OnGoing Thanh mai muốn trèo tường

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia
Thể loại
Hiện đại, thanh mai trúc mã, sạch, sắc (có 1 chút), HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
93 chương + 1 ngoại truyện
Lượt đọc
822
Giới thiệu:

Khi học trung học, bọn họ như nước với lửa, đối chọi gay gắt.

Khi đi làm, cuộc chiến giữa "thái tử" và nhân viên nhỏ càng ngày càng nghiêm trọng.

Cô hẹn hò, anh ngồi một bên uống trà xem diễn.

Cô gặp mặt, anh ra lệnh cho công ty phải làm thêm giờ.

Cô đính hôn, anh đánh vị hôn phu của cô tới mức phải nhập viện.

Anh lẳng lặng ném cho cô một chiếc nhẫn: Đeo vào, chúng ta đấu với nhau tới chết!

Cô lạnh lùng cười: Anh quỳ xuống hát bài "Chinh phục" trước đi.

--- ------ -----

Mỗi lần anh xuất hiện đều làm khó dễ cô.

Cả đời anh cũng ở đây để làm khó dễ cô.

Chỉ vì phía sau sự lạnh bạc che giấu một tình yêu đã khắc sâu.

Ngày cô kết hôn, anh đặt khẩu súng sau lưng cô.

Hoặc là đi theo tôi, hoặc là cùng nhau chết!

* * *
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 1
Khi tôi chạy đến được đại sảnh của nhà hàng Thịnh Thế thì không khỏi bị cảnh tượng hoành tráng trước mắt dọa cho sợ hết hồn!

Được lắm, mấy đóa hoa xinh đẹp ở trong công ty đều đến góp mặt đầy đủ, xem ra mấy vị đại gia tới hôm nay không đơn giản chút nào.

Tôi nhấc chân bước tới, ngồi xuống bên cạnh Đồng Yến, lấy tay che miệng, nhỏ giọng thăm dò: "Mọi người tới đây hết thế này là để tiếp vị đại gia nào thế?"

Hôm nay, còn chưa tới thời gian tan làm, lãnh đạo đã truyền xuống thông báo muốn chúng tôi phải đi tiếp khách. Việc đầu tiên sau khi hết giờ làm là về nhà thay quần áo, sửa soạn một chút, sau đó tất cả tập hợp tại nhà hàng Thịnh Thế. Cảm giác này thật giống tú bà thanh lâu thúc giục các cô nương mau chóng chuẩn bị cẩn thận rồi đi tiếp khách!

Tôi cứ nghĩ chỉ có mấy người trong phòng làm việc của tôi thôi, không ngờ nhìn qua một lượt lại thấy cả mấy đóa hoa nổi danh của các phòng khác. Wow, hôm nay phải tiếp “Thái tử gia” đó hả?

Nghe đồng chí “chuyên tám nhảm” Đồng Yến này nói một hồi, tôi mới biết được ngọn nguồn của sự việc.

Hiện giờ công ty đã bị một tập đoàn lớn thu mua, trên đó phái xuống ba vị lãnh đạo tạo thành một tổ công tác tạm thời, tới chỗ này để tiến hành bàn bạc, trao đổi việc sáp nhập hai bên, muốn công ty chúng tôi hết sức tạo điều kiện hỗ trợ.

Tập đoàn lớn gửi lãnh đạo tới, theo lý thuyết mà nói cũng là tổ tông của người ta rồi, mà không thì cũng phải là đại gia, chỉ có điều, chắc các đại gia này tuổi cũng không còn trẻ nữa.

Tuy rằng không ngừng ra lệnh cấm này nọ, nhưng việc mời khách ăn cơm không hề có dấu hiệu ngừng lại, việc này đã gần như được coi là quy tắc ngầm. Dù sao "Người là sắt, cơm là thép", đã là người thì phải ăn cơm, hiện giờ người Trung Quốc ăn cơm đã có thể coi là một loại nghệ thuật. Có chuyện gì, cứ ăn cơm đã rồi nhất định sẽ thành. Lần này có đại gia đến thì đương nhiên là phải ăn uống thật linh đình.

Nhớ ngày trước tôi chăm chỉ rót cà phê, gặm nát quyển sách mới thi được công việc này; cho nên tôi thực sự không muốn sau khi vào đây làm lại phải trở thành tiếp viên nữ, tiếp ăn, tiếp uống, tiếp tán gẫu, lại còn phải cười theo nữa!

Ai cũng cảm thấy thức ăn ở những bữa tiệc kiểu này thật nhiều dầu mỡ, nên thường thì sẽ ăn vài miếng rồi uống luôn, mà chưa uống được vài hớp thì lại phải trò chuyện tán gẫu. . . . . .

Có câu "Quan lớn đè chết người", đã vậy người tới hôm nay đâu chỉ là quan, mà phải coi là Khâm sai Đại thần do tập đoàn lớn phái xuống mới đúng. Tôi đi đôi boots cao màu ô-liu, vui vẻ đi theo sát phía sau quản lý.

Cửa kính tự động của nhà hàng mở ra, ba người đàn ông có thân hình cao lớn bước vào. Người đàn ông dẫn đầu có bộ dạng rắn rỏi mạnh mẽ, bước chân thong dong, dưới ánh đèn sáng chói rực rỡ, đôi mắt cười như hoa đào lóe sáng kia có vài phần giống như ánh mắt của một “vị công tử được sinh ra trong thời kỳ hỗn loạn đen tối”.

Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông đang sải bước đi về hướng này, trong nháy mắt cơ thể như bị làm phép đóng băng, không thể nhúc nhích, toàn thân cứng đờ.

Đã bao lâu rồi, dường như đã trôi qua một đời vậy, người đàn ông chói mắt trong trí nhớ đó lại bất chợt xuất hiện ngay trước mắt.

Lục Bách Nghiêu, cho dù biết anh ta đã trở lại, nhưng tình huống gặp nhau giống như trong tiểu thuyết này, quả thật tôi chưa từng nghĩ đến.

"Tiểu Hạ, tiểu Hạ?"

Lãnh đạo đứng bên cạnh lấy tay lay lay đẩy đẩy một hồi, tôi mới xoay người lại, chớp mắt vài cái. Lãnh đạo cười ha ha vài tiếng, tích cực giới thiệu: "Lục thiếu, đây là Hạ Cận của công ty chúng tôi. Tiểu Hạ, đây là Lục thiếu."

Lục Bách Nghiêu sóng mắt lưu chuyển, tay phải quàng qua vai tôi ra vẻ thân thuộc: "Chú Tống, tôi và Hạ Cận là bạn trung học với nhau, quan hệ cũng không tệ lắm. Chỉ là đã nhiều năm không gặp, không ngờ lại có thể gặp nhau trong hoàn cảnh này."

Quan hệ không tệ?

Nhớ ngày đó, tên này ngày ngày đuổi theo xe đạp của tôi, ở phía sau cười nhạo tôi là "đồ con lừa". Nếu như vậy mà được coi là "quan hệ không tệ", thì tôi rất muốn hỏi một câu: cái gì mới được coi là “quan hệ ác liệt”?

Khi đó ở trong mắt bạn học cả lớp, rõ ràng quan hệ của chúng tôi là "như nước với lửa" đấy nhé!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 2
"Thật sao? Đúng là khéo quá; quả nhiên là duyên phận, duyên phận mà. . . . . ." Lãnh đạo cùng Lục Bách Nghiêu cứ như thân thiết đã lâu, vừa đi vừa hàn huyên chuyện trò. Nữ nhân viên phục vụ dẫn đoàn người đi lên thẳng tầng cao nhất.

Mọi người đều biết, tầng cao nhất của Thịnh Thế là khu vực VIP, khách được tiếp đãi ở đây không giàu cũng quý, một bữa cơm thôi cũng mất “vài con số 0” đằng sau rồi. Lần này lãnh đạo mời ba vị đại gia tới đây ăn cơm, thật đúng là lỗ vốn!

"Bạn học cũ, đã lâu không gặp. Tôi mời cô một chén, theo tôi nhớ thì tửu lượng của cô cũng không tồi đâu." Sau khi ngồi vào vị trí không lâu, Lục Bách Nghiêu liền duỗi móng vuốt về phía tôi nói.

Tôi nắm đôi đũa trong tay, khẽ giật mình, nhìn tay anh ta đang giơ ly rượu giữa không trung một hồi mới nâng ly của mình lên, cùng anh ta chạm cốc, uống một ngụm hết sạch.

Lục Bách Nghiêu rót thêm, tôi uống cạn, lại rót, lại uống cạn. . . . . . Lâu lắm mới gặp lại, vậy mà vừa chạm mặt tên này đã muốn so kè với bà đây, không uống cho tới lúc anh ta gọi ông nội thành bà nội thì Hạ Cận tôi sẽ không mang họ Hạ nữa!

Chẳng biết đã uống đến ly thứ mấy, người đàn ông ngồi bên cạnh Lục Bách Nghiêu mới đè tay anh ta xuống: "Lục thiếu, dù gì người ta cũng là phụ nữ, uống nhiều rượu như vậy không thích hợp lắm đâu."

Lục Bách Nghiêu liếc tôi một cái, cười như không cười nói: "Bạn học cũ đã lâu không gặp, khó tránh khỏi có chút hưng phấn. Cô nói có đúng không, Hạ Cận?"

Đúng là người tốt, trực tiếp quăng đề tài về phía tôi.

Quệt vệt rượu vương lại bên khóe miệng, tôi khẽ mỉm cười: "Đúng vậy, đã sống thì phải sống vui vẻ chứ. Nếu Lục thiếu đã có hứng như vậy, tôi nhất định sẽ tiếp đến cùng."

Nhớ lại trước kia, chỉ một chén là tôi gục ngay, nhưng sau khi chính thức đi làm, theo sau lãnh đạo tham gia không ít tiệc tùng, tửu lượng đã sớm được nâng cao, đàn ông bình thường chưa chắc đã uống vượt được tôi. Nếu Lục Bách Nghiêu đã muốn cùng tôi so kè như vậy, tôi đây cũng không thể yếu thế được, tiếp tục cầm ly rượu uống tiếp với anh ta.

Tuy rằng hôm nay uống rượu không tính là nhiều, nhưng chưa kịp ăn cái gì đã phải uống luôn; Lục Bách Nghiêu cứ rót liên tục không ngừng, khiến cho cái bụng rỗng phải chứa đầy rượu, thật không thoải mái.

Sau khi chạy vào toilet ói ra một trận, lúc này mới thấy khá hơn một chút. Tôi cẩn thận súc miệng sạch sẽ, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt đỏ hồng của mình phản chiếu trên tấm gương lớn. So với thời điểm học trung học, bộ dạng hiện tại đã trưởng thành hơn. Trên cơ bản thì không có gì thay đổi quá lớn, nhưng thời gian trôi đi, lại có cảm giác một số việc đã không còn giống như trước kia nữa.

Ví dụ như tôi, ví dụ như Lục Bách Nghiêu.

Tôi đứng trước gương trang điểm lại một chút, sau đó ra khỏi toilet, không ngờ vừa vặn lại thấy Lục Bách Nghiêu đang đứng dựa vào tường hút thuốc lá.

Nửa người Lục Bách Nghiêu ẩn giữa làn khói thuốc lượn lờ, trong nhất thời tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh ta trông ra sao. Tôi không thích nhìn người khác hút thuốc, nhưng không hiểu sao dáng vẻ hút thuốc của Lục Bách Nghiêu lại khiến tôi cảm thấy khá thoải mái.

Tôi khẽ ngừng bước chân, nhìn anh ta gật đầu một cái gọi là chào hỏi, rồi tiếp tục đi về phía trước. Nhưng không ngờ còn chưa được mấy bước, Lục Bách Nghiêu bất chợt đuổi theo từ phía sau, nắm chặt lấy cổ tay tôi kéo thẳng về phía cầu thang.

"Lục Bách Nghiêu, anh làm cái gì thế?"

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, muốn thoát khỏi bàn tay đang khống chế mình. Nhưng sức lực của tên này thật đúng là trâu bò, chỉ vài bước đã lôi tôi vào góc khuất bên dưới cầu thang.

