Full Thâm Sơn Có Quỷ

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 65
“Bảo kiếm? Ý cô là thanh kiếm trong tay cô đấy à?”

Giọng của Lý Thanh nghe thế nào cũng cảm thấy được là đang tỏ vẻ xem thường, Tiểu Xuân cau mày bất mãn nói: “Đúng thì sao hả?”

Lý Thanh không nói gì, chỉ khẽ cười một tiếng, khiến Tiểu Xuân bùng nổ.

“Huynh có ý gì!? Huynh cười cái gì?!”

Vẻ mặt Lý Thanh thong dong, “Không có gì.”

Tiểu Xuân suýt chút nữa không kiềm chế được, châm chọc nói: “Còn hơn mấy thanh kiếm ghê gớm chỉ có thể nhìn chứ chẳng thể dùng.”


Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân cẩn thận xoa xoa Phong Đào, sau đó cất kiếm đi.

“Cô đang nói ta?”

“Hả?”

Vẻ mặt Lý Thanh lạnh băng, thản nhiên nói: “Cô gái nhỏ, cô cũng to gan đấy.”

Tiểu Xuân: “Sao hả?”

Lý Thanh: “Chưa có kẻ nào dám nói với ta như thế đâu.”

Tiểu Xuân thầm nghĩ, may là huynh quên sạch sành sanh những chuyện trước đây, nếu biết từ trước đến nay biết bao nhiêu người chửi huynh ngu ngốc như thế, huynh còn sống nổi chắc.

“À.” Tiểu Xuân bĩu môi, liếc Lý Thanh một cái: “Tức giận à?”

Sắc mặt Lý Thanh nặng nề không nói gì.

Tiểu Xuân đi đến, quanh thân Lý Thanh tản ra hơi thở lạnh như băng, nhưng Tiểu Xuân lại có kiếm khí Thái Âm hộ thể, không cảm thấy đau đớn gì nhiều. Nàng đứng trước mặt Lý Thanh, ngửa đầu nói: “Đừng tức giận, dù sao huynh cũng phải nói lý một chút, là huynh nói kiếm của ta không tốt trước. Thanh Phong Đào này là do đại sư huynh tặng cho ta, do đích thân Đại Tông sư của Kiếm Các chế tạo nên, huynh nói nó không tốt, tất nhiên là ta phải nói lại rồi.”

Mặt Lý Thanh vẫn nhìn về phía trước, hai người đứng trong gió một lúc lâu, Lý Thanh mới lạnh lùng nói một câu:

“Thanh kiếm đó vốn không tốt.”

Tiểu Xuân: “….”

Tiểu Xuân liếc mắt, xoay người thở dài nói: “Aizz, hết thuốc chữa.”

Trong đầu hắn bỗng nhiên xuất hiện mấy giọng nói, khơi gợi một vài đoạn kí ức trong lòng hắn.

Hết thuốc chữa rồi, huynh đúng là ngốc hết thuốc chữa!


Thật là khờ chết đi được! Sau này huynh phải làm sao đây hả?


Ai….

Là ai đang nói…..

Tiểu Xuân xoay người, gãi gãi đầu, chuẩn bị đi ra viện ngoài để giúp đại sư huynh, vừa đi được hai bước thì dừng lại, nàng nghiêng đầu nhìn cánh tay mình đang bị kéo.

Bàn tay Lý Thanh to lớn đến thế, Tiểu Xuân nhìn tay hắn, bỗng dưng hơi hoảng hốt.

“Ta ngốc à?”
“Ngốc.” Tiểu Xuân theo bản năng trả lời.

“….”

“….” Tiểu Xuân bừng tỉnh, yên lặng. Nàng quay đầu nhìn Lý Thanh, gương mặt hắn vô cùng rõ nét, lộ ra vẻ mê mang.

“À…” Tiểu Xuân liếm liếm môi, cúi đầu lắp bắp giải thích: “Không phải, ta nói sai rồi, huynh không hề…“

“Có phải là cô không?” Không đợi Tiểu Xuân nói xong, Lý Thanh vội xen vào “Có phải là cô không….” Giọng nói Lý Thanh hơi gấp gáp, hắn vừa hỏi, sức lực trên tay cũng tăng lên.

“Ái! Gãy gãy, gãy tay ta mất!” Tiểu Xuân rốt cuộc cảm thấy đau, nàng vùng vẫy, nhưng Lý Thanh là ai chứ, sao có nàng có thể dễ dàng tránh thoát, Tiểu Xuân đau đến nhảy dựng lên.

“Úi úi úi—–!”

Lý Thanh bừng tỉnh, y vừa định thả tay ra, một luồng kiếm khí lập tức ập đến! Lý Thanh rút tay về, tung người, vô hiệu hóa kiếm lực, sau đó khoanh tay đứng tại chỗ.

Vệ Thanh Phong đi đến đằng sau Tiểu Xuân, vịn bả vai nàng, khẽ ôm nàng từ phía sau.

Tiểu Xuân vuốt vuốt cánh tay, ngẩng đầu.

“Đại sư huynh.”

“Ừm.” Vệ Thanh Phong cúi đầu nhìn nàng, khẽ nói: “Luyện kiếm xong rồi à?”

Tiểu Xuân gật gật đầu: “Luyện xong rồi.”

Vệ Thanh Phong: “Đằng trước có mấy môn phái vừa đến, khoản hơn ba mươi người, Ngô Sinh đang tiếp khách, muội đi sắp xếp chỗ ở cho khách.”

?

Sắp xếp chỗ ở?

Không phải đã sắp xếp xong rồi sao…
Tiểu Xuân chớp chớp mắt.

Vệ Thanh Phong cũng chớp chớp mắt.

À….

Tiểu Xuân bừng tỉnh, cảm kích cười với Vệ Thanh Phong, nói: “Được được, ta đi đây.”

“Đợi đã.”

Một giọng nói trầm thấp truyền đến, Tiểu Xuân và Vệ Thanh Phong đều nhìn sang. Lý Thanh cứ như một ngọn núi đứng bên cạnh.

Vệ Thanh Phong thản nhiên nói: “Các hạ có chuyện gì à?”

Lý Thanh chậm rãi giơ tay lên, Vệ Thanh Phong lặng lẽ chắn ở trước mặt Tiểu Xuân. Lý Thanh vươn ra một ngón tay… hai mắt hắn bị bịt kín nhưng lại chỉ chính xác hướng Tiểu Xuân.

“Ta muốn nàng ấy ở lại.”

Lục Tiểu Xuân được Vệ Thanh Phong cao lớn đứng chắn, không thể nhìn thấy Lý Thanh, nàng định thò đầu ra, lại bị Vệ Thanh Phong kìm trở lại.

“Nếu là đệ tử của Kiếm Các tiếp đón không chu toàn, Kiếm Tôn có thể cho tại hạ biết.”

Lý Thanh không tỏ vẻ gì, tay cũng không động.

“Ta muốn nàng ấy ở lại.”

Vệ Thanh Phong yên lặng một lúc, giương mắt nhìn Lý Thanh.

“Nếu ta nói không thì sao?”

“Hửm…?”

Một tiếng hỏi khẽ, lại không hề che giấu cảm giác áp bức.

Gió vốn đang thổi nhẹ lại lập tức trở nên cuồng bạo!

“Ối!” Tiểu Xuân bất thình lình bị gió lớn thổi trúng, nhắm chặt hai mắt lại, mãi một lúc sau mới có thể mở mắt ra.

Trời đất lạnh băng, Lý Thanh và Vệ Thanh Phong đứng đối diện nhau, vạt áo hai người bay bay trong gió, nhưng cả hai người đều đứng vô cùng vững vàng.

Trời đất quay cuồng, người không nói, kiếm cũng không.

Gió mạnh gào thét, thứ đang chuyển động chính là không khí trong núi, thứ không hề nhúc nhích, lại chính là khí khái của con người.

Không biết yên lặng đã bao lâu, Lý Thanh thản nhiên nói một câu.

“Không tồi.”

Lời vừa dứt, gió cũng ngừng.

Nhưng Vệ Thanh Phong vẫn không hề chuyển động.

Tiểu Xuân cảm thấy không khí hơi lạ, nàng thử ló đầu ra nhìn mặt Vệ Thanh Phong. Sắc mặt Vệ Thanh Phong nặng nề, mặt hơi trắng bệch. Nàng kéo tay áo Vệ Thanh Phong, khẽ gọi y.

“Đại sư huynh?”

Vệ Thanh Phong cúi đầu, sờ sờ đầu Tiểu Xuân. Tiểu Xuân hơi lo lắng nhìn y, Vệ Thanh Phong cười nhạt một tiếng, nói: “Ta không sao, muội đi đi.”

“Thế nhưng…” Tiểu Xuân liếc nhìn Lý Thanh.

Vệ Thanh Phong: “Ở đây giao cho ta, muội ra ngoài hỗ trợ đi.”

Tiểu Xuân còn muốn nói gì đó, Vệ Thanh Phong lại bình tĩnh nhìn nàng, Tiểu Xuân há miệng, cuối cùng vẫn gật gật đầu rời đi.

Vệ Thanh Phong yên lặng nhìn Tiểu Xuân rời đi, mãi đến khi nàng biến mất khỏi tầm nhìn, y bỗng phun ra máu, trên mặt đất lập tức hiện ra một mảng đỏ sẫm, nhưng lưng y cũng chỉ cong trong một lúc, Vệ Thanh Phong lấy tay xoa xoa khóe miệng nhiễm đỏ, đứng thẳng dậy.

Lý Thanh vẫn đứng chắp tay sau lưng, hắn mặc một bộ quần áo màu đen, cứ như một vị thần nơi núi sâu, đứng sừng sững bên vách núi.

Vệ Thanh Phong chậm rãi giơ tay lên, sờ sờ tai mình, khẽ nói: “Ta nghe thấy.”

Lý Thanh: “Nghe thấy gì?”

Vệ Thanh Phong: “Sát ý của ngươi.”

Lý Thanh không nói, môi của hắn cong thành một đường cong quỷ dị, cười như không cười.

“Ngươi nghĩ nhiều rồi.”

Vệ Thanh Phong: “Vậy sao?”

Lý Thanh: “Sao ta lại muốn giết ngươi?”

Vệ Thanh Phong: “Điều này ngươi phải tự hỏi bản thân mình rồi.”

Lý Thanh: “Ngươi biết ta.”

Vệ Thanh Phong khẽ lắc đầu: “Điều này không quan trọng.”

Lý Thanh: “Vậy thì cái gì mới quan trọng?”

Vệ Thanh Phong chậm rãi giương mắt, nhìn gương mặt rõ nét của Lý Thanh, tầm mắt của y dừng lại ở tấm vải bịt mắt kia. Vệ Thanh Phong lẳng lặng nói: “Quan trọng là, ngươi có hiểu rõ chính mình hay không.”

Lý Thanh yên lặng hồi lâu, sau đó lại nói: “Vì sao ngươi lại muốn tẩy trừ kiếm khí trong cơ thể nàng?”

Vệ Thanh Phong: “Có lưu lại cũng vô dụng.”

“Hửm…?” Chân mày Lý Thanh khẽ nhíu, một luồng kiếm khí lại như áp bức mà xuất hiện.

