♚Yu❀Vietwriter♥

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Smod
Editor
Tác giả VW
Bài viết
151,255
Reaction score
5,542
Points
14,914

Chương 13 + 14

Chương 13





Thứ hai, bảy giờ sáng, Nghê Gia rửa mặt chải đầu xong xuôi, chuẩn bị đi học, phát hiện cửa phòng Nghê Lạc vẫn đóng im ỉm.



Cô hỏi Trương Lan: “Mẹ, Nghê Lạc đã dậy chưa?”.



“Chưa đâu, hôm qua em chơi game đến gần sáng mới ngủ.”



“Nhưng hôm nay nó phải đi học còn gì ạ?”



“Thôi kệ, em cũng mệt rồi, mấy buổi học thôi mà, không đi cũng có sao.”



Nghê Gia không còn gì để nói: “... Mẹ, sao mẹ có thể như thế?”.



“Con vào gọi nó dậy!” Cô xoay người đi vào phòng Nghê Lạc.



Trương Lan không ngăn lại, chỉ nhìn theo bóng Nghê Gia, thấy khoảng cách đủ xa để cô không nghe thấy được nữa, thị mới cất giọng càng lúc càng nhỏ: “Đừng đi, ban nãy mẹ có gọi một câu mà nó sừng sộ lên...”.



Trương Lan nhấc tách trà lên, tao nhã nhấp một ngụm.



Nửa khắc sau, trong phòng Nghê Lạc truyền ra một tiếng kêu thảm thiết đứt gan đứt ruột.



“A!!!!!!!!!!!!!!”



Tay Trương Lan run lên, tách sứ va vào nhau lạch cạch, trà sữa trong tách đổ hết ra bàn. Thị hết hồn, vội vã chạy vào xem có chuyện gì.



Trương Lan còn chưa kịp bước qua cửa, đã thấy Nghê Gia đi ra, cười tít mắt nói: “Mẹ, không sao đâu, nó dậy rồi”. Chân phải của cô còn đang nhấc lên, nhởn nhơ vênh váo lắc lắc mắt cá.



Trương Lan không tin nổi, trong nhà này làm gì có ai gọi được Nghê Lạc dậy.



Thị vội vàng xông vào xem, chỉ thấy cậu con cưng mặc độc cái quần lót đang túm chân lăn lộn dưới sàn, cả phòng ong ong tiếng kêu rên đau đớn của cậu chàng.



Trương Lan trợn tròn mắt há hốc mồm, đặc biệt là khi bên ngoài còn truyền đến tiếng nhắc nhở chậm như rùa của Nghê Gia: “Nghê Lạc, mười lăm phút nhé”.



Mười lăm phút sau...



Nghê Lạc đã rửa mặt xong, ngậm miếng bánh bao ngủ gà ngủ gật trên bàn ăn.



Trương Lan đau lòng, nguýt Nghê Gia một cái: “Con cũng thật là, em con muốn ngủ thì...”.



“Mẹ, bọn con đi học đây.” Nghê Gia kéo luôn Nghê Lạc lên.



Nghê Lạc buồn ngủ díp cả mắt, bực mình đẩy cô ra: “Hôm nay tôi xin nghỉ, không đến trường”.



“Nghỉ cái đầu cậu.” Nghê Gia lập tức nhảy lên, tay kẹp chặt cổ Nghê Lạc, độ cao của Nghê Lạc bị Nghê Gia chỉ mang giày bệt kéo từ một mét tám mốt xuống còn một mét sáu tám.



Đầu cậu bị cánh tay mảnh dẻ của cô kẹp chặt, không thể cựa quậy, cả người cong như con tôm khô bị cô khống chế lôi ra ngoài.



“Nghê Gia chị bỏ tay ra!” Cổ cậu bị bóp nghẹt, không hít thở được, bí bách bực bội.



Nghê Gia véo cậu một cái: “Lên xe rồi bỏ”.



Nghê Lạc đã bị bắt ép lên xe như thế.



Thoát khỏi sự kìm kẹp, Nghê Lạc liền bùng nổ: “Nghê Gia, chị đừng tưởng vũ lực có thể giải quyết được vấn đề. Cho dù tôi đến trường, chẳng lẽ chị định bám theo tôi mười tiếng một ngày chắc?”.



