• Quý độc giả có lòng xin donate về tài khoản MOMO sđt 0968358699.(Chỉ nhận của độc giả đã đi làm ổn định kinh tế, cám ơn)

Thật Ra Em Không Vui

Vietwriter

Vietwriter

Vietwriter.com ❤❤❤
Bài viết
893,100
Reaction score
15,404
Points
278

Chương 52

Bắt đầu từ hôm nay, Hiểu Minh sẽ dành đa số thời gian của mình để chăm sóc cho cô, đi vào phòng làm việc, thấy trên cuốn lịch khoanh rõ là ngày hôm nay là sinh nhật của cô. Anh mỉm cười, rốt cuộc anh với cô đã hạnh bên nhau. Anh đã yêu cô 8 năm, khoảng thời gian đó đã chứng tỏ tình cảm của cô và anh sâu đậm cỡ nào.

Mạc Danh ngủ tới tận trưa, không hiểu tại sao hôm nay cô lại ngủ nhiều đến như vậy, mệt mỏi rời khỏi giường.

- Mạc Danh, con xuống ăn sáng đi con ?

- Vâng ạ. Mấy giờ rồi dì ?

- 10h sáng. À, cậu chủ có dặn là cậu chủ có công việc nên đi rồi ạ, cậu chủ làm xong việc sẽ về.

- Vâng.

Mạc Danh thoáng qua có chút buồn bã, đã từ rất lâu cô không hề có khái niệm sinh nhật, nhưng đây là lần sinh nhật đầu tiên có anh bên cạnh, nhưng anh lại bận việc.

Ăn xong cô ra phòng khác nhàn nhã ngồi đọc báo, trong lòng liên hồi dâng lên những đợt buồn bã.

- Chị.

Hoa Hoa xinh xắn chạy vào, Mạc Danh mỉm cười, hóa ra hôm nay vẫn không phải cô đơn nhất, còn có cô em cùng cô bạn thân của mình nữa.

- Mạc Danh, tớ mới tới.

Nhã Thiên vẫn nhã nhặn như thế, dạo này nhìn Nhã Thiên béo hơn một tí, không ốm gầy gộc như xưa nữa, chắc là do sếp của cô quá tốt tay.

- Chị, Khắc La mới chuẩn bị cho em một chuyến đi biển, em rủ chị Nhã Thiên và chị đi cùng cho vui.

- Thôi, em và Khắc La đi đi để hâm nóng tình cảm.

- Không, anh Khắc La đi vắng rồi. Em đi một mình rất cô đơn nên mới rủ hai người theo.

Mạc Danh nhìn cô em mình rồi gật đầu đồng ý. Hoa Hoa mặc dù đã có chồng và có con nhưng vẫn giống một cô con nít như ngày nào.

Chuẩn bị đồ nhanh chóng rồi đi lên chiếc trực thăng đã được chuẩn bị sẵn. Cô công nhận một điều rằng, gia tộc nhà họ Trịnh và họ Vũ rất giàu mạnh, có hẵn trực thăng lẫn phi cơ riêng.

- Hôm nay, anh Minh không có ở nhà à ?

- Ừ, anh ấy có công việc.

- Anh Minh đúng là một người cuồng công việc, có người đẹp bên cạnh mà vẫn như thế.

Hoa Hoa chu mỏ trách móc.

- Nhã Thiên, dạo này nhìn cậu quyến rũ ra hơn nhiều ? Sếp của tớ thật sự rất tốt.

Nhã Thiên có chút đỏ mặt, đúng là con gái khi yêu nó khác.

Trực thăng hai tiếng đồng hồ sau được đáp xuống, gió biển thôi man mát, rất sảng khoải và dễ chịu.

- Chị có muốn lên hải đăng tham quan với em một chút không ?

- Hải đăng sao ?

- Vâng.

Nhã Thiên và Hoa Hoa nhìn nhau cười đắc ý.

Hoa Hoa và Mạc Danh đi lên hải đăng trước, Nhã Thiên lấy cớ không khỏe để không muốn lên.

Bây giờ là 5h chiều, mặt trời bắt đầu xuống, cảnh hoàng hôn mộng mơ đang dần hiện ra, gió biển bay phấp phới, rối cả làn tóc đen của cô.

- Chị, Nhã Thiên nói muốn về phòng mà em cầm chìa khóa, chị đợi em một chút em xuống rồi lên liền.

- Em xuống một mình có sao không ?

- Không sao đâu, chỉ leo thang bộ thôi mà.

Hoa Hoa nhanh chóng biến mất chỗ đó, Mạc Danh cô đơn trống trải một mình trên ngọn hải đăng cao lớn.

Cảm nhận làn gió mát từ biển, Mạc Danh lại cảm thấy có chút cô đơn lạc lõng. Bỗng nhận được hơi ấm từ đằng sau, cô giật mình quay lại. Thì ra đó là Hiểu Minh, anh ôm lấy cô, vùi đầu vào tóc cô.

- Chẳng phải anh đang bận việc sao ?

- Anh làm việc xong rồi, nghe Hoa Hoa nói em đang ở đây nên anh đến đây.


Đọc nhanh tại Vietwriter.com
 

Bình luận facebook

Top Bottom