♚Yu❀Vietwriter♥

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Smod
Editor
Tác giả VW
Bài viết
151,275
Reaction score
5,543
Points
14,914

Chương 9 + 10

Chương 9





Nghê Gia vừa đi, cụ Việt liền quay đầu lại nhìn Việt Trạch, cười: “Không biết con bé Nghê Gia kia có biết chuyện không, nhưng mục tiêu của bà nội họ Nghê chỉ sợ là con đấy!”



Việt Trạch chỉ nhếch môi mỏng, hiển nhiên không hứng thú gì.



Cụ Việt cười: “Có điều, con bé này rất thông minh. Thoạt nhìn có vẻ giữ sĩ diện cho con, nhưng thực tế là kéo con đến để hỗ trợ ra oai cho tiệc sinh nhật của nó. Ha ha, thú vị lắm”.



Cụ Việt cười ha hả trêu ghẹo, cho rằng Việt Trạch sẽ bộc lộ cảm xúc nào đó, nhưng đứa cháu trai lạnh nhạt của ông vẫn chẳng có chút xíu tình cảm nào.



Cụ Việt bỗng thấy nhức nhối cả lòng...



Cháu trai Nghê Lạc của nhà họ Nghê tuy phá phách, nhưng ít ra tình cảm còn phong phú. Ninh Cẩm Niên của nhà họ Ninh là thằng bé phong phú cả biểu cảm lẫn tình cảm. Ngay cả Ninh Cẩm Hạo của nhà họ Ninh, mặc dù lạnh lùng thật, nhưng kiểu lạnh lùng như chim cánh cụt Nam Cực cũng là một thứ biểu cảm mà.



Nhưng mà Việt Trạch nhà ông, không nóng không lạnh, không mặn không nhạt, haizz, chỉ có thể đổ tại thằng bé số khổ, từ nhỏ cha mẹ quanh năm suốt tháng ở bên ngoài lại mất sớm.



Ấn tượng của cụ Việt với Nghê Gia rất tốt, nhưng Việt Trạch không tỏ vẻ gì đặc biệt, chỉ có thể tạm gác sang một bên. Ông suy nghĩ một lát, cười ha ha trở về chủ đề chính:



“Con muốn nhảy điệu mở màn với ai?”



“Con không muốn nhảy.” Việt Trạch tỉnh bơ, “Để Thiên Dã với Tần Cảnh nhảy đi”.



“Thiên Dã vừa bảo với ông, nó có việc đi trước rồi.”



Trong sảnh tiệc rộng rãi, mấy chục chiếc bàn tròn đã được bày biện xong xuôi, khách khứa cũng sôi nổi vào chỗ.



Nghê Gia tìm tới vị trí của mình theo số bàn trên thiệp mời. Rất không may, Tống Nghiên Nhi, Mạc Doãn Nhi và cả Ninh Cẩm Niên đều ngồi cùng bàn với cô, còn gần sát nhau.



Thứ tự từ trái sang phải lần lượt là Mạc Doãn Nhi, Nghê Gia, Tống Nghiên Nhi, Ninh Cẩm Hiên.



Tống Nghiên Nhi nho nhã lễ phép không chút hứng thú, Mạc Doãn Nhi quay ngoắt một trăm tám mươi độ từ vẻ cao quý lạnh lùng, tràn đầy đe dọa trước mặt phái nữ sang thần thái rực rỡ, tao nhã động lòng người nói chuyện với cánh đàn ông bàn đối diện. Tất nhiên tất cả các anh bàn đó đều rất ấn tượng với ả, nhiệt tình bắt chuyện lại.



Tuy Ninh Cẩm Niên còn chưa quen thân với ả, thoạt nhìn hơi mất tự nhiên, nhưng rõ ràng là lúc hắn nhìn Mạc Doãn Nhi, hai mắt sáng lóe một cách bất thường.



Mạc Doãn Nhi nhiệt tình với mọi anh chàng nói chuyện với ả, có điều, bao nhiêu chú ý đều nằm cả trên người Ninh Cẩm Niên, ả nghiêng người hẳn sang phải, dáng vẻ thướt tha quyến rũ.



Nghê Gia đi tới, rất “bất cẩn” mà lén lút kéo ghế của mình. Thân thể vốn nghiêng ngả, khuỷu tay chống trên mặt bàn, Mạc Doãn Nhi tơ tưởng ái tình đang hồn nhiên chống cằm đột nhiên mất trọng tâm, bàn tay trượt đi, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.



Cô ả túm lấy khăn ăn trên bàn theo quán tính, kéo đổ đồ ăn trước mặt, dao dĩa đũa thìa, các loại ly thủy tinh lớn bé bị rơi theo loảng xoảng.



Đây là lần đầu tiên Mạc Doãn Nhi thất thố trước mặt bao người, hai má nóng ran, nhưng lại không tiện nổi cáu.



Nghê Gia áy náy xin lỗi trước: “Doãn Nhi, xin lỗi nhé, tôi không ngờ cậu ngồi ở vị trí của cậu mà cả thân hình chữ S lại đặt trọng tâm lên ghế của tôi. Rất xin lỗi cậu”.



Nhận lỗi kiểu này không phải đổ lỗi cho tư thế ngồi của ả sao? Còn thân hình chữ S gì nữa chứ?



Mạc Doãn Nhi tức phát điên, nhưng mắt liếc quanh rất nhanh, các cô gái ngồi cùng bàn tỏ vẻ chán ghét, nhưng các anh chàng lại không bị câu nói này ảnh hưởng nên ả cũng yên tâm, bèn chớp chớp đôi mắt long lanh ướt át, mềm giọng nói: “Không sao, không sao đâu!”.



Nghê Gia hờ hững không có ý tiếp chuyện với ả, trái lại Tống Nghiên Nhi vốn đang ủ rũ vừa thấy Nghê Gia lập tức hai mắt sáng trưng, giống hệt như khi Mạc Doãn Nhi thấy đàn ông.



“Gia Gia, vừa nãy cậu đi đâu thế? Mình đi tìm cậu mãi mà không thấy, hôm nay mình sang nhà cậu ngủ qua đêm được không?”



Bản cô nương không phải đàn ông, cậu sang nhà tôi qua đêm làm gì?



Vừa hay đối diện có người bàn đến chuyện quyên góp, Nghê Gia “rất tự nhiên” bị chủ đề này cuốn hút, nên “không nghe thấy” yêu cầu Tống Nghiên Nhi muốn qua nhà mình ngủ.



Vài người khi nhắc đến bản thư pháp gốc Ninh Cẩm Niên quyên tặng đều khen vài câu xã giao. Ninh Cẩm Niên khiêm nhường lịch sự trả lời, ngay cả khi ánh mắt các cô gái cùng bàn dán chặt vào hắn, hắn cũng không hề bối rối, rất có phong độ.



Ngoại trừ thù hận, Nghê Gia chẳng có chút tình cảm nào với hắn. Để tránh ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, cô chẳng hề liếc mắt nhìn Ninh Cẩm Niên lấy một cái ngay từ khi bắt đầu. Ngay cả bây giờ, cô cũng chỉ yên lặng ăn hoa quả, nhân thể thầm cảm thán sóng mắt nhu mì đong đầy sự ngưỡng mộ của Mạc Doãn Nhi bên cạnh.



Giữa chừng có người chuyển đề tài sang Nghê Gia: “À phải rồi, nghe nói viên kim cương cô Nghê quyên góp yết giá 250 triệu, cao nhất hôm nay”.



Nghê Gia chưa trả lời, Mạc Doãn Nhi đã khẽ khàng lên tiếng: “Nhưng viên kim cương này chỉ đáng giá 50 triệu, tôi nghĩ, có lẽ là viết sai rồi”.



Mọi người nhìn cả sang Nghê Gia, lẫn giữa những ánh mắt tò mò là sự khinh thường, nhất là Ninh Cẩm Niên, mắt hắn toát ra sự xem thường khó phát hiện.



Quả thực, bức thư pháp bản gốc hắn quyên tặng vốn phải là tiêu điểm của đêm nay mới phải, nhưng Nghê Gia lại nâng giá trên trời thành 250 triệu, thu hút tất cả sự chú ý.



Chỉ trong chốc lát, ánh mắt Ninh Cẩm Niên đã khôi phục tự tin, trong mắt hắn, hành động của loại tiểu thư giả như Nghê Gia thật hèn mọn, tuy giành được sự nổi bật nhất thời, nhưng cuối cùng cũng sẽ thành trò cười đêm nay thôi. Ai cũng sẽ cho rằng đầu óc cô tiểu thư giả mới tới nhà họ Nghê có vấn đè. Mà nhà họ Việt bị thiệt mất 200 triệu, chắc chắn sẽ xa lánh nhà họ Nghê.



Mỗi lần cảm xúc của hắn thay đổi, Nghê Gia đều thấy cả. Cô bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn, khuôn mặt thấp thoáng ý cười, ánh mắt lại sắc nhọn lạnh lẽo khác thường, mang theo vẻ kiêu ngạo không xem hắn ra gì.



Ninh Cẩm Niên ngẩn ra, loại tiểu thư ất ơ chim sẻ hóa phượng hoàng chưa được bao lâu này lại dám nhìn hắn khinh miệt như thế.



Trong lòng hắn vốn coi thường Nghê Gia, thế nên sẽ không thèm nhìn lại chỉ vì ánh nhìn của cô, ngược lại còn đang thầm châm biếm, thì ra đây là ví dụ của câu “Kẻ dốt nát không đáng sợ, kẻ vô văn hóa mới đáng sợ!”.



Nghê Gia chỉ nhìn hắn một giây rồi quay đi, nghiêng đầu cười châm chọc Mạc Doãn Nhi: “Chỉ trị giá 50 triệu, nhưng cũng có thể đổi được mấy cái du thuyền của cậu rồi”.



Mọi người lập tức nín thinh, ở nơi xã giao này mà cũng dám nói những lời cay nghiệt đến thế! Cô cháu gái nhà họ Nghê mới tìm về được cũng nham hiểm lắm!



Mạc Doãn Nhi không nói tiếng nào, chỉ rưng rưng nước mắt.



Các cô gái ngồi bàn này đều nhíu mày, cảm thấy ả vờ vĩnh quá đà, tuy Nghê Gia độc mồm độc miệng nhưng một câu như thế cũng chẳng đến mức làm ả bật khóc. Song các anh đều bị vẻ yếu đuối như hoa lê chịu mưa, xiết bao hờn tủi của Mạc Doãn Nhi khơi gợi tâm lý muốn bảo vệ.



Nhưng bọn họ cũng không thể cãi nhau tay đôi với Nghê Gia, đành phải nhao nhao an ủi Mạc Doãn Nhi, cô ả bèn ánh lên sự cảm ơn trong mắt, nín khóc mỉm cười.



Búp bê mong manh đáng yêu như thế, đến mình còn thấy thương.



Những người khác không tiện chỉ trích Nghê Gia, nhưng Ninh Cẩm Niên chứng kiến cảnh thục nữ danh môn Mạc Doãn Nhi trước đó bị thứ tép tôm nhãi nhép Nghê Gia ức hiếp thành thế này, lòng đã phẫn nộ từ lâu, sầm mặt nói:



“Nhà họ Tống có hai cô con gái quyên góp, chẳng kém là bao so với cô. Hơn nữa, thứ trị giá 20 triệu, cô Mặc khiêm tốn chỉ viết 10 triệu, người khác cũng hiểu là vật vượt giá tiền; ngược lại, đồ trị giá 50 triệu, cho dù có nói khoác thành 250 triệu, mọi người cũng thừa hiểu là không đáng danh xưng.”



Nghê Gia khẽ nheo mắt lại, tài ăn nói của tên Ninh Cẩm Niên này khá lắm, trước tiên mang nhà họ Tống ra dọa nàng, rồi mượn vấn đề giá trị để mỉa lại, nói Mạc Doãn Nhi là vật vượt giá tiền, còn Nghê Gia cô không đáng danh xưng.



Vừa rồi Nghê Gia nhằm vào Mạc Doãn Nhi vì cô nhớ rõ đến buổi tiệc sinh nhật hai mươi tuổi thì Ninh Cẩm Niên mới trúng tiếng sét ái tình với Mạc Doãn Nhi. Cô hoàn toàn không ngờ bây giờ Ninh Cẩm Niên đã ra mặt thay Mạc Doãn Nhi rồi, xem ra cô đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của cô ả này với cánh đàn ông.



Còn Ninh Cẩm Niên, trước mắt cô còn chưa chắc chắn có thể dây vào hắn, thế nên lập tức rút lại thế công, cười ngọt ngào: “Tôi không nên nói câu vừa rồi”.



Ninh Cẩm Niên vốn không để tâm đến cô, nên cũng bỏ qua chuyện này.



Mạc Doãn Nhi lại hết sức khinh bỉ, Nghê Gia sẽ không có ý với Ninh Cẩm Niên đấy chứ? Đê tiện!

----------------------



Chương 10





Sau khi Mạc Doãn Nhi có ý nghĩ này, ả gần như đặt toàn bộ sự chú ý lên người Nghê Gia. Nghê Gia chỉ nhàn tản tự nhiên uống nước, cũng chẳng buồn liếc nhìn Ninh Cẩm Niên thêm lần nào nữa.



Mạc Doãn Nhi mỉa mai trong lòng, Ninh Cẩm Niên là người con trai anh tuấn ưu tú như thế, cô gái nào cũng không kiềm chế được nhìn anh ấy vài lần, Nghê Gia lại không nhìn, nhất định là có mưu ma chước quỷ.



Cô ta tưởng ra vẻ phớt lờ là có thể lạt mềm buộc chặt, thu hút anh ấy nhìn đến cô ta sao? Đúng là nực cười.



Tưởng tượng như thế, Mạc Doãn Nhi càng cảm thấy kích thích. Tống Nghiên Nhi thích Ninh Cẩm Niên, bây giờ đến Nghê Gia cũng thích Ninh Cẩm Niên, thế này khi chiếm được anh ấy mới càng có cảm giác thành tựu chứ.



Nghê Gia hoàn toàn không biết kẻ tâm lý vặn vẹo ngồi bên cạnh có suy nghĩ phức tạp ra sao, chỉ hờ hững nhìn vào khoảng không, không nghĩ ngợi gì nữa.



Mãi đến khi cụ Việt lên sân khấu đọc diễn văn, Nghê Gia mới hoàn hồn.



Có người ngồi cùng bàn chúc mừng Ninh Cẩm Niên trước, nói cụ Việt nhất định sẽ mua bức thư pháp bản gốc hắn quyên tặng.



Ninh Cẩm Niên nâng ly champagne trong tay lên, khiêm tốn lễ độ nói cảm ơn. Cùng lúc, hắn còn sâu xa liếc nhìn Nghê Gia một cái, hoàn toàn không che dấu sự xem thường đầy lỗ mãng của mình.



Nghê Gia không yếu thế chút nào, trong đôi mắt đẹp cũng ánh lên ý cười mỉa mai tương tự, ngón tay mảnh dẻ nâng ly champagne vàng nhạt lên, nghiêng sang phía hắn, tao nhã ngả chếch ly sang, ý là:



“Đáp lễ anh.



Ý anh nhắn nhủ, trả về y nguyên.”



Và chính tại thời khắc cô hơi nghiêng ly thủy tinh trong tay, cụ Việt tuyên bố, thứ ông muốn mua làm của riêng trong buổi tiệc hôm nay là viên kim cương xanh Nước Mắt Công Chúa mà Nghê Gia quyên góp, cũng sẽ chuyển tiền mặt vào quỹ bảo vệ môi trường biển ngay khi buổi tiệc kết thúc.



Bất cứ ai tại đó cũng bất ngờ, trong ánh mắt kinh ngạc của Ninh Cẩm Niên và mọi người, Nghê Gia khoan thai tự đắc uống một hơi cạn sạch chỗ champagne trong ly.



Vài giây sau, có người phản ứng lại bắt đầu vỗ tay, toàn sảnh mới nổ một tràng pháo tay đầy tính xã giao.



Tống Nghiên Nhi rất vui mừng, chúc mừng Nghê Gia: “Gia Gia, bất ngờ quá. Không ngờ cụ Việt lại mua viên kim cương của cậu, bất ngờ quá”.



Những người cùng bàn cũng thay đổi thần sắc giật mình, hoặc chân tình hoặc a dua chúc mừng Nghê Gia.



Chỉ có Mạc Doãn Nhi mặt trắng bệch, nhìn rất khó chịu.



Ninh Cẩm Niên lại không tỏ vẻ gì khác, không tỏ vẻ vui mừng nhưng cũng không thất vọng. Dù sao bút tích thư pháp kia trước sau cũng phải mang đi quyên góp, chẳng qua thanh thế không được lớn lắm.



Hắn thật sự không tài nào hiểu nổi, tuy đời trước nhà họ Việt có giao tình với nhà họ Nghê, nhưng cũng không đến mức bỏ ra 200 triệu mua thể diện cho nhà họ Nghê chứ!



Vốn tưởng nhà họ Nghê đã suy yếu, không ngờ nhà họ Việt lại có thể nâng đỡ như thế, xem ra hắn đã đánh giá sai rồi.



Nghê Gia vốn cũng định tham gia tiệc rượu kế tiếp, song Từ Hiền lại gọi điện thoại đến nói Đường Tuyên kéo Nghê Lạc ra ngoài chơi qua đêm rồi.



Nhà Đường Tuyên là phường con buôn phô phang, Đường Tuyên cũng háo sắc, rất chịu chơi, thích khoe của, là hạng cá mè một lứa với Nghê Lạc.



Nhưng Nghê Lạc ít ra còn có vài thói quen tốt được hun đúc từ nhỏ trong nhà, còn thằng cha Đường Tuyên này trăm phần trăm là thứ cặn bã loại một.



Nghê Gia tuyệt không cho phép Nghê Lạc gần mực thì đen, tuy cô biết bản thân Nghê Lạc cũng đen lắm rồi.



Mấy năm gần đây nhà họ Đường giàu xổi, có ít tiền của, qua lại với người nổi tiếng nhiều hơn, nhưng gần như không có gia tộc lớn nào thật sự qua lại hằng ngày với bọn họ. Chỉ có mấy kẻ lêu lổng hư thân mất nết như Nghê Lạc mới vất vưởng theo y.



Đúng ra mà nói thì rất nhiều thói hư tật xấu của Nghê Lạc là học theo Đường Tuyên.



Nên Nghê Gia bảo Từ Hiền, sau khi xác định hành tung của chúng thì đến rạp hát Kim Sắc đón cô.



Cô biết Từ Hiền xưa nay làm việc mau lẹ, quyết định ra ngoài đợi tiện thể hóng gió luôn, nhưng chực rời đi thì lại nghe tiếng nhạc vang lên.



Nghê Gia tò mò muốn xem ai là người nhảy mở màn, bèn dừng chân lại.



Ánh mắt mọi người trong sảnh đều dán lên đôi nam nữ kia.



Trong điệu nhạc du dương êm ái, dáng nhảy của hai người trang trọng thanh lịch, bọn họ chắc chắn là đôi bạn nhảy phối hợp nhuần nhuyễn và ăn ý. Những bước nhảy phức tạp thay đổi liên tục, tráng lệ phóng khoáng, mà điều làm Nghê Gia cảm động nhất là nụ cười trên mặt cả hai.



Họ vừa khiêu vũ vừa cười với nhau, dường như lãng quên cả thế giới xung quanh.



Nụ cười người con trai rực rỡ như ánh dương ấm áp.



Nghê Gia cảm thấy anh ta quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra, mãi đến khi nhìn rõ mặt cô gái xinh đẹp kia, cô mới nhớ ra, ồ, thì ra đây là người đàn ông của chị.



Cô còn nhớ chị, đàn chị Tần Cảnh khóa 11 khoa Đạo diễn.



Kiếp trước, Nghê Gia quen Tần Cảnh khi vừa bắt đầu nhập học, quan hệ của hai người rất tốt.



Sau này Tần Cảnh đột ngột kết hôn với Doãn Thiên Dã – người thừa kế duy nhất nhà họ Doãn, còn sinh một cặp sinh đôi, rồi bận rộn làm đạo diễn, còn Nghê Gia thì tất bật đấu đá, hai người không còn nhiều cơ hội gặp gỡ.



Có người bên cạnh ao ước nói: “Ôi, Doãn Thiên Dã là người đàn ông chung thủy hoàn hảo lắm, chiều chuộng Tần Cảnh hết mực luôn. Ghen tị chết đi được. Chị ấy còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã kết hôn rồi, giờ có chồng, có con, có cả sự nghiệp”.



Nghê Gia mỉm cười, xoay người bỏ đi. Lúc đi ra ngoài cô không dằn nổi suy nghĩ, nếu có một ngày cô có thể cười tự tin xán lạn như thế mọi lúc mọi nơi thì tốt biết bao.



Cô ra khỏi rạp hát đúng lúc Từ Hiền lái xe đến.



Nghê Gia lên xe, hỏi: “Nó đang ở đâu?”.



Từ Hiền lúng túng một lát rồi mới xấu hổ nói: “Masquerade!”.



Đôi chân mày lá liễu của Nghê Gia nhướng lên, ánh mắt nghiêm nghị, thằng nhóc thối tha này, đúng là ngứa đòn mà!



Masquerade là quán bar nổi tiếng nhất ở khu phố đêm của Bắc Kinh, nếu muốn nói nổi tiếng nhất vì đâu, thì đó là vì “chất lượng” nhân viên ở đó rất tốt.



Điểm đặc biệt của Masquerade là bản thân nó không hoạt động mại dâm, mà chỉ cung cấp cho các “em gái” showbiz (phần lớn là diễn viên người mẫu không nổi tiếng) muốn kiếm thêm thu nhập và các cậu ấm nhà giàu muốn ngủ cùng gái đẹp một nơi gặp gỡ. Chốn này tụ tập rất nhiều kẻ có tiền, một tối chỉ riêng hóa đơn bán rượu cũng đã thu về hơn triệu bạc.



Gái showbiz thường mưu mô và có dã tâm, đây cũng là điều Nghê Gia lo lắng.



Kiếp trước có một người mẫu vô danh ngủ với Nghê Lạc, nói mang thai đứa con của cậu rồi bắt cậu lấy ả. Nghê Lạc vừa nói đi làm giám định ADN, kết quả cô ả bất ngờ ngã lăn ra, còn làm ầm chuyện này lên.



Chi phí bồi thường thân thể tinh thần thì không nói làm gì, nhưng Nghê Lạc lúc ấy đang bị hãm sâu trong vòng chiến tranh đoạt cổ phần công ty cũng mất luôn tín nhiệm của rất nhiều cổ đông lão thành.



Nghê Gia vào quán bar thì bị tịch thu di động theo đúng luật lệ.



Trong Masquerade không có camera giám sát lẫn bảng ghi chép danh sách khách hàng, cô không hỏi được tin tức gì, chỉ có thể lần lượt đi tìm từng phòng một.



Nghê Gia xông nhầm vào mấy phòng, bất ngờ chạm mặt vài người quen, có cậu ấm nhà giàu, cũng có cả sinh viên cùng trường cô nữa.



Trí nhớ cô rất tốt, nhìn qua một lần đã nhắc nhở mình tăng thêm ấn tượng, nhớ cho thật kĩ.



Dù sao, bắt được vài cái thóp vẫn là chuyện tốt.



Nghê Gia còn tình cờ nhìn thấy Liễu Phi Phi, em họ của Tống Nghiên Nhi, cũng là con gái của ông chủ công ty dược Liễu thị.



Sau cùng Nghê Gia cũng tìm thấy Nghê Lạc, lúc đó, cậu đứng trong một gian phòng nhỏ yên tĩnh, đang cùng một diễn viên điện ảnh...



Nghê Lạc rất im lặng, nhưng ả diễn viên nọ thì chẳng khác gì nữ chính trong phim cấp ba.



Nghê Gia đóng chặt cửa, ngồi trên ghế lặng lẽ nhìn. Quái lạ, ả diễn viên hình như tên Trương Hinh này cũng là sao hạng hai chứ bộ, đâu đến mức phải chạy đến đây bán thịt!



Quái lạ hơn nữa, ọe, buồn nôn quá, sao cô vẫn xem tiếp được? Xem ra, một loạt những biến cố kiếp trước đã nâng sức chịu đựng của cô lên cao hơn cả núi Himalaya rồi.



Nghê Gia nhìn ngứa mắt, tiện miệng nói: “Để cô ta ngồi lên người cậu sẽ thoải mái hơn đấy”.



Cô còn chưa dứt lời, hiện trường đã im phăng phắc như vùng đất chết.



Nghê Lạc kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy chị gái mình bình tĩnh chống má, nghiêng đầu, cất lời bình luận...



Thánh thần ơi, làm mù mắt tôi luôn đi!



Tuy cậu háo sắc, nhưng cậu chỉ là một thiếu niên có thế giới quan bình thường thôi, bị chị ruột quan sát cảnh trần trùng trục làm “công tác” với người khác, đời này liệu cậu có bị ám ảnh không?



Cậu không phải diễn viên phim cấp ba ạ!



Nghê Lạc nhảy bật lên theo phản xạ có điều kiện, đá luôn Trương Hinh trên ghế sofa xuống, vừa luống cuống tròng quần áo vào người vừa giậm chân gầm lên giận dữ: “Chị có biết xấu hổ không? Còn nhìn trộm người khác! Chị biến thái à?”.
 

Bình luận facebook

Top Bottom