Nghê Gia nhìn phong cảnh lướt qua ô cửa xe, không nói không rằng. Hiện giờ cô chưa thể nói cho cậu biết, cô đã nộp đơn chuyển Nghê Lạc đến lớp thực nghiệm quân sự, quản lý theo hình thức quân đội, đến lúc đó...



Không phải chú em muốn trốn, muốn bùng học là trốn, là bùng học được.



Thôi, tin tức gây suy sụp tinh thần này, chờ cậu đến trường rồi tự mình từ từ khai quật vậy.



Nghê Gia lén lút thay đổi thái độ, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nghê Lạc, chẳng phải lần trước chúng ta đã giao hẹn ở bãi đỗ xe rồi sao? Em phải chịu khó học hành”.



Nghê Lạc không thể tin nổi, khinh bỉ cô: “Chị tưởng tôi ngu giống chị à? Ngày hết hạn cá cược còn chưa đến, chị vẫn chưa thắng đâu”.



Xem ra, không thể coi cậu có chỉ số thông minh của trẻ em được.



Đến trường, Nghê Lạc lúc nhảy xuống xe còn đóng sập cửa rầm một cái.



Nghê Gia xét thấy xung quanh có rất nhiều người, rồi lại nghĩ cô đã thọc gậy bánh xe cậu rồi, nên cố gắng nhịn cơn xúc động muốn đá lăn quay cậu em mình xuống.



Không chỉ thế, cô còn cười nịnh đầm: “Nghê Lạc, đi học vui vẻ nhé”.



Nghê Lạc bị nụ cười của cô làm cho méo cả mặt, xách cặp chạy đi nhanh như chớp.



Nghê Gia nhìn theo bóng lưng dào dạt sức xuân của cậu, thở phào một hơi, xoay người đi vào trường mình.



Trường của Nghê Gia với Nghê Lạc ở sát cạnh nhau, cổng sau chỉ cách một con ngõ nhỏ, thư viện của hai trường lại ở cùng chỗ, chia làm hai khu đông – tây.



Vì lí do này, các người đẹp của Học viện Nghệ thuật ngày nào cũng ở lì trong thư viện, cô nào cũng xúng xính xiêm áo giống như đang diễn thử trước ống kính vậy. Còn các cô đang đọc sách hay ngắm trai trường hàng xóm thì chẳng ai biết cả.



Nghê Gia đi qua trạm báo, tình cờ nhìn thấy tên mình. “Không gian bí mật ba ngày đạt mức doanh thu phòng vé hơn 200 triệu, Tần Cảnh và Nghê Gia của Học viện Vị Ương tạo ra một thần thoại phim điện ảnh viễn tưởng về tình yêu”.



Nghê Gia và Tần Cảnh từng hợp tác, bộ phim Không gian bí mật công chiếu cuối tuần trước là do Nghê Gia làm biên kịch.



Bộ phim kể về một đôi nam nữ xa lạ, lúc xuyên không hai người đã có mối quan hệ vừa là đối thủ vừa là tình nhân khăng khít, sau này trở về hiện thực, ma xui quỷ khiến thế nào mà hai người ở bên nhau.



Nghê Gia hoàn toàn không ngờ rằng, một bộ phim khoa học viễn tưởng về tình yêu lại có được danh tiếng và doanh thu phòng vé cao đến thế, càng không ngờ mình lại có thể viết được một tác phẩm vui buồn lẫn lộn làm người ta rung động thế này.



Chẳng qua, kiếp trước, vấn đề thân phận đột ngột xảy đến làm Nghê Gia quên luôn cả vụ biên kịch này.



Cô mua tờ báo kia, ánh mắt chợt dừng lại ở một tờ tạp chí khác, trang bìa là hai “chị em đẹp hơn hoa” Tống Nghiên Nhi và Mạc Doãn Nhi với tiêu đề “Hai thiên kim nhà họ Tống nắm tay đóng phim tình cảm đẫm nước mắt Em ở chốn thiên đường”.



Nghê Gia chế nhạo, năng lực nắm bắt thông tin của truyền thông mạnh thật, Mạc Doãn Nhi cũng được coi là thiên kim nhà họ Tống rồi? Có điều, tiêu đề này làm người ta cảm thấy đây như phim đồng tính nữ.



Nghê Gia đã từng thấy poster Em ở chốn thiên đường ở rạp chiếu phim, nam chính là ngôi sao đang nổi Giang Tinh Vũ, nữ chính là hai chị em thế hệ mới Tống Nghiên Nhi và Mạc Doãn Nhi. Cô đã đọc qua giới thiệu, bộ phim kể về ba người thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, nam chính yêu một trong hai cô bạn, nhưng cô gái mắc bệnh hiểm nghèo, thế nên gửi gắm bạn trai mình cho bạn thân chăm sóc.



Sau đó cô bạn thân và anh bạn trai đó ở bên nhau. Nhưng nam chính vừa xót xa bạn gái cũ đang ở nơi thiên đường, lại vừa thương bạn gái hiện giờ. Còn cô bạn thân, đã yêu anh chàng này nhưng lại nhớ đến bạn tốt của mình.



Kết cục, nam chính trong một lần qua đường nhìn thấy loài cúc marguerite bạn gái cũ thích, chạy đến định mua, gặp tai nạn xe rồi qua đời.



Nghê Gia quả thực không còn sức đâu để chửi tục, nghĩ bụng muốn hỏi biên kịch kia: Rốt cuộc thì đồng chí muốn thể hiện điều gì vậy?



Cô bước vào phòng học, trong phòng vốn đang ồn ào chợt lặng đi vài giây, đám Diêu Phi nhìn thấy cô thì rõ ràng đã dè dặt hơn nhiều. Những ánh mắt hoặc ghen ghét, hoặc bất mãn, hoặc ngưỡng mộ, hoặc thân thiện của các bạn khác, cô đều ngoảnh mặt làm ngơ, tìm hàng ghế đầu tiên ngồi xuống.



Cô vừa mới ngồi xuống đã có điện thoại gọi đến, là Nghê Lạc.



“Nghê Gia, chị lại tính toán hại tôi. Đưa tôi vào căn cứ Nam Sơn như nhà tù ấy, chị có lầm không? Chị muốn chết à?!!”.



Nghê Gia ngồi trong phòng học, mặt mày tươi tắn: “Ừ, được, tạm biệt”.



Quản lý theo hình thức khép kín, không được sử dụng thiết bị điện tử, Nghê Lạc, người muốn chết là cậu đấy.



Cô cúp điện thoại, chuyển sang chế độ im lặng.



Chỉ lát sau, mấy cô bạn học mồm năm miệng mười đến hỏi: “Nghê Gia, hôm qua tớ xem Không gian bí mật rồi, lời thoại vừa hài hước vừa sâu sắc. Cậu giỏi thật đấy”.



“Đúng rồi, doanh thu phòng vé tốt thế, sau này sẽ có tiền thưởng chứ?”



“Có điều giờ cậu đã là đại tiểu thư, chút tiền cỏn con ấy có là gì.”



Nghê Gia thấy mấy nữ sinh này thật lắm chuyện theo cái nhìn của một người hai mươi chín tuổi. Nhưng bây giờ cô đang là sinh viên đại học năm hai, mà tính nết mấy cô bạn này cũng tạm, không phải dạng đầu óc mất cân bằng như Diêu Phi. Nghê Gia vẫn rất thân thiện trả lời các câu hỏi, tiện thể giới thiệu cho các cô một vài quyển sách hay nâng cao khả năng ngôn ngữ.



San San thở dài: “Hâm mộ cậu quá, kịch bản của bọn tớ đến giờ vẫn chưa được đạo diễn nào để ý, lo muốn chết!”.



Nghê Gia an ủi: “Mới năm hai thôi mà, cứ từ từ, mình cũng chỉ ăn may thôi”.



Quả thế thật, đạo diễn bình thường sẽ không tìm sinh viên đại học viết kịch bản, còn người đầu tư cũng sẽ không tìm đạo diễn đang ngồi trên ghế nhà trường đi quay phim.



Tần Cảnh là một trường hợp đặc biệt, tự bỏ tiền quay phim. Bởi chị vẫn là sinh viên nên sẽ không kỳ thị biên kịch đang đi học. Chị và Nghê Gia vốn rất thân thiết, hơn nữa lúc Nghê Gia còn là một cô nhóc nghèo thì đã là sinh viên giỏi của khoa Biên kịch rồi, chị đương nhiên sẽ để cô viết kịch bản.



Kịch bản Không gian bí mật vốn được Nghê Gia viết khi còn nghèo kiết xác. Non nửa năm chuyển vào Nghê gia, cô không còn tâm trí viết kịch bản tiếp nữa, suốt ngày chỉ nghĩ làm cách nào để gia đình vui vẻ, làm cách nào để mọi người ghét bỏ Mạc Doãn Nhi, làm cách nào để trút hết bất mãn, thật đáng sợ!



Nghê Gia mở giáo trình ra, thầm nghĩ, kiếp này nhất định không được từ bỏ ước mơ của mình, từ bỏ vì người khác lại càng không đáng.



Cô nghiêm túc học hết một tiết, tiếng chuông báo tan học vừa vang lên thì màn hình điện thoại cũng sáng, là Từ Hiền gọi.



Dây chuyền sản xuất công nghệ cao của Hoa thị cần mở rộng, hiện tại rất thiếu máy móc sản xuất. Trước kia Hoa thị đều trực tiếp hợp tác với một công ty chế tạo máy của Đức, ủy thác họ sản xuất cho Hoa thị. Nhưng thời hạn hợp tác của công ty đó và Hoa thị chỉ có mười năm, giờ vừa lúc hết hạn hợp đồng. Có điều, Nghê Gia lại điều tra ra, công ty này sản xuất cho Hoa thị mười năm nay, năm ngoái có năm bộ bị trả hàng vì lỗi thời.



Lúc kiểm tra biên bản, Nghê Gia cảm thấy rất lạ, thời gian sản xuất máy móc tự động hóa cỡ lớn này dùng năm làm đơn vị đo. Trước kia chuyên gia Đức đều ở Trung Quốc hai ba năm, năm ngoái lại chẳng hiểu tại sao bị đuổi đi, giống như Hoa thị đã nuốt lời vậy.



Nghê Gia tạm thời không có tâm trí đâu đi lo chuyện năm ngoái, giờ quan trọng là làm sao để cứu vãn vấn đề trước mắt.



Chế tạo một dây chuyền sản xuất cần ít nhất một năm, Hoa thị không thể đợi lâu như vậy, Nghê Gia bảo Từ Hiền liên hệ với công ty bên kia, nói Hoa thị đồng ý mua lại một lần nữa với giá gốc.



Nhưng công ty kia đã bị mua lại. Mà công ty mua lại đó chính là công ty trang thiết bị SIESS, trực thuộc Vận tải Việt thị.



Sau khi báo cáo lại tình hình xong xuôi, Từ Hiền bỏ nhỏ thêm một câu: “Người quản lý SIESS của nhà họ Việt là Việt Trạch, thế nên...”.



Cô có thể mua được năm dây chuyền sản xuất kia hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm tình của Việt Trạch.



Nghê Gia nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng lãnh đạm của Việt Trạch, không có chút gánh nặng tâm lý nào.



Binh đến tướng chặn nước tới đất ngăn. Kiếp này chỉ cần đưa được Nghê Lạc và Hoa thị trở về chính đạo, muốn cô làm gì cô cũng quyết tâm làm.



Nhưng anh chàng Việt Trạch này thì hơi khó khăn.



Nghê Gia vốn định đánh vào sở thích, nếu anh ta thích rượu vang, cô sẽ đào cho bằng được một chai lâu năm; thích sưu tập xe, sẽ tặng anh ta con xe quý của Nghê Lạc; thích gái đẹp, sẽ đóng gói mấy cô đàn em đàn chị khoa Biểu diễn lại tặng anh ta.



Nhưng Từ Hiền nói, không điều tra được người này có ham mê gì.



Nghê Gia cuống lên, thế thì ít nhất cũng phải điều tra ra xem anh ta hay đi đâu để tiện đến bao vây chặn đường, dùng tình làm người hiểu rõ, lấy lý làm người động lòng, song vẫn không có kết quả.



Từ Hiền nói, gặp anh ta còn khó hơn gặp cụ Việt.



Nghê Gia bó tay, định đến nhờ Tần Cảnh. Bọn họ là họ hàng, nhất định có cách liên lạc. Nhưng cô còn chưa mở miệng thì Tần Cảnh lại hỏi cô buổi chiều thứ sáu có muốn đi cưỡi ngựa không, những người ở đó cô đều biết cả.



Hình như Tần Cảnh muốn giúp cô hòa nhập với cuộc sống này nhanh hơn, Nghê Gia bèn nhận lời.



Lần cưỡi ngựa này do Ninh Cẩm Hạo tổ chức, Nghê Gia nghĩ có lẽ sẽ gặp được Việt Trạch, nhưng sau khi tới trường đua ngựa, cô hơi bất ngờ.



Mạc Doãn Nhi đến đây làm gì?

------------------



Chương 14





Lúc bước vào phòng nghỉ của trường đua ngựa, Nghê Gia hơi căng thẳng. Cô những tưởng sẽ gặp Ninh Cẩm Hạo, thế nhưng nhìn quanh một vòng, không có! Khoảnh khắc ấy, trong lòng cô không biết là hụt hẫng hay nhẹ nhõm.



Kể ra thì, Nghê Gia của kiếp trước từng cảm tình với Ninh Cẩm Hạo.



Ông nội Ninh Cẩm Hạo và Ninh Cẩm Niên là anh em ruột, chi bên ông nội Ninh Cẩm Niên vẫn phát triển đến bây giờ, trở thành người bên lề của gia tộc chính trị lâu đời họ Ninh mà trung tâm là chi bên ông nội Ninh Cẩm Hạo. Ninh Cẩm Hạo còn là cháu đích tôn nhà họ Ninh.



Ninh Cẩm Hạo là người lạnh lùng nhất băng giá nhất trong giới này, còn Ninh Cẩm Niên lại trái ngược hoàn toàn, thanh lịch tao nhã phảng phất ý cười.



Nghê Gia căm hận Ninh Cẩm Niên vạn người mê, nhưng lại có tình cảm với Ninh Cẩm Hạo như tủ lạnh.



Chỉ đơn giản là vì, anh từng đưa cho cô một chiếc khăn tay.



Trong buổi tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của kiếp trước, Ninh Cẩm Niên vốn nên nhảy điệu mở màn với Nghê Gia đã hoàn toàn bị Mạc Doãn Nhi thu hút, cướp mất điệu khiêu vũ mở màn của cô. Nghê Gia không quen dùng dao dĩa, không biết đặt bộ đồ ăn, cũng không biết uống champagne, đi giày cao gót thì xiêu xiêu vẹo vẹo, biến thành một trò cười.



Lúc đứng một mình bật khóc bên ngoài, một giọng nói lạnh lùng kì lạ nhưng lại khiến cô thấy ấm áp rất lâu cất lên:



“Ai đã làm cô buồn?”.



Cô ngước đôi mắt nhòe nhoẹt nước, nhìn thấy một khuôn mặt đẹp như tượng tạc, lạnh hơn đêm tối, song trong tay anh lại cầm một chiếc khăn tay, im lặng chìa ra trước mặt cô.



Khoảnh khắc đó mới đẹp làm sao, đến giờ hồi tưởng lại cô vẫn thấy ấm lòng.



Thế nhưng, hôm nay anh ấy không xuất hiện, trái lại cô còn gặp phải Ninh Cẩm Niên, cả Tống Nghiên Nhi và Mạc Doãn Nhi đang thân thiết dính lấy nhau buôn chuyện. Là bạn thân rồi thành chị em, giờ lại cùng diễn một phim điện ảnh có doanh thu cao, ngày nào cũng đi tuyên truyền cùng nhau, chị em tình thương mến thương như truyền thông nói quả không ngoa.



Khỏi cần nhìn cũng biết, Ninh Cẩm Hạo có lẽ có việc đột xuất không tới được, nên giao lại vị trí chủ trì cho Ninh Cẩm Niên. Hắn ta đương nhiên sẽ mời bạn gái tin đồn Tống Nghiên Nhi đến, cô nàng mà tới thì Mạc Doãn Nhi nhất định cũng bám theo.



Dù sao thì, anh em của Ninh Cẩm Hạo chẳng có ai là nhân vật vô danh tiểu tốt. Nơi có đàn ông, sao có thể không có Mạc Doãn Nhi?



Chỉ có điều, buổi gặp mặt hôm nay khá vắng, chỉ có Việt Trạch, Doãn Thiên Dã, và mấy chàng trai cô gái Nghê Gia không quen. Ồ, có cả em gái ruột của Ninh Cẩm Niên, Ninh Cẩm Nguyệt?



Đó là người tâm địa tàn nhẫn hiểm độc giống hệt Ninh Cẩm Niên.



Nghê Gia cười nhạt, hôm nay vui rồi đây!



Tần Cảnh đã trông thấy cô, vẫy tay từ xa: “Nghê Gia”.



Những người khác đều nhìn lại, Nghê Gia mặc chiếc áo trắng in hoa kèm thắt lưng lụa, quần bó ống côn mài màu nhạt cùng đôi giày cao gót, tư thế cất bước chẳng khác gì người mẫu trên sàn catwalk.



Mộ Dực Thần cười với Tần Cảnh: “Bạn chị đúng là mỹ nữ nhỉ!”.



Cao Hàn cũng đùa theo: “Xin hãy giới thiệu!”.



Mạc Doãn Nhi không ngờ Nghê Gia sẽ đến, giờ lại nghe những anh chàng khác khen cô như thế bèn sinh lòng ghen tị. Cô ả liếc nhìn Mộ Dực Thần, nảy ý muốn làm người đàn ông này phải quỳ dưới váy mình.



Nhưng, ả nhịn, hôm nay sẽ còn nhiều hàng tốt.



Việt Trạch kia có khí chất làm người ta chói mắt, Doãn Thiên Dã kia siêu dễ thương, siêu đáng yêu xán lạn như vầng dương.



Tuýp lạnh lùng như Việt Trạch làm kẻ khác thấy như bị khiêu chiến. Người này nắm giữ quyền hành, lặng lẽ khép kín, thâm sâu khó lường rất có sức hút.



Còn tuýp vợ con đề huề như Doãn Thiên Dã cũng làm cô ả ngứa ngáy. Nói ra thì bà xã Tần Cảnh của anh ta cũng nhờ vụ kết hôn chớp nhoáng này mà thành truyền thuyết của Vị Ương đấy chứ. Nếu truyền thuyết về nàng công chúa Lọ Lem bị phá hủy bởi tay Mạc Doãn Nhi ả, đôi uyên ương ai nấy đều hâm mộ phải chia tay vì ả, quả thật rất có cảm giác thành tựu!



Chỉ tiếc, mục tiêu hiện tại của cô ả là Ninh Cẩm Niên!



Ả ghét Nghê Gia, ghét cả Tống Nghiên Nhi. Dựa vào đâu mà Tống Nghiên Nhi là đại tiểu thư nhà họ Tống, còn ả lại bị Nghê Gia chế nhạo vì thân thế mình, trở thành con gái dựa hơi nhà giàu trong mắt người ta?



Tống Nghiên Nhi đã hưởng thụ vị trí chủ nhân nhà họ Tống hơn ả bao nhiêu năm rồi, ả vừa nghĩ đã tức tối, những thứ Tống Nghiên Nhi có, ả nhất định cũng phải có, nhất là đàn ông.



Hơn nữa, trong buổi tiệc lần trước, Nghê Gia rõ ràng có hứng thú với Ninh Cẩm Niên, ả nhất định phải có được người đàn ông này.



Nghê Gia đi tới, ngồi vào giữa Tần Cảnh và Tống Nghiên Nhi.



Tống Nghiên Nhi vừa thấy Nghê Gia đã sợ cô hiểu lầm mình cố tình cô lập cô, bèn túm tay Nghê Gia chắc như bạch tuộc, thân thiết giải thích: “Gia Gia, mình không ngờ cậu biết cưỡi ngựa nên mới không mời cậu đến, cậu đừng trách mình!”.



“Không sao!” Nghê Gia trả lời rất ngắn gọn, cô không có hứng thú với kiểu xin-cậu-hiểu-cho này.



Mạc Doãn Nhi thì hoàn toàn bật sang chế độ gặp-đàn-ông, tươi cười chân thành, nói năng mềm mỏng: “Nghê Gia, trước đây chắc cậu ít cưỡi ngựa lắm nhỉ! Lát nữa đừng sợ, ngựa là loài động vật rất ngoan hiền, thích được người ta cưỡi”.



Nghê Gia gật gật đầu, chớp chớp mắt: “Ừ, Doãn Nhi cậu dịu dàng quá, vừa nhìn thấy cậu tôi cũng nghĩ ngay đến con ngựa ngoan hiền chờ được người ta cưỡi rồi, đáng yêu lắm”.



“Phụt!” Cả Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh cùng lúc sặc nước, những người khác đều cố nhịn cười. Mộ Dực Thần và Cao Hàn nín cười đến đỏ mặt, ngay cả Việt Trạch, trong đôi mắt lạnh lùng cũng thoáng ý cười.



Nghê Gia hoàn toàn chỉ nhắc lại lời Mạc Doãn Nhi, lúc mới nghe thấy thì thấy không sao, nhưng, ngẫm kĩ lại rất có ẩn ý.



Mạc Doãn Nhi ngay lập tức mặt đỏ bừng, cô dám so sánh ả với ngựa, còn nói ả chờ được người ta cưỡi? Hạ lưu! Mà quan trọng là, hình như chính ả mới là người nói câu “rất thích được người ta cưỡi!”.



Đúng là tự bôi gio trát trấu, sao ả ngờ nổi Nghê Gia bỗng nhiên chơi chữ với ả như thế chứ?



Ai ở đây cũng nghe ra ý bóng gió đó, chỉ có Tống Nghiên Nhi nghĩ Nghê Gia lấy sự ôn nhu ngoan ngoãn của ngựa ra để so sánh, tốt quá còn gì. Hơn nữa, Nghê Gia nói ra câu này mặt không biến sắc, ai mà nghĩ cô đang mỉa mai chứ!



Mọi cô gái ở đây trừ Tống Nghiên Nhi ra, dựa vào trực giác của phụ nữ, đều cảm thấy phong cách yếu đuối để thu hút mắt đàn ông này của Mạc Doãn Nhi rất giả tạo. Mà Tần Cảnh từng thấy chế độ gặp-phụ-nữ của Mạc Doãn Nhi, ngay khi xung quanh không còn đàn ông nữa sẽ ỉu xìu chẳng hé răng nửa lời, nên cũng chẳng có chút thiện cảm nào.



Các chàng trai ở đây, trừ Ninh Cẩm Niên ra, không phải không thích Mạc Doãn Nhi, song mẫu người tinh ranh quỷ quái như Nghê Gia lại rất thú vị, nên cũng không có ấn tượng xấu với cô.



Ninh Cẩm Niên thấy Mạc Doãn Nhi chịu nhục, trong lòng thấy khó chịu, toan giúp ả trách móc Nghê Gia.



Nghê Gia lại không cho hắn cơ hội mở miệng, cô nhìn thẳng về phía Việt Trạch: “Anh Việt, tôi nghe nói SIESS đã mua lại một công ty trang thiết bị của Đức. Công ty đó có năm bộ dây chuyền sản xuất F9A3 Hoa thị trả lại, giờ tôi muốn mua lại chúng với giá gốc, anh thấy được không?”.



Việt Trạch ngoái đầu lại, ánh nắng rực rỡ bên ngoài cửa sổ phủ một vầng sáng lên mái tóc ngắn lòa xòa khiến người ta không nhìn rõ đôi mắt anh. Anh chìm trong ánh mặt trời ấm áp, toàn thân toát ra vẻ tĩnh lặng, chỉ nói một chữ:



“Ồ!”



Nghê Gia không biết nói gì nữa!



Nếu anh muốn làm màu, “được” và “không” cũng là một chữ cả mà!



Nghê Gia cố dằn vô số các em lạc đà Nam Mỹ
đang rong ruổi trong đầu xuống, hỏi rất hiền hòa: “‘Ồ!’ là được hay không thế?”.



Lạc đà Nam Mỹ, còn có tên là Thảo nê mã, đọc chệch đi nghe giống một câu chửi bậy



Việt Trạch liếc nhìn cô một cái, hết sức bình thản, nhưng lại cực bỉ ổi bám theo cấu trúc câu hỏi của cô: “‘Ồ!’ là nửa được nửa không đó”.



Đây mà là Nghê Lạc thì trăm phần trăm cô đã đánh cho nó bầm dập, đến mẹ cũng không nhận ra rồi.



Nghê Gia: “Anh Việt, dây chuyền máy móc này được chế tạo theo yêu cầu của Hoa thị. Hiện tại Hoa thị muốn mua lại, phía các anh cũng có lợi, bỏ đi thì tiếc, mà cứ để không như thế, phí bảo dưỡng cũng tốn kha khá”.



Việt Trạch dùng ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua cô, nhìn sang một người khác: “Tôi chỉ đang cân nhắc, bán cho ai thì lời hơn?”.



Nghê Gia ngây người.



Bên cạnh vang lên giọng hờn dỗi, mềm mượt như tơ: “Mình nói việc này với anh Việt trước mà, Nghê Gia, cậu phải xếp hàng đó”.



Nghê Gia quay đầu lại, lạnh lùng liếc ả: “Giọng cậu êm ái quá nhỉ. Nhưng phụ nữ nói chuyện với đàn ông phải ý tứ, tránh người ta hiểu lầm là quan hệ mèo mả gà đồng”.



Trong phòng lặng ngắt như tờ.



Ngay cả Mộ Dực Thần hay hi hi ha ha cũng thấy lông tóc dựng đứng, cô gái này đúng là miệng lưỡi sắc sảo thật. Việt Trạch khẽ nhếch môi, ý vị sâu xa liếc nhìn Nghê Gia.



Mạc Doãn Nhi đơ lưỡi cứng họng, không nói nên lời, muốn rặn nước mắt ra mà không rặn nổi, suýt thì tức chết.



Tống Nghiên Nhi đỏ mặt, khẽ kéo Nghê Gia, nói nhỏ: “Gia Gia, Doãn Nhi cũng vì mình mới giúp nhà họ Ninh mua được bộ máy móc đó, cậu đừng làm khó em ấy”.



Nghê Gia siết nắm đấm, con khốn Mạc Doãn Nhi này.



Mạc Doãn Nhi biết thừa dây chuyền sản xuất đó là nòng cốt của Hoa thị, biết thừa công ty dự trữ năng lượng trực thuộc KARNER nhà họ Ninh là đối thủ cạnh tranh của Hoa thị, ả lại nói chuyện bí mật này cho Ninh Cẩm Niên, còn giúp nhà họ Ninh cướp bộ dây chuyền nữa.



Là cô đánh giá ả quá thấp, không ngờ chúng đã dính nhau như sam nhanh thế!



Hiện cô đang rất tức giận, đã thế Ninh Cẩm Niên thấy Mạc Doãn Nhi tủi thân đau lòng như sắp khóc còn trầm giọng chất vấn Nghê Gia: “Cô Nghê Gia, tôi nghĩ tuy cô không được dạy dỗ tốt mười tám năm qua, song cũng không đến mức nói ra những lời chói tai như thế”.



Nghê Gia dành cho hắn một cái nhìn khinh miệt: “Nói tôi không được dạy dỗ tốt, là anh đang sỉ nhục mẹ đẻ Mạc Mặc của Mạc Doãn Nhi đấy”.



Ninh Cẩm Niên á khẩu, vội vàng xin lỗi Mạc Doãn Nhi. Cô ả nhanh nhảu lắc đầu nói không sao cả, thật ra thì cô ả đâu quan tâm người khác coi Mạc Mặc thế nào. Ả chỉ buồn vì liên lụy đến Ninh Cẩm Niên thôi, thoáng cái nước mắt đã rỏ tong tỏng.



Ninh Cẩm Niên thấy Mạc Doãn Nhi như thể chịu trăm nghìn uất ức mà rơi lệ, càng sôi gan ứa máu: “Doãn Nhi ngây thơ như thế, sao lúc nào cô cũng nhằm vào cô ấy?”.



Mặt Nghê Gia lạnh tanh trong nháy mắt, không nhìn Ninh Cẩm Niên nữa. Đôi mắt sáng quắc rọi thẳng vào Mạc Doãn Nhi đang khóc như hoa lê chịu mưa, giọng nói ác lạnh như từng vệt roi:



“Cô Mạc Doãn Nhi ngây thơ ạ, nhà họ Nghê nuôi cô mười tám năm ròng, cho cô sự giáo dục tốt như thế. Bởi vậy nên cô vừa quay lưng đã tiết lộ bí mật kinh doanh của Hoa thị nhà họ Nghê cho đối thủ cạnh tranh nhà họ Ninh, còn muốn giúp nhà họ Ninh cướp dây chuyền sản xuất cốt yếu của Hoa thị. Cô thật ngây thơ quá nhỉ.”



Câu nói này như một cái tát giáng thẳng vào mặt Mạc Doãn Nhi.



Tôi không được dạy dỗ tốt, nhưng ít ra tôi không phản bội gia tộc mình.



Cô ả ngây thơ đấy, nhưng ả lại nham hiểm tiết lộ bí mật quan trọng hàng đầu của gia tộc từng nuôi dưỡng mình cho đối thủ cạnh tranh!



Mạc Doãn Nhi nhục nhã đến nỗi không ngẩng được đầu lên, ngay cả Tống Nghiên Nhi mù kinh doanh cũng cảm thấy hình như có gì không ổn.



Những người khác suýt bị bầu không khí lạnh lẽo đóng thành băng!



Chúng tôi chỉ muốn đến cưỡi ngựa thôi mà!
 

Bình luận facebook

Top Bottom