Full Thần Đạo Đan Tôn

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Tác giả
Cô Đơn Địa Phi
Thể loại
Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
4760
Lượt đọc
4,147
Lăng Hàn - Một Đan Đế đại danh đỉnh định mang trong thân mình tuyệt thế công pháp vì truy cầu bước cuối, xé bỏ tấm màn thành thần nhưng thất bại đã phải bỏ mình. Thế nhưng ông trời dường như không muốn tuyệt dường người, Lăng Hàn đã được trọng sinh vào một thiếu niên cùng tên và điều may mắn nhất là "Bất Diệt Thiên Kinh" ấn ký vẫn còn nằm nguyên trong tâm thức hắn.

Từ nay về sau sóng gió cuộn trào nổi lên, Đan Đế ngày xưa bây giờ phải cùng tranh phong với vô số thiên tài trẻ tuổi, lại bắt đầu một truyền thuyết mới như để chứng minh với trời đất: Ta, là người mạnh nhất!

Phân chia cảnh giới: Luyện Thể, Tụ Nguyên, Dũng Tuyền, Linh Hải, Thần Thai, Sinh Hoa, Linh Anh, Hóa Thần cùng Thiên Nhân Cảnh.....
Mỗi cảnh giới chia làm chín tầng : tầng một đến ba là tiền kỳ, tầng bốn đến sáu gọi là trung kỳ và tầng bảy đến chín gọi là hậu kỳ và đỉnh
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
Vũ Quốc, Lăng Gia ở Thương Vân Trấn, trăng treo giữa trời.

Lăng Hàn bỏ ra ròng rã mười giây, mới rốt cục khẳng định, hắn xác thực chuyển thế sống lại.

Đối với một cường giả Thiên Nhân Cảnh mà nói, cần mất mười giây mới có thể khẳng định một chuyện, đây tuyệt đối khó mà tin nổi, nhưng cũng đồng dạng chứng minh, sự tình phát sinh ở trên người hắn, là khó mà tin nổi cỡ nào.

Đời trước, hắn đứng trên đỉnh cao của võ đạo, ở đan đạo cũng có thành tựu cổ kim chưa thấy, khai sáng Tam Hỏa Dẫn thuật, gợi ra một hồi cách mạng ở Luyện Đan giới, được người tôn là Đan Đế.

Nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn tiến thêm một bước, đạt đến Phá Hư Cảnh, Phá Toái Hư Không, hóa Phàm thành Thần trong truyền thuyết. Vì thế, hắn thăm dò vô số di tích, cuối cùng tiến vào Hắc Huyết Cốc, trải qua tầng tầng nguy hiểm, sau đó tìm tới một Cổ Tháp thần bí.

Không có để hắn thất vọng, trên Cổ Tháp có văn tự màu vàng, chính là một bộ công pháp vô thượng, tên là Bất Diệt Thiên Kinh, luyện đến cảnh giới tối cao, thân thể bất hư bất hủ, cùng thiên địa đồng thọ!

Nhưng cho dù lấy tu vi Thiên Nhân Cảnh của Lăng Hàn, vẫn cảm thấy Bất Diệt Thiên Kinh kia khó hiểu mịt mờ, thật giống như xem một quyển thiên thư, hoàn toàn không có manh mối.

Hắn mạnh mẽ ghi nhớ bản công pháp kia, đang muốn nghiên cứu Cổ Tháp một chút, thì Cổ Tháp lại chấn động, bắn ra một đạo thần quang vô lượng, trong nháy mắt liền đánh nát cơ thể của hắn. Nhưng quái lạ chính là, linh hồn của hắn lại không tiêu tan, rơi vào một loại trạng thái tỉnh tỉnh mê mê, kéo dài hơn vạn năm.

Ở chỗ này vạn năm, linh hồn của hắn vẫn suy diễn Bất Diệt Thiên Kinh, ngoại trừ chuyện đó, thì hắn không làm được chuyện gì, mười ngàn năm sau, hắn rốt cục lĩnh ngộ tầng thứ nhất của công pháp.

Một cường giả Thiên Nhân Cảnh, bỏ ra 10000 năm, mới lĩnh ngộ được tầng thứ nhất của một môn công pháp, khái niệm này nghĩa là gì?

Phải biết cường giả Thiên Nhân Cảnh, tuổi thọ cũng không tới ngàn năm, bình thường mà nói, thế gian căn bản không ai có thể tu thành Bất Diệt Thiên Kinh, bởi vì còn chưa có bắt đầu đã chết già.

Nhưng Lăng Hàn lại lấy loại phương thức quái lạ này, nắm giữ tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh, sau đó, hắn lại đột nhiên trùng sinh, chuyển thế sống lại ở trên người một thiếu niên mười sáu tuổi, đồng dạng tên là Lăng Hàn.

Khó mà tin nổi!

- Mặc kệ xảy ra chuyện gì, nói chung ta đã sống lại!

- Tuy bộ thân thể này mới chỉ là Luyện Thể tầng hai, phế vật đến không thể lại phế vật, nhưng ta đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đứng ở đỉnh phong của võ đạo, lại là đan đạo đại sư, tư chất kém thì dùng đan dược tu bổ, không tin không thể trở lại đỉnh cao.

- Hơn nữa, ta rốt cục có thể tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, đây là một công pháp vô thượng, thậm chí... Khả năng không phải ở Phàm Giới, mà đến từ Thần giới trong truyền thuyết, bằng không làm sao có khả năng cần mười ngàn năm mới có thể hiểu được tầng thứ nhất?

- Đời này, ta nhất định có thể vượt qua tiền nhân, thành tựu Thần vị!

- Còn có, thân thể này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, mười sáu tuổi mới tu luyện tới Luyện Thể tầng hai, lẽ nào là bởi vì võ đạo bây giờ quá mức héo tàn?

Oanh, vô số ký ức tràn vào trong đầu, đây là ký ức thuộc về một Lăng Hàn khác, mà trong quá trình này, hai người hoàn toàn khác nhau đã dung hợp làm một.

- Ta đã rõ ràng.

Lăng Hàn gật đầu, sở dĩ hiện tại hắn mới là Luyện Thể tầng hai, nguyên nhân ở chỗ linh căn của hắn quá kém.

Muốn tu luyện thành Võ Giả, có một điều kiện tiên quyết, chính là nhất định phải nắm giữ linh căn. Có linh căn, mới có thể hấp thu linh khí trong trời đất, rèn luyện bản thân, hóa thành nguyên lực của bản thân.

Có linh căn hấp thu linh khí nhanh, có linh căn thì chậm, bởi vậy linh căn chia làm bốn đẳng cấp Thiên Địa Huyền Hoàng, mỗi đẳng cấp lại chia làm ba phẩm giai thượng trung hạ, lấy Thiên Cấp thượng phẩm tốt nhất, Hoàng Cấp hạ phẩm kém nhất.

Phán đoán linh căn ưu khuyết, then chốt ở trình độ tinh khiết, càng tinh khiết càng tốt, mà linh căn của Lăng Hàn, lại là Ngũ hành đủ cả, thuộc loại hỗn độn nhất, ở thế giới võ đạo, đây là loại linh căn kém nhất, tính vào Hoàng Cấp hạ phẩm cũng chỉ có thể nói miễn cưỡng, bởi vậy năm nay hắn đã mười sáu tuổi, nhưng chỉ tu luyện đến Luyện Thể tầng hai, mà bạn cùng lứa tuổi, kém nhất cũng đạt đến Luyện Thể tầng bốn, tầng năm.

Đời trước, Lăng Hàn là Thiên linh căn, hơn nữa còn là Cửu Dương Hỏa Linh Căn Thiên Cấp thượng phẩm, lại thêm thiên phú đan đạo không ai bằng, lấy đan phụ vũ, vẻn vẹn chỉ dùng hai trăm năm, liền đạt đến Thiên Nhân Cảnh, đây là kỷ lục cổ kim chưa có.

- Ngũ Hành Tạp Linh Căn, đây là linh căn thấp nhất a, chẳng trách, tuy tiền thân cực kỳ nỗ lực, nhưng chỉ có thể tới Luyện Thể tầng hai.

- Với ta mà nói, tuy Ngũ Hành Tạp Linh Căn có chút vướng tay chân, nhưng dựa vào đan dược, nhiều nhất bốn trăm năm, ta lại tới đỉnh cao!

- Ồ!

Trong lòng Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ khó có thể tin tưởng, hắn sửng sốt một hồi lâu, mới lấy hồn lực mạnh mẽ quan sát linh căn ở đan điền, vẻ mặt kinh ngạc nhất thời biến thành mừng như điên.

- Cái này không phải Ngũ Hành Tạp Linh Căn, Ngũ hành hoàn toàn cân đối, hình thành một đóa Đạo Liên! Đây là Ngũ Hành Hỗn Độn Liên, cực phẩm trong cực phẩm, so với Cửu Dương Hỏa Linh Căn còn quý hiếm, có thể coi là Linh Căn Thần Cấp!

- Tiền thân tu luyện chậm, là bởi vì Linh Căn Thần Cấp, đều cần công pháp đặc biệt mới có thể phát huy ra uy năng chân chính.

- Mà ta... lại nắm giữ Ngũ Hành Thiên Cực Công, xứng đôi với Ngũ Hành Hỗn Độn Liên!

- Một trăm năm! Không, chỉ cần năm mươi năm, ta liền có thể đạt đến Thiên Nhân Cảnh lần nữa!

Dù lấy tu vi Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, Lăng Hàn cũng không nhịn được lộ vẻ vui mừng, linh căn khi sinh ra đã định, hậu thiên không cách nào thay đổi. Kiếp trước hắn vì Phá Hư thành Thần, thăm viếng qua vô số di tích, được lượng lớn công pháp bí thuật, Ngũ Hành Thiên Cực Công chính là một loại trong đó.

Đời trước, hắn đứng ở đỉnh cao võ đạo, đời này, hắn lại lập huy hoàng, viết ra thần thoại bất hủ.

- Tiền thân là chết như thế nào?

Lăng Hàn lật tìm ký ức, rất nhanh hắn liền lộ ra vẻ giận dữ.

Tiền thân là con trai độc nhất của Lăng gia gia chủ Lăng Đông Hành, mẫu thân, ông nội bà nội đã mất sớm. Mà Lăng gia là thế gia võ đạo, mỗi một tộc nhân đều luyện võ, cũng lấy võ vi tôn, tại sao Lăng Đông Hành có thể ngồi lên vị trí gia chủ? Là vì thực lực của hắn mạnh nhất, dùng nắm đấm đánh ra được.

Nhưng Lăng Hàn, bởi vì vấn đề linh căn, từ nhỏ bị coi là phế vật, ăn hết khinh thường.

Vì cho con trai một tương lai tươi sáng, Lăng Đông Hành và Hổ Dương Học Viện có thỏa thuận, Hổ Dương Học Viện sẽ chiêu thu Lăng Hàn trở thành đệ tử, toàn lực bồi dưỡng, mà coi như trao đổi, Lăng Đông Hành sẽ tiến vào Tử Quang Địa cốc, thay Hổ Dương Học Viện tìm kiếm một đồ vật thất lạc đã lâu.

Hổ Dương Học Viện do Vũ Quốc Hoàng Triều xây dựng, tài nguyên vô số, nếu toàn lực bồi dưỡng, dù lại phế vật, cũng có thể tăng lên tới Tụ Nguyên Cảnh.

Người của Hổ Dương Học Viện cũng không phải ngớ ngẩn, nếu dễ lấy được vật kia, sao chịu cho điều kiện hậu đãi như vậy?

Tử Quang Địa cốc, nguy hiểm tầng tầng, đi nhầm một bước cũng có thể chết, nhưng vì con trai, Lăng Đông Hành ở bảy ngày trước liền xuất phát.

Ngày hôm qua, người của Hổ Dương Học Viện đến, cũng thông báo Lăng Gia, hôm nay sẽ dựa theo ước định tới đón người. Nhưng lúc này, Lăng Gia Đại chấp sự Lăng Trọng Khoan lại chạy tới thương lượng với tiền thân, muốn hắn nhường lại tiêu chuẩn quý giá kia, cho cháu trai của hắn Lăng Mộ Vân.

Lý do, Lăng Mộ Vân là thiên tài, tiền đồ vô hạn, cơ hội như vậy không thể cho một phế vật đi lãng phí.

Tiền thân đương nhiên sẽ không đáp ứng, đây là cơ hội mà phụ thân hắn dùng mạng đổi lấy! Nhưng Lăng Trọng Khoan nói thương lượng, kỳ thực chỉ là thông báo cho tiền thân mà thôi, căn bản không để ý kiến của hắn ở trong lòng.

Tiền thân không nhịn được ra tay, nhưng Lăng Trọng Khoan là cường giả Tụ Nguyên Cảnh, một ngón tay liền có thể trấn áp hắn, hắn há là đối thủ?

Chỉ một quyền, tiền thân liền bị trọng thương, sau đó bị nhốt vào trong phòng của mình, hiển nhiên không muốn hắn quấy rối ở trước mặt người của Hổ Dương Học Viện, đợi lúc Lăng Đông Hành trở lại, thì ván đã đóng thuyền.

Mà tiền thân trọng thương, thì bị tức chết rồi.

Lăng Hàn hừ một tiếng, thực sự là khinh người quá đáng, cha của mình liều mạng đổi lấy tiêu chuẩn này, lại bị ông cháu của Lăng Trọng Khoan cướp đi?

Đôi cẩu vật vô liêm sỉ tới cực điểm!

Không thể nhẫn nhịn!

Hắn bò dậy khỏi giường, nhất thời cảm thấy toàn thân đau nhức, hắn là sống lại, nhưng vết thương trên người sẽ không vô duyên vô cớ chuyển biến tốt.

- Hả? Linh căn còn bị thương tích!

Lăng Hàn hơi nhướng mày, một đòn này của Lăng Trọng Khoan, đã tạo thành thương tổn cho linh căn của hắn, mà linh căn bị thương, đây là một chuyện cực kỳ phiền phức, trị liệu phổ thông là vô hiệu.

- Theo ta biết, có bảy loại đan dược có thể chữa trị linh căn, có điều bốn loại trong đó quá đắt, dù bán sạch Lăng Gia cũng không đổi được, hơn nữa, linh căn của ta chỉ bị thương nhẹ, không cần đan dược cao cấp như thế.

- Còn lại ba loại, có hai loại muốn luyện chế thành đan, bằng vào tu vi Luyện Thể tầng hai của ta hiện tại, quá miễn cưỡng. Vậy chỉ còn một lựa chọn, là Nguyên Tâm linh dịch, chỉ cần điều phối dược liệu theo tỉ lệ, nấu thành linh dịch liền được.

- Trước tiên chửa khỏi tổn thương, lại đi ngăn cản ông cháu Lăng Trọng Khoan, tuy ta không thèm cái tiêu chuẩn kia, nhưng tuyệt không thể để cho cơ hội mà phụ thân dùng mạng đổi lấy, tiện nghi hai ông cháu không biết xấu hổ kia!

Hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh.

Đây là lần thứ nhất hắn vận chuyển công pháp có khả năng là Thần cấp này, nhưng bởi vì đã suy diễn hơn vạn năm, nên hiện tại điều khiển rất thong dong. Ong ong ong,… trong cơ thể hắn phát ra sinh cơ mạnh mẽ, nguyên lực tiêu hao lượng lớn, nhưng thương thế lại khôi phục cấp tốc.

Vẻn vẹn mấy phút, thương thế của hắn đã lành hết.

- Không hổ là Bất Diệt Thiên Kinh, ta vừa bắt đầu tu luyện liền kỳ hiệu như thế. Chỉ là cái này hoàn toàn khác những công pháp khác, công pháp bình thường là lợi dụng linh căn chuyển hóa thiên địa linh khí thành nguyên lực, mà Bất Diệt Thiên Kinh thì ngược lại, lấy nguyên lực rèn luyện thân thể, cũng có thể trị liệu thương thế.

- Luyện đến cảnh giới tối cao, Bất Tử Bất Diệt cũng không phải là không thể.

- Cho nên mới có thể xưng là Thiên Kinh!

- Đáng tiếc hiện tại cấp độ không đủ, bằng không ta có thể lấy Bất Diệt Thiên Kinh chữa trị linh căn.

Lăng Hàn mở hai mắt ra, nhìn sắc trời dần rõ ràng ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói:

- Hiện tại, nên đi gặp lão già không biết xấu hổ Lăng Trọng Khoan kia một lần, cho hắn một niềm vui bất ngờ.

Hắn mang giày, đi tới cửa, mở ra.

Ngoài cửa lập tức xuất hiện một bóng người cao to, ngăn đường đi của hắn, người này gọi Trương Viễn, là chó săn của Lăng Trọng Khoan.

- Hàn thiếu gia, Đại chấp sự dặn dò, ngày hôm nay ngươi chờ ở trong phòng!

Trương Viễn cười hắc hắc nói, mặc dù người đối diện là con trai của Gia chủ, nhưng lại phế vật, ở trong mắt hắn chính là một chuyện cười.

Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, nói:

- Ngươi dám cản ta?

Cản chính là ngươi, Đại chấp sự nói rồi, ngày hôm nay ngàn vạn lần không thể để cho Lăng Hàn đi quấy rối, lúc cần thiết dù đánh một trận cũng được! Trương Nguyên ngoài cười nhưng trong không cười nói:

- Đây là mệnh lệnh của Đại chấp sự, kính xin Hàn thiếu gia không nên làm khó dễ ta.

Con chó già Lăng Trọng Khoan này cũng thật cẩn thận, đánh hắn trọng thương vẫn không yên lòng, còn phái người giữ cửa, mà chuyện này cũng có thể nhìn ra, để cháu trai tiến vào Hổ Dương Học Viện, đối với Lăng Trọng Khoan mà nói nặng đến đâu, bất quá thời điểm cái hi vọng này phá diệt, Lăng Trọng Khoan thất vọng, căm tức cũng có thể tưởng tượng được.

- Cút ngay!

Lăng Hàn lạnh lùng nói.

- Hàn thiếu gia, đây chính là Đại…

Đùng!

Lăng Hàn giơ tay quất tới, lạnh lùng nói:

- Ngươi là thứ gì, bảo ngươi cút ngươi còn không cút?

Cái gì, mình lại bị một phế vật tát tai? Trương Viễn không thể tin tưởng sờ mặt của mình, phế vật kia lại dám ra tay với hắn, hơn nữa còn đánh trúng, đây là chuyện cười gì a?

Hắn giận tím mặt, nghĩ đến trước đó, Lăng Trọng Khoan nói lúc cần thiết có thể động thủ, không khỏi sinh ác tâm, điềm nhiên nói:

- Hàn thiếu gia, đây là ngươi buộc ta…

Đùng!

Lăng Hàn phất tay lần thứ hai, lại vững vàng đánh hắn một cái tát.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 2
Trương Viễn sắp điên rồi, hắn lại bị một phế vật tát liền hai cái! Trong cơn giận dữ, hắn cũng không suy nghĩ, dựa vào cái gì một phế vật Luyện Thể tầng hai, có thể quất Luyện Thể tầng bốn như hắn hai bạt tai, hét lớn một tiếng, nhào tới Lăng Hàn.

Hiện tại hắn chỉ có một ý nghĩ, chính là tàn nhẫn đánh tên rác rưởi này một trận.

Hắn đấm ra một quyền, sức mạnh mười phần, có tiếng kình phong vang lên.

Lăng Hàn rất bình tĩnh, ở kiếp trước, hắn chỉ gảy ngón tay liền có thể giải quyết 10 ngàn tên Trương Viễn, nhưng bây giờ hắn chỉ là Luyện Thể tầng hai. Có chút phiền phức, nhưng cũng chỉ là một chút phiền toái nhỏ mà thôi, dù sao hiện tại chủ đạo thân thể này, cũng đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, tầm mắt còn ở đó!

Chỉ cần Trương Viễn vừa nhấc tay, chân hơi động, Lăng Hàn liền có thể suy đoán ra cú đấm này đánh về nơi nào, bước chân sẽ đi tới đâu, bởi vậy, trong nháy mắt cú đấm của Trương Viễn đánh đến, Lăng Hàn đã có phản ứng.

Hô, cú đấm này đánh tới, Trương Viễn không khỏi lộ ra nụ cười gằn đáng sợ, hắn thấy nếu một quyền này oanh trúng, thì trong nháy mắt có thể khiến Lăng Hàn mất đi năng lực phản kháng, chỉ có thể mặc hắn đánh.

Đánh trúng rồi!

Hả?

Trương Viễn lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì cú đấm này nhìn như đánh vào mặt Lăng Hàn, nhưng thực tế lại lệch một chút, Lăng Hàn lui về phía sau môt bước, vừa đúng tránh qua cú đấm này.

Không dư một phần, không thiếu một phân, thật giống như dùng thước đo ra, vừa vặn đứng ở trước chóp mũi của Lăng Hàn.

Nhất định là đúng dịp, Trương Viễn nói ở trong lòng.

Đúng lúc này, Lăng Hàn lại tát tới.

Đùng, thanh âm lanh lảnh vang lên, Trương Viễn lại trúng một cái tát.

- Đáng chết!

Trương Viễn nhổ mấy bãi nước miếng, hét lớn một tiếng, sau đó hắn lại vung quyền đánh tới Lăng Hàn.

Lăng Hàn như chuyển động cùng lúc, người hơi ngửa ra sau, hô, cú đấm của Trương Viễn lại đánh hụt. Hắn phất tay, chân phải thuận thế đá ra, phốc, đá vào giữa hai chân của Trương Viễn.

- Gào…

Coi như là Luyện Thể tầng bốn thì lại làm sao, vẫn không thể luyện thành Thiết Đản công, ăn một cước này, Trương Viễn quỳ xuống đất, hai tay ôm đũng quần, trên mặt chảy ra mồ hôi lạnh.

- Ngươi thật âm hiểm!

Trương Viễn co giật nói, khuôn mặt vặn vẹo đến không thành hình người.

Đùng!

Lăng Hàn lại quất tới một bạt tai, Trương Viễn phun ra mấy cái răng gãy. Lăng Hàn đương nhiên sẽ không đồng tình, nói:

- Chó chính là chó, quả nhiên không thể mọc ngà voi.

Trương Viễn giận dữ, hắn lại quỳ trên mặt đất, bị một Luyện Thể tầng hai tát tai, đây là nhục nhã thế nào? Hắn muốn phản kích, nhưng một cước kia, đã đánh tan năng lực phản kháng của hắn, hơi động liền đau “bi” đến đòi mạng.

Nhưng tuyệt không thể để cho Lăng Hàn phá hỏng chuyện tốt của Lăng Trọng Khoan, bằng không hắn là không hoàn thành nhiệm vụ. Lấy tính cách của Lăng Trọng Khoan, hắn là tuyệt đối không sống được.

- Hàn… Hàn thiếu gia, ngươi nghe ta nói, ngươi không thể rời nơi này, kỳ thực, kỳ thực ngươi đã trúng độc, rời khỏi gian phòng này sẽ độc phát thân vong.

Hắn nhanh trí, làm sao cũng phải lưu Lăng Hàn ở lại chỗ này.

Lăng Hàn không khỏi bật cười, loại biểu diễn vụng về này có thể lừa hắn? Lăng Hàn nâng cước đạp bay Trương Viễn, hiện tại không thể lãng phí thời gian với chó săn, hắn nhất định phải ngăn cản gian kế của Lăng Trọng Khoan, bằng không phụ thân liều mạng sẽ thành áo cưới cho người khác.

Còn Trương Viễn, Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để loại tiểu nhân vật này ở trong lòng, ngược lại là Lăng Trọng Khoan, chỉ cần thấy hắn xuất hiện, tất nhiên sẽ xử lý Trương Viễn, căn bản không cần ô uế tay hắn.

- Không nên đi! Không nên đi a!

Trương Viễn cầu xin mang theo tiếng khóc từ phía sau truyền đến, hắn phảng phất đã thấy kết cục thê thảm của mình.

Tự gây nghiệt không thể sống, không đáng giá đồng tình.

Lăng Hàn đi nhanh, mấy phút sau, hắn đi tới một phòng khách, còn chưa tiến vào liền nghe bên trong truyền ra một thanh âm già nua mà vang dội:

- Lưu tiểu thư, xin mời, xin mời!

Phòng khách có hai cổng nội ngoại, nội môn liên tiếp nội viện, ngoại môn là dẫn tới đại môn, xuyên thấu qua rèm cửa, chỉ thấy một nhóm năm người đang đi vào, bốn nam một nữ.

Ngoại trừ cô gái kia, bốn nam tử Lăng Hàn đều biết, đều là Lăng gia tộc nhân, trong đó tên lão nhân khoảng sáu mươi chính là Đại chấp sự Lăng Trọng Khoan, ba người khác, có hai cái là trung niên chừng bốn mươi tuổi, đều là con trai của Lăng Trọng Khoan, mà cuối cùng là một tên thiếu niên, so với Lăng Hàn hơi lớn hơn một hai tuổi, chính là Trưởng Tôn của Lăng Trọng Khoan… Lăng Mộ Vân.

Lăng Hàn nhìn lại nữ tử duy nhất kia, cho dù lấy ánh mắt Thiên Nhân Cảnh kiếp trước của hắn, hai mắt cũng sáng ngời, cô gái này thật đẹp, mắt như thu thủy, da trắng như tuyết, dung nhan chim sa cá lăn, cũng khoảng mười bảy mười tám tuổi, nhưng đã có phong thái họa quốc ương dân.

Chỉ là vẻ mặt của nàng quá lạnh, phảng phất như một tòa băng sơn, bài xích bất luận người nào tiếp cận.

Thiếu nữ này tất nhiên chính là người của Hổ Dương Học Viện, tới rất vừa vặn.

Hả?

Con ngươi của Lăng Hàn hơi phóng to, hắn phát hiện một sự tình càng vừa vặn, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, vài tên thị nữ dâng trà thơm, cung kính đứng hầu ở bên cạnh năm người.

- Người mà Lăng Gia các ngươi chuẩn bị đưa đi học viện đã chuẩn bị kỹ càng chưa?

Lưu Vũ Đồng mở miệng nói, âm thanh lành lạnh lại êm tai, còn có một tia xem thường. Nàng ghét nhất chính là hành vi thương lượng cửa sau, tuy phụng lệnh mà đến, nhưng đối với sư đệ tương lai kia lại không có chút hảo cảm.

- Chuẩn bị kỹ càng, chuẩn bị kỹ càng!

Lăng Trọng Khoan liền vội vàng nói, tuy tuổi tác của hắn đủ để làm gia gia của thiếu nữ, nhưng cảnh giới của song phương lại ngang nhau, đều là Tụ Nguyên Cảnh.

Võ không trưởng ấu, cường giả vi tôn.

Thậm chí, Lăng Trọng Khoan có loại cảm giác, tu vi của thiếu nữ này còn cao hơn hắn một ít, hắn là Tụ Nguyên tầng sáu, mà thiếu nữ, có khả năng là tầng bảy, thậm chí tầng tám.

Điều này cũng làm cho hắn càng thêm bức thiết muốn đưa Tôn Tử của mình tiến vào Hổ Dương Học Viện, không ra mấy năm, tất có thể vượt qua Lăng Đông Hành, giúp hắn đoạt lại vị trí Gia chủ.

- Mộ Vân, còn không mau tới bái kiến Lưu sư tỷ!

Lão gia hoả quay đầu nói với Lăng Mộ Vân.

- Vâng, gia gia!

Lăng Mộ Vân mười phần cung kính, chắp tay nói với Lưu Vũ Đồng.

- Mộ Vân bái kiến Lưu sư tỷ!

Ánh mắt của hắn có một tia hừng hực, đối với mỹ nữ lãnh diễm, lại vô cùng mạnh mẽ kia tràn ngập dã tâm.

Hắn tin tưởng, chỉ cần có thể ở chung nhiều chút thời gian, tất có thể đoạt được tâm của mỹ nhân.

Lưu Vũ Đồng hơi kinh ngạc, nàng nhớ người mà Lăng Gia thương lượng cửa sau tên Lăng Hàn. Có điều, cái này cùng nàng có quan hệ gì, nàng chỉ phụ trách đến dẫn người về học viện mà thôi.

- Nếu chuẩn bị kỹ càng,vậy liền lên đường đi.

Nàng lạnh nhạt nói.

- Lưu tiểu thư, xin ở lại hàn xá thêm mấy ngày, cho chúng ta bày tỏ tâm ý a.

Lăng Trọng Khoan vội vàng nói, hắn muốn kéo quan hệ với thiếu nữ này, ngày sau có thể chăm sóc cháu trai một chút.

- Không cần!

Lưu Vũ Đồng lạnh lùng từ chối, liền muốn xoay người rời đi.

- Tạm thời dừng chân!

Một thanh âm vang lên, Lăng Hàn bước ra ngoài.

Sắc mặt của bốn người Lăng Trọng Khoan đều hơi có chút biến hóa, mặc kệ bọn họ xem thường phế vật Lăng Gia này ra sao, nhưng hiện tại bọn hắn là tặc, làm kẻ trộm đương nhiên sẽ có chút chột dạ.

- Hàn đệ, không phải ngươi bị thương sao, nhanh trở về tĩnh dưỡng a.

Lăng Mộ Vân phản ứng cực nhanh, bước đến bên người Lăng Hàn, đưa tay tóm tới, hắn muốn hạn chế Lăng Hàn ngay lập tức, không cho đối phương có cơ hội mở miệng.

Hắn là Luyện Thể tầng bảy, thực lực tuyệt đối không phải Trương Viễn có thể sánh được.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 3
Luyện Thể Cảnh tổng cộng chia làm tầng chín, thông thường từ tầng một đến tầng ba xưng là Luyện Thể tiền kỳ, tầng bốn đến tầng sáu làm trung kỳ, bảy đến tầng chín làm hậu kỳ, Võ Giả ở ba giai đoạn này, về mặt thực lực sẽ có chênh lệch rất lớn.

Mà cấp độ càng cao, chênh lệch lại càng lớn, như Luyện Thể tầng chín có thể nghiền ép Luyện Thể tầng tám, nhưng Luyện Thể tầng một đối đầu Luyện Thể tầng hai, sẽ không yếu thế lớn như vậy.

Trước đó nhìn như Lăng Hàn kém Trương Viễn hai tầng, kỳ thực chỉ chênh lệch một đại giai đoạn, nhưng Lăng Mộ Vân là Luyện Thể tầng bảy, Luyện Thể hậu kỳ, so với Lăng Hàn là ròng rã cao hơn hai giai đoạn lớn.

Đây là hồng câu không thể vượt qua, cho dù Lăng Hàn đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, cũng không thể bù đắp chênh lệch lớn như vậy, dù sao hiện tại cơ sở của hắn quá thấp.

Làm sao bây giờ?

Lăng Hàn nghiêm túc, thừa dịp thủ chưởng của đối phương chộp tới, đột nhiên nâng quyền đánh ra.

Trên mặt Lăng Mộ Vân không khỏi xẹt qua một tia trào phúng, tuy hắn không biết làm sao Lăng Hàn tới được, nhưng phế vật mà cả Lăng gia đều biết, có thể tạo thành uy hiếp gì với hắn?

Hắn vận chuyển nguyên lực, bắp thịt nơi ngực nhô lên, chặt chẽ như sắt, dù ngạnh kháng một quyền của Lăng Hàn thì lại làm sao? Hiện tại trọng điểm là lập tức hạn chế Lăng Hàn, không cho hắn có cơ hội mở miệng.

Quả thế.

Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra vẻ tươi cười, phản ứng của đối phương như trong dự liệu của hắn, lần này nhìn ngươi kinh ngạc ra sao a!

Oành, bởi vì Lăng Mộ Vân không tránh không né, cú đấm này đương nhiên không có vấn đề gì.

Lăng Mộ Vân vẫn mang theo vẻ trào phúng, đưa tay khoát lên vai Lăng Hàn, nói:

- Hàn đệ, ta đưa ngươi về… phốc!

Lời còn chưa nói hết, hắn liền phun ra một ngụm máu, vẫn chưa xong, hắn chỉ cảm thấy ngực như nước sôi, muốn phun toàn bộ nội tạng ra ngoài.

Lăng Mộ Vân đặt mông ngồi trên đất, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Lăng Hàn cũng đúng lúc lùi lại bảy bước, phải dựa vào trên tường phía sau mới ngừng bước chân được.

Chuyện gì thế này?

Lăng Hàn ở trên cú đấm kia dùng kỹ xảo, tên là Cách Sơn Chấn, có thể mang kình lực xuyên thấu qua phòng ngự, lại nổ tung, bởi vậy tuy Lăng Mộ Vân lấy nguyên lực bố phòng, nhưng quyền lực của Lăng Hàn là cách tầng bắp thịt kia nổ tung ở trong cơ thể hắn, tự nhiên tạo thành đả kích rất lớn với Lăng Mộ Vân.

Cũng may Lăng Mộ Vân là Luyện Thể tầng bảy, bằng không cú đấm này có thể làm hắn trọng thương, trực tiếp bỏ mạng cũng không phải là không có khả năng.

Xem thường một người đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đây là tự mình chuốc lấy cực khổ.

Có điều, Luyện Thể tầng bảy dù sao cũng là Luyện Thể tầng bảy, nguyên lực đàn hồi, sức mạnh kia vẫn xa xa không phải Lăng Hàn có khả năng gánh vác, bởi vậy hắn cũng bị chấn lảo đảo lùi về sau, dưới lực lượng rung động, tay phải của hắn cũng trật khớp.

