phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ,Ngược,HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
46
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
161,645
Truyện : Thì Ra Yêu Anh Lại Đau Đến Như Vậy FULL 46 Chap Inovel
Sở Thế Kiệ
t căm hận Hạ Thất Thất lấy danh nghĩa yêu thương mà phá hoại mối tình 10 năm của anh ấy và người anh ấy yêu thương .Vì vậy,mỗi một ngày của Hạ Thất Thất từ khi gả vào nhà họ sở cũng khiến cô ấy sống không bằng chết.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 1:Cô không xứng đáng mang thai con của tôi
“Anh Kiệt, không được, anh nhẹ chút, anh ra ngoài…”
Trong phòng tắm, Hạ Thất Thất một tay bám vào tường một tay đỡ lấy phần bụng đang nhô ra của mình, nét mặt đau khổ quay sang nhìn người đàn ông đằng sau mình.
Sở Thế Kiệt cười một cách khinh bỉ, phần eo càng dùng sức đẩy mạnh, càng đâm sâu hơn vào bên trong “ không phải cô yêu tôi lắm sao, mới như vậy đã không chịu nổi rồi à?”
Hạ Thất Thất ngẩng đầu lên, cơ thể đau đớn đến nỗi cong cả người lại, “ ưm, đau... anh Kiệt, dừng lại, xin anh đừng làm tổn thương đứa bé trong bụng em, đứa bé cũng là con của anh mà.”
Sở Thế Kiệt bóp lấy mặt cô ấy, dùng sức kéo mạnh về trước mặt mình, trong giọng nói, lộ ra vẻ căm hận, “Hạ Thất Thất, cô xứng đáng mang thai con của tôi sao? Nếu không phải vì ông nội muốn bồng cháu, thì cô đừng mong tôi sẽ đụng vào cô !”
“Anh Kiệt, anh nhất định phải đối xử tàn nhẫn với em như vậy sao? Hạ Thất Thất nhìn anh ấy với vẻ mặt đau lòng
“Ơ, cái này mà gọi là tàn nhẫn sao? Vậy khi xưa lúc cô lợi dụng ông nội tôi ép tôi phải lấy cô cho bằng được thì không tàn nhẫn sao? Cô kiên quyết chia rẻ 10 năm tình cảm giữa tôi và Tiểu Nhã thì không tàn nhẫn sao? Hạ Thất Thất , trên thế gian này, người tàn nhẫn nhất , chính là cô!”
Sở Thế Kiệt nói với giọng đầy căm hận, bắt cô ấy phải cử động mạnh, và anh ấy càng thêm ngạo mạn, vừa sâu vừa mạnh, đâm vào nơi sâu nhất của cô ấy.
“A__” Hạ Thất Thất thét lên trong đau đớn, cô ấy co quắp người lại, không ngừng lẩn tránh về phía trước, “Không được, con ơi, con của tôi...”
“Yên tâm, đứa con trong bụng cũng đã 9 tháng rồi, cho dù là sinh mổ sớm cũng không có vấn đề gì, nhiều nhất thì sức khỏe không được tốt thôi, nhưng nhà họ Sở vẫn dư sức nuôi nổi.” Sở Thế Kiệt tiếp tục kéo cô ấy về phía trước mìn một cách tàn nhẫn , không những không giảm tốc độ mà còn tăng tốc đâm vào như chiếc máy motor.
“A Á___” toàn thân Hạ Thất Thất bị dập tơi tả, cô ấy không chịu nổi nữa và than khóc rằng, “Anh Kiệt, đứa con này như thế nào đi chăng nữa thì cũng là con ruột của anh, tại sao anh lại đối xử với con vô tình như vậy?”
“ Chính vì nó không phải là con của Tiểu Nhã. Trên thế gian này, chỉ có Tiểu Nhã mới xứng đáng mang thai con của tôi, còn cô thì, cho dù có sinh ra rồi thì tôi cũng không thèm nhìn.”
Sở Thế Kiệt không thương tiếc mà nói, sau những cú va chạm mạnh mẽ, anh ấy thả lỏng người cô ấy ra.