Sắc mặt Vệ Thanh Phong vẫn không đổi: “Nàng không cần những thứ này, thứ kiếm khí này đối với nàng, là họa, không phải là phúc.”
Lý Thanh: “Khí Thái Âm, là ước mơ của biết bao nhiêu người, ngươi cũng không hề hỏi nàng, thì làm sao biết nàng không cần?”

Vệ Thanh Phong: “Không cần hỏi.”

“Cái gì?”
Vệ Thanh Phong: “Có một số việc, ta không muốn hỏi, cũng không cần hỏi.”

Lời nói bình thản của y lại như hàm chứa ý gì đó. Trong lòng Lý Thanh không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, hắn giơ tay lên, hai ngón tay hóa thành một thanh kiếm vô hình, đặt ngay cổ họng Vệ Thanh Phong.

“Ta nương tay….” Giọng Lý Thanh trầm đến không thể trầm hơn nữa “Là vì nể phục kiếm cốt* của ngươi….”

(*cốt trong cốt cách, phẩm chất)

Vệ Thanh Phong vẫn không lui nửa bước, cứ đứng đó mặc cho mũi kiếm chỉ vào họng mình.

“Nếu ngươi vẫn cứ trả lời không đúng trọng điểm, đừng trách Thái Âm nhuốm máu.”

“Ồ?” Cổ họng Vệ Thanh Phong bị mũi kiếm lướt qua, rỉ chút máu. Y nhìn Lý Thanh, bình tĩnh nói: “Vậy ban đầu ngươi tặng nàng kiếm khí, là muốn nàng nhuốm máu của ai?”

…..

Yên lặng.

Vẫn là yên lặng.

Qua một lúc sau, Lý Thanh vẫn không nói.

Vệ Thanh Phong giương mắt nhìn hắn, phát hiện hắn đang ngơ ngác đứng tại chỗ.

“Là ta….” Chẳng biết từ lúc nào, gió mạnh xung quanh đã tiêu tán, Lý Thanh lẩm bẩm: “Là ta đã cho nàng kiếm khí đó….Là ta ư?” Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Vệ Thanh Phong.

“Làm sao ngươi biết người tặng kiếm khí cho nàng là ta?”
Vệ Thanh Phong: “Không phải ngươi thì còn là ai nữa.”

Lý Thanh chợt nhớ đến lời của Hạ Hàm Chi.

Có người khác tặng kiếm khí Thái Âm cho nàng… Ngươi tin à?


“Thật sự là ta…”

Vệ Thanh Phong nhìn Lý Thanh vẫn đang lẩm bẩm, chậm rãi xoay người, chuẩn bị rời đi. Lý Thanh phát hiện, lập tức đứng chắn trước mặt Vệ Thanh Phong.

“Nàng là ai?”
Vệ Thanh Phong không nói.

Giọng Lý Thanh trở nên tàn bạo, gằn từng chữ: “Ta hỏi ngươi, nàng là ai?”

Vệ Thanh Phong: “Tránh ra.”

Lý Thanh giận tím mặt: “Ngươi thật to…“

“Lý Thanh.” Vệ Thanh Phong giơ một tay lên, khẽ đặt lên vai Lý Thanh, Lý Thanh lập tức cứng đờ.

“Đừng làm loạn.”

Một câu nói, tất cả đều kết thúc.

Chẳng biết vì sao, cơn giận của Lý Thanh lại biến mất một cách khó hiểu như thế.

“Ngươi đã đi con đường của mình, vậy thì hãy thuận theo thiên mệnh đi. Những chuyện trước kia, nếu đã nhập vào kiếp số, thì cũng đừng lưu luyến nữa.”

“Kiếp số….”

Giọng nói Vệ Thanh Phong trầm thấp, chậm rãi, tựa như một trưởng bối lạnh lùng lại thâm trầm, nhưng nếu nghe kĩ, trong giọng nói kia lại có một phần tình nghĩa khó có thể nhận ra.

“Hạ Thu xuất thân chính thống, nay lại chính là kì tài kiếm thuật đệ nhất, nếu hai người hỗ trợ lẫn nhau, kiếm đạo sẽ ngày càng được nâng cao, đừng dây dưa những chuyện trước đây nữa.” Vệ Thanh Phong ngừng một lúc rồi khẽ nói: “Hãy buông tha cho nàng đi….”

Câu nói vừa dứt, gương mặt Lý Thanh lại càng trắng hơn mặt Vệ Thanh Phong mấy phần.

“Ta chỉ muốn biết trước kia đã xảy ra chuyện gì…”

Vệ Thanh Phong: “Chỉ là một câu chuyện xưa rất bình thường mà thôi.”

“Câu chuyện ấy có gì?”

Vệ Thanh Phong cười nhạt, khẽ nói: “Có non có nước, còn có hai kẻ ngốc.”

Đôi môi Lý Thanh khẽ run: “Còn gì nữa?”

Vệ Thanh Phong nhìn người trước mặt, khẽ nói: “Chỉ có thế thôi.”

Lý Thanh đứng đó sững sờ.

Vệ Thanh Phong vỗ vỗ vai Lý Thanh, sải chân bước qua.

Lý Thanh xoay người, do dự nói: “Thương thế của ngươi…”

Vệ Thanh Phong: “Không sao.”

Rời khỏi sân, Vệ Thanh Phong đi xuống núi.

Nửa đường, y giơ tay vuốt vuốt ngực, cảm thấy luồng khí mạnh mẽ trong cơ thể vẫn chưa tiêu tán.

“Thật đúng là xưa không bằng nay….”

Vệ Thanh Phong hít thật sâu, ngẩng đầu nhìn trời.

Chân trời là một màu xanh xám, có cảm giác đè nén.

Vệ Thanh Phong nhìn bầu trời như thế, nhất thời cũng cảm thấy hoảng hốt. Y nhớ lại những chuyện trước kia, phát hiện những điều mình nói, đúng là không hề sai.

Non, nước, và hai kẻ ngốc. Ngoài những điều đó ra, không còn gì khác.

Hồi lâu sau, Vệ Thanh Phong chậm rãi thở dài, bất đắc dĩ cười một tiếng.

“Đúng là một câu chuyện xưa rất bình thường….”

Trong sân, Lý Thanh vẫn đứng ngơ ngác ở đó một lúc lâu, hắn kéo tấm vải trên mắt xuống, nhắm hai mắt, khẽ vuốt ve tấm vải ấy.

Gió quanh quẩn bay quanh hắn, dịu nhẹ thổi lướt qua gương mặt hắn.

Hôm đó, mây mù phiêu đãng, sông núi vang vọng, những cánh hoa Vân Đào bay đầy trời…

Tựa như cả trời đất đều đang an ủi cho kiếm linh đang hoang mang này.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 66
Hai ngày sau đó, Lý Thanh cứ như đã biến mất vậy, không thể tìm được tung tích.

Mới đầu Tiểu Xuân còn lén lút đi ngang qua căn viện ấy, sau đó nàng chuyển thành nghênh ngang đi qua đi lại trước cửa, vậy mà bên trong không hề có chút động tĩnh gì.

Nhớ tới thái độ của Lý Thanh hôm đó, Tiểu Xuân vẫn hơi lo lắng cho hắn, thế nhưng hai ngày nay phải lo việc tổ chức đại hội luận kiếm khiến nàng bận đến chân không chạm đất, cũng không còn tâm trí đâu mà lo cho Lý Thanh.

“… Cái đám môn phái này!” Vương Thành kéo tay áo, vừa cầm giỏ vừa oán trách “Cả đám giàu nứt vách, thế mà đến tham gia đại hội luận kiếm chẳng thèm mang theo tí lương khô nào!”

Trong giỏ là một đống bánh màn thầu trắng bóc, Tiểu Xuân đi đến nhìn một cái, đau lòng nói: “Tốn hết bao nhiêu tiền của chúng ta, cuối cùng đều vào bụng bọn họ, thật là… Aizz!”


Huynh đệ Vương Thành cũng rất đau lòng, Tiểu Xuân thừa dịp hai người họ không chú ý, lén cầm một cái bánh bao, nhét vào trong tay áo.

“Chúng ta đưa cái này tới đó đi thôi, đại sư huynh vẫn đang chờ đấy, chậm trễ chút xíu không khéo bọn người bang Long Kiếm ăn ta luôn ấy.”

Tiểu Xuân vẫy vẫy tay: “Đi đi đi đi.”

Sau khi huynh đệ Vương Thành đi, Tiểu Xuân ngồi một mình trong bếp, nàng ngồi xuống một băng ghế nhỏ, sau đó lấy cái bánh màn thầu ra ngửi ngửi.

“Hê hê, thơm quá….”

Tiểu Xuân nhìn cái bánh màn thầu trắng bóc, nàng chia làm đôi, dùng một miếng vải gói kĩ, sau đó hít sâu, há miệng thật lớn, cắn lên nửa cái bánh màn thầu còn lại.

“Cô đang làm gì đó?”
“Hửm…!?”

Tiểu Xuân hết hồn, suýt nữa thì nghẹn chết. Miệng nàng đầy bánh màn thầu, quay đầu lại, thấy Hạ Hàm Chi đang cười ha ha đứng sau lưng nàng.

“Ưm… ưm ưm…!?”

Hạ Hàm Chi phất phất tay: “Từ từ, ăn xong rồi hãy nói.”

Tiểu Xuân bị nghẹn miếng màn thầu, không thể nuốt xuống, khó chịu muốn chết, nàng lật tung cả phòng bếp cũng không tìm được hớp nước nào. Khi Tiểu Xuân cảm thấy mình sắp nghẹn chết đến nơi, Hạ Hàm Chi mới đi đến sau lưng nàng, bàn tay đặt lên lưng nàng, khẽ vuốt một cái.

Tiểu Xuân lập tức nuốt trôi.

Nàng quay đầu, trợn mắt nhìn Hạ Hàm Chi: “Nội công còn có thể dùng làm thế à?”

Hạ Hàm Chi: “Cần thì dùng thôi.”

Tiểu Xuân hắng giọng một cái, nói: “Huynh tới đây làm gì, không cần trấn giữ đại hội luận kiếm à?”

Hạ Hàm Chi nghiêng mặt: “Vệ Thanh Phong không có ở đó, cô cũng không, ngay cả Lý Thanh cũng không biết đã chạy đi đâu mất rồi, ta ở đó một mình thì có ích gì chứ, để bọn họ tự chơi đi.”

Tiểu Xuân: “….”

Hạ Hàm Chi đi tới đi lui trong phòng bếp, con mắt của Tiểu Xuân luôn theo sát y, về sau Hạ Hàm Chi không chịu nổi nữa, quay đầu nhìn thẳng nàng.

“Gì vậy?”

Tiểu Xuân bĩu môi, ấp úng nói: “Người… người đâu rồi?”

Hạ Hàm Chi hiểu rõ, nhướn mày: “Ai chứ?”

“….” Tiểu Xuân khinh bỉ nhìn Hạ Hàm Chi “Bớt nói nhảm, nói mau lên.”

Hạ Hàm Chi thoải mái tựa lên bếp lò, nói: “Bảo ta nói? Cô nói trước đi.”

Tiểu Xuân: “Ta nói cái gì cơ?”

Hạ Hàm Chi: “Cô làm gì hắn?”

