Full Thỏ Yêu Không Kháo Phố

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Tác giả
Tùy Vũ Nhi An
Thể loại
CĐ, Huyền Huyễn, Hài, Đáng yêu
Số chương
4
Lượt đọc
388
Ước nguyện của Bạch Tiểu Bạch là bắt được một con rồng về làm thần thú, nhưng đây là gì à?

Nhiệm vụ của thần thú không phải là chăm sóc, bảo vệ chủ nhân sao? Sao đổi lại là nàng rồi?

Hãy đón xem hành trình Bạch Tiểu Bạch chinh phục long thần ra sao nào…
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 1
Yêu quái của tứ hải bát hoang này tu luyện ngàn năm, cũng chỉ có hai đường…

Hoặc là làm thần, hoặc là làm thần thú…

Hoặc là đổi cách nói, hoặc là cưỡi, hoặc là bị cưỡi,…

Thần thú bộ tộc lấy tư cách vạn năm bị cưỡi không hề tranh luận, lý tưởng thỏ yêu Bạch Tiểu Bạch không hề gọi là không bi tráng, nàng nghĩ muốn cưỡi long thần.

“Nếu hắn không muốn nói, ta cũng sẽ không miễn cưỡng hắn, dù sao ta đứng dậy chạy cũng rất nhanh.” Bạch Tiểu Bạch thực săn sóc mà nghĩ, lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi rất nhanh nắm lấy phượt long tác [dây thừng], cước bộ ngưng trọng hướng về phía Bàn Long cốc mà đi. Bàn Long cốc của tứ hải bát hoang tụ tập long thần lợi hại nhất, Bạch Tiểu Bạch thầm nghĩ rằng, cũng không cần bắt con lợi hại nhất, đủ dùng là tốt rồi.

Nàng hoàn toàn xem nhẹ điều kiện bản thân, một con tiểu bạch thỏ chỉ có đạo hạnh bảy trăm năm…

Rồng trong Bàn Long cốc, tổ tông rất non nớt kia cũng có thể làm tổ tông nàng, đồ ăn kia chỉ cần một cái vẫy đuôi là có thể đem nàng đánh bay đến vùng hoang dã phương bắc.

Bạch Tiểu Bạch bỏ đi sức chín trâu hai hổ mới bôn ba đến Bàn Long cốc, trong cốc trống rỗng, vài đạo hào quang dị sắc thở phì phò từ trong cốc bay ra, không biết đi theo hướng phương nào. Bạch Tiểu Bạch sợ run sau một lúc lâu, nuốt nuốt nước miếng, nắm thật chặt phượt long tác trong tay, xem ra, lão long đều đi ra ngoài, trong hang hẳn là có tiểu long đi.

Bạch Tiểu Bạch làm một con tiểu bạch thỏ rất có tư tưởng. Nàng rất tin, dạy dỗ thần thú phải theo em bé nắm lên, cho nên nàng quyết định bắt một con ấu long, tốt nhất là một cái trứng long. Còn ấp trứng đi ra như thế nào, nàng lựa chọn tính xem nhẹ. Trong lòng Bạch Tiểu Bạch có một kế hoạch dưỡng thành bộ long bảo bối, đương nhiên điều kiện tiên quyết là quơ được long bảo bối…

Bạch Tiểu Bạch nghênh ngang đi vào Bàn Long cốc. Bàn Long cốc được xưng là bát hoang chi hiểm, hang long gia của vua vạn yêu, chưa từng có người dám tìm đến tra, cũng sẽ không có cái gì là phòng vệ nghiêm ngặt…

Bạch Tiểu Bạch gắt gao nắm phược long tác trong tay, ánh mắt quay tròn di chuyển nhìn xung quanh, nhìn qua thực khôn khéo, kỳ thật kia hoàn toàn là ảo giác của ngươi…

“Ôi” Bạch Tiểu Bạch bị trượt chân, hoa lệ lệ đánh tới phía trước, nước mắt lưng tròng mà ngẩng đầu, không nói gì mà nhìn trời.

Trong lúc đó, nàng phát hiện điện quang hỏa thạch!

Một con rồng ghé vào đại thụ ngáy ngủ!

Cũng là một tiếng hưu, Bạch Tiểu Bạch phát huy ưu thế của thỏ, bay nhanh đến sau một thân cây khác trốn để quan sát. Long kia nhìn qua không lớn, có chút tròn vo, long lân là màu ngân bạch, còn có tầng vầng sáng thản nhiên, nó nhìn qua hẳn chỉ có ba trăm năm tuổi đi.. Bạch Tiểu Bạch nghĩ thầm, lúc nàng ba trăm tuổi, cũng là cái dạng này không sai biệt lắm…

Không kịp nghĩ nhiều, Bạch Tiểu Bạch khẽ cắn môi, ném ra phượng thần tác [chả hiểu nỗi, ở trên là phược, ở dưới thì phượng, thôi thì do tác giả nên để nguyên], trong miệng nhớ kỹ chú ngữ, phượng thần tác trên không phát ra hồng quang chói mắt, chuẩn xác không có lầm, thí thí chụp lên trên tiểu long…

Tiểu long đang ngủ hô hấp dừng lại một chút, mí mắt cũng không có nâng, tiếp theo vù vù ngủ tiếp…

Bạch Tiểu Bạch trong lòng một rộng, rón ra rón rén chạy đến, đem phượng thần tác lôi kéo, đem toàn bộ tiểu bạch long trùm vào, hồng quang chợt lóe, bao phủ tiểu bạch long. Bạch Tiểu Bạch cau mày, trên ngón tay đâm phá một chút, bài trừ một giọt huyết, in vào mi tâm của tiểu bạch long, huyết quang nhanh chóng thấm vào, hồng quang biến mất.

Cứ như vậy, Bạch Tiểu Bạch bắt được một con long làm thần thú…

Bạch Tiểu Bạch phát hiện tiểu bạch long còn đang ngủ, đứa nhỏ thôi, luôn cần càng nhiều giấc ngủ mới có thể có bộ dáng vừa cao vừa khỏe. Bạch Tiểu Bạch thực lý giải mà gật gật đầu, khoa tay múa chân một chút, cảm thấy được chính mình có thể động vào lưng hắn, liền lôi kéo lôi kéo, đem hắn dịch chuyển đến miệng một sọt trúc, bỏ trong sọt, sau đó cõng ở sau người, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Tiểu bạch long ở phía sau nàng giương mắt, nhìn đến búi tóc đen thui mềm mại phía trước, còn có lỗ tai thỏ chưa hoàn toàn biến mất giấu ở trong búi tóc.

Bộ tộc thỏ yêu tính tạo phản xem như muốn chết, lá gan thực béo, ngay cả hắn cũng dám bắt…

Quên đi, dù sao có lưng người, hắn liền tiếp tục ngủ lại một hồi đi. Bọn đại ca đi uống rượu trăng tròn ở Đông Hải gia, hẳn là không trở về nhanh như vậy.

Sau khi trời tối, Bạch Tiểu Bạch đặt chân tới thôn trang dưới chân núi.

Chọc chọc tiểu bạch long còn đang ngủ, trong lòng Bạch Tiểu Bạch đắc ý – nàng quơ được long, ôi chao! Kỳ thật cũng không có gì khó khăn! Chính là vì cái gì hắn không phản kháng, thậm chí cũng không có tỉnh lại? Sẽ không chết đi?

Bạch Tiểu Bạch trong lòng hoảng hốt, lại chọc chọc cái bụng ấm ấm lạnh lạnh của hắn, ngón tay khác run rẩy đưa đến dưới mũi hắn, hô – may mắn, có khí…

“Ngươi, tỉnh tỉnh a…” Bạch Tiểu Bạch tăng thêm lá gan nói, “Ngươi ngủ đã lâu, tỉnh tỉnh a, cũng ta trò chuyện được không?”

“Long Long, ngươi trợn mắt tỉnh dậy nói chuyện đi…” Trong lời nói Bạch Tiểu Bạch mang theo ba phần khẩn cầu.

“Nói chuyện với ngươi, ta cho ngươi ăn cái gì nha!” Đây là dụ dỗ.

“Nếu ngươi khôg tỉnh lại, ta sẽ đem ngươi ném ra bên ngoài, để dã thú ăn ngươi!” Đây là cưỡng bức…

Dã thú nào dám ăn hắn?

Tiểu Bạch Long nhếch khóe miệng một cái, đổi góc độ tiếp tục ngủ.

A a a! Có phản ứng!

Bạch Tiểu Bạch kinh hỉ nhảy dựng lên, “Ta đi chuẩn bị cơm chiều cho ngươi!” Nói xong bỏ chạy ra ngoài.

Qua một hồi lâu, Tiểu Bạch Long nghe được một tiếng “Tiếng bò rống_” hít thở một chút…

Không thể nào…

Mở mắt ra, liếc một cái. Khi đó, hắn liền sợ ngây người…

Bạch Tiểu Bạch kéo đại ngưu tiến vào, ngây ngô nói: “Long Long! Ngươi tỉnh rồi! Đến bú sữa mẹ!”

[Nha Đầu: “Khụ… Khụ, ta ngất, rồng đi bú sữa bò, hết thuốc chữa~~~]

Tiểu Bạch Long cứ như vậy ngơ ngác nhìn nàng.

Thứ nhất, cho tới bây giờ hắn chưa ăn qua sữa.

Thứ hai, cho dù ăn cũng là ăn sữa rồng.

Thứ ba, nàng khiên vào là bò đực.

Tiểu Bạch Long đại khái là cảm thấy cũng nàng giải thích mấy thứ này thật sự là lãng phí sinh mệnh lãng phí nước miếng, vì thế, đầu hắn vừa chuyển, mặt hướng vách tường, không để ý tới nàng.

Tâm như thủy tinh của Bạch Tiểu Bạch bị thương tổn thật lớn, khuyên tiểu Bạch Long bú sữa mẹ không có kết quả, nàng đau khổ cười hô hố thả bò đi, nhìn con bò đực như được gắn thêm chân vội vàng chạy đi, Bạch Tiểu Bạch càng cảm thấy thê lương…

Trở lại trong phòng, Tiểu Bạch Long nằm trên giường đánh khò khè.

Bạch Tiểu Bạch nhìn giường ngủ bị chiếm, sờ sờ số lượng yêu giới tệ không nhiều lắm, nghĩ thầm, vẫn là đem giường ngủ tặng cho hắn đi. Vì thế, để chăm đệm nằm dưới đất, nằm ở dưới chân giường ngủ.

______ Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hảo Bạch hảo Bạch a~~~~

Ô mặt, ta là cố ý viết Bạch như vậy…

[Nha Đầu: Tác giả thật ngây thơ!! |||_”__ ]
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 2
Tiểu Bạch Long thẳng không ăn cơm, chỉ ngủ, trong lòng Bạch Tiểu Bạch thực lo lắng, mặc kệ nàng làm cái gì, mí mắt hắn nâng cũng không nâng, cũng không để ý nàng, điều này làm cho lòng tự trọng Bạch Tiểu Bạch thực bi thương. Nàng thật sâu cảm thấy được, làm mẹ là không dễ làm. Liền cũng nương trên đời này giống nhau, nàng cũng hiểu được đứa con nhà mình là rất không giống người thường trên đời, vì thế lấy cho hắn cái tên vô cùng khí phách – Bạch Đại Bạch.

[Nha Đầu: “Tác giả, nhà ngươi định lấy bao nhiêu cái tên bạch nữa vậy, ta sắp choáng tới nơi rồi~ (=_=╬) ]

“Bạch Đại Bạch, ta là chủ nhân của ngươi, ngươi là thần thú của ta, ngươi phải bảo vệ ta, giúp ta đánh quái, giúp ta đánh thắng Đại Khôi thảo nhân ghét!” Đây tất nhiên là lời nói thứ mười tám của Bạch Tiểu Bạch nói bên tai Tiểu Bạch Long.

Bạch Tiểu Bạch là tiểu yêu của Tử La sơn, Đại Khôi là đại yêu của Phi Hạp cốc. Tử La sơn cùng Phi Hạp cốc thật sự gần, Bạch Tiểu Bạch mơ hồ mỗi ngày không nghĩ qua là đụng phải đại hôi lang chuyên ăn tiểu bạch thỏ. Đại Khôi thật không có ăn Bạch Tiểu Bạch, chỉ nói một ít lời kỳ kỳ quái quái, còn đối với nàng làm chuyện kỳ kỳ quái quái. Bạch Tiểu Bạch bị buộc nóng nảy, còn có thể cắn người mà! Cho nên nàng cắn hắn một hơi, nhanh chân chạy. Nghiệt duyên là loại như vậy.

Không mấy ngày nữa, đại hôi lang xám xịt kia liền nghênh ngang đến Tử La sơn, điểm danh Bạch Tiểu Bạch.

“Ta muốn nàng làm thần thú của ta.” Trong đồng tử của đại hôi lang màu xám tiểu bạch thỏ phát run tránh ở phái sau đại sư huynh, cười không có hảo ý, “Nàng lưu lại dấu trên người của ta, căn cứ vào quy định của yêu tộc chúng ta, nàng phải cùng ta đánh một hồi, hoặc là nàng làm thần thú của ta, hoặc ta làm thần thú của nàng.” Nói xong bày ra dấu răng thỏ trên cánh tay.

Đại sư huynh nói, Đại Khôi không phải yêu quái tốt, Đại Khôi vừa phong lưu vừa hạ lưu, mặc kệ ai làm thần thú của ai, chịu thiệt nhất định là Bạch Tiểu Bạch.

Bạch Tiểu Bạch kiên quyết nói: “Không cần!” Chẳng sợ đại hôi lang dùng củ cải bạch ngọc ăn không xong hấp dẫn nàng.

Cưỡng bức dụ dỗ thất bại, đại hôi lang bộc lộ bộ mặt hung ác. “Các ngươi cũng là yêu giới danh môn Tử La sơn, nếu các ngươi không ấn theo quy cũ làm việc, cũng đừng trách ta cướp cô dâu.”

“Cho nên a… Đại Bạch…” Nhớ tới bộ dáng hung thần ác sát của đại hôi lang, Bạch Tiểu Bạch chán nản tựa vào trên người tiểu long, “Đại sư huynh nói, việc này đại hôi lang rất để ý, ta phải đánh thắng hắn, nếu không phải làm thần thú của hắn. Nhưng ta nhất định đánh không thắng hắn a, hắn chính là Lang Vương, ngươi thì không giống, ngươi là… rồng… đi…” Nói xong lời cuối cùng, Bạch Tiểu Bạch lại không xác định.

Trong truyền thuyết long chính là vua của vạn yêu, giơ tay nhấc chân đều có sấm gió, mà Bạch Đại Bạch… chỉ biết ngáy ngủ…

“Đại Bạch, ngươi nghe được lời của ta không a, ta chỉ có thể nhờ vào ngươi.” Bạch Tiểu Bạch thở dài, chọt chọt vào cái bụng hắn, lại đọc một lần ma chú. “Đại Bạch, ngươi phải bảo vệ Tiểu Bạch a…”

Bạch Đại Bạch bị quấy rầy hơn một tháng cuối cùng có chút không nhịn được nữa mà nhíu nhíu mày, mí mắt nâng lên, nghiêng người liếc Bạch Tiểu Bạch một cái.

Bạch Tiểu Bạch chấn kinh rồi. Đại Bạch cuối cùng cũng mở mắt nhìn nàng!

Đây là một lịch sử có tính chất khởi đầu!

“Đại Bạch, ngươi có tuyệt chiêu sao?” Bạch Tiểu Bạch bắt tay vào nghĩ chiêu, “Thần long vẫy đuôi a, long kiêu ngạo hối hận a, song long mang nước a…”

Cái gì loạn thất bát tao… Đại Bạch hừ hừ, khinh bỉ nàng.

Hắn mới không có nhiều thời gian rỗi mà đi luyện động tác võ thuật đẹp mắt như vậy.

Bạch Tiểu Bạch còn bám riết không tha mà kể, đến nữa ngày, bi ai phát hiện, Đại Bạch lại đang ngủ…

Bạch Tiểu Bạch cõng Bạch Đại Bạch lên Tử La sơn. Tròng mắt đại sư huynh như rơi ra đến nơi, hoảng sợ vạn phần nhìn tiểu bạch long lòe lòe sáng sau lưng nàng.

Này đương nhiên là rồng, tuyệt đối là rồng, nhất định là rồng, này không thể là rồng à!

Hắn nghĩ Bạch Tiểu Bạch chính là chạy trối chết đi, bằng bản lĩnh của nàng làm sao có thể bắt được rồng! Chính là nàng bắt được! Hơn nữa nhìn có tiên khí chính là long lân, còn có thể là long vương ngồi xuống chín tử một trong chính tông!

Nhưng vấn đề là, long này làm thế nào mà nhỏ như vậy, non nớt như vậy, kỳ quái như vậy mà bất động không nói lời nào, chính là ngủ? Hoặc là hắn nhìn lầm rồi!

Nhất định là hắn nhìn lầm rồi!

Đại sư huynh vì Tử La sơn tránh được tai ương ngập đầu mà nhẹ nhàng thở ra…

“Đại sư huynh, Đại Bạch vì cái gì bất động, hắn có phải hay không bị thương?” Bạch Tiểu Bạch chớp nước mắt lưng tròng, hỏi đại sư huynh.

“Có thể là…” Đại sư huynh châm chước một lát, “Bẩm sinh tàn tật…”

Bẩm sinh tàn tật, bệnh gì nguy hiểm di truyền, cho nên, người nhà của hắn đem hắn ném ở Bàn Long cốc tự sinh tự diệt….

Tâm Bạch Tiểu Bạch ra sức tưởng tượng cùng đồng tình phát tán, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi trên long lân của hắn.

“Tiểu Bạch, vậy ngươi chẳng phải bắt được chỉ long vô dụng?” Đại sư huynh thở dài, “Ngươi đánh thắng Đại Khôi như thế nào a?”

Bạch Tiểu Bạch ôm Đại Bạch, khóc nức nở nói: “Ta, Ta cũng không biết… Ô ô ô… Đại Bạch thật đáng thương…”

“Không bằng… ngươi tìm một con khác đi?” Tuy nói như vậy, phải kiếm một con yêu quái làm thần thú so với Lang Vương càng mạnh, kia cũng quá không dễ dàng.

Một người chỉ có thể có một thần thú, nếu phải giải trừ khế ước, thần thú kia chỉ có một đường chết. Đó cũng là nàng vì cái gì phải tìm một con thần thú so với Đại Khôi càng lớn mạnh.

Tay Bạch Tiểu Bạch ôm Đại Bạch căng thẳng, “Không cần, hắn thật đáng thương, ta sẽ không ném hắn đi!”

Đại sư huynh đem bốn chữ “Yêu đạo hủy diệt” nuốt xuống.

Bạch Đại Bạch không hờn giận mà mặt nhăn mày nhíu, nàng ôm thật chặt, làm hắn khó thở.

Vì cứu vớt Bạch Đại Bạch bẩm sinh tàn tật, Bạch Tiểu Bạch lừa lấy linh đan diệu dược gian lận sư huynh các sư tỷ, toàn bộ làm thành nước đút cho Bạch Đại Bạch ăn.

Chính là một chút khá hơn cũng không có.

Bạch Tiểu Bạch thương tâm mà khóc a khóc a, làm cho Bạch Đại Bạch phiền lòng, cuối cùng có một ngày hắn nhịn không được, mở miệng nói: “Câm miệng.”

Lúc ấy nàng sợ ngây người…

Cố gắng nhiều như vậy, cuối cùng cũng không uổng phí!

Bạch Đại Bạch của nàng rốt cục có thể nói!

Ngày hôm sau, nhóm yêu quái của Tử La sơn cũng biết, long tàn tật của tiểu sư muội kia, rốt cục có thể nói, tuy rằng câu nói đầu tiên là “Câm miệng”.

Mùa đông tới rồi, trên núi Tử La băng tuyết ngập trời. Bạch Tiểu Bạch đắp chăn cho Bạch Đại Bạch tốt lắm, còn chính mình ngả ra đất nghỉ.

Ban đêm tới, Bạch Đại Bạch nghe được tiếng cắn răng hắt xì hắt xì, mở to mắt, nhìn đến Bạch Tiểu Bạch nằm trên sàn nhà đóng băng mà run lên.

Người này đến từ thế giới khác sao? Đầu cấu tạo thế nào không giống người thường như vậy?

Nàng là một chủ nuôi, nàng coi như đủ tư cách. Bạch Đại Bạch trong lòng nghĩ, cái đuôi lắc lắc, đem nàng gói lại trên giường, quang mang màu trắng bạc mang theo nhiều lo lắng, hô hấp Bạch Tiểu Bạch trong lúc mơ dần dần nhẹ nhàng, xê dịch về phía Bạch Đại Bạch, thân thủ ôm lấy, vù vù ngủ.

Quên đi, dù sao con thỏ cũng rất ấm áp. Ngày hôm sau Bạch Tiểu bạch tỉnh dậy, phát hiện mình đoạt giường ngủ của Đại Bạch, tưởng chính mình nửa đêm mộng du bò lên, trong lòng băn khoăn, hầu hạ càng thêm ân cần. Kết quả buổi sáng ngày thứ ba, ngày thứ tư đều như vậy…

Ban đêm ngày thứ tư, Bạch Tiểu Bạch nói với Bạch Đại Bạch: “Dù sao mỗi buổi tối ta vẫn mộng du bò lên, không bằng hiện tại ngủ trên giường đi.”

Bạch Đại Bạch nghĩ thầm: sớm nên như vậy, còn muốn hắn nữa đêm động thủ, thực phiền toái.

Kỳ thật cái này không phải là trọng điểm a.

Trọng điểm là, Bạch Tiểu Bạch, võ đấu yêu giới của ngươi sẽ làm sao a!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 3
Lúc đầu xuân, vài người bước theo gió xuân mà đến, trên Tử La sơn. Màu sắc quần áo bọn họ mặc bất đồng, nhưng đồng dạng tuấn mỹ làm người ta nín thở, nhất là lúc tám người đang xuất hiện, hoa khắp núi đồi đều tự ti héo rũ.

“Đem Long Thất giao ra đây!” Thanh âm tám người như một người.

Bạch Tiểu Bạch mờ mịt nửa ngày, cuối cùng biết, nguyên lai tên Bạch Đại Bạch là Long Thất, là đứa con của long vương bệ hạ.

Hoảng hốt ý thức được cái gì, ngực nàng tê rần, trừng mắt, ngăn ở trước người Bạch Đại Bạch.

“Ta sẽ không để cho các ngươi mang hắn đi! Các ngươi đều không quan tâm hắn, đem một mình hắn ném ở Bàn Long cốc mặc kệ!”

Tám long tử ngẩn ra, lập tức nghiến răng nghiến lợi mà nghĩ: tên kia rõ ràng là chính mình ở, chết sống không chịu theo chân bọn họ xuất môn!

“Ngươi đi ra ngoài, chúng ta có chuyện nói với hắn!”

Bạch Tiểu Bạch còn muốn nói không, kết quả một cái mỹ nhân lạnh lùng vung tay áo, nàng liền bay ra.

“Ngươi làm cái quỷ gì a!” Tám cái ngón tay chọt vào đầu tiểu bạch long ngủ say, “Đi ra ngoài một chuyến, trở về đã không thấy tăm hơi, ta đã nói, ngươi làm sao có thể chịu khó chính mình chạy đến như vậy, kết quả bị người buộc làm thần thú, vẫn là một con thỏ tinh! Dọa người!”

Long Thất giương mắt ra, chậm chạp nói: “Có người hầu hạ, rất tốt.”

“Ngươi nói đi, khi nào thì trở về?” Long Nhị gọn gàng dứt khoát.

“Ngươi cõng ta bước đi.” Long Thất nói xong câu đó, lại nhắm mắt lại. Hắn luôn là một bộ dáng vạn năm bất tỉnh ngủ, các huynh đệ cũng đã quen rồi.

Long gia lão đại nhẹ nhàng thở ra, cổ tay áo rung động, đem Long Thất thu vào Càn Khôn trong tay áo, cắn răng nói: “Ai cõng ngươi, cũng không phải thần thú của ngươi.”

Long Thất trong tay áo nghe xong, nheo mắt, thay đổi tư thế ngủ tiếp, mơ hồ nghe được tiếng khóc quen thuộc, hình nhu là theo địa phương rất xa truyền đến, khiến hắn cảm giác hoảng hốt được sau cảnh trên là một trận ý nghĩ ẩm ướt, cùng với tiếng ba ba rơi lệ.

Bạch Tiểu Bạch, ngươi đúng là âm hồn không tiêu tan a, Long Thất ở trong lòng thở dài.

Long Thất đi rồi, Bạch Tiểu Bạch nằm ở trên giường một tháng, dưỡng thương.

Vì ngăn cản tám cái long bá vương hung thần ác sát cướp đi Long Thất, con thỏ bị bức đến nóng nảy cũng sẽ cắn long, chẳng qua vận khí của nàng không tốt như vậy, bị phong chưởng trong tay áo đối phương đảo qua, hung hăn đánh lên cây cột, nội thương ngoại thương cùng phát.

Đại sư huynh suy nghĩ trị liệu vành mắt đỏ cho nàng, lảm nhảm nói: “Long thần khi dễ tiểu bạch thỏ, không biết xấu hổ.”

Bạch Tiểu Bạch đỏ tròng mắt vong vo di chuyển, ánh sáng trong mắt ảm đạm xuống.

Bọn họ có thể ngược đãi Đại Bạch của nàng hay không? Có thể cho hắn ăn cơm hay không? Có thể để hắn ngủ dưới sàn nhà hay không? Có thể cho hắn cái chăn hay không?

Nàng ngay cả một câu cùng Đại Bạch nói…

“Đại sư huynh, ta muốn đi cứu Đại Bạch.” Thương thế chưa lành, Bạch Tiểu Bạch liền kiên định nói như vậy.

Nàng sẽ trèo đèo lội suối san bằng nhấp nhô, vượt mọi chông gai diệt trừ ác long, cứu Đại Bạch thần thú của nàng trở về, đây là một chủ nuôi có đủ tư cách nên làm.

“Tiểu Bạch, ngươi bị sốt không nhẹ, đừng nghĩ làm chuyện không được.” Đại sư huynh than thở, không đem lời nói Bạch Tiểu Bạch tưởng là thật.

Nhưng ngày hôm sau trời vừa sáng Bạch Tiểu Bạch liền chống gậy xuất phát, ở chân núi Tử La sơn gặp Đại Khôi trong tay cầm chiết phiến một đường phong lưu.

Kỳ thật tên Đại Khôi vốn không gọi là Đại Khôi, kêu Thái Huy, nhưng lúc là Bạch Tiểu Bạch luôn theo bản năng làm cho tên phía dưới hắn thiếu một chút.

Đại Khôi nhìn Bạch Tiểu Bạch, đôi mắt màu xám nháy mắt sáng lên, ý cười trong suốt: “Tiểu bạch thỏ, biết ta muốn tới thăm ngươi, thế nhưng kích động phải tự mình xuống núi đón như vậy sao?”

Bạch Tiểu Bạch chỉ yên lặng cúi đầu đi ngang qua,.

Đại Khôi bị làm lơ nụ cười cương trên mặt, lập tức quay người lại, duỗi tay ra, bắt lấy cái tai thỏ hướng lên trên nhấc lên, kéo tới trước mặt mình.

Bạch Tiểu Bạch sợ hãi kêu một tiếng, đưa tay ôm đầu của mình, con ngươi giận dữ hung tợn trừng mắt nhìn Đại Khôi: “Ngươi làm cái gì?”

“Đương nhiên là khi dễ ngươi a!” Tay trái đại hôi lang chọc chọc khuôn mặt phấn nộn của Bạch Tiểu Bạch, vừa lòng mà nhìn trong hốc mắt nàng nổi lên nước mắt, ngập nước nhìn khuôn mặt tà ác tươi cười của chính mình.

“Ngươi ngươi ngươi… ngươi đừng kiêu ngạo! Thần thú của ta là long, long long!”

“Nga~” Đại Khôi kỳ quái mà cười cười, “Ta cũng nghe nói, chính là nghe nói con long kia không cần ngươi, đi về nhà.”

“Hắn là bị buộc…” Bạch Tiểu Bạch khịt khịt lau, “Ta muốn đi cứu hắn.”

Đại Khôi giựt giựt khóe miệng, nói: “Chúc mừng ngươi, không biết cùng không sợ của ngươi lại một lần nữa thắng được khinh bỉ cùng tán thưởng của ta, làm ca ngợi, ta quyết định tự mình đưa ngươi lên núi, hơn nữa giám thị ngươi thẳng đến mời dự họp võ đấu yêu giới sang năm.” Nói xong đem Bạch Tiểu Bạch khiêng lên vai, tiếp tục đi lên trên núi, lúc Bạch Tiểu Bạch giãy dụa, hắn liền lấy gậy gõ một chút lên mông của nàng.

Long Thất từ Tử La sơn trở về liền có phần không đúng, nói ví dụ như, hắn mất ngủ.

Các vị huynh đệ long gia đều hướng về long gia lão đại tỏ vẻ: Long Thất gần đây trở nên có chút dị thường, nửa đêm thường sờ giường bọn họ muốn cường ôm bọn họ, lúc đối phương liều mạng giãy dụa sau lại quyết đoán lấy tay ra rời đi, trong miệng thì thào nhớ kỹ: Không đúng, không đúng.

“Đối với ý đồ cải thiện quan hệ huynh đệ của hắn, chúng ta đều cảm thấy thực vui mừng, nhưng phương thức này còn phải chờ bàn bạc. Cự tuyệt lời nói, sẽ làm bị thương tình cảm của hắn, nhận lời, sẽ làm bị thương tâm linh…” Chúng huynh đệ liên danh khéo léo tâu lên.

Cho nên sau khi mỗ Thiên Long gia lõa đại xử lý xong sự vụ long tộc, bước chân trầm trọng nện bước hướng nơi Long Thất ở mà đi.

Lúc đó, Long Thất đang cường ôm một tiểu hài tử dương tộc. Đó là vật tiến cống mấy hôm trước của trưởng lão dương tộc, linh dương có đạo hành ba trăm năm, nghe nói làm thịt ăn rất ngon, nuôi lớn biến thành người mỹ mạo, thức ăn sử dụng cũng lưỡng dụng, vốn là thuyên[?] ở trù phòng, khôgn nghĩ tới rơi vào độc thủ của Long Thất.

Long Thất liên tục đổi tư thế ôm linh dương, tiểu linh dương ở trong hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết, Long Thất cọ cọ da lông của nó, cau mày nói: “Câm miệng.”

Long gia lão đại giác ngộ nhìn Long Thất, nhếch khóe môi một cái, lên tiếng nói: “Ngày mai là hội võ đấu yêu giới.”

Long Thất không biết nhớ ra cái gì đó, hô hấp một chút, rồi sau đó khẽ ừ.

“Ngươi theo ta đi thôi.” Long gia lão đại phá lệ mà thỉnh Long thần tứ hải bát hoang đệ nhất trạch xuất môn.

Mà Long thần tứ hải bát hoang cũng phá lệ nói: “Nga.”

Long gia lão đại phiền muộn nhìn trời – mùa xuân vừa muốn đến đây a…

Hành động anh hùng vĩ đại cứu giúp thú sủng của Bạch Tiểu Bạch, cứ như vậy xuất quân chưa chiến thắng thẫn đã chết trước.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 4
Lúc lũ xuân phong thứ nhất phất qua Đông Hải, võ đấu yêu giới sẽ về bên Khư Chi mời dự hợp.

Trận đầu võ đấu bình thường năm rồi là cường cường quyết đấu, thắng bại khó liệu, trận đầu năm nay lấy cường đấu yếu cũng không hề trì hoãn.

Yêu giới nổi danh ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, nhất chi lê hoa áp hải đường Lang Vương Thải Huy vừa ra trận liền giành được vô số hoa tươi, tiếng vỗ tay cùng tiếng thét chói tai của nữ yêu quái. Lang Vương Thải Huy hướng dưới đài mỉm cười, làm một mảnh tiếng hút khí, quay đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Bạch đối diện vừa mới nhảy lên đài.

Ở dưới ồ lên một mảnh. “Thần thú nhà ai là chỉ con thỏ a! Tuyệt chiêu của con thỏ là cái gì? Cắn chết người sao?”

Hai tay Bạch Tiểu Bạch đặt ở phía sau, gió trên đài cao thổi lỗ tai thỏ của nàng cong về phía sau.

“Ra chiêu đi.” Đại Khôi cười tủm tỉm nói: “Không bằng ngươi nhận thua đi, chúng ta đều quen thuộc như vậy, làm thần thú của ta, ta uy ngươi ăn của cải bạch ngọc, cho ngươi ấm giường, bảo hộ ngươi không bị người khi dễ.”

“Ngươi nên chết tâm đi.” Bạch Tiểu Bạch hừ một tiếng, “Đại sư huynh nói, lang cùng thỏ không có khả năng ở cùng một chỗ, ngươi sớm muộn gì cũng sẽ ăn luôn ta.”

“Đúng.” Đại Khôi khẽ gật đầu, “Buổi tối hôm nay của ta sẽ ăn luôn ngươi.”

Bạch Tiểu Bạch cuối đầu, trong lòng một mảng sầu khổ: Đại Bạch, kiếp này, ta không thể gặp mặt ngươi một lần.

Đại Khôi ra chiêu nhẹ nhàng, Bạch Tiểu Bạch tốc độ không chậm, đáng tiếc lực công kích hữu hạn, chính là ngẫu nhiên trên cánh tay phía sau lưng hắn thượng không đến nơi chốn quấy nhiễu một chút, lại bị chiết phiến Đại Khôi gõ lên đầu, trên chóp mũi, trên mông gõ xuống vài cái.

Bạch Tiểu Bạch không chịu nỗi quấy nhiễu này, dừng lại trừng mắt nhìn hắn nói: “Ngươi đến đây là đấu võ hay đến tán tỉnh!”

Đại Khôi ngửa mặt lên trời cười to: “Đương nhiên là tán tỉnh, bằng không ngươi cho là gì?” Tiếng nói vừa dứt, chiết phiến xoát một tiếng mở ra, rồi đột nhiên tăng toàn cục gấp bội, nhẹ nhàng chợt lóe, mặt đất bằng phẳng bỗng nhiên nỗi lên cuồng phong. Mắt Bạch Tiểu Bạch nhất thời mở không ra, thân mình hướng ngoài đài cao bay đi.

Một khi té xuống đài, nàng liền thua, sẽ trở thành thần thú của Đại Khôi, sẽ bị Đại Khôi ăn luôn.

Đại Bạch… Ta muốn ngươi a… Ta chết… Sẽ không thể nhớ ngươi…

Thân thể giống như rơi vào Đông Hải, hơi thở biển rộng giống như tằm ti ôn nhu đem nàng vây quanh, thân thể không có rơi xuống, mà bị dị động nâng lên.

Trên mặt ngứa, hình như là tảo biển. Tay Bạch Tiểu Bạch bắt lấy, mở to mắt ra liền thấy – hình như là tóc?

Còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, chợt nhe đến tiếng cười chán nản nói: “Long Thần làm giám khảo, chẳng lẽ có thể nhúng tay vào chuyện võ đấu hội sao?”

Thanh âm trên đỉnh đầu hơi có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Ta không phải giám khảo. Là thần thú của nàng.”

Thời gian giống như đọng lại ở một khắc kia, ngay cả gió cũng dừng lại chân lại, có thể nó cũng hiểu được chính mình nghe được cái gì chê cười.

Bạch Tiểu Bạch lên mới có thể nhìn thấy yết hầu dưới cằm hắn, hơi thở trên người hắn rất quen thuộc, không đếm được bao đêm, nàng đều như vậy đi vào giấc ngủ – không đếm được là bởi vì nàng giữ lời kém, không phải vì số lượng nhiều.

Chóp mũi nàng ở trước ngực hắn cọ cọ, yếu ớt hô lên một tiếng: “Đại Bạch?”

Thiếu niên long tộc cúi thân xuống ôm lấy nàng, cọ cọ, gật gật đầu đáp lại nàng.

Quả nhiên, loại cảm giác này mới đúng. Hắn nheo mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch, gợi lên một nụ cười thản nhiên, thiếu niên long tộc áo trắng ngọc quang cười như gió xuân, nam nhân đoạn tay áo, nữ nhân khom lưng.

Long gia lão đại ở chỗ ngồi giám khảo bất mãn nhíu mày – mấy ngàn năm không thấy Long Thất biến thành hình người, vẫn là trước sau như một ham ngủ, hãy để cho hắn tiếp tục lại tiếp tục trạch đi, bằng không nỗi bật của chính mình đều bị cướp sạch.

Đại Khôi nghiến răng nghiến lợi nhìn Long Thất: “Vậy đến đây, ra chiêu đi.”

Long Thất giương mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: “Ra chiêu, rất phiền toái.” Vì thế đôi môi hé mở, long tức vừa phun, Đại Khôi trong nháy mắt bị lượn theo gió lốc bay xa chín ngàn dặm.

Long Thất tiêu sái xoay người, ôm Bạch Tiểu Bạch bay trở về chỗ ngồi giám khảo.

Đây là cảm giác thể nghiệm cưỡi mây đạp gió đầu tiên của Bạch Tiểu Bạch, bị dọa đến ôm thật chặt cổ Long Thất, Long Thất cư nhiên cảm thấy được hưởng thụ mà dùng cằm cọ cọ nàng.

Thẳng đến Long Thất ngồi xuống, Bạch Tiểu Bạch mới có thể cẩn thận đánh giá hắn, nhìn hắn trơ đôi mắt đen thản nhiên, ngực không khỏi tê rần, hốc mắt lại đỏ, thương tiếc mà cầm mặc hắn nói: “Đại Bạch, ngươi có phải ngủ không ngoan hay không?”

Hắn gối lên hõm vai nàng, nhắm mắt gật đầu.

Đại Bạch đáng thương, nàng không ở bên cạnh hắn, hắn nhận hết ngược ngược đãi a.

Bạch Tiểu Bạch khe khẽ vỗ nhẹ phía sau lưng của hắn ồn ào, nói: “Chúng ta về sau không bao giờ… tách ra nữa.”

Hắn khẽ ừ.

Chính là loại cảm giác này, xúc cảm ấm áp này, hô hấp nhợt nhạt, cùng với tiếng nói cằn nhằn liên miên cùng tiếng khóc sướt mướt ngẫu nhiên. Hắn nguyên bản có thói quen một mình một thế giới im lặng, kết quả một con thỏ xâm nhập vào thế giới của hắn, cải biến thói quen của hắn, lại trở thành thói quen của hắn.

Ánh mắt của chỉ lang kia nhìn nàng thật đáng ghét, thật muốn một phát đánh chết, chính là đại ca nói hội võ đấu không thương đến tính mạng, phiền toái.

Quên đi, Bạch Tiểu Bạch trở về là tốt rồi. Hắn cọ hai cái, buồn ngủ lại dâng lên, Bạch Tiểu Bạch lại nói cằn nhằn liên miên.

Long Thất tron lòng ai thán một tiếng, cúi đầu, ngăn chặn cái miệng của nàng.

Ngọt ngào mềm mại, giống như đóa hoa.

Long lão đại cách đó không xa vô lực đỡ trán… Tiết chế a huynh đệ, ban ngày tuyên dâm sẽ bất lợi cho việc xây dựng xã hội yêu giới hài hòa a huynh đệ… Vua vạn yêu áp lực rất lớn a huynh đệ…

Đợi cho võ đấu thuận lợi kết thúc, Đại Khôi mới từ chân trời xa xôi trở về.

Đại Khôi bị thương quần áo tả tơi mà nhìn Long Thất cùng Bạch Tiểu Bạch.

“Ta nghĩ làm bạn từ mấy ngày nay tới giờ, sẽ làm ngươi đối với ta có điều đổi mới…” Thần sắc Đại Khôi bi thương ảm đạm, “Tuy rằng ta có chút phá hư, nhưng ta nguyện ý cho ngươi tốt một lần, có lẽ ta đã quá mức lạm dụng chuyện, nhưng ta về sau chỉ chuyên tình đối với ngươi, vì ngươi, ta ngay cả thịt đều cai, về sau chỉ ăn chay…”

Cứ như vậy bị ngươi chinh phục…. Chặt đứt đường ăn thịt…

Ngay cả gió đi ngang qua cũng cười nhạo hắn hồ đồ.

Bạch Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn hắn, sau một lúc lâu mới nói: “Không ăn thịt thì tốt, ăn thịt phạm sát nghiệp, bỏ ác theo thiện, thiện lớn lao yên…”

Đáy mắt Đại Khôi lại bùng cháy hy vọng, tiến lên từng bước: “Vậy ngươi nguyện ý đi theo ta sao? Ta sẽ không ăn ngươi, ngươi không muốn làm thần thú của ta thì đừng lo, ta lập ngươi làm hậu lang.”

Cánh tay Long Thất ôm Bạch Tiểu Bạch căng thẳng, mày đẹp cau lại, hừ lạnh một tiếng, sau đó, lại là một hơi long tức…

“Về nhà.” Long Thất nói.

Nhà này, đương nhiên là Bàn Long cốc.

Con đường tình tràng Đại Khôi của thủ ngộ suy sụp, lại bại mà không bỏ đi, từ võ đấu yêu giới hội sau, mỗi nữa tháng một tờ phong thơ đưa đến Bàn Long cốc.

“Tiểu Bạch, ta nghĩ rất nhiều, bi kịch chúng ta trong lúc đó là trúng mục tiêu nhất định, nhưng ta không tin số mệnh, mệnh ở trong tay, do ngã bất do thiên. Tuy rằng hiện tại ta đánh không lại Long Thất, nhưng ta dốc lòng tu luyện, một ngàn năm, một vạn năm, một ngày nào đó, ta sẽ đem ngươi từ trong tay hắn cướp về.”

“Tiểu Bạch, ta gần đây rất nhớ ngươi. Ngươi có thể không biết, lúc ở Tử La sơn, ta thường thường lên núi nhìn ngươi đi vào giấc ngủ. Tổng thời điểm ngươi ngủ thích ôm cái gì, hoặc là cái chăn, hoặc là gối đầu, khi đó ta đã nghĩ, nếu như có thể trở thành cái giường chăn kia cũng tốt. Nhưng khi đó ta sợ dọa đến ngươi.”

“Tiểu Bạch, ta nghĩ đến ngươi ngủ không được, ăn không thơm, vậy đại khái chính là cướp, bốn tiểu thiên kiếp, cửu đại thiên kiếp ta đều vượt qua, chỉ có tình kiếp này…”

Long gia lão đại đem thư cấp cho Long Thất nghe xong, Long Thất mí mắt nhảy lên một chút, chậm rãi mở mắt ra nhìn về phía long gia lão đại.

“Ta đều bị cảm động.” Long gia lão đại nói, “Lang Vương này động tâm không đổi, kết quả bị ngươi đoạt, ngươi phải hảo hảo đối đãi với Bạch Tiểu Bạch.

Long Thất hừ lạnh một tiếng, nghĩ thầm: thực hối hận khi không đánh chết hắn.

Ba ngày sau, Lang Vương nhận được đáp lễ của Bàn Long cốc, hắn kích động khó nhịn mà té xuống vương tọa, hướng ra phái ngồi chạy tới.

Chỉ thấy một con lông xù, mềm nhũn, tiểu động vật màu trắng tròn vo ngẩng đầu hướng hắn hô một tiếng: “Mị…”

Lang Vương run run một cái, hướng sứ giả Bàn Long cốc hô to một tiếng: “Uy, linh dương của ngươi!”

Sứ giả kia ngoái đầu nhìn lại cười: “Là linh dương của ngươi.”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Nhìn trời~ Ta thế nhưng viết ra càng bạch so với cuốn «thất niên chi dương dương dương» a~
 

Bình luận facebook

Top Bottom