Full THỪA QUÂN NHẤT NẶC (Thề hẹn với quân)

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 24
Khúc Kiều không khỏi xấu hổ nhưng càng nhiều hơn là bất đắc dĩ.

Thật là hết cách với hắn mà …

Nàng đang nghĩ như vậy, bỗng chợt ý thức được một việc: Dường như hắn đang biến trở về dáng vẻ hồi mới lên núi … mà có lẽ, nói như thế cũng không thỏa đáng lắm. Hồi mới lên núi, mặc dù trông hắn có vẻ hòa nhã nhưng lúc nào cũng đề phòng. Sau này, hắn mới buông sự đề phòng xuống từng chút một nhưng sự khiêm tốn cung kính, nhã nhặn lúc đầu cũng biến mất tiêu theo, lại còn hay xấu tính trêu chọc nàng nữa. Về sau, khi các sư huynh sư tỷ của hắn tới, nàng mới hiểu được vẻ quật cường và cố chấp ẩn sâu trong hắn. Đến khi nàng muốn hắn rời đi hắn lại trở nên dịu ngoan dễ bảo. Rồi sau đó, nàng trông thấy sự kháng cự, sợ sệt của hắn, trông thấy hắn đau lòng phẫn nộ, trông thấy hắn chán nản suy sụp tinh thần …Giờ, ấy vậy mà lại quay về thủa ban đầu. Tất cả tựa như một vòng luẩn quẩn, hắn xoay một vòng, nàng theo một vòng. Chỉ là không biết sau một vòng này, kết quả là tốt hay xấu …

Khúc Kiều im lặng khiến cho Mục Vũ thoáng cảm thấy lo lắng, hắn buông tay ra, hỏi nàng: “Sao vậy?”

Khúc Kiều sực hồi tỉnh, ngước mắt nhìn hắn. Nàng do dự trong chốc lát, cười nói: “Không có gì, đột nhiên ta cũng thấy hơi choáng …”

Mục Vũ cau mày, giơ tay nhẹ nhàng áp lên trán Khúc Kiều rồi nhìn về phía quả cầu mây trong tay nàng, hỏi: “Chẳng lẽ là bởi vì viên ma chủng này sao? Hay để ta lập đàn trấn áp nó, nhất định sẽ an toàn hơn.”

Thấy hắn căng thẳng như vậy, Khúc Kiều cuống quýt giải thích: “Không sao đâu, không phải là kiểu “choáng” đó đâu. Ta chỉ có thể nhận thức được vài ba phần cảm xúc của con người, ta là đang so với cái cảm thấy giống nhất.”

Sau khi nghe xong, Mục Vũ cụp mắt xuống, cười khẽ: “Đúng vậy, ta lại quên mất …”

Khúc Kiều trông thấy vẻ buồn bã trong đôi mắt hắn chợt nảy sinh ra cảm giác thấp thỏm, nàng chần chừ, lặp lại một lần nữa câu đã nói vừa mới cách đây không lâu: “Ừm, ta là cây.”

“Ta biết rõ mà.” Mục Vũ đáp lại, không tiếp tục đề tài này nữa mà trái lại ngoặt sang chuyện khác, “Ta có hơi đói, trong nhà vẫn còn lương khô chứ?” Hắn vừa dứt lời, không đợi Khúc Kiều trả lời đã tự động đi về phía căn nhà gỗ.

Khúc Kiều trông theo bóng lưng của hắn, không kìm được tiếng thở dài. Mới chỉ một thời gian ngăn thôi mà dường như tâm tình của hắn lại thay đổi rồi … Nàng mang theo lòng cảm khái ngước mắt nhìn về phía cây dâu to lớn bên cạnh. Rốt cuộc thì lòng người cũng quá phức tạp, nàng làm sao có thể hiểu thấu đây? Không có cách nào, ai bảo nàng chỉ là cây thôi…

Đột nhiên, theo dòng suy nghĩ, dường như có thứ gì đó ập vào trong đầu. Như sấm sét tiết Kinh Trập, như ánh sáng lúc bình mình, chỉ trong nháy mắt đã xóa bỏ tất cả hoài nghi, làm cho nàng bỗng chốc tỉnh ngộ.

(tiết Kinh Trập: ngày 5,6 tháng ba)

Đúng vậy, là nàng tự nói bản thân mình là cây mới khiến cho hắn buồn bã tổn thương. Hơn nữa, không chỉ có vậy …





Trong lòng Khúc Kiều chợt sinh ra cảm xúc không nói rõ nên lời, không biết làm sao, nhưng lại không dám nhìn hắn.

“Ặc …” Khúc Kiều cúi thấp đầu, lời muốn nói cứ rối loạn lung tung lên, không thể tìm ra đầu mối, “Cậu …”

Mục Vũ có chút không hiểu, nhưng vẫn chỉ lẳng lặng chờ nàng cất lời.

Khúc Kiều cố gắng bình tĩnh lại, cố can đảm ngước nhìn hắn. Hắn trước mặt, tà áo nửa mở, tóc dài xõa xuống. Để như thế chính là vì câu nói “công tử văn nhã” lung tung của nàng. Nàng càng biết rõ bản thân đã quá đáng biết bao, càng không khỏi đau lòng thêm. Nửa là bồi tồi nửa là lấy lòng, nàng rụt rè cười bảo: “Ặc, thực ra cậu buộc tóc lên trông cũng khá tuấn tú.”

Câu nói không đầu không đuôi này khiến cho Mục Vũ ngơ ngẩn. Hắn nhíu mày suy nghĩ một chút, vừa định nói lại quên trong miệng đang còn miếng lương khô cắn dở. Lương khô loáng cái rơi xuống khiến cho hắn luống cuống đỡ lấy. Hắn tiếp lương khô vào trong tay, thở phào, khôi phục dáng vẻ tươi cười, nói với Khúc Kiều: “Cô đến là để nói cho ta biết cái này?”

“Ừm.” Khúc Kiều thẹn thùng gật đầu.

“Không nói sớm.” Mục Vũ đặt lương khô xuống, sờ soạng người, “Dây buộc tóc … a, sợ là đặt trong đống hộ giáp kia rồi …” Hắn dứt lời, cất bước đi tới bậu cửa.

Khúc Kiều thấy thế, không khỏi kinh sợ. Chỉ vì một câu nói mà hắn lại làm theo? Nàng hối hận không thôi, mắt thấy hắn đã đi tới gần, nàng bất chấp tất cả, duỗi tay ngăn hắn lại.

“Không cần đi!” Khúc Kiều sốt ruột ngắt lời.

Mục Vũ thoáng lo sợ nghi hoặc, cười hỏi: “Không phải là buộc lên trông sẽ tuấn tú hơn sao?”

“Cậu …” Khúc Kiều chỉ cảm thấy giọng nói của mình run run, nàng không biết vì sao mình lại thế, dường như sau khi nàng nghĩ tới những biến hóa của hắn thì rất nhiều những cảm xúc kỳ lạ không biết tên cứ thi nhau ập tới trong lúc nàng không kịp đề phòng. Nàng cố gắng một lúc lâu, cuối cùng cũng hết sức thành thật nói với hắn, “Cậu không cần làm theo, ta chỉ là …”

“Nói đùa?” Mục Vũ tiếp lời, hỏi như vậy.

Lòng Khúc Kiều căng thẳng xen lẫn vài phần luống cuống. Nàng liếc nhìn Mục Vũ, việc làm được chỉ là im lặng.

Lúc này, Mục Vũ nhẹ nhàng đẩy nàng ra, bước ra ngoài cửa. Hắn tìm được đống hộ giáp lúc trước vừa cởi ra, ngồi xổm xuống lật lật tìm kiếm, một lát sau thì tìm thấy một đoạn dây buộc tóc màu xanh.

Lúc Khúc Kiều ngơ ngác quay đầu lại nhìn, hắn đã buộc mái tóc dài lên. Hắn vuốt đuôi tóc, cất bước quay lại, cười nói: “Lần nào cô nói đùa, ta cũng coi là thật, đâu thiếu một lần này.”

Khúc Kiều cảm thấy hơi oan uổng, lại chẳng biết nên giải thích thế nào. Nàng cúi thấp đầu, giọng nói nhỏ như đang tự thì thào với mình: “Xin lỗi.”

Mục Vũ thấy nàng như vậy, thở dài một tiếng nói: “Không cần xin lỗi đâu. Lời cô từng nói, là thật lòng cũng được, là đùa giỡn cũng chẳng sao, rốt cuộc thì đều không có ác ý. Đều là do ta tự cho là thật, tự tìm phiền não.” Hắn nói đến đây, cười rạng rỡ, “Thực ra đúng là tưởng thật thiệt, cho tới bây giờ, thực ra cũng chẳng có gì. Huống hồ ta đã nghĩ kỹ, rốt cuộc thì lòng cô nghĩ thế nào ta không thể biết được. Cứ suy đoán và hoài nghi, cố gắng làm theo, chi bằng mặc kệ cô, ta cứ làm những gì ta muốn là được rồi.”

“Sao cơ?” Khúc Kiều không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn.

Mục Vũ cười, vui vẻ nói: “Thực ra ta cũng cảm thấy ta buộc tóc lên trông khá tuấn tú.”

Lúc không tự chủ được cười rộ lên theo hắn, Khúc Kiều mãnh liệt ý thức được điều gì. Nụ cười của nàng cứng lại, chỉ còn lại vẻ khiếp sợ trên khuôn mặt.

Trông thấy vẻ mặt nàng biến hóa như vậy khiến cho Mục Vũ sợ hết hồn, hắn tiến lên trước vài bước, hỏi: “Sao vậy?”

“À, thì ra là như vậy …” Khúc Kiều chợt thốt lên.

“Cái gì cơ?” Mục Vũ không hiểu.

Khúc Kiều nhìn hắn, nhoẻn miệng cười.

Thì ra làm theo mỗi tiếng nói cử chỉ của đối phương không phải chỉ có một mình hắn. Bởi vì sự xuất hiện của hắn mà nàng mới sinh ra đủ loại mâu thuẫn rối rắm. E sợ ở gần nhau nhưng lại không đành lòng ly biệt. Lòng đã yêu mến nhưng lại sợ không xứng đôi. Nàng cố chấp với thân phận cây cỏ của mình, ngốc nghếch u mê, lại chẳng mảy may phát hiện rất nhiều cảm xúc của nàng, đều do hắn tác động …

Đến đây, tất cả hỗn loạn thống khổ đều tan biến, tràn đầy trong lòng chỉ có dịu dàng.

“A Vũ.” Khúc Kiều gọi hắn, cười bảo, “Quãng đời còn lại của cậu, ta nhận.”

Mục Vũ nghi hoặc, đáp lại nàng bằng một nụ cười, hỏi, “Sao lời này nghe có chút quen tai thế nhỉ?”

“Ừm.” Khúc Kiều gật đầu, nắm lấy tay hắn, “Thể xác và hồn phách đều giao hết cho ta đi.”

Mục Vũ cả kinh, không dám chắc vào thứ mình vừa nghe thấy. Hơi lạnh trên tay nàng ấy vậy mà lại khiến cho lòng hắn như có lửa đốt thiêu thân, chỉ trong chớp mắt đã hun đỏ mặt hắn.

Khúc Kiều không còn sợ sệt chút nào nữa, nàng nghiêm túc chăm chú nhìn vào hắn, hỏi: “Không được sao?”

Ánh mắt nàng khiến người ta không thể lẩn tránh. Huống hồ, đâu có gì phải lẩn tránh?

Mục Vũ mỉm cười, khẽ đáp lại: “Vốn là dành cho nàng mà …”

Khúc Kiều cười, nghiêng người, tựa đầu vào vai hắn. Nàng nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười thổ lộ: “Làm sao bây giờ … thật là muốn nở hoa mà …”

“Hửm?”

Mục Vũ không hiểu, Khúc Kiều cũng không trả lời, chỉ nhoẻn cười.

Hai người đều không nói gì, chỉ có tiếng nhánh cây cành lá khẽ khàng rung động, vang lên tiếng xào xạc nho nhỏ …



Dưới chân núi, Toàn Cung dẫn các đệ tử đi tuần tra, chợt nghe thấy tiếng cành lá đung đưa. Nàng ta quay đầu, ngay lập tức trông thấy cây cối khắp núi đều tỏa ra luồng ánh sáng lấp lánh, đong đưa trong gió, lung linh tỏa sáng. Dường như còn có mùi thơm ngọt của cỏ cây bay tới, thấm vào ruột gan.

Mọi người không khỏi kinh ngạc. Trong hàng ngũ đệ tử có người mở miệng hỏi: “Toàn Cung sư tỷ, đây … chẳng lẽ Khúc cô nương lại muốn tới gây trở ngại tới việc lập đàn của chúng ta?”

Toàn Cung cẩn thận quan sát, không hề phát giác ra ma khí, cũng chẳng nhận thấy bất kỳ nguy hiểm nào. Nàng ta cau mày, bảo: “Ta nghĩ là thuật Sâm la vạn tượng của cô ta xảy ra chuyện …” Nàng ta mang theo vài phần hậm hực, nói tiếp, “Hay là tẩu hỏa nhập ma.”

Lời này vừa nói ra, các đệ tử càng thêm lo lắng. Mạnh Giác đứng bên bật cười, nói: “Sư tỷ, vô duyên vô cớ nói mấy lời dọa người khác sợ thế này làm gì?”

Toàn Cung hừ lạnh một tiếng, cất bước rời đi. Mạnh Giác thật bất đắc dĩ, lắc đầu duổi kịp bước chân sư tỷ.

Mọi người còn chưa đi được mấy bước, đã gặp phải luồng sức mạnh áp bách ập tới.

“Là ma khí! Mọi người cẩn thận!” Toàn Cung hắng giọng hô.

Dòng khí đen như tấm lưới, chỉ thoáng chốc đã bủa vây khiến cho lòng người sợ hãi.

Toàn Cung gọi binh khí ra, lạnh lùng nhìn người đi từ trong đám khí đen kia ra.

Dáng người lả lướt, khuôn mặt quyến rũ. Tuy có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lại tàn nhẫn lạnh lùng tựa băng tuyết. Như vậy mới đủ để yêu ma kính sợ. Có thế mới có thể hủy thiên diệt địa.

“Lệnh chủ Cức Thiên …” Toàn Cung mở miệng, đè nén sự khiếp sợ trong lòng, nói, “Kỳ hạn ba ngày còn chưa tới, ngươi đến hơi sớm thì phải.”

Lệnh chủ nghe nàng ta nói, ánh mắt lại rơi vào quầng sáng chói lọi bao phủ ngọn núi.

Dưới tình hình như vậy, Toàn Cung vẫn không thể tìm ra được chút sơ hở nào của ả. Toàn Cung nắm chặt họa kích trong tay, lặng lẽ quay đầu liếc nhìn Mạnh Giác. Mạnh Giác hiểu ý, hơi chỉnh lại tư thế, có ý nghi binh, giúp Toán Cung đánh úp bất ngờ.

Đúng lúc này, lệnh chủ mở miệng nói: “Đúng là bổn tọa đến hơi sớm …”

Toàn Cung và Mạnh Giác nghe vậy, tạm hoãn thế công, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Tại sao lại vậy chứ?” Lệnh chủ thở dài, giọng nói nghe thật bất đắc dĩ, nhưng ẩn trong đó là oán độc, “Bổn tọa đã nói rất rõ rồi, vì sao lại không làm theo nhỉ???”

Lệnh chủ nói, mắt nhìn về phía nhóm Toàn Cung. Toàn Cung trông thấy ánh mắt hiểm độc của ả, chỉ cảm thấy không rét mà run.

“Thật sự là chọc tức người ta mà …” Lệnh chủ nói, “Một kẻ biết rõ đại nạn sắp tới vẫn không chịu nương nhờ bổn tọa. Một kẻ biết rõ người – yêu khác đường ấy thế mà vẫn cam nguyện sống chết cùng nhau. Các người xem, giờ hai kẻ đó vẫn có thể tâm ý tương thông, lưỡng tình tương duyệt … Thế này làm sao có thể khiến cho người ta không tức giận được?” Lệnh chủ nói tới đây, đột nhiên nở nụ cười, “Nhưng mà dẫu sao thì thời gian một ngày quá ngắn ngủi, chỉ e bọn họ không thể nào cam tâm được. Dục do tình sinh, u mê đổi tính, có lẽ chỉ một lát sau thôi là bọn họ sẽ thay đổi suy nghĩ, nguyện ý tiếp nhận ý tốt của bổn tọa cũng chưa biết chừng đâu.”

“Câm miệng! Chớ có nói hươu nói vượn!” Toàn Cung không còn lòng dạ nghe thêm một chữ nào nữa, cứng rắn cầm họa kích phi thân lên.

Nhưng đòn tấn công mau lẹ như vậy lại bị ả nhẹ nhàng tránh thoát. Toàn Cung cắn răng, lúc đang chuẩn bị tiếp tục ra chiêu chợt cảm giác phía hông nhẹ bẫng. Hồ lô màu đỏ chẳng biết tự lúc nào đã ở trong tay lệnh chủ.

“Phải rồi, chính là điểm này khiến cho người ta bực bội lắm mà.” Ngữ điệu của lệnh chủ vô cùng thản nhiên, nói tiếp chuyện vừa rồi, “Không phải là nên sớm tiếp nhận sao? Dù sao thì cũng chỉ có ma chủng mới có thể thành toàn cho bọn họ thôi mà… Aiz, các ngươi cũng thật là, vì sao cứ chậm rề rề, không mau giúp hắn một tay hả?” Ả nâng hồ lô lên, mở nắp, khẽ ngửi, cười nói, “Đúng rồi, có lẽ đứng trước sống chết, bọn họ có thể dễ dàng suy nghĩ kỹ càng hơn?”

Dứt lời, ả ném hồ lô đi, ra lệnh: “Sí liệt!”

(Sí liệt= rực cháy)

Tiếng nói vừa dứt, một thanh bảo kiếm lập tức hiện ra. Kiếm này dài chừng ba thước, đỏ ngầu như máu. Ngọn lửa bập bùng, tựa dây leo vòng quanh lưỡi kiếm, rực rỡ phát sáng. Chi nhìn qua thôi đã thấy đó là vật bất phàm rồi.

Bảo kiếm chém xuống, bổ hồ lô thành hai nửa. Lửa Thận trong hồ lô chỉ trong chớp mắt đã quấn lên thân kiếm, hòa làm một thể với ngọn lửa trên lưỡi kiếm.

Lệnh chủ mỉm cười, từ tốn niệm: “Tôi hỏa hoán kiếm. Thiên viêm phệ.”

( kiếm được tôi luyện (nhúng vào nước lạnh) sáng rực rỡ. Bầu trời bị cắn nuốt tới rực nóng. Lion: @@)

Trong nháy mắt, từ trên thân kiếm bắn ra vô số đốm lửa, tựa như mưa nhằm vào ngọn núi.

~

Tác giả: Chào mọi người, mình lại về rồi đây!

Lần này lại để cho mọi người chờ lâu, thực sự vô cùng ngại ngần …

Thực sự thì, ngay cả chính mình cũng không biết làm thế nào có thể khiến cho nữ chính thấy rõ lòng mình …

Trong lúc đó, có đọc mấy bộ manga shoujo, có lẽ là bị ảnh hưởng bởi nội dung truyện cho nên dẫn tới việc tình tiết bị phát triền thành ra thế này …_ :-)з” ∠ )_

Thực ra mình vẫn luôn kiên trì với suy nghĩ trong khi viết văn thì không được đọc tiểu thuyết, truyện tranh, phim truyền hình, bởi vì sẽ rất dễ bị ảnh hưởng …







Khụ khụ, tóm lại, phong cách của chương này có lẽ có hơi kỳ quặc một tẹo, hy vọng mọi người rộng lượng bỏ qua ~

Dưới này, xin tiết lộ cho mọi người suy nghĩ trong lòng của các sư huynh sư tỷ khi sư đệ Mục Vũ quyết định lên núi tự tử vì tình:

Toàn Cung: = 皿 =

Thanh Thương: TAT

Mạnh Giác: = 口 =

Lưu Chủy: =_=

Chính là vậy đó.

[Na Chích: đủ rồi nghe chưa!]

Khụ khụ, cuối cùng, xì poi chương sau:

Vai diễn của đám nấm cũng nặng lắm nhé!

Hoan nghênh mọi người tới xem!

~

Lion: mình nhớ là cái này phải chương sau nữa nữa cơ. #đừng để tác giả lừa lần thứ n.

p.s: chương này thiệt là muốn nở hoa (nếu có thể) vì bạn cây.

@ cô Trạch: cô xem thế này đã rõ chưa?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 25
Mưa lửa đổ xuống, chỉ trong chớp mắt đã đốt hết ảo ảnh. Thuật Sâm la vạn tượng bị phá giải, hoa cỏ rừng cây bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại cây dâu cổ thụ khổng lồ che trời.

Mục Vũ phát giác ra điều khác thường, lập tức kéo Khúc Kiều lại, che chở nàng ở sau lưng mình, nhíu mày nhìn cả bầu trời ngập trong lửa.

“Lửa Thận … kỳ hạn ba ngày còn chưa tới, sao Toàn Cung sư tỷ có thể …” Mục Vũ cực kỳ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, lẩm bẩm.

Khúc Kiều cũng nhìn về cơn mưa lửa, sắc mặt vẫn bình thản như trước. Nàng suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Đây không phải là lửa Thận của sư tỷ chàng đâu.”

Mục Vũ không biết vì sao nàng có thể khẳng định như thế, nhất thời cảm thấy nghi hoặc.

“Ta đã trông thấy lửa Thận của sư tỷ chàng.” Khúc Kiều giải thích, “Chủ thượng từng nói, chỉ có cảm xúc mãnh liệt mới có thể châm ngòi lửa này. Khi đó lửa Thận của sư tỷ chàng hóa thành ảo cảnh chiến tranh, là cực kỳ giận dữ. Nhưng nay lại là mưa lửa, ta cảm thấy không quá giống cô nương ấy. Dù sao thì cô ấy đã mắng ta dưới chân núi lâu như vậy, sao có thể dịu dàng như thế được?”

Sau khi nghe xong, Mục Vũ cau mày, giọng nói nhỏ hẳn đi: “Không phải Toàn Cung sư tỷ, vậy đó là …”

Lời hắn còn chưa dứt, một vài đốm lửa đầu tiên đã rơi xuống, đúng vào ngay bên cạnh cầu mây. Đám nấm vốn còn đang vây quanh cầu mây chơi trò chơi, thấy lửa đốt, tất cả đều hoảng sợ, líu ríu tản ra xung quanh. Chỉ trong nháy mắt dây mây bao quanh đã bị đốt hết sạch, lộ ra ma chủng bên trong, yêu tà như lúc ban đầu. Ma khí trải rộng ra, mục rữa mọi thứ xung quah nó.

Khúc Kiều nhìn thấy, vội cất bước tới, lòng nàng rối loạn chỉ muốn ngăn cản ma chủng kia tiếp tục hoành hành. Nhưng lần này, ma khí trở nên dày đặc khác thường, đã bao trong cầu mây nhưng vẫn có ma khí lọt ra.

Mục Vũ thấy thế, cũng tiến lên theo, khấu quyết ra lệnh: “Khởi đàn! Trấn!” Theo lời hắn, mặt đất thụt xuống khe rãnh, vẽ thành hình đạo đàn, dễ dàng trấn áp ma khí. Khúc Kiều lúng túng một lát rồi mới cuốn được ma chủng kia lại, bịt kín lại thành quả cầu mây.

Khúc Kiều nâng cầu mây lên, cười nói với Mục Vũ: “Đa tạ!”

Mục Vũ nhìn cầu mây trong tay nàng, vẻ mặt đương nghiêm trọng chợt thoắt biến đổi. Hắn dời ánh mắt đi, xoay người đối mặt với đống hộ giáp lúc trước vừa cởi xuống kia. Mục Vũ không nói gì, chỉ vẫy tay, hồ lô ẩn trong đống hộ giáp chợt bay lên, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Hắn khẽ niệm lời chú rồi ném hồ lô lên. Chỉ thấy hồ lô ổn định giữa không trung, mưa lửa ngợp trời như bị một lực vô hình dẫn dụ, dần hợp lại làm một, thu vào bên trong. Làm xong việc này, Mục Vũ mỉm cười nói với Khúc Kiều: “Có thể chống đỡ trong một lát.”

Khúc Kiều nhìn bình hồ lô treo lơ lửng giữa trời, lại cúi đầu nhìn cầu mây trong tay mình, mở miệng nói: “Có phải sẽ ngắn lắm không?”

Dáng vẻ tươi cười của Mục Vũ hơi khựng lại, hai đầu mày nhuốm vẻ buồn bã. Hắn cố che đậy vẻ áy náy, mỉm cười thú nhận: “Thuật Thận Diễm không phải sở trường của ta, chỉ là sẽ cố hết sức.”

Khúc Kiều vừa nghe liền biết ngay là hắn hiểu lầm, vội lắc đầu giải thích: “Không phải đâu, ta không trách chàng … chỉ là ta đột nhiên hiểu được vì sao chủ thượng lại để ma chủng lại, còn cho ta kỳ hạn ba ngày.”Nàng ngượng ngùng cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía hắn than, “Đúng là đêm dài lắm mộng, phức tạp quá!”