Tiểu Xuân kinh hãi: “Gì!? Ta làm gì hắn chứ?”

Hạ Hàm Chi: “Có phải cô và Vệ Thanh Phong thông đồng làm bậy, cùng nhau bắt nạt hắn không hả?”

Tiểu Xuân: “Nói bậy bạ! Là hắn bắt nạt bọn ta được chưa hả?!”

Hạ Hàm Chi kinh ngạc, nói: “Ơ? Hắn bắt nạt các người cái gì chứ?”

“Hừm…” Tiểu Xuân hơi nhớ lại, đáp: “Tự nhiên lại đến nói xiên nói xỏ, còn ăn nói lỗ mãng với đại sư huynh nữa.”

Hạ Hàm Chi hừ cười, nói: “Hắn sao dám ăn nói lỗ mãng với Vệ Thanh Phong chứ.”

Tiểu Xuân: “Sao lại không dám, hắn cũng đâu có nhớ chuyện trước kia chứ.”

Hạ Hàm Chi nheo mắt nhìn Tiểu Xuân, nói: “Bất kể có nhớ hay không, hắn cũng không dám, cô tin không?”

Tiểu Xuân cười ha ha, nói: “Hạ Hàm Chi, hôm đó hắn đứng trước mặt ta, muốn tấn công đại sư huynh! Huynh nói xem ta tin hay không tin?”

Hạ Hàm Chi: “Cô nhìn thấy đọan cuối à?”

Tiểu Xuân: “Không cần thiết.”

Hạ Hàm Chi cười nhạt: “Lần sau nhớ nhìn cho hết nhé.”

Tiểu Xuân hứ một tiếng: “Khó hiểu.”

“Ta nói rồi, bất kể cô nghĩ thế nào…” Hạ Hàm Chi nhìn Tiểu Xuân, nói “Hắn vẫn luôn là Lý Thanh.”

Tiểu Xuân yên lặng một lúc, không nói gì, sau đó cúi đầu nhét nửa cái bánh màn thầu vào trong giỏ, nhét thêm dưa muối, sau đó cầm giỏ bỏ đi.

“Cô muốn đi đâu?”

Tiểu Xuân: “Không cần huynh quan tâm.”
Hạ Hàm Chi tiến lên hai bước, đi sau lưng Tiểu Xuân.

“Đi cùng đi.”

Tiểu Xuân chợt dừng chân, quay đầu nhìn Hạ Hàm Chi. Vẻ mặt của nàng vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến Hạ Hàm Chi hơi sợ.

“Huynh đừng đi theo ta.”

Hạ Hàm Chi: “Tại sao?”

Tiểu Xuân: “Nếu có chuyện gì ta sẽ trở lại tìm huynh, nhưng huynh đừng theo ta.”

Hạ Hàm Chi rũ mắt nhìn nàng, sau đó gật đầu khẽ nói: “Được, ta không đi theo cô.”

Tiểu Xuân ừm: “Ta tin huynh.”

Nàng xoay người rời đi, đi một khoảng không xa, Hạ Hàm Chi đã thấy Tiểu Xuân quay đầu lại.

“Nếu huynh rảnh rỗi, có thể đi tìm bọn Ngô Sinh, họ….” Tiểu Xuân mấy máy môi, lại nói “Họ đều rất nhớ huynh.”

Nói rồi, nàng xách giỏ bỏ đi để lại mình Hạ Hàm Chi hơi sững sờ đứng ngay cửa phòng bếp.

“Tin ta, nhớ ta…” Hạ Hàm Chi thầm nói, đôi mắt lạnh băng như chứa đựng rất nhiều điều, lại như chẳng hề có gì cả.

Hồi lâu sau, y bỗng cười khẽ, mày giãn ra, lẩm bẩm: “Ngô Sinh, ồ, cái tên nói lắp kia… Y đâu rồi nhỉ?”

……..

Tiểu Xuân xách giỏ, băng qua đám người rồi đi xuống núi.

Bước chân nàng nhẹ nhàng, cả quãng đường đều rất thoải mái.

Đường xuống núi nàng đã đi rất nhiều lần, theo thói quen đi đến chân núi. Trước đây mỗi lần xuống núi, nàng đều tốn khoảng thời gian gần nửa ngày, mà nhờ có công lực, thể lực nàng cũng càng tốt lên, từ Kiếm Các xuống đến chân núi, nàng chỉ đi mất nửa canh giờ.

Xuống núi, bước chân của Tiểu Xuân vẫn chưa hề dừng, mặt không đỏ hơi thở không gấp đi vào rừng cây. Trên mặt đất trong rừng tràn đầy lá rụng, mỗi bước chân đều hơi lõm xuống.

Tiểu Xuân đi quanh quẩn trong rừng, cuối cùng đi đến một khoảng đất trống bằng phẳng.

Trên đất trống có một ngôi nhà gỗ nhỏ, mặc dù không có người ở nhưng vẫn được quét dọn sạch sẽ.

Tiểu Xuân cầm giỏ đi ra sau nhà.

Ở đó có hai phần mộ nhỏ.

Hai phần mộ nằm không gần cũng không xa, đều ở phía sau ngôi nhà gỗ. Phần mộ đều được xây đơn giản, không có bia, chỉ có hai tấm gỗ được gọt dũa cẩn thận, trên đó không ghi tên mà chỉ có vài hình vẽ.

Trên tấm gỗ được đặt gần nhà gỗ hơn có vẽ thác nước và núi non, còn có một ngôi nhà nhỏ, còn tấm gỗ được đặt xa hơn lại vẽ một thanh kiếm mảnh, còn có mấy đóa hoa mai.

Nơi này yên tĩnh cực kì, thỉnh thoảng gió thổi qua tán lá, phát ra tiếng xào xạc.

Trong trời đất lặng yên, hai phần mộ vốn khác biệt, lại như có gì đó đồng điệu, cứ như người bên dưới hai phần mộ này, đều không phải là chết đi mà chỉ là chìm vào một giấc ngủ sâu mà thôi.

“Ông, Mai Như, ta lại đến rồi.”

Tiểu Xuân để giỏ xuống, thu dọn đá vụn và cỏ dại gần phần mộ.

Thật ra nơi này đã rất sạch sẽ rồi, nhưng Tiểu Xuân vẫn cẩn thận quét dọn hồi lâu, nàng vừa quét dọn vừa nói: “Gần đây ta đến đây hơi nhiều, nhưng cũng không thể trách ta, tên Hạ Hàm Chi kia không biết bị bệnh gì, lại đòi cử hành đại hội luận kiếm ở Kiếm Các. Bây giờ cả tòa núi đều bị người khác chiếm mất, ta không có nơi nào để ngồi thừ người, nên đành phải đến đây.”

Tiểu Xuân thu dọn xong xuôi, lấy bánh màn thầu và dưa muối trong giỏ ra, đặt trước phần mộ.

“Này, mời hai người ăn.”

Nàng làm xong, thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ tay nói: “Ông, Mai Như, A Thanh về rồi.”

“Ông ơi, lâu lắm rồi ông không thấy hắn, nhất định rất nhớ hắn có phải không?”

“Đáng tiếc cháu không thể đưa hắn đến đây.”

“Ông không biết đâu, giờ mọi người đều gọi hắn là Thái Âm Kiếm Tôn đấy.” Tiểu Xuân nói nhỏ với phần mộ “Đi đến đâu cũng có một đám người đi theo, à, còn có một nha hoàn theo hầu.”

“…..”

Gió thổi qua cuốn theo vài chiếc lá khô. Tiểu Xuân đưa tay kéo mấy cái lá khô xuống.

“Mai Như, bây giờ hắn uy phong lắm, không biết tỷ thì sao.”

“Nhưng ta vẫn cảm thấy tỷ mạnh hơn hắn nhiều, không biết vì sao, bây giờ nhìn thấy hắn, ta lại vẫn cảm thấy hắn rất ngốc.”

“….”

Núi non yên tĩnh, chỉ có tiếng nói chuyện của một cô gái nhỏ. Một lúc lâu sau, nàng hơi mệt, đặt mông ngồi xuống chỗ giữa của hai phần mộ.

“Thật vừa vặn…” Tiểu Xuân tựa vào trên nhà gỗ, ngẩng đầu nhìn trời, khẽ nói. Nếu như gió có thể nói, nhất định sẽ nói cho nàng biết, lời này nàng đã nói rất nhiều lần rồi.

Hầu như mỗi lần tới đây, Tiểu Xuân cũng sẽ cảm thán một chút, rằng vị trí nàng đào phần mộ là chính xác đến cỡ nào.

Chính xác đến mức có thể có một chỗ cho nàng ở giữa.

Những năm tháng trong núi đều trôi qua rất nhanh. Tiểu Xuân thầm nghĩ, thời gian hai năm, dường như chỉ trôi qua trong chớp mắt.

“Qua thêm mấy chục năm nữa, khi ta chết, sẽ bảo Tiểu Vũ giúp ta được chôn ở đây. Đến lúc đó, chúng ta sẽ làm bạn, nhất định sẽ không buồn chán….”

Hai năm trước, gần như cùng lúc Lý Thanh thức tỉnh, ông lão cũng không thể chống chọi được nữa. Chuyện đầu tiên khi Tiểu Xuân trở về chính là đón ông lão đến Kiếm Các để dễ bề chăm sóc, nhưng làm thế nào ông cũng không đồng ý.

Tiểu Xuân không còn cách nào, đành ở lại dưới chân núi chăm nom ông lão.

Thế nhưng, không lâu sau, ông cũng đi rồi.

Khi ông lão hấp hối, ý thức hỗn loạn không rõ, ông kéo tay Tiểu Xuân, luôn miệng gọi A Thanh. Khi đó, ông lão đã gầy đến chỉ còn da bọc xương, Tiểu Xuân khẽ ôm lấy ông, đồng ý với ông mọi chuyện.

Ông lão đã chết trong lòng nàng.

Khi chết, vẻ mặt ông lão cũng không quá bình thản, Tiểu Xuân nghĩ thầm, cho dù ý thức của ông không rõ, nhưng vẫn hiểu được người đáp lời ông không phải là A Thanh của ông, dù sao, ông lão cũng đã chăm sóc hắn gần sáu mươi năm rồi.

Nếu như Tiểu Xuân có thể chọn một khoảnh khắc khiến nàng hận Lý Thanh nhất, có lẽ chính là lúc đó.

Ban đầu khi nàng quen biết Lý Thanh, cũng chính là vì ông lão. Nàng giúp hắn, là bởi vì nàng nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của hắn khi lo cho ông lão, nàng cảm thấy tên ngốc nghếch này là một người tốt.

Mỗi lần Tiểu Xuân nhớ đến dáng vẻ khi qua đời của ông lão, nàng đều không thể chịu được.

Sáu mươi năm…
Đó là cả đời.

Ông thật là, sao lại nhẫn tâm để hắn rời đi như thế.

Mà Mai Như…

Có lẽ vào khoảng một năm trước, vào một đêm trăng tròn, Tiểu Xuân luyện kiếm xong chuẩn bị nghỉ ngơi, bỗng phát hiện có điều gì đó không ổn.

Nàng ra khỏi phòng lần nữa, lại nhìn thấy Mai Như.

Đó là nàng ấy mà cũng không phải là nàng ấy.

Mai Như chỉ là một cái bóng trong suốt, phát ra chút ánh sáng, ánh sáng rất yếu ớt, trong đêm đen, hình bóng Mai Như như ẩn như hiện.

Trông nàng ấy cứ như vừa mới ngủ dậy, mặc một bộ áo lót dài màu trắng. Nàng ấy yếu ớt đến mức không thể thấy rõ mặt, cứ như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến nàng ấy bị bay đi.

Tiểu Xuân nói với nàng: “Tỷ gầy quá.”

Mai Như không nói gì.

Nàng vẫn nhìn Tiểu Xuân.

Vẫn luôn nhìn.

Cuối cùng, chẳng biết vì sao, Tiểu Xuân lại như hiểu được ý nàng ấy, nàng lắc đầu, nói với Mai Như.

“Không, ta không hận tỷ.”

Bóng dáng Mai Như rốt cuộc cũng tiêu tán.

Tựa như đã giải quyết xong tất cả mọi chuyện.

Khoảnh khắc ấy, mặc dù cách xa ngàn dặm, nhưng Tiểu Xuân biết, Mai Như đã không còn trên đời này nữa.

Nàng làm cho Mai Như một phần mộ bên cạnh phần mộ của ông lão. Bên người nàng không có vật gì của Mai Như, cuối cùng, nàng vào trong núi, hái vài quả mơ, lấy cả mấy cây củ cải muối mà Ngô Sinh làm, chôn chung vào trong mộ.

Sau đó nữa, nàng thường xuyên lén xuống núi, đến thăm họ. Nàng cảm thấy phong thủy nơi này không tệ, chừa riêng cho mình một chỗ trống, nghĩ rằng nếu sau này chết đi, cũng muốn chôn ở nơi này.

…..

Ngồi một lúc, Tiểu Xuân dần dần ngủ thiếp đi.

Khi nàng ngủ say, từ sau nhà có một người chậm rãi đi ra.

Người đó mặc áo đen, mắt buộc vải màu xám, là Lý Thanh.

Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Tiểu Xuân, cúi đầu.

Ngươi đã đi con đường của mình, vậy thì hãy thuận theo thiên mệnh đi. Những chuyện trước kia, dù là kiếp số, thì cũng đừng lưu luyến nữa.


“Kiếp số….”

Hắn chậm rãi giơ tay, mò mẫm về phía trước, từ từ chạm vào trán thiếu nữ.

Mấy hôm trước, người kia cũng đã chạm vào nàng như thế.

Lý Thanh ngồi xổm trên đất, lẩm bẩm tự hỏi.

“Nàng là kiếp số của ta sao….”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 67
Gió cứ thổi, người thì vẫn cứ chìm vào giấc ngủ.

Gió vẫn chưa ngừng nhưng người đã tỉnh giấc.

Tiểu Xuân mở mắt nhìn chằm chằm người trước mặt, mơ mơ màng màng chẳng phân biệt được mình đang tỉnh hay mơ. Nàng há miệng, nhưng vì ngủ quá lâu, cổ họng hơi khô khốc nên nói không thành tiếng.

Tiểu Xuân gãi gãi mặt mình.


Người trước mắt cứ như một tảng đá, mặt vẫn hướng về phía nàng, nhưng không hề động đậy.

Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc, vươn tay gãi gãi lên mặt Lý Thanh.

Lý Thanh: “….”

Gãi một lúc, Tiểu Xuân mới nhận ra, đây là người thật.

“Khụ! Khụ khụ… khụ!” Lúc này Tiểu Xuân mới bừng tỉnh, vội ngồi thẳng người.

“Huynh….” Tiểu Xuân hé miệng, nói: “Sao huynh lại ở đây?”

Lý Thanh: “Đây là đâu?”

Tiểu Xuân hơi khựng lại, nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Đây là nhà cũ của ta.”

Giọng nói của Lý Thanh thật trầm ấm, có chút dịu dàng khó hiểu.

“Đây là nhà cũ của nàng?”

Tiểu Xuân khẽ ừm một tiếng.

Lý Thanh: “Vậy trong nhà nàng có ai?”

“Hả?”

Tiểu Xuân lúc này đã tỉnh táo lại khoảng bảy tám phần, nàng cũng nhận ra có lẽ Lý Thanh đã nghe được mấy lời nàng tự nói. Tiểu Xuân nhìn chằm chằm gương mặt Lý Thanh, trong lòng thì căng thẳng chết đi được.

“Vì sao không nói gì?”

Tiểu Xuân lắp bắp: “Ta không muốn nói.”

Lý Thanh: “Vì sao lại nhìn ta như thế?”

Tiểu Xuân giương mắt nhìn: “Ai nhìn huynh, ta mà thèm nhìn huynh à.”

“Ha.” Lý Thanh bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, hắn vươn tay, vô cùng chính xác cầm lấy cổ tay Tiểu Xuân. Tiểu Xuân co người, muốn chạy trốn.
“Làm gì vậy làm gì vậy!? Ta không có nhìn huynh! Huynh buông tay ra!”

Thật ra thì Lý Thanh chẳng hề dùng sức, Tiểu Xuân không hề cảm thấy đau chút nào, nhưng nàng vẫn liều mạng giãy dụa, bởi vì khi bàn tay dày rộng của Lý Thanh cầm lấy tay nàng, lòng nàng cứ hệt như là bánh bao được bán trên chợ phiên mà nàng vốn rất yêu thích, đều co rúm cả lại.

Vẻ mặt Lý Thanh lại rất ung dung, tay hắn không hề nới lỏng, ngược lại, kéo Tiểu Xuân lại gần mình hơn một chút.

“Nàng bắt nạt người không thể nhìn thấy như ta.”

Tiểu Xuân lập tức không ngọ nguậy nữa, nàng phủi đất ngồi thẳng người, trợn mắt nhìn Lý Thanh, nói nghiêm túc: “Gì?!”

Hiển nhiên Lý Thanh không ngờ Tiểu Xuân lại phản ứng dữ dội như vậy, cũng lập tức khựng lại.

Tiểu Xuân lập tức bắt lấy thời cơ rút tay ra, Lý Thanh cảm giác được, lại muốn vươn tay kéo tay nàng, móng vuốt của Tiểu Xuân đã lập tức chộp lấy tay áo hắn.

“Có ý gì, không thể nhìn thấy là sao, bây giờ huynh vẫn chưa thể nhìn được à!?”

Lý Thanh: “Nàng sao vậy?”

Tiểu Xuân trừng mắt: “Ta đang hỏi huynh!”

Lý Thanh bị nàng làm cho sợ hết hồn, nói: “Không nhìn thấy gì cả.”

Tiểu Xuân hít sâu “Nguyên thần của huynh đã hồi phục, sao lại không nhìn thấy hả!?”

Lý Thanh khẽ nói: “Ta cũng không biết.”
Tiểu Xuân đứng bật dậy, cáu kỉnh nói: “Cái tên Hạ Hàm Chi lừa gạt kia!”

“…” Lý Thanh không rõ nguyên do, hắn cũng đứng lên theo Tiểu Xuân, yên lặng đứng bên cạnh.

Tiểu Xuân ngẩng đầu, nói với Lý Thanh: “Bây giờ nguyên thần của huynh đã khôi phục rồi?”

Lý Thanh: “Ừ.”

Tiểu Xuân: “Vậy tại sao vẫn không nhìn thấy?”

Lý Thanh: “Ta không biết.”

Tiểu Xuân híp mắt: “Sao huynh chẳng biết cái gì vậy hả?”

Lý Thanh không nói gì.

Tiểu Xuân phất phất tay nói: “Ta không nói với huynh nữa, ta muốn đi về.” Nàng phải tìm Hạ Hàm Chi nói chuyện rõ ràng.

“Nhà cũ của nàng gồm có những ai?”

Tiểu Xuân đi được hai bước thì Lý Thanh đi đằng sau khẽ lên tiếng hỏi nàng. Tiểu Xuân dừng chân, nói: “Không ai cả.”

Lý Thanh: “Hai người kia, là người nhà của nàng sao?”

Tiểu Xuân nghiêng đầu, suy nghĩ thật cẩn thận, sau dó nói:

“Phải.”

“Còn ta?”

Tiểu Xuân: “….”

Hai chữ đơn giản này khiến chân Tiểu Xuân cứ như giẫm lên bông, suýt nữa là đứng không vững.

“Huynh, huynh cái gì cơ?”

Tiểu Xuân quay đầu lại, cảm thấy Lý Thanh đang đứng cách nàng khoảng một bước.

Lý Thanh: “Còn ta, ta có phải người nhà của nàng không?”

Hắn đứng rất gần, cứ như bao phủ cả người Tiểu Xuân, từng câu từng chữ, đều như vây chặt lấy Tiểu Xuân, khiến nàng không khỏi cúi đầu.

“Có quan hệ gì với nàng….”

Chân trời là một màu vàng đục rất nhạt, tựa như màu lá khô rơi rụng vào cuối thu. Lý Thanh đứng trước mặt Tiểu Xuân, hắn cũng cúi đầu, tấm vải dài nhỏ cột trên mắt, cũng khẽ rũ xuống.

“Nàng lo lắng cho ta.”

Tiểu Xuân liếm liếm môi, giọng nói trở nên nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa.

“Ai thèm lo cho huynh….”

Lý Thanh: “Ta cảm giác được.”

Tiểu Xuân cười gượng, nói: “Cảm giác của huynh là giả thôi.”

Lý Thanh nắm lấy vai Tiểu Xuân.

“Vì sao không chịu nhận lại ta?”

Tiểu Xuân hơi run, giương mắt lên.

“Huynh nói cái gì?”

Lý Thanh vươn cái tay còn lại ra sau đầu, gỡ tấm vải trên mắt xuống, ánh mắt Tiểu Xuân nhìn theo tay hắn, mãi đến khi tay hắn ở ngay trước mặt nàng.

“Đây là do nàng làm.”

Tiểu Xuân chợt lắc đầu, quả quyết nói: “Không phải!”

Tay Lý Thanh siết càng chặt.

“Rốt cuộc là vì sao nàng không chịu nhận lại ta?!”

Lý Thanh trở nên nóng nảy, cả sơn cốc đều trở nên tối sầm, gió mây tan tác, lá rơi trên mặt đất cũng bay tán loạn.

Miếng vải được lấy xuống, để lộ cả khuôn mặt của Lý Thanh. Hốc mắt hắn rất sâu, hai mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại, trên trán còn lộ ra dấu ấn hình trăng tròn, theo hơi thở của hắn mà lúc ẩn lúc hiện.

“Đang nói với nàng đó!”

Tiểu Xuân vỗ ngực một cái để mình thuận khí.

“Huynh… huynh bình tĩnh lại đã, huynh cứ như vậy, ta không nói được….”

Lý Thanh thấy Tiểu Xuân đang khó chịu, hắn kiềm hơi thở, âm trầm đứng đó.

Tiểu Xuân hít thở thêm một lúc, thở dài, nói: “Sau này, huynh đấy… tuyệt đối đừng có làm như vậy nữa.”

Lý Thanh không nói gì.

Tiểu Xuân: “May mà lần này là ta, nếu có người khác, chắc sẽ bị huynh làm cho nội thương mất.”

Lý Thanh khẽ cắn răng nói: “Vì sao ta phải đối với người khác như thế chứ?”

Tiểu Xuân: “….”
“Khụ.” Tiểu Xuân cảm thấy không nên nói tiếp chuyện này nữa, nàng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, nói với Lý Thanh: “Ban nãy… mấy lời ta nói ban nãy, huynh nghe được bao nhiêu?”

Lý Thanh: “Nàng cứ nói đi.”

Tiểu Xuân: “….”

Nàng cảm thấy tên ngốc này đã trở nên vô cùng khó lường rồi, đúng là thay da đổi thịt. Từ trước đến nay chỉ có nàng ép hắn phải nói, giờ đây, nàng lại chẳng thể có cơ hội nào để cãi lại mấy lời hắn nói.

“Quả thật trước đây ta có biết huynh.”

Lý Thanh nghe vậy, vội bước lên trước một bước “Nàng…“

Tiểu Xuân giơ tay: “Đợi đã!”

Lý Thanh dừng lại, Tiểu Xuân nói: “Huynh đừng tới đây, cứ đứng ở đó đi, huynh muốn hỏi cái gì, ta sẽ nói hết cho huynh biết.”

Lý Thanh từ từ quay lại chỗ cũ.

Tiểu Xuân cúi đầu, đá đá tảng đá trên mặt đất, nói: “Trước đây… trước đây khi huynh còn sống ở núi Bạc Mang, chúng ta đã quen nhau.”

Nàng ngẩng đầu, phát hiện Lý Thanh không có ý muốn nói, nàng lại nói: “Khi đó, huynh tới nhà ta trộm… ặc, là đến nhà ta mượn thuốc, đột nhiên…“

“Mượn thuốc?”

Tiểu Xuân: “….”

Lý Thanh: “Ta trộm đồ của nàng?”

Tiểu Xuân phẩy phẩy tay nói: “Cũng không nghiêm trọng như vậy, mấy cây cỏ mà thôi.”

Lý Thanh không nói, Tiểu Xuân nhìn thử, thấy Lý Thanh cau mày, vẻ mặt hơi nặng nề.

“Chuyện đó…” Tiểu Xuân thử an ủi hắn “Khi đó huynh chẳng hiểu gì cả, cũng khá ngốc nữa, huynh đừng để tâm.”

Lý Thanh: “…”

“Hơn nữa!” Tiểu Xuân nghĩ một chút, nói: “Những người biết chuyện này còn không đến năm người! Tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài, huynh yên tâm đi!”

Vẻ mặt Lý Thanh càng nặng nề hơn nữa.

Tiểu Xuân lại nói tiếp: “Sau đó chúng ta quen nhau, rồi được đại sư huynh giúp đỡ, đến Kiếm Các tập võ, sau đó lại gặp Hạ Hàm Chi, tiếp sau nữa… huynh khôi phục như bây giờ.”

Lý Thanh yên lặng một lúc, khẽ nói: “Nàng còn có chuyện giấu ta.”

Tiểu Xuân: “….”

Tiểu Xuân hận không thể nói thẳng ra luôn cho rồi, nàng tự nhủ tên này sao mà phiền thế.

Trước đây vẫn luôn mong sao hắn sẽ hiểu chuyện một chút mà hắn lại chẳng biết gì. Bây giờ nàng cứ lạy trời lạy đất hi vọng Lý Thanh ngốc một chút thì hắn lại thông minh chết đi được.

“Nhưng cũng không sao.”

“Hả?”

Lý Thanh đi lên một bước, Tiểu Xuân không kịp lui về sau, đã bị hắn kéo lại.

“Nàng chịu nhận lại ta là tốt rồi.”

Tiểu Xuân nhìn hắn nói: “Ta có nhận hay không thì thế nào chứ?”

Lý Thanh cúi đầu nhìn nàng.

Tiểu Xuân nhìn đường nét gương mặt sắc nét của hắn, khẽ nói: “A Thanh, huynh đi đi.”

Lý Thanh hơi nhúc nhích, vẻ mặt hoang mang.

“Huynh đã đi con đường của mình.” Tiểu Xuân nhẹ nhàng nói: “Đây mới là con đường mà huynh nên đi, giống như Mai Như vậy. Trước đây ta vốn không hiểu nổi, thật ra thì bây giờ ta cũng không hiểu rõ lắm…” Tiểu Xuân cảm thấy lời nói của mình không được mạch lạc lắm “Thế nhưng, họ nói rất đúng, đây là thiên mệnh của huynh. Còn về phần ta…” Tiểu Xuân dừng một chút, nói tiếp: “Huynh chỉ quên vài chuyện mà thôi, chỉ là không cam lòng mà thôi. Bây giờ huynh có biết, thì… thì….”
Nàng oai phong lẫm liệt nói được bấy nhiêu, nhưng lại không cách nào nói tiếp được nữa.

“Thì thế nào?”

Tiểu Xuân nhìn về phía Lý Thanh, gương mặt hắn có vẻ lo lắng không nói nên lời.

Tiểu Xuân cắn răng, hất tay Lý Thanh ra.

“Thì cứ quên đi vậy.”

Cánh tay bị hất ra của Lý Thanh hơi khựng lại trong không trung, hắn cười khẽ, trong tiếng cười như chứa chút khổ sở.

“Quên đi…” Lý Thanh quay lưng, thản nhiên nói “Vốn dĩ ta cũng chẳng nhớ được gì.”

Tiểu Xuân nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy thân hình cao lớn ấy lộ ra vẻ hiu quạnh. Lòng Tiểu Xuân chua xót, nàng thầm tự cho mình một cái tát, tự bảo mình phải nhẫn nhịn.

Hắn đã đi con đường chính xác.

Hắn đã làm vô cùng chính xác.

Tiểu Xuân khẽ cắn răng, quay đầu bước đi. Nàng đi vài bước, lại quay đầu nhìn về sau, Lý Thanh đưa lưng về phía nàng, ngồi cạnh giếng.

Tiểu Xuân rời đi.

Nàng men theo rừng cây để trở về.

Khoảng cách bước chân càng lúc càng nhỏ, tốc độ cũng càng lúc càng chậm. Quãng đường bình thường chỉ đi nửa canh giờ, lại khiến nàng tốn không ít sức.

Khi đi đến giữa sườn núi, trời đã tối. Tiểu Xuân đứng trên đường núi, ngẩng đầu nhìn trời.

Đêm nay trời không sao, chỉ có một vầng trăng sáng treo phía chân trời.

Sáng rõ, mà cũng lạnh lẽo.

Không biết vì sao, Tiểu Xuân nhìn một lúc lại nhớ đến Lý Thanh.

Hắn giống như vầng trăng sáng này vậy.

Yên lặng, cô độc, cao cao tại thượng.

Ánh trăng vẫn cùng Tiểu Xuân đi suốt đoạn đường, cứ như đang trò chuyện cùng nàng vậy, như đang hỏi nàng, liệu có còn nhớ ánh trăng vẫn luôn soi rọi khi hai người bên nhau.

….

Lý Thanh ngồi đó rất lâu, tay hắn vẫn cầm chặt mảnh vải kia, nắm thật chặt.

Cho đến khi sau lưng hắn truyền đến tiếng xào xạc.

Đêm đen, khi Tiểu Xuân chui ra khỏi rừng cây, suýt nữa thì mắc phải một cành cây.

“Ôi ôi ôi!” Nàng chạy mấy bước, đến bên cạnh Lý Thanh.

“Suýt nữa thì ngã rồi…”

Lý Thanh ngoảnh đầu, trong đêm, gò má của hắn càng có vẻ kiên cố cường tráng.

Lý Thanh ngậm chặt miệng, không nói tiếng nào.

Tiểu Xuân phủi phủi quần áo, ngồi xuống cạnh hắn.

“Sao huynh vẫn chưa đi?”

Lý Thanh không nói.

Tiểu Xuân: “Ta đoán huynh vẫn chưa đi.”

“Vì sao trở lại?”

“Hả?”

Lý Thanh ngồi rất gần Tiểu Xuân, khi hắn nói chuyện, Tiểu Xuân thậm chí có thể cảm giác được ngực hắn khẽ rung động.

Lý Thanh: “Nếu đã đi, sao còn trở về?”

Tiểu Xuân: “Đây cũng không phải địa bàn của huynh, sao ta không được trở lại chứ?”

Nàng vẫn cứ trả lời không đúng trọng tâm câu hỏi như thế, Lý Thanh không muốn bị làm phiền, không nói thêm gì nữa.

Tiểu Xuân: “Ta lo cho huynh.”

Lý Thanh hơi nhúc nhích.

Tiểu Xuân đặt cằm lên đầu gối, khẽ nói: “Hạ Hàm Chi bảo với ta, huynh vẫn giống như trước, ta vốn còn không tin, giờ thì lại tin mấy phần rồi.” Nàng liếc nhìn Lý Thanh.

“Mắt huynh cũng chẳng còn hi vọng gì như lúc trước ấy.”

“….”

Tiểu Xuân: “Ta không đùa đâu, huynh vẫn nên nghe lời của Hạ Hàm Chi và đại sư huynh đi, họ hiểu rõ hơn, hơn nữa cũng là vì tốt cho huynh, về phần…“

“Tại sao phải thế?”

“?”

Tiểu Xuân quay đầu nhìn sang, thấy Lý Thanh nhìn về phía mình, vẻ mặt bình thản.

“Vì sao bọn họ nói thiên mệnh thì chính là thiên mệnh, vì sao bọn họ bảo số kiếp thì chính là số kiếp chứ?

Tiểu Xuân khó hiểu: “Cái gì?”

Lý Thanh giơ tay lên, sờ sờ đầu Tiểu Xuân. Tay của hắn thật sự rất dịu dàng, dịu dàng đến mức Tiểu Xuân chẳng có sức đâu mà phản kháng.

“Người truyền kiếm khí Thái Âm cho nàng, có phải là ta không?”

Tiểu Xuân ngẩn người, cổ nghẹn lại: “A…”

Lý Thanh bỗng nhiên cười cười, Tiểu Xuân nhìn vẻ mặt xa lạ này, hơi hoang mang.

Lý Thanh nói: “Có phải không?”

Tiểu Xuân: “Phải….”

Lý Thanh gật gật đầu.

Tiểu Xuân cũng liếc liếc mắt nhìn hắn.

“Vậy khi trước nàng từng nói, người truyền kiếm khí Thái Âm cho nàng rất thích nàng, tức là đang nói ta rồi.”

Tiểu Xuân: “….”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 68
“Vậy khi trước nàng từng nói, người truyền kiếm khí Thái Âm cho nàng rất thích nàng, tức là đang nói ta rồi.”

Tiểu Xuân cứng đờ tại chỗ, nàng sửng sốt nhìn gương mặt sắc nét của Lý Thanh, môi run lên.

Cuối thu ở núi Bạc Mang cũng khá lạnh, nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy mặt của nàng như hạt dẻ bán ở ngoài chợ, nóng đến sắp nổ tung rồi.

“Vì sao không nói lời nào?” Giọng Lý Thanh trầm thấp nhưng lại rất nhẹ nhàng.

Hơi thở trong lồng ngực của Tiểu Xuân đều nghẹn ngay cổ họng, khó chịu chết đi được.


Tay Lý Thanh lại còn vuốt đầu nàng: “Sao hả? Là lời tự nàng nói mà… quên nhanh vậy à?”

Tiểu Xuân cảm thấy nơi vừa bị Lý Thanh vuốt hơi tê tê, nàng không nhịn được rụt cổ lại, tay Lý Thanh lại vươn ra, ôm chặt cái đầu nhỏ của Tiểu Xuân, kéo về phía mình.

Về sức mạnh thì Tiểu Xuân đời nào đấu lại Lý Thanh, thoáng cái đã bị hắn kéo qua.

Khoảnh khắc Tiểu Xuân dựa vào lòng Lý Thanh, nàng nhắm chặt mắt, cả người cứng đờ như đá, nói một cách tương đối, thân thể rắn chắc của Lý Thanh lúc này vẫn mềm mại hơn nhiều.

Trước đây quần áo của Lý Thanh đều trông cứ như mới được nhặt về từ trong đống rác, lúc này hắn thay da đổi thịt, quần áo trên người đều là đồ đắt tiền, dán trên mặt Tiểu Xuân, trơn nhẵn đến mức khiến Tiểu Xuân suýt bật khóc.

Lý Thanh kéo Tiểu Xuân qua, sờ sờ đầu nàng, sau đó có lẽ cảm thấy xúc cảm hời hợt, lại sờ sờ thêm mấy cái, giọng hắn chậm rãi: “Nàng nhất quyết không chịu nói câu nào à?”

Tiểu Xuân lại còn gật đầu.

“Ha.” Lý Thanh cảm thấy đầu nhỏ của nàng động đậy lên xuống, bật cười.

Hắn cũng không cười thành tiếng, nhưng Tiểu Xuân biết hắn đang cười, lồng ngực Lý Thanh khẽ rung, mặt Tiểu Xuân đang dán chặt trên người Lý Thanh, nàng cảm thấy dường như mình đã nghe được tiếng cười đó của hắn.

“Không nói thì không nói vậy.” Lý Thanh khẽ nói.

Hắn vươn một cánh tay khác, ôm lấy cả người Tiểu Xuân kéo vào lòng mình, Tiểu Xuân cúi đầu, không dám nói lời nào.

Bầu trời đen nhánh, ánh trăng dịu dàng vuốt ve lên hai người đang ngồi dưới tàng cây khô.

Lý Thanh ôm Tiểu Xuân, hắn tựa vào một gốc cây già, dấu ấn trên trán dưới ánh trăng chiếu rọi phát ra ánh sáng màu bạc nhè nhẹ, nếu không nhìn kĩ, chắc chẳng ai chú ý đến một cô gái nhỏ đang nằm trong lòng hắn.

Hắn quá mức cao to mà cô gái nhỏ kia lại được ôm thật sâu thật sâu vào lòng hắn.

Theo cách hình dung của Tiểu Xuân, Lý Thanh ôm nàng cứ như một con gà mái to đặt một quả trứng dưới mông mình ấy.



Tất cả mọi chuyện tối nay đều khiến Tiểu Xuân không thể ứng phó kịp.

Nàng cảm thấy mệt chết đi được, nàng đã nghĩ thật lâu xem có nên trả lời Lý Thanh không, hoặc ít nhất là trả lời như thế nào, nhưng nàng vẫn không thể nghĩ ra.

Cho nên nàng quyết định…

Ngủ.

Tên ngốc kia bây giờ ghê gớm quá… Khoảnh khắc Tiểu Xuân chìm vào giấc ngủ đã nghĩ thế.

….

Cả ngày mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần như thế, Tiểu Xuân chỉ ngủ không đến ba canh giờ, khi nàng tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng.

Khi Tiểu Xuân mở mắt, điều đầu tiên nàng nghĩ đến chính là…

Vì sao nàng vẫn còn nằm trong lòng Lý Thanh?

Tiểu Xuân cẩn thận hít thở đều đặn, sau đó suy nghĩ xem Lý Thanh lúc này có đang ngủ hay không, nàng có thể rời đi mà không đả động đến hắn không?

“Nàng tỉnh rồi à?”

Tiểu Xuân: “….”

Bị bắt gặp, Tiểu Xuân ho khan một tiếng, rục rịch muốn chui khỏi lòng Lý Thanh.

“Tránh ra tránh ra! Ta muốn dậy!”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Trong mắt nàng, chẳng lẽ ta là giường à?”*

(*Tiểu Xuân muốn thức dậy (起床) trong đó có nghĩa là “giường”, nên Lý Thanh mới hỏi như thế.)



“….” Tiểu Xuân bặm môi, nói “Nói không lại huynh, không thèm nghe huynh nói nữa.” Nàng chồm dậy, Lý Thanh cũng không ngăn cản, Tiểu Xuân lập tức đứng lên. Nàng phủi phủi quần áo rồi nhảy mấy cái tại chỗ, thuận miệng nói: “Ta đi đây!”

Lý Thanh: “Đi đâu?”

Tiểu Xuân: “Không mượn huynh xen vào.”

Lý Thanh: “Cùng đi đi.”

Tiểu Xuân: “Ta muốn đi tìm đại sư huynh, huynh muốn đi theo à?”

Lý Thanh yên lặng một lúc, lại nói: “Cùng đi đi.”

Tiểu Xuân: “….”

Lý Thanh đứng lên, chẳng biết từ lúc nào, hắn đã buộc lại miếng vải kia lên mắt. Đôi mắt của hắn lại trở về vẻ bình tĩnh, không thể phân biệt buồn vui như trước.

Trong lòng Tiểu Xuân vẫn hơi chộn rộn, nàng kiên trì nói: “Ta đi tìm đại sư huynh luyện kiếm, huynh theo làm gì. Hạ Hàm Chi còn đang tìm huynh kìa, huynh mau đi qua đó đi.”

Lý Thanh lẳng lặng đứng yên tại chỗ, không nói gì.

Không biết vì sao, Tiểu Xuân nhìn Lý Thanh như thế thì cảm thấy da đầu mình tê dại hẳn.

Sáng sớm, mưa sương trong núi bay lất phất, Tiểu Xuân và Lý Thanh đứng đối diện nhau, có cảm giác vô cùng mất tự nhiên.

Nàng đau đớn nghĩ, vẫn là tên ngốc như trước tốt hơn….

Ít nhất, nàng ở trước mặt hắn sẽ không có cảm giác mất tự nhiên.

“Trước đây dáng vẻ của ta ra sao?”

“!?”

Tiểu Xuân hoảng sợ trợn mắt nhìn Lý Thanh, quát: “Huynh nghe được à!?”

Lý Thanh hơi nghi ngờ, nói: “Nghe cái gì cơ?”

Tiểu Xuân tròn mắt nhìn Lý Thanh từ trên xuống dưới, vẻ mặt tỏ vẻ không tin tưởng.

Lý Thanh không nghe thấy nàng có động tĩnh gì, nói: “Nàng sao vậy?”

Tiểu Xuân lập tức lắc đầu, nói: “Không sao, không sao cả.”

Lý Thanh lại hỏi nàng: “Dáng vẻ của ta trước đây thế nào?”

Tiểu Xuân lẩm bẩm: “Cũng là thế thôi, dáng vẻ gì chứ.”

Lý Thanh: “Trước đây ta rất ngốc à?”

Tiểu Xuân pha trò nói: “Thái Âm Kiếm Tôn có lúc nào ngốc chứ, có ngốc thì cũng chỉ ngốc vẻ ngoài thôi, khác với sự ngốc của người khác.”

Lý Thanh: “….”

“Ta phải đi rồi, nếu không sẽ không kịp luyện kiếm nữa, đại sư huynh sẽ tức giận.” Tiểu Xuân tạm biệt Lý Thanh, lần này Lý Thanh không muốn đi cùng nữa, Tiểu Xuân đi một lúc lại cảm thấy hơi oán giận.

Nàng cảm thấy mình thật đúng là hết thuốc chữa.

Trên đường trở về, Tiểu Xuân tràn đầy sinh lực, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cảm thấy cả người như quá dư thừa sức lực rồi.

Tiểu Xuân từ sau núi trở lại Kiếm Các, một đám mấy đứa bé vừa mới thức dậy không lâu, đang đứng cạnh thùng nước thảo luận sôi nổi về đại hội luận kiếm, Tiểu Xuân vừa đi đến, bọn nó lập tức hưng phấn reo lên: “Sư tỷ Tiểu Xuân!”

“Mới thức dậy à?”

“Dạ!”

Tiểu Xuân vuốt vuốt đầu của một đứa, nói: “Đã ăn gì chưa?”

Mấy đứa bé lắc đầu, Tiểu Xuân cười ha ha, nói: “Đi tìm Ngô sư huynh lấy đồ ăn đi, bảo là ta đã đồng ý.”

Kiếm Các khá nghèo khó, bình thường mấy đứa bé này đều phải luyện công tốt mới được ăn cơm, bây giờ Tiểu Xuân sư tỷ đại từ đại bi cho đi ăn cơm trước, bọn nó vừa kinh ngạc vừa vui mừng hô to hai tiếng, sau đó ùn ùn chạy về phía nhà ăn.
“Sao hôm nay tâm trạng tốt vậy?”

“Ai?” Tiểu Xuân quay đầu, Vệ Thanh Phong đang đứng sau lưng nàng, cười nhạt.

Tiểu Xuân vui vẻ: “Nào có nào có.”

Vệ Thanh Phong: “Đêm qua xuống núi?”

“A….” Tiểu Xuân len lén liếc vẻ mặt Vệ Thanh Phong một cái, y khẽ cười, nói: “Sao hả, không phải muội thường tự chạy xuống núi sao?”

Lần này có hơi khác một chút… Tiểu Xuân thầm mặc niệm trong lòng, cảm thấy hơi chột dạ.

Vệ Thanh Phong đi đến, vỗ vỗ vai Tiểu Xuân, nói: “Không sao.” Y giúp Tiểu Xuân sửa lại vạt áo lộn xộn, khẽ nói: “Nếu muội muốn đi thăm bọn họ, lần sau ta có thể đi với muội.”

Nếu vừa rồi Tiểu Xuân chỉ hơi chột dạ thì bây giờ lại thêm phần đau lòng.

Tiểu Xuân ngẩng đầu nhìn Vệ Thanh Phong, vẻ mặt như đưa đám nói: “Đại sư huynh…”

Vệ Thanh Phong nhìn vẻ mặt nàng, cười nói.

“Sao thế?”

Tiểu Xuân: “Ta sai…“

“Hừm, mới sáng sớm hai người đang lén lút làm gì ở đây thế?”

Không đợi Tiểu Xuân mở miệng nhận sai, giọng nói của Hạ Hàm Chi đã truyền đến.

Vệ Thanh Phong quay đầu, Hạ Hàm Chi lại còn tỏ vẻ thân thiện vẫy vẫy tay với y.

Vệ Thanh Phong: “Ta vẫn luôn tò mò.”

Hạ Hàm Chi: “Nói đi.”

Vệ Thanh Phong: “Ngươi biết đại hội luận kiếm đã tiến triển đến đâu không?”

