Full Tân nương mới gả

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Dạ Tử Vũ
Thể loại
xuyên không, điền văn, nhẹ nhàng
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
53
Nguồn
www.facebook.com/diendanvietwriter
Lượt đọc
634
Tác giả có lời:

Thứ nhất, xin mọi người tin tưởng ta o(╯□╰)o

Bắt đầu rất cẩu huyết

Kết thúc rất hài hước

Thứ hai, xin mọi người BS (bình chọn) ta o(╯□╰)o

Tác giả thật sự vô năng không viết được văn án, đằng sau tỉnh lược 30 chữ!

Bất quá, cảm các vị, xin chú ý tác phẩm nhiều hơn (^__^) . . . . . .
 
Last edited by a moderator:

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1
Lưu Giai Giai 21 tuổi, là sinh viên năm nhất trường quân đội, nhập học được ba tháng, hết thảy cũng coi như thuận lợi.

Lúc cô thi vào trường quân đội thì cả nhà đều cực kỳ vui mừng, thậm chí tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ủng hộ, khích lệ. Chỉ có một mình Lưu Giai là người buồn bực, cô rõ ràng là người cuối cùng đăng ký vào trường quân đội, nhưng bởi vì một phần sai xót, ma xui quỷ khiến làm cô bị nhét vào trong trường quân đội.

Lưu Giai Giai sinh ra ở một gia đình quân đội, từ khi chiến tranh với Nhật Bản cho tới bây giờ, toàn gia từ già đến trẻ tất cả đều là quân nhân. Từ khi tan học cho tới khi về đến cửa nhà vẫn là một màu xanh quân trang!

Cô chỉ là muốn học tại một trường học bình thường, giả bộ mềm mại một chút, nũng nịu một chút để kết giao bạn trai, kết quả đây, tất cả tan vỡ hoàn toàn.

Thanh xuân a! Chính là một khắc họa bi kịch.

Khi Lưu Giai Giai vất vả vượt qua ba tháng ở trong trường học, trường quân đội quyết định tổ chức một cuộc huấn luyện thông tin chiến đấu.

Theo Lão Sư nói, thể năng của Lưu Giai Giai có thể so với nam sinh, cho nên bố trí một cứ điểm thông tin cho một mình cô. Lưu Giai Giai phải cõng trên lưng mười mấy cân thiết bị từ điểm xuất phát đến trên đỉnh núi, sau đó xuống chân núi báo cáo tình hình trên đỉnh núi. Đoạn đường này cũng không dễ đi, quan trọng là phải che giấu thân thể chính mình, nếu như bại lộ liền bị loại bỏ.

Mặc dù cô không thích làm quân nhân, nhưng trời sinh có tinh thần không chịu nhận thua.

Cho nên Lưu Giai Giai cố gắng hết sức không bị bất luận kẻ nào phát hiện, còn một chút xíu thì đến gần mục tiêu. Rốt cuộc đi tới địa điểm bản đồ chỉ định, cô vừa định để thiết bị xuống, nhưng trong rừng cây đột nhiên nhảy ra một vật đen thùi lùi dọa cô giật mình.

Vật này có xu hướng xẹt qua thân thể cô rơi xuống bên cạnh, Lưu Giai Giai sợ nó đụng phải thiết bị nên nhảy sang bên cạnh một chút. Nhưng thiết bị sau lưng quá nặng, trực tiếp làm cho cô ngã ra đằng sau.

Hỏng rồi! Bộ này thiết bị là tân tiến nhất toàn quân, nếu đập xuống như vậy thì cô còn không bị giam lại a! Lưu Giai Giai dùng hết toàn lực thay đổi thân thể, từ nằm trở thành bò. Nhưng tối hôm qua trời vừa mới mưa xong, cô trực tiếp nằm lên vũng nước trong.

Đây là gặp cái gì xui xẻo vậy, rốt cuộc là cái đồ quỷ gì đột nhiên xông tới, chờ bắt được nó không đem nhốt vào trong lồng tre một tháng là không thể.

Cô nhìn ngay lập tức xem là vật gì đụng cô, nhưng là, đó là một con báo toàn thân xanh đen!

Chỉ là ánh mắt của nó có chút kỳ quái, tại sao lại nhìn từ trên xuống thấp?

Lưu Giai Giai lấy làm kinh hãi, nhìn con báo này nói: "Ngươi vội đi tìm chết sao, không có việc gì chạy loạn làm cái gì, thiết bị của ta không sao chứ?" Cô quay đầu lại nhìn sau lưng, nhưng lại không thấy thiết bị, là bị ném đi rồi sao? Đang suy nghĩ thế nhưng con báo lại mở miệng nói chuyện: "Ta không phải vội vàng đi đầu thai, là vội vàng tránh thiên kiếp."

Con báo. . . . . . Con báo nói chuyện, hơn nữa âm thanh còn hết sức dễ nghe! Lưu Giai Giai tự an ủi mình: "Ta nhất định là đang ngủ mê, bởi vì quá mệt mỏi ngủ thiếp đi cho nên nằm mơ." Đúng rồi, cái này nhất định là một giấc mộng.

Con báo rất bất đắc dĩ than thở, nói: "Ngươi không có nằm mơ, ngươi vì thay ta cản thiên kiếp nên chết."

"Ngươi mới chết rồi, cả nhà ngươi mới chết rồi." Lưu Giai Giai nghe nó nguyền rủa mình chết không bình tĩnh được, mặc kệ đối phương là mèo hay là người liền phản bác.

Cô từ trước đến giờ luôn hi vọng mình sửa tính khí nóng như lửa này, bất đắc dĩ có thể nói là do gia tộc di truyền. Cha là một sĩ quan, từ trước đến giờ đều dính lửa. Mẹ thì tốt hơn chút, chỉ là bác sĩ trong bệnh viện quân y nhưng cũng cực kỳ nghiêm khắc. Anh trai mặt ngoài hiền hòa, chỉ là nếu như chọc tới anh ấy, vậy ngày thứ hai ngươi có thể bò dậy khỏi giường coi như là vô cùng may mắn.

Con báo dùng móng vuốt gãi gãi đầu mèo của mình, nói: "Ngươi, nhìn phía dưới. . . . . ."

Lưu Giai Giai nhìn theo móng vuốt mèo, phía dưới có một người đang nằm trong vũng nước, người này nhìn thế nào cũng là mình. Lưu Giai Giai hung hăng bóp mặt mình, muốn tỉnh lại từ trong mộng.

"Không đau, là mộng. . . . . ."

"Dĩ nhiên không đau, ngươi đã chết."

