Full THÊ NÔ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 8/8/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Chuyện xưa về một anh chàng âm hiểm giả dối lại bị một cô gái nhỏ dịu dàng, từng bước từng bước một tôi luyện thành thê nô.

    Nói, Đào Tư Di gặp chồng ngoại tình, cô bình tĩnh lựa chọn ly hôn.

    Nói, Đào Tư Di tình cờ gặp người em trai khác cha khác mẹ, cô lựa chọn giả vờ hồ đồ.

    Nói, Đào Tư Di gặp được anh trai khác cha khác mẹ, cô phát hiện mình không có lựa chọn nào, vì người đàn ông kia không cho cô cơ hội lựa chọn.

    Vậy cô nên làm cái gì bây giờ? Đào Tư Di nhìn trời suy tư.

    Diệp Lan Trăn mỉm cười cởi áo, đừng nghĩ, chúng ta làm chuyện có ý nghĩa hơn nào….

    Chuyện về một đại sói xám gặp được tiểu bạch thỏ sau khi OOXX, bị tiểu bạch thỏ đè đầu cưỡi cổ
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Ảnh chụp

    "Đây là ảnh chụp chồng cô và cô gái khác, cô xem đi. "

    Đào Tư Di ngẩng đầu nhìn thoáng qua người phụ nữ tao nhã đang uống cà phê trước mặt cô, không rõ chồng mình cùng cô ta bên ngoài có quan hệ gì? Cô ta quan tâm hơn cô, thậm chí còn điều tra rõ ràng như vậy, có ảnh, có thư, chân tướng rõ ràng. Xem tư thế này của cô ta có lẽ còn muốn giải thích rõ ràng cùng cô.

    "Cô là ai?"

    Đào Tư Di không vội vã mở phong thư giống như chiếc hộp Pandora này, hai tay khoanh vào nhau tựa lưng ra sau, cho dù nhà cô có cháy cũng không mượn người phụ nữ khác tới đây chỉ trỏ.

    "Tôi cũng là tình nhân đương nhiệm của anh, cô không cần phải bày ra tư thế phòng bị cảnh giác cao như vậy. " Cô gái kia uống một ngụm cà phê. “À, đây là danh thiếp của tôi. Tôi tên Tô Mạn Ca. Tôi và chồng cô cũng coi như bạn hợp tác làm ăn. "

    Nhận danh thiếp cô gái kia đưa tới, Đào Tư Di nhìn lướt qua chức vị trên mặt danh thiếp, mỉm cười.

    "Hai người cứ tiếp tục hợp tác, ảnh chụp tôi sẽ cầm đi từ từ thưởng thức, cảm ơn. "

    Tô Mạn Ca ngây người nhìn cô gái đối diện lẳng lặng rời khỏi ghế, đã xong rồi sao? Tuyệt đối không giống với những gì cô ta nghĩ, không khóc nháo thì cũng nên biểu hiện một chút đau thương chứ, cứ như vậy mà đi sao?

    Đào Tư Di vừa về nhà liền pha ngay cho mình một cốc trà oải hương. Khi cô thấy buồn chán, hương vị trà luôn trấn an cảm xúc của cô.

    Lý Mộ Tiêu là người chồng tốt, chỉ cần anh không đi công tác, cho dù muộn thế nào anh đều sẽ về nhà. Có lẽ hiện giờ anh đã thấy chán cô rồi.

    Đào Tư Di lại nhìn về túi văn kiện trên bàn trà, hít sâu một hơi, dừng một chút rồi vươn tay xé mở.

    Nhìn thấy ảnh chụp, Đào Tư Di cười vui vẻ sáng lạn. Cô nghiêng đầu suy nghĩ, người phụ nữ kia tên gì nhỉ? A, đúng rồi, tên là Tô Mạn Ca, cô ta cũng coi như đã nể mặt cô lắm rồi.

    Trên hình là Lý Mộ Tiêu tao nhã dâm tà, một cô gái đang ngồi trên đùi anh, tay anh đang gắt gao bắt lấy phần đầy đặn của cô ta, nặn ra nhiều hình dạng kì dị. Miệng lại hôn một cô khác đang ôm cổ anh.

    Điều này sao có thể nói là “một” người? Đây gọi là “nhiều người” mới đúng.

    Hình ảnh đầu tiên vừa nhìn đã kích thích đến như vậy, Đào Tư Di ngược lại rât bình tĩnh, vẻ mặt mang theo tươi cười xem tiếp tấm hình cầm trong tay. Cô chưa bao giờ biết được, thì ra chồng mình lại là người đàn ông điên cuồng như thế.

    "Rinh... , rinh... "

    Cô nhíu mày, đây có tính là quan tâm không?

    "Vợ à, tối nay anh có xã giao, không trở về nhà ăn cơm, em mệt thì ngủ trước đi, tối muộn anh sẽ về.” Điện thoại truyền đến giọng nói ôn nhu của Lý Mộ Tiêu.

    "Vâng. " Đào Tư Di cầm lên một tấm hình ba người đang lăn lộn trên giường, không yên lòng lên tiếng.

    "Tựa hồ tâm tình của vợ đại nhân không tốt lắm, có cần chồng hôn nhẹ an ủi em không?"

    "Không có gì, chỉ tại nhìn mấy bức ảnh tả thực nên trong lòng có phần chua xót thôi. "

    Đào Tư Di trả lời chi tiết vấn đề của anh, lại cầm lên một tấm khác, nam nữ bên trong đang thể hiện động tác có độ cong khác thường. Cô nghĩ ngợi rồi ghé người lên ghế sopha, thưởng thức tạo hình có độ khó này.

    "Em lại bắt đầu luyện yoga à? Anh vào họp rồi, buổi tối đi ngủ sớm một chút, nếu buồn chán thì đọc mấy tin tức linh tinh nhé. " Lý Mộ Tiêu theo lệ thường lải nhải mấy câu rồi cụp máy.

    "Động tác này thật là khó. " Đào Tư Di cố gắng vài lần vẫn không đạt tới tiêu chuẩn như trong ảnh, trách không được cô gái trong hình vừa thống khổ lại hưng phấn như vậy, đây chính là cái gọi là ‘đau đớn cùng sung sướng’!

    Tô Mạn Ca cười quyến rũ ngồi trên sô pha khách sạn, châm một điếu thuốc, nhìn người chồng tốt đang gọi điện cho vợ của anh, sau khi treo điện thoại, nét mặt Lý Mộ Tư không một chút bối rối.

    Cái này cho thấy Đào Tư Di có đủ sự vững vàng, mấy tấm hình không có chừng mực kia đều không khiến cho đôi vợ chồng này cãi nhau, dường như một chút hiệu quả cũng không có, hẳn là cô ta không xem. Cô chủ động đứng dậy, hai tay ôm lấy cổ người đàn ông. Hé mở môi đỏ mọng hướng tới lỗ tai anh thổi khí nóng.

    "Hôm nay chúng ta chơi đùa điểm kích thích có được không, anh cùng hai cô kia kịch liệt như vậy, em thật ghen tỵ. "

    "Cô tìm người điều tra tôi?" Lý Mộ Tiêu nhíu mày không vui, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mắt. "Nhớ rõ bổn phận của cô, chuyện của tôi không đến lượt cô quản, nếu không tôi không ngại đoạn tuyệt quan hệ của chúng ta. "

    "Người ta chỉ là quá thích anh mà thôi, đang nóng giận sao?" Tô Mạn Ca yếu thế làm nũng, môi đỏ mọng chủ động khẽ liếm qua áo sơ mi hai điểm trước ngực anh.

    Không để ý đến cô ta đang ra sức biểu diễn, Lý Mộ Tiêu đẩy ra, cầm lấy áo vest bên cạnh. "Tôi đi trước, hôm nay không có tâm tình. "

    Người đàn ông lạnh lùng nói một câu, rồi rời đi để lại căn phòng lạnh lẽo.

    Tô Mạn Ca sững sờ giữa phòng, cô ta tựa hồ đã đánh giá cao lực ảnh hưởng của mình đối với người đàn ông này. Nhưng cũng chẳng sao, một lần nữa cô ta lại ngồi trở về ghế sô pha, cầm lấy chai rượu vừa mới mở vì muốn tạo dựng không khí kia, uống một ngụm. Cô ta thật muốn nhìn, cô vợ kia có bao nhiêu ảnh hưởng đến anh.

    Lý Mộ Tiêu trở lại trong xe, nhìn thoáng qua dấu môi son trước ngực, Tô Mạn Ca này càng ngày càng bám người. Anh nên làm để cô ta học được cách bình tĩnh. Ngẩng đầu nhìn thời gian, khóe miệng ôn nhu cười yếu ớt, suy nghĩ rồi lấy ra điện thoại di động.

    "Vợ à, hôm nay anh họp xong sớm, vợ đã tắm rửa thơm tho chưa?"

    "Thân thể em hôm nay không thoải mái. "

    Đào Tư Di thích tắm bồn, cô rất thích mỗi lần tắm bồn nhỏ vài giọt tinh dầu hoa cỏ, mỗi khi tắm rửa xong, trên cơ thể cô đều mang theo hương thơm của hoa cỏ, điều này khiến Lý Mộ Tiêu say mê, anh thường xuyên cảm thấy cô giống như tinh linh lầm lạc nhân gian, linh động dịu dàng. Ở trên người cô, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng dám làm càn, bởi vì anh lo lắng bản thân mình mạnh mẽ quá sẽ khiến cô bị thương.

    Vợ vừa dùng đến đã thương xót, cho nên tích lũy một đoạn thời gian, anh sẽ đem tất cả dục vọng mình góp được từng tí một phát tiết lên người đàn bà khác. Mới đầu, anh còn có chút áy náy, số lần càng nhiều, ngược lại anh lại cảm thấy chuyện này là đương nhiên. Lý do rất đơn giản, vì anh không muốn vợ mình bị thương.

    Đào Tư Di từ tủ quần áo lấy ra một quần lót màu đen rồi mặc vào, thở dài, đành lấy một cái băng vệ sinh lót dưới. Mỗi khi Lý Mộ Tiêu nói câu nói kia, đại biểu cho việc hôm nay anh muốn cùng mình hoan ái, sau khi nhìn hết tấm hình chụp vừa rồi, cô hoàn toàn không còn một cảm giác hưng phấn nào nữa.

    Từ trong lòng, cô thật nghi ngờ độ chân thực của tấm ảnh kia, nếu cô gái bên trong hình là Tô Mạn Ca, vậy thì sẽ khác, chỉ tiếc là không có. Nhưng cô cũng không phải là người vợ ngu ngốc, không có lửa làm sao có khói, toàn bộ kết luận vẫn nên cân nhắc. Giờ cô thật sự chẳng có tâm tình mà vùi đầu vào sự hoan ái cùng Lý Mộ Tiêu.

    "A, vậy anh cũng không vội về nhà nữa, anh ở lại công ty xử lý ít văn kiện vậy. " Trong miệng Lý Mộ Tiêu mang theo nồng đậm thất vọng.

    "Được rồi, anh cũng đừng làm quá mệt mỏi, chú ý thân thể. "

    Đào Tư Di đột nhiên cảm thấy bản thân cô diễn cũng khá tốt, nếu như Lý Mộ Tiêu không phải người trong ảnh, vậy chính cô mới là người bị lừa. Cô tự cười giễu chính mình, rồi như thường ngày, mở ti vi lên xem.

    Nhìn thoáng qua người đàn bà ngủ trên giường, Lý Mộ Tiêu từ trong bóp da lấy vài tờ tiền rồi vứt trên đầu giường. Đi vào phòng tắm đem mùi thối trên người mình tắm rửa sạch sẽ, anh mặc lên người cái áo sơ mi vừa mới mua trong cửa hàng thời trang cho nam. Chiếu lên gương, bên trong là một người đàn ông nhã nhặn, khuôn mặt ôn nhu tươi cười, nét mặt tao nhã, nhẹ nhàng khoan khoái, thành thục, trầm ổn.

    Lý Mộ Tiêu đi ra cửa khách sạn, thuận tay đem áo sơ mi có ấn kí môi đỏ vứt vào thùng rác. Nhìn lên không trung, Đào Tư Di giờ này hẳn đang ngủ. Vô luận người đàn bà khác nhiệt tình như lửa cỡ nào, cũng không bằng hương vị hoa cỏ trên người vợ làm anh yên giấc. Sau động tác ném áo sơ mi, anh lại biến thành người chồng hoàn mỹ, có trách nhiệm yêu thương gia đình.

    "Chính trị thật sự là nhất vinh câu vinh, nhất tổn hại câu tổn hại (lúc lên lúc xuống). Hôm qua phong cảnh vô hạn, hôm nay hoa lá rụng khô. "

    Tin tức truyền tin một lãnh đạo cao cấp trong giới chính trị bị lập án điều tra. Đào Tư Di không biết vì cái gì cô lại có cảm giác tìm được sự thông cảm, ít nhất dựa trên phương diện nào đó, người ta cũng giống cô. Đột nhiên thay đổi, có rất nhiều kết cục có thể xảy ra không lường trước được.

    "Còn nghĩ chính mình không cần, thế nhưng lại mất ngủ!" Cô lẩm bẩm một tiếng.

    Thanh âm mở cửa hấp dẫn lực chú ý của cô, cô quay đầu nhìn về phía cửa, Lý Mộ Tiêu ngoài ý muốn thấy cô trễ như vậy vẫn ở ngoài phòng khách xem tivi.

    "Vợ, em còn chưa ngủ à?" Anh đi tới Đào Tư Di, trên trán khẽ hôn một cái.

    "Anh muộn như vậy mới trở về, hôm nay không bận chứ?"

    "Công ty có cái hạng mục muốn cạnh tranh đấu thầu, hôm nay anh cẩn thận nghiên cứu phương án. "

    "À. " Đào Tư Di lên tiếng, làm bộ như không thấy tóc anh vẫn chưa khô, áo sơ mi rõ ràng khác hẳn với áo sáng nay ra cửa.

    "Vợ theo anh nghỉ ngơi đi, không có em bên cạnh, anh không ngủ được. "

    "Được rồi. " Đào Tư Di âm thầm ở trong lòng cảnh báo bản thân, hết thảy chứng cớ chưa chứng thật phía trước đều không có hiệu quả.

    Nghe nói mất ngủ thuộc loại bệnh về tinh thần, trước kia cô còn cười không tin, còn tự tin khẳng định, bệnh này sẽ không phát sinh trên người cô. Tối hôm nay cô đột nhiên phát hiện nguyên lai trên thế giới hoàn toàn không có chuyện gì là tuyệt đối, đêm nay chính cô lại mất ngủ.

    Nghe hô hấp vững vàng của người bên cạnh, cô đột nhiên nhớ tới một truyện cười, cái gì gọi là thống khổ, chính là thời điểm sốt ruột đợi đi toa lét, người khác ngồi mình lại đứng. Hiện tại cô còn cảm thấy thống khổ hơn, đêm đã muộn, người khác đang ngủ, cô ngủ không được, hơn nữa chính bởi vì người ngủ ngon mà cô mất ngủ.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Ngẫu nhiên gặp

    "Tiểu thư, chào cô, chúng tôi đã kiểm tra qua, ảnh này là ảnh chụp thật, không qua chỉnh sửa. "

    "Vâng, cảm ơn. "

    Đào Tư Di tự nhiên từ trong túi lấy ra mấy tờ tiền mặt để đổi lấy mấy tấm hình mỏng manh kia. Kết quả này đánh vỡ ảo tưởng duy nhất trong cô. Kỳ thật cho dù không nhờ kiểm tra, cô cũng đoán được ảnh thật đến tám chín phần mười. Mặt có thể giả tạo, nhưng cơ thể anh lại không có cách nào làm giả, trừ bỏ chính mình, đoán sẽ có rất ít người chú ý đến chi tiết kia.