“Sao cơ?” Mục Vũ có hơi không hiểu.

Khúc Kiều cười, nói tiếp: “Chàng xem, ta vốn luôn thuận theo đại đạo thiên địa vạn vật, chẳng màng sinh tử. Nhưng trong một thoáng này, ta chợt cảm thấy, dường như thật ngắn ngủi …” Nàng nói tới đây, thoáng dừng lại, hỏi Mục Vũ, “Nếu như ta tiếp nhận ma chủng, chàng sẽ thế nào?”

Lòng Mục Vũ căng thẳng tuy nhiên câu trả lời lại cực kỳ dịu dàng ấm áp: “Ta thế nào cũng được, nàng không cần băn khoăn.”

Khúc Kiều khi có khi không tung hứng cầu mây trong tay, cười hỏi rằng: “Không trừ ma vệ đạo sao?”

Mục Vũ nhìn vẻ mặt tươi cười của nàng, hắn cũng không biết nàng đang nghĩ điều gì. Hắn bất đắc dĩ cười một tiếng, khe khẽ than thở: “Quả nhiên…”

“Quả nhiên gì cơ?” Khúc Kiều hỏi.

“Quả nhiên vẫn không thể đoán được trong lòng nàng đang nghĩ gì. Xem ra vẫn phải làm theo suy nghĩ mà trước đó ta đã ngẫm kỹ vậy: Ta sẽ làm những điều ta muốn, mặc kệ nàng.” Mục Vũ nói tới đây, giọng điệu biến đổi, thêm vài phần hài hước, “Thực ra biện pháp này rất tốt, hay là nàng cũng thử mặc kệ ta xem?”

Khúc Kiều mím môi cười nghe xong lời hắn nói, rồi cúi đầu nhìn cầu mây trong tay. Một lát sau, nàng ngước mắt lên, cười rạng rỡ bảo: “Được! Cứ quyết định như vậy!” Dứt lời, không đợi Mục Vũ kịp phản ứng, Khúc Kiều đã kéo tay hắn đi, “Chúng ta xuống núi!”

“Hả?” Mục Vũ thoáng kinh ngạc.

Khúc Kiều ngẩng đầu, nhìn về phía bình hồ lô đang thu mưa lửa, nói: “Lửa Thận này không phải do sư tỷ chàng đốt, cũng không phải của bất kỳ đệ tử Hỏa Thần nào khác. Đồng môn của chàng, tuyệt đối không làm trái với hứa hẹn. Vừa rồi ma chủng có những động thái khác lạ như vậy ắt có liên quan tới chủ thượng. Có lẽ lửa Thận này cũng là thủ đoạn của chủ thượng. Chúng ta xuống núi xem xem!”

Mục Vũ vẫn còn rất nhiều rối rắm trong lòng, trong phút chốc này có hơi ngơ ngác.

Khúc Kiều thấy hắn như vậy, cười bảo: “Ta biết chàng không muốn ta xuống núi. Bên trong này là những nhân tình ân oán, khúc mắc đúng sai, cong cong quẹo quẹo. Nhưng mà dù sao cũng vẫn phải tiến tới, việc nên làm rốt cuộc cũng phải làm thôi, huống hồ chàng còn bảo ta cứ mặc kệ chàng, cho nên … aiz, nói tóm lại thì ta muốn xuống núi đi xem thử xem.”

Khi những lời này chấm dứt, Mục Vũ đã sớm không còn sức ngăn cản. Hắn than nhẹ một tiếng, khẽ nắm lấy tay nàng, cất tiếng: “Được.”



Lại nói tới chân núi, chúng đệ tử Hỏa Thần giáo tận mắt chứng kiến mưa lửa đốt núi, lúc muốn ra tay ngăn cản lại không đề phòng một luồng ma chướng mạnh khủng khiếp cuốn tới khiến cho mọi người đều không thể cử động.

Khí đen giăng như tơ, bóng dáng yêu ma lảng vảng, phải có tới hơn trăm con. Còn có một vật cao lớn, trông như tháp nhọn, ẩn trong lũ yêu ma. Toàn Cung tập trung nhìn vào, nhỏ giọng than: “Ma cốt …” Lời này vừa dứt, mọi người đều không khỏi sợ hãi, nhưng không một ai có thể động đậy cả.





Lệnh chủ vẫn cực kỳ hào hứng, nói tiếp: “A, đúng rồi, hình như bổn tọa nói có hơi sai rồi. Không nên nói là Ngũ Âm Hỏa Thần, còn có một người không ở đây. Ha, bổn tọa vẫn còn có một ý tưởng nữa, để kể cho các ngươi nghe một chút nhé.” Ả mím môi cười, trong giọng nói lộ ra vẻ tàn nhẫn đáng sợ, “Sau khi Khúc Kiều tiếp nhận ma chủng, bổn tọa sẽ ma hóa cả kim nhụy bên trong cơ thể Mục Vũ. Từ đó, bổn tọa có thể dễ dàng sai khiến hắn. Ngày bổn tọa tấn công Hỏa Thần giáo, sẽ để cho hắn làm tiên phong … Haha, sắc mặt của Kiền Luật chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nữa.”

Toàn Cung bị lời này của ả chọc giận, cất lời phản bác: “Vọng tưởng! Sư đệ ta tuyệt đối sẽ không làm theo ý định của ngươi!”

“Thật sao?” Lệnh chủ cười, nhìn lên mưa lửa ngập trời, “Khúc Kiều là ân nhân cứu mạng của hắn, còn có cả ước hẹn chung thân với hắn. Nếu như còn niệm tình đồng môn, các ngươi vốn nên dốc toàn lực, ngăn cản bổn tọa, bảo vệ Khúc Kiều mới phải. Nhưng nay, các ngươi lại dùng lửa Thận đốt núi. Các ngươi nói xem, hắn sẽ nghĩ sao?”

“Ngươi – ” Giờ Toàn Cung mới hiểu được hàm ý ẩn trong hành động vừa rồi của ả, nhất thời uất giận khó nén nổi.

Lệnh chủ thấy nàng ta phản ứng như vậy thi vui sướng bật cười ha hả.

Lúc này, giọng nói lạnh nhạt của Lưu Chủy vang lên, “Bọn ta vốn đã quyết định tới kỳ hạn ba ngày sẽ châm lửa đốt núi, chuyện này nó đã sớm biết. Giờ chỉ sớm hơn một ngày, cũng không có gì quá mức hệ trọng. Nếu vì chuyện này mà phản bội sư môn, dấn thân vào ma đạo, chỉ có thể chứng minh nó ngu xuẩn mù quáng, không xứng làm đệ tử Hỏa Thần ta, càng không xứng được sư tôn yêu thương.”

Lời này vừa cất lên, sắc mặt lệnh chủ trầm xuống, ả lạnh lùng nhìn Lưu Chủy, “Hay cho câu ngu xuẩn mù quáng … Đây là đang “mắng khéo” bổn tọa chăng?”

Lưu Chủy cười khẽ đáp lại, nói với ả: “Nghe đồn lệnh chủ Cức Thiên cực kỳ am hiểu lòng người, nhưng lấy mánh khóe như vậy mà định lay động tâm trí của đệ tử Hỏa Thần ta thì cũng khó tránh khỏi buồn cười. Không chỉ vậy, chưa biết chừng Khúc Kiều cô nương cũng sẽ không thỏa tâm nguyện cho ngài đâu.” Lưu Chủy nói tới đây, vẻ mặt lộ ra nét khinh miệt, “Tính toán kỹ lưỡng lòng người khác, vậy mà chẳng được như ý. Đến lúc đó vẻ mặt của ngài chắc cũng đẹp mắt lắm.”

Lưu Chủy vừa dứt lời liền cảm thấy một lực ép từ trên xuống, ép chặt cả ngũ tạng. Đau đớn mãnh liệt quét qua khiến cho anh ta phun ra một ngụm máu.

Lệnh chủ mỉm cười, nói: “Hay! Hay cho mấy lời châm chọc khiêu khích của ngươi! Đáng lẽ ra bổn tọa nên chặn miệng ngươi lại trước mới phải!” Ả dứt lời, đang chuẩn bị hạ sát chiêu chợt nghe thấy tiếng gọi, vọng từ xa tới –

“Chủ thượng!”

Lệnh chủ nhận ra giọng nói này, tạm hoãn chiêu thức, chau mày nhìn theo tiếng vọng.

Người đến đương nhiên là Khúc Kiều. Nhìn thấy lệnh chủ nàng cười hân hoan, hành lễ, lại gọi một tiếng: “Chủ thượng.”

Lệnh chủ nhìn Khúc Kiều rồi liếc sang nhìn Mục Vũ cùng đi theo với nàng, mỉm cười, nói: “Tới đúng lúc lắm. Bổn tọa thấy nhóm đệ tử tiên tông này phóng hỏa đốt núi, đang định xử lý đây.” Lúc ả nói chuyện, ma chướng càng thêm dày đặc, mạnh mẽ áp chế tất cả đệ tử Hỏa Thần, không để cho ai bật lên một câu giải thích.

Mục Vũ thấy thế, đang định hành động, Khúc Kiều lại đi trước một bước, mỉm cười nói với lệnh chủ: “Chủ thượng, tại sao ở đây lại quấn thành một vòng tròn vậy?”

Lệnh chủ nghe vậy, quấn quấn sợi tóc quanh tay, thản nhiên đáp lại: “Câu hỏi này thật thú vị. Bổn tọa cũng không rõ nữa.”

Khúc Kiều thở phào một hơi, hai tay hợp lại, nhắm mắt cúi đầu. Chỉ một loáng sau, một luồng lực mãnh mẽ lan tỏa từ dưới lên trên, làm cho đất rung núi chuyển.

Lệnh chủ thấy thế, sắc mặt biến đổi, kinh ngạc hô: “Ngươi –”

Không để ả kịp nói xong, một tiếng vang thật lớn đã át đi giọng nói của ả. Mọi người đang muốn tìm hiểu tiếng động phát ra từ đâu chợt có cơn cuồng phong như nước thủy triều dâng, mang theo tuyết đọng trên núi xuống, mịt mờ che kín tầm mắt. Chỉ chốc lát sau, gió lặng tuyết rơi, chợt ngửi thấy mùi thơm ngọt lành tràn ngập khắp nơi. Đến khi mọi người có thể thấy được, tay Khúc Kiều đã mở ra, một khúc cây trắng tinh cực kỳ đẹp đang nằm trong lòng bàn tay nàng, tỏa ra một luồng ánh sáng rực rỡ.

Trong luồng sáng rực rỡ, Khúc Kiều cười cực kỳ dịu dàng. Nàng dâng khúc cây lên, nhìn về phía lệnh chủ, cung kinh nói:

“Mộc tủy ở đây, xin chủ thượng vui lòng nhận cho.”

~

Tác giả: chào mọi người!

Đúng!

Mình lại trở về!!!

Khụ khụ khụ, lâu lắm mới đăng chương thật là vô cùng xin lỗi, thật sự thì … mặc dù nghĩ tới việc thực ra sau khi cho đám nấm xuất hiện rồi dong dài một hồi là có thể viết được kết thúc hoàn mĩ tốt đẹp nhưng không biết vì sao mà cho dù xử lí thế nào cũng đều có cảm giác nhân vật sụp đổ, nội dung câu chuyện thật kỳ quặc …

Cho nên ấy mà, ngừng lâu như thế thật sự là bởi vì vướng mắc với truyện. Tuyệt đối không phải vì chơi game đâu. Thực không dám giấu diếm, bởi vì mình phát hiện ra chút trục trặc cho nên chỉ cần bật trò chơi lên là màn hình lại đen xì … = =

[Na Chích: Ngụ ý, không đen xì là sẽ chơi ngay đó…]

[Hồ Ly: …]

Khụ khụ, tóm lại có thể viết thêm được chương mới thế này là mình đã ổn rồi.

Như mọi người đã chứng kiến, chương này từ “phần diễn của đám nấm cũng rất nặng” đã biến thành “cõi lòng của lệnh chủ dường như sụp đổ” … khụ khụ khụ, mình thực sự xin lỗi đám nấm … mình sám hối …

[ Lệnh chủ: Mi cmn rửa sạch sẽ cái cổ cho bổn tọa!]

[Hồ Ly: …]

Cuối cùng ~

Xì poi chương sau!!!

Vai diễn của đám nấm cũng nặng lắm nhé!

Lần này chắc chắn sẽ không phụ lòng đám nấm nữa !!! Gào!!!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 26
“Mộc Tủy ở đây, xin chủ thượng vui lòng nhận cho.”

Câu nói này, dịu dàng cung kính, vậy mà lại như sấm dội bên tai, chấn động lòng người. Mọi người đều kinh ngạc, lo sợ, nghi hoặc đến mức không một ai thốt nổi lời nào.

Lòng Mục Vũ vừa sợ vừa đau, thầm muốn gọi nàng nhưng tiếng nói cứ tắc nghẹn trong cổ họng, làm thế nào cũng không phát ra được. Đây chính là cái gọi là “quyết định” của nàng, tự tước đi mộc tủy, hai tay dâng lên … Nghĩ tới những lời hắn đã nói vừa rồi, giờ như trở thành bụi gai quấn chặt lấy hắn, xoắn xuýt đau đớn.

Khúc Kiều không hề chú ý tới mọi người, sự chú ý của nàng chỉ đặt trên người lệnh chủ. Thấy lệnh chủ lần lữa không nhận mộc tủy, nàng cười cất tiếng gọi: “Chủ thượng?”

Lệnh chủ nhìn Khúc Kiều, bật cười, nói: “Được, bổn tọa chưa bao giờ thấy qua kẻ nào như ngươi, coi như đã mở rộng được tầm mắt …” Ả từ tốn liếc nhìn toàn thể con người xung quanh đây, tiếp tục cất lời, “Ngươi cho rằng dựa vào mộc tủy này, bổn tọa sẽ bỏ qua cho bọn chúng?”

Khúc Kiều nhìn mộc tủy trong tay, cười đáp: “Chủ thượng hiểu lầm rồi, ta tự hiến mộc tủy, chỉ vì báo ân.”

Lệnh chủ nghe thấy câu này liền đáp: “Trả lại ân cứu mạng của bổn tọa rồi vạch rõ ranh giới với Cức Thiên phủ?”

Khúc Kiều ngượng ngùng cười một tiếng, gật đầu.

Lệnh chủ thấy nàng phản ứng như thế, lắc đầu than: “Khúc Kiều ơi Khúc Kiều, ngươi có từng nghĩ, bổn tọa cũng không vui gì mà thành toàn cho ước vọng làm người của ngươi?”

Khúc Kiều nghe vậy, chỉ đáp rằng: “Chủ thượng không cần thành toàn cho ta. Ta chỉ làm những chuyện cần làm, như thế đã là trọn vẹn rồi.”

Lệnh chủ lại nở nụ cười, lời nói cất ra bởi vì tiếng cười mà có phần run rẩy: “Hay cho từ “trọn vẹn”. Vậy bổn tọa sẽ để cho ngươi chứng kiến xem cái gì mới gọi là “trọn vẹn” của bổn tọa.”

Dứt lởi, ả vụt lên trước, cầm lấy mộc tủy trong tay Khúc Kiều. Mộc tủy vừa vào trong tay ả lập tức có khí đen vờn quanh, chỉ trong chớp mắt đã tiêu diệt hết vầng sáng rực rỡ. Ả nắm một đầu mộc tủy, khẽ vung một cái. Chỉ thấy khí đen như dao, chỉ trong nháy mắt đã vót mộc tủy thành hình kiếm.

Trông thấy vụn gỗ rơi xuống như bông tuyết, Khúc Kiều chợt cảm thấy đau nhức khủng khiếp xâm lấn cơ thể tựa như dao vót rìu chặt, chỉ trong thoáng chốc nàng đã không thể đứng vững. Trông thấy nàng sắp ngã xuống, Mục Vũ vội vã tiến lên, đỡ nàng vào lòng.

Lệnh chủ thấy vậy, cười khẽ, hỏi: “Giờ đã biết đau rồi sao? Có muốn đổi ý không?”

Khúc Kiều ngước mắt, nhìn ả, chỉ mỉm cười.

Lúc này vẻ vui sướng của lệnh chủ mới biến mát, trên mặt chỉ còn lại vẻ lạnh lùng tàn ác: “Đồ ngu.” Ả mắng một tiếng, kiếm gỗ trong tay đâm xuống mặt đất, trên thân kiếm gỗ mọc ra hàng ngàn nhánh cây. Nhánh cây trải rộng ra làm tan hết lớp tuyết. Chỉ trong nháy mắt, lá xanh đâm ra, nụ hoa kết thành, hoa nở nối tiếp. Cảnh đông vắng lặng thê lương chợt biến chuyển thành cảnh xuân tươi đẹp. Lệnh chủ đứng trong vạn hoa, giơ tay ra lệnh, “Tang lâm hóa vật. Sâm la loạn”. Lúc tiếng nói vang lên, vạn hoa lập tức khô héo. Dười bùn đất, ngàn vạn vật sống, giãy dụa trồi lên.

Chứng kiến những thứ chui từ dưới đất lên, trong hàng ngũ đệ tử Hỏa Thần chợt có người bật thốt tiếng kêu – đó là hàng trăm hàng ngàn cỗ thi thể, có ma vật dữ tợn, có thân người bị hủy. Có thứ đã mục thành xương, có thứ máu thịt vẫn còn. Nhất là những thi thể vẫn còn hình hài, khiến cho người ta trông thấy mà giật mình kinh hãi. Quần áo mặc trên người mặc dù đã tả tơi nhưng vẫn có thể nhận ra: áo quần màu đen, hộ giáp tinh luyện, chính là trang phục của Hỏa Thần giáo. Chỉ có khuôn mặt là cần một chút thời gian để nhận ra. Dây leo tựa như vật sống, quấn tầng tầng lớp lớp lên tất cả các thi thể, sau đó mọc ra tứ chi, nặn thành xương thịt. Không cần biết đã chết bao lâu, tất cả thi thể đều sống lại tựa như ma vật.

“Khốn kiếp!” Toàn Cung không thể nào kiềm chế, cố chịu đựng cơn đau do ma chướng áp chế, cáu kỉnh chửi bới.

Lệnh chủ khinh miệt liếc qua, búng tay nhẹ một cái, lạnh nhạt lên tiếng: “Giết.”

Chỉ một lát sau, tiếng gào thét rung trời vang lên, kinh hoảng lòng mọi người. Trông thấy ma vật sắp xông tới, Mục Vũ gọi binh khí vào tay, chuẩn bị nghênh địch. Đúng vào lúc này, hắn chợt thấy khuỷu tay nhẹ bẫng, người trong lòng dường như mất đi trọng lượng. Mục Vũ vội cúi đầu nhìn xem, lập tức trông thấy Khúc Kiều đã sớm hôn mê, không thể cảm nhận được hơi thở. Vào thời khắc mà hắn đang lo lắng căng thẳng chợt cảm thấy có vật gì đó leo lên đầu gối mình. Hắn giật mình, thứ kia đã vững vàng đứng trên đầu gối hắn, là một cây nấm nho nhỏ. Cây nấm ngước đầu lên nháy mắt, bàn tay nhỏ bé khua khua với hắn. Mục Vũ nhất thời hoảng hốt, cũng không biết nên làm sao cho thỏa. Đợi tới lúc hắn chuẩn bị đáp lại thì những tia sáng ban mai đã phá vỡ đêm đen, gió sớm thoảng qua thổi cơ thể nhỏ bé kia hóa thành bụi bay đi, tan biến không còn hình bóng.

Bình mình ló rạng …

Chẳng biết tại sao, trong lòng Mục Vũ lại cực kỳ bình lặng. Tất cả kinh hãi lo lắng đến phát đau đều như bụi kia bay đi mất. Hắn không tự chủ buông lỏng tay cầm đoản giáo, ôm chặt Khúc Kiều thêm một chút, hai mắt nhắm lại.

Kết quả thế này đã sớm nằm trong dự liệu, cần gì chống cự … có lẽ, đây đã là trọn vẹn…

Nhưng mà, sau một thoáng giãy dụa vứt bỏ tất cả, cái “trọn vẹn” hắn chờ đợi lại rề rà không đến. Sau một chốc, tiếng gào thét xung quanh như bị vùi chôn trong vắng lặng, chợt nghe thấy tiếng lệnh chủ tức giận quát mắng: “Đồ không biết sống chết, lại dám cản trở bổn tọa!”

Lòng tràn đầy hoài nghi thôi thúc Mục Vũ mở mắt ra. Lọt vào trong tầm mắt là một khung cảnh trắng như tuyết. Chỉ trong một lát ngắn ngủi, rừng núi lại như bị tuyết bao phủ, trùm lên những ma vật kia đều là bông trắng. Mục Vũ đương nhiên cũng không hiểu vì sao, sau khi nhìn kỹ, lưng hắn chợt lạnh lẽo, sinh lòng sợ hãi.

Những bông trắng kia ấy vậy mà lại là vật sống! Chúng chui từ dưới đất lên, phủ lên vạn vật. Như tơ như nhung, lan tràn thành cụm. Vật này dính vào người liền chăng tơ trói thành kén, dù cho ma vật có hung hãn cũng không thể làm gì.

Lệnh chủ đã sớm giận không kiềm nổi, lúc đang chuẩn bị xuất chiêu, tơ trắng dày đặc theo gió bay tới, đánh thẳng về phía ả. Ả không biết rõ vật này, chỉ lùi lại một bước, giơ tay vẩy gió, phủi đi tơ trắng. Tơ trắng nhẹ nhàng bay xuống, rồi không có động tĩnh gì nữa. Lệnh chủ nhíu chặt mày, gọi bảo kiếm “Sí liệt” không ngừng đánh trả, mở miệng ra lệnh: “Thiên viêm …”

Ả còn chưa kịp đọc xong lời chú, cả ngọn núi đột nhiên chấn động, trong nháy mắt, vô số tơ trắng tuôn ra từ dưới đất, như nước thủy triều dâng, trào lên cắn nuốt.





Vừa thấy vật kia, lệnh chủ bật ra tiếng cười lạnh, quay đầu liếc nhìn Khúc Kiều vẫn đang hôn mê không tỉnh, lại lạnh lùng nhìn Mục Vũ: “Thì ra còn nuôi vật này … trái lại cũng có mấy phần thú vị đó.”

Mục Vũ ngước mắt nhìn sang, thứ bị móng vuốt dây leo móc ra là một cây nấm trắng nõn nho nhỏ. Có lẽ bởi vì phải phơi mình dưới ánh mặt trời, cây nấm dần dần teo lại, mục nát, từ từ nhập về với đất.

“Nấm …” Mục Vũ lẩm bẩm gọi một tiếng, trong lòng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trên gương mặt lệnh chủ xuất hiện vẻ khoái trá, ả nâng kiếm chĩa vào ấn đường Mục Vũ, hỏi: “Còn viện binh nào nữa? Kêu ra đây cho bổn tọa thấy nào.”

Mục Vũ nhíu mày, giơ tay đẩy mũi kiếm đi, ra lệnh: “Xung!”

Đoản giáo nghe theo theo lệnh, đâm thẳng vào lệnh chủ. Khoảng cách như vậy, uy thế nhường đó, vậy mà lệnh chủ chẳng thèm lảng tránh. Mũi nhọn cách mặt ả một tấc liền dừng lại, tựa như bị một sức mạnh vô hình ngăn cản. Lệnh chủ mỉm cười, nói: “Sao? Lúc này lại muốn phản kháng rồi ư? Ngươi thật sự cho rằng mình có thể là đối thủ của bổn tọa?” Ả nói, giơ kiếm gỗ trong tay lên, “Mộc tủy này, gắn kết với tính mạng nàng ta, là nguồn gốc pháp lực của nàng ta, ngươi biết nó có ý nghĩa như thế nào phải không?” Nói tới đây, khóe môi ả khẽ cong lên, mang theo vài phần giễu cợt, lả lướt gọi, “Kim nhụy.”

Hai chữ này vừa cất lên, Mục Vũ chỉ cảm thấy cơ thể cứng đờ, không thể nào cử động. Nơi lồng ngực, ánh vàng rực rỡ mơ hồ lộ ra dưới da thịt kéo theo cơn đau không thể hiểu rõ. Hắn thét lên một tiếng đau đớn, cắn răng nuốt xuống tiếng rên, hết sức nhẫn nại.

Lệnh chủ bật cười, lên tiếng: “Hiểu rồi chứ?” Ả cúi người, nâng cằm Mục Vũ lên, “Haha, bổn tọa sẽ ma hóa Kim Nhụy của ngươi. Từ nay về sau ngươi đều phải nghe bổn tọa …”

Mục Vũ trợn mắt trừng ả, không muốn nhiều thêm một lời nào.

Lệnh chủ càng thêm khoái trá, lúc đang định tiếp tục thì phải đột ngột dừng lại. dáng vẻ tươi cười của ả hơi khựng lại, đứng dậy quay đầu, mắng: “Đáng chết!”

Cơn đau nơi lồng ngực Mục Vũ nhất thời dừng lại, hắn cũng nhìn theo tầm mắt của lệnh chủ thì trông thấy ma cốt tháp được yêu ma vây quanh đều bị lớp lớp tơ trắng quấn lấy, sớm đã không còn dáng vẻ vốn có. Lúc này, trong nhóm đệ tử Hỏa Thần, có người hô lên: “Ma chướng bị phá rồi!”

Theo một câu này, chúng đệ tử ào ào đứng dậy, gọi binh khí ra, hỗn chiến với đám yêu ma. Tiếng nói trong trẻo của Toàn Cung vang lên rõ ràng trong đó, “Sí diễm ảo thị!”

Trong nháy mắt, ngọn lửa sáng rực, hóa thành cảnh chiến tranh bi tráng. Lệnh chủ bị lửa Thận cuốn lấy, nhất thời không cách nào thoát thân. Lợi dụng khe hở này, Toàn Cung phi thân tới, kéo Mục Vũ dậy, trách mắng: “Còn ngẩn ngơ cái gì! Mau đưa Khúc cô nương đi!”

“Sư tỷ …” Mục Vũ nhìn Toàn Cung, hắn không biết vì sao mình lại nảy sinh lòng do dự này.

Toàn Cung thấy hắn như thế, thì đẩy mạnh hắn, lạnh lùng quát: “Đi!”

Một tiếng này khiến cho lòng Mục Vũ căng thẳng. Hắc lắc đầu nói: “Để đệ cản ở phía sau …”

Lời hắn còn chưa dứt, Toàn Cung đã lạnh lùng ngắt lời: “Đã rời khỏi sư môn, há còn tư cách cản ở phía sau?” Trong lúc nói chuyện, nàng ta trông thấy lệnh chủ dần thoát khỏi lửa Thận, lập tức gọi binh khí ra, tấn công ngay, không để ý tới Mục Vũ nữa.

Mục Vũ đang định cứu trợ thì bị kéo lại. Hắn quay đầu lại liền trông thấy vẻ mặt nghiêm trang của Thanh Thương, nàng yên lặng nhìn hắn. Thanh Thương cũng không nói thêm điều gì, chỉ cúi đầu nói một tiếng: “Đi.”

Đã thế này, Mục Vũ không thể nào cự tuyệt, để mặc Thanh Thương kéo hắn rời đi.

Ở phía trước, một nhóm đệ tử Hỏa Thần đang chém giết với yêu ma. Trông thấy Thanh Thương kéo Mục Vũ tới, mọi người quây thành một con đường để cho hai người họ xuyên qua.

Rời khỏi cuộc chiến, nắng sớm chiếu tỏ, rọi sáng đoạn đường bằng phẳng, Mục Vũ lại không có lòng dạ nào nhìn về con đường phía trước, mong muốn trong lòng, chỉ có quay đầu lại.

Sau lưng, lửa Thận bốc lên ngợp trời, sinh ra ảo giác. Trong đó có tơ trắng như nhung, mênh mông như tuyết, dần dần xóa nhòe tầm mắt hắn …

~

Tác giả: khụ khụ ~

Chào mọi người, mình lại trở về! Gào ~~~

Xem xong chương này, nhất định mọi người đã phát hiện, thực ra đám nấm là những nhân vật phụ rất quan trọng đó! Ừ!

Mà tuyệt chiêu của đám nấm, như mọi người đã chứng kiến, đó chính là—nấm mốc!

[Na Chích: Cái quỷ gì vậy! Bẩn thỉu quá!!!]

Khụ khụ, được rồi, để mình giải thích nhé!

Đã tới giờ phổ cập kiến thức khoa học!!! Xin mời baidu bà bà! [đừng hỏi mình vì sao lại là baidu bà bà, bởi vì google bị cấm rồi…]

Gào!!!

Nấm:

Quả thể:

Hệ sợi:

Nấm mốc:

(chi tiết xin liên hệ google bà bà vì ở Việt Nam google không bị cấm. Hì hì, thực ra là mình làm biếng đó, có đọc qua cho hiểu còn cắt ghép cho phù hợp với đoạn của tác giả thì mình lười làm quá, các bạn tra trên mạng nhé. :])))

Giải thích đến đây, đáp án đã được miêu tả cực kỳ sinh động!

Không sai đâu, đám nấm chính là nấm ký sinh dưới phần lá rụng của Khúc Kiều, bởi vì hấp thụ phần pháp lực còn sót lại trong lá mà tiến hóa trở thành yêu tinh. Có đủ năng lực và tập tính của loài nấm. Bình thường như Khúc Kiều thấy chỉ là phần “Quả thể”, phần thân thực sự chính là hệ sợi có thể phân giải rất nhiều động thực vật. Chậc chậc ~~~

[Na Chích: Nói nửa ngày còn không phải là “nấm mốc” sao!]

[Lệnh chủ: Bổn tọa thế mà lại thua vì một chiêu ngu xuẩn tới cỡ này sao!!!]

[Hồ Ly:…]

Khụ khụ, cho dù thế nào, chân tướng chính là như vậy ~

Dưới đây, xì poi chương sau!!!

Thật sự cho rằng tiên tông dễ ức hiếp lắm sao?! – Vĩnh Thánh Thiên tông.

~

Lion:

Phần giải thích của tác giả có thể được gói gọn trong một đoạn này: (nguồnbachkhoatrithuc.vn) cái mà chúng ta thường gọi là nấm mới chỉ là một phần nhìn thấy được của cây nấm mà thôi, đó là một dạng tựa như quả của cây, thường có cấu tạo bao gồm một cái chân và một cái mũ. Phần chủ yếu của cây nấm nằm ở dưới lòng đất hoặc trong thân gỗ, nơi cây nấm đó mọc lên, đó là một hệ thống những sợi gọi là sợi nấm.

Chương này đám nấm đã bộc lộ skill bí mật của mình, chính là mốc, làm thối rữa các vật bị nó bám lên. Còn một điều nữa, nếu các bạn để ý ở đoạn cuối sẽ nhận ra ngay. Nếu không, đến chương 27 sẽ rõ. :v

Làm xong chương này mình thấy cạn lời quá, cả về lời văn miêu tả trong chương này và mợ Hồ Ly. 1 là không biết chuyển ngữ thế nào, 1 là hết nói nổi về bả rồi.

À, còn một chuyện nữa, từ chương sau sẽ có một vài bác cameo bên “Gió xuân vô tình” xuất hiện. Nếu các bạn đã đọc truyện đó thì sẽ dễ hiểu hơn, còn không thì cũng chẳng sao.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 27
Đây có lẽ là lần thứ hai Khúc Kiều nằm mơ. Trong mơ, khung cảnh rừng núi cực kỳ u ám, những tia sáng vốn luôn tràn ngập không hiểu vì sao lại biến mất, ngay cả hương thơm ngọt lành và bầu không khí ấm áp cũng chẳng thấy đâu. Vào lúc nàng còn đang ngơ ngác, chợt thấy một đốm sáng lóe lên, một cây rồi một cây nấm chui ra từ dưới đám lá rụng, vui vẻ vây quanh nàng. Nàng cảm thấy an tâm hơn hẳn, ngồi xổm xuống, giơ tay định nâng một cây nấm lên.

Nhưng cây nấm lại nhẹ nhàng nhảy ra, chúng nó nhìn nàng mở lòng bàn tay ra, chỉ lắc đầu, sau đó vung bàn tay nhỏ bé như muốn dẫn đường cho nàng. Nàng gật đầu, mỉm cười đứng dậy, đi theo chúng nó. Con đường phía trước khúc khuỷu, đốm sáng cũng uốn lượn theo, lại không biết dẫn tới nơi nào …

Trong hoảng hốt, nàng dần dần hồi tỉnh lại, lập tức nghe thấy tiếng nói ấm áp của Mục Vũ, hắn gọi nàng: “Khúc Kiều?”

Khúc Kiều mở mắt ra liền thấy mình đang nằm trong lòng Mục Vũ. Tư thế này, dường như đã từng trải qua: Đầu nàng ngả vào vai hắn, người được ôm trọn trong khuỷu tay hắn. Hắn gập đầu gối lên, vừa đủ để đỡ lấy hông nàng … Bình yên thoải mái, giống y như trong trí nhớ của nàng vậy.

Thấy nàng tỉnh lại, Mục Vũ mỉm cười, nói với nàng: “Cuối cùng nàng cũng tỉnh.” Hắn nói, bưng một bát sứ lên, đưa tới bên môi nàng, “Uống nước đi.”

Giọng hắn có hơi khàn khiến cho Khúc Kiều thoáng lo lắng. Mặc dù nàng muốn hỏi nhưng lại không tiện từ chối bát nước đã kề sát bên môi. Nàng chỉ đành tạm nuốt lời muốn nói, uống trước một ngụm. Nước trong, hơi lạnh, cực kỳ ngọt, chỉ mới một ngụm đã thấm vào toàn thân, xoa dịu tất cả đau đớn. Nàng thoáng kinh ngạc, cười hỏi: “Đây là gì vậy? Uống ngon thật.”

“Là vân chi cam lộ thêm cả nước suối tiên.” Mục Vũ cười, đáp lại nàng.

“À, khó trách.” Khúc Kiều cười, nói, “Uống rất rất ngon, chàng nếm một ngụm này.” Nàng nói tới đây, giơ tay nhẹ nhàng đẩy chén lên cao.

Mục Vũ biết ý tốt của nàng, mỉm cười gật đầu. Hắn bưng bát sứ lên, nhưng chỉ khẽ nhấp môi, làm như vẻ đã uống rồi, khen: “Đúng là rất ngon … nào, uống nốt chỗ còn lại đi.”

Khúc Kiều cũng không nhiều lời nữa, nàng uống hết theo lời hắn nói. Nàng cảm thấy khỏe hơn rất nhiều nên muốn thử đứng dậy xem. Nhưng nàng mới chỉ hơi cử động một chút đã cảm thấy tứ chi mềm nhũn, một chút sức lực cũng không có.

Mục Vũ thấy nàng như vậy, khuyên nhủ: “Căn cơ của nàng đã bị hủy, đừng nên cố sức quá.”

“Đúng vậy …” Khúc Kiều ngượng ngùng cười hỏi, “Phải rồi, chủ thượng, cô ấy … sau đó thế nào?”

Mục Vũ nghe nàng hỏi nên kể tóm lược mọi chuyện cho nàng nghe. Khúc Kiều nghe xong, chợt nhớ tới giấc mơ vừa rồi, lòng tràn đầy thương cảm, lộ ra mấy phần âu sầu. Mục Vũ trông thấy, dù muốn an ủi nhưng lại không biết nên nói gì cho phải, sau khi trải qua quá nhiều chuyện, hắn cũng cảm thấy rầu rĩ, trong phút chốc đó cũng trầm mặc theo. Khúc Kiều phát giác bầu không khí quá yên lặng nên vội mỉm cười, khuyên nhủ: “Cho dù như thế nào, cứ thoát hiểm an toàn là tốt rồi.”

Mục Vũ nghe thế thì mỉm cười đáp lại nàng: “Ừ.”

Khúc Kiều trông mặt hắn tiều tụy, đúng lúc định hỏi thăm thì một đệ tử Hỏa Thần giáo đi nhanh tới, cất lời thưa: “Sư huynh, chúng ta nên đi thôi.”

Mục Vũ đáp ừ, ôm Khúc Kiều đứng dậy rồi đi cùng với người đệ tử kia nhập vào cùng mọi người.

Cách đó không xa, Thanh Thương đang chỉ huy mọi người thu dọn đồ đạc. Thấy Mục Vũ và Khúc Kiều đi tới, Thanh Thương giơ tay ra hiệu dừng lại rồi tiến lên chào, ân cần hỏi thăm: “Khúc cô nương tỉnh rồi.”

Khúc Kiều nhoẻn cười, gật đầu với nàng ấy: “Ừm.”

Thanh Thương khẽ nhếch khóe môi, sự vui vẻ trong đó rất nhạt. Nàng ấy không nhiều lời nữa, nói với Mục Vũ: “Chuẩn bị lên đường thôi.” Không đợi Mục Vũ đáp lời, nàng đã xoay người đi về hướng mọi người, căn dặn chuyện lên đường.

Đã gần tới hoàng hôn, không khí càng lạnh thêm, dường như còn có vài bông tuyết lất phất. Mọi người lẳng lặng lên đường, đi rất nhanh không hề nói một lời. Khúc Kiều cảm thấy bầu không khí cực kỳ nặng nề quấn lấy, đè ép khiến cho người ta không thở nổi. Nàng ngước mắt nhìn về phía Mục Vũ, trông thấy hắn đang khẽ chau mày, dường như trong lòng đong đầy tâm sự. Nhưng sau khi phát hiện ra ánh mắt của nàng, hắn lại cúi đầu, nhếch môi lên, mỉm cười như thường. Dáng vẻ tươi cười này càng khiến cho Khúc Kiều bất an. Nàng đang nghĩ xem nên hỏi như thế nào, bỗng phát hiện ra một việc: đệ tử Hỏa Thần, dường như ít đi rất nhiều…

Khúc Kiều cố gắng quay đầu, nhìn khắp xung quanh một vòng. Rồi sau đó, nỗi bất an lập tức trở thành cơn ớn lạnh rùng mình, thấm vào sâu trong cơ thể nàng. Nàng nghĩ rất lâu, mới cúi đầu xuống hỏi Mục Vũ: “A Vũ … Sao không thấy Toàn Cung cô nương, cả hai vị sư huynh của chàng nữa?”

Mục Vũ nghe nàng hỏi vậy, cũng chỉ cười đáp lại, không trả lời.

Tiếng cười này, không hiểu sao lại đem tới cảm giác đau lòng. Khúc Kiều không khỏi sợ sệt, không dám cũng không muốn hỏi thêm câu nào nữa.

Sau một lúc lâu, Thanh Thương đi đằng trước dừng bước lại, lùi tới bên cạnh Mục Vũ, nhỏ giọng bảo: “Sắp tới Lục Hư Thánh Sơn, đệ dẫn theo vài đệ tử, đưa Khúc cô nương đi trước.”

Mục Vũ gật đầu, đang lúc chuẩn bị rời đi, chợt nghe thấy tiếng vũ khí sắc bén xuyên qua không trung sượt tới gần. Chúng đệ tử cũng nhận ra nên đều nâng cao đề phòng. Một cây rìu dài phóng vụt tới, như mũi tên bắn về phía mọi người. Nàng ấy nhíu mi lại, nhìn lưỡi rìu có dính vết máu rồi nói với Mục Vũ: “Đi mau.”

“Còn muốn đi đâu?” Giọng nói của lệnh chủ vẫn kiêu căng như trước, giành việc lên tiếng trước.

Tất cả mọi người đều không dám động, đều ở trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón địch. Trong sương chiều, lệnh chủ mỉm cười, thong thả bước tới. Sau lưng ả, vô số bóng ma lảng vảng, không thể khinh nhờn.

“Đuổi theo rồi đuổi theo, bổn tọa đã ngán lắm rồi.” Lệnh chủ nói rồi giơ tay khẽ vung lên. Trong những bóng ma trùng điệp sau lưng ả, có hai người bị ném ra, lần lượt rơi xuống chân ả.

Tuy cách một khoảng nhưng mọi người đều trông thấy rõ ràng. Hai người kia, chính là Mạnh Giác và Lưu Chủy …

Trên mặt lệnh chủ tràn đầy vẻ khoái trá, ả cười chế giễu: “Ngũ Âm Hỏa Thần cũng có chút bản lĩnh đấy, chỉ là động tác của hai tên này chậm hơn nhiều so với con ả kia. Vì không để bổn tọa bắt làm tù binh, ả không tiếc lấy lửa Thận tự thiêu. Aizz, tiếc quá, vốn bổn tọa còn muốn luyện thi thể ả thành ma vật, làm quà tặng cho Kiền Luật, giờ thì đến bụi cũng không còn dư lại …”

Lời này vừa nói ra, các đệ tử Hỏa Thần đều buồn giận đan xen, dường như đều không kìm nén được nữa mà muốn ra tay ngay lập tức.

“Được rồi, được rồi, bổn tọa cũng mệt mỏi …” Giọng điệu lệnh chủ mang vẻ lười nhác, “Giờ cho các ngươi một cơ hội. Trả lại người cho bổn tọa, bổn tọa cũng sẽ trả lại người của các ngươi, thế nào?” Khi đang nói chuyện, lệnh chủ đá đá người bên dưới, ả mang theo vẻ khinh miệt, vui vẻ bổ sung thêm một câu, “còn sống nhé.”

Suy nghĩ trong đầu Khúc Kiều đã sớm rối rắm vô cùng. “Người của bổn tọa” trong miệng lệnh chủ nói chắc chắn là chỉ nàng, nhưng nàng đã dâng lên Mộc tủy rồi mà, về lý mà nói thì đã kết thúc rồi, sao lệnh chủ vẫn phải cố chấp như vậy, còn bất chấp mà đưa ra loại điều kiện này … Đúng vậy, loại điều kiện như thế này, làm sao từ chối đây? Nàng không tự chủ nhìn về phía Mục Vũ, trông thấy vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, hoàn toàn không có nửa chút dao động nào.

Lúc này, Thanh Thương tiến lên trước, mở miệng trách mắng: “Bớt nói nhảm đi! Hỏa Thần giáo ta tuyệt không sợ chết đâu! Giờ ngươi muốn giết cứ giết, nhưng bảo chúng ta nhượng bộ thì đừng có mơ!”

Lệnh chủ nhướng mày, hỏi mỉa: “Ồ?”

Thanh Thương tháo hồ lô bên hông ra, hắng giọng ra lệnh: “Sí diễm ảo thị!”

Chỉ một thoáng sau, hoa rụng ngợp trời, đẹp không sao tả xiết.

“Xem xem động tác của ta nhanh hay chậm nhé.” Thanh Thương dứt lời, gọi binh khí ra tay, theo cánh hoa rụng mà phi thân lên.

Mọi người thấy thế, đều vùng lên trợ chiến. Không một chút do dự, không một chút khiếp sợ.





Nàng nghĩ tới đây, chợt thấy thoải mái hơn. Sau đó, cả đạo lý vì sao lệnh chủ cứ cố chấp không buông, nàng cũng ngộ ra …

Nàng bất đắc dĩ nở nụ cười, chậm rãi giơ tay lên, hướng về chỗ mọi người đang ác chiến, khẽ gọi: “Kim nhụy.”

Ngay vào lúc nàng gọi ra tiếng này, cơ thể lệnh chủ cứng đờ lại, không thể nào động đậy. Thanh Thương vốn đang khổ chiến, thấy khe hở như vậy nên không hề do dự, chém mạnh xuống. Nhát chém này, không hề nghiêng lệch, bổ thẳng một đường từ bả vai cho đến hông lệnh chủ. Thấy tình hình như vậy, đám ma vật lập tức gào lên khiến cho người ta kinh sợ.

Thanh Thương đánh trúng một đòn này, cảm thấy cực kỳ vui mừng. Chợt nghe thấy lệnh chủ bật cười, còn âm trầm đáng sợ hơn so với lúc trước.

“Cuối cùng cũng phát hiện ra sao …” Lệnh chủ nói, giơ tay đẩy cây thương đang mắc trong máu thịt mình ra. Thanh Thương định chém thêm nhát nữa, không ngờ sức của lệnh chủ quá lớn khiến cho nàng không thể cử động. Sau khi thương của nàng bị đẩy ra, miệng vết thương của lệnh chủ đâm chồi dây leo, chỉ trong chớp mắt đã nối liền kinh mạch, hàn gắn da thịt. Lòng Thanh Thương biết không ổn, đang định lấy lửa Thận ra đốt, thân hình lệnh chủ chợt nhoáng một cái, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Trong lúc mọi người còn kinh hãi, liền thấy lệnh chủ phi thân ra xa, hạ xuống trước người Mục Vũ.

Mục Vũ lùi xuống một bước, gọi đoản giáo ra tay, nhíu mày nhìn đối phương.

Lệnh chủ không để ý tới hắn, liếc nhìn Khúc Kiều nằm trong lòng hắn, hỏi: “Ngươi thực muốn đối địch với bổn tọa?”

Khúc Kiều ngượng ngùng cất lời, giọng nói tuy nhỏ yếu nhưng cực kỳ kiên định: “Chủ thượng, trong cơ thể của ngài có năm viên Kim nhụy của ta, ta vẫn còn có thể thao túng. Cho nên, xin ngài giơ cao đánh khẽ có được không?”

“Ngươi đã mất đi mộc tủy, dù có chút bản lĩnh nhưng còn có thể chịu đựng được bao lâu?” Lệnh chủ cười một tiếng, nói tiếp, “Ngươi cũng biết, bổn tọa vẫn luôn thương yêu ngươi, chỉ cần ngươi nhận sai, trở về bên cạnh bổn tọa, bổn tọa có thể bỏ qua chuyện cũ …”

Khúc Kiều lắc đầu, “Chủ thượng không phải là thương ta. Chẳng qua là ta còn sống trên đời thì còn có khả năng kiềm chế chủ thượng, rốt cuộc chủ thượng cũng không thể yên tâm. Hoặc là thu phục, hoặc là diệt trừ, đây mới là ý định của chủ thượng phải không?”

Lệnh chủ thở dài, nói: “Khúc Kiều, chuyện này không thể trách bổn tọa.” Ả dứt lời, xoay cổ tay, một khúc cây trắng nõn đã nằm trong lòng bàn tay.

Khúc Kiều không nói gì, chỉ nhỏ giọng gọi: “Kim Nhụy.”

Tiếng nói vừa vang lên, cơ thể lệnh chủ lại cứng đờ, cho dù có pháp lực thông thiên cũng không thể làm thế nào.

Lệnh chủ cười ngông cuồng, quát: “Được! Bổn tọa sẽ đấu với ngươi! Xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!”

Tình thế biến chuyển như vậy, lọt vào trong mắt tất cả đệ tử Hỏa Thần và đám ma vật, một lòng giết địch, bảo vệ chủ thượng, tất cả trộn vào nhau. Chiến cuộc lại nổ ra, chém chém giết giết, lửa Thận bùng cháy ngợp trời, đẩy lui bóng đêm.

Đối với Mục Vũ mà nói, chưa có một khắc nào có thể dày vò hắn như hiện tại. Hắn biết, cho dù là đồng môn của mình hay là Khúc Kiều cũng khó có khả năng sống qua trận này. Việc hắn có thể làm, chỉ có một …

Hắn đã quyết, cúi đầu nói với Khúc Kiều: “Xin lỗi.”

Khúc Kiều không biết vì sao hắn lại xin lỗi, lúc nàng định hỏi chợt nghe thấy hắn ra lệnh: “Xung!”

Đoản giáo rời tay, đâm thẳng vào lồng ngực lệnh chủ. Cơ thể lệnh chủ nghiêng ngả nhưng không hề đổ xuống. Ả ngước mắt nhìn về phía Mục Vũ, cười lạnh chết giễu: “Đồ không biết sống chết! Ngươi cho rằng ngươi có thể giết được bổn tọa?!”

Theo tiếng mắng đó, đoản giáo bị đẩy ra từng chút một. Chỉ thấy ánh sáng vàng tỏa ra từ trong ngực ả, chính là năng lực của Kim nhụy.

Mục Vũ cũng đoán được vậy nên lại tiếp tục mệnh lệnh: “Thận diễm!”

Ngọn lửa bùng lên, quấn lấy hai chân lệnh chủ mà leo lên, cháy rừng rực.

Lệnh chủ giận đến tột độ, lạnh lùng gào thét.

Tiếng thét này, cao mà bén nhọn, đinh tai nhức óc. Mục Vũ không nhịn được lùi về sau mấy bước, cố gắng trụ vững cơ thể.

Trong lửa đỏ, dáng vẻ lệnh chủ cực kỳ dữ tợn. Chỉ thấy khí đen dày đặc tuôn ra từ trong người ả, dần dần chôn vùi ngọn lửa, sinh ra vô số ma chướng. Trong nháy mắt, khí đen tràn ngập, ma chướng bao vây.

“Lũ các ngươi chỉ là đám kiến hôi! Chẳng xứng để bổn tọa động thủ?! Chỉ là mấy viên Kim nhụy, có thể làm gì được bổn tọa?! Khúc Kiều ơi, rốt cuộc thì ngươi cũng không phải là Tang Lâm, ngươi không có bản lĩnh này!” Lệnh chủ quát lên, cực kỳ ngông cuồng.

Khúc Kiều nghe lời này, chợt cảm thấy mất hết sức lực, có cả cơn lạnh thấy xương, dường như muốn nuốt chửng ý thức của nàng. Nàng biết, nếu như lúc này nàng ngất đi thì tính mạng tất cả mọi người trong đây đều khó giữ nổi. Nàng cắn môi, cố gắng duy trì tỉnh táo.

Ma khí tràn ngập, che khuất bầu trời. Trong lúc các luồng sức mạnh giao tranh, âm thanh ồn ào, giữa thời khắc hỗn loạn này chợt có cơn gió mát nổi lên, xua luồng chính khí trong trẻo tới.

Lúc mọi người ngẩng đầu lên, thấy giữa bầu trời cao có một con bạch long đang bay ở đó, tựa như trăng sáng. Tiếp sau là tiếng quát mắng vang lên, cực kỳ tức giận:

“Hay cho đám ma vật chán sống! Ngay trước cửa Vĩnh Thánh Thiên Tông ta cũng là nơi cho các ngươi giương oai sao?!”

~

Tác giả:

Khụ khụ khụ ~

Chào mọi người ~

Kể từ sau đợt mốc meo, cuối cùng mình cũng đăng được chương mới … hí hí hí hí ~~~

Chợt phát hiện thế mà lại không để chưởng môn “cạn chén” ( cạn chén = Kiền Bôi, đọc trẹo từ tên của chưởng môn Lạc “Kiền Hoài”) được lộ mặt, mình thiệt là có tội ….

Mình bảo đảm, chương sau lời thoại của chưởng môn “cạn chén” sẽ vượt quá ba câu!!!

[Lạc Kiền Hoài: có gọi đúng tên ta không thì bảo!!!]

[Hồ Ly: …]

[Na Chích: …]

À, chắc chắn vì mình không đăng chương thường xuyên nên nhất định mọi người đã quên nội dung trước đó rồi ~ như vậy, Kim Nhụy bên trong cơ thể lệnh chủ rốt cuộc đến từ đâu, mình xin ôn lại cho mọi người!!!



(chương 14)

Cô gái cười một tiếng, đáp: “Cũng không biết là cách đây bao lâu, cơ thể ban đầu bổn tọa sử dụng đã không thể chịu nổi nữa, nhưng lại không thể tìm được cơ thể hợp ý. Lần lữa lâu ngày, lúc bổn tọa cũng cảm thấy chán ghét, chợt gặp người này …” Lúc cô ta nói chuyện, giơ tay vuốt ve gò má mình, “Mặc dù chẳng có chút đạo hạnh nào, dáng vẻ trông cũng chẳng đáng yêu nhưng điều quan trọng là nàng ta có một loại năng lực kỳ lạ _” cô ta dừng một chút, nhấn mạnh từng chữ, “Cho dù có bị thương tới nhường nào cũng đều có thể hồi phục cực nhanh như cũ. Rất thích hợp để đoạt xá.”

(đoạt xá = cướp lấy cơ thể)

“Đoạt xá?” Khúc Kiều nghe thấy từ này, không khỏi hoảng sợ.

“Đúng vậy, đoạt xá …” Cô gái nhìn chăm chú, mỉm cười một tiếng, trong đó tràn ngập vui vẻ, “Sau khi đoạt xá, bổn tọa liền biết “năng lực” kia từ đâu mà tới.” Cô ta nói tiếp, “Trong cơ thể của nàng ta có một viên tinh nguyên của cỏ cây, hợp nhất với máu thịt trong cơ thể, giúp nàng ta sinh tồn. Vì vậy, cơ thể này mới có sức chịu đựng mạnh mẽ tới vậy, dùng rất bền. Bổn tọa thầm nghĩ, viên tinh nguyên huyền diệu như vậy, nếu có thể có nhiều thêm mấy viên chẳng phải sẽ tốt lắm sao? Vì vậy, bổn tọa liền lưu tâm tìm kiếm, không ngờ, còn có thật. Nhưng những viên tinh nguyên kia đều đã bị người khác dùng, khiến cho bổn tọa phải mất một chút thời gian mới tìm được tới đây …”

Đây chính là Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà ~~~

[ Na Chích: bẩn tính …]

Khụ khụ khụ, xem xong chương này, nhất định mọi người sẽ phát hiện ra, ở chương bà con cô bác cậu mợ trước đó, tác giả là mình đây có hứa sẽ cho phân đoạn ngọt ngào, vậy mà lại lỡ lời …

A …

Mình đảm bảo chương sau sẽ ngọt hơn, thật đó!!!

Vì vậy, xì poi chương sau:

Having you means everything to me.

[ Na Chích: Còn bày đặt nói tiếng Anh! Đồ dở hơi]

Khụ khụ, ừm, chính là vậy đó! Hẹn gặp lại ở chương sau!!!

~

Lion: Nhân vật Lạc Kiền Hoài xuất hiện trong truyện Gió xuân vô tình. Chính là bác chưởng môn đẹp zai nóng tính, nhìn qua tưởng nhã nhặn, mặc áo trắng, cưỡi rồng, đánh đàn các kiểu nhưng mà độc mồm độc miệng kinh khủng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 28
“Hay cho đám ma vật chán sống! Ngay trước cửa Vĩnh Thánh Thiên Tông ta cũng là nơi cho các ngươi giương oai sao?!”

Theo sau giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng kia, một bóng người nhanh nhẹn hạ xuống. Lúc mọi người có thể nhìn rõ liền trông thấy một chàng thanh niên trẻ tuổi, mặc bộ đồ màu trắng, không nhiễm một hạt bụi trần. Vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh nhạt như sương.

Lệnh chủ thấy người đó, cười âm trầm, lên tiếng: “Lạc Kiền Hoài … haha, cuối cùng cũng có người có thể hầu bổn tọa vui đùa thực sự rồi!”

Chàng trai áo trắng nghe vậy, hừ khẽ đầy khinh miệt, mắng: “Ngươi đúng là đồ mặt dày không biết xấu hổ, còn dám gọi thẳng tên họ của ta cơ đấy?!” Trong lúc anh ta nói chuyện, đồng thời giơ tay lên, rất nhiều điểm sáng chói lọi bắt đầu hội tụ lại , chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một chuỗi vòng ngọc, cuốn thành ba vòng quanh cổ tay. Anh ta giơ tay lên, ra lệnh: “Thiên châu lạc!” Sau mệnh lệnh, chuỗi vòng kéo căng ra rồi đứt rời, hạt ngọc bay lượn vòng, tựa như mưa mà đánh về phía đám yêu ma.

Trong ánh sáng hoa lệ của những viên ngọc, tiếng yêu ma kêu rên nổi lên tứ phía nhưng lệnh chủ vẫn cười ngông cuồng như cũ. Theo sau tiếng cười của ả, ma chướng càng thêm dày đặc, phàm là đệ tử tiên tông thì đều cảm thấy nội tức đình trệ, dần dần không thể động đậy. Chàng trai áo trắng nhíu mày, lúc đang chuẩn bị ra chiêu chợt nghe thấy tiếng phượng hót véo von, xuyên thấu khói mù. Khi tiếng ngân vẫn còn vang vọng, phượng hoàng lông trắng muốt bay xuống, tựa như tuyết ào ào rơi xuống.

“Hoàng diễm.”

(~ lửa phượng hoàng)

Theo sau lời lệnh, Bạch Vũ lập tức hóa thành ngọn lửa, thiêu đốt khói mù. Sau khi ma khí bị ngọn lửa đẩy lui, mọi người liền trông thấy một nhóm người đứng cách đó không xa, trang phục thuần trắng, không chút tỳ vết. Người thanh niên vừa niệm chú từ tốn tiến lên, bẩm: “Chưởng môn, ma vật rất khó đối phó, chớ nên hành động theo cảm tính.”

Chàng trai áo trắng nghe vậy, nhíu mày lại, mắng: “Dài dòng. Còn không mau trợ chiến?”

Lời này vừa dứt, mọi người đều thở ra.

Lệnh chủ thấy vậy, tiếp tục cười nói: “Được, cứ lên hết đi, hôm nay bổn tọa sẽ diệt cả Vĩnh Thánh Thiên tông!” Ả nói, cất bước lên định nghênh chiến, nhưng cơ thể lại cứng đờ vững vàng kiềm chế ả, không để ả tiến thêm một bước nào. Ả nhớ ra điều gì, quay đầu lại lạnh lùng quát: “Khúc Kiều …”

Khúc Kiều đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, nghe thấy lệnh chủ gọi mình, nàng lộ vẻ âu sầu, cất tiếng nói: “Chủ thượng … giơ cao đánh khẽ …”

Nghe thấy câu nói này, lệnh chủ càng phẫn nộ hơn khiến cho ma khí xao động. Trông thấy tình thế cực kỳ căng thẳng, Dạ Điệt hiện thân, can ngăn lệnh chủ: “Chủ thượng, hiện tại vẫn chưa phải lúc nên chiến.”

“Câm miệng!” Lệnh chủ gầm lên, chẳng màng để tâm.

Dạ Điệt nhìn các đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông đứng cách đó không xa đang chuẩn bị tấn công mà không khỏi lo lắng. Trong lúc nhất thời, gã cũng bất chấp cả tôn ti, cất bước tiến lên trước, ôm lấy lệnh chủ, lập tức gia lệnh: “Băng Nghiêu! Thổ Khôi!”

(thổ khôi = con rối đất)

Chỉ một thoáng sau, cát bay đá chạy, bụi đất mịt mù trời. Vô số tượng đất hiện ra trong cát bụi, đánh về phía mọi người. Sau một chốc hỗn loạn đó, đám người của Cức Thiên Phủ đã biến mất không còn tăm hơi.

“Hừ …” Chàng trai áo trắng chau mày, cực kỳ không vui. Nhưng dường như anh ta cũng không có ý định truy kích mà thong thả bước trở về. Anh ta lạnh nhạt liếc nhìn các đệ tử Hỏa Thần rồi hắng giọng ra lệnh với đệ tử của mình, “Còn không mau đưa mấy đứa nửa sống nửa chết này lên núi.”

Các đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông nghe thấy vậy, sau khi thở dài một hơi liền rối rít hành động.

Trông thấy vậy, Khúc Kiều nhoẻn nụ cười tươi, lúc này mới thả lỏng được. Tinh thần lơi lỏng, ý thức cũng mơ hồ theo. Không biết từ lúc nào nàng đã chìm vào hôn mê.



Khi Khúc Kiều tỉnh lại, trời đã sáng bảnh. Ánh nắng rực rỡ khiến cho mắt nàng hoa lên, nàng mở to mắt. Sau khi đã thích ứng hơn một chút, lập tức trông thấy mình đang nằm trong một dòng nước trong veo. Kinh ngạc sợ hãi, thoáng qua rồi biến mất. Bởi vì nàng nhận ra, mình vẫn đang nằm trong lòng người đó như cũ …

Niềm vui sướng cứ thế lan tràn. Nàng mỉm cười, ngẩng đầu lên, gọi: “A Vũ.”





Mục Vũ trông thấy, vội giơ tay kéo nàng lại vào lòng. Hắn thở phào, cất lời: “Đây là Lục Hư thánh sơn của Vĩnh Thánh Thiên tông, nơi này là đỉnh Tuyết Khuyết, linh khí cực thịnh. Suối nước mát này có khả năng thúc đẩy cỏ cây sinh trưởng.”

“À, là nước suối tiên.” Khúc Kiều hiểu ngay.

“Ừ.” Mục Vũ gật đầu, cười bảo, “Nước suối này rất có ích với nàng. Trong cơ thể của ta còn có Kim Nhụy của nàng, có lẽ cũng có ích với ta. Cho nên ta mới ngâm nước cùng nàng.”

Nghe hắn nói thế, Khúc Kiều không khỏi bật cười, “Sao nghe cứ như là chăm cành hoa bị cắt vậy?”

Một câu này khiến cho lòng Mục Vũ trùng xuống. Rốt cuộc hắn cũng không để lộ tâm trạng ra mặt, chỉ cười đổi đề tài, hỏi: “Có lạnh không?”

“A …” Khúc Kiều đang định trả lời thì phát giác ra điều gì, kinh ngạc không nói nên lời.

Lạnh? … Đúng vậy, giờ vẫn là mùa đông, huống hồ còn ngâm mình trong suối, nàng phải cảm thấy lạnh mới phải nhưng dường như từ khi tỉnh lại, nàng chưa từng có cảm giác nóng lạnh. Nghĩ đến mới thấy, mới vừa rồi … nước suối chảy êm dịu, không hề chảy xiết, vậy vì sao nàng lại có thể dễ dàng trôi theo dòng nước tới vậy?

Đúng rồi, thật đúng là “cành hoa bị cắt” rồi …

Mục Vũ thấy nàng vậy, không khỏi lo lắng, hỏi: “Sao vậy?”

Khúc Kiều sực tỉnh, ngửa mặt lên, thốt: “Lạnhhh!” Chữ này nàng hơi kéo dài một chút, nghe cực kỳ đáng thương. Không để Mục Vũ kịp nhăn mày, nàng đã cười nói tiếp: “Chàng biết đó, ta sợ nhất là lạnh, hay là chàng cho ta chút dương khí đi.”

Mục Vũ bật cười, hắn ôm nàng chặt hơn một chút, ghẹo: “Muốn thì tự nàng tới lấy đi.”

Khúc Kiều cười vui vẻ, rúc vào lòng hắn cọ cọ. Sau một thoáng im lặng, nàng chần chừ cất lời: “Hai vị sư huynh của chàng không sao chứ?”

“Ừ. Đã không còn đáng ngại.” Mục Vũ đáp.

“Vậy là tốt rồi.” Khúc Kiều dứt lời, lại im lặng một lúc. Nàng chần chừ rất lâu, rốt cuộc vẫn hỏi, “Toàn Cung cô nương, cô ấy …”

Vừa mới hỏi, đã dẫn tới bầu không khí trầm lặng. Rất nhanh sau đó, Mục Vũ đã đáp lại, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: “Tiên tông và ma giáo đã đánh nhau nhiều năm liền, các đệ tử Hỏa Thần đã sớm không màng tới việc sống chết rồi. Có thể tử vì đạo, chính là vinh dự của chúng ta. Chắc hẳn ở dưới suối vàng, sư tỷ cũng sẽ mỉm cười.”

Mỉm cười?

Khúc Kiều hơi chống người lên, chăm chú nhìn hắn.

Mục Vũ không biết ý định của nàng là gì, chỉ cười khẽ đáp lại.

Tiếng cười này khiến cho Khúc Kiều hiểu được rất nhiều điều. Còn nhớ cách đây không lâu, Mục Vũ trúng phải thuật Mặc phệ, nguy hiểm tới tính mạng. Nàng tự nhận chuyện này là do mình nên không ngừng tự trách. Khi đó, Toàn Cung lại nói –

“Chúng ta đánh trận với ma giáo đã nhiều năm, thủ đoạn hèn hạ và lòng dạ hiểm ác kia đã sớm lãnh giáo rồi. Trên dưới Hỏa Thần giáo ta đều quyết chí cứu giúp dân chúng, trừ ma vệ đạo, đã sớm không còn nghĩ tới chuyện sống chết. Hôm nay sư đệ ta bị ma vật tổn thương, cũng có một phần là do thiếu cảnh giác, nhưng không thể vì vết thương nặng tới không trị được mà giận chó đánh mèo trách tội người khác.”

Giống y như đúc … Dù có đau khổ bi thương thì cũng che nó đi bẳng vẻ nghiêm túc hoặc nụ cười mỉm. Lẫm liệt biết nhường nào, dịu dàng biết nhường nào …

Mục Vũ thấy nàng nhìn mình đầy kinh ngạc, không khỏi thấp thỏm, hắn cụp mắt xuống, nói:”Ặc … đúng rồi, chuyện khi trước ta còn nợ nàng một lời xin lỗi. Ta biết rõ nàng không muốn tổn thương lệnh chủ, nhưng ta không thể không ra tay …”

Lời hắn còn chưa dứt, Khúc Kiều đã ngồi dậy, dang tay ôm hắn vào lòng.

Mục Vũ hơi hoảng hốt, không biết vì sao nàng lại vậy, đang định nói gì đó chợt nghe nàng than một tiếng, cực kỳ ai oán. Hắn khẩn trương, hỏi lại nàng: “Sao vậy?”

“Lạnh… nhưng mà không biết lấy dương khí làm sao nữa …” Khúc Kiều tỏ vẻ bất đắc dĩ, đáp lại như thế.

Mục Vũ nghe vậy, bật cười. Hắn im lặng, cũng không cử động gì cả, cứ lẳng lặng cho nàng ôm.

Đúng lúc này, chợt có tiếng người ho khan “khụ” một tiếng, dường như chứa đựng sự bất mãn vô cùng.

Hai người đều giật mình, vội vã tách ra. Lúc ngẩng đầu lên nhìn thì thấy vị chưởng môn Vĩnh Thánh Thiên tông kia và một đệ tử đứng bên suối, hàng mày của anh ta đã sớm nhíu chặt lại.

Mục Vũ đỡ Khúc Kiều ngổi xuống rồi tự đứng lên, hành lễ: “Lạc chưởng môn.”

Khúc Kiều nghe hắn gọi vậy, nhớ trước đó lệnh chủ cũng gọi qua tên đầy đủ của vị chưởng môn này, hình là “Lạc Kiền Hoài”.

“Lạc là dòng họ tục gia của ta, đừng có suốt ngày treo bên miệng.” Lạc Kiền Hoài tức giận đáp trả, không để cho Mục Vũ kịp nhận lỗi, ánh mắt của anh ta đã chuyển sang người Khúc Kiều, “Lộn xộn cái gì đấy, không thấy đang chăm cành hoa bị cắt sao?”

Ủa? Anh hùng sở kiến lược đồng!

(anh hùng sở kiến lược đồng: thành ngữ, ý chỉ hai người vô tình có chung ý kiến, quan điểm)

Khúc Kiều không khỏi bật cười, vui vẻ đáp lại: “Phải đó. Nhờ có nước suối tiên này. Nếu cho thêm vào chút Vân chi cam lộ, nhất định còn chăm được tốt hơn.”

Câu trả lời này làm cho Lạc Kiền Hoài tắc nghẹn lời sắp nói, làm cho Mục Vũ cực kỳ lúng túng, càng làm cho vị đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông theo tới kia phải che miệng bật cười.

“Khúc Kiều …” Mục Vũ bất đắc dĩ quay đầu lại, nhỏ giọng nói với Khúc Kiều, “Vị này là chưởng môn Vĩnh Thánh Thiên tông…”

“Ừm.” Khúc Kiều hào sảng đáp lại, “Đa tạ chưởng môn ra tay cứu giúp.”

Lạc Kiền Hoài nhíu mi, nói: “Không cần cảm ơn. Ta không có bản lĩnh cứu cô.” Anh ta nói xong, lại nhìn về phía Mục Vũ, “Kéo dài hơi tàn như vậy, suy cho cùng thì có nghĩa lý gì?”

Mục Vũ không trả lời được, chỉ đành im lặng.

Lạc Kiền Hoài thấy hắn phản ứng như vậy, vẻ bất mãn càng hiện rõ, lời nói ra cũng càng thêm chua ngoa, “Uổng cho ngươi là đệ tử tiên tông, vậy mà lại cố chấp đối với chuyện sống chết như thế. Cho dù nàng ta có bao nhiêu ân huệ đối với các ngươi thì ngươi cũng tự rõ, không cứu được chính là không cứu được. Nước suối tiên cũng vậy, Vân chi cam lộ cũng thế, cố chấp cầu xin, được thì sao? Làm loại chuyện vô dụng thế này, chẳng qua chỉ đang lừa mình dối người mà thôi!” Dứt lời, anh ta hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Mục Vũ thấy thế, quay lại nói với Khúc Kiều: “Xin lỗi, ta đi ra ngoài một lát.” Hắn nói xong thì ôm quyền chào vị đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông kia sau đó bước nhanh đuổi theo Lạc Kiền Hoài.

Trông thấy bóng dáng họ càng lúc càng đi xa, Khúc Kiều buồn bã cười một tiếng, thở dài.

Lúc này, có người chợt cất lời: “Chưởng môn tệ phái xưa giờ vẫn nói năng bộc trực như vậy, nếu có chỗ nào mạo phạm, tại hạ xin tạ lỗi thay ông ấy. Kính mong cô nương thông cảm cho.”

Khúc Kiều nghe thấy vậy, ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói. Người tạ lỗi kia đương nhiên chính là vị đệ tử Vĩnh Thánh Thiên tông nọ, vẻ mặt cậu ta ôn hòa, trông có vẻ dễ gần. Thấy Khúc Kiều nhìn mình, cậu ta mỉm cười, quỳ xuống bên con suối, cất lời: “Tại hạ Vân Hòa. Cô nương tên là Khúc Kiều phải không?”

“Ừ.” Khúc Kiều mỉm cười với cậu ta, gật đầu.

“Thực ra, tại hạ phụng mệnh chưởng môn đến trị thương cho cô nương …” Vân Hòa cười nói, “Nhưng vừa rồi ông ấy nói như vậy, chỉ sợ giờ cô nương sẽ không tin.”

“Ta tin mà.” Khúc Kiều cười đáp, “Chưởng môn nhà các cậu không nói sai đâu, ta đúng thực là kéo dài hơi tàn. Giờ thế này, có lẽ giống như “Hồi quang phản chiếu” mà người đời thưởng nhắc tới.”

Vân Hòa nghe vậy, cụp mắt xuống, cất lời: “Lời của cô nương không khỏi quá bi lụy rồi. Mặc dù sống chết có số nhưng cũng nên cố hết sức một lần mới phải. Huống hồ trên dưới Hỏa Thần giáo đều tận tâm tận sức bảo vệ cô nương, cô nương dễ dàng từ bỏ như vậy, há chẳng phải đã phụ lòng họ sao?”

Lời nói này, nghe có vẻ như đang khuyên lơn nhưng lại hàm chứa chút trách cứ. Khúc Kiều thoáng ngơ ngác rồi ngượng ngùng cười một tiếng, gật đầu thừa nhận: “Cũng phải…”

Vân Hòa ngước mắt lên, cười nói: “Cô nương cứ thoải mái, thả lỏng tinh thần để tại hạ khám chữa bệnh cho cô nương.”

“Ừm.” Khúc Kiều đáp, “Ta có cần làm gì không?”

“Không cần đâu, cô nương cứ thế này là được.” Vân Hòa dứt lời, giơ cánh tay lên. Chỉ thấy một cánh chim hiện ra, như rẽ mây mà tới. Một con bạch phượng nhanh chóng xuất hiện, rung rung đứng trên cánh tay cậu ta. Vân Hòa khẽ mỉm cười, vung tay ra lệnh, “Thái thanh hạo vũ.”

Bạch phượng kêu một tiếng dài, giương cánh bay lên, lượn vòng quanh suối. Lông trắng mềm mại, từng cái một rơi xuống, phát ra tiếng vang khi rơi xuống mặt nước. Lông trắng chìm vào trong nước, chỉ chớp mắt đã hòa tan, tỏa ra ánh sáng êm dịu. Tia sáng ấm áp lan tỏa ra rồi nhập vào trong cơ thể Khúc Kiều.

Khúc Kiều thoáng kinh ngạc, nàng giơ tay đón lấy một cọng lông trắng, nhìn ngắm cẩn thận. Sau đó, nàng cười bảo: “Lông trắng này với Kim Nhụy của ta cũng có vài phần giống nhau. Nhưng mà thuật pháp thế này vẫn còn chưa đủ, nếu cải tiến thêm một chút nữa, có lẽ có thể có tác dụng kéo dài sinh mạng hơn.”

Nghe vậy Vân Hòa cũng thoảng ngẩn ra. Cậu ta ngẫm nghĩ một lát rồi cất tiếng, hỏi: “Nếu cô nương đã nói như thế, chắc hẳn cũng biết cách cải tiến rồi?”

Khúc Kiều nhặt cọng lông trắng kia lên, chăm chú nhìn nó rồi cười một tiếng đáp: “Ừm.”



Tác giả: Đinh đinh đinh ~~~

Các bạn ơi! Mình lại trở về!!!

Đúng như mọi người thấy đó, chương này toàn là nước …

He he he ~~~

Trong khoảng thời gian này, có lẽ vẫn còn chút rối rắm đối với câu chuyện này, mình đã nói chuyện với bạn “Nữ vương áo trắng” rất lâu, dường như vấn đề chính là ở việc “Vẫn cứ cảm thấy tình cảm nữ chính đối với nam chính không phải là tình yêu nam nữ” …………………………………………………………..

Nhưng mà, chỉ còn mấy chương nữa là kết thúc rồi mà dường như mình đã bất lực đối với vấn đề này rồi … nước mắt tuôn rơi T_T ~~~

Tóm lại, mình hy vọng mọi người có thể thông cảm nhiều hơn cho mình! Hị hị hị …

Khụ khụ, sau đó, xem hết chương này hẳn mọi người cũng đã biết vì sao sau khi Khúc Kiều mất đi mộc tủy mà lại không chết ngay. Đơn giản thì là, tình trạng Khúc Kiều bây giờ giống như cành hoa bị cắt đi vậy ~!

Phía dưới đây xin nêu cho mọi người phương pháp chăm cành hoa bị cắt, xin mời Baidu bà bà!

Cắt hoa (cut flowers): … (Lion: học bạn Khúc Kiều, nói thẳng ra là học mợ Hồ Ly, mình cũng cắt. :v)

[Na Chích: cái quỷ gì vợi! Đủ rồi đó!]

[Mục Vũ: (tốc ký ING…)]

[Khúc Kiều: thực ra cho thêm một chút aspirin cũng rất tốt … ^_^]

[Mục Vũ: …]

[Na Chích: …]

[Hồ Ly: …]

Tóm lại, chính là như vậy ~~~

Dưới đây, xì poi chương sau:

Kiến thức chính là sức mạnh! – bồi căn.

(bồi căn = chăm cây?? @@)

[Na Chích: bẩn !!!]

Hì hì, hoan nghênh mọi người tới xem! Bái bai!!! (úp vung chạy trốn …)
 

Bình luận facebook

Top Bottom