"Rơi vũng nước cũng có thể ngã chết, ngươi cho là ta ngu ngốc sao." Lưu Giai Giai nhảy về phía con báo, phát hiện mình lại có thể trực tiếp bay tới trước mặt con báo.

Con báo đưa móng vuốt ra đặt lên trên đầu của nàng, nói: "Bởi vì. . . . . . Bởi vì vốn là thiên kiếp nên bổ vào trên người ta, nhưng là lại bổ vào trên người của ngươi, cho nên. . . . . ."

"Đùa cái gì thế. . . . . ." Lưu Giai Giai bắt được da lông con báo không ngừng lắc lư, con báo vung móng vuốt lên cô liền cảm nhận một cỗ lực lượng đánh tới mình, liền lùi về phía sau mấy bước mới dừng lại.

Con báo nói: "Đây đã là lần Thiên kiếp cuối cùng, qua lần này ta liền có thể phi thăng thành tiên, sao ngươi có thể vô lễ với ta như thế?"

"Tiên? Vậy ngươi có thể giúp ta sống lại sao?" Lưu Giai Giai vừa rồi mới bị một kích kia thì đã hiểu con báo này quả thật không phải mèo bình thường, cho nên có thể có một tia hi vọng, nói.

"Ngươi cho là người bị Thiên kiếp đánh còn có thể sống tới bây giờ sao?" Con báo nói lời này thì có chút chột dạ, quay đầu sang bên cạnh, dù sao nếu như không phải là mình nhảy ra thì cô cũng sẽ không bị Thiên kiếp đánh trúng.

ta.n_hy.e.diễ.n-đà.n-lê.qu.ý-đ.ôn

"Cái gì? Ngươi hại chết ta nhưng lại không có biện pháp giúp ta sống lại? Ta dù không sống được, vậy cũng phải giết chết ngươi trước đã ." Lưu Giai Giai vươn tay chụp vào con báo, mặc dù không muốn làm quân nhân nhưng cũng không muốn chết ah, hơn nữa còn là lý do chết hồ đồ như vậy.

Con báo bởi vì lỗi tại mình nên cũng không tiện ra tay với người ta lần nữa, vì vậy lui lại mấy bước, nói: "Cùng lắm thì, ta đền ngươi một cái mạng."

Lưu Giai Giai bắt mấy lần vẫn chưa bắt được, dừng lại nói: "Đền thế nào."

Con báo nói: "Mèo có chín cái mạng, ta cho ngươi một cái, chỉ là. . . . . ."

"Chỉ là làm sao?"

"Chẳng qua ta không biết ngươi sẽ sống lại ở nơi nào, bởi vì nếu ta đưa ra một cái mạng thì ta không cách nào tập trung tinh lực."

"Hả? Ngươi. . . . . ." Lưu Giai Giai vốn định phản đối, nhưng con báo đã mở miệng ra, một con mèo màu tím nhạt từ trong miệng của nó nhảy ra ngoài, hơn nữa nhào thẳng tới chỗ Lưu Giai Giai.

Lưu Giai Giai muốn tránh, nhưng mèo kia đã quấn ở trên người của cô. Lưu Giai Giai chỉ cảm thấy toàn thân rất đau, vô cùng đau! Quát to một tiếng, liền cảm giác cảnh vật chung quanh đột nhiên trở nên vặn vẹo, thân thể của cô cũng từ từ vặn vẹo theo mà thay đổi, lúc bị hút vào thì cảnh vật bên trong cũng thay đổi.

Trong tiểu thuyết không phải đều nói vào thời điểm này đều mất đi ý thức sao? Nhưng Lưu Giai Giai nhưng không có, cô vẫn hết sức tỉnh táo, từ trong cảnh vật phức tạp ra ngoài, cô cảm giác mắt mình đang nhắm lại, trên người còn đang đau đến không chịu được, nhất là tay và đầu.

Hình như mình ngã bị thương đầu đi, tại sao tay cũng đau. Cô muốn giơ tay ấn ấn đầu đang đau, thế nhưng thân thể lại cứng ngắc, động một chút cũng không được. Đang lúc sầu khổ, nghe bên tai có âm thanh khóc rống hơn nữa càng ngày càng có thể nghe rõ ràng.

(Từ đoạn này là cổ đại rồi nên mình chuyển hết về ngôn ngữ cổ đại nhé ^_^)

Nghe thấy hình như là hai nữ tử, một khóc lớn nói: "An nhi đã đi, ta sống ở trên đời thế nào, không bằng cứ đi theo nàng như vậy đi, trên đường đến hoàng tuyền hai mẹ con chúng ta cũng có thể chiếu cố lẫn nhau."

Một người khác thì vội vàng khuyên nhủ: "Cô nương ngươi đừng nghĩ quẩn như vậy, lúc này người chết thì xong hết mọi chuyện, nhưng nhị tiểu thư thì phải làm thế nào? Những thứ ăn tươi nuốt sống kia, còn không trực tiếp ném tiểu thư vào trong miệng quan tài mai táng ở một địa phương không biết tên, ngay cả gia phả cũng không được vào, chẳng phải để cho nàng thành cô hồn vô chủ không có nhà cũng không có tộc sao."

Vốn đang đau đầu, hai nữ nhân này vừa khóc rống vừa đối thoại (nói chuyện) giống như châm vào tim Lưu Giai Giai. Nàng từ từ mở mắt ra, loáng thoáng thấy hai cái bóng dáng, một đứng ở bên cạnh ghế nhỏ, một người khác quỳ gối bên dưới giống như đang khẩn cầu người nọ.

"Ừ. . . . . ." Không phải đang ở trong rừng sao? Tại sao phải xuất hiện một nữ nhân muốn tự sát đây!

Hai nữ nhân hình như toàn thân chấn động đồng thời ngừng động tác, họ nhìn lại trên giường, thấy người vốn là không tiếng động nằm ở nơi đó bây giờ đã mở ra cặp mắt mê ly, một tay đang muốn nâng lên lại không nâng không nổi.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
"Ôi, tiểu thư. . . . . . Nhị tiểu thư tỉnh lại." Tề mụ chỉ vào giường kinh hô.

Tứ cô nương từ khi sinh ra đã không được yêu thương, đang muốn tìm cái chết, đột nhiên nghe được thanh âm của Tề mụ, nhìn lên trên giường. Đúng vậy, khuê nữ của mình nguyên bản đã trút hơi thở cuối cùng bây giờ đã mở hai mắt ra, tay còn vừa động động một cái. Nàng lập tức nhảy xuống ghế nhỏ, chạy về phía giường, trái tim đập thịch thịch.

Đầu óc Lưu Giai Giai đang choáng váng, đột nhiên bị một nữ nhân điên cuồng ôm lấy, suýt nữa thì ngạt chết. Nàng ho nhẹ mấy tiếng, sau đó dùng hết hơi sức toàn thân nói: "Khó thở. . . . . ."

Tứ cô nương vội vã buông tay ra, khóc ròng nói: "Đúng đúng, là nương hồ đồ, mau hít khí. . . . . . Tề mụ nhanh nhanh lấy quạt quạt chút gió cho An ca nhi."

"Ôi!" Tề mụ đáp ứng rồi cuống quít tìm quạt tới, đứng ở trước giường dùng sức quạt.

Bên này Tề Giai Giai cuối cùng có thể hít được chút không khí mới mẻ, đầu óc cũng tỉnh táo rất nhiều. Cảnh vật trong mắt cũng từ từ rõ ràng! Nàng nhìn nữ nhân đang ôm mình khóc thút thít ước chừng chỉ mới hơn 20 tuổi, lông mày mắt hạnh, ngày thường ngược lại hết sức xinh đẹp. Mà nữ nhân bên cạnh thì là một phụ nhân trung niên, nhưng là nữ sinh nam tướng (sinh ra là con gái nhưng ngoại hình giống con trai), mắt to mày rậm, mặt vuông hình chữ điền. Trên mặt các nàng đều mang lệ, vẻ mặt vui mừng khác thường.

Những thứ này cũng không tính là cái gì, quan trọng là y phục của các nàng mặc trên người giống như y phục của các cô gái trong kịch cổ trang. Hơn nữa nhìn gian phòng kia, bên trong cũng là tràn đầy sắc thái cổ xưa mà không có một chút hiện đại nào.

Tứ cô nương nhìn nữ nhi không nói một lời chỉ dùng đôi mắt đen to như quả nho nhìn chung quanh, khóe miệng còn thỉnh thoảng co quắp, cho là vết thương trên người vẫn còn đau, vì vậy khóc không ra tiếng: "Ta thương con a, bị thương còn đau không?"

Nàng đáng thương vậy? Lưu Giai Giai buồn bực, chính mình là một cái nữ nhân hai mươi mốt tuổi thế nào lại thành nữ nhi của một nữ nhân chỉ lớn hơn mình mấy tuổi rồi. Vươn tay muốn đẩy nàng ra, bị nữ nhân ôm chặt như vậy, cảm giác thật là hết sức không được tự nhiên. Nhưng khi nhìn thấy tay mình, Lưu Giai Giai sợ ngây người.

Cái tay này thật nhỏ, bàn tay trước kia chỉ cần một tay cũng có thể cầm được bóng rổ còn đâu. Nàng không tin, đưa cái tay chuyển qua trước mắt mình lắc lắc mấy cái. Vẫn không tin, lại lấy tay bấm lên khuôn mặt của mình.

"Đau. . . . . ."

"Con a, ngươi bấm lên chính mình tất nhiên sẽ đau, ngươi làm sao. . . . . . Mau buông tay xuống. . . . . ." Tâm thần tứ cô nương loạn thành một đoàn, cử chỉ của nữ nhi sau khi tỉnh lại thật làm cho người ta không hiểu, chẳng lẽ là té thương tổn đến đầu óc? Nàng càng nghĩ càng sợ, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống.

Tề mụ vội vàng nói: "Cô nương đừng nóng vội, xem nô tỳ chỉ lo cao hứng, thế nhưng quên không đi mời đại phu, nô tỳ sẽ đi đại phu đến nhìn cho nhị tiểu thư ngay đây." Nói xong thì nâng váy muốn đi ra ngoài.

Mắt Lưu Giai Giai nhìn bóng lưng Tề mụ, tay áo kia thật dài, giày thêu lộ ra lúc nhấc chân cũng chứng minh một chút.

Nàng im lặng rồi!

Tứ cô nương nhìn trong mắt nữ nhi một lát hiện lên kinh hoảng, một lát mất mác, một lát lại thoáng hiện phẫn hận. Trong lòng cũng không khỏi nhớ tới chuyện cũ trước kia, rơi lệ nói: "Con a, là nương xin lỗi ngươi, nếu không phải do nương vô dụng thì làm sao ngươi sẽ bị người khi dễ, dẫn đến một thân thương tổn, thiếu chút nữa thì . . . . . ."

Đúng rồi, nếu như không phải là con của ngươi không có chết thì nàng lại xuyên qua như thế nào? Vậy? Chẳng lẽ giới tính cũng bị đổi. Lưu Giai Giai vạn lần không ngờ chuyện tình chỉ có ở trong sách, trên TV lại xảy ra trên người mình, đây hết thảy đều phải trách nó.

"Ngươi, cái con mèo khốn kiếp này. . . . . ." Lưu Giai Giai hét lớn một tiếng, nhưng bởi vì thân thể này vừa khôi phục lại nên vẫn còn rất yếu ớt, nàng lại liều lĩnh la to như vậy lập tức làm cho não bộ thiếu dưỡng, ngẹo đầu hôn mê.

Tứ cô nương nghe nữ nhi đột nhiên kêu to không khỏi sợ hết hồn, lại thấy nàng đột nhiên không còn tiếng động thì hoảng sợ, linh hồn cũng bay đi một nửa. Nàng vốn xuất thân là nha hoàn không có kiến thức gì, một hồi này hù dọa nàng nhất thời không có chủ ý gì, nàng vội vàng hốt hoảng chạy ra ngoài cửa, hét lớn: "Có ai không, có ai không. . . . . . An nhi đã hôn mê, mau tìm đại phu tới. . . . . ." Nhưng kêu một hồi lâu cũng không thấy có ai trả lời, lúc này mới nghĩ đến chỗ ở của mình vắng vẻ, làm gì có ai nghe được nàng gào thét.

Tứ cô nương càng thêm nản lòng thoái chí, lại loạng choạng đi trở về đến trước giường, ôm lấy thân thể nữ nhi vẫn còn chưa trưởng thành khóc thút thít thật nhỏ. Đời này nàng mệnh khổ coi như xong, không nghĩ đến lại làm liên lụy tới nữ nhi của mình, không biết kiếp trước đã tạo cái nghiệt gì a!

Đang trong bi thương thì Tề mụ trở lại, vừa đi vừa lau lệ, nhìn thấy Tứ cô nương thì bịch một tiếng, quỳ gối xuống cạnh chân nàng nói: "Cô nương, Tề mụ thực xin lỗi người chuyện tìm đại phu kia, người lưu lại là hai cái người mơ hồ, nô tỳ kêu hắn tìm đại phu hắn nói cái gì Tam thiếu gia bên Nhị phu nhân phát sốt, chờ xem xong bên kia mới đến nhìn nhị tiểu thư."

"Thôi! Toàn bộ là những cái mắt nhìn cao, chỉ có thể thương con của ta còn nhỏ tuổi lại phải chịu khổ với nương ta đây." Tứ cô nương lại bắt đầu lau lệ, Tề mụ cũng khóc thút thít.

Ngược lại Tề mụ đã từng trải, nàng khóc xong thì đi giặt khăn tới lau mặt cho nhị tiểu thư, lại đổi y phục sạch sẽ nói: "Cô nương vẫn là không nên khóc, nhị tiểu thư có thể tỉnh lại chứng minh là người có đại phúc, người phải giữ vững tinh thần."

Tứ cô nương nhìn gương mặt nữ nhi tái nhợt, xoa xoa nước mắt nói: "Tề mụ nói đúng lắm, vì nữ nhi ta cũng phải cố gắng ưỡn thẳng lưng."

Tề mụ gật đầu một cái, nàng biết Tứ cô nương vốn là người tính tình cực kỳ hèn yếu, nhưng có nữ nhi ngược lại là kiên cường không ít. Nàng nhìn nàng từ khi mới vào cái nhà này, sau lại lại phụ trách chăm sóc ăn uống cuộc sống thường ngày của nàng. Suy nghĩ một chút cũng đã có vài chục năm thời gian rồi, nàng hoàn toàn không lấy cái gì thái độ chủ tử, cũng không hô tới quát lui với người hầu! Tề mụ vốn là người số khổ, hai người sống nương tựa lẫn nhau, cũng coi nhau như mẹ con ruột thịt.

Hai người, một người vào phòng bếp nhỏ nấu cháo, một người thì ở trong phòng chăm sóc An nhi, cho đến buổi trưa, lúc này Lưu Giai Giai đang nằm ở trên giường không nhúc nhích từ từ mở hai mắt ra.

"Nhị tiểu thư người đã tỉnh, có đói không, Tề mu đi bưng cháo ngay tới cho người ăn." Tề mụ thấy tiểu thư tỉnh, lúc này nước mắt lại không nhịn được chảy xuống.

Lại tới, trong mộng đã nghe được tiếng khóc của hai người, tỉnh nhìn cũng là mắt đầy lệ. Tính cả đời trước cũng chưa nhìn thấy có người chảy nhiều nước mắt như vậy, trong lòng Lưu Giai Giai vô cùng buồn bực! Tỉnh lại lần nữa, nàng đã tiếp nhận sự thực mình xuyên qua rồi. Nhưng vẫn không tiếp nhận được hai nữ nhân khóc cả một ngày nay này, quá ầm ĩ rồi !

"Ừm!" Trong bụng quả thật có chút đói, nên gật đầu đồng ý ăn cơm.

Sống cũng đã sống lại, chỉ chờ thân thể tốt hơn gọi con yêu báo tới tính sổ. Quyết định chủ ý, nàng từng ngụm từng ngụm nuốt lấy nửa chén cháo. Đang ăn, thì nghe Tề mụ lại khóc không ra tiếng: "Tứ cô nương mau đến xem, nhị tiểu thư thật tốt rồi, ăn nửa bát cháo."

"Là thật sao?" Tứ cô nương từ phòng ngoài đi vào, thấy nữ nhi quả nhiên ăn không ít cũng vui mừng rơi lệ nói: "Bình thường chỉ ăn vài miếng, té xuống cũng ăn nhiều hơn."

Tại sao ư! Không phải chỉ vừa ăn nửa bát cháo mà cũng phải vui tới phát khóc sao!?

Chỉ là thân thể này rốt cuộc vẫn còn yếu, nửa chén cháo đã no rồi. Nàng lắc đầu một cái, nhưng lại nghĩ là không muốn. Tề mụ cũng rất nghe lời cầm chén đi, sau đó dùng khăn lụa vì nàng chùi sạch khóe miệng.

Tứ cô nương ngồi ở bên giường, hỏi "Con a, trên người còn có chỗ nào còn đau hay không?"

Lưu Giai Giai giựt giựt khóe miệng không nói, hai chữ ‘ con a ’ này thật sự làm cho nàng không thể nào tiếp thu được.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 3
Nàng lúc này mới nhớ tới bây giờ mình vẫn chưa biết giới tính hiện tại, nàng cũng không để ý bên cạnh có người hay không, đem tay vươn vào trong chăn sờ mó***. Sờ tới chỗ ấy, lại cẩn thận trái phải toàn bộ đều mò tới, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Bằng phẳng, không có đổi tính! Lại sờ lên trước ngực, mặc dù nhỏ nhưng là hai bao đất mềm nhũn, vẫn đủ rõ ràng.

Tứ cô nương thấy động tác này của nữ nhi hết sức kỳ quái, nói: "Trên người nhột sao?"

Lưu Giai Giai lắc đầu một cái, xem ra nữ nhân này hết sức quan tâm mình, chỉ là gọi nàng là mẹ, cửa này trong lòng nàng không cách nào làm được.

Tứ cô nương đỡ nàng nằm xuống, đang muốn hỏi nàng cái gì thì nghe bên ngoài có người nói: "Tứ cô nương có đó không?"

Tề mụ vội vàng đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau dẫn theo một vị nữ y quan đi vào. Tứ cô nương thấy nàng chỉ có mười lăm mười sáu tuổi, thì nhíu nhíu mày nói: "Thế nào không phải là y quan?"

Người nữ y quan kia trả lời: "Tứ cô nương, Vu y quan đang ở chỗ Nhị phu nhân xem bệnh cho Tam thiếu gia không thể phân thân ra được, cho nên để cho Xuân Nhi tới bên này nhìn một chút."

Trong lòng Tứ cô nương tuy không vui, nhưng lo lắng cho thương thế của nữ nhi, liền nói: "Trước xem bệnh cho An nhi đã. . . . . ."

Nữ y quan Xuân Nhi đi lên trước, lấy tay Lưu Giai Giai tỉ mỉ tìm kiếm một hồi lâu, y thuật của nàng chỉ hiểu biết sơ sơ nên cũng tìm không ra nguyên nhân, liền trực tiếp mở ra băng vải trên đầu nhìn nhìn nói: "Thương thế của Nhị tiểu thư không có nghiêm trọng, chỉ là chứng khí hư thể yếu, nghỉ ngơi một chút là được rồi."

"Nói bậy, vừa rồi thiếu chút nữa thì đi, ngay cả hơi thở cũng. . . . . ." Tề mụ không xem bệnh được, thế nhưng lại rõ ràng nữ y quan này hồ ngôn loạn ngữ (nói xằng nói bậy), rõ ràng người đã từng chết đi, nàng lại vẫn nói không có việc gì, điều này sao có thể?

Nữ y quan đều là người làm trong phủ lựa chọn ra những người có chút khôn khéo đưa đi theo một vị danh y học tập y thuật, chuyên xem bệnh cho các nữ quyến hậu viện, cũng đều là hạ nhân. Vốn là viện tử này là do Vu y quan phụ trách, nhưng một là do bị Nhị phu nhân tranh chấp, hai là do Tứ cô nương xuất thân là nha hoàn, lại không có ai để dựa vào, bị đưa đến viện vắng vẻ nhất trong hậu viện để ở, cho nên cũng không hầu trong viện! Nhưng dù sao người ta còn là chủ tử, cho nên mới để cho tân đồ đệ Xuân Nhi đi qua nhìn xem, coi như giải quyết xong chuyện này.

Xuân Nhi cũng là cái mặt mỏng sợ trách móc, hừ nhẹ một tiếng vừa viết phương thuốc vừa nói: "Có thể tới nhìn cũng không tệ rồi, Tứ cô nương là một người hiểu chuyện, sư phụ ta đã không để ta ở bên kia của Nhị phu nhân chuyên tâm phục vụ mà đến xem tiểu thư, nếu là người khác còn chưa có tới đâu, đây cũng là do sư phụ ta thiện tâm. Nếu đổi thành người khác, không nói cũng biết. . . . . ." Nàng nói câu không nói cũng biết so với kia còn không phải là đả thương người.

Tề mụ là một người nhanh miệng, vừa nghe nàng nói như thế liền tức giận, nói: "Ngươi cũng chỉ là cái tiểu đệ tử, nói như vậy là sao? Tứ cô nương và tiểu thư dù sao cũng là chủ tử, các ngươi là người làm muốn đến nhìn thì tới nhìn, muốn không đến nhìn thì cũng không tới sao?"

"Ai ô, lời này nói như thế nào. Ta là người làm, bất quá người làm này cũng bề bộn nhiều việc. Nhị phu nhân bên kia cũng có thật nhiều chuyện đấy!" Xuân Nhi đập toa thuốc một tiếng rơi trên bàn nói: "Thuốc ta đã khai (ý là đã kê đơn), có đi theo lấy hay không tùy ngươi." Nói xong hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.

"Ngươi đập cái gì mà đập, làm phản rồi, nơi này là nơi ngươi có thể đập đông đập tây sao . . . . . ." Tề mụ muốn đi kéo Xuân Nhi mắng cho một chút, Tứ cô nương liền vội vàng kéo nàng nói: "Thôi, chớ cùng các nàng ầm ĩ, tránh cho chọc cơn giận không đâu. Đi đi lấy thuốc cho tiểu thư, lấy thêm chút băng nữa, miễn cho lại nóng nảy."

"Cô nương chỉ người có thể nhịn." Tề mụ than thở, đi lấy phương thuốc, mà Tứ cô nương thì ngồi xuống lại bắt đầu gạt lệ.

Lưu Giai Giai không khỏi nghĩ đến một câu nói: nữ nhân a, ngươi rốt cuộc có thể chảy bao nhiêu nước mắt!

Muốn khuyên giải, lại không biết nói gì. Không khuyên giải, lỗ tay này cũng khó có thể yên tĩnh được.

"Đau. . . . . ." Lưu Giai Giai cố gắng nặn ra một chữ, Tứ cô nương quả nhiên dừng lại, nói: "Con a, đau ở đâu?"

Lưu Giai Giai không nói, mặc cho mẫu thân được gọi là Tứ cô nương từ từ kiểm tra thân thể nàng.

Vốn cho là mình trầm mặc như vậy sẽ khiến người hoài nghi, không ngờ Tứ cô nương và Tề mụ đều đang không lộ vẻ có gì ngoài ý muốn, ngược lại cảm thấy nàng không nói ngược lại rất bình thường.

Sau lại mới biết, nhị tiểu thư này trời sinh chính là cái hũ nút một gậy cũng không đánh ra tiếng vang, không trách được nàng vẫn phun từng chữ từng chữ, họ cũng không hoài nghi!

t.an-hy.e-die.n-d.an-l.e-q.uy-d.on

Mấy ngày nay Lưu Giai Giai tương đối nghe lời, để cho nàng ăn cơm liền ăn cơm, để cho nàng uống thuốc liền uống thuốc! Dựa vào nguyên tắc dưỡng tốt thân thể thì mới có hơi sức tính sổ với con báo này. Đồng thời, thông qua vào đối thoại giữa Tứ cô nương và Tề mụ thì nàng có chút hiểu biết về thân thể này.

Thân thể này nhũ danh gọi Thẩm Tử An, năm nay mới vừa mười bốn tuổi. Mẹ đẻ chính là Tứ cô nương này, vốn là nha đầu hồi môn của Tam phu nhân Thẩm phủ, họ Tôn gọi Hỉ nhi. Năm mười lăm tuổi, Thẩm lão gia (tên tuổi, tướng mạo không biết) bởi vì say rượu □ nàng. Sau đó nàng liền mang bầu nữ nhi Thẩm Tử An. Nhưng bởi vì Tam phu nhân vốn là thiếp hơn nữa lại thường hay bất hòa với Đại phu nhân và Nhị phu nhân, sao họ có thể chứa thêm được nàng, nha đầu phía dưới câu lão gia đi. Vì vậy ngay cả thân phận thiếp thất cũng không cho nàng, treo lên thân phâm cô nương rồi bị đày đi đến địa phương vắng vẻ nhất trong hậu viện. Liên tiếp mấy năm cũng không cách nào nhìn thấy Thẩm lão gia, kể cả gia yến cũng không được hoan nghênh.

Thẩm Tử An này đại khái bởi vì thân phận hèn mọn của mình bình thường cũng rất ít nói chuyện với người khác, hôm đó bởi vì mẫu thân làm rơi chốt cửa ngoài viện, nàng chạy đi nhặt. Ai ngờ chạy quá nhanh nên đụng vào nữ nhi của đại phu nhân, cũng chính là đại tiểu thư trong phủ, Thẩm Nguyệt Đan. Nàng vốn là Nhị phu nhân sinh ra, sau bị đưa đến chỗ đại phu nhân. Khi còn bé lại đính hôn với nhà cao cửa (ý nói đính hôn với nhà giàu hơn, hoặc có quyền thế hơn), chỉ chờ tới lễ thành niên mười lăm liền qua cửa làm trưởng tức (con dâu cả). Cho nên, từ nhỏ đã quen được nuông chiều, trong nhà trên dưới không ai dám trêu chọc .

Lại nói, Đại tiểu thư Thẩm Nguyệt Đan này cũng không thích cái muội muội trầm lặng này, lại ghét vật kia bẩn liền đá chốt cửa vào trong ao sen, sau đó châm chọc Thẩm Tử An mấy câu mới đi. Thẩm Tử An này chớ nhìn nàng bình thường im lặng không nói nhưng tính tình lại vô cùng bướng bỉnh, cũng không gọi người lớn liền nhảy vào trong ao sen tự mình đi tìm.

Phía dưới ao hoa sen này tất cả đều là cỏ dại rễ cây, nàng bị ngã ở trong ao. Mà trong ao lại có núi giả, đầu của nàng vừa khéo lại đụng vào, thời điểm ngã xuống còn bị gãy tay, chờ được người cứu lên đã thoi thóp. Vu y quan tới cũng chỉ là nhìn sơ qua, liền khai phương thuốc rồi đi.

Không ngờ, ngày thứ hai Thẩm Tử An không tiếng động liền đi, mà Lưu Giai Giai lại đúng lúc này tới đây.

Đối với tin tức ở thế giới này tạm thời chỉ thu được như vậy, niên đại không rõ, phụ thân là quan lại hay là thương nhân cũng không rõ. Chỉ là tranh đấu đại gia tộc gay gắt, điểm này lại làm cho nàng nhức đầu, nếu như có thể chọn, nàng tình nguyện xuyên tới thế giới võ hiệp, cuộc chiến tranh đoạt trong giang hồ dù sao cũng thoải mái hơn tranh đấu giữa các nữ nhân.

Lại qua khoảng mười ngày, thân thể Lưu Giai Giai đã tốt hơn có thể xuống giường đi bộ. Chỉ là nàng không quen với thế giới này, cho nên có thể nói ít liền nói ít. Bởi vì trước kia Thẩm Tử An tính tình như hũ nút, cho nên tất cả đều thuận lợi. Nàng bắt đầu nghĩ tới gọi con báo như thế nào, đầu tiên phải tìm một chỗ không có người mới được.

Nữ nhân trong đại trạch viện này đều là không ra cổng trước không vào cổng trong, cộng thêm thân thể nàng yếu đuối, cho nên Tứ cô nương và Tề mụ cũng thay phiên chăm sóc nàng. Tối nay, Tứ cô nương lại đưa nàng đến trên giường, cũng đắp chăn cho nàng.

Vì có thể có được không gian riêng của mình, Lưu Giai Giai nói câu dài nhất kể từ khi tới nơi này: "Tự ta có thể. . . . . ."

Năm chữ, trong lòng Tứ cô nương tính toán một chút. Liền cười nói: "Thật có thể không?"

"Ừ." Gật đầu mãnh liệt.

"Tốt lắm tốt lắm, nương đã biết, không cần gật đầu thêm nữa, cẩn thận nhức đầu." Tứ cô nương thổi đèn trong phòng sau đó lại xác định chăn trên người nữ nhi đắp rất chặt rồi, cho nên liền đi ra phòng ngoài.

Gian phòng nơi này chia làm gian trong và gian ngoài, nếu như chủ nhân của gian phòng kia là nữ tử, phòng trong là nơi chỉ có các cô nương và các tiểu thư được đến, có thể nói là mật thất trong khuê phòng, cũng là nơi cấm nam nhân vào. Mà phòng ngoài là bày một cái tháp (giường nhỏ), để tiện gọi người, cũng có thể dùng để nghỉ ngơi buổi chiều.

Giữa phòng trong và phòng ngoài chỉ có một màn cửa thêu hoa, không có tính cách âm.

Vốn là Tứ cô nương vẫn ngủ cùng Thẩm Tử An ở gian phòng này, mà Tề mụ là ngủ ở phòng bên cạnh.

Lưu Giai Giai cũng chính là Thẩm Tử An bây giờ, nàng không nghe được phòng ngoài có động tĩnh gì, liền nằm ở trên giường kêu: "Con báo ngươi ở đâu, đi ra ngoài một chút. . . . . ." Không có thanh âm, cũng không có phản ứng gì.

"Con báo thối, ngươi đi ra cho ta. . . . . ." Thẩm Tử An không dám lớn tiếng, chỉ dám nói nhỏ giống như niệm chú. Thế nhưng niệm chú giống như là niệm chú thôi miên, đọc được mười mấy lần thì nàng lại nhịn không được chìm vào giấc ngủ say.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 4
Người đang ngủ cũng có thể đi bộ sao? Hơn nữa còn uyển chuyển nhẹ nhàng như bay, cho đến khi đứng ở một địa phương trên đất đầy lá phong mới dừng lại.

Kỳ quái là, nơi này không trông cây phong thế nào lại có lá phong đây?

Đi vài bước, phía trước có một cái lương đình (chòi nghỉ mát).

Nhìn xung quanh trừ lương đình ra cũng không có chỗ nào khác có thể đi, cho nên liền đi vào. Cho đến khi đứng ở trong lương đình nàng mới phát hiện có một thiếu nữ quyến rũ đang ngồi bên trong, trong tay nàng còn bưng ly trà, nhìn thấy Thẩm Tử An đến gần liền khẽ mỉm cười.

Thẩm Tử An nhìn thiếu nữ tuyệt thế dung mạo trước mặt làm cho nàng có chút say mê, không chỉ gương mặt, chính là dáng người yểu điệu tư thái mê người thật khiến cho người ta phải suy nghĩ miên man, nghĩ nghĩ nếu như mình là nam nhân khẳng định sẽ trực tiếp đụng ngã nàng.

"Ngươi gọi ta?" Thiếu nữ khẽ mỉm cười, Thẩm Tử An cảm giác như mình bị sét đánh hung hăng, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại. Đại não bị chập mạch nửa ngày mới khôi phục lại chức năng, sau đó cảm thấy không đúng nói: "Ta gọi tên chính là con báo. . . . . . Chẳng lẽ ngươi chính là. . . . . ." Nghĩ tới đây nàng ngược lại thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc là yêu quái, đã nói nhân loại không thể nào có bộ dáng gieo họa như thế được.

Thiếu nữ gật đầu một cái, nói: "Đúng vậy, ngươi có thể gọi ta là Miêu nhi."

"Miêu nhi, mèo cái đầu ngươi. Tại sao ngươi lại đưa ta tới chỗ này, nhanh đưa ta trở về." Thẩm Tử An tức giận, dù sao chuyện trở về mới là quan trọng, cũng không kịp thưởng thức khuôn mặt xinh đẹp của con báo này rồi.

Miêu nhi nghịch nghịch tóc của mình, quyến rũ mười phần nói: "Không thể nào, lúc đầu ta đã nói qua, dùng một mạng đổi một mạng cho ngươi. Cái khác phải xem duyên phận, ta cũng không cách nào nắm chắc."

"Như vậy ta. . . . . ."

"Không trở về được, trừ phi ta khôi phục lực lượng."

"Làm thế nào để khôi phục lực lượng?"

"Máu. . . . . ."

Thẩm Tử An ôm cổ nói: "Ngươi uống máu người?"

Miêu nhi bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Ngươi xem quá nhiều phim cương thi rồi, là máu một loại chuột. Mèo và chuột là thiên địch, cái này ngươi cũng không biết sao?"

Thẩm Tử An gật đầu liên tục nói: "Vậy mau đi bắt. . . . . ."

Miêu nhi nói: "Ta theo ngươi đến nơi này đã dùng hết tất cả lực lượng, lại cho ngươi một cái mạng nên không cách nào hiện ra chân thân, dùng cái gì đi bắt chuột được."

"Vậy làm sao bây giờ?" Thẩm Tử An nóng nảy, nói: "Mặc dù tuổi nhỏ sẽ không bị thiệt thòi, nhưng nơi này là cổ đại. Nơi này cô gái mười lăm tuổi đã tính là trưởng thành liền muốn tìm nam nhân xứng đáng để gả đi rồi. Coi như Thẩm Tử An này là một tiểu thư, nhưng lại có mẹ là một nha hoàn, ngay cả là thiếp thất cũng không phải, hơn nữa còn là một tiểu thư thứ xuất bị khinh bỉ. Lại nói danh tự (tên) này, Tử An quá tầm thường, ném ra một gạch cũng có thể đập chết năm sáu cái cùng tên ."

"Ngươi đã bất mãn như vậy, vậy thì bắt chuột thay ta đi. Chỉ cần buổi tối để con chuột dưới lá phong này là được rồi." Một lá phong bay về phía Thẩm Tử An, nàng co quắp khóe miệng nói: "Không có biện pháp khác?"

"Không có." Miêu nhi cũng than thở.

"Nhưng mà một mình ta, đi đâu tìm chuột."

"Ngươi có một mạng của ta, sẽ có lực lượng suy đoán giống ta. Thời gian không nhiều lắm, ngươi trở về đi, nhớ lời ta nói. Uống xong máu của một trăm con chuột, có lẽ ta có thể hiện ra chân thân. Nhưng muốn có được lực lượng, ta cũng không biết phải mất bao lâu. . . . . ." Nói còn chưa dứt lời, trên đầu Miêu nhi đột nhiên xuất hiện hai cái tai mèo, nàng cau mày nói: "Ta đã không còn lực lượng để nói chuyện với ngươi, trở về đi. . . . . ."

Thẩm Tử An sợ hết hồn, cảm thấy thân thể như đang rơi xuống.

Mở mắt tỉnh lại, phát hiện mình người còn đang ở trên giường, mà trời vẫn đang tối, không khỏi thở ra một hơi. Vốn tưởng rằng chuyện vừa rồi chỉ là mộng, nhưng trong tay vẫn còn đang cầm lá Phong.

Lá Phong này rất lớn, hơn nữa hết sức vững chắc. Thẩm Tử An thở dài, nhìn xem, xuyên qua nữ nhân này đã xui xẻo như vậy, lại còn phải đi bắt chuột thay con mèo, cái này muốn nàng bắt thế nào a! Mặc dù nàng không giống những nữ nhân khác sợ chuột muốn chết, nhưng muốn nàng đưa tay đi bắt thì điều này cũng cần phải có dũng khí nhất định mới được.

Cái mẹ nó Miêu Nhi, thật làm cho người ta không nói được lời nào.

Rối rắm một đêm, ngày thứ hai thức dậy chính mình mặc y phục xong rồi đi ra khỏi phòng trong. Tứ cô nương thấy tinh thần nữ nhi đã tốt hơn nhiều thì trong lòng rất vui mừng, rửa mặt cho nàng xong lại chải búi tóc song kê, nói: "Có phải buồn bực hay không, có muốn nương dẫn ngươi ra ngoài vườn đi một chút hay không."

"Không." Thẩm Tử An vẫn không có thói quen, bởi vì gọi một nữ nhân chỉ lớn hơn mình vài tuổi là nương điều này cũng cần phải có dũng khí!

"Được, không đi thì không đi." Tứ cô nương cho là nàng sợ gặp người ngoài, chỉ thở dài trong nội tâm cũng không ép buộc nữ nhi.

Thẩm Tử An đã thấy trình độ cưng chiều nữ nhi của Tứ cô nương, nếu như mình đi, chẳng phải nàng sẽ rất tịch mịch sao? Chỉ là, hiện tại cũng không cần nghĩ đến người khác, vẫn là nghĩ cách bắt chuột thế nào đi!

Ăn điểm tâm xong, Tề mụ dọn dẹp bàn, Tứ cô nương cầm đế giày ngồi trên cái tháp (cái giường nhỏ, từ sau mình sẽ không giải thích nữa nhé ^^) làm việc. Thẩm Tử An tự mình đi tới viện (sân, sân trong), tiểu viện này cũng không lớn, ở trung tâm để hai ghế nhỏ và một cái bàn gỗ quét màu hồng. Lại trồng một chút hoa hoa thảo thảo (cây hoa để trang trí), nhưng bởi vì đã sắp đến mùa đông, cho nên màu sắc hơi vàng, có loại cảm giác vắng vẻ.

Bên cạnh bồn hoa này chính là phòng chứa củi, bởi vì viện này cách người trong phủ rất xa, cho nên phòng bếp cũng chuẩn bị đầy đủ hết củi nước. Trong phòng củi chắc là có chuột đi, Thẩm Tử An xắn tay áo thật dài lên liền đi vào.

Trong phòng củi cũng không nhiều củi, chất đống cũng không ngay ngắn. Đi vào Thẩm Tử An liền tức giận, cái này bảo nàng làm thế nào đi tìm chuột.

Nhưng là, trong tai lại nghe được âm thanh chi chi, mặc dù rất nhỏ nhưng nàng vẫn có thể nghe được.

Nhất định là con chuột, theo bản năng Thẩm Tử An nhẹ nhàng đi đến từ từ, lúc đi ngay cả một chút âm thanh cũng không có. Chính nàng cũng cảm thấy kỳ quái, rõ ràng đi qua mấy cây củi khô, tuy nhiên lại không có một tiếng động nào phát ra. Tiếp nàng làm một động tác mà ngay cả chính mình cũng kinh hãi, thế nhưng trực tiếp đứng trước mặt đống củi, ánh mắt gắt gao nhìn một cái cửa động ngẩn người.

Vì sao? Nàng vì sao phải làm như vậy?

Muốn đi, nhưng đi nhưng thân thể không nghe điều khiển của bộ não mà tiếp tục ngồi cạnh. Cũng không biết trải qua bao lâu, một bóng dáng màu xám từ bên trong thận trọng đi ra.

Thân thể này liền không cần phản ứng, trực tiếp nhào tới.

Chờ Thẩm Tử An tỉnh táo lại, trong tay nàng đã nắm một con chuột! Mọi người đều nói chuột thấy mèo đều sợ hãi, động một chút cũng không dám động.

"Tiểu thư. . . . . . Nhị tiểu thư. . . . . ." Ngoài cửa vang lên tiếng Tề mụ, Thẩm Tử An không chút nghĩ ngợi đem con chuột đặt ở bên trong ông tay rộng lớn của y phục. Sau đó đi ra, nói: "Ở đây. . . . . ."

"Ai yêu (tiếng kinh hô, tỏ ý kinh ngạc), tiểu tổ tông của ta làm sao người lại chạy tới nơi đó chơi, phòng chứa củi lộn xộn ngộ nhỡ lại ngã thì làm thế nào. Mau ra đây, mau ra đây. . . . . ." Tề mụ khẩn trương kéo Thẩm Tử An qua xem xét từ trên xuống dưới một chút, thấy không có gì khác khác thường mới thả lỏng tâm.

"Trở về phòng!" Thẩm Tử An đi về phía trong phòng, cười một tiếng với Tứ cô nương vẫn ngồi ở chỗ đó thêu thùa, sau đó liền chạy vào phòng trong.

Tứ cô nương đang vá đế giày, đột nhiên thấy nữ nhi cười sợ hết hồn, một kim đâm vào tay. Nàng vừa hút ngón tay của mình vừa cười, Tề mụ đi vào liền ồn ào nói: "Cô nương, người bị kim đâm vào tay còn cười được."

Tứ cô nương nhỏ giọng nói: "Tề mụ, tiểu thư vừa mới cười với ta, đã nhiều năm cũng không thấy nàng cười một tiếng. . . . . ."

Tề mụ vui vẻ nói: "Thật sao?"

Tứ cô nương dùng sức gật đầu một cái, nói: "Nhỏ tiếng chút, đừng để nàng nghe thấy, nếu không xấu hổ về sau lại không cười nữa."

"Cô nương nói đúng lắm, nói đúng lắm. . . . . . Hôm nay cao hứng như thế, ta liền đem nửa con gà lần trước Tam phu nhân làm tiệc trăng tròn đưa tới luộc rồi ăn."

"Này rất tốt, nhớ để lại chút nước nấu cháo gà, mỗi ngày cho tiểu thư uống một chút bồi dưỡng thân thể." Tứ cô nương phân phó rồi tiếp tục vá đế giày.

Thế nhưng phòng ngoài vốn không có cách âm, cho nên bên ngoài nói gì Thẩm Tử An ở bên trong đều nghe rất rõ ràng. Nghĩ tới Tứ cô nương rõ ràng cũng là chủ tử, thế nào muốn ăn gà cũng khó khăn như vậy. Chẳng lẽ cuộc sống Thẩm gia này vô cùng túng thiếu? Vậy sao còn cưới nhiều lão bà như vậy, nam nhân cổ đại a, thật đúng là không nghĩ ra!

Nàng lấy lá Phong đậy con chuột kia, nói cũng quái dị, con chuột kia bị lá Phong đắp liền không thể động đậy. Thẩm Tử An cũng không biết Miêu nhi uống máu như thế nào, nhìn chằm chằm lá Phong, sợ bị Tứ cô nương, các nàng phát hiện liền để lá Phong vào một góc khuất sau đó đi ra phòng ngoài.

Tứ cô nương đang vá đế giày cho nữ nhi, bởi vì dù sao còn chưa trưởng thành, đế cũng nhỏ hơn rất nhiều. Thế nhưng đế giày cũng có nhiều hình dạng như vậy sao? Thế nhưng vá thành hình cánh hoa, trông rất sống động rất xinh đẹp. Thẩm Tử An cảm thấy kinh ngạc, giày của nàng trước kia đa số đều là là giày vận động hoặc giày da, làm gì có giày xinh đẹp hơn nữa lại là đế giày xinh đẹp như vậy.

Nàng đi đến gần nhìn, vẻ hiếu kỳ của nàng làm Tứ cô nương cảm thấy vô cùng đau lòng.

"Muốn học không?"

"Tốt!" Chưa từng học qua thêu thùa, trước kia liền ngay cả vá cái quần đều là mời người làm cho.

"Con ta, trước kia đã học qua thêu hoa, cái này và những thứ kia cũng không có gì khác nhau. Bởi vì là việc nặng, nương sợ làm tay ngươi bị thương nên cũng không dạy, chỉ là chẳng mấy nữa thì sẽ xuất giá rồi, cái này không học cũng không phải là chuyện tốt. Thật ra thì rất dễ dàng, chính là đế giày cứng rắn một chút, trước phải dùng cái dùi chọc vài lỗ, sau đó lấy kim chỉ xuyên qua, sẽ được bộ dáng như như vậy. . . . . ." Tứ cô nương rất có kiên nhẫn dạy, nhưng tâm Thẩm Tử An đã bay đi mất, này vừa mới 14 đã muốn lập gia đình, cái thời đại là cái gì a! Bởi vì phân tâm, nàng cũng nhìn thấy nhưng không hiểu rõ lắm. Lại nhìn những cái khác, mới đưa tay ra, nói: "Thử một chút. . . . . ."

Tứ cô nương đưa đế giày cho nàng, nói: "Cẩn thận tay. . . . . ."

"Ừm!" Trước tiên, Thẩm Tử An cầm dùi lên theo lời Tứ cô nương ban đầu thì đâm lỗ xuống, đế quá cứng, dùng sức lực nửa ngày mới đâm được. Tiếp đó lại cầm kim chỉ lên xuyên qua lỗ, lần này ngược lại nhẹ nhõm, ở mặt dưới nàng bắt đầu cầm kim lôi chỉ qua.

Một cái kim nho nhỏ xuất hiện, chỉ là dùng sức kéo quá nhỏ, kéo không được chặt chẽ lắm.

Tứ cô nương cười nói: "Rất tốt, xuống kim ở chỗ này."

Thẩm Tử An theo lời của nàng mà làm, bất tri bất giác thế nhưng đã đến giờ ăn cơm trưa.
 

Bình luận facebook

Top Bottom