Lục Bách Nghiêu từng bước từng bước ép sát tôi vào trong góc, thân thể tiến lại gần, anh ta cúi đầu xuống, bắt lấy môi của tôi. Giữa hơi rượu vẫn còn khiến tôi cảm thấy choáng váng, tôi cảm nhận được lưỡi của anh ta vọt thẳng vào giữa môi và răng mình. Toàn thân của tôi cứng ngắc, cứ ngẩn người đứng tại chỗ, không biết nên làm thế nào, trong đầu chỉ không ngừng hiện lên ý nghĩ.

Má ơi!

Tôi bị Lục Bách Nghiêu cưỡng hôn!

Sao tôi lại có thể bị tên đàn ông đối đầu đã nhiều năm cưỡng hôn được cơ chứ!

Nụ hôn này đột nhiên trở nên thô bạo kịch liệt, một lúc sau tôi đã bị Lục Bách Nghiêu hôn cho quay cuồng. Anh ta dán sát mặt vào tôi, cười nham nhở: "Thế nào? Có thích lễ ra mắt của tôi hay không?"
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 3
Hóa ra thằng nhóc Lục này chơi đểu chị đây!

Tôi nhìn vẻ mặt phách lối kia của Lục Bách Nghiêu, kiễng chân lên, nhằm ngay cổ của anh ta mà há mồm cắn thật mạnh.

Làm điều ác thì đừng trách chị đây tàn nhẫn nhé!

"Đáp lễ đấy." Tôi nhìn anh ta cười vui vẻ, bộ dạng như báo được đại thù.

Ngược lại, Lục Bách Nghiêu không ngờ tôi lại ra chiêu này, ánh mắt kinh ngạc, nhưng sắc mặt lại mờ mịt không rõ. Cuối cùng, khoé miệng anh ta khẽ cong lên, hài hước cười một tiếng: "Phần quà đáp lễ này tôi không ngại nhận thêm mấy lần đâu."

Sự thật chứng minh, so bì trình độ vô lại cùng Lục Bách Nghiêu, tôi vĩnh viễn chỉ có thể đầu hàng nhận thua!

"Công ty của cô cũng nhiều mỹ nữ quá nhỉ? Nói đi, cô cho lãnh đạo lợi ích gì để ông ta cho cô được đến đây hôm nay?" Anh ta liếc mắt nhìn tôi, cái điệu bộ cà lơ phất phơ y như lúc học trung học chả thay đổi chút nào.

"Cũng không nhiều lắm đâu, chỉ có hai ngàn thôi. Cứ tưởng rằng sẽ gặp được một soái ca vừa đẹp trai vừa có tiền, nhưng không ngờ lại. . . . . . chậc chậc chậc. . . . . ." Tôi nhìn Lục Bách Nghiêu từ trên xuống dưới một lượt, lại lướt từ dưới lên trên, không che giấu nổi ghét bỏ.

"Bản thiếu gia có chỗ nào không đẹp trai, có chỗ nào không có tiền?" Tên Lục Bách Nghiêu vốn luôn tự đại này ngay lập tức xù lông lên phản bác.

Tuy rằng mới gặp lại chưa được bao lâu, chúng tôi vẫn rất nhanh quay trở về trạng thái đối đầu như hồi trung học.

Tôi ngó giày của Lục Bách Nghiêu một cái: "Chà, tối thiểu cũng phải lót thêm ba miếng độn giày ấy nhỉ, trông cao đấy." Lại ngẩng đầu nhìn gương mặt tức giận đến vặn vẹo của anh ta một chút, "Nhân mô cẩu dạng (*), cũng đẹp trai lắm." Liếc qua liếc lại quần áo của anh ta một hồi, "Thuê một bộ thế này tốn bao nhiêu tiền?"

(*) Nhân mô cẩu dạng: Là người có hành vi giống cún.

"Mẹ kiếp!" Lục Bách Nghiêu không nhịn được văng tục. Khó có được khi đáp trả thành công, tâm tình của tôi vô cùng khoan khoái dễ chịu

"Còn quay về bữa tiệc nữa à?"

Mắt tôi nhìn dấu vết "ô mai" trên cổ anh ta đầy hàm ý, hỏi ngược lại: "Tất nhiên rồi, sao lại không quay về đó?"

Lục Bách Nghiêu âm trầm nhìn tôi, nhân lúc tôi không chú ý, bèn bất ngờ kéo khăn quàng cổ của tôi xuống quàng vào cổ mình, một loạt động tác làm liền một mạch, che khuất đi dấu “ô mai” bắt mắt.

Vì để hợp tông màu với đôi giày đi hôm nay, tôi chọn khăn quàng cổ màu xanh lá cây. Tuy là màu của nữ, nhưng khi được quàng trên cô của Lục Bách Nghiêu lại toát ra vẻ tuấn mỹ khó có thể diễn đạt bằng lời.

"Khăn của tôi mà, trả lại cho tôi!"

"Vậy là do người nào gây ra? Hay là cô muốn quàng chung khăn với tôi?" Anh ta chỉ vào dấu vết trên cổ mình, sau đó trưng ra vẻ mặt vô lại đùa cợt. Nhìn chẳng ra dáng một vị lãnh đạo gì cả, trông giống thằng nhóc choai choai không bao giờ lớn thì đúng hơn.

"Trả lại cho tôi!"

"Cô có bản lĩnh thì tới lấy đi." Lục Bách Nghiêu cười khiêu khích, sải bước đi ra ngoài, tiến về phía gian phòng tổ chức bữa tiệc.

Tôi cũng chạy sát theo sau, mắt thấy anh ta càng ngày càng tới gần phòng tiệc mà không làm gì được. Cuối cùng. . . . . . cửa phòng được mở ra.

OMG!

Khăn quàng cổ của tôi! ! !

Tôi đứng hình ngay tại chỗ, không biết mình nên tiến hay nên lui nữa. Tên khốn Lục Bách Nghiêu này, không ngờ lại thật sự bước vào!

"Tiểu Cận, cậu đứng đây làm gì thế? Sao không vào trong?" Đồng Yến mới từ toilet trở lại, đang mở cửa định đi vào thì bỗng nhìn thấy tôi.

Cửa phòng mở rộng, vị trí đứng của tôi hiện giờ, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt của mọi người trong phòng đang đồng loạt nhìn về phía mình.

Tôi cắn cắn môi, cuối cùng vẫn quyết định đi theo Đồng Yến.

"Aiz, vừa rồi chúng tôi còn thắc mắc tại sao trên cổ Lục thiếu lại mọc ra được một chiếc khăn quàng. Bây giờ xem ra có lẽ tiểu Hạ sẽ giải đáp được thắc mắc này giúp chúng tôi rồi." Vừa mới bước vào phòng, lãnh đạo lập tức mở miệng trêu đùa tôi cùng Lục Bách Nghiêu, "Đến đây nào, tiểu Hạ, ngồi ở đây đi."

Còn chưa kịp tới chỗ ngồi của mình, lãnh đạo đã trực tiếp lôi tôi ấn xuống chỗ trống ở bên cạnh anh ta.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 4
Tôi đỏ mặt, có cảm giác từ cổ trở lên đều nóng phừng phừng, đứng không được ngồi không xong. Sớm biết sẽ lâm vào tình cảnh này thì đã xin lãnh đạo cho nghỉ về sớm lâu rồi, muốn phê bình gì cũng được.

"Sao lại đứng như thế, ngồi xuống đi." Tiếng nói của Lục Bách Nghiêu chợt vang lên, giống như một loại đặc xá, nhưng tôi có cảm giác chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Dựa theo thủ đoạn của Lục Bách Nghiêu thì hiển nhiên anh ta sẽ không bỏ qua cho tôi dễ dàng như thế.

Ánh mắt ái ngại của mọi người cũng đổ dồn về phía tôi, tôi chỉ có thể ngượng ngùng lê từng bước, chậm chạp ngồi xuống bên cạnh Lục Bách Nghiêu. Thật không biết tên này lại muốn dùng ám chiêu gì đối phó với mình.

"Tiểu Hạ, cô đã là bạn học cũ của Lục thiếu thì tối nay để cho cô chăm sóc Lục thiếu nhé." Lãnh đạo cười đùa trêu chọc, lại không hay biết một câu “chăm sóc” đã sớm khiến cho người bên cạnh nở một nụ cười quỷ dị. Tôi cảm thấy mồ hôi lạnh đang túa ra sau lưng, không ngờ Lục Bách Nghiêu lại dùng vẻ mặt hết sức chân thành tự nhiên nhìn tôi phun thêm một câu, "Hạ Cận, vậy tối nay nhờ cô chăm sóc."

Đúng là tai vạ!

Tuy rằng cố gắng gượng cười, nhưng không nhìn tôi cũng biết, khẳng định trông cái mặt đang cười của mình còn khó coi hơn khóc. Nhân lúc rót rượu cho Lục Bách Nghiêu, tôi nghiến răng nhìn anh ta, gằn từng tiếng: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Không muốn làm gì cả." Anh ta cười đến vô hại, nhưng nụ cười này lại khiến tôi nổi cả da gà. Một lúc lâu sau, mới nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của anh ta vang lên bên tai, "Ôn lại chuyện cũ thôi."

Ôn chuyện cũ ấy hả?

Ôn lại chuyện chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung hồi trung học như thế nào sao?

Sao cái tên này lăn lộn làm ăn ở bên ngoài bao nhiêu năm mà vẫn chưa quên được mối hận cũ giữa hai người thế? Đúng là tiểu nhân! Quá âm hiểm!

"Vậy tôi sẽ tiếp anh tới cùng!"

Đúng lúc chúng tôi đang giương cung bạt kiếm chuẩn bị chiến đấu mấy hiệp thì không biết mấy người xung quanh đã tản đi từ lúc nào. Lãnh đạo trực tiếp vứt lại một câu: "Tiểu Hạ, cô chăm sóc Lục thiếu cho tốt, tôi đi trước."

Liếc nhìn bóng dáng lãnh đạo chạy như bay, lại nhìn phòng ăn không còn một mống người, tôi không nhịn được nhỏ giọng chửi thề. Chăm sóc cái gì mà chăm sóc, thì ra lão già này muốn đưa tôi lên giường Lục Bách Nghiêu, muốn tôi ở trên giường "chăm sóc" anh ta đây mà.

"Chỗ này cũng có nhiều phòng lắm, cô định chọn phòng nào để chăm sóc tôi đây?" Nếu tôi nghe hiểu được ám chỉ của lãnh đạo thì hiển nhiên Lục Bách Nghiêu cũng nhận ra ngay. Thật không ngờ tên này lại chẳng biết xấu hổ mà trực tiếp hỏi tôi như vậy.

Ngón trỏ tay phải của anh ta khẽ nâng cằm tôi, bởi vì uống rượu nên gương mặt có hơi ửng hồng, kết hợp với màu xanh lá của chiếc khăn quàng cổ lại toát ra hương vị tà tứ mê hoặc.

"Nhà xác!" Tôi không do dự phun ra hai chữ, nhanh chóng cầm túi xách đứng dậy. Lúc trước nhìn thấy anh ta uống rượu là khi còn học trung học, lúc ấy anh ta say khướt ngăn cản tôi ở lối đi, mạnh mẽ chiếm đoạt nụ hôn đầu của tôi. Hiện tại anh ta lại uống say, tôi không muốn mình phải thật sự chăm sóc cho anh ta ở trên giường đâu. Hôm nay ra cửa đúng là không may, tôi phải về nhà thật nhanh để tránh tai họa mới được.

"Được rồi, vậy thì nhà xác." Lục Bách Nghiêu ghì chặt lấy bả vai tôi, dựa cả người bắt tôi dìu đi. Tên khốn này sao lại nặng như vậy!

Tôi cắn sắp nát môi mà vẫn không tài nào lôi được cặp móng của Lục Bách Nghiêu đặt trên vai mình ra: "Buông tay!"

"Không phải là muốn dẫn tôi đi nhà xác à? Đương nhiên tôi phải đi theo cô rồi." Lục Bách Nghiêu cười nham nhở, vẻ mặt vô hại.

Tên khốn này lại muốn dùng mỹ nam kế đây, nghĩ tôi là người không có khí tiết như thế chắc?

Nhưng con bạch tuộc này cứ quyết quấn lấy không nhả rồi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom