Full THỪA QUÂN NHẤT NẶC (Thề hẹn với quân)

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 29
Lại nói tới Mục Vũ, hắn rời đi đương nhiên là để đuổi theo Lạc Kiền Hoài. Giờ các đệ tử Hỏa Thần tổn thương nguyên khí nặng nề, dẫu sao vẫn chỉ là ăn nhờ ở đậu, huống hồ Khúc Kiều còn phải dựa vào nước suối tiên của Vĩnh Thánh Thiên tông mới có thể kéo dài được tính mạng. Lời cảm tạ và lời tạ lỗi, sớm đã nói không dưới ngàn lần, vậy mà cách Lạc Kiền Hoài đáp lại vẫn giống nhau như đúc, lạnh nhạt tới cực điểm. Hắn rất sợ Lạc Kiền Hoài chán ghét, không dám quấy rầy quá mức, chỉ đi theo một đoạn đường rồi dừng bước cáo lui.

Mục Vũ dõi mắt nhìn theo Lạc Kiền Hoài đi xa, lúc này mới xoay người trở về. Hắn đờ đẫn cất bước, chỉ cảm thấy đầu óc rối loạn, ngay cả một chút sức lực để suy nghĩ cũng không có.

Lời nói vừa rồi của Lạc Kiền Hoài vẫn còn văng vẳng bên tai. Kéo dài hơi tàn, chuyện vô dụng, lừa mình dối người … còn cả, cành hoa bị cắt nữa.

Mục Vũ không tự chủ dừng bước chân, kinh ngạc nhớ tới câu này. Phải mất rất lâu hắn mới thôi không nghĩ tới nữa. Hắn thở dài, cố gắng để cho mình trông thật thoải mái rồi bước nhanh về chỗ con suối.

Đến khi tới nơi, hắn không thể kìm nén sự kinh ngạc. Đỉnh Tuyết Khuyết nằm ở phía bắc của Lục Hư Thánh sơn, cao chót vót, vẳng vẻ, vốn chẳng có mấy người tới nhưng giờ phút này, lại có một nhóm người vây quanh bờ suối. Trông trang phục một màu thuần trắng của họ thì hẳn là đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông. Mục Vũ thoáng nghi hoặc, đang định tiến lên chợt có một cơn gió nhẹ ùa qua mặt, chỉ một thoáng thôi mà trăm hoa đua nở bao lần. Trong lúc Mục Vũ còn kinh ngạc, cảnh vật đã tiếp tục thay đổi, hoa đào rực rỡ rơi lả tả, chỉ chớp mắt đã biến thành ngàn cánh bướm bay múa. Biến hóa kỳ diệu, mê hoặc con mắt người.

Nhóm người đứng bên suối không ngớt thán phục kêu lên. Chỉ nghe thấy giọng nói vui vẻ của Khúc Kiều, nàng nói: “Như vậy thì “Mộng điệp hóa cảnh” này sẽ trọn vẹn rồi.”

Có một giọng nữ trong trẻo đáp lại: “Thì ra là như vậy! Đa tạ cô nương chỉ giúp!”

“Đâu có. Trùng hợp là “Vạn tượng sâm la” của ta cũng tương tự với thuật này cho nên mới biết được chỗ còn khiếm khuyết.” Khúc Kiều cười đáp, sau đó lại hỏi, “Còn có điều gì muốn hỏi không?”

Lời này vừa vang lên đã có mấy người tranh nhau lên tiếng, cực kỳ náo nhiệt.

Mục Vũ thoáng hiểu được phần nào, nở nụ cười bước lên trước, ôm quyền chào hỏi. Nhóm đệ tử Vĩnh Thánh Thiên thấy hắn đến, mỉm cười nhường ra một lối vào. Một nữ đệ tử trẻ tuổi bước lên trước một bước, ôm quyền đáp lễ, cất lời: “Đã quấy rầy.”

Nghe giọng nói của cô ấy, dường như chính là cô gái vừa được chỉ dẫn. Cô gái nhìn như mới sấp xỉ 18, khuôn mặt thanh tú. Nhưng người tu tiên có thuật trú nhan cho nên trái lại rất khó để đoán ra vai vế, thân phận. Mục Vũ cũng không biết nên xưng hô với cô gái đó như thế nào, đành đáp lại bằng nụ cười mỉm.

Cô gái kia cũng cười lại với hắn, rồi nói với các đồng môn của mình: “Chúng ta đến đây đã lâu, cũng nên để Khúc cô nương nghỉ ngơi một lát. Nếu có gì muốn hỏi …” Cô gái nói tới đây, tự thấy không ổn bèn quay lại hỏi Khúc Kiều, “Khúc cô nương, không biết ngày mai bọn ta còn có thể …”.

“Có thể mà.” Khúc Kiều cười đáp.

“Đa tạ cô nương.” Cô gái kia dứt lời, hành lễ rồi dẫn các đồng môn rời đi.

Mục Vũ tiễn đưa vài bước rồi trở về bên suối. Trông thấy Khúc Kiều nằm dọc theo con suối đang cười vui vẻ. Mục Vũ thấy thế, nửa quỳ xuống, cười hỏi: “Đây là đang làm gì vậy?”

Khúc Kiều mang theo vẻ đắc ý, đáp lại hắn: “Ta đang dạy bọn họ đó.”

“Lợi hại thế sao? Vậy sao không dạy cho ta?” Mục Vũ trêu ghẹo.

“Dạy mà. Bộ tâm pháp kia chàng quên rồi à?” Khúc Kiều đáp.

Mục Vũ nhớ ra, cười bảo: “Đúng nhỉ.”

“Đúng mà.” Khúc Kiều cười đến hai hàng mày cong cong, “Không biết chàng có biết không, yêu tinh bọn ta, sau khi tu luyện ra thần thức là có thể thấu hiểu mọi chuyện trên trời đất. Những thứ trên trời dưới đất này, có thể bản thân chưa từng gặp phải nhưng chẳng hiểu sao có thể thông hiểu tất cả. Dù sao ta cũng có đạo hạnh một nghìn hai trăm năm cho nên điều hiểu được còn rất nhiều …”

Thấy nàng kể vô cùng vui vẻ, Mục Vũ không xen vào, chỉ mỉm cười lắng nghe.

Khúc Kiều cứ thế nói, đề tài lại chuyển sang thứ khác: “…Vị chưởng môn kia có tính tình không tốt lắm nhưng cũng không phải người xấu gì. Nhưng mọi người đều là thủ hạ của Thượng Dương chân quân, tốt xấu gì cũng là đồng môn, lúc nói chuyện không nên cay nghiệt như thế mới phải. Ta nghĩ rồi, nhất định là vì ta. Aiz, cũng chẳng có cách nào, chắc lại là đạo lý “Không phải tộc ta, lòng dạ cũng khác” đây.” Nàng nói tới đây, hơi dừng lại chút, tiếp tục cất lời, “Dù vậy anh ta vẫn chứa chấp ta, nói cho cùng vẫn có ân với ta. Nhận ân huệ của người ta thì nên hồi báo lại mới phải. Khéo thế nào, thứ ta có thể dạy lại không ít đâu. Như thế, hai bên sẽ không thiếu nợ nhau, vị chưởng môn kia cũng không thể tùy tiện bắt mọi người phải trông sắc mặt anh ta nữa.”

Mục Vũ nghe tới đây, có hơi không hiểu: “Bọn ta ư?”

“Ừ.” Khúc Kiều cười đáp, “Vì cứu ta mà chàng với đồng môn đã hao hết sức lực, chắc hẳn đã chịu không ít uất ức. Như vừa rồi đó, vị chưởng môn kia đối xử với chàng như vậy, chàng còn đuổi theo xin lỗi có phải không?”

Mục Vũ không nói nên lời, chỉ kinh ngạc nhìn nàng.

Khúc Kiều cười rộ lên, nói tiếp: “Cái khác có thể bỏ qua chứ dám bắt nạt chàng ngay trước mặt ta thì sao có thể được.”

Ngay lúc Khúc Kiều nói xong câu đó, một giọt nước bỗng rơi xuống, hòa vào trong suối. Nàng giật mình hoảng hốt, lập tức trông thấy Mục Vũ đã sớm không thể kìm nén, nước mắt tuôn rơi, đang không ngừng chảy xuống.





Khúc Kiều nghe xong lời hắn nói thì bật cười: “Là ta không tốt.”

Nghe thấy tiếng xin lỗi này, Mục Vũ ngẩng đầu lên, giải thích: “Ta không phải có ý này …”

Khúc Kiều không tiếp lời của hắn, cười nói tiếp: “Thực ra ta vẫn luôn nghĩ, nếu như ngày chàng tới báo ân, ta đoàng hoàng tiếp nhận hơn thì sẽ như thế nào.”

Mục Vũ không ngờ nàng sẽ nhắc tới điều này, nhất thời sững sờ ngơ ngẩn.

Khúc Kiều nhoẻn cười, hai tay nàng nâng mặt hắn lên, “Nếu như ta không để cho chàng trở về gặp đồng môn của chàng thì sẽ như thế nào. Nếu như khi đó ta không nói với chàng hãy dạo chơi thiên hạ thay cho ta thì sẽ như thế nào … Chàng xem, tất cả vốn không nên biến thành thế này … Kim Nhụy trong cơ thể chàng cộng với tâm pháp ta dạy cho chàng cũng đủ để cho chàng trường sinh. Ngọn núi kia của ta dù có cằn cỗi nhưng với pháp lực của ta, ta vẫn có thể dựng nhà cho chàng, nuôi dưỡng cỏ cây, chim muông làm thức ăn cho chàng. Ta chỉ muốn bình yên giữ chàng lại, chàng sẽ không gặp lại người của Cức Thiên Phủ nữa. Còn ta, dưới sự che chở của Sâm la vạn tượng thì có lẽ vĩnh viễn chủ thượng cũng không thể tìm thấy chúng ta …” Nàng nói tới đây, giọng nói chợt nhuốm vẻ buồn bã, “Nhưng mà ta không làm. Không chỉ có thế, ta còn ba lần bốn lượt giỡn cợt chàng, phụ bạc chàng, làm chàng tổn thương, thống khổ, từng bước một đẩy chàng vào tuyệt cảnh – cho nên đến hôm nay, dù có thế nào ta cũng muốn làm cho chàng một chút chuyện gì đó. Chỉ cần làm được cho chàng thì chẳng có gì phiền phức cả. Nếu làm như thế trái lại lại khiến chàng đau lòng thì ta biết làm thế nào đây?”

Những lời nàng nói càng khiến cho Mục Vũ thêm đau lòng. Hắn lắc đầu, lòng thầm muốn phản bác nhưng lại không biết nên phản bác điều gì.

Khúc Kiều thấy phản ứng của hắn, cười bảo: “Đúng rồi, nói đi nói lại, nhìn chàng như vây giờ, ta lại cảm thấy vui hơn. Có lẽ chính chàng cũng không biết, dáng vẻ chàng gượng cười khiến cho người ta lo lắng đến nhường nào đâu.”

Mục Vũ cúi đầu, cười một tiếng, giơ tay lau khô nước mắt nói: “Lại gây thêm phiền phức cho nàng, còn khiến nàng tự trách, bảo ta phải làm thế nào mới tốt đây?”

Khúc Kiều nghe thế, đáp: “Ừm, cái này sao … chàng vừa mới nói, vì ta chàng làm cái gì cũng được, có phải không?”

Mục Vũ gật đầu, “Ta có nói như thế, không phải là lại muốn dương khí chứ?”

“Sao có thể vậy được. Chàng chịu cho, ta cũng không biết lấy thế nào đâu.” Khúc Kiều nhoẻn cười, lùi xuống một chút, chân thành thổ lộ, “Trong nước này có rất nhiều đá dăm, bị đâm vào rất khó chịu…”

Sau khi Mục Vũ nghe xong, lại cười một tiếng. Hắn không nói nhiều, đứng dậy bước vào trong suối, tìm một chỗ ngồi xuống rồi mở rộng hai tay ra hướng về phía Khúc Kiều.

Khúc Kiều không hề khách khí, mỉm cười, tiến sát vào trong lòng hắn. Nàng gối đầu lên vai hắn, thủ thỉ: “Nếu chàng lạnh thì hãy dùng tâm pháp ta dạy cho chàng để điều tức.”

“Được.” Mục Vũ đáp lại một tiếng rồi im lặng.

Nước suối róc rách như đang ru người ta vào giấc ngủ. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Mục Vũ lại mở miệng nói: “Khúc Kiều, nàng còn nhớ không? Nàng đã từng nói, ta không nên giả chết để lừa gạt đồng môn của mình.”

Khúc Kiều không biết vì sao hắn lại đề cập tới việc này, đánh đáp lại: “…Ừm.”

“Trong các đệ tử của sư tôn, ta là trẻ tuổi nhất. Các vị sư huynh sư tỷ từ nhỏ đã quan tâm chăm sóc ta. Ta coi họ như người thân của mình vậy, từ đáy lòng kính yêu họ. Cho nên, cho dù là làm tiên phong hay cản phía sau, chỉ cần có thể dốc sức cho họ, bảo vệ họ chu toàn thì ta có liều tính mạng này cũng không có gì tiếc nuối. Hôm đó, vì được nàng cứu, lại đã đồng ý sẽ bầu bạn cả đời, ta vốn nghĩ, nếu như sư môn cho rằng ta đã qua đời, đã là “tử biệt” tội gì còn phải “sinh ly”. Càng thêm rối rắm lại càng gây thêm phiền phức cho nàng, chi bằng cứ kết thúc ở đó thôi…” Giọng của Mục Vũ mềm nhẹ, có lúc còn ẩn chứa nét vui vẻ, sau đó lại chuyển sang âu sầu, “Nàng nói đúng, ta không nên làm như thế. Sinh ly tử biệt, thật khiến cho người ta khổ sở biết bao.”

Khúc Kiều nghe tới đó, lờ mờ cảm nhận được hắn đang nói tới chuyện của Toàn Cung. Nàng đang tính khuyên nhủ, chợt nghe Mục Vũ nói tiếp:

“Nói thật, ta chưa từng nghĩ tới, Toàn Cung sư tỷ sẽ … Trước giờ ta vẫn cho rằng, người chết trước sẽ là ta.” Mục Vũ dứt lời, lại ôm Khúc Kiều chặt hơn một chút, “Đối với nàng, cũng là như thế …”

Khúc Kiều nghe tới đây, lòng trầm hẳn xuống, giờ mới thật sự hiểu được điều hắn muốn nói là gì.

“Triêu khuẩn bất tri hối sóc. Đối với nàng mà nói, quãng đời còn lại của ta chẳng đáng là bao.” Mục Vũ tiếp tục lên tiếng, “Ta đã từng nói như thế phải không. Ta vẫn cho rằng, thời gian ta ở lại bên nàng sẽ không quá lâu. Một ngày kia, thân ta vùi trong đất vàng thì nàng vẫn sẽ …”

“Đừng nói …” Sự bi thương trong lời nói của hắn khiến cho Khúc Kiều không nhịn được xen ngang. Nàng ngước mắt lên nhìn hắn, lập tức trông thấy hắn tuy mỉm cười nhưng đôi mắt lại đong đầy ánh nước. Nàng chợt cảm thấy lòng tràn đầy chua xót, lời muốn nói đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

“Khúc Kiều,” Mục Vũ gọi nàng, lời nói ra dịu dàng tới cực điểm, “…Đừng đi trước ta.”

Chỉ một câu này thôi vậy mà Khúc Kiều lại ướt nhòe khóe mắt. Đau đớn không rõ từ đâu tới, không phải trên cơ thể mà ở trong tâm hồn. Không để nàng kịp rơi lệ, Mục Vũ lại ôm nàng vào lòng, cúi đầu thầm thì như đang cầu khẩn, “Muốn ta làm gì cũng được, đừng đi trước ta …”

~

Tác giả: Khụ khụ khụ ~~~

Chào mọi người, lần này mình đã rất cố gắng! Mặc dù chương này so với chương trước còn buồn hơn … khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ …

Cho dù thế nào, có thể ra được chương mới là mình đã thành công rồi.

Các bạn độc giả mà nói “Bọn tôi chờ lâu như vậy, cô lại cho bọn tôi xem cái này”, các bạn quá xấu rồi, vợ chồng son người ta thuần khiết như thế, các bạn sao nỡ lòng nhẫn tâm! JJ sẽ tức giận, sau lần bị phạt thẻ vàng, mình đã cải tà quy chính rồi ~~~ [Na Chích: lừa ai cơ chứ!]

Khụ khụ khụ, tóm lại! Truyện này cùng lắm chỉ có KISS, hơn nữa số lần chắc chắn sẽ nhỏ hơn 3, mong mọi người tự hiểu cho!

Sau đó, chắc hẳn độc giả biết rõ về hệ liệt Cửu Nhạc đều đã đoán ra hai diễn viên quần chúng trong chương này!

Đó chính là 2 vị Thánh sư của Vĩnh Thánh Thiên tông

Vân Hòa và Vân Sam.

Dưới đây xin nhắc lại tuyệt chiêu của họ để mọi người có thể thấy rõ hơn.

(trích trong Gió xuân vô tình – nguồn: https://ngocanh254.wordpress.com)

Vân Hòa:

Cô đang lo nghĩ thì Vân Hòa đã đứng lên, vẫy cánh tay lên. Bất chợt nghe thấy tiếng Phượng Hoàng trong trẻo vang lên, con Phương Hoàng tuyết trắng kia như một làn mây bồng bềnh nhẹ nhàng bay xuống đậu trên cánh tay hắn. Hắn cười với Phượng Hoàng, rồi vung cao tay nói: “Thái Thanh Hạo Vũ.”

Bạch Phượng nhẹ bay lên, tung cánh vỗ phía trên người Thương Hàn. Từng chiếc lông vũ trắng bạc rơi xuống người Thương Hàn. Khi những chiếc lông vũ kia chạm đến vết bỏng trên người hắn, bỗng thổi bùng lên từng ngọn lửa nhỏ trên miệng vết thương. Ngọn lửa bốc cháy trên lông vũ trắng bạc, nháy mắt đã thiêu thành tro tàn, mà những vết thương trên người Thương Hàn cũng giống như bị đốt sạch, tan biến không còn dấu vết.

Vân Sam:

Bạch Điệp đậu một lát, tựa hồ như cân nhắc, rồi bỗng vỗ cánh bay lên. Chỉ chớp mắt, cảnh vật xung quanh đột nhiên hóa thành vô số bạch điệp, như những bông tuyết bay tán loạn. Bạch điệp rào rào bay múa, chỉ một giây sau đã xếp nên phong cảnh. Lúc này đây, không còn những ngôi mộ trên tuyết nữa, mà là cảnh mưa liên miên dưới trời đêm. Dưới màn mưa, là xác người rải khắp nơi, máu chảy thành sông. Vân Sam đứng yên trong khung cảnh này, bộ bạch y trên người cô nhuốm đầy máu, không hề tương xứng với vẻ thánh khiết của cô. Cô tựa vào một thân cây tàn, từ từ ngã ngồi xuống. Cô thở ra một hơi thật dài rồi quay đầu nhìn về phía Vân Hòa.

Cảnh tượng này quả thật là muốn cấu xé vết thương cũ, ngay cả Nghi Huyên chỉ là người đứng xem cũng thấy tàn nhẫn. Vân Hòa kinh sợ vô cùng, hắn cố nén đau thương, van nài nói: “’Mộng điệp hóa cảnh’ … A Nhứ, đừng như vậy, ta…”

Hihihi, chính là vậy đó!

Cho nên, về mặt nào đó, Khúc Kiều đã cho Vĩnh Thánh Thiên tông một ân huệ rất lớn.

Cuối cùng, xì poi chương sau:

Rốt cuộc hai ta cũng hiểu được, ý nghĩa ngày đó gặp nhau.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 30
“Muốn ta làm gì cũng được, đừng đi trước ta …”

Khúc Kiều nhắm mắt dựa vào lòng Mục Vũ. Kề bên tai là tiếng trái tim hắn đập thình thịch, từng tiếng đều chấn động tới lòng nàng. Nếu như có thể, nàng rất rất muốn đồng ý với hắn. Nhưng duy chỉ có chuyện này, nàng không thể thỏa ước mong của hắn …



Mấy ngày sau đó, tất cả đều yên ổn. Trước đó có rất nhiều đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông đến xin Khúc Kiều chỉ bảo. Về sau khi Lạc Kiền Hoài biết được chuyện này, phê bình một trận thì người đến cũng dần dần ít đi. Trong lúc đó, Thanh Thương cũng tới đây thăm hỏi mấy lần, hơn nữa còn mang Vân Chi Cam Lộ tới tặng, rồi khuyên Khúc Kiều yên tâm, nói là đã truyền tin cho sư môn, sai đệ tử đến sơn cốc lấy cam lộ của Thiên Vân Hoa rồi cất giữ bảo đảm đủ dùng. Chuyện này khiến Khúc Kiều cực kỳ thấy có lỗi. Nhưng cho dù là Thanh Thương hay Mục Vũ, hay chỉ là một đệ tử Hỏa Thần giáo ngẫu nhiên đến đây thì đều coiđó là việc đương nhiên. Và như thế, việc Khúc Kiều có thể làm chỉ là nói lời cảm tạ.

Lại qua mấy ngày, Mạnh Giác và Lưu Chủ cũng đến. Những ngày này, hai người vẫn luôn dưỡng thương. Mặc dù Mục Vũ có tới thăm nhưng vẫn chưa tiện hỏi thăm nhiều. Giờ gặp hai người họ, Mục Vũ vui vẻ không thôi, lời muốn nói có rất nhiều, từ hỏi thăm vết thường cho đến nói những chuyện lặt vặt, nói cả nửa ngày trời cũng không hết. Khúc Kiều nằm bên cạnh, nhìn sư huynh đệ bọn họ nói cười, cho dù có một số đề tài nàng không tiện trò chuyện nhưng không khí thoải mái thế này cũng làm nàng vui vẻ theo.

Mạnh Giác phát giác ra tầm mắt của nàng , chuyển đề tài đi, cười bảo: “Nếu bọn ta làm phiền cô nương, mong cô nương cứ nói ra, đừng nhẫn nhịn.”

Khúc Kiều nghe thế, vội khoát tay giải thích: “Không có đâu. Trái lại thì có ta ở bên cạnh, sẽ không trở ngại cho các huynh chứ?”

“Nói gì vậy.” Mạnh Giác cất lời, “Đều là người trong nhà, bọn ta chỉ sợ quấy rầy cô nương tĩnh dưỡng.”

“Nghe mọi người nói chuyện cũng rất thú vị, không có gì quấy rầy hết.” Khúc Kiều mỉm cười nhìn về phía Mục Vũ, nói, “Lần đầu tiên ta thấy chàng nói nhiều như thế đó.”

Mục Vũ nghe vậy, đang định đáp trả. Không ngờ Lưu Chủy lại mở miệng nói trước: “Nó cực kỳ đáng ghét, sau này cô nương sẽ biết.”

“Sao? Đệ đáng ghét khi nào chứ?” Mục Vũ nhíu mày, lên tiếng phản bác.

Lưu Chủy liếc nhìn hắn rồi đáp trả: “Luôn luôn. Kể cả cái hôm đệ phải rời khỏi Khúc cô nương nữa …”

Bị nhắc đến chuyện này, Mục Vũ “ào” một tiếng vụt lên từ trong suối nhảy ra ngoài, giơ tay che miệng Lưu Chủy. Hắn quay đầu nhìn Khúc Kiều, cười khan vài tiếng rồi kéo kéo Lưu Chủy, nói: “Sư huynh, tìm một chỗ nói chuyện đi!”

Trông thấy hắn kéo Lưu Chủy bước nhanh rời đi, Mạnh Giác thở dài, nói với Khúc Kiều: “Để cô nương chê cười.”

Khúc Kiều nghe thấy thế, cười đáp: “Sao có thể. Sư huynh đệ mọi người tỉnh cảm thật tốt.”

Mạnh Giác cười đáp lại, trêu ghẹo Khúc Kiều: “Tốt thế nào cũng vẫn thua cô nương.”

Khúc Kiều nhất thời lúng túng, không biết nên nói tiếp như thế nào.

Thấy nàng phản ứng như vậy, Mạnh Giác vui vẻ cười nói: “Xin lỗi, tại hạ không kìm được nên mới đùa giỡn vậy thôi. Nói chuyện nghiêm túc nào, thực ra lần này ta và Lưu Chủy sư đệ đến là để chào từ biệt …”

“Các huynh phải đi?” Khúc Kiều xen ngang lời anh ta nói, trong giọng nói có vài phần luống cuống.

“Ừ.” Mạnh Giác đáp, “Chúng ta quấy rầy Vĩnh Thánh Thiên tông đã lâu, cũng tới lúc nên đi rồi. Cơ thể cô nương không nên di chuyển nhiều, hãy cứ ở lại đây yên tâm dưỡng thương. Ở Vĩnh Thánh Thiên tông này chúng ta đã có sắp xếp, còn nhờ sư tôn ra mặt, mọi chuyện đều được lo thỏa đáng.”

“Khi nào thì đi?” Khúc Kiều không đáp lại lời anh ta, chỉ vội hỏi vậy.

“Có lẽ là một khoảng thời gian nữa.” Mạnh Giác thấy nàng căng thẳng như vậy, chỉ cho rằng là vì Mục Vũ bèn cười an ủi, “Cô nương không cần lo lắng, A Vũ tất nhiên sẽ ở lại bên cô nương …”

“Một khoảng thời gian nữa?” Khúc Kiều ngẫm nghĩ một lát, “Cũng được, vẫn kịp.”

“Kịp?” Mạnh Giác không hiểu.

Khúc Kiều cười với anh ta, nói: “Trước kia huynh có hỏi ta về cách dùng của Vân Chi Cam Lộ phải không? Khi đó cũng không nhớ thế nào mà câu chuyện bị chuyển hướng, cuối cùng vẫn không thể nói cho huynh biết. Thực ra cách dùng Vân Chi Cam Lộ rất đơn giản, hiệu quả của mình nó vẫn chưa phải là tốt nhất. Ta biết có mấy loại thuốc phối hợp với Vân Chi Cam Lộ có thể trừ ma độc, giải bách độc. Ta còn nghĩ ra tên cho nó rồi, là “Địch tủy đan”, haha, nghe hay chứ.”

Mạnh Giác thoáng run sợ, lúc định cất lời, Khúc Kiều lại nói tiếp:

“Phương thuốc có đôi chỗ phức tạp, chỉ sợ nói miệng thì sẽ không nhớ được. Để ta viết xuống cho huynh. Còn về lửa Thận, ta đã suy nghĩ kỹ lưỡng, lửa này dùng để giết địch chưa chắc đã là tốt nhất, chi bằng dùng để luyện hóa. Nhưng chất liệu bình thường chỉ sợ không thể chịu nổi ngọn lửa này, ta nhớ ở vùng Bắc Hải có một đan đỉnh bằng vàng, có thể chịu được lửa này. Ta sẽ vẽ lại bản đồ cho huynh, tìm cũng không khó lắm đâu. Có được vật này, ắt sẽ có ích với Hỏa Thần giáo. Mặt khác, phương pháp phá giải ma chướng, ta tạm thời còn chưa có đầu mối …” Khúc Kiều nói đến đây, khẽ nhíu mày, dường như đang cực kỳ buồn rầu. Nàng rũ mắt xuống, lẩm bẩm: “Đối phó với mấy thanh bảo kiếm kia cũng rất khó, nói nghiêm túc, dường như Mộc Tủy của ta có khi là khó đối phó nhất …”

Mạnh Giác sững sờ nhìn nàng, ngay ngắn quỳ xuống, gọi: “Khúc cô nương.”

Dòng suy nghĩ miên man của Khúc Kiều bị kéo lại, nàng ngước mắt nhìn anh ta, cười bảo: “Aiz, xin lỗi, đã nói quá nhiều. Thế này đi, phiền huynh tìm giấy bút đến giúp ta, ta sẽ …”

Lời nàng còn chưa dứt, Mạnh Giác đã cúi người xuống, cung kính thi lễ.

Khúc Kiều sợ hết hồn, vội vươn tay ra đỡ lấy anh ta, hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì?”

Mạnh Giác hơi nâng người lên, nghiêm nghị cất lời: “Cô nương tâm tình thiện lương, một lòng giúp người, vậy mà bọn ta lại nhiều lần hiểm lầm, mạo phạm khinh khi. Giờ chỉ là thi lễ, mới có thể bày tỏ được đôi chút áy náy trong lòng …”

Khúc Kiều nở nụ cười, từ tốn đáp: “Mới vừa rồi không phải huynh đã nói ta là người trong nhà sao?”

Mạnh Giác nghe thấy câu này của nàng thì giật mình.

Khúc Kiều nói, giọng nàng mềm mại dịu dàng: “Đã là người trong nhà, đương nhiên sẽ có chút thiên vị. Cho nên ấy à, Địch Tủy Đan hay là đan đỉnh bằng vàng, ta chỉ nói cho các huynh biết. Chuyện này với việc thiện lương giúp người không có chút liên quan nào cả.”

Mạnh Giác trầm mặc rất lâu, cuối cùng cúi đầu mỉm cười, lên tiếng: “Lý do vì sao A Vũ lại khăng khăng bầu bạn với cô nương, rốt cuộc ta đã hiểu được.”





Nàng nói tới đây, giọng nói dần nhỏ đi, “Trái lại, đừng có đi theo thì tốt hơn …”

Mạnh Giác nghe vậy, lờ mờ nhận ra được điều gì. Anh ta ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng bảo: “Vậy hay là để ta đổi cho sư đệ thì sao?”

“Ơ?” Câu hỏi này thật bất ngờ, khiến cho Khúc Kiều kinh ngạc không thôi.

Mạnh Giác cười vui vẻ, nói: “Nếu cô nương đã không muốn A Vũ đi theo vậy ta thì thế nào? À, hình như trước đây Thanh Thương sư tỷ có nhắc, cô nương không thích tướng mạo của sư đệ ta.”

“Sao cơ??? Cái này, không phải …” Khúc Kiều kinh hãi, không biết nên giải thích thế nào mới tốt.

Mạnh Giác không để ý lời nàng, tiếp tục nói: “Tuy tự mình nói ra miệng thì có chút không được thỏa đáng nhưng tướng mạo của ta cũng rất xuất chúng. Cô nương cảm thấy sao?”

“Không phải đâu…” Khúc Kiều cực kỳ hỗn loạn.

“Ừm, ta còn nghe nói, cô nương thích nghe ngâm thơ. Vừa khéo, ta còn có rất nhiều tập thơ …”

“Đợi đã! Không phải là ý này!” Khúc Kiều không nhịn được ngắt lời anh ta.

Mạnh Giác cười, liếc nhìn nàng, nói tiếp: “Thêm nữa, ta với cô nương cũng có chút quen biết, cô nương có thể có chút đắn đo, chẳng phải rất tốt sao?”

“…” Khúc Kiều bị anh ta xoay quanh, nhất thời không thể trả lời được.

Mạnh Giác nén cười, biết còn cố hỏi: “Đổi không?”

Khúc Kiều nhìn anh ta cười đến cong cả mày thì hiểu ngay dụng ý của anh ta. Nàng không kìm được mà thở dài, lòng thầm nói: Xấu tính.

Mạnh Giác thấy nàng vậy, thu lại giọng điệu trêu ghẹo, nói: “Khúc cô nương, có mấy lời không cần ta nói chắc hẳn cô nương cũng hiểu được. Dù thế nào ta vẫn là sư huynh của A Vũ cho nên có chuyện ta nhất định phải nhờ cậy cô nương.”

Khúc Kiều gật đầu đáp: “Huynh cứ nói.”

“Mong Khúc cô nương cứ vô tư nhận lấy quãng đời còn lại của sư đệ ta, cho dù sống chết thế nào, xin đừng phụ bạc.”



Lời nói này khiến cho Khúc Kiều thoáng run sợ. Đúng lúc này, Vân Hòa phi thân tới, nhẹ nhàng hạ xuống bên suối. Gương mặt cậu ta trông cực kỳ hưng phấn, không màng tới việc chào hỏi cậu ta đã vội nói với Khúc Kiều: “Khúc cô nương ta đã nghĩ ra cách để cứu cô!”

Khúc Kiều cũng bị cậu ta dọa cho hoảng sợ, chỉ sợ hãi gật đầu: “À…”

Vân Hòa cười, nhìn khắp xung quanh, hỏi: “Đúng rồi, vị huynh đài vẫn luôn ở bên cạnh cô đâu? Trong cơ thể của người đó có Thần Tang Kim Nhụy của cô nương phải không…”

“Không được!” Khúc Kiều dường như thét lên vậy, may mà có thể ngắt lời Vân Hòa.

Vân Hòa ngẩn ra, thoáng lo lắng hỏi lại: “… Không được?”

Khúc Kiều bình ổn tâm trạng, áy náy cất lời: “Xin lỗi, chỉ là ta … haha, thực ra Kim Nhụy cũng không có tác dụng lớn tới vậy đâu, biện pháp này không được.”

“Ta còn chưa nói biện pháp gì, sao cô nương đã quả quyết rằng không được?”

Khúc kiều nhìn cậu ta, vẻ mặt đã không còn ý cười, “Ta nói không được thì là không được.”

Vân Hòa bị lời của nàng dọa cho luống cuống, nhất thời cũng không biết nên nói thế nào.

Mạnh Giác nghe lời bọn họ trao đổi, lòng cũng hiểu được vài phần. Anh ta đứng dậy, phủi bụi đất trên y phục, cười bảo: “Ta đi tìm A Vũ về.”

“Khoan đã!”

Khúc Kiều gọi anh ta lại, lại không biết nên nói thế nào mới tốt, chỉ biết nhìn thế thôi.

Mạnh Giác cười, thở dài một tiếng rồi nói: “Khúc cô nương, A Vũ là sư đệ của ta, ta đương nhiên là thiên vị nó hơn. Cho nên, so với giúp cô nương hài lòng, ta càng hy vọng có thể giúp cho A Vũ hài lòng.” Anh ta dứt lời, co thể nhoáng một cái, lập tức rời đi.

“Khoan đã! Huynh không hiểu!” Khúc Kiều vội nói, “Kim Nhụy là do ta luyện nên, nó có khả năng thế nào ta cực kỳ hiểu rõ! Cho dù dùng phương pháp gì nó cũng không thể cứu được cả hai chúng ta! Cho dù cố gắng cứu sống, cũng chỉ là …”

Mạnh Giác nghe đến đây, quay đầu lại nói: “Cho dù là có cố hay không, cô nương vốn đã sớm biết Kim Nhụy có thể cứu sống mình nhưng lại cố tình giấu diếm, có phải không?”

Khúc Kiều không trả lời được.

Mạnh Giác nhíu mày, lại thở dài, nói: “Xem xem, không phải ta đã nhờ cậy cô nương đừng phụ bạc sư đệ ta sao.”

Nói thế xong, anh ta cũng không để ý tới Khúc Kiều nữa mà đi luôn tới phương hướng Mục Vũ vừa rời đi.



Tác giả: Khụ khụ khụ khụ khụ …

Chào mọi người …

Mình lại trở về … … … … …

Cái này …

Chương này thật là rối rắm … mình cũng không muốn nó buồn như thế đâu …

Không thể hoàn thành xì poi khiến mình thật buồn …

Nam chính thế mà còn chưa có đến vài câu thoại …

Cái này …

Mọi người cứ đọc qua qua thôi … hí hí hí hí hí!!!

Chương sau sẽ ngọt ngào …

Thật đó …

Cứ buồn buồn thế này khiến mình thật hổ thẹn…

Mình thực không còn mặt mũi nào để nói nữa …

Hị hị hị ~

Hẹn gặp lại các bạn vào chương sau!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 31
Trông thấy Mạnh Giác đi xa, lòng Khúc Kiều cực kỳ hỗn loạn.

Thần Tang Kim Nhụy có thể hồi sinh tứ chi, tái tạo xương cốt, còn có thể cải thiện đạo hạnh, tăng tuổi thọ. Nếu có được một viên, cho dù không thể giúp nàng khôi phục lại như xưa nhưng vẫn có thể bảo vệ nàng không chết. Nhưng Kim Nhụy nàng đã lấy ra, sớm đã hòa vào tâm mạch của người khác, nếu như cố cưỡng chế lấy ra, chỉ sợ người đó khó giữ nổi tính mạng. Nếu Mục Vũ biết được chuyện này, e là …

Khúc Kiều nghĩ tới đây, ai oán liếc nhìn Vân Hòa.

Vân Hòa kinh hãi, e dè cười hỏi: “Ta sai rồi sao?”

Khúc Kiều cực kỳ bất đắc dĩ nào còn lòng nói chuyện. Nàng cúi thấp đầu, thở dài. Vân Hòa không biết nên làm sao cho thỏa, cũng đành im lặng theo nàng.

Sau một lúc lâu, chợt nghe thấy tiếng bước chân vọng từ xa tới gần. Khúc Kiều không cần ngẩng đầu lên cũng biết người tới là ai, nàng cố bình ổn tâm trạng, đợi tiếng bước chân kia dừng lại bên suối, nàng mở miệng nói thẳng: “Không được.”

Người đến đương nhiên là Mục Vũ, hắn quỳ thấp người bên suối, mỉm cười hỏi: “Cái gì không được?”

Khúc Kiều không dám nhìn hắn, vẫn cứ cương quyết lắc đầu: “Tóm lại là không được.”

Vân Hòa ở bên cạnh thấy thế, không nhịn được nói: “Chuyện này … thật ra thì ta đã nghĩ ra biện pháp để cứu Khúc cô nương, chỉ cần lấy Thần Tang Kim Nhụy …”

Nghe cậu ta nói tới chuyện này, Khúc Kiều định ngắt lời ngay nhưng không ngờ Mục Vũ đã mở lời trước: “Làm phiền Thánh sư hao tâm tổn trí nhưng chuyện này hãy để khi khác bàn tới.”

Lời này vừa cất lên, không chỉ Vân Hòa không hiểu, ngay cả Khúc Kiều cũng phải kinh ngạc. Nàng vừa ngẩng đầu lên nhìn về phía Mục Vũ chợt thấy ngay vẻ mặt vui mừng của hắn, là cực kỳ vui mừng. Nàng thấp thỏm lo sợ nhớ tới lời vừa rồi của Mạnh Giác – “So với giúp cô nương hài lòng, ta càng hy vọng có thể giúp cho A Vũ hài lòng.”.

Quả nhiên là rất hài lòng mà …

Lòng tràn đầy sầu lo khiến cho Khúc Kiều càng thêm thấp thỏm, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Mục Vũ thấy nàng im lặng, cười vui vẻ, nói: “Ta dẫn nàng đến một nơi.”

“Gì cơ?” Khúc Kiều không ngờ tới câu này, trong thoáng chốc không biết nói gì.

Mục Vũ cũng không nói nhiều, giơ tay ra bế nàng từ trong suối nước lên. Hắn đứng thẳng người, mỉm cười nói với Vân Hòa: “Mong Thánh Sư đợi một lát.”

Vân Hòa gật đầu: “Được.”

Mục Vũ gật đầu đáp lại rồi lập tức ôm Khúc Kiều bước nhanh rời đi. Khúc Kiều không biết hắn có ý định gì, lại không nghe thấy hắn nhắc tới chuyện Kim Nhụy. Nàng không biết là do hắn cố gắng tránh né hay là do Mạnh Giác vẫn chưa nói rõ mọi chuyện. Nàng không dám nhiều lời lại sợ sẽ kéo tới đề tài này.

Đi được chừng một khắc, Mục Vũ cười bảo: “Đến rồi, chính là nơi này.”

Khúc Kiều ngước mắt nhìn ra thì thấy đây là một sườn núi hướng về phía mặt trời, cả một vùng hoa sơn trà trải dài, xen vào là tuyết trắng, cảnh đẹp rực rỡ động lòng người.

“Lúc nãy vừa đi vừa nói với Lưu Chủy sư huynh tình cờ đi tới nơi này.” Mục Vũ kể, “Ai ngờ trên đỉnh Tuyết Khuyết lại có một rừng hoa thế này. Không biết là do tự nhiên hay do có người trồng nên.”

“Chàng … dẫn ta tới chỉ để ngắm hoa?” Khúc Kiều thoáng ngơ ngác, nghi hoặc hỏi lại.

“Ừm.” Mục Vũ gật đầu, “Không phải nàng từng nói muốn hoa nở sao? Nhưng giờ thế này … ta bèn dẫn nàng tới ngắm một chút.”

“Ha …” Khúc Kiều bật cười, “Cái đó, không phải là ý này đâu.”

Mục Vũ không hiểu, “Vậy là có ý gì?”

Khúc Kiều mím môi cười, lắc lắc đầu, không có ý định nói cho hắn biết.

Mục Vũ cũng không truy hỏi, hắn cười, nói: “Coi như là ta hiểu sai ý đi. Nhưng mà hoa đẹp như thế, chuyến đi này cũng không tệ nhỉ?”

“Ừm. Đẹp lắm.” Khúc Kiều cười đáp.

Mục Vũ mỉm cười, ôm nàng đi về phía trước một chút, ngẩng đầu lên thủ thỉ: “Dạo này tiết trời đã ấm lên một chút, có lẽ sắp tới lập xuân rồi. Nhìn xem, hoa ngọc lan cũng sắp nở rồi đó.”

Khúc Kiều ngẩng đầu lên liền trông thấy mấy cây cổ thụ to lớn, trên những cành cây vươn ra có vài nụ hoa đang hé mở. Chi là cành cây kia cao quá, nàng trông không rõ lắm. Nàng chợt trào dâng cảm giác buồn bã, thở dài than: “Ta chưa từng trông thấy hoa ngọc lan. Cũng không biết loài hoa đó có màu sắc thế nào?”

Nàng vừa dứt lời, vòng ôm của Mục Vũ chợt buông lỏng, hai tay hắn ôm lấy thắt lưng nàng, giơ nàng lên cao. Khúc Kiều hoảng sợ, bỗng nàng nghe thấy tiếng cười của Mục Vũ, hắn hỏi nàng: “Đã thấy chưa?”

Khúc Kiều chợt hiểu ra, không khỏi nhoẻn cười: “Gì cơ, đây là …” Nàng hờn giận trách một tiếng, ngẩng đầu liếc nhìn lên những nụ hoa mới hé trên cành cây, than vãn, “Vẫn còn là nụ hoa nhỏ, không nhìn ra màu gì cả.”

“Sao cơ? Vậy thì tìm tiếp, có lẽ sẽ có bông hoa đã nở.” Mục Vũ dịu dàng an ủi.

Khúc Kiều bất đắc dĩ, hỏi, “Bế ta lên thế không mệt sao?”

Mục Vũ khẽ khàng đáp lại, “Không mệt chút nào.”

“Cũng phải, giờ ta đã nhẹ hơn rồi …” Khúc Kiều thở dài, mới vừa nói ra câu này đã tự thấy không ổn, vội kìm lại lời nói. Nàng giơ tay chống lên vai Mục Vũ, nói với hắn, “Chàng thả ta xuống đi nào.”

Mục Vũ nghe vậy, lập tức buông hai tay ra. Khúc Kiều chỉ cảm thấy cơ thể hụt hẫng, không để nàng kịp hoảng hốt, hai tay Mục Vũ đã tới kịp, vững vàng đón nàng vào lòng.

Cả người Khúc Kiều cứng đờ, nàng chỉ biết ngơ ngác tựa vào vai hắn. Kề bên tai là tiếng cười khẽ hơi run run, giọng nói êm ái cực kỳ dịu dàng, hắn nói với nàng: “Lúc nàng còn chưa nhẹ thế này ta vẫn có thể bế nàng lên như vậy mà.” Hắn dừng lại một chút, nói tiếp, “Chờ hoa ngọc lan nở, chúng ta lại đến ngắm nhé.”

Câu nói kia nhẹ nhàng chạm vào lòng Khúc Kiều. Không biết là bởi vì nắng ấm xuân nồng hay bởi vì nhiệt độ trên người của hắn mà cơ thể gần như đã chết lặng của nàng chợt có cảm giác tươi mới hơn, trong lồng ngực trào ra cảm giác nóng bỏng. Nàng vòng cánh tay ra, ôm chặt hắn hơn, thổ lộ: “Ta không thể nhận Kim Nhụy của chàng.”

Mục Vũ nghe lời nàng nơi, lại cười khẽ, cất lời: “Được, ta không cho là được.”

Câu trả lời này thực sự rất bất ngờ. Khúc Kiều thoáng ngẩn ra, cũng không biết nên đáp lại thế nào.

Mục Vũ nói: “Tấm lòng của nàng, ta hiểu. Nhưng còn tấm lòng của ta, nàng có hiểu hay không?”

Khúc Kiều đoán được vài phần ý của hắn, không dám tùy tiện đáp lại.





Khúc Kiều nghe hắn nói vậy, nén nước mắt, gật đầu.

Mục Vũ vòng cánh tay ra, để vòng ôm nàng càng thêm thoải mái, nói tiếp: “Nếu đã vậy, chúng ta cứ trở về đi, nghe thử xem biện pháp của Thánh sư nhé?”

Khúc Kiều đã sớm không còn chút phản kháng nào, nàng nằm trong lòng hắn, cúi đầu đáp lại: “Ừm.”



Lúc hai người trở lại bên suối, ba người Vân Hòa, Mạnh Giác, Lưu Chủy còn đang nói chuyện. Thấy bọn họ trở về, Mạnh Giác nghiêng đầu cười một tiếng, Lưu Chủy thấy thế, thở dài hết cách, khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

Mục Vũ có chút không rõ, nhưng cũng không vội hỏi. Qua khoảng thời gian vừa rồi, tiêu tốn không ít thời gian, Khúc Kiều đã có vẻ mệt mỏi, có lẽ là vì rời khỏi suối tiên. Mục Vũ cẩn thận đặt nàng vào trong suối, sau khi chắc chắn nàng không sao mới đứng dậy nói chuyện.

“Vừa rồi đã thất lễ.” Mục Vũ thi lễ với Vân Hòa, cất lời, “Trước đó Thánh Sư có nhắc tới đã có cách có thể cứu Khúc Kiều, xin …”

Lời hắn còn chưa dứt, Mạnh Giác chợt bật tiếng cười. Tiếng cười này kéo theo cả Vân Hòa cũng cười. Mục Vũ càng không hiểu, không biết bọn họ sao lại vậy.

“Xin lỗi.” Vân Hòa cười, mở miệng nói lời xin lỗi đầu tiên, sau đó nói rằng, “Cách cứu Khúc cô nương ta có thật, cũng đúng là cần dùng tới Thần Tang Kim Nhụy …” Cậu ta nói đến đây, mỉm cười nhìn về phía Khúc Kiều, “Nhưng mà dường như Khúc cô nương có đôi chỗ hiểu lầm đối với việc này, đương nhiên, là do ta đã không nói rõ ràng. Là lỗi của ta.”

Khúc Kiều nghe thế, chợt cảm thấy trong lời nói kia tràn đầy những đường vòng vèo quanh co khúc khuỷu, hàm ý ngoài lời, vội vàng khoát tay hào sảng phân bua: “Không có đâu, không có đâu.”

Vân Hòa cười vui vẻ, cậu ta nhấc áo bào lên, quỳ thấp người xuống, lên tiếng: “Khúc cô nương không cần bối rối, điều cô băn khoăn không phải không có lý. Nhưng cô nương cũng biết, chúng ta là đệ tử tiên tông phải không?”

Khúc Kiều không biết vì sao cậu ta lại hỏi điều này, đành gật đầu.

Vân Hòa nói: “Thiên đạo quý sinh. Chúng ta tu tiên là để phổ tế chúng sinh. Nếu như nhất định phải hy sinh một người mới có thể cứu được tính mạng một người khác, vậy đó không gọi là “cứu người”. Nếu như còn vì lẽ đó mà ép người ta phải lựa chọn, khiến họ đau khổ vậy chúng ta với ma đạo có gì khác nhau? Cho nên cô nương cứ yên tâm, biện pháp ta nghĩ ra, chắc chắn sẽ không tổn thương bất kỳ người nào.”

Khúc Kiều nghe những lời này của cậu ta, không khỏi hổ thẹn. Nhưng rốt cuộc nàng vẫn còn điều nghi hoặc, chưa thể yên tâm: “Nhưng mà Kim Nhụy …”

Vân Hòa đương nhiên biết rõ nàng muốn hỏi điều gì, cậu ta tiếp lời nàng, “Chắc hẳn cô nương cũng biết rằng nước suối tiên và Vân Chi Cam Lộ chỉ có thể kéo dài hơi tàn. Nếu hỏi trong gầm trời này còn có cách nào kéo dài tính mạng không, có lẽ không phải là không có, nhưng căn cơ của cô nương đã bị hủy, e không chờ nổi.” Vân Hòa nói rồi liếc nhìn Mục Vũ, “Trước mắt, chỉ có Thần Tang Kim Nhụy là cách dễ nhất, cũng hữu hiệu nhất. Cô nương hẳn còn nhớ đến thuật pháp mà trước đó ta đã dùng để cứu cô nương? Sau khi được cô nương góp ý, ta đã hoàn thiện thêm rất nhiều. Giờ, dùng thuật này làm cơ sở, sau đó bày pháp trận xung quanh suối tiên, thúc giục Kim Nhụy, có thể tăng khả năng cường hóa. Sau đó nối liền mạch máu của cô nương với Kim Nhụy, như thế có thể bảo toàn mạng sống cho cô nương.”

“Thật ư?” Mục Vũ ở bên cạnh nghe xong, không nhịn được hỏi lại.

“Đương nhiên là thật.” Vân Hòa cười đáp, “Trận pháp này của ta còn có tên gọi nữa, đó là “Chân Hư Thiên Diễn.”

Mục Vũ không khỏi vui mừng nhưng nụ cười của hắn vừa chớm nở đã nghe thấy Khúc Kiều cất tiếng nói, “Biện pháp này cũng chỉ có thể giữ lại tính mạng cho ta thôi …”

Trong lời nói nhuốm đầy vẻ buồn bã khiến Mục Vũ sầu lo.

Vân Hòa gật đầu, “Đúng, biện pháp này chỉ có thể kéo dài tính mạng. Đạo hạnh của cô nương, một viên Kim Nhụy chỉ e không thể giữ được.”

“Không thể giữ được nghĩa là …” Mục Vũ lờ mờ nhận ra điều gì, khẽ hỏi.

Vân Hòa khẽ thờ dài, lúc đang định trả lời, Khúc Kiều đã đáp lời trước cậu ta:

“Ta sẽ biến trở về cây đó.”

~

Tác giả:

Khụ khụ khụ, chào mọi người, mình lại trở về …

Cái gì cũng không nói …

Mình quỳ trước đã …

Mình thực xin lỗi mọi người …

Không biết sao lại buồn thế này …

Vì sao …lại như vậy chứ …

Khụ khụ khụ, cứ hứa rằng sẽ ngọt ngào, kết quả là … dường như vẫn chưa đủ ngọt …

Ngẫm kỹ lại, kết thúc của truyện này còn rất cụt…

Thực ra truyện chỉ còn lại có hai chương …

Nếu như mọi người có bức xúc gì, mình xin nằm ngửa ra chịu giẫm đạp, tuyệt không phản kháng, hị hị hị …

Cuối cùng, trong khoảng thời gian lặn mất này mình đã làm gì ư?

Thực ra mình đang mải xem phim …khụ khụ ~

Mình cũng không biết sức cám dỗ tới từ đâu khiến cho mình sau khi xem xong “Đao kiếm liễu loạn” sau đó còn sa hố “Cửu Châu thiên không thành” ………. Kết quả mình đã trúng độc cực kỳ sâu cho nên thẩm mỹ cũng vặn vẹo theo …vì vậy:

Vũ! Hoàng! Bệ! Hạ! Là! Người! Đẹp! Trai! Nhất! Trên! Đời!

Khụ khụ khụ, không kìm nén được đầu óc lại cuồng loạn rồi …

Cuối cùng, nhất định sẽ không để mọi người thất vọng nữa, chương sau nhất định sẽ hoàn thành được lời xì poi!!!

Hoan nghênh mọi người tới xem!

(p.s: bảo đảm sẽ không vì vũ hoàng bệ hạ mà trễ hẹn !!! Thề với trời !!!)

~

Lion: Lần này thì mợ í làm được thật. Ra truyện vèo cái hết luôn. Những bộ phim bên trên mình đều không xem, thực sự thì lâu rồi mình cũng không xem phim Trung, sợt google ra tên gì mình ghi y lại thế, nếu có gì sai sót các bạn góp ý cho mình với nhé.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 32 HOÀN
“Ta sẽ biến trở về cây đó.”

Lời này vừa cất lên, sâu trong mắt Mục Vũ thoáng hiện lên vẻ lo âu. Hắn liếc nhìn Khúc Kiều, do dự không nói.

Khúc Kiều thấy thế, dịu dàng cười một tiếng, quay đầu nhìn Mạnh Giác, nói: “Xem đi, ta đã nói mà. Một viên Kim Nhụy tuyệt đối không thể cứu được cả hai chúng ta, cùng lắm chỉ cầm cự được mạng sống của ta thôi. Hơn nữa nếu ta đoán không lầm …” Nàng vừa nói vừa nhìn về phía Vân Hòa, “Pháp trận “Chân Hư Thiên Diễn” này cũng có giới hạn phải không?”

Vân Hòa nghe vậy, bất đắc dĩ đáp lại: “Trong vòng ba trượng xung quanh.” Giọng nói của cậu ta ẩn chứa vẻ áy náy, “Trận pháp này mới được hình thành, đợi một thời gian nữa, có lẽ sẽ mở rộng được ra thêm …”

Sau khi nghe xong, Khúc Kiều nhoẻn cười, ngước mắt nhìn về phía Mục Vũ. Không đợi nàng mở lời, Mục Vũ đã mở miệng trước, nhíu mày nói: “Đừng tránh nặng tìm nhẹ.”

“Sao?” Khúc Kiều nhất thời không hiểu.

“Trước sự sống chết, lo gì tới ranh giới, giới hạn.” Mục Vũ dứt lời xong lại hỏi, “Nếu như biến trở về cây thì có nguy hại gì không?”

Khúc Kiều lắc đầu, “Điều này thì không có đâu, chỉ là …”

“Vậy là được.” Mục Vũ cười đáp lại, sau đó quay sang nói với Vân Hòa, “Vậy xin nhờ cậy Thánh Sư.”

Vân Hòa cũng bật cười theo hắn, gật đầu đáp: “Sẽ cố hết sức.”

Khúc Kiều hơi sốt sắng, nàng giơ tay kéo tay áo Mục Vũ, cất lời: “Chàng đừng đồng ý nhanh như vậy! Chàng có thực sự hiểu được mặt lợi hại trong đó chưa?”

Mục Vũ không đáp lại lời nàng mà vội vã ngồi xổm xuống cúi thấp người, nâng cánh tay nàng lên, sợ nàng vì kéo hắn mà mất sức, lại hao tổn thêm sức lực.

Trông thấy vậy, Mạnh Giác mở miệng nói: “Khúc cô nương, cái gọi là mặt lợi hại, ta có thể đoán được một hai.” Anh ta mỉm cười, cũng ngồi xuống bên suối, “Đúng vậy, căn cơ của cô nương đã bị hủy, muốn khôi phục đạo hạnh đâu thể dễ như vậy được, chỉ e sư đệ của ta sẽ bị vây khốn trong vòng ba trượng cả đời …”

“Sư huynh!” Mục Vũ nghe vậy, lên tiếng ngắt lời.

Mạnh Giác không để ý tới, nói tiếp: “Chuyện này quả thực khiến cho người ta khó xử. Dù sao cũng không danh không phận sao có thể làm trễ nải người khác đây.”

Bước chuyển này quả thực rất bất ngờ khiến cho tất cả mọi người đều ngẩn ra, đồng thời cùng nhìn về phía Mạnh Giác. Lưu Chủy lại là người có phản ứng đầu tiên, anh ta hơi nhếch môi cười, cất tiếng: “Sư huynh quên rồi à, bọn họ là chủ tớ.”

Mạnh Giác lắc đầu, cười đáp: “Lúc trước là chủ tớ quả thật không sai. Nhưng ngày đó, ta xin cô nương buông tay cho sư đệ ta tự do, cô nương đã đồng ý rồi. Về sau, cô nương tới tìm sư đệ của ta, ta nhớ rõ ràng, cô nương đã nói là tình nhi nữ, có phải không?” Anh ta nói tới đây, thu lại nét tươi cười, hỏi Khúc Kiều, “Lời nói khi đó của cô nương, không phải là lời đùa cợt chứ?”

Khúc Kiều chỉ cảm thấy như mình bị xoay vòng vòng, trong thoáng chốc vẫn đang loay hoay chưa tìm được lối ra. Nàng ngơ ngác nhìn Mạnh Giác, không biết nên đáp lại thế nào mới được.

Mạnh Giác thấy nàng như vậy, khẽ thở dài, nói: “Aiz, vậy thì không ổn rồi. Ta làm sư huynh sao có thể để sư đệ phải uất ức như vậy. Khúc cô nương, hôm nay chúng ta phải nói rõ mọi chuyện mới được.”

Mục Vũ không thể nghe tiếp được nữa, hắn mở miệng, nói nhỏ với Mạnh Giác: “Sư huynh, đừng bắt nạt nàng.”

“Nói cho cùng là ai bắt nạt ai đây?” Mạnh Giác cười nói, “Nói tóm lại, hôm nay Khúc cô nương không nói rõ, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua.”

Mục Vũ thực hết cách, không khỏi cúi đầu đỡ trán.

Khúc Kiều thấy tình hình như vậy, giờ mới biết cái gì gọi là tiến thoái lưỡng nan. Nàng rối rắm vô cùng, nào đáp được lời gì.

Lúc này, Vân Hòa đứng bên cạnh cũng cười mở miệng, góp lời: “Hỏa Thần giáo các vị thật thú vị, từ trước tới nay chỉ nghe tới đàng trai nói rõ mọi chuyện với đàng gái, giờ đến lượt các vị sao lại trái khoáy thế này?”

Được câu này, Mạnh Giác tiện đà tiếp lời: “Thánh Sư nói rất phải. Là ta tính sai, đúng là nên để sư đệ ta mở miệng trước mới đúng.” Anh ta nói tới đây, giơ tay vỗ lên vai Mục Vũ, “A Vũ, danh tiết cô nương quan trọng, đệ nói rõ đi nào.”

Mục Vũ giật mình, bật cười.

Lúc này, Khúc Kiều mới hiểu ra. Nàng quả thực đã bị xoay vòng vòng. Cái vòng này khiến cho nàng sinh lòng sợ sệt, cũng khiến nàng băn khoăn lo lắng. Cuối cùng thoát khỏi nó, sự thật lại đơn giản biết bao. Sau bao nhiêu bối rối chính là sự thoải mái. Nàng vứt bỏ lòng trốn tránh, ngước mắt nhìn Mục Vũ.

Mục Vũ thấy nàng nhìn mình, không khỏi nảy sinh chút e dè. Hắn ngượng ngùng cúi thấp đầu, hắng giọng nói: “Đệ … đệ nguyện lấy Khúc cô nương làm vợ.”

Nghe được câu này, Khúc Kiều chợt có cảm giác kỳ lạ. Rõ ràng đều nằm trong dự liệu nhưng khi nghe được lời của Mục Vũ, lòng vẫn bối rối sợ sệt e dè. Rung động như vậy, rốt cuộc là vì sao nàng cũng không thể nào hiểu rõ. Nhưng có một việc, nàng cực kỳ rõ – nếu còn nói bản thân không thấu hiểu thất tình, vậy thì không đúng rồi.

“Khúc cô nương, ý của cô nương thế nào?” Thấy Khúc Kiều chậm chạp chưa phản hồi, Mạnh Giác đứng bên cười hỏi.

Khúc Kiều không đáp lại, chỉ gật đầu.

“Được.” Mạnh Giác kết luận, “Hai bên đều đã bằng lòng, vậy chuyện coi như đã định. Tuy rằng đang ở nhờ, nhiều thứ vội vàng nhưng lễ nghĩa là không thể thiếu, cứ để ta lo việc sắp xếp.”

Mục Vũ nghe thế, nghi hoặc hỏi lại: “Chúng ta tu tiên, nào có lễ nghi như vậy?”

“Đúng là không có.” Mạnh Giác bâng quơ đáp lại, “Nghiêm túc mà nói, ngay cả việc thành hôn chúng ta cũng không có đâu. Nhưng đôi khi làm chuyện thế tục một lần thì có sao.” Trong lúc nói chuyện, anh ta nhìn về phía Vân Hòa, “Đúng rồi, đây dù sao cũng thuộc Vĩnh Thánh Thiên tông, vẫn phải nhờ cậy Thánh sư giúp đỡ, mong chưởng môn đồng ý cho việc này.”

Vân Hòa nghe vậy cười đứng dậy, “Không dám.”

“Đệ sẽ gửi thư về Hỏa Thần giáo, bẩm báo với sư tôn.” Lưu Chủy cũng đứng lên rồi nói vậy.

Mọi người nói xong, hành lễ cáo từ, từng người một rời đi.

Khúc Kiều đưa mắt nhìn bọn họ đi mất, niềm vui từ từ nhuốm lên gương mặt. Mục Vũ thấy nàng vậy, cũng nở nụ cười. Cả hai đều không nói gì, chỉ có lòng vui mừng là không thể che giấu.







Thanh Thương nhìn nàng, vẻ buồn rầu nhuốm trên hàng mi nhưng chẳng mấy chốc đã thu lại hết. Nàng ấy cười, lấy son phấn từ trong hộp nữ trang ra, khuyên nhủ: “Cô nương ngâm mình trong nước, quả thực là không tiện. Những thứ khác đều bỏ qua hết, chỉ cần tô son là xong.”

Khúc Kiều không chối từ. Thanh Thương mỉm cười, ngón tay chấm chút son, điểm trang cho nàng.

Cảm giác này, thực là mới mẻ, khiến cho Khúc Kiều không khỏi bật cười: “Ta từng đọc trong sách có câu “Soi gương tô son thắm”*, có lẽ chính là thế này nhỉ.”

(*nguyên bản Hán Việt: đối kính lý hồng trang => bên trên là mình chém)

Thanh Thương nghe vậy, cười đáp: “Ừm.” Nàng ấy nhìn phấn son trên tay, thoáng suy nghĩ một chút, cất lời: “Khúc cô nương, Mộc Tủy cô đánh mất, nhất định chúng ta sẽ đoạt lại. Cô cứ thoải mái, thả lỏng tinh thần, cố điều dưỡng thật tốt. Khi nào có thời gian rảnh, bọn ta sẽ tới thăm cô, sẽ mang cả sách truyện cho cô nữa.”

Nghe nàng ấy nói vậy, Khúc Kiều xao động, thoáng kinh ngạc.

“Tuy không thể chi tiết bao quát được hết, nhưng chúng ta cũng sẽ cố hết sức vẽ lại cảnh núi cao sông dài cho cô nương …” Thanh Thương nhìn nàng mỉm cười, “Còn thi từ ca phú, những câu chuyện thú vị, chúng ta cũng sẽ sưu tầm cho cô, rồi để A Vũ đọc lại cho cô nghe, có được không?”

Ngoại trừ gật đầu đồng ý, Khúc Kiều không thể nói thêm được điều gì khác, “Đa tạ.”

Nghe tiếng cám ơn này, Thanh Thương giơ tay lên, khẽ khàng vuốt lên mái tóc Khúc Kiều, trên gương mặt nàng ấy, tràn đầy sự quan tâm thương cảm: “Sau ngày hôm nay, đều là người trong nhà, đừng khách khí nữa.”

Khúc Kiều nhìn nàng ấy, chỉ thấy lồng ngực ấm áp, khóe mắt nhòe nước.

Đúng lúc này, có tiếng người huyên náo bên ngoài màn trướng.

“… Bái thiên địa thì được rồi, nhưng cao đường làm sao đây? Giờ mà mời giáo chủ tới nhất định sẽ không kịp đâu?” Giọng nói này, Khúc Kiều nghe hơi quen tai, hình như là của người đệ tử tên Thư Hoàng trong Hỏa Thần giáo.

“Hay là để chưởng môn nhà ta làm “cao đường” là được, dù sao về bối phận cũng giống nhau cả mà.” Đáp lại là một giọng nói trong trẻo, hình như là của đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông.

“Ấy đừng. Tính khí chưởng môn mọi người còn không rõ sao, đang trong ngày lành, tội gì ăn mắng?” Cất lời khuyên nhủ là nữ đệ tử Vân Sam.

“Vậy làm sao giờ? Aiz, quy củ của thế tục cũng thật quá nhiều!” Thư Hoàng càu nhàu.

“Vậy cứ bỏ hết mấy lễ nghi rắc rối này đi, làm giông giống thôi là được rồi.”

“Vậy thì không ổn! Thành thân là chuyện lớn, sao có thể tùy tiện như vậy được!”

“…”

Mọi người ngươi một câu ta một câu, tranh luận sục sôi.

Thanh Thương nghe được một lát, lắc đầu cười, đứng dậy, vén mành trướng lên, nói: “Mọi người à, đừng làm ồn tới tân nương.”

Trong khoảnh khắc mành được vén lên, tất cả mịt mờ hoài nghi cũng như được vén lên theo, hiện ra trước mặt là khung cảnh sáng ngời. Khúc Kiều nhìn những khuôn mặt bên ngoài đó, không kìm được nở nụ cười.

Mọi người thấy nàng, liên tục nói lời xin lỗi, không những thế còn mồm năm miệng mười chúc mừng.

Khúc Kiều không nói gì, chỉ nhoẻn cười. Trời đất rộng lớn, chỉ người là có tình. Dốc lòng bảo vệ, thương yêu, điều bình phàm này chính là thứ nàng luôn một lòng hướng về. Giờ đây, trong thân gỗ của nàng, là dịu dàng tha thiết …

Trong khoảnh khắc nàng xúc động không thôi chợt thấy mọi người đang rộn rã nói chuyện lại dần nhường ra một con đường. Nàng ngước mắt lên thì trông thấy Mục Vũ mỉm cười gật đầu, chào hỏi mọi người, cất bước tới.

Hắn vẫn mặc trang phục bình thường, chỉ đổi dây buộc tóc thành màu đỏ. Mục Vũ đi tới bên suối, mỉm cười gọi Khúc Kiều rồi ngồi xuống. Ngay ở khoảnh khắc hắn cúi đầu, dây buộc tóc rủ xuống, phảng qua gò má, rủ xuống bả vai. Khúc Kiều ngắm nhìn cảnh tượng tươi đẹp, không khỏi ngẩn ngơ.

Mục Vũ phát hiện ra, cụp mắt, cười khẽ, giơ tay vuốt vuốt dây buộc tóc, phân trần: “Cái này … nàng không biết đâu, cả Vĩnh Thánh Thiên tông chỉ toàn một màu trắng …” Hắn nói, ngẩng đầu nhìn màn lụa xanh bên trên, “Tìm được chút lụa xanh mỏng này đã tốn mất bao thời gian. Sau đó không có cách nào, đánh dùng chu sa để nhuộm nhưng cũng chỉ kịp nhuộm mỗi dây buộc thôi.”

Khúc Kiều cười, cố gắng giơ tay lên, quấn dải dây giữa những ngón tay ngắm nghía, khen: “Thật là đẹp.”

Mục Vũ cũng vui vẻ, tay giơ lên lần tìm trong ngực lấy một món đồ ra để xuống trước mặt nàng. Khúc Kiều vừa trông thấy, trước mắt liền bừng sáng. Dây buộc đỏ rực, kết bằng hoa, điểm tô thêm vài ba viên ngọc. Dù rất đơn giản nhưng cũng có nét rực rỡ khác lạ.

Mục Vũ quan sát phản ứng của nàng, cười nói: “Để ta buộc lên cho nàng nhé?”

Khúc Kiều cực kỳ vui vẻ, nhanh nhẹn gật đầu đồng ý.

Mục Vũ dịu dàng vén tóc nàng lên, cẩn thận đeo vòng hoa lên. Hắn ngắm qua ngắm lại, lại thấy không hài lòng lắm, cẩn trọng gỡ xuống. Nhiều lần như thế khiến cho Khúc Kiều không hiểu sao. Rốt cuộc Thanh Thương cũng không nhìn nổi nữa, thở dài bảo: “A Vũ, có cần ta tới giúp không?”

Mục Vũ ngượng ngùng, đỏ mặt lắc đầu nói: “Để đệ thử lại thêm lần nữa.”

Khúc Kiều nghe thế, cũng nói theo: “Ừm, để chàng thử thêm lần nữa.”

Thanh Thương nghe vậy, lắc đầu cười, đứng lên dặn dò: “Được, hai người cứ bình tĩnh thử, nhưng nhớ đừng làm trễ canh giờ.”

Lời này vừa cất lên, mọi người không khỏi buồn cười.

Khúc Kiều xấu hổ, ngượng ngùng liếc nhìn Mục Vũ. Mục Vũ cũng lúng túng, nhưng vẫn cố mỉm cười như cũ, nhỏ giọng an ủi nàng: “Lần này nhất định sẽ được.”

Khúc Kiều gật đầu, đang định trả lời hắn, trong lồng ngực chợt truyền đến cơn chấn động. Sắc mặt thoắt biến đổi, nàng than: “Chủ thượng …”

Mục Vũ kinh hãi, vẻ mặt cũng toát lên nỗi hoảng hốt.

Lúc này, Lạc Kiền Hoài phi thân tới, cất cao giọng trách: “Yêu ma đã tới trước cửa còn có tâm tư ở đây chơi đùa.”

Mọi người nghe vậy, tất cả đều tập trung tinh thần, nghiêm nghị chuẩn bị tham chiến.

Lạc Kiền Hoài liếc nhìn Mục Vũ và Khúc Kiều, gật đầu chào từ biệt rồi xoay người đi, ra lệnh: “Vân Hòa, con ở lại bày trận. Vân Sam, bảo vệ đỉnh Tuyết Khuyết. Những đệ tử còn lại theo ta lên trước nghênh chiến. Các đệ tử Hỏa Thần giáo thì tùy.”

Lời này vừa dứt, chúng đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông đều đồng thanh hô vâng. Các đệ tử Hỏa Thần giáo cũng không cam lòng đứng sau, ào ào mở miệng xin chiến.

Trông thấy mọi người hối hả, Mục Vũ cũng lộ vẻ lo lắng, rốt ruột không thôi.

Thanh Thương quay lại nhìn hắn, mỉm cười vái chào, từ biệt. Những đệ tử khác thấy vậy cũng hành lễ theo. Mục Vũ đứng lên, vài chào đáp lại.

Không cần nhiều lời rườm rà, tất cả đều hiểu ý nhau.

Mọi người phi thân lên không, chớp mắt đã không còn bóng dáng. Mục Vũ đứng bên suối, trông theo hướng mọi người rời đi, ngơ ngẩn một lúc lâu.

Thấy hắn như vậy, Vân Hòa tiến lên trước khuyên nhủ: “An nguy của Khúc cô nương quan trọng hơn, chúng ta mau khởi trận thôi.”

Mục Vũ hoàn hồn, gật đầu đáp: “Làm phiền Thánh Sư.” Dứt lời, hắn cất bước tiến vào trong suối nước.

Vân Hòa lùi lại vài bước, liếc nhìn Vân Sam. Vân Sam hiểu ý, dùng thuật “Mộng điệp hóa cảnh” ẩn đỉnh Tuyết Khuyết trong ảo ảnh. Tất cả đều đã sắp xếp thỏa đáng, Vân Hòa hít sâu một hơi, niệm chú bày trận.

Ánh sáng từ pháp trận chiếu rọi mặt suối, từng luồng sáng lăn tăn trải rộng. Khúc Kiều chỉ cảm thấy cơ thể cứng đờ, sự chết lặng lúc trước như kéo dài ra, không kìm được cơn buồn ngủ. Mục Vũ thấy vậy, dịu dàng ôm nàng vào lòng, ôm nàng nhẹ nhàng ngồi xuống.

Khúc Kiều gối lên vai hắn, cố gắng mở mắt ra. Nàng sợ khi mình khép mắt lại sẽ là vĩnh biệt.

Mục Vũ nắm lấy tay nàng, thầm thì: “Còn điều gì muốn dặn dò?”

Khúc Kiều nghe vậy, ngẫm nghĩ một lát rồi ngước mắt lên nói: “Chàng dùng Kim Nhụy duy trì mạng sống của ta tất sẽ tổn thương tới cơ thể. Trận pháp Chân Hư Thiên Diễn này mới được hình thành, khó có thể bảo vệ được chu toàn. Tâm pháp ta dạy, chàng nhất định phải chăm chỉ tu luyện, sẽ có nhiều chỗ có lợi.”

“Được.” Mục Vũ đáp.

Khúc Kiều gật đầu, nói tiếp: “Mặc dù chàng tu tiên nhưng dù sao vẫn là người phàm, đừng bỏ mặc ăn uống. Thêm nữa, nước suối tiên này cũng có lợi cho chàng, chàng uống cũng được, ngâm cũng được, đều tốt cả. Còn điều này, nhớ phơi nắng nhiều nhé.”

Lời nói này nghe thật quen tai, không khỏi khiến Mục Vũ bật cười: “Biết rồi.”

“Có cái gì hay mà cười đâu …” Khúc Kiều làu bàu một tiếng, lại nhớ ra điều gì, nàng tiếp tục dặn dò, “Ừm, nếu chàng đọc sách truyện cho ta thì nhớ, ta thích đoàn tụ sum vầy, mấy thứ vui vẻ ấm áp, chờ đừng kể cho ta chuyện sinh ly tử biệt.”

Sau khi nghe xong, Mục Vũ cười không kìm được: “Chỉ thế thôi?”

Khúc Kiều nhìn hắn, sau một thoáng im lặng, nàng hơi nâng người dậy, hôn lên môi hắn.

Nụ hôn này, nhẹ nhàng lướt qua, cực kỳ dịu dàng mềm mại.

Không để Mục Vũ kịp phản ứng, nàng đã lặng lẽ lùi về. Nàng mang theo vẻ đắc ý vì vừa làm xong chuyện xấu, liếc nhìn hắn, khẽ nói: “Chờ ta.”

Mục Vũ bật cười, ôm nàng vào lòng, đáp: “Ừ.”

Lời hẹn này, không cầu hắn đáp lại.

Khúc Kiều mỉm cười khép mắt lại, để ánh sáng của pháp trận bao lấy toàn thân.

Chỉ một lát sau, pháp trận kết thành, gió mát thoáng qua, lay động màn lụa xanh mỏng. Chỉ thấy trong suối nước có một cây dâu đẹp đẽ hiện lên. Lá xanh tựa ngọc bích, vững chãi như tùng bách. Hương thơm ngọt lành, như hương lan lan tỏa, ánh sáng lấp lánh êm dịu, hiền hòa như ánh trăng.

Vân Hòa ngắm nhìn cây dâu, đột nhiên nhận ra điều gì, bước nhanh lên trước, “Đây là …” Cậu ta cực kỳ kinh ngạc, nói với Mục Vũ, “Thì ra, thì ra Khúc cô nương không phải là yêu!”

Mục Vũ đứng dậy, không hiểu gì nhìn cậu ta.

Vân Hòa cười cất lời: “Ta sớm nên nghĩ ra, khó trách viên tinh nguyên kia lại gọi là “Thần tang kim nhụy”! Khúc cô nương, cô ấy là thần mộc!”

Mục Vũ yên lặng nghe xong, ngước mắt nhìn về phía cây dâu xinh đẹp tuyệt trần, chợt trông thấy giữa tán lá xanh biếc, lấp ló sắc son đỏ. Hắn mỉm cười, giơ tay xoa lên thân cây, dịu dàng đáp: “Là thần hay yêu có gì quan trọng đâu.”

Vân Hòa giật mình, lập tức hiểu ra.

“Đúng vậy, có gì quan trọng đâu.”

Dứt lời, gió nhẹ lại thổi tới. Nhánh cây cành lá lay động theo cơn gió, vang lên tiếng xào xạc. Gió núi lạnh lẽo, nhưng bốn mùa vẫn cứ thế luân chuyển, đem đông đi xuân về …
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Lời kết
Đầu xuân, đỉnh Tuyết Khuyết vẫn lạnh lẽo như trước. Tuyết đọng trắng xóa, thanh khiết không vướng một dấu chân người.

Một thiếu nữ, vậy mà đang đi trong nơi thanh khiết không dấu chân người này.







Không biết đã sinh trưởng qua bao nhiêu năm mà cây này “khúc trực cao kiều”, “bàn cầu ngọa long”. Cành lá xum xuê, che phủ một góc trời, rễ mạch um tùm, chiếm cứ một vùng rộng lớn.

Dưới tán cây dâu có đặt bàn thấp tháp lạnh, dường như là đồ dùng sinh hoạt ngày thường. Bốn phía xung quanh đặt vài chục ngăn tủ, thư họa xếp chật trên đó, còn vương hương mực mơ hồ.

Thiếu nữ cực kỳ kinh ngạc, bỗng chợt thấy có người đi từ sau giá sách ra. Nàng không dám không đề phòng, cảnh giác quan sát đối phương.

Đó là một chàng trai trẻ tuổi, chỉ chừng hơn hai mươi. Người mặc áo tơ trắng, tinh khiết như tuyết. Vẻ ấm áp vui vẻ nhiễm tới tận chân mày khóe mắt chàng trai, khiến cho ngũ quan tuấn tú càng thêm vẻ hòa nhã thân thiện. Hắn chậm rãi đi lên vài bước, cười mở lời: “Hiếm khi nào có khách lạ tới chơi đỉnh Tuyết Khuyết. Nhiếp cô nương, phải không? Ta từng nghe sư huynh nhắc về cô.”

Giọng nói của chàng trai cũng hòa nhã như vẻ ngoài khiến cho nàng không khỏi yên tâm. Nàng liếc nhìn hắn, sau khi suy đoán thì hành lễ, cất tiếng hỏi: “Không biết các hạ là?”

“À, quên mất, nên giới thiệu trước mới phải.” Chàng trai giơ tay, ôm quyền đáp lễ, “Hỏa Thần giáo, Mục Vũ.”

Nghe thấy tên này, Nhiếp Song không khỏi kinh ngạc: “Thì ra tiền bối là Ngũ Âm Hỏa Thần, thất kính!”

Mục Vũ mỉm cười nói: “Khách khí rồi. Nghe nói Nhiếp cô nương chính là đại đệ tử Vạn Khinh môn, được Vạn Hác tiên tử chân truyền. Trên đại lễ hợp linh, danh tiếng vô lượng. Quả thực là hậu sinh khả úy.”

Nhiếp Song nghe thấy lời này, cứ cảm thấy trong mấy chữ “Danh tiếng vô lượng, hậu sinh khả úy” có trộn lẫn chút gì đó kỳ lạ, dường như không phải thực lòng khen nàng. Còn về đại lễ hợp linh, quả đúng do Hỏa Thần giáo làm chủ. Khi đó nàng đã lén lút làm một số chuyện, gây ra trò đùa dai, chỉ sợ đã đắc tội Hỏa Thần giáo, hắn lại nghe đồng môn nói bóng nói gió cho nên mới dẫn tới lời nói này. Nghĩ tới đây, mi mày nàng nhảy lên, đáp: “Tiền bối khen nhầm rồi. Trong Cửu Nhạc tiên minh, Vạn Khinh môn ta lập phải trễ nhất, nào dám so với Hỏa Thần giáo. Đạo pháp của tiền bối tinh thâm, ắt không chỉ có thứ thuật pháp che mắt kia thôi, không biết vãn bối có thể vinh hạnh chứng kiến một phần?”

Dù trong lời nói của nàng có gai, Mục Vũ vẫn vui vẻ thân thiện như trước: “Cô nương hiểu lầm. Thuật pháp đó không phải là sở học của Hỏa Thần giáo ta đâu …” Hắn nói, giơ tay xoa nhẹ lên cây dâu bên cạnh, “Là nàng.”

“Nàng?” Nhiếp Song không hiểu gì.

“Vị này là vợ.” Mục Vũ cười một tiếng, đáp lại.

Nhiếp Song giật mình, liếc nhìn Mục Vũ, vẻ mặt cực kỳ phức tạp. Nàng nghĩ một lát rồi hắng giọng chuyển sang đề tài khác: “Nay tiểu nữ tới là để đưa một món đồ …” Nàng dứt lời, giơ tay lên, gọi, “Tang Uyển.”

Tiếng nói vừa dứt, một khúc gỗ hoa trồi từ dưới đất lên. Chỉ thấy khúc gỗ kia dài ba thước, mang hình kiếm, toàn thân trắng tinh. Trên đó có dây hoa quấn quanh, lan tỏa mùi thơm.

Vừa thấy vật này, sắc mặt Mục Vũ lập tức biến đổi. Hắn bước nhanh lên trước, dừng lại cách Nhiếp Song một khoảng không xa. Hắn nhìn khúc gỗ hoa kia, ngạc nhiên thốt: “Đây là …”

“Đây là thanh Tang Uyển, một trong năm thanh bảo kiếm của Lệnh chủ Cức Thiên.” Nhiếp Song giải thích, “Tiểu nữ phụng mệnh Thượng Dương chân quân đem vật này tới đỉnh Tuyết Khuyết … Chắc hẳn là để giao cho tiền bối?” Dứt lời, nàng rút Tang Uyển lên, đưa cho Mục Vũ.

Mục Vũ giơ hai tay ra, cẩn thận tiếp nhận Tang Uyển, thấp giọng nói một câu: “Đa tạ.”

Vừa vào tay hắn, Tang Uyển chợt rung động. Trong nháy mắt, tất cả dây hoa khô mục rạn nứt rồi rơi xuống. Khí đen như khói, tràn ra khỏi thân kiếm. Đợi đến khi khí đen tan hết, thân kiếm phát ra ánh sáng dịu êm, cực kỳ tinh khiết.

Mục Vũ mỉm cười, xoay người đi đến dưới tán cây, nâng Tang Uyển lên, cất cao giọng hô: “Mộc Tủy, nhập thân!”

Tang Uyển tuân lệnh, trôi lơ lửng tiến tới, nhập vào trong cây dâu.

Trong chớp mắt, ánh sáng chói lọi tràn ra, rực rỡ lấp lánh tới hoa mắt. Cây dâu chấn động tới run rẩy, làm cho tán lá đung đưa, xào xạc không ngớt. Toàn bộ đỉnh Tuyết Khuyết đều bị sự biến hóa này quấy nhiễu. Núi đá cỏ cây đều phát sinh xao động, nước lặng gió thoảng cũng mất đi vẻ yên bình.

Nhiếp Song cực kỳ kinh ngạc, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Nàng nhíu mày đi về phía Mục Vũ, đang định hỏi thăm chợt thấy có một thiếu nữ hiện lên trong ánh sáng rực rỡ. Không để nàng kịp nhìn kỹ, thiếu nữ đã bay xuống, nhào thẳng vào lòng Mục Vũ. Mục Vũ không nói gì, dang tay ra ôm lấy.

Nhìn hai người kia ôm nhau rất lâu, Nhiếp Song không khỏi lúng túng, không biết có nên lên tiếng hay không.

Đúng lúc này, Mục Vũ buông vòng ôm, cởi áo ngoài ra khoác lên người thiếu nữ, thầm thì: “Không mặc lấy bộ xiêm y đã đi ra …”

Thiếu nữ ngượng ngùng cười một tiếng, đáp: “Nhất thời nóng lòng. Quên mất tiêu.”

Mục Vũ nghe, chẳng nói gì, chỉ khẽ cười, lẳng lặng ngắm nhìn nàng.

Ánh mắt của hắn quá thắm thiết dịu dàng khiến cho thiếu nữ càng thêm ngượng ngùng. Nàng đỏ mặt, chợt nhớ ra còn có người bên cạnh, vội vã quay đầu nhìn Nhiếp Song, cười nói, “Đa tạ cô nương. Ta tên là Khúc Kiều.”

Nhiếp Song sực tỉnh lại, gật đầu: “Ừm.”

“Trước đó dùng thuật pháp trêu cợt cô nương, thật có lỗi.” Khúc Kiều mở lời trước, “Đỉnh Tuyết Khuyết này hiếm khi nào có người đặt chân tới, lại không biết cô nương là địch hay bạn cho nên mới …”

Nhiếp Song nghe thế, mỉm cười đáp: “Khúc cô nương không cần như vậy. Là ta học nghệ không tinh, chỉ một thuật che mắt đơn giản mà cũng không phá được, nào dám trách ai.”

Khúc Kiều cười nói: “Cô nương đừng nói vậy. Thuật Vạn tượng sâm la của ta chẳng có mấy ai có thể phá đâu.”

Nhiếp Song bị lời này làm cho mắc nghẹn, không khỏi cau mày.

Khúc Kiều thấy nàng ấy phản ứng như vậy, lòng biết mình đã nói sai, đang định mở miệng giải thích. Nhiếp Song lại nghiêng đầu một cái, qua loa hành lễ, nói: “Đồ đã đưa tới, ta xin cáo từ tại đây.” Dứt lời nàng ấy xoay người rời đi, nhanh chóng đi xa.

Hành động như thế khiến cho người ta thật rối rắm. Khúc Kiều nhìn theo phương hướng nàng ấy rời đi, cười khen: “Đúng là một cô nương thẳng thắn.” Nàng nói rồi chợt nghĩ tới điều gì, “Aiza, quên mất không hỏi cô ấy làm thế nào mà lấy được Mộc Tủy.”

“Sau này hỏi là được.” Mục Vũ đáp.

Khúc Kiều gật đầu cười, “Cũng phải.”

Mục Vũ cười khẽ, lại ôm nàng vào lòng, một lúc lâu mà không cất tiếng nào.

Không khí trầm lặng bao quanh Khúc Kiều. Trong sự yên ắng đó, nàng lại nghe được tiếng tim hắn đập từng nhịp, từng tiếng một dội vào lòng nàng. Ngũ vị tạp trần, tất cả được gợi lên khiến cho lòng thoáng run rẩy đau đớn. Nàng nhắm mắt lại, càng ôm hắn chặt hơn.

Qua rất lâu sau, hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp mà mềm mại: “Ta đang nghĩ tiếp theo đây chúng ta nên làm gì … À, đúng rồi, nên viết thư báo tin về Hỏa Thần giáo mới được.”

“Ừm.” Khúc Kiều đáp lại một tiếng.

Mục Vũ lại chẳng hề cử động, hắn im lặng một lát rồi chợt nói: “…Thực ra cũng không vội.”

“Ừm.” Khúc Kiều vẫn đáp lại như trước.

Mục Vũ lại im lặng một lát rồi nói: “Hay là tìm bộ y phục cho nàng mặc trước đã?”

“Được đó.” Khúc Kiều nở nụ cười.

“Sau đó chúng ta sẽ đi ngắm hoa ngọc lan.” Mục Vũ nói tiếp.

Lòng Khúc Kiều rung động, nàng cười hỏi: “Đã nở rồi ư?”

“Không rõ nữa.” Mục Vũ cười đáp, “Nhưng mà còn nhiều thời gian.”

Chỉ một câu này thôi, quãng thời gian dài chua xót đau đớn đã tiêu tan trong chớp mắt, chỉ còn lại ngọt ngào dịu êm.

Đúng vậy, còn nhiều thời gian mà. Còn cả cuộc đời đang tiếp diễn, sớm sớm chiều chiều …

(Hết)

~

Tác giả:

Khụ khụ khụ, các bạn độc giả à …

Vì lẽ nào mình lại lặng lẽ nửa đêm đăng hết truyện luôn hẳn mọi người đều rõ – bởi vì quá là cụt cho nên chính mình cũng không dám xem.

Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ …

Bởi vì “Cửu Nhạc” là một bộ truyện cho nên mặc dù mình đã cố gắng để từng câu chuyện không tồn tại việc rạn nứt về tình tiết, nhưng giờ xem lại, vẫn có chút không ổn …

Đương nhiên, tất cả ở trên đều là viện cớ đó, khụ khụ khụ ~

Cho nên !!!

Nếu như mọi người muốn biết trong những năm Khúc Kiều biến về cây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Mời đọc: “Gió xuân vô tình” và “Cỡ nào may mắn kết thành đôi” nhé !!!

[Na Chích: Kiểu pr này có vẻ hơi bị thô đó !!!]

[Hồ Ly: khụ khụ khụ …]

Nhân dịp này mình mới đề cập, lúc viết “Cỡ nào…” mình thực không có nghĩ tới sẽ kéo thành một bộ truyện cho nên đã để cho lệnh chủ của chúng ta chết một cách vô cùng tùy tiện … Mình có tội …

Mong mọi người tha thứ ………………………………….

Thực ra, câu chuyện này so với trong ý tưởng của mình có một sự chênh lệch cực kỳ lớn.

Mình cũng cảm thấy việc khống chế tình tiết và tiết tấu không ổn.

Cảm ơn mọi người vẫn khoan dung và ủng hộ mình.

Không thể viết câu chuyện này một cách tốt hơn nữa để mọi người đọc, mình cực kỳ hổ thẹn …

Nhưng mà!

Mình nhất định sẽ cố gắng!

Tranh thủ ngày lễ độc thân để lập công chuộc tội !!!

Cuối cùng, vẫn theo lệ cũ, chúc mọi người: người người có cp ~ ngày ngày đều vui vẻ ~

Mình đi đẩy “HE mạnh nhất” đây… hí hí hí ~~~

———-oOo——

Lion: Kết HE, ngọt ngào sến sẩm, lấy cảnh nude bù cảnh hot đây. Hôm vừa rồi làm xong chương 32 là mình phải di chuyển ngay có việc, không kịp làm + đăng luôn chương kết. Phần edit của mình còn nhiều thiếu sót lắm, chưa kịp sửa gì, cảm ơn các bạn đã thông cảm và nếu được, mong các bạn góp ý cho mình.
 

Bình luận facebook

Top Bottom