Cách, lông mày của Lăng Hàn cũng không nhăn một cái, tay trái nắn nắn, xương tay phải đã về vị trí cũ.

Cho đến lúc này, đám người Lăng Trọng Khoan mới phản ứng lại, không ai không vừa giận vừa sợ, phẫn nộ chính là Lăng Hàn lại đả thương Lăng Mộ Vân, kinh sợ là tên này không phải phế vật sao, làm sao có khả năng làm được điểm ấy?

Mà mấy thị nữ kia càng ngây người như phỗng, cái này vẫn là Hàn thiếu gia mà các nàng nhận thức sao, sao hung ác mãnh liệt như vậy, một quyền liền đánh Mộ Vân thiếu gia thổ huyết!

- Tiểu súc sinh, ngươi thật to gan, thật độc ác!

Lăng Trọng Khoan lập tức rống to.

- Mộ Vân chỉ là quan tâm ngươi, muốn đưa ngươi trở về phòng, ngươi lại xuống tay tàn nhẫn như thế, ngươi cái cẩu vật phát điên này!

Quả nhiên là lão gian hoạt, trực tiếp chụp mũ.

Lăng Mộ Vân cũng chậm chạp hồi khí, hai mắt nhìn Lăng Hàn tràn ngập sát khí, hắn là thiên tài của Lăng gia, lại bị một tên phế vật đánh thương, điều này làm cho lòng tự tôn của hắn sao có thể tiếp thu?

Lăng Hàn căn bản không để ý tới hai ông cháu này, mà nhìn về phía Lưu Vũ Đồng, nói:

- Cô nương, ngươi có bệnh!

Cái này?

Lăng Trọng Khoan vốn định ra tay, nhưng nghe được câu này liền miễn cưỡng áp chế lại.

Người ta là học sinh của Hổ Dương học viện, mà Hổ Dương Học Viện chính là của Hoàng thất Vũ Quốc, có thể tiến vào học viện, tất nhiên nắm giữ bối cảnh mạnh mẽ, vượt xa Tụ Nguyên Cảnh.

Nhưng Lăng Hàn lại mở miệng nói người ta có bệnh, cái này không phải muốn chết sao?

Rất tốt, kế tiếp sẽ kéo Lăng Đông Hành vào, mượn đao giết người, hắn liền có thể ung dung ngồi lên vị trí Gia chủ.

Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời, Lăng Đông Hành a Lăng Đông Hành, ngươi tuyệt đối không ngờ a, con trai của ngươi không chỉ phế vật, hơn nữa còn là vua hố hàng!

Lưu Vũ Đồng nhìn về phía Lăng Hàn, ánh mắt hiện ra vẻ chán ghét.

Nàng có diễm danh, hơn nữa còn là quý nữ của Lưu gia, một trong Hoàng thành Bát Đại Gia Tộc. Lưu gia là tồn tại chỉ đứng sau hoàng tộc, tự nhiên không thiếu nam tử lấy lòng nàng, có người còn đi ngược đường cũ, giả vờ lạnh lùng muốn hấp dẫn sự chú ý của nàng.

Nàng đương nhiên sẽ coi Lăng Hàn như con ruồi, chỉ là thông qua phương thức “chửi bới“... này ngược lại là lần thứ nhất gặp phải, nhưng cái này không làm cho nàng có cảm giác chú ý chút nào, chỉ có căm ghét.

- Lớn mật!

Lăng Trọng Khoan tra nhan nhìn sắc, đúng lúc hét lớn.

- Còn không mau quỳ xuống, nhận lỗi với Lưu tiểu thư.

Lăng Hàn cười nhạt, nói:

- Cõi đời này, ngoại trừ cha mẹ, không ai có thể để cho ta quỳ xuống!

Hắn đi tới chỗ Lưu Vũ Đồng, lúc cách ba bước, liền ngừng lại.

Bởi vì hắn biết đây là cực hạn mà đối phương có thể khoan dung, lại gần nữa, đối phương nhất định sẽ ra tay hại người.

Hắn là không muốn chịu đòn chút nào.

- Ngươi từ mười tuổi bắt đầu, có phải hàng năm đều sẽ vô duyên vô cớ té xỉu? Mới đầu chỉ là một năm một lần, sau đó tần suất càng ngày càng cao, hiện tại, có phải mười mấy ngày sẽ ngất xỉu một lần không?

Lăng Hàn hạ thấp giọng, chỉ để Lưu Vũ Đồng nghe được.

Lưu Vũ Đồng không khỏi biến sắc, tật xấu này của nàng ở Lưu gia, cũng chỉ có mấy người biết, tại sao Lăng Hàn có thể nói ra? Nàng không khỏi đánh giá Lăng Hàn lần nữa, nói:

- Ngươi biết nguyên nhân?

- Tự nhiên!

Lăng Hàn ngạo nhiên gật đầu, nếu không như vậy, hắn cũng sẽ không nói lời kinh người.

- Bệnh của ngươi tên Tam Âm Tuyệt Mạch, là một loại nguyền rủa của thượng thiên. Người nắm giữ Tam Âm Tuyệt Mạch, bình thường chỉ có thể sống đến hai mươi tuổi, bởi vì năm hai mươi tuổi ấy, ngươi sẽ ở trong một lần ngất xỉu, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

Lưu Vũ Đồng lặng lẽ, nhưng mà tin tưởng Lăng Hàn.

Bởi vì sau khi bệnh trạng của nàng càng ngày càng nghiêm trọng, người nhà đã từng dẫn nàng đi thăm danh y, tuy mỗi danh y đều bó tay toàn tập, thậm chí ngay cả tên bệnh cũng không biết, nhưng dựa theo một vị danh y suy đoán, tần suất ngất xỉu của nàng sẽ càng ngày càng cao, cho đến một ngày nào đó sẽ không tỉnh nữa.

Hiện tại, nàng rốt cuộc biết mình bị bệnh gì, nhưng như vậy thì thế nào, hết thảy danh y của Vũ Quốc đều bó tay toàn tập, nàng dĩ nhiên không tin Lăng Hàn sẽ có biện pháp.

- Ta có thể trị.

Đúng lúc này, Lăng Hàn mở miệng nói.

Trong lòng Lưu Vũ Đồng run lên, nhưng trên mặt không chút biến sắc, nói:

- Nếu ngươi có thể chửa khỏi, ta có thể phong ngươi chức vị, hoặc là cho ngươi vô số tài nguyên tu luyện.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nói:

- Muốn trị Tam Âm Tuyệt Mạch chỉ có một biện pháp, kia chính là tu luyện Tam Âm Huyền Công, mà ta vừa vặn biết môn công pháp này. Ta có thể dạy ngươi, nhưng có một điều kiện… ngươi làm thị vệ của ta.

Lưu Vũ Đồng không khỏi nổi giận, nàng là quý nữ của Lưu gia, bản thân càng là thiên tài võ đạo, mới mười bảy tuổi liền đạt đến Tụ Nguyên tầng tám. Hiện tại một Luyện Thể tầng hai nho nhỏ, lại nói muốn thu nàng làm thị vệ, đây là tự tin từ đâu tới, dũng khí từ đâu tới?

- Không nên cảm thấy oan ức, bởi vì ta có thể cho ngươi một bầu trời càng rộng lớn hơn, để ngươi đi tới đỉnh phong võ đạo càng cao hơn. Bảy đại tuyệt địa, tứ đại sát cốc, tam đại huyền hải, ngươi có gặp qua chưa?

Lăng Hàn dụ dỗ từng bước, Tam Âm Tuyệt Mạch dĩ nhiên là thiên địa nguyền rủa, nhưng trời không tuyệt đường người, người như vậy thông thường đều nắm giữ linh căn Thiên Cấp, chỉ cần tu luyện Tam Âm Huyền Công, thì tất có thể nhất phi trùng thiên.

Lưu Vũ Đồng không khỏi tim đập thình thịch, đối với võ đạo, nàng có theo đuổi cuồng nhiệt, đây là toàn bộ sinh mệnh của nàng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 4
Tuy Lưu Vũ Đồng động lòng, nhưng muốn nói đáp ứng làm thị nữ cho Lăng Hàn, là chuyện không thể nào. Nàng khẽ hé đôi môi đỏ mọng, nói:

- Đổi điều kiện khác!

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, nói:

- Hiện tại ngươi là Tụ Nguyên tầng tám đỉnh phong a, ta cho ngươi hai câu khẩu quyết, tính là thành ý của ta: Tam âm tụ nguyên, đạo tân đồ, tam hoa tụ đỉnh, phá lăng tiêu!

Mới đầu Lưu Vũ Đồng không để ý lắm, tên này chỉ là Luyện Thể tầng hai, có thể đưa ra khẩu quyết kinh người gì, tám phần mười là cố làm ra vẻ thần ẩn mà thôi. Nhưng khi nàng nghe hai câu khẩu quyết này, nguyên lực liền rục rịch, thật giống như cánh cửa của Tụ Nguyên tầng chín đang mở ra.

Sắc mặt của nàng không khỏi thay đổi, tuy nàng biết mình tất có thể đột phá đến Tụ Nguyên tầng chín, bất quá thời gian này phải ở sau một tháng, nhưng hiện tại, nàng có cảm giác mãnh liệt, chỉ cần một ngày, không, thậm chí hiện tại nàng liền có thể bế quan tiến hành đột phá.

Đây cũng quá khuếch đại a, chỉ là hai câu khẩu quyết mà thôi.

- Đây chính là hai câu quy tắc chung trong Tam Âm Huyền Công, thế nào?

Lăng Hàn cười cười, kế tiếp một câu, hắn lên giọng nói.

- Làm thị vệ của ta, ta dạy cho ngươi thần công vô thượng!

Phốc!

Bốn người Lăng Trọng Khoan đều phun ra ngoài, không nhịn được muốn cười ha ha.

Không phải sao, còn có sự tình càng thêm buồn cười hơn sao? Chỉ là một tên phế vật, lại muốn thu thiên tài của Hổ Dương Học Viện làm thị vệ, còn nói muốn truyền thần công vô thượng? Cái da trâu này là thổi phá thiên a.

Ngu xuẩn không tự lượng sức, quả thực là chê cười!

Vài tên thị nữ cũng che miệng nhỏ, các nàng đương nhiên biết ngọn nguồn của Lăng Hàn, chỉ nhìn thái độ của bọn người Lăng Trọng Khoan đối với Lưu Vũ Đồng liền biết, thân phận của cô gái này cao quý cỡ nào.

Sắc mặt của Lưu Vũ Đồng lạnh lẽo, thân hình lướt ra, đã đi tới trước người Lăng Hàn, tay phải thành trảo, nắm lấy cổ của hắn. Nàng lạnh lùng nói:

- Nói Tam Âm Huyền Công ra, bằng không ta giết ngươi!

Lăng Hàn dám nói điều kiện với đối phương, tự nhiên phải ngờ tới đối phương sẽ có phản ứng như thế, hắn chỉ cười nói:

- Giết đi, không bao lâu nữa, ta có thể ở trên đường Hoàng Tuyền nhìn thấy ngươi, kết bạn đồng hành!

Tay của Lưu Vũ Đồng siết càng chặt, đừng nhìn năm ngón tay của nàng như ngọc, nhưng hiện tại lại như thiết trảo, chụp đến Lăng Hàn không thở nổi, rất nhanh, sắc mặt của hắn liền đỏ bừng lên, tròng mắt xuất hiện tơ máu, tứ chi không khỏi co giật.

Bốn người Lăng Trọng Khoan đều không có ý định nhúng tay, ước gì Lưu Vũ Đồng giết chết Lăng Hàn.

- Có nói hay không?

Lưu Vũ Đồng hơi lỏng tay một chút.

Lăng Hàn mạnh mẽ nở nụ cười, nhưng mà kiên định lắc đầu.

Hiện tại, Lăng gia đối với hắn mà nói vạn phần nguy hiểm, hắn nhất định phải có một bảo tiêu cường đại, tuyệt không phải Lưu Vũ Đồng hứa hẹn điều kiện gì cho hắn đều được, chỉ có để quý nữ này thiếp thân bảo vệ mới được a.

Hiện tại hắn thiếu nhất chính là thời gian, chỉ cần để hắn trưởng thành, chỉ là Lăng gia lại tính cái gì?

Lưu Vũ Đồng lại gia lực, thân thể của Lăng Hàn bắt đầu co giật kịch liệt, sau đó đột nhiên ngừng lại, tứ chi không còn động tĩnh.

Thật ngoan cường!

Lưu Vũ Đồng thở dài, nguyên lực tuôn ra, kích hoạt nhịp tim của Lăng Hàn, “Hô” một tiếng, Lăng Hàn mở mắt, hô hấp từng ngụm từng ngụm.

- Ba năm!

Lưu Vũ Đồng nói.

- Nhiều nhất ba năm, ba năm này, ta có thể nghe ngươi ra lệnh!

Ba năm sau, nàng hai mươi tuổi, nếu như không có một ngủ không tỉnh, vậy nàng sẽ triệt để tự do.

Phốc, bốn người Lăng Trọng Khoan lại phun ra ngoài, nhưng lần này là khiếp sợ cùng mờ mịt.

Lẽ nào lỗ tai của bọn họ xảy ra vấn đề, sao giống như nghe Lưu Vũ Đồng nói đáp ứng rồi? Đáp ứng làm thị vệ của Lăng Hàn? Làm thủ hạ cho một tên phế vật?

Cái này… cái này… cái này… cái này… cái này nhất định là nghe lầm, tuyệt đối như vậy!

Lăng Hàn xoay người lại, lộ ra một nụ cười, giơ tay lên nói:

- Một lời đã định!

Ba năm, đủ để hắn trưởng thành, chí ít có thể vượt xa đám người Lăng Trọng Khoan, không cần lo lắng có nguy hiểm tính mạng.

Đùng!

Lưu Vũ Đồng cũng đưa tay ra, cùng hắn đối chưởng, đây là ước định của Võ Giả.

Thật mềm!

Thời điểm vỗ tay với đối phương, trong lòng Lăng Hàn không khỏi rung động, tuy hắn từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, càng là đan đạo đại sư, kiếp trước không biết có bao nhiêu mỹ nữ tuyệt sắc đầu hoài tống bão, nhưng hiện tại cùng tiền thân dung hợp linh hồn, tựa hồ cũng biến thành trẻ tuổi kích động, cảm xúc mãnh liệt cháy hừng hực, để hắn thật giống như trở lại năm mười sáu tuổi.

Lăng Hàn hưởng thụ thay đổi như vậy, đây là ý nghĩa của sinh mệnh.

- Lưu tiểu thư, không nên nghe tiểu súc sinh này nói hưu nói vượn, chúng ta nói chính sự a.

Lăng Trọng Khoan chen lời nói, hắn không muốn Lăng Hàn tiếp tục quấy rối nữa. Còn có Trương Viễn kia, thật là một tên ngu xuẩn, ngay cả một phế vật cũng trông không được, trở lại liền làm thịt hắn!

- Đại chấp sự.

Lăng Hàn lạnh lùng nhìn sang.

- Tiêu chuẩn đi Hổ Dương Học Viện này, chính là cha ta dùng tính mạng đổi lấy, hiện tại cha ta đang ở trong Tử Quang Địa cốc liều mạng, ngươi lại vô liêm sỉ đoạt tiêu chuẩn này đi, ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?

- Làm càn, lại dám nói chuyện với lão phu như vậy?

Lăng Trọng Khoan quát to.

Trước đó Lưu Vũ Đồng không để việc này ở trong lòng, nhưng vừa rồi đã có ước định với Lăng Hàn, thái độ của nàng tự nhiên thay đổi, mở miệng nói:

- Lăng chấp sự, cái này đến cùng là chuyện gì xảy ra, ta cần một câu trả lời thỏa đáng!

Lăng Trọng Khoan có thể bỏ qua Lăng Hàn, nhưng Lưu Vũ Đồng lại không được.

Người ta là đại biểu của Hổ Dương Học Viện, thực lực càng trên hắn, hắn có tư cách gì bỏ qua Lưu Vũ Đồng?

Hắn vội vàng nói:

- Sự tình là như vậy, người này là con trai của Hàn gia gia chủ Lăng Đông Hành, nên Lăng Đông Hành động tư tâm, lén lút dành tiêu chuẩn cho hắn, ta chỉ là xuất phát từ đại cục, để tiêu chuẩn này phát huy ra tác dụng chân chính!

- Xuất phát từ đại cục?

Lăng Hàn cười gằn.

- Lăng Trọng Khoan, ngươi còn biết xấu hổ hay không? Cái tiêu chuẩn này là phụ thân ta dùng tính mạng đổi lấy, cùng gia tộc có quan hệ gì, cần ngươi đến bận tâm? Ngươi chỉ là muốn giao tiêu chuẩn này cho Tôn Tử của mình, ngày sau tu vi vượt qua cha ta, do đó trợ giúp ngươi đoạt vị trí Gia chủ mà thôi.

- Đã làm kỹ nữ, lại muốn lập đền thờ trinh tiết, vô liêm sỉ, không biết xấu hổ đến cực điểm!

Thấy Lăng Hàn mắng to, Lăng Trọng Khoan tức giận đến cả người run rẩy, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.

- Tiểu súc sinh, ngươi thật to gan, dám nhục mạ lão phu?

Lăng Trọng Khoan phẫn nộ.

Lại bị một tên phế vật chỉ vào mũi mắng, nếu như hắn không trọng phạt Lăng Hàn, chắc chắn sẽ tức ra nội thương.

Lăng Hàn chỉ cười nhạt, quay đầu nói với Lưu Vũ Đồng:

- Ta đối với tiến vào Hổ Dương Học Viện hoàn toàn không có hứng thú, cái giao dịch này bỏ qua, để Hổ Dương Học Viện bồi thường chút linh dược thay thế.

- Có thể!

Lưu Vũ Đồng gật đầu, toàn lực bồi dưỡng một tên học sinh, cũng phải bỏ ra lượng lớn linh dược.

- Không!

Lăng Trọng Khoan lập tức kêu to.

- Cái tiêu chuẩn này là của Mộ Vân, các ngươi ai cũng cướp không đi.

- Lão cẩu, lỗ tai của ngươi có vấn đề sao, cái này rõ ràng là tiêu chuẩn của cha ta đổi lấy, cùng ngươi có quan hệ gì?

Lăng Hàn giễu cợt một tiếng, sau đó nhìn về phía Lưu Vũ Đồng nói.

- Tiếp đó, là mệnh lệnh thứ nhất ta truyền đạt cho ngươi.

Hắn dừng một chút, nói:

- Hạn chế lão cẩu này cho ta, ta muốn đánh lão già không biết xấu hổ này mấy bạt tai!

Lưu Vũ Đồng chỉ hơi chần chờ một hồi, liền gật đầu nói:

- Được!

Lăng Hàn đã biểu đạt thành ý, cho nàng hai câu khẩu quyết quý giá, nàng tự nhiên cũng nên lấy ra thành ý.

Cái gì, Lưu Vũ Đồng thật đáp ứng làm thị vệ của Lăng Hàn?

Thị vệ nghe rất cao, kỳ thực chỉ là tùy tùng, là hạ nhân! Đường đường thiên tài của Hổ Dương Học Viện, lại sẵn sàng làm thị vệ cho người khác, đây là chuyện khó mà tin nổi cỡ nào?

Nhưng sự thực chính là như vậy, Lưu Vũ Đồng đã đứng lên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Lăng Trọng Khoan, thân thể uyển chuyển mềm mại bắt đầu tỏa ra chiến ý mãnh liệt.

- Lưu sư tỷ, ngươi không nên bị tên tiểu tử này lừa gạt!

Lăng Mộ Vân thì ở một bên kêu la, trên mặt tràn ngập khiếp sợ, làm sao cũng không thể nào tiếp thu được nữ nhân thiên tư thông tuệ như Lưu Vũ Đồng, lại bị lời chót lưỡi đầu môi của Lăng Hàn lừa gạt!

Đặc biệt là, mỹ nhân tuyệt sắc kia vẫn là hắn cật lực muốn theo đuổi, hiện tại càng như ăn một vạn con ruồi, phiền muộn không thôi.

- Ngươi là bó tay chịu trói, hay đợi ta ra tay?

Lưu Vũ Đồng từ tốn nói.
 

Bình luận facebook

Top Bottom