OnGoing Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Ảnh bìa
Tác giả
Hạ Nhiễm Tuyết
Thể loại
Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Cẩu huyết, Ngược luyến, Đô thị tình duyên
Tình trạng
Đang viết
Lượt đọc
8,350
Ai ai cũng cho rằng cô chính là người hại chết em gái mình để cướp chồng bởi em gái cô vừa chỉ qua đời ba tháng, cô đã khăng khăng đòi cưới em rể - Sở Luật của Sở thị.

Ngay cả chính người mẹ ruột cũng từ cô, rằng nàng không có đứa con độc ác như cô!

Tại lễ tân hôn, người chồng thốt lên: cô làm tôi ghê tởm, đừng hôn tôi!

Đèn flash chớp nhoáy liên tục ghi lại đầy đủ cảnh cô xấu hổ.

Đêm động phòng anh nhục nhã cô, Hạ Nhược Tâm, cô không phải là vì bò lên giường của tôi sao? Tôi sẽ làm cho cô sống không bằng chết.

Sau đó, cô thật sự sống không bằng chết, anh vì buôn bán, đưa cô đến trước mặt một người đàn ông khác, anh vì cho người phụ nữ mình yêu thích danh phận, đưa cô đến trước mặt một đống đàn ông.

Cái người phụ nữ cực kỳ giống em gái cô gối trên cánh tay anh, nhả khí như lan, “Luật, anh sẽ cưới em sao?”

Anh xoay người, cười tàn nhẫn, “Được, anh ly hôn, cưới ưm,” Anh tái hôn, động phòng hoa chúc, còn cô ở một kho hàng lạnh băng, sinh một đứa con gái.

***

Một năm kia, dưới một gốc cây đại thụ, bé trai nói, trưởng thành, anh sẽ trở về tìm em, cưới em làm cô vợ nhỏ.

Anh nhớ kỹ hứa hẹn, tìm lầm rồi, cưới đúng rồi, hận sai rồi.
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 1
Trong biệt thự tư nhân cực kỳ hào hoa, lúc này, đang cử hành một bữa tiệc sinh nhật, là vì con gái thứ hai nhà Hạ gia Hạ Dĩ Hiên, Hạ Dĩ Hiên mặc váy công chúa xinh đẹp, khuôn mặt đáng yêu thỉnh thoảng cười, thật như là một tiểu công chúa xinh đẹp, hưởng hết tất cả chúc phúc của mọi người ở đây.

Mà cách đó không xa, lại là có một cô bé đứng xa xa nhìn bọn họ, người mẹ dịu dàng xinh đẹp, người ba trầm ổn thành thục, còn có con gái tuổi nhỏ đáng yêu, thật là một bức tranh gia đình, một nhà ba người ấm áp.

Cô mấp máy môi nhỏ của mình, tay nhỏ nắm thật chặt: "Mẹ, mẹ đã quên sao? Hôm nay cũng là sinh nhật Tâm Tâm: " Cô hít mũi của mình, đi ra ngoài, chỉ là, lại không nhịn được duỗi tay nhỏ ra lau nước mắt trên mặt.

Cô đã cực kỳ lâu, chưa từng có sinh nhật rồi.

Cô đứng ở bên ngoài, trong ngực ôm một bé con cũ, đây là ba đưa cho cô, chẳng qua, không phải ba kia. Cô đã không nhớ rõ dáng vẻ ba kia, quá lâu, cô có thể nhớ cũng chỉ là một người ba đạp trai rất thích cười.

Chỉ là ba không cần cô nữa, bọn họ nói ba chết rồi, sẽ không trở lại nữa, sau đó, cô lại có một người ba mới, còn có một em gái mới.

Mà mẹ chỉ thích em gái, cũng không hề yêu cô nữa.

"Ai bảo em ở chỗ này?" Một tiếng không cao không thấp vang lên, cô quay đầu, càng thêm ôm chặt bé con cũ trong ngực, mà từ chỗ tối đi ra một đứa bé trai lớn hơn cô không có được bao nhiêu.

Đứa bé trai mặc áo đuôi tôm kiểu Tây màu đen, môi mím chặt, hơi hơi mang theo một chút ý lạnh, tuổi tuy nhỏ, nhưng loại khí chất lạnh lẽo trên người, lại lại so với tuổi thực thế của cậu thì lớn hơn nhiều.

"Vì sao em khóc?" Đứa bé trai đột nhiên đến gần, ngón tay chạm vào mặt của cô, đây là cảm giác lạnh lùng.

Mà cô chỉ chớp chớp hai mắt đen bóng: " hôm nay cũng là sinh nhật của em." Cô bẹp miệng nhỏ nhắn, đột nhiên cảm giác vô cùng ủy khuất.

Ngay lúc đó, cô cảm giác trên cổ của mình phủ lên thứ gì, cúi đầu nhìn, đó là một cái phù bảo vệ rất đẹp: " Tặng cho em." Tay của cậu bé đặt ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Anh trai nhỏ..." Giọng mềm mại vô cùng dễ nghe, mà đứa bé trai, lại gợi lên khóe môi: " Anh sẽ trở lại: "Anh nói tiếp."Nhớ kỹ, em chỉ có thể là người của anh: "Tuổi còn nhỏ cũng đã vô cùng bá đạo.

Mà cô chỉ dùng sức gật đầu một cái, cuối cùng khuôn mặt mang nước mắt cũng cười.

Ước định đó, anh không có quên, cô cũng không có quên, chỉ là, vẫn sai rồi.

Trong khách sạn trang trí từng dãy thành hoa hồng màu trắng, lúc này tân khách tụ tập, hôm nay ở đây cử hành quan hệ thông gia của đầu rồng giới thương nghiệp Sở thị và thương nghiệp Hạ thị, nhưng, không ai xem trọng cuộc hôn lễ này.

Trái lại, chỉ có cha mẹ cô dâu và cha mẹ chú rể, trên mặt vợ chồng Sở thị vẫn luôn cười rất miễn cưỡng, mà vợ chồng Hạ thị lại mang vẻ mặt bình tĩnh, giống như mơ hồ có thể thấy được một chút hận ý.

Mà trong đại sảnh, tất cả đều mang màu trắng, cái này không giống như là hôn lễ, mà giống như là tang lễ, hoa hồng trắng, ly thủy tinh trong suốt, còn có trên đỉnh treo đèn thủy tinh màu trắng.

Có lẽ thật sự là dùng chúc phúc tân hôn, nhưng không khỏi thiếu đi quá nhiều không khí vui mừng.

Một cô gái ở trong nhà vệ sinh hóa trang, lộ ra nụ cười hài lòng, mà một cô gái khác bên cạnh vừa kỳ quái hỏi.

"Cô nói có phải là kỳ lạ hay không, Sở Luật kia yêu Hạ Dĩ Hiên, vì sao cô ta qua đời chưa tới thời gian ba tháng, đã cưới chị gái cô ta."
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 10
"Dĩ Hiên, ta là dì, về sau dì sẽ cho con ăn rất nhiều đồ ngon, sẽ chơi với con, sẽ yêu thương con như ba."

Có lẽ là bởi vì Thẩm Ý Quân cười quá ôn nhu, hay là giọng nói để trẻ con ưa thích, Hạ Dĩ Hiên chớp mắt một cái.

"Vậy dì sẽ giống như ba, chỉ thích một mình con sao?" Cô bé hỏi Thẩm Ý Quân, tay lại ôm thật chặt cổ Hạ Minh Chính, nếu như chỉ thích một mình cô bé, sẽ chơi với cô bé, sẽ làm đồ ăn ngon cho cô bé, được chứ, cô sẽ chia ba cho bà một chút.

Thẩm Ý Quân có chút khó khăn, vô thức nhìn con gái đứng lẻ loi trơ trọi, chỉ khi nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Dĩ Hiên không vui

Lúc này chỉ có thể gật đầu.

"Đúng vậy, dì sẽ yêu một mình con."

Mà Hạ Nhược Tâm lại chỉ ngơ ngác nhìn bà: "Mẹ..." Thỉnh thoảng môi nhỏ của cô khẽ động, nước mắt nhòe đi, từ từ rơi xuống.

Mà Thẩm Ý Quân đúng là làm được, đối với Hạ Dĩ Hiên mà nói, bà là người mẹ rất tốt, bà cho tất cả tình cảm, thậm chí thứ gì cho Hạ Nhược Tâm đều cho cô bé.

Trên bàn cơm, Thẩm Ý Quân ôm Hạ Dĩ Hiên, đang đút cô bé ăn cơm.

"Mẹ, con muốn ăn cái kia: " Hạ Dĩ Hiên nhìn Hạ Nhược Tâm vất vả mới gắp được bánh kem nhỏ vào đĩa, liền tranh dành.

Mà khi nghe một câu mẹ, Thẩm Ý Quân cảm giác mình sắp khóc, cuối cùng cô bé gọi bà là mẹ rồi.

"Hiên Hiên, đó là của chị, ba lấy cho con miếng khác được không?" Hạ Minh Chính không vui nhìn con gái.

"Không sao, chị nên nhường em gái: " Thẩm Ý Quân vội vàng dỗ dành Hạ Dĩ Hiên trong ngực, tay đặt ở trên tay Hạ Minh Chính, sau đó lấy bánh kem từ đĩa của Hạ Nhược Tâm, cố ý coi nhẹ ủy khuất trên mặt Hạ Nhược Tâm.

Đúng vậy, chị nên nhường cho em gái, cho nên, cô nhường tất cả, bao gồm, mẹ của cô.

Mà Hạ Dĩ Hiên chỉ cắn một cái, sau đó không ăn.

"Này, trả lại cho chị." Hạ Dĩ Hiên cầm mắn đẩy ra trước mặt Hạ Nhược Tâm.

"Không phải chị thích ăn sao? Vậy thì ăn đi: " Cô bé bá đạo nói, dù sao, cô bé mới là tiểu công chúa Hạ gia, mà Hạ Nhược Tâm dù sao cũng không phải.

Hạ Nhược Tâm cúi đầu nhìn miếng bánh kem bị cắn, chỉ cắn môi của mình, cô bất lực nhìn Thẩm Ý Quân, mẹ...

"Đó là em gái cho con, con nên ăn mới đúng, " Thẩm Ý Quân cố ý xem nhẹ nước mắt trong mắt con gái, vẫn cẩn thận đút Hạ Dĩ Hiên trong ngực.

Hạ Nhược Tâm cúi đầu, cô cầm cái dĩa, bắt đầu ăn, chỉ là ăn không phải hương vị ngọt ngào, mà chính là vị đắng.

Mẹ, con không muốn ăn, thật sự không muốn ăn.

Chỉ là, cô chỉ có thể ăn hết, bời vì mẹ để cho cô ăn, cô phải ăn.

Trong bệnh viện, thỉnh thoảng Hạ Dĩ Hiên khóc, con không muốn rút máu không muốn rút máu, cô bé thỉnh thoảng dãy dụa trên người Hạ Minh Chính, nhìn Hạ Minh Chính yêu thương không dứt.

"Hiên Hiên, nghe ba, không đau, rút một chút là được."

"Không muốn, không muốn, con không muốn..." Hạ Dĩ Hiên không ngừng khóc rống lấy, để bác sĩ cũng không thể xuống tay, mà Hạ Nhược Tâm chỉ vụng trộm nhìn cây kim trong tay bác sĩ, thân thể nho nhỏ phát run một chút.

Tiêm vào như thế nhất định rất đau.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 11
Thẩm Ý Quân gấp không có cách nào, bà cúi đầu xuống, đang lúc nhìn thấy con gái, đột nhiên nghĩ đến cái gì. Bà vội vàng bắt lấy tay Hạ Nhược Tâm, kéo tới trước mặt bác sĩ.

"Hiên Hiên, con xem, không đau, chị gái sẽ rút: " Bà nói xong, kéo cánh tay Hạ Nhược Tâm, mà Hạ Nhược Tâm chỉ hơi vùng vẫy một chút.

"Đứa nhỏ này không có bệnh, rút cái gì?" Bác sĩ kỳ quái nhìn thoáng qua cô bé này, sau cùng dưới cảnh cáo của Thẩm Ý Quân, chỉ nắm chặt cánh tay nhỏ.

"Mẹ, Tâm Tâm có thể không hút không? Con sợ..." Cô lôi kéo quần áo Thẩm Ý Quân, chỉ là sợ hãi rụt thân thể lại.

"Ý Quân, cái này không được?" Hạ Minh Chính cũng có chút không đành lòng.

"Rút đi..." Quyết tâm hung ác, Thẩm Ý Quân chỉ quay đầu ôm lấy Hạ Dĩ Hiên, con xem, chị gái đã rút máu rồi...

Mà bác sĩ chỉ thở dài một tiếng, làm mẹ đều không đau lòng, bọn họ đau lòng cái gì?

Hạ Nhược Tâm cắn bờ môi nhỏ, nhìn cây kia giống như còn lớn hơn cánh tay của cô ấn vào, cô đáng thương khóc thút thít một tiếng, cúi đầu xuống, chỉ có nước mắt không ngừng rơi.

"Mẹ con đau..."

Cô trộm nhìn thoáng qua mẹ của mình, nhìn bà dỗ dành Hạ Tử Hiên, thậm chí, bà đều không có nhìn qua cô một chút.

"Hiên Hiên, nhìn thấy chưa, chị không đau, rút máu không đau: "Thỉnh thoảng bên tai truyền đến tiếng Thẩm Ý Quân an ủi.

Không đau, không đau?

Không đúng, mẹ... Đau quá.

Cô không có bệnh, lại đi rút máu, bời vì, cô là chị, phải làm gương cho em.

Mà đến phiên Hạ Dĩ Hiên, khi cây tiêm tiến vào, cô bé khóc thật lớn tiếng, cha đang an ủi cô bé, mẹ đang khóc...

Mà Hạ Nhược Tâm chỉ có thể là đứng cô đơn ở đó, lần đầu tiên cảm giác mình chính là người thừa.

Một năm này Hạ Dĩ Hiên năm tuổi, mà Hạ Nhược Tâm sáu tuổi.

"Con không muốn trọc đầu, không muốn: " Hạ Dĩ Hiên nhìn mình bị trọc, dùng sức đánh Thẩm Ý Quân: "Mẹ, con ghét như vậy, thật xấu, con không muốn gặp người."

Bởi vì bị bệnh, cho nên nhất định phải cạo tóc của mình, chỉ là, dạng này thật sự vô cùng xấu, cô bé có chút ghen ghét trừng mắt nhìn Hạ Nhược Tâm đứng một bên, cô có mái tóc dài đến hông.

Thẩm Ý Quân chỉ đóng một mắt.

"Mẹ..." Trước gương, Hạ Nhược Tâm lôi kéo quần áo của mình không buông, tay nhỏ đều có thể thấy được mạch máu phía trên: "Mẹ, không cắt tóc của con có được không? Con sẽ rất ngoan, sẽ không xuất hiện ở trước mặt em gái."

Mà Thẩm Ý Quân chỉ cầm lên một bên cây kéo, hung ác cắt xuống.

"Mẹ, vì sao?" Nhìn tóc thật dài rơi xuống đất, Hạ Nhược Tâm chỉ cúi đầu, mặc cho nước mắt đảo quanh trong mắt, tất cả trước mắt đều mông lung, lại rõ ràng, mà mái tóc của cô cũng từ từ không còn.

Cô trở thành một người trọc đầu khác, chỉ là bởi vì giống em gái.

Khi Hạ Nhược Tâm trọc đầu đứng ở trước mặt hai cha con, Hạ Dĩ Hiên cao hứng cười, mà Hạ Minh Chính thì áy náy kéo Thẩm Ý Quân qua, quyết định về sau sẽ đối tốt với cô hơn một chút.

Hạ Nhược Tâm đỏ hai mắt đi ra ngoài, cô đến gương cũng không dám nhìn, lúc này bé gái đã biết đẹp, mà cô, kỳ thật đã đi học.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 12
"Hạ Nhược Tâm, người quái dị, cha không thương, mẹ không yêu, đầu trọc đầu trọc..." Tất cả trẻ con trong trường học đều đang cười, đều đang khi dễ cô, mà cô chỉ ngồi ở chỗ của mình, lật túi sách, bên trong có một sợi tóc thật dài.

Không phải, không phải, cô không xấu, cô không xấu, cô có ba, có mẹ, nhưng không có người yêu.

Một năm này, Hạ Nhược Tâm bảy tuổi, mà Hạ Dĩ Hiên, sáu tuổi.

"Ba, mẹ, con thi được tám mươi điểm?: " Khi Hạ Dĩ Hiên cầm bài thi 80 điểm nũng nịu, Hạ Nhược Tâm chỉ trốn ở trong phòng nhỏ của mình, trong tay nắm chặt hai bài thi một trăm điểm.

"Mẹ, Tâm Tâm thi một trăm điểm..."

"Đúng rồi, Nhược Tâm thi bao nhiêu?"Lúc này Hạ Minh Chính mới nhớ tới còn có một đứa con gái. Sắc mặt Thẩm Ý Quân hơi thay đổi một chút: "Nó rất ngốc, được 60 mà thôi." Mà Hạ Dĩ Hiên nghe được từ 60 điểm kia, lại cười càng thêm vui vẻ.

"Không sao: " Hạ Minh Chính an ủi vợ: " Xem như Nhược Tâm thi được 50 điểm: "Hạ gia vẫn nuôi được đứa con gái này.

Hạ Nhược Tâm chỉ nhìn một nhà ba người họ, đóng cửa lại.

Buổi tối, Thẩm Ý Quân sửa toàn bộ bài thi lại một lần, phía trên viết số 60 thật to: " Nhớ, Nhược Tâm, không thể nói cho Dĩ Hiên con thi được một trăm điểm. Con chỉ có thể kém hơn Dĩ Hiên, bời vì, con là chị, cho nên phải nhường em."

Hạ Nhược Tâm chỉ chết lặng gật đầu, cô biết, cô là chị, phải nhường em gái.

Nhược Tâm phải thi âm nhạc, rõ chưa? Một mình em gái cô đơn, Hạ Nhược Tâm chỉ chết lặng thu hồi giá vẽ của mình, cômuốn thi luôn là mỹ thuật, chỉ là, cô biết, trong nhà này, tất cả, cô đều không có cách nào thay đổi, bọn họ để cho cô làm cái gì, cô phải làm cái gì?

Cho nên, cô từ bỏ mỹ thuật cô yêu nhất, dự thi môn âm nhạc cô không am hiểu, mà Hạ Dĩ Hiên cho tới nay đều là công chúa, mà cô chỉ là vật nền bên cạnh công chúa, cô không thể xinh đẹp hơn con bé, không thể mạnh hơn nó, không thể học giỏi hơn nó, thậm chí lúc thi đại học, Hạ Dĩ Hiên thi D, mà nàng chỉ có thể thi D, kỳ thật, thành tích của cô, hoàn toàn có thể thi A.

Một năm kia, cô nhìn đề thi trong tay, nắm bút, cuối cùng viết tên của mình ở phía trên, mà bài thi kia chỉ làm một nửa.

Cô cho là, cô có thể qua cả đời như vậy, sẽ để cho Hạ gia nắm giữ cuộc đời của cô, bao quát, tính mạng của cô, hôn nhân của cô, chỉ là, cô sai lầm, thẳng đến ngày đó, cô gặp được anh.

"Chị, chị xem, đây là bạn trai của em: " Hạ Dĩ Hiên ngọt ngào, tay kéo một người nam, người nam thành thục nội liễm, một thân âu phục thủ công càng sấn thác hơn người, cao quývô cùng.

Khuôn mặt người đàn ông tuấn tú mang theo tôn quý, còn có khí thế bá đạo không cho người sơ sót. Lớn lên có một đôi mắt đen ẩn giấu tia thâm trầm, có rất nhiều tính xâm lược.

Hạ Nhược Tâm chỉ cảm giác có một bàn tay bóp chặt trái tim của mình.

Anh trai nhỏ...

Chỉ cần liếc một chút, cô đã nhận ra anh là anh trai nhỏ nói lớn lên muốn lấy cô, anh đã thay đổi, nhưng cô vẫn nhận ra.

"Ừm: " Người đàn ông chỉ lãnh đạm gật đầu với Hạ Nhược Tâm, sau đó xoay người, đưa tay mơn trớn sọi tóc của Hạ Dĩ Hiên, sau cùng dừng trên chiếc phù bộ thân treo trên cổ cô, trong mắt lóe lên từng vệt màu ấm.
 

Bình luận facebook

Top Bottom