Hạ Hàm Chi đảo đảo mắt: “Chắc cũng không tệ lắm?”

Vệ Thanh Phong: “Ngươi đoán?”

Hạ Hàm Chi: “Ừ.”

Tiểu Xuân ở một bên nhìn, lại nghe Hạ Hàm Chi nói, khẽ lẩm bẩm.

Hạ Hàm Chi thính tai, lập tức quay đầu nhìn sang. Tiểu Xuân nhìn lại y, nói: “Huynh đúng là kì lạ.”

Hạ Hàm Chi: “Sao hả?”

Tiểu Xuân: “Huynh không quan tâm đến đại hội luận kiếm, vậy đến Kiếm Các làm gì?”

Hạ Hàm Chi: “Ta đến Kiếm Các không tốt à?”

Tiểu Xuân nghiêng mặt: “Tốt cái gì?”

Hạ Hàm Chi mím môi, mày khẽ nhướn lên, mắt đầy thâm ý nói: “Không tốt thật à?”

Tiểu Xuân: “….”

Tiểu Xuân bị ánh mắt tà ác của y nhìn một cái, cả người đều nhũn ra. Nàng cảm thấy mình bây giờ hệt như chim sợ cành cong, ai nói chút gì đều cảm thấy là người đó đang nhằm vào mình.

Khi Tiểu Xuân đang rụt cổ né tránh ánh mắt của Hạ Hàm Chi, Vệ Thanh Phong vẫn đang nhìn nàng.

Hạ Hàm Chi nói: “Cô gặp hắn rồi đúng không?”

“Hả?” Tiểu Xuân lắp bắp “Ai… ai chứ?”

Hạ Hàm Chi xoay người ra ngoài, vừa đi vừa vẫy vẫy tay.

Tiểu Xuân: “Ta…!” Nàng bực tức quay đầu, lại nhìn thấy Vệ Thanh Phong đang lẳng lặng nhìn nàng. Ánh mắt của y đen nhánh lại thâm thúy, giống như đang nói điều gì.

“Đại sư huynh….”

Vẻ mặt Vệ Thanh Phong bình thản, Tiểu Xuân đã quen nhìn thấy y cười, lúc này vẻ mặt y lại có vẻ hơi lạnh lùng.

“Ta….” Tiểu Xuân há miệng, vốn định nói nàng không có gặp Lý Thanh, nhưng đối mặt với Vệ Thanh Phong, nàng lại không cách nào nói dối.

Tiểu Xuân cúi đầu.

“Tối hôm qua, muội ở cạnh hắn.”

Tay nhỏ bé của Tiểu Xuân lạnh lẽo, siết chặt đặt ở đằng sau. Nàng giống như đứa trẻ làm sai, cúi đầu, liên tục do dự có nên nhận lỗi hay không.

“Ta xuống núi một mình, sau đó không biết vì sao, hắn lại ở đó….” Tiểu Xuân giải thích “Nhưng không phải ta tìm hắn, ta không có…”

“Ta biết.” Vệ Thanh Phong nói “Là hắn đi tìm muội.”

Tiểu Xuân: “Đại sư huynh….”

Vệ Thanh Phong tiến lên hai bước, đi đến trước mặt Tiểu Xuân. Y sờ sờ đầu Tiểu Xuân, nói: “Đi ăn cơm đi, ở dưới núi cả đêm, chắc đói bụng rồi phải không?”

Tiểu Xuân lẩm bẩm, khẽ nói “Ta có trộm nửa cái bánh bao…”

“A.” Vệ Thanh Phong cười “Thật đúng là thứ gì cũng có thể ra tay mà.”

Tiểu Xuân giương mắt liếc nhìn Vệ Thanh Phong, cẩn thận nói: “Huynh không giận?”

Vệ Thanh Phong: “Sao ta phải giận?”

Tiểu Xuân: “Huynh… không phải huynh không muốn ta qua lại với hắn à?”

Vệ Thanh Phong yên lặng một lúc, thản nhiên nói: “Chuyện trên đời này, không phải cứ muốn hay không muốn là có thể quyết định được.”

“Hả?”

Vệ Thanh Phong vỗ vỗ vai Tiểu Xuân: “Đi ăn cơm đi.” Nói rồi y cũng đi mất.

Còn lại mình Tiểu Xuân chẳng hiểu gì. Nàng đứng trong sân một lúc, cảm thấy mình vẫn không thể nghĩ nổi bèn quyết định đi ăn cơm.

“Không nói thì không sao, vừa nói thì ta cũng đói bụng luôn.” Tiểu Xuân xoa xoa bụng, chuẩn bị đi về phía nhà ăn.

Khi nàng vừa xoay người, một trận gió bỗng nổi lên, mấy cánh hoa Vân Đào rơi trên đất lập tức bị thổi bay.

Tiểu Xuân ngơ ngác dừng bước, cảm giác được hơi thở khe khẽ thâm trầm đằng sau.

“Ta không biết trước đây ta thế nào.”

Lý Thanh khoác một tay lên vai Tiểu Xuân.

“Nhưng lúc này, ta không thích như vậy.”

Vai Tiểu Xuân khẽ run lên.

Lý Thanh chậm rãi nói:

“Nếu ta nói, ta không muốn nàng gặp lại hắn, nàng có bằng lòng không?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 69
“Nếu ta nói, ta không muốn nàng gặp lại y, nàng có bằng lòng không?”

Khi Tiểu Xuân nhận ra Lý Thanh đang đứng ngay sau lưng nàng, đầu óc nàng đã trở nên rối bời, mà khi nghe được câu nói này của hắn, nàng lại có thể hiểu rõ lời ấy một cách rất thần kỳ. Tiểu Xuân ngoảnh đầu sang nhìn Lý Thanh và nói: “Huynh muốn làm gì?”

Lý Thanh: “Nàng đồng ý chứ?”


Tiểu Xuân nghi ngờ nhìn chằm chằm Lý Thanh, nhìn từ đầu đến chân hết lần này đến lần khác, sau đó không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng.

Không những là căng thẳng mà trong lòng nàng còn có chút đắc ý nho nhỏ.

Tiểu Xuân nhếch nhếch miệng, lại hắng giọng một cái, nói: “Gì mà có đồng ý hay không chứ?”

Giọng nói Lý Thanh rất trầm thấp, tuy là câu hỏi nhưng ngữ điệu của hắn lại vô cùng quyết đoán, không hề chần chừ.

“Ta không muốn nàng gặp lại y.” Lý Thanh nói “Nếu nàng muốn học kiếm, ta có thể dạy nàng.”

Tiểu Xuân hứ một tiếng, thầm nói: “Bản thân mình chính là một cây kiếm mà còn đòi đi dạy người khác.”

Giọng nói của nàng tuy nhỏ, nhưng cũng không nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy, Lý Thanh lập tức nhíu mày.

“Nàng không tin ta.”

Tiểu Xuân gẩy gẩy móng tay, nói có lệ: “Ai dám không tin Kiếm Tôn đại nhân chứ.”

Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân vừa gẩy móng tay vừa lén nhìn sắc mặt Lý Thanh, thấy hắn cau mày, vẻ mặt nặng nề, Tiểu Xuân suýt nữa thì không nhịn được cười.

“Nàng ở đây chờ ta.”

“?” Tiểu Xuân chớp mắt một cái đã thấy Lý Thanh đang đi về phía cửa rồi.

“Này này!” Tiểu Xuân vội chạy tới, kéo tay áo Lý Thanh: “Đi đâu vậy?”

Lý Thanh: “Nàng không tin ta, ta đi tìm y chứng minh.”

Tiểu Xuân trợn mắt: “Huynh muốn làm gì….”

Lý Thanh nói đơn giản: “So kiếm.”

“!!”

Tiểu Xuân sợ đến mức dùng sức lực toàn thân túm lấy tay áo Lý Thanh.

“Đừng đi đừng đi! Ta tin mà!”

Sức lực của nàng tất nhiên không thể khiến Lý Thanh nhúc nhích, nhưng muốn làm tay áo của hắn biến hình thì dư sức. Lý Thanh túm lấy cổ tay Tiểu Xuân trước khi quần áo mình bị phá hỏng, thản nhiên nói: “Vì sao lại tin?”

Tiểu Xuân đỏ mặt: “Tin thì tin rồi, còn hỏi gì chứ!”

Lý Thanh: “Vậy nàng có đồng ý không?”

“Không muốn!” Tiểu Xuân hất tay Lý Thanh ra, tự dùng tay quạt quạt gió cho mình.

Lý Thanh nghe thấy Tiểu Xuân bảo không muốn, chân mày lập tức nhíu lại. Hắn suy nghĩ một lúc, lại nói: “Nàng vẫn không tin ta.” Nói rồi, hắn lại muốn xông ra ngoài.

Tiểu Xuân nhấc chân, chạy đến trước mặt Lý Thanh, chuẩn bị gạt chân cho hắn ngã.

Sự thật chứng minh, nàng đã suy nghĩ quá nhiều.

Bước chân của Lý Thanh vững như núi, bước tiến về phía trước trực tiếp đá chân Tiểu Xuân qua một bên, may mà hắn phản ứng nhanh, kịp thời thu chân lại, nhưng dù là vậy thì đùi Tiểu Xuân vẫn mềm nhũn, ngã phịch lên mặt đất.

Tiểu Xuân: “….”

Lý Thanh: “….”

Lý Thanh nghe thấy tiếng động, cảm thấy đã có chuyện, vội cúi người xuống định đỡ Tiểu Xuân dậy.

“Nàng không sao chứ.”

Tiểu Xuân cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực, không nói câu nào, cũng không thèm nắm lấy tay Lý Thanh.

Lý Thanh cảm thấy Tiểu Xuân đang chống đối, tay khựng lại ở giữa không trung, hơi lúng túng.

“Chắc nàng bị thương rồi.” Lý Thanh thăm dò mở miệng, hắn không biết ăn nói, cũng không biết giải thích, Tiểu Xuân bên kia vẫn không chịu nói tiếng nào. Hắn cảm thấy, có lẽ nàng đã tức giận rồi.

Lý Thanh do dự một lúc lâu, lại nói: “Ta… ta không cố ý mà.”

Tiểu Xuân vẫn không nói chuyện.

Nàng tức giận sao? Tất nhiên là không, nhưng nàng cảm thấy cảm giác hiện tại càng mãnh liệt hơn tức giận nữa kìa.

Mất mặt chết mất…..


Trong lòng Tiểu Xuân thầm run rẩy, nàng cảm thấy có thể mình đã bị bệnh rồi.

Khi nàng ở trước mặt Lý Thanh của trước đây, dù có đang vờ ngớ ngẩn nàng cũng không hề cảm thấy gì, nhưng khi nàng ở trước mặt Lý Thanh của hiện tại, dù chỉ mắc một chút sai lầm, nàng cũng hận không thể chết đi cho xong.

Mãi mà vẫn không nghe thấy Tiểu Xuân lên tiếng, Lý Thanh luống cuống, suy nghĩ một chút, hắn nói với Tiểu Xuân: “Hay là nàng cũng làm ta ngã một lần đi.”

Tiểu Xuân đỏ mặt, nghiêm giọng quát: “Ta lấy gì làm huynh ngã đây hả…!?”

Nàng đột nhiên lên tiếng khiến Lý Thanh sợ hết hồn, hắn đờ đẫn đứng tại chỗ, không phản bác được gì.

Tiểu Xuân: “…”

Nàng hận không thể chết luôn cho rồi. Tiểu Xuân bò dậy khỏi mặt đất, phủi quần áo, lắp bắp nói với Lý Thanh: “Huynh… huynh đi đi.”

Lý Thanh: “Hả?”

Tiểu Xuân: “Huynh đi đi, đừng đi tìm đại sư huynh.”

Lý Thanh: “Vậy nàng đồng ý để ta dạy kiếm pháp rồi đúng không?”

Tiểu Xuân: “Ta đồng ý con khỉ ấy!”

Lý Thanh: “….”

“Huynh đừng nghĩ nhiều.” Tiểu Xuân liếc Lý Thanh nói: “Ta không luyện kiếm cùng huynh không phải vì ta không tin kiếm pháp của huynh, ta biết huynh lợi hại.”

Lý Thanh giống như thở phào nhẹ nhõm, lưng cũng thẳng lên.

“Nhưng việc có học kiếm cùng hay không là hai chuyện khác nhau.” Tiểu Xuân nói “Cho dù huynh có lợi hại, ta cũng không thể ruồng bỏ sư môn. Ta nói rồi, đại sư huynh là ân nhân của ta.”

Lý Thanh: “Nàng không muốn học kiếm cùng ta.”

Tiểu Xuân học theo cách nói chuyện của Vệ Thanh Phong, nói một cách sâu sắc: “Có những chuyện, không phải chỉ có muốn hay không muốn là có thể quyết định.”

Lý Thanh ngẫm đi ngẫm lại nhưng hắn vẫn không muốn từ bỏ như vậy, mà chẳng có cách nào có thể thuyết phục được Tiểu Xuân, suy nghĩ một lúc rồi quyết định tạm bỏ qua chuyện luyện kiếm này.

Tiểu Xuân chuẩn bị rời đi. Nàng đi về phía trước mấy bước rồi dừng lại. Nàng cảm thấy cứ đi như thế, trong lòng tựa như có một con gà nhỏ đang vươn móng vuốt be bé ra, cào qua cào lại không ngừng khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Khụ.” Tiểu Xuân thản nhiên xoay người, Lý Thanh đứng sừng sững ở đó như đang đội cả bầu trời.

“Huynh…” Tiểu Xuân ho khan hai tiếng, nói: “Lát nữa huynh định làm gì?”

“Hả?” Lý Thanh khó hiểu.

Một tiếng hả ngắn ngủn này của hắn vừa trầm thấp vừa khẽ khàng, mặt Tiểu Xuân lập tức đỏ lên.

“Ta ta ta, ta đang hỏi huynh, lát nữa huynh định làm gì?”

Lý Thanh đứng yên tại chỗ, không nói tiếng nào.

Mặt Tiểu Xuân càng đỏ hơn.

“Không phải ta đang quan tâm huynh! Ta chỉ thuận miệng…!”

“Đi theo nàng.”

“??”

Giọng nói của Lý Thanh vẫn đều đều như cũ, hắn nói: “Ta sẽ đi theo nàng.”

Tiểu Xuân trề môi: “Theo, theo, theo ta làm gì?”

Lý Thanh: “Để tìm con đường ban nãy ta đã đi.”

Tiểu Xuân: “???”

Lý Thanh không nói nữa, hắn bước lên trước hai bước, đi đến trước mặt Tiểu Xuân, khẽ cúi mặt nói: “Còn nàng, nàng định đi làm gì?”

Tiểu Xuân bừng tỉnh, nàng vốn định nói mình định đi luyện kiếm sau đó đi đốn củi, chuẩn bị cơm trưa, cuối cùng lúc nói ra miệng lại thành…

“Ta muốn đi ngắm hoa.”

Lý Thanh: “…”

Tiểu Xuân hận không thể bóp chết mình.

Lý Thanh yên lặng một lúc, lại nói: “Ngắm ở đâu?”

Tiểu Xuân kiên trì nói: “Ở, ở trong núi.”

Lý Thanh: “Trong núi có hoa à?”

Tiểu Xuân nói một cách vô cùng khó tin: “Đương nhiên là có, hoa Vân Đào lớn như miệng chén ấy, huynh không thấy à?”

Lý Thanh nói một cách đương nhiên: “Ta không nhìn thấy thật mà.”

Tiểu Xuân: “….”

Nhắc đến chuyện này nàng lại thấy bực mình.

“Không được, ta phải đi tìm Hạ Hàm Chi tính sổ!”

Tiểu Xuân còn chưa kịp nhúc nhích, thân thể Lý Thanh đã vọt đến trước mặt nàng.
Hắn kéo cổ tay nàng, nói: “Tìm y làm chi, phí thời gian. Không phải nàng muốn ngắm hoa à, chúng ta đi ngắm ở đâu?”

Tiểu Xuân ngửa đầu nhìn hắn, suy nghĩ một chút rồi nói: “Đi vào cốc đi.”

Lý Thanh nâng tay Tiểu Xuân: “Đi hướng nào?”

Tiểu Xuân cầm lại tay Lý Thanh, khoa tay múa chân về phía nam, Lý Thanh khẽ nói được.

Ngay sau đó, Tiểu Xuân đã bị nhấc bổng khỏi mặt đất, nàng hoảng sợ kêu lên, nắm chặt tay áo Lý Thanh.

“Ối ối ối…!” Tiểu Xuân ngây người một lúc, sau khi kịp phản ứng thì sợ hãi kêu lên, hoảng sợ túm lấy Lý Thanh, mặt rúc trong lòng hắn, nhắm chặt hai mắt không dám mở ra.

“Thả ta xuống thả ta xuống! Ngã chết ta mất…!”

Gió bên tai đang gào thét, nhưng Tiểu Xuân vẫn có thể nghe rõ giọng nói trầm thấp chậm rãi của Lý Thanh.

“Không đâu.”

Tiểu Xuân vẫn tru lên: “Không được… không được!!”

Lý Thanh: “Đừng sợ.”

Tiểu Xuân run rẩy: “Không phải huynh cứ bảo không sợ là có thể không sợ được đâu!”

Lý Thanh do dự một chút, sau đó Tiểu Xuân cảm thấy gió bên tai dần chậm lại. Nàng thử nghiêng đầu, hé mắt nhìn ra ngoài.

Xung quanh có sương mù che phủ, đó là mây ư….

Tiểu Xuân hít sâu, cả giận nói: “Sao huynh lại dừng lại ở ngay giữa trời vậy hả!”

Lý Thanh lẳng lặng nói: “Nàng không chịu nhìn đường, ta sợ đi lộn.”

Tiểu Xuân cũng không quan tâm nữa, duỗi tay chỉ lung tung xuống dưới: “Chỗ này này, xuống đi.”

Sau đó, nàng lập tức hối hận.

Lý Thanh ôm theo nàng, trực tiếp thả người rơi xuống, Tiểu Xuân sợ đến mức suýt tè ra quần.

Vừa chạm đất, Lý Thanh buông tay, hai chân Tiểu Xuân lập tức mềm nhũn, ngồi ra đất.

Lý Thanh: “Nàng làm sao vậy?”

Tiểu Xuân đầu tóc xốc xếch, ánh mắt dại ra, lắc đầu.

Lý Thanh nhìn không thấy, lại không nghe tiếng nàng nói chuyện bèn hỏi lần nữa.

Tiểu Xuân yếu ớt nói: “Lần sau… lần sau đừng bay nữa.”

Lý Thanh: “Nhanh mà.”

Tiểu Xuân: “Chạy bằng chân cũng rất nhanh.”

Lý Thanh nói đơn giản: “Nhanh hơn.”

Tiểu Xuân thở dài, dạy bảo hắn: “Đúng là bay rất nhanh, nhưng đây không phải là điều người bình thường có thể chịu được, chưa kể, chạy cũng không chậm mà.”

Lý Thanh khẽ cau mày, như đang suy nghĩ xem chạy có nhanh hay không.

Tiểu Xuân lại nói tiếp: “Tại huynh không nhớ chuyện trước kia thôi, hồi ấy huynh chạy trốn cũng nhanh lắm, à không đúng…” Tiểu Xuân sửa lại “Hẳn là nhảy nhanh lắm mới đúng.”

Nhảy?

Vẻ mặt Lý Thanh nặng nề.
“Trước đây ta còn làm gì nữa?”

Tiểu Xuân lại khác Lý Thanh, khi nhớ lại, lòng Tiểu Xuân vẫn rất ngọt ngào hưng phấn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng.

“Khi đó ta cũng rất ngốc, không hiểu gì cả, còn đoán huynh là yêu quái trong núi Bạc Mang nữa. Nhưng giờ thì tốt rồi, huynh khôi phục nguyên thần, coi như ta cũng có chút công lao.”

Tiểu Xuân ngồi dưới đất, cười ha ha vỗ chân Lý Thanh.

“Trước đây huynh đã từng ở Kiếm Các một thời gian, hôm nay huynh được như thế này, cũng nên quan tâm đến Kiếm Các một chút.”

Lý Thanh: “Nàng muốn ta quan tâm thế nào?”

“Ừm…” Tiểu Xuân suy nghĩ một chút, hỏi hắn: “Ngày thường huynh ở Mẫn Kiếm sơn trang làm gì?”

Lý Thanh: “Luyện kiếm phách, trấn thủ kiếm mạch.”

“Nghe có vẻ lợi hại thật.” Tiểu Xuân nói “Vậy có thể trấn giúp Kiếm Các luôn không?”

Lý Thanh: “Có thể.”

Tiểu Xuân không ngờ Lý Thanh lại dễ dàng đồng ý như vậy, nàng hưng phấn nói: “Phải làm thế nào, có cần giúp không?”
Vẻ mặt Lý Thanh bình tĩnh nói: “Không cần giúp gì cả.”

Tiểu Xuân cười hắc hắc: “Vậy thì làm phiền huynh nhé.”

Lý Thanh nói tiếp: “Chỉ cần cho ta ở đây là được.”

Tiểu Xuân: “….”

“Ở ở ở lại đây?”

Lý Thanh: “Ừ.”

Tiểu Xuân không thể phản bác, nàng cảm thấy mình đã sai lầm rồi.

Lý Thanh nói: “Nàng không muốn à?”

Tiểu Xuân khô khốc nói: “Không không phải, chỉ là nếu huynh ở lại đây, Hạ Hàm Chi phải thế nào đây? Huynh không trấn giữ cho sơn trang của y, y không giận à?”

Lý Thanh lắc đầu nói: “Không cần quan tâm đến y.”

Tiểu Xuân bĩu môi: “Sao có thể không quan tâm, tên này lòng dạ rất hẹp hòi, chắc là để huynh rời đi một hôm cũng không chịu được đâu.”

Lý Thanh bị nàng chọc cười, nói: “Y không để ý đâu.”

Tiểu Xuân còn muốn cãi lại, Lý Thanh đã chậm rãi ngồi xổm xuống, hắn nắm lấy cổ tay Tiểu Xuân, khẽ nói: “Y nghĩ thế nào cũng không quan trọng, còn nàng, có chịu để ta ở lại không?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom