Truyện ngắn [Tập tản văn] Cô đơn... Tinna My

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Tinna My, 5/9/16.

  1. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83
    Cô đơn... là khoảng thời gian lặng im một mình trong căn phòng vắng và tối tăm.

    Cô đơn... chiếm gần như trọn vẹn tâm trí và trái tim tôi.

    Những bài viết cho anh, cho tôi và cho cả cô ấy, đó là tất cả những sự tôi không thốt được ra lời, nghẹn ngào, mặn chát nơi cổ họng, nó sẽ được bộc lộ ở đây.
     
  2. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Cầu vồng sau mưa

    "Phía sau hạnh phúc là những giọt nước mắt.
    Vậy, phía sau những trận mưa sẽ là gì?"

    Hôm nay chỗ tôi lại mưa, một cơn mưa như bao ngày khác. Trong mưa còn có nắng, những hạt nước li ti từ trên cao rơi xuống hòa vào những tia nắng vàng len lỏi, thật đẹp biết bao.

    Tôi ngẩn ngơ nhìn những hạt mưa, mắt hơi nheo lại khi nhìn phải đám mây trắng xóa trên bầu trời. Trong đầu khẽ nghĩ: Chắc một lát nữa sẽ có cầu vồng.

    Khoảng vài phút sau, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, tôi thấy một đường sắc màu ngang trời. Tôi ngắm nó rồi khẽ mỉm cười, trong đầu hiện ra dòng chữ: Chào cầu vồng! Đã lâu không thấy mày.

    Nhiều lúc thấy mình thật tự kỷ, ngẩn ngơ nhìn một thứ gì đó không xác định rồi đứng cười mỉm. Hừm, tôi ngây thơ quá mà, ha ha.

    Hôm nay mưa không to cũng không kéo dài như mọi ngày, chỉ rơi lả chả vài hạt rồi thôi. Bây giờ trời lại nắng và xe cộ bắt đầu tấp nập ngoài đường.

    Nhìn những đám mây trắng khẽ bay trên bầu trời, tôi lại muốn một lần được làm mây. Nhìn cơn gió khẽ đẩy những tán lá tôi cũng ước... mình được làm một tán lá.

    Làm mây để lòng nhẹ nhàng, làm mây để vui đùa cùng gió, phiêu lưu khắp nơi. Có lẽ suy nghĩ hơi ngô nghê một chút nhưng tôi vẫn muốn một lần... được thả hồn theo tự nhiên.

    Tôi muốn bản thân thanh thản như dòng nước, trôi mãi chẳng biết trôi về đâu. Tôi muốn một ngày được vui vẻ, không phải suy nghĩ một điều gì cả. Nhưng... sao khó quá?

    Cơn gió vô tình cuốn mây trôi xa mãi, mưa cũng vô tình cuốn nắng mãi đi xa.

    Hạ bút: Ngồi buồn ngẩm nghĩ ra một vài câu viết cho mọi người đọc. Chấm bút.

    Bình Dương mưa, lòng buồn nhưng ai thấu?
     
  3. An Phận Thủ Thường

    An Phận Thủ Thường Summertime Sadness (●´ω`●)ゞ Tác giả VW

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    3
    Cuộc sống ngăn con người khỏi sự thảnh thơi.
    Hôm nay Hà Nội cũng mưa như mình không có thấy được cầu vồng :'(
     
    Tinna My thích bài này.
  4. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83
    Bài này mình viết từ lâu rồi. ^^
     
  5. Tinna My

    Tinna My Lười nhất BQT Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    1,361
    Đã được thích:
    477
    Điểm thành tích:
    83

    Chủ nhật buồn

    Cảm giác ngồi ở băng ghế đá trước nhà, trong đầu nghĩ miên man một vài chuyện, nó chẳng vui tẹo nào. Nhìn những đám mây trắng có pha một ít màu xám treo lơ lửng trên bầu trời, tôi bất giác mỉm cười.

    Cầm điện thoại trên tay, cắm tai phone vào, mở một bản nhạc không lời. Dạo gần đây tôi hay tìm đến chúng, những bản nhạc chỉ du dương một điệu nhạc mà nhẹ nhàng.

    Có lẽ tôi đã quen dần với cảm giác một mình. Một mình trống trọi với cảm xúc của bản thân và tôi đã biết che dấu đi sự yếu đuối của bản thân.

    Có thể tôi cũng đã dần quen với cuộc sống không phải lo nghĩ gì, chỉ là quen thôi chứ tôi vẫn chưa quên cảm giác đó.

    Cái cảm giác thấy người mình yêu trò chuyện vui vẻ với người khác, cảm giác con tim như muốn nhảy ra ngoài khi người ấy mỉm cười với mình. Hừm, nói sao nhỉ? Như vậy có được gọi là yêu không? À phải gọi là đơn phương chứ nhỉ? Vì đó là người tôi yêu chứ đâu phải người yêu tôi, ha ha.

    Tôi yêu anh, chỉ có tôi và một người nữa biết, đó là người đang cười nói vui vẻ cùng anh đó. Tôi có cảm giác sợ những người bạn xung quanh mình và đó cũng là lý do vì sao, trên con đường tấp nập người đi, chỉ mình tôi cô đơn bước.

    Anh biết không? Ngày tôi nói với nó rằng tôi yêu anh, đến mai tôi nhận được tin anh với nó quen nhau, thật vui nhỉ?

    Đau... là cảm giác bây giờ của con tim. Nhưng phải chấp nhận thôi, vì có lẽ là do tôi ngộ nhận thôi. Ngộ nhận anh cũng yêu tôi, ngộ nhận anh cũng thương tôi, như tôi từng yêu thương anh vậy.

    Nếu tôi nói yêu anh, liệu anh có đáp trả? Nếu tôi nói thương anh, liệu anh có còn nói chuyện với tôi? Hừm... do cứ tự suy diễn nên giờ, tôi mất anh rồi.

    Nhưng không sao, tôi có thể chờ được mà, chờ một hạnh phúc mới mỉm cười với tôi. Nhờ anh tôi mới thấu được chữ "bạn" nó thật nhạt khi thêm chữ "bè" phía sau.

    Như anh trai tôi nói: Bạn thì rất ít nhưng bè thì nhiều lắm. Nhiều đến nổi khiến con người ta mù lòa vì luôn tin vào hai chữ "bạn bè".

    ***

    Ha ha, giờ tao mới thấm đấy con bạn của tao ạ. Cảm ơn mày đã đến bên anh, cho anh cảm giác hạnh phúc. Tao không chúc phúc cho mày được, vì... con tim tao không cho phép. Cố mà giữ lấy tình yêu này, mày có thể xem tao là bà mối, vì người đó là người tao hay nhắc đến mỗi khi nói chuyện với mày. Cảm giác của mày giống của tao không? Vừa mất đi con bạn lại mất thêm người tao yêu. Hừm... tao có nên hận bản thân tao không? Vì tin người quá mức cho phép.

    Lòng buồn miên man, nhưng ai thấu?
    Nước mắt lăn dài, khóe mi cay!

    Chấm bút: Hừm... có thể tác phẩm này là những đoạn rời rạc, không được chau chuốt, nhưng nó cũng là một tâm sự của tôi muốn gửi đến anh, đến con "bạn thân" của tôi.

    Chủ nhật, là chuỗi ngày dài cuối tuần.