Full Thâm Sơn Có Quỷ

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 60
Vào một buổi sáng sớm trời trong nắng ấm, sâu bên trong núi Bạc Mang yên tĩnh, một cô gái đang ngẩn người bên bàn đá. Cô gái này không phải ai khác, chính là đệ tử của Kiếm Các Lục Tiểu Xuân.

Nàng ngẩn người không bao lâu, từ đằng sau đã có một người đi đến, ngồi vào chỗ bên cạnh nàng.

Tiểu Xuân giương mắt, tươi cười nói: “Đại sư huynh.”

Vệ Thanh Phong tháo bội kiếm để qua một bên, thản nhiên nói: “Đang làm gì vậy?”

Tiểu Xuân gãi gãi mặt nói: “Không làm gì cả.”

Vệ Thanh Phong nhìn Tiểu Xuân: “Luyện kiếm chưa?”

Nhắc đến luyện kiếm, Tiểu Xuân lại yên lặng.

Hai năm trước, Tiểu Xuân gần như mất hết tinh thần bị Vệ Thanh Phong kéo về Kiếm Các. Mãi đến khi nàng dần tỉnh táo lại, Vệ Thanh Phong đã mang nàng đến chỗ căn phòng nhỏ của y, kể cho nàng nghe một câu chuyện xưa.

Tận đáy lòng, Tiểu Xuân cảm thấy đó là một câu chuyện xưa vô cùng rung động tâm can. Đáng tiếc, Vệ Thanh Phong thật sự rất không biết ăn nói, một câu chuyện xưa thăng trầm như thế lại bị y kể đến vô cùng bình dị, khô khốc, cứ như là kể cho có lệ, chỉ ước cho câu chuyện nhanh hết một chút.

Câu chuyện quả thật rất vô vị, người nghe thì nghe đến mơ mơ màng màng.

Dù sao thì quả thật đã có một việc như vậy.

Bất quá bây giờ, khi thời gian đã trôi qua lâu đến vậy, khi nhớ lại, Tiểu Xuân vẫn rất cảm tạ thái độ khi đó của Vệ Thanh Phong.

Cũng có lẽ vì y rất lạnh nhạt, khiến Tiểu Xuân cảm thấy mọi chuyện kia đều trở nên rất bình thường. Cái gì mà bảo kiếm nổi danh thiên hạ, cái gì mà kiếm khách uy chấn tứ phương, không liên quan gì đến nàng cả. Mà thời gian dần trôi, núi Bạc Mang dường như cũng đã quên mất mình đã từng tạo nên một luồng linh khí, gió vẫn cứ thổi, nước vẫn cứ chảy, tất cả đều như bình thường.

Vệ Thanh Phong sau khi kể nốt câu chuyện kia xong, thì nói với Tiểu Xuân một câu:

“Muội có muốn học kiếm với ta không?”

Tiểu Xuân khựng lại một chút, nhưng vẫn gật đầu.

Sau đó, Vệ Thanh Phong cho nàng rời khỏi Thanh Đào viện, không chỉ nàng, mà tất cả các đệ tử của Thanh Đào viện đều bị Vệ Thanh Phong chuyển sang Vân Đào viện. Thế nhưng, chỉ có mình Tiểu Xuân được Vệ Thanh Phong dẫn đến vách núi mà y vẫn thường tập luyện. Bên vách núi, Vệ Thanh Phong cho xây một cái nhà gỗ, cho Tiểu Xuân ở đó, mỗi ngày dạy nàng luyện kiếm. Y sang chỗ Đại Tông sư lấy một thanh kiếm về, đưa cho Tiểu Xuân. Thanh kiếm kia cũng rất bình thường, Vệ Thanh Phong thấy nàng cầm thanh kiếm nhìn tới nhìn lui, khẽ hỏi có phải không thích hay không, Tiểu Xuân lắc đầu, cười nói tất cả những thanh kiếm đại sư huynh thích đều là mấy thanh kiếm cũ kĩ.

Vệ Thanh Phong nghe thấy thế thì bật cười, nói với nàng thanh kiếm này có tên là Phong Đào, là một đôi với Đoạn Đào của y.

Tiểu Xuân lúc ấy đã rất kinh ngạc.

Vệ Thanh Phong nở nụ cười thản nhiên, nói với Tiểu Xuân: “Hai thanh kiếm này đều là do sư tôn chế tạo, ban đầu lúc ta chọn kiếm, cảm thấy Phong Đào quá nhẹ, nên mới chọn Đoạn Đào, giờ đây Phong Đào cứ để cho muội dùng đi.”

Từ đó về sau, Tiểu Xuân dùng thanh Phong Đào này để học kiếm cùng Vệ Thanh Phong.

Thật ra thì Tiểu Xuân cũng không ngốc, nàng biết Vệ Thanh Phong dạy nàng tập võ là để nàng thư thái tinh thần, nàng cũng yên lặng mà luyện kiếm, trong lòng thầm cảm tạ đại sư huynh.

Thế nhưng… thế nhưng….

Tiểu Xuân đã đánh giá thấp sự chấp nhất của Vệ Thanh Phong đối với kiếm pháp, trước mặt Vệ Thanh Phong, nếu cứ luyện cho có thì thật không xong đâu.

Kể từ khi Vệ Thanh Phong xem Tiểu Xuân như đệ tử của mình, Lục Tiểu Xuân dần hiểu ra, thái độ vừa tập vừa chơi của nàng khi luyện cùng Hạ Hàm Chi là không thể dùng được khi luyện kiếm với Vệ Thanh Phong. Dĩ nhiên, Vệ Thanh Phong cũng chưa từng hung dữ với nàng, thực ra thì Vệ Thanh Phong cũng chưa từng hung dữ với bất cứ kẻ nào. Y chỉ đứng trước mặt ngươi, không nói câu nào, ngươi cũng phải biết điều mà tập cho tốt.

Tiểu Xuân đối với việc luyện kiếm, ban đầu là có mục đích khác, chủ yếu là mang tâm tình tham gia náo nhiệt một chút mà thôi, loại tài nghệ nửa vời này của nàng, sao có thể chịu nổi sự tôi luyện của Vệ Thanh Phong chứ.

Sự hào hùng ban đầu đã biến mất hầu như không còn, Tiểu Xuân không chịu nổi nữa. Có thời gian, Tiểu Xuân vừa nhìn thấy Phong Đào đã muốn ném nó vào bếp lò.

Vệ Thanh Phong mỗi ngày đều đến đốc thúc Tiểu Xuân luyện kiếm, Tiểu Xuân luyện một chút là lại bắt đầu lười biếng, có thể nói là “ma cao một thước, đạo cao một trượng”, Tiểu Xuân cứ giữ nguyên thái độ “Huynh tới thì ta luyện, huynh đi ta lại nghỉ”, triển khai đối chiến giằng co với đại sư huynh của nàng.

Thật ra thì mấy trò mờ ám này làm thế nào có thể giấu giếm Vệ Thanh Phong chứ, nhưng y đứng từ xa nhìn cô gái nhỏ lười biếng kia, cũng chỉ cười mà thôi.

Tựa như từ rất lâu trước kia, nàng vẫn thường đứng trong rừng cây sau núi, len lén cười nhìn y vậy.

“Ta đã luyện từ sớm rồi!” Tiểu Xuân nói.

Vệ Thanh Phong thản nhiên nói: “Vậy à?”

“Ừm!” Cho nên nói, da mặt cũng là luyện từ từ mới có thể dày lên. Nếu là trước kia, đánh chết Tiểu Xuân cũng không tin mình dám trợn mắt nói láo như thế trước mặt Vệ Thanh Phong.

Vệ Thanh Phong gật gật đầu: “Ăn sáng chưa?”

Tiểu Xuân: “Ăn rồi.”

Sau đó không ai nói chuyện nữa.

Vệ Thanh Phong yên lặng một lúc lâu, nói với Tiểu Xuân: “Muội….”

Tiểu Xuân ngẩng đầu: “Hả?”

Vệ Thanh Phong: “Khoảng nửa tháng nữa, đại hội luận kiếm bắt đầu.”

Tiểu Xuân: “Đúng vậy.”

Vệ Thanh Phong nhìn Tiểu Xuân, Tiểu Xuân thấy thế thì lòng cũng bắt đầu hơi sợ.

“Đại, đại sư huynh?”

Vệ Thanh Phong lắc đầu, nói: “Hạ Thu vừa phái người đưa tin, bọn họ có thể đến sớm hơn mấy môn phái khác chừng mấy ngày.”

Tiểu Xuân: “Vậy không phải sắp đến rồi sao?”

“Đúng vậy.” Vệ Thanh Phong nói “Y nói người của Mẫn Kiếm sơn trang muốn đến đây không ít đâu.”

Tiểu Xuân ngáp một cái: “Không ít là bao nhiêu?”

Vệ Thanh Phong:”Trong thư nói là sáu mươi người.”

Tiểu Xuân đang ngáp suýt thì sặc: “Bao nhiêu cơ?”

Vẻ mặt Vệ Thanh Phong vẫn không hề có biểu cảm gì: “Sáu mươi.” Nói xong, y lại bổ sung thêm: “Tối thiểu.”

Tiểu Xuân: “Vậy làm sao mà sắp xếp cho họ chứ.”

Vệ Thanh Phong nhìn Tiểu Xuân nói: “Vẫn chưa quyết định, nhưng đất của Kiếm Các cũng không ít, hay là để muội sắp xếp nhé.”

Tiểu Xuân: “Để ta á?”

Vệ Thanh Phong: “Ừ.”

Tiểu Xuân suy nghĩ một chút, bình thản gật đầu: “Được, cứ để ta đi. Người đứng đầu của họ có phải là Hạ Hàm Chi không?”

Vệ Thanh Phong: “Không phải.”

Y vừa nói xong, Tiểu Xuân dừng một chút, sau đó Vệ Thanh Phong lại muốn mở miệng, Tiểu Xuân lập tức giơ tay xen ngang.

“Không cần nói, đã hiểu.”

Vệ Thanh Phong gật gật đầu, đứng lên.

“Cứ vậy đi nhé.”

Vệ Thanh Phong giao việc sắp xếp chỗ ở cho Tiểu Xuân xử lý, vậy Tiểu Xuân đã dùng bao nhiêu thời gian để sắp xếp?

Nửa nén hương… không nhiều hơn chút nào.

……….

Mười ngày sau, người của Mẫn Kiếm sơn trang đến.

Nếu không phải nhờ đám người này, chắc cũng ít người biết rằng đường núi của núi Bạc Mang lại có thể đi qua bằng xe ngựa.

Sáng sớm hôm đó, một đứa bé vội vàng hấp tấp chạy vào Vân Đào viện, Tiểu Xuân đang thu hoạch củ cải muối.

“Tiểu Xuân sư tỷ?”

Tiểu Xuân quay đầu, nhíu mày nói: “Tiểu Vũ, sao đệ cứ vội vàng hấp tấp vậy hả, học theo đại sư huynh trầm ổn một chút được không?”

Tiểu Vũ trừng mắt: “Người đến rồi người đến rồi!”

Tiểu Xuân: “Đến thì đến chứ sao.”

Tiểu Vũ: “Sư tỷ không ra ngoài đó sao?”

Tiểu Xuân thả mấy miếng củ cải muối trong tay xuống, nói với Tiểu Vũ: “Lát nữa ta sẽ đi.” Nàng sờ sờ đầu Tiểu Vũ, khẽ nói: “Chỉ là ta muốn nói cho đệ biết một chuyện.”

Tiểu Vũ: “Chuyện gì?”

Tiểu Xuân khẽ nói: “Đệ vào Kiếm Các khá muộn, có một số việc không biết. Mẫn Kiếm sơn trang lần này đến đây, chính là….. của Kiếm Các”

Tiểu Vũ vẫn khó hiểu: “Là cái gì của Kiếm Các ạ?”

Dừng một chút, Tiểu Xuân nhếch miệng, nói: “Tóm lại, đệ đừng ở gần bọn họ quá, nếu không bị các sư huynh mắng thì đừng khóc.”

Tiểu Vũ vẫn không hiểu, Tiểu Xuân đã cất bước đi mất rồi.

Khi nàng ra đến, đội ngũ của Mẫn Kiếm sơn trang vẫn chưa đến nơi. Ở chỗ đường lên núi không có mấy người, Mẫn Kiếm sơn trang muốn tổ chức đại hội luận kiếm ở đây, phần lớn đệ tử của Kiếm Các đều phản đối. Tiểu Xuân từng nghe các đệ tử Kiếm Các lén bàn luận, bảo Hạ Hàm Chi thủ đoạn âm hiểm, làm việc không có phong độ, là bại hoại của võ lâm.

Cho nên khi Vệ Thanh Phong đồng ý cử hành đại hội luận kiếm, đệ tử Kiếm Các lần đầu tiên công khai phản đối y, nhưng lại chẳng làm gì được, Đại Tông sư cũng đã gật đầu rồi.

Vệ Thanh Phong cũng không miễn cưỡng mấy người họ, nói rõ ai không muốn tham gia hỗ trợ thì có thể không ra mặt. Cuối cùng, đại hội luận kiếm lần này chỉ có Vệ Thanh Phong, Tiểu Xuân và mấy người đã từng đến Mẫn Kiếm sơn trang lần trước.

Ồ, còn có mấy tiểu sư đệ không biết chuyện.

Tiểu Xuân đi đến chỗ đường lên núi, đúng lúc gặp phải hai huynh đệ Vương Thành đang quét dọn.

Khi Vệ Thanh Phong quyết định làm đại hội luận kiếm, bọn họ là những người đầu tiên nói sẽ giúp đỡ.

Tiểu Xuân đi đến, nói với Vương Thành: “Còn bao lâu nữa mới đến?”

Vương Thành nói: “Đằng trước có người bảo họ đã vào núi, hẳn là sắp đến đây rồi.”

Tiểu Xuân gật gật đầu.

Lại đợi thêm một khắc, vẫn không thấy ai.

Vương Thành cũng nhíu mày.

Tiểu Xuân chống nạnh nói: “Sao lại thế này, có bò lên cũng không chậm đến như thế chứ.”

Mọi người đang vô cùng nghi ngờ, từ đường núi lại có một người bò lên thật.

Ngô Sinh lảo đảo chạy lên núi, nói với Tiểu Xuân: “Mắc, mắc, mắc kẹt rồi!”

Tiểu Xuân: “….”

Vương Thành đi đến, nói: “Cái gì kẹt?”

Ngô Sinh: “Xe, xe, xe ngựa.”

Vương Thành: “….”

Khi hỏi cặn kẽ nguyên do, Tiểu Xuân mới biết được là Mẫn Kiếm sơn trang đã dùng rất nhiều xe ngựa đến đây, hơn nữa xe ngựa của họ không giống với xe ngựa bình thường, mà lớn hơn, nhiều đồ trang trí hơn, cuối cùng đi đến giữa sườn núi thì bị mắc phải một tảng đá nên kẹt luôn.

“Ha ha ha ha! Đáng đời!” Tiểu Xuân không nhịn được, ôm bụng cười. Lúc này Vệ Thanh Phong cũng đi đến.

“Sao thế?”

Ngô Sinh cúi đầu lắp bắp nói lại một lần, Vệ Thanh Phong cau mày, nói: “Mọi người đợi ở đây, ta đi xem thử.”

Tiểu Xuân nói: “Huynh đi một mình à? Ta đi với huynh nhé?”

Vệ Thanh Phong nhìn nàng một chút, không nói gì, chỉ gật đầu.

Tiểu Xuân đi theo Vệ Thanh Phong đi xuống chân núi, đi một lúc đã thấy một đám người, đứng đầy cả đường núi.

Người đứng đầu đám người chính là mấy người đang cưỡi ngựa, thấy có người đến thì ôm quyền nói: “Hai vị chắc là đệ tử của Kiếm Các.”

Vệ Thanh Phong gật gật đầu nói: “Đúng vậy, xe ngựa của mọi người bị kẹt ở đâu?”

Người kia nói: “Bên này, mời theo ta.”

Vệ Thanh Phong cùng Tiểu Xuân đi qua bên kia. Tiểu Xuân vừa đi vừa nhìn, đội ngũ của Mẫn Kiếm sơn trang có cả nam lẫn nữ, ngay cả nha hoàn sai vặt gì cũng mang đến.

Từ xa xa nàng đã nhìn thấy một chiếc xe ngựa rất lớn, cũng chính là cỗ xe ngựa bị kẹt, xe lẫn bốn con ngựa đều bị kẹt cứng.

Lúc đi về phía chiếc xe ngựa kia, Tiểu Xuân chợt cảm thấy xung quanh đều trở nên yên tĩnh hẳn.

Vệ Thanh Phong bất tri bất giác nắm lấy cổ tay nàng, Tiểu Xuân mới dần bình tĩnh lại.

Khi hai người đứng trước xe ngựa, trong xe ngựa có một người chậm rãi bước ra.

Tiểu Xuân liếc mắt nhìn người nọ, không biết kiếm thuật của y có cao hơn không, nhưng thời gian hai năm qua đã khiến Hạ Hàm Chi trông cao quý thêm một ít.

Hạ Hàm Chi không mang bội kiếm, chỉ cầm một cây quạt màu trắng, đổi tới đổi lui giữa hai tay.

Y đi xuống xe ngựa, đến trước mặt Vệ Thanh Phong và Tiểu Xuân. Ánh mắt y vòng tới vòng lui giữa hai người, lại nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau, cuối cùng nhìn về phía Tiểu Xuân, khẽ mở quạt, che giấu nụ cười, khẽ nói:

“Tiểu Xuân, đã lâu không gặp.”

Mặt Tiểu Xuân không hề có biểu cảm gì nhìn y, câu đầu tiên thốt ra chính là:

“Huynh mập ra.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 61
“Huynh mập ra.”

Hạ Hàm Chi nghe thấy ba chữ kia, trừng hai mắt, quơ quơ cây quạt, nhưng vẻ mặt lại không hề thay đổi: “Vậy à?”

Tiểu Xuân nhếch nhếch môi, không nói.

Hạ Hàm Chi lại chuyển mắt nhìn về phía Vệ Thanh Phong, hai người nhìn nhau một lúc, Hạ Hàm Chi nói: “Đã lâu không gặp.”

Vệ Thanh Phong dĩ nhiên sẽ không nói mấy câu không đâu như Tiểu Xuân, y nghiêng đầu nhìn thoáng qua chiếc xe ngựa sau lưng Hạ Hàm Chi, nói: “Chỉ mắc kẹt một chiếc xe này thôi à?”

Hạ Hàm Chi lắc đầu nói: “Không, đằng sau còn có mấy chiếc xe nữa.”

Vệ Thanh Phong nói: “Muốn kéo ra cũng không khó lắm, nhưng đường núi ở đằng trước cũng khó mà đi xe ngựa này được, muốn đi thì phải đi bộ lên.”

Hạ Hàm Chi hoảng sợ trừng mắt, nói: “Thật ư?”
Tiểu Xuân híp mắt nhìn Hạ Hàm Chi, giọng nói không tỏ thái độ gì: “Nói cứ như huynh mới đến đây lần đầu tiên ấy.”

“Khụ.” Hạ Hàm Chi vội ho một tiếng, lại quơ quơ cây quạt, nói: “Nếu không thể đi xe ngựa lên thì đi bộ lên cũng được.”

Lúc này, đệ tử Mẫn Kiếm sơn trang đang đứng trước xe ngựa, hành lễ với Hạ Hàm Chi, nói: “Chưởng môn, mấy cái xe ngựa này làm sao đây?”

Hạ Hàm Chi giãn mày, thản nhiên nói: “Cứ đi bộ thôi, các ngươi đánh xe xuống chân núi, cho mấy người ở dưới đó canh chừng.”

“Dạ.”

Xử lý xong xuôi, Hạ Hàm Chi nhìn Vệ Thanh Phong và Tiểu Xuân, nói: “Này, ta không rõ Kiếm Các lắm, xin hai vị dẫn đường.”

Vệ Thanh Phong quay đầu nói với Tiểu Xuân: “Tiểu Xuân, muội dẫn y đi lên đó, gọi thêm mấy người nữa mang theo dụng cụ xuống hỗ trợ.”

“Được.”

Tiểu Xuân nhìn về phía Hạ Hàm Chi, nhìn vẻ mặt của người kia, nhịn xuống ý nghĩ muốn tát y một cái, cười cười với y, nói: “Hạ Chưởng môn, mời đi bên này.”

Hạ Hàm Chi đi theo sau Tiểu Xuân, vừa đi hai bước, đằng sau đã có hai đệ tử muốn đi theo, Hạ Hàm Chi dừng lại, cũng không quay đầu, trầm giọng nói: “Ta có gọi các ngươi đi theo à?”

Mấy tên đệ tử bối rối đứng lại cúi đầu, Hạ Hàm Chi không đợi bọn họ nói thêm, đi về phía trước.

Tiểu Xuân ngẩng đầu liếc y một cái, sau đó yên lặng đi lên núi.

Dần dần, họ đã rời khỏi đội ngũ của Mẫn Kiếm sơn trang. Núi Bạc Mang vô cùng yên tĩnh, Tiểu Xuân cũng không nói chuyện, cả quãng đường đi, không khí vô cùng trầm lặng.

Hồi lâu sau, vẫn là Hạ Hàm Chi mở miệng trước.

“Ta mập lên thật à?”

Tiểu Xuân hứ một tiếng, không thèm để ý đến y.

Hạ Hàm Chi đi nhanh lên hai bước, đi song song với Tiểu Xuân, Tiểu Xuân liếc mắt nhìn y, nói: “Không phải huynh cần dẫn đường à, sao lại đi nhanh hơn cả ta rồi?”
Hạ Hàm Chi chắp tay sau lưng, nhàn nhã cất bước, nói: “Ta đột nhiên cảm thấy, ngọn núi này rất có duyên với ta, cứ như đã từng đến đây rồi vậy.”

Tiểu Xuân cười khan hai tiếng, tiếp tục đi.

Sau đó, lại không ai nói gì.

Một lúc sau, Hạ Hàm Chi nói: “Sao đại hội luận kiếm hai năm qua, các người không đi?”

Tiểu Xuân: “Kiếm Các vốn cũng rất ít tham gia những hoạt động của võ lâm, huynh cũng không phải không biết.”

Hạ Hàm Chi: “Không nhớ thương bạn cũ sao?”

Tiểu Xuân: “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, không phải giờ huynh cũng đã đến đây rồi sao, có thể thấy việc nhớ thương cũng không cần thiết lắm.”

“Thật là vô tình.”

Tiểu Xuân: “Sao dám so vô tình với huynh chứ.”

“….”

Lại yên lặng, Tiểu Xuân nghiêng đầu nhìn sang, thấy Hạ Hàm Chi cúi đầu nhìn đường, mặt không có biểu cảm gì. Tiểu Xuân do dự một chút, nói: “Huynh đừng nghĩ nhiều, ta không có ý gì khác.”

“A.” Hạ Hàm Chi nhướn mày, nghiêng mắt nhìn Tiểu Xuân, cười lạnh, nói: “Vậy à?”

Dáng vẻ của Hạ Hàm Chi lúc này mới chính là dáng vẻ lạnh nhạt không thèm quan tâm đến ai mà Tiểu Xuân quen thuộc nhất. Thấy Hạ Hàm Chi như thế, Tiểu Xuân cũng cười cười, nói: “Đúng vậy.”

Thấy Tiểu Xuân cười, sắc mặt Hạ Hàm Chi càng nặng nề hơn.

“Cô cười vậy là sao?”

Tiểu Xuân: “Ôi trời, ta chỉ cười một chút mà hỏi ý gì là sao?”

Hạ Hàm Chi nghiêm túc, thản nhiên nói: “Không có việc gì mà sao cô lại cười vớ vẩn thế.”

Tiểu Xuân khựng lại, sau đó hít thật sâu…

“Ha ha ha ha ha…!”

Hạ Hàm Chi: “….”

Nụ cười này của Tiểu Xuân quả thật là vô cùng sởn gai ốc, vẻ mặt Hạ Hàm Chi cứng đờ, cuối cùng vẫn không nhịn được bật cười.

Tiểu Xuân bĩu môi: “Không có việc gì mà sao huynh lại cười vớ vẩn thế.”

Hạ Hàm Chi đứng trước mặt Tiểu Xuân, cúi đầu. Vóc dáng y cao, Tiểu Xuân ngửa đầu đúng lúc ngược sáng, không thể nhìn rõ vẻ mặt của Hạ Hàm Chi.

“Tiểu Xuân.”

“Hả?”

“Quả thật là đã lâu không gặp.”

Tiểu Xuân ngơ ngẩn một lúc, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, thật ra thì cũng chỉ mới hai năm thôi, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy dường như đã rất lâu rồi vậy.”

Hạ Hàm Chi cười nhạt, nói: “Thời gian qua cô tốt chứ?”

Tiểu Xuân giương mắt, nói: “Huynh cảm thấy thế nào?”

Hạ Hàm Chi nói: “Ta không biết.”

Tiểu Xuân cười một tiếng, nói: “Ta rất tốt.”

Hạ Hàm Chi: “Thật không?”

Tiểu Xuân ừ.

Nửa đoạn đường sau, không ai nói chuyện.

Khi sắp đến gần cổng núi, Hạ Hàm Chi dần đi chậm lại, Tiểu Xuân quay đầu, hơi khó hiểu nhìn y.

Hạ Hàm Chi đi chậm là để xem xét cảnh vật xung quanh.

Tiểu Xuân đợi y một lúc, thấy y vẫn không có ý muốn đi, Tiểu Xuân không kiên nhẫn, mở miệng: “Huynh lại sao thế, muốn xem phong cảnh cũng phải biết nơi nghỉ chân của mình ở đâu đã chứ…“

“Vì sao cô không hỏi ta?”

Đang nói lại bị xen ngang, Tiểu Xuân cau mày: “Cái gì cơ?”

Ánh mắt Hạ Hàm Chi nhìn xung quanh, sau đó lại nhìn Tiểu Xuân.

“Vì sao cô không hỏi ta?”

Tiểu Xuân cảm thấy ánh mắt Hạ Hàm Chi hơi lạnh lùng, nàng mơ hồ hiểu ý của Hạ Hàm Chi, nên nàng im lặng, không nói lời nào.

Hạ Hàm Chi nói: “Cô không muốn biết sao?”

Ngón tay Tiểu Xuân động đậy, cứ bấm tới bấm lui, khi mở miệng, giọng nói đã hơi run rẩy.

“Không muốn biết.”

Hạ Hàm Chi vẫn theo sát không ngừng: “Quả thật không muốn biết à?”

Tiểu Xuân chịu đựng không nói lời nào.

Hạ Hàm Chi: “Hắn cũng đến, nhưng không có trong đội ngũ, cô cũng biết hắn không thích đi ra ngoài vào ban ngày.”

Tiểu Xuân vẫn không nói chuyện, vẫn nhìn Hạ Hàm Chi.

“Ban đầu là vì nguyên thần của hắn, bọn ta, không…. là do ta lựa chọn phương thức quá cực đoan. Trí nhớ vào lúc nguyên thần của hắn còn khuyết thiếu cực kì mơ hồ, Vệ Thanh Phong hẳn đã nói với cô.”

“Chuyện hắn có thể nhớ là rất ít ỏi, núi Bạc Mang tụ tập linh khí nhiều năm của hắn, có lẽ hắn sẽ cảm giác được, nhưng những thứ khác, ta không dám cam đoan với cô.”

“Tính tình của hắn cũng không như trước, hắn thích thanh tĩnh, không thích người bên cạnh nói quá nhiều.”

“Thế nhưng, bản tính của hắn vẫn…”

“Đủ rồi.”

Tiểu Xuân xen ngang lời Hạ Hàm Chi đang nói, nàng nhẹ giọng: “Đủ rồi…”

Vẻ mặt Hạ Hàm Chi bình thản.

“Cô hận ta sao?”

Tiểu Xuân cười nhạt một tiếng, nói: “Nói nhảm nhiều như thế, câu này có lẽ mới là câu huynh muốn nói đúng không?”

Hai mắt Hạ Hàm Chi lạnh như băng, không hề có chút cảm xúc nào.

“Ta không hận huynh.” Tiểu Xuân đáp rất nhanh, rất dứt khoát.

“Ta không hận huynh, thật sự không hề hận huynh.” Tiểu Xuân khẽ nói “Ban đầu, bởi vì huynh lừa bọn ta, tất cả mọi người vẫn có hơi lẩn quẩn trong lòng, nhưng cũng không đến mức là hận. Sau đó đại sư huynh lại kể cho ta nghe những chuyện kia….”

Hạ Hàm Chi: “Y kể cho cô nghe chuyện gì?”

Tiểu Xuân: “Nói rất nhiều, nói về mệnh cách của Thái Âm và Liệt Dương, bảo rằng họ nhập thế là thuận theo thiên mệnh, cũng có nói huynh là đương kim võ lâm, là người xứng đôi nhất với Thái Âm.”

Hạ Hàm Chi: “Y đã nói như vậy sao?”

“Ừm.” Tiểu Xuân nói “Đại sư huynh đã nói Thái Âm nhập thế là chuyện đương nhiên, hắn có được một người có lòng chính nghĩa làm chủ nhân, là may mắn của võ lâm.”

Hạ Hàm Chi: “Ta là người có lòng chính nghĩa?”

Tiểu Xuân gãi gãi mặt, nói: “Dù sao đó cũng là do đại sư huynh nói, có phải hay không thì ta đâu biết.”

Hạ Hàm Chi: “….”

“Cho nên, ta không hận huynh.” Tiểu Xuân đi đến, vỗ vỗ vai Hạ Hàm Chi, nói: “Có lẽ đệ tử của Kiếm Các có nhiều oán hận với huynh, nhưng mọi người ở Thanh Đào viện vẫn chưa bao giờ hận huynh, biết điều này có nghĩa gì không?”

Hạ Hàm Chi rũ mắt nhìn nàng.

Tiểu Xuân nói: “Điều này có nghĩa là, đối với những người biết rõ huynh, huynh không phải người xấu!” Nói rồi, nàng dừng một lúc, lại nói “Cùng lắm là hơi âm hiểm một chút thôi.”

Hạ Hàm Chi: “….”

Tiểu Xuân hít thật sâu, dùng tay phẩy phẩy tạo gió, mắt hơi chuyển, nói: “Mấy hôm nay Đại Tông sư ra ngoài, bên tháp lâu kia không có ai ở, hai người các huynh ở đó đi.”

Hạ Hàm Chi: “Được.”

Tiểu Xuân: “Bọn Ngô Sinh hẳn đang chờ trước cổng lên núi, huynh đi tới sẽ thấy thôi. Ta còn có việc, một lúc nữa sẽ tìm huynh sau.”

Hạ Hàm Chi: “Được.”

Tiểu Xuân vẫy vẫy tay, bỏ đi.

Hạ Hàm Chi yên lặng nhìn bóng lưng Tiểu Xuân, hồi lâu sau, cười nhạt.

“Nhịn không được thì cứ nhận đi.”

Y khẽ lắc đầu trong gió mát của núi Bạc Mang, cứ như ban nãy y không hề nhìn thấy gương mặt tái nhợt và nước mắt dâng tràn của cô gái nhỏ kia.

Trước khi y đến, y đã từng ảo tưởng rằng cô bé này có thể vẫn không tim không phổi như trước vậy, nhưng y sai lầm rồi.

Nếu cuộc đời không thể không thay đổi, sao có thể mong chờ một người mãi mãi ngây thơ.

Tiểu Xuân đi thật xa thật xa, đi đến mức nước mắt cũng bị gió thổi cho khô lại.

Nàng không khóc, nàng tự nói với mình, nàng không được khóc.

“Không có gì ghê gớm cả…” Nàng ngồi dưới gốc cây Vân Đào, nhặt một cánh hoa rơi trên mặt đất, tự nói với mình: “Không có gì ghê gớm cả….”

…..

Đêm đó, Tiểu Xuân không ngủ.

Thực ra, đại đa số mọi người ở Kiếm Các đều không ngủ.

Lúc nửa đêm, các đệ tử của Kiếm Các đều rối rít ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn dị tượng nơi chân trời.

Đêm đó là đêm mà mặt trăng sáng nhất lớn nhất từ trước đến nay, điều này hiếm thấy đến mức khiến người người mơ ước, khiến lòng người say mê. Dải ngân hà xen lẫn giữa rừng núi Bạc Mang, từng đốm từng đốm, trông cứ như là hạt sương.

Đó là khúc hát của núi rừng trong đêm.

Từ vách núi của núi Bạc Mang nhìn ra xa, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng đen lơ lửng trước mặt trăng tròn, không thể thấy rõ đó là ai, nhưng cũng không ai có thể nhận lầm được kẻ đó.

Tiểu Xuân và Hạ Hàm Chi đều nghĩ, hắn đến từ lúc nào thế không biết.

Giờ thì nàng biết rồi, tất cả mọi người đều đã biết.

Tiểu Xuân đứng trong sân, nhìn bóng dáng kia. Khi xung quanh dần trở lạnh, Vệ Thanh Phong đã đến sau lưng nàng, khoác cho nàng một lớp áo ngoài.

“Gió lớn như vậy, muội không nghỉ ngơi đi còn đứng đây làm gì?”

Tiểu Xuân cúi đầu, không nói.

Vệ Thanh Phong ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, thản nhiên nói: “Hắn tới rồi.”

“Ừm…”

Vệ Thanh Phong: “Bất kể như thế nào, muội cũng không thể đứng đây đón gió lạnh, về phòng nghỉ ngơi trước đi.”

Tiểu Xuân gật gật đầu: “Ừm.”

Nghe lời Vệ Thanh Phong, Tiểu Xuân trở về phòng.

Nàng không quay đầu lại, không một chút nào.

Nàng không cần quay đầu lại, cũng không muốn quay đầu lại…

Bởi vì nàng biết, đó đã không còn là Lý Thanh nữa rồi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 62
Sau khi đã ngủ đủ giấc, Tiểu Xuân cảm thấy lòng dễ chịu hơn nhiều.

Cũng không biết là do trời sinh hay là vì khí hậu các vùng ở núi Bạc Mang khác nhau, tóm lại, Lục Tiểu Xuân là một người mắt lớn lòng cũng lớn. Nàng nhét bánh bao thịt đầy miệng, nhắm mắt nghĩ.

Dù sao thì cũng không phải là một tên ngốc nghếch.

Chỉ cần nghĩ như thế, nàng đã cảm thấy lòng thoải mái hơn nhiều.

Ăn xong bữa sáng, Tiểu Xuân đã ra ngoài làm việc.

Bởi vì Mẫn Kiếm sơn trang mang một đội ngũ lớn như thế vào ở nên đệ tử Kiếm Các dù có muốn tránh cũng tránh không khỏi. Tiểu Xuân đứng ở trước viện, vừa ngẩng đầu, thấy toàn người là người. Người tuy nhiều nhưng ai cũng không nói chuyện, cả viện đều yên lặng như tờ.

“!?” Tiểu Xuân lập tức kinh hãi.

Đây gọi là gì?

Trong hai năm nay, Tiểu Xuân đã biết gần như toàn bộ hơn trăm người đệ tử của Kiếm Các, nàng lướt nhìn qua sân…

Hứ, quả nhiên không sai, đệ tử của Kiếm Các không bao giờ nhàm chán đến mức dậy sớm rồi ngồi đó đâu.

Tiểu Xuân ngáp một cái, đi về phía khác.

Ngoài cửa viện, Tiểu Xuân nhìn thấy từ bờ tường có một cái đầu nhỏ ló ra nhìn.

Tiểu Xuân: “….”

Tiểu Xuân híp mắt đi qua, trước khi Tiểu Vũ kịp phản ứng đã xách lỗ tai nó. Tiểu Vũ sợ hết hồn, kêu to.

Trong viện vốn yên lặng, tiếng kêu của Tiểu Vũ trở nên hết sức đột ngột.

Tiểu Xuân vội bịt miệng Tiểu Vũ, quay đầu nhìn thử.

“….” Mọi người trong sân đều như hòn đá, không hề động đậy.

Tiểu Xuân nhếch miệng, tay cũng buông lỏng.

Tiểu Vũ mở to mắt, khẽ nói: “Tiểu Xuân sư tỷ thấy không! Thật lợi hại!”

Tiểu Xuân gõ đầu nó một cái: “Liên quan gì đến đệ.”

Tiểu Vũ cũng không thèm che đầu nói: “Tiểu Xuân sư tỷ! Công phu của Mẫn Kiếm sơn trang có phải rất lợi hại không?” Tiểu Xuân vừa ngáp một cái, ấp úng: “Cũng tạm được.” Tiểu Vũ kéo ống tay áo Tiểu Xuân, nhón chân hưng phấn nói: “Nếu so với Kiếm Các chúng ta thì sao?”

Tiểu Xuân trừng mắt: “Đương nhiên là Kiếm Các chúng ta lợi hại! Còn phải suy nghĩ à!?”

Tiểu Vũ: “Hạ Chưởng môn cũng rất lợi hại!”

Mặt Tiểu Xuân méo mó.

“Đệ nói ai lợi hại cũng được, y thì không được!”

Tiểu Vũ: “Vì sao…” Không đợi nó hỏi xong, đằng sau đã truyền đến một giọng nói thản nhiên: “Sao ta lại không được?”
“….”

“Ơ!” Tiểu Vũ đột nhiên xoay người, Hạ Hàm Chi mặc một bộ quần áo bằng gấm vô cùng cao quý, khoan thai tựa vào trên cây nhìn bọn họ. Trong mắt của Tiểu Vũ bé con, hình tượng của Hạ Hàm Chi đột nhiên trở nên cao lớn dữ dội.

“Hạ Chưởng môn!”

Mặt Tiểu Xuân tái mét, vỗ Tiểu Vũ một phát: “Đi đi đi, luyện công đi!”

Tiểu Vũ bị Tiểu Xuân làm cho bất đắc dĩ bỏ đi. Tiểu Xuân khoanh tay đứng trước mặt Hạ Hàm Chi, nói: “Huynh chạy tới đây làm gì?”

Hạ Hàm Chi cười nói: “Tới tìm cô đó.”

Tiểu Xuân ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tìm ta làm gì?”

Hạ Hàm Chi: “Đã ăn sáng chưa?”

Tiểu Xuân: “Ăn rồi.”

Hạ Hàm Chi cau mày nói: “Ta vẫn chưa ăn.”

Tiểu Xuân nhíu mày, nói: “Chưa ăn? Ta đã nói với nhà bếp đưa đồ ăn qua cho huynh mà, chưa đưa đến à?”

Hạ Hàm Chi: “Có đưa, nhưng không thích ăn.”

Tiểu Xuân: “….”

Hạ Hàm Chi vặn eo, mở trừng hai mắt với Tiểu Xuân, nói: “Hôm qua ngủ ngon chứ?”

Tiểu Xuân nghiêng đầu nhìn y: “Sảng khoái vô cùng.”

Hạ Hàm Chi: “Hắn lại cáu kỉnh rồi.”

Tiểu Xuân nhíu mày, Hạ Hàm Chi nói: “Hắn vừa bước vào địa giới của núi Bạc Mang thì đã cảm nhận được rồi.”

Tiểu Xuân: “Cảm giác được cái gì?”

“Cảm giác được hơi thở của núi Bạc Mang.” Hạ Hàm Chi nói “Hoặc là nói, mùi vị mà hắn đã để lại.” Hạ Hàm Chi đứng lên, thở dài, nói: “Sau đó thì lại cáu kỉnh. Hắn cảm thấy là ta cố tình giấu diếm hắn, để hắn trong tình trạng chẳng biết gì mà quay về đây, tóm lại, là lỗi của ta.”

Tiểu Xuân ghét bỏ nói: “Các người ngày ngày đều ầm ĩ mấy việc thế này à?”

Hạ Hàm Chi hơi nghiêng đầu.

Tiểu Xuân vẫy tay, nói: “Tránh ra, ta phải đi làm việc.”

Hạ Hàm Chi: “Cô không đi tìm hắn sao, hắn đang ở trong tháp lâu.”

Tiểu Xuân: “Không đi, huynh tránh ra, ta còn phải đi chẻ củi.”

Thân thể cao lớn của Hạ Hàm Chi chắn trước mặt Tiểu Xuân, cúi đầu nhìn nàng: “Không đi thật à?”

Tiểu Xuân trợn tròn mắt, gằn từng chữ: “Không! Muốn! Đi!”

Hạ Hàm Chi nhìn nàng chằm chằm một lúc, cuối cùng nhường đường. Tiểu Xuân hừ một tiếng đi về phía trước, Hạ Hàm Chi nhìn bóng lưng của nàng, vẻ mặt lạnh nhạt.

Tiểu Xuân đi nhanh ra khỏi viện. Bởi vì luôn lười luyện kiếm, Vệ Thanh Phong sắp xếp cho nàng một đống chuyện để làm, chẻ củi chính là một trong số đó. Trong sân chất rất rất nhiều cây gỗ, Tiểu Xuân vén tay áo chuẩn bị làm việc.

Cũng không biết vì sao, hai năm qua, thân thể Lục Tiểu Xuân càng lúc càng tốt, rất nhiều chuyện trước đây nàng không làm nổi, bây giờ đều làm vô cùng dễ dàng. Hệt như bây giờ, dù nàng rất lười, nhưng cảm giác mệt mỏi lại cực ít, cũng rất ít khi cảm thấy rét lạnh.

Chính nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, chuyện thần kì nhất là… hơi thở của nàng trở nên rất chậm.

Người tập võ đều biết, hơi thở càng chậm, càng thể hiện nội lực càng thâm hậu.

Nhưng Tiểu Xuân chưa bao giờ nghĩ đến phương diện này. Nàng cảm thấy mình là một kẻ học võ nửa vời như mèo ba chân, chỉ là cáo mượn oai hùm đứng sau lưng đại sư huynh, làm gì có nội lực gì chứ. Cho nên, nàng quy mọi sự thay đổi trong hai năm qua của mình vào bốn chữ… nghỉ ngơi đầy đủ.

“Rắc!”

Tay nâng rìu rồi chém xuống, Tiểu Xuân lưu loát bổ một cây gỗ.

Ban đầu nàng chỉ thử một chút, dần dần, Tiểu Xuân càng bổ càng quen tay, càng bổ càng nhanh, trong sân vang lên tiếng chẻ củi thanh thúy.

“Rắc…!”

“Rắc…!”

“Rắc…!”

…..

Sau khi bổ mười mấy cây gỗ, tay Tiểu Xuân bỗng nhiên khựng lại, bởi vì nàng nhìn thấy một thiếu nữ thanh tú từ ngoài đi vào, đi về phía nàng. Tiểu Xuân để cây rìu xuống nhìn nàng ta, thiếu nữ thanh nhã, mặt mũi xinh đẹp, nhưng nét mặt lại đầy giận dữ.

“Có thể đổi nơi khác để chẻ củi không?” Thiếu nữ đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp muốn Tiểu Xuân đi nơi khác. Tiểu Xuân liếm liếm răng, nói: “Cô là người của Mẫn Kiếm sơn trang?”

Thiếu nữ không đáp lời nàng, lại nói: “Xin rời đi.”

Tiểu Xuân khó có thể tin, nói: “Dù sao cô cũng phải nói cho ta biết lí do chứ.”

Vẻ mặt thiếu nữ lạnh như băng: “Cô chẻ củi tiếng vang quá lớn, quấy rầy Tôn Giả nghỉ ngơi.”

“…..” Tiểu Xuân hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Quấy rầy Tôn Giả nghỉ ngơi….”

Thiếu nữ làm như không muốn nói thêm nữa, đưa tay về phía cửa viện.

“Mời.”

Tiểu Xuân chậm rãi vén tay áo lên, chém rìu cắm sâu vào một cây gỗ, chân sải bước đi tới, hất cằm nhìn thiếu nữ kia, ánh mắt khiêu khích đến kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, mắt thiếu nữ kia híp lại, tỏ vẻ tức giận.

Tiểu Xuân làm như không nhìn thấy địch ý của đối phương, thản nhiên nói: “Tôn Giả của cô là người thế nào?”

Thiếu nữ cười lạnh, nói: “Không biết tôn ti, ăn nói ngông cuồng, đây là đạo đãi khách của Kiếm Các à?”

Tiểu Xuân thản nhiên nói: “Không, đây đã là ưu đãi đối với các người rồi.”

Thiếu nữ: “Ngươi nói gì?”

Tiểu Xuân: “Ta nói, đây đã là…”

“Bốp…”

Một tiếng thanh thúy vang lên, nhưng lần này không phải là tiếng chẻ củi nữa.

Đầu Tiểu Xuân lệch sang một bên, trên mặt dần lộ ra dấu tay màu hồng. Tiểu Xuân không nói không rằng, thậm chí ngay cả động tác nâng tay che mặt cũng không có. Nàng yên lặng thở ra, sau đó từ từ quay đầu lại.

Đáy mắt thiếu nữ kia lạnh như băng, gằn từng chữ:

“Mời đi cho.”

Tiểu Xuân nhìn dáng vẻ của nàng ta, bật cười nhạt.

“Cái dáng vẻ này…”

Thiếu nữ: “Cái gì?”

Tiểu Xuân: “Không có gì,” Nàng rút ríu từ trên cây gỗ ra, động tác này khiến thiếu nữ kia cảnh giác nhìn chằm chằm tay nàng, Tiểu Xuân nhận ra ánh mắt của nàng ta, không biết nghĩ đến điều gì, yên lặng lắc đầu.

Thiếu nữ không kiên nhẫn đứng bên cạnh, Tiểu Xuân rút rìu ra vác trên vai, vẫy vẫy tay với nàng ta: “Tới đây.”

Thiếu nữ: “Cái gì?”

“Các người là khách, ta có thể nhượng bộ.”

“Vậy cô còn không nhanh…”

“Nhưng.” Tiểu Xuân lại nói “Ta có thể nhường chỗ này, nhưng không thể bỏ qua cái tát kia. Cô đến đây cho ta đánh một cái, ta sẽ đi.”

Thiếu nữ kia hồi lâu không nói tiếng nào, mắt trợn trừng, cứ như bị câu nói của Tiểu Xuân làm cho sợ hãi.

Tiểu Xuân lại vẫy vẫy tay, thiếu nữ bừng tỉnh, cả giận quát: “Làm càn…!” Cùng lúc, cánh tay nàng ta vung lên, định tát thêm một cái.

Thật ra thì công lực của nàng ta cũng không thâm hậu, lần này nàng lại có phòng bị, muốn đánh trúng nàng là không thể nào. Tiểu Xuân nhắm chừng động tác của nàng ta, ném rìu bắt lấy cổ tay nàng ta, một cái tay khác cũng chớp đúng thời cơ, vung một tát ngược trở lại…!

Nàng vừa vung tay, trong lòng vừa cảm thấy kì lạ….

Gần đây sao thân thủ của ta trở nên linh hoạt quá vậy hả?

Bất kể, tóm lại, không thể để cho đại sư huynh mất thể diện….

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng đột nhiên cảm thấy cổ tay đau nhói.

Nàng giương mắt, tay nàng đã bị một cái tay khác cầm chắc, nàng dùng lực, nhưng vẫn không thể động đậy.

Đó là một đôi tay to lớn chắc chắn.

Cho dù không nhìn người, Tiểu Xuân cũng có thể phân biệt được, đây là tay của ai. Đôi tay này từng kéo tay nàng, từng ôm lấy nàng, cũng từng bị nàng kéo lấy mà đùa nghịch.

Tiểu Xuân nghĩ thầm, đây đã từng là một đôi tay thật ấm áp.

Mặc dù lúc này nó lại khiến nàng hơi đau.

“Tôn Giả…” Thiếu nữ kia thấy Thái Âm Kiếm Tôn đến, cả người đều mềm nhũn.

Tiểu Xuân nhìn người trước mặt, hắn mặc một thân áo đen, hắn luôn thích mặc những bộ quần áo sẫm màu, chỉ là bây giờ, đồ hắn mặc trên người không biết đã tốt hơn biết bao nhiêu lần. Tiểu Xuân giương mắt, trong khoảnh khắc nàng nhìn thấy gương mặt hắn, nàng khựng lại.

Gương mặt của hắn từng nét từng nét rõ ràng, nhẵn nhụi hơn trước rất nhiều, tóc cũng không còn khô xơ mà tản ra ở sau lưng. Mũi cao thẳng, đôi môi khỏe mạnh, trên trán còn có dấu ấn hình trăng màu trắng….

Chỉ là, những điều này không phải là nguyên nhân khiến Tiểu Xuân khựng lại.

Nàng khựng lại, là vì nàng nhìn thấy tấm vải che mắt của người đàn ông này, dù sao tấm vải cũ rách phối với trang phục đắt tiền như thế, có vẻ rất giật mình.

Một tay thiếu nữ vẫn còn đang bị Tiểu Xuân nắm chặt, nàng ta muốn tránh thoát, nhưng Tiểu Xuân lại không buông tay.

“Tôn Giả…” Thiếu nữ ngửa đầu nhìn Thái Âm Kiếm Tôn, xin hắn giúp đỡ.

Thái Âm Kiếm Tôn mở miệng, giọng nói trầm thấp.

“Cô có thể buông tay ra không?”

Tiểu Xuân không nói gì, ngơ ngác nhìn người trước mặt. Hoặc là nói, nàng đang nhìn hai mắt của hắn.

Không thể nói….

Tiểu Xuân thầm nói trong lòng.

Nếu bây giờ lên tiếng, mọi thứ sẽ tràn ra.

Những thứ mà nàng nghĩ rằng nàng đã chôn giấu rất sâu, nhất định sẽ tràn ra.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 63
Gió có mạnh, cũng không thể thay đổi số mệnh trời định; kiếm có sắc, cũng không thể làm ngừng thời gian năm tháng.

Tiểu Xuân nhìn chằm chằm người đàn ông trước măt, mắt hơi chua xót.

“Các hạ có thể buông tay ra trước không?”

Lại bị hỏi thêm lần nữa, Tiểu Xuân cuối cùng cũng bừng tỉnh. Nàng hít thật sâu, thản nhiên nói: “Huynh không buông, việc gì ta phải buông tay trước.”

Thiếu nữ bị Tiểu Xuân cầm chặt tay lập tức trừng mắt bảo: “Làm càn!”

“Nhược Hoa.”

Lý Thanh hơi há miệng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cảnh cáo.

“Tôn Giả….”

Nhược Hoa cảm nhận được giọng điệu của Lý Thanh, không dám lớn tiếng nói chuyện nữa.

Lý Thanh trầm giọng nói: “Chuyện vừa rồi ta biết rõ, ta cho phép ngươi ỷ thế hiếp người như thế khi nào?”

Nhược Hoa cúi đầu oan uổng nói nhỏ: “Hoa Nhi chỉ là sợ quấy rầy Tôn Giả, nhất thời gấp gáp mới…”

Tiểu Xuân ở bên cạnh cười khan, thả tay ra.

Lý Thanh nói với Nhược Hoa: “Ngươi về trước đi.”

“Tôn Giả…”

Lý Thanh không nói nữa, Nhược Hoa liếc Tiểu Xuân một cái, hành lễ với Lý Thanh, xoay người rời đi.

Lúc này, trong sân chỉ còn lại Lý Thanh và Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân liếc nhìn Lý Thanh một cái, hắn khẽ cúi thấp đầu, mặt hướng về một khoảng không, không biết đang suy nghĩ gì.

Tiểu Xuân đợi cả buổi trời cũng không thấy hắn nhúc nhích, rốt cuộc ho khan một tiếng.

“À này….”

Nàng vừa lên tiếng, Lý Thanh đã hướng mặt về phía nàng, lòng Tiểu Xuân hơi run lên, run run nói: “Gì… gì vậy?”

Hóa ra cổ tay của Tiểu Xuân vẫn đang bị Lý Thanh nắm.

“Không phải huynh nói huynh đã biết ban nãy có chuyện gì sao, ta không cố ý đánh thị nữ của huynh, là nàng ta ra tay trước.”

“Ta biết.” Lý Thanh rốt cuộc mở miệng, nhưng tay vẫn không buông.

Tiểu Xuân: “Đã biết mà còn không chịu buông ra?”

Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân khẽ cắn răng, cố sức kéo tay ra.

Mặc dù nàng cũng không hy vọng gì, nhưng dùng hết sức lực vẫn không thể tránh thoát khiến Tiểu Xuân hết sức căm tức.

“Buông tay ra!”

Bàn tay Lý Thanh cứ như một cái vòng sắt, khóa chặt Tiểu Xuân bên trong, dù Tiểu Xuân có động đậy thế nào cũng không tránh thoát.

Tiểu Xuân vùng vẫy cả buổi trời, mệt mỏi đến cả mặt đều đỏ bừng. Khi nàng đang chuẩn bị há miệng cắn hắn, Lý Thanh rốt cuộc lên tiếng.

Giọng nói của hắn vẫn trầm thấp.

“Cô là ai?”

Tiểu Xuân hơi giật mình, giương mắt nhìn Lý Thanh.

Tay Lý Thanh hơi nhúc nhích, Tiểu Xuân bị hắn kéo lại gần thêm một chút.

“Cô là ai?”

Hắn lại hỏi một lần nữa, Tiểu Xuân không hiểu tại sao lại hơi căng thẳng. Nàng há miệng, nhưng không biết nên đáp lại hắn thế nào.

Vì sao hắn lại hỏi như thế…. có phải hắn nhớ ra điều gì không….

Lý Thanh đợi mãi không nghe được đáp án, chân mày nhíu lại, giọng nói cũng hơi tỏ vẻ khó chịu.

“Ta đang hỏi cô đó.”

Tiểu Xuân: “….” Lòng Tiểu Xuân vốn đang run rẩy thầm suy đoán đủ kiểu, ai ngờ Lý Thanh vừa nói xong câu đó, mặt của nàng lập tức trầm xuống.

Huynh dám dùng gương mặt này, giọng điệu này nói chuyện với ta?

Tiểu Xuân liếm liếm răng, cảm thấy mình cần một thời gian để thích ứng.

Lý Thanh: “Cô rốt cuộc…“

“Lục Tiểu Xuân.”

Lý Thanh: “Hả?”

Tiểu Xuân: “Ta nói, ta tên là Lục Tiểu Xuân, đệ tử của Kiếm Các.” Nói rồi, nàng lại bổ sung thêm một câu: “Là kiếm khách nổi tiếng.”

Lý Thanh: “Ồ?”

Tiểu Xuân: “Còn không mau thả tay ta ra, ta cho huynh biết, dù huynh có phô trương thanh thế ra sao, đây cũng là địa bàn của ta. Nếu huynh dám kiếm chuyện ở Kiếm Các, đại sư huynh tuyệt đối sẽ không tha cho huynh!”

Sau khi uy hiếp xong, Lý Thanh vẫn không hề nhúc nhích tí nào, cả người hắn cứ như tảng đá, yên lặng đứng vững.

Tiểu Xuân thử đá hắn một cái.

Lý Thanh: “….”

“Cô là kiếm khách nổi tiếng?”

Sau khi mấy cái đá dừng lại, Lý Thanh rốt cuộc cũng quý hóa mở miệng.

Tiểu Xuân dõng dạc đáp: “Đúng vậy.”

Lý Thanh: “Vậy cô biết ta là ai không?”

“Ngốc…” Tiểu Xuân vừa mở miệng, vội cắn môi, ho khan nói: “Biết chứ, là Thái Âm Kiếm Tôn, nổi danh vô cùng.”

Lý Thanh: “Cô đã biết thân phận của ta, nên biết rằng kiếm khách khắp thiên hạ đều quy thuận ta. Kiếm lẫn kiếm khách nổi danh trên cõi đời này, đều nằm trong lòng bàn tay ta, sao ta chưa từng biết cô chứ?”

“Hứ…” Tiểu Xuân trề môi, liếc mắt: “Huynh không ra ngoài đã vài năm, chuyện huynh không biết còn nhiều lắm.”

Thái Âm Kiếm Tôn nhập thế đã hơn hai năm, đây là lần đầu tiên bị kẻ khác giễu cợt như thế.

“Cô….”

“Được rồi.” Tiểu Xuân xen ngang lời Lý Thanh nói: “Kiếm Tôn đại nhân, đến đây chấm dứt được rồi. Mau buông tay ra, nếu chậm trễ ta đốn củi, cơm trưa của các người cũng không kịp ăn đâu.”

Lý Thanh: “Ta không ăn cơm.”

“A….” Tiểu Xuân nói “Vậy có phải Hạ Chưởng môn cũng tuyệt thực chung với huynh không hả?”

Lý Thanh: “….”

“Buông ra nhanh.”

Nói cả buổi trời, Lý Thanh vẫn không chịu buông tay, Tiểu Xuân đã hơi mất kiên nhẫn.

“Ta nói này, rốt cuộc là huynh muốn sao…”

“Cô rốt cuộc là ai?”

Tiểu Xuân không thể nhịn được quát lên: “Ta cũng đã nói bao nhiêu lần rồi! Sao huynh ngu ngốc quá vậy hả!”

Sau tiếng quát to, cả hai người đều im lặng.

Gió thổi dữ dội, áo đen của Lý Thanh cũng bay theo.

“Cô biết ta.”

Tiểu Xuân: “Thiên hạ này có mấy người không biết huynh chứ.”

Tay Lý Thanh khẽ dùng sức: “Cô biết ta của trước kia.”

Tiểu Xuân cảm thấy mình sắp không kìm nén được nữa.

“Huynh có thôi ngay không, nói mới nửa câu đã bảo ta biết huynh? Ta nói huynh ngốc là vì huynh và Hạ Hàm Chi lại dùng xe ngựa lớn như thế để lên núi, có liên quan gì đến chuyện ta biết huynh.”

Lý Thanh không nói.

Tiểu Xuân: “Ta thật sự phải làm việc, nếu không đại sư huynh sẽ tức giận.”

Lý Thanh vẫn không nói.

Tiểu Xuân bị hắn hành hạ đến không còn sức lực nữa, nói giọng mềm mỏng: “Đại nhân, ta van ngài được không…. Ngài đường đường là Kiếm Tôn, đừng chấp nhặt với một nhân vật nhỏ như ta. Vừa rồi ta ăn nói vô lễ, ngài coi như…”

“Kiếm khí.”

“Gì cơ?”

“Kiếm khí.” Động tác nhẹ nhàng của Lý Thanh, càng kéo Tiểu Xuân lại gần hơn. Tiểu Xuân cứ như một con gà nhỏ bị hắn dễ dàng kéo qua, ngẩng đầu nhìn lên, Lý Thanh trước mắt trông hệt như một ngọn núi.

Tiểu Xuân nghi ngờ nói: “Huynh nói gì thế?”

Lý Thanh: “Nếu cô không biết ta, vậy kiếm khí Thái Âm trên người cô, từ đâu mà có?”

“…”

Tiểu Xuân thật sự hoang mang rồi.

“Kiếm khí của Thái Âm? Trên người ta?”

Lý Thanh giơ tay lên, khẽ nói: “Nếu không, cô cho là vì sao mình có thể chống đỡ được mấy thứ này?”

Tiểu Xuân nhìn sang tay Lý Thanh, kinh ngạc phát hiện tay hắn có tản ra luồng khí trắng nhàn nhạt. Khí trắng kia vây xung quanh bàn tay Lý Thanh, chậm chạp chuyển động, nhưng vẫn không đi quá xa. Tiểu Xuân cảm thấy luồng khí trắng kia bao quanh tay mình có hơi lạnh nhưng cũng không khó chịu, Lý Thanh tạo ra nó lúc nào, nàng hoàn toàn không phát hiện.

“Đây đây…. đây là cái gì?”

Lý Thanh: “Cô cảm thấy thế nào?”

Tiểu Xuân thăm dò nói: “Thái…. Thái Âm kiếm khí?”

Lý Thanh không nói, xem như chấp nhận đáp án.

Tiểu Xuân cũng sợ ngây người, nàng trừng mắt, đầu nhanh chóng nhớ lại.

Lý Thanh thả tay xuống, khẽ nói: “Cô là ai?”

Giọng nói của hắn truyền vào tai Tiểu Xuân, không thể nói rõ là cảm giác gì.

Nàng rõ ràng cảm nhận được sự lạnh lùng của Lý Thanh. Lý Thanh không hề cảm nhận được sự tò mò của hắn đối với nàng, thậm chí đối với kiếm khí trên người hắn, nàng cũng chỉ hờ hững chịu đựng.

Giữa âm thanh lạnh lùng của hắn, không biết vì sao, Tiểu Xuân đột nhiên nhớ đến khoảng thời gian cuối cùng ấy.

Khi đó họ rời khỏi Kiếm Các đến Mẫn Kiếm sơn trang, thân thể Lý Thanh dọc đường đi càng lúc càng suy yếu, rất nhiều lần Tiểu Xuân tỉnh giấc đều cảm giác được bàn tay to của hắn ở trên cổ nàng.

Khi đó, tay hắn thật lạnh, nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy thoải mái lạ thường.

“Cô giải thích thế nào?” Lý Thanh thản nhiên nói.

Tiểu Xuân không nói, Lý Thanh thả tay Tiểu Xuân, đứng chắp tay.

Tiểu Xuân giơ tay lên, vuốt vuốt cổ tay đã đỏ của mình.

Trong đầu nàng là gương mặt tái nhợt của Lý Thanh, nàng không nói nên lời.

Gió vẫn thổi vù vù, giống như ông trời đang nói với nàng… chuyện trên đời này, có những chuyện không cần phải biết, có khi, biết còn không bằng không biết gì cả.

Tiểu Xuân giơ tay lên, đè lên lồng ngực mình. Sau đó nàng đột nhiên nhớ đến, lúc mới quen, hắn đã từng làm động tác như thế. Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy hắn thật ngốc, làm gì cũng ngốc, nhưng bây giờ nghĩ lại, khi đó hắn đã có tâm trạng như thế nào chứ?

Sớm biết như thế, ban đầu nên đối xử với hắn tốt hơn một chút….

Tay Tiểu Xuân cứng đờ, mặc kệ sự chua xót khó nhịn trong lồng ngực, từ trên xuống dưới đều không khỏe.

“Huynh đi đi được không….”

Lý Thanh: “Cái gì?”

Lời của Tiểu Xuân đứt quãng, không còn sức lực gì.

“Huynh đi đi…. nếu không thì ta đi….”

Lý Thanh khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Cô vẫn chưa trả lời ta.”

Tiểu Xuân khẽ nói: “Là món quà… do một người khác tặng…..”

“Quà?” Lý Thanh dừng một lúc, lại nói: “Là ai tặng cho cô?”

Tiểu Xuân: “Không liên quan đến huynh.”

Lý Thanh: “Đây là chân khí của ta, vì sao lại không liên quan đến ta?”

Tiểu Xuân khẽ nói: “Khi nguyên thần của huynh chưa hoàn chỉnh, có một bộ phận đã tách ra. Người nọ có duyên nên có được, sau đó hắn….”

“Sau đó hắn thế nào?”

“Hắn truyền lại cho ta.”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Một phần kiếm phách của ta tương ứng với trăm năm công lực, kẻ đó vì sao lại muốn truyền kiếm khí cho cô?”

Tiểu Xuân nhẹ giọng lẩm bẩm: “Bởi vì hắn ngốc….”

“Cái gì?”

“Bởi vì hắn ngốc.”
“A.” Lý Thanh khẽ bật cười “Đúng là nói bậy.”

Tiểu Xuân cúi đầu.

Lý Thanh: “Không cần căng thẳng, ta hỏi chuyện này cũng không phải vì muốn đoạt lại kiếm khí. Bất kể cô đã dùng thủ đoạn gì, có được tức là duyên phận.”

Tiểu Xuân: “Dùng thủ đoạn gì….”

Lý Thanh: “Cô chỉ cần nói cho ta biết, người tặng cô kiếm khí hiện đang ở đâu?”

Tiểu Xuân ngẩng đầu, nhìn Lý Thanh.

“Tại sao lại hỏi hắn?”

Lý Thanh: “Cô không cần biết.”

Tiểu Xuân: “Hắn không có ở đây.”

“Hả?” Vẻ mặt Lý Thanh rốt cuộc hơi thay đổi, hắn quay đầu, đối mắt với Tiểu Xuân: “Hắn không có đây?”

Tiểu Xuân khẽ ừ một tiếng.

Tay sau lưng Lý Thanh khẽ nắm chặt.

“Hắn đi đâu?”

Tiểu Xuân nhìn người trước mặt, nhẹ giọng nói: “Đi rất xa.”

Lý Thanh: “Đối với ta mà nói, trên đời không có chỗ nào là quá xa, cô chỉ cần nói cho ta biết hắn đang ở đâu.”

Tiểu Xuân nghe thấy lời Lý Thanh nói, khóe môi lại nở nụ cười.

“Cho dù huynh có thần thông quảng đại hơn nữa cũng có nơi không thể đến được.”

Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân phủi phủi bụi trên người nói: “Ta đi đây.”

Lý Thanh nói: “Ta có quen với người đó không?”

Tiểu Xuân yên lặng một chút, nói: “Có quen.”

Nói rồi, Tiểu Xuân cất bước rời đi, đi ngang qua Lý Thanh.

Khi nàng đi đến cổng viện, Lý Thanh bỗng nhiên nói: “Hắn có quan hệ gì với cô?”

Tiểu Xuân nhìn chằm chằm cây Vân Đào ngoài cửa, mấy cánh hoa Vân Đào bay bay trong gió. Ánh mắt Tiểu Xuân vẫn nhìn theo mấy đóa hoa ấy, khi đóa hoa rơi xuống đất, Tiểu Xuân đột nhiên hiểu rõ. Nàng xoay người, nói với Lý Thanh.

“Hắn thích ta.”

Lý Thanh ngơ ngẩn.

Vừa dứt lời, Tiểu Xuân chợt thấy trong lòng như thông suốt, nàng ngẩng đầu, cằm nhỏ nâng cao, hóa thành nụ cười, trong giọng nói có sự kiêu ngạo nho nhỏ…

“Hắn thích ta, trong hàng ngàn hàng vạn người trong cõi đời này, hắn chỉ thích một mình Lục Tiểu Xuân ta, cả đời không đổi.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 64
“Hắn thích ta, trong hàng ngàn hàng vạn người trong cõi đời này, hắn chỉ thích một mình Lục Tiểu Xuân ta, cả đời không đổi.”

Tiểu Xuân nhìn Lý Thanh, đôi mắt trong suốt sáng ngời, tựa như đầm nước trong vắt dưới chân núi Bạc Mang.

Lý Thanh chợt nghẹn lời, gió thổi qua miếng vải buộc trên mắt hắn, khiến nó bay bay.

“Được rồi, huynh trở về nghỉ ngơi đi, ta đi đây.” Tiểu Xuân vỗ vỗ tay, xoay người bỏ đi. Vừa đi được hai bước, nàng lại dừng lại, nàng quay đầu nói với Lý Thanh vẫn đang đứng tại chỗ “Không ăn gì thì cũng phải uống nước chứ. Bình thường đều là do Đại Tông sư tự mình múc nước, nếu huynh không thích thì bảo tùy tùng chuẩn bị cho, nước ở núi Bạc Mang này rất sạch sẽ.”


Lý Thanh vẫn hệt như tảng đá, không nhúc nhích.

Tiểu Xuân nhếch miệng, bỏ đi.

Sau khi Tiểu Xuân đi được một lúc, Lý Thanh mới hơi động đậy. Hắn chậm rãi giơ tay lên, vươn ra sau ót, tháo miếng vải bịt mắt xuống.

Miếng vải mềm mại bay bay trong tay hắn.

Từ lúc hắn tỉnh lại đến giờ, miếng vải này vẫn chưa từng rời khỏi người hắn. Tận sâu trong lòng, hắn luôn cảm thấy, miếng vải này có ý nghĩa vô cùng sâu xa.

Người ban nãy… Lý Thanh nhớ đến Tiểu Xuân, không khỏi nhíu mày.

Nàng tạo cho hắn cảm giác rất lạ, nhưng lạ ở chỗ nào, hắn cũng không tài nào hình dung được. Tóm lại….

“Hừm, một mình đứng ngây ra ở đây làm gì chứ?”

Lý Thanh còn chưa kịp nghĩ tiếp, một giọng nói buồn bực đã truyền đến. Lý Thanh cau mày buộc miếng vải kia lên mắt lại, xoay người bỏ đi.

“Này này, ngươi làm gì vậy hả, ta vừa tới lại bỏ đi?”

Hạ Hàm Chi bất mãn đi đến, chắn trước mặt Lý Thanh, Lý Thanh trầm giọng nói: “Có chuyện gì?”

Hạ Hàm Chi: “Không có gì.”

Lý Thanh: “…”

Hạ Hàm Chi chầm chậm bước sang bên cạnh, ngồi dưới một tàng cây để nghỉ ngơi, Lý Thanh nói: “Chuyện của đại hội luận kiếm ngươi đã chuẩn bị xong hết chưa?” Hạ Hàm Chi dựa đầu ra sau, tựa vào trên cây khô.

“Vẫn chưa.”

Lý Thanh: “Vậy sao giờ này ngươi còn ngồi chơi ở đây?”

“A.” Hạ Hàm Chi cười khan một tiếng “Nói cứ như là ngươi bận lắm ấy. Kiếm Tôn đại nhân, đại hội luận kiếm là chuyện của Mẫn Kiếm sơn trang, cũng là chuyện của ngươi, ngươi cũng giỏi rũ bỏ trách nhiệm quá nhỉ.”

Lý Thanh mặc kệ y, xoay người bỏ đi.

“Lần này ngươi hiểu lầm rồi.”

Lý Thanh: “Hả?”

Hạ Hàm Chi: “Ta đến đây không phải để tìm ngươi.” Y cười híp mắt nhìn bóng lưng của Lý Thanh “Ta đến tìm Tiểu Xuân, sao lại không có ở đây?”

Lý Thanh dừng lại, yên lặng một chút, hắn xoay người lại.

“Tiểu Xuân?”

Khoảnh khắc hắn nhớ đến cái tên này, hắn bỗng nhiên giật mình.

Hạ Hàm Chi nhìn hắn, thản nhiên nói: “Nghĩ gì thế?”

Lý Thanh không nói gì.

“Này.”

Lý Thanh: “Ngươi tìm nàng ấy làm gì?”

Hạ Hàm Chi ngáp một cái, nói: “Ta còn chưa ăn sáng, tìm nàng ấy đòi thức ăn.”

Lý Thanh cau chặt mày, trầm giọng nói: “Ngươi có tiền đồ một chút được không hả.”

Hạ Hàm Chi: “Ta không giống ngươi, không cần ăn cơm.” Y khẽ nhướn mày nhìn Lý Thanh, nói: “Thế nào, Tiểu Xuân đâu mất rồi?”

Lý Thanh suy nghĩ một lúc, hỏi Hạ Hàm Chi: “Ngươi quen nàng?”

Hạ Hàm Chi: “Tất nhiên.”

“Nàng….”

Lý Thanh do dự một lúc, Hạ Hàm Chi nói với hắn: “Muốn nói gì?”

Lý Thanh: “Nàng là người thế nào?”

Hạ Hàm Chi: “Còn thế nào nữa, là đệ tử Kiếm Các chứ sao.”

Lý Thanh: “Ngươi biết rõ ta muốn hỏi cái gì.”

Hạ Hàm Chi nhắm mắt nghỉ ngơi: “Không biết.”

“Hạ Thu!”

“Chậc, đừng tức giận.” Hạ Hàm Chi cười nhạt nói “Ngươi đừng giận cũng đừng gấp gáp, mắc công phong thủy ở núi Bạc Mang này biến đổi, lại khiến ta trở thành tội nhân mất.”

Lý Thanh: “Khí Thái Âm ở trên người nàng, từ đâu mà có?”

Hạ Hàm Chi thản nhiên nói: “Ngươi không biết làm sao ta biết chứ.”

Lý Thanh: “Nàng nói… nàng nói có người tặng nàng.”

Hạ Hàm Chi cười he he, nói: “Tốt vậy, kiếm khí Thái Âm mà cứ như là bánh bao, mua một cân còn được tặng thêm hai lạng nữa à.”

Lý Thanh: “….”

Hạ Hàm Chi chống đầu gối đứng lên, vỗ vỗ tro bụi dính trên vạt áo: “Được rồi, ta đi đây.”

Lý Thanh cảm thấy hơi lạ, nếu là trước đây, mỗi lần Hạ Hàm Chi tìm hắn, nếu hắn không đuổi người, Hạ Hàm Chi tuyệt đối sẽ không chủ động rời đi.

Hạ Hàm Chi đứng trước mặt Lý Thanh. Dáng người Lý Thanh cao lớn, chỉ là Hạ Hàm Chi cũng không phải là người ốm yếu, hai người đứng đó, mặt đối mặt, trông vô cùng có cảm giác áp bức.

Lý Thanh khẽ cúi người: “Sao hả?”

Hạ Hàm Chi khẽ nói: “Có người khác tặng kiếm khí Thái Âm cho nàng.”

Lý Thanh: “Nàng…”

Hạ Hàm Chi: “Ngươi tin à?”

Lý Thanh còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Hàm Chi đã thoải mái rời đi.

Ban nãy là Lục Tiểu Xuân, giờ lại là Hạ Hàm Chi, lúc này Lý Thanh cảm thấy cơn tức đang lẩn quẩn trong lòng, lại không thể phát tiết, rất khó chịu.

Có người khác tặng kiếm khí Thái Âm cho nàng… Ngươi tin à?


Ý ngươi là sao?

Nếu như không phải, vậy kiếm khí trên người nàng giải thích thế nào đây….

Trong lòng Lý Thanh hơi lo lắng, từ khi hắn tu luyện đến nay, trên đời không có chuyện gì có thể khiến hắn cảm thấy phiền não, nhưng kể từ sau khi đến núi Bạc Mang, mấy chuyện làm rối loạn đầu óc hắn cứ ùn ùn kéo đến.

Sau khi Hạ Hàm Chi ra khỏi sân thì đi xuống chân núi, chợt thấy nơi chân trời mây mờ mù mịt, lại ngây người, trước mặt bỗng thổi đến một cơn gió mát, y trừng mắt nhìn Lý Thanh đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

Sắc mặt Lý Thanh lạnh như băng, không chỉ hắn, ngay cả gió cây núi đá xung quanh đều trở nên lạnh như băng.
“Hạ Thu, ta biết ngươi có việc giấu ta, ngươi có thể không nói, nhưng ngươi phải biết rằng, nếu là chuyện ta phải biết thì cuối cùng ta cũng sẽ biết thôi.”

Dứt lời, Hạ Hàm Chi còn chưa kịp mở miệng, Lý Thanh đã lập tức biến mất.

“….”

Hạ Hàm Chi đứng đờ người tại chỗ, sửng sốt một lúc lâu, cuối cùng khó hiểu hừ cười một tiếng, lẩm bẩm bảo khó hiểu, sau đó tiếp tục đi về phía chân núi.

Hôm sau, cuộc sống của Tiểu Xuân lại khôi phục như thường. Nàng ngủ một giấc ngon lành, sau đó sáng sớm lại bị Vệ Thanh Phong kéo ra ngoài luyện kiếm.

“Đại sư huynh….”

Vệ Thanh Phong vẫn đang chuyên tâm lau kiếm: “Hả?”

Tiểu Xuân cúi đầu, uể oải nói: “Đại sư huynh… nghỉ một ngày được không?”

Vệ Thanh Phong xoay người nhìn nàng.

“Vì sao?”

Tiểu Xuân bị ánh mắt thâm thúy của Vệ Thanh Phong nhìn chăm chú, lòng lập tức chùn xuống một chút.

“Không có không có không có… Ta đi luyện ngay đây….”

Tiểu Xuân cảm thấy khổ biết bao… Nàng cứ như chết lặng cầm Phong Đào, khoa tay múa chân trong sân, Vệ Thanh Phong chăm chú hướng dẫn nàng một lúc.

Tiểu Xuân cảm thấy cánh tay hơi mỏi rồi, nàng nhìn Vệ Thanh Phong, cười đùa nói: “Đại sư huynh, huynh ăn gì chưa?”

Vệ Thanh Phong: “Ăn rồi.”

Tiểu Xuân: “À….”

Vệ Thanh Phong: “Bộ kiếm pháp kia ta dạy muội mấy tháng rồi, muội cảm thấy mình luyện thế nào?”

Tiểu Xuân: “….”

Nghe thấy Vệ Thanh Phong hỏi, trong lòng Tiểu Xuân lập tức chảy mồ hôi. Nàng biết khi đại sư huynh hỏi mấy câu này, có nghĩa là đại sư huynh đã vô cùng bất mãn rồi.

“Khụ.” Tiểu Xuân liếm liếm môi, cẩn thận nói “Tạm… tạm được?”

Vệ Thanh Phong: “Vậy à?”

Tiểu Xuân lập tức xuống nước: “Đại sư huynh, ta sai rồi… ta nhất định sẽ luyện cho tốt….”

Vệ Thanh Phong đi đến, khẽ sờ sờ đầu Tiểu Xuân; Tiểu Xuân ngẩng đầu thì thấy Vệ Thanh Phong đang nở nụ cười nhạt với nàng.

“Đại sư huynh…..”

Giọng Vệ Thanh Phong dịu dàng trầm ấm.

“Tiểu Xuân, đừng sợ gian khó, phải trải qua khổ cực mới có thể thành tài.”

“Dạ.”

Vệ Thanh Phong: “Muội luyện trước đi, ta ra ngoài nhìn thử xem, hôm nay có môn phái nào đến nữa không.”

Tiểu Xuân: “Có cần gọi bọn Ngô Sinh giúp đỡ không?”

Vệ Thanh Phong: “Không cần đâu, tự ta đi được.”

Tiểu Xuân: “Vậy huynh đi trước, ta sẽ cố gắng luyện kiếm.”

Vệ Thanh Phong cười cười nói: “Được.”

Sau khi Vệ Thanh Phong đi, Tiểu Xuân cầm Phong Đào lên, nín thở tập trung, thầm đọc lại những bí quyết mà Vệ Thanh Phong đã dạy nàng trong lòng, sau đó vung kiếm lên, bắt đầu luyện.

Đại sư huynh nói đúng, bộ kiếm pháp kia y đã dạy nàng rất lâu rồi, nhưng vì nàng vừa ngốc vừa lười, đến giờ luyện cũng chưa thành hình, khó trách đại sư huynh tức giận.

Tiểu Xuân vừa luyện vừa nghĩ, thời gian dần trôi, nàng cảm thấy thân thể mình như chìm vào trạng thái tốt nhất.

Ví dụ như nàng có thể cảm thấy thân thể dần nóng lên, không khí quanh thân cũng dần trở nên trầm tĩnh hẳn.

Không tồi.

Luyện được một lúc, Tiểu Xuân dần cảm thấy có hơi lạ.

Không khí xung quanh đã không chỉ là trầm tĩnh nữa, mà bắt đầu hơi nặng nề….

Tiểu Xuân ngừng tay, nhìn xung quanh. Xung quanh vô cùng yên tĩnh, không nghe được gì cả.

“Cô không hợp với bộ kiếm pháp đó.”

“??”
Tiểu Xuân đột nhiên quay đầu lại, Lý Thanh đang chắp tay đứng ngay chỗ vách đá sau lưng nàng.

“Huynh huynh huynh… huynh xuất hiện lúc nào vậy hả!?”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Chiêu thức của bộ kiếm pháp này ngược hoàn toàn với kiếm phách của cô, luyện chính là tự hủy căn cơ.”

Tiểu Xuân không vui.

“Huynh nói gì vậy, cái gì mà tự hủy căn cơ?”

Lý Thanh: “Trong thân thể của cô là kiếm khí Thái Âm của ta, kiếm cách thuần âm, nhưng bộ kiếm pháp này lại hoàn toàn ngược lại.”

Tiểu Xuân: “Vậy thì sao?”

Lý Thanh trầm giọng nói: “Kiếm pháp thì đúng là một bộ kiếm pháp tốt, chỉ là kẻ dạy dỗ lại đúng là không biết gì cả.”

Tiểu Xuân hít thật sâu, gằn từ chữ—-

“Huynh nói gì!?”

Lý Thanh ngừng một chút, lại nói lần nữa: “Ta nói, người dạy kiếm pháp cho cô quá…“

“Ngừng!” Tiểu Xuân không thể nhịn được nữa “Đến đây dừng lại được rồi, Kiếm Tôn đại nhân sao lại đi đến đây, có phải là lạc đường không? Nào, ta đưa huynh về.”

Lý Thanh khẽ nhíu mày: “Cô không tin ta.”

Tiểu Xuân gẩy gẩy móng tay, không nói.

Lý Thanh: “Căn cơ của cô không sâu, có lẽ không hiểu, nhưng…“

“Được rồi.” Tiểu Xuân xen ngang lời hắn “Kiếm Tôn đại nhân, nếu như đại sư huynh là kẻ không biết gì, vậy thì cả Kiếm Các này đều là kẻ ngốc rồi.”

“Đó không phải là không biết gì, mà là y cố tình muốn tẩy khí Thái Âm bên trong cơ thể cô.”

Tiểu Xuân sửng sốt, nàng giương mắt nhìn Lý Thanh.

“Cái gì?”

Vẻ mặt Lý Thanh lạnh lùng, không hề có biểu cảm gì khác.

“Nếu không phải là kẻ không biết gì thì chính là kiến thức của y vô cùng sâu rộng. Y muốn dùng bộ kiếm pháp nghịch hành này, làm át đi kiếm khí Thái Âm, kiếm pháp này cô không nên luyện nữa.”

“….” Tiểu Xuân ngậm miệng, đầu óc không ngừng xoay chuyển.

Học kiếm với ta đi.


……


Tiểu Xuân, ở lại Kiếm Các đi, ta dạy muội kiếm pháp.


…..


Quên đi, đã qua rồi.


Lời của Lý Thanh đã khiến Tiểu Xuân hiểu rõ một số chuyện. Thật ra thì có một số việc cứ như chợt hiểu ra, nhưng thật ra đã in sâu trong lòng nàng từ lâu.

Y muốn làm gì, thật ra thì nàng cũng hiểu.

“Luyện thì đã sao?”

Lý Thanh nhíu mày, “Cái gì?”

“Ta nói là.” Tiểu Xuân ngẩng đầu, nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mắt “Nếu luyện thì đã sao, tẩy đi kiếm khí Thái Âm thì thế nào, vốn nó cũng chẳng phải của ta.”

“Cô biết mình đang nói gì không?”

“Tất nhiên.”

Lý Thanh yên lặng một lúc, thản nhiên nói: “Phương thức tu luyện của cô không ổn, không thể hiểu được sự huyền diệu của khí Thái Âm, sau khi cô hiểu rõ sẽ không có ý nghĩ này nữa đâu.”

“Hừm.” Tiểu Xuân liếc mắt.

Lý Thanh: “Cô không tin ta.”

Tiểu Xuân: “Kiếm pháp của đại sư huynh mới là huyền diệu nhất.”
Lý Thanh: “Cô….”

Tiểu Xuân hăng hái xoa xoa thanh kiếm trong tay, nói: “Cái khác thì ta không biết, nhưng kiếm thuật của đại sư huynh là cao nhất, ngay từ khi ta còn nhỏ đã nhìn thấy huynh ấy luyện kiếm. Hơn nữa…” Tiểu Xuân dừng một chút lại nói: “Hơn nữa đại sư huynh có ơn với ta, huynh ấy không chỉ dạy ta tập võ, còn tặng bảo kiếm cho ta, cho nên dù thế nào, ta cũng không ngừng tập kiếm pháp mà đại sư huynh dạy.”
Tiểu Xuân giương mắt nhìn Lý Thanh nói: “Cho nên…“

“Bảo kiếm?”

“?”

Tiểu Xuân nhìn Lý Thanh, vẻ mặt của hắn rốt cuộc cũng có thay đổi, hắn cười lạnh một tiếng, nói:

“Ý cô là thanh kiếm trong tay cô đấy à?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom