Full THIÊN TÀI NHI TỬ VÀ MẪU THÂN PHÚC HẮC

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 9/8/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Văn án:

    Xuyên qua đi sau hiện chính mình có cái nhi tử, nhi tử bên người còn có một mình thần bí vô địch thú sủng.
    Không quan hệ, nhân sinh trực tiếp nhảy vọt qua sinh nhi dục nữ một đoạn này, bớt việc . Về phần đứa nhỏ hắn ba là ai, cùng nàng có cái gì quan hệ?
    Mang theo nhi tử trở thành giang hồ, nhậm ngươi yêu ma quỷ quái, vẫn là gian người tiện nhân, mẹ con đồng lòng, gặp thần sát thần, gặp phật giết phật!
    Tiểu Mặc: mẫu thân, có phá hư thúc thúc chặn đường cướp bóc, làm sao bây giờ?
    Vân Khê: chính mình thu phục! Điểm ấy việc nhỏ đừng tới phiền toái mẫu thân!
    Tiểu Mặc: mẫu thân, vị này thúc thúc rất tuấn tú tốt lắm rất tiền, ta cũng không thể được làm cho hắn làm của ta cha?
    Vân Khê: tuy nói là cái đoản mệnh quỷ, bất quá cấp ngày nào đó hắn hai chân một đạp về tây, vậy hắn tài sản liền toàn bộ về chúng ta mẹ con sở hữu !
    Tiểu Mặc: mẫu thân, này nam nhân bộ dạng giống như ta, chẳng lẽ hắn là ta cha?
    Vân Khê: không cần loạn nhận thức cha! Vạn nhất là cái kẻ nghèo hèn, ngươi dưỡng hắn một đời a?
    Thần bí nam chủ: tĩnh mắt to nhìn rõ ràng , bản tôn đủ trên thân hạ đều là danh vọng, còn có ta trong tay chuôi này bảo kiếm, vật báu vô giá!
    -----------
    Một khúc Tân Tú Tranh Phách thi đấu, chưa trong giá thú con chịu người phỉ nhổ Vân Khê lớn phóng tia sáng kỳ dị, chúng tinh củng tháng, thành hương bánh trái, tới cửa cầu hôn người cơ hồ vừa quân phủ cửa đạp phá.
    Tiểu Mặc tay trái phe phẩy "Thông qua" bài tử, tay phải giơ "Đào thải" bài tử, việc bất diệc nhạc hồ.
    "Không ở thiên hạ thập đại mỹ nam đứng hàng thứ bảng hàng ngũ , đào thải!"
    "Đánh không lại ta cùng ta mẫu thân , đào thải!"
    "Giá trị con người không có trăm vạn lượng hoàng kim , đào thải!"
    "..."
    Hừng hực khí thế biển tuyển sắp tiếp cận kết thục, một đám thần bí nhân đột nhiên xâm nhập.
    "Các ngươi là đang làm gì?"
    "Hắc hắc, cho ta gia tôn chủ báo danh đến đây."
    "Bản nhân không ra chiều , trực tiếp đào thải bị knockout!"
    "Tôn chủ rất nhanh cứ tới đây , sợ ngươi không tin hắn có tiền, cho nên cố ý trở về bàn kim núi đi."
    Đây là một cái thượng võ kiếm khách thời đại, toàn bộ Ngạo Thiên đại lục cùng sở hữu năm quốc gia, dựa theo các quốc gia thực lực trước sau bài danh, phân biệt có Nam Hi quốc, Đông Lăng quốc, Bắc Tương quốc, Tây Mộ quốc cùng ở bốn trung gian Ngạo Thiên quốc. Mỗi quốc gia đều tôn kính vũ lực, huyền khí tung hoành Ngạo Thiên đại lục.
    Vân Khê, kiếp trước là cổ võ thế gia gia chủ, người mang tuyệt thế võ học, trong lúc vô tình xuyên qua đến Vân gia ăn cơm trước kẻng đại tiểu thư trên thân. Mơ hồ, của nặng hơn người, nhàn sự tận cùng quan tâm là Vân Khê phong cách tự vệ, một khi có người chạm đến của nàng điểm mấu chốt, thương tổn nàng để ý người, nàng sẽ không chọn thủ đoạn, âm hiểm cay độc, không chết không ngừng! Độc miệng, vô tâm vô phế, thầm nghĩ mang theo nhi tử hồ đồ ăn hồ đồ uống, tiêu dao khoái hoạt một đời.
    Vân Tiểu Mặc, nữ chủ nhi tử, năm tuổi, thiên tài cục cưng. Thuần thật đáng yêu diện mạo là hắn phong cách tự vệ, đối hắn người tốt, hắn vô cùng thân cận, đối hắn không người tốt, đều đã bị hắn chỉnh vô cùng thê thảm. Mẫu thân sở hữu trong lời nói, hắn đều tôn sùng là thánh chỉ, quán triệt chấp hành, cho đến phúc hắc thân cha xuất hiện...
    【 Độc miệng, vô tâm vô phế, thâm tàng bất lộ phúc hắc nữ chủ + hồn nhiên phúc hắc, có được vô địch thú sủng thiên tài cục cưng + cuồng sủng thê nhi bá đạo tôn chủ, đây là một thiên hài hước khôi hài linh sủng văn, không ngược, 1 vs 1! Giới thiệu vắn tắt Tiểu Bạch, nội dung không bạch! 】
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Giới thiệu