    Ngẫm lại cô cũng coi như đã đạt đến trình độ nào đó, Đào Tư Di lại nhìn thoáng qua ảnh chụp trong tay. Hôm nay cô mang mấy tấm ảnh không lộ hết mặt của Lý Mộ Tiêu đi kiểm tra, anh là người thừa kế nổi tiếng, tuy rằng tình cảm vợ chồng đã cạn, cô vẫn không muốn chuyện gây xôn xao dư luận.

    "Vừa rồi bầu trời con trong xanh, giờ đã mưa rồi ư?"

    Đào Tư Di ngẩng đầu nhìn mây đen dầy đặc trên trời, mưa rơi mù mịt. Cô do dự một chút, quay đầu nhìn nhân viên bên trong đang dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn, nếu như cô không nhớ lầm, phía trước hẳn là có một quán cà phê. Tuy rằng người trong ảnh không phải là cô, nhưng cô vẫn cảm thấy ngại.

    Cầm túi văn kiện trong tay đưa lên che đầu, Đào Tư Di chạy vào làn mưa. Trong lòng âm thầm an ủi bản thân, hi vọng đến quán cà phê không bị ướt hết.

    "Đào Tư Di... "

    Loáng thoáng tựa hồ có người gọi, Đào Tư Di dừng một chút, quay đầu nhìn liếc mắt một cái, trên đường không có người nào cô biết.

    "Lão Vương, dừng xe. "

    "Cậu hai, cậu cả đang ở công ty chờ cậu, nếu cậu không đến đúng giờ, chỉ sợ cậu cả... "

    "Yên tâm, tôi khẳng định là tôi nhìn thấy một người bạn trên đường, nếu không ngừng là tôi nhảy đấy nhé. " Diệp Nam Tê làm bộ muốn mở cửa xe.

    Lão Vương bất đắc dĩ phanh xe lại, ông đối với vị nhị thiếu gia này thật sự không còn cách nào khác. Cậu cả gia phải dùng hết sức mới tìm được vị nhị thiếu gia này ở trong một xó xỉnh nào đó tại một vương quốc nhỏ, không biết dùng phương pháp gì mới bức được cậu ta về nước, không nghĩ tới vừa mới đón được người, người liền gây khó khăn. Quên đi, nếu cậu cả gia có thể bức cậu ta trở về nước, thì cũng sẽ có bản lĩnh ép cậu ta về nhà.

    "Cậu hai, cậu cẩn thận một chút. "

    Xe dừng lại, lão Vương liền cảm thấy tim mình đã nhảy tới cổ họng, Diệp Nam Tê đây là đang luyện tập vượt rào cản nha. Một cái nhảy lên liền chạy ngay tới chỗ đối diện, âm thanh phanh gấp của xe và tiếng mắng chửi của một người đàn ông vang lên trong mưa.

    "May mắn, may mắn, không có việc gì!" Khẽ vuốt ngực đang khẩn vương, lão Vương thả lỏng tâm tình. May mắn ông là lái xe của cậu cả gia, nếu không thật không biết ông có nên xin về hưu sớm hay không.

    "Đào Tư Di... "

    Lại nghe thấy người gọi tên cô, Đào Tư Di nhìn thoáng qua quán cà phê gần trong gang tấc, quay đầu ngừng tìm kiếm, dứt khoát chạy tới quán cà phê. Về phần tiếng gọi kia, coi như cô không nghe thấy gì hết, nếu đã thấy cô, chạy bộ thêm vài bước để đuổi kịp cô chắc chắn không thành vấn đề, cô không muốn mình bị ướt hết đâu.

    "Đào Tư Di, chị thế nào vẫn giữ cái bộ dáng này. Rõ ràng nghe thấy em gọi chị, lại còn giả vờ như không nghe thấy. "

    Thấy cô gái này bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê, Diệp Nam Tê hít sâu một hơi, lộ ra hàm răng trắng, ánh mắt sáng long lanh tản mát ra vui sướng khi gặp lại.

    "Cậu là?" Đào Tư Di rất kỳ quái, cậu thanh niên trước mắt có làn da đồng khỏe mạnh, anh tuấn tỏa sáng, khuôn mặt tựa hồ có vài phần quen thuộc. Hai cái má lúm đồng tiền khảm trên mặt anh thêm vài phần đáng yêu của trẻ con. Cô tìm trong đầu những người mình biết, dường như có hình ảnh gì đó lóe qua mau, nhanh đến mức cô không bắt kịp.

    "Em là Diệp Nam Tê nha, chị không quên em đấy chứ?"

    "Diệp Nam Tê?" Đào Tư Di thầm đọc tên, cẩn thận tìm tòi trí nhớ trong đầu.

    "Chị, chị đã quên sao, lúc ấy chị còn gọi em là bé bao nhỏ mà. "

    "A! Sao bé bao nhỏ lại chạy tới nơi này?" Đào Tư Di vui sướng nhìn người trước mắt đã cao hơn mình một cái đầu, còn nhớ rõ lúc cậu ta còn nhỏ vừa béo vừa trắng, thật sự là con trai mười tám thay đổi khác, càng lớn càng đẹp.

    "Đào Tư Di, mời chị đọc lại tên của em, là Diệp Nam Tê. " Anh nề nếp lặp lại tên mình, làm cho Đào Tư Di lặp lại theo khẩu hình của anh.

    "Phốc. " Đào Tư Di vỗ nhẹ một chút bờ vai của anh. "Bé bao nhỏ đã trưởng thành, hiểu được thế nào là nghiêm túc rồi. Tốt, tốt, tốt, chị về sau gọi em là Diệp Nam Tê. "

    "Em không phải đã về nhà họ Diệp sao, sao lại ở nơi này?" Đào Tư Di khuấy nhẹ cà phê, uống một ngụm, quan tâm hỏi tình hình anh gần đây.

    Tính ra anh nên gọi cô một tiếng là ‘chị’, lúc ấy mẹ anh mang theo anh kết hôn cùng với cha cô, sau lại không biết như thế nào, đột nhiên nói anh là con cháu nhà họ Diệp, phải nhận tổ quy tông. Từ đó về sau Đào Tư Di chưa từng gặp qua anh, lúc ấy chính cô còn cảm thấy khổ sở một đoạn thời gian, cái đuôi nhỏ mập mập trắng trắng không thấy, cô mất mát đã lâu.

    Diệp Nam Tê do dự một chút, không biết nên như thế nào trả lời vấn đề này của cô.

    “Gia đình em phức tạp như vậy, cho dù không nói cũng không sao. " Đào Tư Di nhìn sắc mặt như gặp nạn của anh, thay anh từ chối vấn đề cô đưa ra.

    "Đào Tư Di, em tìm chị đã lâu, sao chị có thể tới Côn Thành này?"

    Bị gọi thẳng tên họ như vậy khiến cô khó thích ứng, làm gì có người em trai nào gọi cả họ tên chị gái? Đào Tư Di mặt nhăn nhíu mày, dừng một chút, quyết định đúng lúc chấn chỉnh lại hành vi không lễ phép này của anh.

    "Gọi chị. "

    "Cái gì?" Đang đợi câu trả lời, bỗng cô nói như vậy, Diệp Nam Tê thấy khó hiểu.

    "Chị nói này, em gọi một tiếng ‘chị’ dễ nghe hơn nhiều, nếu không chị khó thích ứng nổi, cảm giác giống như đang nói chuyện với một đứa trẻ vô lễ vậy. "

    "Em không còn nhỏ nữa. " Diệp Nam Tê bất mãn đứng lên, ở trước mắt cô trình diễn dáng người tốt, thân thể cao lớn rắn rỏi mang đến cảm giác ức bách khó hiểu.

    "Được rồi, được rồi, mau ngồi xuống đi. Chút nữa người bán hàng lại tới đây, còn tưởng chúng ta định tính tiền, bên ngoài trời đang mưa, chị không muốn bị đuổi ra ngoài đâu. "

    Diệp Nam Tê tựa hồ có chút mất hứng một lần nữa ngồi xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm Đào Tư Di. "Chị vẫn còn chưa trả lời câu hỏi của em?"

    "Cái gì?"

    "Chính là vì sao chị tới Côn Thành?"

    "À, chị tốt nghiệp rồi ở lại đây luôn. Em vẫn không có tin tức gì, ba chị sợ dì nhìn cảnh nhớ người, liền đưa bà ra nước ngoài, chị ở lại. "

    Nếu như trước kia, Đào Tư Di sẽ rất cao hứng tuyên bố cô đã kết hôn, cô và chồng yêu đều ở đây. Hiện tại cô không muốn nói đến vấn đề đây, rất nhanh cô sẽ độc thân thôi, thích ứng dần là tốt nhất. Hơn nữa ở trong mắt cô, Diệp Nam Tê không khác em trai ruột là mấy, cô không muốn anh bận tâm, chuyện này cô tin tưởng tự cô sẽ giải quyết thỏa đáng.

    "Sinh nhật mười tám tuổi của em, thật vất vả mới có cơ hội trở về tìm cả nhà, nhưng tìm thế nào cũng không thấy. " Trên mặt Diệp Nam Tê lộ ra vẻ mất mát. "Cũng chẳng trách mọi người, nếu đổi thành em, mười năm rồi tin tức chẳng có, đoán chừng em cũng không tin một ngày nào đó sẽ có người trở lại nơi cũ tìm mình. "

    Cảm xúc của anh khiến Đào Tư Di thấy đau lòng, trong trí nhớ của cô còn lưu lại hình ảnh một bé trai trắng nhỏ mập mạp, ở bên cạnh cô, mềm mềm dẻo dẻo gọi chị... , chị... , hình ảnh kia, một tiếng gọi theo anh suốt hai năm, từ năm anh 5 tuổi đến năm anh 7 tuổi.

    Khi đó cha cô cùng mẹ anh còn bận kiếm tiền, không có thời gian trông bọn họ. Hai năm đó, hai người bọn họ là hai người thân thiết nhất.

    Khi cô đến trường liền dẫn anh đến trường tiểu học, thời điểm tan học lại dẫn anh về nhà. Tay nhỏ bé nắm tay nhỏ hơn, mỗi ngày đón ánh sáng mặt trời, chào hoàng hôn xuống, mỗi ngày trên đường về nhà giẫm lên bóng đối phương cười hi hi ha ha. Sau khi về nhà, cô giống như một đại nhân nhỏ, hỏi anh học tập thế nào, thúc giục anh làm bài tập.

    "Đào Tư Di, hoàn hồn. " Diệp Nam Tê lấy tay quơ quơ trước mắt cô. "Chị nghĩ gì thế?"

    "Không có việc gì, chỉ nhớ một số chuyện trước đây mà thôi. " Đào Tư Di vẫn không quen việc anh gọi thẳng tên, cô cảm khái nói: "Trước kia em rất nghe lời, bảo em làm gì thì em làm đó, hiện tại còn gọi cả tên họ của chị, haiz, mất công nuôi không em hai năm. "

    Diệp Nam Tê cười cười, "Em không gọi chị vì muốn tốt cho chị, gọi chị sợ chị già đi, không tin chị hỏi người bên cạnh đi, nào có ai nghĩ chị lớn hơn em?"

    Đào Tư Di bỗng nhiên cảm thấy cuộc gặp mặt tình cờ ngày hôm nay làm tâm tình cô vốn che giấu đã tốt lên không ít.

    "Cậu cả, vừa rồi cậu hai không biết ở trên đường thấy người nào đó, tôi ngăn không được, sống chết muốn xuống xe. " Lão Vương ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt không chút biểu cảm, trong lòng rùng mình. Ông đã lớn tuổi, cũng coi như theo anh từ khi anh còn bé đến khi anh lớn, nhưng không hiểu sao trong lòng ông lại có nhiều e ngại như vậy.

    "Ừ, đã biết. " Diệp Lan Trăn gật đầu lên tiếng. "Lão Vương, ông đi sắp xếp một chút, ném nó vào trong bộ đội vài ngày, kiềm chế tính tình của nó. "

    "Vâng. " Lão Vương lên tiếng đi ra ngoài làm việc.

    Diệp Lan Trăn châm một điếu thuốc, hai bước đi tới gần cửa sổ trong thư phòng. Ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, mưa rơi xuống lá cây tươi tốt xanh um, rửa sạch lớp bụi trên mặt, làm cho chúng có vẻ phá lệ xanh tươi.

    Nửa đường đột nhiên xuất hiện một em trai khiến Diệp Lan Trăn có chút khó thích ứng. Lúc anh 15 tuổi cha mẹ bởi vì giao thông ngoài ý muốn mà bỏ mình, ông cụ liền đem em trai cùng cha khác mẹ trở về, nói là vì thịnh vượng của nhà họ Diệp.

    Anh còn nhớ rõ bé trai mập mạp trắng trẻo vừa vào cửa đã khóc, nói là muốn tìm chị, khóc ba ngày ba đêm, thẳng đến khi anh hứa hẹn khi cậu lớn liền cho cậu đi tìm người, chỉ cần cậu hoàn thành học tập xứng đáng với con cháu nhà họ Diệp, liền để cậu tìm người cậu muốn tìm. Bé trai mới ngừng khóc, trên mặt lộ ra hơi thở quen thuộc. Khi đó anh mới nhìn ra trên người bé trai kia, quả thật là có huyết thống nhà họ Diệp.

    Nhưng ai biết khi cậu 18 tuổi, cậu tìm người nhưng không có kết quả, liền bỏ gánh tránh người, nói muốn du lịch thế giới. Còn nói cái gì, nếu là vì nhà họ Diệp làm cho cậu mất đi người cậu muốn, như vậy khi nào nhà họ Diệp thay cậu tìm được người, cậu mới trở về.

    Diệp Lan Trăn bất đắc dĩ cười cười, sinh hoạt chung mười mấy năm, anh đối với đứa em trai này vừa yêu vừa hận. Dù sao cậu chính là người thân cận nhất của anh, vì sao con cháu nhà họ Diệp bướng bỉnh không yêu cầu những phương diện khác, nhất định lại phải tìm người chứ?

    Nếu cậu tìm được người, về sau thì thế nào?

    Nghĩ đến đây, Diệp Lan Trăn cau mày, có phải anh đã quên dạy cậu ta một điều, trừ phi cậu ta trở nên đủ lớn mạnh, nếu không cậu ta không có tư cách lấy được những thứ cậu ta muốn.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Thương tâm?

    "Vợ à, em đang ở đâu? Đã trễ rồi, sao vẫn chưa trở về?" Điện thoại truyền đến tiếng của Lý Mộ Tiêu, trong giọng nói rõ ràng có chút hờn giận.

    Đào Tư Di nhìn thời gian, cô cùng Diệp Nam Tê bất tri bất giác hàn huyên đã hơn bốn tiếng rồi. "Em ra ngoài làm một chút chuyện, giờ em sẽ về. "

    "Ừm. " Lý Mộ Tiêu lên tiếng, cắt đứt điện thoại.

    Nghe tiếng tút tút vang vọng lại, cô khẽ cười, tại sao trước kia cô không thấy hành vi đột ngột ngắt điện thoại này của Lý Mộ Tiêu thật sự không có lễ phép đây? Hình như mỗi lần gọi điện đều là anh ngắt điện thoại trước, xem ra tâm cảnh thay đổi, tâm tình cũng đổi theo.

    "Ai thế?" Diệp Nam Tê nhìn ra nét mặt khác thường trên mặt cô, nhịn không được lắm miệng hỏi một câu.

    "Không có việc gì, một người bạn thôi mà. Hết mưa rồi, chị đi trước, để lại cho chị số điện thoại, hôm nào chị cho em đón gió tẩy trần. "

    "Em cùng phụ nữ ăn cơm, chưa từng để phụ nữ bỏ hầu bao. "

    Cô gọi người bán hàng, lấy ra ví tiền đang chuẩn bị tính tiền thì bị bàn tay to ngăm đen ngăn cản. Diệp Nam Tê vẻ mặt nghiêm túc, giống như việc nhỏ tính tiền này chính là chuyện lớn.

    "Được thôi. " Đào Tư Di buông tay, chút tiền ấy với đứa nhỏ nhà họ Nhà họ Diệp hẳn là sẽ không đặt ở trong mắt, vui lòng để anh phát huy chủ nghĩa đàn ông. Thằng bé đã trưởng thành, cô cảm thấy cô như một người mẹ đã nhìn thấy con mình lớn khôn.

    "Phục vụ tính tiền. " Diệp Nam Tê ngẩng đầu ưỡn ngực hô một tiếng.

    "Tiên sinh khỏe, của ngài tổng cộng 139 tệ. "

    "Ừm” Mở ví tiền, anh nhìn tiền mặt bên trong.

    "Có thể quẹt thẻ sao?"

    "Có thể. "

    "Không có mật mã. " Tay anh dừng một chút, từ trong ví lấy ra thẻ tín dụng màu đen đưa cho nhân viên phục vụ.

    Diệp Nam Tê nhìn bóng lưng ngây ngốc của nữ phục vụ, anh hối hận rồi, ví tiền đầy tiền nước ngoài, thẻ tín dụng hai năm không sử dụng, không biết còn dùng được không?

    Nhìn nét mặt này của anh, Đào Tư Di không khỏi cảm khái trong lòng. Tiểu bao tử thật là trưởng thành, còn biết nhìn gái!

    "Thực xin lỗi, tiên sinh, thẻ này của ngài không có hiệu lực. "

    Diệp Nam Tê vẻ mặt cầu xin, chuyện anh lo lắng đã biến thành sự thật. Thật vất vả mới có thể bày ra một chút mị lực đàn ông, cứ như vậy tan biến. Tuy nói đàn ông khi tính tiền là đẹp trai nhất, nhưng khi tính tiền mà lại không có tiền thanh toán thì không phải là dở hơi sao?

    "Dùng cái này đi. "

    "Đào Tư Di, em... "

    "Chị biết, hầu hết mọi người đều phạm sai lầm như em khi mới về nước. " Nhận tiền thừa từ phục vụ, thuận tay còn đem tiền thừa nhét vào trong tay anh. “Lát nữa bắt xe trở về đi, chị không tiễn em được. ”

    Nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của cô, Diệp Nam Tê cầm lên túi văn kiện bị cô bỏ quên trên bàn, nhịn không được lòng hiếu kỳ, rút ra xem.

    @@@@@@@@@@

    "Đi đâu vậy, trễ thế mới trở về. " Lý Mộ Tiêu có chút không vui, anh có thói quen mỗi ngày trở về là thấy được ngay bóng hình của Đào Tư Di. Hôm nay về nhà, trong phòng trống rỗng, anh nhất thời không thoải mái trong lòng.

    "Em gặp một người bạn cũ, tán gẫu thôi. Hôm nay anh trở về sớm thế. "

    "Ngày mai anh phải đi công tác, nên muốn thu dọn đồ đạc. " Lý Mộ Tiêu nhìn cô cười yếu ớt, có chút lảng tránh ánh mắt cô. "Em gặp bạn nam hay nữ?"

    "Nam, là quen biết từ nhỏ, anh chưa gặp qua. "

    Nghe thấy câu trả lời, sắc mặt anh trầm xuống.

    Cô vẫn vẻ mặt cười yếu ớt, nhìn Lý Mộ Tiêu như vậy, trong lòng dâng lên một tia khoái cảm. Có lẽ bản thân cô không quá thương anh. Tuy rằng cô bình tĩnh tiếp nhận chuyện anh ngoại tình nhưng cô không có cách nào tha thứ cho hành vi đó của anh.

    Từ phòng tắm đi ra, Đào Tư Di theo thói quen, thu lại quần áo Lý Mộ Tiêu bỏ lại trong phòng. Ngón tay chạm vào kiện áo sơ mi mới mua trong tủ quần áo, do dự bỏ vào va ly của anh. Trong phòng tĩnh lặng quá mức, cho dù cô ở nhà một mình cũng không yên tĩnh đến mức này.

    "Ngày mai em định bàn bạc với anh một chuyện, anh đi công tác bao lâu để em sắp xếp thời gian. "

    Nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn quyết định đánh vỡ sự tĩnh lặng này, bản thân cô vẫn chưa nghĩ ra được phương thức nào để ngả bài, cũng không biết người vợ nên phản ứng thế nào khi biết chồng mình ở bên ngoài ngoại tình. Nhưng vô luận thế nào cô cũng sẽ không làm ra hành động một khóc, hai nháo, ba thắt cổ.

    "Ba ngày sau anh về. " Lý Mộ Tiêu buông điều khiển ti vi trong tay, đi đến bên cạnh cô, hai tay ôm trọn lấy thắt lưng cô, cái mũi hít ngửi hương thơm sau khi cô tắm rửa. "Nhớ anh thì gọi điện cho anh. "

    "Được. " Đào Tư Di gật gật đầu, trong đầu có điểm nghi hoặc, anh ở bên ngoài phóng đãng như vậy, về nhà sao lại nhã nhặn như thế?

    Lại một đêm không ngủ, Đào Tư Di thở dài, nhìn gương mặt không tinh thần trong gương, dùng nước lạnh nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mặt.

    Nhìn thấy Lý Mộ Tiêu đang ăn bữa sáng, Đào Tư Di suy nghĩ, có chút do dự, những lời mắc kẹt trong cổ họng phun thế nào cũng không ra, cô hít sâu một hơi.

    "Có chút việc em nghĩ muốn nói với anh. "

    "Vợ à đợi lát nữa, anh nhận điện thoại trước. " Lý Mộ Tiêu cầm lấy di động khẽ cau mày, cố ý đè thấp tiếng. “Được, tôi xuống dưới nhà bây giờ. ”

    "Vợ yêu, có chuyện gì đợi lát nữa anh trở về rồi nói sau. ”

    Đào Tư Di há miệng thở dốc, muốn gọi anh nhưng không thể cất tiếng. Cô đến cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm chồng mình vội vã lên một chiếc Ferrari màu đỏ.

    "Phốc... " Đào Tư Di nở nụ cười, nếu như cô nhớ không lầm, chính cô gái lái chiếc xe này đã ném bom vào cuộc sống đang yên ổn của cô.

    Nước mắt chảy xuống, cô không quản, mặc kệ nó tự rơi xuống từng chút từng chút một, tươi cười hòa với nước mắt. Cô vẫn nhìn chiếc xe thể thao kia thẳng đến khi màu đỏ xe biến mất không thấy.

    Tự pha mình một ly trà hoa, Đào Tư Di ngồi trên sô pha, vừa nghe nhạc vừa thưởng thức hương vị trà.

    Trong phòng trống vắng khiến cô khó thở, căn phòng hiện giờ tựa hồ không cách nào mang đến cho cô sự yên tĩnh cùng an tâm.

    Nhìn chung quanh phòng một vòng, từng bố trí trong phòng đều do cô tỉ mỉ thiết kế. Cô vẫn cho rằng, cô cũng người đàn ông này sẽ sống cùng nhau đến già, tóc trắng xóa dắt tay nhau đi dạo trong khu hoa viên bên cạnh, mỗi dịp lễ tết sẽ tụ họp gia đình chơi đùa cùng con cháu.

    Nhưng với hiện tại, giấc mộng này đã không thể thực hiên được. Điều duy nhất cô cảm thấy may mắn chính là bọn họ chưa có đứa nhỏ. Không biết ai đó đã nói một câu rất triết lý rằng ‘Không có đứa nhỏ, hôn nhân tựa như một đoạn giấy mỏng manh, dùng lực nhỏ là có thể đứt thành đoạn. Có đứa nhỏ, hôn nhân lại như đoạn xích sắt, tưởng như không đứt, nhưng một khi tác động ngoại lực vào tùy thời là đứt gãy. ’

    "rinh... , rinh... "

    Nhìn màn hình Diệp Nam Tê gọi đến, cô lấy tay lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố gắng làm vẻ mặt vui mừng, trên mặt còn mang theo nét tươi cười, cố gắng phát ra tiếng nói vui vẻ.

    "Đào Tư Di, chị đang ở đâu?"

    "Hả? Ở nhà. " Nghe thấy giọng điệu vội vã của Diệp Nam Tê, Đào Tư Di sửng sốt.

    "Em đang tới, chị chờ em. "

    "A... " Nghe tiếng trò chuyện bị gián đoạn, Đào Tư Di lại sửng sốt.

    Chưa tới 20 phút, tiếng chuông cửa vang lên.

    "Đào Tư Di, mở cửa. "

    Vừa đứng dậy chưa kịp đi tới cửa, điện thoại lại báo Diệp Nam Tê đang gọi đến. Đào Tư Di buồn cười nhìn thoáng qua di động, nhận mệnh đi nhanh tới.

    Cửa vừa mở ra, liền bị một người ôm chặt, cơ bắp anh rắn chắc làm cô hơi đau.

    "Đào Tư Di, chị yên tâm, chị còn có em, em tuyệt đối sẽ không như vậy với chị. "

    "A... ?"

    Cô thấy khó hiểu với hành động của Diệp Nam Tê, người này vừa đến nơi liền nói một câu không đầu không đuôi, khiến cô có chút nghi hoặc.

    "Em biết hết rồi, chị yên tâm, có em Diệp Nam Tê ở đây, tuyệt đối sẽ không để chị bị ủy khuất như vậy. "

    "Em buông trước được không, chị em bị em ôm đến tắt thở mất. "

    Đầu Diệp Nam Tê vừa vặn đặt trên đầu Đào Tư Di, ôm chặt cô trong lòng cậu. Nghe thấy lời cô nói, vội vàng thả nhẹ lực đạo.

    "Vẫn còn nha. "

    "A... ? Ừm. "

    Diệp Nam Tê sững sờ buông cánh tay đang ôm thắt lưng cô, trong lòng đột nhiên trở nên trống rỗng khiến anh có chút mất mát.

    Đào Tư Di xoa xoa mặt mình, đứa nhỏ này trưởng thành quá tốt, mới trước đây còn mềm mại, giờ đã trở nên rắn chắc. Ngẩng đầu thấy Diệp Nam Tê đang sững sờ không biết nghĩ cái gì, cô lấy tay quơ quơ trước mắt anh.

    "Tiểu bao tử, hoàn hồn. "

    "Hiện tại chị cũng nên giống như diễn viên ở trong phim khóc rống trong lòng em chứ, tại sao chị ngay cả nửa điểm khổ sở cũng không có vậy?"

    Diệp Nam Tê nhìn chằm chằm vào Đào Tư Di, anh đang nghĩ vấn đề mình thắc mắc, trên mũi vẫn còn lưu lại mùi hương thơm ngát của cô, một cảm giác lạ chợt dậy sóng nhưng lại nhanh chóng biến mất.

    "Vì sao chị phải khóc?"

    "Chồng chị không phải đang ngoại tình sao?"

    Đào Tư Di lấy cho anh cốc nước, quay lưng về phía anh, không để anh thấy được vẻ mặt ảm đạm của mình.

    "Diệp Nam Tê, tại sao em biết?"

    Giọng nói của cô rõ ràng có chút không vui, mỗi lần cô gọi thẳng họ tên anh, chính là điềm báo cô đang rất tức giận.

    "Ngày hôm qua chị để quên một tập văn kiện ở quán cà phê. "

    Thấy Đào Tư Di không xoay người lại, anh dừng một chút, tiếng nói nhỏ hơn so với lúc trước, giống như đứa nhỏ vừa phạm sai lầm.

    "Em qua nhà họ Diệp điều tra một chút, sau đó, liền... "

    Đào Tư Di nắm chặt cái cốc trong tay, nhắm mắt lại, cố gắng cản nước mắt muốn trào ra. Khẽ cong miệng, tươi cười.

    "Lần này quên đi, nếu chị biết em còn làm chuyện khiếm nhã như vậy lần nữa, chị sẽ không nhận người em trai như em nữa... "

    "Em vốn không muốn làm em trai chị. " Diệp Nam Tê nhỏ giọng nói thầm.

    "Em nói cái gì?"

    "Không có gì, Đào Tư Di, chị không thương tâm sao?" Nhìn vẻ tươi cười trên mặt cô, Diệp Nam Tê có điểm khó hiểu.

    "Thương tâm nha. " Đào Tư Di cười cười. "Chẳng qua thương tâm có tất yếu phải để trên khuôn mặt sao, cái đó chỉ khiến cho người thân đau khổ, kẻ thù khoái chí mà thôi. "

    @@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

    "Cậu cả, sáng sớm hôm nay cậu hai đã đi ra ngoài, tối hôm qua cậu ấy phái người tra xét tài liệu của một người phụ nữ tên Đào Tư Di. "

    "Ừ. " Diệp Lan Trăn gật đầu một cái.

    "Bộ đội bên kia hỏi cậu muốn cấp cho cậu hai chức vị gì?"

    "Chức vị?" Diệp Lan Trăn buông văn kiện trong tay, ngẩng đầu nhìn thoáng qua lão Vương. "Không phải nó rất muốn chạy sao, để cho nó vào lính dã chiến đi. "
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Chuyển nhà

    Nhìn ánh nắng bên ngoài, Diệp Nam Tê híp mắt vui sướng, một lòng muốn giúp Đào Tư Di chuyển nhà. Ngày hôm qua anh còn tưởng cô vẫn sẽ hòa ái cùng ông chồng lăng nhăng kia tiếp tục sống qua ngày, không nghĩ tới người ta đã tìm phòng khắp nơi để chuyển đi, làm hại anh chuẩn bị một đống từ ngữ để thuyết phục bọn họ ly hôn mà lại không dùng đến, thật là lãng phí công phu thuyết phục của thiếu gia ta mà.

    "Anh, em đi ra ngoài có chút việc. " Diệp Nam Tê nhìn thoáng qua Diệp Lan Trăn đang ngồi dưới lầu xem báo, tâm tình tốt cất tiếng lễ phép.

    "Ừm, buổi tối cùng anh ăn một bữa cơm, ngày mai đến bộ đội nhận lệnh. "

    "Vâng... , cái gì?" Diệp Nam Tê kêu to, sau đó nhẹ giọng lại. "Anh nói bộ đội gì đó?"

    "Anh đã bảo Lão Vương đăng kí cho chú vào bộ đội rèn luyện mấy tháng, như vậy sẽ có lợi cho chú. Chúng ta đều là người nhà họ Diệp, ít nhiều cũng phải nhận sự rèn luyện từ bộ đội. "

    Nhìn thấy Diệp Lan Trăn bình tĩnh an bài cuộc sống của mình, tâm tình Diệp Nam Tê vốn đang sung sướng lập tức trở nên ảm đạm.

    "Em không đi. Muốn đi thì anh tự mình đi đi"

    "Tốt. "

    Diệp Nam Tê kinh ngạc, anh không tin anh trai anh là người dễ nói chuyện như vậy.

    "Vậy chú vĩnh viễn đừng gặp Đào Tư Di nữa. " Giọng điệu anh bình tĩnh, tựa như làm cho một người biến mất đối với anh mà nói, chỉ như đang thảo luận chuyện thời tiết.

    "Anh dám. " Diệp Nam Tê hổn hển đi tới trước mặt anh trai, xé tờ báo trong tay Diệp Lan Trăn.

    Diệp Lan Trăn mỉm cười, tao nhã vứt vụn báo còn lại trong tay. "Nếu như chú không đi, chú có thể nhìn thấy kết quả. "

    "Anh... "

    Trong phòng khách, hai người đàn ông mặt đối mặt, người đàn ông ngồi trên ghế sopha tuy khuôn mặt mang theo vẻ cưng chiều, nhưng tận sâu trong ánh mắt là quyết định không thể thay đổi.

    "Được, em đi, nhưng phải là một tuần sau. "

    "Ba ngày. " Tầm mắt Diệp Lan Trăn nhìn theo ánh mắt Diệp Nam Tê.

    Tiếng sập cửa coi như đã trả lời vấn đề của anh, Diệp Lan Trăn đạt được mục đích, buông tay uống hết cốc cà phê.

    Cô gái kia có mị lực gì khiến Diệp Nam Tên không muốn xa rời như vậy, chỉ là cảm tình hai năm ngắn ngủi, so với mười mấy năm ở chung với anh còn thắm thiết hơn.

    "Lão Vương, một phần tư liệu lần trước cậu hai điều tra về cô gái kia mang lên đây cho tôi.” "Dạ. " Lão Vương cúp điện thoại, hơi bĩu môi, người để cậu cả quan tâm chưa bao giờ có một kết cục tốt.

    "Hắt xì... , hắt xì... , hắt xì... " Đào Tư Di đánh vài cái hắt xì, đưa tay xoa mũi, ai mắng thầm cô thế?

    "Sao vậy, bị cảm à?" Diệp Nam Tê thả cái bao xuống, hôm nay anh cố ý lái xe việt dã đến đây, vì nghĩ cô sẽ mang nhiều đồ theo, không nghĩ tới trừ bỏ đống sách, những cái khác cô đều không mang.

    "Không có việc gì, cái mũi chị hơi ngứa. " Cô nhìn xung quanh phòng một lượt, cũng không còn gì cô thật sự cần, từ trong túi lấy ra một phần tư liệu cùng một phong thư đặt lên bàn.

    "Đây là cái gì?" Diệp Nam Tê tò mò muốn lật xem, tay mắt cô lanh lẹ đánh lưng anh một phát.

    "Khi nào đến lượt em quản chuyện người khác. " Đào Tư Di không hờn giận nói. "Thư ly hôn và ảnh chụp, chẳng phải em đã xem qua rồi sao?"

    "Chị quyết định ly hôn!" Diệp Nam Tê kinh ngạc nhìn cô.

    "Làm sao thế?"

    "Không có gì, không có gì, em chỉ không nghĩ tới tốc độ nhanh như vậy, em còn nghĩ chị muốn chuyển ra ở riêng trước. "

    "Em còn nhỏ, có một số việc em chưa hiểu. " Đào Tư Di cười cười, xách túi đồ. "Đi thôi. "

    "Vâng. " Diệp Nam Tê có chút phụng phịu mất hứng. Còn nhỏ gì nữa, anh đã sớm trưởng thành rồi, có được không.

    Đi theo Diệp Nam Tê ra đến cửa phòng, Đào Tư Di sửng sốt, nghĩ một lát rồi lấy chìa khóa từ trong túi, một lần nữa cất bước vào nhà rồi đặt lên bàn bên cạnh tập tư liệu.

    Hồi hộp nghe tiếng đóng cửa thanh thúy, lúc này muốn trở về cũng không được nữa, Đào Tư Di thở dài, hết thảy đều đã xong.

    Hai người một trước một sau đi xuống lầu, Diệp Nam Tê đột nhiên há miệng đứng lại.

    "Sao còn không đi?" Đào Tư Di hỏi một tiếng.

    "Anh! Sao anh lại tới đây?"

    Đào Tư Di nhìn nhìn anh, lại nhìn ra ngoài cửa, sửng sốt một chút.

    Một chiếc Bentley dừng dưới lầu, một người đàn ông nhàn nhã tay cầm điếu thuốc, thân thể cao ngất tựa vào bên xe thả ra từng vòng khói. Nhìn thấy bọn họ xuống dưới, anh thuận tay đem điếu thuốc dụi tắt, bước hai bước đến bên cạnh, đem tàn thuốc ném vào thùng rác rồi đi tới chỗ hai người.

    Ngũ quan của người này giống Diệp Nam Tê vài phần, vóc dáng tựa hồ cao hơn so với Diệp Nam Tê, da anh có vẻ trắng hơn nhưng không cường tráng như Diệp Nam Tê. Hai cúc áo phía trên không đóng, lộ ra một đoạn xương quai xanh xinh đẹp, tuy rằng thoạt nhìn rất tựa như cảnh đẹp ý vui nhưng Đào Tư Di có thể nhìn ra người anh tản ra âm u lạnh lẽo khó nói.

    "Tôi là Diệp Lan Trăn, anh trai Diệp Nam Tê, trước đây nhờ cô đã chiếu cố đến nó, nghe nói cô chuyển nhà, tôi đến xem có cần gì hỗ trợ không. "

    "Chào anh. " Trên mặt Đào Tư Di hơi cứng lại, liếc Diệp Nam Tê đầy oán thầm, sự tình trong nhà trừ cô ra cũng chỉ có anh biết, không cần suy nghĩ nhiều cũng đoán ra được tin tức rơi vào tay người đàn ông này như thế nào.

    Nhận thấy được ánh mắt của cô, Diệp Nam Tê phẫn uất nắm chặt tay. Anh đã đáp ứng vào lính, anh ta còn muốn làm gì? Đột nhiên chạy đến nơi đây là có ý tứ gì?

    Diệp Lan Trăn chủ động vươn tay, Đào Tư Di nghĩ anh muốn bắt tay, vội vàng buông va li trong tay.

    "Về nhà trước đi. "

    "A?"

    Đờ đẫn nhìn tay mình treo ở không trung, mắt cô nhìn thấy người đàn ông này lướt qua tay cô, nhấc chiếc vali lên đặt vào cốp sau của Bentley. Động tác thành thạo lưu loát không có chút tạm dừng, một câu hỏi ý kiến đương sự là cô cũng không có.

    "Cô là chị của Diệp Nam Tê, cũng tính như em gái của tôi, đến nhà họ Diệp ở đi, như vậy sau khi nó đi bộ đội cũng có thể an tâm huấn luyện. "

    "A?"

    Thẳng đến khi lên chiếc xe của anh, Đào Tư Di vẫn chưa phản ứng được đây là tình huống gì. Quay đầu nhìn Diệp Nam Tê, phát hiện vẻ mặt anh ngưng trọng nhìn mình.

    "Làm sao vậy?"

    "Không có việc gì. " Diệp Nam Tê cười cười, che giấu sự khác thường của bản thân.

    "Chị ở nhà họ Diệp em cũng yên tâm, ba ngày sau em phải vào bộ đội rồi, không nghĩ tới anh trai lại chu đáo như vậy. "

    Diệp Nam Tê hiểu rất rõ tính tình của Diệp Lan Trăn, nếu hôm nay anh trai đã tự mình đến đây, còn làm ra hành động như vậy, nếu như anh không ngoan ngoãn đi huấn luyện, sẽ không khó để đoán ra Đào Tư Di sẽ gặp hậu quả gì. Anh không còn cách nào khác để cứu cô ra khỏi cuộc mạo hiểm này.

    Diệp Lan Trăn lần này chủ động đến, coi như tự cho anh liều thuốc an thần, anh trai không nói nhưng anh có thể tự hiểu, chỉ cần anh ngoan ngoãn nghe lời, Đào Tư Di sẽ được đối đãi giống như thành viên nhà họ Diệp khác.

    Lên xe Diệp Lan Trăn, Đào Tư Di vẫn cảm thấy chuyện hôm nay có phần mạc danh kì diệu, thế nào mà cô lại u mê hồ đồ biến thành người nhà họ Diệp đây?

    Theo bọn họ vào nhà, đang muốn ngồi trong phòng khách thì Diệp Lan Trăn tự mình đứng lên giúp đỡ, nhiệt tình khiến Đào Tư Di thụ sủng nhược kinh.

    "Phòng của cô đã được chuẩn bị tốt, lầu hai bên tay phải, cô đã một ngày mệt mỏi, trước tắm rửa đi, lát nữa tôi gọi xuống ăn cơm. " Diệp Lan Trăn cầm đồ trong tay đưa cho người giúp việc.

    "Vâng, phiền toái anh rồi. " Mặc dù là bị bắt buộc mời đi, Đào Tư Di vẫn khách khí cảm ơn một câu. Loại gia đình này rất phức tạp, trong lòng bọn họ nghĩ cái gì, cô thật sự không biết được, đi đến đâu tính đến đấy, nhìn từng bước đi từng bước vậy.

    Nhìn theo Đào Tư Di đi theo người giúp việc lên lầu, Diệp Nam Tê xoay qua nhìn Diệp Lan Trăn cười yếu ớt.

    "Vì sao anh phải làm như vậy?"

    "Không phải vừa rồi anh đã nói sao, cô ấy cũng coi như ân nhân của nhà họ Diệp chúng ta, nhà cô ấy xảy ra chuyện như vậy, chiếu cố là chuyện phải làm. " Diệp Lan Trăn vẻ mặt thản nhiên.

    "Anh. "

    "Chỉ cần chú rèn luyện tốt trong bộ đội, thẳng đến khi đạt được yêu cầu của anh, chị của chú, anh có thể bảo đảm cô ấy không chịu phiền toái gì. " Vẻ mặt Diệp Lan Trăn bất cần đời, vừa đảo qua đã thành vẻ mặt nghiêm túc. "Chẳng qua, anh hy vọng chú nhớ kỹ, anh đảm bảo với điều kiện tiên quyết là, cô ta chỉ là chị gái của chú, nếu còn có gì khác, hiên tại chú tốt nhất quên ngay cho anh. "

    Diệp Nam Tê nắm chặt quyền, xoay người đi lên lầu, tiếng bước chân cạch cạch phát tiết sự bất mãn của anh.

    Nhìn bóng dáng phẫn hận của anh, Diệp Lan Trăn ngồi vào trên sô pha. Em trai này của anh thật khiến người anh trai như anh phải bận tâm. Ánh mắt Diệp Nam Tê rõ ràng nói không chỉ đơn giản là tình thân. Anh thật sự không hiểu? Khi đó một đứa nhỏ bảy tuổi thì biết cái gì? Đứa nhỏ nhà họ Diệp có trưởng thành sớm cũng không có khả năng sớm như nó, mới bảy tuổi mà thích đến tận bây giờ, hơn nữa còn mười mấy năm không gặp, nói ra còn khiến người ta cảm thấy buồn cười.

    Nhiều thêm một chị hay em đều không quan hệ, nhà họ Diệp không phải không nuôi được, nhưng nhiều thêm một nữ chủ nhân ngàn vạn lần đều không thể. Nếu nó không thể học được cách tìm bạn đời thích hợp với mình, vậy thì để người anh trai này giúp nó. Đàn ông nhà họ Diệp không thể tìm một người phụ nữ đã ly hôn.

    Đào Tư Di cảm thấy kì quái nhìn đồ vật xung quanh phòng, giường cổ điển với ga giường màu đỏ tươi. Màn lụa bao quanh giường khiến người ta cảm giác dường như đang đặt mình trong phòng ngủ hoàng gia phương Tây cổ đại. Trừ bỏ giường, những đồ vật khác đều lấy màu đen làm chủ đạo. Đen cùng đỏ kết hợp, coi như cũng tạm được, nhưng màu lạnh với nóng phối hợp thế này, làm cô khó thích ứng nổi. Cô luôn thích phong cách gia đình ấm áp, loại trang hoàng theo phong cách Gothic này không phải khẩu vị của cô.

    May mắn phòng có một cửa sổ lớn sát đất, ánh nắng tươi sáng chiếu rọi vào phòng ngủ, nếu không cô cảm thấy bản thân sẽ bị đè nén chết ngộp trong phòng này mất.

    "Đào tiểu thư, cô có thích phòng này không?" Cô giúp việc thấy cô nhìn chằm chằm vào chiếc giường sửng sốt đến nửa ngày, nhịn không được nhắc nhở cô trong phòng còn có người.

    "Ha ha, trong phòng trang trí rất độc đáo, phòng nào cũng đều thế này sao?"

    Đào Tư Di nhếch khóe miệng, miễn cưỡng lộ ra mỉm cười. Nghĩ muốn xem ý tứ của người giúp việc, liệu còn phòng nào khác cho cô lựa chọn hay không. Vốn chỗ này không phải là nơi cô muốn đến, nếu chủ nhân thấy cô phiền mà mời ra ngoài cũng không sao. Nghĩ vậy, trong lòng cô tự trấn an, chờ tin tức của người giúp việc.

    "Mọi thứ trong phòng ngủ này đều do cậu cả thiết kế, từng phòng đều cực kỳ mộng ảo. " Người giúp việc lộ ra ánh mắt sùng bài.

    Đào Tư Di thấy thế, vội vàng gật gật đầu.” Đúng là rất mộng ảo, tôi không sao, cô bận thì cứ đi đi, cảm ơn. "

    "Vâng. "

    Nhìn cửa nhẹ nhàng đóng lại, Đào Tư Di hít sâu một hơi. Thực không hiểu trình độ thưởng thức của mọi người ở đây thế nào, phong cách trang hoàng thế này mà gọi là mộng ảo, theo ý cô thì quả thực là ác mộng.

    Người đàn ông dưới lầu kia có gì đáng giá để người khác sùng bái vậy chứ, chỉ cần một ánh mắt, cô nhìn ngay ra được anh tuyệt đối không hiền lành như vẻ bên ngoài.

    Diệp Nam Tê cư xử khác thường lại càng khiến cô cảm thấy kỳ quái. Nhưng bản thân cô có giá trị gì để người nhà họ Diệp nhớ thương kia chứ? Đào Tư Di thật không nghĩ ra.

    Quên đi, trời sinh voi sinh cỏ. Ít nhất cô có thể xác định, ở đây chỉ cần cô không muốn, chắc chắn sẽ không có kẻ nào dám đến quấy rầy cô.

    Buổi sáng ngày kia Lý Mộ Tiêu nhìn thấy những thứ trên bàn không biết sẽ có biểu cảm gì nhỉ? Nghĩ vậy, Đào Tư Di cười khổ một chút, anh ta cùng cô không còn quan hệ, chẳng lẽ cô còn hy vọng hai người bọn họ gương vỡ lại lành sao?

    "Đào tiểu thư, đồ ăn đã chuẩn bị xong, Cậu cả mời cô xuống ăn cơm. "

    "Được. Tôi xuống ngay. "

    Đào Tư Di lên tiếng, lại nhìn phong cách trang hoàng quái dị một lượt nữa, đầu tiên vẫn nên lo cho thực tế trước mắt mình.