nữ như vậy, chỉ có một Mạc Tiểu Hàn, là người duy nhất thật lòng thương yêu Tư Hàn. Hắn cảm nhận rất rõ ràng c.

"Buổi chiều nay tan giờ học tôi tới đón em và Tư Hàn." Sở Thiên Ngạo sâu sắc nhìn Mạc Tiểu Hàn. Giọng nói có chút khẩn trương.

"Nha...... Được rồi. Buổi tối gặp." Mạc Tiểu Hàn nhìn Sở Thiên Ngạo khẽ mỉm cười. Sảng khoái đáp ứng.

Lúc này Sở Thiên Ngạo mới phát hiện, trong lòng bàn tay của mình, tất cả đều là mồ hôi.

"Thật vui quá, thật vui quá! Con và cô giáo Mạc, còn có cha cùng đi ăn sinh nhật rồi!" Tiểu Tư Hàn vui vẻ nhảytới nhảy lui. Lại khiến cho hai người đang đứng nhìn ánh mắt càng sâu hơn.

Đứa bé đáng thương, không có mẹ bên người, bất luận như thế nào cũng có chút thiếu sót......

Buổi chiều Tư Hàn tan học tương đối sớm, Sở Thiên Ngạo đã sớm tới đây đón cậu bé và Mạc Tiểu Hàn.

Xe chạy cách trung tâm càng ngày càng xa, Mạc Tiểu Hàn có chút kỳ quái nâng mi: "Không phải đi ăn cơm sao? Đường này là ra vùng ngoại ô mà."

Từ trong kính chiếu hậu Sở Thiên Ngạo liếc nhìn cô một cái: "Bây giờ ăn cơm tối còn quá sớm, tôi muốn mang Tư Hàn đi khu vui chơi một chút."

Thời gian vẫn còn sớm ý là, Sở Thiên Ngạo muốn ở bên cạnh Mạc Tiểu Hàn thời gian dài hơn.

Nghe nói được đi khu vui chơi, Tiểu Tư Hàn đang ngồi phía sau đọc truyện tranh với Mạc Tiểu Hàn lập tức cao hứng vô cùng: "Thật tốt quá thật tốt quá! Con muốn ngồi ngựa gỗ xoay tròn! Con còn muốn lái xe hơi nhỏ!"

Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn cùng ở trong kính chiếu hậu trao đổi một ánh mắt mỉm cười. Trẻ con, luôn dễ dàng như vậy thỏa mãn.

Chơi một vòng ở khu vui chơi, Tiểu Tư Hàn rốt cuộc mệt mỏi. Mới vừa lên xe Sở Thiên Ngạo, liền dựa vào người Mạc Tiểu Hàn ngủ thiếp đi.

Mạc Tiểu Hàn ôm cơ thể nhỏ bé của cậu vào trong lòng mình, dùng cánh tay nâng đầu của cậu, cố gắng để cho cậu ngủ thoải mái một chút.

Từ trong kính chiếu hậu, Sở Thiên Ngạo yên lặng nhìn động tác Mạc Tiểu Hàn, trong lòng xông lên một tình cảm dịu dàng.

Đến quán ăn, đã có phục vụ tới dẫn vào chỗ ngồi, Sở Thiên Ngạo đã bao một phòng ăn yên tĩnh.

Hai người đi vào. Phục vụ thấy trong ngực Mạc Tiểu Hàn còn ôm một đứa bé, liền đẩy tới cho bọn họ một cái nôi.

Sở Thiên Ngạo vừa định đánh thức Tư Hàn, bị Mạc Tiểu Hàn khoát khoát tay ngăn lại: "Còn phải chờ mang thức ăn lên, để cho cậu bé ngủ thêm một lát. Vừa rồi chơi quá mệt mỏi đi."

Sở Thiên Ngạo chăm chú nhìn Mạc Tiểu Hàn. Ngàn vạn dịu dàng.

Mạc Tiểu Hàn bị ánh mắt nóng bỏng của Sở Thiên Ngạo nhìn có chút không được tự nhiên. Tư Hàn đang ngủ thiếp đi, không có ai nói chuyện ríu rít giữa cô và Sở Thiên Ngạo, chỉ còn cô và Sở Thiên Ngạo đối diện nhau, thật đúng là cảm thấy có chút lúng túng.

Chợt nhớ tới gì đó, Mạc Tiểu Hàn lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra. Điện thoại di động thông, Mạc Tiểu Hàn rất ngắn gọn báo địa chỉ nhà hàng, sau đó liền cúp điện thoại.

"Em có bạn trai rồi sao?" Sở Thiên Ngạo che giấu lo lắng và đố kỵ trong lòng.

"Tôi còn độc thân." Mạc Tiểu Hàn đơn giản nói. Vừa rồi Tư Hàn đã nói cô chưa kết hôn, cần gì giấu giếm nữa.

Cô và Sở Thiên Ngạo, đã trải qua rất nhiều chuyện, bây giờ muốn quay đầu lại, thật sự đã quá muộn.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say sưa của Tư Hàn, Sở Thiên Ngạo và Mạc Tiểu Hàn đều không nhẫn tâm đánh thức cậu bé. Nên để cậu tiếp tục ngủ thêm một láti. Sáng nay đánh nhau với người ta, lại bị dùng cách xử phạt về thể xác, buổi chiều lại đi khu vui chơi, chơi điên cuồng mấy giờ đồng hồ, nhất định Tư Hàn mệt muốn chết rồi.

Một lát sau, cửa phòng bị gõ. Người hầu bàn dùng xe đẩy một chiếc bánh sinh nhật lớn vào.

Sở Thiên Ngạo chợt quay đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: "Tiểu Hàn, em đặt?"

"Ừ. Có thể thấy Tư Hàn rất tò mò đợi sinh nhật này."

"Tiểu Hàn, cám ơn em!" Sở Thiên Ngạo nhỏ giọng nói, trong giọng nói có sự áy náy kềm nén: "Cám ơn em đã không hận tôi, cám ơn em đã chăm sóc tốt cho Tư Hàn, cám ơn em đã thương yêu Tư Hàn."

Mạc Tiểu Hàn ngẩng đầu mỉm cười: "Mọi chuyện đều đã qua rồi. Tương lai nhất định sẽ tốt đẹp hơn so với quá khứ."

Sở Thiên Ngạo cảm động nhìn cô, phát hiện cô gái bướng bỉnh, quật năm đó rốt cuộc trưởng thành, Mạc Tiểu Hàn bây giờ, thành thục, hiểu biết, càng có thêm nhiều nét quyến rũ hơn.

Hai người yên lặng đốt ba cây nến con phía trên bánh sinh nhật.

Vừa đốt tới cây cuối cùng, Tiểu Tư Hàn ngủ say sưa rốt cuộc cũng tỉnh!

Vừa mở mắt thấy bánh sinh nhật lớn như vậy, nhất thời mừng rỡ.

Mạc Tiểu Hàn ôm cậu từ trên nôi xuống, ngồi bên cạnh bàn. Tiểu Tư Hàn kéo tay áo Mạc Tiểu Hàn: "Cô giáo Mạc, là cô mua cho con có đúng không?"

Mạc Tiểu Hàn có chút kinh ngạc: "Làm sao con biết là cô mua? Lỡ ban con mua thì sao!"

Tư Hàn cong miệng lên bất mãn nhìn Sở Thiên Ngạo một cái: "Cha con mới không mua bánh sinh nhật! Cha nói sinh nhật con gái mới ăn bánh sinh nhật! Con là một người đàn ông, không thể giống con gái được!"

Tim Mạc Tiểu Hàn cứng lại, đây là lời giải thích sao, Tiểu Tư Hàn chưa bao giờ ăn bánh sinh nhật! Sở Thiên Ngạo này rốt cuộc làm cha như thế nào? Thật sự quá mất mặt!

Nhìn Sở Thiên Ngạo vẻ trách cứ, rồi nhỏ giọng hỏi:"Anh thậm chí ngay cả bánh sinh nhật cũng không mua cho Tư Hàn? Sở thị không có nghèo tới mức này đi!"

Sở Thiên mỉm cười, con nhím nhỏ măn đó đã quay về rồi!

Nhàn nhạt nói: "Còn nhỏ ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ không tốt. Cho nên bình thường đều không mua."

Mạc Tiểu Hàn lườm hắn một cái, cái gì mà còn nhỏ ăn đồ ngọt không tốt, một đứa bé chưa từng ăn kẹo, chưa từng ăn bánh ngọt, tuổi thơ không hạnh phúc tới cỡ nào, không hạnh phúc a!

Hung hăng xúc một muỗng bơ lớn, đút vào miệng Tư Hàn: "Tư Hàn, sinh nhật vui vẻ!" Tư Hàn nhìn Sở Thiên Ngạo một cái, phát hiện Sở Thiên Ngạo không có lộ ra biểu tình không vui, nên há miệng rất cao hứng, ô a một miệng lớn ăn hết bánh ngọt!

Ăn đến chóp mũi, khóe miệng đều là bơ, dáng vẻ vô cùng tức cười, giống như một chú gấu mèo nhỏ bé đáng yêu.

Mạc Tiểu Hàn cười híp mắt cầm khăn ăn lau miệng cho Tiểu Tư Hàn: "Ăn có ngon không?"

"Ăn ngon! Cô giáo Mạc, con thích cô! Cô dẫn con về nhà đi! Buổi tối con ngủ cùng với cô. Cô kể cho con nghe chuyện con Hồ Ly và con ếch, được không?"

Nghe Tư Hàn nói, Sở Thiên Ngạo vừa bực mình vừa buồn cười. Đây chính là con trai tốt mà hắn nuôi sao, một miếng bánh ngọt đã lừa gạt được cậu!

Mạc Tiểu Hàn bị Tư Hàn trêu chọc nên cười to, nhanh kéo cậu vào trong ngực, hôn mạnh lên trán cậu một cái: "Cô Mạc không dám dẫn con đi a, nếu không cha con sẽ rất nhớ con, buổi tối sẽ khóc!"

Tư Hàn ngẩng đầu, mắt to đảo nhanh nhìn Sở Thiên Ngạo: "Cha, không phải cha nói trẻ con hay khóc là không là tốt sao? Sao cha cũng thích khóc?"

"Sao cha lại thích khóc chứ, cha chưa bao giờ khóc!" Sở Thiên Ngạo lời lẽ đanh thép nói.

Mạc Tiểu Hàn cười cười nhìn hắn một cái, Sở Thiên Ngạo nhất thời chột dạ.

Lần hắn kêu tên côn đồ giày xéo Mạc Tiểu Hàn, khi chứng kiến Mạc Tiểu Hàn thương tích khắp người, hắn đã từng nhiều lần gào khóc.

Nhớ tới chuyện cũ, sắc mặt hai người có chút ảm đạm.

Tư Hàn lại hoàn toàn không nhận thức được những thay đổi này, hưng phấn dùng dao cắt bánh sinh nhật, muốn cho Mạc Tiểu Hàn một miếng lớn nhất.

Người phục vụ bàn đẩy xe thức ăn bằng bạc đi tới, bắt đầu dọn thức ăn lên.

Tiểu Tư Hàn chia xong bánh ngọt, trèo lên đầu gối Mạc Tiểu Hàn: "Cô Mạc, con muốn ngồi với cô."

Mạc Tiểu Hàn gật đầu một cái, ôm hắn ngồi lên đầu gối mình xong. Thân hình bé nhỏ, mềm mại non nớt dựa vào trong ngực cô, lại khiến cho lòng cô không khỏi cảm thấy yên ổn, hạnh phúc như thế.

"Cô Mạc, cô làm mẹ con có được hay không?" Tiểu Tư Hàn dán miệng vào lỗ tai Mạc Tiểu Hàn nhẹ giọng nói.

"Ách......" Nhìn ánh mắt cậu bé mong đợi, Mạc Tiểu Hàn không biết nên nói cái gì cho đúng.

Sở Thiên Ngạo cũng đã nghe thấy lời nói của Tiểu Tư Hàn, không những không ngăn trở, ngược lại còn dùng ánh mắt nhìn Tư Hàn khích lệ.

Hiện tại hắn chỉ có thể trông cậy vào con trai giúp hắn đoạt Tiểu Hàn về thôi. Tiểu Hàn thật lòng thương yêu Tư Hàn, nên Tư Hàn chính là xương sườn mềm của cô. Để Tư Hàn cầu xin cô, thật là chính xác.

"Cô giáo Mạc, van cầu cô! Làm mẹ con có được hay không?" Tiểu Tư Hàn tiếp tục làm nũng, nhìn Mạc Tiểu Hàn rồi lại nhìn Sở Thiên Ngạo một cái, sau đó giải thích với Mạc Tiểu Hàn: "Cha con nhìn rất hung dữ, nhưng thật ra cha con rất tốt! Cha con quyên tiền cho cho viện dưỡng lão! Ông nội cũng rất yêu cha! Cha con là người tốt, cha sẽ không khi dễ cô. Cô giáo Mạc, cô làm mẹ con đi!"
 

Bình luận facebook

Top Bottom