    Quyển 01: Hân Nghiên, Dung Nhi, Ngân Châu, Thanh Vân, Huyen Nghien
    Quyển 02: Huyền Nga, Ngân Châu, Tiểu Chi, Mjn Mjn, Nhozbo Kute, LVV, Sailormoon, Thu Hồng, Madoilinh
    Quyển 03: Ngân Châu, Tiểu Nguyệt Dương, LVV, Violetin_08, Thu Hồng, Phương Thúy, Tiểu Ngọc Nhi, Ngọc Nhi, Acmacanhtrang, Ngọc Nhân
    Quyển 04: Aquarius8713; Lisar1314, Ngân Châu, Phương Thúy, Socola_Nguyen, Tiểu Mộng, Anh Tú, Xuân Như, Tiểu Ngọc Nhi, Vân Anh, Tiểu Nguyệt Dương, Ngọc Nhi.
    Quyển 05: thuydung.saphia, Tiểu ngọc nhi, anh tu, ngân châu, Thu chang, Osicase, Vân anh, huong do, giọt sương đêm, tiểu nguyệt dương, minh thu, xuân như, phương thanh, phong anh, thùy dương, thu hương, tiểu miêu nữ, Pthu, trang phạm
    Quyển 06: thu huyền, bongtuyetlonelylovely, Osicase, Thùy Dương, Pthu, giọt sương đêm, tiểu nguyệt dương, xuân như
    Quyển 07: Osicase, giọt sương đêm, xuân như
    Beta: Tiểu Tuyền, Tiểu Chi, Serenite, Tiểu Mộng, Tiểu Ngọc Nhi
    Ebook: Tiểu Ngọc Nhi Quyển 1,2, 6; Tiểu Mộng Quyển 03, Vi Vi Quyển 04, Sakura Hime Quyển 05; Tiểu Tuyền Quyển 7
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    VĂN ÁN:

    Sau khi xuyên qua phát hiện chính mình có con trai, mà bên người đứa con còn có một con thú sủng thần bí vô địch. Không sao, trong cuộc đời trực tiếp nhảy vọt qua sinh con đẻ cái, vậy thì bớt việc . Về phần ba đứa nhỏ là ai, có quan hệ gì đến nàng đâu? Mang theo đứa con bước chân vào giang hồ, dù ngươi là yêu ma quỷ quái, hay gian nhân tiện nhân, mẫu tử đồng lòng, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật! Đoạn ngắn. Tiểu Mặc: mẫu thân, có thúc thúc hư chặn đường cướp bóc, làm sao bây giờ? Vân Khê: chính mình đi thu phục! Điểm việc nhỏ ấy đừng có tới làm phiền mẫu thân! Tiểu Mặc: mẫu thân, vị thúc thúc này rất tuấn tú nhìn tốt lắm còn rất có tiền, ta có thể nhận hắn làm phụ thân của ta không? Vân Khê: tuy nói là quỷ đoản mệnh, bất quá chờ ngày nào đó hắn hai chân nằm thẳng về phía tây, vậy tất cả tài sản của hắn toàn bộ sẽ về tay mẫu tử chúng ta! Tiểu Mặc: mẫu thân, nam nhânnày bộ dạng giống như ta, chẳng lẽ hắn là cha của ta? Vân Khê: không cần nhận cha bậy! Vạn nhất hắn là cái kẻ nghèo hèn, ngươi phải nuôi hắn cả đời a? Thần bí nam chủ: mở to hai mắt nhìn cho rõ ràng , bản tôn toàn thân cao thấp đều là hàng hiệu, còn có bảo kiếm trong tay ta là vật báu vô giá! Một cuộc tân tú tranh giành thi đấu, vị nữ tử Vân Khê bị người phỉ nhổ đến chết đi sống lại bỗng phát ra hào quang kỳ dị, quần tinh ủng nguyệt, thành bánh trái thơm ngon, người tới cửa cầu hôn cơ hồ là muốn đạp phá cánh cửa mà vào. Tiểu Mặc tay trái phe phẩy thẻ bài “Thông qua”, tay phải giơ lên thẻ bài “Đào thải”, vội đến không biết trời đất luôn. “Không đứng ở trong bảng thiên hạ thập đại mĩ nam chi liệt, đào thải!” “Đánh không lại ta cùng ta mẫu thân, đào thải!” “Giá trị con người không có được trăm vạn hai hoàng kim, đào thải!” “. . . . . .” Hừng hực khí thế khi cuộc tuyển chọn sắp tiếp cận kết thúc, một bang người thần bí đột nhiên xâm nhập. “Các ngươi đang làm gì?” “Hắc hắc, cho tôn chủ nhà ta đến báo danh nhé.” “Bản nhân không tự mình ra mặt, trực tiếp đào thải bị nốc-ao!” “Tôn chủ rất nhanh sẽ tới đây , sợ ngươi không tin hắn có tiền, cho nên cố ý trở về bàn Kim Sơn.” Đây là một câu chuyện kiếm khách thời đại, Toàn bộ Ngạo Thiên đại lục có tất cả năm quốc gia, dựa theo thực lực các quốc gia trước sau mà gọi tên, phân biệt có Nam Hi quốc, Đông Lăng quốc, Bắc Tương quốc, Tây Mộ quốc cùng một quốc gia ở giữa bốn quốc là Ngạo Thiên quốc. Mỗi quốc gia đều sùng bái võ lực, huyền khí tung hoành Ngạo Thiên đại lục. Vân Khê, kiếp trước là gia chủ của một võ đường thế gia, mang trong người tuyệt thế võ học, trong lúc vô tình xuyên qua tới trên người của Đại tiểu thư Vân gia chưa kết hôn đã mang bầu. Mơ hồ, của nặng hơn người, nhàn sự mạc không để ý chính là một cách tự vệ của Vân Khê, một khi có người chạm đến điểm mấu chốt của nàng, thương tổn người nàng để ý, nàng sẽ không từ thủ đoạn, âm ngoan thủ lạc, không chết thì không ngừng! Lời nói ác độc, vô tâm không phế, thầm nghĩ mang theo đứa con ăn uống miễn phí, tiêu dao khoái hoạt cả đời. Vân Tiểu Mặc, con của nữ chủ, năm tuổi, thiên tài cục cưng. Hồn nhiên đáng yêu bề ngoài là cách để tự vệ của hắn, người đối tốt với hắn, hắn vô cùng thân cận, người đối với hắn không tốt, sẽ bị hắn chỉnh e thê thảm. Tất cả lời nói của Mẫu thân, hắn đều tôn sùng như thánh chỉ, quán triệt chấp hành, cho đến khi người cha phúc hắc của hắn xuất hiện. . . . . .
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    [QUYỂN 1] Chương 1: Cho Bạc Chính Là Người

    Biên cảnh của Đông Lăng quốc.

    Một chiếc xe ngựa đang chạy từ từ trên con đường núi nhỏ.

    “Mẫu thân, có thúc thúc xấu chặn đường cướp bóc, làm sao bây giờ?” giọng nói non nớt của trẻ con từ bên ngoài xe ngựa truyền vào.

    “Tự mình thu phục! Điểm việc nhỏ ấy đừng tới làm phiền mẫu thân!” Trong xe ngựa Vân Khê đang bề bộn đánh bàn tính để tính tiền, mới vừa rồi ở trấn nhỏ phía trước, đổi ra một trăm lượng ngân phiếu, tại sao đếm tới đếm lui, vẫn thiếu ba lượng bạc thế.

    Gian thương vô lương, lại dám ăn chặn bạc của nàng?

    Vân Khê nghiến răng, lại đem một đống bạc vụn hung hăng đếm lại một lần nữa.

    “Mẫu thân, thúc thúc xấu nói, bọn họ phải lấy một trăm lượng bạc, nếu không liền động thủ .”

    “Vậy thì cho đi!” Dù sao cũng không phải bạc của nàng! Bị làm đứt mạch tính toán, Vân Khê thực phiền muốn chết, đành phải nặng đầu tính lại lần nữa.

    “Nhưng mà….Nhưng mà trên người Tiểu Mặc chỉ có ba lượng bạc…”

    Vân Khê đột nhiên ngẩng đầu, nhanh như chớp xốc mành xe lên, thò người ra nhéo lỗ tai nhỏ của đứa con: “Tiểu tử thối! Ta nói rồi, làm sao lại thiếu ba lượng bạc, thì ra là con lấy! Càng ngày càng có tiền đồ a? Ngay cả bạc của mẫu thân cũng dám lấy?”

    Vân Tiểu Mặc năm tuổi ôm ấp một viên tiểu cầu màu trắng đang ngọ nguậy, chớp ánh mắt đáng thương, non nớt trả lời: “Mẫu thân, oan uổng a! Ba lượng bạc của mẹ không phải đã đưa cho xa phu đại thúc làm tiền đặt cọc rồi sao? Ba lượng bạc của Tiểu Mặc là do Phong gia gia cho, Phong gia gia sợ mẫu thân để Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch bị đói , cho nên mới cho Tiểu Mặc tiền tiêu vặt mà…”

    “Á… Là thế sao?” Vân Khê ho nhẹ một cái, bàn tay đang nhéo lổ tai đứa con liền buông lỏng ra, sau đó chuyển qua nhéo nhéo hai má mũm mĩm của đứa bé, trên mặt cười thành một đóa hoa.

    “Đúng là mẫu thân đã oan uổng cho Tiểu Mặc ! Tiểu Mặc ngoan, tiểu hài tử không thể mang theo nhiều tiền, ba lượng bạc của con, hãy để cho mẫu thân thay con bảo quản đi.”

    Vân Tiểu Mặc chu cái miệng nhỏ nhắn lên, tỏ vẻ kháng nghị. Tiểu Bạch ở trong lòng ngực của bé cũng lộ ra một đôi tròng mắt đen bóng, kháng nghị âm thầm.

    “Lão Đại, nhìn kìa! Có mỹ nhân!”

    Cả đám đánh đánh giết giết đang đứng thì nhìn thấy từ trong xe ngựa bỗng nhiên chui ra một vị mỹ nhân, thì ánh mắt đều tỏa sáng, chỉ thấy nữ tử này mặc một thân váy dài màu vàng nhạt, tóc đen như mực, tùy ý thả trên đầu vai, chỉ dùng một cây trâm gỗ búi một búi tóc đơn giản. Mày của nàng dài nhỏ như trăng rằm, hai hàng lông mi cong vút thật dài che đi đôi mắt sáng bóng, khi nàng ngước mắt nhìn, nháy mắt hào quang toả ra vạn trượng, giống như tinh hoa ẩn chứa trong thiên địa vạn vật. Da thịt của nàng trong suốt trắng sáng, tao nhã như thế, tư sắc như thế, quả là tuyệt thế vô song!

    Hôm nay vận khí thật tốt, có thể gặp gỡ một tuyệt sắc mỹ nhân!

    Sơn tặc lão Đại xoa xoa tay, hai mắt phóng ra ánh sáng.

    “Tiểu nương tử, đừng sợ, ta là người tốt, ta sẽ không thương tổn các ngươi đâu.”

    Hai Mẫu tử tính luôn Tiểu Bạch đồng thời rùng mình một cái, toàn thân nổi da gà.

    “Mẫu thân, thúc thúc xấu nói hắn là người tốt, chúng ta có nên tin tưởng hắn không?” Vân Tiểu Mặc mang bộ dạng khờ dại nghiêng đầu, hỏi.

    “Tiểu Mặc, đừng có chuyện gì cũng đều hỏi mẫu thân, phải tự mình học cách phán đoán thị phi, hiểu không?” Vân Khê mang vẻ mặt nghiêm túc dạy bảo bé.

    “Dạ, Tiểu Mặc đã biết.” Vân Tiểu Mặc nhu thuận gật gật đầu, rồi quay đầu liếc nhìn về phía sơn tặc lão Đại, “Mẫu thân có nói qua, cho bạc là người tốt, không cho bạc chính là người xấu! Thúc thúc vừa rồi đòi bạc của chúng ta, vậy nhất định là người xấu!”

    Sơn tặc lão Đại xuýt xoa một chút, vội nói: “Tiểu đệ đệ, ngươi hiểu lầm rồi! Thúc thúc vừa rồi là nói đùa với ngươi thôi. Chỉ cần ngươi cùng mẹ ngươi đi theo thúc thúc đến sơn trại, thúc thúc nhất định mỗi ngày cho các ngươi ăn uống thoả thích, ngươi muốn bao nhiêu bạc, thúc thúc đều cho.”

    “Mẫu thân, thúc thúc nói cho bạc, chúng ta có lấy hay không?”Ánh mắt của Vân Tiểu Mặc lóe sáng nhìn về phía mẫu thân, trưng cầu ý kiến của nàng.

    Vân Khê không chút nghĩ ngợi, trịnh trọng dạy bảo tiếp: “Bạc đã đưa đến cửa mà nói không cần, sẽ bị trời phạt!”

    “A, vậy Tiểu Mặc đã biết.” biểu tình trên mặt Vân Tiểu Mặc như thập phần học hỏi, sau đó lại quay đầu nhìn về phía sơn tặc lão Đại, ngọt ngào cười, “Thúc thúc, ngươi trước hết cho chúng ta một trăm lượng bạc, thì chúng ta liền đi theo ngươi!”

    Sơn tặc lão Đại cười đến thập phần đắc ý, không thể ngờ được hai mẹ con nhà này dễ lừa như vậy, lần này thật sự là diễm phúc quá a, gặp gỡ đượcmột mỹ nhân tuyệt sắc, nhìn đến thôi nước miếng đã chảy ào ào, trong lòng hắn nhanh chóng nghĩ.

    “Được, được, thúc thúc đều đáp ứng ngươi!” Sơn tặc lão Đại xoay người thét to nhóm tiểu lâu la phía sau “Mau mau, đem bạc trên người toàn bộ móc ra…”

    Không lâu sau, một trăm lượng bạc liền đưa đến.

    Vân Tiểu Mặc giống như tranh công, dùng bàn tay nhỏ bémập mạp, đem một ít bạc vụn quơ được đưa cho mẫu thân giấu vào hành lý. Kết quả là dưới sự khuyên bảo thất bại của xa phu, hai mẹ con đi theo bọn sơn tặc lên sơn trại.

    Long Thiên Thần quần áo trắng như tuyết, đang nhàn nhã nằm ở trên chạc cây, thấy hết thảy tình huống phát sinh phía dưới, trên gương mặt tuấn mỹ nở rộ ra ý cườinhợt nhạt, con mắt hắn sáng lên tràn ngập hưng trí dạt dào.

    Ha, thú vị!

    Không thể tưởng được nơi rừng núi hoang dãnày, còn có thể nhìn thấy trò hay! Từ trước đến nay hắn chưa từng thấy qua một đôi mẫu tử cực phẩm như thế, nói bọn họ ngốc à? Cũng không hẳn vậy, vì hắn vẫn không có xem nhẹ ánh sáng giảo hoạt vụt qua trong đáy mắt của nàng, còn có ánh sánghưng phấn toát ra từ đôi mắt đen bóng của đứa bé kia, có thể thấy bọn họ không có ngốc, trên đời này làm gì có người nhất mực không nghe lời khuyên bảo mà đi theo sơn tặc lên sơn trại như thế?

    Mặc kệ , đi theo xem sao! Long Thiên Thần hắn là một thế hệ đại hiệpphong tư yểu điệu, từ trước đến nay luôn hành hiệp trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình thìsẽ hét lên một tiếng, làm sao có thể thấy chết mà không cứu được đây?

    Hắc hắc, được rồi, hắn thừa nhận hắn là hạng người chỉ e thiên hạ không loạn, chỗ nào có náo nhiệt thì sẽ hướng chỗ đó mà chui qua!

    Hắc phong trại trong truyền thuyết!

    Vân Khê đưa chân bắt chéo, ngồi ở trên chiếc ghế da hổcủa trại chủ, một bên uống trà, một bên kiểm kê tất cả tài sản của Hắc Phong trại, còn bất mãn lắc đầu răn dạy: “Đường đường một Hắc Phong trại, lại chỉ có tí xíu bạc như thế? Năng lực làm ăn của các ngươi thật sự quá kém , làm cho ta rất thất vọng đấy!”

    “Mẫu thân, trên người của hắn còn có một miếng kim bài…” Vân Tiểu Mặc từ trong ngực của sơn tặc lão Đại, đào bới nửa ngày, rốt cục cũng đào ra một vật giống kim bài gì đó, bé cầm kim bài dùng răng nanh trắng noãn cắn cắn, sau đó hưng phấn mà hét lớn, “Mẫu thân, là vàng, vàng thật!”

    Sơn tặc lão Đại suy sụp tinh thần ngồi dưới đất, quay đầu nhìn lại thấy chúng huynh đệ không ai ngoại lệ đều té trên mặt đất không thể nhúc nhích, hắn thật hối hận a! Còn tưởng gặp phải đại vận, cướp được mỹ nhân trở về, ai ngờ hắn mang về đây là một đôi ác ma, thời gian không đến nửa ngày, toàn bộ sơn trại đã bị hai mẹ con náo loạn long trời lỡ đất, gà bay chó sủa. Không chỉ vậy, tài sảntích góp từng tí một trong nhiều năm của Hắc Phong trại , toàn bộ bị hai mẹ con này quật ba thước đất mà đào lên.

    Đáng giận nhất chính là, tiểu bằng hữunhìn thập phần đáng yêu vô hại kia lại có một con thú sủng có cái mũi rất thính, nơi nào có bạc, nó liền hướng nơi đó mà tìm. Bạc của hắn a, hắn của bảo bối a, làm cho hắn đau lòng cơ hồ muốn nôn ra máu!

    “Nữ hiệp, thiếu hiệp! Kim bài này các ngươi không thể lấy, nó là bảo vật gia truyền của tiểu nhân, bài còn người còn, bài mất người vong, tiểu nhân thề cùng với kim bài cùng tồn vong!”

    Vân Tiểu Mặc mang bộ dạng thập phần đồng tình nhìn sơn tặc lão Đại, chớp chớp hai tròng mắt đen bóng, nói: “Mẫu thân, hắn thật đáng thương, hay là chúng ta đem kim bài trả lại cho hắn đi!”

    Sơn tặc lão Đại hai mắt chớp chớp rơi ra giọt nước mắt trong suốt, cảm động vạn phần, thật là một hài tử thiện lương a! Lời nói cảm kích vừa muốn nói ra miệng, đã bị đối phương một câu nói ra làm nghẹn lại.

    “Trước tiên chúng ta giết hắn xong, mới lấy đi kim bài của hắn, như vậy hắn sẽ không thương tâm khổ sở nữa.”(TT: O_O)

    “Thiếu hiệp, không cần a…” Sơn tặc lão Đại kêu lên một tiếng kêu thê thảm vạn phần.

    Vân Khê lật xem kim bài của hắn, hai mắt hơi hơi nheo lại”Ngươi là quân nhân của Nam Hi quốc?” Đây rõ ràng chính là một khối binh phù, hơn nữa còn là của Nam Hi quốc, phụ thân của nàng chính là Đại tướng quân đương nhiệm của Nam Hi quốc, nên đối với binh phù nàng có chút ấn tượng.

    Sơn tặc lão Đại mang vẻ mặtcảnh giác nghiêm túc, thử hỏi han: “Nữ hiệp cũng là nhân sĩ của Nam Hi quốc sao?”

    “Bây giờ là ta đang hỏi ngươi, nói?” đầu lông mày của Vân Khê cau lại, trong ánh mắt lúc này có một cỗ khí chất lãnh ngạo, hoàn toàn khác biệt với bộ dạng tham tiền không biết trời đất vừa rồi.

    Sơn tặc lão Đại suy nghĩ một chút, rốt cục cũng theo sự thật mà bẩm cáo. Hắn vốn tên là Lý Lộc, là một gã tướng lĩnh nho nhỏtrong quân đội của Nam Hi quốc, mười mấy năm trước hắn đi theo Vân Đằng Đại tướng quân xuất chinh Đông Lăng quốc, nhưng gặp phải kẻ gian hãm hại, đại quân lâm vào vòng vây. Đại tướng quân Vân Đằng chính là ở trong trận chiến này mà chết trận, trước khi chết còn mang binh phù giao vào tay hắn, để hắn mang theo những người khác liều chết phá vây. Quân đội một ngàn người, cuối cùng chỉ còn lại mình hắn và mấy chục thuộc hạ. Hắn vốn định mang theo binh phù trở về nước phục mệnh, ai ngờ trở lại Nam Hi quốc, mới phát hiện nơi nơi đều dán cáo thị truy nã nói hắn thông đồng với địch phản quốc, hắn có khổ mà không thể nói, có oan mà không thể rửa, đành phải dẫn mấy chục người đến biên cảnh Đông Lăng quốc cùng Nam Hi quốc chiếm núi làm vua, nổi lên làm trại chủ.

    Lý Lộc này tuy rằng xấu xa đáng khinh, nhưng khi đề cập đến Đại tướng quân Vân Đằng, hắn đặc biệt tức giận làm bản chất quân nhân cũng tự nhiên mà thể hiện ra.

    Vân Đằng, là đệ nhất đại danh tướng của Nam Hi quốc, là niềm kiêu ngạo của Vân gia, đáng tiếc mười mấy năm trước đã ngã xuống ở chiến trường. Mọi người chỉ biết hắn bị thủ hạ của mình bán đứng, mới lâm vào vòng vây của địch, lại không biết trong đó còn âm mưu khác như vậy.

    Vân Khê cố gắng đào trí nhớ của bản chủ thể, nàng chỉ nhớ rõ trước đây, vị bá bá này hay ôm lấy nàng, hắn thực uy nghiêm, cũng thực dễ thân thiết, chỉ tiếc…

    “Mẫu thân, người làm sao vậy? Vì cái gì thoắt cái lại có biểu tình đa sầu đa cảm như vậy?”

    “Tiểu hài tử không cần dùng thành ngữ loạn xạ!” Vân Khê phục hồi tinh thần, xoa bóp khuôn mặt của đứa con, ánh mắt hướng trên đỉnh đầu nhẹ nhàng nói”Đi, đem vị thúc thúc ở trên mái hiên mời xuống dưới đi!”

    Nàng cố ý tăng thêm âm lượngchữ “Mời” khi phát âm, để người nằm ở trên mái hiên nghe được, Long Thiên Thần đang nghe lén thì cả người liền thừ ra, đồng thời cũng kinh ngạc cả kinh. Không đợi động tác của hai mẹ con, hắn trực tiếp từ trên nóc nhà nhảy xuống dưới.

    Ánh mắt sâu u như hàn đàm chống lại ánh mắt đen nhánh của Vân Khê, đáy hắn lòng đột nhiên nhảy lên, trực giác nói cho hắn biết, nữ nhân này tuyệt đối không đơn giản!

    Vân Khê tinh tế đánh giá hắn, nam tử này một thân áo trắng hơn tuyết, dáng người tuấn tú cao ngất, đẹp như quan ngọc, trong ánh mắt là sự anh khí cùng phóng đãng không kềm chế được, khóe môi của hắn nhếch lên nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Trong lúc nàng đánh giá hắn thì đồng thời, hắn đang dùng sức đánh giá nàng.

    Chuyện hắn một đường đi theo đến đây, nàng từ đầu đến cuối đều không có xem nhẹ, nàng cũng muốn nhìn một chút hắn rốt cuộc là ai, có mục đích gì khác không, hay chỉ đơn thuần là vì hiếu kỳ muốn xem náo nhiệt. Nếu chỉ đơn thuần là hiếu kỳ, nàng cũng mặc kệ, nhưng nếu có mục đích khác… Nàng nhủ thầm, dám trêu chọc mẫu tử các nàng, thì tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt!

    Long Thiên Thần bị nàng nhìn đến hoảng sợ nổi da gà, giống như chính mình bị cởi sạch hết mà đứng ở trước mặt nàng, không có gì để che đậy.

    Tiếp nhận ánh mắt đen đông lạnh của Vân Khê, Long Thiên Thần không tự chủ được mà đưa tay sờ sờ ngực, tim của hắn vẫn còn đang đập. May mắn, vẫn còn ở đây!(TT:^.^)

    Ánh mắt này thật quá sắc bén rồi, so với người nào đó trong ấn tượng của hắn thì cực kỳ tương tự, đó cũng là người duy nhất hắn kính sợ. Không thể ngờ được hắn lại có thể từ trên người một nữ tử tầm thường mà nhìn thấy được ánh mắt có lực rung động đến vậy, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

    Ánh mắt kia giống như phù dung sớm nở tối tàn, rất nhanh liền biến mất, không có cách nào có thể tìm ra, làm cho Long Thiên Thần cơ hồ tưởng rằng chính mình bị ảo giác.

    “Thúc thúc, ngươi là tò mò mà đến đây sao?” một cái đầu nhỏ nhắn của Vân Tiểu Mặc không biết từ khi nào thì tiến đến trước mặt hắn, làm cho Long Thiên Thần sợ tới mức lui về phía sau một bước, đứa nhỏ này khi nào thì tới gần hắn vậy, vì cái gì mà hắn lại không có phát hiện chứ?

    Quái! Từ trước đến nay Long Thiên Thần đối với võ công của mình rất là kiêu ngạo, lại lần đầu tiên ở trước mặt một đôi mẫu tử mà cảm thấy vô lực, đến tột cùng là võ công của đối phương quá cao, hay là chính mình quá phân tâm? Hắn thật có chút mê mang .

    Long Thiên Thần chung quy cũng là kẻ từng trải giang hồ, có trường hợp gì mà hắn không trải qua, chỉ thoáng mê mang một cái, hắn liền khôi phục vẻ bình thản ung dung, cùng bộ dáng chỉ có ở giai công tử.(công tử tuấn tú ^_^)
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 02: Rất Tuấn Tú Rất Tốt Và Rất Có Tiền

    “Thúc thúc. . . . . . Chẳng qua chỉ đi ngang thôi!” Long Thiên Thần cúi đầu, mỉm cười đánh giá thân thể nho nhỏ cùng gương mặt non nớt đáng yêu như tiên đồng của Vân Tiểu Mặc, bỗng nhiên tâm thần hắn chấn động, hai mắt từ từ mở lớn hơn, bộ dạng thật giống như gặp quỷ vậy.

    Điều này sao có thể? Gương mặt này rõ ràng chính là phiên bản thu nhỏ của người kia a!

    Sau đó hắn đột nhiên lắc đầu, tuyệt đối không có khả năng này, nhất định là người giống người thôi, hắn nhìn lầm rồi.

    Vân Khê quan sát hắn một lúc, thì lực chú ý liền chuyển dời đến bên tài bảo, tuy nói đồ không nhiều lắm, nhưng so với không có gì vẫn tốt hơn. Ngày thường nàng không có quá nhiều sở thích, rất không may, vơ vét của cải chính là một trong mấy sở thích ít ỏi được nàng cực kỳ yêu thích, phương châm của nàng là bạc so với nam nhân vĩnh viễn đáng tin hơn, cho nên nàng tình nguyện sống chung với bạc cả đời!

    Nàng tỉ mỉ kiểm đi kiểm lạixem những món đồ này rốt cuộc trị giá bao nhiêu lượng bạc, cho nên đã bỏ lỡ vẻ mặt biến hóa của Long Thiên Thần.

    “Tiểu đệ đệ, phụ thân của cháu là ai?”

    “Cháu không có phụ thân, nhưng mẫu thân nói, người rất nhanh sẽ giúp cháu tìm một kẻ rất có tiền làm phụ thân.”

    Long Thiên Thần khóe miệng run lên, hai mẫu tử này yêu cầu thật đúng là không cao, có tiền thì chính là phụ thân à!

    “Thúc thúc, thúc đã đem nóc nhà của chúng ta làm hỏng rồi, nhất định phải nhớ bồi thường nha! Làm hư đồ mà không bồi thường, mẫu thân sẽ tức giận. Mẫu thân tức giận, thì Tiểu Mặc cũng sẽ tức giận. Tiểu Mặc tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng nga!”

    Lý Lộc trong lòng khẽ run rẩy, hắn gây dựng sơn trại này mười mấy năm, khi nào thì biến thành nhà của mẫu tử này a.Bắt hắn giao nộp tài vật còn chưa đủ, chẳng lẽhai mẫu tử này còn muốn cưu chiếm thước sào (*), không để cho bọn họ một con đường sống sao?

    (*) chim cưu không biết làm tổ, chim thước thì khéo léo nên xây tổ rất hoàn hảo, tới mùa sinh sản, chim cưu thường dùng vũ lực chiếm đoạt tổ của chim thước. Câu này được dùng để nói những người ỷ vào vũ lực chiếm đoạt nhà của người khác.

    Trời ạ, hắn đã tạo nghiệt gì rồi, tại sao lại gặp gỡ hai mẫu tử bọn hắn chứ?

    Long Thiên Thần lúc này ngay cả mí mắt cũng không chớp.

    Khi Vân Tiểu Mặc mang theo một đôi mắt to tràn đầy ánh sáng nhìn gần hắn, hắn liền đưa tay từ trong ngực tùy tiện móc ra một tờ ngân phiếu, đưa đến trước mặt của Vân Tiểu Mặc, Long Thiên Thần cười đến tao nhã vô hại: “Nhiêu ngân lượng đây đủ rồi chứ?”

    “Cháu không biết, trước tiên cháu phải hỏi mẫu thân của cháu đã.”

    Vân Tiểu Mặc cầm lấy tờ ngân phiếu một trăm lượng đi tới trước mặt Vân Khê, vừa vặn Vân Khê đang ngồi xổm để kiểm kê tài vật, cho nên bé thần thần bí bí liếc nhìn chung quanh một cái, rồi kề sát vào bên tai của nàng, hết sức nhỏ giọng thầm nói: “Mẫu thân, vị thúc thúc này thoạt nhìn rất có tiền, hắn chỉ tùy tiện móc một tấm ngân phiếu đã là một trăm lượng. Hơn nữa trước ngực của hắn phình ra, giống như còn có rất nhiều ngân phiếu. . . . . .”

    Ánh mắt Vân Khê nhất thời phát sáng, cả gian phòng thật giống như vừa có thêm mấy cây đèn, đang u ám bỗng nhiên bậc sáng choang.

    Nàng cũng hạ giọng, thì thầm ở bên tai nhi tử nói: “Tiểu Mặc, làm rất tốt! Vị thúc thúc lén lút này sẽ giao cho con toàn quyền xử lý!”

    Vân Tiểu Mặc nặng nề gật đầu, vinh quang đón nhận sứ mạng vĩ đại này.

    Long Thiên Thần bỗng nhiên tiếp nhận ánh mắt kim quang lóng lánh đồng thời cùng phóng tới của hai mẫu tử, làm cho toàn thân giống như bị vô số kiến bò, rất là khó chịu.

    Cho xin đi, dù các ngươi có nói nhỏ hơn nữa ta cũng có thể nghe thấy rất rõ ràng, có được hay không?

    Đang lúc hắn suy tư mình sắp bị xử lý như thế nào, thì Vân Khê bỗng nhiên đứng lên, đưa mắt từ trên nhìn xuống một đám sơn tặc đang nằm trên mặt đất, cất giọng nói: “Hai mẫu tử chúng ta tạm thời sẽ ở nhờ mấy ngày tại nơi này của các ngươi. Các ngươi không cần phải khách khí, cứ xem chúng ta như người trong nhà mà đối đãi là được, ngày thường nên làm chuyện gì, thì cứ tiếp tục làm.”

    Lý Lộc chỉ cảm thấy trời đất toàn một màu u tối.

    Trời ơi, đất ơi, xin đem hai vị tổ tông này mời đi dùm đi!

    “Đúng rồi, mấy ngày tới phái thêm người đi bảo vệ đường núi quan trọng, nghe nói Vân lão tướng quân của Nam Hi quốc sắp đến sinh thần bảy mươi tuổi, nên hoàng đế Nam Hi quốc cố ý cho tổ chức một buổi thọ yến, đương nhiên là sẽ mời tân khách của các quốc gia khác đến, ta tin tưởng đến lúc đó, sẽ có không ít người tặng lễ vật từ con đường này đi qua. Các ngươi nhớ kỹ, người bình thường thì cứ theo luật bỏ qua cho họ đi, không được quấy nhiễu, một khi phát hiện người có tiền xuất hiện, lập tức hướng ta hồi báo. Lần này, ta sẽ dẫn các ngươi đi làm một vụ lớn, để các ngươi mở rộng tầm mắt cái gì mới là sơn tặc chân chính!”

    Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt một trận cháng váng, một đại bang sơn tặc, lại phải để cho một nữ nhân tới dạy bọn họ phải làm sơn tặc như thế nào. . . .

    Trò hay nha! Long Thiên Thần chỉ cảm thấy toàn thân nhiệt huyết sôi trào, một cổ hưng phấn kính thích toàn thân, hành trình đi Đông Lăng lần này, quả nhiên không có sai! Ở nơi đó yên lặng nhàm chán nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã tìm được việc hay rồi!

    Long Thiên Thần nhìn về phía hai mẫu tử Vân Khê, với một đôi mắt đen chỉ trong chớp mắt đã phát ra hào quang vạn trượng, trên dung nhan tuyệt mỹ bỗng nở ra nụ cười thanh tươi xinh đẹp không gì sánh được.

    Quả nhiên không ngoài dự đoán của Vân Khê, sau mấy ngày chờ đợi, có một đội nhân mã mang theo rất nhiều lễ vật quý hiếm đi qua đường núi của Đông Lăng quốc, Vân Khê liền chỉ huy một đám sơn tặc Hắc Phong trại liên tiếp làm mấy vụ mua bán lớn. Bọn sơn tặc vốn còn khinh bỉ luôn trong trạng thái uể oải,chớp mắt một cái đã hết lo lắng, tinh thần phấn chấn, mọi người còn hô to muốn thề chết đi theo Vân nương tử cướp của nhà giàu, thề đem nghề sơn tặc phát huy đến cảnh giới tối cao nhất!(TT: -_-’)

    Một ngày kia, sáng sớm trời liền trút xuống một trận mưa lớn, khí trời rất âm u .

    Bọn sơn tặc cũng theo đó mà ngủ lấy lại sức, cho đến khi mặt trời mọc đến đỉnh đầu, bọn họ mới chậm chạp rời giường, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, tiếp tục tiến hành sự nghiệp đánh cướp.

    Trong sơn đạo, hai cỗ xe ngựa hoa lệ một trước một sau từ từ mà đi, còn có một đội kỵ binh mặc áo giáp trước sau hộ vệ, bởi vì vừa mưa nên mặt đất ươn ướt, vết bánh xe bị lún rất sâu, làm cho không ai đoán được bên trong xe ngựa rốt cuộc có bao nhiêu hàng hóa.

    Đi tới giữa đường núi, xe ngựa đột nhiên dừng lại.

    “Vinh bá, đã xảy ra chuyện gì?”Người cầm đầu ở bên trong một chiếc xe ngựa, giọng nói trầm thấp truyền ra rồi một tiếng ho khan vang lên.

    Vinh bá từ phía trước xe ngựa nhanh chóng nhảy xuống, hướng về phía người bên trong xe ngựa khom thân thể xuống một cái, trên khuôn mặt hiền lành kia đều là sự cung kính: “Công tử, ở đường núi phía trước phát hiện có một hài đồng đứa trẻ bất tỉnh, sống chết không rõ. . . . . .”

    Một bàn tay trắng noãn gầy gò, chậm rãi từ bên trong xe ngựa đưa ra ngoài, người còn chưa thấy, thì thanh âm trầm thấp cùng tiếng ho khan lại truyền ra: “Mau đi xem một chút, người còn sống không. . . . . .”

    Vinh bá xoay người muốn đi lên trước, thì phía sau lại truyền tới tiếng nói trầm thấp của công tử: “Cẩn thận chút. . . . . .”

    Chỉ ba chữ ngắn ngủn, nhưng trong lòng Vinh bá liền hiểu, nơi này địa thế hiểm yếu, nếu như có người mai phục, vậy thì đoàn người bọn họ sẽ lành ít dữ nhiều. Huống chi, người ở trong núi rừng rất thưa thớt sao bỗng nhiên lại xuất hiện một đứa bé con, trong này nhất định có mờ ám.

    Không đợi Vinh bá đi xa, bọn thị vệ đã sớm đem hài tử mang đến gần. Vinh bá nghển cổ liếc một cái, thoáng chốc đã bị khuôn mặt tuấn tú của hài tử trước mặt hấp dẫn. Sống hơn năm mươi năm, hài tử mà hắn nhìn thấy cũng hơn mấy trăm, nhưng còn chưa từng thấy qua hài tử nào tuấn tú khả ái như thế, cho dù là bộ dáng của công tử khi còn bé, cũng kém hắn ba phần. Hài tử khả ái linh động như vậy, nếu đã chết rồi, thì thực là đáng tiếc.

    Hắn tự tay dò xét hơi thở của hài tử, rồi vẻ mặt nhất thời có chút buông lỏng, thấy hơi thở vẫn đều, nên xoay người lại bẩm báo: “Công tử, đứa nhỏ này còn có một hơi thở, sợ là đói đến bất tỉnh.” Hắn chú ý tới quần áo lam lũ cùng tóc tai lộn xộn trên người hài tử, cực kỳ giống những dân chạy nạn kia.

    Rèm xe ngựa bỗng được vén lên một góc, lộ ra một gương mặt trắng bệch hơi có vẻ bệnh tật, đôi mày nhàn nhạt, cùng mắt phượng hẹp dài, chưa nói tới hết sức anh tuấn, nhưng chỉ cần nhìn thấy hắn, tự nhiên sẽ bị khí chất cao thượng thanh khiết bẩm sinh trên người hắn hấp dẫn. Hắn một thân trường bào màu xanh nhạt, kiểu dáng tuy đơn giản, nhưng chất vải đều là số một, khi mặc ở trên người của hắn đặc biệt phiêu dật, không nhiễm bụi trần.

    “Ôm nó tới đây, để ta nhìn xem.”

    Vinh bá do dự một chút, rồi ôm hài tử từ trong tay thị vệ đi qua, cẩn thận đưa bé vào bên trong xe ngựa.

    Trong nháy mắt khi nhìn thấy hài tử, Vinh bá rõ ràng đã thấy được trong ánh mắt bình tĩnh không có sóng của công tử hiện lên một chút ánh sáng nhu hoà, mặc dù chỉ trong chớp mắt, nhưng hắn vẫn nắm bắt được. Đi theo công tử nhiều năm như vậy, hắn biết rõ bản tính của công tử, trên cõi đời này có rất ít người và sự việc có thể tác động đến tâm tư của công tử. Có lẽ đứa nhỏ này cùng công tử có duyên, nên có thể mở ra nội tâm phong bế nhiều năm của công tử.

    “Công tử, trên người đứa nhỏ này rất bẩn, hãy để cho lão nô ôm đi.”

    Bàn tay gầy gò bỗng ngăn trở hắn lại, Đông Phương Vân Tường cúi đầu đánh giá hài đồng trong ngực, gương mặt thì bình tĩnh nhưng trong sóng mắt như nổi lên tầng tầng rung động. Tay của hắn dò xét mạch đập của hài tử, rồi phút chốc hai tròng mắt liền rũ xuống, đem tất cả tâm tình che giấu đi.

    Một dòng huyền lực màu tím ôn hòa óng ánh, từ từ tiến vào trong cơ thể của hài tử.

    Vân Tiểu Mặc chỉ cảm một cổ ấm áp bao quanh, cảm giác này thật là ấm áp, cũng rất an tâm, so với vòng tay ấm áp của mẫu thân, bé cảm giác được thêm một loại ấm áp thuộc về phụ thân. Hàng mi như hồ điệp nhẹ run rẩy, bé mở mắt ra, thoáng chốc ánh mắt bé đầy tò mò đánh giá nam tửtrước mắt, rồi bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Thúc thúc, thúc có tiền không?”

    Đông Phương Vân Tường liền giật mình, một nụ cười thản nhiên từ mép len lén bật ra, hắn hơi gật đầu, hắn nhìn giống như người có tiền sao, hắn nghĩ thầm. Trong sự vui vẻ có mang theo chút mệt mỏi, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự phiêu dật xuất trần của hắn, thật giống như tiên nhân từ trong bức tranh đi ra.

    Khóe mắt của Vinh bá như có chút ẩm ướt, đã rất lâu rồi, trên mặt công tử không có nở qua một nụ cười nào.

    “Vậy thì tốt!” Vân Tiểu Mặc vui vẻ vỗ vỗ hai bàn tay nhỏ bé, rồi quay đầu nhìn về bên ngoài xe ngựa cao giọng hô lên, “Mẫu thân, vị thúc thúc này rất tuấn tú rất tốt rất có tiền, con có thể để hắn làm phụ thân của con không?