Hạ Thất Thất như một con rối bị đứt chỉ, hai đầu gối ngã quỵ xuống nền gạch lạnh buốt vì không còn sức lực nào trụ nỗi nữa.
Sở Thế Kiệt không quan tâm đến sự bất lực của Hạ Thất Thất, vừa choàng áo bông lên vừa nói, “ Hạ Thất Thất , hôm nay là trừng phạt cô, nếu sau này cô còn dám diễu võ dương oai trước mặt Tiểu Nhã lần nữa thỉ tôi sẽ cho cô nếm mùi đau đớn hơn thế này nữa.!”
Cánh cửa phòng tắm bị anh ấy phất ra phía sau.
Hạ Thất Thất tay nắm chặt trụ cột của vòi sen, từ từ đứng dậy, nước ấm từ vòi sen chảy xuống người cũng không thể làm trái tim cô ấy ấm lại.
Tiểu Nhã... Hàn Nhã...đứa bạn thân chung phòng với Hạ Thất Thất , lại là một đóa hoa sen trắng mang lại cho cô một đã kích to lớn.
Hôm nay, cô chỉ tình cờ gặp Hàn Nhã ở siêu thị, ngay cả một chút tỏ ra đắc ý còn không có thì đã bị Hãn Nhã
mách lẻo với Sở Thế Kiệt rồi.
Đã bao nhiêu lần , Sở Thế Kiệt vì Hàn Nhã mà trừng phạt cô ấy, từ thân thể đến trái tim cô ấy.
Bụng cô ngày càng đau hơn
Trán cô đổ cả mồ hôi hột, tử cung co rút lại theo từng cơn đau, cô ấy hoảng loạn nhìn xuống chân mình, là máu, máu không ngừng chảy ra ngoài.
Nước trong bồn nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, phảng phất như trái cà độc dược nở rộ, diêm dúa lẳng lơ một cách gai mắt.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 2:Nhắc lại chuyện xưa
“Anh Kiệt, Anh Kiệt,...”
Hạ Thất Thất gương mặt tái méc kêu gọi người, cô ấy lảo đảo đi ra phòng tắm, “ Anh Kiệt, em bị chảy máu rồi, anh mau đưa em đi bệnh viện.”
Sở Thế Kiệt đang thay quần áo, anh ấy rất khi ở đây qua đêm, khi nhìn thấy những dòng máu chảy xuống hai chân của Hạ Thất Thất , anh ấy có đôi chút khẩn trương và rung sợ, nhưng, đó cũng chỉ là một giây thoáng qua thôi, khi nghĩ đến người đàn bà trước mặt mình là người đã phá hủy tình cảm của anh, thì anh càng căm hận đến xương tủy.
Thương hại à, đau lòng à, cô ấy hoàn toàn không xứng.
Càng trở nên cực kỳ lạnh lùng, anh ấy cầm chiếc áo vét lên, thản nhiên quay sang và nói “ Dưới lầu có người giúp việc và tài xế , cô có thể nhờ họ đưa cô đi.”
“…”
Hạ Thất Thất không ngờ rằng, Sở Thế Kiệt có thể đối xử với cô ấy vô tình như vậy, cho dù là người dưng qua đường , thấy thai phụ đang chảy máu như thế này cũng nên giúp đỡ đưa đi bệnh viện chứ?
Nhưng anh ấy vẫn mặc nhiên quay lưng đi. Cứ như rằng, đứa con trong bụng cô ấy, hoàn toàn không liên quan đến anh vậy.
Càng đau lòng , bụng càng co rút dữ dội.
Hạ Thất Thất tự nhủ với mình rằng phải bình tỉnh, bấm chuông gọi người giúp việc lên gấp rút nói với họ, “Tôi phải đi bệnh viện liền, mau kêu tài xế chuẩn bị xe, hai chị qua đây đỡ tôi đi.”
Đứa con may mắn giữ lại được, nhưng có dấu hiệu phải sinh non, bác sĩ đề nghị Hạ Thất Thất phải ở lại bệnh viện để dưỡng thai, cố gắng nằm trên giường, không được hoạt động nhiều.
Hạ Thất Thất làm theo lời bác sĩ đã nói.
Bụng cô ấy càng ngày càng to, đôi chân thì ngày càng sưng phù , mỗi lần Hạ Thất Thất muốn ngồi dậy đều phải nhờ y tá giúp đỡ.
Từ khi vào bệnh viện đến giờ, Sở Thế Kiệt chưa một lần đến thăm, ngay cả một cú điện thoại càng không có.
Cách dự tính ngày sinh trước một tuần, tại phòng bệnh, cuối cùng đã có một vị khách đến thắm, đó chính là Hàn Nhã.
“Ôi , Thất Thất, chúc mừng cô, bụng cô lớn quá rồi, chắc là sắp sinh rồi nhỉ.”
Hàn Nhã khoát trên tay với chiếc túi xách hàng hiệu channel số lượng có hạn, với chiếc đầm dài tao nhã ôm gọn một thân hình thon thả, “ chịc chịc, ai cũng nói đàn bà lúc mang thai là xấu nhất, quả đúng là như vậy, vừa mập vừa sưng, hèn gì Anh Kiệt không muốn đến thăm cô.”
Những lời nói mỉa mai đó như vạch vết thương của mình cho người khác xem, hoàn toàn không thể che giấu đi được.
Hạ Thất Thất tay bấu chặt ga giường, nhếch miệng nói, “Tiểu Nhã, cô ra ngoài cho tôi,”
“ Ơ, sao mà vô tình vậy.” Hàn Nhã dáng đứng đưa ra đường cong gợi cảm, từ từ khom người xuống đưa mắt liếc xuống giường nhìn Hạ Thất Thất , khí thế hùng hồn nói, “Dù sao thì chúng mình cũng từng là chị em tốt của nhau, bây giờ nhìn thấy cô cô đơn một mình trong phòng bệnh như thế này, tôi tội nghiệp cô nên đến thăm cô, vậy mà cô cũng không biết ơn à?”
Hạ Thất Thất tức giận nắm chặt bàn tay lại,lần đầu tiên hiện lên một vẻ mặt nghiêm nghị, “Tiểu Nhã, năm xưa chính tôi là người đã cứu Anh Kiệt ra khỏi vụ tại nạn xe đó, cô nhân lúc tôi đang hôn mê, cô đã lừa gạt anh ấy rằng cô đã cứu anh ấy. Nên bây giờ thì ông trời có mắt, cho tôi trở thành vợ của anh Kiệt , nhưng tại sao lúc nào cô cũng đến phá hoại tình cảm của chúng tôi?”
“Haha, Thất Thất cô buồn cười thật.”
Nhắc lại chuyện xưa, trên mặt Hàn Nhã không một chút hối lỗi mà còn mạnh miệng nói, “ Chỉ là một lời nói dối thôi mà, nhưng lại có thể tiếp cận anh Kiệt, hai năm nay , cô không phải cũng ở cùng anh Kiệt sao? Trong cuộc hôn nhân này, anh ấy không phải vẫn chán ghét cô sao? Trong lòng anh ấy vẫn không phải chỉ có mình tôi sao?”
“Vì vậy, đừng nói tôi cướp đi anh Kiệt của cô nữa, rõ ràng vì cô không có sức quyến rũ,nên cô đừng có ghen tị với tôi nữa.”
Hàn Nhã nói với giọng đắc ý sau đó đứng dậy chuẩn bị đi thì bất thình lình cánh cửa phòng sau lưng đột nhiên mở ra.
Hạ Thất Thất chưa nhìn rõ người nào đến, chỉ nghe được tiếng bước chân đi vững vàng.
Còn Hàn Nhã , chỉ trong nháy mắt như bị một cánh tay vô hình xô ngã xuống đất ánh mắt ướm ướt nhìn Hạ Thất Thất miệng lắp bắp ,” Thất Thất, mình có lòng tốt đến thăm bạn, tại sao bạn lại đẩy mình như vậy?”
Hạ Thất Thất trừng mắt nhìn xuống Hàn Nhã như gặp phải ma vậy, đồng thời nhìn thấy Sở Thế Kiệt chạy nhanh vào phòng.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 3:nước mắt của cô giống như là nước lọc
Sở Thế Kiệt liền chạy qua đỡ Hàn Nhã đứng dậy, đồng thời khuôn mặt giận dữ trợn mắt nhìn và chất vấn cô ấy, “Hạ Thất Thất, không phải tôi đã cảnh cáo cô là không được làm tổn thương đến Tiểu Nhã rồi sao!”
Ngũ quan trên gương mặt anh ấy như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc do chính bàn tay thượng đế tạo ra, nhưng đó cũng chỉ là một gương mặt mà thôi, trong thời khắc này, trên từng thước da, từng lỗ chân lông một đều thể hiện rõ sự phẫn nộ của anh ấy.
Đối với Hàn Nhã , anh ấy cực kỳ che chở , bảo vệ.
Còn đối với cô ấy thì lại cực kỳ căm ghét, thậm chí chưa làm rõ thị phi trắng đen thì đã một mực nhận định rằng cô ấy chính là Thất Thất xấu xa đã đẩy chị em tốt của mình ngã xuống đất.
Trái tim cô ấy như đang rỉ máu, khuôn mặt đầy thất vọng , hai mắt đỏ hoe nghẹn ngào hỏi “ Anh Kiệt, trong mắt anh em là người đàn bà xấu xa như vậy sao? Trong hai năm nay, em yêu anh nhiều như thế nào? Anh không cảm nhận được một chút nào sao? Tại sao anh không chịu tin em dù chỉ một lần?
Với vẻ mặt chứa đầy sự tủi thân, nước mắt đầm đìa ấy , là đàn ông khi nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy thương xót.
Nhưng Sở Thế Kiết như không nhìn thấy gì cả mà còn nói với một cách lạnh lùng “Hạ Thất Thất cô dẹp ngay cái vẻ mặt phát ói đó đi, cho dù cô có khóc như Mạnh Khương Nữ đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ không có chút thương hại nào với cô đâu. Trên thế gian này, ngoài nước mắt của Hàn Nhã ra thì bất luận là nước mắt của người đàn bà nào thì tôi cũng chỉ xem như là nước lọc thôi. Nhất là đối với loại rẻ tiền như cô.
Nói xong, Sở Thế Kiệt nắm lấy tay Hàn Nhã đi ra khỏi phòng
Hạ Thất Thất vừa khóc vừa gọi tên “ Anh Kiệt, Anh Kiệt”, đồng thời cô ấy muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể quá nặng nề, hoàn toàn không thể chuyển động, cô ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông mà mình thương yêu rời khỏi tầm mắt của mình.
Cô ấy xoa nhẹ cái bụng như trái bóng của mình, tự an ủi rằng, sẽ tốt thôi, đợi sinh con ra, anh Kiệt sẽ nảy sinh tình yêu của cha, cuộc hôn nhân này sẽ hạnh phúc thôi.
Nhưng so với sự ước ao ấy thì thực tế luôn luôn tàn khốc.
Một tuần sau, Hạ Thất Thất gặp phải một cơn đau dữ dội, cô ấy đã bị vỡ nước ối và được đưa đến phòng sinh.
Việc sinh con không hề thuận lợi, trong khi đang tiến hành phẫu thuật thì Hạ Thất Thất đột nhiên xuất hiện tình trang băng huyết và đứa bé thì bị dây rốn cuống vào cổ, tình trạng vô cùng nguy hiểm.
Bên ngoài phòng phỏng thuật, nữ bác sĩ nom nớp lo sợ nói với Sở Thế Kiệt, “ Ông Sở, vì lý do máu của bà Sở thuộc nhóm máu RH hiếm thấy, nếu như cô ấy tiếp tục tình trạng xuất huyết nhiều như vậy mà vẫn làm phẫu thuật cứu đứa bé ra, thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của cô ấy, Vì vậy, anh hãy suy nghĩ xem nên giữ đứa bé hay giữ người mẹ?”.
Sở Thế Kiệt bình tĩnh nghe xong, không một chút do dự mà trả lời liền, “Giữ đứa bé .”
Trong khoa phụ sản, vấn đề về cứu người mẹ hay cứu đứa con cũng không còn xa lạ gì, nhưng với câu trả lời của Sở Thế Kiệt mà không một chút do dự gì thì đây là lần đầu tiên gặp phải.
Nữ bác sĩ rất muốn mở miệng nói thêm vài lời, nhưng cuối cùng , vẫn không nói được câu nào, bệnh viện này là do nhà họ Sở đầu tư, giờ đây Sở Thế Kiệt lựa chọn cứu đứa bé, cô ấy chỉ là một bác sĩ thì có tư cách gì mà nhiều lời.
Nữ bác sĩ thở dài và đi vào phòng phẫu thuật, trong lúc này, tiếng chuông điện thoại của Sở Thế Kiệt vang lên.
Cuộc gọi đến là Hàn Nhã, Sở Thế Kiệt liền bắt máy, “ A lô, Tiểu Nhã,...”
“ Anh Kiệt, cứu, cứu em với...”
Sở Thế Kiệt hai chân mày sít lại, liền hỏi, “ Tiểu Nhã, em sao vậy?”
Lúc này, điện thoại có lẽ đã bị người khác lấy đi rồi, truyền tới tai là một giọng nói của một người đàn ông, “Chào ông, có phải là ông Sở không, cô Hàn Nhã mới được đưa đến bệnh viện, cô ấy bị con dao đâm vào phần bụng, tình trạng rất nguy kịch, bây giờ phải lập tức tiến hành phẫu thuật.”
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 4:Ai đáng chết
Trong phòng phẫu thuật, sắc mặt Hàn Nhã tái nhợt, phần bụng máu chảy đầm đìa, bác sĩ đã chích thuốc tê cho cô ấy, tinh thần không được tỉnh táo , nhưng vẫn còn ý thức được.
Cô ấy vừa nhìn thấy Sở Thế Kiệt với dáng vẻ vội vả chạy vào, nước mắt liền tuôn trào, “ Anh Kiệt, em rất sợ, có phải em sẽ chết không?”
Sở Thế Kiệt trên người chưa kịp choàng chiếc áo chống vi khuẩn, không dám đụng vào cô ấy, nhưng không thể giấu đi ánh mắt lo lắng và đau lòng của anh ấy “ Không đâu, em không có chết đâu.”
Nói xong, Sở Thế Kiệt quay sang nhìn bác sĩ và hỏi, “ Tình trạng cô ấy như thế nào rồi?”
Bác sĩ thở dài và nói, “vết thương đâm trúng ngay tử cung của của cô ấy,lại còn trực tiếp xuyên qua, vết thương rất nặng, bây giờ lại chảy máu không ngừng, e rằng phải cắt bỏ tử cung đi, với lại , cô Hàn Nhã trùng hợp lại là nhóm máu RH, nhưng tất cả máu RH dự bị đều đã đưa đi khoa phụ sản cho vợ anh dùng rồi, nên...”
Sở Thế Kiệt khi nghe được bốn chữ “ cắt bỏ tử cung” , đôi mắt đột nhiên co sít lại.
Hàn Nhã cũng đau khổ nghẹn ngào khóc lên , “ Anh Kiệt, phải làm sao đây, tử cung em không còn nữa, sau này em không thể có con nữa rồi... huhu, anh nói , có phải em đã làm chuyện gì xấu xa mà em không biết, nên bây giờ ông trời phải trừng phạt em ?”
“Khi tên du côn lấy con dao đâm vào em, còn nói em tự suy nghĩ lại xem rốt cuộc đã đắc tội với ai, còn cảnh cáo em đừng có ham muốn những thứ không thuộc về mình, anh Kiệt, em thật sự không hiểu, rốt cuộc em đã làm sai chuyện gì, tại sao lại có người căm ghét em đến nỗi phải giết em?”
Nắm đấm sít chặt lại, một làn khói mù dày đặc lan tỏa ra từ trong ánh mắt, những lời đó khiến anh nghĩ ngay đến một người...Hạn Thất Thất!
Hạ Thất Thất thuê hung thủ, muốn giết Hàn Nhã!
Những mạch gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, Sở Thế Kiệt lau đi những giọt nước mắt trên mặt, nghiến răng nói, “ Tiểu Nhã, em yên tâm, anh tuyệt đối không cho em chết đâu, có chết cũng là người đáng tội chết kia!”
.....
Sở Thế Kiệt quay trở lại phòng phẫu thuật của Hạ Thất Thất, động thời đẩy mạnh cửa đi vào, thần sắc trên gương mặt hiện lên như vẻ mặt khủng bố của Atula vậy.
Một số nữ bác sĩ cũng bị dọa cho một phen, trên tay cầm con dao hướng về phần bụng đang được gạch ra, suýt chút nữa là gạch trúng phần ngực rồi.
“Ông, Ông Sở, Sao ông vào đây vậy?”
Sở Thế Kiệt nhìn chằm chằm vào con dao mà nữ bác sĩ đang cầm trên tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua Hạ Thất Thất.
Vì nguyên nhân thuốc mê và mất máu quá nhiều, nên cô ấy đã bị hôn mê, khuôn mặt tái nhợt không một chút huyết sắc nào, ngay cả đôi môi cũng trở nên trắng bệt.
Nhưng khi anh ấy nhìn thấy dáng vẻ gầy yếu đó vẫn điềm nhiên như không, vì trong mắt chỉ có sự hận thù sâu sắc.
Bàn tay càng sít chặt lại hơn, khuôn mặt Sở Thế Kiệt càng trở nên lạnh lùng hơn và nói, “ lập tức đem túi máu vốn sẽ truyền cho Hạ Thất Thất đưa xuống dưới lầu phòng phẫu thuật cho Tiểu Nhã dùng, nếu như vẫn không đủ máu cho Tiểu Nhã thì hãy rút máu của Hạ Thất Thất.”
Sở Thế Kiệt nói như một cách rất là dễ dàng, những nữ bác sĩ trong phòng phẫu thuật nghe xong cũng cảm thấy kinh hãi và nói, “Ông, Ông Sở, ông đang đùa gì vậy, bà Sở đã mất rất là nhiều máu rồi, bây giờ bà ấy rất cần bịch máu này...”
Sở Thế Kiệt lạnh lùng nhếch môi, “ Sở dĩ dù thế nào cô ấy cũng sẽ chết, thì cho cô ấy chết trước, để cứu lấy một người còn sống, không phải cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ sao.”
“Cái...Cái gì?!” những người trong phòng phẫu thuật, bất luận là bác sĩ hay là y tá cũng đều bị lời nói của Sở Thế Kiệt làm cho kinh hãi, phải tàn nhẫn cỡ nào mới có thể không xem mạng người ra gì, đặc biệt đối với người đang nằm trên giường mổ lúc này lại là vợ của anh ấy!
“Ông...ông Sở, ông không thể làm như vậy được...”
“Có gì mà không được.” Sở Thế Kiệt nói với vẻ mặt lạnh thấu xương, ánh mắt đảo một vòng xung quanh và nói, “ Đây là bệnh viện của nhà họ Sở, lời nói của tôi, ai dám nói không.”
Không khí lúc này dường như bị đóng băng lại, các bác sĩ bất lực chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng ai nấy đều cuối đầu không nói nên lời, họ không thể phản kháng lại với thế lực uy quyền của nhà họ Sở, không một ai muốn đem tiền đồ của mình ra làm trò đùa cả.
Ánh mắt Sở Thế Kiệt lạnh lùng nhìn lướt qua và nhắc lại , “ Bây giờ, lập tức đem túi máu kia xuống dưới lầu!”.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom